Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 27 Tháng Một, 2020, 03:46:04 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Chuyện tôi muốn kể về...  (Đọc 13602 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
songoku
Thành viên
*
Bài viết: 68



« Trả lời #10 vào lúc: 12 Tháng Tư, 2009, 09:47:29 AM »



Đụng đầu vào tường đá




Sau đó, một ngày kia,
Hắn gặp lại được một cái góc khác
Có vẻ rất hợp




"Halo" cái góc kia chào
"Cậu là một góc bị thất lạc của ai phải không?"
"Không"
"Thế thì cậu chỉ là một góc của cậu thôi à?"
"Tôi có thể là một góc bị thất lạc của ai đó, và cũng có là một góc riêng tôi".
"Cậu không muốn làm một góc của tôi có đúng không?"
"Không hẳn là như thế"
"Có lẽ chúng ta không thật hợp nhau lắm..."
"Đừng nói như vậy..."




"Thế nào?"
"Cảm giác rất tuyệt"




Rất hợp!
Hợp quá đi mất!
Phù, rốt cục thì cũng tìm thấy! Tìm thấy rồi!
Logged

Ka mê zô kô!!!
songoku
Thành viên
*
Bài viết: 68



« Trả lời #11 vào lúc: 12 Tháng Tư, 2009, 12:07:12 PM »



Hắn lăn về phía trước
Vì không khuyết góc nào nên hắn càng lăn càng nhanh
Từ trước tới giờ, chưa bao giờ lăn nhanh như thế
Nhanh đến mức không thể dừng lại được
Cũng không thể nói chuyện với bác giun được




Cũng không thể thưởng thức hương thơm của hoa




Bươm bướm cũng không ghé chân đậu lên mình hắn




Mà hắn cũng không thể hát bài hát vui vẻ của hắn nữa.
Hắn chỉ có thể hát rằng: "Ta đã tìm được một góc thất lạc của ta..."




Hắn lại tiếp tục hát:
"Ô, khao khao khơ khớ y khao,
Khao khao khơ khớ y khao,
Khản khẩy khủ khẩn khu kha kha khẻo
khảo khảo..."

Ôi trời,
Hắn chẳng thiếu thốn gì,
Mà sao không hát được nữa thế này.
Logged

Ka mê zô kô!!!
songoku
Thành viên
*
Bài viết: 68



« Trả lời #12 vào lúc: 12 Tháng Tư, 2009, 12:12:48 PM »



"Mình hiểu rồi". Hắn nghĩ. "Có nguyên do cả đây".
Và hắn dừng lại.




Nhẹ nhàng thả góc thiếu kia ra




Rồi ung dung đi tiếp




Hắn vừa đi, vừa khe khẽ hát




"Ô, ta đi tìm một góc bị thất lạc,
Ta đi tìm một góc bị thất lạc,
A ha ha, lên đường thôi,
Ta đi tìm một góc bị thất lạc".
Logged

Ka mê zô kô!!!
songoku
Thành viên
*
Bài viết: 68



« Trả lời #13 vào lúc: 12 Tháng Tư, 2009, 12:46:33 PM »







Vấn đề chín chắn...


Trong xã hội luôn chú ý đến vỏ bọc ngoài, chúng ta thường ngưỡng mộ cái vẻ bề ngoài tươi đẹp hoa lệ của người khác, và luôn trăn trở cái khiếm khuyết của mình.

Nhưng theo quan sát của tôi trong nhiều năm qua, tôi phát hiện ra rằng, chưa ai có cuộc đời hoàn mỹ không khiếm khuyết cả, mỗi người đều có thiếu sót.

Có người cuộc sống vợ chồng hạnh phúc, thu nhập cao nhưng lại mắc bệnh vô sinh;

Có người tài sắn vẹn toàn, giỏi giang, nhưng đường tình lại trắc trở;

Có người gia đình giầu có, nhưng con cháu không hiếu thuận;

Có người có vẻ rất tốt số, nhưng cả cuộc đời đầu óc chỉ rỗng tuếch;

Trong cuộc sống của mỗi người, đều bị thượng đế vạch một khuyết,

Anh không muốn có nó, nó vẫn bám theo anh như hình với bóng.

Trước kia tôi cũng đã từng hận những thiếu sót trong cuộc đời tôi,

Nhưng bây giờ, tôi đã mở rộng lòng để đón nhận nó.

Bởi vì tôi hiểu rằng, khiếm khuyết trong cuộc đời, giống như cái gai trên lưng ta, luôn luôn nhắc nhở ta khiêm tốn và phải biết thương người hơn.

Nếu không có những buồn khổ, chúng ta sẽ kiêu ngạo, không có những thay đổi,

Chúng ta sẽ chẳng thể an ủi người bất hạnh ta bằng trái tim đồng cảm.

Tôi cũng tin rằng, cuộc sống không nên hoàn thiện quá, có khiếm khuyết, để may mắn đến với người khác cũng là một điều hay.

Anh không cần phải có mọi thứ, nếu anh có đủ, người khác sẽ thế sao?

Và nhận ra rằng mỗi cuộc đời đều có khiếm khuyết, tôi sẽ không so đo với người khác, ngược lại, tôi càng quý những gì mình đã co hơn.

Vậy nên, đừng ngưỡng mộ những gì người khác có, hãy kiểm lại những gì thượng đế ban cho anh, anh sẽ nhận ra rằng, những cái anh có, nhiều hơn những gì anh không có.

Phần khiếm khuyết, tuy chẳng đẹp, nhưng cũng là một phần của cuôc đời anh, chấp nhận nó và đối xử với nó, cuộc sống của anh sẽ vui hơn và cởi mở hơn.

Nếu bạn là môt con trai, bạn chấp nhận đau đớn cả đời để kết tinh một hòn ngọc trai... Hay bạn không muốn có ngọc để có một cuộc sống yên lành?!

Nếu bạn là một con chuột, bỗng phát hiện ra mình đang bị nhốt trong cái bẫy bắt chuột, trước mặt là miếng bánh gatô thơm phức, bạn sẽ ăn miếng bánh hay là bỏ đó?!

Trước kia, dụng cụ để dành tiền đều làm bằng sứ, khi đã đầy tiền phải đập vỡ mới lấy được tiền ra...

Nếu có một ống dành tiền như vậy, nếu không có đồng nào thả vào, nếu cứ lành lặn đến tận ngày nay... Nó sẽ là một món đồ cổ quý giá...

Bạn muốn làm ống đựng tiền như thế không?!

Hãy ghi lại từng câu trả lời của bạn mỗi khi bạn nghĩ đến...

Cho đến một ngày nào đó, câu trả lời của bạn không thay đổi...

Khi đó, bạn đủ chín chắn!

Tìm một người hiểu bạn...

Và hãy mong bạn là hiểu người ấy....

Người thông minh thích đoán tâm sự của người khác...

Tuy lần nào cũng đoán đúng nhưng lại đánh mất cái tâm của mình...

Người ngốc nghếch thích cởi mở trái tim mình...

Tuy lần nào cũng bị người ta cười nhạo nhưng lại có được tấm lòng của mọi người...

Cá nói: Anh không nhìn thấy nước mắt của tôi, vì tôi sống trong nước...

Nước nói: Tôi có thể cảm nhận nước mắt của chị; Vì chị ở trong trái tim tôi...
Logged

Ka mê zô kô!!!
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11344



« Trả lời #14 vào lúc: 09 Tháng Năm, 2009, 01:34:21 PM »


Sau khi các bác xả sì-trét trong những "cuộc chiến" ở đâu đó, "chiến sự" đã lùi xa, bình yên đã trở lại, vậy nay mời các bác ghé thăm quán cóc để nghe câu chuyện nhỏ sau đây:


Có một cô gái rất hận đời vì cô bị mù. Cô thù ghét mọi người, trừ người bạn trai của mình. Anh luôn ở bên cô và chăm sóc cô chu đáo. Cô nói với anh:

“Chỉ cần được sáng mắt là em lấy anh làm chồng ngay”

Một ngày kia, có người tặng cho cô đôi mắt. Khi tháo băng, cô thấy được mọi thứ, kể cả anh bạn trai yêu dấu của cô. Anh hỏi cô: “Bây giờ thấy được rồi, em sẽ lấy anh chứ?”

Cô gái nhìn anh bạn của mình và bàng hoàng khi thấy anh bị mù. Cô không hề trông đợi điều này. Cô khiếp sợ khi nghĩ đến cảnh phải thấy đôi mắt hõm và nhắm nghiền của anh suốt quãng đời còn lại của mình và cô từ chối lấy anh.

Anh đau khổ bỏ đi và vài ngày sau cô nhận được vài chữ của anh dặn dò như sau:

“Em yêu, hãy chăm sóc cẩn thận đôi mắt của em nhé, vì trước khi là của em, cặp mắt ấy là của anh”

Thái độ của con người sau khi thay đổi cuộc sống thường là như thế. Chỉ có một số rất ít nhớ lại tình trạng trước đây của mình như thế nào, và ai là người luôn ở cạnh mình trong những lúc đau khổ nhất.

Đời là một quà tặng. Hãy biết ơn đời!

Hôm nay, trước khi nói điều gì không hay, bạn hãy nghĩ đến những người không thể nói được.

Trước khi kêu ca thức ăn mặn hay nhạt quá, hãy nghĩ đến những người không có gì để ăn.

Trước khi than thở về chồng hay vợ của mình, hãy nghĩ đến những người đang than khóc xin cho được một người bạn đồng hành.

Trước khi than vãn về cuộc đời, hãy nghĩ đến những người đã lìa đời quá sớm.

Trước khi than phiền về con cái, hãy nghĩ đến những người mong muốn có con nhưng lại vô sinh.

Trước khi phàn nàn nhà cửa dơ bẩn bừa bãi vì không ai lau dọn, hãy nghĩ đến những người phải sống ở ngoài đường.

Trước khi càu nhàu phải lái xe quá xa, hãy nghĩ đến những người phải lội bộ cũng một quãng đường như thế.

Khi mệt nhọc và ta thán về công việc, hãy nghĩ đến những người không có việc làm, những người khuyết tật, và những người chỉ mong có được một công việc như bạn.

Trước khi nghĩ đến kết tội hoặc lên án ai, hãy nhớ rằng không một người nào trong chúng ta là vô tội.

Và khi những tư tưởng yếm thế làm bạn chán nản, hãy tươi nét mặt lên và nghĩ rằng: bạn vẫn đang còn sống đây.


Chúc cả nhà một chủ nhật tươi hồng sắp đến!  Wink

Ngó ra ngoài trời vẫn âm u, nhưng với niềm tin sắt đá  Grin  ngày mai trời sẽ sáng, nắng sẽ chan hòa để cả nhà còn đi câu cá  Grin Grin Grin
Logged
taupaypay
Thành viên
*
Bài viết: 126



« Trả lời #15 vào lúc: 11 Tháng Năm, 2009, 11:51:02 AM »

Vào ngày cưới, xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương. Đám bạn thân của tôi nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình. Do vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn, còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc.

Nhưng đó là cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn cũng là lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần.

Vợ tôi là một công chức nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng ra khỏi nhà với nhau và hầu như về nhà cùng một lúc. Con chúng tôi thì học tại một trường nội trú. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi nhìn bề ngoài hạnh phúc đến nỗi nhiều người phải ganh tị. Nhưng thật ra cuộc sống yên ấm đó gần như bị xáo trộn bởi những đổi thay không ngờ...

Dew đã bước vào cuộc đời tôi.

Đó là một ngày đầy nắng. Tôi đứng trước một ban công rộng lớn. Dew ôm vòng sau lưng tôi. Con tim tôi, một lần nữa, lại đắm chìm trong dòng suối yêu đương cùng nàng. Đây là căn hộ tôi mua cho cô ấy.

Dew nói: “Anh là mẫu đàn ông có sức cuốn hút với đàn bà nhiều nhất”. Câu nói của Dew đột nhiên nhắc tôi nhớ đến vợ mình. Hồi chúng tôi mới cưới, nàng nói: "Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rất quyến rũ với phụ nữ". Nghĩ đến lời nói đó của vợ mình, tôi thoáng do dự. Tôi hiểu mình đang phản bội lại nàng. Nhưng tôi đã không thể cưỡng lại chính mình.

Kéo tay Dew sang một bên, tôi nói: “Em đi mua mấy món đồ nội thất nhé? Anh có vài việc phải làm ở công ty”. Hiển nhiên là nàng thất vọng rồi bởi vì tôi đã hứa sẽ cùng đi với nàng. Ngay lúc ấy, ý nghĩ phải ly hôn xuất hiện trong tâm trí tôi mặc dù trước đây ly hôn là một điều tưởng chừng không thể.

Nhưng tôi nhận ra khó mà mở lời với vợ về chuyện này. Cho dù tôi có đề cập nó một cách nhẹ nhàng đến đâu chăng nữa, cô ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương sâu sắc.

Công bằng mà nói, cô ấy là một người vợ tốt. Tối nào, cô ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, trong khi tôi ngồi phía trước màn ảnh TV. Bữa ăn tối thường xong sớm. Sau đó, chúng tôi cùng xem TV. Không thì, tôi lại thơ thẩn bên máy tính, mường tượng thân thể của Dew. Đó là cách tôi thư giãn.

Một ngày nọ, tôi nửa đùa nửa thật nói với vợ tôi, “Giả dụ chúng ta phải ly hôn, em sẽ làm gì?”. Cô ấy nhìn chằm chặp tôi phải đến vài giây mà không nói lời nào. Hiển nhiên cô ấy tin rằng ly hôn là một cái gì rất xa vời với cô ấy. Tôi không hình dung được vợ tôi sẽ phản ứng thế nào một khi biết rằng tôi đang nói nghiêm túc về chuyện đó.

Lúc vợ tôi bước vào phòng làm việc của tôi ở công ty thì Dew cũng vừa bước ra. Hầu như tất cả nhân viên ở văn phòng tôi đều nhìn vợ tôi với ánh mắt ra chiều thông cảm và cố giấu giếm chút gì đó khi nói chuyện với nàng. Vợ tôi dường như có nghe phong phanh vài lời bóng gió. Cô ấy chỉ mỉm cười dịu dàng với đám nhân viên, nhưng tôi đọc được nỗi đau trong đôi mắt ấy.

Một lần nữa, Dew lại nói với tôi: "Ninh, anh ly dị cô ấy đi? Rồi chúng mình sẽ cùng chung sống với nhau”. Tôi gật đầu. Tôi biết mình không thể chần chừ thêm được nữa. Khi vợ tôi dọn ra bàn chiếc dĩa cuối cùng, tôi nắm lấy tay cô ấy. “Anh có điều này muốn nói với em”, tôi nói. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn.

Tôi lại nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt nàng. Đột nhiên, tôi không biết phải mở miệng như thế nào. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đang suy nghĩ thôi. “Anh muốn ly hôn”. Cuối cùng thì tôi cũng đặt vấn đề hết sức nặng nề này một cách thật nhẹ nhàng.

Cô ấy tỏ ra không khó chịu lắm với lời tôi nói mà chỉ hỏi nhỏ: “Tại sao?”. “Anh nói thật đấy”, tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Cái gọi là câu trả lời của tôi đã khiến cô ta giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi: “Anh không phải là đàn ông!”.

Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cô ấy khóc lóc. Tôi hiểu cô ấy muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó đưa ra được câu trả lời thỏa đáng bởi vì trái tim tôi đã nghiêng về Dew.

Trong tâm trạng tội lỗi tột cùng, tôi thảo đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần trong công ty tôi. Nhìn lướt qua tờ đơn, cô ấy xé nó ra từng mảnh. Tôi cảm thấy tim mình đau nhói. Người phụ nữ chung sống với tôi suốt mười năm nay bỗng trở nên xa lạ chỉ trong một ngày. Nhưng, tôi không thể rút lại những lời đã nói.

Cuối cùng, điều tôi mong đợi đã đến. Cô ấy òa khóc trước mặt tôi. Tiếng khóc của cô ấy thực sự là liều thuốc an thần cho tôi. Ý định ly hôn dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ đây dường như càng trở nên rõ rệt và mạnh mẽ.

Trời khuya, tôi về nhà sau tiệc chiêu đãi khách hàng. Tôi nhìn thấy vợ tôi đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, tỉnh giấc, tôi thấy cô ấy vẫn ngồi viết. Tôi trở mình và ngủ tiếp.

Vợ tôi đưa ra điều kiện ly hôn: Cô ấy không cần bất cứ thứ gì của tôi, nhưng tôi phải cho cô ấy thời gian một tháng trước khi chính thức ly hôn; và trong thời gian một tháng đó, chúng tôi phải sống với nhau một cuộc sống bình thường. Lý do chỉ đơn giản vì: tháng sau con trai của chúng tôi sẽ kết thúc kỳ nghỉ hè và cô ấy không muốn nó phải chứng kiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đổ vỡ.

Cô ấy đưa cho tôi thư thỏa thuận cô ấy soạn sẵn và hỏi: “Anh còn nhớ em đã vào phòng cô dâu trong ngày cưới như thế nào không?”. Câu hỏi này chợt làm sống tại trong tôi tất cả những kỷ niệm tuyệt vời ngày ấy. Tôi gật đầu và nói: “Anh còn nhớ”.

“Lúc đó, anh đã bế em trên đôi tay của anh”, cô ấy tiếp tục, “do vậy, em có một yêu cầu là anh phải bế em ra vào ngày chúng ta ly hôn. Từ giờ đến hết tháng này, anh phải bế em từ giường ngủ đến cửa nhà mình vào mỗi sáng”. Tôi mỉm cười đồng ý. Tôi biết cô ấy đang nhớ lại những chuỗi ngày ngọt ngào hạnh phúc và muốn cuộc hôn nhân của mình kết thúc lãng mạn.

Tôi kể cho Dew nghe về điều kiện ly hôn của vợ mình. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. “Cho dù cô ta có đưa ra mánh khóe gì chăng nữa, thì vẫn phải đối mặt với kết cục ly hôn mà thôi”, cô ấy nói một cách khinh bỉ. Lời nói đó của Dew ít nhiều khiến tôi cảm thấy khó chịu.

Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi tôi có ý định ly hôn. Chúng tôi đối xử với nhau như hai người xa lạ. Vì vậy ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Đứa con trai vỗ tay theo sau chúng tôi: “Cha đang ôm mẹ trên tay”. Lời nói của con trẻ làm tim tôi đau nhói. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó mới đến cửa ra vào, tôi đã đi bộ trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng: "Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay đừng nói gì cho con hay”. Tôi gật đầu và cảm thấy chút gì đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt, còn tôi lái xe đến công ty.

Vào ngày thứ hai, chúng tôi “diễn” dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Chúng tôi quá gần nhau đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của nàng. Tôi nhận ra rằng đã lâu lắm rồi tôi không nhìn kỹ người phụ nữ thân yêu của mình. Tôi nhận ra vợ tôi không còn trẻ nữa. Đã xuất hiện một vài nếp nhăn trên gương mặt của nàng.

Ngày thứ ba, cô ấy thì thầm vào tai tôi: "Vườn ngoài kia đang bị xói mòn đấy. Anh cẩn thận khi đi qua đó nghe". Ngày thứ tư khi tôi nâng cô ấy lên, tôi có cảm giác chúng tôi vẫn còn là một đôi uyên ương khăng khít và tôi đang ôm người yêu trong vòng tay âu yếm của mình. Những tơ tưởng về Dew trở nên mờ nhạt dần.

Đến ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn dò tôi vài thứ, nào là cô ấy để chiếc áo sơ mi vừa ủi ở đâu, nào là tôi phải cẩn thận hơn trong lúc nấu nướng. Tôi đã gật đầu. Cảm giác thân thiết, gần gũi lại trở nên mạnh mẽ nhiều hơn.

Nhưng tôi không nói với Dew về điều này. Tôi cảm thấy bế cô ấy dễ dàng hơn. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi mạnh mẽ hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế em không còn khó nữa”.

Vợ tôi đang chọn váy đi làm. Tôi thì đứng đợi để bế cô ấy. Cô ấy loay hoay một lúc nhưng vẫn không tìm ra chiếc váy nào vừa vặn cả. Rồi, cô ấy thở dài: “Mấy cái váy của em đều bị rộng ra cả rồi”. Tôi mỉm cười. Nhưng đột nhiên tôi hiểu rằng thì ra cô ấy đã ốm đi nên tôi mới bế cô ấy dễ dàng, chứ không phải vì tôi mạnh khỏe hơn trước. Tôi biết vợ mình đã chôn giấu tất cả niềm cay đắng trong tim. Tôi lại cảm thấy đau đớn. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay chạm vào đầu cô ấy.

Đúng lúc đó, thằng con chúng tôi chạy đến. "Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi", nó nói. Đối với nó, hình như nhìn thấy cha bế mẹ ra đã là một phần tất yếu trong cuộc sống của nó rồi. Vợ tôi ra hiệu cho nó lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng mình sẽ thay đổi quyết định vào phút chót.

Tôi ôm cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách, qua hành lang. Tay cô ấy vòng qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, tưởng tượng như chúng tôi đang trở về ngày tân hôn. Nhưng tôi thật sự buồn vì vợ tôi đã gầy hơn xưa rất nhiều.

Vào ngày cuối cùng, tôi thấy khó có thể cất bước khi ôm cô ấy trong vòng tay. Con trai chúng tôi đã lên trường. Vợ tôi bảo: “Thực ra, em mong anh sẽ ôm em trong tay đến khi nào chúng ta già". Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói: "Cả em và anh đã không nhận ra rằng cuộc sống của chúng mình từ lâu đã thiếu vắng quá nhiều những thân mật, gần gũi".

Tôi phóng ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi ý. Tôi bước lên tàu. Dew ra mở cửa. Tôi nói với cô ấy: “Xin lỗi, Dew, anh không thể ly hôn. Anh nói thật đấy”.

Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi. Sau đó, Dew sờ trán tôi. “Anh không bị sốt chứ”, cô ấy hỏi. Tôi gỡ tay cô ấy ra. “Dew, anh xin lỗi”, tôi nói. “Anh chỉ có thể xin lỗi em. Anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ tẻ nhạt vì cô ấy và anh không nhận ra giá trị của những điều bé nhỏ trong cuộc sống lứa đôi, chứ không phải bởi vì anh và cô ấy không còn yêu nhau nữa. Bây giờ, anh hiểu rằng bởi anh đưa cô ấy về nhà, bởi cô ấy đã sinh cho anh một đứa con, nên anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. Vì vậy anh phải nói xin lỗi với em”.

Dew như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và khóc nức nở. Tôi xuống cầu thang và lái xe đến thẳng công ty.

Khi đi ngang tiệm hoa bên đường, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi yêu thích. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết lời chúc gì vào tấm thiệp. Tôi mỉm cười và viết: “Anh sẽ bế em ra, vào mỗi sáng cho đến khi chúng ta già”.

-ST-
Logged
mit_hp
Thành viên
*
Bài viết: 41



« Trả lời #16 vào lúc: 31 Tháng Tám, 2009, 10:54:51 AM »

Hehe, những chuyện thế này em có nhiều. Hẹn các bác hôm nào rảnh rỗi em sẽ hầu các bác ạ!
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11344



« Trả lời #17 vào lúc: 30 Tháng Ba, 2010, 09:27:32 PM »


NÓI CÂU TỆ NHẤT


- Alô, em à, nói với anh một câu tệ nhất đi em!

- Ủa, anh làm sao đó. Sao bỗng dưng anh lại yêu cầu em một điều kỳ dị vậy?

- Thì có gì đâu. Cứ nói với anh một câu tệ nhất đi.

- Sao? Em làm sao mà làm điều đó được.

- Em làm được!

- Em không làm được!

- Em chỉ làm đúng như em nghĩ thôi mà.

Tít tít…


Em chỉ làm đúng như em nghĩ thôi mà? Nghĩa là em vốn đã quá tệ với anh? Anh muốn nhắc, muốn trách em? Nhưng em thực sự không biết mình tệ thế nào với anh. Chúng ta vẫn đang trên một con đường, như không có tiệm cận, nhưng là những người bạn đồng hành tốt. Chia sẻ mọi thứ có thể chia sẻ. Để dành mọi thứ có thể cho. Xin nhau mọi thứ không thể đền đáp. Và lần nào chúng ta cũng mơ được gật đầu đưa mắt sang nhau, ngầm bảo rằng, đã hiểu tất cả những điều mình cùng tâm sự. Và, ta hài lòng về điều đó.

Vậy tại sao anh lại bảo em tệ với anh?

Nói với anh một câu tệ nhất?

Điện thoại đã cúp, tiếng anh đã lẫn vào hư không nhưng cái giọng khẩn nài cứ vang mãi trong em.

Em nắm chặt chiếc điện thoại. Nhìn trân trân và hồi hộp chờ đợi.

Giờ này, mọi khi, ta vẫn cùng trò chuyện. Anh xa quá. Mãi tận đảo khơi kia. Nếu không, em đã đến và đã nói với anh rằng: Em vẫn không hiểu mình đã tệ với anh thế nào. Và tại sao anh lại muốn thế? Khi chúng ta hoàn toàn có thể tiếp tục gắn bó, dù chỉ ở trong tâm tưởng, qua những cuộc đối thoại giữa đất liền và biển khơi. Như vừa mới đây, cảm giác gần thật gần. Vẫn còn những trận cười, khúc khích, mang hơi ấm vượt sóng, vượt gió, lướt cùng mây trời. Sao lại không thể dù là người bạn tốt?

Em ấn những nút bấm thật nhanh và dứt khoát.

- Alô, anh à…

- Ừ, em. Nói nhé? Nói đi!

- Ừ, để em nói. Anh… Em… Muốn tệ mấy vẫn cứ… yêu anh!

- …

- Anh!

- Ừ, anh đây, với anh, đó là câu tệ nhất mà anh được nghe trên cõi đời này. Nó như cơn bão đánh vào con thuyền tình yêu trong anh, cứ chòng chành, chòng chành, không thể nào đứng yên được nữa… Dù anh cũng… Em biết rồi đấy. Anh ở ngoài khơi xa thế này, đâu có thể về bến ngay được để mà bình an.

- Nhưng em sẽ… đợi, đợi anh về… neo đậu bến em.

- Anh cũng sẽ tin. Tin là sẽ được bình yên. Ta sẽ cùng neo đậu bến nhau. Em nghe!



MỘT TẤC
Logged
ledvu
Thành viên
*
Bài viết: 212



« Trả lời #18 vào lúc: 18 Tháng Hai, 2013, 07:19:03 AM »

Bác chủ topic bỏ đóng bụi lâu quá, thôi để tham gia 1 chuyện vui lượm trên net.

Mẹ và vợ

Mẹ và vợ ngã xuống sông cùng 1 lúc, nếu cứu mẹ thì vợ sẽ chết hoặc cứu vợ thì mẹ sẽ chết. Vậy nên cứu mẹ hay cứu vợ hoặc là không cứu ai?
Bạn hãy trả lời câu hỏi xong rồi mới đọc tiếp bên dưới nhé.
Logged
ledvu
Thành viên
*
Bài viết: 212



« Trả lời #19 vào lúc: 18 Tháng Hai, 2013, 07:25:01 AM »

Mạnh Tử
Bố chết từ khi còn nhỏ, mẹ nuôi nấng, dạy dỗ ta rất khó nhọc. Mẹ phải ba lần dọn nhà để tránh những ảnh hưởng xấu, dành món ngon cho ta ăn, mua áo đẹp cho ta mặc, tất cả là để cho ta có thể ngẩng cao đầu nhìn thiên hạ. Mẹ và vợ cùng ngã xuống sông, tất nhiên ta phải cứu mẹ rồi. Lấy chữ hiếu làm đầu, vợ chết thì lấy vợ khác, mẹ chết làm gì có mẹ nữa !

Trên thế gian này chỉ có Mẹ là tốt nhất. Không có mẹ, con trẻ như cỏ cây, biết bấu víu vào đâu? Mẹ! Con sẽ cứu mẹ! Mạnh tử nhảy ùm xuống sông.

Lời bàn: thương mẹ hơn vợ thì chắc là lai Việt Nam

Logged
Trang: « 1 2 3 4 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM