Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 10 Tháng Bảy, 2020, 09:58:00 am


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Tranphu341 - Đoàn bb Sông Lam - Nhiệm vụ Quốc Tế ( Phần 4 )  (Đọc 218422 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
huonghn76
Thành viên
*
Bài viết: 1166


WWW
« Trả lời #90 vào lúc: 25 Tháng Mười, 2012, 10:41:40 am »

           Chào bác chủ ! Em đọc song bài của bác -Đúng là rất đáng nể . LÍNH thì cũng là người rất người .Lính đâu phải là thánh , nhất lại vừa ở trong rừng rú ra thiếu thốn trăm bề ( trừ% ở bác ) .Vậy mà bác vẫn thắng được sự cám dỗ bản năng . Thật là khâm phục ... Nhiều bác không thắng được sự cám dỗ , thế là chấp nhận phải quên đường về quê mẹ . Thật là đau khổ ...
         Còn lính bọn em , kỷ luật của đơn vị rất cay nghiệt ( nghiêm) . Nó lúc nào cũng như quả tạ lơ lửng trên đầu thằng lính nên sợ không dám "ỦI " bừa . Vớ vẩn là họa sát thân ngay . Có bác già ngồi đeo kính viết bản kiểm điểm , lĩnh vài cái án kỷ luật , hết đường ăn đường nói . Buộc xin về đuổi gà cho vợ ...
Logged
xuanv338
Thành viên
*
Bài viết: 1562


muốn xoa bài viét thừ


« Trả lời #91 vào lúc: 25 Tháng Mười, 2012, 12:06:09 pm »

  Chào anh TranPhu. xuanv338 thường đọc các bài của anh và càng hiểu thêm nhiều về những khắc nghiệt và gian nan của chiến trường Tây Nam và CPC. em không thể có lời bình vì mình không được tham chiến, cũng như bài trước em đã nói. em chỉ biết mừng vui với những trận thắng lừng danh và cùng sẻ chia với những đau thương mất mát của người lính ngoài chiến trận.

   Nhưng hôm nay trang viết của anh thật bình yên và lãng mạn. Anh đã viết quá thật với mình, với cái gì thật nhất đã diễn ra mà có thể những người lính khác cũng nằm trong bối cảnh mà không dám nói. và biết đâu có anh lính chẳng thể vượt qua cái khoảnh khắc ấy!
  Đọc qua nhiều bài mới thấy thật là nhiều rắc rối cho anh TranPhú. Một anh lính đào hoa nhất toàn quân mới đúng. đẹp trai đào hoa nhiều khi cũng là một hiểm hoạ, thậm trí còn có những oan gia đến phải không anh TranPhú.

   Không sao! cái điều đáng trân trọng và cái quý nhất ở anh là.
- với kẻ thù anh không khoan nhượng.
- với đồng đội anh nhất mực yêu thương.
- trong tình cảm ngoại lai lý trí đã giúp anh vượt qua những cám dỗ.
 Anh đã chấp hành nghiêm tính kỷ luật của quân đội, giữ trọn được thanh danh của một người lính tình nguyện Việt Nam.   
   Em chúc anh mạnh khoẻ và viết thật nữa và thật hay để mọi người được đọc. CB chào anh!
  
« Sửa lần cuối: 25 Tháng Mười, 2012, 09:00:15 pm gửi bởi xuanv338 » Logged
binhyen1960
Trung tá
*
Bài viết: 3862


HOT nhất forum năm 2009


« Trả lời #92 vào lúc: 25 Tháng Mười, 2012, 12:17:06 pm »

                        Chào bác dathao cùng các bác !
       Chuyện này thì em  không đồng ý với bác . Tính ra có một khoảng cự ly rất dài từ  Việt Nam  đến CPC mà như bác TP nói cán bộ là sĩ quan cao cấp , lại chẳng biết gì về tình hình mặt trận ,mặc dù nó ở gần hơn so với VN .Lính lác thì khỏi nói làm gì vì ở đâu thì biết đó ,còn cán bộ họ sang đây để làm gì chuyên môn gì ,mà lại không biết ,hay là họ không được học tập  tình hình chính trị ở mặt trận .Huh...  

  Về điều này thì BY hoàn toàn không nhất trí với các bác về cách nhìn nhận sự việc ấy mà lại nghiên về quan điểm nhìn nhận đánh giá của bác tranphu341.

  Nếu chúng ta lấy góc độ của người lính trực tiếp chiến đấu trên các mũi nhỏ tác chiến trên chiến trường thì các nhận định sai về địa hình hay thế trận là chuyện rất dễ hiểu, người lính không có điều kiện để tiếp xúc hay có các phương tiện kỹ thuật để đưa ra những nhận định, đánh giá chính xác mọi vấn đề, nên chuyện cảm tính hay suy luận sai là lẽ đương nhiên. Như BY đã tạm tổng hợp được từ chính F7 của mình khi vượt sông MeKong trên bến phà Neck Luong ngày 7.1.1979 thì mỗi trung đoàn trong F7 đi 1 phương tiện khác nhau qua sông và ai nói cũng đều đúng cả. Sự "biến hóa" của chiến trường là vô cùng và tầm nhìn của người lính chỉ thấy được cái trước mặt, thêm chút tư duy nghiền ngẫm và so sánh thì "vỡ lẽ" ra thêm chút ít mà thôi.

  Song đối với các SQ cao cấp khác nằm ở cấp QK QD cho dù làm bất kể công tác gì cũng đều nắm bắt được tình hình chiến sự của đơn vị mình đang tác chiến, không lẽ họ bàng quan đến mức trở thành "người thừa" đến thế hay sao?

  Trận Amleang, Leack là trận đánh lớn có sự tham gia ở cấp Sư đoàn, Quân đoàn và nhiều đơn vị trực thuộc, phối thuộc khác, cả các binh chủng hợp thành, ngay đến lính tráng "vớ vẩn" ở cấp dưới cùng trong Quân đội lúc đó cũng hy vọng đây là trận đánh cuối cùng để kết thúc chiến tranh, hy vọng tràn trề rằng sau trận đánh này sẽ là không khí hòa bình lâu dài cho VN và ổn định khu vực ... vv.

  Trước chiến dịch, mọi công tác chuẩn bị vô cùng "nhiêu khê", từ kiểm tra bố trí đội hình hành quân, quân số đến vũ khí súng đạn, lương thực phẩm đến quán triệt ý đồ tác chiến với những cánh quân, phiên hiệu đơn vị bạn cùng tham gia cho đến tình hình địch, dân ... vv và rất nhiều ...vv.

  Trong trận đánh sẽ có vấn đề thương tử, công tác thương binh tử sỹ, trạm xá, bệnh viện các cấp của công tác hậu cần hoặc vận tải, cứu thương phục vụ cho chiến dịch cũng là điều không thể thiếu trong công tác chuẩn bị hay thực thi, từng đó cũng khá là nhiều điều để ...vv rồi. Chúng ta khoan nói chuyện trong trận đánh ấy có thắng hay thua, được hay mất vội thì từng đó cũng đã là cả một vấn đề cực kỳ lớn cho các cơ quan chỉ huy cấp QK QD phải trộn rộn, ầm ỹ và phải làm việc đến hết "công suất" lên rồi.

  Vậy thì khi lính tráng còn đang bò lê bò càng, lăn lóc đánh những trận nảy lửa "cuối cùng" ấy ở Leack, các đơn vị thương tử như vậy, tiêu tốn vô vàn là vũ khí súng đạn cùng lương thực, thực phẩm, thương binh tử sỹ tùm lum ra cả nằm tràn phè ở các bệnh xá, bệnh viện E F QK QD mà các SQ cao cấp không biết có chiến dịch và tình hình của chiến dịch ấy thì thật là khó tin ở khả năng cầm quân của họ.

  Nói thật với các bác, không nói ra thì thôi. Cứ để mọi chuyện nó lùi vào dĩ vãng, chúng ta có thể quên hoặc cố tình muốn quên ký ức chiến trận ấy. Song mỗi khi nhắc lại hay ai đó nói đến những chuyện như thế này thì BY tôi lại tự thấy rằng: Thật sót xa cho những tất cả những người lính ở cấp dưới, trong đó có cả BY tôi đã từng trao vào tay những SQ cao cấp này mạng sống của mình và họ thì vô cùng vô trách nhiệm. Người còn sống như chúng ta hôm nay, mỗi khi nhắc lại những chuyện như thế này còn thấy đau, thử hỏi những người đã nằm xuống ở những trận đánh trong chiến dịch này họ còn thấy đau đến mức nào? Tôi đồng ý chuyện một vài người lính, một vài trận đánh nho nhỏ thì cấp chỉ huy E F QK QD không biết thì đã đành. Song tình hình tác chiến ở một chiến dịch lớn thuộc hàng có "số má" như trận Leack này mà SQ cao cấp nói là không biết thì thật là lạ.

  
Logged

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, đình tiền tạc dạ nhất chi mai
quangcan
Global Moderator
*
Bài viết: 3234



« Trả lời #93 vào lúc: 25 Tháng Mười, 2012, 01:28:16 pm »

Dạ, trận ác chiến đấy chứ ạ, chỉ đạo cấp Quân đoàn cơ mà, bác sỹ quan nào mà bảo không biết (đúng nghĩa đen nhá,  Grin) thì em thua thật,  Undecided.

Trích dẫn
Phối hợp tiến công sào huyệt của địch ở Lếch - Tà Sanh (26-4 đến 30-6-1979).

Dựa vào dải núi cao Ô Ran - Tà Sanh hết sức hiểm trở quân địch xây dựng căn cứ đầu não tại Lếch, dự định biến nơi này thành "thủ đô kháng chiến" chỉ đạo chiến tranh phản cách mạng. Các cơ quan trung ương của địch đều có mặt tại đáy như văn phòng 870, bộ tổng tham mưu..., cùng với tàn quân của các sư đoàn co cụm về bảo vệ. Một số kho tàng lớn của địch cũng tập trung ở khu vực Lếch - Ô Ran (thuộc Puốc Sát và Kông Pông Chư Năng).

Để đánh đòn quyết định làm thất bại hoàn toàn âm mưu phản kích của địch, giúp nhân dân Cam-pu-chia giải phóng toàn bộ đất nước, theo yêu cầu của bạn, Quân ủy Trung ương và Bộ Chỉ huy tiền phương Bộ Quốc phòng giao nhiệm vụ cho Quân đoàn 4 và Binh đoàn Tây Nguyên, Quân khu 7 mở chiến dịch tiến công quy mô lớn, có ý nghĩa chiến lược diệt căn cứ Ô Ran - Lếch - Tà Sanh.

Bước vào chiến dịch, Quân đoàn được trên tăng cường Trung đoàn 14 công an vũ trang, ba trung đoàn (thiếu) của tỉnh Bến Tre, Tiền Giang, Hậu Giang. Sư đoàn 5 trở về đội hình Quân khu 7. Địa bàn phụ trách của Quân đoàn gồm ba tỉnh: Kan Đan, Kông Pông Chư Năng, Puốc Sát.

Theo kế hoạch, chiến dịch sẽ được tiến hành làm hai đợt: Đợt một từ ngày 26 đến 28 tháng 4, đánh chiếm một số vị trí tạo bàn đạp trực tiếp. Đợt hai từ 29 tháng 4 đến 30 tháng 5 thực hiện tiến công, hình thành bao vây chiến dịch tiếp tục tiến công địch, phá vỡ căn cứ cuối cùng của chúng. Sư đoàn 341 được tăng cường Trung đoàn 250 (Quân khu 5) đảm nhiệm hướng chủ yếu từ dường số 5, Puốc Sát và Kra Kon đánh xuống phía nam vào Lếch. Sư đoàn 9 (thiếu) phụ trách hướng vu hồi đánh từ phía đông nam vào Lếch. Trung đoàn 165 (Sư đoàn 7) và Trung đoàn 3 (sư đoàn 9) tấn công truy quét khu vực tây-bắc ga Rô Mía.

Mặc dù địch chống trả mạnh, ngày 27 tháng 4, Sư đoàn 9 đã chiếm được phía nam Lếch, Sư đoàn 7 (thiếu) chiếm tây-bắc Rô Mía. Riêng hướng chủ yếu của Sư đoàn 341, địch cho quân tiến công từ ba hướng vào Puốc Sát. Quân địch bị ta đẩy lùi, nhưng phía ta bị tổn thất khá cao.
Logged

DinhLongGiang
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 783



« Trả lời #94 vào lúc: 25 Tháng Mười, 2012, 03:08:14 pm »

      Em hoàn toàn nhất trí với những quan điểm và đánh giá của các bác TranPhu341, bác QuangCan, bác BinhYen1960 về sự quan liêu, và có thể nói là hết sức "vô tâm" của những sỹ quan mà bác TranPhu341 nói đến. Nếu nói rằng vì họ " ở xa" cấp dưới, "xa" chiến trận nên không biết, thì thật là nực cười. Vì cấp dưới ở đây không phải là trung đội hay tiểu đội, mà là cấp dưới trực tiếp của QĐ: trung đoàn 273 - Sư đoàn 341 - Quân đoàn 4 đang phải ngày đêm đối mặt với những trận đánh khốc liệt với quân địch ở nơi biên giới Thái Lan - CCP. Chẳng lẽ trong các cuộc họp, cuộc giao ban của các sỹ quan cấp QĐ lại không hề thông báo tình hình chung của QĐ vào từng thời điểm hay sao Huh
      Ở chỗ em, cứ hàng quý, thậm chí là hàng tháng đều có những đợt sinh hoạt chính trị cấp tiểu đoàn, đại đội. Thường trong những đợt đó, các lãnh đạo đơn vị (chính trị viên hay D trưởng, C trưởng) đều có thông báo tình hình thế giới, tình hình trong nước ( biên giới, hải đảo...), tình hình chiến sự ở chiến trường CPC trên các hướng  ( Battambang, Cao Mê lai, Núi Hồng.v.v..) cho lính tráng biết. Còn như các sỹ quan cấp QĐ mà lại không biết tình hình của sư đoàn, trung đoàn cấp dưới trực tiếp của mình thì đúng như các bác nói : Khó tin, quá khó tin Huh Undecided Undecided. Còn nói " vì là sỹ quan ở các ngành chuyên môn kỹ thuật nên không biết..." thì chỉ là " ngụy biện", thậm chí là " giảo biện " để che đậy cho tính quan liêu, bàng quan, thờ ơ... của mình mà thôi. Hic!
Logged
vt738@yahoo.com
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 403



« Trả lời #95 vào lúc: 25 Tháng Mười, 2012, 04:20:38 pm »

    Chào các bác cựu lính chiến trường K !
    Vấn đề các bác nêu ra,trong cuộc sống :từ chiến tranh đến xây dựng đất nước -sự quan liêu - ở đâu cũng có các bác a.Tôi từng làm trợ lý cho một cán bộ, ông ta thường nói với cấp trên của mình rằng"Tôi ko sợ chết,chỉ sợ tôi chêt rồi mà các anh vẫn ko biết".để chỉ sự quan liêu của cấp trên
    Mà trong chiến tranh, quan liêu của cấp trên làm mất đi nhiều sinh mạng...
Logged
yta262
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1694


y tá e262, f302, MT479


« Trả lời #96 vào lúc: 26 Tháng Mười, 2012, 02:33:50 pm »

..
   Nhưng hôm nay trang viết của anh thật bình yên và lãng mạn. Anh đã viết quá thật với mình, với cái gì thật nhất đã diễn ra mà có thể những người lính khác cũng nằm trong bối cảnh mà không dám nói. và biết đâu có anh lính chẳng thể vượt qua cái khoảnh khắc ấy!
  Đọc qua nhiều bài mới thấy thật là nhiều rắc rối cho anh TranPhú. Một anh lính đào hoa nhất toàn quân mới đúng. đẹp trai đào hoa nhiều khi cũng là một hiểm hoạ, thậm trí còn có những oan gia đến phải không anh TranPhú.

   Không sao! cái điều đáng trân trọng và cái quý nhất ở anh là.
- với kẻ thù anh không khoan nhượng.
- với đồng đội anh nhất mực yêu thương.
- trong tình cảm ngoại lai lý trí đã giúp anh vượt qua những cám dỗ.
 Anh đã chấp hành nghiêm tính kỷ luật của quân đội, giữ trọn được thanh danh của một người lính tình nguyện Việt Nam.  
   Em chúc anh mạnh khoẻ và viết thật nữa và thật hay để mọi người được đọc. CB chào anh!
  

Đang độ tuổi xuân phơi phới, ai mà khỏi chạnh lòng với một ánh mắt đưa tình, một thân hình gợi cảm, một câu nói chào mời đầy quyến rũ? Nói thật là yta262 và những CCB ở đây ai cũng có một thời mơ mộng, dù con gái có nước da ngăm đen, vậy mà "ngăm ngăm da trâu, nhìn lâu cũng thấy đẹp" mới chết người cơ chứ! Mới đầu nhìn họ mặc xà rông chả thấy ép phê gì cả, vậy mà ở lâu quen dần, sao thấy con gái mặc xà rông đẹp không thua gì mặc áo dài VN! Trong hoàn cảnh thiếu thốn, in ít cũng đã là nhiều. Chuyện nam nữ là một nhu cầu rất người, phải chăng nó cũng tự nhiên như chuyện đói thì muốn ăn, khát thì thèm uống, mệt thì thèm ngủ, đẹp thì thèm nhìn. Đều là những nhu cầu "rất người".

Hàn Mặc Tử đã chẳng "nổi niềm" qua 4 câu thơ nổi tiếng:

"Trời hỡi làm sao khi khát đói
Gió trăng có sẵn làm sao ăn!
Làm sao giết được người trong mộng,
Để trả thù duyên kiếp ..."

Sau đã được Phạm Duy phổ nhạc bài "Giết Người Trong Mộng" nổi tiếng đó hay sao?

Nhưng anh Phú đã vượt qua cái tầm thường đói ăn khát uống đó, biết cách chế ngự hay nói cho văn hoa giết đi được những tình cảm riêng tư, giết đi những đòi hỏi rất người của tuổi thanh niên. Anh đã chiến đấu không ngừng với chính mình và chiến thắng một cách oanh liệt với chính mình. Với địch thì quẳng cho nó trái lựu đạn, tương 1 phát B40, rồi lia một tràng AK, còn địch cũng là mình thì làm thế được sao!

Hì hì, cô Nhị cô The chắc chắn nói "anh Trần Phú đúng là quân nhà Phật rồi, chả biết hưởng thụ, chả giống ông hoàng Sihanouk gì hết ...". yta262 nhớ Phật Thích Ca có nói: "Chiến thắng một vạn quân không khó bằng tự chiến thắng lấy mình", phải không ạ?
« Sửa lần cuối: 26 Tháng Mười, 2012, 07:10:44 pm gửi bởi yta262 » Logged

Đạn bom ơi ... lòng tham ơi ... khí giới nào diệt nổi dân ta ...
linhtrecon
Thành viên
*
Bài viết: 10


« Trả lời #97 vào lúc: 26 Tháng Mười, 2012, 07:41:00 pm »

đúng là chỉ ra chiến trận mới biết.cháu là hậu sinh ngồi nghe các bác kể mà tim đập thình thịch.cháu củng khâm phục bác Trần Phú thật bao tháng ngày thiếu thốn vậy mà củng kềm chế được.gặp phải cháu thì chắc....... hj hj hj mắc cở quá.cháu chúc bác mạnh khỏe và có nhiều bài viết hay
Logged
Tuannv
Thành viên
*
Bài viết: 10


« Trả lời #98 vào lúc: 29 Tháng Mười, 2012, 08:00:13 pm »

Lâu rồi cũng không có thời gian theo dõi bài viết của Bác được. Chúc bác ngày càng có nhiều bài viết mơi, viết chi tiết hơn. Sau này có thời gian cháu lại về đọc cho bố cháu nghe. Chúc bác cùng gia đình mạnh khỏe. Chúc các chú các bác trên VNMilitary mạnh khỏe.
Logged
xuanxoan
Thành viên
*
Bài viết: 954


« Trả lời #99 vào lúc: 29 Tháng Mười, 2012, 08:32:14 pm »


        Sao thế nhỉ...đọc xong bài viết của Trần Phú 341 mình cứ mông lung, lung tung sao thế nhỉ...mới có mấy năm, sao "họ" lại thờ ơ với sự sống chết của đơn vị tiền phương thế nhỉ, tiếng súng còn nổ rền mà "họ" đã lo hưởng thụ thu vén cá nhân rồi...tôi có thằng em trai sau tôi, khi tôi vô chiến trường chưa được năm, nó có giấy báo đi đại học nhưng có tin tôi hồi chánh, chính quyền khu Hai Bà Trưng Hà Nội năm 1972 bốc nó nhập ngũ vào đánh ở chiến trường Trị thiên - Huế. Nó có kể cho tôi nghe câu chuyện tôi tưởng nó bịa, nay đọc Trần Phú 341 mới thấy nó nói đúng - Chuyện là thế này...khi đi về phía sau báo cáo tình hình địch cho cấp trên, ra về khi đi ngang qua khu bếp đoàn bộ nó thấy cơ man nào là thịt hộp, đồ ăn bỏ đầy nhà bếp, trong khi tuyến trước gạo dè sẻn để ăn, nước cũng không đủ chứ chưa dám nghĩ đến ăn thịt hộp...tức mình nó bò vào vơ một túi, một hộp quẹt ga của mỹ rồi ù té chạy ...động , đoàn bộ báo động thì nó đã chuồn xa rồi. Về nó phân phát cho anh em mỗi thằng một hộp thịt để ăn cho đã thèm. còn hộp quẹt dùng chung cho tiểu đội...
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM