Lịch sử Quân sự Việt Nam
Tin tức: Lịch sử quân sự Việt Nam
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 28 Tháng Năm, 2024, 06:39:25 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Bạn chiến đấu - Tập 1  (Đọc 6761 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #70 vào lúc: 07 Tháng Mười Hai, 2022, 09:51:00 am »

Vào cuối tháng tư, bộ chỉ huy đạo quân Quan Đông lúc đó gồm chừng vài chục vạn người duyệt lại các đơn vị, đóng rải rác trên nhiều địa điểm dọc biên giới Xô-viết từ Vla-đi-vốt-stốc đến ga Ot-po. Ngày 14 tháng năm, tiền quân Nhật ùa vào những đồn biên phòng Mông-cổ và vượt biên giới dưới sự yểm hộ của không quân, tiến vào trong khu vực Khan-khin Gon — Hai tuần sau, ngày 28 tháng năm, những trận đánh trong khu vực này trở nên có một quy mô lớn vượt rất xa cục diện thông thường của một sự va chạm ở biên giới.

Đêm 28 tháng năm, một đơn vị hỗn hợp của sư đoàn 23 thuộc quân đội Thiên hoàng, gồm ba nghìn kiếm và lưỡi lê, với những đơn vị súng máy, pháo binh và thiết giáp, được bí mật tập trung trên những cao điểm của Nô-mun-Khan Bua O-bô và Bê-xim-ma-nay-a, mà trinh sát Nhật đã chiếm lĩnh mười lăm ngày trước.

Tảng sáng, hàng chục máy bay Nhật thả bom và xả súng xuống những đơn vị Xô-viết và Mông-cổ, không nhiều lắm, phụ trách bảo vệ bờ phía đông sông Khan-khin Gon, Lực lượng bảo vệ khu vực này gồm một trung đoàn kỵ binh Mông-cổ, mười lăm chiến xa thuộc một sư đoàn thiết giáp Mông-cổ và một tiều đoàn của một trung đoàn bộ binh Xô-viết đương hành quân bằng xe vận tải về phía biên giới, bổ sung cho những lực lượng đó còn có nhiều khẩu đội pháo binh đang lên đường, một đại đội công binh, phụ trách xây dựng công sự ở phía sau không xa lắm, chung quanh Tam-xắc Bu-lắc.

Như thế là ngày 28 tháng năm Bộ chỉ huy Xô—Mông chỉ có trong tay, ở khu vực Khan-khin Gon, vào khoảng hơn một nghìn người. Phòng tác chiến của ban tham mưu đã tiến trước về phía chiến trường. Những lực lượng khác còn ở xa, phía sau, đường hành quân hay chờ lệnh hành quân tùy tình hình diễn biến của trận đánh và những tài liệu về tầm quan trọng của việc tập trung binh lực Nhật-bản ở nhũng vùng biên giới Tây Mãn Châu.

Hai tuần đã trôi qua từ ngày trinh sát Nhật vi phạm biên giới — Chính phủ Liên-xô và chính phủ Mông-cổ, quyết định cuối cùng sẽ dùng vũ lực nếu cần thiết để lập lại nguyên trạng ở biên giới, nhưng vừa không muốn bỏ qua một khả năng dù nhỏ bé nhất để chấm dứt tình trạng đó một cách hòa bình. Do đó không vội vàng tập trung quá sớm những đơn vị lớn ở khu vực này.

Quân Nhật không thể vin vào cớ Liên-xô tập trung lực lượng ở biên giới Mãn Châu để mở rộng xung đột. Người ta để cho chúng thời gian suy nghĩ và rút quân về đất Mãn Châu. Trong trường hợp đó, những lực lượng Xô-viết đang chuyển quân về khu vực Tam-xắc Bu-lắc sẽ ngừng lại dọc đường,

Một nguyên nhân nữa cũng ngăn cản việc tập trung chủ lực Xô—Mông trên sông Khan-khin Gon, miền này, địa hình rất ít hiểm trở, không có những chướng ngại vật tự nhiên lớn. có những điều kiện lý tưởng cho việc hành binh, và người ta có thể ngại quân Nhật, sau khi tập trung sự chủ ý của đối phương vào Khan-khin Gon, sẽ mở mặt trận chính ở một điểm khác hay có thể ở nhiều điểm trên biên giới.

Xét những khả năng đó, lực lượng Xô-viết và Mông-cổ ở miền Đông Mông-cổ, để bảo đảm chủ động, đã tập trung xa biên giới, và sẵn sàng ứng phó với nhiều cuộc tấn công cùng một lúc theo nhiều hướng.

Tất cả nhưng cái đó thử thách gay go sức bền bỉ và lòng can đảm của một nhóm các chiến sĩ Mông-cổ và Xô-viết trực tiếp bảo vệ khu vực biên giới này.

Đóng đối diện với quân Nhật, họ biết trước rằng, nếu các trận đánh xảy ra ở khu vực này, quân thù sẽ có điều kiện thuận lợi trong việc chọn giờ và địa điểm cho cuộc tấn công đầu tiên. Họ hiểu rằng số lượng tạm thời ít ỏi của họ lúc đầu sẽ thử thách họ tàn nhẫn nhất, nhưng họ sẵn lòng, cho đến khi có tiếp viện, đấu tranh thắng lợi trong một trận đánh không cân sức.

Chính trong những điều kiện ấy, các đơn vị Xô-viết, tay cầm vũ khí, mắt nhìn ánh bình minh, ngày 28 tháng năm sáng dần trên sông Khan-khin Gon.

Sáng ngày 29 tháng năm khi Ác-tê-mi-ép đến những cao điểm của Kha-mác-đáp và đưa giấy tờ cho người lính gác trước lều tham mưu trưởng khu vực tác chiến, thì một trận đánh ác liệt đã diễn ra liên tục từ đêm hôm qua trên bờ phía đông sông Khan-khin Gon.

Quân Nhật đang chấp hành lệnh của ban tham mưu dạo quân Quan đông và của tướng Ca-mát-xu-ba-ra, chỉ huy sư đoàn 23. Theo những lệnh đó, sư đoàn «phải tiêu diệt những lực lượng Xô — Mông trong khu vực Nô-mun Khan và, sau khi vượt sông Khan-khin Gon, chiếm một đầu cầu trên bở sông phía Tây, một vị trí quân sự quan trọng cho những cuộc hành binh sau này của quân đội Thiên hoàng». Để đạt mục tiêu đó, một đơn vị hỗn hợp, có kèm những đơn vị trợ lực, sẽ được chuyển bằng xe vận tải hết sức bí mật, đến khu vực Nô-mun Khan.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #71 vào lúc: 07 Tháng Mười Hai, 2022, 09:53:33 am »

Sau đợt chuẩn bị bằng pháo binh độ một tiếng đồng hồ, quân Nhật bắt đầu tấn công lực lượng Mông-Xô, rất ít người; những lực lượng này đóng rải rác trên một trận tuyến dài mười cây số, sau lưng là sông Khon-khin Gon, một con sông sâu nước xiết rộng gần một trăm thước, chỉ có một chỗ qua lại được.

Kế hoạch của quân Nhật nói chung, tóm tắt là nhằm tiến công suốt dọc trận tuyến, đồng thời chuyển chủ lực đến sườn phải của chúng ở phía Bắc, và như thế vòng qua các lực lượng Mông — Xô về phía Bắc, đổ ra Khan-khin Gon, theo dọc sông tiến về phía Nam, cắt điểm qua lại trên sông và hoàn thành việc bao vây. Trong ngày đầu, chúng đã buộc các lực lượng Mông — Xô phải lùi trên gần khắp mọi nơi và trên sườn phía Bắc, chúng đã vòng qua được họ; sau khi chọc thủng được trận tuyến về phía Sông Khan-khin Gon, chúng chỉ còn cách chỗ lội qua sông một cây số.

Kế hoạch của quân Nhật như thế là gần hoàn thành.

Trong ngày đầu, tổn thất của hai bên xấp xỉ nhau, điều đó lại càng cho quân Nhật một thuận lợi rõ rệt: lực lượng so sánh lúc đầu ba chọi một chuyển sang bốn chọi một. Bệnh viện của A-púc-tin chập tối hôm trước đã nhận một trăm năm mươi thương binh; hôm sau, các lực lượng Mông — Xô vừa bị chết vừa bị thương hơn bốn trăm người, và con số vẫn tăng không ngừng.

Chỉ đến đây, đứng trước căn lều này, Ác-tê-mi-ép mới hiểu rõ. trong tiếng súng nổ và vẻ xúc động của người lính trẻ kiểm soát giấy của anh, ý nghĩa chính xác của thái độ trầm lặng trên nét mặt sĩ quan trực nhật đêm qua.

— Mời đồng chí vào — người lính gác vừa nói vừa trả giấy cho Ác-tê-mi-ép.

Ác-tê-mi-ép bước vào lều, để va-li ở ngoài. Lỗ thông hơi ở trên cao để ngỏ, và qua chiếc lỗ, tròn như một chiếc đĩa, người ta nhìn thấy một mầu trời xanh; trong lều có hai người. Đứng gần cửa là một thiếu úy to lớn đeo một chiếc mô-de trong bao gỗ, đội một chiếc mũ bằng vải xanh mà Ác-tê-mi-ép chưa gặp lần nào — Chiếc cặp bản đồ để mở; anh ta đang nghiên cứu một bản đồ đặt dưới một tờ xe-lô-phan. Một đại tá đẫy đà và khá nhiều tuổi ngồi ở phía cuối lều. Khuỷu tay tì lên trên một chiếc hòm gỗ lớn dùng làm bàn, đại tá đang giận dữ nói điện thoại.

— Tôi nghe tin công binh sắp đến ngã tư từ một tiếng nay rồi. Mà vẫn chưa thấy mặt mũi đâu cả! Mà cũng chẳng thấy họ đến gần nữa. Tôi phái không phải một «lính mới», mà một sĩ quan đi gặp họ. Hãy làm ơn nói thật cho tôi biết bao giờ thì họ đến. Không phải giờ các anh muốn họ đến, mà giờ họ đến thật. Kiểm tra lại một lần nữa và gọi điện cho tôi biết. Các thứ ước chừng của các anh làm tốn không phải ít máu đâu! Lúc bỏ ra, ông gần như ném chiếc ống nghe xuống và lơ đãng nhìn Ác-tê-mi-ép vẫn đứng ở cửa lều, ông quay dây nói và lại cầm lấy ống nghe:

— Số 4.

Ống nói vẫn áp vào tai, ông quan sát vội Ác-tê-mi-ép một lần nữa và sắp sửa nói điều gì thì có tiếng trả lời qua điện thoại.

— Đồng chí Bát-ma — đại tá nói — số 1 đã ra lệnh cho sư đoàn thiết giáp chuẩn bị để chuyển từ sườn bên phải dưới quyền chỉ huy của Păng-sen-kô, đến khu vực đường qua sông. Ông ta muốn biết, là theo ý kiến đồng chí, không có thiết giáp trung đoàn kỵ binh có thể giữ vững trận địa được không... Được lắm. Tôi chờ nhé.

Đại tá bỏ ống nghe xuống và lần này quay hẳn về phía Ác-tê-mi-ép, nhanh nhẹn đưa tay đón những giấy tờ mà anh còn chưa kịp xuất trình. Cử chỉ đó có nghĩa rõ ràng là thời gian gấp rút. Đại tá vừa liếc nhanh qua các giấy tờ vừa nhìn Ác-tê-mi-ép như ông còn chưa biết dứt khoát là mình có thể sử dụng người đại úy này từ trên trời đột nhiên rơi xuống dưới quyền ông vào việc gì.

Vầng trán nhăn nhúm và đôi lông mày chổi sể cau lại một cách nghiêm khắc, đại tá trông không có vẻ niềm nở lắm, nhưng mặc dù tình hình xảy ra chung quanh nghiêm trọng rõ rệt, giọng ông vẫn vui vẻ:

— Thế nào, bây giờ anh thuộc quyền sử dụng của chúng tôi, ở ban tham mưu phải không? — Ông nói, giọng hơi châm biếm nhằm sự tương phản lạ lùng giữa công thức bình thường của lệnh điều động và tình thế bất thường nó vừa làm ông bận trí vừa kích thích ông, hơn là nhằm cá nhân Ác-tê-mi-ép. Ông làm một điệu tay gọn lỏn và lại một lần nữa có vẻ hơi châm biếm như muốn nói rằng căn lều hiện ông đương ở lúc này là tất cả cái ban tham mưu mà trong đó người ta bố trí công tác cho Ác-tê-mi-ép.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #72 vào lúc: 07 Tháng Mười Hai, 2022, 09:55:53 am »

— Phải báo tin anh đến cho chỉ huy binh đoàn biết — ông nói — nhưng ông ta từ hôm qua đã sang phía bên kia sông rồi — ông nói thêm vừa huơ tay lên mau lẹ — Vả lại tôi nghĩ là tất cả mọi người đều ở bên đó, trừ tôi. Gọi Tam-xắc, ông nói quay về phía thiếu úy. Nhưng gì thế này? Thảo nguyên quái quỷ ở đâu ấy! — ông nói thêm gần như gào lên với sự sôi nổi và bực tức của một người có nghị lực bất thình lình đứng trước những trường hợp khó khăn bất thường nhưng đồng thời vẫn tin chắc là mình cuối cùng sẽ giải quyết được — Thật là mênh mông, vô tận! Người ta mất sức một trăm lần, và người ta làm mất sức tất cả mọi người trước khi chuyển được một thứ gì qua cái sa mạc này. Bảy trăm cây số đường sắt, nói thì nghe dễ lắm! Cái bọn Xa-mua-rai(1) chết tiệt này. Chúng chọn khu vực tiến công khá lắm! Phải không? — ông đột nhiên cắt ngang giận dữ, như chờ đợi một câu trả lời của Ác-tê-mi-ép.

— Đúng thế — Ác-tê-mi-ép trả lời, ngập ngừng. Đại tá không đặt câu hỏi, ông ta chỉ thấy lòng trĩu nặng, thế thôi.

Cũng không sao, ông nói, tiếp tục cuộc đối thoại với bản thân mình; miễn là mai chúng ta còn sống vì mai chúng ta sẽ gần có đủ tất cả những gì cần thiết. Nhưng mà Tam-xắc ở mãi đâu thế? ông nói thêm và quay về phía thiếu úy.

Thiếu úy nhún vai và lại quay ma-ni-ven điện thoại. Đại tá nhìn Ác-tê-mi-ép và Ác-tê-mi-ép nghĩ số phận của anh sắp quyết định, nhưng giữa lúc ấy bạt cửa nhấc lên và một người Mông Cổ bước vào lều. Từ trước Ác-tê-mi-ép chưa bao giờ nhìn thấy những phù hiệu vàng ấy trên những ve áo xanh và đỏ.

Khuôn mặt người Mông-Cổ rất bình tĩnh, hai má hằn sâu những vết rỗ.

— Tôi đi đến trung đoàn kỵ binh đây — anh ta nói giọng cũng bình tĩnh như vẻ mặt — Tôi sẽ tự mình phụ trách việc chuyển vận sư đoàn thiết giáp.

Anh ta nói tiếng Nga khó khăn, ngừng lại sau từng lời để người nghe có thể hiểu được dễ dàng.

— Đồng chí có bao nhiêu chiến xa? — Đại tá hỏi.

— Năm — anh Mông-Cổ trả lời vắn tắt, vừa tủm tỉm cười.

Đại tá cau mày, cách đây chưa lâu lắm sư đoàn thiết giáp còn bảy chiếc.

— Tôi dẫn những thiết giáp đến chỗ đường qua sông và tôi sẽ ra lệnh cho đồng chí Đa-vát-giáp, chỉ huy sư đoàn thiết giáp, đền chịu quyền điều động của đồng chí Păng-sen-cô — người Mông-Cổ nói chậm chạp vì đối với anh nói một câu tiếng Nga dài như thế là một điều đặc biệt khó khăn.

— Tốt lắm, đồng chí Bát-ma — Đại tá trả lời.
Ai thay đồng chí ở đây?

— Lúp-xan ở lại đây; anh quay đằng sau và bước ra khỏi lều.

— Như thế có nghĩa là... — đại tá bắt đầu nói với Ác-tê-mi-ép, sau khi đưa mắt tiễn người chỉ huy Mông-Cổ. Nhưng, chuông điện thoại lại réo.

— Tôi nghe đây, đồng chí chỉ huy binh đoàn — Vâng chính tôi cũng đợi. Nhưng tôi...

Một tay vẫn cầm ống nghe, ông chậm chạp giơ tay kia lên và đấm một đấm giận dữ trên đầu gối. Chắc người ta đang nói với ông những điều không thú vị lắm qua điện thoại.

— Đúng thế, thưa đồng chí chỉ huy binh đoàn. Tôi sẽ không để mất một phút. Đúng thế. Xin tuân lệnh đồng chí. Tôi hiểu cả rồi. Về pháo binh, tôi cũng hiểu. Tôi cũng xong rồi. Ông đặt ống nghe xuống, và lại tức khắc quay vừa nói lầm bầm, thực khó mà biết được là ông nói với Ác-tê-mi-ép, với thiếu úy hay với bản thân ông

— Tất cả cùng một một lúc! Cả một chuyện khó cho công binh! Vả lại còn cần sư đoàn pháo nữa!

Ông chưa kịp quay xong thì chuông điện thoại lại réo lên.

— Số 2 đâu, nghe nhé. Nhưng các anh đang làm gì đấy mới được chứ? — đại tá thét lên — Được, đó lại là chuyện khác. Lẽ dĩ nhiên — ông nói thêm giọng khác hẳn, có vẻ hài lòng. Nhưng ngay sau đó ông lại thở dài một tiếng to, và lấy lại hơi, ông tiếp tục gào lên — Còn sư đoàn, sư đoàn ở đâu? Ừ thôi, cứ đợi đấy! Cứ đợi đấy, tôi đã bảo mà! Đừng cắt, tôi chưa nói xong.

Ông đặt ống nói xuống bàn và đứng dậy.

— Anh đi đến gặp đại đội công binh — ông nói, ngón tay chỉ vào Ác-tê-mi-ép — Chỉ một lát nữa là họ sẽ đến chỗ rẽ về phía đường qua sông. Anh có biết ở đâu không? Tuy anh vừa mới đến nhưng... — ông nói với một điệu bộ chán nản.

— Tôi biết chỗ rẽ rồi — Ác-tê-mi-ép trả lời — Tôi đã ở chỗ ấy.

— Và rồi sao nữa?

— Tôi sẽ tìm được — Ác-tê-mi-ép nói giọng quả quyết. Đại tá nhìn anh, và với cùng một thái độ quả quyết như khi Ác-tê-mi-ép nói «Tôi sẽ tìm được», ông gọi thiếu úy.

— Đưa bản đồ cho anh ta, thôi đừng lục trong cặp bản đồ của anh nữa, đưa tất cả cho anh ta.


(1) Tên một tầng lớp võ sĩ Nhật.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #73 vào lúc: 07 Tháng Mười Hai, 2022, 09:59:42 am »

Thiếu úy vòng chiếc giây đeo ra khỏi đầu và đưa cặp bản đồ cho Ác-tê-mi-ép, vẻ không bằng lòng. Lúc đưa qua, đại lá cầm lấy và đặt nó trên chiếc hòm gỗ trước mặt ông:

— Chúng ta ở đây, anh có nhìn thấy không? Đường rẽ ở chỗ này, không có ghi trên bản đồ. Còn đây là lối qua sông. Anh đi đón gặp đại đội công bính và anh chuyển mệnh lệnh này đến đồng chí chỉ huy.

Ông gập đôi một mảnh giấy viết bút chỉ, đã chuẩn bị trước và đưa cho Ác-tê-mi-ép,

— Anh cho họ qua sông, và rồi anh đi theo hướng này — ông lấy ngón tay chỉ một chỗ trên bản đồ — Đây là chỉ huy sở của trung tá Păng-sen-cô. Đại đội ở lại thuộc quyền sử dụng của ông ta. Cả anh nữa. Ông ta vừa nói cho tôi biết ông ta bị mất nhiều sĩ quan — đại tá nói thêm, hất đầu về phía máy điện thoại — Anh chưa dự trận đánh nào phải không?

— Chưa — Ác-tê-mi-ép nói sau một giây do dự, sợ câu trả lời đó sẽ thay đổi lại tất cả. Nhưng không có gì thay đổi.

— Thế à, thế thì trong một tiếng đồng hồ nữa anh sẽ được tham gia — ông nói đơn giản, không một tí chút trang trọng nào — Anh có thể đi được!

— Đồng chí đại tá, đồng chí cho phép... — thiếu úy nói giọng phật ý, vừa chạm mạnh gót chân vào nhau.

Trong suốt lúc hai người nói chuyện, anh không thốt ra một lời.

— Anh đừng có mà trông đợi gì! — Đại tá ngắt lời — Đi đến trạm quan sát, cung cấp những chỉ dẫn cần thiết cho đại úy. Và rồi trở về. Làm mau lên! — Ông nhắc lại một lần nữa, vừa quay đầu về phía Ác-tê-mi-ép — Tình hình đương nghiêm trọng.

Và ông lại cầm ống nói.

— Thế nào, sư đoàn pháo binh giờ ở đâu rồi? Và nhỡ chậm quá đến tận mười sáu giờ, thì sao?

Ác-tê-mi-ép nghe thấy những lời đó lúc anh đã bước ra khỏi lều. Dăm phút sau anh đã cùng thiếu úy đứng trên đỉnh cao ngọn Kha-mác-đáp, trước mắt mở ra toàn cảnh một khoảng rộng mông mênh.

Sườn phía Đông Kha-mác-đáp dốc dựng đứng về phía Mãn Châu. Ác-tê-mi-ép, đứng trên đỉnh cao, trông thấy những khúc sông Khan-khin Gon uốn lượn màu đen sẫm, thung lũng sông rải rác bãi lầy, những cồn cát vàng và những quả đồi nhỏ xanh tươi bắt đầu ngay sau sông Khan-khin Gon. Người ta còn thấy rõ cả đằng xa, sau biên giới Mãn-Châu, mảng xanh lơ của dãy hoành sơn triền núi Đại Khin-gan.

Những chớp nổ từng lúc lại sáng lên trên những cồn cát và những quả đồi gần sông nhất. Thường xuyên nhất là ở khu vực Bắc, ngay trên bờ Khan-khin Gon, cách chỗ Ác-tê- mi-ép và thiếu úy đứng chừng bảy cây số.

— Đây chính là địa điểm anh cần phải đến — thiếu úy nói sau khi theo dõi mắt Ác-tê-mi-ép nhìn, và chỉ đúng vào nơi có những tiếng nổ thường xuyên nhất. Anh có nhìn thấy lối qua sông không? Nó ở kia kìa!

Hơi chếch về phía bên phải, Ác-tê-mi-ép nhìn thấy con đường: tới gần sông con đường leo qua chiếc cầu bắc qua sông, trông xa, hình như rất hẹp.

— Qua cầu, anh sẽ đi theo đường một cây số nữa — thiếu úy tiếp tục nói — rồi rẽ sang bên trái về phía đồi. Chỉ huy sở ở đấy.

Ác-tê-mi-ép mở chiếc cặp bản đồ kiểm tra lại những điều vừa được chỉ dẫn, nhìn lại một lần khung cảnh trước mắt, và một lần nữa trên bản đồ, rồi gấp nó lại và quay đằng sau. Chỉ lúc bấy giờ anh mới nhận rõ, về bên phải, tít tắp trên đỉnh cao, trạm quan sát thiết lập trong một chiếc hầm nhỏ — Những đường dây điện thoại đi từ đó về phía thung lũng và ở phía căn lều hai người vừa đi ra. Mắt theo dõi đường dây anh trông thấy căn lều, nhưng không phải thoạt nhìn đã thấy ngay, vì người ta phủ lên trên một tấm lưới ngụy trang và ở trên lưới lại còn giải một lượt dày cỏ úa nữa.

— Xe đỗ bên dưới lều một chút — thiếu úy nói — tôi sẽ dẫn anh đến.

Chân để nghiêng và ghìm bước lại như lúc xuống bằng xe trượt tuyết, Ác-tê-mi-ép và thiếu úy từ trên đồi tụt xuống. Đi lướt qua, Ác-tê-mi-ép còn nhìn thấy một chiếc y-uốc-ta, trước anh không thấy, vì nó cũng được ngụy trang. Một người lính gác mặc quân phục Mông-Cổ đứng bên cạnh.

— Những đại diện của ban chỉ huy Mông-Cổ — thiếu úy nói khi hai người đi qua trước lều.

Một phút sau, hai người đến gần một chiếc Em-ka phủ một tấm lưới ngụy trang. Anh lái xe, ngồi trên bục lên xuống, đang buồn bực chăm chú theo dõi những tiếng nổ.

— Xi-pha-kốp! Anh đánh xe đưa đồng chí đại úy đi — thiếu úy chỉ nói có thế với anh lái xe, anh này vội nhổm dậy — Lệnh của đại tá. Khi nào công binh đến, đồng chí đại úy — anh nói thêm quay về phía Ác-tê-mi-ép — họ có xe vận tải, đồng chí đổi xe và cho xe này quay về ngay cho chúng tôi, tất cả xe của chúng tôi bị trưng dụng hết rồi!

Ác-tê-mi-ép vội vã lên xe, và anh lái xe mở phóng hết tốc độ, chạy chếch qua các cánh đồng.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #74 vào lúc: 08 Tháng Mười Hai, 2022, 07:50:11 am »

CHƯƠNG VIII

Vừa chợt đến chỗ đường rẽ, nơi một giờ trước, va-li cầm tay, anh từ biệt chiếc xe hồng thập tự, Ác-tê-mi-ép thấy đằng xa, trên đường Tam-xắc Bu-lắc, bụi mù lên như mây. Anh cho xe đỗ chắn ngang đường rồi xuống xe, và một lát sau, giơ tay ra hiệu ngừng xe thứ nhất trong số mười xe vận tải đang chạy đến.

Một thượng úy đeo phù hiệu công binh, nhưng mặc quân phục xám của binh chủng xe tăng, từ ca-bin bước xuống. Khuôn mặt anh tròn đỏ, đôi lông mày cong lên vì ngạc nhiên, má lúm đồng tiền.

— Anh có thể về được — từ xa Ác-tê-mi-ép nói với người lái chiếc Em-ka. Anh đưa cho thượng úy mệnh lệnh của đại tá. Mảnh giấy vỏn vẹn có ba dòng «Chỉ huy đại đội công binh phải đến thuộc quyền điều động của trung tá Păng-sen-cô chỉ huy trung đoàn bộ binh 84»

— Tôi được lệnh đi với các anh đến tận địa điểm — Ác-tê-mi-ép nói khi anh công binh ngẩng nhìn anh, đôi mắt bỡ ngỡ.

— Anh lên chiếc xe thứ hai — thượng úy nói.

— Không, tôi ở đây với anh — Ác-tê-mi-ép nói.

— Thế thì anh lên ngồi ca-bin — thượng úy đề nghị — để tôi xuống ngồi phía sau.

— Anh ngồi xuống đi, thời gian cấp bách lắm — Ác-tê-mi-ép nói, trèo lên mau!

Thượng úy leo lên ca-bin. Ác-tê-mi-ép đẩy nhẹ anh xê vào phía trong và anh ngồi trên mép ghế, một chân đè trên sàn ca-bin, một chân trên bục lên xuống, tay vừa giữ lấy chiếc cửa để mở.

— Lên đường thôi!

— Về phía nào?

— Bên trái.

Chiếc xe đầu tiên chở Ác-tê-mi-ép và thượng úy mở máy; những xe khác theo sau.

— Chúng ta đi đâu bây giờ? anh công binh hỏi. Tai lắng nghe những tiếng nổ với một chút lo ngại nào đó, nhưng nhất là với vẻ mặt rất chăm chú. Đi sửa một chiếc cầu cũ hay là làm một chiếc cầu mới?

«Chắc là không phải cả hai» Ác-tê-mi-ép nghĩ bụng nhớ lại những lời của đại tá, nhưng anh trả lời là đơn vị phải đi quá cầu một cây số, phía bên kia sông.

— Kỳ cục nhỉ! — Anh công binh nói — Vừa rồi máy bay Nhật trực tiếp xả súng bắn chúng tôi trên đường, cách đây hai giờ. Nó bay chẳng có gì là cao lắm. Nhưng tuyệt đối không việc gì cả! — Anh nói thêm vui vẻ, gần như có điểm tự hào.

«Có lẽ là những chiếc máy bay mình trông thấy» Ác-êè-mi-ép nghĩ bụng.

— Tuyệt đối không việc gì cả — anh công binh nhắc lại — Nhưng tình hình ở đây thế nào, anh có rõ không?

Anh nói với Ác-tê-mi-ép câu hỏi đó như với một người đã từng ở đây lâu và lẽ dĩ nhiên là phải biết tất cả.

Không phải không cảm thấy thích thú muốn tỏ ra ta đây là một tay thông thạo tình hình, trước mắt người sĩ quan công binh nhưng Ác-tê-mi-ép cũng thắng được sự thích thú đó và chỉ trả lời khô khan rằng anh đến đây chưa được lâu và anh không biết gì nhiều lắm. Anh chỉ biết một điều là trên hỏa tuyến, bên kia sông Khan-khin Gon, chiến đấu diễn ra ác liệt từ hôm qua.

— Anh đã đến đấy chưa? — Anh công binh hỏi.

— Chưa — Ác-tê-mi-ép trả lời.

— Chúng ta có đi nhầm đường không? — anh công binh hỏi ngay.

— Không — Ác-tê-mi-ép nói giọng quả quyết.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #75 vào lúc: 08 Tháng Mười Hai, 2022, 07:51:22 am »

Anh có một năng khiếu tốt về nhận thức phương hướng; anh đã kiểm tra vị trí của những mục tiêu trên bản đồ, và tin chắc là mình không nhầm đường.

Con đường lượn vòng Kha-mác-đáp, và dần dần tiến sát về phía sông.

— Này — thượng úy đột nhiên nói — hay có lẽ người ta phái bọn mình đi chiến đấu như bộ binh thường? Anh nghĩ thế nào?

Ác-tê-mi-ép cũng nghĩ đúng như thế, nhưng anh chỉ nhún vai để trả lời. Càng đến gần hỏa tuyến, anh càng im lặng.

— Vậy — thượng úy lại tiếp tục, vẫn vui vẻ, và mỗi lúc một trở nên hay nói, hình như chỗ này người ta ném bom cũng kha khá đây và tủm tỉm cười, anh giơ tay chỉ những hố đạn nhan nhản ở quanh đầu cầu.

Ác-tê-mi-ép thấy nụ cười đó là vô ý thức, nhưng một lát sau, anh nghĩ bụng, mỗi người chắc đều có một lối xúc động riêng của mình.

Khỉ họ đến trước cầu, một hạ sĩ quan tay đeo băng đỏ, chỉ huy lối qua sông, nhảy từ một chiếc hầm nhỏ lên.

— Cho xe quay trở lại — anh kêu lên — mau!

— Nhưng chúng tôi đi sang bên kia — Ác-tê-mi-ép nói vừa ở trên xe bước xuống.

— Tôi được lệnh chỉ để cho xe hồng thập tự và xe chở đạn sang sông — hạ sĩ quan trả lời — Các anh giỡ các thứ trên xe và lái về đằng sau, trong khe kia. Có chỗ trú xe ở đấy.

Thượng úy công binh, cũng ở trên xe bước ra cùng một lúc với Ác-tê-mi-ép, hạ lệnh cho xuống xe và hỏi hạ sĩ quan xem chỗ khe đỗ ca-mi-ông cách bao xa.

— Tám trăm thước. Mau lên, chúng sắp trở lại đây, đã một tiếng rồi chưa thấy chúng đến ném bom.

Anh công binh nhanh nhẹn ra mệnh lệnh.

— Chúng ta phải đem theo những gì? — chính trị viên đại đội đến gần hỏi. Anh này người không to lớn lắm, vai rộng và không trẻ lắm — Theo Ác-tê-mi-ép, lúc đó trong ba người, anh ta hình như là người bình tĩnh nhất.

— Chỉ đem theo những gì cần thiết thôi — thượng úy nói chỗ còn lại lúc này ta cứ để tạm trên xe.

— Chúng ta mang súng máy đi chứ? — chính trị viên hỏi.

Ngay từ hồi nãy, lúc còn ở trên đường, Ác-tê-mi-ép đã nhìn thấy những khẩu súng máy «Đi-ốt-ti-a-ri-ốp» trên ca bin các xe.

— Ta để lại hai khẩu để bảo vệ xe, còn mang theo ba khẩu.

Mấy phút sau, những chiếc xe lượn vòng và bò đi rất nhanh, trong khi các chiến sĩ thuộc đại đội chia thành từng nhóm đi sát nhau nhưng hàng ngũ không tề chỉnh lắm, bắt đầu qua chiếc cầu bắc tạm chật hẹp sang bên kia sông Khan-khin Gon, ở đó cách một cây số rưỡi về bên trái súng nổ không ngớt. Những mảnh ván cầu, trĩu xuống dưới sức nặng của người, làm ộp oạp mặt nước. Dòng sông xiết và chảy dữ, nước sẫm trong vắt chảy qua có vẻ đe dọa dưới cầu.

Ác-tê-mi-ép nhiều lần nhìn thấy những điểm trắng ẩn hiện chớp nhoáng trên mặt nước. Anh nghĩ bụng.

«Chắc là cá».

Gần như ngay sau khi qua cầu, cách độ hai trăm thước, trong một chiếc khe nhỏ, Ác-tê-mi-ép nhìn thấy một chiếc lều trong bụi rậm. Thấy dăm bóng người quanh lều, thoạt đầu anh tưởng đấy là chỉ huy sở, nhưng anh nhận thấy những người này tuy mặc quân phục nhưng có một cái gì là lạ và anh hiểu rằng điều khiến anh lạ, chính là những mảng băng trắng trên người họ. Thì ra đấy là những thương binh và căn lều này là một trạm cấp cứu tiền phương.

Khi đi qua lều, hầu hết các chiến sĩ công binh đều ngoái cổ lại. Họ nhìn thấy thương binh lần này là lần đầu tiên trong đời và quang cảnh đó giữa những tiếng nổ và tiếng những tràng súng máy, không thể không làm họ xúc động.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #76 vào lúc: 08 Tháng Mười Hai, 2022, 07:52:39 am »

Cả Ác-tê-mi-ép cũng không tự chủ được và sau khi đi qua trạm cấp cứu, anh còn ngoảnh lại một lần cuối cùng, vì anh nhìn thấy trên một mô đất, cạnh đường, mấy người lính nằm trên đất, lúc trước anh không thấy — Anh thấy hình như người họ dài ra một cách kỳ quặc.

«Có lẽ những chiếc ca-pốt làm cho họ có vẻ dài ra như thế?» anh nghĩ bụng. Đầu và mình họ đều phủ kín «Chắc là để che nắng» anh nghĩ thầm một lần nữa. nhưng anh hiểu ngay sau lúc đó là họ đã chết.

— Kỳ cục nhỉ — thượng úy nói, những tiếng súng gần phía bên trái hơn là bên phải — Anh có chắc là chúng ta đi đúng đường không?

— Hoàn toàn chắc — Ác-tê-mi-ép trả lời.

— Kỳ cục nhỉ, có lẽ chúng mình trực tiếp đi tác chiến chắc — anh công binh lại nói, như muốn hỏi. Mặc dù anh cũng bị kích thích mạnh như mọi người, cảm giác tò mò vẫn át sự sợ hãi.

— Kỳ cục thật, hôm qua chẳng bao giờ tôi có thể nghĩ đến chuyện này. Mà những tiểu đoàn xe tăng của ta còn ở cách đây năm trăm cây số. Chẳng bao giờ họ lại nghĩ rằng — anh nói thêm quay về phía Ác-tê-mi-ép với một nụ cười rộng — chúng tôi lại là những người đầu tiên, phải chúng tôi những công binh...

Anh chưa nói hết câu. Một nụ cười vẫn còn tủm tỉm trên môi, anh giật mình và cả Ác-tê-mi-ép cùng thế. Một tiếng nổ to rất gần về phía bên trái. Trên đỉnh cao một ngọn đồi, một khẩu đại bác còn bốc khói, pháo binh đang nạp đạn với những cử chỉ mau lẹ. Một tiếng nổ thứ hai và một tiếng nổ thứ ba. Sau quả đồi ba khẩu đang nhả đạn, che lưới ngụy trang. Một khẩu thứ tư hoàn toàn bị lật ngược, nòng súng một nửa vùi trong cát, nằm im lìm bên một hố lớn.

Vừa đi trên hàng đầu đại đội bên cạnh thượng úy, Ác-tê-mi-ép mỗi lúc một cảm thấy xáo động mặc dù vẻ ngoài bình tĩnh, anh cố tự chủ bằng cách đặt với đại đội trưởng công bình nhiều câu hỏi vắn tắt về số quân của đơn vị và về công việc chuẩn bị.

Căn cứ vào những câu trả lời của thượng úy và dáng dấp những chiến sĩ đang hành quân trên đường mà thỉnh thoảng Ác-tê-mi-ép lại liếc mắt nhìn, anh thấy đây là một đơn vị chiến đấu tốt, một đại đội công binh gồm những chiến sĩ khỏe mạnh, được huấn luyện kỹ, ngoài ra còn thêm vẻ tháo vát thường thấy ở công binh vì họ là những người quen sử dụng một cách khéo léo như chơi những chiếc búa của thợ mộc, các thứ xẻng lớn và nhỏ và tất cả những dụng cụ mà nghề nghiệp của họ bắt buộc phải dùng đến.

Đại đội có bẩy đảng viên cộng sản và sáu mươi thanh niên cộng sản. Thượng úy Cu-rốt-ski dẫn đầu đơn vị, lúc nào cũng thản nhiên, hay khôi hài và chính trị viên Rút-xa-cốp, bình tĩnh và hay phòng xa đi từ trung đội này sang trung đội khác, nói chuyện với chiến sĩ, hai người hình như bổ sung cho nhau rất tốt.

Nhìn thẳng phía đường đi, Ác-tê-mi-ép nghĩ bụng chắc chắn ngay sau quãng dốc nhỏ này, anh sẽ thấy lối rẽ dẫn đến chỉ huy sở trung đoàn.

Giữa lúc đó, một kỵ binh hiện ra trên đường. Đến ngang tầm Ác-tê-mi-ép và thượng úy, anh ta đột nhiên dừng ngựa và vẫn ngồi trên yên, hỏi một giọng khe khẽ gần như không ai nghe rõ được:

— Công binh phải không?

— Phải, công binh đấy! — Thượng úy trả lời với một nụ cười rộng.

— Đi theo đường này — anh kỵ binh nói vừa chỉ hướng.

Giọng khản đặc, anh cố gào to, nhưng thật ra chỉ nghe thấy mấy tiếng lí nhí:

— Tôi được lệnh báo tin các anh đến. Đi thẳng lên trên đồi này.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #77 vào lúc: 08 Tháng Mười Hai, 2022, 07:54:01 am »

Anh giơ ngón tay chỉ về phía quả đồi, rồi quay ngựa, ra roi phi thẳng. Một phút sau anh biến mất, và cột khói lớn đen ngòm của một viên đạn nổ bốc tung lên trên quãng đường anh ta vừa chạy qua.

— Phải đi thưa hàng ra — chính trị viên nói, và chua chát nhận thấy không ai chú ý đến điều đó. Thượng úy hạ lệnh và các chiến sĩ công binh miễn cưỡng phân tán cách đường bốn mươi thước. Tất cả đều nhìn thấy đạn nổ và họ hoàn toàn biết rằng, theo như điều lệnh, cần phải phân tán. Nhưng theo bản năng, họ đều cảm thấy, như điều vẫn thường xảy đến cho con người ta trong những phút nguy hiểm đầu tiên, cần thiết phải tập trung lại với nhau, và sợ phải lẻ loi mỗi người mỗi nơi.

Năm phút sau, họ đã vượt quãng đạn vừa nổ, chung quanh hố, đường còn phủ đất mới.

Ngay sau đó, đường xuống dốc rất nhanh. Những vệt bánh lún sâu đi về phía bên trái.

— Chúng ta phải rẽ ở chỗ này đấy — Ác-tê-mi-ép nói với thượng úy.

Đại đội rẽ trái. Hai kỵ hình phi lại phía họ. Một anh là người chiến sĩ họ đã gặp dăm phút trước. Người thứ hai, là một chính trị viên tiểu đoàn, cao lênh khênh, mũi khoằm, nhanh nhẹn nhảy xuống ngựa; làm rung chiếc mũ quá rộng trên đầu. Anh ném cương cho người lính không xuống ngựa, và vừa sốt ruột lấy roi quất khẽ từng cái vào đôi bốt đầy bụi anh vừa đến gần Ác-tê-mi-ép, thượng úy và chính trị viên để chào họ.

Sau khi nghe Ác-tê-mi-ép báo cáo anh được lệnh đi với công binh đến chỉ huy sở và thuộc quyền điều động của trung đoàn trưởng, chính trị viên, tiếng khàn khàn và nặng, giọng Giê-oóc-gi, cho biết anh ta là Gi-ki-a, chính trị viên trung đoàn, rồi anh ném chiếc roi xuống đường như để nói rằng người ta đợi cũng đã khá lâu rồi và đã đến lúc phải bắt đầu hành động.
 
— Đại đội, theo lệnh tôi! — Anh gần như phải gào lên. Rồi anh ra lệnh phân tán hơn nữa và dẫn công binh theo một đường mòn đi về phía trái.

Từ trước chưa bao giờ Ác-tê-mi-ép thấy một địa hình như anh vừa đi qua. Địa hình này cũng không giống ngay cả thảo nguyên Mông cổ anh vừa qua những giờ đầu buổi sáng. Cát, cỏ và cát, những khe nhỏ, những đồi nhỏ nối tiếp nhau. Những dốc dần dần chuyển thành bãi lún, từ những bài lún dần dần người ta lại leo lên dốc một quá đồi mới trên đó người ta lại nhìn thấy một chỗ trũng bị gió quét, tròn và sâu như một chiếc chạn. Chân thụt sâu trong cát, hoặc vướng vào cỏ đay và bụi rậm.

Chính trị viên trung đoàn, đi bên cạnh Ác-tê-mi-ép, thỉnh thoảng lại hơi rướn cổ như là điếc, lắng nghe những tiếng nổ từ xa và hỏi thượng úy và chính trị viên gần giống những câu Ác-tê-mi-ép hỏi năm phút trước.

Chính trị viên Gi-ki-a không phải điếc, nhưng anh dướn cổ vì, thật ra, tai anh nghe hơi không rõ từ hôm qua, sau khi bị xây xát nhẹ vì một trong những quả bom Nhật đầu tiên. Anh chăm chú lắng nghe như thế vì người ta nhận được cách đây nửa giờ, những tin tức chưa chính xác về sự xuất hiện của những xe tăng Nhật ở khu vực trung tâm.

Ước lượng tầm xa, anh cố tìm hiểu xem những viên đạn nổ là của pháo binh hay của xe tăng địch. Đồng thời anh vừa nghe những chi tiết mà Rút-xa-cốp và Cu-rốt-skin cho biết về đại đội mà anh sẽ phải dẫn xung phong tấn công quân Nhật.

Sớm hôm trước, chính trị viên đã nhiều lần dẫn chiến sĩ đi tiến công hay phản công và đã một lần giáp lá cà với địch. Anh đã đâm lê chết một tên Nhật. Tình thế không cho người ta có thời giờ để tự hỏi xem một chính trị viên trung đoàn có nên hay không nên làm như thế.

Từ đầu trung đoàn trưởng và anh chỉ có trong tay một tiểu đoàn, mà cũng đã mất nửa số quân. Chiến sĩ ít đến mức chính trị viên thấy rằng việc lúc nào anh cùng có mặt dưới mắt họ và đằng trước họ, cùng súng tay như họ và tham gia với họ vào một đợt tiến công hay phản công là một điều dĩ nhiên. Anh chẳng cần luyện cho quen với tình trạng ấy; trong thời kỳ Nội chiến, anh đã từng có mặt như thế ở rất nhiều chiến trường, lúc ấy anh còn là một người lính trẻ trong Hồng quân.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #78 vào lúc: 08 Tháng Mười Hai, 2022, 07:55:08 am »

Mặt trời ném những tia nóng rát bỏng. Chính trị viên bỏ mũ và tiếp tục đi, tay cầm quai mũ như xách một chiếc cà-mèn.

Anh chưa đầy bốn mươi, nhưng như những người miền Nam thường vẫn thế, tóc anh đã đốm bạc.

— Nóng quá! Anh nói vừa tủm tỉm cười, và Ác-tê-mi-ép nghĩ rằng người chính trị viên này gây cho anh một niềm tin không bờ bến mà chính anh cũng chẳng biết cắt nghĩa vì đâu. Có thể là do vẻ bên ngoài của anh ta, mái tóc hoa râm, khuôn mặt gầy guộc với chiếc mũi dài, cũng có thể là do giọng nói khàn khàn, trầm trầm, không lúc nào hấp tấp, hay cũng có thể là do nụ cười thật bất ngờ giữa không khí lo ngại chung quanh.

Thật ra, chính trị viên gây một cảm giác tin tưởng không phải chỉ với Ác-tê-mi-ép, mà còn với cả Rút-xa-cốp, Cu-rốt-skin và tất cả những chiến sĩ công binh lúc lúc lại nhìn anh. Nhưng không phải hình dáng và giọng nói của anh tạo nên ấn tượng ấy? Đó là những dấu hiệu gần như khó mà phân tích được về kinh nghiệm quân sự của anh, dấu hiệu nó lộ ra trong cử chỉ, lời nói, trong cách cầm mũ trễ nải, trong cách đặt câu hỏi, cách đi vừa lắng nghe tiếng nổ, không lo ngại, không giống như người khác, với thái độ bình tĩnh nghiêm chỉnh do thói quen. Anh đã ở hỏa tuyến hôm qua và ngày hôm nay, vừa ở mặt trận về, anh đi đến gặp họ. Kinh nghiệm của suốt cả một ngày dưới lửa đạn làm anh nổi bật giữa đám người chưa từng chiến đấu, và họ cảm thấy rất rõ sự khác biệt đó, trong ngày đầu của chiến trận.

Chính trị viên đi gấp rút và mọi người cũng gấp rút theo anh, bước đi hối hả, người này vượt người kia. Mười phút sau, khi đã đi được một cây số, họ đến một địa điểm mà nhiều khe trũng họp thành một thứ ngôi sao ở giữa các quả đồi.

Bốn xe thiết giáp và một chiếc Em-ka phủ lưới ngụy trang đỗ ở đây; trên dốc một quả đồi, gần một chiến hào, có dựng một căn cứ từ đó tỏa ra hai hàng dây điện thoại. Rải rác chung quanh, trong đất cát, có những hầm tránh máy bay nhỏ hình chữ L.

Chính trị viên trung đoàn ra lệnh cho công binh tản ra trong các hầm trú ẩn và đi với Ác-tê-mi-ép, thượng úy và chính trị viên công binh, dọc một đường dây điện thoại đến đài quan sát của trung đoàn trưởng.

Đứng bên những chiếc xe thiết giáp mà họ đi vượt qua, có một toán người mặc áo da và đội mũ lái xe tăng. Đây không phải người Nga: gò má nhô cao với nước da đồng hun và mắt đen sáng long lanh dưới những cặp lông mày xếch ngược.

— Người ta đã hứa năm, sao các anh chỉ đem đến có bốn — chính trị viên nói vừa hất đầu về phía mấy chiếc xe thiết giáp — Tại sao thế?

— Trước có năm — viên chỉ huy Mông-cổ đứng bên chiếc xe tăng cuối cùng trả lời, một nhăn lại như bị nhức răng

— Chúng tôi mất một chiếc dọc đường.

— Một tai nạn à? — Chính trị viên hỏi.

Người Mông-cổ thoáng huơ tay về phía vòm trời và lại nhăn mặt.

Đồng chí chính trị viên đã đi rồi còn ngoái đầu lại nói:

— Sẵn sàng vào đúng chín giờ nhé.

Người Mông cổ gật đầu lặng lẽ trả lời và dập gót chân vào nhau trong tư thế đứng nghiêm.

Ác-tê-mi-ép không tin ở tai mình, nhìn đồng hồ. Thật ra, chưa đến chín giờ. Chưa hết sáu tiếng đồng hồ từ lúc A-púc-tin lay anh dậy ở Tam-xắc Ba-lúc và nói «Dậy đi thôi, đến giờ khởi hành rồi». Chỉ độ một giờ nữa là cùng, anh sẽ tham gia chiến đấu với đội công binh.

Anh sẽ đi chiến đấu cùng với họ, và anh tin chắc như vậy. Từ lúc anh gặp đội công binh trên đường, trèo lên ca-bin và chỉ cho đoàn xe hướng đi, số phận của anh hình như đã gắn liền với số phận của đại đội công binh này.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #79 vào lúc: 08 Tháng Mười Hai, 2022, 07:57:16 am »

*
*   *

Trung tá Păng-sen-kô chỉ huy trung đoàn 84 nửa ngồi nửa tiếng trên một đống cát gần đài quan sát. Chống khuỷu tay, anh cố nén không càu nhàu, chờ đợi người ta băng bó xong cho anh. Hai mươi phút trước, một mảnh đạn đại bác cắt mất hai ngón chân phải! Ngón chân cái bị văng đi không để lại dấu vết như từ trước vẫn chưa bao giờ có, ngón thứ hai thì dính vào một mảnh da lủng lẳng.

Păng-sen-kô, một người miền Ư-cơ-ren cao lớn và đẹp trai tròn ba mươi tuổi, vóc lực sĩ, đã mất nhiều máu nhưng không cảm thấy yếu lắm, anh chỉ thấy mỗi lúc mỗi đau ở chân. Anh không muốn rời đài quan sát và cho gọi thầy thuốc đến băng bó tại chỗ.

Bác sĩ quân y trung đoàn mệt vì từ hôm qua phải mổ xẻ và băng bó nhiều lần, biết rằng nhấn mạnh vào việc đem Păng-sen-kô đi chỗ khác là vô ích mà anh thì mệt quá không muốn thảo luận nữa. Sau khi lấy cồn rửa vết thương anh cắt mẩu da dính vào ngón chân thứ hai và thản nhiên vất ra một bên đến nỗi Păng-sen-kô mặc dù rất đau, cũng không thể nhịn được cười.

— Như một mẩu thuốc lá — anh nói, nhưng rồi anh gần như kêu thét lên mọi tiếng vì thầy thuốc bắt đầu lấy những mảnh xương dập ở vết thương ra. Đó là giai đoạn đau nhất. Anh cảm thấy nhẹ người khi bác sĩ băng bó xong. Và chỉ thỉnh thoảng thấy đột nhiên đau nhói ở dưới chân. Bên cạnh trung đoàn trưởng, bác sĩ và y tá giúp việc, chỉ huy trưởng sư đoàn thiết giáp Mông Cổ, Đa-vát-giáp, ngồi nhìn việc nạo và băng bó vết thương với thái độ bình tĩnh của một người tin chắc là mình có thể cũng chịu được đau đớn như thể. Đạn nổ làm rơi trên người anh những cục đất khô khốc, anh rũ đất ở chiếc áo da và chiếc mũ lái xe tăng anh cầm một bên tay.

— Một lát nữa thì đại đội công binh đến đây — Păng-sen-kô vừa nói vừa nén một tiếng rên — Chính trị viên trung đoàn đã đi gặp rồi. Nhưng làm thế nào mà chúng lại phá được chiếc xe tăng thứ năm của anh trên đường? Bom à? Chúng ném bom còn xa lắm mới có thể gọi là khá được, vả lại chúng trút xuống từ cao lắm cơ mà.

Người Mông Cổ nhún vai. Một cảm giác ân hận chua cay, theo đuổi anh mãi từ sau khi rời khỏi vị trí của trung đoàn kỵ binh Mông Cổ, anh bị một trận bom và mất một trong số năm chiếc xe của mình. Cả chiếc vỏ thép chỉ còn lại những mảnh nham nhở tung rải rác ở xa. Trước đó anh đã mất mười xe trong thời gian một ngày, nhưng trong số đó bốn chiếc còn có thể trở lại tác chiến và một phần các chiến sĩ trong xe không việc gì. Ngược lại, sự tổn thất vừa rồi quá đột ngột và không thể đền bù được khiến anh không tài nào khuây.

— Bu-da síp-sít xa-mua-rai-na! — Anh tức giận nói bằng tiếng Mông Cổ, và rồi anh dịch gọn tất cả ra tiếng Nga — Quân xa-mu-rai chết tiệt!

— À, điều đó thì chẳng phải bàn — Păng-sen-kô gật gù, anh ân hận đến lần thứ một trăm là trong ngày này anh chỉ có trong tay một tiểu đoàn và nghĩ đến hai tiểu đoàn kia đang tiến gần qua thảo nguyên và không thể đến đây trước buổi tối. Nếu anh có trong tay hai tiểu đoàn đó, anh đã chẳng cam chịu ở thế phòng ngự, anh sẽ tiến công ngay lập tức.

— Xong rồi — bác sĩ vừa nói vừa vội vàng xếp tại dụng cụ vào hộp và đứng dậy — Nhưng anh không đi lại được đâu.

— Thế nào, tôi không đi lại được à — Păng-sen-kô nói vừa đứng lên tức khắc trên chiếc chân còn nguyên vẹn và thử chống vào bàn chân bị thương. Trong khi băng bó, anh vẫn hy vọng là có thể đi được bằng gót, nhưng ngay sau khi thử, anh cảm thấy đau buốt, như không phải anh mất hai ngón, mà tất cả bàn chân.

— Ừ nhỉ — anh nói, một tay tựa vào vai y tá — Thế nào? cả một tiểu đoàn mà không có lấy một đôi nạng à?

— Báo cáo đồng chí không có nạng — bác sĩ nói — Để cả ở bệnh viện rồi.

—  Trong trường hợp ấy — Păng-sen-kô nói, vừa bỏ vai người y tá và lại ngồi xuống, anh ra lệnh cho lấy một chiếc cáng bóc vải ra, và người ta sẽ dùng gỗ để chế tạo một thứ gì nó na ná như chiếc nạng vậy.

— Rõ! — Bác sĩ nói.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM