Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 07 Tháng Mười Hai, 2021, 07:20:44 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Bản hùng ca xuân 1975  (Đọc 365 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
vnmilitaryhistory
Moderator
*
Bài viết: 265



« Trả lời #10 vào lúc: 20 Tháng Mười, 2021, 07:59:44 pm »

HƯƠNG THƠM CỦA KHÓI


ĐỖ TIẾN


Có lẽ trong đời mỗi con người ai cũng có một làn khói để gửi vào nỗi nhớ. Tuổi thơ, tôi thường đi chăn trâu cùng lũ trẻ trong làng. Cánh đồng tháng Chạp sau vụ gặt lúp xúp gốc rạ. Gió mùa đông bắc thổi thông thốc trên những thửa ruộng trông. Đốt đống lửa, chúng tôi ngồi xúm xít hơ tay sưởi ấm. Làn khói tà tà trong chiều lạnh bay vào kỷ niệm tuổi thơ. Lớn lên vào bộ đội, mỗi lần hành quân gặp dòng khói lam chiều ấm cúng, lãng đãng vương trên xóm nhỏ lòng chúng tôi lại rưng rưng nhớ về quê nhà. Nhưng nhớ hơn với tôi vẫn là làn khói của mùa hè năm ấy. Khói lúa. Khói của mối tình quân dân cá nước. Cho đến tận hôm nay, dẫu sương trắng thời gian giăng bạc mái đầu, làn khói ấy vẫn thơm mãi trong tôi, thơm mãi không thể nào tan.


Đó là mùa hè năm 1968. Ở miền Nam quân ta đang đánh lớn. Chiến dịch Khe Sanh nổ ra từ tháng Giêng đã kéo dài hơn một trăm ngày. Sau khi chi khu quân sự Hương Hóa, cứ điểm Làng Vây bị ta tiêu diệt lính thủy đánh bộ Mỹ điên cuồng mở "Cuộc hành quân Ngựa bay" phản kích.


Ở miền Bắc, tuy Giôn-xơn tuyên bố xuống thang, ném bom hạn chế từ vĩ tuyến 20 trở vào nhưng chúng lại dồn bom vào Khu 4, vùng mà chúng gọi vùng cán xoong hòng ngăn chặn sự tiếp tế, chi viện của ta cho chiến trường. Chúng dùng bom từ trường, bom nổ chậm, bom phát quang, bom cháy... mìn lá, mìn tai hòng ném xuống các trọng điểm giao thông. Chúng giở thủ đoạn bắn tên lửa Bun-póp vào vách đá để làm đá đổ xuống mặt đường.


Khu 4 trở thành tuyến lửa, không ngày nào, đêm nào không nghe tiếng bom rền. Các nút giao thông như cầu Cấm, Truông Bồn, ngã ba Đồng Lộc, Phà Gianh, phà Xuân Sơn, phà Quán Hầu, phà Long Đại... là những tọa độ của máy bay giặc đánh phá bất kể đêm ngày. Giao thông tắc, tình hình vận chuyển khó khăn, nhiều chân hàng trống rỗng. Ở mặt trận Khe Sanh có đơn vị khẩu phần ăn của chiến sĩ từ 5 lạng rút xuống 3 rồi 2 lạng một ngày. Tiểu đoàn vận tải của chúng tôi lúc đó dừng chân ở Triệu Sơn (Thanh Hóa). Được phổ biến tình hình, lòng chúng tôi như có lửa đốt. Ai cũng muốn nhanh chóng được "tăng cung, vượt trạm" vận chuyển hàng ra chiến trường.


Rồi chúng tôi cũng được lệnh lên đường.

Đây là chuyến đi đầu tiên của tôi vào tuyến lửa. Mấy đợt vận chuyển hàng tôi chỉ đi ngắn, từ Khu 3 vào Thanh Hóa. Tôi đã "nếm" mùi bom đạn ở Hàm Rồng, Phà Ghép... song tói đây tôi mới thấm hết sự ác liệt của chiến trường. Khu 4, mùa hè năm 1968 đầy nắng nóng và bom đạn. Gió Lào hầm hập, xoắn xít như chiếc roi bện bằng nắng nóng quất rát mặt. Hơi bom khét lẹt xộc vào ca bin. Những đêm trắng chiến tranh, bầu trời trắng nhợt nhạt trước cửa kính ô tô, chốc chốc lại đỏ ối bởi ánh sáng ma quái của đèn pháo sáng địch. Những tiếng xoẹt xé toạc màn đêm của bầy quạ, Mỹ vút qua đầu để lại tiếng rít chói tai phía sau và tiếng bom nổ ì ầm dậy đất ở phía trước. Những cung đường bất chợt le lói ngọn đèn phòng không đứng gác và bóng nhỏ nhắn của các o thanh niên xung phong xuất hiện cùng lời dặn dò ngọt ngào ấm lòng:

- Các Eng ơi, chú ý bom từ trường...

Một đêm trắng chiến tranh như thế, đoàn xe chúng tôi vượt trọng điểm Ngã ba Đồng Lộc. Theo kế hoạch, lẽ ra chúng tôi phải vượt qua "túi bom" này lúc 1, 2 giờ sáng. Do chập tối địch đánh phá dữ dội nên đoàn xe chúng tôi phải nằm chết gí ở bãi giấu xe. Khi có báo hiệu thông đường, đồng hồ đã chỉ hơn 4 giờ sáng. Con đường 15 ngầu bụi đỏ, quầng đục dưới ánh đèn gầm. Đoàn xe "no" hàng lắc lư bò qua mép những hố bom sâu hoắm. Chúng tôi vượt qua trọng điểm thì trời đã tang tảng sáng. Bình minh mùa hè đến rất nhanh. Phía đông, những đám mây vừa mới rạng trắng đã bén nắng mai cháy đỏ. Được lệnh tăng tốc lao về phía điểm tập kết. Chúng tôi đã bớt lo lắng vì vượt qua được trọng điểm một quãng khá dài. Đoạn đường ở đây tưởng như khá bình yên với những ruộng lúa đang mùa gặt rưng rức chín vàng hai bên đường. Bỗng có tiếng xoẹt, tiếng rít trên đầu. Đầu tiên một tiếng nổ "bụp" nho nhỏ vang khẽ trong khoảnh khắc im ả của ban mai. Liền đó liên tiếp tiếng nổ lụp bụp phía trước, phía sau đoàn xe. Đồng chí chính trị viên xe trước ló đầu ra khỏi ca bin, vừa vẫy tay vừa ra hiệu vừa hét to:

- Đạn khói chỉ điểm. Nhanh lên, cố gắng đến đường rẽ vào dãy núi trước mặt...

Tôi nghiến răng, ghì vô lăng, dận ga cố gắng bám theo. Khi xe lọt được vào đường hẻm ở khe núi, tôi ngoảnh lại phía sau. Không kịp được rồi còn hơn hai mươi xe nữa vẫn đang phơi mình trên đoạn đường trống trải. Đồng thời những chấm đen xuất hiện từ phía đông lao đến. Cánh chéo hình tam giác, thân ngắn, máy bay F4 của bọn hải quân Mỹ. Đúng lúc đó, tôi phát hiện thấy trên cánh đồng không chỉ có dòng khói trắng chỉ điểm của địch. Một, hai, ba... liên tiếp những đám khói khác xuất hiện. Từ xóm làng bên đường thấp thoáng những bóng người xổ ra. Những người lom khom chạy đến đâu lửa cháy đến đấy. Cả cánh đồng đã gặt... Cả cánh đồng chưa gặt giây lát cuồn cuộn khói, xóa nhòa những luồng khói chỉ điểm đầy chết chóc. Đồng chí chính trị viên bên tôi đang lo lắng nhìn ra phía đường, rồi bỗng như gào lên:

- Bà con đốt đồng... bà con che chở cho chúng ta.

Những dòng khói trên cánh đồng lúa vàng phút chốc giao nhau thành một màn khói ngụy trang khổng lồ che kín đoàn xe. Trong tiếng rít của máy bay giặc, không hiểu sao tôi lại nghe rất rõ tiếng "thở" của những chiếc xe ô tô nhanh chóng tản vào đường hẻm núi, tiếng lúa nổ lép đép thành chuỗi từ những cánh đồng.


Rồi trong cái màn khói ấy tôi nhận ra cái hương thơm của lúa chín, của mùa màng, của tình quân dân cá nước cứ nao nao quấn quýt, quấn quýt bay đến bọc lấy chúng tôi như kén bọc tằm... Trên khuôn mặt sạm đen của người chính trị viên dòng nước mắt ứa ra thay vào tiếng nói...

Đ.T
Logged
vnmilitaryhistory
Moderator
*
Bài viết: 265



« Trả lời #11 vào lúc: 20 Tháng Mười, 2021, 08:00:43 pm »

NHỮNG BỨC ĐIỆN ĐẶC BIỆT ĐÊM ẤY


XUÂN THU


Năm 1972 là một trong những năm ấy gian khổ đối với tổ thông tin của chúng tôi.

Những năm ấy, tình hình chiến sự rất khó khăn, địch mở nhiều đợt càn quét nhằm đẩy lùi Cộng sản ra xa thành phố Sài Gòn. Quân ta phải rút lên căn cứ để bảo toàn lực lượng. "Miền" ra lệnh cho quân khu Sài Gòn - Gia Định bằng mọi cách phải "bám trụ", nhất là Củ Chi. Bộ phận thông tin phải giữ liên lạc từ Củ Chi lên Bộ Tư lệnh Miền lúc đó gọi là R. Mỗi đêm cơ sở của ta phải tìm cách bắn vài quả B40 hoặc gây tiếng nổ nào đó để chứng tỏ quân ta vẫn còn bám trụ.


Tổ thông tin chúng tôi có năm người. Tôi là đài trưởng, đồng chí Xen người Thanh Hoá làm báo vụ, đồng chí Vọng người Hải Dương là cơ công, đồng chí Trị người Hưng Yên là y tá và một đồng chí nữa người của cơ sở Củ Chi. Nhiệm vụ của tổ là bảo đảm liên lạc thông suốt từ Củ Chi lên R. Nếu đài chúng tôi mà mất thì đường liên lạc sẽ bị cắt đứt. Do bị địch càn quét vây ép nên nguồn tiếp tế hậu cần cho chúng tôi đều không có. Tổ phải tìm cách cất giấu phương tiện trong các hầm. Hầm giấu máy, hầm giấu thức ăn, hầm để nghỉ riêng biệt nhau để nếu địch có phát hiện thì đỡ bị tổn thất. Lúc xuống hầm, phải mở nắp hầm bí mật lên sau đó cho chân, thả người xuống trước. Khi thấy chạm vào bịch cát là đã đến đáy hầm thì liệu tìm cách khom người mà đi sâu vào phía trong. Có hôm bọn chúng sục sạo ném lựu đạn xuống hầm inh tai nhức óc, nhưng do đường địa đạo sâu trong lòng đất nên chúng tôi rút an toàn. Cũng có nhiều đồng chí ở các đơn vị khác không may hy sinh. Ban ngày anh em nằm ở hầm trong lòng địa đạo Củ Chi, đêm đến thì mò lên cử nhau đi lùng sục đồ hộp lương khô của bọn Mỹ thả lạc xuống để lấy cái mà ăn. Phương châm là lấy thức ăn Mỹ, súng Mỹ để ăn và đánh Mỹ. Chúng tôi gài mìn để diệt thú rừng làm thức ăn cho tổ. Có hôm bẫy được cả năm con lợn rừng đem về thịt ướp muối ăn dần. Có hôm 1 chiếc xe tăng Mỹ M118 bị tan xác do trúng mìn của chúng tôi gài. Gian nan là vậy nhưng năm anh em chúng tôi của các đài 15 oát ngày ấy vẫn kiên cường bám trụ đảm bảo thông tin liên lạc từ địa đạo Củ Chi lên R.


Một đêm cuối tháng 8 năm 1972, tại khu vực Bến Đình (địa đạo Củ Chi) ở ven sông Sài Gòn trời tối đen như mực. Chỉ có phía thành đô ánh sáng điện hắt lên bầu trời một vùng nhò nhờ. Thỉnh thoảng bọn địch lại bắn những quả pháo sáng lên trời kèm theo những loạt pháo vu vơ nhức óc. Chúng tôi lại nhoi lên khỏi hầm bò đi sục sạo tìm thức ăn. Vừa bò vừa giữ phương hướng, vừa căng mắt tìm đồ hộp của bọn Mỹ thả lạc. Khoảng 11 giờ tất cả chúng tôi trở về hầm. Đêm ấy chúng tôi cũng kiếm được kha khá đồ hộp. Chúng tôi dành mấy hộp để ăn, còn lại cất vào "kho dự trữ" dùng dần. Sau đó bọn tôi lăn ra ngủ. Căn hầm có kích cỡ 2 x 2 x 1,5 mét vừa đủ cho chúng tôi căng 5 cái võng. Lần đầu ngủ võng, cũng khổ, nhưng sau đó trở thành quen. Vì thế sau này khi vào giải phóng Sài Gòn kỷ niệm đêm đầu tiên của tôi là được ngủ trên giường nhưng không sao nằm được vì cái lưng đã bị cong sau 10 năm liền nằm hầm ngủ võng.


Đang ngon giấc, đồng chí cơ yếu cùng đồng chí Tham mưu trưởng trung đoàn Sáu Thanh điện lên. Chúng tôi vục cả dậy ai vào việc đó. Mấy ngọn nến được thắp lên toả ánh sáng dưới hầm sâu lung linh huyền ảo. Đồng chí Sáu Thanh nói: "Các đồng chí phát ngay 32 bức điện ZN lên R". Tôi mở máy 15 oát, chụp ống nghe vào tai. Cậu Trị và cậu Xen mặc quần cởi trần quay "Ga-ru-nô". Không khí ở dưới hầm ngột ngạt nóng ghê người. Đêm ấy, sóng đài lại rất nhiễu, tôi phải dò khá lâu mới liên lạc được. Khi tôi bắt đầu phát tín hiệu thì đồng chí Sáu Thanh đứng ngay sau tôi. Hết bức điện nọ lại tiếp đến bức điện kia. Tai tôi dần dần ù lên. Chưa bao giờ tôi phải phát nhiều bức điện đến thế. Cậu Trị và cậu Xen quay "Ga-ru-nô" chắc cũng mỏi nhừ tay vì tôi thấy người hai cậu ướt đẫm. Cậu Vọng thỉnh thoảng phải vào quay thay bổ trợ. Căn hầm im ắng ong ong đến lạ thường. Mà sao đồng chí Sáu Thanh cứ đứng ngay đằng sau lưng tôi cơ chứ. Chắc là nội dung điện quan trọng lắm. Mọi lần chỉ có đồng chí cơ yếu mang điện đến cho chúng tôi phát là xong. Thế mà đêm nay đích thân Tham mưu trưởng trung đoàn mang điện đến lại còn trực tiếp theo dõi chúng tôi phát nữa. Đích thị là quan trọng rồi. Tôi chỉ đoán vậy vì nguyên tắc bí mật chúng tôi không được phép biết nội dung mật mã đã được mình truyền đi. Cả tổ chúng tôi không ai bảo ai cũng hiểu được tầm quan trọng của buổi phát tín hiệu đêm nay.


2 giờ sáng, 32 bức điện ZN (dịch ngay) đã được tôi phát xong. Tôi bỏ tổ hợp ở tai ra. Đầu óc tôi ong ong, tai tôi ù lên choáng váng. Hai tiếng đồng hồ liền căng thẳng làm cho cả tổ mệt nhoài. Khi tôi phát xong bức điện thì nghe thấy tiếng thở phào của đồng chí Tham mưu trưởng. Chắc đồng chí cũng căng thẳng không kém. Đồng chí Sáu Thanh tươi cười bắt tay tôi và anh em trong tổ. Sau đó đồng chí rút ngay 20 ngàn đồng tiền Sài Gòn thưởng luôn cho chúng tôi.


Khi đồng chí Sáu Thanh đi khỏi, chúng tôi lên võng rồi mà không sao chợp mắt được. Mệt mỏi căng thẳng vậy nhưng buổi phát tín hiệu liên lạc đêm nay đã để lại cho chúng tôi nhiều ấn tượng, phán đoán. Có lẽ sắp đánh nhau to rồi chăng? Bao giờ thì lại tổng phản công như cái đận Mậu Thân, Kỷ Dậu? Đánh thôi, chứ chui lủi mãi dưới địa đạo này cực lắm, ức lắm. Cái nghiệp thông tin này nhiều lúc cũng vui nhưng nhiều lúc cũng ức đáo để. Vui vì được ở bên thủ trưởng, được gọi là lính cậu, được bảo vệ chu đáo. Ức vì anh em người ta đuợc cầm súng xông pha ở chiến trường còn mình thì toàn ở hầm, bộ phận hữu tuyến thì "đi trước về sau", bộ phận vô tuyến thì "điếc tai, chai đít, công ít, phạt nhiều". Mấy năm đầu làm lính thông tin anh nào cũng có tâm trạng ấy. Cứ kiếm ngay khẩu súng lao ra mặt trận cho nó tung hoành chứ suốt ngày dây máy vướng víu khó chịu lắm. Về sau, quen dần, nhất là khi hiểu được vai trò quan trọng của thông tin là mạch máu của chiến trường giữa chỉ huy và chiến sĩ, giữa đơn vị nọ và đơn vị kia thì ai cũng yên tâm quyết hoàn thành nhiệm vụ. Như đêm nay đấy thôi, nếu không có chúng tôi chắc gì những mệnh lệnh của chỉ huy đến được các đơn vị, chỉ huy làm sao mà nắm nổi tình hình chiến sự trên các mặt trận để xử lý quyết đoán kịp thời. Mệt đấy mà vui lắm đấy.


Về sau này tôi biết được 32 bức điện chúng tôi phát đi đêm ấy chính là những báo cáo quan trọng, khẩn cấp, cơ mật về tình hình địch ta của mặt trận Sài Gòn - Gia Định lên Bộ Tư lệnh Miền chuẩn bị cho một chiến dịch đánh lớn. Cả đời quân ngũ của tôi gần 12 năm trời chuyên làm lính thông tin, 8 năm ở địa đạo Củ Chi có biết bao kỷ niệm nhưng có lẽ kỷ niệm về cái đêm phát đi 32 bức điện ZN tại một căn hầm khu Bến Đình ven sông Sài Gòn năm ấy là tôi nhớ nhất. Tôi tự hào về những tháng năm là lính thông tin của mình vì đã góp một phần nhỏ bé đảm bảo mạch máu thông tin của Đảng, của quân đội thông suốt, góp phần làm nên chiến thắng của dân tộc ta.
Logged
Trang: « 1 2   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM