Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 06 Tháng Sáu, 2020, 12:14:49 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Phong Quảng chào các bạn  (Đọc 238045 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Phong Quảng
Thành viên
*
Bài viết: 620


« Trả lời #470 vào lúc: 24 Tháng Chín, 2009, 07:25:36 pm »

Bác PQ@ Thủ trưởng Khuông có ảnh ngồi cắt tóc ở thành cổ do bác  Đoàn công Tính chụp , bác Khuông hiền lành nhưng sâu sát cơ sở
Bác nói tôi mới biết. Đúng thủ trưởng Khuông rất lành, cái vụ ấy mà phải Bác Hạng e trưởng thì không biết như thế nào.
Logged
tran479
Thành viên
*
Bài viết: 793


« Trả lời #471 vào lúc: 24 Tháng Chín, 2009, 07:40:44 pm »


Còn hơn tôi thế này mới cay:
Mình đi lính, còn ông bạn ấy, nhà có tới 3 anh em trai mà không thằng nào đi lính. Anh em nhà nó lần lượt đi du học nước ngoài trong những ngày cả nước có chiến tranh.
Bây giờ nó là sếp (gián tiếp). Nghe chuyện 22/12 lính ôn chuyện, hắn chỉ cười khẩy. Điên tiết khi có lần hắn bảo mình là ngu, không bỏ mạng là may.
Lúc ấy nghĩ quẩn, chỉ mong có chiến tranh ngay lập tức.

[/quote]
Bác lại nghĩ ...quẩn ,Bác không...ngu đâu !,quá thông minh nữa là !.Chỉ vì lão thủ trưỡng gián tiếp của Bác hoặc Bố-Bầm của hắn quá...thông minh hơn bác nên hắn mới nhận xét như thế  Huh .Nếu cả ba anh em trai nhà hắn không học....giỏi ...nổi bật làm sao mà cả ba đi du học nước ngoài  Huh  Và nếu...ba anh em nhà hắn ngu thì ...đã có Bố-Bầm nhà hắn thông minh tuyệt đỉnh nên làm được chức to ,mới lo cho con ...ngu đi du học ,không đi NVQS trong khi cả nước có chiến tranh .Tóm lại cả ba anh em nhà hắn có gien thông minh hoặc ẩn gien nên đến bây giờ vẫn  là ...cấp trên của Bác...Huhuhuhu viết đến đây bỗng thấy mình....quá ngu vì ngoài đời có nhiều người có gien thông minh ...ẩn quá ...trời ơi... Huh
Logged
dksaigon
Thành viên
*
Bài viết: 1027


« Trả lời #472 vào lúc: 24 Tháng Chín, 2009, 09:02:24 pm »

He, đời mà các bác ! may mà các bác về hưu sớm không thì còn khả năng hết làm lính nó đến làm lính của con nó, dâu nó, rể nó... ! Cheesy
Logged
Trungsy1
Thượng tá
*
Bài viết: 1670



« Trả lời #473 vào lúc: 24 Tháng Chín, 2009, 09:42:02 pm »

He he anh Trần cay nghiệt quá dù anh toàn nói trật đến gần ....1%
Những chuyện như anh nói là không phổ biến   Tongue . Hoàn toàn nằm trong một số nhỏ nào đó thôi  Wink Xã hội ta làm gì có chuyện như thế?  Huh

Đã may qua khỏi rồi anh cũng nên rộng rãi chút !
Logged
Phong Quảng
Thành viên
*
Bài viết: 620


« Trả lời #474 vào lúc: 25 Tháng Chín, 2009, 06:52:33 am »

CÁNG NHAU ĐI VIỆN
   Cáng thương binh, bệnh binh đi viện là chuyện thường ngày ở Huyện, là lính ông nào ít nhất cũng vài ba lần phải làm. Cái chuyện tôi muốn kể ra đây là những cái oái oăm xảy ra khi phải làm cái công việc khiêng cáng ấy. 
   Vì cái chuyện này mà đại đội tôi có ba ông bị kỷ luật, ba ông này đều là diện gương mẫu luôn dẫn đầu đại đội . Đó là A trưởng Vị Văn Thẩm một trong những A trưởng có nhiều thành tích trong chiến đấu, Thằng Lương (đen) Phú Thọ vừa được chiến sĩ thi đua cấp đại đội về thành tích cắt tranh. Cái giai đoạn xây dựng lán trại một ngày nó cắt được tận 34 gánh tranh. Bác nào đã từng cắt tranh về lợp nhà sẽ đều không tin nổi, dù đồi tranh có ngay gần nhà phải không ạ. Nhưng mà đúng đấy vì : Bó tranh của chúng tôi nhỏ hơn, tranh không rũ bỏ rác ( thường người ta chỉ lấy phần lõi ), nên 4 bó tranh của chúng tôi chưa chắc bàng một bó tranh bình thường. Nhưng rõ ràng chuyện cắt tranh ở đơn vị tôi thằng Lương là số 1. Người thứ ba là thằng Ngọc hiền lành chăm chỉ ( tôi đã  nhắc trong chuyện lấy hom sắn).
   Số là ba vị này  được giao nhiệm vụ cáng VHA bị sốt rét ác tính đi viện. Không biết đi thế nào đến nơi thì VHA đã chết. Bệnh viên khám nghiệm tử thi thấy trên người bệnh binh có những vết xước, tím bầm. Họ báo về đơn vị,  yêu cầu kỷ luật ba ông này. Tất nhiên là đại đội kỷ luật họ, ba ông này cũng chấp nhận kỷ luật,  họ chỉ buồn  chẳng hề thanh minh, thanh nga gì vì trước cái chết của đồng đội dù làm tốt họ như thấy mình có lỗi. Nhưng cả đại đội đều hiểu là thằng cáng cũng sốt và yếu nhưng nhẹ hơn thằng nằm cáng chút ít mà thôi. Trên con đường nòm dốc đứng, trơn tuột ấy đi một mình còn ngã lên ngã xuống huống chi là đi cáng. Những đoạn đường gấp khúc như đỉnh tam giác, ngay đỉnh lại có cái cây ông trước đi đúng đường thì ông sau phải văng ra khỏi đường là cái chắc, là tụt dốc, là loạng choạng, là quệt đồng đội vào cây…là sước, là chày làm sao tránh khỏi. Sau lần ấy cả đại đội trùng lại, y tá cũng choáng, thành ra có ông sốt chưa đáng đi viện cũng cứ chuyển đi cho lành.
   Thằng Bằng “ giời” ở Đông Anh sốt, chưa đến nỗi gì, y tá cuống lên cho đi viện luôn. Lần này đến lượt tôi phụ trách tổ cáng Bằng “ giời” đi viện.
   Nói qua cái ông Bằng “ giời” này một chút. Chúng tôi thêm cái chữ “ giời” cho nó vì nó hơi lập dị, hơi ngơ ngơ một chút. Đi B, ở rừng mà kén ăn kinh khủng, không ăn con bốn chân nên thịt hộp , ruốc B cũng kiêng nốt. Ngoài trang bị của lính lúc nào nó cũng có cây súng cao su đeo trước ngực. Rảnh cái là đi bắn chim, kể cả trên đường hành quân, mấy lần lang thang suýt lạc đơn vị nên anh em chúng gọi là Bằng “giời”. Thức ăn phụ thuộc vào việc bắn chim, chẳng bao giờ ngó đến thực phẩm được phát. Ông ấy ốm, không tự kiếm mồi được nữa thì ăn muối. Nói cách nào cũng nhất quyết không ăn. Khi cáng ông này đi viện chúng tôi cũng phải mang theo khẩu súng cao su đi, trước là cố gắng bắn được con chim nào trên đường thì cho ông ấy bồi dưỡng, sau là bàn giao cho Y tá ở bệnh viện để họ biết mà giữ lại cho nó,  khi khỏe để ông ấy còn tự cải thiện.
   Trên đường đi, mỗi lần nghỉ ông ấy lại cầm cây súng chun của mình, lò dò nghiêng ngó tìm chim, chúng tôi biết là bệnh tình cũng chưa đến nỗi gì. Tôi bảo Bằng “giời” : “ Chỗ nào đường tốt bọn tao cáng, chỗ nào dốc quá mày xuống bọn tao dìu cho dỡ nguy hiểm và cũng đỡ cho bọn tao tí chút nhé !”. Nó ừ thế nhưng đến chỗ dốc hỏi xuống đi được không, nó lại kêu mệt, làm anh em tôi đến vất vả. Đang men theo con đường hẹp dốc nghiêng đứng thì bố mày lại kêu buồn ị, đòi xuống bằng được. Chúng tôi dừng lại chờ nó, thấy cứ lay hoay không tài nào ngồi được. Ngồi dọc theo đường thì độ nhiêng quá lớn, chân thấp chân cao không những ngã lộn cổ mà sản phẩm đầu ra có khi lại tương vào chân mình. Ngồi ngang đường nhìn lên hướng dốc thì không thể được vì sẽ ngã ngửa, quay ngược lại thì mông chạm đất. Cuối cùng phải ngồi quay nhìn lên dốc và nhờ sự trợ giúp của anh em chúng tôi. Tôi phải một tay bán vào một gốc cây, một tay nắm tay ông ấy để không bị ngã ngửa. Cứ thế thay nhau nhìn mặt ông nhăn nhó giải quyết cái vấn đề phức tạp ấy.
   Gần đến viện có đoạn đường phải lội dọc theo một con suối, đá to đá nhỏ nổi tròn mặt suối, lúc này thì trơn trượt thực sự. Một đầu cáng mà trượt ngã thì thằng trên võng  chỉ có nước văng ra không đập người vào đá thì cũng ướt hết người. Tôi lại gạ nó xuống để chúng tôi dìu, nó vẫn không. Tức mình tôi đảo người vờ bị trượt làm cáng võng đung đưa nghiêng ngả.  Lúc bấy giờ Bằng “ giời” mới chịu xuống để anh em dìu. Gớm bố mày bá vai anh em nhảy tanh tách từ hòn này sang hòn kia, chỗ nào không có đá ông ấy đu trên vai chung tôi, chân co gồng lên cho khỏi ướt, suốt cả cây số đường suối chẳng thấy rên la gì hết.
   Đến viện trông ông ấy còn khỏe hơn thằng cáng, làm y tá tý nhầm. Chúng tôi về đến đơn vị được vài hôm đã lại thấy ông ấy quay về, mặt mũi tươi rói. Khẩu súng cao su vẫn lủng lẳng trước ngực, tay còn sách một xâu chim bắn được trên đường. Đúng là nó bị đi viện oan, làm chúng tôi mệt gần chết.
   PS : Bây giờ ông này đang sống ở Hải Bối Đông Anh, bên kia cầu Thăng Long, bị mắc bệnh tự kỷ ám thị lúc nào cũng sợ bị người ta ám sát, nên hàng năm gặp gỡ các CCB của trung đoàn chẳng bao giờ đi. Nghĩ cũng thương.
Logged
thaynhin
Thành viên
*
Bài viết: 178


« Trả lời #475 vào lúc: 25 Tháng Chín, 2009, 07:52:45 am »

Thật là những tư liệu về đời quí giá,chắc không có các bác đi chiến đấu bên K không thể có được,giá có dịp ghé qua Đông Anh em phải vào diện kiến bác này mới được.Ổng sợ không ăn loài 4 chân hay ăn thì bị nôn ra,đau bụng...hả bác.Em cũng rất lạ,một dịp em ăn cá là bị nôn ra ngay sau khi ăn (em bị khoảng 5,7 năm).Sau thấy cá rất bổ phải Măm cho hiệu quả về dinh dưỡng nên bây giờ măm tốt rồi!
« Sửa lần cuối: 25 Tháng Chín, 2009, 08:04:13 am gửi bởi thaynhin » Logged
MUCTAU
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 534


« Trả lời #476 vào lúc: 25 Tháng Chín, 2009, 08:07:46 am »

He, đời mà các bác ! may mà các bác về hưu sớm không thì còn khả năng hết làm lính nó đến làm lính của con nó, dâu nó, rể nó... !
=============================================
 DKSAIGON@:Chưa chắc đâu bác ạ.
 PHONGQUANG@: Những bài thế này bác pos vào buổi chiều để mọi người được xả tress sau một  ngày kiếm ăn.
 Bác có sang thăm bác Bằng ''giời'' nhớ đội mũ bảo hiểm. Bác ấy giờ vẫn thích bắn ...chim.
« Sửa lần cuối: 25 Tháng Chín, 2009, 08:15:35 am gửi bởi MUCTAU » Logged
china
Thành viên
*
Bài viết: 517


« Trả lời #477 vào lúc: 25 Tháng Chín, 2009, 01:18:58 pm »

Ở trang nào vậy bạn , cho mình đọc thêm , nghiên cứu tý đi . Biết đâu mình cũng áp dụng tý chút trong cuộc sống hiện tại , học hỏi luôn là mong muốn của mình và mọi người mà

Bác search : Đinh Phạm Kiều Grin
[/quote
 Híc, sư phụ em đấy Grin, em cả đời 1 môn học chả xong, Bác ấy học đủ thứ, Sư......phụ
Logged
tuaans
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 3774


« Trả lời #478 vào lúc: 27 Tháng Chín, 2009, 05:50:59 pm »

Tư liệu thời 70-71
Logged
kimphuong_85
Thành viên
*
Bài viết: 16


« Trả lời #479 vào lúc: 06 Tháng Mười, 2009, 08:16:01 am »

Bác Phong Quảng đi đâu mà không thấy viết bài thế?
Logged

Cô ơi cô!Cháu vẫn yêu cô lắm!
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM