Lịch sử Quân sự Việt Nam
Tin tức: Lịch sử quân sự Việt Nam
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 07 Tháng Hai, 2023, 09:11:03 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Bạn chiến đấu - Tập 1  (Đọc 2713 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11821


Lính của PTL


« Trả lời #160 vào lúc: 17 Tháng Mười Hai, 2022, 06:56:12 am »

*
*   *

Ông lão khuân vác mà Ma-sa thấy có vẻ như không đáng tin, lại đang đứng đợi chị vào giờ đã hẹn. Đứng bên ghít-sê của phòng gửi hành lý, ông ta cầm ở tay một chiếc vé, với dáng điệu của một kẻ thấy mình vừa làm được một việc quan trọng.

Ghế dành trước là một ghế trong toa «cứng». Ma-sa nằm dài trên chiếc ghế cút-sét tầng dưới, một lát đã thiu thiu ngủ và năm tiếng đồng hồ sau, chị dậy, thì trời đã tối đen. Tàu sắp đến Vi-a-dơ-ma. Chị cảm thấy khó chịu vì đáng lẽ phải thức để đếm từng giờ từng phút, chị đã ngủ miết đi như một đứa trẻ. Chị chỉ còn vừa vặn thời gian để sửa sang một chút, nhất là vuốt chiếc vét nhầu nát cho trông được hơn; chị nhón nhén lấy mười đầu ngón tay khẽ kéo áo xuống, cố giấu không cho những hành khách đi cùng ngăn biết.

Phía sau cửa sổ, khói trắng mờ dần giữa những ngọn cây đen sẫm, dưới gốc cây kéo lê một lớp sương mù trắng loang.

Cuối cùng, đoàn tàu đỗ ở Vi-a-dơ-ma. Qua những bức thư Xin-xốp viết và những câu chuyện anh kể, Ma-sa biết rất rõ chỗ anh ở, ngay sau khi xuống sân ga, tay xách va-li, chị đi vào một phố, ở đằng cuối sừng sững bóng đen một chiếc nhà thờ có năm nóc tròn cổ bồng.

Đi khỏi nhà thờ, phải rẽ trái sang phố Lu-nát-sác-xki rồi lại rẽ trái, đi vào một phố nhỏ. Xin-xốp ở một căn nhà trong ngõ, bên cạnh một nhà in. Căn nhà, ở cuối sân, đúng như Xin-xốp đã tả: một căn nhà cổ xưa, hai tầng bằng đá với nhiều bậc thềm, giống y như nhau và không có một tí chút chỉ dẫn nào về buồng những người thuê nhà.

— Chị tìm ai? —Một người đàn bà vừa mới bước ra sân tay cầm những túi thực phẩm, từ xa hỏi chị — Chắc là anh ta không có ở nhà đâu, nhưng chị cứ thử đến xem — bà nói thêm, khi Ma-sa nói muốn tìm Xin-xốp.

Đi theo người đàn bà đó, Ma-sa leo hết những bậc thềm bên trái, rồi đi cầu thang lên gác hai. Người đàn bà đẩy cửa và hai người vào một phòng ngoài dài và hẹp. Ở đầu buồng ngoài là một chiếc cửa, chắc thông vào một căn buồng xép; đầu kia có một chiếc cửa sổ để lấy ánh sáng, từng khoảng suýt soát bằng nhau, ba chiếc cửa thông vào ba căn buồng.

Người đàn bà đặt hai túi thực phẩm của mình ở phòng ngoài, nhặt những củ hành vương vãi trên sàn đem đặt trên bàn nấu ăn cạnh lò bếp và cuối cùng đến gõ cửa buồng giữa rồi nói ngay:

— Tôi đã nói với chị là anh ấy không có nhà mà — Rồi bà ta đi về phía cửa bên phải lấy chìa khóa treo trên một chiếc đinh, lại mở cửa và quay về phía cầu thang.

— Vào đây chị — bà đứng từ xa gọi với Ma-sa, đang đứng ở phòng ngoài.

Căn buồng nhỏ, trong đầy những đồ đạc; một tủ bát đĩa làm bằng gỗ sên và một tủ ngăn chiếm hết chỗ. Những đồ đạc khác đều bé tí xíu: một chiếc bàn tròn, một chiếc khác còn nhỏ hơn, một chiếc bàn xoay, một giá tre và một đế mây trên để một bình boa. Ngay cả chiếc giường cũng nhỏ xíu, một thứ phản trên có phủ một tấm khăn giải trắng.

Người đàn bà, mà lúc này Ma-sa mới nhìn tường tận, là một người mảnh khảnh và dễ xúc động. Bà ta đi đi lại lại nhiều lần, hết góc này sang góc kia, trong phòng, chẳng nói với Ma-sa một lời, cũng chẳng mời Ma-so ngồi; sau khi đã hoàn thành cái «công tác» đi lại khó hiểu ấy, mà bà ta cho là quan trọng, bà quay về phía Ma-sa mời chị ngồi và tự mình cũng ngồi trên một chiếc ghế khác đối diện với người con gái trẻ tuổi.

— Thế nào chị tìm I-văng Pê-tơ-rô-vít phải không — vừa nói bà vừa ngắm nghía Ma-sa một cách chăm chú chẳng phải như một người không quen biết, mà như để đối chiếu thực tế với những điều bà nghĩ trong đầu. Ma-sa chỉ đáp lại:

— Vâng.

— I-văng Pê-tơ-rô-vít cũng đã nói với tôi là có thể chị đến chơi, anh ấy còn hỏi tôi cả xem có thể bố trí cho chị ở cùng với tôi không. Lẽ dĩ nhiên là tôi không từ chối. Nhưng lúc này Bác-cu-xốp đi Xmô-len-xcơ một tuần, chị có thể ngủ trong phòng anh ta. Nếu chị cần — bà nói thêm, không tỏ vẻ tò mò, không hỏi han. Đó chỉ là do ý thức về thực tế cuộc đời.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11821


Lính của PTL


« Trả lời #161 vào lúc: 17 Tháng Mười Hai, 2022, 06:58:06 am »

Người đàn bà đó nói về mình, về Bác-cu-xốp như Ma-sa đã am hiểu hết về họ. Thật ra, Ma-sa cũng đã biết tất cả qua những thư của Xin-xốp. Chị biết Bác-cu-xốp cũng viết báo và ở buồng bên cạnh buồng Xin-xốp. Chị biết người đàn bà này tên là An-na An-đrê-iép-na, trước đã có chồng; bây giờ lẻ loi một mình, bà sống chật vật hơn trước; cứ hai ngày một lần bà đến làm hộ lý trong một nhà hộ sinh, thời giờ còn lại, bà để chăm sóc nhà cừa cho Xin-xốp và Bác-xu-cốp. Cả hai đều chưa có vợ. Xin-xốp cho bà là một người đau khổ, nhưng không phải vì thế mà hay càu nhàu, con người âm ỉ, nhưng độ lượng. Bởi với Ma-sa thì chính về mặt hiểu biết đời sống con người, dù chỉ là hiểu đại khái thôi, Xin-xốp cũng chẳng lấy gì làm giỏi cho lắm, nhưng lần này, chị thấy hình như anh có vẻ đúng.

— Có lẽ chị muốn uống trà?

— Không, xin cảm ơn bà, bà An-na An-đrê-iép-na.

— Cô bé Ma-sa của tôi ơi, cô thật giống những bức ảnh của I-văng như đúc — người đàn bà nói, giọng dịu xuống, trìu mến, sung sướng vì thay Ma-sa gọi tên mình, và muốn tò cho chị biết rằng không những I-văng cho Ma-sa biết về bà mà I-văng cũng có nói chuyện với bà về Ma-sa.

— Thế còn bà, bà không dùng trà sao? — Ma-sa hỏi. Bà An-na lắc đầu.

— Chị có thể tin là, nếu tôi chỉ nấu nướng cho tôi không thôi thì tôi sẽ nhịn hàng mấy ngày liền. Tôi không thích chăm sóc riêng cho bản thân mình, chán lắm.

Khi nói, bà vẫn ngồi trước mặt Ma-sa không nhúc nhích.

Trên khuôn mặt gầy và dễ cáu kỉnh, đầy nếp nhãn, đôi mắt xanh to như phai màu, gần trắng bạc; tóc lốm đốm hoa râm như phủ bụi, kéo xuống gáy thành một búi nhỏ.

— Tôi, hồi trước tôi cũng đẹp, chị không tin à! — An-na vừa nói vừa với tay về phía chiếc giá tre lấy một cuốn an-bom ngoài bìa phủ nhung xanh, cũng bạc màu như đôi mắt của bà, đặt trên bàn. Bà không đưa cho Ma-sa, tự tay giở lấy những trang ảnh, và ngừng ở tờ thứ nhất, bà đưa cuốn an-bom đền gần cho Ma-sa xem. Trong một chiếc khung nhỏ hình bầu dục, một người đàn bà trẻ, không đến nỗi gầy, ngồi trên một chiếc đi-văng hẹp, ngồi không được thoải mái lắm, bên một sĩ quan có đôi ria dài rậm, mắt nhìn về phía trước, vẻ hơi ngông nghênh.

— Chồng tôi đấy. Hồi đại chiến, ông ấy làm ở quân nhu một thời gian — bà An-na nói, và Ma-sa nhìn đôi mắt đẹp, mênh mông của người đàn bà trẻ trên tấm ảnh, chị hiểu cái vẻ quyến rũ mà đôi mắt bạc màu của người đàn bà này thật ra từ lâu không còn có thể nói là đẹp nữa, vẫn còn giữ được là ở đâu mà ra.

Gấp cuốn an-bom lại và để vào chỗ cũ trên giá, bà An-na nói, không một chút oán giận rằng thời trước bà đã từng sống những ngày tươi đẹp hơn bây giờ. Và Ma-sa, đã đọc điều ấy trong một bức thư của Xin-xốp, chị nghĩ bụng chắc câu đó bà lặp đi lặp lại luôn, có thể nói như một thói quen, trên môi người đàn bà có tuổi này.

Bà An-na nói:

— Chồng tôi bị «Sê-ka»(1) bắn chết. Năm một nghìn chín trăm hai mươi. Vì ông ấy buôn chợ đen. Hồi đó ông ấy đã bỏ tôi và lên ở Mạc-tư-khoa. Từ trước, ông ấy đã lừa dối tôi, gần như là ngay từ khi mới lấy nhau. Chúng tôi không có con — bà nói thêm, như để cắt nghĩa cho sự phụ bạc của chồng hay để nhấn mạnh rằng trong đời sống của hai người chẳng có gì tốt đẹp cả. Bà ta nhắc đến việc chồng bị «Sê-ka» bắn chết, dửng dưng như nói về một người không quen biết nào.

Rồi bà nhắc lại một lần nữa là mình đã từng sống những ngày khá giả hơn, nhưng bằng một giọng quá sức buồn rầu làm Ma-sa hiểu rằng câu nói đó chỉ có nghĩa là hồi trước, bà trẻ hơn, giàu có hơn, chứ không phải là đã sung sướng. Trong cuộc đời, chắc chưa bao giờ bà được biết hạnh phúc.

Ma-sa cảm thấy một nỗi buồn không thể chịu được về ý nghĩ ấy, thế mà nó rất đơn giản, và chẳng có gì là kỳ lạ cho lắm, cái ý nghĩ rằng người ta có thể già đi mà vẫn chưa được một lần sung sướng.

— Bà cho là I-văng Pê-tơ-rô-vít về muộn phải không? — Ma-sa nói ngập ngừng khi gọi tên Xin-xốp một cách kính trọng như thế — Hôm nay, thứ bảy cơ mà.

— Họ có kể gì thứ bảy với chẳng thứ bảy. Chủ nhật phải ra báo. Có khi họ ở nhà in đến tận đêm. Chị không nghe thấy tiếng máy chạy hay sao?

Ma-sa lắng tai nghe. Qua cửa sổ để ngỏ, đúng là nghe thấy từ phía nhà bên cạnh có tiếng máy chạy.


(1) Tổ chức trấn áp phản cách mạng của chính quyền Xô-viết sau Cách mạng tháng Mười.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11821


Lính của PTL


« Trả lời #162 vào lúc: 17 Tháng Mười Hai, 2022, 07:00:17 am »

— Nhưng tối hôm nay anh ấy không ở nhà in đâu. Hôm qua anh ấy đi Cô-ma-rô-vô, thăm một công trường ở đấy. Anh ấy bảo tối nay sẽ về. Lúc này cả hai người chỉ làm có thế, họ chẳng ở yên tại chỗ bao giờ cả, sắp đến vụ gặt rồi.

— Cô-ma-rô-vô có xa không bà? — Ma-sa hỏi, lo sợ nghĩ rằng nếu xa thật thì ngày hôm sau Xin-xốp mới có thể về được.

— Độ hai mươi véc(1) gì đó. Nhưng anh ấy đi bộ cừ lắm, một chân ở đây chân kia bước cách dài đến trăm thước — bà nói thêm để Ma-sa đỡ lo ngại. Rồi bà nhấc chiếc khăn giải bàn bằng vải nhựa lên đưa cho Ma-sa một chiếc khóa vẫn giấu ở đó và bảo — Chị hãy sang buồng anh ấy mà nghỉ, chẳng việc gì phải đợi ở đây.

Ma-sa mở cửa buồng Xin-xốp và đưa tay tìm chỗ bật đèn, mà bà An-na bảo ở cạnh cửa phía bên phải. Lúc đó chị cảm thấy bối rối, như thể nếu tay rời khỏi chỗ bật đèn và lùi một bước về đằng sau, thì chị vẫn còn giữ được khả năng quyết định số phận của mình, còn, một khi đèn đã bật sáng trong căn buồng này, mọi sự vĩnh viễn không còn có thể thay đổi lại được nữa.

Chị thấy ý nghĩ đó ngớ ngẩn, nên vội bật đèn và, bước một bước về phía trước. Nhưng ý nghĩ ngớ ngẩn của chị không phải như thế là đã chấm dứt. Sau khi đóng cửa, chị ngồi phịch xuống một chiếc ghế dựa để ở gần cửa. Và chỉ lúc đỏ, chị mới liếc nhìn gian buồng.

Trên trần nhà, một ngọn đèn không có chụp, chiếu sáng một chiếc tủ áo, một chiếc bản làm việc lớn trông có vẻ dùng cả để làm bàn ăn, hai chiếc ghế và một chiếc giường lớn có quả tròn mạ kền. Ma-sa nhớ một bức thư trong đó Xin-xốp kể cho chị nghe chuyện bà hàng xóm đã bắt anh đổi chiếc phản lấy chiếc giường to của bà vì, theo bà, một người to lớn như anh không thể nằm một cái giường xếp được.

Sách vở xếp trên một tấm ván dài, hai đầu có dây treo. Nhưng sách còn rất nhiều ở trên bàn và trên tủ áo, cả dưới giường nữa. Trên thành cửa sổ một bình hoa rê-dê-đa, một loại hoa Ma-sa vẫn ưa thích. Và chị không khỏi nghĩ thầm, với một chút tự hào, Xin-xốp chọn hoa đó chính là vì chị.

Ở bàn làm việc nhìn lên, trên tường có treo một, chiếc ảnh Ma-sa chụp cách đây bốn năm, có kèm theo lời đề tặng mà lúc này Ma-sa cảm thấy nó ngây ngô «Tặng Vát-xi-li Xin-xốp lời hứa một tình bạn chung thủy» như là chị đã muốn nhất định nhấn mạnh rằng chị không còn hứa hẹn điều gì khác.

«Đồ ngốc ở đâu ấy! Còn anh chàng lại cứ để thế trên bàn làm việc! Bốn năm nay, anh ấy biết chắc là thế nào mình cũng đến. Lẽ dĩ nhiên lúc này, anh ấy sẽ nói là không biết gì cả, nhưng trong thâm tâm anh ấy biết rõ lắm.»

Thoạt đầu tự oán mình về lời đề tặng rồi chị lại bực với Xin-xốp, nhưng mà cũng chẳng lâu la gì, vì chị không thể nhịn không phá lên cười khi nhìn thấy trên nóc tủ, một tập bản đồ hai đầu thò ra những chiếc ca-vát chắc Xin-xốp gấp vào đấy để cho đỡ nhầu nát.

Gian buồng mà Ma-sa đang đứng một mình trước những đồ đạc của Xin-xốp, đứng một mình trước những dấu vết trong đời sống hàng ngày, trong thói quen của anh, những thói quen biểu lộ rõ rệt qua việc lựa chọn, sắp xếp, bố trí những thứ đồ đạc này gian buồng ấy sao mà đầy ý nghĩa đến thế.

Những cuốn sách chất đống trên bàn hình như bị đẩy sang bên trái, bên phải, về phía mép bàn. Để viết, chắc Xin-xốp đã lấy hai khuỷu tay huých chiếm ba phần tư một bàn, Giá sách thật ra không phải treo bằng thừng mà bằng hai sợi dây điện. Một vài cuốn, đặc biệt là những tập thơ được sắp xếp theo một thói quen tai hại của Xin-xốp là để mở và gấp mép trang có bài thư anh ưa thích. Tấm gỗ, để rất thấp, cao hơn mặt giường một chút để Xin-xốp không cần nhỏm dậy cũng có thể thò hai cánh tay dài với lấy bất cứ một cuốn gì.

Ma-sa liếc nhìn vào tủ áo để ngỏ. Chị thấy hai chiếc áo sơ-mi giặt là tử tế mà chị đã biết: một chiếc anh mặc trong khi chị đi Com-xô-môn-scơ; đó là một chiếc sơ-mi bằng len đã cũ, cổ đã mạng lại. Chiếc kia màu trắng; Xin-xốp mặc chuyến đi Mạc-tư-khoa vừa rồi.

Chiếc áo ba-đờ-xuy của Xin-xốp và hai bộ quần áo nữa treo trong tủ: một bộ đồ đen của những ngày đại lễ mà anh mặc khi đi Mạc-tư-khoa, và một bộ khác để mặc làm việc, màu hạt dẻ mà một năm trước đấy anh đã tả lại việc mua nó một cách hài hước trong một bức thư. Nhưng xem ra lại có vẻ chững hơn là bộ đồ đen.

«Thế thì hôm nay anh ấy mặc bộ nào» Ma-sa tự hỏi; lúc ấy chị thấy hình như Xin-xốp không thể có gì mà chị không biết và chị mới chỉ nhìn thấy anh mặc có hai bộ treo trong tủ.

Chị cảm thấy với một niềm lo ngại mỗi lúc một lớn lên, là mỗi phút ở trong gian phòng này khiến chị gần Xin-xốp hơn, làm anh trở nên vừa dễ hiểu hơn, cảm động, buồn cười và đáng ao ước hơn.

Gần chỗ cửa ra vào, không xa bàn rửa mặt là mấy, chị thấy một chiếc khăn trắng muốt, chiếc khăn vẫn còn ngửi thấy mùi bàn là — cùng với một bàn chải răng. xà-phòng, một hộp thuốc bột đánh răng đặt trên giá la-va-bô và ở dưới một chậu thau để trên một chiếc ghế đẩu.

Ma-sa nghĩ bụng mình vẫn chưa rửa tay từ khi ở trên tầu xuống. Chị liếc nhìn chiếc va-li nhưng không mở. Chị cởi áo vét, thu những sợi tóc lòa xòa vào trong búi tóc nhỏ của chị và bắt đầu rửa, cảm thấy nước mát trên mặt một cách khoan khoái và rùng mình mỗi lần những giọt nước chảy ướt ngực qua chiếc cổ áo lót không cài khuy. Rồi chị lấy khăn mặt thấm nước ở mắt và má.

Vừa lúc đó, Xin-xốp vào.

— Ma-sa! — Anh la lên bằng một giọng làm chị lùi lại một bước, kinh hãi, tay cầm chiếc khăn mặt, một giọt nước chảy lăn ngộ nghĩnh trên mũi chị vẫn còn ướt.

Xin-xốp đứng ở thềm cửa, to lớn, vui vẻ đầu đội một chiếc cát-két bằng vải, áo sơ-mi để bỏ cúc bó ở thắt lưng bằng một chiếc dây da chật khít, một loại quần thủy thủ màu xanh, chân đi bốt.

Bộ quần áo đó rộng vừa với người anh và nom còn xứng hơn so với những bộ đồ anh mặc chật chội kỳ quặc trước nhiều.

Người anh lồ lộ khỏe mạnh. Hai hàm răng trắng bóng long lanh vui vẻ trên khuôn mặt rám nâu vì nắng gió: hình như từ con người anh bốc lên mùi cỏ mới, một vài sợi cỏ còn vương trong mái tóc.

Suốt ngày hôm nay từ hồi sớm, Ma-sa đã cảm thấy là tất cả quyết định xong rồi, nhưng tất cả điều đó chỉ khi chị nhìn thấy Xin-xốp, lúc này, lần đầu tiên, chị hiểu chị yêu biết mấy cái anh chàng khổng lồ người lòng không với chiếc áo sơ-mi để hở trên bộ ngực nở rộng. Bị cuốn đi bởi những tình cảm đó, Ma-sa ôm chặt cổ anh trong hai cánh tay.


(1) Mỗi véc dài 1067 thước.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11821


Lính của PTL


« Trả lời #163 vào lúc: 18 Tháng Mười Hai, 2022, 06:43:30 am »

CHƯƠNG XVIII

Họ ăn sáng muộn, lúc đó đã gần trưa, cả ba người: Xin-xốp, Ma-sa và An-na Ang-đrê-iép-na. Buổi sớm, khi nhìn thấy ở phòng ngoài một bình sữa và hai liễn đựng xà-lách, một chiếc có củ cải, hành và dưa chuột, một chiếc đầy những trái dâu, Ma-sa thấy cảm động bởi sự chú ý thầm lặng đó. Khi bữa ăn sáng đã chuẩn bị xong, chị mời bà An-na, trước bà ta còn từ chối về sau cũng nhận lời.

Thoạt đầu bà An-na cứ ngồi im lặng, như ngượng ngập. Bà ân hận đã nể Ma-sa mà nhận lời và mong bữa in chấm dứt để cho hai người ở lại một mình với nhau.

Nhưng bà chẳng làm phiền Xin-xốp và Ma-sa một chút nào, họ một mình với nhau trước khi bà đến, lại sẽ ở một mình với nhau lát nữa khi bà về. Họ yêu nhau và họ biết rõ điều đỏ. Và nếu trong khoảng một nửa giờ họ có phải bỏ giở không nói chuyện yêu nhau vì có người thứ ba, thì những phút bó buộc mà họ vui lòng nhận và cũng đã nặng những kỷ niệm và tình cảm, chỉ làm tăng hứng thú của bữa ăn sáng đầu tiên trong căn buồng này.

Hai người nói nhiều nhất là về Ác-tê-mi-ép. Xin-xốp hỏi quá nhiều về Ác-tê-mi-ép, nào thư từ của anh, nào những điều Na-đi-a nói về vết thương của anh khiến Ma-sa cảm thấy xấu hổ: hôm qua, chị để để mối ác cảm với Na-đi-a lôi cuốn nên không đọc đoạn thư của chồng Na-đi-a nói về Ác-tê-mi-ép.

Nghe nói anh của Ma-sa bị thương, bà An-na kêu lên:

— Trời ơi! Lại chiến tranh!

Từ đôi mắt bạc mầu của bà, hai giọt nước mắt trào ra.

— Không phải chiến tranh thật sự đâu! —Ma-sa nói để cho bà yên tâm — Chỉ là một vụ xung đột ở biên giới.

— Chị đừng nói thế! — An-na nói tiếp — Chị còn trẻ lắm!

— Tôi đã ở bốn năm bên Viễn-đông — Ma-sa nói — Ở bên đó những vụ xung đột biên giới vẫn thường xảy ra luôn.

— Không, không, đừng nói thế, chị còn trẻ lắm! — An-na Ang-đrê-iép-na khẩn khoản, vừa lắc đầu vừa vặn tay như một sự đau khổ không thể hàn gắn lại được đã đổ lên đầu bà làm bà không biết làm thế nào nữa.

— Điều chủ yếu là dù anh ấy bị thương nhưng bây giờ anh ấy cũng đã bình phục — Xin-xốp xen vào — Na-đi-a bảo với em đúng như thế phải không? — Anh quay về phía Ma-sa nói thêm.

— Đúng thế. Na-đi-a có nhắc lại hai lần với em. Em nghĩ rằng anh ấy bị thương ở tay, vì thế nên bức thư thứ hai đánh máy chữ.

— Con người kỳ lạ quá! — Xin-xốp nói, vẻ thán phục — gặp những điều không hay chỉ mãi về sau anh ấy mới chịu kể lại, và bao giờ cũng vừa kể vừa cười. Có phải không?

Ma-sa gật đầu.

— Em chưa nói gì với mẹ chứ?

— Không, và em sẽ không nói với me. Cứ để sau này tự anh ấy sẽ viết cho mẹ biết.

— Thế thì anh ấy chẳng viết đâu, dù sau này cũng vậy. Xin-xốp đứng dậy và đi mấy bước trong phòng, giày lộp cộp. Ma-sa buổi sớm đã cản anh đừng mặc bộ đồ đen, và bắt anh phải giữ bộ quần áo hôm trước...

— Pôn ở một nơi thú vị, thật thú vị — Xin-xốp nhắc đi nhắc lại nhiều lần bằng một giọng lạ lùng, gần như ganh tị, đến độ Ma-sa lần đầu tiên lo lắng nhưng cũng tự hào nghĩ rằng thì ra Xin-xốp cũng chẳng phải trầm lặng như anh vẫn tỏ ra thường ngày.

— Anh thật muốn biết quá, lúc này ở bên đó anh ấy làm gì — Xin-xốp nói, vừa ngồi lại xuống bàn và liếc nhanh về phía một bức ảnh nhỏ của Ác-tê-mi-ép để sau lọ mực.

— Ở bên đó, ở Viễn-đông, lúc này là sáu giờ chiều — Ma- sa nói, và chị cũng trở nên tư lự.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11821


Lính của PTL


« Trả lời #164 vào lúc: 18 Tháng Mười Hai, 2022, 06:46:50 am »

*
*   *

Nếu họ có phép nhìn thấy được, họ sẽ nhìn thấy Ác-tê-mi-ép lúc này đang quỳ trên đỉnh núi Ba-in Xa-gan cùng với các sĩ quan khác lục một đống tài liệu, sổ tay và thư từ của quân Nhật, để quyết định xem cái nào nên dịch gấp trước

Ngay từ những giờ đầu, khi tra cứu nhưng tài liệu này, Ác-tê-mi-ép đã tìm thấy mệnh lệnh của tướng Ca-mát-xu-ba-ra chỉ thị bao vây và tiêu diệt những lực lượng Xô-viết và Mông-cổ, một tờ sao bản báo cáo gửi ban tham mưu đạo quân Quan-đông về việc thiết lập đầu cầu và bản nháp lời bố cáo sẽ đọc trước các đơn vị sau khi chiến thắng. Bài này viết theo một thể văn kiêu kỳ và khoa trương, trong đó nói không úp mở gì về cái «Đế quốc Đại Đông Á đến tận U-ran» và những bước đầu tiên đã hoàn thành (lẽ đương nhiên là những bước đầu tiên và «vĩ đại») theo hướng ấy do những lực lượng «anh hùng» dưới quyền chỉ huy của tướng Ca-mát-xu-ba-ra.

Việc nghiên cứu tất cả những tải liệu này hứa hẹn nhiều phát hiện khác thuộc loại đó, chắc chắn sẽ giúp nhận rõ được những mưu đồ của quân Nhật. Ác-tê-mi-ép đỏ ngầu vì thiếu ngủ và mờ đi vì đọc tất cả các thứ chữ loằng ngoằng này nhưng cũng không thể dứt mình ra khỏi cuộc săn tài liệu; anh không nhìn thấy chiến trường ngổn ngang xác chết, chung quanh anh; anh cũng không nhìn thấy cảnh tượng không kém phần khủng khiếp của các sư đoàn Nhật-bản bị tàn sát phía dưới chân núi.

Cuộc chiến thắng này hiện ra với anh dưới một hình thức khác, trong hàng nghìn những giấy tờ của sĩ quan và binh lính địch. Tuy mệt phờ người, anh vẫn xem xét hết tờ này đến tờ kia của cuốn sách kỳ lạ đó, vừa ghi số hiệu những trung đoàn bộ binh và pháo binh Nhật vào sổ tay. Trong những công việc sôi sục của thời chiến, anh phải làm nhiệm vụ này Anh đau ở đầu gối, ở lưng và ở mắt, nhưng đầu óc anh căng thẳng và anh mệt bã đến mức chẳng còn thấy đói và buồn ngủ nữa.

Thế là anh không ăn gì từ hôm qua, và đã không chợp mắt ba hôm nay.

Nếu Xin-xốp và Ma-sa có thể nhìn được, chắc họ sẽ nhìn thấy Ác-tê-mi-ép đang ở trong tư thế như vậy, ngồi lục lọi những giấy tờ đầy những chữ loằng ngoằng kỳ quặc và vấy máu. Nhưng thật ra họ lại hình dung anh khác hẳn.

Trong trạng thái say đắm của chị, Ma-sa tưởng tượng anh mình đứng bên một chiếc lều, giữa thảo nguyên, ngắm buổi hoàng hôn tuyệt đẹp và nghĩ đến người thân ở nhà.

Xin-xốp thì nhìn thấy một cuộc chiến đấu, nghe thấy tiếng đại bác nổ, nhưng vì chiều Ma-sa nên ngoài miệng anh lại nói to lên rằng bên Mông-cổ lúc này chiều đã xuống và Pôn đang ăn bữa tối, chắc anh đang chuẩn bị nuốt món đùi cừu Mông-cổ, một món ăn không thể không có được ở vùng này.

Còn An-na Ang-đrê-i-ép-na, bà chỉ cầm lấy bức ảnh của Ác-tê-mi-ép ở sau lọ mực và im lặng ngắm một lúc lâu; bà tìm trong anh những nét giống với Ma-sa, nhưng không thấy.

Ăn sáng xong, Ma-sa chuẩn bị đi thăm gia đình Xin-xốp, ông cụ sinh ra anh, Pi-ô-tơ Pê-tơ-rô-vích và em anh Ni-cô-la «Ni-cô-lắc-sơ-ca» như Xin-xốp vẫn gọi.

Ông cụ sinh ra Xin-xốp, là một giáo sư Nga và hiệu trưởng trường hàng xã, ông cụ ở một căn nhà riêng của ông ở trong làng Men-ni-cô-vô cách Vi-a-da-ma sáu cây số. Gần như chủ nhật nào Xin-xốp cũng về đấy, mùa hạ cùng như mùa đông, và thường là ngủ đêm chủ nhật ở nhà bố đến sáng thứ hai mới về nhà. Ma-sa biết điều đó, vì ngay từ hồi sớm, chị đã nói với Xin-xốp là cả hai người sẽ cùng về, vì chị không muốn thay đổi một thói quen nào của anh.

Lấy hết can đảm cho cuộc đi thăm này và vừa khe khẽ hát một bài hát nhỏ, Ma-sa vừa là chiếc áo mỏng màu xanh da trời của chị trên bàn làm việc của Xin-xốp. Bà An-na vừa đi khỏi, sau khi cho chị mượn chiếc bàn là.

— Thế nào, con chim nhỏ đã thật vào lồng chưa? — Xin-xốp nói, vừa nghe theo Ma-sa lấy hết quyển sách này đến quyển sách khác trên giá gỗ xuống để xếp lại cho có thứ tự.

— Anh nói câu đó cho anh đấy phải không? — Ma-sa phá lên cười dòn tan.

— Em cười cái gì thế? — Xin-xốp hỏi.

— Cười những ý nghĩ của em.

— Những ý nghĩ gì?

— Những ý nghĩ ngớ ngẩn cũ. Trước hết lúc này em thấy rõ là em nghĩ đến chuyện lấy anh đã từ lâu rồi và em thường tự hỏi trong hai người ai sẽ chỉ huy ai. Như anh cũng có thể tưởng tượng được, dĩ nhiên em nghĩ rằng em sẽ chỉ huy.

— Thế bây giờ?

— Bây giờ; lẽ dĩ nhiên, cũng vẫn là em. Nhưng em vừa mới hiểu là việc đó chẳng quan trọng một chút nào!
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11821


Lính của PTL


« Trả lời #165 vào lúc: 18 Tháng Mười Hai, 2022, 06:50:47 am »

Chị lại cười, bảo Xin-xốp hãy đi ra hành lang, chị mặc chiếc áo dài xanh và quay đi quay lại một lúc lâu trước một tấm gương nhỏ đã cũ — tấm gương độc nhất trong phòng và Xin-xốp treo ở một chỗ kỳ quặc, trên một bên cánh cửa tủ áo. Để soi gương, chị phải leo lên một chiếc ghế dựa — Xin-xốp, chờ sốt ruột ở phòng ngoài, không gõ cửa cứ việc vào, anh đưa hai tay bế Ma-sa xuống.

— Chúng ta đi thôi

— Không, hãy khoan đợi một lát nữa — Ma-sa vừa nói vừa gỡ mình ra khỏi tay Xin-xốp. Đáng lẽ đi ra, chị ngồi xuống một chiếc ghế dựa và bảo Xin-xốp làm như mình.

Không hiểu có chuyện gì, Xin-xốp cũng ngồi xuống đối diện.

— Anh có biết không — Ma-sa vừa nói vừa đặt một tay vào đùi anh, như để cho anh biết rằng chừng nào chị chưa nói cho anh biết hết những ý nghĩ của chị, chị sẽ không cho anh ra khỏi buồng — đây là ngày đầu tiên em ở nhà anh, và em gần như không có gì để phải hỏi anh. Em biết rõ tất cả. Một lần em có đọc, không biết ở đâu, câu chuyện một người đàn ông và một người đàn bà biết nhau qua thư từ và mãi sau mới gặp nhau...

— Chuyện Ban-dắc...

— Điều đó chẳng có gì quan trọng — chị nói, vẻ bực mình vì bị cắt ngang — Em đã đọc và em không tin. Bây giờ, thì em tin rồi. Khi em còn ở Com-xô-môn-xcơ, anh gửi cho em những bức thư làm em nghĩ rằng em hiểu anh hơn là lúc nào em cũng sống ở bên anh. Nhưng anh có biết không...

— Biết cái gì chứ?

— Không đúng như vậy.

— Tại sao.

— Tại vì không đúng. Em tưởng em biết hết về anh, thế mà ngay hôm qua anh làm gì. em cũng không biết. Khi em thấy anh, anh có vẻ sung sướng, rất hài lòng về một điều gì.

— Anh vừa trông thấy em.

— Không, không. Ngay từ lúc đi về anh đã phấn khởi rồi. Có phải không?

— Phải — Xin-xốp mỉm cười — Hôm qua anh đã sống một ngày khá lắm, đối với một nhà báo...
 
Ma-sa cắt lời anh.

— Anh thấy không và em thì em chẳng biết gì cả. Em cũng chẳng hỏi anh nữa. Chỉ vì em tưởng rằng nói chung em rất hiểu anh. Nói chung...

Chị nhắc lại chữ đó buồn bực.

— Thế mà đáng ra là em phải biết hàng ngày anh làm những gì, em phải biết tất cả những công việc của anh, tất cả, anh hiểu không?

— Anh hiểu rồi.

Anh cười, nụ cười đôn hậu, và định đứng dậy.

— Không, anh hãy khoan một chút đã — Chị lấy tay ép giữ anh lại — Anh tha lỗi cho em, nhưng chừng nào anh chưa kể cho em nghe hôm qua anh làm gì thì em chưa muốn đi.

— Ma-sa, Ma-sa — Xin-xốp vừa nói vừa đứng dậy, mặc dù Ma-sa cưỡng lại, anh nắm hai khuỷu tay nhấc chị lên — Sao em vội thế? Không phải em đến đây chỉ để thăm anh mà thôi. Bây giờ chúng ta vĩnh viễn ở bên nhau, dù ở đâu cũng vậy;

Ma-sa, cảm thấy trong giọng anh có sức mạnh, lòng quyết tâm và cả một chút buồn rầu nữa như anh báo trước những việc hai người sẽ phải cùng nhau đương đầu, không phải chỉ đương đầu với những sự kiện sung sướng mà chị cùng nghĩ tới.

— Ma-sa, em bé Ma-sa của anh — Xin-xốp nhắc lại, hai tay vẫn nắm lấy khuỷu tay Ma-sa và bằng một giọng mà chị cảm thấy thoáng đượm vẻ trách móc, anh sẽ có thể kể cho em nghe không phải chỉ ngày hôm qua và ngày mai, mà tất cả cuộc đời của anh, những dự định của anh cho hai mươi năm tới, anh sẽ nói với em điều anh tưởng tượng về mọi thứ trường hợp có em và không có em như thế nào.

— Anh nghĩ cả hai điều đó cũng có thể xảy ra được hay sao?

— Lẽ dĩ nhiên — anh trả lời đơn giản và kiên quyết — Từ lâu rồi điều đó có còn phải do anh quyết định nữa đâu, mà là do em.

Anh nói thật, và nét mặt anh trở nên nghiêm khắc gần như đau khổ: anh rùng mình khiếp sợ khi nghĩ đến mọi việc có thể xảy ra một cách khác.

Ma-sa bỗng nhớ một ngày mưa, cảnh sân nhà ga và đầu Xin-xốp, cách đây bốn năm khi chị đi Côm-xô-môn-scơ trên sông A-mua.

— Thế nào?—Xin-xốp lại tự chủ được và bình tĩnh ngồi xuống một chiếc ghế — Ta kể tất cả mọi sự cho nhau nghe ngay bây giờ nhé?

Ma-sa giấu sau một nụ cười ngượng nghịu, những giọt nước mắt đang sắp trào ra và nắm lấy tay Xin-xốp, chị kéo anh ra ngoài.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11821


Lính của PTL


« Trả lời #166 vào lúc: 18 Tháng Mười Hai, 2022, 06:53:41 am »

*
*   *

Ông cụ sinh ra Xin-xốp, Pi-ô-tơ Pô-tơ-rô-vít không giống một chút nào với hình ảnh Ma-sa tưởng tượng, chị tưởng tượng ông là một cụ giáo già, đeo kính với cặp mắt và giọng nói nghiêm khắc của người già.

Khi Ma-sa và Xin-xốp đề nghị cho xe đỗ trước một căn nhà gỗ chắc chắn, có ba cửa sổ có những đường chạm trổ trong gỗ sơn màu xanh, và từ trên xe nhảy xuống, có một người nom còn trẻ — vào khoảng bốn mươi nhăm tuổi — ra đón: người này to lớn, chỉ kém Xin-xốp chút ít, nhưng vai cũng rộng, một cụm tóc đen vẫn chưa hoa râm, một chiếc điếu ngậm ở miệng và hai hàng râu mép rậm rạp, ám khói. Ông mặc một chiếc sơ-mi thêu, ở giữa thắt vào người bằng một dây thắt lưng bộ đội cũ, chiếc quần dài và chân đi dép, không bít-tất. Khuôn mặt rám nắng hằn sâu nếp nhăn, cổ cũng rám nắng, hai bàn tay lực lưỡng và sù sì làm ta nghĩ đến một người lao động ngoài trời, một cán bộ kiểm lâm hay canh nông hơn là một nhà giáo.

— Chà, chúng tôi đợi chị đến thăm đã từ lâu, lâu lắm rồi! — Ông nói vừa đưa bàn tay sù sì to lớn nắm lấy tay Ma-sa và vừa nhìn qua bộ mặt sượng sùng và ửng đỏ của người con gái trẻ tuổi, cặp mắt chứa chan sung sướng của con trai mình đứng phía sau — Ta đi ra vườn ngồi chơi một lát — vẫn không buông tay Ma-sa ông kéo chị đi theo sau — Đó là lỗi tại chị, chị không báo trước nên bữa cơm hôm nay hết sức bình thường và hơn nữa lại còn phải đợi một lát.

Ông nói tất cả những điều ở trên, lúc cùng Ma-sa và Xin-xốp ngồi xuống một chiếc ghế dài, gần một chiếc bàn tròn và thấp, chân vững chắc ở giữa vườn. Chung quanh, hàng rào lắp sau những hàng cây li-la, và ngay trên hàng rào những dãy bìm bìm đã leo lên đến đỉnh, bao bọc khu vườn một bức tường cây xanh.

— Ni-cô-la! Ni-cô-la! —Pi-ô-tơ Pê-tơ-rô-vít gọi to về phía một chiếc cửa sổ mở khi mấy người đã ngồi xuống ghế.

— Dạ... ạ! — tiếng một em bé từ trong nhà đáp vọng ra.

— Hãy để bài vở đấy. Lấy tờ mười rúp để ở dưới cái chặn giấy trên bàn làm việc của bố và chạy đến hiệu «Xen-pô» mua một chai poóc-tô về đây; ở đấy có loại nửa lít đấy.

Trước khi đi con đến bảo bà On-ga Ni-ca-nô-rốp-na, bà đang bận phơi quần áo trong sân ấy, sửa soạn bữa ăn thêm cho hai người. Khi con đã làm xong tất cả, lại đi vào học bài, sao cho xong trước bữa ăn. Hiểu chưa?

— Hiểu rồi ạ! — tiếng em bé nói.

Nhưng ngồi trong vườn đối diện với Pi-ô-tơ Pê-tơ-rô-vít, nên ngay từ lúc ông mới gọi Ma-sa đã thấy trong khung cửa sổ ló ra một chiếc đầu trẻ nhỏ tròn, tóc cắt bốc; ông dặn xong, chiếc đầu ấy còn chùng chình không biến đi ngay, trái lại, hai con mắt nhỏ đen láy vẫn nhìn Ma-sa với một vẻ tò mò bình tĩnh và nhâng nháo. Pi-ô-trơ Pê-tơ-rô-vít chắc cũng biết điều đó, ông ngồi yên không quay lại, nghiêm khắc nói:

— Đi lát nữa hãy nhìn, nghe không? — Chiếc đầu biến mất khỏi khung cửa một cách thầm lặng. Ông Pi-ô-tơ nói — Thằng ấy cái gì nó cũng muốn nhìn, mà bài thì chưa học xong.

Mùa thu này nó phải thi lại môn tiếng Đức, và sau một lút im lặng, ông hất đầu về phía người con cả của mình và hỏi Ma-sa «Thế nào chị đến ở mãi đây với anh ấy chứ?».

— Vâng — Ma-sa mặt đỏ như gấc đáp lại — Nhưng, con cũng còn phải đi...

— Dĩ nhiên, dĩ nhiên — ông cụ ngắt lời — Đó không phải là điều tôi muốn nói đâu. Dĩ nhiên, chị sẽ đi... Chị chung sống với Vát-xi-li, thật là một hạnh phúc lớn cho nó. Từ bao nhiêu năm nay, chị là ánh sáng duy nhất ở cửa sổ của con tôi... Tôi đã có lần bảo nó thôi đừng nghĩ đến chị, tôi đã đi tìm cho nó một người con gái ở đây, nhưng tất cả đều vô hiệu.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11821


Lính của PTL


« Trả lời #167 vào lúc: 18 Tháng Mười Hai, 2022, 06:55:12 am »

Ma-sa ngước đôi mắt giận dữ nhìn ông Pi-ô-tơ Pê-tơ-rô-vít. Có phải thật ông đã muốn Xin-xốp lấy một người đàn bà khác không? Ý nghĩ đó, bây giờ dây lúc chị đang ở cạnh Xin-xốp. chị thấy như không thể nào lại xảy ra được, khiến chị bất giác buột mồm kêu lên:

— Không, con không thể tin được!

— Sao chị lại không tin? — Pi-ô-tơ nói bằng một giọng bình tĩnh và nghiêm chỉnh, như con ông — Đúng như thế đấy, tôi không muốn nói gì khác ngoài sự thật. Chị không đến, nhìn con tôi thấy khổ tâm, vì thế tôi đã đi tìm vợ cho nó.

Khi chị nghe ông giải thích tất cả điều đó một cách bình thản và có lý, Ma-sa lần đầu tiên nghĩ bụng rằng Xin-xốp có thể lấy một người nào khác thật và chị nghĩ có thế chị cũng đã đủ hoảng người, chị vô tình nắm chặt lấy tay người chồng chưa cưới của mình.

— Chị có biết thứ hoa này mà người ta gọi là hoa I-văng va Ma-ri không? — ông Pi-ô-tơ nói sau khi nhìn thấy Ma-sa nắm chặt tay Xin-xốp — Tôi không tin ở Chúa, chẳng bao giờ tôi tin cả, nhưng tôi tin ở thiên mệnh, ở số phận. Tôi không nói rằng tôi chúc chị hạnh phúc, tôi hy vọng chị sẽ có hạnh phúc, nhưng tôi muốn chúc anh chị ăn đời ở kiếp với nhau, keo sơn như cuộc đời mà hai tên của bông hoa này tượng trưng, nó cũng là tên của hai anh chị. Không phải tình cờ mà anh chị lại trùng tên với nó.

Nói đến những lời cuối cùng giọng ông thốt nhiên run run như tiếng nói của một cụ già.

Ông vội đứng dậy và bỏ đi nói rằng mình đi chuẩn bị bữa ăn.

— Ông cụ cảm động! Ông cụ nhớ đến mẹ anh —Xin-xốp nói, khỉ ông cụ đã đi vào trong nhà — Em bảo ông cụ bao nhiêu tuổi nào?

— Trông bố trẻ quá đến độ em không dám nói tuổi.

— Thế mà ông cụ đã sắp năm mươi chín rồi đấy. Khi đẻ em anh, mẹ anh mới có ba mươi hai tuổi, ông cụ thì đã ngoài bốn mươi nhăm. Ông cụ suýt phát điên lúc mẹ anh sau khi đẻ xong thì chết! Nhưng nói với em tất cả những điều đó làm gì nhỉ!

Ma-sa cúi đầu. Chị biết tất cả những điều đó; chị biết sau khi vợ chết ông Pi-ô-tơ Pê-tơ-rô-vít bỗng muốn rời bỏ hết thảy và, để người con cả ở lại tiếp tục học nốt ở Mạc-tư-khoa, ông đã cùng với đứa con nhỏ về quê, trở lại chăm sóc ngôi trường ông đã dạy hồi trước cách mạng. Chính ở trường này ông đã lấy người cô giáo trẻ ông yêu làm vợ. Và đó là nơi ông lại trở về giữa lúc bị choáng váng, — bị cuốn bởi những phút bột phát đầu tiên của một nỗi đau xót, một nỗi đau xót ngay từ lúc ấy ông cũng đã biết là không thể nào dứt được.

Nhớ đến những chuyện đó, Ma-sa nghĩ thầm chắc có lẽ vì thế mà bao giờ chị cũng hình dung ông Pi-ô-tơ như một ông già trước tuổi, bị cuộc đời dày vò.

— Và từ đó bố sống một mình ở đây phải không? — Chị hỏi.

— Một mình. Bây giờ, dĩ nhiên Ni-cô-la đã lớn, hai cha con cùng chăm lo nhà cửa. Ông cụ bao giờ cũng vẫn thích làm vườn rau, trồng cây ăn quả và nuôi ong. Anh cũng không thể hiểu được bố anh làm cách nào để có đủ thời giờ mà chữa bài vở của học trò.

Nghe Xin-xốp trả lời, Ma-sa cảm thấy anh không hiểu mình, hay không muốn hiểu.

Xin-xốp nói tiếp:

— Bà hàng xóm. On-ga Ni-ca-nô-rốp-na mà ông cụ bảo chú em đi tìm, như em đã nghe thấy lúc nãy, chỉ hai ngày mới đến một lần để giặt giũ và chuẩn bị thức ăn. Một người đàn bà kỳ dị về nhiều phương diện. Bà ta là vợ góa của một người thợ đóng đồ gỗ, bà ta có hai người con, một người làm kế toán ở Mạc-tư-khoa, một người làm giáo sư ở Ki-ép, nhưng bà không muốn đến ở với đứa nào cả. Bà ta thích ở đây hơn, sống «theo ý mình muốn» như bà vẫn nói và chăm nom cho ông cụ anh và Ni-cô-la. Không phải vì sinh kế mà bà ta làm đâu mà vì lòng nhân hậu và cũng có thể vì bà cũng buồn, ai biết...
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11821


Lính của PTL


« Trả lời #168 vào lúc: 18 Tháng Mười Hai, 2022, 06:56:56 am »

— Đến bữa ăn, bà ấy có đến đây không? — Ma-sa hỏi.

— Có lẽ không — Xin-xốp nói vừa lắc đầu — Hơn nữa, bà ta ở trong nhóm «Xta-rô-vi-ê-ry»(1). Bà ăn ở nhà chỉ dùng bát đĩa riêng của bà và ông cụ trả công bà ta bằng mật ong nhà nuôi. Như thế, không những bà ta được mật mà lại còn được sáp nữa. Bà dùng chỗ sáp đó làm nến, vì nến mà người ta bán ở các nhà thờ bà đều cho là không dùng được, đó là thứ nến, anh cũng chẳng hiểu sao nữa bà ta cho là «chỉ để dùng cho những phường tà giáo».

Ma-sa mỉm cười và đi theo Xin-xốp vào trong nhà. Ông Pi-ô-tơ đã đứng trên bậc thềm gọi hai người.

Căn nhà, xếp dọn sạch sẽ, có hai buồng, không kể bếp. Ở trong phòng khách nhỏ bé có ba cửa sổ, tường phủ giấy, các thứ đồ đạc xếp đầy: một chiếc bàn ăn lớn, một chiếc bàn làm việc nhỏ, nhiều ghế dựa, hai bàn xoay lớn làm bằng mây trên có bày lọ hoa, một chiếc ghế trường kỷ, một giá sách ngổn ngang những sách vở lớp năm, lấm tấm nhiều vết mực. Trong buồng thứ hai, hẹp hơn, những thanh gỗ tròn trên có dán giấy trắng. Đó là buồng của ông Pi-ô-tơ, trong có một chiếc giường lớn, một tủ to vừa đựng quần áo vừa đựng sách, một bàn làm việc cũng rộng và bên cạnh một chiếc ghế phô-tơi đồ sộ. Không còn thể nhét một thứ đồ đạc nào khác vào trong phòng, bốn thứ đồ vật trên đã kê sát với nhau đến độ khó có chỗ mà len chân.

— Khi anh ở lại đây, đêm anh ngủ ở đâu? — Ma-sa hỏi.

— Mùa nực thì kê giường ở gần cửa sổ, mùa rét thì kê cạnh lò sưởi.

Ông Pi-ô-tơ nói:

— Cách đây ba mươi năm khi tôi mua ngôi nhà này nó chỉ có bốn mặt tường ngoài thôi, tất cả là do tay tôi làm lấy. Thôi ta đi ăn nào.

Trên bàn, để bắt đầu đã có sẵn một chai nhỏ rượu vốt-ca màu hơi xanh xanh, một nửa lít poóc-tô, cá nấu đông, mỡ và dưa chuột muối. Trên một chiếc đĩa gỗ, bánh mì cắt từng khoanh to theo kiểu nông thôn. Bộ đồ ăn, phông-sét và dao, đều có chuôi sừng màu vàng.

Mọi người vừa ngồi vào bàn ăn thì bà On-ga Ni-ca-nô-rốp-na vào, một người đàn bà cao lớn, mảnh người và còn đẹp. Bà mang xúp lên đựng trong một chiếc nồi lớn lót tay bằng một mảnh vải màu xám. Chẳng nói chẳng rằng, lấy khuỷu tay đẩy nhẹ Xin-xốp chưa kịp tránh ra một bên, bà đặt chiếc nồi vào giữa bàn.

— Đây là bà On-ga Ni-ca-nô-rốp-na — ông Pi-ô-tơ vừa giới thiệu vừa đứng dậy. Xin-xốp và Ma-sa cũng đứng dậy theo.

Ông giới thiệu Ma-sa bằng tên họ. Ma-sa cảm thấy sau đó ông không biết nói thế nào thêm, nên chị vừa nắm lấy bàn tay xương xẩu của người đàn bà già vừa tự giới thiệu:

— Vợ chưa cưới của Vát-xi-li — Chị mỉm cười nhận thấy nói những lời đó sao mà đơn giản và dễ dàng thế.

Ông Pi-ô-tơ nói:

— Bà không ở lại được với chúng tôi hay sao, bà On-ga?

— Tôi không có thời giờ — bà On-ga trả lời cộc lốc và không nói thêm một lời, bà đi ra và khép cửa lại đằng sau.

— Bà ấy chẳng phải là người ngớ ngẩn đâu — ông Pi-ô-tơ nói — Bà ta làm ăn thạo lắm. Đôi lúc bà ta chẳng vào đến cả đây nữa, nhưng có những hôm khác, anh chị có thể tin tôi được, bà ta lại vào, tay cầm một chén trà để một đĩa mật nhỏ trước mặt và cứ như thế bà có thể ngồi cả một buổi tối, năm ngón tay vẫn cầm chén trà, không động đậy, như ngồi làm kiểu cho một họa sĩ.


(1) Một nhóm sùng đạo.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11821


Lính của PTL


« Trả lời #169 vào lúc: 18 Tháng Mười Hai, 2022, 06:59:27 am »

Thấy bố đã rót rượu vào cốc, Xin-xốp hỏi:

— Thế Ni-cô-la đâu rồi?

— Nó cũng sắp vào. Chắc là đang rửa ráy ở ngoài sân. Cần phải sửa soạn một chút để ăn cơm với một khách phụ nữ chứ. Nó còn đi giày.

Chú Xin-xốp em chắc nghe thấy những câu cuối cùng của bố khi đến gần phòng ăn, vì thấy cậu ta đi vào, chân bước dài, cố để lộ càng ít càng hay đôi chân bị nhét trong đôi giày trứ danh. Chú bé lơ đãng đưa tay ra bắt tay anh, đi vòng quanh bàn, mặt đỏ rừ, chào Ma-sa và cuối cùng, sau khi đã xong phần lễ nghi, chú ngồi vào chỗ của mình.

Chú bé người đẫy đà, không giống anh và cũng không giống bố. Ma-sa nghĩ thầm chắc là chú giống mẹ. Cặp mắt vui nhộn, nhìn gì thì như xoáy vào đấy, chằm chằm nhìn chai poóc-tô.

Cái nhìn đó không lọt qua mắt ông Pi-ô-tơ, ông rót cho chú một lưng cốc.

— Chúc hai anh chị — ông nói giọng bình tĩnh và thân mật. Sau khi nhìn một lượt quanh bàn, ông nốc một hơi cạn cốc vốt-ca đầy ắp và từ đấy đến cuối bữa ăn không uống nữa; uống từng ly nhỏ một, theo ông, là lối uống của đàn bà.

Ăn xong, Ni-cô-la biến ngay, còn mọi người ngồi lại một lúc lâu uống trà. Ông Pi-ô-tơ thân hành đi lấy xa-mô-va và lúc đi qua bếp, ông lại mời bà On-ga một lần nữa. Bà ta vẫn từ chối.

— Cái bà này là cả một triết học. Cái gì bà ta cũng hiểu — lúc trở vào, lại một lần nữa ông cụ ca ngợi bà On-ga. Rồi ông nhìn Ma-sa bằng con mắt muốn nói rằng cả chị nữa, cái gì chị cũng hiểu.

Suốt bữa ăn và trong khi uống trà, ông Pi-ô-tơ Pê-tơ-rô-vít không ngừng chuyện trò, hỏi Ma-sa các thứ về Côm-xô-môn-xcơ trên sông A-mua và nói chung về Viễn-đông, về cây cối, khí hậu, săn bắn. Mà theo Ma-sa, thì ông không có vẻ gì là một người lắm lời; mới đầu chị nghĩ và rồi chị tin chắc rằng ông điều khiển cuộc nói chuyện vì ông hiểu rõ nỗi khó khăn của con trai mình và của cô gái trẻ tuổi hôm đó trong việc nói năng, và nếu ông ngồi im lặng thì hni người sẽ lúng túng đến ngần nào.

Khi tất cả đã ngồi vào bản, Ma-sa có một ấn tượng mơ hồ rằng chị sắp sửa tham dự vào một cuộc nói chuyện quan trọng và quyết định đối với chị, việc chị đến trong căn nhà này là một sự kiện quan trọng và quyết định. Nhưng rồi câu chuyện hóa ra chỉ xoay quanh những vấn đề giản dị nhất và bình thường nhất. Chị rất cám ơn ông già thông minh đã cho chị một cảm giác hết sức thoải mái ngay từ phút gặp gỡ đầu tiên; ông muốn tạo nên không khí thân mặt ấy và ông đã tạo ra được.

Sau khi nói chuyện với Ma-sa về Viễn-đông, ông hỏi Xin-xốp nhiều câu hỏi hoạt động của anh trong tuần.

Ban đầu Xin-xốp còn miễn cưỡng trả lời nhưng sau dần dần cứ thao thao nói mãi. Lúc đó Ma-sa mới hiểu tối qua lúc về anh phấn khởi như thế là vì ở xa Cô-ma-rô-vô, nơi anh đến người ta dự định gửi đi dự cuộc triển lãm nông nghiệp ở Mạc-tư-khoa một đội nhà thí nghiệm trồng đay trẻ tuổi. Những con người trẻ tuổi đó, Xin-xốp là người đầu tiên nói tới họ trong báo, cách đây một năm và bây giờ họ đang đứng trong hàng đầu toàn tỉnh.

— Và ông chủ bút của anh, lúc này, ông ta cũng phấn khởi như anh chứ? — Pi-ô-tơ hỏi lại bằng một giọng châm hiểm.

Ông cụ biết rằng, năm ngoái, ông chủ bút đã phản đối việc cho đăng bài báo đó. vì tỉnh ủy còn chưa có một nhận định dứt khoát về nhóm nhả thí nghiệm trẻ tuổi này.

— Bây giờ thì anh ta còn biết làm gì khác nữa? Dĩ nhiên. anh ta rất phấn khởi — Xin-xốp nói, giọng không bợn chút hiềm khích.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM