Lịch sử Quân sự Việt Nam
Tin tức: Lịch sử tư tưởng quân sự Việt Nam - Trọn bộ
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 07 Tháng Tám, 2022, 11:26:20 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Từ Sở Công an Bắc Bộ ra đi  (Đọc 934 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
saoden
Thành viên
*
Bài viết: 728



« Trả lời #40 vào lúc: 05 Tháng Tám, 2022, 06:48:35 am »

Thế là qua cuộc sát hạch nghề nghiệp đầy kịch tính, anh Sơn đã gia nhập đội ngũ trinh sát của Sở Công an Bắc Bộ. Trong thời gian ấy, anh đã góp sức cùng đồng đội thu được nhiều thành tích trong việc trấn áp bọn Đại Việt Quốc dân đảng ở Ngũ Xã, trường Đỗ Hữu Vị ở Quán Thanh (Phan Đình Phùng bây giờ) và đặc biệt tham gia vào vụ phát hiện ổ giết người do tên Phan Kích Nam cầm đầu, ở số 7 phố Ôn Như Hầu (Nguyễn Gia Thiều).


Sơn lăn lộn ở mọi nơi, mọi chốn với "cái nghề của em", cho đến gần ngày kháng chiến toàn quốc, Sơn được dự cuộc họp bàn về kế hoạch đối phó với âm mưu gây chiến của bọn Pháp và chuẩn bị kế hoạch tác chiến của Công an Bắc Bộ, anh đã được nghe anh Doãn than phiền: "Chúng mình ít súng quá! Nếu có được độ 10 khẩu súng trường thêm cho lực lượng chiến đấu, cũng tốt lắm rồi!"


Sơn nghe câu nói ấy, mắt anh sáng lén một cách tinh nghịch vui vẻ. Khi cuộc họp đã xong, Sơn cố nán lại để gặp anh Doãn, nói ngay:

- Các anh thiếu súng lắm! Em có thể lấy giúp các anh được vài khẩu!

- Anh lấy ở đâu?

- Lấy của bọn Pháp.

- Đừng làm liều. Chính phủ đã ra lệnh cho chúng ta phải cố nén sự tức giận không làm gì sai trái để chúng lấy cớ đó khiêu khích nổ súng gây hấn, trong khi ta còn đang cố trì hoãn thời gian để củng cố thêm lực lượng kháng chiến. Anh định lấy súng của bọn Pháp thì khác nào châm ngòi lửa chiến tranh cho nổ sớm.

- Em hiểu rồi. Nhưng em lấy bí mật ngay trong kho của chúng.

- Đừng dại thế. Lúc này ta cần người hơn cần súng. Một cán bộ trinh sát như anh quý gấp ngàn lần khẩu súng.

- Em đảm bảo không xảy ra chuyện gì lôi thôi đâu. Em cũng biết giữ lấy cái mạng của mình mà không dại gì chui đầu vào cái chết sớm.

Thấy Sơn nói như vậy, anh Doãn cũng đã tin phần nào, anh liền hỏi:

- Kế hoạch của anh như thế nào?

- Trước đây, chúng em cũng đã đôi ba lần chui vào kho của chúng để lấy trộm thức ăn vì đói quá. Có lần em đã chui vào để tìm thức ăn nhưng lại vào nhầm kho chỉ có toàn súng, mà súng thì không ăn được. Mãi lần thứ ba hay thứ bốn, chúng em mới tìm ra được đúng kho chất đầy đồ hộp. Từ đó thi thoảng chúng em lại vào đấy lấy đồ hộp để ăn thay bữa. Có lần ăn nhiều quá bị tháo lỏng đấy anh ạ. Bọn Pháp ngốc lắm không khôn như dân mình đâu. Chúng tưởng là có lính tuần tra rồi thì không sợ kẻ gian cậy cửa kho vào lấy trộm. Nhưng chúng em có cần cậy cửa đâu mà chúng, em từ trên mái xuống. Kho của Pháp chạy dài suốt quãng đường dọc theo đường tàu, chúng em cứ từ trên đường tàu tụt xuống mái tôn và chỉ cần một lúc là đã có thể leo dây tụt xuống kho của chúng được. Chúng em nắm rõ kho nào cất súng, kho nào cất đồ hộp. Em nghĩ là hiện nay, bọn Pháp đang chủ quan coi thường dân mình vẫn sợ hãi chúng như ngày xưa nên lơ là... Em không đi một mình mà phải nhờ đến một người bạn cùng trong phu đòn cũ để giúp làm việc này. Em đảm bảo với anh là nhất định không để xảy ra chuyện xấu gì đâu. Tối nay độ 10 giờ đêm, anh đi xe ô tô con đỗ ở đầu phố Hàng Đồng chờ chúng em đem súng ra... Kế hoạch như thế thôi anh ạ!


Anh Doãn đã tin ở khả năng của Sơn mà theo như Sơn nói thì "đấy cũng là nghề của anh ấy", nên anh tin là Sơn sẽ làm trót lọt vụ này.

Tối hôm ấy vào đầu tháng 12-1946, theo đúng kế hoạch, anh Doãn đi xe ô tô đến chỗ phố Hàng Đồng giáp phố Phùng Hưng thì dừng lại. Anh Doãn bảo tôi đi cùng với anh đến đấy.

Trên đường phố Hà Nội, từ ngày ta giành chính quyền, Sở Điện lực được lệnh tháo bỏ bớt các chụp đèn từ thời Nhật phòng thủ máy bay Mỹ đánh phá đã cho chụp hết các chảo đèn trên đường phố, chỉ để lọt vầng ánh sáng tròn lên mặt đường nhựa. Trời hôm ấy vừa rét, vừa có nhiều sương mù, chợt tôi nghe có tiếng nổ nhỏ, rồi ánh đèn phòng thủ tắt ngấm. Ngồi trong xe, chúng tôi căng mắt nhìn vào bóng tối chỗ đường xe lửa chạy trên cầu cao. Chợt thoáng có bóng đen lờ mờ leo thoăn thoắn lên đường sắt.


Im lặng! Bóng tối như che giấu mọi việc làm của Sơn và bạn của anh. Không một tiếng động. Không một bóng người qua lại trên đường vì thời gian này, nhân dân đã được lệnh đi sơ tán, nên nhà nào cũng đóng cửa im im. Thi thoảng mới có chiếc xe Jeep của bọn Pháp bật đèn pha sáng chói nổ máy ầm ầm, lao vút trên đường.


Thời gian trôi qua nặng nề. Trong xe không ai nói câu nào, nhưng anh Doãn luôn cựa mình, tôi biết là anh sốt ruột lắm vì anh lo cho tính mạng của Sơn và người bạn của anh ấy.

Chợt chúng tôi giật mình, vì có bóng người nhô lên chỗ cửa xe và tiếng nói thoảng trong gió: "Em làm xong rồi anh ạ!"

- Sơn đấy à! Kết quả tốt chứ!

- Chúng em mới lấy được tám khẩu súng trường và một hòm đạn nặng quá. Chúng em định vào làm chuyến nữa. Có cả súng máy hai càng, anh có lấy không?

- Thôi đủ rồi! Ăn non thôi. Ăn tham dễ nghẹn.

Anh Doãn sợ nguy hiểm cho Sơn và người bạn của anh ấy. Anh bảo cả Sơn và bạn anh cùng lên xe về ngay Sở Công an Bắc Bộ.

- Nào! Kể lại cho mình nghe các cậu làm ăn ra sao?

- Cũng không có gì ghê gớm lắm. Bọn em chỉ mang theo sợi dây thừng dài và chắc, cái kìm, là đủ dụng cụ làm ăn rồi. Chúng em dùng súng cao su bắn vỡ bóng đèn để đoạn đường này tối hơn. Bọn em trèo lên đường tàu, tụt xuống mái tôn và lại có dịp dùng đến cái nghề cũ của bọn em. Chỉ một loáng, em đã cậy được tấm tôn, thòng dây tụt xuống bên trong. Bạn em nằm áp mình trên mái tôn chờ đợi và canh gác động tĩnh. Em mò mẫn tìm được các hòm dài biết là súng trường, phá khoá lấy ra từng khẩu súng, buộc vào dây để bạn em kéo lên. Lúc em đã lấy được mấy khẩu súng, bạn em ra hiệu như tiếng mèo kêu, báo động là có bọn lính tuần tiễu. Em giả làm tiếng chuột rúc, đuổi nhau. Chúng chỉ dừng lại trước cửa thấy khoá vẫn y nguyên nên lại tiếp tục đi tuần tiễu. Em lấy được 8 khẩu, chợt nhớ là có súng mà không có đạn thì súng chỉ như que sắt, nên lấy thêm hòm đạn vuông nhỏ, cũng khá nặng. Sau đó, em leo lên mái tôn, lợp lại cẩn thận như cũ, vặn chặt đinh ốc, rồi chuyển súng dần lên đường tàu, tụt xuống dây là xong.

- Sơn giỏi quá. Chuyện tày đình mà cứ như đùa chơi.

Anh Doãn nói xong, bỏ sang phòng bên một lúc, khi quay lại trong tay anh đã cầm một tập giấy bạc Đông Dương cũ, đưa cho người bạn của Sơn và nói: "Bồi dưỡng cho anh đấy. Tôi không dám nói trả công cho anh đâu!"

- Em giúp cho Sơn thôi. Em có công cán gì đâu!

Sơn gạt tay anh Doãn nói ngay: "Anh không cần phải làm thế. Bạn em không bao giờ nhân tiền đâu. Chúng em làm việc này vì đất nước mà thôi."

- Dứt khoát là em không nhận tiền của các anh. Chúng em chỉ làm một chốc thôi mà.

Nói xong, người bạn của Sơn đứng dậy, chào mọi người rồi ra về ngay. Anh Doãn cứ nhìn theo bạn của Sơn ra cửa, bần thần ngồi yên một lúc không nói gì, nhưng trong lòng anh trào lên sự xúc động sâu sắc.
Logged
saoden
Thành viên
*
Bài viết: 728



« Trả lời #41 vào lúc: 05 Tháng Tám, 2022, 06:49:08 am »

Trước ngày 19-12-1946, Sở Công an Bắc Bộ đã ngừng làm công việc mọi ngày mà chuẩn bị cho cuộc kháng chiến. Tôi và vài anh ở Phòng Chính trị được phân về tiểu khu 6 thuộc Liên khu II để lãnh đạo tự vệ khu phố chiến đấu.


Sau gần hai tháng trời chiến đấu trên đường phố cùng lực lượng tự vệ và Vệ quốc đoàn, chúng tôi phải rút ra khỏi Liên khu II về Pháp Vân và Đuôi Cá. Sau đó tôi được anh Hoàng Mỹ phân công làm quận trưởng Công an quận 5 của Hà Nội.


Khi về đến làng Bối Khê để nhận nhiệm vụ mới, tôi lại gặp anh Sơn cũng đã được phân công về quận 5, cùng với số anh em trinh sát khác. Thấy tôi, anh Sơn vồ vập: "Anh cũng về công tác ở quận này à?"

- Mình được điều về đây làm quận trưởng Công an quận 5.

- A! Thế thì em lại được là quân của anh rồi đấy!

- Mình vẫn bố trí Sơn vào làm công tác tình báo, trinh sát nhé!

- Ra ngoài này, em đề nghị anh cho em ở đơn vị được cầm súng trực tiếp đánh giặc.

- Thế thì mình để Sơn về Đội Hành động. Đội này có nhiệm vụ hoạt động vũ trang, chống lại địch, bảo vệ cán bộ và đường dây liên lạc ra vào nội thành. Và khi đội đóng quân ở làng nào có nhiệm vụ bảo vệ nhân dân, chặn đánh địch khi chúng càn quét vào làng.

- Em xin làm trọn nhiệm vụ của anh giao cho em.

Sơn ở Đội Hành động của Công an quận 5, đã nhiều lần chạm súng với giặc khi chúng đưa quân đi phục kích, chặn bắt cán bộ và liên lạc của ta vào nội thành. Anh là chiến sĩ gan dạ, luôn tiến lên trước và rút lui sau cùng để yểm hộ cho anh em được an toàn.


Ngày 19-5-1947, quân Pháp ở Hà Đông tràn về làng Đa Sĩ, nơi Đội Hành động đóng quân. Theo đúng kế hoạch đã phân công từ trước Đội đã triển khai lực lượng đánh chặn quân địch để nhân dân có thời gian rút khỏi làng ra cánh đồng. Trong trận này, Sơn bị thương vào bụng, ngã vật xuống. Giặc tràn vào làng và bắt được Sơn.


Tên sĩ quan chỉ huy cuộc càn quét cay cú vì chúng bị giết một số tên nên ra lệnh xử bắn Sơn ngay ở đầu làng mà không chịu đưa anh về để chữa chạy vết thương.

Anh Sơn đã hy sinh anh dũng và quả cảm, nhưng anh vẫn mãi mãi sống trong tâm tưởng của toàn thể anh chị em Công an quận 5. Khi hòa bình lập lại, tôi có làm giấy xác nhận trường hợp hy sinh của anh để xin được công nhận là liệt sĩ. Nhưng chỉ vì thủ tục quy định: Liệt sĩ được hưởng tiền tuất, mà thân nhân của anh Sơn thì không còn có ai, thậm chí đến quê hương của anh ở đâu, chúng tôi cũng không ai được biết.


Tuy vậy, trong ý nghĩ của anh em cán bộ chiến sĩ Công an quận 5 trước đây, không ai là không nhớ đến anh Sơn với những chiến công thầm lặng của anh.

Tôi viết lại những kỷ niệm về anh như là một bài điếu để ghi lại những thành tích âm thầm anh đã dâng hiến cho Tổ quốc.

Trong cuộc kháng chiến lâu dài của Việt Nam đã có hàng vạn những chiến sĩ "vô danh" ngã xuống để làm nên một đất nước Việt Nam hoà bình và độc lập.

Các anh sống ngắn ngủi, lấp lánh sáng ngời, như ngôi sao băng bay qua bầu trời đêm, rồi vụt tắt chỉ để lại một vệt sáng lung linh, huyền ảo. Cuộc đời của anh Sơn cũng là một đốm sao băng, vụt loé sáng rồi sớm tắt lịm như vậy, nhưng trong màn trời đêm ấy vẫn còn thấy lung linh, huyền ảo như câu chuyện huyền thoại.
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM