Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 11 Tháng Mười Hai, 2019, 01:27:56 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Cuộc tiến công chiến lược năm 1972: Quảng Trị-Bắc Tây Nguyên-Đông Nam Bộ  (Đọc 305474 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Phong Quảng
Thành viên
*
Bài viết: 620


« Trả lời #60 vào lúc: 28 Tháng Tư, 2010, 08:00:17 AM »

Nếu xích chân pháo thủ thì ai là người mang đạn lên máng đạn cho số 1, số 2 bắn. Các bạn xem cái trận địa pháo PK trên ảnh hình dung xem xích như thế có chiến đấu được không?
Logged
anhkhoi
Thành viên
*
Bài viết: 312


« Trả lời #61 vào lúc: 28 Tháng Tư, 2010, 10:47:02 AM »

Đúng đó, Nguoiquaduong. Cần có nguồn cụ thể

Tôi là nhân chứng!  Tôi có mặt tại An Lộc trong chuyến Chianook cuối cùng có thể đáp xuống An Lộc, và đã ở tại An Lộc 110 ngày.

Welcome on board  Grin

Em cũng nghĩ ít khả năng B52 cố tình ném bom trực tiếp vào trung tâm thị xã, nhưng theo bác có trường hợp đạn lạc không? Nếu số lượng thường dân và thương binh kẹt tại thị xã quá lớn như vậy (nhiều ngàn người) thì bên VNCH có thương lượng với QGP để mở đường cho dân tản cư và chuyển thương binh đi không?

Bác có ý kiến gì về số lượng xe tăng QGP bị hạ trong trận này, cụ thể theo quan sát cá nhân của bác thì khoảng bao nhiêu chiếc bị hạ?
Logged
linhthongtin
Thành viên
*
Bài viết: 58


« Trả lời #62 vào lúc: 28 Tháng Tư, 2010, 09:29:07 PM »

Có bọn Nhật thì chắc 100% là nó xích chân phi công Thần Phong vào máy bay và bọn Quốc Xã xích chân lính PK vào pháo.
Logged

Kịp thời - Chính xác - Bí mật - An toàn.
Lính Thông tin coi đó là sự sống !!!
KhachQuaDuong
Thành viên
*
Bài viết: 31


« Trả lời #63 vào lúc: 29 Tháng Tư, 2010, 07:16:02 AM »

Trích dẫn
Welcome on board  Grin

Em cũng nghĩ ít khả năng B52 cố tình ném bom trực tiếp vào trung tâm thị xã, nhưng theo bác có trường hợp đạn lạc không? Nếu số lượng thường dân và thương binh kẹt tại thị xã quá lớn như vậy (nhiều ngàn người) thì bên VNCH có thương lượng với QGP để mở đường cho dân tản cư và chuyển thương binh đi không?

Bác có ý kiến gì về số lượng xe tăng QGP bị hạ trong trận này, cụ thể theo quan sát cá nhân của bác thì khoảng bao nhiêu chiếc bị hạ?

Vào khoảng cuối tháng 4/72 (không nhớ rõ ngày chính xác), thì T54 kéo vào từ hướng Lộc Ninh, đi ngang qua công viên (nếu không nhớ lầm là công viên Tao Phùng), và chạy dọc theo đường Trần hưng Đạo (đường Trần hưng Đạo chạy thẳng lên đồi Gió).  Khoảng nửa đêm, tôi được người lính gác đánh thức dậy để báo cho biết là có T54 vào thành phố.  Khi tôi chạy ra ban công (lúc đó tôi nằm trên tầng 3 của một toà nhà), thì thấy những chiếc xe T54 theo đội hình hàng dọc di chuyển vào thành phố.  Súng đại bác trên những chiếc xe T54 này được chĩa thẳng 45 độ lên trời, không có một dấu hiệu gì gọi là đã đi lọt vào trong thành phố mà dọc theo bên đường toàn là lính "địch".  Sau đó, những chiếc xe T54 này ngừng lại, và tôi có thể nhận thấy những người lính trong xe (lái xe và cả pháo thủ) leo lên ngồi trên mui xe khui đồ hộp ăn uống.  Dĩ nhiên, với đội hình không sẵn sàng tác chiến như thế, những chiếc xe T54 này là mồi ngon cho M72 được bắn trực xạ từ bên hông, mà những người bắn lại có toàn thời gian ngồi ngắm.  Theo tin tức của sáng ngày hôm sau, tất cả có 42 chiếc T54 bị bắn cháy.   Con số 42 là nghe tin tức.  Còn chính mắt tôi thấy, tại phòng tuyến của đơn vị tôi, dọc theo đường Trần Hưng Đạo, thì có 12 chiếc bị bắn cháy.  Cũng theo lời khai của tù binh (khi xe cháy, nhảy ra bị bắt), thì toàn đơn vị thiết giáp đó không hề biết là đã đi lọt vào trong tuyến phòng thủ của quân đội miền Nam.  Đây là những lời khai hoàn toàn có lý.  Vì không có lý do nào đi vào tuyến "địch", mà súng đại bác trên xe lại giương thẳng  45 độ lên trời như vậy.

Chuyện đi “nhầm đường cũng hoàn toàn có lý.  Vì thành phố có nhiều đường dọc ngang chi chít, nhưng hoàn toàn tối mịt mù, trên trời thì đặc mây mù nhân tạo (máy bay Mỹ thả một loại hơi hóa học phủ kín bầu trời như mây để C-130 có thể thả dù tiếp tế), và xe tăng thì lại được lệnh không mở đèn, chỉ cần đi chệch một con đường thôi, thì thay vì vào tuyến ta, lại đi qua tuyến địch là chuyện có thể xảy ra.

Ngoài ra, còn mắt thần C-130.  Những đêm nằm ở An-Lộc, có những chuyến bay C-130 của Mỹ bay ù ù ở trên.  Những chiếc C-130 đó đã được cải tiến:  trên máy bay có 1 khẩu 105 ly không giật, với đầu đạn “thông minh” được điều khiển bằng tia laser.  Tia laser được hổ trở bằng một thiết bị tìm xe tăng qua hơi nóng (bốc ra từ máy xe).  Khi tìm thấy một xe tăng, thì tia laser được chiếu thẳng xuống xe (dĩ nhiên là mắt thường không thấy tia laser này), và xạ thủ trên C-130 chỉ chĩa nòng 105 ly không giật theo tia laser để bắn.  Phải nói là trăm phát không trật một.  Con số xe tăng bị bắn cháy bởi C-130 dĩ nhiên cũng không kiểm chứng được, vì bắn ngoài vòng đai phòng thủ khá xa.

Tuy nhiên, sau “kinh nghiệm” của đêm hôm đó, và chắc chắn rằng theo “kinh nghiệm” của những chiếc tăng bị bắn hạ bởi mắt thần C-130, thì những chiếc T54 đã tìm được phương án đối phó bằng cách húc sập tường sau của những căn nhà đúc 2,3 tầng ở phía bên đường đã chiếm được.  Từ trong những căn nhà đúc đó, T54 không còn sợ mắt thần nữa.  Súng đại bác được hạ nòng bắn trực xạ qua bên đây đường.  Đêm 13 tháng 5, là đêm mà đơn vị tôi bị thiệt hại nặng nề nhất vì những họng súng trực xạ này.   Tấn công qua thì không được, mà nằm một chỗ cũng không ổn.

Thú thật, với nhận xét của riêng tôi thôi, thì An lộc vào trong tháng 5, 6 (và có lẽ kể những tháng sau này), có thể dễ dàng bị quân đội miền Bắc chiếm bất cứ lúc nào nếu muốn.  Nhưng không hiểu tại sao lại không đánh vào, mà chỉ bám sát và vờn ở mặt ngoài, sau đó, lại mở rộng vòng vây ra.  Nếu nói là “công đồn đả viện” thì cũng không đúng.  Vì sự thật, số quân tăng viện từ Lai Khê lên cũng không có bao nhiêu, mà lại bị cầm chân tại chỗ không xa Lai Khê mấy.  Theo tôi, thì lý do này có thể giải thích như sau:  Chiếm An Lộc không có lợi gì cả, mà bao vây mới là có lợi, đặc biệt là có lợi thế trên bàn hòa đàm Ba lê.  Nếu chiếm mất An Lộc, cũng chỉ có thêm 2km2 tường đổ nát, mà lại làm mồi cho B52, và quân đội miền Nam lại không phải dồn quân về để cố gắng giải toả, cũng như không còn phải nhờ đến quân đội Mỹ cho những chuyến bay tiếp tế.  Mà hễ còn phải nhờ đến thằng Mỹ, thì nó lại ép phải ký vào hiệp định Ba lê sớm sớm cho nó có lý do rút khỏi Việt Nam sớm hơn.

Thương binh thì chết hết thôi, vì không có thuốc men, cũng không có đủ bác sĩ/y tá để thay băng.  Bị thương đùi cũng chết, mà lủng ruột cũng chết.   Căn hầm nhà thương bốc mùi hôi thối.  Có thương binh nằm trong hầm chết cả ngày sau mới phát hiện ra.  Đại đội tôi, khi nhảy xuống An lộc, gồm có 242 người.  Tháng 5/72, được bổ xung thêm 200 tân binh.  Cuối tháng 6, khi được trực thăng bốc ra khỏi An Lộc, còn đúng 24 người.  Tất cả số còn lại đều đã chết.

Cũng không có chuyện “bắt tay” để tải thương binh hoặc dân chúng.  Dân ở An lộc, ngoại trừ một số rất ít không chịu di tản, đại đa số đều đã di tản theo 3 đợt như sau:  1) Đợt đầu tiên, khi vòng bao vây chưa bị thắt chặt, đa số những người có tiền (thương gia) và có thân nhân ở Sài gòn đều đưa gia đình đi hết.  2.) Đợt hai, khi một trung đoàn bộ binh mở đường từ Lai Khê vào gần đến An Lộc (có thể thấy mặt được, nhưng chưa bắt tay), thì có một số lớn thường dân liều chết chạy theo quốc lộ về hướng của trung đoàn bộ binh đó (không hiểu họ có về tới Lai Khê bình yên không).  3) Và đợt 3 nằm trong tháng sáu, sau khi quân đội miền Bắc tự động nới rộng vòng vây, thì trực thăng đã đáp xuống, bay luồn theo những cánh rừng cao su để chở họ di tản.  Và mỗi chuyến trực thăng đáp xuống/bay lên, đều là những chuyến bay giỡn mặt với tử thần.
« Sửa lần cuối: 29 Tháng Tư, 2010, 10:44:01 PM gửi bởi KhachQuaDuong » Logged
dongadoan
Thành viên
*
Bài viết: 7444


Cái thời hoa gạo cháy...


WWW
« Trả lời #64 vào lúc: 29 Tháng Tư, 2010, 08:34:19 AM »

Tôi là nhân chứng!  Tôi có mặt tại An Lộc trong chuyến Chianook cuối cùng có thể đáp xuống An Lộc, và đã ở tại An Lộc 110 ngày.
------------------------------------------------------
 Bác KhachQuaDuong là một trong những người cuối cùng đến An Lộc bằng đường không? Vậy bác là quân trung đoàn 8, thuộc quyền viên đại tá Mạch Văn Trường?
Logged

Duyên ấy kiếp sau tình chưa nhạt, thà phụ trời xanh chẳng phụ nàng!
dongadoan
Thành viên
*
Bài viết: 7444


Cái thời hoa gạo cháy...


WWW
« Trả lời #65 vào lúc: 29 Tháng Tư, 2010, 08:52:07 AM »

Về số xe tăng, thiết giáp của ta bị bắn cháy trong thị xã An Lộc thì theo một tài liệu tuyên truyền của VNCH cũng chỉ là 30 chiếc, bác KhachQuaDuong nghe con số 42 ở đâu vậy?
Logged

Duyên ấy kiếp sau tình chưa nhạt, thà phụ trời xanh chẳng phụ nàng!
chiangshan
Thành viên
*
Bài viết: 3406


No sacrifice, no victory


WWW
« Trả lời #66 vào lúc: 29 Tháng Tư, 2010, 01:01:51 PM »

Vào khoảng cuối tháng 4/75 (không nhớ rõ ngày chính xác), thì T54 kéo vào từ hướng Lộc Ninh, đi ngang qua công viên (nếu không nhớ lầm là công viên Tao Phùng), và chạy dọc theo đường Trần hưng Đạo (đường Trần hưng Đạo chạy thẳng lên đồi Gió).  Khoảng nửa đêm, tôi được người lính gác đánh thức dậy để báo cho biết là có T54 vào thành phố.  Khi tôi chạy ra ban công (lúc đó tôi nằm trên tầng 3 của một toà nhà), thì thấy những chiếc xe T54 theo đội hình hàng dọc di chuyển vào thành phố.  Súng đại bác trên những chiếc xe T54 này được chĩa thẳng 45 độ lên trời, không có một dấu hiệu gì gọi là đã đi lọt vào trong thành phố mà dọc theo bên đường toàn là lính "địch".  Sau đó, những chiếc xe T54 này ngừng lại, và tôi có thể nhận thấy những người lính trong xe (lái xe và cả pháo thủ) leo lên ngồi trên mui xe khui đồ hộp ăn uống.  Dĩ nhiên, với đội hình không sẵn sàng tác chiến như thế, những chiếc xe T54 này là mồi ngon cho M72 được bắn trực xạ từ bên hông, mà những người bắn lại có toàn thời gian ngồi ngắm.  Theo tin tức của sáng ngày hôm sau, tất cả có 42 chiếc T54 bị bắn cháy.   Con số 42 là nghe tin tức.  Còn chính mắt tôi thấy, tại phòng tuyến của đơn vị tôi, dọc theo đường Trần Hưng Đạo, thì có 12 chiếc bị bắn cháy.  Cũng theo lời khai của tù binh (khi xe cháy, nhảy ra bị bắt), thì toàn đơn vị thiết giáp đó không hề biết là đã đi lọt vào trong tuyến phòng thủ của quân đội miền Nam.  Đây là những lời khai hoàn toàn có lý.  Vì không có lý do nào đi vào tuyến "địch", mà súng đại bác trên xe lại giương thẳng  45 độ lên trời như vậy.

Chuyện đi “nhầm đường cũng hoàn toàn có lý.  Vì thành phố có nhiều đường dọc ngang chi chít, nhưng hoàn toàn tối mịt mù, trên trời thì đặc mây mù nhân tạo (máy bay Mỹ thả một loại hơi hóa học phủ kín bầu trời như mây để C-130 có thể thả dù tiếp tế), và xe tăng thì lại được lệnh không mở đèn, chỉ cần đi chệch một con đường thôi, thì thay vì vào tuyến ta, lại đi qua tuyến địch là chuyện có thể xảy ra.

Xin hỏi thêm bác chút, phía các bác bắn cháy 12 xe này ngay trong đêm hay chờ đến sáng, khi bị bắn họ có kịp phản ứng gì không?
« Sửa lần cuối: 29 Tháng Tư, 2010, 07:31:37 PM gửi bởi chiangshan » Logged

Dân ta phải biết sử ta
Cái gì không biết cần tra Gúc gồ
Phong Quảng
Thành viên
*
Bài viết: 620


« Trả lời #67 vào lúc: 29 Tháng Tư, 2010, 04:15:30 PM »

Vào khoảng cuối tháng 4/75 (không nhớ rõ ngày chính xác), thì T54 kéo vào từ hướng Lộc Ninh, đi ngang qua công viên (nếu không nhớ lầm là công viên Tao Phùng), và chạy dọc theo đường Trần hưng Đạo (đường Trần hưng Đạo chạy thẳng lên đồi Gió).  Khoảng nửa đêm, tôi được người lính gác đánh thức dậy để báo cho biết là có T54 vào thành phố.  Khi tôi chạy ra ban công (lúc đó tôi nằm trên tầng 3 của một toà nhà), thì thấy những chiếc xe T54 theo đội hình hàng dọc di chuyển vào thành phố.  Súng đại bác trên những chiếc xe T54 này được chĩa thẳng 45 độ lên trời, không có một dấu hiệu gì gọi là đã đi lọt vào trong thành phố mà dọc theo bên đường toàn là lính "địch".  Sau đó, những chiếc xe T54 này ngừng lại, và tôi có thể nhận thấy những người lính trong xe (lái xe và cả pháo thủ) leo lên ngồi trên mui xe khui đồ hộp ăn uống.  Dĩ nhiên, với đội hình không sẵn sàng tác chiến như thế, những chiếc xe T54 này là mồi ngon cho M72 được bắn trực xạ từ bên hông, mà những người bắn lại có toàn thời gian ngồi ngắm.  Theo tin tức của sáng ngày hôm sau, tất cả có 42 chiếc T54 bị bắn cháy.   Con số 42 là nghe tin tức.  Còn chính mắt tôi thấy, tại phòng tuyến của đơn vị tôi, dọc theo đường Trần Hưng Đạo, thì có 12 chiếc bị bắn cháy.  Cũng theo lời khai của tù binh (khi xe cháy, nhảy ra bị bắt), thì toàn đơn vị thiết giáp đó không hề biết là đã đi lọt vào trong tuyến phòng thủ của quân đội miền Nam.  Đây là những lời khai hoàn toàn có lý.  Vì không có lý do nào đi vào tuyến "địch", mà súng đại bác trên xe lại giương thẳng  45 độ lên trời như vậy.

Chuyện đi “nhầm đường cũng hoàn toàn có lý.  Vì thành phố có nhiều đường dọc ngang chi chít, nhưng hoàn toàn tối mịt mù, trên trời thì đặc mây mù nhân tạo (máy bay Mỹ thả một loại hơi hóa học phủ kín bầu trời như mây để C-130 có thể thả dù tiếp tế), và xe tăng thì lại được lệnh không mở đèn, chỉ cần đi chệch một con đường thôi, thì thay vì vào tuyến ta, lại đi qua tuyến địch là chuyện có thể xảy ra.

Xin hỏi thêm bác chút, phía các bác bắn cháy 12 xe này ngay trong đêm hay chờ đến sáng?
Bác khách qua đường kể cũng có lý lắm, đúng là lính trực tiếp đánh trận. Riêng về số lượng thì là lính chỉ biết chỗ mình quan sat còn toàn mặt trận thì không thể. Còn các số liệu do trên thông báo tôi thấy thường không chuẩn từ cả hai phía.
Logged
ahuuls
Thành viên
*
Bài viết: 453


Hoa hồi Xứ Lạng


« Trả lời #68 vào lúc: 29 Tháng Tư, 2010, 10:28:44 PM »

Nhưng em lại thấy bác @KhachQuaDuong hình như nhầm về thời gian xảy ra sự việc (....Tháng 5/75, được bổ xung thêm 200 tân binh.  Cuối tháng 6, khi được trực thăng bốc ra khỏi An Lộc, còn đúng 24 người.  Tất cả số còn lại đều đã chết.).Mai là 30/4 kỉ niệm 35 năm ngày giải phóng Sài gòn mà bác ?
Logged

Thư ký hỏi sếp :chữ sếp viết sờ nặng hay xờ nhẹ
sếp trả lời :Tao là xếp thích sờ gì mà chẳng được
KhachQuaDuong
Thành viên
*
Bài viết: 31


« Trả lời #69 vào lúc: 29 Tháng Tư, 2010, 10:42:26 PM »

Nhưng em lại thấy bác @KhachQuaDuong hình như nhầm về thời gian xảy ra sự việc (....Tháng 5/75, được bổ xung thêm 200 tân binh.  Cuối tháng 6, khi được trực thăng bốc ra khỏi An Lộc, còn đúng 24 người.  Tất cả số còn lại đều đã chết.).Mai là 30/4 kỉ niệm 35 năm ngày giải phóng Sài gòn mà bác ?


oh.  Xin lỗi.  Xin được đính chính: đó là những tháng 3,4,5, và 6 năm 1972.
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM