Lịch sử Quân sự Việt Nam
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 24 Tháng Giêng, 2022, 11:35:55 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: 1   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Bên dãy Trường Sơn  (Đọc 68 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
vnmilitaryhistory
Moderator
*
Bài viết: 431



« vào lúc: 10 Tháng Giêng, 2022, 07:33:59 am »

- Tên sách: Bên dãy Trường Sơn
- Tác giả:
- Nhà xuất bản: Quân đội nhân dân
- Năm xuất bản: 2009
- Người số hóa: giangtvx, vnmilitaryhistory


LỜI TỰA


Mấy chục năm qua, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, Đảng Nhân dân cách mạng Lào và Đảng Nhân dân cách mạng Cam-pu-chia, quân đội và nhân dân ba nước Đông Dương đã lần lượt đánh thắng các kẻ thù xâm lược và xây dựng nền độc lập của các dân tộc. Những năm tháng sát cánh kề vai cùng chung chiến hào đó đã để lại biết bao kỷ niệm sâu sắc thấm đẫm tình nghĩa thủy chung và những kinh nghiệm chiến đấu không thể nào phai mờ trong tâm trí mỗi chúng ta.


Tình bạn chiến đấu, tình nghĩa anh em đó cần phải được lưu giữ mãi mãi như là biểu tượng của tình đoàn kết thủy chung gắn bó giữa ba dân tộc, là di sản tinh thần quý giá để giáo dục truyền thống cho các thế hệ mai sau, như Bác Hồ - lãnh tụ vĩ đại của chúng ta hằng mong muốn.


Được sự nhất trí của Bộ Quốc phòng, Tổng cục Chính trị phát động Cuộc vận động "Viết kỷ niệm sâu sắc về tình đoàn kết chiến đấu Việt Nam - Lào - Cam-pu-chia" và tổ chức trại "Viết kỷ niệm sâu sắc về tình đoàn kết chiến đấu Việt Nam - Lào" năm 2009. Thông qua cuộc vận động này, sẽ có nhiều tư liệu nghiên cứu và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ và nhân dân ba nước Việt Nam - Lào - Cam-pu-chia; đồng thời, khơi dậy niềm tự hào của cán bộ, chiến sĩ và nhân dân đã từng tham gia công tác, chiến đấu giúp bạn.


Do nhu cầu thưởng thức văn học của bộ đội, nhu cầu tự thân phản ánh cuộc sống chiến đấu của đồng đội và chính mình, trong quân đội ta từ trong các cuộc kháng chiến, đã xuất hiện đội ngũ những người viết, vừa trực tiếp cầm súng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, vừa cầm bút ghi lại những hiện thực nóng bỏng không khí chiến trường và hơi thở nhịp sống của người chiến sĩ. Phong trào viết kỷ niệm sâu sắc trong quân đội ra đời và đã trở thành nhu cầu sáng tạo và thưởng thức văn học của mọi thế hệ cán bộ, chiến sĩ. Nhiều chuyện kỷ niệm sâu sắc trong đời bộ đội đã làm lay động lòng người về tính chân thật và nghệ thuật thể hiện, đóng góp xứng đáng vào kho tàng văn học Việt Nam, đặc biệt là mảng đề tài lực lượng vũ trang và chiến tranh cách mạng. Trong đó, nhiều tác phẩm về tình đoàn kết chiến đấu Việt Nam - Lào - Cam-pu-chia đã đoạt giải thưởng lớn của Nhà nước và Quân đội, sẽ còn sống mãi với thời gian.


Tổ chức phát động cuộc vận động và trại viết đầu tiên ở Hà Nội, nhằm tạo ra một phong trào viết kỷ niệm sâu sắc mà chủ đề tập trung vào cuộc chiến đấu của quân và dân hai nước Việt Nam - Lào trong cuộc kháng chiến vừa qua, với chất lượng nội dung và nghệ thuật thể hiện cao hơn, đáp ứng nhu cầu thưởng thức văn hóa tinh thần của bộ đội và nhân dân trong thời kỳ mới, lấy đó làm động lực cùng nhau khắc phục mọi khó khăn để xây dựng đất nước giàu mạnh, hòa bình, ấm no và hạnh phúc; đồng thời ghi lại cho thế hệ sau hiểu rõ hơn về tinh thần đoàn kết, lòng dũng cảm, đức hy sinh quên mình vì nhân dân hai nước; khai thác những kinh nghiệm chiến đấu bổ sung vào kho tàng nghệ thuật quân sự Việt Nam và của nước bạn Lào.


Các tác phẩm trong tập sách này gồm đủ ba thời kỳ giúp bạn trong kháng chiến chống thực dân Pháp, chống đế quốc Mỹ và thời kỳ xây dựng đất nước. Những bài viết phản ánh toàn diện trên các mặt công tác. Người đọc nhận ra rằng tình đoàn kết Việt Nam - Lào là tình đoàn kết đặc biệt, được xây đắp bằng xương, bằng máu của hai dân tộc, mãi mãi xanh tươi, đời đời bền vững. Và đây cũng là món quà quý để kỷ niệm 60 năm ngày truyền thống của Quân tình nguyện và chuyên gia quân sự Việt Nam tại Lào (30-10-1949 - 30-10-2009); đó cũng là một hành động thiết thực hường ứng cuộc vận động "Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh".


Tuy nhiên, do điều kiện thời gian tổ chức trại viết ngắn, các cây bút hầu hết là những cán bộ, chiến sĩ trực tiếp chiến đấu ở chiến trường Lào, chưa có kinh nghiệm viết kỷ niệm sâu sắc, do vậy chắc chắn sẽ có nhiều thiếu sót. Mong bạn đọc phê bình và góp ý.


Xin trân trọng giới thiệu cuốn sách cùng bạn đọc.

CỤC TUYÊN HUẤN - TỔNG CỤC CHÍNH TRỊ
Logged
vnmilitaryhistory
Moderator
*
Bài viết: 431



« Trả lời #1 vào lúc: 10 Tháng Giêng, 2022, 07:35:25 am »

BÁC HỒ ĐÓN KHÁCH LÀO


HỒ ĐỨC LIÊN


Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu của chúng ta luôn chú trọng đến công tác đối ngoại, từ lời nói đến hành động của Người luôn thể hiện tình cảm thân thiết, hữu nghị giữa Việt Nam với các nước anh em, bè bạn năm châu. Vinh dự được làm người phiên dịch cho Bác Hồ trong dịp đón khách nước bạn, tôi có dịp hiểu thêm về Người, cũng như hiểu thêm rất nhiều về tình đoàn kết hữu nghị giữa hai nước Việt - Lào. Ấn tượng trong buổi gặp gỡ mãi mãi không xóa mờ trong tâm trí tôi cũng như trong lòng tất cả những người có mặt hôm đó.


Tháng 4 năm 1962, mười ba nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu mời Đoàn đại biểu cấp cao của Chính phủ liên hiệp Lào sang thăm hữu nghị. Đoàn đại biểu này do Nhà Vua Lào Xa-vàng Vắt-tha-na làm Trưởng đoàn, đồng chí Phu-mi Vông-vi-chít làm Phó đoàn. Hành trình của đoàn là sau khi kết thúc chuyến thăm hữu nghị các nước xã hội chủ nghĩa, chặng đường cuối cùng trước khi về nước sẽ dừng lại thăm Việt Nam. Chuyến thăm này xuất phát từ lời mời nhiệt thành của Chủ tịch Hồ Chí Minh, cũng là để thực hiện mục tiêu bắt tay với các nước anh em theo như công tác đối ngoại của chúng ta khi đó. Tôi vinh dự được chọn làm người phiên dịch khi Bác tiếp đón đoàn đại biểu Chính phủ liên hiệp Lào.


Đúng theo kế hoạch, chúng ta tiếp đón đoàn đại biểu Chính phủ liên hiệp Lào tại Hà Nội. Khi đoàn từ Trung Quốc về đến Phủ Chủ tịch, Bác ra đón đoàn bằng cách chắp hai tay như nghi lễ chào hỏi của nước Lào. Bác nói:

- Xăm bai đi (Xin chào).

Trưởng đoàn - Nhà Vua cùng các thành viên trong đoàn bạn cũng chắp tay chào:

- Xăm bai đi.

Bác trả lời:

- Khọn chay (Cảm ơn).

Sau đó Bác mời đoàn vào phòng khách. Khi Bác đứng dậy trò chuyện, tôi phiên dịch cho đoàn biết về câu nói của Bác:

- Đoàn đi công tác về tới Việt Nam coi như đã về tới nhà. Xin đoàn cứ nghỉ ngơi tự nhiên, thoải mái như ở nhà mình ở nước Lào vậy.

Từ câu nói này của Bác, không khí trở nên thân mật, ấm cúng hơn. Cuối bài phát biểu, Bác ngừng lại một chút rồi thong thả nói:

- Tôi xin phép mọi người trong đoàn, cho phép tôi nhân danh một lão thành cộng sản xin được ôm hôn đức Vua.

Tôi dịch xong, cả hội trường vang dội tiếng vỗ tay; Bác và Nhà Vua quàng tay, ôm hôn thắm thiết. Hội trường lặng đi trong cử chỉ tôn vinh tình đoàn kết này. Tôi cũng xúc động trước cử chỉ của vị Cha già dân tộc kính yêu của chúng ta.


Sau bữa tiệc chiêu đãi, đoàn được xem biểu diễn văn nghệ. Theo chỉ đạo từ trước của Bác, chương trình văn nghệ diễn ra trong một tiếng rưỡi ấy có đến một phần ba là những tiết mục ca múa nhạc của nước Lào. Những điệu múa Lào rất uyển chuyển, nhịp nhàng theo lời ca êm ái, mượt mà... Trong tâm trạng phấn chấn, Vua Lào và Bác ngồi trò chuyện với nhau về các vấn đề trong nước và thế giới hết sức thân mật. Sau khi xem biểu diễn, Bác mời đoàn ăn tối. Tôi dịch lại ý của Bác cho đoàn nghe:


Biết tin có đoàn nước Lào đến thăm Việt Nam, đồng bào Tây Bắc tổ chức đi săn được một con nai. Vì thế, tối nay mời đoàn ăn phở thịt nai.

Nhưng người trong đoàn nghe thế, đều hiểu rằng nhân dân Việt Nam rất yêu quý và vui mừng khi biết tin đoàn đại biểu nước bạn đến thăm nước ta.

Tôi từng có một thời gian dài chiến đấu bên nước bạn Lào nên hiểu rõ về cách ăn uống của bạn. Vì thế tôi vào bếp bảo cô chiêu đãi viên lấy ớt cho các bàn, vì khẩu vị của người Lào là ăn món gì cũng khá cay. Tôi không quên dặn thêm các cô mang thìa và nĩa, vì có thể bên nước bạn không dùng đũa. Thấy tôi chú ý đến từng chi tiết nhỏ, Bác mỉm cười nhìn tôi hài lòng. Riêng đức Vua Lào thì dùng đũa giống như Bác để ăn phở.


Sau khi ăn, nhân viên lễ tân bưng cà phê đen và cà phê sữa ra. Bác cẩn thận nhắc các cô mang thêm nước đun sôi để nguội cho khách. Trước khi chào từ biệt để đoàn nước bạn nghỉ ngơi, Bác bắt tay đức Vua và chúc:

- Non đi! (Chúc ngủ ngon!).

Sáng hôm sau đoàn đi tham quan Trường đại học Bách khoa. Trường đã huy động khoảng năm nghìn sinh viên cầm cờ nước Lào và cò Việt Nam vẫy chào đoàn ngay từ ngoài cổng vào đến trong trường. Đồng chí Phạm Văn Đồng hướng dẫn đức Vua và các vị khách trong đoàn vào thăm, ban giám hiệu, các phòng học, ký túc xá sinh viên. Còn Bác Hồ thì ngồi xuống bãi cỏ ở ngoài sân. Thấy thế, các sinh viên ùa ra, sung sướng quây tròn xung quanh Bác, từng nhóm, từng nhóm rất đông. Bác trò chuyện, hỏi han đời sống, nơi ăn nghỉ, học hành, quê hương của từng cháu hết sức thân mật. Sinh viên cũng líu lo kể cho Bác nghe thật kỹ và mọi người đều cố gắng đến ngồi thật gần Bác. Khi đức Vua và đoàn đi ra sân, thấy Bác ngồi cùng sinh viên ngoài bãi cỏ, ngạc nhiên, một thành viên trong đoàn nói với tôi:

- Thường thì Nhà Vua đi tới đâu nhân dân phải đón rước long trọng, tưng bừng. "Vua" Việt Nam giản đơn và dễ gần gũi thật đấy! Không biết đến khi nào thì nhân dân Lào được vinh dự đón "Nhà Vua" Việt Nam sang thăm, chúng tôi mong lắm!

Nhân dịp này, ta cũng mời Đoàn bóng đá thanh niên Lào sang thi đấu hữu nghị. Song máy bay đưa đoàn sang Việt Nam bị trục trặc, kim sa bàn bị hỏng, mất phương hướng đường bay trong lúc chỉ còn hai mươi lăm phút nữa thì hạ cánh tại sân bay Gia Lâm. Cứ mười phút Bác lại điện thoại cho đồng chí Phùng Thế Tài - Tư lệnh phòng không - không quân hỏi thăm máy bay của Lào đã hạ cánh chưa. Đồng chí Phùng Thế Tài báo cáo với Bác rằng đã cho hai máy bay phản lực Micl7 đi đón. Thật may vì máy bay ta đã gặp được máy bay chở đoàn bóng đá cách xa biển Hải Phòng hơn hai trăm dặm, sau đó ta hướng dẫn máy bay đoàn bóng đá Lào hạ cánh tại sân bay Gia Lâm khi dầu máy bay chỉ còn đủ để bay thêm chừng mười lăm phút nữa.


Sáng hôm sau, Bác mặc bộ quần áo ka ki, đi dép cao su, đi xe pốp-pê-đa cũ đến gặp đoàn bóng đá Lào tại Phủ Chủ tịch. Khi Bác vào phòng, mọi người đều đứng dậy vỗ tay chào, Bác liền ra hiệu cho ngồi xuống và bảo:

- Cháu nào trẻ tuổi nhất trong đoàn thì lại ngồi gần Bác.

Anh trưởng đoàn bóng đá Lào thưa với Bác:

- Thưa Bác, Thao-khăm-pheng mười tám tuổi là trẻ nhất so với anh em trong đoàn ạ!

Khăm-pheng được đến gần Bác, liền chắp tay chào vàt rơm rớm nước mắt xúc động. Bác hỏi:

- Tại sao cháu lại khóc?

- Báo cáo Bác, cháu được gặp và ngồi gần Bác, cháu nhớ bố già của cháu vừa mới qua đời.

Bác liền an ủi Khăm-pheng và nói với cả đoàn:

- Bác được đồng chí Phùng Thế Tài - Tư lệnh phòng không - không quân báo cáo là máy bay của đoàn các cháu trục trặc kỹ thuật không xuống sân bay Việt Nam đúng giờ được nên Bác rất lo. Cho đến khi đồng chí Tài báo cáo lại rằng máy bay đã xuống sân bay Gia Lâm an toàn khi chỉ còn đủ dầu để bay mười lăm phút, Bác mới thở phào nhẹ nhõm. Ngày mai các cháu sẽ thi đấu với đội bóng đá Việt Nam. Bác sẽ đến xem, các cháu cố gắng chơi thật hay nhé!


Trưởng đoàn bóng đá Lào hứa với Bác rằng sẽ cố gắng đá thật tốt, được - thua - thắng - bại không quan trọng. Bác cười:

- Như thế, trận đấu hữu nghị ngày mai nhất định là hay rồi!

Cả hội trường vỗ tay hồi lâu. Lúc chia tay, các cháu thanh niên đội bóng đá Lào đều đến chạm tay vào bộ quần áo ka ki của bác, ngắm "Vua" nước Việt Nam đi dép cao su, trở về trên chiếc xe pốp-pê-đa cũ, trong lòng vô cùng lưu luyến. Mọi người xúm lại hỏi Khăm-pheng - người may mắn được ngồi cạnh Bác về cảm tưởng của cậu. Khăm-pheng trả lời:

- Tôi cảm thấy như đang ngồi bên cạnh bố tôi khi bố còn sống. Đó là cảm giác vui sướng khi ngồi cạnh người thân thiết ruột thịt của mình.

Như dự đoán trước của Bác, trận đấu bóng đá diễn ra rất hấp dẫn, hai đội chơi rất đẹp, rất hay và kết thúc với tỷ số hòa 1:1.

Đoàn Đại biểu Chính phủ liên hiệp Lào kết thúc cuộc viếng thăm hữu nghị 13 nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu với kết quả tốt đẹp. Chuyến đi đã dừng lại tại nước Việt Nam. Không giống như một chuyến đi thăm thông thường nữa bởi với nước bạn Lào, bầu không khí ấm áp, thân thiết ấy gây cho họ cảm giác trở về với gia đình mình, ai nấy đều hết sức phấn khởi và vui vẻ. Về tới Thủ đô Viêng Chăn, đức Vua - trưởng đoàn vẫn không nguôi nhớ tới tình cảm chân thành của người Việt Nam khi đón tiếp đoàn nước bạn. Kết luận cuối cùng của Nhà Vua đã thể hiện rõ sự hài lòng của ngài về tình cảm hai nước: Chừng nào Cụ Hồ Chí Minh còn, nhân dân Việt Nam còn thì tình đoàn kết Việt - Lào mãi mãi còn son sắt.


Công tác đối ngoại của quốc gia luôn rất quan trọng, bài học này tuy Bác không trực tiếp dạy cho tôi, nhưng sau lần được đi phiên dịch ấy, tôi thấy mình trưởng thành và hiểu biết thêm rất nhiều điều về cách ứng xử với nước bạn. Tình cảm của những người trong đoàn nước Lào hôm ấy cũng xuất phát từ những ấn tượng tốt đẹp mà Bác Hồ kính yêu và nhân dân Việt Nam đã dành cho họ trong những giờ khắc họ đến thăm.


Đã hơn bốn chục năm trôi qua, vị cha già của dân tộc đã yên giấc ngàn thu nhưng nhớ về Người, tôi vẫn không nguôi nhớ tới kỷ niệm với Người và đoàn công tác Nhà nước Lào năm ấy.
Logged
Trang: 1   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM