Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 11 Tháng Mười Hai, 2019, 02:12:42 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: HÀ GIANG _Ký ức và tâm tình người lính bảo vệ Biên cương Tổ quốc - Phần 22  (Đọc 165375 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
laoshan1234
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1474



« Trả lời #220 vào lúc: 02 Tháng Ba, 2015, 11:10:57 PM »


                                   Chào các bác
     Chào bác tv 1509 tôi cũng có một người bạn cũng bị thám báo bắt vào ngày 28 -2 -84 trên 1545 trước đây khi tôi ở cọc 6 mỗi lần đi đài hoặc trên đài về đều vào chỗ chúng tôi uống nước
     đến năm 85 trao trả tù binh ở cầu côc lếu lào cai  khi về cậu ấy mất hết đảng mọi chế độ đều không được hưởng kể cả chế độ thương binh
     sau này về xin vào làm ở xi măng tuyên quang được một thời gian thì vợ cậu ấy bị tai biến và mất để lại cho cậu ấy 2 thằng con trai vì quá yêu vợ nên cậu ấy ở vậy nuôi con nhiều lần anh em ,bạn
     bè động viên lấy vợ nữa cậu ấy viện lý do là con còn nhỏ đến nay cũng gần 20 năm con cái đã lớn và trưởng thành  nhắc cậu ấy vẫn cứ chối con cái đi làm hết ở nhà có một mình

                 Cậu ấy tên là nguyện nhà ở hoàng khai yên sơn tuyên quang trước khi bị bắt thượng sỹ trung đội phó
 Chuyện về Nguyện ở Hoàng khai bị thám báo bắt cóc dịp ấy bọn tôi cũng biết,Sau này trên phổ biến và quy định nghiêm ngặt về việc đi lại,gác sách không những ở tuyến trên,mà ngay ở tuyến sau.

  Nguyện có người anh tên là Chí (Chí phèo) ở C12 do Ma đức Đắc làm C trưởng.Bọn tôi và anh em lính C12 từng nằm với nhau trên khu nhà Đánh hàng 2-3 tháng trời,chè chốt sao nhét đầy các vỏ đạn DK 82,75.Nhớ nhất là giữa trưa nắng gắt đi "đặc công" rau của dân bản,lấy trộm được rau chạy chí chết.Hôm sau dân cứ túm Bình đen tiếp phẩm đòi tiền  Grin
Logged
tv1509
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 58


« Trả lời #221 vào lúc: 03 Tháng Ba, 2015, 05:41:25 PM »

 chào các bậc, chào báclao 4!
 hôm qua phải đi nhận quân trang cho anh em chuẩn bị ngày kỷ niệm 15/3 ở hải phòng. trua nay ngồi viết gần xong thì có điện thoại, chẳng biết chạm vào chỗ nào mà thành công dã chàng luôn. bây giờ mới lại được ngồi để tâm sự tiếp- bác lao ơi nhà ông đánh là trận địa cối 120 của c14 e 122 bọn tôi đấy. cuối năm 82 các cụ nhà chắc là ngửi thấy mùi quân tq từ đại quân khu côn minhtiến về hà giang.do vậy cấp trên nhận định 1509 sẽ là trọng  điểm,lệnh trên bắt chúng tôi trong một tuần phải làm xong trận địa. bọn tôi phải đo đạc lấy mốc, làm mục tiêu mới có tên rất lạ như sắn, đa, đề, máng nước(máng nước là mục tiêu giữa đồi cây khô và mỏm 2 chắc bác biết).
  trước mặt trận địa c tôi có một bãi mìn của ta cài từ năm 79 không biết bác lao có tham gia vụ này không. vừa chân ướt chân ráo sang nơi ở mới, thằng đức lính 82 quê hà sơn buồn bị dính ngay một quả k 58 khi đi lấy vầu làm nhà.
 ông phó cối ơi đúng là cậu nguyện trinh sát c20 e 122 quê hoàng khai yên sơn tq, hôm đố là ngày 23/2/84 tôi đang cùng anh em lính mới huấn luyện nghiẹp vụ pháo binh thì nghe tiếng súng nổ phía 1545 sau đó tq bắn pháo lên 1545 và 1509 lệnh trung đoàn báo động săn sàng chiến đấu tôi dịnh chéc trinh sát và anh chiến c trưởng khăn gói quả mướp tức tốc lên đài 1509.
  khi lên đến 1200 tôi được nghe là nguyện đã bị bắt, tọa quê tam thanh thì bị 15 viên ak giảm thanh vào ngực hy sinh, nguyện đã đánh nhau với chúng nhưng vì bọn thám báo đông hơn nên bị chúng bắt đưa về biên giới. chỗ đó là gần đến chân 1545 có cây dọc rất nhiều quả đoạn dốc này thoai thoải rát dễ dàng cho bọn thám báo hoạt động, ngày đó tôi cứ một mình về đơn vỵ rất may thám báo nó không biết mình là trinh sát pháo nếu không nó cho mình lên thớt rồi. 
 
Logged
laoshan1234
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1474



« Trả lời #222 vào lúc: 03 Tháng Ba, 2015, 09:51:06 PM »

chào các bậc, chào báclao 4!
 hôm qua phải đi nhận quân trang cho anh em chuẩn bị ngày kỷ niệm 15/3 ở hải phòng. trua nay ngồi viết gần xong thì có điện thoại, chẳng biết chạm vào chỗ nào mà thành công dã chàng luôn. bây giờ mới lại được ngồi để tâm sự tiếp- bác lao ơi nhà ông đánh là trận địa cối 120 của c14 e 122 bọn tôi đấy. cuối năm 82 các cụ nhà chắc là ngửi thấy mùi quân tq từ đại quân khu côn minhtiến về hà giang.do vậy cấp trên nhận định 1509 sẽ là trọng  điểm,lệnh trên bắt chúng tôi trong một tuần phải làm xong trận địa. bọn tôi phải đo đạc lấy mốc, làm mục tiêu mới có tên rất lạ như sắn, đa, đề, máng nước(máng nước là mục tiêu giữa đồi cây khô và mỏm 2 chắc bác biết).
  trước mặt trận địa c tôi có một bãi mìn của ta cài từ năm 79 không biết bác lao có tham gia vụ này không. vừa chân ướt chân ráo sang nơi ở mới, thằng đức lính 82 quê hà sơn buồn bị dính ngay một quả k 58 khi đi lấy vầu làm nhà.
 ông phó cối ơi đúng là cậu nguyện trinh sát c20 e 122 quê hoàng khai yên sơn tq, hôm đố là ngày 23/2/84 tôi đang cùng anh em lính mới huấn luyện nghiẹp vụ pháo binh thì nghe tiếng súng nổ phía 1545 sau đó tq bắn pháo lên 1545 và 1509 lệnh trung đoàn báo động săn sàng chiến đấu tôi dịnh chéc trinh sát và anh chiến c trưởng khăn gói quả mướp tức tốc lên đài 1509.
  khi lên đến 1200 tôi được nghe là nguyện đã bị bắt, tọa quê tam thanh thì bị 15 viên ak giảm thanh vào ngực hy sinh, nguyện đã đánh nhau với chúng nhưng vì bọn thám báo đông hơn nên bị chúng bắt đưa về biên giới. chỗ đó là gần đến chân 1545 có cây dọc rất nhiều quả đoạn dốc này thoai thoải rát dễ dàng cho bọn thám báo hoạt động, ngày đó tôi cứ một mình về đơn vỵ rất may thám báo nó không biết mình là trinh sát pháo nếu không nó cho mình lên thớt rồi. 
 

Chào các bác,chào bác tv1509.Như vậy bọn tôi ở nhà anh Đánh trước bác 1 năm,năm 81 lên lập bãi mìn ở sườn đồi phía đông bắc trong rừng vầu ấy.Trên cái bản ấy,nhà anh Đánh ở một mình cao nhất.Các anh lính cũ nói rằng:Thời trước chiến tranh 79,nhà anh này chuyên sang Trung quốc mua hàng lậu:đèn pin,phích nước,bật lửa,vỏ chăn con công về bán.Bộ đội ta mua rất nhiều,đặc biệt chỉ bán bằng tiền mặt chứ không đổi quân trang hay thứ gì khác

  Khi chiến tranh xảy ra,công an vũ trang (Biên phòng ngày nay) cũng nghi ngờ nhà anh này làm tình báo cho TQ nên cũng theo dõi sát sao.Hồi bọn tôi lên ở nhờ hẳn nhà anh ta,lúc bấy giờ chỉ rượu sắn thôi vậy mà nhiều hôm có mồi cũng say túy lúy.Ông Trịnh C phó lên kiểm tra,hay dọa bọn tôi:Cứ uống rượu say vào,nó trói chân tay mang sang bên kia rồi khác biết.Từ đó cả bọn cũng thấy ngán mà cảnh giác,ngày đó trên đồi cao dân bản hay trồng cây tam thất.Khoảnh nào trồng,người ta làm dàn che chắn sương muối cẩn thận.Ba năm 3 đôt hoặc 7 đốt bảy năm,lính ta chẳng biết gì cứ đào bừa mang về,coi như của quý.Sau này,ông Họt đội trưởng sản xuất của bản báo cáo lên trung đoàn.Các chốt kiểm tra ba lô,quân tư trang lấy lệ để cho dân bản thấy bộ đội rất nghiêm,cũng từ đó dân thu hoạch hết tam thất và không thấy kêu mất nữa.
Logged
Vixuyen-hg
Thành viên
*
Bài viết: 260


« Trả lời #223 vào lúc: 03 Tháng Ba, 2015, 10:11:00 PM »

Chào các bác ccb cùng anh em đồng đội
Em dạo này bận quá chỉ vào xem các bác hành quân
Nhiều câu truyện chúng em bây giờ mới biết ngày trước chúng em phòng ngự dông 600 cũng sợ thám báo nghe nói nó cũng như lính trinh sát đặc công của mình còn cả lính sơn cước áo đen nữa nó xâm nhập vào trận địa bắt cóc nên hồi đó bọn em canh gác kỹ càng lắm thậm chí em là y tá cũng phải canh cho đến khi trời sáng rõ mới thở phào nhẹ nhõng ngày ngủ đêm gác nhiều lủc mấy bác vận tải nhà mình từ hang làng lò tải lương thực thực phẩm đạn dược mò lên giật mình thót tim hỏi mật khẩu trả lời xong vấn hốt các bác ạ vẫn phải ẩn mình xem sao cho chắc ăn lơ mơ ăn đạn của nhau như chơi được cái trước kia đã từng đi vận tải tai thính mũi cũng ngửi thấy mùi thực phẩm nghe tiếng nóc cóc nọc cọc biết ngay lính vận tải lên cho nên gần 6 tháng phòng ngự không sảy ra quân ta bắn nhầm quân mình mà cũng chẳng gặp thằng thám báo luồn sâu nào cả  may thiệt là may
Nhiều khi còn mò vào tận trong nậm ngặt săn chuột hái chè chả sợ giờ đọc bài các bác  viết thấy run run
Nó bắt được nó têm thuốc gì ấy vào người cho đẻ nhiều nhiều thì chết luôn thấy bác gần nhà em bị bắt kể vậy
Thấy bác ấy cũng ngơ ngơ tàng tàng mà đẻ nhiều thế mà nghèo quá thể thấy thương
Phận mình thì cũng vậy cũng ngơ ngơ tàng giống nhau luôn đâu kém phần buồn cho số phận
Thôi khuya rồi chào các bác nhé ...chúc các bác luôn mạnh khoẻ

Logged
thai60
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 833


« Trả lời #224 vào lúc: 04 Tháng Ba, 2015, 06:08:14 PM »

                                  
                                          Chào các bác và anh em .

     Quãng thời gian mặc áo lính chỉ là một đoạn nhỏ trong chặng đường đời của mỗi chúng ta , thế nhưng những kỷ niệm , hồi ức về đoạn đời đó luôn sống mãi trong lòng mọi người . Thế hệ chúng ta – những người lính bảo vệ BG Tổ quốc – mỗi khi nhớ về thời gian quân ngũ của mình , là nhớ về một thời cả nước gian khó , thiếu thốn cùng cực .

     Có những kỷ niệm về người lính cứ theo mãi trong ký ức của mình , lính VT Thai60 xin kể cùng các bác .

     Năm 1981 , lúc đó Thai60 em đang học ở Bưu điện Bờ hô . Những buổi trưa , tranh thủ giờ nghỉ , 60 em rất hay lang thang ra các cửa hàng bách hóa , rình mua cái gì đó . “ Cái gì đó “ ở đây nghĩa là bất kể cái quái gì cũng được , miễn là cứ thấy người ta xếp hàng thì mình cũng xếp , đến lượt thì mua , mua được rồi thì đem …bán lại , kiếm  tý tiền chênh , chứ tiền đâu mà dám mua dùng , nghèo lắm .

     Cái thời ấy sao mà khổ thế cơ chứ . Nhà em nghèo rớt mùng tơi , tất cả nhà đều trông vào đồng lương còi cọc của bố mẹ , chẳng có đất cát để trồng rau , mướp đem bán như hồi còn nhỏ ở miền núi . Và em thì càng lớn càng thấy cần tiền , không chỉ để mua sách , mà còn để cho nhiều thứ khác nữa .

     Một buổi trưa , vừa bước chân vào bách hóa Tràng tiền , thấy người ta đang rồng rắn xếp hàng chỗ quầy bán quần áo , em cũng nhập vào luôn , rồi mới hỏi xem họ bán cái gì . Mấy người đang xếp hàng đó cũng chả biết , nhưng ai cũng kệ , biết rằng hễ cứ mua được rồi thì thể nào cũng có người đòi mua lại .

     . Dòng người cứ thế nhích lên , nhích lên . Gần đến nơi , thấy mấy người đã mua được đi ra hỷ hả ngắm nghía suýt soa , thì mới biết là cửa hàng đang bán áo gió , kiểu áo bludong chẽn , bằng vải tráng nilon , màu sắc khá đẹp , hàng khuy dập nổi sáng choang . A…món này ngon đây , cô bạn gái mũm mĩm của 60 em mà diện của này vào thì chắc cũng …ngon lắm ( dù mỗi khi ở bên cô ấy , thằng em 60 của các bác gần như không quan tâm đến chất lượng kiểu dáng các thứ mà cô ấy tròng lên người , mà là các thứ bên dưới lớp vải vóc mà cô ấy đang che đi cơ ) …
    
     Khi 60 em chuẩn bị đến lượt , đang  mắt thì căng ra chọn màu chọn kiểu , tay thì móc túi moi tiền đếm nhẩm xem có đủ để mua không , thì có tiếng gọi khẽ khàng nhẹ bỗng ngay bên tai : Anh gì ơi …

     Quay sang nhìn , …Ái chà chà … Một cô gái rất xinh đang gọi mình , đứng bên cạnh còn có thêm một cô khác nữa , cũng xinh không kém .

     Cô gái trình bày . Hóa ra câu chuyện là thế này : Cô ấy là ca sỹ Bích Việt , còn cô kia tên là gì đó ( mà 60 em quên mất ) , diễn viên đoàn Văn công QK Việt bắc . Hôm nay các cô ấy đang tập trong Nhà hát lớn Hà nội , chuẩn bị cho một chương trình biểu diễn phục vụ ngày lễ thành lập QĐND 22/12 . Giờ nghỉ trưa , lang thang ra đây , đi chơi thôi , chứ cả hai đều không có tiền , nhưng nhìn thấy những cái áo kia , các cô ấy thích quá , định chạy ù về đoàn để vay tiền rồi quay ra mua , nhưng lại sợ hết hàng , nên muốn Thai60 em nhường lại chỗ , và … cho các cô ấy vay tiền .

     Ố là là … Thích chưa ? Từ bé đến giờ , chưa có cô gái nào xinh xắn như thế kia mà lại phải mở mồm xin xỏ đề nghị gì thằng cu em 60 nhà các bác , mà toàn là nó phải rạc cổ nổ họng kèo nhèo lỳ lợm tán tỉnh , rình rập … cướp đoạt các thứ của các cô ấy thôi … Lạ quá . Lạ thật đấy .

     Ngắm cô gái mũm mĩm kia , cùng cô bạn đi cùng của cô ấy , thầm so sánh với cái đám mũm mĩm của nhà mình , 60 em thầm kết luận : Rõ là đây công kia cú .

     Thầm nghĩ , với một cô gái xinh như thế này , nếu cần cho không cả cái đời mình , mình còn chả tiếc , nói gì đến chuyện cho vay mấy đồng bạc kia , dù cái hình thức cho vay này nó vừa tủ mủ tù mù như cái thằng ngu vác tiền đi cho gái , nó mà trở mặt thì có khối ấy mà đòi nhé . Các cụ đã dậy thế  Không tin cứ hỏi ông Giời …

     Nghe cô ấy nhẹ nhàng “ tâm sự “ , trái tim non dại luôn ngưỡng mộ và sẵn sàng hy sinh vì cái đẹp ( cụ thể ở trường hợp này là Gái đẹp ) của 60 em đã như muốn tan ra vì cảm động và bùng cháy lên để … cống hiến .

     Nhưng cái bộ não chứa đầy thứ chất xám được nuôi dưỡng bởi rau muống già , cà muối thâm mặn chat mồ hôi lao động của 60 em thì không ủy mị như thế . Nó lạnh lùng khuyên em nên cảnh giác , chớ có mềm lòng …

     Hàng người vẫn đang nhích lên … Chỉ một người nữa thôi là 60 em đến lượt . Quay sang bên cạnh , nhìn lại hai cô gái nọ vẫn đang đứng đó , giờ đã lui về phía đàng sau . Ở một khoảng cách rộng hơn , dưới ánh đèn điện từ trên quầy hàng soi xuống , Thai60 nhận ra …

     Vâng , 60 em đã nhận ra cả hai cô gái xinh xinh ấy đều đang mặc quân phục . Những bộ quần áo lính bạc phếch , ướt đẫm mồ hôi … Những chiếc phù hiệu treo trên ve áo sờn vải cũng bạc phếch nốt … Hình như tất cả những thứ ấy đã dầu dãi rất nhiều cùng gió sương mưa nắng của thời gian … Chỉ còn những ánh mắt đau đáu đang hướng về những mảnh áo thời trang sặc sỡ kia thôi , chúng vừa ánh lên một nỗi khát khao háo hức trẻ thơ , vừa đẫm đầy một nỗi niềm bất lực , cam chịu , tủi cực …

     Người đứng trước vừa rời hàng bước ra với chiếc áo trên tay , Thai60 đã đứng trước quầy .

     Ngước nhìn cô nhân viên bán hàng , Thai60 cương quyết : Chị bán cho các cô bộ đội này , tôi nhường chỗ cho họ .

     Hơi quay người lại , vươn người nắm lấy một bàn tay con gái , kéo về phía mình , nhét nắm tiền vào lòng bàn tay cô ấy , 60 em ngắn gọn : Đủ mua hai cái đấy . Rồi em quay lại nói với người đứng sau , một chị đứng tuổi mặc áo công nhân : Chị cho cô kia đứng vào với nhé , chị đã nghe hết rồi đấy .

     Chị mặc áo công nhân lùi lại một tý , hai cô gái đứng vào hàng , đoàn người phía sau không ai thắc mắc gì cả , 60 em quay lưng . Nghe tiếng hỏi đằng sau : Nhưng anh ơi , anh ở đâu ? , 60 em không quay mặt chỉ nói : Tôi là Thái - Lớp ĐT 1 thực tập - Bưu điện Bờ hồ .

     Ra đến ngoài phố , cơn gió  phía mặt hồ ào tới , cái lạnh cuối năm xông thẳng vào mặt , chui qua khe cô , lọt vào lông ngực , trong đó có một trái tim non nớt vụng về đang rung lên với những nhịp đập rộn ràng của một cái gì đó manh nha mang hơi hướng của sự hy sinh .

     Qua cổng cơ quan , chui xuống tầng hầm , nơi các bạn học đang nghỉ trưa , Thai60 chui vào một góc cạnh anh Phương , một bạn học lớn tuổi của mình . Anh Phương từng là bộ đội chống Mỹ và Polpot , nhà anh ở Đa sỹ , hai anh em cùng quê tỉnh lẻ so với các bạn cùng lớp quê Hà nội , nên rất thân thiết với nhau .

     Định rằng sẽ giữ kín , không kể lại với ai về cái việc “ nghĩa cử “ mà mình vừa làm kia , vì sợ nhỡ đâu mọi người lại cho rằng mình là thằng dại gái thì ôi lắm . Thế rồi , chả hiểu tại sao , cao hứng thế nào , 60 em lại mang ra kể tuồn tuột .

     Nghe câu chuyện của 60 em , mọi người xúm vào trêu chọc . Có người thì khen là hào hiệp ( đa số là bọn con gái ) , có người thì chê em là nhẹ dạ cả tin . Thậm chí có thằng còn bĩu môi bỉ bang em là đồ sỹ diện , rủa em “ bắc thang lên hỏi ông Giời , tiền đem cho gái có đòi được không “ …Lắm loại ý kiến , thế là nổ ra  một cuộc tranh luận .

     Nghe mọi người tranh luận , 60 em đâm ra lại giao động , tự nhiên thấy cái mặt đầy mụn trứng cá của mình sao mà ngu ngu quá thể . Đem tiền cho gái lạ  vay , bỏ lỡ cơ hội kiếm được tý ty chênh lệch ( hoặc nếu không bán lại được thì cũng còn có cái áo đẹp mang tặng bạn gái ) thì đã là một sự ngu . Nhưng lại đem câu chuyện ấy ra kể lại với bọn cùng lớp khờ dại thì thêm một lần ngu nữa .
     Trong lòng bắt đầu thấy ân hận , xấu hổ , nhưng cứ hình dung lại ánh mắt của hai cô gái kia , cùng bộ quân phục bac phếch họ mặc trên người , là lòng 60 em lại chùng xuống . Thôi kệ , nếu hai con giời đánh kia là lũ lừa đảo thì mình cũng chả tiếc , còn hơn nhỡ họ là bộ đội thật mà mình không giúp , thì tội họ lắm , mà mình thì ân hận .

     Khoảng 4 giờ chiều , khi 60 em đã quên béng cái chuyện dở người kia , đang chúi mũi vào bản vẽ kỹ thuật sơ đồ mạch điện , thì nghe có điện thoại . Bảo vệ cơ quan nhắn ra cổng có khách .

     Ra đến cổng , bước ra hè phố , Thai60 nhìn thấy hai cô gái  lúc trưa . Các nàng mang tiền đến trả , còn tặng thêm một đôi vé vào Nhà hát lớn . Và cám ơn . Và cảm động . Gương mặt thiếu nữ hồng lên rạng rỡ , ánh mắt con gái lấp lánh niềm vui .Rồi chia tay .

     Mang đôi vé vào lớp , tặng cái Hồng , nhà ở khu TT Bưu điện 23 Hàng bài , lúc đó đã có người yêu đang là sinh viên trường Kiến trúc . Cũng chả khoe với ai cái chuyện các cô gái kia đã trả tiền cho mình , vì thấy nếu kể thì nó bỉ bỉ thế nào ấy .

     Câu chuyện chỉ có như thế , khi ấy , thằng em Thai60 của các bác chưa hề mặc áo lính , nhưng cái ánh mắt háo hức , khát khao nồng cháy của những cô gái mặc áo lính bạc phếch sờn vải kia đã bắt đầu in sâu vào trong Ký ức của nó .

     Để rồi mãi sau này , khi đã là một người lính chiến đấu trên chiến trường BG Vị xuyên , có những buổi được tranh thủ bám xe chở Tử sỹ xuống TX Hà giang , khoác trên mình manh vỏ áo bông lính rách nát , chiếc quần đùi lính te tướp thùng thình , đôi giầy cao cổ rách mõm chiếc to chiếc bé , khoác cái balo lộn thủng lỗ chỗ rỗng không sặc mùi mắm kem và thuốc đạn …, đứng ngẩn ngơ trước quầy hàng bách hóa , hiệu sách , hay phố chợ sầm uất đông vui , bụng đói cồn cào thèm khát từ chén nước trà nóng , hơi thuốc thơm , chả nói gì đến tô phở nóng bỏng hay cái  bánh rán đẫm mật ngọt ngào , đơn giản là vì không có tiền …nó mới càng thấu hiểu sâu xa cái khốn khổ tận cùng của những người lính . Và càng thấy nhớ vô cùng cái ánh mắt khao khát đẫm buồn của những cô lính ngày xưa .

     Nhớ về những cô lính ngày ấy , suốt từ những tháng năm chiến trường ấy , cho đến tận hôm nay , Thai60 vẫn như lại thấy ấm lòng . Hình như họ còn đó , đang cảm thông , chia sẻ cảnh ngộ và an ủi cho mình . Bởi đơn giản họ từng là lính Vậy thôi .

    Hơn 30 năm trời đã qua rồi , Anh Phương Đa sỹ , cái Hồng 23 Hàng bài còn đó , vẫn nhớ rõ tình tiết xúc cảm của câu chuyện ngày ấy , chẳng biết Ca sỹ Bích Việt của đoàn Văn công QK1 ngày nào và cô bạn của chị ấy có còn sống hay không , nhưng chắc chắn kỷ niệm nhỏ này sẽ vẫn còn ấm mãi trong trái tim người lính của họ . Cũng bởi một điều đơn giản , họ mãi mãi vẫn là người lính .

     Chiều Xuân buông xuống , phố phường nghìn nghịt rộn rã người đi , nhưng trong hồn Thai60 như vẫn hiển hiện lên rỡ ràng màu áo lính bạc phếch cùng ánh mắt nụ cười đầy  khao khát và đượm buồn của những người lính ngày xưa , cùng nhịp đập rộn rã đầy cống hiến hy sinh của mình và đồng đội mình ngày ấy …

     Viết lại câu chuyện nhỏ ngày xưa , muốn gửi tới cho những ai đó ngày xưa màu áo lính dãi dầu sương gió một thời từng mặc để cùng nhớ tới những năm tháng tuổi Hai mươi hồn nhiên trong sáng và Đất nước thân yêu của chúng ta thuở còn nhiều gian khó .
« Sửa lần cuối: 05 Tháng Ba, 2015, 03:04:02 PM gửi bởi thai60 » Logged
NGOCHA
Thành viên
*
Bài viết: 16


« Trả lời #225 vào lúc: 04 Tháng Ba, 2015, 07:31:59 PM »

          Chào các bác ,chào bác Thái 60 .
      
         Trong mỗi người chúng ta ai cũng có những kỷ niệm đẹp .Nó được lưu giữ như báu vật quý giá trong sâu thẳm tâm hồn mỗi người ,nhất là người lính họ đã trải qua đủ hoàn cảnh cũng như các sắc thái vui buồn ,giận dữ và kể cả những mất mát đau thương .
         Chính vì vậy chúng ta rất trân trọng và nhớ rất lâu những câu chuyện ,những con người đã gặp ,đã đi qua dù chỉ là một khoảng khắc ngắn ngủi mà ta đã gặp trên đường đời .
         Câu chuyện nhỏ của bác kể về có một kỷ niệm nho nhỏ và đẹp với những người lính , cụ thể ở đây là cô ca sĩ Bích Việt , nó cũng như vậy .Đó là một câu chuyện hay và đẹp về tình người với chúng ta , lớp người mà khi còn đi học ta là con mọt sách ,ta thích và hay đọc những chuyện về đề tài chiến tranh của các tác giả Nguyễn Khải ,Ng.Minh Châu ,Nam Hà ,Nguyễn Trọng Oánh ,Dũng Hà ...và cả chuyện của nước ngoài nữa .Có lẽ vì vậy thế hệ thanh niên chúng ta sau 1975 rất thần tượng người lính .Nhất là những người lính trở về từ mặt trận khi giải phóng MN .
        Câu chuyện này bác Thai60 mươi đã có lần kể cho tôi nghe và tôi đã từng trêu bác ấy , nói là có lần đơn vị chúng tôi đã giao lưu và tôi có biết cô ca sĩ Bích Việt .Bác có muốn gặp lại người ta không tôi giúp ...Hôm nay ,  câu chuyện ấy đã được bác kể lại trên trang HG này, đọc lại nó, tôi lại  thấy lòng mình rưng rưng xúc động .
       Những kỷ niệm đẹp về tuổi trẻ cứ lắng đọng mãi trong tâm hồn chúng ta ,có lẽ nó sẽ  mãi mãi đẹp như vậy trong cuộc đời này.
       Tới đoạn này tôi lại hình dung hình ảnh của con ngựa thồ Thái 60 đói khát quần áo tua te , có khi chẳng có áo rét đi ra thị xã Hà Giang giữa mùa đông giá buốt, đứng bên bờ con sông Lô huyền thoại.Những lúc ấy chắc là bác khổ tâm vì phải đấu tranh tư tưởng lắm.Đọc câu chuyện của bác , tôi hình dung thấy điều đó.Có gì đó bùi ngùi xa xót cứ dâng trào trong lòng tôi.Nhưng dù thế nào hình ảnh của người lính nhất là người lính chiến đấu bảo vệ tổ quốc trên mảnh đất Hà Giang vẫn gieo vào lòng tôi những ấn tượng đẹp đẽ nhất,bởi vì họ đã vượt qua tất cả mọi thử thách để trở thành người chiến thắng.
       Trong luồng suy nghĩ đó ,tôi xin viết lại bài thơ của mình đã đưa lên trước đây để  gửi tới các bác .

                                    VỎ BAO ĐỰNG CÁT .
                        
Chuyện về những người lính .
Trong cuộc chiến tranh vừa qua

Quà gửi cho cha mẹ ở nhà .
Là vỏ bao ni lông đựngcát
Thế mà cha mẹ quý hơn vàng bạc,
Vì đó là tình cảm gia đình ...
Và những bao cát kia ...
Mang bóng hình của người con trai là ...LÍNH .
Đang chiến đấu vì Tổ Quốc quên mình .
Trên trận tuyến kẻ thù nhiều bom đạn .
Những bao đựng cát kia giữ tính mạng.
Cho con mình nên cha mẹ nâng niu .
Cũng vì người lính tiền bạc không nhiều .
Quà tết gửi về gia đình chỉ là vỏ bao đựng cát ...
Để trên chiến hào vùng biên lòng con thanh thoát
Để tấm lòng mẹ cha thêm ấm áp tình con...
                                                 (Huonghn76)

         Đầu năm mới Huonghn76 xin gửi tới các bác và anh em trên diễn đàn cùng gia đình lời chúc sức khỏe và mọi sự như ý .
« Sửa lần cuối: 04 Tháng Ba, 2015, 09:36:40 PM gửi bởi NGOCHA » Logged
Phó cối
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 717


« Trả lời #226 vào lúc: 05 Tháng Ba, 2015, 07:42:42 AM »

     
                                        Chào các bác
     Em hôm nay lại nhận được giấy mời của hội dâu dể nhà trường mời đi dự kỷ niệm ngày 8-3 , không biết ở nơi các bác , các cơ quan có tổ chức không ,ở trên này năm nào họ cũng tổ chức .
     còn năm nay kỷ niệm ngày thành lập sư đoàn  15 - 3 các nơi đều có giấy mời riêng khu vực tuyên quang không thấy gì không biết có được mời không ,hay là họ chỉ mời cán bộ và chiến sỹ
     còn cỡ phó chiến sỹ như bọn tôi thì không được mời nếu các bác được mời đi cố gắng đưa các hình ảnh lễ kỷ niệm lên cho anh em xem với nhé
« Sửa lần cuối: 05 Tháng Ba, 2015, 09:19:42 AM gửi bởi Phó cối » Logged
Phó cối
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 717


« Trả lời #227 vào lúc: 05 Tháng Ba, 2015, 10:54:20 AM »


                                        Chào các bác
     Nhân tiện các bác mải ăn rằm và đi lễ chùa chưa về em tranh thủ quay trở lại đông sông lô một tý. sau chiến dịch 12 -7 các đơn vị  quay ra củng cố trận địa và chuyển đạn vào trận địa lúc đó đơn vị
     tôi điều 5 xe ra km 10 đường hà giang -quản bạ  để chở đạn ,khi đi mỗi xe có thêm một người đi áp tải đạn và hỗ trợ lái xe khi xe bị ban ,lầy ,khi chúng tôi ra khỏi dốc 3 khoanh một đoạnn thì thấy rấy 
     nhiều lính  đang xẻ  gỗ lát ngay  ven đường  nghe nói là lính của 312 nhưng 312 đã rút hết rồi gỗ xẻ song xếp dọc ven đường chờ xe bốc đi khoảng một tuần sau thì lính cũng rút hết để lại một người
     trông coi .còn chúng tôi mỗi ngày một chuyến đạn nhưng chúng tôi đi từ chiều hôm trước đến trưa hôm sau mới về khi đi chúng tôi ra thẳng hà giang mua bán nghỉ ngơi  ngoài đó sáng hôm  sau mới vào
     bốc đạn . hôm đó cũng như mọi hôm chúng tôi đi ra không thấy có người trông coi gỗ cậu dũng lái xe  dừng xe và bảo xuống làm hai hộp gỗ ra hà giang bán lấy tiền tiêu sài ,chúng tôi nhanh chóng bốc
     rồi đi ngay ra hà giang bán được 200 đồng  hai thằng kéo nhau vào quán ăn thật lực thoải mái thì thôi  theo kiểu tư tưởng sống gấp không biết đến ngày mai
Logged
Mạnh1427
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 721


« Trả lời #228 vào lúc: 05 Tháng Ba, 2015, 01:07:23 PM »

Xin chào toàn thể các bác
Chào bác Huonghn76-đầu xuân năm mới xin kính chúc bác cùng toàn thể gia đình một năm mới vui khỏe hạnh phúc  ,và thành đạt
-Vâng đọc bài của bác Thái 60 .tôi cũng có ý nghỉ như vậy bác ạ ''Những kỷ niệm đẹp về tuổi trẻ cứ lắng đọng mãi trong tâm hồn chúng ta ,có lẽ nó sẽ mãi đẹp như vậy trong cuộc đời này
-Trong mỗi người chúng ta ai cũng có những kỷ niệm đẹp cả phải không bác .Nó được lưu giữ như báu vật và vô cùng quý giá ,trong tâm hồn mỗi một con người ,nhất là người lính ,mà lại là người lính trực tiếp giáp mặt với quân thù ,họ đã trải qua đủ hoàn cảnh cũng như các sắc thái vui có  buồn có,trong cả lúc giận dữ ,và kể cả những mất mát đau thương trong cuộc đời đã từng gặp.
-Chính vì vậy chúng ta rất trân trọng ,và khắc ghi những câu chuyện ,những con người ấy , mặc dù chỉ là một chút thoáng qua, ngắn ngủi thôi mà ta đã gặp trên đường đời .
-Còn một điều nữa riêng bác Thái 60 .xử sự như vậy tôi thấy rất hay và tôi nghĩ không lỗ chút nào cả ,mà có ''lãi'' lớn đấy ,không phải ''lải ''từ đôi cặp vé không đâu ,mà ''lải'' từ cái cảm nhận hình ảnh về người lính mới là đẹp đẽ vô cùng.
…..''khát khao nồng cháy của những cô gái mặc áo lính bạc phếch sờn vải kia đã bắt đầu in sâu vào trong Ký ức của nó .Nhớ về những cô lính ngày ấy , suốt từ những tháng năm chiến trường ấy , cho đến tận hôm nay , Thai60 vẫn như lại thấy ấm lòng . Hình như họ còn đó , đang cảm thông , chia sẻ cảnh ngộ và an ủi cho mình . Bởi đơn giản họ từng là lính Vậy thôi . ''…..

Chào các bác mong các bác đầu xuân hành quân vui vẻ nhé
« Sửa lần cuối: 05 Tháng Ba, 2015, 01:22:26 PM gửi bởi Mạnh1427 » Logged
Linh Quany
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2483


Kỷ niệm một thời !


« Trả lời #229 vào lúc: 05 Tháng Ba, 2015, 04:22:49 PM »

   Vui tý đầu xuân các bác nhỉ !



   Ảnh của nhà báo Mai Thanh Hải ( báo Thanh niên ).

   Nhìn em lại nhớ, ngày xưa Thủ trưởng em có lần đang đi " giao lưu " ngoài bản, có báo động, liêu xiêu chạy về. Không hiểu thế quái nào vớ ngay cái chày giã cua của anh nuôi tống vào buồng đạn pháo !  Grin
Logged

Sắp ngừng chơi mạng.
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM