Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 25 Tháng Hai, 2020, 07:16:41 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Tình đồng đội ! ( Phần 3 )  (Đọc 78450 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Linh Quany
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2483


Kỷ niệm một thời !


« Trả lời #70 vào lúc: 13 Tháng Mười, 2015, 07:33:18 AM »

TRUNG QUỐC, CÓ PHẢI LÚC NÀO CŨNG LÀ GIẶC ?

    Những năm giữa 8x, cứ vào dịp nghỉ học hè, em lại được bố mẹ cho vào nhà ông bà , nhận phụ huynh em làm con nuôi, trong Nông trường chè tháng 10, thuộc địa bàn xã Mỹ Bằng, huyện Yên sơn, tỉnh Tuyên Quang chơi.

    Nói thật với các bác, hồi nhỏ em cũng hơi nghịch, nhưng chỉ đi ra ngoài mới nghịch thôi. Vào đó, ông bà suốt ngày chạy đi tìm, vì sợ em theo bọn trẻ con ra sông Hiên tắm, không cẩn thận bị sao ông bà mang họa. Con sông Hiên, chảy từ thủy điện Thác Bà xuống, nước trong xanh, lao mạnh và xiết lắm, nằm giữa hai tỉnh Yên Bái và Tuyên Quang.

    Phải nói, phong cảnh trong đó thật đẹp, những đồi chè bát ngát, các luống chè xếp đều tăm tắp, xanh một màu nối tiếp nhau chạy về phía chân trời, trên cái nền xanh ấy, điểm lấm chấm những chiếc nón trắng của các cô gái đang lúi húi hái chè. Giá như hồi ấy em đã có máy ảnh, thì em sẽ là nhiếp ảnh da từ lâu rồi.

    Trong một lần lang thang, em nhìn thấy một khu mộ bỏ hoang, nằm trong thung lũng, giữa các đồi chè. Không quan tâm lắm, nhưng khi nhìn thấy trên bia mộ, có những ngôi sao màu đỏ ( Không biết là sao Bát Nhất của quân đội Trung Quốc ), tò mò ghé vào, toàn thấy chữ Tàu. Thời điểm đó, đang đánh nhau biên giới, dân quê em đang ghét Tàu bỏ xừ ra, không hiểu sao lại có mộ lính của họ nằm đây? Về hỏi ông, qua câu chuyện, mới vỡ lẽ ra. Đây là mộ của những người lính Trung quốc, từ những năm 6x, sang giúp Việt Nam.

    Ngày đó, thời chống Mỹ, Trung Quốc đưa rất nhiều lính, dân công sang làm đường. Tất nhiên là, theo một số thông tin, họ sang để " tăm tia " trước nữa, sau này có gì tiến sang cũng không sợ lạc đường, nhưng ở đây em chỉ kể những cái tích cực, mà họ làm được giúp ta thời điểm ấy. Hiện nay, ở chỗ em, còn những cây cầu, tuy không sử dụng được nữa, nhưng sắt xi còn rất tốt, hay những đoạn đường, nhà ở, gọi là cầu Trung quốc, đường Trung quốc, nhà Trung quốc....Khi cô chú em còn nhỏ, lính công binh Trung quốc đi qua, các cô chú xui nhau hô vang " Mao xù xì van sê ", hình như ý nghĩa của nó là Mao chủ tịt muôn năm thì phải. Họ thích lắm, cho kẹo, rồi hàng vốc huy hiệu tròn tròn có in hình bác Lông ( Mao ), mọi người cạo đi để...đánh đáo, thấy vậy họ không cho nữa.

   Trở lại chuyện con sông Hiên. Hồi đó, cách đấy không xa, là thủy điện Thác Bà đang khởi công, rồi Nông trường chè, được Liên Xô giúp đỡ thiết bị máy móc, để sản xuất chè theo kiểu công nghiệp, và một số nhà máy dưới xuôi sơ tán lên. Thằng đế quốc Mỹ hung tàn muốn dân ta phải sao chè bằng tay mãi, cũng như ngồi chơi, uống trà bồm bên ngọn đèn dầu, cho nên chúng nó phá, bằng máy bay ném bom. Một đơn vị cao xạ của pháo binh Trung quốc, đóng ngay tại bến phà Hiên, để bảo vệ bầu trời giúp các đồng chí tốt Việt Nam xây dựng nền công nghiệp XHCH địa phương. Lính của họ rất tốt, hay chia sẻ khó khăn với dân quanh vùng, cũng được nhân dân tương đối quý mến. Đặc biệt, ban đầu họ mổ lợn, không ăn nội tạng, đem chôn, dân nhà mình móc lên bắt phèo, làm giồi lợn đánh chén ngất ngây, họ thấy vậy không chôn nữa, mà đem cho mỗi khi thịt lợn.

   Chuyện mỗi người lính của họ, có một quyển trước tác của Mao chủ tịch, hàng ngày đọc như đọc kinh, không hẳn thế đâu, các bác nhà ta hơi hài khi phịa quá! Lính Tàu thời đó đâu phải ai cũng biết chữ hết, và họ cũng như lính ta thôi, ngán nhất môn chính trị, chính em. Chỉ khi có chính trị viên đơn vị tới, họ mới mở ra, có khi nhìn vào sách nhưng đầu đang nghĩ tới mấy em gái Tuyên đang tắm dưới sông Hiên, kệ mịa bác Mao viết gì thì viết.

   Nhưng mà chuyện chiến đấu của họ hơi tệ, đóng quân một thời gian, chả bắn rơi được một chiếc máy bay Mỹ nào! Cơ bản là đấy không phải mục tiêu nó bận tâm, cho nên cứ bay vù vù qua đầu, mặc cao xạ 37, 57 bắn lên gãi ghẻ. Cú quá các bác mới mang cờ, khăn ra vẫy trêu ngươi, cay mũi chúng nó vòng lại, bổ nhào cho mấy chưởng, hy sinh ( lúc này em dùng từ hy sinh được ) cả đống, mà cũng chả làm mất sợi lông nào của thằng phi công Mẽo. Chỗ mộ đó là toàn của lính cao xạ. Sau này, thấy chối quá, nhà ta điều hẳn tiểu đoàn tên lửa đến bảo vệ ( hài cái thời CTBG, vẫn còn để phòng máy bay Trung quốc ), không quân Mỹ sợ quá mới lượn đi chỗ khác.

   Oái oăm thay, năm 79, để ngăn ngừa " Đội quân thứ 5 " của Đặng Tiểu Bình, người ta lại dồn hết người Hoa vào chỗ nông trường, ngay gần chỗ các liệt sĩ của họ nằm. Con đường lát đá xuống bến phà Hiên ( cũ ) chính là những người Hoa đó thi công ( theo lời kể của bác Hà dapxichlo ). Dân nhà mình vốn thương người, thấy người Hoa ăn ở tạm bợ, đói rét, cho vào ở nhờ nhà mình, cho ăn, cho uống. Chính bác Hà, khi đánh nhau với Trung quốc bị thương, về qua nhà, thấy bác mấy cô ( nghe nói rất xinh ) sợ nem nép. Nhưng bác bảo : “ Tôi đánh nhau với lính bành trướng, chứ không đánh nhau, không ghét dân các bạn, cứ về nhà tôi, ở với bố mẹ tôi cho vui”. Xong bác lên đường điều trị vết thương. Hiện tại, những người Hoa đó, ai không về nước, ở lại thành phố Tuyên Quang, vẫn nhớ, và cũng chả dám oán hận gì chính quyền, thời thế lúc đó họ phải chịu thế! Những người được dân cưu mang, vẫn thi thoảng vào thăm lại, hoặc gọi điện cho bác dapxichlo.

    Vừa rồi, có dịp vào chơi thăm sức khỏe ông bà, đi qua chỗ ấy, em đứng tần ngần ngó một lúc. Chợt nghĩ : Đâu phải, lúc nào, người lính Trung Quốc cũng là giặc, trong suy nghĩ của người dân Việt Nam.

   Có tý ảnh sông Hiên hiện nay, minh họa cho bài viết.

« Sửa lần cuối: 13 Tháng Mười, 2015, 04:26:50 PM gửi bởi Linh Quany » Logged

Sắp ngừng chơi mạng.
NhưC7D2E876F356
Thành viên
*
Bài viết: 741



« Trả lời #71 vào lúc: 13 Tháng Mười, 2015, 03:49:29 PM »

TRUNG QUỐC, CÓ PHẢI LÚC NÀO CŨNG LÀ GIẶC ?

    Những năm giữa 8x, cứ vào dịp nghỉ học hè, em lại được bố mẹ cho vào nhà ông bà , nhận phụ huynh em làm con nuôi, trong Nông trường chè tháng 10, thuộc địa bàn xã Mỹ Bằng, huyện Yên sơn, tỉnh Tuyên Quang chơi.

    Nói thật với các bác, hồi nhỏ em cũng hơi nghịch, nhưng chỉ đi ra ngoài mới nghịch thôi. Vào đó, ông bà suốt ngày chạy đi tìm, vì sợ em theo bọn trẻ con ra sông Hiên tắm, không cẩn thận bị sao ông bà mang họa. Con sông Hiên, chảy từ thủy điện Thác Bà xuống, nước trong xanh, lao mạnh và xiết lắm, nằm giữa hai tỉnh Yên Bái và Tuyên Quang.

    Phải nói, phong cảnh trong đó thật đẹp, những đồi chè bát ngát, các luống chè xếp đều tăm tắp, xanh một màu nối tiếp nhau chạy về phía chân trời, trên cái nền xanh ấy, điểm lấm chấm những chiếc nón trắng của các cô gái đang lúi húi hái chè. Giá như hồi ấy em đã có máy ảnh, thì em sẽ là nhiếp ảnh da từ lâu rồi.

    Trong một lần lang thang, em nhìn thấy một khu mộ bỏ hoang, nằm trong thung lũng, giữa các đồi chè. Không quan tâm lắm, nhưng khi nhìn thấy trên bia mộ, có những ngôi sao màu đỏ ( Không biết là sao Bát Nhất của quân đội Trung Quốc ), tò mò ghé vào, toàn thấy chữ Tàu. Thời điểm đó, đang đánh nhau biên giới, dân quê em đang ghét Tàu bỏ mẹ ra, không hiểu sao lại có mộ lính của họ nằm đây? Về hỏi ông, qua câu chuyện, mới vỡ lẽ ra. Đây là mộ của những người lính Trung quốc, từ những năm 6x, sang giúp Việt Nam.

    Ngày đó, thời chống Mỹ, Trung Quốc đưa rất nhiều lính, dân công sang làm đường. Tất nhiên là, theo một số thông tin, họ sang để " tăm tia " trước nữa, sau này có gì tiến sang cũng không sợ lạc đường, nhưng ở đây em chỉ kể những cái tích cực, mà họ làm được giúp ta thời điểm ấy. Hiện nay, ở chỗ em, còn những cây cầu, tuy không sử dụng được nữa, nhưng sắt xi còn rất tốt, hay những đoạn đường, nhà ở, gọi là cầu Trung quốc, đường Trung quốc, nhà Trung quốc....Khi cô chú em còn nhỏ, lính công binh Trung quốc đi qua, các cô chú xui nhau hô vang " Mao xù xì van sê ", hình như ý nghĩa của nó là Mao chủ tịt muôn năm thì phải. Họ thích lắm, cho kẹo, rồi hàng vốc huy hiệu tròn tròn có in hình bác Lông ( Mao ), mọi người cạo đi để...đánh đáo, thấy vậy họ không cho nữa.

   Trở lại chuyện con sông Hiên. Hồi đó, cách đấy không xa, là thủy điện Thác Bà đang khởi công, rồi Nông trường chè, được Liên Xô giúp đỡ thiết bị máy móc, để sản xuất chè theo kiểu công nghiệp, và một số nhà máy dưới xuôi sơ tán lên. Thằng đế quốc Mỹ hung tàn muốn dân ta phải sao chè bằng tay mãi, cũng như ngồi chơi, uống trà bồm bên ngọn đèn dầu, cho nên chúng nó phá, bằng máy bay ném bom. Một đơn vị cao xạ của pháo binh Trung quốc, đóng ngay tại bến phà Hiên, để bảo vệ bầu trời giúp các đồng chí tốt Việt Nam xây dựng nền công nghiệp XHCH địa phương. Lính của họ rất tốt, hay chia sẻ khó khăn với dân quanh vùng, cũng được nhân dân tương đối quý mến. Đặc biệt, ban đầu họ mổ lợn, không ăn nội tạng, đem chôn, dân nhà mình móc lên bắt phèo, làm giồi lợn đánh chén ngất ngây, họ thấy vậy không chôn, đem cho mỗi khi thịt lợn.

   Chuyện mỗi người lính của họ, có một quyển trước tác của Mao chủ tịch, hàng ngày đọc như đọc kinh, không hẳn thế đâu, các bác nhà ta hơi hài khi phịa quá! Lính Tàu thời đó đâu phải ai cũng biết chữ hết, và họ cũng như lính ta thôi, ngán nhất môn chính trị, chính em. Chỉ khi có chính trị viên đơn vị tới, họ mới mở ra, có khi nhìn vào sách nhưng đầu đang nghĩ tới mấy em gái Tuyên đang tắm dưới sông Hiên, kệ mịa bác Mao viết gì thì viết.

   Nhưng mà chuyện chiến đấu của họ hơi tệ, đóng quân một thời gian, chả bắn rơi được một chiếc máy bay Mỹ nào! Cơ bản là đấy không phải mục tiêu nó bận tâm, cho nên cứ bay vù vù qua đầu, mặc cao xạ 37, 57 bắn lên gãi ghẻ. Cú quá các bác mới mang cờ, khăn ra vẫy trêu ngươi, cay mũi chúng nó vòng lại, bổ nhào cho mấy chưởng, hy sinh ( lúc này em dùng từ hy sinh được ) cả đống, mà cũng chả làm mất sợi lông nào của thằng phi công Mẽo. Chỗ mộ đó là toàn của lính cao xạ. Sau này, thấy chối quá, nhà ta điều hẳn tiểu đoàn tên lửa đến bảo vệ ( hài cái thời CTBG, vẫn còn để phòng máy bay Trung quốc ), không quân Mỹ sợ quá mới lượn đi chỗ khác.

   Oái oăm thay, năm 79, để ngăn ngừa " Đội quân thứ 5 " của Đặng Tiểu Bình, người ta lại dồn hết người Hoa vào chỗ nông trường, ngay gần chỗ các liệt sĩ của họ nằm. Con đường lát đá xuống bến phà Hiên ( cũ ) chính là những người Hoa đó thi công ( theo lời kể của bác Hà dapxichlo ). Dân nhà mình vốn thương người, thấy người Hoa ăn ở tạm bợ, đói rét, cho vào ở nhờ nhà mình, cho ăn, cho uống. Chính bác Hà, khi đánh nhau với Trung quốc bị thương, về qua nhà, thấy bác mấy cô ( nghe nói rất xinh ) sợ nem nép. Nhưng bác bảo : “ Tôi đánh nhau với lính bành trướng, chứ không đánh nhau, không ghét dân các bạn, cứ về nhà tôi, ở với bố mẹ tôi cho vui”. Xong bác lên đường điều trị vết thương. Hiện tại, những người Hoa đó, ai không về nước, ở lại thành phố Tuyên Quang, vẫn nhớ, và cũng chả dám oán hận gì chính quyền, thời thế lúc đó họ phải chịu thế! Những người được dân cưu mang, vẫn thi thoảng vào thăm lại, hoặc gọi điện cho bác dapxichlo.

    Vừa rồi, có dịp vào chơi thăm sức khỏe ông bà, đi qua chỗ ấy, em đứng tần ngần ngó một lúc. Chợt nghĩ : Đâu phải, lúc nào, người lính Trung Quốc cũng là giặc, trong suy nghĩ của người dân Việt Nam.

   Có tý ảnh sông Hiên hiện nay, minh họa cho bài viết.




Bài viết rất hay, theo mình nó ngang tầm với sách giáo khoa lịch sử.

Vậy ra ,con sông Hiên là một tên gọi khác của con sông Chảy?
Logged
Linh Quany
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2483


Kỷ niệm một thời !


« Trả lời #72 vào lúc: 14 Tháng Mười, 2015, 09:37:04 AM »

   Vâng, chính xác đấy bác Như ạ. Đúng tên là con sông Chảy, tra Gúc về địa lý, sẽ không có tên sông Hiên.

   Nhưng mà, các cụ gọi thế, bọn em gọi theo, mãi nó quen !  Grin
Logged

Sắp ngừng chơi mạng.
pb47vp
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1890


« Trả lời #73 vào lúc: 14 Tháng Mười, 2015, 12:10:06 PM »

Có tý ảnh sông Hiên hiện nay, minh họa cho bài viết.

Chúc mừng chú đã trở lại với ngôi nhà Tình đồng đội của mình, chuyện về người lính của chú vẫn luôn được các CCB quan tâm nhiều nhất. Nhưng mà anh ngắm bức ảnh thấy con sông nó chảy ngược lên phía bắc thế kia có lẽ nó là sông " kì cùng" chứ Grin
Logged
dapxichlo
Thành viên
*
Bài viết: 291


« Trả lời #74 vào lúc: 14 Tháng Mười, 2015, 02:50:49 PM »

      - Kính chào toàn thể các bác .
Đúng rồi bác Như C7 nó là sông chảy,cái bến phà chiến lược thời chống mỹ gọi là bến Hiên,nhưng cứ gọi sông Hiên thành quen,hồi năm 71 nếu đến nông trường tháng 10,sẽ nhìn thấy cái biển chỉ dẫn của giao thông ghi,(SÔNG CHẢY BẾN PHÀ HIÊN 3 KM)
  -Còn cái vụ quân chí nguyện TQ thì đúng Như Lihquany kể,các bác ạ hồi còn bé nhà em có quân chí nguyện ở nhờ,có một cô gái ngày nào cũng tắm và thay quần áo cho em,cứ tối đến là họ tập trung ở sân nhà em thắp đèn măng sông sáng choang,mỗi người có một quyển sổ mầu đỏ,có ảnh mao rơ lên hô đều lắm, em cũng làm cái ghế ngồi như thật không có trước tác,em làm miến bìa lịch có lẽ em là người việt gốc vầu, riêng phần văn nghệ thì không chịu được cái tiếng xong thủng nồi thủng chảo cũng thủng,huy hiệu Mao thì nhiều vô kể đủ các chủng loại,ở bãi cứt trâu cũng có.
-Còn cái vụ bắn máy bay mỹ thì cười tóe ống muống,khu nhà em có hơn chục ụ máy bay đến thì các anh hùng hảo hớn tìm chỗ rúc,máy bay đi rồi thì bắn đuổi theo, mấy thằng trẻ trâu bọn em tồng ngồng với khấu pháo ớt chỉ thiên nhảy choi choi,thi nhau chỉ máy bay vằn vện đang lượn trên đầu,có một lần chắc là thằng phi công nhìn thấy mấy khẩu pháo ớt chỉ thiên của bọn em chỉ xuông đất nó nóng mắt cho mấy quả bom bi,làng em có người chết và bị thương,quân chí nguyện không việc gì   (còn nữa)
       Nĩ hảo
Logged
hạnh phin
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 955


. eBB 567 - Đoàn 982 .


« Trả lời #75 vào lúc: 15 Tháng Mười, 2015, 01:42:15 PM »




                   Chào các bác.  QuanY,  Đapxichlo,  Như356.

         Xem các bác nói đến cái thời  "Quân chí nguyện - Tầu Khựa" nó sang gọi là giúp chúng ta...Huh...!!!...  Quê tôi thì không có những khung cảnh ấy.  Nhưng cũng được nghe một số bà con cái thời khó khăn quê tôi đi Tây Bắc khai hoang,  có gặp từng đoàn quân   "chí nguyện - Tầu"  mở đường....  họ cũng nhiệt tình giúp đỡ,  khi đồng bào gặp khó khăn,  hoặc cho bà con ta những thứ mà bà con ta cần...!!!...  Âu cũng là công tác dân vận cả mà thôi...!!!...

         Chúng ta không phủ nhận những gì mà  "Lòng Tốt" của nhân dân  Trung Quốc đã giúp đỡ chúng ta...  Xong vì chúng ta luôn độc lập tự chủ,  không bao giờ chịu khuất phục hay lệ thuộc.  Chính vì điều đó mà có thêm cuộc chiến tranh biên giới ở cả hai đầu đất nước:  Tây nam và phía Bắc Tổ Quốc.

         Bằng chứng cho sự tàn phá đến khốc liệt,  sạch sành sanh khi quân Trung Quốc tràn qua các vùng biên giới,  chúng đốt sạch,  phá sạch những gì mà chúng đã xây dựng nên giúp chúng ta trong thời kỳ còn gọi là  "Hảo hảo".

         Ở Thành phố Cao Bằng cũng có một con cầu gọi là  "Cầu Trung Quộc",  rồi nhiều những công trình xây dựng mang tính  "Hữu Nghị"....  Đều bị quân đội  Trung Quốc tràn sang phá sạch.  hình như Trung Quốc,   họ hằn học với những gì họ đã xây dựng nên trên đất nước chúng ta.

        Chúng ta,  thế hệ sau cứ ngỡ rằng  Tầu khựa tốt với lân bang...!!!... nhưng qua  10 năm chiến tranh biên giới...!!!... Bọn Tầu Khựa mới lộ nguyên hình của một gã chuyên chèn ép,   tìm các thôn tính xâm lược các Nước xung quanh...  mà không chịu vào vòng ảnh hưởng của của  "Ông anh - Tầu khựa".  

         Xin mời các bác xem lại mấy bức ảnh thời 1979 này ở Cao Bằng,  các bác nhá.

         

         

         

« Sửa lần cuối: 15 Tháng Mười, 2015, 02:24:41 PM gửi bởi hạnh phin » Logged

 
                            Hành khúc Trung Đoàn 567 anh hùng.
        
                    [youtube]3APFXOR68MI[youtube]
Linh Quany
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2483


Kỷ niệm một thời !


« Trả lời #76 vào lúc: 16 Tháng Mười, 2015, 10:34:02 AM »

   Chào các bác !

   Thủ trưởng ơi, con sông đó nó chảy xuôi về hướng Nam đấy chứ, do góc em chụp có cảm giác chảy ngược thôi. Mà nói chung, cánh đàn ông cứ phải nhìn nước còn phun ngược mới sướng, chứ chảy xuôi cũng chán thủ trưởng nhể !  

   Bác dapxichlo : Ơ thế bác bị gái Tàu " khám phá " từ hồi còn bé tý thế cơ à. Em tưởng bác biết cả ủa ái nỉ nữa chứ, sao mỗi Nỉ hảo thế ?

    Bác hanhphin. Nói chung từ sau sự kiện năm 1979, thì nói gì thì nói. Tin vào ông bạn lớn đó chả khác gì tin vào thằng hàng xóm bảo cứ đi làm gì thì làm đi, anh sang ...trông vợ giúp chú cho, bác ạ !


 Grin Grin Grin

  

Logged

Sắp ngừng chơi mạng.
Mạnh1427
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 721


« Trả lời #77 vào lúc: 16 Tháng Mười, 2015, 11:46:43 AM »

Chào các bác
Chú Linh Quany ơi ,bác dapxichlo thú nhận rồi ,''khẩu pháo ớt chỉ thiên ''cho nên các cô gái tàu lúc đó mới dám tắm rửa cho bác ấy ,rồi còn đụng vào ,kể ra hiện tại bây giờ thì khéo  Cheesy
Logged
Linh Quany
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2483


Kỷ niệm một thời !


« Trả lời #78 vào lúc: 26 Tháng Mười Một, 2015, 10:22:35 AM »

ĐỪNG TƯỞNG PHỤ NỮ LÀ CHÂN YẾU TAY MỀM.

  

   Đó là hồi những năm chiến tranh BGPB.

   Lâm trường Ba sao, công nhân chủ yếu là phụ nữ, nằm sát biên, bị pháo kích tan hoang ngay những giờ phút đầu tiên. Người chết vô số, phải đến gần hai phần ba. Những người còn lại, may mắn sống sót, xin sáp nhập vào làm nhiệm vụ tiếp tế chiến đấu cho đơn vị bộ đội gần đấy.

   Sau một ngày chiến đấu, bộ đội ta bắt được một sĩ quan địch. Nhiệm vụ cần thiết là phải giải về tuyến sau, vì tên này là sĩ quan tham mưu, những tin tức của hắn khai ra sẽ rất có giá trị. Nhưng không có ai để đưa nó về, tất cả phải ở lại chiến đấu, mỗi người lính ở chiến tuyến lúc này đều quý như vàng. Đắn đo một chút, chỉ huy ra lệnh cho nhóm chị em công nhân lâm trường đưa đi. Thoáng nhìn những đôi mắt căm hờn quét vào thằng sĩ quan địch, cảm thấy có điều gì bất ổn, anh căn dặn : " Không được phép hành hạ, đánh đập, làm chết hay bị thương tù binh. Trái lệnh sẽ ra tòa án binh "

   Ngày hôm sau, có tin báo lên, tên tù binh đã chết trên đường áp tải.

   Chỉ huy tức điên người, mất bao công sức mới tóm được thằng này, thành tích thế là đi tong.

   Các cô gái một mực chối bỏ, không nhận mình đã giết hắn. Kiểm tra xác chết, không có một dấu hiệu nào bị tra tấn hay vết thương nào, chỉ có nét mặt hắn vẫn hằn lên cơn đau đớn tột cùng. Mọi việc kết thúc.

   Hết chiến tranh, một lần chỉ huy đi công tác, ghé qua thăm lâm trường, anh tìm gặp những người đã dẫn giải tên tù binh ngày trước. Sau một hồi chuyện trò, anh gặng hỏi: " Giờ thì chuyện đã qua, nhưng tôi biết, ngoài các cô làm gì ra, thì không tự nhiên nó lăn đùng xuống chết được ".

   - " Vâng, bọn em cũng nói thật, chính tay bọn em giết nó để trả thù cho những người bạn đã bị chúng hạ sát đấy ! ". Một cô nói.

   - " Nhưng mà..." , chỉ huy băn khoăn : " Trên người nó không có một dấu vết nào, các cô áp dụng hình thức gì thế ? ".

   Mấy cô gái nhìn nhau, cuối cùng, một cô, lớn tuổi nhất, bẽn lẽn : " Bọn em ...vật ra...bóp d...ạ ! Gớm, phải cả hai tay, cái của nợ thằng ấy to to là...!!!"

   Chỉ huy :  Tongue ( Thấy nhột nhột nơi đũng quần )
Logged

Sắp ngừng chơi mạng.
dapxichlo
Thành viên
*
Bài viết: 291


« Trả lời #79 vào lúc: 03 Tháng Mười Hai, 2015, 03:37:46 PM »

  -Kính chào toàn thể các bác-Hạnh phin-Mạnh 1427-Như 356.
      Các bác ạ em đến vỡ bụng mất về câu chuyện của cụ Linhquany,nhất là có kèm theo ảnh minh họa,nhìn cái lưng như cái tấm phản của bà đang thò tay sang mà chết khiếp,cho em hỏi có bác nào đã bị thế võ này quật ngã trưa.
      -Chúc các bác mọi sự tốt lành
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM