Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 24 Tháng Một, 2020, 03:08:00 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Đóng góp với các CCB VN - Hồi ức của binh sĩ Xô viết về WW2  (Đọc 21579 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
danngoc
Thành viên
*
Bài viết: 948

Đã bị khóa vĩnh viễn


« Trả lời #10 vào lúc: 21 Tháng Bảy, 2008, 01:31:01 PM »

- Ông làm nhiệm vụ gì sau khi Phương diện quân Tây Bắc giải thể ?

- À, cuộc chiến tiếp tục. Sau khi phần của Ukraine được giải phóng, các Phương diện quân (hay Cụm Tập đoàn quân) Ukrainian và Belarussian tiếp tục mở các chiến dịch tấn công. Tập đoàn quân Ba Lan thứ nhất được tổ chức ở Liên Xô gồm những người bị đưa từ Ba Lan tới Liên Xô đầu chiến tranh và sống ở phía tây Belarus và tây Ukraine. Nhưng tất nhiên, binh lính Soviet cũng được biên chế vào đó để tổ chức nên lực lượng vũ trang của Ba Lan. Sư đoàn số 1 nổi tiếng của quân đội Ba Lan, thành lập ở khu vực Ryazan, tham chiến lần đầu trong trận đánh ở Lenino, và đó là trận đánh khai sinh quân đội Ba Lan. Do đó, sau khi Phương diện quân Tây Bắc giải thể, tôi được điều động tới Tập đoàn quân Ba Lan thứ nhất.

Là lính xe tăng nên tôi được cử tới ban Thiết giáp của sở chỉ huy Tập đoàn quân cho đúng sở trường. Tôi mặc quân phục Ba Lan, giống như bất cứ ai đi chiến đấu trong biên chế quân đội Ba Lan. Tôi không nói được mấy tiếng Ba Lan, nhưng tôi là dân Ukraina, hai ngôn ngữ này có nhiều điểm chung và đã có ích rất nhiều. Chỉ huy của chúng tôi là người Ba Lan, nhưng là một người Ba Lan Soviet, được sinh ra và chôn cất ở Leningrad, và ông ấy rất nghiêm khắc với nhưng ai không tiến bộ trong học tiếng Ba Lan. Thực tế là ông ấy đúng, biết tiếng Ba Lan rất có ích khi sau đó chúng tôi bắt đầu giao tiếp với người dân, với cán bộ chiến sĩ người Ba Lan, những người không nói được tiếng Nga, để huấn luyện quân sự cho họ, và tổ chức họ vào hàng ngũ quân đội Ba Lan chống Đức. Thời gian chúng tôi tiến tới Warsaw quân đội Ba Lan đã có một số sư đoàn và đang trong quá trình thử lửa. Họ được tổ chức thành một bộ phận của Phương diện quân Belarussia số 1 và số 2 dưới sự chỉ huy của Zhukov và Rokossovsky. Tập đoàn quân Ba Lan thứ nhất đã tham gia giải phóng Warsaw, Poznan, Gdansk và toàn bộ vùng Pomerania. Quân đội Ba Lan được trang bị xe tăng, pháo cùng các vũ khí khác giống như quân đội Soviet. Do đó làm nhiệm vụ ở đây cũng không khác như trong Hồng quân.

- Người Ba Lan đối xử với quân Đức thế nào ?

- Thái độ của họ rất cứng rắn. Người Ba Lan bị xúc phạm và đau đớn vì họ là nạn nhân đầu tiên của bọn phát xít xâm lược, đó là quốc gia đầu tiên bị Đức chiếm trong chiến dịch “Drang nach Osten” (Đông tiến). Vì thế người Ba Lan tự mình trả thù quân Đức vì Warsaw bị tàn phá, vì những Warsaw ghetto (khu tập trung Do Thái), vì cuộc khởi nghĩa Warsaw bị đàn áp. Thực tế thủ đô của Ba Lan gần như chỉ còn là đống đổ nát. Đôi khi họ không khoan dung với quân Đức còn hơn cả Hồng quân. Nhưng sau này, khi chúng ta (chỉ Hồng quân Soviet-TS) sắp chiến thắng trong cuộc chiến và có thể khoan dung hơn nhiều, thì quân Ba Lan lại đang chiến đấu trên chính lãnh thổ của họ, điều đó làm mọi thứ khác đi đối với họ.

- Ông nhớ rõ điều gì về thời kỳ này?


- Tôi có nhớ một câu chuyện thú vị. Ở Pomerania, khi quân ta đang tiến tới sông Order, quân Đức cố tìm cách rút quân khỏi Ba Lan và vượt sang bờ tây của sông để lợi dụng nó như một chướng ngại vật thiên nhiên ngăn cản quân đội Soviet tiến vào Đức. Chúng tôi được lệnh không cho quân Đức rút lui và bắt chúng làm tù binh ở Ba Lan.

Biên giới Pomerania nằm trên biển Baltic, nên bọn phát xít cố dùng tàu và thậm chí thuyền nhỏ để chạy trốn. Vì vậy trung đoàn xe tăng số 1 (trang bị xe tăng hạng nặng) được lệnh chiếm và không cho quân Đức rút về phía tây. Trung đoàn ra đi và mất tích. Họ không trả lời điện đài từ sở chỉ huy, và điều làm mọi thứ trở nên tồi tệ, một trung đoàn xe tăng không có đơn vị bộ binh nào đi đi kèm, chỉ toàn lính tăng, nên họ thậm chí không thể cử liên lạc (dispatch rider) về. Họ không có cả người để bảo vệ xe tăng. Và đó là trung đoàn xe tăng hạng nặng duy nhất của Tập đoàn quân Ba Lan thứ nhất. Chúng tôi phải khoanh vùng nơi mất liên lạc với trung đoàn ở Pomerania, nơi đang đầy những đơn vị lộn xộn của Đức (roaming Germans) và các đơn vị Soviet đang tiến quân. Do đó tôi được lệnh sử dụng B-1, một đơn vị nhỏ xe bọc thép chở quân để tìm ra trung đoàn. B-1 có thể chứa 2 người, lái xe và trưởng xe trong một tháp pháo nhỏ. Chúng tôi rời đi lúc chập tối, và chúng tôi chỉ có một định hướng rất chung chung về lộ trình của trung đoàn (and we had a very general idea of the regiment''s route). Đạn vạch đường được bắn không ngừng ra xung quanh, chúng tôi có thể nghe tiếng súng đáp lại ở những nơi gần đó, các toán quân Đức đang rút lui trên cánh đồng, trong khi các đơn vị của Phương diện quân Belarussia số 2 đang tiến về phía tây. Nhưng không có dấu hiệu nào của trung đoàn… Nhưng tôi rất vui mừng khi nhìn thấy một xe tăng của ta ngay trước khi trời tối. Điều đó có nghĩa là phần còn lại của trung đoàn phải ở đâu đó gần đây. Tôi nhận ra rằng tổ lái đó đang đứng gác trong chặng dừng chân. Kíp lái mệt gần chết và đã nhanh chóng thiếp đi, khi chúng tôi đánh thức, họ xác nhận rằng họ đang gác trong chặng dừng chân, trong khi trung đoàn đang ở một địa điểm gần đó. Chúng tôi phải đi thêm vài km trước khi tới một khu vực xây dựng của Đức và có một số xe tăng ở đó. Nhưng không thấy ai xung quanh. Gần đó có một kho để cỏ khô lớn, một trong số chúng người Ba Lan gọi là “Stadolja”. Chúng tôi bước vào và thấy những người lính tăng nằm ngủ trên sàn, quân phục bám đầy đất. Sau đó chúng tôi thấy hàng trăm lính Đức, cũng đang ngủ. Khi tôi đánh thức trung đoàn trưởng, anh ta nói rằng họ đã chiếm được Kreisburg, họ thấy một đám đông quân Đức đang rút lui, vì thế họ bắn vài phát và quân Đức, gồm có cả sĩ quan, liền hạ vũ khí. Vũ khí để ở sau nhà kho. Bằng cách đó họ bắt chúng làm tù binh. Nhưng do không có bộ binh đi cùng nên lính tăng bảo quân Đức vào trong nhà kho và đợi đến khi những người khác đảm nhận nhiệm vụ canh gác áp tải tới chịu trách nhiệm về việc này. Trung đoàn trưởng nói anh ta đã báo cáo cấp trên đề nghị gửi quân đến để áp giải tù binh. Quả thực trên đường về chúng tôi thấy xe tải chở quân đang đi tới chỗ của trung đoàn. Chúng tôi thấy rằng liên lạc đã về tới sở chỉ huy, báo cáo tình hình và xin gửi quân tới để bắt tù binh.

- Nhưng sau khi giải phóng Ba Lan, ông có chiến đấu với bọn phát xít trên đất Đức không?

- Chuyện chiến đấu ở Đức, nơi bọn phát xít thực hiện kháng cự đặc biệt mãnh liệt trên diện rộng nhằm giữ đất của chúng để lại ấn tượng nhiều nhất cho tôi. Tập đoàn quân Ba Lan thứ nhất tiến từ sông Oder tới phía bắc dãy điểm cao Seelow, nơi giao tranh ít ác liệt hơn trên chính điểm cao, nơi quân đội Soviet dưới quyền Nguyên soái Zhukov đang thực hiện đòn đột kích để vượt sông Oder. Quân Đức vòng về phía sau nhằm kiểm soát khu vực giữa Oder và Berlin. Nhưng khu phía bắc lòng chảo Oder có rất nhiều sông nhỏ, đó thực tế là nguồn của sông Oder, nên phòng thủ của quân Đức ở đây yếu hơn. Và đó là nơi mà Phương diện quân Belarussian số 2 mà Tập đoàn quân Ba Lan thứ nhất trực thuộc vượt sông Oder. Sau đó, một bộ phận, gồm cả các sư đoàn Ba Lan, tiến về phía trước và tới sông Elbe, trong khi bộ phận còn lại tiến xuống phía nam, tới Berlin, để nhanh chóng đánh chiếm thủ đô của Đức. Trận đánh Berlin, có lẽ là trận ác liệt nhất trong Chiến tranh Vệ quốc, khi quân Đức tung ra tất cả lực lượng dự bị mà chuyển một lực lượng lớn từ mặt trận phía tây về để ngăn chặn quân đội Soviet chiếm thành phố. Nhưng dù chúng đã cố gắng, chúng vẫn không giữ được thủ đô của …

- Ông có những kỉ niệm gì về trận chiến Berlin?

- Trận đánh Berlin diễn ra liên tục suốt ngày đêm. Berlin có rất nhiều con kênh chảy giữa những bức tường bằng bê tông. Quân Đức chống cự cực kì ác liệt để giữ từng cây cầu nhỏ bắc qua những con kênh này. Vấn đề là, không thể vượt qua những con kênh này như vượt sông bình thường. Cách duy nhất là phải chiếm được một cây cầu và đưa xe tăng, pháo binh sang bờ bên kia để có thể chiếm một cây cầu khác, và cứ tiếp tục như vậy. Chúng ta phải đưa rất nhiều vũ khí và bộ đội để dập tắt các hoả điểm trên đường phố, trong nhà, cửa sổ mà quân Đức bắn ra để chiếm Berlin. Rất ngạc nhiên, chúng tôi thấy lính Đức trong Berlin, nhưng không có chỗ ẩn náu, nấp sau những hầm chứa và những toà nhà bị phá hủy. Tất nhiên, một số trong đó bị chết khi Berlin bị san bằng. Quân đội Soviet buộc phải phá hủy từng toà nhà một vì có những lính Đức kháng cự bên trong. Ai cũng muốn là người đầu tiến tới được trung tâm thành phố Reichstag (Tòa Quốc hội), Reichskanzlei, hay Văn phòng Đế chế (Imperial Chancellery), phòng làm việc của Hitler, nơi hắn từng ở, bất kể là còn sống hay đã chết chúng tôi cũng không biết. Tập đoàn quân Ba Lan thứ nhất rất hăng hái khi tiến chiếm Berlin, điều đó có ý nghĩa tượng trưng là Ba Lan đã tham gia đến tận màn cuối của trận chiến, trận đánh ác liệt và đẫm máu nhất trong chiến tranh.

- Ông đã làm điều gì khi biết tin Chiến thắng ?

- Tất cả chúng tôi đều biết là chiến tranh sẽ sớm kết thúc, vì thế chúng tôi rất mừng khi lần lượt chiếm được từng ngôi nhà ở Berlin. Khi tin Berlin bị chiếm được loan báo qua radio, chúng tôi đón nhận nó như một ngày lễ lớn (When the seizure of Berlin was announced by radio, we took it as a big holiday). Chúng tôi nhận ra dù quân đội Soviet vẫn đang phải đối phó với các toán quân địch, chiến thắng và sự kết thúc Chiến tranh Vệ quốc đã rất gần. Ai cũng muốn được chụp ảnh ở địa điểm đáng nhớ này. Khi chúng tôi vào Văn phòng Đế chế (Imperial Chancellery) và thấy trên sàn nhà là hàng ngàn mảnh giấy, bất kể là chỉ thị hay truyền đơn. Trên tường Tòa Quốc hội (Reichstag) ghi đầy những câu viết của những người chiến thắng, những người đầu tiên chiếm được nó. Nhưng những người đến sau đã ghi tên mình lên bất cứ chỗ trống nào. Đại diện bộ chỉ huy Đức ký văn kiện đầu hàng vô điều kiện, và tất cả chúng tôi đều hy vọng sẽ sớm được trở về nhà đoàn tụ với gia đình, để ăn mừng việc chúng tôi đã sống sót qua cuộc chiến tranh khủng khiếp này. Chúng tôi đã tổn thất rất nhiều ở đây, đặc biệt khi tấn công qua sông Oder. Niềm hy vọng vui mừng vào một chiến thắng rất gần đã đưa Hồng quân tới Berlin, và ngày này, gần 60 năm sau chiến thắng vĩ đại trước chủ nghĩa phát xít, thật khó để hình dung cảm xúc đầy ám ảnh đó. Đó là kí ức của tôi về sự kết thúc cuộc Chiến tranh Vệ quốc.

Copyright © 2003 The Voice of Russia
Dịch từ Anh sang Việt: Phan Trường Sơn
Hiệu đính tiếng Việt: LTD
Logged

Chết vì ghét người!
danngoc
Thành viên
*
Bài viết: 948

Đã bị khóa vĩnh viễn


« Trả lời #11 vào lúc: 21 Tháng Bảy, 2008, 01:33:17 PM »

Đây là một hồi ức lính tăng phun lửa mà tui chưa tìm ra tên:

Lời giới thiệu

Ngày 23-6-1944 là ngày mở màn một trong những chiến dịch lớn nhất của cuộc chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại, chiến dịch Bagration.
Mục tiêu quyết định của chiến dịch là đánh bại Cụm Tập đoàn quân "Trung tâm" của Đức. Chiều sâu phòng ngự của quân Đức từ 250-270km.
Kế hoạch tác chiến dựa trên thắng lợi ở bên sườn và bao vây tiêu diệt quân địch vào trong một cái "vạc" lớn và giải phóng Belorussia. Giai đoạn hai sẽ tạo ra một bước tiến lớn hơn. Trước đó, cơ hội đầu tiên để bao vây Cụm quân "Trung tâm" là trong trận đánh Moscow, nhưng vào thời điểm đó Hồng quân không có đủ sức mạnh cũng như tốc độ để hoàn thành mục tiêu. Đến giữa năm 1944, tình thế đã thay đổi mạnh mẽ. Hồng quân đã phát triển vượt trội quân Đức về số lượng. Sự đối đầu kết thúc trong giao tranh. Dưới đây là một vài hé mở về trận đánh dữ dội đó, vài đoạn trích từ cuộc đời một người lính trong số 2.400.000 người chiến đấu trên 4 mặt trận, người chỉ huy 1 chiếc xe tăng trong số 5.200. Ngoài ra, về phía quân đội Soviet còn có 36.000 pháo cối và 5.300 máy bay tham gia trận đánh này.
Tôi hy vọng dịch những hồi ký chưa từng được xuất bản này sẽ giúp hiểu thêm về cuộc chiến đấu ác liệt và mức độ của chiến dịch.
Dù thế nào, làm ơn lưu ý rằng đó là một cuộc chiến khốc liệt trong một giai đoạn khốc liệt. Cuộc chiến không thể so sánh và không thể chỉ trích, phán xử khi đặt trong hoàn cảnh của ngày nay, và dù thế nào, chúng ta là ai mà có quyền phán xét ?

Nhận xét : đôi khi rất khó khăn để xác định chính xác tên của một số thành phố khi trong hoàn cảnh này thì chúng thuộc Đức, trong hoàn cảnh khác lại thuộc Ba Lan. Tôi đã tính cả chú thích từ hồi ức của Tư lệnh các Quân đoàn Xung kích Komsomol về những nơi mà các trung đoàn xe tăng phun lửa luôn luôn được phối thuộc.
Logged

Chết vì ghét người!
danngoc
Thành viên
*
Bài viết: 948

Đã bị khóa vĩnh viễn


« Trả lời #12 vào lúc: 21 Tháng Bảy, 2008, 01:34:08 PM »

Belorussia

Tháng 1-1944.

Sau khi rời quân y viện tôi được điều đến một trung đoàn mới thành lập và đó là lí do vì sao tôi có mặt ở đây, trong một thành phố nhỏ của Ukrainia đầy ắp bộ đội. Người lính tuần tra chỉ cho tôi nơi sở chỉ huy đóng. Tôi nhanh chóng báo cáo với đại tá Sitnikov về chuyến đi. Ông chào đón tôi nồng nhiệt và nói rằng rất vui vì có thêm những người lính có kinh nghiệm (tôi từng dự trận Kursk). Tôi từng là xa trưởng của 1 chiếc OT-34, xe tăng phun lửa ! Trong số những lính xe tăng ở đây có rất nhiều lính cũ, nhưng cũng có rất nhiều thanh niên trẻ vừa tốt nghiệp từ trường học.

Đại đội trưởng Dmitriy Uvarov là một lính cũ 28 tuổi từng tham gia trận Kursk và Dnepr, lái xe của anh, Pavel Khripkov - một người lính kiểu mẫu, là một thiên tài về điều khiển xe tăng. Chúng tôi ngập đầu trong huấn luyện, sử dụng xe tăng với súng phun lửa, thứ còn mới mẻ với chúng tôi.

Tháng 3-1944.

Đại diện thành phố Kramatorsk tặng chúng tôi những chiếc xe tăng, đã được chế tạo dựa vào tiền quyên góp của công nhân. Họ nói với chúng tôi về Donbass trong đổ nát và quá trình họ khôi phục những nhà máy và thành phố bị tàn phá. Chúng tôi hứa rằng sẽ dùng những chiếc xe tăng đó để đánh đuổi bọn xâm lược Đức ra khỏi đất nước.

Belorussia: vượt qua sông Drutj

Ngày 24-6-1944, Phương diện quân Belorussian số 1.
Chúng tôi được phiên chế trong Tập đoàn quân 3. Mục tiêu là thành phố Rogachev. Tuyến phòng thủ của bọn phát xít chạy dọc theo sông Drutj tới phía bắc Rogachev.

3.30. Những vệt lửa rạch ngang bầu trời. Một loạt Katjusha mở màn cuộc pháo kích chuẩn bị. Trong 20 phút những tiếng nổ dữ dội bao trùm lên tất cả - pháo binh ta tham gia vào cơn bão lửa. Tất cả mọi nơi trong tầm nhìn chỉ còn là ánh đỏ và đen của lửa. Pháo binh đã làm suy yếu tuyến phòng ngự của quân địch. Cuộc pháo kích kéo dài 2 tiếng.

Những chiến sĩ xe tăng hết sức vui mừng và phấn chấn. Ai cũng hét lên điều gì đó, khâm phục công việc của pháo binh, nhưng không thể nghe thấy điều gì giữa tiếng gầm của hàng trăm khẩu pháo.

Tín hiệu phát ra và 10 xe tăng của đại đội tôi tấn công ! Theo sau chúng tôi là những chiến sĩ bộ binh của sư đoàn Cận vệ 120.

Chúng tôi đã áp sát tuyến phòng thủ đầu tiên, tôi ngắm vào những hoả điểm súng máy đang bắn chặn bộ binh ta, đột nhiên mũi xe nảy lên, vài giây sau chiếc xe rung lên một lần nữa - bánh xích thứ ba đè lên một quả mìn. Chiếc xe bốc đầy khói. Chiếc xe vẫn chuyển động nhờ quán tính cho đến khi chạy tới chỗ xích hỏng. Đáy xe méo đi, 2 bánh xích hỏng nặng, khẩu súng phun lửa đã bị vô hiệu hoá.

Do khẩu súng máy của địch, tôi đã quên nhắc nhở cậu lái xe trẻ, và gần như chắc chắn là cậu ta đã không đi đúng theo những mốc định vị hành lang qua bãi mìn. Không phải chỉ có riêng chúng tôi. Năm chiếc xe tăng khác cũng bị hỏng trên 4 tuyến mìn của quân Đức.

Vẫn còn tỉnh táo đôi chút, tôi chui ra và thấy cậu lái xe nằm chết gần chiếc xe tăng. Con người khốn khổ đó nghĩ rằng chiếc xe đang bốc cháy đã chui ra và bị súng máy bắn trúng. đóng cửa cho lái xe và thấy bộ binh ta đang rút lui, họ thất bại trong việc phá vỡ phòng tuyến quân Đức hôm đó.

Người nạp đạn bị thương của tôi Jufarev, và tôi ở lại một mình cùng chiếc xe tăng hỏng trên bãi mìn, cách tuyến một 5m.
Kết thúc cái đêm thức trắng ấy là cuộc pháo kích và một đợt tấn công mới. Bộ binh của đơn vị xung kích dựa vào những chiếc xe tăng của chúng tôi làm vật che chắn. Chúng tôi dùng hoả lực yểm trợ họ và cuối cùng tôi cũng hạ được khẩu súng máy chết tiệt.

Bốn chiếc xe tăng còn lại do Uvarov, Vedernikov, KArpov và Shelukhanov chỉ huy tiến sát các chiến hào, chạy dạo theo chúng và khai hoả súng phun lửa. Những luồng lửa, tiếng kêu gào của những tên phát xít bị thiêu cháy làm quân Đức mất hết tinh thần và bỏ chạy. Khẩu súng phun lửa quả là ghê gớm nếu sử dụng đúng cách.

Sau đó mìn đã được dỡ đi và trung đội sửa chữa của thượng úy Torkunov đã sửa lại những xe tăng hỏng trong 1 ngày. Chúng tôi trở về trung đoàn. Tất cả mọi người đều vui mừng vì chúng tôi đã được coi là hy sinh trong chiến đấu.

Belorussia : Bobruisk.

Mục tiêu chiến dịch đã hoàn thành. Quân Đức bị bao vây trong khu vực Bobruisk. Tối 27-6-1944 Tập đoàn quân xe tăng Cận vệ 1 đã cắt đứt con đường tới Bobruisk và 40.000 quân Đức đã bị cắt rời khỏi đội chủ lực. Tập đoàn quân Không quân 16 dập tắt cuộc tấn công phá vây. Những cố gắng khác bị lục quân đánh bại.

Trung đội tôi đang bố trí phục kích, chờ đơn vị xung kích Komsomol tới tăng cường. Đột nhiên chúng tôi phát hiện 4 xe tăng và một số lớn bộ binh Đức trên đường [tiểu đoàn]. Bọn phát xít đang cố thoát ra khỏi cái "vạc".

Tiếng đạn va chạm vào vỏ xe tăng. Trung đội trưởng ra lệnh qua radio "Bắn". Ba phát đạn nổ gần như cùng lúc. Hai xe tăng Đức bốc cháy. Tôi nghe thấy một mệnh lệnh mới "Tiến lên !". Chiếc xe tăng chồm lên. Chúng tôi nhanh chóng hạ những xe tăng còn lại và tấn công bọn bộ binh. Những luồng lửa trùm lên quân Đức. Xả súng máy và súng phun lửa, chúng tôi cho xe tăng tiến dọc đội hình địch, để lại phía sau những vệt rộng đầy xác chết. Thứ gì đó vỡ vụn dưới xích xe, tiếng kêu thét, khói... Quân xâm lược đã nhận được những gì chúng đáng được nhận vì đã đến xâm lược Tổ quốc ta...

Tôi nhìn lại phía sau. Đội hình địch đã bị đánh tan tác. Cuối cùng bộ binh yểm trợ của ta tới nơi đã giải quyết số còn lại.
Sau đó chúng tôi phải cọ những vệt máu, thịt, đất... bám trên xe bên sông mất vài tiếng.

Karpov và Shelukhanov đang ở bộ phận tiền tiêu khi họ nhìn thấy một toán quân Đức do một đại tá dẫn đầu. Phía sau trong khu rừng âm u là rất đông lính Đức. Lính xe tăng ta dừng lại vì lính Đức cầm những tờ truyền đơn trên tay. Shelukhanov hỏi chúng có bao nhiều người, viên đại tá nói rằng có khoảng một ngàn binh lính. Shelukhanov nuốt không khí, nhìn 2 chiếc xe tăng ta và nói một cách hùng dũng bằng tiếng Nga : "Giơ tay lên !" cũng như bằng tiếng Đức "Hande hoch!".

Cũng ngay lúc đó, một loạt Katjusha nổ rền cả khu rừng và sau đó một chút, đội chủ lực của trung đoàn xuất hiện trên đường. Mấy anh chàng của chúng ta cảm thấy nhẹ hết cả người. .

Nhờ kết quả chiến đấu ở Bobruisk chúng tôi đã nhận được lời khen ngợi từ cá nhân Tổng Tư lệnh tối cao Stalin.


Logged

Chết vì ghét người!
danngoc
Thành viên
*
Bài viết: 948

Đã bị khóa vĩnh viễn


« Trả lời #13 vào lúc: 21 Tháng Bảy, 2008, 01:34:51 PM »

Belorussia : tiến về phía trước.

Trung đoàn chúng tôi rời Minsk bao vây một bên quân Đức bằng cách tiến về phía nam. Đại đội đầu tiên của trung đoàn đã sẵn sàng chiến đấu với một đơn vị Đức cấp trung đoàn đã chọc thủng vòng vây và đang tiến về phía tây.

Đội xe tăng triển khai gần một ngôi làng nhỏ bên bờ sông Svislochj. Quân Đức kéo thành một hàng dài dọc con đường tới cây cầu gỗ bắc qua sông. Mệnh lệnh tấn công nhưng khi chiếc xe tăng của tôi vừa chồm lên phía trước thì một đòn giáng vào và chặn nó lại. Xích xe bung ra. Tôi hét gọi đồng đội nhưng không ai trả lời. Kết thúc ? Trong một phút tất cả trở nên rõ ràng là họ vẫn sống nhưng đã bất tỉnh. Khẩu pháo đã được nạp đạn nhưng một viên là con số duy nhất tôi đếm được. Tôi nhìn lên trận địa - quân Đức đang vượt qua cầu. Tôi nín thở ngắm. Bắn ! Phát đạn trúng vào trụ cầu, nó không sụp nhưng quân Đức đang đi đã phải dừng lại.

Novikov và Karpov trong hành tiến đã tiêu diệt khẩu pháo tự hành vừa bắn hỏng xe tăng của tôi, và, sau khi hạ thêm 1 xe bọc thép, họ lao vào đội hình quân Đức bắn bằng súng phun lửa. Bộ binh tiêu diệt quân Đức đang kinh hoàng.

Chúng tôi phải chiến đấu với tàn quân địch nhiều lần nhưng có một cuộc gặp gỡ làm tôi nhớ mãi.

Trời rất nóng và chiến sĩ trong trung đội vui vẻ khi được tắm trong một con sông nhỏ chảy trong rừng. Niềm vui đột ngột kết thúc bởi 7 lính Đức trang bị đầy đủ, đứng trên bờ đang nhìn chúng tôi. Chúng bắt đầu hét lên : "Plen! Plen!" (Đầu hàng ! Đầu hàng !). "Tất cả là lỗi của mình, không ai cảnh giới..." tôi nghĩ, chúng tôi đã bỏ lại tất cả vũ khí trên bờ - niềm hy vọng cuối cùng. Dù sao, lính Đức không bắn. Lên bờ chúng tôi mới biết là toán lính Đức này, do sợ du kích nên rất mừng khi tìm được quân chính quy Hồng quân để đầu hàng. Đó là một kết cục tốt đẹp nhưng xảy ra do sự lơ đễnh của tôi.

Belostok

Cuộc tiến công vào Belostok bắt đầu ngày 17-7-1944. Toàn bộ khu vực đã được chuẩn bị đẻ phòng thủ lâu dài với bãi mìn, dây thép gai, công sự kiên cố và hoả điểm súng máy. Những khu rừng che giấu sự vận động của quân ta. Trung đoàn xe tăng 510 và trung đoàn bộ binh Cận vệ 336 sẽ tiến vào Belostok từ phía đông nam.

8.00 ngày 26-7-1944 pháo binh bắn chuẩn bị trong 30 phút.
Trung đoàn tăng quét mìn 40 tạo ra hai hành lang vượt qua bãi mìn để trung đoàn tôi tấn công. Cuộc chiến đấu nổ ra trong các chiến hào khi xe tăng và các chiến sĩ bộ binh Cận vệ áp sát tuyến phòng ngự đầu tiên của quân Đức. Chúng tôi bắn vài loạt bằng súng phun lửa và chiến đấu giáp lá cà bắt đầu diễn ra trong chiến hào. Đột nhiên tôi thấy đạn nổ xung quanh chiếc xe tăng. Lái xe Viktor Kulik, huân chương Cờ Đỏ, cũng thấy thế và xoay chiếc xe tăng sang trái. Tôi chỉ có thể đoán tại sao sau khi thấy 4 khẩu pháo sau những bụi cây. Tôi sử dụng pháo trong khi Viktor bắn vào bọn pháo thủ bằng khẩu súng phun lửa.

Mặc dù coi Belostok là điểm phòng thủ then chốt nhưng quân Đức không còn đủ khả năng giữ nó. Cộng thêm vào với đám lính đã bị đánh tơi tả, gồm cả sư đoàn Panzer SS Viking, bọn chúng chuyển tới đây sư đoàn Panzer SS Totenkopf để chặn bước tiến của Hồng quân. Chú ý: một thời gian ngắn sau đó cả 2 sư đoàn trên đều được chuyển tới Sedlez.

Cuộc phản kích của xe tăng Đức bắt đầu không một dấu hiệu báo trước. Giống như một cú đập khủng khiếp, phát đạn nổ quanh tháp pháo. Tiếng nổ báo hiệu trận đánh đã bắt đầu. Tôi cảm thấy đau và máu chảy trên mặt và tay tôi, những mảnh vỡ của tháp pháo đã bắn vào tôi. Ý nghĩ đầu tiên là phải chạy ra khỏi chỗ này thật nhanh. Cách đó không xa là một trang trại nhỏ. Vài kho thóc vẫn còn đứng vững.

Khói bốc lên và dưới bức màn chắn đó chúng tôi cho xe chạy về phía trang trại. Quân Đức chuyển sang bắn về phía trang trại, rõ ràng, chúng cho rằng đó là một vị trí tốt đê phục kích.

Quân địch không để chúng tôi phải đợi. Sau vài phát đạn bắn chuẩn bị vào trang trại, 1 chiếc Panther xuất hiện sau khói lửa và bắn gần như cùng lúc vào chúng tôi.

Rõ ràng, quân địch không nhìn thấy chúng tôi do khói và bụi vì thình lình nó chuyển hướng chạy tới chỗ một nhà kho đang cháy, để hở hoàn toàn sườn xe về phía chúng tôi.

"Cám ơn, Fritz", tôi nghĩ và bắn. Phát đạn trúng sườn trái của xe. Chiếc Panther khựng lại giữa những đống đổ nát. Tôi bắn một phát nữa làm hỏng xích của nó.

Rõ ràng, cái chết đã hiện ra với bọn phát xít, 1 tên xuất hiện trên nóc xe, tay cầm tiểu liên bắn ra xung quanh. Tôi hạ gục hắn bằng một loạt súng máy. Không tên nào chui ra nữa và vài giây sau từ tháp pháo chiếc Panther lửa màu da cam bùng lên và nó văng ra. Những tên phát xít khốn kiếp đã kết thúc sự nghiệp của mình .

Tôi nhìn xung quanh. Với sự chi viện của không quân, quân Đức tiếp tục phản kích. Trở về tuyến xe tăng của ta, tôi nhìn thấy 3 chiếc xe tăng Đức đang cháy. Trong lúc ấy cuộc chiến diễn ra quanh chúng tôi. Xe của Ivan Gorbachev, Vasiliy Bushma đang cháy. Novikov bị trúng mìn sau khi diệt được 1 khẩu pháo tự hành. Đại đội trưởng Uvarov khôn khéo cho xe sang bên sườn và hạ 2 xe địch. Trong xe rất nóng và ngột ngạt vì những phát đạn bắn liên tiếp, thật khó thở nhưng chúng tôi di chuyển, bắn và vận động, chặn từng bước tiến của quân Đức.

Vẫn còn nhiều xe tăng trên trận địa, nhưng một lần nữa pháo binh và Katjusha của ta lên tiếng. Một khoảng ngừng ngắn ngủi cho phép chúng tôi củng cố lại và tấn công tiếp. Đến 14.00 ngày 26-7-1944, quân Đức rút khỏi thị trấn cuối cùng trên đường tới Belostok.

Rất nhanh chóng mọi thứ trở nên rõ ràng rằng quân Đức đã tung mọi lực lượng dự bị vào trận đánh. Thêm nhiều cuộc phản kích vô vọng nữa. Nhưng vô nghĩa ! Quân ta tiến vào. Quân Đức chống cự gan lì và quyết liệt. Mỗi con đường giành được đèu phải qua chiến đấu ác liệt.

Không gì có thể giúp quân Đức. Đến 20h00 chúng chỉ còn giữ được phần phía tây Belostok, cố gắng giữ con đường tới Warsaw.

Giao tranh diễn ra suốt đêm và đến ngày 27 quân ta chiếm được Belostok. Đuổi theo quân phát xít đang rút lui, chúng tôi tiến lên phía trước. Đột nhiên, xe tăng của Uvarov dừng lại trên đường. Chúng tôi nhìn thấy một cô bé người Ba Lan chạy tới và hét lên "Có mìn ! Có mìn !". Thì ra quân Đức cài mìn trên đường. Cám ơn sự dũng cảm của cô bé, chúng tôi đã được cứu.

Boris Shelukhanov trở nên nổi bật ở Belostok. Chiếc xe tăng của anh bị trúng 2 phát đạn AT và bốc cháy. Kíp lái đã không rời xe mà tiếp tục phát huy hoả lực, tiêu diệt vài ổ súng máy. Họ bị bắn trúng lần nữa bởi một khẩu pháo tự hành. Phát đạn đó trúng vào tháp pháo, làm khẩu pháo chính hỏng hoàn toàn và giết chết chiến sĩ nạp đạn. Quân Đức không thể cản được Boris. Anh tiếp tục chiến đấu, gieo rắc sự kinh hoàng cho kẻ địch bằng khẩu súng phun lửa.

Mọi trận đánh kết thúc. Đứng hút thuốc bên những đống đổ nát, chúng tôi thấy đừng đoàn bộ binh, xe tăng và Katjushas tiến về phía tây. Chúng tôi sẽ tham gia cùng đồng đội sau - trung đoàn bây giờ đang là dự bị. Vì vinh quang của trận đánh Belostok, trung đoàn đã được đặt tên danh dự lấy theo tên của thành phố Belostok. Kíp lái của tôi nhận được huy chương "Vì lòng dũng cảm" còn tôi được tặng huân chương Sao Đỏ.

Logged

Chết vì ghét người!
danngoc
Thành viên
*
Bài viết: 948

Đã bị khóa vĩnh viễn


« Trả lời #14 vào lúc: 21 Tháng Bảy, 2008, 01:35:48 PM »

Graudenz

Năm 1945 đến với tôi bằng một sự kiện rất vui - tôi đã trở thành Đảng viên và được thăng cấp thượng úy, trung đội trưởng trung đội 2.

Tình hình mặt trận đã ổn định. Cuộc phản công của quân Đức hồi tháng 10 đã bị đánh bại, cho phép quân ta phát triển lực lượng mà không gặp trở ngại.

Tôi nhớ rõ cuộc gặp với trung đội trưởng trung đội trinh sát, thượng uý Sergei Malonenko. Anh gia nhập trung đoàn sau khi bị thương trong chiến dịch vượt sông Dnepr. Sau màn chào hỏi, anh ta cho chúng tôi xem quyển nhật ký lấy được của một sĩ quan Đức trong trận phản kích cuối cùng. Nó khá là thú vị. "Quân Nga đang phòng thủ. Tổn thất rất lớn nhưng chúng ta đã tới gần chiến thắng. Thêm một chút cố gắng nữa...". Thêm một chút cố gắng nữa và tác giả của quyển nhật ký đã bị trung sĩ Melnikov bắn vào đầu còn nó được mang tới sở chỉ huy để nghiên cứu.

Công nhân thành phố Kramatorsk gửi tới trung đoàn một bức thư. Bức thư và hồi âm đã được các chính trị viên đọc cho tất cả chúng tôi nghe.

Trung đoàn, được trang bị lại sau những trận chiến gần đây, đang chuẩn bị cho những trận đánh mới, chúng tôi không phải chờ đợi lâu. Những đồng đội mới điều khiển xe tăng và súng phun lửa nhanh nhẹn vì trung đoàn đã được phối thuộc cho Tập đoàn quân 65 thuộc Phương diện quân Belorussian số 2. Hàng ngày các đơn vị mới hành quân đến, kho đạn, xe tăng, pháo phủ ngụy trang, bộ đội ở khắp mọi nơi. Rõ ràng ngày trọng đại đang đến gần.

Nó đến vào ngày 14-1-1945 với một trận pháo bắn chuẩn bị dữ dội. Sức mạnh hoả lực thật khủng khiếp - cánh xe tăng chúng tôi thậm chí không cần thiết cho cuộc tấn công, chúng tôi theo sau bước tiến của bộ binh khi họ phá vỡ tuyến phòng ngự của bọn phát xít.

Quân địch rút vào pháo đài nằm bên bờ sông Vistula, Graudenz, cánh cổng dẫn vào Đông Phổ.

Trung đoàn xe tăng 510 được phối thuộc cho quân đoàn 18 và cùng với lữ đoàn xe tăng cận vệ 4 và trung đoàn bộ binh 114 sư đoàn 37 mở đường tới Graudenz và chiếm lấy nó.

Tư lệnh sư đoàn Cận vệ 37, tướng Rachimov truyền đạt mệnh lệnh cho trung đoàn tôi. Phải đánh chiếm pháo đài.

Cuộc tấn công mở màn vào 16h00 ngày 30-1-1945 với 8 phút pháo hoả chuẩn bị. Phòng tuyến địch bị phá vỡ. Gần như không giao chiến, quân Đức rút vào một ngôi làng nhỏ ở phụ cận Graudenz, nơi chúng đã bố trí và chuẩn bị phòng thủ.

Hai đại đội của trung đoàn tấn công vào làng với sự yểm trợ của các chiến sĩ bộ binh Cận vệ. Khẩu pháo nóng lên vì bắn nhiều. Một khẩu đội cối (của địch) bị nghiến nát, dây thép gai, những luồng lửa phun vào chiến hào quân địch...
Trung đội của tôi tiến tới một khu đất bằng bên trái làng nằm trên đường đi trực tiế tới Graudenz. Chúng tôi triển khai đội hình với xe của trung uý Tretiakov bên trái tôi và xe của Fandienkp ở bên phải. Tuyết rất dày. Tuyết văng bám vào kính quan sát và xe chúng tôi phải di chuyển với nắp cửa của lái xe mở toang. (The snow was piling up in front of the optics and our tanks moved with open drivers'' hatches).
Thêm ba cây số nữa và chúng tôi đã ở ngoại ô Graudenz. Những đống đổ nát ở rất gần và khắp nơi trong tầm mắt. Đột nhiên xe của Tretiakov, xích vẫn còn đang lăn, vụt bốc cháy. Tôi nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp khi tháp pháo xe của Fandienko đi bên phải văng ra.
Cái quỷ gì vậy và ở chỗ nào ? Tôi phải hành động thật nhanh. Tô cố nhìn vào bóng tôi của những ngôi nhà để tìm mục tiêu và cuối cùng phát hiện ra chớp lửa. Nó đây rồi ! Bốn phát đạn phá hủy khẩu pháo chống tăng của quân Đức. Cũng thời gian đó một phát đạn nổ bên sườn trái của xe.
Khi tôi tỉnh táo trở lại, chiếc xe tăng đang nằm nghiêng và đầy khói. Tôi hiểu ra rằng hỗn hợp dầu và nhiên liệu trong động cơ đã chảy ra ngoài và bốc cháy.
Qua làn khói và ánh sáng mờ qua vết thủng trên sườn xe, tôi thấy người lính nạp đạn đã nằm chết trên sàn xe. Áo của anh ta đang cháy. Tôi cởi áo ra và dập lửa trên người anh, sau đó là trên sàn. Tôi vẫn còn hy vọng anh còn sống nhưng thất vọng sau khi lại gần.
Không thấy người lái xe đâu. Sau đó tôi thấy anh nằm chết gần chiếc xe, anh ta đã chui ra ngoài và bị một loạt tiểu liên bắn trúng. Pháo thủ bị thương nặng ở tay và tôi có thể nghe thấy tiếng anh ta rên.
Tôi phán đoán tình hình. Phần mũi xe bị sụp xuống hào và họng pháo bị vùi trong đất. Tuyết lọt vào trong xe qua lỗ thủng nên tôi dùng găng tay để bịt lại. Trong khi làm như vậy, tôi nhìn thấy bóng những tên lính Đức đang lại gần.
Mấy lọat đạn bắn trúng giáp xe kêu lanh canh. Tháp pháo không thể xoay được nữa, vì vậy chúng tôi chỉ có thể trông cậy vào vũ khí cá nhân của mình. Con đường duy nhất để thoát lúc này là khởi động lại động cơ và đưa chiếc xe tăng quay trở lại con đường.
Tôi ngồi vào chỗ của lái xe và cố khởi động động cơ. Bốn lần thử - chẳng được gì ! Quân Đức có thể đã ở rất gần... Đúng lúc khi tôi nhớ tới những cái bình chứa khí nén, tôi nghe thấy tiếng kêu từ trong tháp pháo : "Chỉ huy, bình khí !".
Tôi tìm thấy tay cầm, có tiếng xì của khí, và cuối cùng là tiếng gầm của động cơ (At the same time, as I remembered the compressed air tanks, I heard a shout from the turret "Commander, air!".
I found a handle, there was the hiss of air and, at last, the roar of the engine).
Sau một vài cố gắng, tôi đã lái xe lùi trở lại con đường. Quân Đức đúng là đã đến rất gần. Tôi thấy rõ chúng trong trận bão tuyết. Tôi không nghi ngờ gì về mục đích của chúng và bắn liền hai loạt súng phun lửa. Vài tên bị thiêu cháy, bọn còn lại biến mất sau những bức tường đổ.
Tôi chui ra ngoài để xem xét máy móc và thấy kĩ sư sửa chữa Novikov chạy tới. Chúng tôi cùng nhau lau sạch khẩu pháo. Tôi hỏi anh ta có lái được xe tăng không, và không cần trả lời, anh nhảy vào trong xe và chúng tôi vội vã tiến về phía trước.
Chúng tôi nhanh chóng nhận ra một đại đội bộ binh đang bị súng máy từ trong nhà bắn ra ghìm lại trên mặt đất. Trên đường tới đó chúng tôi cứu một thương binh qua cửa sàn xe.
Tôi dùng súng phun lửa bắn vài loạt. Ngôi nhà bốc cháy và tôi bồi thêm vài phát nữa cho chắc ăn. Khẩu súng máy câm họng. Cuộc tấn công tiếp tục.
Người sĩ quan bộ binh rất vui và giao cho tôi 33 tù binh nhờ dẫn ra.

Bộ phận tiến công của trung đoàn xe tăng 510 và trung đoàn bộ binh Cận vệ 114 bị chặn đánh bởi hoả lực bên sườn, và mặc dù có xe tăng chi viện, bộ binh ta vẫn bị chia cắt khỏi xe tăng. Đội xe tăng kẹt lại một mình sâu trong tuyến phòng ngự của địch, phơi mình ra trước hoả lực pháo binh. Một số xe tiến tới nhà máy gạch và bị chặn lại bởi tuyến hào chống tăng trước đó không phát hiện ra.


Sau khi giao tranh ác liệt, các xe tăng được lệnh rút lui. Trên đường rút lui, pháo chống tăng Đức gây cho quân ta nhiều thiệt hại. Nhiều xe tăng bị bắn hỏng, trong đó có cả xe của trung đoàn trưởng, đại tá Sitnikov, và ông cũng bị thương. Sau ba giờ chiến đấu những xe tăng còn lại rút được về điểm xuất phát.
Trách nhiệm về sự thất bại được quy cho công tác trinh sát tồi, trong khi tinh thần lính xe tăng đã trở nên căng thẳng.

Trong trận đánh này nhiều chiến sĩ xe tăng đã tỏ ra xuất sắc. Thượng uý Shelukhanov nhìn thấy đồng đội, trung úy Tretiakov, nằm cạnh chiếc xe tăng cháy. Rõ ràng Tretiakov đã mở cửa nắp chỉ huy vì không thể nhìn thấy gì qua kính bám đầy tuyết, và chính lúc đó một phát Panzerfaust bắn trúng chiếc xe. Anh bị ném ra ngoài và bị thương nằm gần đó. Chiếc xe bị phá hủy. Shelukhanov dừng xe lại cạnh đó và đưa đồng đội vào qua cửa dưới sàn xe.

Xe tăng của đại úy Tomasian bị bắn hỏng nhưng anh đã lái được nó tới nhà máy, tránh được con hào chống tăng. Anh đỗ xe sát tường và ra ngoài để xem xét các chiến sĩ lái tăng. Lính xe tăng rất dễ trông thấy trên tuyết trắng do bộ quân phục bám đầy khói và vết dầu, đang tập trung trong con hào gần nhà máy gạch. Cần phải tổ chức họ lại vì chiến sự vẫn đang diễn ra và lính xe tăng phân tán sẽ trở thành con mồi cho bọn phát xít. Và thật là đúng lúc ! Bộ binh Đức phản công. Sau khi giao chiến ác liệt quân Đức đã rút lui.

Trung úy Vedernikov phá hủy một kho đạn lớn. Thượng úy Novikov bắn cháy 1 xe tăng Tiger và 1 khẩu pháo chống tăng. Ngày 1-2-1945 Graudenz đã bị bao vây. Lực lượng chủ lực đang tiến về phía trước. Những cố gắng phá vây của quân Đức thất bại.

Lính kĩ thuật đã phục hổi 5 trong số 16 xe tăng hỏng. Vì thành tích chiến đấu trung đoàn đã được tặng huân chương Cờ Đỏ. Kíp lái của tôi cũng nhận được huân chương Chiến tranh Vệ quốc hạng II.

Trung đoàn lại được đưa về làm dự bị. Chuyện đó được hoan nghênh vì chiến đấu liên miên đã làm kiệt sức cả xe tăng lẫn người lái. Kể cả đang trong thời gian nghỉ ngơi giữa các trận đánh nhưng lính tăng vẫn rất bận rộn : nạp đạn, nạp nhiên liệu, sửa chữa lặt vặt... Thường xuyên ngủ trong xe tăng và không có được sự nghỉ ngơi thực sự. Những chiếc xe tăng đã vượt qua hàng ngàn cây số. Hỏng hóc trong chiến đấu, nứt vỡ và hao mòn. Những vết thủng trên chiếc xe tăng cũ tuyệt vời của tôi đã được hàn lại, động cơ được thay thế, còn lại là kiểm tra và chỉnh sửa. Dù thế, cô gái già (chiếc xe thân thiết đã được nhân cách hóa - LTD) vẫn cho thấy sự từng trải của mình - chúng tôi gần như không thể nhận được những chiếc xe tăng mới và nhanh hơn. Tuy nhiên, không một lời than phiền nào - chúng tôi đã chiến đấu cùng nhau một thời gian dài.


Logged

Chết vì ghét người!
danngoc
Thành viên
*
Bài viết: 948

Đã bị khóa vĩnh viễn


« Trả lời #15 vào lúc: 21 Tháng Bảy, 2008, 01:36:51 PM »

Danzig.

Qua thời gian chúng tôi đã có một mục tiêu mới, Danzig.
Cuộc chiến đã trở nên sôi động hơn với những cuộc hành quân thần tốc và rất nhiều những trận chiến. Không gặp nhiều ngôi làng lắm cho đến khi tới biển Baltic. Chúng tôi tác chiến cùng với bộ binh.
Rốt cuộc chúng tôi đến ngôi làng cuối cùng trước khi tới Danzig. Nó chào đón chúng tôi bằng hoả lực dữ dội của Oerlikon (loại pháo phòng không 2 nòng 35mm - TS). Không mấy khó khăn, phát đạn thứ hai hạ được nó. Chiếc xe tăng đè bẹp nó và loạt loạt từ súng phun lửa kết liễu khẩu cối ở trong góc. Gorbachev và Karpov tiêu diệt bất cứ thứ gì di chuyển và bộ binh được yểm trợ tiếp tục tấn công.
Ngày 15-3--1945 chúng tôi được phối thuộc cho sư đoàn 108 thuộc Tập đoàn quân 65.

Kinh nghiệm đánh địch phòng thủ trong đô thị cho chúng ta thấy nên chiến đấu thành các nhóm nhỏ. Quyết định là sẽ tổ chức các nhóm xung kích trong quá trình tiến công. Danzig đã được chuẩn bị phòng thủ và không để lộ ra một sơ hở nào cho thấy một hệ thống phòng thủ rất tốt.
Quân ta tổ chức 30 nhóm. Bốn người được trang bị Faustpatron, mà chúng tôi dự định sẽ dùng trong trận đánh. Không thực sự có triển vọng nhưng quá trình huấn luyện đã mang lại hy vọng. Những dàn phóng Faust được cải tiến cho phép bắn loạt 10 phát. ta cũng huấn luyện thành viên các nhóm xung kích sử dụng đạn và kíp nổ của Đức. Cả ngày 26-3 được dành cho huấn luyện.


Xe tăng của chúng tôi tổ chức thành đơn vị xung kích - 3 xe tăng phun lửa, 2 SU-122, 4 pháo, đại đội bộ binh, 6 xạ thủ Faust, 10 xạ thủ súng phun lửa cá nhân và 10 lính đánh mìn.
Chúng tôi tới nơi tập kết của đơn vị tối 26 và cả ngày hôm sau diễn tập chiến đấu chung với đồng đội.
Sáng 27-3. Lúc 10.00 pháo binh bắt đầu bắn chuẩn bị. Sau đó chúng tôi lao lên với tốc độ cao. Ngoại ô... Chúng tôi đã tới tuyến đầu tiên. Karpov xoay xe và phun lửa dọc các chiến hào khiến quân Đức bỏ chạy. Bộ binh ta bám theo cho đến khi bị súng máy trong nhà chặn lại. Xe của tôi bắn vài phát và tường đổ sập xuống. Tiếp tục tấn công.
Địa hình thành phố ảnh hưởng đến tốc độ tiến công. Mỗi ngôi nhà đều là một cứ điểm và phải qua chiến đấu mới giành được. Súng phun lửa tỏ ra rất cần thiết. Lửa có thể tiêu diệt sự đề kháng trong hầm, hoả điểm súng máy. Bộ binh tiến mở đường cho xe tăng, trong khi xe tăng yểm trợ họ. Trong trận đánh ác liệt ở ngoại ô chỉ riêng Karpov và Shelukhanov mỗi người tiêu diệt hơn 40 tên phát xít.
Đại uý Tamosian chiến đấu rất dũng cảm và sáng tạo. Chiếc xe tăng tiêu diệt một khẩu pháo chống tăng ở ngã tư, đồng thời diệt thêm vài ổ súng máy. Ngày hôm sau Tamosian thấy một chiếc xà lan của quân Đức trên sông. Đại uý bắn ngay lập tức. Vài phát đạn trúng mục tiêu và nhấn chìm nó.
Đại đội tôi chiến đấu theo gương Tamosian. Trung đội 1 tấn công vào trung tâm trong khi trung đội 2 đánh cảng. Quân Đức bắn từ khắp nơi sau những bức tường của bến cảng. Tôi xoay nòng pháo sang bên cạnh và quyết định tiến thẳng vào cổng.
Xe của tôi chiếm cổng khá dễ. Bộ binh theo sau tràn vào trong cảng. Đột nhiên khẩu súng máy Đức nhả đạn. Khẩu hiệu tuyên truyền viết bằng chữ đen trên tường nhà kho : "Danzig bleibt Deutsch !" (Danzig thuộc về người Đức). "Bọn Fritz này mới anh hùng làm sao !" người lái xe nói. Năm phát đạn tiêu hủy nhà kho, bọn Fritz và khẩu hiệu của tiến sĩ Gebbels.
Tôi nhìn thấy 2 chiếc tàu ngầm đang chế tạo dở và lúc đó, các tàu Đức bắt đầu bắn dữ dội. Đạn nổ khắp nơi, tôi dùng lại nhưng nhanh chóng bầu trời đầy những tiếng rít – không quân yểm trợ đã tới. Từng đợt, máy bay ta bổ nhào tấn công các tàu địch. Tiếng nổ inh tai, mặt nước đầy những khói và lửa.
Lửa bao trùm các nhà kho và bến tàu. Cuộc oanh kích đã ngừng. Tàu chiến Đức, vừa dùng súng phòng không bắn trả vừa rút khỏi cảng. Tính ra, khoảng một phần ba số tàu địch đã bị bắn chìm.
Một lần nữa chúng tôi lại đụng Faust. Tiếng nổ, chớp lửa và tôi bị choáng...
Danzig bị chiếm ngày 30-3-1945. Mặc dù quân Đức tuyên bố Danzig là thành lũy ở phía đông, chúng chỉ cầm cự được 2 ngày sau khi bắt đầu chiến dịch.
Chúng tôi tự hào vì đã tham gia giải phóng Ba Lan khỏi chế độ Phát xít. Chiến dịch đã kéo dài 240 ngày đêm và lấy đi sinh mạng của 600.000 chiến sĩ.
Chiến thắng chỉ còn cách 38 ngày nhưng lúc đó mỗi ngày vẫn có những tổn thất...

Logged

Chết vì ghét người!
danngoc
Thành viên
*
Bài viết: 948

Đã bị khóa vĩnh viễn


« Trả lời #16 vào lúc: 21 Tháng Bảy, 2008, 01:37:15 PM »

Vượt sông Oder.


Chúng tôi phải vượt sông Oder. Con sông chảy ngoằn ngoèo và chia thành hai nhánh : Đông - Oder và Tây - Oder, mỗi nhánh rộng chừng 240m và cách nhau khoảng 3 cây số trong khu vực đầy những sông, suối và kho tàng. Cầu xa lộ đã bị phá. Phía bờ bên kia cao hơn hẳn và có ưu thế về địa hình.

Trung đoàn tôi được phối thuộc cho Tập đoàn quân 70 thuộc Phương diện quân Belorussian số 2. Sáng sớm ngày 19-4, quân ta vượt cầu phao được công binh dựng qua Ost-Oder (Đông Oder). Ngay khi đặt chân lên thì cây cầu đã bị phá hủy. Lính biệt kích thủy Đức bị bắt khai rằng chúng đã làm điều đó. Sau khi cầu được sửa, chúng tôi cuối cùng đã vượt qua Ost-Oder. The narrow dump led forward. Chúng tôi tiến khoảng 500m dẫn đầu bộ binh và xung kích thì pháo kích bắt đầu. Đạn nổ toé đất và nước xung quanh nhưng chúng tôi tiếp tục vừa hành tiến vừa bắn vào các vị trí quân Đức bị phát hiện bên bờ bên kia.

Từng bước chúng tôi tiến tới Tây-Oder. Đến tối đám công binh chiến đấu và xung kích yểm trợ vượt sông Tây-Oder bằng xe lội nước và giữ đầu cầu cho đến khi cầu phao được bắc xong.
Lúc 8.00 chúng tôi vượt qua cầu phao trong khi rung lên dưới bánh xích. Có thể thấy quân Đức ở khắp xung quanh. Chúng tôi phải dùng súng phun lửa liên tục. Súng máy nóng rực lên vì bắn nhiều. Lửa do chúng tôi bắn bốc cháy ở khắp mọi nơi. Khẩu pháo không sử dụng được do địa hình nhưng chúng tôi vẫn tiếp tục tiến về phía trước.

Quân Đức bắt đầu phản kích. Trên xa lộ Stettin-Berlin khẩu pháo tự hành khai hoả. Người lái xe lái lên một quả đồi nhỏ và chúng tôi bắt đầu bắn vào quân Đức. Chúng tôi gọi Katjusha hỗ trợ, bắn chính xác vào bộ binh Đức. Chiếc xe chồm lên, bắn bằng pháo và súng phun lửa, chúng tôi lao vào quân Đức. Chúng không nói được gì ngoài "Hitler kaput !" với những chiến sĩ bộ binh bắt giữ chúng. Những từ đó là khẩu hiệu của thời đại, được nhắc đi nhắc lại bởi trẻ em, phụ nữ và chiến sĩ.

Trận đánh với xe tăng và pháo binh Đức diễn ra suốt ngày 21-4. Quân ta chậm chạp nhưng chắc chắn đã đẩy lùi quân Đức. Thật không có gì vui vẻ khi chết chỉ vài giờ trước chiến thắng và suy nghĩ đó thật khủng khíêp nhưng vẫn phải chiến đấu, và tôi đã may mắn hơn rất nhiều đồng đội, những người đã ngã xuống trong trận đánh này. Tất cả chúng tôi, lính xe tăng, pháo binh, không quân và các binh chủng khác, giúp đỡ những người lính bộ binh đơn thuần, để giúp họ tiến lên, đốt cháy, phá hủy và nghiền nát bất cứ thứ gì ngăn cách giữa họ và chiến thắng.
Tư lệnh Tập đoàn quân 70, Popov quyết định đánh chiếm ngay lập tức ga xe lửa Tantow, một điểm quan trọng trong việc tiếp tế cho quân phòng thủ Đức. Kế hoạch được Bộ tư lệnh Tập đoàn quân chuẩn bị gấp.

Trận đánh ban đêm khá nhanh chóng. Tiếng gầm của mọi cỡ súng và những vệt lửa Katjushas gây sốc cho quân địch phòng ngự. Chúng bỏ chạy khi quân ta xung phong, bỏ lại chiến trường 24 khẩu súng phòng không, 1 phân đội lựu pháo 10.5 cm, bữa tối vẫn còn nóng và giường đệm sẵn sàng.

Với bộ binh ngồi trên xe, chúng tôi truy kích không để cho quân địch có thời gian dừng lại chuẩn bị. Chúng tôi tránh các vị trí phòng thủ của quân Đức và tiến lên trước các tóan của đơn vị bạn, sư đoàn bộ binh 136.

Ngày 29-4, trong sự bất ngờ của quân Đức chúng tôi tiến vào thị trấn Woldek. Do bất ngờ, quân Đức không chống trả. Khẩu pháo tự hành mà chúng tôi vượt qua không kịp bắn. Trung đội của Shelukhanov đánh tan một toán quân Đức.

Chúng tôi tiếp tục đột kích. Rostock đã ở phía sau và giờ chúng tôi đã tới gần mục tiêu, một thành phố nhỏ bên bờ biển mà chúng tôi có nhiệm vụ chiếm và giữ cho tới khi quân chủ lực tới. Chúng tôi lái xe qua những vùng đất yên tĩnh nhưng đáng nghi của nước Đức, qua những đường phố không một bóng người, chỉ có những mảnh vải trắng treo bên cửa sổ. Chúng tôi tới được thị trấn Bad Dohberan mà không phải chiến đấu. Không một ai mong chờ sự xuất hiện của những chiếc xe tăng Soviet và thậm chí còn không nhận ra những xe tăng của quân ta, bám đầy bụi đất, lăn bánh chạy qua thành phố. Xe lửa đang chạy trên đường, thậm chí thấy nhiều người dân trong công viên. Đột nhiên một trại tập trung hiện ra sau chỗ rẽ. Doanh trại màu xám xịt đứng sau những hàng dây thép gai. Chiếc xe tăng của tôi chèn qua nó, lao theo những lính gác mặc quân phục đen đang bỏ chạy. Những tù nhân được giải phóng khóc vì hạnh phúc bên những chiếc xe tăng. Hình ảnh họ, những người phụ nữ và đàn ông trong bộ đồng phục màu xám, với những giọt nước mắt sung sường chào đón chúng tôi là một trong những kí ức tuyệt vời nhất.

Chiến thắng ! Ngày 9-5-1945. Chúng ta đã chiến thắng. Trung đoàn trưởng đọc mệnh lệnh về quân quản và đề bạt. Tôi cũng được nhận Huân chương Alexander Nevski và 2 huy chương.

Nhiều đồng đội của tôi cũng nhận được huân chương ngày hôm đó.

Chiến tranh đã kết thúc.


Nguồn: Alexei Nikiforov/RKKA
Dịch từ Anh sang Việt: Phan Trường Sơn
Hiệu chỉnh: Lý Thế Dân
Logged

Chết vì ghét người!
danngoc
Thành viên
*
Bài viết: 948

Đã bị khóa vĩnh viễn


« Trả lời #17 vào lúc: 16 Tháng Mười Hai, 2008, 10:21:05 AM »

Những ghi chép về biến cố Ba Lan và cuộc chiến Phần Lan 1939-1940

Được viết bởi người đã trải qua những biến cố trên, một sĩ quan Quân đội Xô-viết, M. I. Lukinov



Trong lịch sử và văn học, các sự kiện diễn ra ở Ba Lan và Phần Lan trong thời kỳ 1939 - 1940 được thuật lại rất ngắn gọn. Có thể do chúng bị che khuất bởi tầm vóc to lớn của Cuộc Chiến tranh Vệ quốc sau đó. Dù vậy, việc ký kết Hiệp ước Không xâm lược với nước Đức, sự hủy diệt và chia cắt nhất thời pan Ba Lan (pan tiếng Ba Lan nghĩa là “ngài” hay “ông chủ”; bằng cách này những người ta muốn ám chỉ rằng không phải nhân dân Ba Lan mà chính giai cấp thống trị Ba Lan mới là kẻ thù. Một số ví dụ khác: phát xít Đức, samurai Nhật Bản, bôia Romania - Oleg Sheremet) và chiến tranh Phần Lan cũng là những sự kiện không thể để chìm vào lãng quên. Tác giả của những dòng hồi ký dưới đây đã vinh dự được trực tiếp tham gia chiến dịch Ba Lan cũng như cuộc chiến chống Bạch vệ Phần Lan (cụm từ này bắt nguồn từ thời Nội chiến, khi Phần Lan sát cánh với phe Bạch vệ chống lại Hồng quân - Oleg Sheremet), và đã cố gắng thuật lại tất cả những gì ông đã từng sống, nhìn thấy và nếm trải qua. 
Logged

Chết vì ghét người!
danngoc
Thành viên
*
Bài viết: 948

Đã bị khóa vĩnh viễn


« Trả lời #18 vào lúc: 16 Tháng Mười Hai, 2008, 10:21:53 AM »

Đó là năm 1939 đầy bất ổn. Tại Châu Âu đang có chiến tranh, bóng ma của nó đã lan dần tới biên giới nước ta. Lúc đó tôi mới 32 tuổi và, là một sĩ quan dự bị, có thể bị động viên vào quân đội bất cứ lúc nào. Nhưng vì lẽ gì đó tôi không muốn tin rằng chiến tranh sẽ nổ ra. Tôi đang làm việc, như thường lệ, với chức vụ kỹ sư tại Viện Thiết kế xí nghiệp Vật liệu xây dựng. Tôi đã được hứa thưởng một kỳ nghỉ vào cuối hè năm 1939, dự định sẽ đi nghỉ ở miền nam, trên bờ biển Hắc Hải hiền hoà. Nhưng kế hoạch của tôi bị phá nát bởi lời hiệu triệu từ dân uỷ : “Lên đường với các vật dụng cá nhân”. Thật là một cú sốc. Tôi chạy tới Trụ sở Dâân uỷ Quận Bauman chỗ tôi và trước tiên là hỏi về giấy phép đi nghỉ, rồi kế tiếp là về “Lên đường với các vật dụng cá nhân”. Họ nghiêm khắc bảo tôi: “Kỳ nghỉ nào? Anh đã bị động viên. Anh không biết là chiến tranh đã bắt đầu rồi ư?!” Chiến tranh nào? Với ai? Tôi không thể hiểu nổi. Sang hôm sau tôi đã cưỡi trên chuyến tàu Matskva-Kiev với các “vật dụng cá nhân.”

Vào thời đó các chuyến tàu chạy khá chậm và được kéo bởi các đầu máy hơi nước. Các toa được gắn giường ngủ ba tầng bằng gỗ sơn xanh lá cây. Tại các ga, hành khách ùa xuống lấy nước nóng vào bình toong thiếc và tín hiệu khởi hành của đoàn tàu phát ra từ cái chuông kéo tay. Mới đây thôi mà như ở thời cổ đại vậy.

Toa tàu rất đông người, để ngủ yên tôi phải leo lên giá gỗ tầng ba, treo mình vào ống hơi nước bằng thắt lưng để khỏi ngã vì rung lắc. Nhóm sĩ quan chúng tôi được đưa từ Kiev tới Bêlaia Tserkov, thị trấn được biết tới qua trường ca “Poltava” của Pushkin. Nhưng chúng tôi không được thấy “đêm Ukraina yên tĩnh” (thơ Pushkin - LTD) nơi đây. Ngược lại, chúng tôi bị bao vây bởi sự hối hả bận rộn kinh khủng. Một sư đoàn bộ binh đang được thành lập vội vã từ những “ông cậu”, lính dự bị Ukraina. Là sĩ quan pháo binh, tôi bị chuyển về một khẩu đội pháo cấp trung đoàn của trung đoàn súng máy 306. Một pháo thủ, lại ở trong trung đoàn bộ binh! Thật khó cho tôi, nhưng đâu thể làm gì khác được? Tôi phải tháo cái phù hiệu màu đen khỏi quân phục, và thêu cái màu đỏ với hai khẩu pháo bắt chéo thế vào. Có chín sĩ quan trong khẩu đội, tất cả trong đó, trừ tôi là sĩ quan dự bị, đều là quân nhân chuyên nghiệp, và trong thời gian đầu tôi không được nhận bất cứ nhiệm vụ cụ thể nào. Tôi phục vụ đại loại như một sĩ quan phụ tá cho khẩu đội trưởng. Vào thời gian đó các sĩ quan cấp thấp trong quân đội có trình độ học vấn không cao. Thậm chí hiếm có người học hết trung học. Họ chủ yếu là những người đã phục vụ ở cấp thấp trong nhiều năm, được huấn luyện trực tiếp hay gián tiếp về tác xạ trong những trường lớp đào tạo khác nhau. Nhưng họ luôn thuộc làu quân lệnh và kỷ luật quân sự. Nói chung họ là những người dễ mến, hầu hết đeo lon thiếu úy. Khi thấy tôi có hai khối vuông trên cổ áo (trung uý) nhưng không tỏ vẻ kênh kiệu, họ liền chấp nhận tôi vào cái gia đình chung ấy. Khẩu đội trưởng cũng cùng xuất thân như họ, nhưng đã có trên vai ba khối vuông (thượng uý). Nhằm làm cho mình trông giống chỉ huy hơn, anh ta tự tạo ra một bề ngoài khác biệt với mọi người. Gương mặt anh ta dài như mặt ngựa, bị bệnh đậu mùa hủy hoại và luôn tỏ vẻ lạnh lùng. Anh ta sợ bất cứ biểu hiện nào của sự thân thiện vì anh ta cho rằng điều đấy dẫn tới vô kỷ luật. Anh ta cư xử với tôi dè dặt cảnh giác, như thể thấy trong tôi một cái gì xa lạ, một người có học thức. Chúng tôi cũng gặp chủ nhiệm pháo binh trung đoàn, chịu trách nhiệm về các khẩu đội pháo và súng cối. Ông ta đối xử với tôi có thiện chí hơn. Chúng tôi được nhận những khẩu pháo 76 mm nhưng là loại nòng ngắn, kiểu 1927, được kéo bởi hai đôi ngựa. Chúng tôi cũng được cấp ngựa cưỡi. Tôi được nhận một con ngựa cao lớn, lông xám có tên là Doll. Chúng tôi bắt đầu tổ chức thành các trung đội, triển khai ngoài cánh đồng, tập bắn đạn thật, huấn luyện cho binh lính. Trung đoàn trưởng luôn giục giã chúng tôi gấp rút hoàn tất công việc huấn luyện nhưng tới khi chúng tôi nhận lệnh hành quân, công tác huấn luyện vẫn chưa xong. Mệnh lệnh tương tự như sau : “Lập đội hình hành quân ! Trung đội chỉ huy dẫn đầu! Bước!” Và chúng tôi xuất phát. Đi đâu? Tại sao? Có lẽ chỉ cấp trên mới biết. Hay thậm chí chính họ cũng không được biết? Mau chóng chúng tôi nhận ra mình đang được đưa về phía tây, hướng biên giới Ba Lan.   
Logged

Chết vì ghét người!
danngoc
Thành viên
*
Bài viết: 948

Đã bị khóa vĩnh viễn


« Trả lời #19 vào lúc: 16 Tháng Mười Hai, 2008, 10:22:47 AM »

Trong khi đó, các diễn biến chính trị phức tạp vẫn tiếp diễn. Nước Đức tiến công Ba Lan và chiếm được một phần lãnh thổ rộng lớn. Chính phủ chúng ta đã ký Hiệp ước Không xâm phạm với Đức. Molotov, trong bài diễn văn nổi tiếng của ông ta, gọi Ba Lan là “cái quái thai của Hiệp ước Versailles”. Hiệp ước ấy đã giải phóng vùng Tây Ukraina và Tây Belorussia, trước đây bị Bạch vệ Ba Lan chiếm đóng. Quân đội Xô viết phải mau chóng tiến về đường ranh giới chia cắt có trong thỏa thuận với nước Đức. Trước đó chúng tôi đã tiến rất gần tới lãnh thổ Ba Lan; còn bây giờ, với một lệnh báo động, chúng tôi bắt đầu vượt cái đường biên giới mà nay đã là của quá khứ. 

Các đơn vị bộ binh của trung đoàn chúng tôi hành quân phía trước, còn chúng tôi kéo pháo theo sau. Tôi còn nhớ hình ảnh một cột mốc biên giới có sơn sọc trắng với con đại bàng Ba Lan bị xô ngã xuống đất, một làng biên giới Ba Lan với những ngôi nhà trắng tinh theo một kiểu kiến trúc xa lạ thời Trung cổ cùng một nhà thờ Thiên Chúa giáo. Những người Ba Lan theo dõi cuộc xâm chiếm của chúng tôi một cách rầu rĩ và lo lắng. Thật sự thì họ đang nghĩ gì nhỉ?

Những con đường lầy lội và các làng xóm Ukraina nghèo khổ với mái rạ và những nông dân đi chân trần dần lộ ra sau cái làng Ba Lan giàu có và tinh khiết ấy, hiển nhiên là một sự hào nhoáng bề ngoài. Người Ukraina sống rất khốn khổ dưới ách cai trị của các pan. Chúng tôi có dịp nhận ra tất cả những cái đó, sau khi chúng tôi trú chân tại một ngôi làng Ukraina. Rồi chúng tôi tiếp tục tiến qua vùng đất Ba Lan cũ về phía Tây. Lần nghỉ đêm đầu tiên. Một căn nhà Ukraina nghèo khổ : sàn bẩn, rác rưởi, gián, trẻ con ăn bận trần truồng. Tôi bắt chuyện với một bé gái khoảng 10 tuổi, lục tìm 20 kopeck trong túi và đưa tặng cô bé như một vật lưu niệm. Em nghẹn thở bởi món quà giá trị đó và kêu lên : “Mẹ ơi, con có hai mươi kopeck đây này!” Hình như lần đầu tiên trong đời cô bé được cầm một số tiền lớn như vậy. 

Chúng tôi được lệnh mau chóng chuyển tất cả binh sĩ đi bộ của trung đoàn lên xe tải và đưa họ tới đường ranh giới chia đôi Ba Lan. Ngựa kéo xe, đoàn tàu chở hàng tiếp tế và đại bác tiếp tục hành quân với tốc độ như cũ. Chúng tôi lập ra một chi đội từ các binh lính đi bộ trong các khẩu đội có trách nhiệm hành quân cùng cánh bộ binh. Tất nhiên, tôi cũng có trong số ấy. Tới đêm, trên đường cái, tôi chặn những xe tải chở bộ binh lại và chuyển lính của mình lên sau khi bị chửi rủa hết lời. Tôi lên chiếc xe cuối cùng. Chúng tôi đi trong nhiều ngày suốt dọc Miền Tây Ukraina bằng cách đấy. Trong thời gian đó, nhiều cuộc gặp gỡ và nhiều ấn tượng đã xảy đến mà tới nay, bất hạnh thay, đã tuột khỏi trí nhớ của tôi.   
Logged

Chết vì ghét người!
Trang: « 1 2   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM