Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 03 Tháng Tám, 2021, 10:51:31 am


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Tiêu diệt cứ điểm Him Lam  (Đọc 615 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
quansuvn
Moderator
*
Bài viết: 3250



WWW
« Trả lời #10 vào lúc: 25 Tháng Năm, 2021, 09:31:04 am »

NHỮNG ĐÒN TRỪNG PHẠT ĐẦU TIÊN

Trận pháo kích của ta bắt đầu vào lúc 17 giờ 10 phút, sau khi các pháo thủ đã truyền cho nhau xong lệnh động viên của Đảng ủy Mặt trận. Trận bão thép và lửa đã bất thần giáng đúng cả vào những mục tiêu đã định. Mường-thanh và Hồng-cúm chìm trong khỏi lửa. Sân bay bùng lên những cột khói dữ dội. 5 chiếc máy bay các loại tan xác ngay trong ụ ẩn nấp. Kho xăng bên bờ sông Nậm-rốm bùng cháy, từ xa trông như một ngọn núi lửa đang phun mạnh. 12 khẩu vừa đại bác, vừa cối bị quật ngã, vặn vẹo hoặc tung nòng. Tên trung tá Lăng-gơ-le, phó chỉ huy của Đờ Cát, đang khoan khoái ngâm mình trong dòng sông Nậm-rốm trong xanh bỗng nghe thấy một tiếng nổ như trời đánh ngay trên bờ. Sợ hết hồn hết vía, cứ thế trần như nhộng, hắn chạy tọt ngay vào hầm như một con chuột chũi. Vừa đến nơi, hắn vồ lấy máy nói và gào hỏi tên chỉ huy Pi-rốt :

- Bọn chúng từ đâu bắn tới thế! Làm cách nào cho chúng im đi chứ!

Tên đại tá chỉ huy pháo binh gần như đang phát điên lên được. Hắn ấp a ấp ủng trả lời:

- Chúng... chúng ở trên những đỉnh núi xung quanh...

Cạnh đó, bọn sĩ quan tham mưu của Đờ Cát đang giật mình thon thót trước, đòn trừng phạt đầu tiên bằng hỏa lực của ta mà từ ngày sang Đông-dương đến nay bây giờ chúng mới được nếm mùi. Nhưng dù chúng đã chui rúc sâu trong lòng đất, chúng vẫn không tránh khỏi số phận những tên kẻ cướp bị đem ra hành hình. Tên trung tá Gốt-sê (Gaucher), chỉ huy trưởng khu trung tâm vừa bị những mảnh đại bác chém cụt cả hai tay và mắt hắn đang đờ dần, chờ chết.


Chưa hết bàng hoàng thì Đờ Cát lại được tin: quan tư Pê-gô cùng với những sĩ quan tham mưu ở Bê-a-tơ-rít (Him-lam) vừa bị pháo Việt Minh giết sạch.

Đờ Cát tái mặt, nhưng hắn vẫn hy vọng vào viên đại tá Pi-rốt, người chỉ huy pháo binh của tập đoàn cứ điểm đã nhiều phen hoa ổng tay cụt: "Sẽ đánh trả ngay tức khắc".

Nhưng đòn trừng phạt đầu tiên của pháo ta vẫn tiếp diễn. 150 tên vừa sĩ quan, vừa lính trong khu trung tâm và sân bay bị toạc đầu, xả vai, cụt chân, mất tay, thủng bụng hay vỡ ngực được ùn ùn chở đến chỗ tên quan tư thày thuốc Gơ-ra-uyn (Grawin)1 (Giuyn Roa (Jules Roy), Trận chiến đấu Điện-biên-phủ, Nhà xuất bản Rơ-nê Giuy-li-a (René Julliard), Pa-ri, 1963, tr.205).


17 giờ 30 phút, 2 đại đội lựu pháo (804, 806) chuyển hỏa lực về bắn thẳng vào Him-lam như trong kế hoạch.

3 đại đội lựu pháo khác tiếp tục nhả đạn một cách thưa thớt vào sân bay, vào các trận địa pháo binh địch ở Hồng-cúm và Mường-thanh.

Đúng lúc này, những khẩu đội sơn pháo, cối đi theo các trung đoàn, lợi dụng lúc quân địch trên Him-lam đang bị bắn giập đầu xuống, đã nhanh chóng tiến vào chiếm lĩnh trận địa.

17 giờ 45 phút, hỏa lực của trung đoàn Đầm-hà đã chiếm lĩnh xong và bắt đầu phát hỏa. Trong 10 phút đầu tiên, đại đội sơn pháo 753 đã diệt xong 4 hỏa điểm ở vành ngoài cứ điểm 1. Tiếp đó, đại đội được lệnh chuyển làn bắn vào tung thâm, nhè vào sở chỉ huy cứ điểm 1. Đại đội sơn pháo 752 vừa bắn trúng mấy phát liền vào lô-cốt 6 tiểu liên ở cứ điểm 2. Vì được nổ súng vào lúc trời còn sáng, 6 khẩu cối 120 đi với trung đoàn Đầm-hà đã rót phát nào trúng phát ấy vào quanh sở chỉ huy cứ điểm 1 và 2. 2 trong số 6 khẩu ấy được lệnh rải một số đạn nổ chậm trên đường xung phong của tiểu đoàn chủ công để tạo ra những hố cho bộ binh ẩn nấp vì hào giao thông của ta ở hướng này còn xa hàng rào địch.


Phía trung đoàn Hòn-gai, ngay từ lúc 17 giờ 39 phút, hỏa lực của trung đoàn1 (Hỏa lực của trung đoàn Hòn-gai dùng để chi viện cho tiểu đoàn 130 tấn công cứ điểm 3 gồm: 4 ĐKZ, 14 cối 81, 2 cối 120, 4 pháo 105) đã chiếm lĩnh xong và đã bắn xong giai đoạn dồn dập, giờ đang nhè từng ụ súng địch mà nổ.


Giữa những tiếng gầm thét của pháo binh ta, trong các khu rừng ở phía đông bắc, tây bắc Him-lam vang lên những tiếng hát: "Bao chiến sĩ anh hùng...". Lời ca hùng mạnh và rạo rực như bốc lửa. Vừa xong, các chiến sĩ xung kích đã đứng nghiêm trong chiến hào, đón nghe các chính trị viên đọc thư Bác và lệnh động viên của Đại tướng Tổng tư lệnh.


"Bác chờ tin thắng lợi của các chú! Bác hôn các chú!". Lời lẽ cuối thư của Bác thật cảm động biết bao! Một chiến sĩ đã ứng khẩu đọc ngay trong chiến hào một bài thơ:

Cắm cờ Bác giữa Him-lam
Đờ Cát bảy vía tiêu tan cả mười
Bác vui, râu Bác cũng cười
Khen các chú giỏi tuyệt vời đã diệt Him-lam. 


Không sao ghi lại được không khí đặc biệt phấn khởi của bộ đội trước giờ xuất quân. Tiếng cười, tiếng reo lẫn trong tiếng kèn, tiếng sáo của các tổ văn công và trong tiếng pháo của ta vẫn nổ rền về phía Him-lam.

Bỗng có tiếng reo:

- Kia! Cột cờ Him-lam đổ rồi anh em ơi!

- Hoan hô pháo ta bắn gãy cột cờ! Hoan hô!...

17 giờ 45, lệnh của chỉ huy phát ra ở các cửa rừng:

- Tiến! Tiến!...

Đằng sau những phân đội hỏa lực của tiểu đoàn, đại đội là các chiến sĩ bộc phá vác trên vai những quả bộc lôi ống và các đội xung kích, lưỡi lê sáng quắc trên đầu súng. Tất cả, tất cả như những dòng thác cuồn cuộn từ núi rừng đổ xuống, chảy băng băng trong các đường hào... Hai mũi của trung đoàn Đầm-hà ở hướng chính từ khu rừng Quang-tum ép xuống 2 cứ điểm 1 và 2. Trung đoàn Hòn-gai ở hướng phụ, từ khu rừng Tà-lèng quặt lên cứ điểm 3. Lúc này pháo binh địch ở Mường-thanh đã trấn tĩnh bắt đầu bắn về ngăn chặn bộ binh ta ở các cửa rừng. Đơn vị hỏa lực của tiểu đoàn 11 đã nhanh chóng vượt qua cầu phao và lưới lửa dày đặc của địch, kịp thời bố trí để yểm hộ cho toàn tiểu đoàn vượt lên. Nhưng hỏa lực của tiểu đoàn 428 không giành được cái may mắn ấy. Một trung đội súng cối của tiểu đoàn vừa đặt chân chưa vững thì bị pháo địch bắn trúng. Đồng chí đại đội trưởng bị hy sinh, một sổ súng bị hỏng. Nhưng đồng chí Toàn, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 428 bình tĩnh và kiên quyết cho các phân đội hỏa lực còn lại vọt lên chiếm lĩnh trận địa.


Và trong lúc đó, các đơn vị thê đội 2 của trung đoàn, đại đoàn đã triển khai xong đội hình. Đất cát, sỏi đá đang đổ vỡ từng mảng dưới những bàn tay rắn chắc của họ.

Tại sở chỉ huy đại đoàn trên cao điểm 674, thấy tình hình diễn biến đúng như kế hoạch, Bộ chỉ huy đại đoàn nhận thấy: giai đoạn chiếm lĩnh trận địa đã hoàn thành. Bộ đội đã thực hiện đúng kế hoạch và nói chung được an toàn.


Sau khi kiểm tra lại tình hình chiếm lĩnh trận địa một lần nữa, đại đoàn trưởng cầm máy nói hỏi trung đoàn trưởng Đầm-hà:

- 428 tổ chức lại hỏa lực xong chưa?

- Báo cáo, xong!

- 10 phút nữa bắt đầu đột phá!

Sau khi chuyển đạt lệnh ấy cho cả trung đoàn trưởng Hòn-gai, đại đoàn trưởng quay lại nói với tham mưu trưởng Hoàng Kiện:

- Đồng chí hạ lệnh cho hỏa lực của đại đoàn tiếp tục bắn phá hoại và yêu cầu đại đoàn Long-châu chế áp pháo binh địch ở Mường-thanh, sau đồi D và Hồng-cúm.

Lúc ấy đúng 18 giờ 15 phút.
Logged

Ai công hầu, ai khanh tướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai
Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế
quansuvn
Moderator
*
Bài viết: 3250



WWW
« Trả lời #11 vào lúc: 25 Tháng Năm, 2021, 09:32:11 am »

LIÊN TỤC ĐỘT PHÁ

Bóng đêm đã trùm lên thung lũng Điện-biên-phủ. Trung đoàn trưởng Hoàng Cầm nhìn đồng hồ chờ đúng 18 giờ 25 mới nói lớn vào máy điện thoại:

- Bắt đầu bộc phá!

Nhận được lệnh của trung đoàn, tiểu đoàn 130 có nhiệm vụ tiêu diệt cứ điểm 3, lập tức cho các chiến sĩ bộc phá của đại đội tiêm đao 366 bật khỏi chiến hào.

Trung đội trưởng Diêm và tiểu đội trưởng Sâm dẫn đầu băng ngay đến cạnh hàng rào, chỉ huy các chiến sĩ vượt lên đánh bộc phá. Chiêm, chiến sĩ thứ nhất vụt chạy dưới làn đại bác địch, đánh quả bộc phá đầu tiên nghe nổ giòn như một trải bom. Trong chớp lòe, Luận là người thứ hai chạy lên, nhưng mới ra khỏi công sự thì bị trúng đạn. Chiêm, mặt nóng bừng, giật ống bộc phá lao lên phía trươcs. Thạo vọt theo:

- Anh Chiêm! Để tôi lên! Vừa nói dứt. Thạo bị thương ngay vào tay nhưng vẫn cứ vượt lên.

Chiêm nói qua hơi thở:

- Thôi để tớ đánh cho...

Quả bộc phá thử hai nổ...

Bọn địch ở đây chưa kịp hoàn hồn sau trận mưa đạn súng cối của ta vừa rồi thì đã nghe thấy hai tiếng nổ long trời lở đất ở phía hàng rào. Bọn lính nhà nghề đã hiểu quân ta bắt đầu đánh mìn mở tung một con đường qua hàng rào dây thép gai để xông vào diệt chúng. Hai hỏa điểm vành ngoài còn sống sót của chúng bắt đầu bắn cản. Lửa đạn quét sát mặt đất khiến các chiến sĩ bộc phá của ta không sao tiến lên được. Thấy vậy, trung đoàn trưởng Hoàng cầm lập tức lệnh cho một phân đội hỏa lực của trung đoàn tiến lên tìm cách bịt ngay 2 hỏa điểm địch. Thi hành lệnh đó, 1 tổ ĐKZ vọt tiến lên sát hàng rào, lợi dụng ngay hố đại bác địch, bắc súng hướng vào 2 hỏa điểm đã được đánh số 3 và 4. Nhưng đồng chí tiếp đạn chưa tới nơi thì một tổ viên đã bị hy sinh tại chỗ. Tâm, tổ viên tiếp đạn, nghiến răng ken két nhưng vừa nhỏm người định chạy đưa hòm đạn lên thì cũng bị thương ngay vì một loạt đại bác địch. Mắt Tâm hoa lên, mặt rát bỏng. Anh tưởng như cái bàn tay to lớn của tên địa chủ đang vả mạnh vào mặt anh hồi nào. Anh cố lê bàn chân đã găy đễ đầy hòm đạn ĐKZ lên phia trước. Và chỉ trong 2 phút, tổ ĐKZ đã phụt 2 quả làm tắc tị ngay 2 hỏa điểm nguy hại của địch. Lập lức các chiến sĩ bộc phá đại đội 366 lại kế tiếp nhau xông lên. Đồng chí thứ năm chưa hoàn thành nhiệm vụ, bị hy sinh, đồng chí thứ sáu lại mang thuốc nổ chạy tới. Nõn chính là đồng chí thứ sáu vừa làm xong phần mình, lại quay về nhặt ống bộc phá của ban lên đánh tiếp. Rồi chính Nõn đã chạy đi chạy lại như con thoi trên mảnh đất rào rào lửa đạn đánh tiếp 2 ống nữa. Thế là chỉ trong 15 phút1 (Tiểu đoàn 130 bắt đầu bộc phá vào lúc 18 giờ 25 phút, đến 18 giờ 40 phút thì hoàn toàn mở xong cửa mở), tiểu đội bộc phá của Sâm đã mở thông một con đường thẳng tắp dài 50 mét, chuẩn bị cho xung kích tiến vào. Ba tên lê-dương ở lô-cốt đầu tiên đã theo chính con đường ấy chạy ra hàng.


Nhận được báo cáo cửa đã mở, trung đoàn trưởng Hoàng Cầm lệnh ngay cho các đơn vị pháo đi theo2 (Pháo đi theo hay còn gọi là pháo phối thuộc, pháo đi cùng, là những cỗ pháo trong biên chế hay của cấp trên đưa xuống để trung đoàn sử dụng trong chiến đấu) bắn chế áp trong 3 phút chuẩn bị cho bộ binh xung phong.


Phía tiểu đoàn 428, như chúng ta đều biết, chưa bước vào cuộc thì một phần hỏa lực của tiểu đoàn đã bị pháo địch phá hủy. Tiểu đoàn trưởng Toàn đã kiên quyết cho phần hỏa lực còn lại vượt lên chiếm lĩnh. Nhưng ở chỗ trận địa xuất phát xung phong của đại đội 58 là đại đội chủ công đêm nay đang bị các cỡ súng: cối, đại bác và hỏa lực bắn thẳng ở cứ điểm 2 bắn tới như mưa. Liên lạc giữa đại đội với tiểu đoàn, giữa tiểu đoàn với trung đoàn bị đứt hai lần rồi tắt hẳn. Vô tuyến điện thoại cũng bị gãy cần "ăng-ten". Đại đội trưởng đại đội 58 và tiểu đoàn phó tiểu đoàn 428 nhìn nhau lo lắng. Kim đồng hồ đã nhích quá giờ tấn công 3 phút (18 giờ 33 phút) mà vẫn không liên lạc được. Thấy bộc phá bên tiểu đoàn 130 liên tiếp nổ, đại đội trưởng Song cùng với đồng chí tiểu đoàn phó quyết định: "Phải tấn công ngay để phối hợp".


Nhưng trên đường lên bộc phá còn mấy cây lớn chắn ngang. Song định gọi mấy chiến sĩ lên dọn đường. Hiểu ý đại đội trưởng, không đợi chỉ thị, Tùy và Tiến lao lên lấy dao chặt cây dọn đường dưới lửa đạn. Nhưng lúc họ hoàn thành nhiệm vụ cũng là lúc làn đạn địch cướp mất của chúng ta hai đồng chí anh hùng. Căm thù sôi sục, trung đội trưởng Châu và tiểu đội trưởng Dánh nhảy lên dùng tiểu liên che chở cho đồng chí Sấu đánh ống bộc phá thứ nhất của trung đội. Dưới lửa đạn, 8 ống bộc phá nổ liên tục. Hàng rào của địch chỉ còn độ 20 mét nữa. Dưới ánh chớp liên tiếp của pháo ta và pháo địch, tiểu đội phó Giót chạy vút lên như tên bắn, tiếp tục nhiệm vụ bộc phá.


Ống bộc phá thứ 9 của Giót đã nổ. Anh nằm phục sang một bên để cho Ky, tỗ viên trong tổ anh lên đánh ống thứ 10. Nhưng khẩu trung liên trong cứ điểm cứ nhè chỗ Ky mà đan đi đan lại. Ky bị thương. Thấy thế, Giót nhào lên, lấy ống bộc phá của Ky rồi chạy lên đốt tiếp. Giót chưa kịp lui về thì Liên đã chạy tới định đốt ống thứ 11. Liên chưa kịp giật nụ xòe thì bị trúng đạn hy sinh. Càng thương bạn, Giót càng căm thù địch. Anh lại ôm ống bộc phá của Liên tiến lên. Thế là một mình Giót đã làm nhiệm vụ cả tổ. Tiểu đội bộc phá thứ hai lao lên phá rào tiếp. Sáu mươi mét rào đầy thép gai bị phá tung trong vòng 18 phút.

- Mở xong rồi! Mở xong rồi!

Nhận được báo cáo, tiểu đoàn trưởng Toàn giơ súng pháo hiệu chỉ thẳng lên trời. Anh đã định bóp cò, nhưng chợt nghĩ đến chỉ thị hiệp đồng bộ pháo, anh lại hạ súng xuống. Anh cầm ống máy vô tuyến điện thoại vừa được chữa xong và gọi về trung đoàn:

- Đầm-hà! Đầm-hà! Đường đã thông, yêu cầu cho xe vào bốc hàng1 (Mật danh gọi báo cáo trung đoàn: cửa đã mở, yêu cầu cho bộ đội xung phong).

Tiếng ọ ọ trong máy phát ra. Tiểu đoàn trưởng nghe xong, mặt hơi bần thần. Anh quay sang nói với chính trị viên Xuyên:

- Trung đoàn bảo chờ tiểu đoàn 11.

18 giờ 30 phút, khi khói đạn của ta còn đang trùm lên cứ điểm 1 thì các chiến sĩ đại đội 243 đã xông lên mở cửa mở. Vừa lúc trưa, kẻ địch đã đụng đến trận địa xuất phát xung phong của tiểu đoàn 11 và đã bị loạt đạn "giáo đầu" của pháo ta đuổi dấn chúng về sào huyệt. Chúng đã hiểu nguy cơ về những đường lê xung kích ta sẽ đến với chúng chính là từ hướng này. Vì vậy, khi quả bộc phá đầu tiên của đại đội 243 vừa làm rung chuyển cứ điểm 1 thì cũng là lúc trận mưa thép của địch giội xuống ào ào. Pháo địch từ những vị trí Mường-thanh, sân bay, Hồng-cúm và cả trận địa cối 120 trên đồi Độc-lập đã tập trung bắn về, tạo thành một lưới lửa dày đặc, kéo dài suốt từ chỗ cửa mở đến tận sở chỉ huy tiểu đoàn 11 đặt ở bên này bờ suối, có lẽ lúc này cán bộ và chiến sĩ tiểu đoàn 11 mới cảm thấy sâu sắc sự cần thiết của việc đào trận địa xuất phát xung phong. Trận địa của tiểu đoàn chưa sát tới hàng rào và còn quả nông. Pháo địch vẫn bắn tới mà các chiến sĩ đại đội 243 phải chịu nằm phơi lưng trên một khoảng đất trống, bằng phẳng. Mọi phương tiện liên lạc giữa tiểu đoàn với trung đoàn, giữa tiểu đoàn với hỏa lực, giữa trung đoàn với đại đoàn, giữa trung đoàn với pháo binh đều bị cắt đứt. Thậm chỉ, liên lạc giữa tiểu đoàn 11 với đại đội lựu pháo 804 cũng không còn duy trì được nữa vì tổ quan sát tiền tiến của đại đội 804 đi, sát tiểu đoàn trưởng Ân vừa bị trúng đạn địch.


Khó khăn đến với các chiến sĩ chủ công thật không sao lường được. Phía trước, những dũng sĩ của tiểu đoàn Phủ-thông không thể bộc phá tiếp. Họ chỉ mới mở được có hai lần rào. Đại đội trưởng Nọa đã phải dùng đến tiểu đội bộc phá thứ ba của anh, nhưng người chiến sĩ cuối cùng của tiểu đội ấy cũng không sao vượt qua được lưới lửa dày đặc của địch. Phía sau, các đội đột kích, các đội hỏa lực chưa nhảy được vào đồn mà đội ngũ cứ thưa dần.


Phủ-thông! Tiểu đoàn đã mang danh hiệu chiến thắng vinh quang từ năm xưa, không thể chịu bó tay trước khó khăn. Nhưng lá cờ "Quyết chiến quyết thắng" mà đại đoàn trực tiếp giao đại đội mũi nhọn 243 sáng nay, hiện còn trong tay tiểu đội trưởng Nguyễn Hữu Oanh và đang phải dừng sau trung đội bộc phá.


Đường dây liên lạc với trên vừa nối được. Chính trị viên tiểu đoàn 11 Trần Linh vừa cầm máy lên thì đã được nghe thông báo của Bộ chỉ huy Mặt trận:

... "Quyết định thưởng Huân chương Chiến công hạng ba cho 2 tiểu đoàn 130 và 428 vì đã mở xong cửa mở trước thời gian quy định".

Tiếp đó là tiếng nói của trung đoàn trưởng:

- Các đồng chí phải lên quan sát tình hình cửa mở... Cứ bình tĩnh mà xử trí...

Trong khi đó, phía cứ điểm A1, một trong những cao điểm ở khu Đông, một trung đội của đại đoàn Biên-hòa, có nhiệm vụ đánh lạc hướng địch, đã phát huy mọi hỏa lực bắn thẳng và súng cầu vồng nã vào vị trí địch. Địch bắn ra loạn xạ. Pháo của Pi-rốt cũng bắn tới tấp để ngăn chặn quân ta. Pháo dù bắn lên soi sáng cứ điểm như ban ngày. Nhưng trung đội dương công vẫn gan lỳ tiếp tục làm nhiệm vụ.
Logged

Ai công hầu, ai khanh tướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai
Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế
quansuvn
Moderator
*
Bài viết: 3250



WWW
« Trả lời #12 vào lúc: 26 Tháng Năm, 2021, 07:08:58 am »

THỌC THẬT SÂU, CẮT NÁT ĐỊCH RA MÀ TIÊU DIỆT

18 giờ 40 phút, sau khi được lệnh của trung đoàn trưởng Hoàng Cầm, trong liền 3 phút đồng hồ, 16 khẩu cối các loại cùng với hàng trăm cây súng đại liên, trung liên, súng trường lại một phen "dốc" đạn vào đồn để kẻ địch được nếm thêm một đòn lửa đạn nữa trước khi chúng bị mũi lê xung kích của ta xọc vào tim chúng.


Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 130 lúc này đã ở sát cửa mở với đại đội trưởng đại đội 366. Đúng 18 giờ 30 phút, anh bắn 3 phát tín hiệu đỏ lên không trung. Tiểu đội trưởng Trần Can, từ nãy vẫn chỉ chờ có giờ phút này. Anh giương cao cờ "Quyết chiến quyết thắng", nhảy phắt lên miệng hào như một chiếc lò-xo. Anh hô to:

- Thi đua với tiểu đội bộc phá, mau cắm cờ Bác lên đồn giặc!

Tiếng thét "xung phong" của tiểu đội dao nhọn Trần Can vang lên như át cả những tiếng đại bác địch vẫn nổ rền trên đường cửa mở. Trần Can dẫn tiểu đội chạy thẳng một mạch lên đỉnh cứ điểm 3 nhanh chóng thọc một mũi nhọn vào tim địch. Đến đây, tiểu đội anh vấp phải một lô-cốt. Khẩu súng máy trong lô-cốt đang quét sát đất, đạn cắm phập vào mép hào chỗ tiểu đội anh. Xưa nay, Can vẫn nổi tiếng trong trung đoàn về lối đánh thọc sâu dũng mãnh. Trong trận Bản-hoa (chiến dịch Tây-bắc) năm ngoái, một mình tổ xung kích Trần Can đã diệt liền một lúc 7 ụ súng địch với lối đánh thọc thật nhanh để địch không kịp hoàn hồn, đối phó. Giờ đây, đụng phải một lò-cốt còn "sống" của địch, Can nhất định không chịu dừng lại. Anh cho 1 tổ trung liên bắn nghi binh phía trước để thu hút địch, còn anh dẫn một tổ khác vòng ra phía sau lô-cốt ném liền 3 quả thủ pháo. Hành động mưu trí của Can đã quyết định số phận lô-cốt địch trong nháy mắt. Không bỏ lỡ cơ hội, Can dẫn tiểu đội nhảy khỏi hào giao thông, đánh thẳng vào hầm cố thủ bắt sống luôn tên quan ba chỉ huy cứ điểm. Lá cờ "Quyết chiến quyết thắng" trong tay Can lập tức được cắm trên đỉnh lô-cốt cố thủ. Trong ánh chớp lửa đạn, lá cờ mở rộng bay phần phật như giục giã các chiến sĩ xung kích phía sau tiến lên. Hai tiểu đội còn lại của trung đội đột kích 1 đã tràn vào đồn ngay sau tiểu đội Can nhanh chóng chiếm đỉnh đồi rồi tỏa thành hai mũi, phát triển sang mé tây bắc cứ điểm bảo đảm cạnh sườn cho tiểu đoàn 11. Các chiến sĩ đã tung hoành ngang dọc, dùng lựu đạn, thủ pháo tiêu diệt nhanh chóng hàng chục ụ súng địch, bắt hàng chục tù binh. Nhưng ở chính giữa, thẳng xuống vạt bên kia đồn, một số địch vẫn ngoan cố chống cự. Từ những ngách hào giao thông, chúng vẫn lia tiểu liên để sát hại các tổ xung kích của ta. Trần Can đá phát huy sở trường vừa đánh vừa làm công tác địch vận và cũng là ưu thế chính nghĩa của quân đội ta. Anh bắt một tên đội tù binh Pháp nói thạo tiếng việt kêu gọi bạn nó bằng cả hai thứ tiếng Pháp và Việt: "Bộ đội Cụ Hồ chiếm gần hết đồn rồi, nếu không ra hàng sẽ bị tiêu diệt". Quả nhiên, địch tranh nhau vứt súng lên miệng hào, lóp ngóp 30 tên bò ra hàng.


Thi đua với tiểu đội Trần Can, tiểu đội phó Nguyễn Tất Hiếu cũng nắm một tiểu đội đang đánh địch rất hăng ở một đường hào khác. Gặp tổ nào, Hiếu cũng kêu gọi anh em tự động phối hợp. Khi chạm phải một ổ trung liên địch, Hiếu đã gọi hàng hai lần nhưng cả hai lần chúng đều trả lời bằng những loạt liên thanh ngoan cố. Biết địch còn hung hăng, Hiếu cho cả tổ nằm lại, một mình bí mật bò lên, khi đến sát ụ súng, bất thình lình và nhanh như mãnh hỗ vồ mồi, Hiếu chồm lên, một tay nắm lấy nòng khẩu trung liên địch còn nóng bỏng giật mạnh, một tay lộn ngược tiểu liên của anh đánh vào mặt tên địch một báng cực mạnh. Hắn gục ngay tại chỗ và Hiếu lại cùng tiểu đội xông lên diệt nốt quân thù.


Còn tiểu đội trưởng Thi, con người lầm lì ít nói này mới chiến dịch trước còn cùng tổ trưởng Can lập thành tích tiêu diệt một lúc 7 ụ súng địch, nay đã dày dạn kinh nghiệm và đang chỉ huy 1 tiểu đội phát triển một mũi song song với tiểu đội Trần Can. Lựu đạn, thủ pháo trong tiểu đội anh đã hết. Cũng như Can, bao giờ Thi cũng rất gan dạ và mưu trí. Thấy quân ta mới vào được ít mà lại bắt được nhiều tù binh, nắm được tâm lý ngụy binh, anh lấy ngay hai tên trẻ và sốt sắng nhất giao cho chúng nhiệm vụ:

- Có muốn lập công chuộc tội không? Anh này đi tìm lựu đạn về đây. Còn anh kia đứng gác phía sau, nếu bọn Âu Phi ra thì phải báo động ngay.

Hai tên ngụy binh nhanh nhẹn bước đi. Chỉ một lát, hắn mang về 1 hòm lựu đạn cho tiểu đội Thi tiếp tục chiến đấu.

Lúc này bên mũi tiểu đội Trần Can, các chiến sĩ đang như một đàn sóc lần lượt vọt tiến qua một bãi trống. Nhưng một hỏa điểm vẫn đan thành lưới lửa dăng kín về phía Can. Không thể để cả tiểu đội thương vong một cách vô ích. Can ra hiệu cho tiểu đội dừng lại. Anh đề nghị trung đội trưởng cho một người bò lèn đánh bộc phá cái ụ rất to trước mặt. Trung đội trưởng đồng ý và giao nhiệm vụ đó cho Thanh. Mọi người chỉ kịp thấy Thanh ngã xuống. Trong đêm tối, mắt các chiến sĩ càng như rực lửa. Một đồng chí chạy xộc đến chỗ trung đội trưởng đề nghị cho mình lên đánh thay. Nhưng kìa, Thanh lại trườn lên như một con thằn lằn rồi nhân lúc hỏa điểm địch bắn chếch sang hướng khác, Thanh nhảy chồm đến sát hầm ngầm. Một ánh chớp lóe lèn rồi tiếp theo một tiếng nổ dậy đất. Cả tiểu đội Trần Can đã bật dậy xông vào chiếm lĩnh hầm ngầm khi âm vang quả bộc phá của Thanh nổ chưa dứt.
Logged

Ai công hầu, ai khanh tướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai
Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế
quansuvn
Moderator
*
Bài viết: 3250



WWW
« Trả lời #13 vào lúc: 26 Tháng Năm, 2021, 07:10:01 am »

Trung đội đột kích 1 trong đó có Can, Thi, Hiếu vẫn nhanh chóng phát triển theo đúng hướng. Lẽ ra, người cuối cùng của trung đội dao nhọn này lọt qua cửa mở thì trung đội đột kích 2 của đại đội 363 cũng phải có mặt ngay trong đồn để hiệp đồng tác chiến, đánh địch về mé đông nam. Nhưng kẻ địch trong cứ điểm cũng còn phần nào tỉnh táo. Chúng hiểu rằng nếu để thêm lực lượng của ta vào nữa chẳng khác nào như để cho quân của chúng bị các đợt sóng mãnh liệt xô đến quật ngã chúng một cách nhanh chóng. Tên quan ba chỉ huy cứ điểm đã kịp điện báo cáo về Mường-thanh tình hình đó trước khi hắn bị tiểu đội Trần Can bắt sống. Thế là không biết bao nhiêu khẩu pháo của chúng đã lia nòng bắn tới, phong tỏa kín con đường cửa mở. Trung đội đột kích 2 không thể nào tiến được đến sát hàng rào. Nhận thấy cần phải có lực lượng tiếp ứng ngay, trung đội trưởng trung đội bộc phá, sau khi làm xong nhiệm vụ vẫn cùng anh em nằm sát hàng rào, xin tiếp tục nhận nhiệm vụ xung kích tiến vào đồn.


Được đại đội đồng ý, trung đội nhanh chóng vọt qua cửa mở giữa một đợt pháo địch tạm ngớt. Đại đội phó đại đội 366 và trung đội trưởng trung đội bộc phá, mỗi người nắm một lực lượng đánh thốc vào bên trong, theo mé đông nam. Vài chục phút sau, các chiến sĩ bộc phá làm nhiệm vụ xung kích đã hoàn toàn làm chủ phạm vi tác chiến của họ và đã gặp các chiến sĩ trong đội đột kích 1 ở một ngách hào phía tây cứ điểm. Các chiến sĩ ôm lấy nhau và cùng reo lên:

- Xong cả rồi! Hoan hô! Hoan hô!...

Thế là kể từ lúc 3 phát pháo hiệu "xung phong" được bắn lên, các chiến sĩ đại đội 366 đã hoàn toàn tiêu diệt cứ điểm 3 trong vòng 45 phút. Đại đội lê-dương thứ 11 của trung đoàn lê-dương thứ 13 nổi tiếng bị quân ta tước vũ khí hoàn toàn.


Lúc ấy là 20 giờ 15 phút, nhưng nhiệm vụ của tiểu đoàn 130 vẫn còn. Trước trận đánh, các chiến sĩ tiểu đoàn 130 đã được trung đoàn phổ biến: Nếu giải quyết xong cứ điểm 3 trước hai cứ điểm 1 và 2, phải nhanh chóng đột phá sang đông nam cứ điểm 1 tiêu diệt đại đội 10, chiếm lĩnh cao điểm 507, phối hợp với tiểu đoàn 11 diệt điểm tựa chủ yếu của tiểu đoàn địch. Nhưng dù nhiệm vụ phát triển sang cứ điểm 1 có được quy định trước hay không thì lúc này các chiến sĩ Sông Lô không thể dừng lại đây một khi những người bạn Phủ-thông của họ chưa đặt chân được vào nơi mà họ cũng có nhiệm vụ đạp bằng. Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 130 ra lệnh cho đại đội 363 và 360 tiến vào cứ điểm 3 để bắt đầu đột phá đánh sang cứ điểm 1.


Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 428 đang băn khoăn không hiểu sao trung đoàn chưa chuẩn y đề nghị của anh cho bộ đội xunq phong ngay. Anh nhìn chính trị viên và các chiến sĩ xung kích đã lắp lưỡi lê, đang xốc lại bao đạn mà lòng càng tiếc rẻ cái cơ hội xung phong tốt nhất sắp qua rồi.


Lệnh "chờ tiểu đoàn 11" được truyền lên phía trước. Đại đội trưởng Song và tiểu đoàn phó tiểu đoàn 423 cũng lặng đi trong giây lát. Hai người tiếp tục bàn bạc:

- Hỏa lực địch đã tắt, hỏa lực của ta cũng đã ngừng, cửa đã mở thông, để chậm thêm ít phút nhất định địch phản xung phong chiếm lại lô-cốt 6 tiểu liên thì không còn bàn đạp.

- Chúng ta đề nghị cứ cho xung phong ngay đi.

Đề nghị của họ lại được truyền về với tiểu đoàn trưởng Toàn. Lúc này, tiểu đoàn trưởng cũng đang suy nghĩ: càng để lâu, địch càng có điều kiện hồi phục, chiếm lại cửa mở thì đơn vị anh sẽ tổn thất thêm...

Chưa đầy 5 phút sau, đại đoàn trưởng sau khi nghe báo cáo của trung đoàn, đã lệnh lập tức cho tiểu đoàn 428 xung phong ngay. Đồng chí nói dằn mạnh:

- Đó mới chính là để phối hợp đắc lực với tiểu đoàn 11!

Thế là đại đội 58 chuyển mình. 3 phát tín hiệu vừa được bắn lên, lập tứa trung đội trưởng Khay dẫn đội đột kích 1 chạy ào qua cửa mở. Tiểu đội trưởng "dao nhọn" Ngọc Hỷ dẫn tiểu đội vượt qua lô-cốt 6 tiểu liên đã bị pháo và bộc phá ta đánh sập, nhảy qua 3 lớp rào lùng nhùng, đánh thẳng một mạch qua 2 lô-cốt khác tiến sát một ụ cố thủ của địch. Hai tiểu đội sau của Khay cũng nhanh chóng chiếm lĩnh lô-cốt 6 tiểu liên rồi tỏa dồn lên phía trước. Rõ ràng vì thời cơ xung phong bị chậm và vì hỏa lực của trung đoàn chưa kịp bắn chế áp trước khi xung phong nên địch có thì giờ rút lên tầng 2, dùng tiểu liên và lựu đạn ngăn chặn quyết liệt. Đại đội trưởng Song vẫn cùng với trung đội trưởng Khay dẫn đầu bộ đội đuổi sát địch. Nhưng đến đây, những tay xung kích lợi hại nhất của anh cũng đành chịu không sao tiến lên được. Bọn chúng từ trên cao bắn xuống, từ hai cạnh sườn quét tiểu liên, trung liên tới. Ác nhất là những hỏa điểm ở lô-cốt số 1 trước mặt và lô-cốt số 3 bên phải. Tiểu đội trưởng Ngọc Hỷ, một mình xung phong ba lần nhưng cả ba lần đều bị hỏa lực địch cản lại. Thấy vậy, đại đội trưởng Song cho lệnh bộ đội ngừng tiến. Anh truyền về phía sau gọi hỏa lực của đại đội lên yểm hộ, đồng thời cho một tổ đánh nghi binh sang sườn trái thu hút hỏa lực địch để xung kích tiến lên diệt chúng. 2 khẩu trung liên vừa đặt xong, mỗi khẩu chưa bắn hết một băng thì bị pháo địch vùi kín. Anh em trong 2 tổ súng máy đều bị thương vong.


Hỏa điểm trong lô-cốt trước mặt vẫn bắn xối xả về phía cửa mở. Không một lời đề nghị, đồng chí Tần trong trung đội bộc phá, lặng lẽ ôm quả bộc phá 10 ki-lô-gam lên đánh vỗ mặt chính của nó. Tần chạy về chưa được 20 mét thì lại bị hỏa lực sống sót trong chính lô-cốt ấy bắn bị thương. Thấy vậy, tiểu đoàn phó tiểu đoàn 428 chỉ thị cho đại đội trưởng đại đội 58:

- Tập trung tiểu liên, thủ pháo, bộc phá bịt hỏa điểm địch, yểm hộ cho xung kích xung phong.

Trung đội trưởng bộc phá Châu chấp hành mệnh lệnh ngay. Anh lệnh cho trung đội phó Hợp dẫn 4 đồng chí tiến về bên trái, còn anh dẫn tiểu đội trưởng Chuẩn, tiểu đội phó Giót và một chiến sĩ nữa vọt lên bên phải. Những luồng đạn đỏ lừ trong lô-cốt số 1 (lô-cốt trước mặt) vẫn bắn ra soi đường cho 2 tổ chiến đấu của ta bò lên. Gần đến nơi, chưa kịp hành động thì Giót bị một viên đạn xuyên qua bả vai. Căm thù sôi lên, Giót nép người sát lô-cốt, cùng anh em quẳng thủ pháo và lựu đạn tới tấp vào lỗ châu mai. Thấy tiếng lựu đạn và thủ pháo nổ, lập tức đại đội phó Lộc bật lên hô xung phong. Anh cùng với trung đội phó Châu, tiểu đội trưởng Chuẩn là những người đầu tiên nhảy vào trong lô-cốt qua chỗ quả bộc phá của Tần đánh vỡ. Bốn, năm ánh chớp lòe lên liên tiếp. Sau đó là những tiếng bộc phá nổ dữ dội. Lô-cốt số 1 sập hẳn nhưng Chuẩn và Châu không còn nữa. Đại đội phó Lộc cũng bị thương nặng. Tiểu đội trưởng Ngọc Hỷ dẫn tiểu đội nhảy xồ vào lô-cốt, đuổi dấn địch bắt một lúc hơn 20 tên. Thì ra đó là lô-cốt cố thủ, lô-côt chỉ huy. Tên quan ba chỉ huy đại đội 9 địch cùng với những tên bắn súng máy bi thui đen ngay trong lô-cốt.


Đại đội 53 tiếp tục phát triển lên phía trước. Một cánh của đại đội tiến về phía tây bắc cứ điểm. Nhưng từ phía ấy, hỏa điểm trong lô-cốt số 3 bắn ra tung tóe. Một, hai đồng chí xung kích ngã xuống. Đợt xung phong về phía tây bắc cứ điểm bị ngắt quãng. Tiểu đội phó Phan Đình Giót báo cáo:

- Hỏa lực bắn rất mạnh, phải bịt hỏa điểm thì xung kích mới lên được.

Tiểu đoàn phó tiểu đoàn 428 cũng nhận thấy thế. Anh ra lệnh:

- Đồng chí Giót hãy tiến lên dùng tiểu liên bịt hỏa điểm địch!

Giót xách tiểu liên vượt lên. Rồi anh em thấy Giót trườn lên phía trước nhẹ nhàng như một con rắn. Chỉ còn cách hỏa điểm địch không đầy 10 mét. Giót chuyển tiểu liên sang tay trái rồi vung tay ném một quả lựu đạn. Lựu đạn nổ nhưng hỏa điểm vẫn bắn ra tung tóe. Một viên đạn vừa xuyên thủng đùi Giót. Đó là vết thương thứ hai, nhưng anh vẫn mím môi bò nhích lên một đoạn. Anh lựa chỗ để tì đùi cho đỡ đau rồi kề tiểu liên quét thẳng vào lỗ châu mai 2 băng liền. Tiểu liên của Giót hết đạn. Thế là chẳng còn thứ vũ khí gì trong tay anh mà hỏa điểm địch vẫn sống dai dẳng. Sau lưng Giót, anh em xung kích vẫn chờ đợi. Chính lúc đó toàn thân người đảng viên Phan Đình Giót hiện lên ở vách lô-cốt số 3. Bóng Giót vươn cao che kín cải đốm lửa đang còn lập lòe bắn về phía xung kích. Hỏa điểm trong lô-cốt số 3 vụt tắt.

Tiểu đoàn phó tiểu đoàn 423 vùng dậy, anh vung tay thét lớn:

- Xung pho...ong! Trả thù cho đồng chí Phan Đình Giót!

Với một sức mạnh kỳ diệu, các chiến sĩ xung kích nối tiếp nhau tràn đến, vượt qua lô-cốt số 3 nhanh như những cơn gió lốc.

Lúc ấy vừa đúng 20 giờ 30 phút. Cuộc chiến đấu trong tung thâm cứ điểm 2 lại tiếp tục.
Logged

Ai công hầu, ai khanh tướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai
Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế
quansuvn
Moderator
*
Bài viết: 3250



WWW
« Trả lời #14 vào lúc: 26 Tháng Năm, 2021, 07:12:03 am »

KHÔNG PHẢI CHỈ CÓ THUẬN LỢI

20 giờ 30, tại sở chỉ huy đại đoàn trên cao điểm 674, trưởng ban tác chiến đại đoàn vừa vẽ các mũi tiến quân của ta lên sơ đồ tác chiến vừa báo cáo tóm tắt tình hình diễn biến chiến đấu với Bộ tư lệnh đại đoàn:

- Tiểu đoàn 130 đã tiêu diệt giòn giã cứ điểm 3 trong 45 phút, đột phá tiền duyên rất nhanh, mũi thọc sâu của tiểu đội Trần Can rất nhọn, cán bộ và chiến sĩ chiến đấu vô cùng anh dũng, mưu trí và linh hoạt.

Hiện nay đang củng cố trận địa, chuẩn bị phát triển sang cứ điểm 1 để phối hợp với đơn vị bạn...

... Tiểu đoàn 428 đã tiến vào chiến đấu tung thâm. Thời cơ xung phong bị chậm nên đã để cho địch hồi phục lùi lên tầng cao chống cự lại ta. Bộ đội chiến đấu anh dũng tuyệt vời, tiêu biểu là tiểu đội phó Phan Đình Giót đã lấy thân mình bịt hỏa điểm cho đồng đội tiến lên...


... Riêng tiểu đoàn 11 vẫn đang gặp khó khăn trước tiền duyên. Địch đã phát hiện được hướng tấn công chủ yếu của ta nên hỏa lực địch tập trung ở đây dày đặc, bắn phá rất dữ dội. Chiến hào của tiểu đoàn lại còn cách vị trí địch trên 100 mét nên một số chiến sĩ đã bị thương vong lúc tiếp cận. Hiện nay vẫn còn nhùng nhằng ở cửa mở...

Bộ tư lệnh đại đoàn chỉ thị:

- Đôn đốc gấp cho tiểu đoàn 130 phát triển nhanh sang cứ điểm 1.

- Lệnh cho cán bộ trung đoàn 141 phải xuống tận nơi giúp đỡ giải quyết khó khăn cho tiểu đoàn 11, đồng thời chỉ đạo cho tiểu đoàn 428 nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt cứ điểm 2 rồi tranh thủ phát triển đánh sang cứ điểm 1 để yểm hộ cho tiểu đoàn 11 nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng tình hình diễn biến không đúng như ý muốn của người chỉ huy.

Tiểu đoàn 130 loay hoay mãi không sao phát triển sang cứ điểm 1 được, vì trước lúc tác chiến, công tác chuẩn bị không chu đáo nên lúc này bộc phá thiếu, địch tình nắm không chắc, cán bộ cũng không nắm được lực lượng của mình sau khi tiêu diệt cứ điểm 3, tưởng rằng đơn vị không còn đủ sức chiến đấu nên tiểu đoàn đề nghi tăng viện. Tuy được trên chuẩn y cho đội dự bị của đại đoàn bước vào chiến đấu, nhưng tình hình cũng không có gì sáng sủa hơn. Công sự phụ trong cứ điểm địch dày đặc, hỏa lực của chúng phong tỏa rất kín, các chiến sĩ tiểu đoàn 166, tiểu đoàn dự bị của đại đoàn, cũng không làm gì nên chuyện...


Phía tiểu đoàn 428 cũng phát triển chậm và thiếu những mũi thọc sâu quyết định. Các đại đội không vượt lên chiến hào để nhanh chóng đánh thẳng vào phía trong mà lại phát triển trong chiến hào, nên địch chỉ bị dồn về một phía, tổ chức chống cự lại ta. Vì thế các chiến sĩ 428 phát triển rất chậm, phải vất vả nhích từng bước, đánh chiếm từng ụ súng, từng ngách hào.


Tiểu đoàn 11 vẫn chưa sao mở được cửa mở. Tiểu đoàn trưởng Ân đã tung tiểu đội bộc phá thứ 5 vào chiến đấu, nhưng cũng chỉ mới tiến thêm được 3 mét, phá thèm được 2 lớp hàng rào. Pháo địch bắn chặn dày đặc và những hỏa lực lướt sườn, những họng súng bí mật của địch không biết từ đâu bắn ra vẫn kìm đứng bước tiến của quân ta...


Cho đến lúc 21 giờ 45, sở chỉ huy của trung đoàn mới nhận được báo cáo của tiểu đoàn 428 đã hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng trung đoàn trưởng nghiêm khắc hỏi lại:

- Đồng chí đã kiểm tra lại chưa? Tại sao tiểu đoàn 11 vẫn báo cáo lên trung đoàn là hỏa lực của địch ở mỏm thìa lìa cứ điểm 2, phạm vi phụ trách của đồng chí, vẫn bắn sang cứ điểm 1 rất dữ dội.

- Rõ, tôi sẽ đi kiểm tra lại.

Quả nhiên 5 phút sau, tiểu đoàn trưởng Toàn xác minh rẳng tiểu đoàn chưa hoàn thành nhiệm vụ đánh mỏm thìa lìa và hứa sẽ nhanh chóng tiêu diệt quân địch đang dồn cục lại ở đó...
Logged

Ai công hầu, ai khanh tướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai
Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế
quansuvn
Moderator
*
Bài viết: 3250



WWW
« Trả lời #15 vào lúc: 27 Tháng Năm, 2021, 07:13:13 am »

KIÊN QUYẾT HOÀN THÀNH NHIỆM VỤ THEO THỜI GIAN QUY ĐỊNH

Không khí ở sở chỉ huy trung đoàn Đầm-hà rất căng thẳng. Giữa tiếng nổ ầm ầm của pháo địch, các cán bộ vẫn làm việc, theo dõi đơn vị, nhưng ruột ai nấy như bốc lửa. Khó khăn của từng đơn vị đã rõ, nhưng khắc phục như thế nào đây!


Chuông điện thoại đổ hồi. Chính ủy Mạc Ninh được mời ra nói chuyện với Bộ chỉ huy Mặt trận. Đồng chí cầm máy nói lên. Phía đầu dây bên kia là đồng chí Chủ nhiệm chính trị Mặt trận Lê Liêm. Sau khi nghe báo cáo tóm tắt những ưu khuyết điểm chính trong đợt chiến đấu vừa qua của trung đoàn, Chủ nhiệm chính trị Mặt trận nói:

- Chúng ta đã dự kiến tấn công Him-lam không phải là dễ dàng. Các đồng chí cứ bình tĩnh giải quyết.

Hãy đi kiểm tra cụ thể và giúp đỡ thiết thực tiểu đoàn chủ công. Đảng ủy Mặt trận kêu gọi các đồng chí đảng viên, cán bộ và chiến sĩ trong toàn trung đoàn hãy củng cố quyết tâm, tìm mọi cách đánh thắng trận đầu mở màn chiến dịch...


Phía hầm bên, qua điện thoại, trung đoàn trưởng Quang Tuyến cũng đang nhận chỉ thị của đại đoàn trưởng về những biện pháp cần thiết để vượt qua những tình huống khó khăn này.

Ngay sau đó, đảng ủy trung đoàn và ban chỉ huy trung đoàn họp bàn và nửa giờ sau, các đồng chí chia nhau đi xuống các đơn vị. Đồng chí chính ủy gọi dây nói cho tiểu đoàn Phủ-thông để phổ biến lại chỉ thị của Bộ chỉ huy Mặt trận và nghị quyết mới nhất của thường vụ đảng ủy và ban chỉ huy trung đoàn, Chính trị viên tiểu đoàn Phủ-thông, Trần Linh, trả lời rắn chắc:

- Chúng tôi đang gặp một số khó khăn, nhưng cán bộ và chiến sĩ trong toàn tiểu đoàn kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ.

Anh vừa được chứng kiến quang cảnh đặc biệt: toàn đại đội 243 tình nguyện làm bộc phá viên để mở cho được cửa mở. Các chiến sĩ tiểu đoàn Phủ-thông nhất định không chịu lùi bước trước một khó khăn nào.


Chính trong lúc đó, pháo địch vẫn nổ dữ dội trên trận địa của đại đội 243, đại đội chủ công của tiểu đoàn, ở chỗ cửa mở, mấy khẩu súng phun lửa của địch lại phụt ra phía trước như những dòng suối lửa đỏ ối.


Trong ánh chớp nhoáng nhoàng đó, bóng đại đội phó Hiệu đang luồn vào cửa mở nhẹ nhàng như một con rắn. Anh quyết tìm cho ra vị trí những hỏa điểm bí mật của địch đã quật ngã các chiến sĩ bộc phá của đại đội anh trước cửa mở. Những loạt đạn vẫn đuổi nhau nóng bỏng trên lưng anh. Nhưng mọi người thấy anh vẫn trườn lên, bò qua 4 lần rào đã mở. Ngay trước mặt anh, một ổ trung liên vừa quạt thốc về phía anh một băng dài. Anh dán người sát đất và xác định được vị trí của họng súng địch. Anh lại tiếp tục quan sát. Bỗng từ phía bên trải, một hỏa điểm khác nổ rền đan thành một lưới lửa phong tỏa kín cửa mở. Anh nghển hơi cao nhìn về phía đó để tìm cho ra hỏa điểm địch bắn từ đâu. Dưới ánh chớp của một tràng đại bác, anh đã phát hiện được hỏa điểm lướt sườn này đặt trên mỏm thìa lìa của cứ điểm 2.


Nắm được tình hình, đại đội phó Hiệu bò trở ra thoăn thoắt. Vừa rời khỏi chân rào, anh đã gặp đồng chí tiểu đoàn phó và đại đội trưởng Nọa vẫn đợi anh. Sau khi báo cáo tường tận tình hình, anh đề nghị điều đại liên lên bịt 2 hỏa điểm lướt sườn của địch và cho phép anh lại bò vào cửa mở để tiêu diệt hỏa điểm trung liên của địch.


Tin đã phát hiện ra những hỏa điểm bí mật và lướt sườn của địch được báo cáo lên đại đoàn. Đại đoàn trưởng Lê Trọng Tấn chỉ thị cho trung đoàn, trưởng Quang Tuyến tìm mọi cách tiêu diệt những hỏa điểm ấy và trung đoàn phải đốc tiểu đoàn 428 giải quyết cho nhanh mỏm thìa lìa. Đồng thời đại đoàn trưởng chỉ thị cho trung đoàn trưởng Hoàng Cầm cũng cho bộ đội tích cực đột phá sang cứ điểm 1, trước mắt phải tập trung hỏa lực bắn vào cứ điểm 1 để chi viện cho tiểu đoàn Phủ-thông. Tiếp đó, đồng chí đề nghị pháo ta chuẩn bị một đợt hỏa lực kiềm chế pháo địch thật đắc lực trong những giờ phút tới.


Tại sở chỉ huy trung đoàn lựu pháo, trung đoàn trưởng Hữu Mỹ và chính ủy Nam Thắng đang băn khoăn về tình hình chiến đấu của bộ binh. Đã từ hơn một tiếng đồng hồ, các đồng chí không được thông báo tình hình cụ thể. Tốc độ tấn công rõ ràng đã bị chững lại. Như vậy thì pháo binh chịu một phần trách nhiệm. Hỏa lực trong tay các đồng chí chưa kiềm chế tốt pháo binh địch... Trong chuẩn bị chiến đấu, các đồng chí chưa xác định được rõ ràng các trận địa pháo địch, trong tung thâm cũng chưa dự kiến được những trận địa lâm thời mà pháo địch có thể cơ động đến. Trận địa pháo địch sau đồi D không có ai biết trước. Giữa lúc ấy, người chiến sĩ trực điện thoại mời trung đoàn trưởng cầm máy nói. Ở đầu dây đằng kia là đồng chí Hoàng Kiện, tham mưu trưởng đại đoàn bộ binh báo cho đồng chí khá rõ tình hình và những yêu cầu chi viện hỏa lực cho bộ binh trong đợt chiến đấu mới. Trung đoàn trưởng Hữu Mỹ buông máy rồi bàn với chính ủy về kế hoạch hiệp đồng, kiểm tra nắm lại tình hình đạn dược và báo cáo lên Bộ chỉ huy đại đoàn Long-châu. Theo kế hoạch đó, trung đoàn sẽ sử dụng cả 5 đại đội để "bịt miệng" các trận địa pháo địch sau đồi D và cứ điểm 210 bằng được. Mục tiêu thứ nhất sẽ bắn với 5 cự ly, mục tiêu thứ hai 7 cự ly1 (Một phương pháp bắn chế áp trận địa pháo binh địch). Bắn cày đi cày lại 2 mục tiêu đó cho đến khi có lệnh ngừng...


Sau đó ít phút, được Bộ chỉ huy đại đoàn Long-châu chuẩn y, các cán bộ tham mưu truyền ngay kế hoạch bắn xuống các đơn vị. Không khí sở chỉ huy lại rộn lên... chờ đợi kết quả mà ai cũng mong muốn.
Logged

Ai công hầu, ai khanh tướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai
Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế
quansuvn
Moderator
*
Bài viết: 3250



WWW
« Trả lời #16 vào lúc: 27 Tháng Năm, 2021, 07:14:02 am »

22 giờ, thấy pháo ta im ắng, bộ binh ta không lên phả nốt hàng rào, địch trong cứ điểm 1 tưởng ta không còn đủ lực chiến đấu nữa. Pháo sáng của chúng đua nhau bắn vọt lên trời, soi rõ từng bụi cây, từng đường hào của ta bên ngoài cứ điểm. Nhưng khi thấy quân ta vẫn bám chắc cửa mở, hỏa lực của chúng lại quét ra. Lửa đạn tung tóe như một thanh sắt nung đang bị đập mạnh trên một chiếc đe khổng lồ.


4 khẩu đại liên của tiểu đoàn 11 đã được đưa lên đặt sát hàng rào cứ điểm ngoài cùng và chỉ chờ cho địch bắn ra. Hỏa điểm của chúng bộc lộ lúc này đã giúp cho các chiến sĩ đại liên của ta xác định mục tiêu được dễ dàng. Anh em đã lắp băng, ngắm sẵn, chỉ còn đợi lệnh...


Phía trước, đại đội phó Hiệu đang còn rình tiêu diệt bằng được ổ trung liên bí mật, quái ác của địch. Anh đã biết nó là một ổ trung liên di động từ chỗ này qua chỗ khác để bịt cửa mở. Nó nấp trong hào giao thông, hễ ta bắn nó lẩn, ta ngừng, cho bộc phá lên nó lại bắn. Chính nó đã cùng mấy hỏa điểm lướt sườn gây cho ta không ít khó khăn từ tối đến giờ. Đại đội phó Hiệu núp mình như con mãnh hổ rình mồi. Khẩu trung liên mà anh mang theo đã lắp băng lên đạn từ ngoài hàng rào. Anh bỗng thấy bọn chúng nhô lên khỏi miệng hào. Tên xạ viên trung liên sắp bắn thì anh vụt đứng thẳng người, quạt thốc vào chúng một băng dài. Cả tổ trung liên của địch chết gục ngay tức khắc.


Đại đội trưởng đại đội 243, từ nãy chỉ chờ có giờ phút này. Anh lệnh cho các chiến sĩ đại liên xả súng trừng trị những hỏa điểm lướt sườn của địch. Cùng lúc đỏ, hỏa lực của trung đoàn bắt đầu bắn tập trung vào sở chỉ huy cứ điểm 1. Trên không trung, những loạt đạn lựu pháo của ta cũng bắt đầu xé gió bay về phía địch.


Hai tiếng bộc phá nổ dậy đất. Đại đội trưởng Nọa sung sướng chờ các đồng chí bộc phá viên cuối cùng ra báo cáo kết quả để anh kịp cho bộ đội xung phong.

Thấy lâu, đại đội trưởng Nọa cử một chiến sĩ khác bò lên điều tra, và một lát sau, người chiến sĩ chạy về, nói dồn không ra tiếng:

- Cửa... mở thông rồi!

Lập tức, khẩu súng pháo hiệu đã nóng vì hơi tay đại đội trưởng được giơ cao. Hai phát pháo hiệu trắng vọt lên cao báo hiệu giờ xung phong đã điểm.


Các chiến sĩ xung kích, như một đàn sư tử sổ lồng, nối tiếp nhau vọt qua cửa mở. Lúc ấy đúng 23 giờ.

Tại sở chỉ huy đại đoàn, khi được báo cáo lá cờ "Quyết chiến quyết thắng" đã theo Nguyễn Hữu Oanh vào đồn, chỉnh ủy Trần Độ không ghìm nổi xúc động:

- A, "ăn" rồi! Thế thì nhất định xong đến nơi!

Từ cán bộ đến chiến sĩ ai cũng mừng rơn và tin chắc chỉ một loáng nữa là Him-lam sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt. Những chiến sĩ Phủ-thông vẫn có truyền thống một khi họ đã vào được đồn địch thì không bao giờ chịu quay ra mà không do chính mình truyền đi tin chiến thắng.


Đúng thế, dẫn đầu tiểu đội "dao nhọn" là Nguyễn Hữu Oanh sửa lại ngọn cờ cắm sau lưng, rồi vụt lên dẫn cả tiểu đội chỉ còn có 7 người kể cả cứu thương Lương Văn Vọng lao vào cửa mở. Đại đội phó Hiệu cắp trung liên chạy sau yểm hộ cho các chiến sĩ tiểu đội tiêm đao. Một băng trung liên địch đã quật ngã mất người cán bộ dũng cảm và mưu trí ngay trên miệng hào. Không dừng lại một bước, tiểu đội trưởng Nguyễn Hữu Oanh cứ thế xông thẳng đến hỏa điểm địch. Các chiến sĩ trong tiểu đội cũng bám sát anh không rời một bước. Ngọ lại vừa bị thương vì chính hỏa điểm ấy. Căm thù chồng lên căm thù, Oanh nhảy ba bước đến cạnh lô-cốt và vung tay quẳng vào trong một quả thủ pháo. Vừa diệt xong một hỏa điểm lợi hại của địch thì một chiến sĩ khác của ạnh lại bị thương vì một chùm lựu đạn địch từ ngách hầm bên quẳng ra. Thấy không thể cứ nối đuôi nhau mà tiến trong hào giao thông được, quân địch sẽ chỉ bị dồn, sẽ cố sống cố chết chống đỡ và tỉa dần tiểu đội của anh, Oanh lệnh cho toàn tiểu đội còn 5 người nhẩy phắt lên miệng hào tiến về 5 hướng đánh thốc vào 5 lô-cốt. Hành động của Oanh thật táo bạo và đúng lúc. Riêng Oanh nhằm thẳng lô-cốt mẹ chạy đến. Khi Oanh còn cách địch dăm mét, bọn chúng ở trong mới biết. Chúng dồn hỏa lực chặn Oanh. Khẩu liên thanh trong hầm ngầm cố thủ đang rống lên ông ổng thì bị ngay một quả thủ pháo của Oanh tống vào miệng lỗ châu mai nổ tung. Hỏa điểm của địch bị tiêu diệt. Không bỏ lỡ thời cơ, Oanh nhảy phắt lên nóc lô-cốt cố thủ, tung cờ hướng về phía cửa mở vẫy lia lịa.


Ở phía bên, trung đội trưởng Tuệ cũng tiến ngang Oanh. Anh vừa bị một chuỗi lựu đạp địch ném tới. Khắp người Tuệ đầy những mảnh lựu đạn rát bỏng nhưng Tuệ vẫn tả xung, hữu đột, ném liền 14 quả thủ pháo, 4 quả lựu đạn, bắn 2 băng tiểu liên và bắt sống 20 tên địch. Sau đó, Tuệ lại tự mình xách quả bộc phá 10 ki-lô-gam tiến đến lô-cốt chỉ huy của cụm cứ điểm Him-lam. Quả bộc phá nổ xé trời và hầm chỉ huy của địch bị sập lần thứ hai dưới chân Tuệ. Lần thứ nhất, căn hầm có nắp dày 2 mét này đã bị những quả đạn lựu pháo của ta phá tung và tên Pê-gô, chỉ huy cụm cứ điểm Him-lam đã bị trừng trị tại đây.


Hai trung đội đột kích của đại đội 243 chia làm 3 mũi, tranh thủ lúc địch còn đương rối loạn, vượt lên mặt đất phát triển rất nhanh. Chỉ sau 3 phút, toàn đại đội đã vào hết trong tung thâm. 2 đại đội 241, 245 cũng nối đuôi nhau tràn vào đồn. Không đầy 1 giờ sau, toàn cứ điểm 1 đã bị tiểu đoàn 11 tiêu diệt. Kim đồng hồ của Bộ chỉ huy đại đoàn chỉ đúng 23 giờ 30, sớm hơn quy định nửa giờ. Và như vậy là tiểu đoàn chủ cộng đã phải trải qua 4 giờ liền mở cửa để nhanh chóng diệt địch trong tung thâm không đầy 1 tiếng.


Tiêu diệt xong Him-lam, các đơn vị nhận được lệnh để lại một bộ phận nhỏ thu dọn chiến trường, còn đại bộ phận nhanh chóng rút về vị trí tập kết.

Tại sở chỉ huy, đại đoàn trưởng Lê Trọng Tấn đang dặn dò các trung đoàn trưởng thì một đồng chí đài trưởng bước vào:

- Báo cáo anh Tấn, địch đang gọi đại đội 10 của chúng rút nhanh về Mường-thanh.

Như vậy là một số địch trong cứ điểm 1 đã thoát ra khỏi đồn đúng lúc quân ta bắt đầu vượt qua cửa mở. Đồng chỉ cầm máy gọi tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 154:

- Đồng chí tiểu đoàn trưởng đấy à? Có một số địch đang rút chạy về Mường-thanh. Các đồng chí phải tiêu diệt và bắt sống kỳ hết. Rõ chưa?

- Rõ!

Tiểu đoàn trưởng trả lời xong, lập tức hạ lệnh cho các đơn vị đang bố trí chuẩn bị chiến đấu.

Khônq đầy nửa giờ sau, sở chỉ huy đại đoàn nhận được một tin vui:

- Bọn chúng (tức là đại đội 10) hầu hết đã bị bắt gọn.
Logged

Ai công hầu, ai khanh tướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai
Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế
quansuvn
Moderator
*
Bài viết: 3250



WWW
« Trả lời #17 vào lúc: 27 Tháng Năm, 2021, 07:15:34 am »

TRẬN ĐÁNH CÒN TIẾP DIỄN

Vào lúc quá nửa đêm, chính ủy trung đoàn Đầm-hà đang bận tới tấp về những công việc thu dọn chiến trường, thương binh tử sĩ thì đồng chí Lê1 (Bí danh đồng chí Lê Liêm trong chiến dịch Điện-biên-phủ) Chủ nhiệm chính tri Mặt trận đã gọi điện nói chuyện. Sau khi nhiệt liệt khen ngợi tinh thần bình tĩnh, dũng cảm, mưu trí, linh hoạt của toàn thể cán bộ, chiến sĩ trong trung đoàn, sau những lời dặn dò thêm về công tác lãnh đạo tư tưởng, công tác tổ chức để liên tục chiến đấu, v.v., đồng chí Chủ nhiệm chính trị Mặt trận nói:

- Bộ chỉ huy Mặt trận quyết định trả thương binh của địch về cho Đờ Cát. Đồng chí nghe rõ chứ! Chúng ta chấp hành đúng chính sách khoan hồng... Bộ chỉ huy Mặt trận ủy nhiệm cho các đồng chí viết một bức thư gửi cho Đờ Cát cho phép quân đội Pháp cử người ra Him-lam nhận thương binh về.

Chính ủy Mạc Ninh nhận nhiệm vụ xong liền họp cơ quan bố trí lại kế hoạch. Sau đó, đồng chí viết một bức thư, hẹn địch 8 giờ sáng mai cho một trung đội không có vữ khí, có ô-tô Hồng thập tự, mang cờ trắng ra nhận thương binh của chúng về. Viết xong, chính ủy tự tay mang đi tìm một tên tù binh địch. Bọn chúng đang ngồi la liệt trong hào giao thông của ta và chẳng có vẻ gì buồn bã. Chính ủy chỉ một tên lính lê-dương:

- Anh được phép trở về Mường-thanh đưa thư này cho chỉ huy quân đội đồn trú.

Tên lính nhìn chính ủy, rồi lại nhìn mọi người. Bỗng hắn nói khẩn khoản:

- Thưa ngài, được ra với các ngài là tôi thoát chết rồi. Xin ngài hãy miễn cho tôi nhiệm vụ này.

Chính ủy hơi ngạc nhiên, nhìn hẳn. Nhưng đồng chí hiểu ngay lời nói của hẳn là thành thật. Hẳn không muốn đi vào chỗ chết. Chính ủy thử chỉ một tên khác. Tên này cũng vật nài như tên trước. Thấy không thể kéo dài thời gian, chính ủy chỉ định một tên sĩ quan và hạ lệnh cho hắn phải đi ngay.

Bóng tên sĩ quan run rẩy, nhòa dần trong đêm đen mịt mùng.

Sáng hôm sau, sương sớm vừa tan, một tiểu đoàn địch có 5 xe tăng yểm hộ thận trọng từ Mường-thanh kéo ra. Chúng triển khai đội hình chiến đấu giữa những vị trí của chúng ở các đồi E và D để chuẩn bị thực hành phản kích hòng chiếm lại Him-lam. Đúng như phán đoán của Bộ chỉ huy Mặt trận, địch không thể không cay cú lúc mất một trung tâm đề kháng quan trọng như Him-lam. Nhưng thấy chúng lò dò tiến từng bước, quân ta biết ngay rẳng trận đánh tối hôm qua, không những chỉ tiêu diệt cụm cứ điểm Him-lam mà đã giáng một đòn sấm sét vào tinh thần quân địch xưa nay quen ỷ lại vào vũ khí. Chúng tiến rất chậm và vừa nghe thấy một loạt tiếng nổ của pháo ta ở đầu nòng, đội hình của chúng đã rối loạn, và lúc những quả đạn của ta giáng vào giữa đội hình của chúng, thì cả xe tăng lẫn bộ binh vội vã tháo chạy thất điên bát đảo ngược về Mường-thanh. Cuộc phản kích của địch chấm dứt trong không đầy 10 phút. Rất tiếc là đơn vị chặn viện không chờ cho địch lọt hẳn vào trận địa đã quá vội vã trong việc yêu cầu pháo binh bắn chặn để mất một cơ hội tiêu diệt quân địch đã rời khỏi công sự.


Thế là, trong chưa đầy 6 tiếng đồng hồ, quân ta đã tiêu diệt gọn một cụm cứ điểm vào loại mạnh nhất của địch trong tập đoàn cứ điểm Điện-biên-phủ, tiêu diệt 1 tiểu đoàn đã có hàng trăm năm lịch sử xâm lược, bắt sống và giết hơn 600 tên địch tại Him-lam, bắn bị thương và chết 150 sĩ quan và binh lính địch tại trung tâm Mường-thanh, bắn hỏng 12 khẳu pháo các loại của địch. Trận Him-lam như một đám mây đen đã bao trùm lên đầu quân đội viễn chinh Pháp tại Điện-biên-phủ, báo hiệu những trận bão táp mãnh liệt sắp sửa nổi lên ầm ầm trên tập đoàn cứ điểm "bất khả xâm phạm" của tướng Na-va.
Logged

Ai công hầu, ai khanh tướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai
Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế
quansuvn
Moderator
*
Bài viết: 3250



WWW
« Trả lời #18 vào lúc: 27 Tháng Năm, 2021, 07:16:35 am »

NHỮNG BÀI HỌC TỐT

Chiến dịch Điện-biên-phủ đã mở màn bằng chiến thắng Him-lam giòn giã.

Với chiến thắng Him-lam, không những chúng ta đã tiêu diệt một trung tâm đề kháng mạnh nhất của tập đoàn cứ điểm Điện-biên-phủ mà chúng ta đã đánh một đòn nặng nề vào cần não của địch. Trận đánh diễn ra mau lẹ không có lợi cho chúng đã làm cho những cái đầu chủ quan của địch trở nên hốt hoảng và khiếp sợ. Ngược lại, chiến thắng Him-lam đã cổ vũ rất lớn sí khí của quân ta, củng cố lòng tin vững chắc vào khả năng chiến đấu tiềm tàng của cán bộ và chiến sĩ ta, khả năng tiêu diệt một tập đoàn cứ điểm mạnh nhất Đông-dương theo phương châm "đánh chắc tiến chắc".


Chiến thẳng Him-lam đã cho chúng ta nhiều bài hoc tốt.

Dựa vào lòng căm thù địch sâu sắc và trình độ giác ngộ giai cấp vừa được nâng lên sau chỉnh quân chính trị, công tác lãnh đạo tư tưởng, xây dựng quyết tâm đánh "thẳng trận đầu" mở màn chiến dịch đã đạt kết quả rất tốt. Cán bộ, chiến sĩ đại đoàn Bến-tre nhận rõ vinh dự và trách nhiệm của mình, đã phấn khởi, quyết tâm hừng 'hực như lửa cháy. Vì thế, trong chiến đấu, họ đã tỏ ra dũng cảm tuyệt vời. Cùng với tiểu đội phó Phan Đình Giót đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai, biết bao cán bộ và chiến sĩ đã nhất tề xông lên trong khói đạn mịt mù quyết tâm tiêu diệt địch, cắm cờ "Quyết chiến quyết thắng" của Bác lên đỉnh đồi Him-lam.


Nhờ ý chí quyết tâm đánh thắng trận đầu mà ngay từ trong những ngày chuẩn bị, mọi công việc đều tiến hành rất khẩn trương, rất chu đáo. Công việc tìm hiều địch tiến hành khá tỉ mỉ. Cán bộ ta đã vượt qua lưới lửa đày đặc, chơi "ú tim" với các đội tuần tra của địch, kiên quyết vào tận hàng rào để quan sát địa hình, phát hiện các hỏa điểm của địch. Chúng ta còn cố bắt cho được một vài "cái lưỡi"1 (Tức là tù binh) để tự nó khai ra cách thức phòng ngự của cụm cứ điểm.


Kế hoạch hiệp đồng tác chiến tương đối chu đáo. Chúng ta đã cương quyết tập trung binh hỏa lực ưu thế tuyệt đối hơn hẳn địch (tỷ lệ 6 trên 1). Chúng ta biết kẻ địch ở Him-lam rất mạnh, nhưng chúng ta đã đánh giá đúng những chỗ yếu của chúng. Chúng ta đã chọn đúng hướng đột kích chủ yếu. Các hướng đột kích rõ ràng đã tạo nên cái thế bao vây, chia cắt địch.


Căn cứ vào đặc điểm phòng ngự của địch trong tập đoàn cứ điểm, biết rằng quân địch đã có nhiều thời gian chuẩn bị, để khắc phục chỗ mạnh về phi pháo của chúng, chúng ta đã đào trận địa tấn công vào sát hàng rào cứ điểm để bảo đảm cho quân ta tiếp cận được an toàn. Tất nhiên địch không thể ngồi im nhìn các chiến hào của ta thọc vàọ sườn chúng như những mũi mác nhọn hoắt. Chúng ra sức đối phó lại. Nhưng nếu chúng ngoan cố ngăn chặn quân ta thì chúng ta vẫn kiên quyết phát triển chiến hào cho kỳ được. Đào đến đâu, chúng ta kiên quỵết giữ đến đó, và trong chiến đấu, địch đã bắn hàng vạn quả đại bác vào trận địa quân ta nhưng chúng không thể nào ngăn cản quân ta tiến lên như vũ bão.


Chúng ta cũng biết địch không thể để mất Him-lam một cách dễ dàng. Chúng sẽ dùng mọi thủ đoạn để đối phó kể cả tung lực lượng ra phản kích, nên chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng đánh viện. Tiếc rẳng phương châm đánh điểm diệt viện chưa thật thông suốt trong cán bộ và chiến sĩ nên chúng ta đã để quân cứ điểm chạy thoát khoảng 30 tên và không tiêu diệt được nhiều quân địch phản kích ra hồi 9 giờ sáng ngày 14 tháng 3.


Lần đầu tiên chúng ta chiến đấu hiệp đồng tương đối quy mô giữa bộ binh và pháo binh, nên chúng ta đã tổ chức hiệp đồng rất cụ thể từ đại đoàn đến đại đội. Pháo binh đã đo đi đạc lại nhiều lần, phải đài quan sát tiền tiến lên tận đại đội bộ binh tuyến đầu, bảo đảm được nguyên tắc chuẩn xác, phối hợp với bộ binh trong các giai đoạn chiến đấu kịp thời.


Bước vào chiến đấu, bài học của chiến thắng Him-lam là bài học về việc công phu nghiên cứu, đưa pháo binh vào chiếm lĩnh trận địa được an toàn và bí mật để bất ngờ giáng cho địch một trận pháo kích mạnh mẽ, kinh hồn.


Đó cũng là bài học của việc thực hành nhanh chóng đột phá tiền duyên. Địch tìm mọi cách sát thương ta ở cửa mở, bằng cách tổ chức một lưới lửa pháo binh dày đặc ở đây, kết hợp với hỏa lực bắn thẳng, bắn lướt sườn và hỏa lực di động, bí mật... Nhưng dầu ngoan cố đến đâu, chúng cũng bị thất hại thảm hại trước tinh thần dũng cảm và mưu trí của bộ đội ta.


Chiến thắng Him-lam còn là sự thành công lớn lao của tư tưởng mạnh dạn thọc sâu chia cắt địch để tiêu diệt từng bộ phận trong chiến đấu tung thâm. Các tiểu đội Trần Can, Nguyễn Hữu Oanh, là những tiểu đội tiêu biểu của sự kết hợp chặt chẽ giữa lòng dũng cảm tuyệt vời và mưu trí vô song, kiên quyết và nhanh nhẹn thọc những mũi dao nhọn hoắt vào đúng trái tim của địch. Các tiểu đội đó đã góp một phần quan trọng vào thắng lợi của trận đánh.


Một đặc điểm khác khá nổi bật của chiến thắng Him-lam là sự kết hợp linh hoạt giữa tác chiến và địch vận. Chiến sĩ ta đã khéo léo nằm thời cơ biết bao giờ thì tiêu diệt địch bằng lưỡi lê, lựu đạn, bao giờ thì tiêu diệt chúng bằng thuyết phục, gọi hàng, coi đó là hai "mũi giáp công" trong quá trình chiến đấu.


Về mặt chỉ huy, từ đại đoàn đến đại đội, cán bộ của chúng ta rất dũng cảm linh hoạt, đi sâu đi sát bộ đội trong lúc chuẩn bị cũng như trong lúc thực hành chiến đấu nên nói chung đã nắm được thời cơ xử trí kịp thời.


Tuy nhiên trận đánh cũng không thể tránh khỏi một số nhược điểm và khuyết điểm. Trong trận đánh, cũng còn có đơn vị coi thường việc đào trận địa nên đã gặp khó khăn lúc tiếp cận. Trung đoàn, đại đoàn có biết tình hình đó mà không kiên quyết khắc phục. Có đơn vị không nắm thời cơ xung phong, có đơn vị đánh dồn địch, vi phạm nguyên tắc chiến thuật đánh tung thâm, kéo dài trận đánh. Khuyết điểm đáng chú ý nhất là tư tưởng liên tục chiến đấu của các thê đội chưa quán triệt đầy đủ nên lúc có nhiệm vụ phát triển sang cứ điểm 1 để chi viện cho đơn vị bạn thì không một đơn vị nào hoàn thành nhiệm vụ (kể cả tiểu đoàn dự bị của đại đoàn)


Nhưng dầu có một số khuyết điểm và nhược điểm trong một vài đơn vị, chúng ta cũng rất tự hào về chiến thắng Him-lam. Nó đã đánh dấu một bước trưởng thành rất lớn của quân đội ta trước một nhiệm vụ lịch sử trọng đại của quân đội: tiêu diệt tập đoàn cử điểm để chuyển biến cục diện chiến tranh giữa ta và địch trên chiến trường Đông-dương.
Logged

Ai công hầu, ai khanh tướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai
Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế
Trang: « 1 2   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM