Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 31 Tháng Năm, 2020, 06:33:11 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Phong Quảng chào các bạn  (Đọc 237919 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
pain
Thành viên
*
Bài viết: 421



« Trả lời #450 vào lúc: 18 Tháng Chín, 2009, 01:08:21 pm »

Bác thaynhin học K24, khoa Lý, DHTH thưa anh SVD Grin
Logged

Tôi chỉ có một ham muốn, một ham muốn tột bậc. Đó là không...ham muốn gì nữa!!!
Phong Quảng
Thành viên
*
Bài viết: 620


« Trả lời #451 vào lúc: 18 Tháng Chín, 2009, 01:46:51 pm »

Thực sự trong những câu chuyện tôi kể đều muốn nói làm gì cũng đừng cứng nhắc quá và nhiều khi chấp nhận trong giới hạn nào đó để hoàn thành nhiệm vụ. Còn câu chuyện của bạn Desperao_1 thì chỉ huy đơn vị bạn rõ ràng là vô trách nhiệm và có bệnh thành tích. Là người chỉ huy khi ra lệnh đều phải nghĩ và xem xét khả năng thực hiện được của cấp dưới chưa kể còn phải hướng dẫn cấp dưới hành động để hoàn thành nhiệm vụ. Bạn mà ra trận với những cán bộ này chắc mệt đấy Grin Trường hợp này chắc cũng không phổ biến lắm đâu.
Logged
taydoc711
Thành viên
*
Bài viết: 503

Bị giang hồ trục xuất vĩnh viễn!


« Trả lời #452 vào lúc: 18 Tháng Chín, 2009, 01:55:30 pm »

Thực sự trong những câu chuyện tôi kể đều muốn nói làm gì cũng đừng cứng nhắc quá và nhiều khi chấp nhận trong giới hạn nào đó để hoàn thành nhiệm vụ. Còn câu chuyện của bạn Desperao_1 thì chỉ huy đơn vị bạn rõ ràng là vô trách nhiệm và có bệnh thành tích. Là người chỉ huy khi ra lệnh đều phải nghĩ và xem xét khả năng thực hiện được của cấp dưới chưa kể còn phải hướng dẫn cấp dưới hành động để hoàn thành nhiệm vụ. Bạn mà ra trận với những cán bộ này chắc mệt đấy Grin Trường hợp này chắc cũng không phổ biến lắm đâu.

Cán bộ này ra trận cũng chả sao đâu C truoửng ạ.Cùng lắm là như đơn vị của QK9 mà đàn anh Binhyen kể bên Mũi chính diện thôi.
Logged

Hai mươi mốt năm nay chưa bao giờ ta bỏ nhậu

 Bởi thế cho nên :

         Chán chả muốn chết nữa ! ! !
songvedem
Thành viên
*
Bài viết: 129



« Trả lời #453 vào lúc: 18 Tháng Chín, 2009, 02:25:09 pm »

Ở trường Tây Sơn cấp 2, phố Trần Nhân Tông năm ~ 1985 cũng bắt mỗi học sinh nộp 2 viên gạch mới. Đào đâu ra, thành phố làm gì có, hiếm lắm vì gạch dùng làm nhiều việc như kê tủ, sủa sang nhà. Ai không nọp thì bị kiểm điểm trong lớp.
Thế là mọi người thi nhau đi ăn cắp ở cái nhà dân trong ngõ bên cạnh.

Khi người ta bắt đền thì cũng mắng học sinh cái kiểu chính sách thì đúng thực hiện thì sai, bảo đi làm kế hoạch nhỏ 2 viên gạch mới, ai bảo các em đi ăn cắp gạch. Học sinh hơn chục tuổi đầu, tiền không có, không ai bán, không nộp bị làm bản kiểm điểm hạnh kiểm yếu kém vì không có khả năng ăn cắp mà không ai biết.

Bác Phong Quảng nói: Trường hợp này chắc cũng không phổ biến lắm đâu.---> cực kỳ phổ biến bác ạ


Bác Phong Quảng và các bác khác thấy thế nào

Cái chuyện hình thức lãng phí, báo công rồi vứt, kế hoạch nhỏ nhưng chỉ thu đồ có giá trị bán lấy tiền thì từ thời xưa đã có
Logged

Bỏ lại sau lưng nước mắt nhạt nhòa dĩ vãng
Bỏ lại sau lưng nỗi đau làm tim ta tan nát
Desperado_I
Thành viên
*
Bài viết: 32

Thắng người đã là khó, thắng mình còn khó hơn


« Trả lời #454 vào lúc: 18 Tháng Chín, 2009, 04:00:59 pm »

Gửi các chú và mọi người.
Cháu chỉ có ý giới hạn trong phạm vi quân đội và những gì liên quan đến box này thôi. Vì vậy xin đừng mở rộng đề tài sang lĩnh vực khác làm min, mod quan tâm và loãng topic bác Phong Quảng. Cám ơn mọi người.
@Bác Phong Quảng: Việc ấy là việc thường tình ở các đơn vị lúc ấy đấy Bác ạ. Vẫn thông cảm là Quân đội ta còn nghèo, chỉ áy náy và lo lắng thôi... Như cháu đây giáp Tết trước ngày xuất ngũ vẫn vui vẻ một mình cặm cụi quét vôi cả c, xem như chút đóng góp kỷ niệm sau cùng.
Còn riêng việc nếu ra trận, có khối điều cười mà ngẫm lại rớt nước mắt về khả năng nắm bắt chiến thuật, khả năng am hiểu và sử dụng VK, khí tài của cán bộ b, c đó Bác (chắc chỉ thua chuyện "súng ngắn bắn liên thanh" của chú Binhyen thoi). Cháu không dám post ở đây vì sợ không đúng nơi, đúng chỗ. Chỉ hy vọng giống thời chú haanh: rồi thì chiến trường cũng là nơi rèn luyện "xương máu". Cháu xin dừng ở đây.
Cảm ơn các chú và mọi người. Tiếp tục chờ bài Bác Phong Quảng
« Sửa lần cuối: 18 Tháng Chín, 2009, 04:19:35 pm gửi bởi Desperado_I » Logged
Desperado_I
Thành viên
*
Bài viết: 32

Thắng người đã là khó, thắng mình còn khó hơn


« Trả lời #455 vào lúc: 22 Tháng Chín, 2009, 09:56:34 am »

Bác Phong Quảng đi lang thang các topic khác mà không quay về đây nữa, không lẽ Bác giận cháu à, tiếp nữa đi Bác ơi!  Huh
Logged
Phong Quảng
Thành viên
*
Bài viết: 620


« Trả lời #456 vào lúc: 22 Tháng Chín, 2009, 10:31:07 am »

Bác Phong Quảng đi lang thang các topic khác mà không quay về đây nữa, không lẽ Bác giận cháu à, tiếp nữa đi Bác ơi!  Huh
Không giận bạn đâu ! mà rất cảm tình về những liên hệ của bạn đấy. Mình vẫn viết tiếp nhưng không nhanh được vì không còn trẻ nữa.
Logged
Phong Quảng
Thành viên
*
Bài viết: 620


« Trả lời #457 vào lúc: 24 Tháng Chín, 2009, 11:35:46 am »

Bác Phong Quảng đi lang thang các topic khác mà không quay về đây nữa, không lẽ Bác giận cháu à, tiếp nữa đi Bác ơi!  Huh
Tôi tiếp đây, hết chuyện hay rồi chỉ còn chuyện xấu thôi, ai ném đá thì cứ nhè Desperado_I mà ném nhé.
CHỢT NHẬN RA
Ngồi trong thư viện QĐ lật tìm từng trang của cuốn “lịch sử quân khu 4”, tôi đang muốn tìm hiểu thêm về hoạt động của đoàn Phong Quảng và f 337 trong chiến tranh biên giới phía Bắc. Đọc những trang sách  tôi hiểu thêm nhiều điều về mảnh đất, con người khu 4 trong suốt những năm tháng chiến tranh..
Quả đúng mảnh đất Bắc Trung bộ này là cái nôi  đã sinh ra rất nhiều đơn vị chiến đấu nổi tiếng của quân đội ta trong suốt hai cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ như f324, f325, f304, f341, f968.v.v.
Trong chiến tranh bảo vệ tổ quốc, chỉ trong mấy ngày đầu của cuộc chiến, QK4  kịp điều động các đơn vị của mình ra mặt trận cùng các quân khu biên cương chiến đấu rất hiệu quả.
 F31 của bác Tài Liên Sơn ở Tây Nam, rồi nhập vào QĐ3
 F316B của bác Thắng Còng ở Tây Bắc
 F337 của bác lính mới ở Lạng Sơn
 Tôi đặc biệt tự hào là trong số những cán bộ chiến sĩ chiến đấu dũng cảm, lập nhiều chiến công được lưu tên tuổi trong cuốn sách này có một đồng đội của tôi ở K15 ( d1, e4, f337 ) và hiện cũng là một thành viên QSVN_bác Bến Hải. Hơi tiếc vì hiện nay ông bạn tôi vẫn phải ngày đêm bươn trải kiếm sống chưa thể tham gia vào QSVN thường xuyên được.
Xem hình của các vị tư lệnh và phó tư lệnh có trong cuốn sách chợt nhận ra thiếu tướng Cao Xuân Khuông, chính là anh Khuông trung đoàn phó trung đoàn Phong Quảng của chúng tôi thời kỳ 1973_1975. Tôi nhớ lại lần đầu gặp anh ở điểm cao 330 năm 1973, cuộc gặp ấy thật không dễ chịu gì …
Tôi không thể nhớ chính xác là ngày tháng nào trong cái năm 1973 ấy, chỉ biết là sau những ngày gian nan vất vả khi chúng tôi mới về đứng chân trên đất Phong Điền. Khi trong mỗi người lính trẻ chúng tôi đã trải qua và thực sự hiểu ra thực tế chiến trường không như những gì mình đã nghĩ trước đây. Chuyện đói cơm thiếu muối, vắt sức đêm ngày làm trận địa hầm hào, vừa xong trận địa lại di chuyển sang nơi khác, rong ruổi hết 150 rồi đến 300…, chúng tôi cứ chạy quanh săn phục trực thăng địch mà chưa đánh được trận nào. Mới chỉ mìn và muỗi rừng thôi đã làm quân số chúng tôi hao hụt, thay nhau khiêng cáng đồng đội  đi viện gần 3 ngày đường mới ra đến nơi. Tất cả những gian khó ấy chúng tôi cũng vượt qua  và thêm từng trải, song qua nó chúng tôi cũng nhận thấy đôi điều làm đám lính trẻ thất vọng về hình ảnh  một số (ít) cấp chỉ huy của mình. Trong các bài viết trước tôi đã bỏ qua nó vì cho rằng nó chỉ là chuyện nhỏ và chỉ là số ít so với hàng ngàn điều tốt đẹp vốn có của người lính. Nghĩ đi nghĩ lại tôi thấy cần phải nêu ra để các bạn trẻ hiểu và tránh được những phản ứng tiêu cực không đáng có như chúng tôi ngày đó .
Trong những lúc khó khăn ấy cả tiểu đội không còn muối phải ăn nhạt mấy hôm liền, mắt ai cũng vàng ra mệt mỏi thế mà trong bữa ăn lúc lúc lại thấy A trưởng mở bi đông làm một ngụm nhỏ như uống rượu. Anh em thấy lạ tìm hiều mới vỡ lẽ đấy là bi đông nước muối. Thất vọng biết bao về người đồng đội, người anh .
Khi tiểu đội tác chiến độc lập ở điểm cao 300, ban ngày tất cả phải lên để sẵn sàng chiến đấu nhưng về đêm cán bộ A,B kéo nhau xuống kiềng ngủ cả, để lại ba thằng lính trẻ trên trận địa. Rồi khi máy bay xuất hiện dù con xa ngoài tầm bắn đã thấy sắc mặt A trưởng tái mét, thở gấp thế thì vào chiến đấu không biết sẽ chỉ huy anh em ra sao ra sao. Ngồi lắp đạn bên vách trận địa mấy lính trẻ thấy buồn ,  may lúc đó còn có B phó cùng đi, ít ra con có người cho lính tráng trông cậy. Thật không may cho lính khẩu đội này, nhìn khẩu đội bạn thấy A trưởng toàn những người mạnh mẽ, gương mẫu và vui tính, luôn biết dìu dắt lớp trẻ. Nhiều khi thấy vì anh em mà mấy ông ấy to tiếng cả với trung đội, đại đội trong khi A trưởng của tôi thì ngược lại mà còn làm nhiều điều nực cười hơn. Cả đại đội thỉnh thoảng mới có làm một tờ báo tường, chưa bao giờ tôi thấy tiểu đội ( ba người ) cũng làm riêng một tờ báo tường như tiểu đội tôi. Lúc ấy tôi cũng chẳng để ý là ai qui định hay là một cách chơi trội của ông A trưởng. Ông ấy khoán mỗi thằng làm 2 bài thơ hoặc viết một bài gì đó. Chúng tôi bảo : ‘ Ối giời ! có ba ông ở tít tịt trên đồi cao, suốt ngày quần tà lỏn, nước uống tính từng giọt mà lại còn bích báo ai mà đọc.”
 Chúng tôi phản ứng là không biết làm thơ và quên chữ rồi nhất định không chịu làm. Hai thằng cứ ngồi đánh cờ với nhau. Bất lực trước phản ứng phớt đời của chiến sĩ,  khẩu đội trưởng lay hoay  tìm kiếm bìa, giấy và một lọ thuốc đỏ quyết làm một mình. Cuối cùng tờ báo tường của khẩu đội tôi cũng ra đời. Cái tít lớn được viết bằng thuốc đỏ “ tiền phong” chữ t không viết hoa và nó loàng ngoàng hơn cả chữ Ả Rập. Bên dưới tít là dòng chữ :” tiếng nói của khẩu đội 3” còn nội dung thì được nhặt từ mấy bài thơ trong quyển văn nghệ quân đội, tôi cũng không nhớ số bao nhiêu, năm nào nữa nhưng đã cũ nát mà chúng tôi ai cũng đọc di , đọc lại ít nhất vài lần.
Hôm ấy, không nhớ vì lý do gì, khẩu đội trưởng vắng mặt. Tôi và Trạch đánh cờ chán lăn ra ngủ trong nhà âm. Giật mình, tỉnh dạy thấy trước cửa nhà âm là hai người lính, một già, một trẻ. Người lính già dong dỏng cao bên hông đeo khẩu K59, rất tự nhiên ông đi vào ngồi xuống cái ghế cố định chúng tôi làm bằng hai cây lầu ô. Người lính trẻ chạc như chúng tôi, chắc là công vụ vẫn đứng của nhà tay ve vẩy chiếc mũ tai bèo .
Mắt nhăm mắt mở chúng tôi ngồi dạy :” Chào thủ trưởng !” Chào vậy nhưng chẳng biết ông ấy là ông nào. Ông ngắm nhìn căn nhà âm khá lộn xộn của chúng tôi rồi hỏi :
-   Sao chỉ có hai đồng chí mà lại ngủ hết cả thế này?
-   Báo cáo thủ trưởng có ba nhưng anh khẩu đội trưởng đi đâu chúng tôi không biết._Chúng tôi cứ thủng thẳng trả lời
-   Thế đồng chí làm gì ? Là số mấy_ Ông chỉ vào tôi và hỏi
-   Chả là số nào cả, tôi chỉ biết trông súng thôi_Đang chán đời, bất mãn tôi cứ nói bừa cũng chẳng cần biết ông là gì trong trung đoàn
-   Thế còn đồng chí ? _ Ông quay sang hỏi Trạch với thái độ bắt đầu gay gắt hơn.
-   Tôi cũng thế, trông súng ạ._ Trạch cũng trả lời cho qua
-   Chết ! Chết ! Máy bay đến thì các anh làm gì được đây. Hai đồng chí tên gì? _ Ghi xong rồi ông bỏ đi , cậu công vụ chạy theo ông xuống dốc về hướng tiểu đoàn bộ.
-   Rách việc rồi ! _ Trạch lo lắng nói với tôi
-   Kệ muốn sao thì sao, thôi nấu cơm đi,  trưa đến nơi rồi._ Tôi bật nắp thùng đại liên lấy gạo mang xuống bếp.
Buổi chiều anh Định C trưởng lên trận địa chúng tôi, chưa nhìn thấy mặt đã thấy tiếng ông ấy chửi :” Mẹ chúng mày, lính với tráng bố láo, bố toét .”. Khi thấy chúng tôi anh trợn mắt lên :” Chúng mày biết ai đấy không ? Gặp trung đoàn phó mà trả lời thế à ! Ông Khuông đấy .” Anh chửi chúng tôi một thôi một hồi rồi vớ cái điếu cày , vừa bật lửa vừa nói :” Thằng PQ ngày mai chuyển xuống khẩu thằng Hòe ở Phước Tích”. Ông A trưởng im lặng không nói gì nhưng vẻ mặt vênh vênh khoái chí lắm.
 C trưởng nhả hết khói htuốc lào,  nhìn vào tờ bích báo lật phật đung đưa trên cột nhà âm,  mắt trợn ngược lên  :” Thằng nào bày trò bôi bác thế này ? Vứt mẹ nó đi !”…
Tôi đang sướng âm ỉ vì sắp được xuống khẩu anh Hòe ở đồng bằng Phước Tích nhưng chẳng dám lộ, nhân lúc C trưởng đòi vứt báo tường mới được thể cười toét, còn kích thêm :” Anh B làm đấy ạ ! Suốt ngày bắt bọn em làm cái đó làm sao mà luyện tập được.”
Sau ngày ấy tôi mới biết trung đoàn phó của tôi là Cao Xuân Khuông , năm 1975 khi tình thế dưới đồng bằng gặp khó khăn, không bắt được liên lạc với hậu cứ, nghe nói anh gom được 8 người lính gồm trinh sát và vệ binh của trung đoàn xuống tìm gom anh em đưa lên hậu cứ. Một kỷ niệm nhỏ không hay lắm với người trung đoàn phó mà tôi luôn kính phục chỉ có vậy.
Còn tại sao ngày ấy chúng tôi lại trả lời anh giọng bất cần đời như vậy, các bạn có thể tự luận ra được.
Logged
Desperado_I
Thành viên
*
Bài viết: 32

Thắng người đã là khó, thắng mình còn khó hơn


« Trả lời #458 vào lúc: 24 Tháng Chín, 2009, 11:52:29 am »

Bác ôi, chuyện bác hay thế này mà bác bảo.... cháu đọc cười chảy cả nước mắt, bác cứ nhớ thêm nữa, thêm nữa đi bác.... bao nhiêu đá cháu chịu tất. Cheesy
Logged
thaynhin
Thành viên
*
Bài viết: 178


« Trả lời #459 vào lúc: 24 Tháng Chín, 2009, 01:16:12 pm »

Xin góp với Bác Phongquang chút sự thực để các bạn trẻ tham khảo sự thực,để các bạn phấn đấu tránh xa kiểu khổ này!
Tôi về công tác tại trường Bổ Túc Cấp III(giờ gọi là THPT BỔ TÚC hay Giáo dục thường xuyên) thì gặp được nhân vật.Quần áo,đầu tóc thì luôn chỉn chu,nhìn mã thì thôi rồi,nể lắm!Nhưng càng tiếp xúc thì thấy đằng sau vẻ bắt mắt trên có cái gì đó không ổn,nhất là cho những ai mong muốn sự tiến bộ bằng trí tuệ.
 Ông luôn khoe là bộ đội KCCM về nên tôi nể lắm,dù chưa hiểu gì về sự hy sinh có nhiều máu và hoa như bây giờ(vì kính người cao tuổi như truyền thống dân tộc).
Nhưng thấy lạ là dịp đi tham quan qua cầu Hiền Lương ổng nói đơn vị ổng đã hành quân qua đây,oai hùng và oanh liệt lắm.Nhưng lại có cái chữ nhưng nay mới...MỆT.Ổng bảo:"Ai không biết bơi thì quay về...Miền Bắc vì đơn vị bơi vượt sông"?!Vậy đó,đầu óc chưa mở mang như em thì sao sao hiểu được tầm oai hùng đó!
Khi đến Đà Nẵng vào chùa Non Nước tham quan và tắm biển ở xã Hòa Hải thì ổng bảo ổng là trinh sát đã chiến đấu ở xã này dịp hồi sửa đó đó.Vì giong ổng diễn không được xịn cho lắm nên Đ/C bí thư đi cùng đã vén màn bằng lời nói lúc xe đưa cả trường khỏi đường HUYỀN TRÂN CÔNG CHÚA:" D/c lái xe chậm chậm thôi để xem ổng Q ông ấy bò bò ở chỗ nào?!".
Tôi xin kể tiếp sau.
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM