Lịch sử Quân sự Việt Nam
Tin tức: Lịch sử quân sự Việt Nam
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 18 Tháng Sáu, 2024, 05:39:50 am


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Việt Nam không thể nào quên - Quyển 1  (Đọc 3702 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
macbupda
Moderator
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #10 vào lúc: 24 Tháng Hai, 2023, 07:34:49 pm »

Sân bay Điện Biên Phủ và khu vực liền kề đã được xây dựng thành bảo tàng chiến thắng quân đội Pháp năm 1954. Trong khu vực này, hơn mười sáu nghìn lính Pháp đã bị bao vây và bị bắt làm tù binh. Những thiết bị quân sự do người Pháp bỏ lại vẫn nằm khắp “chiến trường”, ở một số nơi vẫn còn có mìn, vì thế mọi người chỉ được phép đi dọc theo con đường hiện có. Khi chúng tôi đi xem bảo tàng, có một phiên dịch đi cùng với chúng tôi, nên chúng tôi hiểu được nhiều câu chuyện thú vị.

Trong những ngày ở lại Điện Biên Phủ, chúng tôi không có phiên dịch, vì thế chúng tôi nói chuyện với người dân địa phương bằng cử chỉ và hình vẽ. Tình trạng này kéo dài đến ngày 20 tháng 2 năm 1961. Trong những ngày đó, chúng tôi bắt đầu nhận thấy người thợ máy của chúng tôi có điều gì không bình thường. Anh ấy bắt đầu xa lánh mọi người, đi đến những nơi mà chúng tôi khó có thể tìm thấy anh ta. Anh bắt đầu thấy nhớ nhà (ở nhà anh có ba đứa con nhỏ).

Tôi quyết định hằng ngày làm việc trên máy bay trực thăng: khởi động động cơ, kiểm tra tất cả các hệ thống, làm vệ sinh, lau rửa... có nghĩa là làm nhiều việc.

Ngày 20 tháng 2, máy bay Li-2 đã bay lên Điện Biên Phủ đón chúng tôi. Bộ Tư lệnh tập hợp tất cả chúng tôi về đón kỷ niệm ngày thành lập Quân đội Liên Xô (23-2). Khi tôi bước lên máy bay, tôi cảm thấy mùi thuốc khử trùng nồng nặc. Thợ máy nói rằng, chiếc máy bay của họ vừa đưa thi hài các phi công máy bay Il-14 đã hy sinh ở Lào Thông qua các câu chuyện của anh, chúng tôi đã biết được chiếc máy bay An-12 bay sang Lào để chở thi hài, khi hạ cánh trong các điều kiện mây thấp nên đã bị tai nạn. Máy bay đã bị mắc kẹt trên một con đê được xây dựng để chống lũ lụt... Con đê nằm ở đầu đường băng cất cảnh. Chiếc máy bay bị mắc kẹt bánh bên phải của khung gầm và nó bị vỡ hoàn toàn. Phi công đã hạ máy bay trên khung trái, nhưng khi bay ở tốc độ thấp, cánh phải máy bay bị va xuống đất và máy bay bị hỏng.

Về đến Hà Nội, chúng tôi được gặp tất cả các phi công của trung đoàn mình. Tâm trạng của mọi người không hào hứng với ngày hội. Mọi người nói với nhau ngày hội là ngày nước mắt.

Chúng tôi lên xe về Hải Phòng. Chúng tôi sẽ cùng với các đồng nghiệp của mình kỷ niệm ngày 23 tháng 2 với tình cảm của những người lính đang sống và làm việc xa Tổ quốc. Ngay sau ngày lễ, phi hành đoàn của chúng tôi đã được yêu cầu lên Hà Nội.

Nhiệm vụ được giao là: bay lên Điện Biên Phủ bằng máy bay Il-14 cùng với Hoàng thân Suvana Phuma và đưa ông bằng trực thăng đến tỉnh Bắc Lào. Chúng tôi đến Điện Biên Phủ thì trời vừa tối. Để đón Hoàng thân, các bạn Việt Nam đã tổ chức một bữa ăn tối, và phi hành đoàn của chúng tôi đã được mời ngồi cùng bàn với Hoàng thân. Chúng tôi hiểu rằng, đó là một vinh dự lớn. Đó là chúng tôi đang giúp đỡ Chính phủ và nhân dân Việt Nam trong thời điểm khó khăn này.

Hoàng thân Suvana Phuma nâng cốc chúc mừng. Chúng tôi không hiểu Hoàng thân nói gì, nhưng chúng tôi uống cạn một ly vodka. Ngồi cùng bàn còn có những người hình như từ Đại sứ quán Liên Xô. Chúng tôi bay cùng họ trên chuyến máy bay từ Hà Nội.

Sau khi ăn tối, chúng tôi về phòng mình, một trong số những người ngồi cùng bàn đuổi theo chúng tôi, gọi tôi dừng lại và chỉ nói đủ cho hai người nghe. Anh ấy muốn tôi sẽ lấy một lý do gì đó để không bay sang Lào. Anh ấy nhấn mạnh từng lời như sau:

“Chẳng còn gì cần để ông ấy phải đến nữa. Mọi thứ được thực hiện nhanh hơn dự kiến rồi”.

Ngày hôm sau, tôi đã tìm ra lý do để không bay tới Lào: những đám mây thấp, các đám mây che kín các đỉnh núi. Chuyến bay đã không diễn ra. Hoàng thân bay về Hà Nội.

Một đại diện của Đại sứ quán đến gặp tôi và giải thích tại sao đêm hôm trước ông đã đưa ra lệnh tìm lý do không đưa Hoàng thân trở lại Lào. Trong vòng một tuần lễ, hai trung đoàn bay đã chuyển một sư đoàn đến thung lũng Cánh Đồng Chum và chuyển muối trở lại. Các binh lính thân Mỹ cũng bị loại khỏi thung lũng và Lào sẽ sớm được giải phóng khỏi người Mỹ.

Một lần nữa phi hành đoàn của chúng tôi lại một mình ở Điện Biên Phủ. Tôi muốn bằng cách nào đó được bay về Hà Nội gặp đồng chí của mình. Sau vụ tai nạn của máy bay vì những đám mây, lãnh đạo của chúng tôi không cho phép cất cánh. Lấy lý do cho trực thăng bay vòng quanh sau một thời gian dài nghỉ bay, chúng tôi đã bay về Hà Nội khi chưa được phép. Chúng tôi chọn độ cao an toàn hướng về Hà Nội. Sau một vài phút bay, tầm nhìn bắt đầu xấu đi, gió xoáy bắt đầu. Rồi tầm nhìn đến đường chân trời biến mất, và tầm quan sát chỉ còn thấy rõ bên dưới máy bay. Gió xoáy đã trở nên mạnh hơn. Tôi đã nhìn thấy một con sông nhỏ bên dưới, tôi hỏi anh Naghibovich - phi công hoa tiêu - có phải dòng sông nằm phía dưới chúng tôi không. Anh trả lời ràng ngoài sông Hồng, không còn sông nào khác nữa.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Moderator
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #11 vào lúc: 24 Tháng Hai, 2023, 07:37:28 pm »

Nghe vậy, tôi hăng hái, ngay lập tức quay trực thăng sang bên phải, gần 90 độ. Tôi biết rằng không thể vượt qua sông Hồng, vì sau sông Hồng chiều cao của núi tăng mạnh. Một cơn gió mạnh đã đưa chúng tôi lệch sang trái. Gần như chống lại làn gió, chúng tôi cảm thấy rằng tốc độ bay đã giảm xuống đến mức dường như chúng tôi đang bị treo.

Gió xoáy mạnh đến nỗi chiếc đồng hồ đo độ cao đã giảm xuống khoảng 200 mét. Bay theo đồng hồ trong cơn gió xoáy như thế, tôi cảm thấy sức lực của tôi vẫn nằm trong giới hạn. Điều này kéo dài khoảng 20 phút. Sau đó gió xoáy bắt đầu giảm, chúng tôi cảm thấy mình đã di chuyển ra khỏi sông và khỏi vùng cao nguyên. Chúng tôi bắt đầu giảm dần tốc độ, để nhìn thấy trái đất, đường chân trời. Ở độ cao 1.500 mét, tầm nhìn tăng lên đột ngột, đường chân trời mở ra. Chúng tôi bay theo hành trình trên bản đồ, điều chỉnh la bàn vô tuyến đến trạm thông tin vô tuyến điện của sân bay Hà Nội. Phía trước chúng tôi nhìn thấy những đám mây thung lũng quanh Hà Nội. Chúng tôi không liên lạc với sở chỉ huy Hà Nội, mà quyết định bỏ qua Hà Nội “âm thầm” về phía bắc, bay ra đường ô tô Hà Nội - Hải Phòng. Và điều này đã cho chúng tôi một “la bàn” không bao giờ hỏng.

Chúng tôi đã bay đến hạ cánh ở Hải Phòng một cách lặng lẽ. Không có chuyến bay nào. Mây mù ở độ cao thấp là 70 mét. Chúng tôi tắt động cơ. Không ai phát hiện ra chúng tôi. Chúng tôi thấy kỹ thuật viên Selishev trong cabin hàng hóa, anh nằm trên ghế, đầu trùm một tấm bạt. Chúng tôi kéo tấm bạt ra đánh thức anh ta dậy, nhưng tình trạng của anh lâm vào trạng thái của một người đang bị tâm thần. Hình như anh ấy bị căng thẳng khi bay trong gió xoáy, cộng với tâm trạng nhớ gia đình từ trước.

Chúng tôi trùm bạt lên máy bay trực thăng và đi bộ về nơi ở của các phi công trực thăng. Không ai chú ý đến chúng tôi. Chúng tôi đưa Selishev vào giường của anh ấy. Tôi đến báo cáo đồng chí Karachkov - Đội trưởng đội bay, về sự trở về bất ngờ của chúng tôi. Thật kỳ lạ, đồng chí Karachkov cũng không hề ngạc nhiên khi chúng tôi bay về Hải Phòng. Đồng chí chấp nhận tất cả như chuyện dĩ nhiên. Đến đây coi như kết thúc giai đoạn đầu hành động của phi hành đoàn chúng tôi. Có thể nói rằng, chúng tôi đã đóng góp vào chiến thắng các lực lượng thân Mỹ tại Lào. Trong khi đó, phi hành đoàn chúng tôi đã phải chịu đựng một số tổn thất: Thượng úy Selishev - cán bộ kỹ thuật của chúng tôi phải nhập viện và sau đó phải đưa về Liên Xô điều trị.

Cấp trên đã cử một kỹ thuật viên chuyên bảo dưỡng máy bay trực thăng dưới mặt đất về làm kỹ thuật viên thay cho Selishev. Bây giờ tôi không thể nhớ cậu ấy, bởi vì đã 47 năm trôi qua. Kỹ thuật viên mới đã đến nhận nhiệm vụ. Chúng tôi - toàn bộ phi hành đoàn - cùng kiểm tra máy bay. Tôi cần phải tự mình tin chắc chiếc trực thăng hoạt động bình thường sau khi bay qua vùng xoáy cực mạnh như thế (nhắc đến điều này tôi vẫn cảm thấy sợ). Rất may là máy bay trực thăng không bị hư hỏng gì.

Sau gần một tháng đi công tác, bây giờ chúng tôi mới có điều kiện viết thư về nhà cho gia đình. Chúng tôi đến Hải Phòng và mua một số đồ Việt Nam mà chúng tôi lần đầu tiên thấy để làm quà tặng gửi về gia đình.

Thời gian này đã bắt đầu có các trận mưa nhiệt đới, thường vào buổi chiều tối. Trong các trận mưa đầu mùa, thường xuất hiện những chú ếch, có con nhảy cao tới 30 centimét. Rồi những đàn mối từ đâu bay ra, tạo nên những cảnh tượng rất thú vị. Các chú ếch thò cái lưỡi dài ra bắt các con mối. Nhưng khi trận mưa vừa kết thúc, thì những cảnh trên cũng biến mất.

Tôi không cố ý nghĩ rằng người Pháp, những người yêu thích những con ếch, vì thế mà không muốn rời Việt Nam. Chúng tôi nói đùa: ếch Việt Nam thật sự rất ngon.

Kết thúc tháng hai và tuần đầu tiên của tháng ba, đã không còn mây, sương mù ở độ cao thấp. Các học viên bắt đầu học lái trên bốn máy bay trực thăng.

Trực thăng và phi hành đoàn của tôi không tham gia vào các chuyến bay huấn luyện. Chúng tôi nằm trong đội hình dự bị của Bộ Tổng tư lệnh và đang chờ nhiệm vụ mới. Đến giữa tháng ba, phi hành đoàn của tôi được gọi về Hà Nội. Lần này, chúng tôi được bố trí ở sân bay cùng với các phi hành đoàn của trung đoàn vận tải. Trung đoàn vận tải không hoạt động và không cần phải bay sang Lào nữa. Lào đã được giải phóng hoàn toàn, một hiệp ước hòa bình đã được ký kết. Nhưng trung đoàn vận tải vẫn phải ở lại để chờ lệnh.

Ngày hôm sau, tôi và phi công hoa tiêu được triệu tập đến Đại sứ quán Liên Xô. Cũng chiếc xe và người lái như các lần trước, nhưng khi đã vào Đại sứ quán, chúng tôi được mời đến phòng làm việc của Đại sứ. Tôi nghĩ rằng, lần này nhiệm vụ sẽ quan trọng hơn.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Moderator
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #12 vào lúc: 24 Tháng Hai, 2023, 07:38:53 pm »

Sau khi chào hỏi và làm quen, Đại sứ cho biết phi hành đoàn chúng tôi đã hoàn thành tốt nhiệm vụ và Chính phủ Việt Nam đã bày tỏ sự biết ơn phi hành đoàn về công việc đã làm. Ông nói tiếp:

“Tuy nhiên, các bạn cần phải hoàn thành một nhiệm vụ còn quan trọng hơn. Đặc biệt quan trọng. Bây giờ sẽ có một bản đồ được đem đến đây - phòng làm việc của tôi - để các bạn chuẩn bị cho chuyến bay”.

Đại sứ nhấc điện thoại lên và gọi cho ai đó. Rồi Đại sứ mời chúng tôi ngồi vào bàn. Trên bàn, chúng tôi mở bản đồ bay của mình, chuẩn bị mọi thứ để vẽ hành trình bay.

Thiếu tướng Antipov, Tùy viên quân sự ôm một bó tài liệu bước vào phòng, ông đặt bó tài liệu lên bàn và mở ra. Đây là một bản đồ địa hình của khu vực mà chúng tôi sẽ làm việc ở đó. Thiếu tướng Antipov bắt đầu giải thích cho chúng tôi về nhiệm vụ cần hoàn thành.

Điểm cuối của đường bay đến là khu vực Đồng Hới, nằm ở phía nam miền Bắc Việt Nam. Ở đó có một sân bay máy bay An-2 và Li-2 có thể hạ cánh xuống sân bay này. Đây sẽ là bãi đỗ mà chúng tôi có thể tiếp nhiên liệu cho trực thăng. Chúng tôi sẽ nghỉ ngơi và ngủ trong làng ở Đồng Hới.

Tiếp đó, Thiếu tướng Antipov trải bản đồ địa hình và chỉ cho chúng tôi biết vị trí đường giới tuyến tạm thời giữa miền Bắc và miền Nam Việt Nam. Ông cũng chỉ cho chúng tôi biết vị trí trên bản đồ đồn biên phòng của miền Bắc Việt Nam. Ổ khu vực của đồn biên phòng có hai địa điểm hạ cánh đã được đánh dấu bằng cờ. Chúng tôi có thể hạ cánh xuống một trong hai điểm theo ý muốn. Trên bản đồ địa hình, các địa điểm hạ cánh đã được đánh dấu bằng tiếng Nga, vì bản đồ này được sản xuất tại Liên Xô. Mặt sau bản đồ có in chữ “Tuyệt mật. Bộ Tổng Tham mưu Quân đội Liên Xô”.

Chúng tôi không được các đồng chí cho lời khuyên chọn tuyến đường bay từ Đồng Hới đến đồn biên phòng trên bản đồ. Chúng tôi ngồi chuẩn bị chuyến bay: chọn tuyến đường bay đến Đồng Hới, tính toán đường bay, khoảng cách, thời gian bay. Chúng tôi đã tính khoảng cách, hướng bay theo la bàn và thời gian bay đến trạm biên phòng trong mọi trường hợp. Chúng tôi ghi lại theo ý mình những dữ liệu đó trên bản đồ chuyến bay. Sau đó, chúng tôi bắt đầu nghiên cứu địa hình trên bản đồ từ Đồng Hới đến đồn biên phòng, đặc biệt là địa hình trong khu vực bãi đỗ. Chúng tôi cố gắng nhớ mọi thứ một cách trực quan.

Sau khi chúng tôi báo cáo đã sẵn sàng, Thiếu tướng Antipov cất bản đồ địa hình và lấy giấy cuộn lại. Đại sứ căn dặn chúng tôi một câu ngắn gọn và đáng nhớ:

- Không hoàn thành nhiệm vụ thì đừng trở lại!

Chúng tôi rời khỏi phòng làm việc của Đại sứ với tâm trạng bối rối, nhưng bụng cũng bắt đầu đói, vì thế chúng tôi quyết định ăn cơm trưa tại nhà ăn của Đại sứ quán. Chúng tôi tìm đến nhà ăn, đi vào, kéo ghế ngồi. Chúng tôi đọc thực đơn với một niềm thích thú. Đây là niềm vui của chúng tôi: có món ăn nhanh - cá trích với xà lách dầu hướng dương, món thứ nhất là xúp-lap-sa (!), món thứ hai là thịt nướng với kiều mạch, món thứ ba là nước trái cây táo. Tuy nhiên, cô phục vụ đến và nói rằng bữa trưa đã kết thúc, cô cầm lại tờ menu. Thấy nét mặt buồn của chúng tôi, cô nói sẽ hỏi lại xem còn gì và sẽ mang đến. Chúng tôi đồng thanh hô theo:

- Cô gái thân mến! Hãy gọi giúp chúng tôi: xà lách, xúp và cả bánh mì nữa!

May mắn cho chúng tôi, cô phục vụ đã mang đến cho chúng tôi những gì chúng tôi yêu cầu. Vì trong ba tháng qua, chúng tôi không được ăn bánh mì, không được ăn xúp hay bất cứ thứ gì thường ăn ở Liên Xô. Chúng tôi đã ăn cơm thay bánh mì, thịt gà thay xúp, và bữa nào cũng có chuối. Tất cả những gì cô phục vụ đem đến cho chúng tôi, chúng tôi đều ăn ngon lành và vui vẻ! Bữa ăn trưa đơn giản này khiến chúng tôi nhớ suốt đời. Ít có bữa tiệc nào có thể nhớ lâu như bữa ăn trưa hôm đó.

Chúng tôi từ Đại sứ quán đi ra thẳng ra sân bay. Cũng như lần trước, chúng tôi chưa được biết thời gian khởi hành. Chúng tôi tự thiết lập thời gian biểu trong ngày cho mình: ăn sáng, kỹ thuật viên đi đến kiểm tra trực thăng, chúng tôi cùng với Nagibovich đi đến sở chỉ huy, phân tích tình hình trên không, dự báo thời tiết, hỏi để biết mật danh khi liên lạc vô tuyến điện. Như tôi đã đề cập, trong thời gian này, trời quang không có các tầng mây bay thấp, bắt đầu mùa mưa nhiệt đới thường mưa vào buổi chiều. Sau khi có được tất cả các dữ liệu cần thiết cho chuyến bay, chúng tôi đi đến máy bay trực thăng và chờ đợi. Lịch làm việc như thế này diễn ra trong thời gian 2-3 ngày.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Moderator
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #13 vào lúc: 24 Tháng Hai, 2023, 07:40:42 pm »

Một buổi chiều, có ba chiếc xe ô tô chạy tới chỗ máy bay trực thăng. Trong hai xe đầu có sáu người, có lẽ đó là lãnh đạo. Trong chiếc xe thứ ba - một chiếc xe buýt nhỏ - là hàng hóa: bốn hòm to và nặng. Các hòm được chuyển lên máy bay trực thăng. Một trong những vị khách tự giới thiệu mình bằng tiếng Nga là phiên dịch. Tôi nói với anh ấy rằng, tôi đã nắm được đường bay, phi hành đoàn đã sẵn sàng cho chuyến bay.

Khi kỹ thuật viên bay báo cáo mọi người đã ngồi vào vị trí, tôi khởi động động cơ và cho máy bay cất cánh. Chuyên bay đi dọc theo đường bờ biển về phía nam. Thời tiết tốt, sau ba giờ chúng tôi đã hạ cánh tại sân bay Đồng Hới. Đó là buổi chiều trong ngày. Sau khi nạp nhiên liệu cho máy bay trực thăng và tiến hành kiểm tra sau chuyến bay, trời đã chuyển sang tối. Lúc này, nếu bay tiếp tới đồn biên phòng sẽ không kịp thời gian triển khai công việc tiếp theo, nên chúng tôi quyết định chuyển sang buổi sáng hôm sau.

Chúng tôi cùng phi hành đoàn rời khỏi sân bay trên xe buýt đến một địa điểm ăn tối. Khi bước vào phòng, chúng tôi thấy đông đủ cả đoàn. Mọi người ngồi dọc theo chiếc bàn dài. Dãy ghế bên phải bàn chưa có ai ngồi. Người phiên dịch đã mời chúng tôi ngồi vào và đồng chí ngồi cạnh tôi.

Nhìn thấy nét mặt mọi người đều rất hân hoan vì công việc khởi đầu đều suôn sẻ, không có trở ngại nào. Phi hành đoàn chúng tôi không biết kế hoạch đã đề ra như thể nào và có lẽ chúng tôi cũng không được biết điều đó.

Trong cuộc trò chuyện với người phiên dịch, tôi hỏi anh học tiếng Nga từ khi nào và học thế nào mà nói tốt như vậy. Thật ngạc nhiên khi anh ấy nói thậm chí không sai trọng âm. Hóa ra anh tốt nghiệp Học viện Y khoa Kharkov và khóa nghiên cứu sau đại học. Tôi nghĩ bây giờ chắc anh phải đứng đầu một trường đại học ở Việt Nam, nhưng anh lắc đầu từ chối. Anh nói, hiện nay anh đang giữ chức vụ Trưởng ngành y tế của Quân đội nhân dân Việt Nam. Tiếp sau đó, qua các cuộc trò chuyện, anh nói cho tôi biết trong đoàn này có đại diện của Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Bộ Tổng Tham mưu Quân đội nhân dân Việt Nam. Tôi hiểu đây là đoàn cán bộ cấp cao.

Họ đã đem bữa tối đến. Như mọi lần, có cơm với một món ăn gì đó. Đồng chí phiên dịch của chúng tôi lại đùa: “Ôi! Giá như bây giờ có một ly vodka và đuôi cá trích!”. Chúng tôi vui vẻ hưởng ứng theo câu đùa này. Tuy nhiên tôi nghĩ rằng, uống rượu vodka trong nhiệt độ như thế này chẳng khác gì tự tử. Còn hiện tại, chúng tôi chỉ uống những gì có trên bàn: nước dừa non.

Sau khi ăn tối xong, chúng tôi được đưa tới nhà nghỉ. Mỗi phòng có ba giường nằm, có màn chống muỗi. Giường rộng có nệm bằng rơm hoặc một loại cỏ nào đó. Gối được nhét vào một thứ gì đó cưng cứng. Trong điều kiện thời tiết 40 độ và độ ẩm tới 90% như thế này, sẽ thật không khó tưởng tượng được điều gì sẽ xảy ra với chúng tôi nếu nằm giường lại có đệm được làm bằng lông vũ và lông tơ.

Ngôi nhà có các cửa sổ và các cửa sổ đó có mành che thay cho kính, nhờ đó gió bên ngoài lùa vào nhà khiến không khí trong nhà tương đối mát mẻ. Để tránh muỗi hoặc các loại côn trùng, chúng tôi đều nằm ngủ trong màn. Thật là hạnh phúc khi cảm thấy mát mẻ sau cái nóng ban ngày!

Mới chạng vạng sáng, những con ve sầu bên ngoài cửa sổ đã đồng loạt vang lên “bản nhạc” của chúng. Ngủ thiếp đi! Tuy nhiên, chuyến bay sắp tới còn chưa biết và việc hạ cánh trên các bãi đỗ đã được chỉ định trên bản đồ địa hình đang làm tôi không an tâm, vì: Thứ nhất, các địa điểm hạ cánh được lựa chọn trong một thung lũng sâu có những ngọn núi ở gần. Thứ hai, xung quanh các điểm hạ cánh, có thể có những hàng cây cao khiến cho máy bay của tôi treo lơ lửng. Khi ở nhiệt độ và độ ẩm cao, và trên máy bay có cả hàng hoá và các thành viên trong đoàn, chẳng may bị vướng vào cây cao thì máy bay sẽ rơi xuống, chứ không còn là hạ cánh xuống nữa.

Trước đây, tôi đã được học nhiều và biết được những khả năng của máy bay Mi-4 và tôi cũng được thực hành trên máy bay này. Tôi nhớ lại những lời căn dặn khi chia tay Đại sứ Liên Xô tại Hà Nội: “Không hoàn thành nhiệm vụ thì đừng trở lại!”. Trong những điều kiện như thế, có thể không hoàn thành nhiệm vụ và sẽ không trở lại. Vì những suy nghĩ này, mãi quá nửa đêm tôi mới ngủ được.

Chúng tôi thức dậy sớm. Trong lúc chờ xe, chúng tôi thảo luận trình tự thực hiện nhiệm vụ. Trên bản đồ bay, dựa vào trí nhớ, chúng tôi vẽ ra vị trí đồn biên phòng và các địa điểm hạ cánh, vẽ ra hành trình, đường bay theo la bàn khoảng cách và thời gian bay đến đồn biên phòng.

Chẳng bao lâu chiếc xe buýt đến và đưa chúng tôi đi ăn sáng, rồi uống trà, nước dừa, ăn chuối. Khi rời khỏi nơi ăn ra sân bay, chúng tôi mang theo một nải chuối.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Moderator
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #14 vào lúc: 24 Tháng Hai, 2023, 07:42:25 pm »

Một người lính vũ trang đứng bên cạnh máy bay làm công tác bảo vệ. Khi chúng tôi đi ăn sáng về cũng là lúc người chỉ huy ca bảo vệ đi đến. Những người bảo vệ ở trong một ngôi nhà nhỏ cạnh bãi đỗ máy bay. Cán bộ kỹ thuật bay tiến lại gần người chỉ huy ca bảo vệ và giơ tay cao hơn đầu vẫy vẫy. Người chỉ huy ca bảo vệ nói “tốt” và họ cùng nhau đi đến máy bay trực thăng. Họ đi quanh trực thăng, kiểm tra dấu niêm xi trên cửa ra vào máy bay. Kỹ thuật viên bay nói “tốt” và giơ ngón tay cái cho người chỉ huy ca bảo vệ (ý nói Ok!). Cả hai người bảo vệ rời khỏi vị trí. Chúng tôi đi đến máy bay trực thăng, vừa đi vừa đùa với cán bộ kỹ thuật của chúng tôi: “Làm sao mà bạn học tiếng Việt nhanh như thế!”.

Sau khi kiểm tra trực thăng bằng cách khởi động động cơ, thì đoàn công tác cũng đến. Tôi báo cáo với đoàn: phi hành đoàn đã sẵn sàng cho chuyến bay, mời các đồng chí lên máy bay.

Trời không có mây và gió. Chúng tôi đã chọn đường bay. Bay được một lúc, chúng tôi cảm thấy dường như đang bay theo con đường mà chúng tôi đã từng bay. Tất cả các dãy núi, con sông, thung lũng, các đỉnh núi phía bên trái và bên phải của tuyến bay đều đã quen thuộc với chúng tôi. Căn cứ vào những đặc điểm trên, chúng tôi đã xác định được vị trí hiện tại của chúng tôi. Vì vậy, điểm cuối cùng của đường bay - Đồn biên phòng - chúng tôi đã nhanh chóng tìm thấy. Chúng tôi ngoặt sang phải đồn biên phòng và phát hiện ra các điểm hạ cánh đã được cắm các cờ cách nhau 50 mét. Tuy nhiên, các điểm hạ cánh lại nằm giữa các cây cao. Chúng tôi bay qua các địa điểm hạ cánh và mấy lần cố thực hiện hạ cánh. Tôi bắt đầu giảm tốc độ để máy bay bay trên điểm hạ cánh. Nhưng khi tốc độ giảm xuống còn 50 kilômét/giờ, chiếc trực thăng bắt đầu rung lên khi mất độ cao. Tốc độ rotor giảm do quá tải. Tôi buộc phải chuyển trực thăng từ chế độ đang giảm tốc sang chế độ tăng tốc. Chúng tôi bay trên những ngọn cây ở độ cao cách vài mét, rồi bay vòng tròn.

Chúng tôi bay đến một địa điểm còn lại, nhưng việc tiếp cận hạ cánh thậm chí còn khó khăn hơn. Một ngọn núi dốc đứng gần đó đang án ngữ. Sau khi bay trên ngọn các cây ở địa điểm hạ cánh thứ hai ở độ cao rất thấp, khoảng 30 mét. Chúng tôi đã thấy rõ rằng, không thể hạ cánh trên cả hai địa điểm. Chúng tôi quay lại và bay qua đồn biên phòng, kiểm tra các bãi trống xung quanh, nhưng không tìm thấy điểm hạ cánh nào phù hợp.

Chúng tôi quyết định bay trở lại Đồng Hới. Cần phải đề nghị chính quyền địa phương cho người chặt cây xung quanh các khu vực hạ cánh để máy bay có thể tiếp cận được các địa điểm ở độ cao thấp, và có thể bay rà rà sát mặt đất khu vực hạ cánh.

Chúng tôi bắt đầu lấy đường bay về Đồng Hới, đột nhiên, tôi chú ý tới một ngọn núi bên phải đường bay. Trên sườn dốc của núi có một dải mặt phẳng nằm ngang (sau này chúng tôi gọi là đường băng lý tưởng). Không do dự, tôi quay hướng trực thăng và bay trên “đường băng lý tưởng”. Chúng tôi xác định chiều rộng của “đường băng này” khoảng 100 mét. Độ dốc của núi và đường băng này được bao phủ bởi các khu rừng nhỏ. Đó là một món quà quý thiên nhiên tặng chúng tôi! Tôi vui mừng hét lên với phi công - hoa tiêu rằng, điểm hạ cánh này có thể được chuẩn bị trong một đêm, chỉ cắt bỏ những cây nhỏ, bụi rậm và các cây bạch đàn là được.

Chúng tôi bay qua “đường băng” hướng về dồn biên phòng, sau đó quay lại từ đồn biên phòng hướng đến “đường băng”. Chúng tôi bay như thế để chỉ cho các chiến sĩ biên phòng đang theo dõi đường bay của chúng tôi biết hướng bay đến “đường băng”. Tôi ra lệnh cho phi công hoa tiêu vẽ trên bản đồ vị trí chính xác của “đường băng” và khoảng cách từ đồn biên phòng tới “đường băng”. Sau khi bay qua một vòng, chúng tôi bay về Đồng Hới.

Hạ cánh xuống Đồng Hới, chúng tôi cùng phi công - hoa tiêu bước ra khỏi máy bay với niềm vui và hài lòng với kết quả của chuyến bay. Một điều mà tôi đang lo lắng - có liên lạc vô tuyến điện với đồn biên phòng được không để thông báo cho họ biết tọa độ của “đường băng” và yêu cầu họ chặt cây và dọn dẹp sạch sẽ một khu vực trên “đường băng” có diện tích 50×50 mét.

Đồng chí phiên dịch của chúng tôi có vẻ không hài lòng. Anh từ chỗ đoàn công tác đến chỗ chúng tôi và nói rằng, đoàn công tác rất không hài lòng và yêu cầu chúng tôi báo cáo lý do tại sao máy bay không hạ cánh xuống địa điểm đã được chọn. Tôi giải thích ngắn gọn rằng, các địa điểm đã chọn không thích hợp để hạ cánh an toàn vì có những trở ngại. Tôi nói tiếp, từ trên không chúng tôi đã xác định một nơi hạ cánh an toàn và chúng tôi đang cần liên lạc với đồn biên phòng để thông tin cho họ những yêu cầu cần được họ giúp đỡ. Tôi trao tờ giấy có nội dung yêu cầu và chỉ rõ tọa độ nơi nhân dân địa phương cần làm công tác chuẩn bị cho “đường băng”. Nếu không liên lạc được với đồn biên phòng, chúng tôi sẽ phải chuẩn bị một cờ hiệu hoặc một bưu kiện để thả xuống khu vực của đồn biên phòng.

May mắn thay, đồng chí phiên dịch thông báo rằng, hiện đang có đường liên lạc điện báo nối với đồn biên phòng. Buổi tối sẽ có phiên liên lạc.

Chúng tôi được mời đi tắm biển, và chúng tôi vui vẻ nhận lời. Trong cái nóng của vùng nhiệt đới thì việc tổ chức đi tắm biển là rất phù hợp. Chúng tôi được xe ô tô đưa đến bờ biển mà các bạn Việt Nam gọi là Biển Đông. Chúng tôi đến cửa một dòng sông chảy ra biển. Phiên dịch viên đi cùng chúng tôi. Anh là một bác sĩ và một người dân địa phương nên đã cho chúng tôi những lời khuyên về cách tắm biển ở khu vực này. Chúng tôi được cảnh báo không bơi xa bờ, vì có thể gặp cá mập. Chúng tôi lao xuống biển và cảm thấy được ngay độ mặn của nước: toàn thân bị ngứa và cảm giác nóng rát bắt đầu khắp cơ thể. Vì thế, chúng tôi không ở lại dưới biển lâu mà vội vã xuống sông để rửa hết nước mặn. Chúng tôi đã làm thủ tục này ba lần và yêu cầu được trở về nhà dưới bóng mát, dưới mái nhà, vì trên bãi biển không có nơi nào để trốn khỏi ánh mặt trời tàn nhẫn.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Moderator
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #15 vào lúc: 24 Tháng Hai, 2023, 07:52:25 pm »

Trong bữa tối, chúng tôi được thông báo rằng đã có một phiên liên lạc với đồn biên phòng và họ đã nhận đầy đủ thông tin. Chúng tôi nghỉ ngơi, thống nhất kế hoạch sáng mai sẽ cất cánh.

Mặt trời vừa mọc là chúng tôi xuất phát ngay. Từ khoảng cách ba cây số chúng tôi đã nhận thấy một khu đất không có thảm thực vật, và khi đến gần hơn, chúng tôi thấy những người đang làm việc trên rìa các bụi cây. Tôi quyết định hạ cánh, khi xác định rằng không có trở ngại, tôi bay là là và tiếp đất mà không giảm tốc độ cánh quạt. Cán bộ kỹ thuật bay đã khẳng định rằng các bánh xe của chiếc trực thăng đã ở trên bề mặt phẳng, cho tín hiệu. Tôi tắt động cơ, giảm tốc độ quay của cánh quạt. Kỹ thuật viên bay đã mời mọi người ra cửa. Tất cả nhanh chóng rời khỏi trực thăng.

Từ buồng lái tôi nhìn thấy mọi người đến đều vui vẻ: họ mỉm cười, ôm nhau... Khi niềm vui kết thúc, tất cả mọi người tản về phía rừng cây. Người phiên dịch - bác sĩ của chúng tôi (tôi đã bắt đầu gọi anh là bác sĩ) nói rằng mọi người đi chọn địa điểm để gặp mặt.

- Gặp mặt? - Tôi hỏi.

Bác sĩ trả lời:

- Vâng, gặp mặt với những người vừa từ miền Nam Việt Nam ra. Họ là những người lần đầu tiên đi vòng đường giới tuyến qua lãnh thổ Lào đã được giải phóng.

Tưởng là gì, các cuộc gặp mặt đã quen thuộc với chúng tôi khi làm nhiệm vụ đầu tiên. Một trong số các thành viên của phái đoàn đi ra từ rừng cây, nói chuyện với bác sĩ. Bác sĩ nói với chúng tôi rằng địa điểm gặp mặt đã được chọn, và đây cũng là nơi để chuyển giao hàng hoá.

Tôi chỉ cho các chiến sĩ biên phòng tiếp tục mở rộng bãi đỗ. Sau khi thấy bãi đỗ đã được mở rộng theo yêu cầu, tôi đề nghị đồng chí phụ trách cho ngừng công việc và chuyển sang công tác bốc dỡ hàng khỏi trực thăng.

Bác sĩ đã dịch những ý kiến của tôi cho một thành viên của phái đoàn. Thành viên này đi ngay. Chẳng bao lâu, ông trở lại cùng với một nhóm chiến sĩ biên phòng, và bắt đầu bốc dỡ hàng hóa xuống và mang đi.

Sau một thời gian, một số người từ trong rừng đi ra. Dựa vào quần áo, chúng tôi biết họ là những người vừa từ miền Nam ra. Quần áo của họ bị rách nát. Một số người có vẻ bị đau và ốm. Họ đã được các chiến sĩ biên phòng dìu đi.

Bác sĩ của chúng tôi bước đến gặp họ và nói chuyện, sau đó mọi người lại đi khuất rừng cây.

Mặt trời đã lên cao. Xuất hiện những con ruồi trâu và chúng bắt đầu tấn công chúng tôi từ mọi phía. Thân máy bay trực thăng bị mặt trời nung nóng cũng là nơi thu hút nhiều loại côn trùng. Chúng bám vào trực thăng, bay qua cánh cửa mở vào trong. Chúng tôi không thể chịu đựng nổi những con ruồi khó chịu này. Chúng tôi chạy đến chỗ rừng cây, bẻ các cành cây để làm “quạt” xua đuổi chúng. Nhờ đó, tình hình cũng dịu đi ít chút, nhưng chẳng được bao lâu. Để thoát khỏi các loài côn trùng khát máu này, chúng tôi buộc phải vận chuyển liên tục: chạy, nhảy, nhún vai. Phi công bên phải tôi, anh Nagibovich, đã cố gắng tìm cách trèo lên nóc trực thăng, trên trục rotor, nhưng cũng không ăn thua! Chúng tôi quyết định lấy xăng bôi lên cơ thể, nhưng đó chỉ là giải pháp tình thế, vì xăng dễ bay hơi. Chúng tôi tiếp tục dùng cành cây để xua đuổi chúng.

Buổi tối, có thêm loại muỗi, muỗi tép và một số côn trùng hút máu khác đã tham gia cùng ruồi trâu tấn công chúng tôi. Đối với chúng tôi, bốn giờ chờ đợi dường như dài mãi mãi. Cuối cùng, bác sĩ đã trở ra. Tôi nói với bác sĩ rằng trời sắp tối, và cuộc gặp cần kết thúc để còn về kịp Đồng Hới khi trời còn sáng. Sau khi báo cáo đoàn, bác sĩ thông báo cho chúng tôi ý kiến của lãnh đạo:

- Nếu phi hành đoàn đang vội, hãy để họ bay đi!

Tất nhiên, chúng tôi không thể bay trở về mà không có phái đoàn. Chúng tôi cho động cơ chạy, cánh quạt quay, bay lên lơ lửng, quay 180 độ về hướng Đồng Hới. Sau những thao tác này, chúng tôi lại hạ xuống tắt động cơ. Có thể việc làm vừa qua của chúng tôi có ảnh hưởng một chút đến việc rút ngắn thời gian của các cuộc gặp mặt, bởi vì sau khoảng 10 phút, mọi người đều đi ra khỏi khu rừng cây. Tất cả gồm 11 người. Không thể phân biệt được ai là người vừa từ Nam ra, ai là người miền Bắc Việt Nam vào. Tất cả đều mặc quân phục của Quân đội nhân dân Việt Nam. Cả đoàn lên máy bay. Chúng tôi cất cánh.

Ở Đồng Hới, máy bay Li-2 đang chờ đoàn. Bác sĩ thông báo với chúng tôi rằng vào sáng mai chúng tôi có thể bay về Hà Nội. Điều này khiến chúng tôi hạnh phúc. Trong khi ngồi trên máy bay, chúng tôi chia sẻ với bác sĩ ý kiến về các cuộc gặp mặt. Chúng tôi cảm thấy dường như cuộc gặp mặt đã bị kéo dài. Bác sĩ nói rằng ông phải chữa trị các vết thương cho những người từ miền Nam ra.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Moderator
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #16 vào lúc: 24 Tháng Hai, 2023, 07:53:52 pm »

Ăn tối xong chúng tôi đi ngủ, mong có một giấc ngủ yên tĩnh, dài và vô tư. Song lại một đêm ồn ào, nếu không nói là một đêm khủng khiếp. Khoảng 9 giờ tối một cơn bão ập đến. Ai cũng nghĩ, đó là điều tốt, vì trời sẽ mát mẻ. Chúng tôi mở tấm rèm, đứng cạnh cửa sổ, tận hưởng sự mát mẻ, đột nhiên một tia chớp chói lóa lóe lên ngoài cửa sổ. Và ngay lập tức một tiếng sét vang lên làm rung chuyển ngôi nhà của chúng tôi. Qua sương mù, chúng tôi có thể nhìn thấy được từ bầu trời trút xuống một luồng nước liên tục phủ khắp mọi nơi. Một dòng nước như thác đổ xuống từ mái nhà. Ánh sáng lóe lên từng phút, liên tục vang lên những tiếng sấm chói tai. Hình như những tia chớp đang bay gần cửa sổ. Bài thơ “Bên cửa sổ” được dùng làm lời của câu hát “Các tia chớp lóe lên trong bóng tối, theo sau là những tiếng sấm chói tai”.

- Ôi! Cậu đấy à.

- Vâng! Tôi đây.

- Mưa thế này, nó sẽ đưa chúng ta cùng ngôi nhà ra biển mất!

Chúng tôi đã trao đổi những ấn tượng lần đầu tiên khi chứng kiến một cơn mưa nhiệt đới kèm theo sấm chớp.

Sấm chớp bắt đầu giảm đi, nhưng trời tiếp tục trút nước không ngừng, trong khi đó gió bắt đầu mạnh hơn. Chúng tôi bắt đầu lạnh và chui vào đống rèm che cửa, trùm thêm những tấm trải lên người. Giờ đây lùa vào căn phòng không phải là những làn gió nhẹ mà là những cơn gió mạnh. Tôi đã vùng dậy và nói to:

- Các bạn ơi, ở đó thế nào?

- Thưa chỉ huy, quay lại 180 độ, mưa nhiệt đới đã tạnh. Antarctica có ở phía trước không? - Phi công - hoa tiêu Nagibovich trả lời.

Tôi cũng đã trả lời với một câu đùa:

- Tôi sẽ bay ngược lại vào buổi sáng, còn bây giờ cần phải sống qua mùa đông trong ấm áp đã.

Chúng tôi nằm sát vào nhau và lấy ba tấm thảm đắp lên người. Nghe tiếng tí tách của mưa, chúng tôi thấy ấm dần lên và bắt đầu chìm dần vào giấc ngủ. Đột nhiên có những tiếng động bên ngoài cửa sổ, không phải là tiếng rên rỉ, mà là tiếng kêu như còi rất to và trầm, ở phía xa xa tôi cũng nghe được những tiếng như thế vọng lại, vọng tiếp. Số lượng “còi” được tăng lên sau từng phút. “Buổi hòa nhạc” bắt đầu. Nó kéo dài suốt cả trận mưa. Và đến khi com mưa dừng lại vào quá nửa đêm chúng mới thôi. Cuối cùng, chúng tôi ngủ thiếp đi.

Sáng dậy, chúng tôi thấy nhà của chúng tôi “nổi” trong nước. Nước tràn ngập tất cả xung quanh, nhìn chỗ nào cũng thấy nước. Chúng tôi đi ăn sáng trên đường ngập nước. Bác sĩ đến ăn sáng và thông báo là đã xảy ra lũ trong vùng. Các đê sông đều bị vỡ, lũ đổ về từ các ngọn núi, cánh đồng lúa bị ngập, lúa bị hỏng, tất cả hoa màu đều chìm dưới nước. Ở đây đã nhiều năm không có mưa lớn như vậy, chỉ những người già mới nhớ về những trận mưa như thế.

Chúng tôi đã hỏi, trong cơn mưa có cái gì hoặc “ai” đã hét lên như vậy. Bác sĩ cười và nói rằng đó là ếch. Trong cơn mưa nhiệt đới, các chú ếch đã rời khỏi nơi trú ẩn và dùng âm thanh của mình để gọi “bạn gái” đến âu yếm.

Chúng tôi tạm biệt bác sĩ, cảm ơn anh vì sự nhạy cảm và công việc anh đã hoàn thành xuất sắc với tư cách là phiên dịch. Người lái xe đưa chúng tôi đến sân bay. Sân bay ở trên một địa điểm cao, vì vậy nó vẫn khô ráo. Tối hôm trước chúng tôi đã nhận được lệnh cho phép bay. Chúng tôi bay về Hà Nội.

Sau chuyến bay xa, chúng tôi bước vào công tác chuẩn bị trực thăng và quyết định thư giãn, uống bia “Bia Hà Nội”. Chúng tôi đứng, uống bia và xem máy bay Li-2 chạy như thế nào trong bãi đậu. Chúng tôi đã nhìn thấy máy bay này ở Đồng Hới. Chúng tôi hiểu các đại biểu của chúng tôi đã về Hà Nội. Một số xe con đã chạy sát qua chúng tôi hướng đến máy bay Li-2. Mọi người bắt đầu lần lượt rời khỏi máy bay. Những người đến đón họ đứng ở dưới, họ bắt tay, ôm nhau và sau khi nói chuyện ngắn gọn, mọi người lại đi về các xe dành cho mình. Đoàn xe di chuyển về hướng chúng tôi. Chiếc xe đầu tiên dừng lại, những xe sau cũng lần lượt dừng lại.

Một đại biểu trong bộ âu phục và người phiên dịch của chúng tôi bước ra từ xe thứ nhất. Đồng chí phiên dịch đã ra tín hiệu để chúng tôi đến gần. Khi chúng tôi đến nơi, vị khách mỉm cười vui vẻ, nói điều gì bằng tiếng Việt và đưa tay bắt tay tôi và các thành viên phi hành đoàn của tôi. Khi nói xong, ông ra hiệu để dịch sang tiếng Nga. Bác sĩ dịch:

- Thủ tướng Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa Phạm Văn Đồng cảm ơn các bạn vì đã thực hiện thành công một công việc rất quan trọng cho nhân dân Việt Nam.

Tất cả đều là các đại biểu tham gia cuộc gặp mặt hôm trước cũng lần lượt bước ra khỏi xe, tiến lại và bắt tay chúng tôi. Sau đó, mọi người lại trở về xe của mình và tạm biệt chúng tôi. Đây là cuộc gặp duy nhất của chúng tôi với Thủ tướng Phạm Văn Đồng. Cuộc gặp đã diễn ra bất ngờ và ấm áp, hình ảnh đó luôn trong trí nhớ của mỗi chúng tôi.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Moderator
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #17 vào lúc: 24 Tháng Hai, 2023, 07:55:52 pm »

Chúng tôi trở lại quầy bar, bên những cốc bia chúng tôi đang uống dở. Chúng tôi sôi nổi thảo luận về sự kiện vừa xảy ra. Chúng tôi nhớ đến bữa ăn trưa trong phòng ăn của Đại sứ quán Liên Xô và quyết định đi đến đó một lần nữa. Chúng tôi tìm thấy chiếc xe và lái xe của chúng tôi trong bãi đậu xe. Anh được lệnh phải luôn đi cùng chúng tôi.

Người lính gác dường như đã quen chúng tôi, nên chúng tôi dễ dàng vào Đại sứ quán. Và từ ngày đó, chúng tôi thường xuyên đến ăn cơm tại đây. Chúng tôi ở lại Hà Nội và chờ nhiệm vụ mới. Những ngày này chúng tôi có thời gian rảnh rỗi để khám phá Hà Nội, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của thành phố, những điểm tham quan, bao gồm cả các khu phố Hồ Hoàn Kiếm.

Có một lần, người lái xe dừng xe bên tòa nhà, chỉ vào đó và nói: “Liên Xô!”. Hóa ra đó là một cửa hàng. Chúng tôi bước vào và thấy người bán hàng nói tiếng Nga, người mua cũng nói tiếng Nga. Chúng tôi xem bảng thông báo, trên đó giới thiệu các mặt hàng và khu vực để mặt hàng cũng như cách chi trả bằng tiền Việt Nam.

Trong khu bán hàng có nhiều bàn nhỏ, một số chị em cùng bạn bè mình, có người đem theo cả con, đang uống nước chanh và vui vẻ nói chuyện với nhau. Chúng tôi mua bia và chọn một bàn trống. Chúng tôi nghe nói, các gia đình đến đây không chỉ từ Đại sứ quán Liên Xô mà còn từ các Đại sứ quán của các nước khác. Sau này, trước lúc bay về Liên Xô, chúng tôi được đưa từ Hải Phòng đến cửa hàng này để mua quà Việt Nam cho gia đình và bạn bè.

Vào cuối tháng 3, có lệnh bay tới Hải Phòng. Các chuyến bay huấn luyện chuyên sâu đã được tiến hành tại sân bay Cát Bi, Hải Phòng. Các học viên bắt đầu các chuyến bay độc lập. Các kỹ thuật viên đang chuẩn bị chuyển giao máy bay trực thăng cho các chuyên gia Việt Nam. Trực thăng mà phi hành đoàn tôi bay để thực hiện nhiệm vụ, cũng được các kỹ thuật viên chuẩn bị để chuyển giao. Phi hành đoàn của chúng tôi không còn nhiệm vụ gi nữa.

Thời tiết càng ngày càng nóng. Ban ngày khoảng hơn 40 độ, độ ẩm không khí gần 100%. Người liên tục đổ mồ hôi, tôi bắt đầu bị ngứa khắp cơ thể. Bác sĩ khuyên nên dùng nước chanh chà xát cơ thể, nhưng phương pháp này chỉ có tác dụng trong thời gian ngắn.

Ngày 12 tháng 4, chúng tôi nghe đài radio thông báo một bản tin gây chấn động thế giới: Iuri Gagarin của chúng tôi đã bay vào vũ trụ! Tất cả người dân Liên Xô như chúng tôi đều được các bạn Việt Nam chúc mừng. Chúng tôi phấn khởi và tự hào về đất nước mình - Liên Xô có người đầu tiên bay vào vũ trụ!

Cuối tháng 4, các học viên bắt đầu tham gia kỳ thi (môn khí động học, môn hoa tiêu máy bay trực thăng, phần vật chất và các nguyên tắc sử dụng máy bay trực thăng). Đầu tháng 5, các học viên - phi công đã vượt qua kỳ thi môn kỹ thuật lái thử. Đến giữa tháng 5, chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ đào tạo các phi công Việt Nam lái máy bay trực thăng. Các phi hành đoàn máy bay trực thăng Việt Nam được thành lập và chúng tôi được chuyển giao máy bay trực thăng cho các phi công Việt Nam.

Hạ tuần tháng 5, chúng tôi lưu luyến chia tay các phi công trực thăng và những người bạn Việt Nam để trở về Hà Nội.

Trong một buổi lễ long trọng tại Đại sứ quán Liên Xô đại diện Chính phủ Việt Nam đã trao cho chúng tôi phần thưởng của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa - Huy chương Hữu Nghị.

Sáng sớm ngày hôm sau, chúng tôi rời Việt Nam về Liên Xô trên máy bay Il-14. Chúng tôi đem theo những bức ảnh do các bạn Việt Nam tặng làm kỷ niệm, cùng với những kỷ niệm tốt đẹp về những người bạn tuyệt vời ở đây. Chúng tôi nhớ lại, chúng tôi đã được chụp ảnh với Chủ tịch Hồ Chí Minh như thế nào. Tôi nghĩ tôi sẽ không bao giờ quên một chuyến đi công tác đến đất nước tuyệt vời này và luôn nhớ đến những người tuyệt vời mà tôi đã có cơ hội tiếp xúc với họ.

Nhiều năm sau, khi báo chí Liên Xô đưa tin về “Đường Hồ Chí Minh”, tôi đã có thể bí mật chia sẻ với các đồng nghiệp về kỷ niệm khi tham gia vào sự khởi đầu của con đường này: Đường mòn bắt đầu từ vùng lãnh thổ của Lào được giải phóng khỏi lực lượng thân Mỹ, đi vòng qua đường giới tuyến tạm thời, sau đó nối sang đường Hồ Chí Minh.

Trong thời Xôviết, mọi thứ chúng tôi làm ở Việt Nam đều được giữ bí mật. Kể từ những ngày đáng nhớ này đến nay đã gần một nửa thế kỷ đã trôi qua. Tôi đã giữ những cảm xúc ấm áp nhất về những người bạn Việt Nam. Cảm ơn các bạn về sự giúp đỡ và những tình cảm tốt đẹp mà các bạn đã dành cho chúng tôi. Ở Việt Nam, chúng tôi đã bị thuyết phục rằng, người Việt Nam là những người can đảm, cứng rắn, yêu lao động. Họ yêu đất nước của mình. Tôi tự hào đã góp phần công sức nhỏ giúp Việt Nam trong cuộc đấu tranh giành độc lập.

Thành phố Ekaterinburg, năm 2008
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Moderator
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #18 vào lúc: 25 Tháng Hai, 2023, 05:33:45 pm »

VODOREZ LEONID FEDOROVICH


Đại tá Vodorez Leonid Fedorovich sinh ngày 14 tháng 11 năm 1931 tại thị trấn Izyum, vùng Kharkov. Năm 1949, ông tốt nghiệp khóa bay tại Câu bộ hàng không Kharkov. Sau đó theo học Trường hàng không quân Borisoglebsk, khoa đào tạo phi công tiêm kích mang tên Chkalov và tốt nghiệp năm 1952.

Ông được phong quân hàm trung úy phi công và tiếp tục phục vụ tại Quân khu Ural trên các cương như:

- Phi công chính, trợ lý phi đội bay.

- Phó Tham mưu trưởng trung đoàn, trợ lý cấp cao Sở chỉ huy không quân tiêm kích.

- Trưởng hoa tiêu Sở chỉ huy Quân đoàn và Tập đoàn quân.

-Từ năm 1977 đến năm 1984, ông làm Phó Tham mưu trưởng Phòng Tác chiến, Chỉ huy trưởng Sở chỉ huy Binh chủng Phòng không.

- Năm 1977, ông theo học Học viện Chỉ huy Quân sự lực lượng phòng không mang tên Nguyên soái Zhukov.

- Từ tháng 4 đến tháng 9 năm 1965, ông được cử sang Việt Nam công tác trên cương vị chuyên gia Phòng Tác chiến Quân chủng Phòng không - Không quân. Ông làm trưởng nhóm cố vấn cho Bộ Tư lệnh Phòng không - Không quân, Quân đội nhân dân Việt Nam trong việc xây dựng Binh chủng Tên lửa Phòng không.

Đại tá Vodorez Leonid Fedorovich đã đóng góp nhiều ý kiến cho Quân chủng Phòng không - Không quân Việt Nam trong việc xây dựng các đài sở chỉ huy từ Bộ Tư lệnh đến các trung đoàn, tiểu đoàn, cũng như các ý kiến tư vấn trong việc xây dựng các trung tâm huấn luyện ở Việt Nam.

Do hoàn thành tốt nhiệm vụ tại Việt Nam, ông đã được trao tặng đồng hồ vàng của Nguyên soái Liên Xô Malinovsky và thư cảm ơn. Ồng cũng được trao Huân chương danh dự và 12 Huy chương các loại, trong đó có Huy chương Hữu Nghị của Nhà nước Việt Nam và huy hiệu “Chiến binh Quốc tế”. Ông là hội viên Hội Cựu chiến binh Bộ đội Phòng không Liên Xô từng chiến đấu tại Việt Nam.

Từ năm 1980 đến năm 1983 ông được Chính phủ Liên Xô cử đi công tác tại Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Libya.

Năm 1984, ông xuất ngũ về nghỉ hưu.

Những ngày nghỉ hưu, ông có thời gian ghi lại những kỷ niệm khó quên trong những ngày công tác ở Việt Nam.

Trân trọng giới thiệu với bạn đọc.

 
CHUYẾN CÔNG TÁC BẮT ĐẦU NHƯ THẾ ĐẤY

Tháng 3 năm 1965, tôi đang phục vụ trong Bộ Tư lệnh Phòng không Chelyabinsk trên cương vị trợ lý chỉ huy trưởng Sở chỉ huy không quân tiêm kích.

Thời điểm ấy, kíp trực của tôi được giao nhiệm vụ dẫn đường cho một lượng lớn máy bay vận tải quân sự bay từ Tây sang Đông. Đây là những máy bay được coi là đặc biệt quan trọng. Trung tướng Savinov Phedor Ivanovich đã đến Sở chỉ huy Quân đoàn để trực tiếp chỉ đạo đơn vị đặc biệt này.

Các chuyến bay được tiến hành trong chế độ tuyệt mật. Ngay cả chúng tôi cũng chỉ phán đoán nơi toàn bộ không đoàn này sẽ di chuyển đến. Một vài ngày sau, đúng vào ngày chủ nhật, tôi nhận được lệnh lên Bộ Tham mưu Quân đoàn gặp Trung tướng Savinov. Trung tướng đã giao cho tôi nhiệm vụ khẩn trương chụp ảnh với trang phục dân sự và sáng sớm phải có mặt ở Bộ Tham mưu Tập đoàn quân tại thành phố Sverdlovsk. Không đem theo một thứ gì ngoài quần áo mặc hằng ngày. Buổi tối tôi đi tàu hỏa chuyến Chelyabinsk - Sverdlovsk. Trên tàu tôi gặp Trung tá Vladimir Bandurkin Fedorovich, Trưởng hoa tiêu Trung đoàn không quân tiêm kích cũng được giao nhiệm vụ đi Sverdlovsk như tôi.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Moderator
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #19 vào lúc: 25 Tháng Hai, 2023, 05:35:18 pm »

Buổi sáng ngày hôm sau, tại phòng khách của Bộ Tư lệnh Tập đoàn quân, tôi gặp một số sĩ quan thuộc các binh chủng khác nhau (Bộ đội Tên lửa Phòng không, Bộ đội Kỹ thuật vô tuyến, Bộ đội Thông tin liên lạc). Phụ tá gọi tên từng người và mời vào phòng làm việc của Trung tướng. Trong phòng chỉ có mình Trung tướng Grishkov. ông mời tôi ngồi bên cạnh và nói chuyện rất nhẹ nhàng, thân mật. Tư lệnh nói: “Đồng chí Thiếu tá Vodorez, có lẽ đồng chí đã hiểu chỉ có những người được tin tưởng tuyệt đối mới có thể được cử đến nước này công tác. Tôi không muốn nói bất cứ điều gì xúc phạm, nhưng tiếc rằng trong chúng ta vẫn có những người yếu đuối. Trong đơn vị ai cũng hô to khẩu hiệu về lòng yêu nước, chủ nghĩa quốc tế, nhưng trên thực tế không phải tất cả. Có một chỉ huy Trung đoàn Tên lửa Phòng không thuộc tập đoàn quân của chúng ta thể hiện lưỡng lự khi nhận nhiệm vụ do Chính phủ giao sang Việt Nam công tác mà không có lý do gì. Tôi không đe dọa cậu đâu, nhưng chúng tôi đã phải đưa ra vấn đề kỷ luật quân đội đối với anh ta”. Và Tư lệnh đã hỏi tôi về gia đình.

Tôi trả lời: “Một vợ và hai con gái, một đứa 8 tuổi và một đứa 11 tuổi”.

Trung tướng nói tiếp: “Nếu gia đình có gặp bất kỳ khó khăn nào, hãy nói với vợ cậu trực tiếp báo cho tôi”.

Sau khi đưa số điện thoại, ông nói: “... Đồng chí hãy nói với cô ấy rằng, đồng chí sẽ đi thao trường trong 6 tháng”. Đến đây chúng tôi chia tay...

Chiều tối hôm đó, 10 người chúng tôi bay tới Moskva. Tại sân bay Domodedovo, chúng tôi được một trung tá quân y ra đón. ông mời chúng tôi lên xe và dẫn chúng tôi đến Bộ Tham mưu lực lượng phòng không, đến thẳng phòng khách của Tham mưu trưởng, Thượng tướng Tsyganov. Ở đó, chúng tôi đã được gặp Trưởng đoàn chuyên gia quân sự Liên Xô tại Việt Nam, Đại tá Dzyza - Phó Tư lệnh Quân đoàn Phòng không Rostov. Chúng tôi được thông báo rằng tất cả chúng tôi là thành viên của Đoàn chuyên gia quân sự Liên Xô tại Việt Nam theo các lĩnh vực sau: Trung tá G.A. Levitsky - Chuyên gia về tác chiến, Tham mưu trưởng của Đoàn chuyên gia; Thiếu tá L.F. Kushnar - Kỹ sư trưởng, chuyên gia về chiến đấu- Thiếu tá L.F. Vodorez - Chuyên gia quản lý chiến đấu Phòng không và Không quân Quân đội nhân dân Việt Nam - Trung tá P.I. Vasin - Chuyên gia kỹ thuật vô tuyến điện - Trung tá A.I. UzIenkov - Chuyên gia về hậu cần; Trung tá V.F. Bandurkin - Chuyên gia đào tạo hoa tiêu dẫn đường máy bay tiêm kích; Đại úy L. Fokeev - Kỹ sư, chuyên gia Bộ đội Tên lửa Phòng không; Đại úy V.M. Kostrik - Kỹ sư chuyên gia Bộ đội Kỹ thuật vô tuyến điện; A.I. Grammov - Chuyên gia thông tin liên lạc.

Trong Bộ Tham mưu lực lượng phòng không có các đồng chí phụ trách công tác đào tạo chuyên gia và cán bộ kỹ thuật sau:

- Thượng tướng Tsyganov; Trung tướng Konstantinov; Trung tướng Godun; Trung tướng Uvarov - Tư lệnh Lực lượng Tên lửa Phòng không; Trung tướng Beregovoi - Chỉ huy Bộ đội Kỹ thuật vô tuyến điện thuộc Bộ đội Phòng không; Thiếu tướng Bashilov - Trưởng hoa tiêu và một số tướng lĩnh và sĩ quan, các trưởng phòng và trưởng ban thuộc Bộ đội Phòng không.

Mọi người đều được chuẩn bị cẩn thận và tỉ mỉ. TASS mới đưa tin mới nhất về tình hình ở Việt Nam, những số liệu tình báo về các chuyến bay của không quân Mỹ đã xâm phạm lãnh thổ Việt Nam, vị trí của các tàu sân bay Mỹ ở Vịnh Bắc Bộ, các dữ liệu chiến thuật và kỹ thuật của máy bay tiêm kích không quân Mỹ.

Mỗi người chúng tôi theo chuyên ngành của mình, cần tìm hiểu danh sách các sĩ quan Việt Nam đã được đào tạo tại các học viện và trường quân sự của lực lượng vũ trang Liên Xô, nắm chắc danh sách ai đã tốt nghiệp và ai phải bỏ dở khóa học để về nước tham gia chiến đấu. Học viện Chỉ huy quân sự ở Việt Nam đã tạm thời đóng cửa, các học viên đã ra chiến trường, còn các giáo viên Liên Xô cùng với gia đình đã rời Việt Nam về Liên Xô, riêng Đại tá Semenov - giáo viên pháo cao xạ đã ở lại.

Chúng tôi đã được bố trí ở nhà khách trong khu vực Sở chỉ huy Quân chủng Phòng không. Hằng ngày chúng tôi đều được gặp Tư lệnh Quân chủng, và đợi bảy ngày sau để bay đi. Tuy nhiên, chuyến bay đã bị hoãn. Sau này chúng tôi mới biết máy bay vận tài quân sự chở thiết bị và hàng hoá của chúng tôi không được phép qua không phận của Trung Quốc.

Bước sang ngày thứ tám, Đại tá Dzyza từ Việt Nam trở về. Chúng tôi ngay lập tức được đưa tới Moskva và đến thẳng kho của Bộ Quốc phòng Liên Xô. Ở đó, chúng tôi nhận bộ quần áo dân sự thời trang. Chúng tôi được tự chọn quần áo theo sở thích của mình: áo khoác, bộ com lê, áo sơ mi trắng, giày thời trang, mũ và cà vạt, tất cả đều sản xuất tại Cộng hòa dân chủ Đức. Chúng tôi không được cấp phát quần áo lao động. Quần áo quân phục của chúng tôi, sau này đã được gửi về cho gia đình. Thiếu tướng đích thân kiểm tra từng người và nhận xét “tốt” mới được coi là đã chuẩn bị xong.

Ngày hôm sau, chúng tôi được đưa tới Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô. Tại đây, từng người chúng tôi vào phòng tối chỉ có đèn để bàn, nộp lại thẻ Đảng, ký tên rồi tất cả lặng lẽ đi ra. Sau đó, tất cả mọi người được phép về nhà, chờ lệnh triệu tập. Chúng tôi cũng được phép về thăm đơn vị, nhưng không được nói với ai về chuyến đi công tác sắp tới.

Ba ngày sau, chúng tôi nhận được điện báo về Moskva. Sau khi xác định tình hình, tất cả mười người chúng tôi đã được mời đến Hội đồng Quân sự Phòng không Quốc gia. Nguyên soái không quân Sudets khai mạc Hội đồng Quân sự dưới sự chủ tọa của Tổng Tư lệnh Quân chủng Phòng không. Trong phòng đã đầy đủ các tướng lĩnh và sĩ quan, những người chịu trách nhiệm về mỗi người trong chúng tôi. Chúng tôi lần lượt báo cáo về việc sẵn sàng hoàn thành nhiệm vụ của Đảng và Chính phủ. Hội đồng Quân sự đã thông qua quyết định điều động chúng tôi sang Việt Nam công tác. Ngày hôm sau, Hội đồng Quân sự của Tổng cục 10 Bộ Tổng Tham mưu các lực lượng vũ trang Liên Xô được tổ chức. Quá trình cuộc họp cũng diễn ra tương tự như trên. Trong hội trường tất cả đều là tướng - các thành viên của Hội đồng Quân sự. Thượng tướng Digaev, Chủ nhiệm Tổng cục 10 chủ trì cuộc họp. Danh sách tất cả chúng tôi đã được thông qua và bỏ phiếu đồng thuận. Tại Phòng Tài chính, chúng tôi được nhận tiền công tác.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM