Lịch sử Quân sự Việt Nam
Tin tức: Lịch sử quân sự Việt Nam
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 10 Tháng Mười Hai, 2022, 04:40:55 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Trung đoàn 66 - 55 năm một chặng đường vẻ vang  (Đọc 668 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 12507



« Trả lời #40 vào lúc: 01 Tháng Mười Hai, 2022, 02:49:27 pm »


THĂM LẠI CHIẾN TRƯỜNG XƯA

(Nhân kỷ niệm 50 năm
Ngày Thương binh - Liệt sĩ)

Trở lại Mông Hóa Kỳ Sơn
Non xanh nước biếc mây vờn ngang vai
Gò Bùi Suốt Đất nơi đây
Âm vang còn vọng bề dày chiến công
Suối Mè nước chảy xanh trong
Nước reo vui khắp cánh đồng định cư
Rõ ràng mà vẫn như mơ
Nơi xưa đồn giặc, bây giờ vườn hoa
Xóm làng ngói đỏ trăm nhà
Trâu đàn khua mõ chiều tà bình yên
Mía xanh xanh tận ngút ngàn
Công trường như dạo khúc đàn tương lai

Đường số Sáu đã một thời
Chiến công vang dội đất trời tự do
Vui này, nhớ chuyện ngày xưa
Gian nan vững dạ đói no ấm lòng
Cọng rau hạt muối mặn nồng
Tình dân lũy thép thành đồng khó quên
Vui mừng gặp lại Mông Sơn
Đang đà đổi mới vươn lên mạnh giầu.

25-7-1997
NGUYỄN ĐỬC GIÁ
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 12507



« Trả lời #41 vào lúc: 01 Tháng Mười Hai, 2022, 02:51:04 pm »


CHIẾN THẮNG CỦA TÌNH ĐỒNG ĐỘI


Trên chiến trường Trung Lào (1953-1954), sau những thất bại liên tiếp ở các trận Ba-na-phào, Pà Cuội, Khăm Hẹ, Tha Khet và trên đường số 9, quân Pháp cho tiểu đoàn dù ngụy số 6 (6è BPVN) đổ quân xuống Hìn Sìu hòng cùng với căn cứ Sê Nô cứu nguy cho các căn cứ còn lại của chúng.

Tiểu đoàn Lê Lợi (782) chủ công của trung đoàn đã nhanh chóng đến bao vây Hìn Sìu và tấn công tiêu diệt phần lớn quân địch, bắt một số tù binh và hàng binh dẫn ngay về phía sau.

Trận đánh coi như kết thúc thắng lợi. Tiểu đoàn được lệnh lui quân dưới tiếng gầm rít của máy bay chiến đấu và trực thăng địch tiếp tục tìm kiếm tàn quân của chúng.

Làm nhiệm vụ thu dọn chiến trường, đưa được hết thương binh liệt sĩ của ta về phía sau, tôi cùng với liên lạc viên Đoàn Bá Ân ở lại sau cùng để rà soát lần cuối. Không ngờ, còn 5 tên lính dù ngụy đang tìm cách tiếp cận với trực thăng của chúng đi về phía chúng tôi. Phát hiện thấy chúng tôi chỉ có 2 người, chúng vừa chạy vừa bắn vừa hô nhau bắt sống. Trong người tôi chẳng có thứ vũ khí nào, chỉ có Ân là có trong tay một khẩu các bin. Ân vừa lấy thân che cho tôi vừa bắn trả từng viên một. Nấp hết mô đất này sang mô đất khác Ân bắn bị thương 2 tên buộc địch phải bỏ chạy thoát thân.

Thế là sau trận thắng to, chúng tôi lại thắng tiếp một trận nhỏ, nhờ lòng dũng cảm và tình đồng đội mà tôi được giải nguy trong trận đó. Kỷ niệm này tôi không bao giờ quên. Ngày nay Đoàn Bá Ân bạn đang ở đâu, có còn nhớ không?

HỒ NHẬT LƯƠNG
Nguyên chính trị viên phó
Tiểu đoàn Lê Lợi
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 12507



« Trả lời #42 vào lúc: 01 Tháng Mười Hai, 2022, 02:52:34 pm »


NHỚ MÃI ĐI-Ê-GÔ!


Đi-ê-gô vốn là một nông dân nghèo ở Tây Ban Nha bị bắt đi lính và trở thành tù binh của Pháp trong chiến tranh thế giới thứ 2 rồi bị sung vào đội quân lê dương của Pháp và được đưa sang Việt Nam tham chiến vào khoảng đầu năm 1947. Chỉ sau một thời gian ngắn, Đi-ê-gô đã cảm thấy cuộc chiến tranh của Pháp ở Việt Nam là không thế chấp nhận được. Anh chỉ thấy quân Pháp đi bắn giết nông dân, đốt phá làng xóm, mùa màng. Là nông dân, Đi-ê-gô khá nhạy cảm với điều này nên không đồng tình, càng không muốn mình phải đi làm những điều tàn ác đó. Mặt khác, Đi-ê-gô cũng thấy rằng những người kháng chiến Việt Nam có nhiều nét giống những người kháng chiến Tây Ban Nha trong cuộc chiến đấu giữa Mặt trận bình dân với chính quyền phát xít Phơ-ran-cô. Vì vậy, Đi-ê-gô sớm nảy ra ý định tìm cách rời khỏi hàng ngũ quân đội Pháp về với những người kháng chiến Việt Nam.

Khi đơn vị lê dương của Đi-ê-gô được điều về đồn Đông Tảo (còn gọi là Đông Cảo) thuộc huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên để chuẩn bị càn quét, Đi-ê-gô lợi dụng lúc làm nhiệm vụ cảnh giới ban đêm ngoài hàng rào để trốn đi tìm bộ đội ta. Đúng lúc đó, trinh sát của Đại đội Ký Con (sau này là Đại đội 1 Tiểu đoàn Cô Tô) cũng đang bí mật tìm cách đột nhập vào đồn để chuẩn bị đưa đơn vị vào đánh. Gặp nhau bên ngoài hàng rào, Đi-ê-gô xin hàng và chỉ dẫn ngay cho anh em bộ đội tránh những vọng gác mới tăng cường của quân đội Pháp. Trận tập kích vào đồn Đông Tảo diễn ra thuận lợi, gây cho địch nhiều thiệt hại. Đi-ê-gô rất vui và xin ở lại Đại đội Ký Con để tham gia chiến đấu. Được cấp trên đồng ý, Đi-ê-gô chính thức trở thành chiến sĩ của Đại đội Ký Con với cái tên Nguyễn Văn Tảo để kỷ niệm nơi Đi-ê-gơ đã ra hàng bộ đội Việt Nam: Đông Tảo.

Thời gian đầu, Tảo được bố trí vào tiểu đoàn súng máy, làm chiến sĩ chuyên mang đạn cho khẩu trung liên Bờ-ren đầu bạc cũ kỹ. Là một nông dân, Tảo hòa nhập rất nhanh và khá dễ dàng với anh em trong đơn vị và bà con nông dân những nơi trú quân. Là người Âu, song Tảo không khó khăn lắm trong việc hòa nhập vào thói quen sinh hoạt của người Việt Nam. Rau muống, mắm tôm, cà pháo... Tảo đều ăn rất ngon lành. Được mấy đồng tiền phụ cấp, Tảo cất rất cẩn thận và tiêu pha hết sức tiết kiệm. Anh em có trêu chọc thì Tảo chỉ cười và nói: "Tảo để dành tiền cưới vợ đấy!".

Cuối năm 1948, Tảo được đề bạt tiểu đội phó, rất phấn khởi, càng tích cực gương mẫu hơn. Mặc dầu vốn tiếng Việt còn ít ỏi nhưng Tảo sống rất chan hòa với anh em và bà con nơi đóng quân. Cuộc liên hoan quân dân nào cũng có tiết mục của Tảo. Khi đóng kịch, Tảo chuyên được phân vai Tây và luôn bị quân ta đánh cho thua liểng xiểng. Tiết mục đặc sắc nhất của Tảo là sử dụng chiếc đàn ghi ta và hát những bài hát Tây Ban Nha, nhảy những vũ điệu Tây Ban Nha.

Cho đến trận Tế Tiểu đầu năm 1949. Lúc đó cả Trung đoàn 66 đang truy kích quân Pháp rút chạy khỏi vùng Mỹ Đức. Hôm đó, tiểu đội của Tảo được giao nhiệm vụ bảo vệ khẩu "Vanh" cụt đi truy kích địch. (Đó là khẩu tiểu pháo 20 mm trên chiếc máy bay Hen Cát của Pháp bị ta bắn rơi, nòng súng bị gãy, quân giới ta đã cưa bớt chỗ gãy và làm thêm giá súng để sử dụng). Đến bến đò Tế Tiêu, khẩu "Vanh" cụt triển khai sát bờ sông, bắn thẳng vào những chiếc thuyền chở quân Pháp đang vội vã vượt qua sông Đáy sang bên Ứng Hòa. Nấp sau những rặng tre bên bờ sông, Tảo nhìn rất rõ cảnh rút chạy hoảng loạn của quân địch. Khi khẩu "Vanh" cụt xả một loạt đạn bắn chìm một chiếc và bắn cháy một chiếc thuyền khác chở đầy quân Pháp, Tảo phấn khởi quá đứng bật dậy vỗ tay hô lớn "Hoan hô! Vi va!...". Vừa lúc đó một chùm đạn đại bác của địch dập xuống đội hình đơn vị. Một mảnh đạn văng vào ngang bụng khiến Tảo gục ngay xuống. Anh em nhào đến đỡ Tảo dậy. Cố nén đau, Tảo gắng sức thều thào "đánh tốt lắm... Tiếc quá...". Vết thương quá lớn, anh em dồn hết bông băng để băng cho Tảo và đưa gấp về phía sau cấp cứu. Sức khỏe của Tảo đuối dần. Đển quân y tiểu đoàn, Tảo được cầm máu, sơ cứu một lần nữa rồi được đưa ngay xuống thuyền về trạm cấp cứu của bệnh viện cấp trên.

Sau này, đồng chí y tá đưa Tảo đến bệnh viện Đồng Quan kể lại: Nằm trên thuyền, Tảo không kêu rên, không giãy giụa, chỉ nằm yên chảy nước mất và hỏi: "Y tá ơi! Tảo có chết không? Tảo có được về với anh em không?". Đồng chí y tá cố cầm nước mắt động viên Tảo, "Tảo không chết đâu, có một tý nữa, đến quân y mấy ngày là Tảo khỏi thôi, rồi Tảo sẽ được về với đại đội". Nhưng điều đó đã không xảy ra. Do vết thương quá nặng, chưa đến được bệnh viện thì Đi-ê-gô Nguyễn Văn Tảo đã trút hơi thở cuối cùng.

Nửa thế kỷ đã trôi qua mà chúng tôi vẫn không quên được Đi-ê-gô. Cho đến nay, chúng tôi không còn nhớ đầy đủ tên họ Tây Ban Nha của Tảo, không biết Tảo sinh ra và lớn lên ở vùng quê nào trên xứ sở Tây Ban Nha xa xôi, nhưng hình ảnh một Đi-ê-gô nồng nhiệt, trung thực, dũng cảm, một nông dân Tây Ban Nha cần cù, chất phác, một chiến sĩ quốc tế giản dị với những phẩm chất thật đáng quý trọng... vẫn in sâu trong ký ức và trái tim chúng tôi.

Đi-ê-gô Nguyễn Văn Tảo, chúng tôi mãi mải không quên anh.

TRẦN QUỐC HANH
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 12507



« Trả lời #43 vào lúc: 01 Tháng Mười Hai, 2022, 02:53:56 pm »


CHUYỆN VỀ MỘT MŨI TRINH SÁT


Để thực hiện kế hoạch đánh đồn Noọng Hét (Lào) trong chiến dịch Xuân 1953, Ban chỉ huy Trung đoàn 66 cử 3 mũi trinh sát đi nắm tình hình địch. Một mũi gồm 13 cán bộ chiến sĩ do đồng chí Bùi Trâm bí thư chi bộ, chính trị viên Đại đội 40 trinh sát phụ trách.

Khoảng 5-6 ngày trước Tết Nguyên đán Quý Tỵ, đội đã vượt sông sang đất Lào. Đi tiếp 3 ngày đêm nữa, xem bản đồ thấy gần bản Nậm Mèn. Trời sắp sáng và mọi người đã thấm mệt nên chỉ huy cho anh em phân tán tạm nghỉ. Đang thiu thiu ngủ bỗng có tiếng bọn phỉ gọi nhau bảo có Việt Nam. Bọn chúng kéo đến mỗi lúc một nhiều. Biết bị lộ và phán đoán đây là bọn phỉ cơ động án ngữ cho Noọng Hét từ xa, anh em ta tìm vị trí chuẩn bị chiến đấu. Khoảng 6 giờ địch nã các cỡ súng, đặc biệt là cối 60 ly và AT vào đội hình ta. Ý đồ của chúng là bắt sống hoặc tiêu diệt toàn bộ anh em mình. Khoảng 7 giờ địch xung phong bị chết nhiều nên phải lùi ra. Chúng lại dùng hỏa lực bắn dồn dập, tiếp đó xung phong lại bị ta đánh trả quyết liệt, cứ như thế cho đến 12 giờ trưa, địch tổ chức đến 6 lần xung phong nhưng không vào được trận địa của ta. Từ đó địch chỉ bắn cầm chừng và không thấy tổ chức xung phong như buổi sáng. Có thể do chúng bị thiệt hại nhiều, hao hụt quân số nên không còn đủ sức để tấn công, về phía ta đã có 8 người hy sinh, còn lại 5 đều bị thương, trong đó anh Bùi Trâm bị thương 2 lần, lần thứ hai bị thương vào bụng lòi ruột là nặng nhất.

Trước tình hình đó, anh Bùi Trâm quyết định anh Vũ Duy Hàn cùng 3 anh còn lại bằng giá nào cũng phải vượt vòng vây về báo cáo trung đoàn. Còn anh không thể đi được ở lại làm một mũi thu hút địch. Anh nói: "Các đồng chí vững tâm vượt vây, còn bao nhiêu súng lựu đạn tập trung quanh tôi, nếu còn sống tôi sẽ chiến đấu".

Đúng 9 giờ đêm, 5 người cùng nổ súng và ném lựu đạn vào phòng tuyến địch, phát hiện chỗ thưa tiếng súng, 4 người vọt qua. Ra khỏi vòng vây 500 mét, anh Hàn và anh Sàng dừng lại chờ đồng đội. Khoảng một tiếng đồng hồ không thấy ai, đoán là anh Căn và đồng chí vệ binh hy sinh rồi, hai anh động viên nhau đi tiếp. Đến trưa, hai anh còn nghe tiếng súng, chắc của anh Trâm đánh trả địch. Cả hai người lúc này hết sức mệt mỏi, cổ họng khô đắng vì không có nước uống. Đi tiếp 2 ngày 2 đêm nữa, đói thì nhấm gạo rang, khát thì ăn nõn chuối rừng và mút sương đọng trên lá cây. Về gần đến biên giới, anh Sàng kiệt sức, vết thương đã có dòi. Thấy không thể dìu anh Sàng đi tiếp được nữa, anh Hàn đặt anh nằm dưới một lùm cây, đun một ít cháo gạo rang dặn cố gắng ăn để anh còn tranh thủ về đơn vị báo cáo.

Đi được khoảng 2 tiếng, lúc ấy trời đã nhá nhem tối, thấy có người mình, anh Hàn gọi nhưng mấy anh em này tưởng là phỉ lùi lại phía sau. Mãi đến lúc anh Quang Cư nhận ra anh Hàn mới tổ chức mang anh về. 5 giờ sáng hôm sau, theo chỉ dẫn của anh Hàn, anh Quang Cư cùng 6 anh em nữa đi tìm anh Sàng, đưa được anh về trạm cấp cứu của trung đoàn. Do vết thương quá nặng, dù anh em quân y hết sức cứu chữa, nhưng anh Sàng vẫn không qua khỏi.

Qua trận này: Anh Bùi Trâm và anh Hoàng Khắc Thân được truy tặng huân chương Chiến sĩ hạng nhất; anh Vũ Duy Hàn được tặng thưởng huân chương Chiến sĩ hạng nhất.

Gương chiến đấu dũng cảm và hết lòng thương yêu đồng đội của anh Hàn đã được Đại đoàn 304 cho xây dựng thành một vở kịch để giáo dục động viên bộ đội.

PHẠM HUY TẤN
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 12507



« Trả lời #44 vào lúc: 01 Tháng Mười Hai, 2022, 02:55:46 pm »


CÓ MỘT NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI TÁNG Ở AN LĂNG - HUẾ


Cách thành phố Huế không xa về phia tây nam có một khu lăng mộ các vua nhà Nguyễn tên là AN LĂNG được xây dựng giản dị và nhỏ bé so với các lăng mộ khác.

Đầu năm 1991, tôi đã tìm đến An Lăng vì nơi đó có ngôi mộ của một người lính Trung đoàn 66. Anh tên là Nguyễn Bảo Luân. Theo sơ yếu lý lịch mà tôi còn nhớ, Bảo Luân là con ông Vĩnh Lưu và là cháu nội ông Thành Thái một vị vua yêu nước. Anh gọi vua Duy Tân (hoàng tử Vĩnh San cũng là một vị vua yêu nước) là bác ruột. Ngày toàn quốc kháng chiến, Bảo Luân đi thiếu sinh quân Khu 4, sau đó về Trung đoàn 18 rồi sau đi học trường sĩ quan Lê Lợi (đào tạo chính trị viên trung đội của Liên khu 3). Đầu năm 1950, Trung đoàn 66 được bổ sung một số tốt nghiệp sĩ quan Lê Lợi. Đó là anh Đỗ Quang Diệm, Vũ Văn Thông, Trần Văn Chi, Phạm Quế Dương, Nguyễn Văn Thân, Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Bảo Luân v.v... các anh Thông, Thân, Bích và Luân ở lại làm cán bộ Ban chính trị trung đoàn. Bảo Luân là tổ trưởng Văn nghệ thuộc tiểu ban tuyên huấn do anh Vũ Chân và anh Nguyễn Hiền phụ trách.

Trong chiến dịch Quang Trung năm 1951, Bảo Luân được cử đi làm phái viên xuống các đơn vị sau khi hai tiểu đoàn Cô Tô và Nguyễn Huệ đã diệt gọn các đồn Chùa Dầu và đồn Yên Vệ. Sáng sớm hôm đó Bảo Luân đi ra mặt trận. Đến buổi chiều có tin về Ban chính trị anh Bảo Luân đã hy sinh khi đang đi trên đường số 10 bị trúng đạn 20 ly của máy bay Pháp. Tôi sửng sốt và thấy buồn vô hạn vì tôi đã mất một đồng đội, mất một người bạn tôi rất quý mến, một cán bộ trẻ nhiều triển vọng, nhiệt tình công tác, rất lạc quan yêu đời.

Do hoàn cảnh đất nước, hết chống Pháp lại tạm chia hai miền nên gia đình anh sống ở Huế - còn mẹ già là cụ Phan Thị Cầm con dâu vua Thành Thái - không nhận được giấy báo tử. Mấy chục năm gia đình sống trong khắc khoải, chờ mong, bán tin bán nghi vì có kẻ xấu tung tin "tay này con vua cháu chúa, chắc gì cộng sản tin dùng, chả thấy tăm hơi gì cả, thư từ cũng không, chắc bị cộng sản thủ tiêu rồi!!!". Sau năm 1975 gia đình có gặp các anh ở Trung đoàn 18 cũ, các anh cũng không biết Bảo Luân về sau này ở đơn vị nào. Lần mò mãi đến 1987 thì biết đơn vị cuối cùng của Bảo Luân là Trung đoàn 66, Sư đoàn 304. Các anh Vũ Chấn, Nguyễn Văn Thụ, Nguyễn Văn Thân đã làm giấy chứng nhận để gia đình xin hưởng chế độ chính sách. Cùng năm, gia đình nhận được giấy báo tử, bằng Tổ quốc ghi công và Ủy ban nhân dân xã Hương Sơ thành phố Huế đã tổ chức lễ truy điệu liệt sĩ Bảo Luân.

Nguyễn Phúc Khôi, anh ruột của Bảo Luân, là bác sĩ quân y của bộ đội Liên khu V (đã về hưu; đưa tôi đến An Lăng. Tôi thật sự ngỡ ngàng khi thấy 3 ngôi mộ của 3 vị vua Dục Đức, Thành Thái, Duy Tân lại giản dị, khiêm tốn đến thế. Đằng sau 3 ngôi mộ xếp hàng dọc này là một dãy mộ xếp hàng ngang của các hoàng tử, hoàng tôn, công chúa, quận chúa. Mộ anh Bảo Luân nằm giữa và chỉ riêng bia ngôi mộ này có hình ngôi sao vàng năm cánh. Anh Phúc Khôi đã ra tận Ninh Bình đưa hài cốt Bảo Luân về khu lăng của Đệ tứ chánh hệ (Hoàng tộc).

Kể từ ngày xa anh đến nay, thấm thoát đã 40 năm (1951-1991) tôi mới thắp được nén hương cho anh, nén hương của tình bạn chiến đấu. Tôi thầm mong có ai đó, người của Trung đoàn 66 đi du lịch qua Huế, hãy đến An Lăng thắp cho anh nén hương để nói rằng "Anh vẫn còn sống mãi trong lòng những người lính 66 chúng ta".

NGUYỄN HÙNG CƯỜNG
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM