Lịch sử Quân sự Việt Nam
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 05 Tháng Bảy, 2022, 08:25:16 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Từ Sở Công an Bắc Bộ ra đi  (Đọc 495 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
saoden
Thành viên
*
Bài viết: 689



« Trả lời #20 vào lúc: 28 Tháng Sáu, 2022, 06:38:38 am »

Nhưng có lẽ vì tôi bịt mồm mũi, nên nói không ai nghe rõ, mà anh em cứ thúc mũi súng vào ngực, gạt tôi ra sang bên để tháo lui. Tôi đành phải cởi bỏ khăn mùi xoa hét to: "Địch ném lựu đạn cay đấy! Anh em không ai được rút lui, trèo lên gác cao tránh luồng khói là được, không rút lui! Không rút lui!"


Có số anh em bình tĩnh đã nghe tôi làm như vậy. Tôi liền đứng chặn ngay chỗ lỗ đục tường đề phòng địch tấn công sang. Tôi vừa ho sặc sụa vừa bắt hai anh có lựu đạn, súng trường gác ở chỗ này, chắn không để địch chui sang được, rồi ôm lấy ngực, ngồi dựa vào chân tường để thở.


Em Lương một tay ôm chặt lấy miệng, mũi, cứ nắm lấy áo tôi, tôi bảo em: "Chạy xuống gọi cứu thương lên ngay!" Rồi tôi đẩy em qua lỗ đục tường, không còn chịu được nữa nên nằm phục xuống đất. Khói lựu đạn cay tan dần vì gió bấc thổi mạnh, nhanh chóng xua tan làn khói độc. Em Lương và hai chị cứu thương đã đến kịp săn sóc cho những anh bị ho nặng. Nhìn thấy tôi nằm dưới đất, em Lương cuống quít nói như khóc: "Anh Tuấn! Anh Tuấn làm sao thế này? Các chị ơi cứu anh Tuấn với!" Một chị cứu thương chạy vội đến hỏi tôi: "Anh bị thương vào đâu?"

- Tôi chỉ bị tức ngực vì hít phải nhiều khói cay.

Các chị cứu thương lấy khăn ướt nhúng nước đưa cho anh em chúng tôi lau mặt, mũi, rồi bảo chúng tôi lên gác nằm thở đều đặn thật mạnh để đẩy hết khí độc ra ngoài phổi. Một lúc sau, mọi người đã tỉnh lại dần, tinh thần lại ổn định, chui qua lỗ đục tường sang bên trường, bố trí trong các phòng học. Địch cũng không dám liều xông sang nữa vì không rõ chúng tôi còn trụ lại ở đâu, nếu chúng liều vượt qua hàng rào sợ lại trúng đạn nên thi thoảng ném vu vơ vài quả lựu đạn sang sân trường.


Đồng chí tiểu đội trưởng vệ quốc đi thăm từng người, lại dẫn anh em lên bố trí chỗ cũ. Tiếng súng ở mặt này tạm yên, nhưng ở mấy phố xung quanh vẫn thấy súng nổ ran, xen kẽ với những tiếng "tắc-bọp" rất khó chịu và nguy hiểm. Lúc này tôi đã đỡ tức ngực, thấy đồng chí Tấn đưa thêm lực lượng vệ quốc đoàn lên tiếp viện. Nhìn thấy tôi vẫn nằm dài ờ sàn nhà, bên cạnh có chị cứu thương đang dấp khăn mặt ướt lên mặt tôi, anh chạy vội lại: "Tuấn bị thương à? Mình thấy mặt trận này im tiếng súng, sợ bị vỡ nên điều thêm quân lên tiếp viện!"

- Mình chỉ bị tức ngực thôi, nhưng không sao. Lúc nãy anh em chưa biết là loại khói gì nên có hoang mang, bây giờ lại về vị trí cũ rồi. Địch chưa chiếm được trường Hàm Long, nhưng chúng mình cũng phải rút xuống mấy nhà để chặn địch.

- Cậu về dưới nghỉ đi một lát. Mình sẽ ở lại đấy với anh em. Ở mạn dưới các cậu cần chú ý đến phố Charron (Mai Hắc Đế) và phố Jacquin, đề phòng nó đánh thọc sang định chia cắt bọn mình ở trên này đấy. Còn mặt phố Huế cũng chưa gay lắm.


Tôi và em Lương khó nhọc mới lần được qua mấy nhà xuống đến phố Laveran (Lê Văn Hưu). Tôi nghỉ lại trong ngôi nhà ở sát đường, bảo em Lương theo đường hào xuống mạn phố dưới xem tình hình chiến sự ra sao, về báo cho tôi biết. Khi em Lương vừa ló ra khỏi bức tường thì tiếng súng "tắc-bọp" ở ngoài phố Huế đã nổ tới tấp.


Tôi bảo em Lương thận trọng theo các lỗ đục tường mà đi và nghĩ thầm: "Bọn địch đã cho thổ phỉ lấn sâu xuống mạn dưới này rồi. Phải lùng quét sạch bọn này nếu không sẽ phiền với chúng." Tôi nghĩ như vậy liền lấy ống nhòm quan sát các nhà gác cao, nhưng chỉ thấy nhà nào cũng đóng cửa sổ kín mít. Bọn thổ phỉ cũng biết ẩn mình kín lắm. Tôi đang ngồi nghe tiếng súng nổ ở các nơi để đoán tình hình chiến sự, thì em Lương đã quay lại.

- Anh Oánh và các anh tự vệ đang bố trí ở dưới chợ Hôm. Anh cho biết là quân Pháp ở đường Gia Long (Bà Triệu bây giờ) đánh quặt sang phố Riquier (Nguyễn Du) tiến xuống dưới phố Charron (Mai Hắc Đế) rồi. Còn ở phố Jacquin chúng cũng tung quân ở nhà dầu Shell đánh thẳng xuống, đã chiếm được một đoạn đầu phố Laveran, tới ngã năm Lò Đúc. Tuấn Em đang đưa lực lượng đánh chặn ở phía ấy. Anh Oánh nhận nhiệm vụ đánh địch dọc phố Huế, nhưng còn bến phố Charron là chưa có lực lượng chặn địch.

- Anh em mình phải sang bên đó thôi!

Tôi bảo em Lương như vậy, rồi hai anh em lần theo đường hào sau chiến luỹ để sang đường bên kia hè phố. Gặp anh Oánh, anh cho tôi biết:

- Tuấn sang bên phố Charron chỉ huy anh em đánh chặn không cho địch dùng chiến thuật cắt đuôi bọn mình. Thủ đoạn của chúng định khoá lực lượng chúng ta ở trên này rồi tung quân tiêu diệt. Mình ở mặt phố chính   này rồi. Tuấn Em cũng đang đánh ác liệt ở đường Jacquin, không   cho chúng quặt sang bao vây chúng mình.

Tôi thống nhất vài điểm với anh Oánh, rồi cùng em Lương theo lỗ tường đục xuống đến chợ Hôm. Khi đi qua giữa chợ Hôm thì bị địch phát hiện, chúng nấp ở đầu phố Huế bắn sang. Hai anh em nấp sau hàng cột tròn. Một viên đạn bắn trúng cột nơi tôi nấp. Viên đạn trượt vào cạnh tường, còn xoay tít như con quay trên mặt đất. Em Lương tò mò cúi xuống định nhặt lên chơi, tôi vội kéo tay em lại nhưng không kịp. Em Lương nhặt đầu viên đạn lên rồi lại vội buông ra ngay, xuýt xoa kêu bỏng.

- Em dại lắm. Đầu đạn bắn ra còn rất nóng. Địch bắn chúng ta mà còn nghịch làm gì.

Chờ lúc ngớt tiếng súng nổ, hai anh em chúng tôi băng qua con hào chạy ngang phố Harmand (Trần Xuân Soạn), chui ngay vào ngôi nhà, luồn tường xuống phía dưới đến chỗ có chiến luỹ ngang đường phố Huế mới ung dung sang bên dãy nhà số chẵn của phố Huế. Vào được trong nhà, tôi đi tìm tổ tự vệ có bốn người đang đứng canh giữ mặt đường.

- Địch đánh chúng ta ở phía sau, chúng đã đưa xe tăng án ngữ ở ngã tư Miribel (Trần Nhân Tông) rồi.

- Chúng ta bị địch cắt phía dưới rồi hả anh?

- Nó chặn xe mặc nó, còn muốn sục vào các ngôi nhà thì chưa dám đâu. Tôi ở bên này với các anh sẽ tìm cách đánh bật xe tăng chúng đi, phiền là bọn mình có thể sẽ phải nhịn ăn đến tối đấy.

- Khoản ấy anh không lo. Chúng tôi mới thu được gần chục hộp sữa con chim, anh và em dùng tạm cho đỡ đói.

Chúng tôi nhận mỗi người một hộp sữa do anh tự vệ đưa cho, anh còn dùng dao găm chọc thủng một lỗ để chúng tôi hút từng ít một.

- Anh nào có lựu đạn đi với chúng tỏi xuống chỗ xe tăng địch án ngữ không?

Một anh đeo hai quả lựu đạn và mấy chai xăng crếp đứng lên xin đi cùng tôi và em Lương.

- Bọn mình như vậy có ba người. Các anh cũng có ba người cố giữ mặt phố bên này đường nhé. Bên kia có anh Oánh và các anh khác bố trí rồi. Chú ý cắt người canh gác chỗ lỗ đục tường nhé. Chúng có thể luồn xuống dưới này. Vừa qua chúng đã bắn tôi và em Lương ở trong chợ Hôm rồi đấy.
Logged
saoden
Thành viên
*
Bài viết: 689



« Trả lời #21 vào lúc: 28 Tháng Sáu, 2022, 06:39:28 am »

Nói xong, tôi đưa em Lương và anh tự vệ luồn qua các ngôi nhà xuống dưới phố Huế chỗ thông với ngã tư Charron. Ba chúng tôi nhẹ nhàng trèo lên căn gác gỗ đã ọp ẹp của ngôi nhà cũ kỹ, có vườn cây với mấy cây dâu to. Tôi rón rén đến bên cửa sổ, nhìn qua khe cửa chớp thấy rõ chiếc xe tăng đỗ lù lù ngay dưới chân mình. Mấy tên lính Pháp nghênh ngang đi lại quanh chiếc xe mà không cần nấp vào đâu. Có tên còn đứng tựa vào thành xe hút thuốc lá phì phèo. Tôi nghĩ ngay: "Chúng mày tưởng đánh Việt Minh chỉ dễ như cuộc đi dạo chơi thì hãy chờ đấy!" Tôi bàn với anh tự vệ sẽ bất ngờ mở cửa sổ, tôi bắn súng ngắn, còn anh ném lựu đạn và chai xăng crếp vào chiếc xe, xong rồi phải rút ngay xuống thang gác, không để cho địch kịp quay nòng súng đại bác nã vào chúng tôi.


Em Lương có quả lựu đạn của Mỹ vẫn giữ khư khư bên mình lúc này cũng lăm le xin được ném vì em thấy cũng ngon ăn lắm.

Tôi nhẹ nhàng đẩy then cửa không gây ra tiếng động, ra hiệu cho anh tự vệ chuẩn bị... Bất thần tôi đẩy tung hai cánh cửa sổ, nã hết cả băng đạn súng ngắn vào bọn địch đang túm tụm quanh chiếc xe. Anh tự vệ cũng kịp vừa ném lựu đạn, vừa tung chai xăng crếp vào chỗ xe tăng. Em Lương cũng len người ném quả lựu đạn duy nhất của em xuống đường. Tiếng mấy quả lựu đạn nổ vang ầm cả góc phố. Tôi nhìn kỹ thấy có ba tên đã gục xuống đường, còn chai xăng crếp cháy bám vào chỗ xích sắt. Khi thấy nòng súng đại bác quay từ từ về phía chúng tôi đang ẩn nấp tôi kéo vội em Lương tụt xuống cầu thang như tụt cầu trượt mà không kịp đi từng bậc, rồi cùng anh tự vệ luồn sâu xuống phía dưới cách mấy nhà. Vừa qua được một quãng thì tiếng đại bác nổ chói tai. Em Lương co vai nhìn tôi lè lưỡi cười nói: "Tí nữa thì anh em mình bay lên trời rồi đấy anh nhỉ!"


Sau phát đại bác bắn nát căn nhà cũ ấy, tôi nghe tiếng xe tăng gầm rú rồi chạy ra xa.

Mới có ba quả lựu đạn, chai xăng crếp và băng đạn súng ngắn cũng đã làm cho địch phải bỏ chạy, vì chúng tưởng là chúng tôi có đông người sẽ mở cuộc tấn công vào chúng nên chúng rút xe về ngã tư Lê Lợi (Bà Triệu bây giờ).


Tiếng súng ở mạn này đột nhiên im hẳn. Chúng tôi trở về tổ tự vệ ở phố Huế. Anh tự vệ phấn khởi, cười rạng rỡ, kể lại cho ba anh trong tổ nghe về "chiến công" của anh: "Xe nó chỉ cháy bên ngoài thôi chẳng "nước mẹ" gì, nhưng cũng có vài thằng bộ binh nằm lăn ra đất rồi! Thế là mình hết vốn. Đánh nhau bằng gì bây giờ?"

- Em cũng như anh, có mỗi quả lựu đạn đã tiêu hết. Nhưng em vẫn làm liên lạc cho anh Tuấn.

- Anh cũng đành quanh quẩn với mấy anh bạn này. May ra cướp được khẩu súng nào của địch thì đời tươi quá. Tiếc thật. Đành tìm cách đánh giặc khác vậy.

Chúng tôi vừa nói chuyện vừa uống sữa. Đang ăn thì có tin anh Oánh báo sang là Tuấn Em và tổ tự vệ đang bị địch bao vây trong ngôi nhà đầu phố Pescador (Phù Đổng Thiên Vương). Anh Quỳ và anh Phụng đã đi điều thêm 10 anh tự vệ lên giúp sức.


Tôi nhìn bốn anh tự vệ ngần ngừ chưa định ra sao và cũng như muốn hỏi ý kiến các anh ấy vì tôi không muốn bỏ anh em ở lại bên này với lực lượng quá mỏng. Mấy anh đã giục tôi: "Anh cứ đi sang bên đó, đánh giải vây cho các anh em. Bên này cũng tạm yên rồi. Chúng tôi sẽ bám chặt đường phố."


Tôi lại kéo em Lương chạy sang hiệu bánh mì Boulangerie Moderne, thấy một tiểu đội có 4, 5 tay súng, còn đều là đao với kiếm. Một chị cứu thương, tóc uốn, áo dài mầu be sẫm, cũng đứng nghiêm trong hàng ngũ.

- Ta đi đánh giải vây cho anh em chứ?

- Chúng tôi sẵn sàng.

- Bây giờ tôi chia đôi người và số súng đạn, một nửa luồn sang phố Logerot đánh vòng lên. Một nửa theo tôi luồn lên mạn phố trên đánh xuống. Giải vây được cho anh em lại về tập hợp ở đây.

Chúng tôi nhanh chóng chia người đi ngay. Chị cứu thương theo nhóm tự vệ sang phố Logerot. Chúng tôi chạy sang chợ Hôm vào nhà gác cụ Vũ Đình Tụng lấy địa thế cao để bắn địch ở phố Harmand. Chỉ một lát sau, súng ở hai cánh chúng tôi đã nổ, kéo làn súng địch về phía chúng tôi. Trong căn nhà nơi đầu phố, chỗ của tổ anh Tuấn Em bị bao vây, cũng thấy có lựu đạn tung ra rồi mấy bóng người cúi chạy sang phố Logerot. Tôi nhìn thấy bóng chiếc mũ sắt biết là Tuấn Em đã thoát vây, liền ngừng nổ súng, tìm lối về địa điểm cũ. Đến nơi tôi thấy anh em cũng đã về đông đủ cùng ba người trong tổ của anh Tuấn Em nhưng tôi thấy anh cứ lom khom ôm bụng, liền hỏi:

- Cậu bị thương rồi phải không?

- Mảnh lựu đạn còn nằm trong ổ bụng, may mà nó chưa chui vào trong ruột.

Chị cứu thương băng bó tạm cho anh. Các anh tự vệ tìm ván cánh cửa định đưa anh về hậu phương để bác sĩ gắp mảnh lựu đạn nhưng anh đã gạt đi:

- Mình còn đi được. Cứ lom khom thế này luồn tường càng dễ dàng.

Tuấn Em vừa nói vừa cười để lộ hai hàm răng trắng, nhỏ sít vào nhau. Chị cứu thương đi theo anh về tuyến sau. Mấy anh tự vệ xin được ở lại trên này chiến đấu. Đi được vài bước, Tuấn Em quay lại, lật chiếc mũ sắt trên đầu đưa cho tôi: "Anh giữ lấy mà dùng, cứ đội cái mũ bê rê cà tàng ấy mãi!"


Tôi cầm lấy chiếc mũ sắt chụp vào đầu em Lương:

- Phải bảo vệ cái đầu xinh xinh này trước.

Em Lương đội cái mũ sắt sụp gần đến mắt, nhưng thích lắm cứ cười tít mắt: "Em mất lựu đạn lại có mũ sắt. Thế nào em cũng cướp được khẩu súng của địch, giá là khẩu các-bin thì thích quá!"

- Em cứ theo anh thế nào cũng có dịp lấy được súng của giặc.

- Em đợi khi nào gặp chị Lan, em lại cho chị ấy cái mũ này. Của Tây chính cống đấy anh nhỉ!

- Đúng rồi. Ta chưa làm được mũ sắt. Vài anh tự vệ có mũ sắt là của Nhật cứ tròn ung ủng như cái nồi đồng úp chụp xuống cả mắt. Chú lại muốn lặng bà chị chiến lợi phẩm này à?

- Em có mũ bê rê rồi, để cho chị Lan là con gái xông pha trên mặt trận tốt hơn. Anh em mình là con trai chẳng cần anh nhỉ!

- Tuỳ em.
Logged
saoden
Thành viên
*
Bài viết: 689



« Trả lời #22 vào lúc: 28 Tháng Sáu, 2022, 06:40:35 am »

Cả ngày hôm ấy súng địch im ắng. Chỉ thi thoảng có vài tiếng súng "tắc-bọp" của bọn Việt gian, thổ phỉ vang lên ở mấy phố nghe rất khó chịu, mà chúng tôi chưa tìm diệt được tên nào. Tìm một người ẩn náu kỹ trong các nhà ở phố đông đúc như phố Huế không phải là dễ. Có khi chúng ở ngay trên trần nhà nơi anh em tự vệ bố trí mà không ai biết. Khi anh em tự vệ rút lui là chúng lại bắn lén.


Chiều hôm ấy, tôi và em Lương lần theo lỗ tường đục về phố Amiral Sénès (Hoà Mã) là nơi nhà tôi ở. Tôi phá khoá vào trong nhà thấy vắng lặng buồn tênh, đồ đạc được thu xếp gọn gàng, nhưng phủ đầy bụi. Tôi lục chiếc hòm bọc da sơn đen lấy mấy bộ quần áo để thay, thay đôi giày đã rách của tôi bằng đôi giày của anh tôi bỏ lại. Giày cũng đã cũ nhưng còn tươm tất hơn đôi giày cũ của tôi. Ra đến nhà ngoài, tôi thấy trong tủ kính còn lọ đường đầy, liền lấy giấy báo đổ tất cả đường vào, gói kỹ lại, cho vào túi dết. Nhìn lại lần cuối ngôi nhà với những đồ đạc thân quen, chiếc bàn học, chồng sách vở, bút, lọ mực vẫn y nguyên chỗ cũ, chiếc mắc áo mà mỗi lần tôi đi học về lại cởi áo treo vào đó, chiếc mâm cơm còn sót lại vài bát bỏ không..., tôi bùi ngùi, đứng tần ngần nghĩ thầm: Không biết bố mẹ, các anh chị tôi bây giờ đã chuyển đi đâu. Nhà tôi ở ngay làng Láng, cũng thuộc địa bàn mà địch có thể tấn công đến để chiếm lấy khẩu pháo ở pháo đài ngay sát sau nhà tôi, thì chắc gia đình cũng không dám ở đấy, mà quê hương ở nơi xa thì không có, nên không biết chạy đi đâu? Tôi đứng im một lúc, chợt giật mình vì em Lương kéo tay áo tôi hỏi:

- Ba mẹ anh cũng đi tản cư hết cả rồi à?

- Đi lâu rồi. Bây giờ anh cũng không biết ba mẹ anh ở đâu!

Nhà tôi ở phố vắng chỉ có mấy dãy nhà bên số chẵn, còn bên kia là bức tường dài của nhà máy Rượu nên các anh em tự vệ không cần lấy đồ đạc để lập chiến luỹ, vì thế nhà nào cũng còn nguyên vẹn, không suy suyển gì.

Vừa ra đến đầu phố, chỗ trụ sở Cao Đài phổ độ, tôi gặp anh Phước, là trinh sát của chỗ anh Qua. Tôi hỏi thăm tình hình các anh ở Sở Công an Bắc Bộ, anh cho tôi biết: Anh Qua đã về đóng ở trại nhà ông Hoàng Xuân Hãn (xế ngang chợ Mơ, trên đường Minh Khai bây giờ). Anh Qua cử anh Phước lên trinh sát tình hình chiến sự trên này. Anh Quỳ, anh Hùng cũng đã về tập trung ờ đấy rồi.


Tôi cũng kể cho anh nghe tình hình chiến sự trên này và cho anh biết chúng tôi vẫn bám giữ đường phố đánh địch.

- Khi nào các anh phải rút thì về chỗ anh Qua nhé.

- Được rồi. Nhưng chúng mình còn bám lấy đường phố để chiến đấu đến cùng. Sống chết thế nào chưa thể biết được, vì địch đang có chiều hướng sẽ đánh lớn trong nay mai.

Chúng tôi đang đi ra phố Huế thì nghe tiếng súng "tắc-bọp" nổ ngay trên tường trước mặt chúng tôi.

- Bọn mình phiền nhất về lũ thổ phỉ này. Nó bắn tồi đấy, nếu không anh em thế nào cũng có người dính đạn nó rồi.

Tôi liền kéo anh Phước lên sân thượng một nhà gác, đưa ống nhòm quan sát các nhà quanh đấy. Chợt tôi thoáng thấy có bóng người trên gác một ngôi nhà ở phố Hérel de Brisis (Thi Sách), liền kín đáo chỉ cho anh Phước thấy:

- Căn nhà có sân thượng kia kìa, vừa thoáng có bóng người, mình không rõ là tự vệ hay thổ phỉ. Nếu là tự vệ thì anh em bao giờ cũng ở chung hai ba người mà không ở riêng lẻ đâu. Cậu chú ý nhé!

- Anh cứ về trụ sở đi! Tôi sẽ giải quyết bọn này cho anh.

Nói xong, anh Phước bí mật lần đi ngay. Tôi và em Lương về nghỉ ở ngôi nhà đầu phố chỗ ngã tư Hoà Mã - phố Huế thì gặp anh Oánh và một số anh em tự vệ đang ăn cơm.

- Ăn chưa hở Tuấn?

- Từ sáng đến giờ chưa có hạt cơm nào vào bụng.

Đội hoả thực và anh Ninh đang luồn tường lên phố trên để phát cơm cho anh em. Số tự vệ cũng chỉ còn hơn 30 người, phần lớn hết cả vũ khí rồi, nhưng anh em vẫn không chịu rời trận địa, hy vọng sẽ lấy được súng địch để đánh địch. Anh Oánh bảo: "Mình đã thu gom lực lượng, bố trí ở mấy nhà dọc phố Huế trên đấy một quãng. Phố Hàm Long ra sao rồi?"

- Bộ đội của cậu Tấn không đủ người để rải quân nên cũng rút về bố trí quanh đây. Ban đêm anh em vệ quốc lại lên phố trên quấy rối các vị trí địch chiếm đóng. Anh em tự vệ cũng muốn đi theo lắm để kiếm súng đạn.

Anh Oánh bẻ nửa nắm cơm cho tôi và em Lương. Đang ăn thì tổ hoả thực của anh Ninh về, trong rá còn lại mấy nắm cơm và suất thịt kho, anh lấy đưa cả cho chúng tôi và cho tôi biết là đội hoả thực của chị Trinh đã rút về đóng ở chùa Đồng Nhân. Anh bùi ngùi nhìn chúng tôi nói khẽ: "Lực lượng tự vệ còn ít quá, hy sinh nhiều thế à. Mình đi phát cơm mà thấy rá vẫn còn lại càng thêm buồn."

- Không phải hy sinh nhiều đến thế đâu. Anh em chiến đấu dũng cảm đến hết cả vũ khí nên đành phải ra hậu phương nhận công tác kháng chiến khác. Cũng có số ít anh em hy sinh và bị thương trong đó có anh Bảo, anh Vũ Đình Tuân, vài ba anh nữa và Tuấn Em cũng bị thương chuyển về tuyến sau rồi. Anh nói với chị Trinh lưu ý vì địch đã chiếm được đầu phố Lò Đúc rồi. Có thể bất ngờ chúng thọc sâu xuống mạn dưới rồi đánh quặt lên đây, bao vây anh em tự vệ và vệ quốc để tiêu diệt. Hiện nay tự vệ còn 31 người và ba chị cứu thương vẫn quyết bám lấy đường phố để sống chết với Thủ đô đấy.

Đến xẩm tối, tôi thấy anh Phước tìm về chỗ tôi ở, cười tủm tỉm, tay xách một bọc vải nặng, tay cầm khẩu các-bin còn mới. Một chị cứu thương tìm chiếc đèn hoa kỳ, châm lửa đốt sáng, đưa cho anh suất cơm.

- Cậu có tìm được tên thổ phỉ ấy không?

- Được. Tôi đã lôi nó về đây rồi.

- Đâu! Đâu! Cậu cho bọn mình xem mặt mũi nó một tí.

Mấy anh em tự vệ nhao nhao đứng lên định chạy ra cửa, nhưng anh Phước đã ngăn lại: "Thong thả. Đâu sẽ có đó!"

Anh vừa nói vừa đặt bọc vải lên bàn và cả khẩu súng các-bin với thắt lưng da có hai bao đạn đầy ắp, đưa cho tôi:

- Ủng hộ anh tặng phẩm này để anh chiến đấu.

Em Lương láu táu đỡ ngay lấy khẩu súng, vuốt ve nòng thép còn xanh.

- Nhẹ quá anh nhỉ. Thế này thì em cũng dùng được. Còn bọc vải anh đựng cái gì thế?
Logged
saoden
Thành viên
*
Bài viết: 689



« Trả lời #23 vào lúc: 28 Tháng Sáu, 2022, 06:41:57 am »

Em nói xong, không chờ cho anh Phước trả lời, tiện lay cởi ngay nút buộc ra. Mấy chị cứu thương kêu thét lên, hai tay úp lấy mặt. Em Lương cứ ú ớ, nép sát vào sau lưng tôi. Thì ra trong bọc là chiếc đầu người, tóc rối bù, râu mọc ra tua tủa. Anh Phước kể:

- Mình bí mật tiếp cận mấy căn nhà gác để quan sát địch cho dễ. Khi mình đang ở trên gác của ngôi nhà ở phố Hérel de Brisis thì thấy ở nhà bên có tiếng động lịch kịch. Mình cứ đứng im, nghe động tĩnh cho rõ, một lúc sau mình thấy bóng người ló ra chỗ cửa nhìn xuống đường. Mình định nhảy sang, nhưng làm như vậy lại lộ mình ra trước nên kiên nhẫn phục ở nhà bên này. Được một lúc lâu, bóng người ấy đã trèo qua ban công nhà bên kia để sang nhà chỗ mình đang nấp. Hắn ngơ ngác nhìn quanh, hé cửa bước vào trong nhà. Một tay nó mang bọc đồ nặng, tay kia xách khẩu các-bin. Vào đến nhà nó đã nhìn ngay thấy mình, há mồm ra chưa kịp kêu lên tiếng nào thì đã xơi gọn hai phát đạn vào giữa ngực. Nó ngã vật ra nền nhà, mình tước lấy khẩu súng và cởi thắt lưng đạn của nó, thắt vào người mình, xem lại đạn trong sác-giơ vẫn thấy còn đầy, nên xuống bếp tìm con dao phay sắc, chặt đầu nó đưa về đổ các anh coi!

Mấy chị cứu thương cứ nhắm mắt lại, hét lên: "Vứt đi! Vứt đi! Khiếp quá!" Anh Phước cười, túm bọc vải lại, nói với tôi: "Anh có nhắn gì với anh Qua không?"

- Anh về nói với anh Qua cho đội trinh sát các anh lên đây giúp chúng tôi giải quyết nạn thổ phỉ bắn lén.

- Đồng ý!

Anh nói xong, gật đầu chào chúng tôi rồi ra cửa. Mấy anh tự vệ từ nãy đến giờ chỉ im lặng tỏ vẻ thán phục cái gan lì tướng quân của anh Phước, hỏi lại tôi:

- Anh ấy ở đâu thế hả anh? Trông người trắng trẻo thư sinh mà gan cóc tía.

- Anh ấy là trinh sát của Công an Bắc Bộ. Sở Công an có đội trinh sát gồm toàn những anh em gan dạ và còn giỏi võ nữa.

Tôi nhìn em Lương vẫn ngơ ngác đứng nép bên cạnh tôi. Còn hai chị cứu thương cứ ôm lấy nhau kêu khe khẽ: "Khiếp quá! Khiếp quá! Thế mà anh ấy xách như bọc hành lý không ghê tay."

- Em Lương giữ lấy khẩu súng này mà dùng. Đúng mong ước của em đấy nhé. Toàn là đạn đum-đum.

- Đạn đum-đum là gì hở anh?

- Là đạn "tắc-bọp" đấy. Khi bắn ra đạn nổ ở đầu nòng súng, viên đạn chạm vào đích rắn một chút lại nổ một lần nữa để sát thương người. Em ra ngoài bắn thử mà xem. Nhưng cẩn thận kẻo mảnh đạn lại bắn vào người đấy!

Tôi và anh Oánh, theo các lỗ đục tường, bố trí lại các tổ ở từng nhà, cắt người canh gác để anh em thay nhau ngủ. Xong đâu đấy, anh Oánh ở lại trên này và bảo tôi: "Tuấn sang nhà bên kia đường nghỉ và để chia lực lượng hỗ trợ cho nhau. Tuấn canh chừng mặt phố Lò Đúc nhé. Đấy chắc sẽ là hướng tiến công của địch đánh sang phố Huế."


Hai chị cứu thương và mấy anh tự vệ cùng em Lương theo tôi sang bên kia đường. Tôi bảo hai chị lên gác tìm chỗ ngủ. Chúng tôi ở dưới nhà cắt nhau canh gác ban đêm. Tôi kéo em Lương xuống dưới mấy nhà để xem địa thế. Đến đền Đông Hạ, ngay đầu ngõ Sergent Giác (ngõ Duy Tân bây giờ) tôi lại gặp anh Tấn và một số đội viên vệ quốc.

- Bọn mình giữ ngã tư này. Có thể ngày mai địch sẽ đánh xuống nhà máy Rượu và bên kia là nhà máy Diêm (cơ khí Trần Hưng Đạo bây giờ). Ở cả hai nơi mình đã bố trí đơn vị vệ quốc án ngữ rồi. Chiến thuật của địch đã rõ. Chúng cứ thọc sâu hai cánh, cho xe tăng án ngữ để cắt đường rút lui của chúng mình, sau đó sẽ tung quân ra tiêu diệt lực lượng mình trong vòng vây của chúng.

Chúng tôi trao đổi với nhau cách phối hợp chiến đấu và trong trường hợp phải lui quân thì trụ lại ở điểm nào. Lúc tôi và em Lương quay về nhà cũ vẫn thấy hai chị cứu thương ngồi bó gối, chăn dạ quàng trên vai. Mấy anh tự vệ đã cắt nhau canh gác và cũng đã tìm chỗ ngủ cả rồi.

- Các chị ngủ đi chứ. Ngày mai sẽ ác liệt đấy. Tôi định để các chị về chùa Đồng Nhân trước cho đỡ nguy hiểm.

- Các anh còn ở lại, chúng em cũng ở lại, không thể bỏ các anh được. Lỡ ra có anh nào bị thương thì lấy ai băng bó. Chúng em không xuống dưới đó đâu.

- Thế thì các chị phải đi ngủ cho khoẻ người.

- Tại nhà vắng quá. Chúng em thấy sợ. Ở đây gần nghĩa địa Sài Gòn (Nay là Công ty xe khách).

- Đã có các anh tự vệ ngủ dưới nhà rồi!

Hai chị không nói gì, nhưng vẫn tỏ ra ngần ngại. Em Lương cười khanh khách: "Ê! Chị Vân lại sợ ma rồi. Em cóc sợ nó đâu nhé. Tây em còn chẳng sợ nữa là. Thật là con gái!"

Em Lương vừa nói, hai tay đút túi quần đi lại ra vẻ oai lắm. Tôi bật cười nhưng cũng phải mắng em không được hỗn với các chị. Chị Vân nói ngay: "Em là bạn cùng lớp với Lan đấy. Mỗi lần em đến nhà nó chơi là thằng nhóc này lại trêu chọc hai chị em chúng em, tức đến phát khóc lên. Hai chị em nó cứ chủng chẳng với nhau suốt ngày, nhưng Lan nó chiều thằng bé hơn cục vàng. Mỗi khi thằng bé bị mẹ đánh là Lan nó lại lên gác khóc thầm đấy anh ạ!"

- Ở nhà này còn có mấy anh tự vệ ở bên dưới, quanh đây cũng có nhiều tự vệ và vệ quốc, các chị còn sợ gì!

- Ở đây vắng vẻ quá, hơn nữa chúng em cứ nhớ đến cái đầu lâu của anh gì đem đến mà rùng mình...

- Bây giờ có tôi và em Lương nữa. Hai chúng tôi sẽ ngủ ngay dưới chân cầu thang này, hai chị cứ lên gác mà ngủ, anh em chúng tôi canh gác cho.

Hai chị cười e thẹn rồi vác chăn lên gác. Tôi và em Lương lấy chiếu trải ra sàn gạch, vừa nằm ấm chỗ đã ngủ say rồi.

Sáng hôm 25-12, tôi dậy sớm gọi em Lương và mấy anh tự vệ vẫn còn trùm kín chăn nằm trên giường ngay cửa ra  vào. Tôi cuộn chăn cho em Lương, buộc chéo qua vai em, xem lại súng đạn của mình, rồi cùng em đi xuống chỗ đền Đông Hạ gặp anh Tấn.

- Như kế hoạch đấy nhé! Quyết liệt đấy!

- Anh em tự vệ sẵn sàng cả rồi. Cho mình thêm vài quả lựu đạn.

Vừa đúng lúc ấy tôi nghe tiếng động cơ xe thiết giáp ầm ì từ phố Lò Đúc vẳng lại.

- Đến lúc rồi đấy. Mình về với anh em tự vệ đây!

Tới ngôi nhà, tôi thấy anh em tự vệ cũng đã dậy đang chuẩn bị vũ khí, hai chị cứu thương chăn cuộn quàng chéo qua vai, túi cứu thương đeo bên mình, đang chải đầu trước gương. Tôi đưa nắm cơm cho hai chị và cả gói đường lấy từ nhà mang đi.

- Chúng em không ăn được đâu!

- Hai chị phải cố mà ăn, kẻo ngày hôm nay có khi phải nhịn đói đấy.

Các anh tự vệ, tôi và em Lương đều có suất ăn cả rồi.
Logged
Trang: « 1 2 3   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM