Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 29 Tháng Chín, 2021, 12:23:38 am


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Mẫn và tôi  (Đọc 88568 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #100 vào lúc: 03 Tháng Giêng, 2008, 09:24:47 pm »

chương XIX

Đại đội chống Mỹ của chi bộ Tam-sa họp hai ngày,mỗi ngày đêm làm việc ba buổi,mười một tiếng,giữa một làng Cá im lìm,người biến đâu hết.
Làng Cá chống líp lại mà chua từng phải chống hủy diệt lớn.Bà con chưa làm chòi đến lần thứ mười như các nơi đã nhiều năm giữ chính quyền.Ai cũng biết sẽ đến lúc đất này bị bom na-pan dựng rừng cây lửa,xe ủi đất nạo trắng nhà vườn,đồn to đồn nhỏ của Mỹ xổ đạn xuống mỗi dấu hiệu của sự sống,có cả mây hơi độc và pháo lân tinh.Dân làng Cá hay lên non xuống biển,đã thấy những cảnh ấy và nghĩ :"sắp tới lượt mình đây".
Cái ác liệt đang đến.

Nó không đổ ụp một lần như trận càn nước lũ,ầm ầm năm bảy ngày lại rút,mà leo từng bước,tăng từng ngày,kha rõ.
Buổi sáng nào đó,một trăm quả pháo nổ túi bụi.Mọi người nói :"À,quân nó lên".Quân khong lên nhưng hôm sau pháo lại bắn một trăm và hơn thế nữa,mức pháo đổ đồng của mỗi ngày đã lên ngang cái độ pháo càng thời đánh ngụy,còn lên tiếp.Rồi một chiều hai chiếc AD.6 ném bom dọc sông Rù-rì.Bà con chép miệng :"đã dặn đốt than,đụng tàu rà quần đừng có chạy mà!".Không phải địch nghi hay ta lộ gì cả,từ chiều ấy trở đi,máy bay ném mãi những bom nổ ngay và nổ chậm trên các đường mòn đẫn về Chu-lai.Xe tăng Mỹ bắt đầu đi tuần trên đường Một,lảy đạn 40 ly vào các sườn đồi.Đại đội biệt kích Hai của quận thọc vào Nhơn-tho,bị đẩy xuống Lộc-thứ,không rút đi như trước mà nằm lì đấy.Thằng chinh con lên tỉnh học cái gì đó một tuần,trở về Lộc-chánh coi trợn trạo hằn ra,bắy đánh luôn tám người trong dinh,hầm hè:"đất này cắt cho Mỹ rồi,ba thằng du ích nhắm chống nổi một sư đoàn Mỹ không mà bây dám theo?".Tất cả đều găng hơn trước.

Nhưng ai tinh mắt đều thấy Chinh con có cái gì rối loạn ngay trong khi hắn lồng lộn như chó thiến rắc mảnh chai.Hắn chồm chồm đấ6y rồi rung đấy,cười dài một lát lại khóc.Hắn uống say là chửi cộng sản,chửi cha hắn,chửi bon tướng Sài-gòn,chửi Huê-kỳ,chẳng sót ai.Mỗi người đoán một phách: cha con hắn có máu điên,hay hắn nghiện thuốc phiện trắng,hay hắn rầu chuyện nhà,hay lương tâm hắn cắn rứt,hay bà con bị giết về "đạp hồn"?Có thể mỗi thứ góp một chút?

Ông thầy Mười xuống ăn giỗ dưới Lộc-chánh,cà rà đổ rượu cho hắn say mềm,nghe hắn kể tâm sự.Hắn biết hắn khó sống dai."Quốc gia "sắp thua được Mỹ vô cứu,so với việt cộng thì bên tám lượng bên nửa cân,chưa dễ gì ai ăn ai,nhưng cái đám tốt đen như hắn cầm bằng bị thi.Mỹ vô đặc nghịt mà không chịu cu cựa,cứ đẩy lưng bọn chúng đi đánh cộng sản tới tới.Dân vây kiện ca-nông Mỹ,hắn giơ mặt hứng nước miếng.Bỏ việc ư?bọn quân dọa "trước thôi sau bắt",mà không vô tù thì cũng đi lính làm thằng bình nhì,cũng chết.Cha hắn trúng đạn sau ót,nằm dài ở Tam-kỳ nhai trầu và ăn báo hại,mỗi ngày không đủ một lít rượu thì nhè hắn mà rủa,hắn sợ rủa miết cũng ứng,phải xoay tiền gửi đều.Hắn chạy chọt kiếm một chỗ làm đỡ nguy hiểm,nhưng đút lót chưa đủ, "thành tích diệt Cộng" còn ít. Hắn đang lập công và vét tiền.Có điều tụi thằng Luân con Mẫn đời nào chịu để hắn kịp thoát.Đám tay chân của hắn khiếp dần, rã dần,tìm đường né chỗ trâu bò húc nhau...Chắc là hắn nói thật.Nhưng thằng ác ôn chán nghề vẫn cứ làm ác ôn,giết người,đốt nhà,dẫn quân đi càn.những đứa như hắn vẫn góp sức làm nên cái ác liệt đang lan nhanh trên vùng vành đai.
Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #101 vào lúc: 03 Tháng Giêng, 2008, 09:27:34 pm »

Trước mặt làng Cá,bọn giặc nổi ngày càng đỏ như vòng đông như tiết.Trong làng Cá những tên giặc chìm cũng bắt đầu ngo ngoe.

Ban đầu người ta chỉ nghe tiếng than thở ngắn của số người lẽo đẽo theo sau phong trào,cách một quãng.Chỗ quen biết cả thôi.Ấy là chị Huyền Nhung,xanh rớt và lắm ghẻ ruồi,dạo xưa theo gánh hát Tân Duyên,chưa kịp lên sân khấu đã chửa hoang,phá thai vụng,ốm nặng,nay buôn vặt,ọng ẹo với anh chồng hiền đến nỗi khắp vùng đều cười"chị nhõng nhẽo".Ấy là ông Năm Sò,được gọi là Năm So vì quá đỗi so đo hơn thiệt,hai chục năm biết cách mạng chỉ rút ra được một kinh nghiệm là phải luôn miệng kêu nghèo khổ ốm đau,làm vậy sẽ được chia ruộng nhiều,giảm đóng góp,miễn dân công,lợi lắm.Ấy là bà Nẫm xóm Đuồi,cả làng quên tên thật mà chỉ biết bà Kênh của,bởi suốt ngày bà miếu máo "kinh quá đi",trông thấy con gián đằng xa cũng nhất định kêu nheo nhéo mới ưng.Ấy là cái nhúm người lạc hậu mà làng nào cũng có hoặc ít hoặc nhiều,khi tăng khi giảm., và ở nơi phong trào mạnh thì cái mức lạc hậu cũng xấp xỉ mức trung bình ở nơi kém.

Địch chọn luồng gió trái ấy để thả hơi độc.Vài đứa xấu bắt đầu ghé miệng vào những lỗ tai xao xuyến.Đường đi của tin đồn bao giờ cũng vòng xuôi lộn ngược,khúc ẩn khúc hiện,càng phăng mối gần gốc càng khó tìm dấu.
_Đêm kia,đài mình chửi Mỹ nát mặt.nó tính thả nguyên tử từ đường cái đen qua tới xứ Lào,đá cũng chảy nước hết,ác vậy để chi không chửi!
_Mình lên Tam-lý mua trâu,gặp ông cán bộ nói trong mách-tin nghe bắt mê.Sao hè...Mười bốn triệu dân đánh với hai trăm triệu,súng một cây chống súng trăm cây,dầu cho chết ráo còn một triệu cũng đánh,một người cũng đánh.Chu cha,thiệt là lập trường tới chữ.
_Cái số bà con mất tinh thần chạy về vùng địch đó,bây giờ Mỹ nó mua chuộc riết lắm.Phát bạc đô-la tiêu lu bù nè,đúc nhà xi-măng cho ở nè,ăn diện vung vinh lắm.Ghét nhứt là tới hồi độc lập họ lại sướng hơn mình...mà chắc gì mình còn sống tới ngày đó mà hưởng,hả thím ?
_Mấy anh bộ đội nhắc phải cảnh giác nghen.Mỹ có máy dò người dưới hầm,có máy ép hơi độc xuống địa đạo như bão.Xã gì trong kìa đào bảy tám cây số đê hai chớ ít đâu,xuống núp kỹ,bị nó giết chẳng sót một mạng,lấp miệng hầm chôn luôn.

Tiếp đấy,tùy theo nét mặt và lời lẽ của người nghe,chúng bồi thêm một câu chuyện"nói riêng thôi nghe" hoặc lảng qua việc mùa màng,hoặc nở một nụ cười cố làm ra đần độn: "Ờ,ờ vậy hả ,tôi dốt đui có biết gì đâu cứ tưởng..."
Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #102 vào lúc: 03 Tháng Giêng, 2008, 09:29:19 pm »

Thế rồi liên tiếp xảy ra những vụ đáng ngại.Chị Ba Phi cắp rổ đi chợ,bị thằng Chinh con chỉ mặt :"Mới được giấy khen xuất sắc,được bầu vô chấp hành phụ Nữ giải phóng,xuống đây không sợ lừ à?".Hắ nói đúng y nhưng không bắt chị:"Để rộng cá trong lu cho mập,làm giỗ luôn thể".Đội du kích xã hay tập trên gò Trúc buổi chiều,một trận pháo chụp khoảng hai trăm trái thinh lình đỏ xuống đấy từ ba đến bốn giờ,may gặp hôm anh em nghỉ.Trẻ em chăn trâu tìm thấy trên gò Mù-u những dấu giày răng chó và dép cao su còn ướt.Nguồn tin của ta trên quận Lý-tín,tức huyện Nam Tam-kỳ,cho biết ở Tam-sa có hai điệp,một cũ gài lại và một mới lãnh việc,chưa dò ra tên.Ban an ninh xã đang cố lần dây moi củ,nghi mấy đứa mà chưa đủ chứng cớ xin trên bắt.Anh Tư Luân thử truy theo một tin nhảm tới cùng,"họ nói là ai nói?",tóm một tay liên gia trưởng cũ đưa ra cảnh cáo trước dân,tay này không có gì đáng ngờ là điệp.

Bấy nhiêu cái khó mới đều có thực,đều làm căng óc mệt người.Song luồn gió chính vẫn mạnh.Cái đá xốc tới của đợt vật lộn giải phóng Tứ Nhơn còn đang cuốn người. Xong vụ gặt thiếu bồ thừa lúa,cả làng mừng hể hả.Thanh niên vừa dựng bia căm thù ghi tên những người chết vì tay địch;tấm bảng bằng hai chiếc chiếu dày đặc những tên đặt dưới gốc đa,đánh thức nỗi đau khủng khiếp mới cách nửa năm.Tất cả những cồn cào khi ngó xuống vầng sáng lạnh và chờn vờn của căn cứ Chu-lai,những cơn uất khi ngồi dưới hầm nghe pháo giã rung đất,và khó chịu nhất là cái thấp thỏm bứt rứt chờ địch càn lớn,bà con đem trút hết vào những lát cuốc đào dường hầm,xây dựng làng hầm.Càng mỏi tay càng thấy nhẹ người.
_Rên rỉ ỉ ôi vậy,Mỹ có về nước không hả?
_Ối chào,ai chạy đâu kệ họ,tôi chạy xuống sâu mười thước đất,hết Mỹ tôi lên.
_Cái anh ăn no ngồi gác miệng hầm,bom đạn chưa thấy đâu mà cái chết đói coi như cầm chắc.
_Đưa đây rờ thử đã lưng tim lưng mật hay còn đầy?

Du kích đi đóng cọc căng đây.Bà con mỗi xóm chia thành nhiều tổ,mỗi tổ chia ba kíp thay nhau đào cả ngày đêm,xuống một miệng giếng và sẽ xoi ngang hai chục thước đường hầ.Càn đào sâu khó khăn càng lớp lớp.Lát mai xắn trúng mạch nứoc to bằng ống tre,ộc,ào ào,chỉ kịp lượm đò leo vọt lên thang,đi mở giếng khác.Đụng tảng đá to,đào vòng mãi bên trái không thấy hết,rẽ qua phải một chút xíu lại gặp đất thịt.Mở hẹp thì đào chậm,mở rộng lại thiếu người kéo đất lên và gánh đi đổ.Ấy là chưa đến lúc xoi ngang với tất cả những trắc tréo không lường hết.Mấy ngôi nhà tre gỗ to còn lại sau lụt đã được dỡ đi phòng giặc đốt,chủ nhà cho mượn đòn tay tre làm cần vọt đóng thang.Không đủ.Tre sót lại ngoài bụi sau các đọt làm ấp chiến lược nay đốn hết,không đủ.Các thứ ván thừa,phản cũ,cửa gãy,rồi hoành phi,câu đối gỗ,rồi tất cả những thứ gì có thể tháo khỏi nhà được đều nối nhau đi xuống hầm,không đủ.

Bà con bắt đầu xôn xao:
_Coi bộ phải dời nhà xuống đất cái mới xong.
_Ý đừng.Địch càn vô,chụp hình,nó huyên truyền ở với Việt Cộng khổ vầy nè...
Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #103 vào lúc: 03 Tháng Giêng, 2008, 09:30:41 pm »

_Còn hơn nó chích mồi lửa!Độc lập,ngả cái nóng nằm phơi bụng giữa trời cũng sướng chán.
_Phải đó ta!Mấy nhà trúng pháo cháy kia,còn chết cau mít quanh vườn nữa.Dỡ nhà chôn kỹ dưới sâu là chắc nhứt.
_Đợi thử chi bộ tính sao...
Giữa cơn lốc của tình hình mới,chi bộ Tam-sa đã lên án gay gắt chủ nghĩa cơn hội và bệnh bè phái,mở đọt phát động lớn"toàn quân quyết thắng giặc Mỹ",bầu chi ủy mới.Một người ngoài cuộc đọc những câu ấy trong biên bản hẳn không thấy có gì đáng chú ý.Đối với mỗi đảng viên và đoàn viên Tam-sa,đó là mạng sống.nguồn vui.

Phiên cuối cùng họp trong đình làng.
Vẫn ngôi đình làng Cá nẻ nứt sứt mẻ từ trên xuống dưới mà không chịu đổ.Tường vôi nhuộm bùn loang lổ,cột kèo chơm chởm những mảnh pháo cắm lút thò đui,ền nhà lát gạch bị địch phá đào hào chạy ra vườn,tất cả đều đầy những vết đâm,rạch,khoét,đốt.Mái đình cong sụn xương sống,thủng sáng như sông Ngân.Có lẽ các đồng chí khác ngắm ngôi đình này đều nghĩ như tôi:"Nên dỡ lấy gỗ làm hầm,để Mỹ nó đốt uổng".Nhưng không ai trong chúng tôi nỡ nói cái đều rất hợp lý ấy.

Sàn đình có những nét lạ.
Đoàn thanh niên đã dựng sẵn sân khấu cho đêm kịch hát tối nay,dưới gốc đa,rải lá che bớt phần ngoài cho tàu rà đỡ dòm.Ngay trước giàn ván,anh em đắp nhiều dãy ụ đất nhỏ hình cái chuông.Bà con thường đắp những nắm như thế trứơc ngõ trong mỗi dịp giỗ tết,cắm lên vài nén hương cho những ai chết bơ vơ.Sáu mươi hai cái "Mã cô bác"xếp hàng ngay ngắn dự cuộc vui.Sáu mươi hai người chết trôi không tìm thấy xác vì cái ấp chiến lươc khóa cổng giũa lụtvi2 đạn trọng liên và pháo chụp rắc trên mặt nước,về đây lặng lẽ nói rằng mất độc lập tự do có nghĩa là mất cả đến mảnh đất chôn thây.Chi bộ đã bàn xong các việc lớn,nhưng mỗi chúng tôi thường nhìn ra chỗ sân khấu để tìm câu trả lới cho những băn khoăn còn lại.

Các vị khách đang nối nhau nói chuyện.Chị Bỉnh to lớn của Tam-trân đã lên huyện đội phó,nhắc phải làm địa đạo gấp hơn nữa.Anh trưởng ban kinh tế huyện nhắn rằng năm nay quân ta rất đông ắt phải ăn nhiều gấp ba bốn lần năm ngoái.Chị Tám Giàu thấy Tam-sa chưa chuẩn bị cho bà con giáp mặt lính Mỹ,nhiều người tưởng hễ Mỹ càn thì cả làng chạy xà đùa như hồi xưa chạy Tây.

Mấy đồng chí nữa từ tỉnh và huyện về cũng góp thêm nhiều ý kiến hay,từ lớp học trẻ em đến trái mìn chống tăng đều không thể thiếu.Cứ như vậy,quả núi công viêc phình to lên mãi trước mắt chi bộ,trước năm đồng chí vừa được bầu vào chi ủy đang ngồi một dãy kia.

Anh Tư Luân chưa được nghỉ,lãnh phó bí thư chắc phải làm chủ tịch ủy ban tự quản.Năm Tuất to bè,đen trũi,bắp thịt cuồn cuộn vẫn chắc như xưa và lanh lợi hơn một ít.Cậu Năm Ri nheo nheo con mắt vảy cá,sẽ là một xã đội trưởng khá xông xáo.Cô Cang hay cười tủm tỉm một mình,không bớt cân nào,đã thạo cầm quân chính trị,lại ham các việc văn hóa xã hội.Tới Cô Hai Mẫn,bí thư mới,đăm chiêu nghe lời dặn và hí hoái ghi sổ từng lúc,Mẫn của tôi đấy.Với mài tóc kẹp,đuôi chuồn thả trên lưng cái áo bà-ba hơi rộng - bận thế này, biết bao giờ Mẫn mới mặc vừa áo cũ nhỉ - lại thêm bàn cao ghế thấp trông Mẫn nhỏ xíu như em học trò leo lên gồi chỗ thầy.Cô gái vào cỡ trẻ nhất chi bộ đã được bầu với số phiếu cao nhất,hơn cả anh Luân.Đó là chuyện không dễ,tôi biết.
Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #104 vào lúc: 03 Tháng Giêng, 2008, 09:32:57 pm »

Một cuộc bầu,một bài học.Trước hết là bài học cho tôi.Trong bộ đội chủ lực rất ít nữ.Chúng tôi lại hay đóng xa dân,đi đường rừng.Mỗi cô y tá hay văn công <Trên về>bước vào xê mình thương thường mang theo một luồng gió thương nhớ.Anh lùi xùi vội đi mượn dao cạo râu,anh cộc cằn đâm ra mất nết,anh lười bỏ giờ nghỉ đi vác củi.Có lẽ không phải vì các cô có sức hấp dẫn gì lớn lắm_xin lỗi nhé_nhưng một cô có mặt đã gợi anh em nghĩ đến những người thân ở xa,từ bà mẹ cưng con đến đứa em gái xinh ngoan.Riêng tôi hay nhủ thầm:"Sức các cô làm những việc như vậy là quý rồi,chớ nên đòi hỏi hơn nữa".
Tôi quen nghĩ đến phụ nữ như bông hoa làm cảnh,như cây lúa nuôi người,không thay được chúng tôi là gỗ lim gỗ nghiến.Đấy nhé,khoa học cũng nhận là trai khỏe hơn gái.Về đức thì chẳng ai chịu kém ai,còn về tài cần xét kỹ xem:người đàn bà chịu mấy ngàn năm ngu dân nay nở mặt được đấy nhưng cũng phải từ từ chứ,chưa đi đã chạy thì chỉ có ngã đau.

Trên miền Nam dần hiện ra khắp nơi những cô tổ trưởng du kích,cô tiểu đội,cô thôn đội,cô xã đội.Đôi nơi đã có chị huyện đội,tỉnh đội.Tôi nghĩ:"Đúng phải khuyến khích riết đi!"Vào họp,thi đua,tôi vỗ tay hoan hô chị em du kích rất hăng,sẵn sàng nhường những phần thưởng cao nhất cho họ,bởi họ cần được động viên hơn.Tôi thấy mình rộng rãi lắm.Lại còn đứng đắn nhã nhặn,rất quí các má các chị,không bao giờ ngắt lời một cô cán bộ ham nói cho hết cả tràng lý thuyết mới được học,chưa một lần cợt nhã với mấy cô văn công tỉnh đội mà anh Ba Tơ cố gán cho tôi.Tốt cả thôi.

Ấy vậy mà mỗi khi thay mặt xê mình đến làm việc với các xã đội,huyện đội, tôi cố tránh gặp cán bộ nữ.Đánh giặc phải có súng thép chứ không thể dùng súng gỗ của sân khấu.Tôi chào hỏi cô xã đội rất niềm nở ,thổi phồng việc khiêng thương và đem cơm nước cho bộ đội đến mức cao nhất ,còn sự đánh chác thì để dành bàn với anh xã đội.Cô xã đội dễ thương hơn anh xã đội lắm lắm,nhưng địch nó sợ đạn chứ không sợ mắt môi hồng,chuyện xương máu xin đừng trông vào may rủi.Đấy nhường cô đi trực diện chửi giặc cho khoái,binh vận nữa,cày bừa cấy gặt tha hồ còn nhúng tay vào lãnh đạo chỉ huy thì hãy khoan một chút...Kiểu lẩn tránh của tôi bấy lâu xem chừng trót lọt,chưa vấp nặng lần nào,có chăng cũng chỉ đôi lần bị hờn lẩy,chẳng chết ai.

Tảng lý sự rất vững của tôi gần đây long lở một ít,về đến Tam-sa mới bị rã vụn.Rã vì tôi hiểu Mẫn.
Khi yêu thì dễ quáng gà ưa thấy mây năm sắc hiện quanh người phàm,đúng vậy.Nhưng tôi đã đánh giá Mẫn từ khi chưa yêu,đang tỉnh như sáo và rất xét nét,công tác là công tác không được lơ mơ.Vả chăng tôi không định yêu một người đáng phục,trái lại,tôi nghĩ một cô gái hơn mình nhiều thì nên kính mà xa vậy.Trước khi vào đại hội,anh Bảy quai nón và Tư Luân kéo tôi ra hỏi thử Mẫn có đương nổi vai bí thư không,liệu chi bộ có bầu không.Tôi nói thẳng:Mẫn là cán bộ vững mọi mặt,nhưng e làm việc trên huyện dễ hơn"cưỡi đầu voi"ở một xã sát Mỹ.Tuổi quá trẻ,mau nước mắt,lại là con gái,được đoàn viên và du kích rất tin,còn chi bộ có lẽ coi trong vừa vừa thôi...

Chi bộ đã tự tay bỏ phiếu chọn Mẫn.Mừng nhất là anh Luân,ông chú bụng như vàng ròng ấy vẫn coi Mẫn là con gà nòi của mình.Lo nhất là Mẫn.Ngạc nhiên nhất hẳn là tôi.
Ngó em không dám ngó lâu,dù em ngồi giữa mọi luồng nhìn.Cả hai chúng tôi chăm chú nghe,nghĩ,ghi,nói,chỉ ngắm nhau khi có một lũ tàu bay sà thấp qua làng,đáp xuống Chu-lai hoặc rời Chu-lai đi miền Tây,ồn nhức óc trong một phúc,phải ngừng mọi việc.Những lúc ấy mắt chúng tôi gặp nhau,gửi vội cho nhau mấy tiếng:hay thiệt he,lạ chưa,sai to rồi,cái này phải nhớ kỹ.Và khi quay đi Mẫn chớm cười ở khóe miệng để nói tiếp:"Em yêu a,vui quá".Mẫn đẹp rạng rở trong ánh sáng hồng từ đâu trong tim tỏa lên mắt,thấm cả ra má với môi.Tôi biết hạnh phúc của Mẫn không chỉ là tôi.
Đại hội chi bộ đối với một số đồng chí chỉ là cuộc họp không thể vắng mặt.Nó là ngày hội,ngày tết của những người như Mẫn.

Cũng như tôi và sớm hơn tôi nhiều.Mẫn đã vượt qua quãng đời làm chiến sĩ mới.Trong đó cái hăng say đánh giặc có thể bù đắp cho những chỗ chưa biết.Làm cán bộ từng bước lãnh việc lớn tốt hơn,Mẫn gặp trước mắt mình những ngã ba phải rẽ cho đúng,những con sóng lớn phải bẻ lái cho kịp,những cái rút tu tưởng phải gỡ cho khéo,tất cả cứ đổ xô tới trong cơn lốc của cuộc tiến công"vừa chạy cừ xếp hàng"này.Cái băn khoăn buổi đầu về sống và chết,sướng và khổ của riêng mình đã lùi ra sau,nhường chỗ cho nhũng phút căng óc đến đau đớn để tìm cái đúng,tránh cái sai.Đưa đội du kích về bám dân phá ấp.Mẫn không nghĩ nhiều đến tính mạng mình,nhưng câu bè dĩu"mày thì anh em làm hại bà con"nó cứa vào tin đau như cắt nửa.Ngậm miệng chịu đòn ngầm của thằng Ba Thấn,được thôi nhưng phải chăng là hèn yếu?Làm sao để chặn ảnh hưởng xấu của chú Liệp mà vẫn giữ được một cán bộ lâu năm,có năng lực?Tới những điều lớn hơn nữa;giữ chắc vùng Tứ Nhơn không lùi một bước có phải là quá liều,để Nhị Lộc ở mức vùng dằn co ít lâu nữa có phải là nhát sợ?Trong cái chân lý lớn của cách mạng,Mẫn phải tự tìm những chân lý nhỏ của từng việc,từng ngày,phài dám quyết định và gánh hết trách nhiệm đôi khi quá nặng...
Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #105 vào lúc: 05 Tháng Giêng, 2008, 07:14:02 pm »

Qua đại hội, Mẫn mừng ra mặt. Những ý nghĩ và việc làm của Mẫn hầu hết được nhận là đúng.Còn những cái sai mà Mẫn cố chống lâu nay,chi bộ đã kết luận dứt điểm. Được cử làm bí thư, Mẫn còn sợ nhưng không từ chối nữa.Lử rừng đã đốt các thứ rêu rác,chi bộ Tam-sa hiện ra như một tảng đá đen bóng,sừng sững trụ chắc trên vành đai,làm chỗ dựa cho mấy ngàn đồng bào chống Mỹ.Mẫn tin ở khối đá chịu lửa ấy,tin mình,tin người yêu,bấy nhiêu tin vui góp lại làm nên hạnh phúc đang sủi men trong tim Mẫn.
Anh bảy quai nón dự họp suốt hai ngày,gần như không mở miệng. Bây giờ anh mới bắt đầu nói thì ba tốp trực thăng từ miền núi về đã kêu rầm rấm qua dầu, phải đợi.

Cũng buồn cười, nghe gọi tên Bảy quai nón người ta dễ tưởng anh cao lớn phương phi lắm, khi gặp mới thấy khác hẳn:anh gầy, thấp, vai hơi khòm khòm, da mốc tuy mấy năm qua ít ở hầm, nói giọng trầm và hơi cà rà,chỉ có hộ râu quai nón rất rậm là xứng với tên.Anh về làm việc với chi bộ Tam-sa đã năm lần, hay gặp hỏi riêng từng đồng chí và vào các ấp thăm đồng bào,kéo anh Tám liệt cùng đi.

_ Tôi xin thêm ít câu về cái đuôi còn nòng nọc...
Chi bộ xôn xao, cười, rồi lắng tai.
_ Tôi nghĩ chi bộ ta cảnh cáo đồng chí Liệp và kéo dài hạn dự bị của đồng chí Qui. Không thể làm khác được.Giữa lúc bận việc tơi bời túi bụi mà chi bộ dành hẳn một buổi để phê phán đồng chí Liệp, rút ra bài học chung,quý lắm đó. Bây giờ đến phần của huyện.Mỗi kần gặp riêng huyện ủy,nhiều đồng chí phàn nàn ông bí thư cản mũi kỳ đà,ông chi ủy quanh năm vắng mặt, nhờ huyện cất chức hay rút đi nơi khác.Huyện cứ để nguyên. Gần đây, sau khi bị Ba Thấn chơi một vố phản chủ, đồng chí Liệp muốn xin về một nghành ở huyện hay ở tỉnh.C húng tôi từ chối. Vì sao?

Một mảng bóng nào đó làm tối đôi mắt sắc và hay nheo mỗi khi anh đùa tửng tửng. Lúc này anh không đùa.A i cũng biết anh với Tám Liệt là bạn cũ hồi đánh Pháp. Anh nói to hơn:

Giữa lúc bà con Tam-sa gọi đồng chí Liệp là ông cách mạng kẹp dù, ông lộc bình xưa cần đem cất kho, giữa lúc các đồng chí khác phải lo xoa dịu nhưng thắc mắc đối với ông chủ tịch thì đồng chí Liệp buộc tội tất cả. Một lần nghe đồng chí kêu Tư Luân với hai Mẫn mưu giành quyền, làm đồng chí mất uy tín, tôi buộc lòng phải nói: "Anh còn uy tín đâu nữa mà mất! Dân ta theo đảng đánh giặc hai chục năm ròng đâu có chịu cho ai làm quan làm giàu trên xương máu của mình !" sau mấy lần thức đêm khuyên nhủ, tôi chỉ biết có chi bộ Tam-sa mới giáo dục nổi đồng chí ... Cắt chức , Đồng chí sẽ kêu om là cấp trên mù quáng. Rút êm đi à?Đi đâu đồng chí cũng sẽ coi mình là ông chủ tịch Tam-sa đã nhiều năm đứng mũi chịu sào, lo kiếm địa vị, kéo bê cánh, tìm bước tiến chung không cho vượt mình. Những người còn ít nhiều tin ở đồng chí sẽ ngờ chi ủy hất cẳng nhau, huyện ủy không thẳng thắn, và sẽ mang đủ các thứ bệnh đồng chí truyền lại. Không được!Không thể để đồng chí biến chất hơn nữa, làm người khác biến chất hơn nữa! Anh Liệp...

Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #106 vào lúc: 05 Tháng Giêng, 2008, 07:18:17 pm »

Anh Bảy thở hổn hển.Một luồng nắng qua mái nhà rọi chéo trên mang tai anh làm nổi một một sợi gân to,xoắn,làm trắng hẳn một mảng tóc hoa râm.

_ Hai chục năm chẵn...anh với tôi gặp nhau hồi vác dao phay đi lấy phủ Tam-kỳ,cứ tiếc hoài không lính Nhựt để chém cho đã.Rồi bày mưu tính kế với nhau đi bộ đội Nam tiến đánh Tây,bị thiếu cân thiếu thước cũng lăn vô đòi khám lại.Học lớp tự vệ ở phủ,có tay khố đỏ cũ vừa dạy vừa chửi,tụi mình phê thẳng,buộc phải sửa.Hồi đó anh ham giết giặc,vui,cương trực,an ghét những ai theo cách mạng để kiếm chác phần mình,kêu là "tụi đi hôi của",đúng không?Bây giờ anh khác lắm rồi...Hôm qua anh nhận lỗi trước chi bộ mă không hứa gì hết.Tôi hiểu anh muốn đi cho khuất,bị kỷ luật rồi ngó mặt anh em bà con cũng dị.Đừng,anh Tâm à.Tụi mìng đầu hai thứ tóc rồi,lăn lộn với phong trào đã lâu,đừng tự ái vặt nữa.Huyện ủy dặn tôi mà riêng tôi cũng tính vậy,anh cứ ở lại Tam-sa,giúp ủy mới lãnh đạo cho tốt,anh lỡ xả rác thì bây giờ phải dọn.Anh làm được vậy,bấy nhiêu đồng chí ngồi đây còn trong anh hơn trước nữa kia.Tới đó, anh có đi công tác khác thì đồng chí đồng bào cũng nhắc miết anh,từ cái công đứng ra lập đội Tam-sa,tới tinh thần sửa lỗi của người cách mạng.Anh có hứa vậy không?Dám hứa không?

Từ nãy,anh Tám Liệp ngồi thu hình trong góc,cúi mặt.Câu hỏi ném tới gay gắt nhưng rõ là đẫm thương yêu,làm anh giật mình.Anh từ từ đứng dậy,chớp mắt,mắt anh sâu và thâm quầng.Anh ngó quanh một vòng.Không một nét giận hờn nào trên những khuôn mặt đang quay lại với anh.Khắc khoải đợi ở anh một câu trả lời bật ra từ đáy lòng.Núm cổ anh trồi lên hai lần trước khi anh máy môi,run run:

_ Tôi ...cảm ơn các đồng chí ...
Anh nín lặng,ngó ;lại một lần nữa anh Bảy quai nón bạn cũ,anh Tư Luân đã đưa anh vào Đảng,Hai Mẫn con nuôi anh với vẻ xót xa hiện rõ trên mặt trẻ măng,Hăm Ri và Chín cang mà anh đã gạt đi không chịu đưa đơn xin kết nạp ra trước chi bộ,tất cả đều muốn anh trở lại là người bạn,người chú của họ .Anh tiếp,giọng chợt vững hơn :

_ Mấy hôm nay tôi nghĩ nhiều,lộn xộn.Khi thì ăn năn thấy mình sai quá,khi lại trách các đồng chí nặng lời.Tôi cũng tíng bỏ đi xa,đỡ mất mặt...Tối qua,họp xong đồng chí Luân với cháu...đồng chí Mẫn còn giữ tôi laị khuyên nhủ miết,ngại tôi nản,bỏ cuộc.Cảm ơn các đồng chí ...Xã mình bước vô đánh Mỹ,tôi xin ở lại với chi bộ,lãnh bất cứ việc gì,tôi lập công chuộc tội.Tôi lỡ làm sai nói ẩu nhiều rồi,chắc các đồng chí khó tin,có điều...dù sa sút đến mấy tôi cũng không rời Đảng được đâu,mất Đảng thì đời tôi không còn gì nữa...
Anh muốn nói thêm nhưng cổ tắc nghẹn,chỉ lặng lẽ ngồi xuống.Bẵng đi mươi giây,tiếng vỗ tay bỗng bật ra,không rầm rộ như khi nghe thành tích nhưng kéo dài.Một kiểu vỗ tay trầm ngâm,hơi khác thuờng.
Anh Bảy khòm khòm bước lại tấm bản đồ khu vực Chu-lai vẽ to ghim trên phông,tìm khúc que cầm tay,quay lại:
_Bây giờ tới việc đánh Mỹ.Tôi xin báo cáo nhận định của tỉnh ủy về cái Chu-lai và chủ trương mới...
Pinh!Pinh!

Hai tiếng nổ bùng liên tiếp trên không,trầm và dội xa hơn tiếng pháo chụp,kéo theo một chuỗi rầm rầm rắc rắc của núi lở:một cặp phản lực xét xuống Chu-lai.Ngói nhảy rổn rảng.Tiếng ồn chưa dứt ,một bàn tay nào đó bỗng đặt trên vai tôi,cóp mạnh.Tôi quay lại,suýt reo to.
Anh Ba Tơ!

Sau lưng anh nhô ra một bộ mặt vừa thật vừa tinh quái của chú Dé.Cả hai choàng dù kín người,bốc mùi mồ hôi nồng và khỏe của lính chủ lực,cười cái cười nháy nháy lấp lửng của cánh ta khi sắp ăn ngon một trận mà chưa tiện nói.Gặp những nụ cười kiểu đó,tôi không hỏi nhiều,chỉ đấm cho ít trái và trút hết chất tươi trong ba-lô ra cho anh em chén.

Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #107 vào lúc: 05 Tháng Giêng, 2008, 07:24:21 pm »

Vừa xong buổi lễ phát động chống Mỹ, tôi kéo anh Ba Tơ về nhà, không xem kịch hát. Anh Ba Tơ ghé qua H.68, ở đấy có một đoàn cán bộ sắp về vùng Chu-lai, anh muốn gặp riêng tôi nên bươn bả đi trước, qua sông Rù-rì bị tàu rà thổi cho một cặp rốc-kéo. Tôi rất mừng khi biềt xê mình sắp về đánh cái trận thử sức mà anh Điển dặn tôi chọn chỗ.

Đêm nay liên hoan to lắm. Xã đoàn thanh niên dám chưng tới bốn đèn măng-sông,đặt người cầm thùng thiếc đứng cạnh, nghe tiếng cốt sừng trâu báo động là chụp kín đèn. Ngót một ngàn bà con tới xem đều mang theo đệm rơm chống mảnh pháo,ban tổ chức đón khá nhiều.Tôi bỏ xem cũng tiếc, bởi Mẫn sẽ ca bài chòi, nhưng nóng hỏi xê mình quá, còn ngại đoàn H.68 về sẽ bận chúi mũi, đành nhịn.
Nhà mẹ Sáu có người. Để tránh nạn thì tháo giữ miệng, tôi đưa anh Ba sang nhà Mẫn, bộ đội về làng đến gặp xã đội là phải. Tôi nhấc cái nong thay cửa,thắp đèn, thu thú khi đóng vai ông chủ trong căn lều nghèo xác mà khó vào này.

Đến đây lần đầu, tôi thấy Mẫn hơi gàn. Ba chị em treo võng ngủ đâu chẳng được, nhà cửa mang tren lưng là gọn nhất, công đâu dựng chòi cho địch đốt uổng. Dần đà tôi mới hiểu. Dù nhỏ, rách, có khi suốt nửa tháng không ai về dỏ rửa cái nhà vẫn là nơi đợi cha thờ mẹ, là cái tổ nhỏ cho ba chị em họp lại bảo ban nhau, không ra bầy trẻ lang thang vạ vật. Mẫn không nhờ, cũng cấm các em nhờ vả bà con trong xóm. Mẫn đã từng nói ngang tàng với chị Tâm trong khi ngồi trên mái lợp nhà : "Lấy chồng để dựa à? Biết ai dựa ai! Bớt công một chút, em dám lãnh nuôi ba bốn trẻ mồ côi nữa cho coi. Chỗ dựa tinh thần là sao? Nhiều anh mới ra trận, hàm răng đánh bồ cạp lốp cốp, cứ níu em:l à-là-làm sao chị Hai, cái nổ-nổ-nổ lực nó mạnh dữ ác vậy...Chi Hai phải vỗ lưng miết, các anh mới bớt sợ!". Mẫn cười ngất.

Tôi nhen lửa nấu nước. Anh Ba Tơ pha chè núi nấu thành cao mang theo, bỏ ra một xấp thuốc Thượng nguyên lá vàng hươm. Tôi uống me mẩn từng mẩu chuyện cóc nhảy của anh Ba.
Trung đoàn mình được danh hiệu trung đoàn thép. Mới học xong Lời kêu gọi của trung ương, ai nấy phừng phừng chực đánh Mỹ, xê thằng Long đốt lửa thách tàu bay Mỹ tới chọi nhau,nó không tới. Rẫy xê mình bị chất độc hai keo,cứu được phần lớn. Anh em tập bắn phản lực, bay ngang bắn đón đầu,biết bao nhiêu không, có khi đón tới hai mươi sáu thân tàu bay!Thằng Xứng trúng bụng mảnh cối,có nhắn thăm mày,chôn Sa-huỳnh. Ủa,cái thằng, xê mình hốt gọn một xê lính dù ở Sa-huỳnh,được Chiến công hạng nhứt,không biết à? Chút xíu quên, Năm Cẩn gởi mày một lon tiêu,làm lương khô hay vợ ăn đẻ tùy mày, nó nói mày, về Tam-kỳ lâu vậy chắc cưới vợ sắp có con rồi. Quân số bây giờ có thừa...

Qua khói thơm của điếu xì-gà gộc, anh ngắm bộ mặt ngạc nhiên của tôi. Chỉ vài tháng mà lắm cái mới quá sức.A nh còn để dành một cái mới nữa:
_ Các ổng nhấc tao lên dê phô, mày lên xê trưởng.Phần tao mày biết đó, nắm một xê còn miệng hô tay vẫy được, lên cái anh tiểu đoàn sao nó to quá, ngó không trùm kêu không khắp, tao ngán. Thôi cũng đành. Tao chỉ băn khoăn cho mày.Họ tính rút mày về tham mưu,làm tác huấn hay quân báo gì đó,ưng không ?
Anh lại kéo mấy hơi thuốc,thưởng thức cái vẻ bối rối mà tôi không muốn giấu. Anh biết tôi ngại về cơ quan, nhưng ít cãi giằng co khi bị điều.

_Trâu già chẳng nệ dao phay,tao lên trung đoàn bênh mày riết.Tao nói mày đổ máu con mắt ra xây dựng xê mình, nhớ từ cây tuyn gãy báng đến con cậu liên lạc bị còi xương, anh em tin mày, các ông xốc xới hàng cán bộ vậy lính nó kêu lắm. Số chỉ huy cứng có ít, các ông thấy ai đánh khá thì một hai rút về bàn giấy,tới khi nó lớ ngớ hỏng việc lại xách nó thả chỗ khác,hư hết người.Cái trung đoàn bộ phình to quá rồi,đơn vị cũng như người, hễ to bụng là đâm ỳ ạch,đưa bớt xuống cầm súng dài cho anh em nhờ. Tao nói ngang vậy các ông trung đoàn lại nghe lọt tai mới kỳ. Bây giờ tao còn nằm xê mình,mày về gấp để tao bàn giao. Vác ống dòm coi Mỹ hoài, chắc ngứa tay lắm hả?

Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #108 vào lúc: 05 Tháng Giêng, 2008, 07:27:02 pm »

Tôi nhấp chén nước chè thơm đắng,bâng khuâng khó nói.Được ở lại xê mình,ngon rồi,nhưng muốn ở thì phải làm trưởng phải thế chỗ anh Ba Tơ.Tôi thường lãnh trách nhiệm mới không mấy khi đắn đo,biết mình có sức gánh nổi.Lần này,tôi nghĩ ngay đến cái tủi hổ của người chỉ huy mỗi khi anh em trong đơn vị cố ý nhắc mãi những mặt giỏi mặt tốt của thủ trưởng cũ,để nhấn rằng người thay còn kém xa.Tôi nhìn khuôn mặt đầy mụn cá và to ngang,biết còn lâu tôi mới theo kịp anh Ba Tơ.Gay lắm.

Tên thật anh là Nguyễn Ba.Để khỏi lẫn,đồng đội ghép cho anh vô số cái đuôi rất quấy:Ba Gai,Ba Lăng Nhăng,Ba Bị,Ba-ri-e,đủ trò,sau anh phải tự đặt là Ba Tơ.Dính lâu nhất là tên Ba Giấu cùng với cái tích buồn cười của nó.Quãng đầu 63,anh đưa về Thăng-bình một bộ khung cán bộ rất mồng để xây dựng đại đội.Anh dẫn quân luồn sâu xuống vùng biển,"huậy" gắt,rút thanh niên,quyên lửa,đánh giặc kiếm súng.Trên hỏi,lần nào anh cũng trả lời rất bí,chừng như chẳng làm ăn gì được.Sắp đảo chính Diệm,trung đoàn rút.C.215 về,chao ôi,cả một đại đội no quân số,có cả cối 60,đại liên!Trung đoàn đã biết trước nhưng kiểm tra mãi không nắm được con số đúng,nay anh mới hết giấu.Anh phân trần:"Tại các ông cứ hăm he rút sớm,mình phải giấu quân,giấu súng,giấu lúa,cũng là giấu cho cách mạng chớ đâu cho mình!".Nghe anh báo cáo mà ban chỉ huy trung đoàn cười bò ra,đặt cho anh là ông Ba Giấu,cử Năm Cẩn về làm chính trị viên,soát lại giàn cán bộ,cho học một đợt,và xê mình từ đó ngày càng ăn nên làm ra.

Chẳng nói gì nhiều,riêng cái tài bắn của anh đã đủ cho tôi học mọt xương.Anh không chỉ giỏi bắn,phải gọi anh là nghệ sĩ bắn.Với cây Côn 45 có hai nòng dự trữ,một bao đạn chọn đúng thứ đóng hộp năm chục viên và dán nhãn pisiol,anh hay biểu diễn cho chúng tôi xem tất cả các kiểu bắn có thể nghĩ ra:bắn nhắm mắt,bắn ra sau lưng,bắn qua túi quần,bắn khi đang nhảy qua tường hay qua hào.Xem vết đạn trúng đích mà kinh,nhưng ngắm người bắn lại mê,tay anh dẻo và đẹp lạ.Khi xung phong,cây súng ngắn của anh được tính xấp xỉ một tiểu liên.Anh bắn thạo tất cả các loại súng thường gặp,cả cối 60 và ĐK.57. Bao nhiêu lần chúng tôi đã đuổi địch dưới làn đạn chỉ đường và mở đường của anh đại đội trưởng,hoặc reo ầm khi một trận mưa cối chợt xé nát cụm giặc chặn phía trước!

Còn nữa.Còn lúc xê mình đang đi đường rừng giữa căn cứ,bỗng nghe bộ phận dẫn đầu bắn lốp bốp,báo truyền gặp địch,rồi đạn to nhỏ từ phía trước ầm ầm đổ tới,rung cây chặt cành.Địch bao nhiêu quân,ở đâu,dân cấch sao,rình sẵn hay thình lình húc nhau?Anh em tản rộng,nép sau các gốc cây,lên đạn,trong khi anh Ba Tơ đứng im đấy,mặt lì ra,miệng đếm lẩm nhẩm.Không thể bàn hay giục trong mấy chục giây rất nguy hiểm ấy,anh sẽ quyết định một mình,ăn vùa thua chịu.Anh quay lại hét:"Thiêm,nắm bê Một đánh vỗ mặt,trụ chắc nghe!Các bê theo tôi!".Tôi lao lên đầu,vẫn tự hỏi:"Sao anh dám liều?".Anh dẫn hai trung đội luồn rừng khá xa,dân cẩn thận thốc vào đúng cái chỗ có bộ đàm gào và súng cối phọt đạn tùm lum,diệt bộ phận chỉ huy và đánh tan cánh quân giặc.Sau đó anh phải mất nhiều công giảng giải,chúng tôi mới hiểu anh nghe súng nổ thế nào mà nhận ra địch có một tiểu đoàn đụng ta trong khi xuyên núi,đang duỗi dài như rắn và nắm bắn bậy ra hai bên."Tiểu liên nó cắc cắc trước,rồi súng trường,chặp lâu mới có trung liên,tiếp đại liên với cối,phải chưa?Súng bắn như xay lúa mà đạn bay về phía mình có ít,phải chưa?
Không nghe cối tám mốt nó giã rung núi à? Hồi ở Hạ Lào mình với Tây lội rừng tông nhau miết..". Tôi sẽ xử trí được như anh k?

Vẫn chưa hết.Những so sánh đáng sợ cứ níu nhau tuôn về.

Năm kia,sau một trận tập kích ban ngày,anh Ba cự té tát vào mặt tôi rằng tôi cho trung đội tiến quá chậm,tới chỗ chạy thẳng lưng được vẫn còn bò như rùa,để địch sẩy cả mớ.Tôi cãi không tiếc lời.Hai trung liên địch trên gò quạt xuống nóng rát cả lưng anh em,cho chạy lên để nướng lính à,ông nói ẩu vừa vừa chớ.Không ai chịu ai.Anh Ba kéo cả cuộc họp cán bộ ra chỗ đánh - cách hơn ba cây số- đặt hai trung liên ngay trên hai đống vỏ đạn của địch nhả ra,mời từng đồng chí nắm ngắm thử:dường tiến cũ của chúng tôi khá kín nhờ một múi gò che đỡ,đạn phải đi cao quá đầu.Anh còn thách tôi bắn trúng anh chạy thẳng lưng,hoặc tìm trên thân cây được một dấu đạn xuống dưới hai mét.Tôi thử đủ cách rồi chịu thua,xin nhận kỷ luật.Anh lại gắt lần nữa:"Cái thằng,mỗi lần đạp cứt một lần chặt chân đi à?".Trong chiến đấu,những chuyện như vậy là cơm bữa,qua nữa tháng mọi người đã quên ráo,nhưng riêng tôi nhờ mãi để không bao giờ phạm lại.
Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #109 vào lúc: 05 Tháng Giêng, 2008, 07:39:46 pm »

"Anh em tin mày...".Có lẽ anh em tin tôi ở vai trò đại đội phó đấy thôi.Cậu Sanh chính trị viên phó mất đi chưa có người thay,tôi gánh một phần việc của cậu nữa.Đúng là tôi lo việc quản trị được khá,câu lạc bộ quay lên rôm rả,chịu khó dạy văn hóa,lên lớp các bài lý thuyết quân sự cũng xuôi chảy,từng lúc anh Ba Tơ nắm đơn vị không mắc lỗi gì nặng.Anh em tin ở giáo Thiêm,bầu Thiêm,tay Thiêm"lão binh trí súng" và "lão nông tri rẫy",được thôi.Nhưng tất cả bấy nhiêu hoa lá làm sao thay được cái gốc lõi là tài cầm quân đánh giặc?

Tôi nói thẳng mối lo ấy với anh Ba Tơ.Ngoài sân đình,tiếng đồng ca chợt im,hai chiêc trực thăng rọi đèn pha dọc đường.Một đang kéo qua,cái chổi sáng quét chéo xuống rung rung nhảy nhảy.Anh Ba Tơ châm điếu xì-gà mời,buông gọn:
_ Mày coi ai khá,mách miệng đi,các ổng đưa về xê mình cho lẹ.
_ Tôi có nắm cán bộ đâu mà biết!
_ Vậy cấp trên nắm,thấy mày làm được,lo cái gì.Tao với Năm Cẩn sợ mày kiêu,không nói ra,vậy chớ bàn lẻ với nhau mày lên xê trưởng là đáng.Hồi đầu Năm anh Đạt hỏi ý riêng tụi tao bàn rút mày về phụ trách cái hai năm lăm,sau thằng Long ra viện còn đánh được,các ổng thôi.Mày rồi cứng hơn tao...Thiệt chớ.Tao quen đánh đường rừng kiểu chín năm,giờ chơi với ngụy còn được,sắp tới đánh Mỹ coi bộ tao lạc hậu nhiều bề Thiêm à.Thằng Mỹ lắm cái mới,anh em mình phải động não gắt mới ăn được nó,mà tao ít chữ nghĩa quá,đầu óc đặc sệt học không vô,chưa biết tính sao đây...

Anh không còn khuyên tôi nữa,mà đang nhắc lại một nỗi khổ kéo dài của đời anh,vào bộ đội mới thoát mù chữ.Suốt những năm tôi được học ở nhà trường kháng chiến,anh lặn lội đánh giặc ở Tây-Nguyên,Hạ-Lào,che chở cho lớp đàn em lớn lên trong vùng tự do.Tôi biết chỉ nên nghe,không nên bàn góp bằng những câu anh có thể nói hay hơn tôi.

_ Cách nửa tháng tao đưa anh em đi săn tàu bay thử một buổi.Chỗ đèo Eo-gió,phản lực đi đánh miền núi cứ xẹt qua xẹt lại như them thém.Anh em mới học lý thuyết bắn phản lực,ham lắm,tao cũng muốn tập chỉ huy.Một đại liên,hai trung liên,thêm một tổ yểm hộ ở đồi khác...Mày biết không,đón đầu bốn lần bắn trật cả bốn.Tao đổ mồ hôi hột đó Thiêm.Xạ thủ Ba Tơ mà đốt đạn lấy tiếng nổ,nhục quá.Tao lắp riêng một băng Ba,hai viên thường một viên khói,đơm súng đợi.Bỏ tụi đi cao,lựa miết mới gặp mấy thằng Thần Sấm phóng tới,tao rẹt thẳng gần nhứt.Cha mẹ ơi,đường đạn vuốt mây vuốt gió chớ đâu vuốt được đuôi nó,lọt đằng sau tới mười phân là ít!Còn may tao phục đường về,tụi nó hết xăng hết bom không quần dai,chỉ xịt đùng ít trái rốc-két...Đó,tao lên lớp cho anh em cứ nhắc miết: học yếu lĩnh mới phải rán bỏ tật cũ,bây giờ chính tao không sửa được cố tật bắn tàu bay cánh quạt,lâu năm quá rồi.Còn nhiều gay cấn nữa Thiêm à.Mày hơn tao ở cái hăng,cái mới,cái khoa học.Anh em giữ được mày ở lại xê mình,hỉ hả lắm.Tiểu đoàn trung đoàn thỉ quy mày đánh gan mà chăm học chăm làm.Mỗi lần tao tự do du kích hay là nổi khùng cãi bậy,các ổng lại giễu tao ngoài bốn mươi mà không chín chắn bằng đứa thanh niên...

_ Chà, thủ trưởng lên cơn khiêm tốn quá ta!

Tôi đùa để cắt ngang cái đá tự vạch lỗi của anh Ba.Anh "hự" một tiếng bực dọc,rồi cười :
_ Thì cũng nói cho thấu lý vậy,tao ở tiểu đoàn còn trị được mày chán chê... Trước tiên là tội phá sức.Mày đen thui,ốm nhom,coi thiệt ớn.

Anh đưa tôi cái gương con,càu nhàu:
_ Về địa phương vậy đó,làm thì trăm việc tới tay,ăn thì đồng chí chịu khó thắt lưng buộc bụng.Đánh Mỹ bây giờ phải bôn tập từ xa,cõng năm chục ký chạy năm chục cây,mày theo sao nổi?Các cha mượn được người là vắt cho kiệt,hết xài được mới trả cái vỏ chanh.Tay nào bí thơ ở đây?Tư Luân chớ ai nữa!Để lát tao hỏi nó,quen cũ mà tao chẳng nể đâu.

Tôi nghĩ đến cảnh hai ông gia trưởng đụng nhau,cười xòa.
_ Bí thơ là cô Hai Mẫn, thương lính lắm anh ơi!
_ Úy,con nhỏ chút xíu mà...Chi ủy có nếp có tẻ là vừa,nâng đỡ kiểu đó sụn lưng con gái à!Mà thiệt,dạo chống lụt nó chú chú cháu cháu ngọt như chè hai,hồi nãy gặp tao nó hỏi mấy tiếng ấm ớ rồi lủi mất.Nó bắt chước tay Liệp làm phách cho oai hay sao chớ!

Chết không,anh cán bộ huyện đội Tam-kỳ năm xưa trở lại,lạ nước lạ cái quá đỗi.Tôi phân bua giùm Mẫn rất vội,sợ bất chợt cô em về bị anh nạt cho mất mặt,dần đà lái được câu chuyện sang hướng khác,đùa rằng ở đây các cô chưa chồng đạt tiêu chuẩn bốn tê - đủ sức tự túc và tiếp tế - còn đông lắm,phải cho các cậu"bộ đội phòng không" trong xê mình ở lại bám vành đai it lâu,ai chứ cô bí thư chắc mừng hơn cả.Ấy cũng là mở đường để nói thật với anh câu chuyện của hai chúng tôi.

Vừa tới đó thì Mẫn bước lên thềm.Chú Dé và út Hòa đi sau,cười rút rích.
Trông Mẫn lạ hẳn đi.Mượn đâu được cái áo pô-pơ-lin trắng vẫn rộng hơn người,có lẽ sợ bẩn áo nên Mẫn cầm các-bin và nịt đạn trên tay.Tóc chải dầu dừa,tết hai bím thả trên ngực căng tròn,chắc hôm nay Mẫn không bó ngực nữa.Mẫn tươi ra nhiều,xinh,ừ mà xinh thật,vừa có cái vẻ thẹn thò muốn làm dạn của cô gái đôi mươi,vừa nghiêm nghiêm như bí thư bước vào cuộc họp,khác lắm.
Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM