Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 17 Tháng Mười Một, 2019, 01:07:43 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Tản mạn những chuyến đi !  (Đọc 188901 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
nguoichiensi
Thành viên
*
Bài viết: 26



« Trả lời #590 vào lúc: 25 Tháng Mười Một, 2009, 04:05:09 PM »

          Thế rồi trời chưa kịp sáng hẳn mà tôi đã phải thức dậy để chuẩn bị lên đường, men theo lối mòn tôi bước sang trường khi mà các em đang xếp hàng để tập thể dục. Trời cao nguyên đá sáng sớm lạnh vô cùng, vậy mà có những em học sinh chỉ mặc hai áo, tôi không hiểu sao các em có thế chịu nổi được như thế? Quần áo mỗi đợt chúng tôi và các nhóm tình nguyện khác mang lên các xã, các huyện trên HG này thường là tính bằng tấn, vậy mà dường như vẫn chưa đủ, thật xót xa ! Tôi không có thời gian nhiều nên chỉ đứng dưới sân trường một lát rồi đi luôn, đi trong cái lạnh se lòng......Trời bắt đầu sáng dần, con đường từ xã Lũng Táo lên đồn biên phòng Lũng Cú khoảng 30km, HG của tôi mùa đông này xấu xí lắm, tôi phải thừa nhận một cách khách quan như vậy, cảnh vật bao phủ trong sương trắng mịt mù, không còn thấy màu xanh của cây rừng, tất cả trơ trụi hết bởi khí hậu quá khắc nghiệt. Con đường dốc, chênh vênh với một bên là vực sâu và một bên là vách đá, có những đoạn tôi tưởng mình không thể vượt qua được vì mệt, thời tiết không ủng hộ, mưa lất phất rơi, mưa và sương làm ướt quần áo, cái lạnh xuyên thấu tâm can. Tôi cũng lường trước như vậy nhưng vẫn muốn đi xe máy cho chủ động, trên vùng núi đá này phương tiện giao thông đi lại khó khăn, nếu đi xe khách thì sẽ không vào sâu được các xã, họ chỉ dừng lại ở ven đường quốc lộ thôi.
           Tôi đến đồn biên phòng Lũng Cú sau gần 3 tiếng (có 30km thôi mà đi trong từng ấy thời gian, thế mới biết được giao thông vùng cao là như thế nào ) đồn hôm ấy vắng vẻ lắm, mọi người đi làm nhiệm vụ gần hết, có lẽ đến trưa mới về. Sau rất nhiều lần đi ngang qua, hôm ấy chính thức sau hơn 3 năm tôi trở lại đồn biên phòng LC, tiếp đón tôi là phó đồn Vũ Ngọc Lâm, anh mời tôi vào phòng truyền thống rồi, chúng tôi đã có cuộc nói chuyện cởi mở và chân tình. Tôi có nguyện vọng muốn đi thăm xóm Sí Mần Kha (thuộc xã Lũng Cú ) và buổi chiều sẽ đi thăm trường PTCS Lũng Cú, buổi tối có thể sẽ ở lại đó để cùng trải nghiệm cuộc sống của thầy cô và các em học sinh. Anh nhìn tôi rồi cười :

-  Em có cần thiết phải vội vàng và rõ ràng quá thế không? Sợ phải ở lại đây à?
-  À không, với em thì " Đồn là nhà, biên giới là quê hương, đồng bào dân tộc là anh em ruột thịt " - Tôi nhắc lại câu " khẩu ngữ " của các anh.
- Em vẫn vậy, lém lỉnh quá, thế này thì anh còn dám quán triệt gì nữa? - Anh cười, nụ cười có phần nghiêm nghị của người sỹ quan.

         Nói rồi 2 anh em chúng tôi triển khai công việc luôn, anh đưa tôi đến xóm Sí Mần Kha (gần cột cờ Lũng Cú ) bằng xe máy của anh chứ nhất định không cho tôi đi xe nữa. Chúng tôi đến nhà trưởng xóm Vàn Vản Sài, người đàn ông 64 tuổi này nếu không hỏi tuổi thì rất nhiều người có thể lầm tưởng ông phải ngoài 70 ấy, người quê tôi là vậy, cuộc sống lao động vất vả nên từ trẻ con đến người lớn đều có vẻ già trước tuổi, con người quá nhỏ bé trước núi rừng hùng vĩ. Ông mời chúng tôi vào nhà rồi tự hào khoe " Chiếc ti vi này là của cái cán bộ nó cấp cho đấy, cả bản chỉ có một cái thôi ". Ở trên này, buổi sáng bà con lên nương còn buổi tối đốt đuốc đi xem ti vi nhà trưởng bản, xem hết chương trình mới về. Sí Mần Kha có 58 hộ dân và 317 nhân khẩu, lương của trưởng xóm 116 ngàn đồng/tháng, vậy mà ông vẫn tận tụy với công việc của mình trong suốt 30 năm qua. Chia tay trưởng xóm, chúng tôi đi khoảng gần chục cây số nữa để lên trạm biên phòng dưới chân cột cờ LC vì tôi có hứa chuyển 1 ít đồ của chị LHN lên cho chồng (trưởng trạm ). Mặc dù không thông báo trước nhưng rất may anh có mặt ở trạm, tôi gặp cả anh Trần Minh Tuẩn, 6 năm công tác ở trạm này. Anh là tấm gương tiêu biểu trong phòng trào quân - dân y kết hợp, không chỉ là một người lính, anh còn là thầy thuốc của bà con, người đỡ đẻ cho rất nhiều phụ nữ trong bản. Tôi thực sự khâm phục những con người như vậy. Buổi trưa hôm ấy chúng tôi được mời ở lại ăn cơm cùng anh em chiến sĩ trong trạm (chả hiểu các anh nấu lúc nào mà nhanh vậy ) Cheesy bữa cơm có thịt gà, trứng rán, rau cải xanh nấu canh, đậu phụ sốt cà chua và đương nhiên không thể thiếu rượu. Tôi nói thật, mặc dù uống rượu với nhiều " cánh lính " trong các quân binh chủng nhưng tôi thấy sợ nhất là uống với biên phòng, vì có khi uống rượu bằng bát (chén ) ăn cơm là chuyện bình thường  Wink Tôi thì quan điểm rõ ràng, khi vui vẻ giao lưu thì thoải mái nhưng khi còn công việc sau đó thì lúc nào cũng phải lượng sức mình, hay ho gì chuyện con gái rượu bia tùm lum tùm la. 13h hơn một chút, chúng tôi tạm biệt anh em trên trạm để về đồn chính, anh VNL còn có nhiệm vụ phải làm, anh sẽ cử một đồng chí khác đi cùng tôi đến trường PTCS Lũng Cú (cách đó 12km thôi ). Tôi nghỉ ngơi một chút rồi chuẩn bị lại khoác ba lô lên đường cho sớm vì trời trên này nhanh tối lắm.

(còn nữa )
Logged

Là người chiến sĩ giản dị đẹp biết bao.
Một chiếc ba lô,một khẩu súng trường,một ngôi sao trên mũ...
nguoichiensi
Thành viên
*
Bài viết: 26



« Trả lời #591 vào lúc: 25 Tháng Mười Một, 2009, 05:23:41 PM »

          Huyện Đồng Văn - HG có 178 điểm trường thì trong đó trường PTCS Lũng Cú là " cao tuổi " nhất. Năm 1958 đã có giáo viên lên đây dạy chữ cho người Mông rồi, hiện tại trường có 365 em theo học từ lớp 1 đến lớp 9. Các em học sinh trên này đa phần chỉ học đến hết lớp 9 là lấy vợ lấy chồng bởi vì nếu đi học cấp 3 thì phải ra trường huyện (cách nhà mấy chục cây số ) Nhà nước chưa có chính sách hỗ trợ kinh phí cho các em, chính vì vậy nên để được học cấp 3 là cả một vấn đề chứ không đơn giản chút nào. Ông Ly Mi Ná phó chủ tịch xã Lũng Cú chia sẻ " Người dân Lũng Cú biết ơn các thầy cô giáo nhiều lắm, họ đã đem cái chữ lên và đưa vào đầu người Mông, dạy cho họ biết làm nhiều cái, cuộc sống cũng bớt khổ hơn ". Không quản khó khăn vất vả khí hậu khắc nghiệt, các thầy cô vào từng hộ gia đình gọi các em đi học, Nhà nước hỗ trợ mỗi em 100 ngàn/tháng, còn mỗi hộ góp 35kg lương thực cho các em ở lớp học bán trú dân nuôi. Tình thầy trò là tình cảm thiêng liêng, nhưng dường như ở nơi đây tôi cảm nhận được tình cảm ấy còn đằm thắm và lắng sâu hơn. Các thầy cô không chỉ dạy chữ cho các em mà còn đi nương rẫy, tắm gội cho các em học sinh như những người cha người mẹ, em Sùng Mí Lua tâm sự " Ngoài bố mẹ, em quý nhất thầy cô, em sẽ cố gắng học tốt để dạy lại cái chữ, để các thầy cô dưới xuôi không phải lên đây nữa. " Tôi mỉm cười và ôm em vào lòng, mong rằng ước mơ của em sẽ thành hiện thực.

    Thật tình cờ tôi gặp cán bộ huyện đang đi kiểm tra công tác giáo dục tại trường, ông Nguyễn Năng Khải là trưởng phòng giáo dục huyện Đồng Văn cho biết " Các thầy cô giáo trên này chiếm vị trí quan trọng trong tinh thần người dân, mặc cho mọi khó khăn, hơn 1 ngàn thầy cô đã tình nguyện lên đây dạy chữ cho các em, điều đó chỉ có thể lý giải bằng cái tâm và đạo làm thầy của mỗi người.". Ông Khải là dân gốc Tuyên Quang, ông đã từng có 24 năm gắn bó với mảnh đất này, trong đó có 9 năm làm thầy và đi rất nhiều điểm trường trong các xã của huyện. Tối hôm ấy bữa cơm có thịt lợn nạc luộc, bắp cải luộc, đậu phụ rán, 1 tô nước canh và...rượu. Tôi xin nói thêm, cùng là rượu của HG nhưng rượu mỗi huyện uống lại khác nhau, ngon nhất là Ngô (Quản Bạ ) uống vào thì " chết " một cách dịu êm Cheesy rượu của Mèo Vạc và Đồng Văn thì uống vào hơi sốc, khó uống hơn một chút. Buổi tối hôm ấy tôi không ăn được mấy bởi vì...tay run quá cầm đũa không nổi, thế mới biết cái lạnh cao nguyên như thế nào (tôi còn nhớ đêm hôm ấy tôi đói quá phải mò dạy ăn đồ mình mang đi hic hic ). Buổi tối, sau khi ăn uống xong tôi và chiến sĩ biên phòng tổ chức cho các em ngồi trong phòng thi hát rồi chia kẹo cho các em, bọn trẻ thích thú lắm, có lẽ chúng mong đêm cứ kéo dài mãi thế...Tôi cũng mong vậy nhưng làm sao được? 2 chúng tôi được sắp xếp chỗ ngủ với các thầy cô, nam nữ riêng. Sáng hôm sau 4h tôi đã dạy rồi, không muốn bước ra khỏi chăn vì quá lạnh (ở nhà có khi mẹ gọi như gọi đò mới dạy để đi lấy hàng cho mẹ, mặt xị như cái bị  hihi ) sau khi ăn sáng xong, tạm biệt thầy cô, lãnh đạo xã và các em học sinh thân yêu, chúng tôi lên đường lúc 5h hơn (hơn bao nhiêu tôi chả nhớ ) Cheesy mỗi người đi một hướng, tôi cảm ơn chiến sĩ biên phòng và hẹn ngày gặp lại gần nhất, tôi cũng nhờ đồng chí ấy chuyển lời chào và cảm ơn đến toàn thể anh em trong đồn, trên trạm LC.

          Tôi đến thị trấn Đồng Văn trời sáng hẳn, tôi vào mua thêm kẹo và đổ xăng 1 phát không đang đi nó hết thì đau diều lắm. Tôi lên đường với đích đến cuối cùng xã Sủng Trái, chủ yếu lần này tôi muốn vào đấy là để gửi cho các thầy cô tập ảnh (hơn 10 chiếc ) chụp trong chuyến đi trước cùng các sư thầy. Tôi đã bỏ tiền ra rửa và kỷ niệm lại nhà trường, đợt Trung thu cũng vậy, lần này tranh thủ lên trên này rồi thì đưa tận tay cho mọi người luôn. Tôi đi xe vào sân trường trước sự ngỡ ngàng của rất nhiều người, anh hiệu trưởng nói :

- Sao em không đi ô tô rồi gọi anh ra đón?
- À thì thỉnh thoảng cũng phải uống thuốc liều xem sao chứ anh? - Tôi cười rồi trả lời.

          Các em học sinh chạy ra vây quanh tôi như một người chị cả đi xa mới về, lần này rất nhiều em còn không e dè mà làm nũng 1 cách rất đáng yêu " Chị ơi kẹo em đâu? " vì dù sao cũng là lần thứ 3 chúng tôi gặp nhau. Tôi bỏ ba lô xuống chia kẹo cho các em luôn, cái kiểu trẻ con nó đang háo hức thế mà mình không chiều trong khả năng có thể thì chúng rất dễ...ghét mình Wink. Tôi mở tập ảnh ra, mọi người xúm vào xem rồi cười rồi nói, ai cũng khen đẹp. Tôi chỉ im lặng, thấy mình đã thay mặt nhóm làm được 1 việc nhỏ mà ý nghĩa, những tấm hình ấy rất ít ỏi trong số hơn 1 ngàn tấm của chuyến đi trước, nhưng nó là niềm vui, niềm động viên khích lệ các thầy cô, các em học sinh, quan trọng hơn nữa nó gắn kết chúng tôi bằng tình cảm không nói hết bằng lời. Tôi tranh thủ đi rửa mặt mũi chân tay rồi vào ăn cơm, chúng tôi như người một nhà rồi nên không khách sáo nữa, có gì ăn nấy thôi, người ta thường nói " Vì tình vì nghĩa chứ ai vì đĩa xôi đầy " Grin 14h15 tôi bước ra sân gửi lời chào tạm biệt đến các anh lãnh đạo xã, đến các thầy cô và các em học sinh nơi đây, mọi người cứ giữ tôi ở lại nhưng tôi phải về thị xã HG cho kịp chuyến xe lúc 20h30 về HN. Anh hiệu trưởng có ý muốn đưa tôi về đến thị xã nhưng tôi nhất định không chịu, rồi anh nói : " Sao mà em ngang bướng quá vậy? Em làm anh thấy áy náy quá ! " - " Thôi không có gì anh ạ, còn chuyện ngang bướng thì từ trong bụng mẹ rồi, em nói cho anh biết nhé, lẽ ra em sinh vào 15/06 âm lịch đấy, nhưng gan quá 16/06 bác sĩ phải mổ em mới...ra được, tí nữa thì gái hôm rằm " Wink. Chúng tôi cùng cười phá lên và anh đành chịu để tôi về một mình. Tôi thật lòng cũng muốn anh đi cùng, chặng đường 125km có bạn đồng hành thì càng vui và khoảng cách rất có thể sẽ ngắn lại hehe nhưng mà thôi, tôi để anh giữ sức khỏe ngày mai (chủ nhật ) anh còn đi bộ vào xóm xa tít mù khơi để họp.

      Tôi về đến thị xã HG lúc 19h30 tối hôm ấy, ơn trời suốt chặng đường xe pháo không bị làm sao chứ không thì khóc thét giữa " đồng không mông quạnh " ấy, nghĩ lại đúng là mình uống thuốc liều ! Tôi gửi lại xe và áo khoác cho chị bạn, cảm ơn vợ chồng anh chị đã giúp đỡ tôi thực hiện được trọn vẹn một trong những ước mơ của mình. Tôi ra xe khách để về HN luôn, sẽ đi suốt một đêm nữa, rồi 2 tiếng từ HN về nhà, chuyến đi mệt nhưng ý nghĩa, sẽ là kỷ niệm đáng nhớ của tôi, không nhớ sao nổi khi được sống với những con người đầy nghị lực, có sức sống mãnh liệt, những người giáo viên nỗ lực hết mình " cõng cái chữ lên non ".....Tôi sẽ mang theo bên mình tất cả những niềm vui, nỗi buồn, chút suy tư trăn trở về cuộc sống con người quê hương tôi, về lời mời gọi chân tình của thầy hiệu trưởng trường PTCS Sủng Trái " Gần Tết  em lên nhé, anh sẽ chiết 1 cành đào thật đẹp để em mang về làm quà của quê mình " - Vâng, nhất định rồi, quê mình đẹp quá đi thôi !

" Ai về thăm quê hương tôi nơi biên cương ... là đây
Có đường đi trên mây lên tới cổng trời
Đây Hà Giang quê hương tôi, đây HG quê chúng tôi...."


http://www.youtube.com/watch?v=iqAknsrP-rs

Hết !


Logged

Là người chiến sĩ giản dị đẹp biết bao.
Một chiếc ba lô,một khẩu súng trường,một ngôi sao trên mũ...
Trinhsat
Thành viên
*
Bài viết: 397


« Trả lời #592 vào lúc: 26 Tháng Mười Một, 2009, 04:30:19 PM »

Cảm ơn phóng sự của Nguoichiensi.

Khâm phục cái cá tính của bạn. Lấy đâu ra sức mà bay nhảy ghê thế.
Cũng lạ là gái HP mà sao yêu HG quá thể.
Liệu sau này bạn có lấy chồng rồi sống ở HG không?
Các chiến sĩ biên phòng, người dân tộc rất yêu quý bạn, thấy rõ điều đó trong chuyện kể về chuyến đi của bạn.
Mà bây giờ vẫn không hiểu sao có nhiều người cứ thấy bạn xuất hiện là ném đá?
Riêng tôi, vẫn quý và trân trọng cái tình của bạn đối với người dân tộc, người nghèo.
Logged
kimphuong_85
Thành viên
*
Bài viết: 16


« Trả lời #593 vào lúc: 26 Tháng Mười Một, 2009, 04:34:49 PM »

Vài năm nữa mà em không lấy được chồng,em ra bắc theo chị Nguoichiensy lên Hà Giang có khi em lại kiếm được 1 chiến sỹ biên phòng ấy chị nhỉ  Wink
Logged

Cô ơi cô!Cháu vẫn yêu cô lắm!
nguoichiensi
Thành viên
*
Bài viết: 26



« Trả lời #594 vào lúc: 26 Tháng Mười Một, 2009, 04:53:11 PM »

Cảm ơn phóng sự của Nguoichiensi.

Khâm phục cái cá tính của bạn. Lấy đâu ra sức mà bay nhảy ghê thế.
Cũng lạ là gái HP mà sao yêu HG quá thể.
Liệu sau này bạn có lấy chồng rồi sống ở HG không?
Các chiến sĩ biên phòng, người dân tộc rất yêu quý bạn, thấy rõ điều đó trong chuyện kể về chuyến đi của bạn.
Mà bây giờ vẫn không hiểu sao có nhiều người cứ thấy bạn xuất hiện là ném đá?
Riêng tôi, vẫn quý và trân trọng cái tình của bạn đối với người dân tộc, người nghèo.

Em cảm ơn bác đã quá lời khen Cheesy
 
Em nhiều lúc cũng ngồi 1 mình rồi nghĩ thần người ra, chả hiểu sao mình yêu HG đến thế, có khi đi giữa lòng thành phố bất chợt nhìn biển xe 23 là nhớ HG lắm rồi, hôm trước nhớ quá không biết làm sao phải gọi điện lên trên ấy nói chuyện với 1 -2 người giả vờ hỏi chuyện....thời tiết Grin Grin Grin

Em cũng muốn định cư luôn ở HG (kể cả không lấy chồng ở đấy ) nhưng mà hoàn cảnh gia đình em không cho phép, em phải làm trọn chữ Hiếu nữa hic hic nhưng còn sức là em cứ đi, đến khi không đi được nữa thì em sẽ truyền lại bầu nhiệt huyết cho con cháu chút chít của em để chúng nó đi thay Grin

@ Kimphuong_85 : Chắc bạn bằng tuổi tôi hehe ok bạn cứ ra đây đi rồi tính tiếp Grin

Logged

Là người chiến sĩ giản dị đẹp biết bao.
Một chiếc ba lô,một khẩu súng trường,một ngôi sao trên mũ...
Lizzy
Thượng sĩ
*
Bài viết: 83


Phái viên của Tư lệnh


« Trả lời #595 vào lúc: 26 Tháng Mười Một, 2009, 05:27:58 PM »

Đã hết số trang qui định, mình khóa lại.
Logged

Who can say where the road goes
Where the day flows?
Only time...
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM