Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 10 Tháng Tư, 2020, 12:33:23 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Từ Hoa ban Cánh đồng chum đến Bàng vuông Trường sa  (Đọc 300181 lần)
0 Thành viên và 2 Khách đang xem chủ đề.
tai_lienson
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1235


« Trả lời #30 vào lúc: 24 Tháng Ba, 2010, 06:49:19 PM »

Bac PQ@ E 16 Qk4 bây giờ vẫn còn
Bác Qt@ bài hát dựa trên bài Tiếng đàn ta lư là của lính f312 , sau chiến dịch F312 còn có bài :Sung sướng biết bao được hành quân ra Bắc . đồng bào thắc mắc sao các anh lại về...vì sốt rét..
 Bác nhắc bài hát  có tên Phu nốc Cốc nghĩa là chim đầu đàn .núi này nằm ở Đông nam thị xã Xiêng khoảng án ngữ đường 7 ,trong chiến dịch Cù kiệt  e866 rồi e 174 dành giật với địch mãi
 .Đọc bài của bác ,em lại nhớ đến những đồi thông cổ thụ điệp trùng ,những ngọn núi cao vút ngàn mây ,những con dốc leo mờ sáng đến chiều mới lên đỉnh ,những thảm cỏ trải rộng ngút ngàn giữa cao nguyên nắng gió ..và buổi đầu làm lính dại khờ ...mong bác viết nhiều viết kỹ
« Sửa lần cuối: 24 Tháng Ba, 2010, 06:55:40 PM gửi bởi tai_lienson » Logged

Lính trung đoàn tình nguyện quân 866 - qua những miền tây - (một khẩu súng giữ đất trời ba nước, một dấu chân in khắp nẻo Đông Dương)
vitính
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 483


« Trả lời #31 vào lúc: 24 Tháng Ba, 2010, 08:16:27 PM »

Chúc mừng QT có đồng đội cùng chiến trường là tai_lienson và đồng đội cùng đơn vị là tamus?
Logged
q.trung
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 450


« Trả lời #32 vào lúc: 24 Tháng Ba, 2010, 08:37:44 PM »

Tôi rất vui khi được gặp lại các bạn trên QS. 866 VỚI d42 cùng một "cảnh ngộ" .Các địa danh đó gắn với chúng ta một thời gian khổ mà oai hùng, chúng ta sẽ còn gặp nhau với rất nhiều những kỉ niệm.
 bạn Tamus thân, nghe qua là biết bạn có nhiều " duyên nợ" với d2, e 16. nếu như bạn đã biết d2 từ hồi ở Tam đảo thì chắc chắn chúng ta có rất nhiều điểm chung, tôi rất mong bạn kể  về mình, còn tôi là lính nhập ngũ tháng 2, 1968, ban đầu ở trung đoàn chỉ huy 97 dưới chân dãy Viên Nam, là lính trinh sát pháo binh, cuối năm được bổ sung về  c4, d2 ,e 16 đóng quân dưới chân Tam đảo, gần trường trung cao, sau đó toàn  E chuyển vào Thanh hoá, lâm trường Thạch thành như bạn đã biết, thời gian đó đối với chúng ta rất nhiều kỉ niệm, tôi nhắc lai một số tên tuổi để cùng bạn nhớ lại, tôi ở d ông Chiến thổ, ctrưởng là Quang phệ. cfó Tiệp , Đức, Đạo đen, vài hôm nữa tôi sẽ viết tiếp về ông này, các bạn đón đọc nhé !
Logged
q.trung
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 450


« Trả lời #33 vào lúc: 24 Tháng Ba, 2010, 08:57:37 PM »

   Cái màn gùi thồ chấm dứt vào một ngày hửng nắng. Mùa mưa  mấy ông Bắc Việt sẽ gặp nhiều khó khăn trong chuẩn bị hậu cần, các đơn vị cơ giới rất khó hoạt động nên địch tổ chức tấn công ra cánh đồng Chum, một loạt các cao điểm mạn Tây Nam bị lấn chiếm,trực thăng vè vè đổ quân chỉ nhoáng cái là có chốt địch trên đầu mình rồi. Bọn tôi thoát cái nạn gùi thồ về lo xe pháo chuẩn bị chiến đấu. Hai khẩu đội còn nghiêm chỉnh nhất được lệnh hành quân, phút cuối cùng ,anh pháo thủ số một của khẩu đội bạn bị ốm đột xuất nên tôi đựơc ưu ái cử đi thay, tức là lại về cùng khẩu với anh Cải.
 Đêm hành quân vào trận địa dưới ánh trăng suông, xe pháo rì rầm chạy trong đêm thảo nguyên mờ ảo, xe xích chạy qua những ổ gà, ổ voi nước bắn tung toé ra hai bên đường nhuộm đỏ những bụi cây lúp xúp. Phía mặt trận cách chừng hơn chục kilo mét đường chim bay đang gầm gào tiếng đạn hai mươi ly được vãi ra từ chiếc C130. Pháo sáng từ những chiếc dù trắng toát làm bầu trời phía đó sáng rực như ban ngày. Thứ ánh sáng ma quái đó chiếu về đoàn xe của chúng tôi cứ chập chờn như ánh lân tinh trong nghĩa địa vào mùa vũ hội của loài Ma trơi. Mặt mũi thằng nào trông cũng xanh lét, cả vì ánh sáng của pháo sáng lẫn nỗi lo từ những chiếc máy bay săn đêm đang rình rập trên bầu trời. Gần hết đêm thì vào đến vị trí trú quân. Từ đường lớn vào đến trận địa là những bãi cỏ mênh mông, thỉnh thoảng mới có những lùm cây cao quá đầu người. Người ta cho xe chạy men theo bờ suối để hy vọng cái vệt bánh xe không quá lộ. Trận địa nằm trong một cái bản cũ chỉ có vài nóc nhà cháy trụi và những bụi tre lèo tèo. Xe xích dấu vào một khe  suối cạn. Sáng ra, nhìn hai vệt bánh xích đè nát cây cỏ dẫn đến chỗ ẩn náu, tôi nghĩ: Chỉ có thằng mù mới không nhận ra dấu vết của loại xe cơ giới đặc biệt này, Ngứa mồm mới bảo mấy tay cán bộ về  cái sai sót sơ  đẳng ấy, chẳng ai nghe  nình nói cả ,vậy là lỏn đi tìm một chỗ trú ẩn khác cách đó chừng ba trăm mét có đủ hầm hào của ai đó để lại. Bỗng nhiên thông minh đột xuất, tôi bảo với tay khẩu đội trưởng: Ông chia khẩu đội làm hai, theo đúng khẩu hiệu “Hoả lực tập trung, nhân mạng phân tán” . Âý là tôi phịa chứ thực ra là “hoả lực tập trung, hoả khí phân tán”.  Khi nào có lệnh chiến đấu, bắn ba phát báo hiệu là anh em có mặt đầy đủ. Vậy là hắn nghe lời, có sáu thằng chia ra. Tôi dẫn ba ông theo mình chạy ra cái chỗ vừa tìm được. Một lúc sau thì thằng Trinh sát L19 vè vè bay đến bắn một quả pháo khói vào đúng chỗ hai vệt xe xích chấm dứt. Sau đó là một trận oanh tạc dữ dội, hai chiếc F4 thay nhau bổ nhào vào vị trí chiếc xe, nơi có mấy cái hầm nông choẹt chứa hai ông lái xe, hai ông pháo thủ và một ông chính trị viên đang tranh thủ phổ biến nghị quyết mới. Lúc nghe thấy tiếng đạn để trên xe nổ ùng oàng thì tôi thấy ông khẩu đội trưởng lóp ngóp bò từ dưới suối lên. Mặt mũi tái mét không còn hột máu. Tay này quá dũng cảm. Bom rơi trên đầu nhưng vì quý trọng sinh mạng nên từ trong hầm tuông ra  chạy trối chết về hướng mà hắn thấy tôi dẫn anh em đi đến.( Số phận anh này cũng thật bi thương. Tuy  thoát được trận ấy nhưng sau này, trong một trận bom khác, anh đã hy sinh vì  một cây cọc tre bị hơi bom bắn xuyên qua người. Mặc dù là một người dũng cảm có thừa. Cầu mong cho linh hồn anh được siêu thoát ! )
   Trận bom ấy kéo dài từ đó đến chiều tối, cứ hai thằng  một. Hết F4 lại đến T28 thay nhau quần liên tục. Chúng tôi ngồi trong hầm lo lắng cho đồng đội đang kẹt lại. Mà hy vọng có người đủ máu me dám chạy để bảo vệ mạng sống cứ tan dần theo khói bom. Khi Mặt trời lặn thì quả bom cuối cùng được thả xuống. Tôi với Cải lao như tên bắn về  phía chiếc xe, lúc này số đạn 12li7 trên xe vẫn còn nổ đôm đốp. Đầu đạn bắn ra cheo chéo bên tai. Tôi dừng chân khi nhìn thấy chiếc xe to lớn đã cháy đen xì, khói bốc lên những cụm đặc quánh. Trên đầu mình, tôi há hốc mồm nhìn một khúc ruột trắng lèo phèo dính đầy máu treo lủng lẳng trên cành cây. Cách đó một đoạn, chiếc giầy lính khoét mõm còn dính một khúc chân nằm chỏng chơ trên đám cỏ cháy xém. Viên đạn cuối cùng nổ cũng là lúc tôi nhận ra cái hầm trú ẩn của mọi người chỉ còn là một hố bom sâu hoắm. Qủa bom oan nghiệt nổ đúng giữa hầm. Bốn nhân mạng chỉ còn là những mảnh thịt văng tung toé khắp mặt đất. Trong bóng tối, chúng tôi bóp từng nắm đất để tìm những mảnh xương thịt còn sót lại. Tất cả chỉ còn chừng một xách tay. Không có hương khói, chúng tôi ngậm ngùi chia chỗ còn lại làm bốn phần, riêng người lái xe có cái cẳng chân là có phần to nhất vì ai cũng biết anh ấy có bàn chân cực to, đi giầy cỡ 42 vẫn còn phải khoét mõm. Đơn vị tổ chức an táng cho họ trong lúc chúng tôi được lệnh bổ sung xe pháo, hành quân ngay trong đêm đó vào vị trí mới .
    Vừa trải qua một cú sốc nặng nề, tinh thần chiến đấu của đám lính nghe chừng hơi rệu rã. Sợ thì vẫn sợ nhưng lệnh trên vẫn cứ phải làm. Điều động qua lại thế nào đó cho tạm đủ quân rồi chúng tôi móc pháo lên hành quân tiếp vào trận địa mới. Đêm thức trắng đào công sự, làm dàn chống bom bi, chuẩn bị đạn dược xong thì trời sáng. Mặt người chưa nhìn rõ đã có một tốp F4 lao đến, rốc két phóng xuống như mưa rào mùa hạ. Rõ ràng là có thám báo địch biết rõ mọi động thái của đơn vị, người ta tranh luận và thậm chí còn đặt ra cả khả năng có nội gián,hoảng quá mà nói vậy thôi chứ điều đó thật khó. Trong  trận oanh kích ,một quả tên lửa phóng đúng hầm đạn, may mà ở đó chỉ mới có một hộp ngòi nổ,nó bị phồng lên như để trong lò nướng. Sở dĩ tôi phải đề cập đến chi tiết này là vì rất có khả năng đó chính là nguyên nhân của một tai nạn hy hữu xẩy ra trong pháo binh Việt nam mà tôi sẽ kể tiếp dưới đây.
   Mọi động tác chuẩn bị chiến đấu xong xuôi, chỉ chờ giờ G là nổ súng. Anh pháo thủ số một của khẩu đội bị ốm nằm hậu cứ nay đã khỏi và trở về. Vậy là tôi thất nghiệp, tạm biệt khẩu đội, tạm biệt anh Cải. Tôi trở về đơn vị cũ lúc này đang nhận một khẩu mười hai ly bảy nằm cách đó chừng ba trăm mét. Tự nhiên biến thành một thằng lính phòng không bất đắc dĩ. Tôi quẳng ba lô vào góc hầm rồi nằm vật xuống đất thở dốc, vắt tay lên trán tức mình vì không được tham gia một trận đánh lớn. Sức trẻ, vẫn còn hăng hái lắm. Tiếc vì không được tự tay trả thù cho đồng đội vừa hy sinh, vừa tức vì caí không gian chật hẹp trong căn hầm bé tẹo. Đang suy tư triết gia nửa mùa như vậy thì tôi nghe tiếng đạn nổ, vậy là chiến dịch đã bắt đầu. Quả đạn bắn thử đầu tiên đã được phóng đi. Trong pháo binh, người  ta dùng một khẩu bắn trước để lấy phần tử bắn chính xác cho cả đơn vị, đó gọi là bắn thử. Khẩu đội mà tôi vừa rời đi đang làm động tác đó. Mấy phút sau khi sửa phần tử, quả đạn thứ hai được bắn tiếp. Qủa thứ ba tiếp theo thường là quả bắn thử cuối cùng rồi sau đó toàn đơn vị sẽ đồng loạt bắn cấp tập. Dĩ nhiên cũng có ông chỉ huy bắn kém thì phải bắn thêm vài quả nữa mới có đạn trúng. Trong huấn luyện, như thế là lãng phí đạn, bị trừ điểm.
 Khi quả đạn thứ ba nổ. Đó là một tiếng nổ khác thường, không giống tiếng nổ của liều phóng mà là tiếng nổ của đầu đạn. Ai đã bị pháo kích thì sẽ có cảm nhận đầy đủ với thứ tiếng nổ này, nó đanh và choáng ,nghe kinh dị hơn tiếng đề pa. Tôi đang ngẩn ngơ lấy làm lạ vì sao lại có tiếng nổ đặc biệt như vậy thì trông thấy cái anh khẩu đội trưởng nọ hớt hải chạy như ma đuổi về phía chúng tôi. Khi đến nơi, bộ mặt anh ta thể hiện một nỗi kinh hoàng tột độ, hai cái chân run lẩy bẩy rồi ngã lăn xuống đất. Miệng la oai oái: “Hừ hừ! chết hết rồi ,chết hết rồi , hừ hừ…”  Tôi cúi xuống hỏi: “Ai chết, bình tĩnh nói cho bọn tôi biết có chuyện gì nào! “ Anh ta vừa thở vừa bảo :” Không biết, chết hết rồi, vào mà xem” 
  Tôi với một thằng nữa co giò chạy một mạch về hướng khẩu pháo. Đập vào mắt chúng tôi là một cảnh tượng kinh hoàng. Hầm pháo tan hoang như vừa trúng một quả bom. Những cụm tre xung quanh trận địa xơ xác tơi tả. Tay B trưởng  vừa từ trường sỹ quan pháo binh điều về đang ngồi cách hầm pháo hai chục mét, hai tay ôm đầu. Đôi mắt mở to nhưng không còn thần sắc, nỗi sợ hãi đè chặt anh ta xuống cái hòm đạn mà anh đang ngồi. Hỏi gì không nói,rõ ràng là bị chấn động thần kinh nặng. Tôi tìm chỗ chui vào hầm pháo. Trước mắt tôi, một cảnh tượng rùng rợn làm tôi bất ngờ đứng lặng. Khẩu lựu pháo 122ly lúc này chỉ còn có hai cái càng, toàn bộ nòng pháo và bệ pháo bắn ra đám ruộng phía trước chừng hai trăm mét. Khúc nòng pháo toẻ ra như ống rau muống chẻ ra ăn sống. Ở vị trí pháo thủ số một mà trước đó là chỗ tôi đứng, người vào thay tôi đang nằm gục đầu vào càng pháo. Một bên đầu bị chém bay để lộ bộ óc lúc này chỉ là một mớ bùng nhùng trắng hếu. Đôi chỗ bị ám thuốc pháo đen nhẻm. Anh nằm như người say ngủ. Phía càng pháo bên kia là vị trí số hai. Anh này nằm trên mặt đất, từ cổ họng phát ra thứ tiếng kêu ồ ồ. Aó xống bị hơi nổ xé toang để lộ bộ ngực đẫm máu. Tôi cúi xuống xem xét vết thương để băng bó nhưng khi nhấc tay anh ấy lên thì cả một khoang ngực được nâng lên cùng cánh tay, để lộ hai lá phổi đang sùi ra một lô bọt khí màu hồng nhạt. Qủa tim vẫn đang còn đập một cách yếu ớt. Tôi thở dài ngán ngẩm vì biết chắc là không thể làm gì cho anh được nữa. Người thứ ba chính là Cải, anh đang nằm im lặng chính giữa hầm pháo. Thái độ cực kì bình tĩnh, anh vẫn còn sống nhưng xung quanh chỗ anh nằm máu đọng thành vũng.  Anh không hề kêu ca làm tôi vững lòng xem xét vết thương để tìm cách cứu anh. Cải là pháo thủ số ba, nạp đạn và kéo lẫy cò. Một tảng khoá nòng của khẩu pháo bị nổ đã bắn vào người anh, bóc một mảng thịt lớn từ bụng xuống đến tận mông. Bộ phận sinh dục treo lủng lẳng và chỉ còn dính với thân thể bằng một vạt da lỏng lẻo. Máu vẫn còn rỉ ra nên tôi gạt nước mắt đưa cái phần đó úp trở lại cơ thể anh rồi quấn băng lại. Tất cả những điều đó xẩy ra với tôi, một thằng lính mới hai chục tuổi đầu. Sau này khi kiểm điểm lại thì tôi rất lấy làm lạ là tại sao mình lại có thể bình tĩnh xử trí tình huống trong một điều kiện như vậy được. Hay là tôi đã bị chai sạn trong bom đạn. Hay là tôi đã đánh mất cảm giác và thần kinh bị tê liệt khi đối mặt với những tình huống rùng rợn như vậy. Chắc có lẽ không phải. Vì lúc đó, trong niềm đau xót trước tình cảnh của bạn, tôi đã không thể ngăn được dòng nước mắt mà Cải trong một phút tỉnh táo đã cố ngăn nó lại bằng lời động viên mạnh mẽ. Thằng sắp chết động viên thằng sống đừng có mủi lòng. Đó là tính cách của một anh hùng chăng?
   Anh em trong đơn vị bắt đầu lao đến. Họ tổ chức một nhóm cứu thương cáng Cải ra bệnh viện ngay trong đêm hôm đó. Trận chiến đấu vẫn tiếp tục. Khẩu đội tôi nhận pháo bổ sung rồi lao vào trận đánh kế tiếp. Các điểm chốt lấn chiếm của địch lui dần về phía Longchẹng. Toàn bộ đơn vị lại chuẩn bị vào một chiến dịch mới nhằm vào sào huyệt của trùm phỉ Vàng Pao. Khi rút kinh nghiệm trận đánh, người ta tìm nguyên nhân vụ tai nạn hy hữu pháo nổ trong nòng ấy. Cũng chẳng có một kết luận chính xác nào, người thì cho đó là do thám báo địch nhân sơ hở gài bom vào liều phóng, người thì cho rằng có loại đạn tự huỷ. Tôi cho rằng khả năng lớn nhất là chiếc ngòi nổ đã bị tác động nhiệt của quả rocket gây nổ sớm. Dù gì thì vụ việc đã xẩy ra, tù đó mỗi khi bắn ,chúng tôi đều dòng dây ra xa rồi giật cò.  Chả thằng nào dám đứng gần pháo, sợ vãi cả ra quần.
 Một tháng sau đó ,chúng tôi nhận được thông báo của bộ tư lệnh mặt trận. Nội dung thông báo biểu dương tinh thần chiến đấu hy sinh dũng cảm của chiến sỹ pháo binh Nguyễn văn Cải. Phát động phong trào học tập gương chiến đấu quả cảm của anh, nhất là tinh thần hy sinh vì đồng đội. Trong bệnh viện, khi lên bàn mổ chỉ còn lượng thuốc mê cuối cùng, anh đã động viên bác sỹ dùng số thuốc đó cho đồng đội và cứ mổ không thuốc mê cho anh. Người chiến sỹ đó đã hy sinh trên bàn mổ dã chiến. Anh nằm xuống, thanh thản ngủ một giấc vĩnh hằng.
  Đáng lẽ tôi đã kết thúc bài viết tại đây nhưng vẫn còn một điều cuối cùng muốn nói. Sau chiến tranh. Mộ phần các anh đã được quy tập về một nghĩa trang trên đất bạn. Sau đó lại moi lên một lần nữa để đưa về nước. Nghe nói các bọc hài cốt liệt sỹ được một đám người vô trách nhiệm cho xuống bè thả trôi về Việt Nam cho nhanh và đỡ tốn. Ghềnh thác cuốn phăng các chiếc bè và hài cốt liệt sỹ xuống đáy các dòng sông. Kết thúc những số phận. Chưa bao giờ trong tâm trí mình, tôi chấm dứt lời cầu nguyện cho họ. Đồng đội của tôi. Bạn bè của tôi. Chúc cho họ bằng an trong cõi giới mới!
Logged
Trongc6
Thành viên
*
Bài viết: 495


« Trả lời #34 vào lúc: 24 Tháng Ba, 2010, 09:36:07 PM »

Tôi cũng từng là thằng lính chiến. mà sao đọc đoạn viết này của bác QT thấy gai người.
Một cái gì đó xót xa lan trong người như một dòng nước lạnh nhỏ chảy chầm chậm dọc sống lưng.
Thương cho số phận con người mong manh, số phận những người lính ngã xuống trên mọi ngả đường ra trận.
Logged

tamus
Thành viên
*
Bài viết: 16


« Trả lời #35 vào lúc: 24 Tháng Ba, 2010, 09:58:29 PM »

Thế thì đúng là bác Cải này người Thường Tín rồi ạ. Thời điểm xảy ra câu chuyện này khoảng năm 1970 thì phải.

E16 thời điểm năm 1968 (có lẽ là E16B), có 3d: 1 d lính Thường Tín, 1d lính Phú Xuyên, 1 d lính hỗn hợp (Hoài Đức, Đan Phượng...), biên chế trung đoàn đủ, có cả đại đội chỉ huy.

Thời gian huấn luyện ở Tam Đảo khoảng 1 năm, chuyện hành quân bộ theo đường vào chùa Tây Thiên bây giờ, qua tận Thái Nguyên là chuyện bình thường. Những địa danh như đền Thõng, chùa Tây Thiên, chuyện con hổ thọt, chuyện con lợn rừng húc chết người thợ săn ở dãy Tam Đảo, chắc bác Q.trung vẫn còn nhớ?

Đồng đội với bác Q.Trung ở d42 bên Lào, giờ ở Sơn Dương, Tuyên Quang, Hải Phòng, Phú Xuyên, Thường Tín vẫn còn 1 số.

Câu chuyện xảy ra đối với bác Cải thật là bi thương.
Logged
rongxanh
Thành viên
*
Bài viết: 2085

Mơ về nơi xa lắm.


« Trả lời #36 vào lúc: 24 Tháng Ba, 2010, 11:05:03 PM »

Bản đồ Mỹ 1:250.000 khu vực Bản BAn - Xiengkhoang - Pon Savan (Lào)

Logged
T54b
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 371



« Trả lời #37 vào lúc: 25 Tháng Ba, 2010, 06:00:46 AM »

@qtrung:
Chỉ còn biết nói một điều từ sâu thẳm tấm lòng: kính phục và biết ơn sự hi sinh của những người lính.
Sự thật chiến tranh đang đựoc bác viết lại thật chân thực, không vẽ tô, không cường điệu. Viết tiếp đi bác. Những người lính như chúng tôi đều cảm nhận được điều bác muốn tâm sự.
Logged

Hạt cát nhỏ trên xa mạc. Thân cát bụi trở về cát bụi.
tai_lienson
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1235


« Trả lời #38 vào lúc: 25 Tháng Ba, 2010, 08:24:34 AM »

 Một lần  nữa xin cảm ơn Rồng xanh đã cho tôi nhìn lại chiến trường mà  tôi đã sống khi chưa tròn 17  tuổi ,nhưng thú thật tôi không nhớ gì nhiều
  bác QT @ Chuyện bác kể thật xúc động ,em lại nhớ vào quãng năm 66 máy bay mỹ đánh phá đường 7 , chúng đánh đúng khẩu pháo 37 ở trận địa bến xe Đô lương và hầm đạn pháo , CTV hô anh em cứu đạn, đạn nổ bom nổ gần 20 anh lính bị hy sinh , dân làng em gom nhặt suốt đêm rồi ,nhiều bộ phận thân thể bayvung vãi khắp cánh đồng ....họ là những người lính dũng cảm  tuyệt vời , bị đánh trúng  vẫn không rời trận địa ,biết hy sinh vẫn lao vào cứu đạn'..
  Trận địa của các anh đặt ở bản Ban hay bản Son..?/  năm 1976 trước khi rút về nước bọn  tôi đã đi quy tập mộ liệt sỹ trong khu vực đứng chân. D tôi đi hướng Tha Viêng ,còn hướng Nọong Pẹt trở ra do các D trực thuộc đảm nhiệm . Khi quy tập đưa về 2 nghĩa trang là Đông dàn và Nọong Pẹt , nếu mộ của các anh đó đã được quy tập thì không có chuyện bị trôi đâu anh  vì ở đó ô tô vào được , nhưng đáng buồn là do điều kiện khi đó nên nhiều người trở thành vô danh ,
 .Còn vụ mất hài cốt là vụ khác , trong hoàn cảnh mưa lũ không trách họ được , mấy đứa đi quy tập sống được là may rồi đó bác ạ 
Logged

Lính trung đoàn tình nguyện quân 866 - qua những miền tây - (một khẩu súng giữ đất trời ba nước, một dấu chân in khắp nẻo Đông Dương)
lixeta
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1531


« Trả lời #39 vào lúc: 25 Tháng Ba, 2010, 08:47:57 AM »

Chiến tranh là thế! Tàn khốc và chết chóc là không tránh khỏi. Tuy nhiên, nếu điều đó lại xảy ra do chủ quan  hoặc dốt nát- nhất là do chủ quan thì thật là đáng tiếc và cũng đáng trách.
Không hiểu trước khi các bác đi chiến trường viẹc HL "ngụy trang, xóa vết xích" như thế nào mà lại để lộ liễu thế? Bọn tôi trước khi đi được nhắc nhở nhiều về vấn đề này, các cán bộ b, c cũng kiểm tra rất sâu sát nên cùng họ xe xích đấy nhưng hầu như trong quá trính hành quân vào B và trú quân dọc đường, bọn OV10, L19 có mấy khi phát hiện được đâu.
Ngay cả việc sử dụng hộp ngòi nổ đã bị qua nhiệt theo tôi cũng là một sự chủ quan. Tôi còn nhớ một quy định là ngòi chỉ cần bị rơi ở độ cao trên 2 m xuống đã không được dùng nữa cơ mà. Qua đấy, chắc là tất cả các cấp cũng rút ra được nhiều kinh nghiệm nhưng học phí quả là đắt Undecided
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM