Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 21 Tháng Mười, 2020, 08:45:41 am


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Trùm phản chúa  (Đọc 849 lần)
0 Thành viên và 2 Khách đang xem chủ đề.
Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25050


« Trả lời #40 vào lúc: 18 Tháng Mười, 2020, 11:02:58 pm »


        Thành đưa mắt nhìn, xung quanh anh có tám tên đang đứng khoác súng, hai tên ngồi chỉ huy máy nổ. Đống vũ khí đạn dược được phủ bạt kín để ở cuối thuyền. Anh cố nhớ lại mọi việc từ lúc Tình bị bắt cho đến khi nhận làm việc cho mình, gọi điện về trung tâm huấn luyện biệt kích Mỹ Khê. Anh tự hỏi: tên Tình phản bội chăng? Tại sao đồng chí Hồng và các đồng chí trong Ban chuyên án không chuẩn bị cho mình đối phó trường hợp này?

        Tên râu quai nón cầm dao găm tiến đến bên Tình, cười nhăn nhở:

        - Anh là chiến hữu của tôi, tuy chưa gặp mặt nhưng đã nghe tên anh. Anh là loại thượng khách, mời anh đứng riêng ra phía cuối thuyền.

        Những tên đứng xung quanh chằm chằm chĩa súng vào Thành và Tình. Tên râu quai nón như con thú điên bước đến bên Thành nói giọng đểu cáng:

        - Chắc anh buồn và ức lắm. Tôi biết, anh buồn và ức không phải vì bị chúng tôi lừa mà vì việc sắm vai để đột nhập vào "mật khu Tam Điệp" của chúng tôi không thành công, có phải không?

        Thành giả vờ cố nén giận, rồi như cơn tức giận đã đến lúc bùng cháy, anh chửi thẳng vào mặt chúng:

        - Chúng mày là những tên đểu, lừa dối cả hai anh em tao.

        Tên Tình vẫn ỉu xìu ngồi im.

        - Trên đời này những người đểu thì có, nhưng những người đểu tìm ra công an đóng vai người của chúng tao như tao đây - Hắn vỗ tay vào ngực -  Thì chỉ có một không hai.

        Thành giả vờ công phẫn thét lên:

        - Thôi im mồm đi. Đồ khốn nạn. Đồ lừa đảo. Nghi ngờ cả những người chiến hữu.

        Anh chồm tới vỗ lấy ngực Tình:

        - Anh cũng là thằng đểu, lừa cả em trai anh đến chỗ chết.

        Tên Tình hiểu ngay những hành động đóng kịch của Thành. Hắn sợ nhưng cũng giơ tay túm ngực áo Thành theo phản xạ tự nhiên, nhăn nhó van xin:

        - Thì chú cứ bình tĩnh xem nào!

        Thành vờ nói giọng uất ức nhưng cũng có ý đe dọa Tình:

        - Bình tĩnh gì nữa. Bọn chúng đểu như thế mà anh cũng theo chúng thì không những nó giết anh mà giết cả vợ con anh - Thành thét to hơn -  Nếu anh còn theo chúng nữa thì nó đào cả mả bố anh lên đổ xuống biển, nghe rõ chưa? Thành quay lại phía tên râu quai nón - Các anh còn nghi ngờ anh em chúng tôi thì hãy thả cho chúng tôi về.

        Tên râu quai nón nói:

        - Chúng tao đã hiểu anh mày, vì vậy sẽ cho về nhưng không cấp thuyền. Nếu biển còn thương thì anh mày còn sống. Mà biển không thương thì hãy oán Hà Bá. Còn mày, phải đi theo chúng tao vào Nam cùng Chúa.

        Hắn quay lại phía Tình:

        - Anh đứng dậy, đi đi!

        Tình thiểu não nhìn Thành như cầu cứu.

        - Một là, các anh hãy giết cả hai anh em chúng tôi. Hai là, thả cả hai anh em chúng tôi.

        Thành nhìn Tình nói một cách cương quyết:

        - Không việc gì phải chết. Anh cứ về thưa với Cha rằng, bọn này là những kẻ tà giáo. Chúng không có lý tưởng gì hết. Anh hãy nói với bà con giáo dân rằng, em đã chết vì Chúa, vì mật khu của những người công giáo chống Cộng.

        Thấy Tình vẫn còn do dự. Thành thét to hơn:

        - Còn đợi gì nữa? Anh hãy đi đi!

        Tình bối rối không biết lời của Thành là thực hay hư. Lưỡng lự một lúc lâu hắn mới cúi đầu, bước chậm chạp. Hắn cúi đầu bám tay vào mạn thuyền thả chân xuống nước. Sóng biển đập vào mạn thuyên ộp oạp như cánh vỗ. Những tên trên thuyền đứng im. Thành giơ tay lên:

        - Anh tôi là một người chính trực, tốt bụng. Mong Chúa hãy ban phước lành...

        Tất cả cuộc đối thoại trên đã được chiếc máy thu phát nhỏ xíu có khả năng truyền sóng trong vùng bán kính 1,5 kilômét đặt trong gấu áo Tình chuyển trực tiếp về Ban chuyên án. Khi chiếc máy thu của Ban chuyên án truyền lại lời nói của bọn biệt kích nghi Thành là công an, ai nấy đều nín thở, lo lắng.

        - Tại sao chúng biết Thành là công an?

        - Bình tĩnh xem sao.

        Mọi người cùng xúm quanh chiếc máy thu. Đội trưởng Lê Đình Hồng đặt tay lên chiếc đài phát, mắt cứng đờ như không chớp. Ông Trưởng ty Công an Ninh Bình ngồi im trên võng dù, trán lấm tấm mồ hôi. Đội phó Hùng thở dài nhìn đội trưởng Hồng.

        - Có lẽ tên Tình phản bội mà ta không biết -  Đội phó Hùng nói nhỏ - Chúng ta hiểu về kỹ thuật điện đài quá ít.

        - Một cán bộ công an làm sao có thể biết được hết mọi nghề.

        - Nhưng việc đánh giá tên gián điệp nhận làm cho ta có phản bội không là một trong những công việc chính của chúng ta chứ!

        - Đúng thế, nhưng trong trường hợp này, chúng ta đã tính toán khá kỹ đấy.

        - Tại sao chúng ta không tính tới khả năng xấu đêm nay?

        - Ai học được chữ "ngờ".
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25050


« Trả lời #41 vào lúc: 18 Tháng Mười, 2020, 11:03:16 pm »


        Vừa lúc ấy tiếng Thành vang lên trong máy "Còn đợi gì nữa. Anh hãy đi đi". Mọi người xúc động, nín lặng cùng chờ đợi. Rất lâu, không ai nghe thấy tiếng nói nữa.

        - Có phải tên Tình phản bội không? - Ông Trưởng ty Công an hỏi đội trưởng Lê Đình Hồng.

        - Nếu như thế chúng không thể thả tên Tình trở về.

        - Hay là dùng phương án hai báo động cho tàu hải quân ra đón bắt.

        Ông Hồng khua tay:

        - Chưa cần. Nếu tình huống xấu hơn, tàu ta đuổi cũng chưa muộn - Cổ ông nghẹn lại - Chúng mình thiếu kinh nghiệm chơi "trò chơi nghiệp vụ" này quá - Giọng ông nhỏ như người có lỗi và bắt đầu phân công - Đồng chí Hùng điện ngay về Bộ báo cáo xin chỉ thị. Tôi...

        Bỗng trong máy vang lên tiếng ồm ồm:

        - Thôi. Không xuống nước nữa - Tên ngồi bên đầu máy nổ đứng lên ra lệnh.

        Ông Hồng chuyển hẳn sắc mặt, nói:

        - Chờ đã. Chúng thử người của ta!

        Trong máy tiếp tục vang lên giọng ồm ồm:

        - Vì nguyên tắc hoạt động của một điệp viên mà Cục tình báo trung ương quy định như vậy. Bây giờ thì tôi, Hoàng Kim Sơn, toán trưởng toán biệt kích công nhận hai anh em anh là những người kính Chúa, trung thành với Mỹ.

        Tình co chân lên khỏi mặt nước.

        - Thế mà các anh làm tôi hết hồn.

        Thành nhìn tên toán trưởng nói giọng hằn học:

        - Anh tôi bảo theo các anh là sung sướng, được trọng dụng...

        - Vì nguyên tắc của mật khu mà. Muốn đạo quân bảo vệ phát triển mạnh, không để công an lọt vào, không để kẻ hèn nhát gia nhập lực lượng, chúng ta phải tổ chức kiểm tra. Nếu tên nào ngay từ giờ phút đầu đã tỏ ra yếu đuối, chúng ta thủ tiêu ngay. Theo cha xứ bán đảo Sơn Trà cho biết, các anh và tôi là những người đầu tiên ra lập "mật khu Tam Điệp" để đón Chúa trở về. Việc làm của tôi vừa rồi là vì Chúa. Hai anh hiểu cho.

        Nhắc tới Chúa, Thành im lặng.

        - Tôi hiểu. Không nên để kẻ tà giáo gia nhập mật khu.

        - Hai anh em xuống thuyền trước đi - Tên toán trưởng giục.

        Chúng tung vải bạt, chuyển súng, thuốc nổ, đạn sang thuyền của Thành và Tình rồi lần lượt bước xuống, mắt đăm đăm nhìn theo chiếc thuyền máy đang quay đầu lao vào đêm đen cho đến khi không nghe thấy tiếng máy nổ.

        - Lạy Chúa - Một tên ngồi trên thuyền nói như rên - Mong Chúa phù hộ cho chúng con.

        Biển chỉ dội lại tiếng sóng biển mơ hồ. Hai con thuyền như hai lá tre đang trôi dạt vào bờ. Khi đến rừng sú vẹt, thuyền Tình lách lên trước.

        - Từ giờ phút này các anh không được nói to - Tình nói như ra lệnh - Hãy làm theo hai anh em tôi.

        - Chúng ta giấu thuyền rồi đem súng vào chôn ở nghĩa địa, đi bộ lên mật khu cho an toàn.

        Mỗi tên biệt kích vác một bó súng trên vai lội bì bõm trong vùng sình lầy đến gần đầu gối. Thành khoác ba lô thuốc nổ đi sau cùng. Họ đi thành hàng dọc trong bóng đêm lờ mờ.

        Khi gần đến nghĩa địa, Thành yêu cầu ba tên biệt kích ngồi chờ để Tình dẫn một tên tiến vào khu nghĩa địa xem xét có gì khả nghi không.

        Tình đi trước. Tên toán trưởng theo sau. Bước qua cổng nghĩa địa, tên toán trưởng nhìn thấy trong bóng tôi mờ mò, hình như có bóng người bất động, đầu gục xuống, hai tay dang rộng. Hắn sởn gai ốc. Bước thêm vài bước nữa, hắn phát hiện thấy không phải có một bóng đen mà có nhiều bóng đen như thế. Hắn nín lặng bước theo sau Tình, đến bên bóng đen bất động, đầu gục xuống kia. Bỗng cánh tay dang rộng của bóng đen kia vung lên. Tên toán trưởng vừa thấy như có tiếng gió ở bên tai thì đã gục xuống, không kêu được một tiếng.

        Tình loạng choạng quay trở lại đường cũ để dẫn tiếp ba tên còn lại. Chỉ mười phút sau, ba tên còn lại bị những "bóng đen bất động" kia vung tay nện những quả đấm trời giáng vào thái dương làm chúng nảy đom đóm mắt.

        Cuộc hạ thủ bốn tên biệt kích diễn ra theo đúng kế hoạch của Ban chuyên án. Cả bốn tên đã bị bắt gọn. Các trinh sát công an lặng lẽ dẫn bọn biệt kích đi như một đám rước hạ thánh giá kỳ lạ tắt ngang qua nghĩa địa.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25050


« Trả lời #42 vào lúc: 18 Tháng Mười, 2020, 11:03:46 pm »


       
3

        Sau buổi đi đón "chiến hữu" trở về, Tình hoảng sợ trước việc đang làm và muốn thoái thác. Nhưng muộn quá mất rồi.

        Tình để mặc cho những ngón tay vợ luồn vào mái tóc nhớp nháp sương của mình. Trong cơn hoảng sợ, hắn chỉ biết ghì chặt vợ vào lòng và trách cuộc đời thò Chúa lắm nỗi khổ cực quá, cứ chui lủi ngoài bãi sú vẹt để rồi bị bắt đưa về sống co quắp trong cót thóc. Hắn trách mình, khi đứng giữa cái sống và chết, hắn đã nhận làm việc cho công an. Đó là con đường đưa hắn đến chỗ phá giáo, cảnh sợ hãi làm đầu óc hắn tê liệt, tư tưởng sợ chết đã làm hỏng cuộc đời kính Chúa của hắn...

        Đã đến bước đường này thì chết quách đi còn hơn - Có lúc tên Tình nghĩ như thế - Nhưng hắn lại sợ rằng nếu chết bằng tự tử theo luật của Cơ đốc giáo sẽ không được mai táng trong nghĩa trang, nơi đất của Chúa, có Thánh ca với Kinh cầu hồn.

        Tình trở mình thở dài. Những ngón tay chị Nhung vẫn trải đều trên tóc. Hai người nằm sát bên nhau trên chiếc chõng tre, nghe con dế sau nhà kêu càng cảm thấy thời gian kéo dài, nỗi sợ hãi tăng lên. Chị Nhung và Tình chỉ lãng quên nỗi sợ hãi đó khi dành cho nhau giây phút dam mê chồng vợ.

        Và chính đêm ấy, chị Nhung nói với Tình:

        - Em có mang rồi.

        Tình lẫn lộn giữa vui và sợ. Lẽ ra có con là vui chứ, nhưng đối với Tình, cái thai của vợ làm hắn lo âu, sợ hãi gấp trăm lần niềm vui. Cái thai của vợ đã trở thành điều xung đột dữ dằn nhất trong đầu hắn. Cuối cùng hắn cố tạo cho mình niềm vui:

        - Anh mong nó từ lâu.

        Chị Nhung cầm tay Tình đặt lên ngang hông:

        - Anh có thấy gì không?

        - Có. Nó đạp.

        - Nếu em có con, anh sẽ bị lộ. Chúa sẽ trừng phạt anh. Hay anh thoát khỏi nơi đây? - Tình bàn với vợ.

        - Anh đi đâu, hay vào thú tội với Cha? - Chị Nhung nói khẽ và run.

        - Không được đâu. Phải đi khỏi nơi đây.

        Tên Tình nhắc đi nhắc lại câu nói đó. Chị Nhung hoảng sợ tưởng như chồng đang lên cơn sốt.

        - Phải đi khỏi nơi đây thôi, nếu không cả tôi và cô đều bị Chúa trừng phạt.

        Chị Nhung quỳ xuống đất bên chõng tre chồng đang nằm:

        - Xin anh hãy bình tĩnh đã.

        Tên Tình nhìn chị Nhung không chớp mắt, người hắn co rúm lại, trán lấm tấm mồ hôi, hơi thở rít lên như tắc trong cổ họng. Rồi hắn phá lên cười:

        - Phải chạy trốn thôi nếu không sẽ bị Cha Bường giết hoặc công an bắt bỏ tù.

        Chị Nhung im lặng nhìn vào bóng tôi khắc nghiệt, đôi mắt đẫm lệ. Chị cứ nhìn như thế cho tỏi khi không cảm thấy gì nữa. Thỉnh thoảng chị lại thấy chân đứa bé đạp trong bụng.

        Ý định bỏ trốn cứ như một căn bệnh tấn công Tình và chị Nhung làm rã rời xương cốt họ, làm họ hoảng loạn sợ Chúa trừng phạt, công an bắt. Cuối cùng chị Nhung chấp thuận ý Tình bỏ trốn.

        Tình và chị Nhung xem xét kỹ những con đường kênh rạch dân quân có thể đi tuần, những con đường có thể đi, những câu hỏi và trả lời khi gặp người trên đường chạy trốn.

        Sau nhiều đêm lang thang với ý nghĩ chạy trốn, Tình và vợ bước ra khỏi nhà để ra một con thuyền neo đậu ở con lạch cuối làng.

        Gió và tiếng sóng biển như cánh vỗ hòa thành một bản nhạc hai bè lạ lùng trong cảnh cô đơn chạy trốn lần thứ hai của vợ chồng chị.

        Họ đi được một đoạn chừng vài trăm mét thì trận mưa bất thần dội xuống, đất bùn quay tròn giữa trời mưa. Đó là điều duy nhất đầu tiên họ chưa tính đến. Họ đành quay lại nhà để tính đến chuyện chạy trốn lần khác.

        Nhưng có lẽ chính lý do đó cứu họ không bị tóm quả tang trên đường chạy trốn vì họ chưa đi tới các chốt bí mật của công an đặt ở các đường ra phía ngoài thôn Lưu Hạ.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25050


« Trả lời #43 vào lúc: 18 Tháng Mười, 2020, 11:04:25 pm »

       
Chương bảy

1

        Sau gần hai năm thực hiện âm mưu xây dựng "mật khu Tam Điệp", Cục tình báo trung ương Mỹ vững tin đã phái 25 tên ra Ninh Bình hoạt động ở vùng núi Tam Điệp. Tukơ phấn khởi viết báo cáo trình lên Tổng thống Mỹ xin kết thúc giai đoạn một của chiến dịch "Phá cộng sản từ trong lòng cộng sản" ở khu vực Ninh Bình, Nam Định, Thanh Hóa để chuyển sang giai đoạn hai. Sau nhiều báo cáo điều trần của Cục tình báo trung ương Mỹ, Tổng thống Mỹ đã chấp thuận.

        Theo kế hoạch của Tukơ và nhóm chuyên gia tình báo Mỹ ở số nhà 52 Bạch Đằng, công việc chính của giai đoạn hai chiến dịch này là tuyên truyền đồng bào giáo dân tham gia mật khu. Nhiều bức điện mật mã từ Đà Nẵng điện cho linh mục Bường, công an đã thu được nhưng không tìm ra khóa mã nên vẫn chưa thể trả lời những câu hỏi: có phải linh mục Bường là tổng tư lệnh "mật khu Tam Điệp" không? Người quản lý giáo xứ kia là người như thế nào?

        Gần hai năm, vị linh mục không bước ra khỏi khu vực nhà thờ. Chúa nhật nào ông cũng khoác bộ áo chùng thâm từ phía sau nhà thờ đi ra thánh đường để gặp những giáo dân, có cả người ốm, người tàn tật từ các làng xóm ở vùng đất kề biển đến làm lễ.

        Ông kiên nhẫn yên lặng nghe từng người đến xưng tội, rồi lựa lời truyền lại những điều Chúa răn. Mỗi khi có con chiên nào không may bị ốm, đau chân, gẫy tay, ông rời khỏi giảng đàn đi đến bên những người đó thăm hỏi và chia cho họ bánh thánh.

        Sự quan tâm của vị linh mục Bường đã khiến giáo dân quanh vùng yêu mến, khâm phục và kính trọng. Ông được mọi giáo dân đánh giá: "Cha là một người hết mực kính Chúa và vì Chúa".

        Biết giáo dân tin mình, một hôm, ông bước lên bục giáo đường, sửa lại cặp kính trắng cho ngay ngắn, giảng giải:

        - Chúa sinh ra từ nghèo hèn, lớn lên trong cảnh bần hàn nên Chúa rất thương người. Khi vùng Kim Sơn này giải phóng, Chúa đã phải chạy vào Nam. Từ ngày đó đến nay, Chúa mong được trở lại vùng này để gặp các con. Các con hãy nhìn kìa - Linh mục Bường chỉ tay về phía tượng Chúa -  đôi mắt của Chúa chúng ta: Chúa Giêsu như mang một nỗi u uất, nhớ mong các con ở đây. Nhưng kẻ thù rất xảo quyệt, những kẻ tà giáo rất gian ngoan, chúng đã tìm mọi cách để ngăn cản không cho Chúa trở về đây - Linh mục dừng lại lấy hơi rồi lại tiếp tục nói, giọng nghiêm nghị - Các con trông kìa. Cái miệng của Người đang nói với chúng ta, Người muốn về đây sống với chúng ta.

        - Ôi lạy Chúa lòng lành!- Mọi giáo dân đưa tay lên làm dấu, mắt đờ đẫn, đăm đăm nhìn vào tượng Chúa.

        Vị linh mục vẫn tiếp tục thuyết đạo. Giọng ông vang vang, giáo đường hình vòm làm cho âm thanh của từng lời như rung lên:

        - Nhưng Chúa về đây bằng cách nào trong khi những kẻ tà giáo, bọn quỷ đang ngăn cản đường Chúa đi? - Cha đây! - Vị linh mục tự đấm vào ngực mình - Chính Cha đây đã nghĩ trăm phương ngàn kế, không cho phần hồn mình nghỉ ngơi để nghĩ cách đón Chúa về nhưng chưa có cách nào - Ông thở dài - Chính vì vậy, hôm nay Cha nói với các con để các con dâng lên Chúa những kế hay.

        Mọi người chăm chú nghe và hiểu hơn nỗi lòng của Cha. Nhiều người thay đổi cả sắc mặt, thở nhẹ hơn.

        - Thưa Cha, kéo nhau lên chính quyền đòi cho bà con đi rước Chúa về.

        - Đúng đấy! Thưa Cha!

        Mọi người bàn tán xôn xao, ai cũng muốn thể hiện lòng thành qua những lời trình bày cách rước Chúa về.

        Vị linh mục giơ tay lên để lấy lại trật tự:

        - Bình tĩnh! Các con hãy bình tĩnh! Chúa không đồng tình cho các con kéo nhau đến chính quyền địa phương để đấu tranh cho Chúa về. Chúa bảo rằng, chính quyền ở đây không thích Chúa nhưng cũng không làm hại Chúa. Vì vậy Chúa sẵn sàng rộng lòng tha thứ. Việc Chúa trở lại đây là công việc hết sức khó khăn. Các con hãy về nghĩ cho kỹ. Ai có kế nào hay đến trình bày với Cha. Còn Cha, Cha sẽ xin ý kiến tòa giám mục. Chắc chắn một ngày không xa, mọi việc sẽ tốt lành vì lợi ích của đạo thánh. Có phải không các con?

        Cả giáo đường nín lặng. Mọi người nhìn nhau không nói.

        - Các con về và giữ kín, chuyện đừng để cho những người ngoài đạo biết.

        Mọi người đứng lên thành dòng đi ra cửa khi tiếng chuông nhà thờ vọng xa tận làng, về từng đường thôn như ngầm bảo: Chúa sắp về!

        Ngay lúc tiếng chuông còn ngân vang, linh mục Bường đã cởi áo hành lễ, gọi viên quản lý giáo xứ đến.

        - Anh hãy bố trí cho Nl gặp tôi vào đêm thứ sáu.

        - Thông qua vợ Nl hay đến tận nhà?

        Viên quản lý giáo xứ nhìn linh mục Bường chờ đợi.

        - Tính kỹ xem.

        - Nếu ban ngày tôi vào nhà chị Nhung sẽ không ổn. Ban đêm, tôi đi ra khỏi khu vực nhà thờ, chẳng may gặp công an hay dân quân, sẽ giải thích như thê nào về việc đi đêm? Theo tôi, tốt nhất, thông qua vợ Nl báo sẽ an toàn hơn.

        - Như vậy là phải đẩy lùi thời gian gặp Nl để chúa nhật này báo cho vợ Nl biết. Có lẽ thế cũng được. Anh hãy chuẩn bị tốt cho buổi gặp đó, đừng để sơ xuất gì.

        Đã hai năm Ban chuyên án tìm cách xác định vị tư lệnh mật khu, nhưng vẫn không kết quả. Sự nghi ngờ linh mục Bường tham gia vào "mật khu Tam Điệp" bị giảm dần. Nhưng giờ đây bỗng nhận được tin linh mục Bường tìm gặp Tình, các đồng chí trong Ban chuyên án phấn khởi hẳn lên, đồng ý để cho Tình vào gặp linh mục. Trước khi có buổi gặp gỡ "bổ ích" đó, đội trưởng Lê Đình Hồng đã nói cho Tình nghe toàn bộ nội dung cần nói với linh mục và dự phòng trước những điều có khả năng linh mục hỏi đến.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25050


« Trả lời #44 vào lúc: 18 Tháng Mười, 2020, 11:04:54 pm »


       
2

        Đã đến ngày hẹn gặp. Đó là đêm thứ sáu kể từ ngày viên quản lý giáo xứ báo. Tình đã ra khỏi nhà. Kim Sơn yên tĩnh, dịu dàng dưới ánh trăng cuối thu. Nhà cửa, cây cối hai bên đường từ nhà Tình đến nhà thờ lờ mờ trong ánh trăng trắng đục như sữa. Một tiếng sột soạt làm Tình giật mình. Tình thận trọng đi về phía ông già gác chuông. Nhưng đêm nay ông già đã được Cha cho về nhà nghỉ, thay vào đó là viên quản lý giáo xứ. Theo quy định, Tình đến bên gác chuông. Một phút trôi qua. Hai phút trôi qua. Không có ai ra đón. Đứng quá lâu, chân cảm thấy cứng đờ. Gió từ phía biển thổi tới đập vào chuông rè rè như tiếng rên nhẹ. Tình quay lại nhìn tháp chuông và định ngồi xuống đợi, bỗng trông thấy bóng người ngồi chồm hổm trên đỉnh tháp, trong ánh trăng lẫn bóng tối, trông như một phù thủy.

        - Ai?

        Tình hỏi nhưng hình như âm thanh không phát ra khỏi cổ họng. Viên quản lý ngồi trên tháp chuông nhìn xung quanh nhà thờ một lần nữa xem có ai đi theo Tình không. Khi chắc chắn không có "đuôi", hắn mới nói:

        - Đợi một lát.

        Từ trên cao, viên quản lý giáo xứ bám vào thanh rầm bước xuống.

        - Đi theo tôi.

        Tình đi theo viên quản lý giáo xứ vào căn hầm phía sau nhà thờ. Ngọn nến nhỏ le lói. Linh mục Bường đang ngồi chờ Tình ở đó.

        - Đã đến được đây. con cứ yên tâm. Nếu như vạn bất đắc dĩ, tiếng chuông nhà thờ rung lên, hàng ngàn giáo dân kéo đến sẽ là cái chắn che chở cho con bình yên.

        Thận trọng cảnh giác vốn là yêu cầu của một điệp viên. Vị linh mục bảo viên quản lý giáo xứ ra tháp chuông canh gác.

        - Sau gần hai năm hoạt động, hôm nay cha muốn nghe lại toàn bộ việc làm của con chuẩn bị nơi Chúa trở về như thế nào.

        Tình vẫn ngồi im, rồi nói:

        - Nhưng con chưa được chỉ thị trình bày với Cha về việc này.

        Vị linh mục nghe nói thế lòng chạm tự ái, song cũng thầm khen tính thận trọng của Tình. Rồi ông ta rút trong túi ra một tờ giấy ghi bức điện mật mã đã được dịch:

        - Con xem!

        - Kể ra Mỹ Khê chuyển cho con bức điện này trước khi gặp Cha thì hay hơn.

        - Như thế con vẫn chưa tin?

        - Về nguyên tắc thì con chưa tin được, nhưng với Cha, con tin.

        Linh mục Bường hỏi lại:

        - Ngay bây giờ Cha điện cho tướng Tukơ để ông ta thông báo trực tiếp cho con. Con bằng lòng chứ?

        Vị linh mục Bường bật nắp hầm lấy ra bộ máy thu phát.

        - Thưa Cha, không cần! - Tình nói gọn và chắc - Con sẽ kể cho Cha nghe từ đêm đầu tiên đặt chân lên đất liền được vợ ra đón cho đến buổi đón chiến hữu của chúng con tuần trước.

        Vì đã được chuẩn bị nội dung chi tiết từ ngày giờ, địa điểm đến hoạt động của lực lượng mật khu nên Tình kể khá trôi chảy, rõ ràng. Gần sáng, Tình mới kể xong và kết luận:

        - Hai năm chúng con gắng chịu khổ cực sống trong rừng xây dựng mật khu an toàn để đón ngài Tư lệnh. Đến hôm nay, biết Cha là vì chỉ huy tối cao của mật khu, con thay mặt anh em binh sĩ, xin chúc mừng Cha.

        Sau đó, hai ngày hai đêm liền Tình cùng "Tư lệnh trưởng" của mình bàn bạc cách phát triển lực lượng và các hoạt động cụ thể.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25050


« Trả lời #45 vào lúc: 18 Tháng Mười, 2020, 11:16:37 pm »


       
3

        Tin Chúa sắp về đã lan khắp vùng. Nhiều giáo dân đến gặp linh mục Bường cầu xin Cha chỉ bảo việc làm đóng góp cho việc chuẩn bị rước Chúa về.

        Nhưng chẳng phải tất cả mọi giáo dân đều được Cha "chỉ bảo" cụ thể mà chỉ có những ai Cha tin mới được đặc ân này. Những người được "đặc ân" của Cha có cả đàn ông, đàn bà, người già, nhưng chủ yếu là thanh niên khỏe mạnh.

        Nhiều tháng, nhiều tuần lễ trôi qua. Mỗi chúa nhật, sau giờ cầu lễ, viên quản lý giáo xứ lại mời một người ở lại gặp Cha. Tất nhiên, những người được chỉ định đó đã nằm trong danh sách vị linh mục duyệt từ trước.

        Chị Tuất có chồng theo Chúa vào Nam năm 1954 cũng nằm trong danh sách đó. Khi nghe tin ở lại gặp Cha, chị lập cập đi đến bên tấm gỗ có hai lỗ nhỏ đủ luồn hai tay vào. Chị quỳ xuống trước tòa giải tội.

        - Cha miễn lễ cho con.

        Chị ngẩng đầu đưa hai tay tròn lẳn, chắc nịch, đen như bồ hóng của một phụ nữ vùng biển luồn qua hai lỗ của tấm ván. Hai tròng mắt chị long lanh như hai giọt nước nhìn vào tấm gỗ che trước mặt.

        - Con có nhận được tin chồng con không?

        - Thưa cha, đã hai năm con không nhận được tin anh ấy.

        - Đúng rồi. Vì chồng con đã đi theo Chúa. Con cứ yên tâm. Một ngày gần đây Chúa trở lại vùng này thì chồng con sẽ về.

        - Nhưng thưa Cha, đến khi nào chúng con đi rước Chúa về?

        - Chưa vội được đâu, con. Bây giờ địa phương này do chính quyển miền Bắc cai quản, Chúa làm gì có đất để sống. Có chăng, chỉ có thể về sống ở vùng núi Nho Quan hay Tam Điệp. Chúa vốn sinh ra từ nghèo hèn, từ máng cỏ nên giờ đây Chúa vui lòng về sống ở dãy núi Tam Điệp. Con hãy ngước mặt lên nhìn Chúa - vị linh mục dừng lại một lúc không nói để chị Tuất có thời gian ngắm nhìn tượng Chúa - Chúa cứu thế vì các con cháu đời sau mà chịu nhạo báng, đầy đọa và chịu bao khổ ải. Người sinh ra và lớn lên trong cảnh nghèo hèn như thế nên Người vui lòng chấp nhận về sống ở dãy núi Tam Điệp trong những ngày giao thời. Cha khuyên con, nếu con thực sự vì Chúa, vì lợi ích của đạo Chúa thì con hãy ghi tên gia nhập đạo quân của Chúa.

        - Thưa cha, phận gái như con có thể làm gì trong đội quân ấy? - Chị Tuất hỏi.

        - Cha chưa thể nói ngay được. Miễn là con đồng ý.

        - Thưa Cha, Cha không nói hết mọi việc nhưng có thể nói một việc mà chúng con có thể làm được. Chị Tuất nài nỉ vị linh mục.

        - Ví dụ quyên góp tiền, lương thực hoặc chuyển những thứ đó lên núi nuôi dưỡng những người đang ngày đêm bảo vệ khu vực Chúa sẽ về.

        - Vậy thì con có thể làm được.

        Từ bên kia tấm gỗ, linh mục Bường đọc tờ cam đoan. Người biết chữ thì ký tên, chị Tuất không biết chữ thì điểm chỉ. Trong tờ cam đoan đó có điều khoản quý định xử tử ai tiết lộ chuyện Chúa về sống ở dãy núi Tam Điệp; xử tử ai tiết lộ những người tham gia đội quân của Chúa. Và tất cả mọi lần xử tử đều do Đấng tối cao quyết định.

        Sự thuyết giáo riêng rẽ của linh mục Bường quả đã có kết quả: Trong thời gian ngắn có chín người giáo dân tình nguyền gia nhập đội quân đi rước Chúa, trong đó có chị Nhung và chị Tuất. Bảy người khác đều là những đàn ông khỏe mạnh, cho ràng phần hồn của mình đã thuộc về Chúa, họ không bao giờ chết vì Chúa đã cho họ một cuộc đời khác, trở thành một cái gì khác. Bảy người đó tình nguyện lên "mật khu" luyện võ nghệ để bảo vệ Chúa. Chị Nhung là người duy nhất trong họ biết "đại bản doanh mật khu", được vị linh mục tin tưởng giao cho nhiệm vụ đưa đường. Cả bảy lần chị đã đưa "chiến hữu" đến nơi tập kết do Ban chuyên án qui định một cách an toàn.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25050


« Trả lời #46 vào lúc: 18 Tháng Mười, 2020, 11:17:29 pm »


       
4

        Sau khi được Cha kết nạp vào đội quân đi rước Chúa về, đêm ấy chị Tuất không ngủ được. Chị hình dung mật khu là một khu rừng cây xanh tốt, đường đi lại hiểm trở. Các con vật ăn đêm đánh hơi người mò đến. Chim muông rúc rền rĩ, các loại rắn bò dọc ngang. Xung quanh mật khu có hàng vạn con chiên đứng im lặng như những cây rừng vừa chào đón vừa che chở cho Chúa. Ở giữa mật khu là hàng trăm ngọn lửa nến vàng. Mọi con chiên đều đã sẵn sàng chịu đói khát, gió sương để đưa Chúa về. Và, Chúa đã lướt nhẹ về nơi rừng thiêng nước độc ấy. Người đã sinh ra trong cảnh nghèo hèn, bây giờ vì các con của xứ đạo này, Người lại cam chịu cảnh cùng cực về sống giữa khu rừng... Ôi lạy Chúa lòng lành!... Chị Tuất thiếp đi trong ý nghĩ mừng vui mong Chúa trở về ấy, khi tỉnh lại thì chuông nhà thờ đã điểm. Chị vội vàng xách chiếc làn cói đi về phía thị trấn Phát Diệm để mua vé ô tô đi Ninh Bình. Khi đi ngang qua nghĩa trang với rừng cây thập ác, chị kính cẩn bỏ nón đứng lặng hồi lâu. Sự tôn kính trước rừng cây thập ác ấy càng làm chị bước nhanh hơn trên con đường đi làm nhiệm vụ Cha giao để góp công sức rước Chúa về.

        Chị Tuất là một phụ nữ đẹp, có thân hình cân đối, đôi mắt bồ câu với làn tóc dài như suối.

        Chị bước lên xe được một lúc thì Thành cũng lên xe, ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Anh nhìn chị, thầm kêu: "Lạy Chúa! Cô gái vùng biển nhỏ nhắn và duyên dáng quá!".

        - Anh Thành!- Chị quay lại thấy Thành liền gọi to.

        - Em đi đâu thế?

        Chị Tuất vui vẻ trả lời:

        - Em đi Hà Nội. Anh có đi không?

        Giọng nói thanh mảnh, nhỏ nhẹ của Tuất càng làm cho cô thêm dịu dàng.

        - Có. Đi lấy máy. Xuống đây ngồi cùng ghế với anh.

        Tuất xách túi đi về phía sau. Suốt dọc đường xe chạy, hai người nói hết chuyện làm ruộng, đo đạc, cách dệt chiếu lại đến chuyện đi lễ nhà thờ. Chẳng mấy chốc xe đến thị xã Ninh Bình, họ chuyển sang ô tô đi Hà Nội, về tới bến xe Kim Liên đã quá trưa. Theo lệnh của ông Hồng, trưởng ban chuyên án, Thành bám sát cô Tuất trên dọc đường đi để phát hiện người liên lạc, đến Hà Nội giao lại cho một tổ khác giám sát. Nhưng xe đã vào bến, hành khách xuống hết rồi mà Thành vẫn chưa thấy người ra tiếp nhận. Anh đành đánh bài hoãn binh, kéo dài thời gian đi với Tuất:

        - Em đưa anh xách cho.

        Tuất vừa đưa làn vừa bước xuống xe, đầu cô hơi cúi, làn tóc phủ lên vai Thành làm anh nhớ tới làn tóc Mai đêm nào ở bờ sông Hồng. Đêm ấy anh dùng mớ tóc đó quấn quanh cổ mình, còn đuôi tóc cho vào miệng nhấm nhấm.

        - Ơ kìa anh Thành! Làm sao thế? - Tuất chợt kêu lên.

        Thành giật mình, chống chế:

        - Chân anh bị chuột rút.

        - Thế thì anh đưa làn em xách cho.

        Vì bị động, Thành đành phải đưa làn cói cho Tuất. Đúng lúc ấy, Mai đang bán hàng nước từ phía xa nhìn thấy. Giận phát run người, cô giao hàng cho mẹ bán rồi đứng lên. Thành vẫn không hay biết sự có mặt bất ngờ của Mai ở bến xe Kim Liên vào giờ này. Anh chỉ tập trung phát hiện xem người của mình đã ra chưa và cố gắng không để lạc Tuất trước lúc có người tiếp nhận. Anh đưa Tuất vào cửa hàng cơm ở bên kia đường Nam Bộ.

        - Em ăn gì?

        - Tuỳ anh.

        Thành nói chuyện với Tuất hết sức tình cảm. Hai người ngồi gần cửa sổ. Khi bà chủ hàng bưng đĩa cơm đặt lên bàn, Thành cầm thìa xúc vào bát cho Tuất. Đúng lúc ấy Mai xuất hiện.

        - Anh Thành!

        Thành hết sức bất ngờ. Anh đặt bát cơm xuống bàn, mắt hoa lên trong sự kinh ngạc. Sự xuất hiện bất ngờ của Mai lúc này mới quái ác làm sao. Nhưng rồi anh cũng lấy được bình tĩnh, đứng dậy đi ra, nói một câu không chuẩn bị trước:

        - Em về đi, tối anh sẽ đến!

        Mai đứng như chết lặng, mọi cảm giác giận thương đều không rõ rệt. Tháng ngày chờ trông người yêu trỏ về trước đó đã bị buổi gặp gỡ bất ngờ này làm cô hẫng hụt. Có lẽ cái còn lại lúc đó trong cô là sự ghen tuông và giận dỗi. Cô nói một cách kiên quyết:

        - Phải. Anh còn nhớ gì đến tôi.

        Không đợi Thành nói thêm câu gì, cô bước nhanh ra cửa. Thành đứng lặng nhìn theo, cố bóp nghẹt những ý nghĩ về Mai trong tâm trí để tiếp tục công việc.

        - Anh quen cô ấy à? - Tuất hỏi.

        - Bạn học hồi cấp hai - Thành bình tĩnh trả lời.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25050


« Trả lời #47 vào lúc: 18 Tháng Mười, 2020, 11:17:45 pm »


        Trong trí não anh lúc đó diễn ra những lời đối thoại trái ngược nhau: nhiệm vụ và tình yêu.

        Sau khi hoàn thành nhiệm vụ giám sát Tuất, Thành phải trở lại Kim Sơn, vì vụ án đang trong giai đoạn kết thúc. Một lần nữa anh lại thất hẹn với Mai. Anh tự động viên: vài ngày nữa, sau khi bao vây toàn bộ lực lượng của "mật khu Tam Điệp" anh sẽ về với em. Khi đó em tha hồ trách anh; anh sẽ giải thích về trường hợp đi với cô gái kia. Biết được sự thật, chắc Mai sẽ thương anh hơn. Khi đó, em và anh sẽ lại ra bãi sông Hồng tắm ánh trăng.

        Thành không biết rằng, trong lúc anh đang nghĩ về Mai thì Mai đang buồn chán nghĩ về anh. Cố trông mong tối đến nhanh để được gặp Thành. Nghe tiếng gió thổi qua cánh cửa, cô tưởng tiếng chân người yêu bước tới. Khi đến buổi phát thanh "đọc truyện đêm khuya", biết chắc giờ này Thành không đến, cô mới lên giường, nhưng vẫn không sao ngủ được. Cô nghĩ lan man. Khoảng yên ổn trong nỗi nhớ người yêu bị xáo trộn. Cô trách Thành chóng thay lòng đổi dạ, phũ phàng với mối tình đầu. Lòng thủy chung chờ người yêu trở về đang tan loãng trong cơn buồn man mác như sương rơi.

        "Không bao giờ. Nhất định anh ấy vẫn yêu mình". Nhiều lần Mai tự trấn tĩnh bằng những lời động viên đó. Rồi cô lại vật vã với câu hỏi: cô gái kia là ai? Tại sao anh ấy lại né tránh không dám nói chuyện với mình? Mai cố xua đuổi nhưng hình ảnh cô gái cùng ngồi ăn cơm với Thành vẫn cứ xuất hiện. Cô vừa buồn cười, vừa oán giận. Hai mươi tuổi đời, cô không suy tư phức tạp nhiều về tình yêu, không mường tượng hết nỗi phức tạp trong cuộc đời. Và cô vẫn cho rằng sự đổ võ tình yêu là chuyện của người khác, còn mình thì trong trắng thuỷ chung. Càng tin tưởng vào tình yêu bao nhiêu thì giờ đây cô càng thấy mất lòng tin vào nó bấy nhiêu. Cô buồn chán không sao giải thích được, chỉ ước ao cô gái kia không phải là người yêu của Thành. Nhưng những điều mắt thấy tai nghe, thái độ cư xử thờ ơ của Thành đối với mình, các bằng chứng đó xác nhận một cách tàn nhẫn Thành đã đi yêu người khác. Phải nói rằng nỗi đau đớn trong tình yêu đó mới kéo dài vài giờ đồng hồ mà sao Mai tưởng đã qua cả cuộc đời. Mẹ ơi! Sao đời con khổ quá thế này! Cô kêu lên như thế rồi gục đầu xuống để mặc cho nước mắt thấm ướt cả gối. Cô càng nghĩ thì nỗi oán giận càng lớn dần. Mình phải vĩnh biệt người thanh niên thay lòng đổi dạ này. Ý nghĩ đó thắng được nỗi đau và dòng nước mắt. Cô ngồi dậy, bằng cử chỉ của một kẻ vụng trộm bước ra khỏi giường, đến va ly mở khóa, rón rén đưa tay lấy những lá thư của Thành và cuốn an-bom ảnh. Cô nhón gót ra sân với chiếc đèn dầu trong tay. Trước khi cho những lá thư và tập ảnh vào lửa, trong những phút giây đó, Mai không thể làm khác được là đọc lại thư và xem tấm hình Thành, một chàng trai đã khắc vào tâm hồn cô một vết thương như lưỡi dao để lại trên mặt. Nhưng điều kỳ lạ, Mai chỉ muốn nhìn lại tấm hình Thành để cho nó về quá khứ, cho nó qua đi thì nó lại cứ hiện rõ hơn với những đêm cùng nhau đi chơi bên bãi sông Hồng. Dưới ánh sáng đèn dầu, Mai nhìn rõ bộ mặt Thành, và thực tình mà nói, sao nó rạng rỡ, trong sáng và chân thành đến thế. Trời ơi! Chính đôi môi này đây đã dành cho mình cái hôn nồng cháy đầu tiên cùng với những tiếng thở nhè nhẹ như lớp sóng điện từ ngực anh truyền sang, mà sao anh lại độc ác thế anh Thành ơi, anh đi với người con gái khác để ruồng bỏ em? Mai vật vã trong đầu những ý nghĩ vừa đam mê vừa oán giận, vừa khổ đau, vừa bế tắc. Những ý nghĩ hỗn độn đó hòa làm một rời khởi người Mai, theo dòng nước mắt rơi xuống xóa nhòa nét chữ và tấm hình Thành, nhưng không dập tắt được ngọn lửa đang cháy.

        Mặc dù Mai đã đốt hết thư và ảnh, nhưng hình ảnh Thành vẫn không xóa nhòa trong ký ức. Mai nghĩ quá nhiều về sự đổ vỡ của tình yêu làm sức khỏe cô giảm hẳn. Và cuối cùng ốm nằm liệt giường, để mặc cho nỗi buồn giận gậm nhấm.

        Đúng vào lúc ấy, Minh là bạn học ở cùng phố đến thăm. Minh thay mẹ Mai chăm sóc cô khi bà cụ vắng nhà. Minh là một thanh niên đẹp trai, lịch sự. Anh đến với Mai bằng lòng nhiệt tình của bạn bè, làm tất cả những gì có thể làm được để phục hồi sức khỏe cho bạn. Những lời nói và việc làm của anh dần dần đã xua đi những nỗi buồn trong Mai, đem lại những nguồn vui nho nhỏ trong tâm hồn đang trống trải.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25050


« Trả lời #48 vào lúc: 18 Tháng Mười, 2020, 11:18:31 pm »


Chương tám

1

        Từ ngày vào nhà thờ, Tình không được trở về nhà nữa. Tình phải sống trong căn hầm phía sau nhà thờ ngay ở dưới gian buồng vị linh mục ở để hai ngày sau lên "mật khu".

        Nằm trong căn hầm chật hẹp một mình, hắn lại nhớ tới vợ. Hắn nghĩ đến ngày đầu yêu nhau, bên bếp than hồng ở xã Lưu Phương, hai người nói với nhau bằng mắt hơn bằng lời, gắn bó với nhau bằng tình yêu của hai người thanh niên công giáo chưa vợ, chưa chồng.

        Sau khi hắn chạy vào Nam theo Chúa, trở thành tên biệt kích trở về xây dựng nơi rước Chúa, số phận đã đưa hắn về sống cùng vợ ở chiếc chõng tre trong gian buồng chật hẹp. Sự gắn bó lúc này ngoài tình cảm tự nhiên chồng vợ do cuộc sống hai người cùng trong cảnh lo âu, sợ hãi, cùng phải làm việc cho công an, cùng hết lòng kính Chúa, cùng muốn giữ kín việc mình làm để Cục tình báo trung ương và linh mục Bường không biết. Chỉ có làm như thê mới bảo đảm cuộc sống an toàn cho cả hai người.

        Và có lẽ, đó chính là cội nguồn của sự gắn bó giữa họ với nhau trong lúc này.

        Tình nhớ rằng, trong những phút giây sợ hãi, hắn đã nằm sát chị Nhung hơn trên chiếc chõng tre trong buồng để lấy lại bình tâm. Đến mùa mưa bão, nhiều đêm hắn nằm nghe tiếng nước mưa lọt qua mái nhà thủng rơi đúng xuống thân hình hai người, làm hắn cảm thấy lạnh phải kéo chị Nhung đến gần hơn hòa thành một con người duy nhất.

        Hắn đã nằm bên chị Nhung gần hai năm như vậy. Thời gian dài như hàng thế kỷ. Bây giờ sống ở trong nhà thờ cùng vị linh mục, hắn hiểu được một sự thực mà trước hắn chưa hiểu hết. Dẫu sống trên chõng tre chật hẹp cũng còn được sống cùng vợ, được sống giây phút tự nhiên của con người. Còn sống làm một tên gián điệp thì chỉ có lo âu, sợ hãi.

        Nhưng sự việc chị Nhung có thai là nguyên nhân xung đột lớn nhất trong những con người theo dõi "mật khu Tam Điệp" của cả hai bên; là sự giằng xé ghê gớm trong chị Nhung và Tình; đẩy cho những người chỉ huy của Cục tình báo trung ương Mỹ và Ban chuyên án NB5 đi tới những quyết định cuối cùng.

        Từ ngày phát hiện mình có thai, chị Nhung vừa lo, vừa sợ. Lúc nào chị cũng tưởng tượng phía sau chị là những bãi nước bọt và những lời bình phẩm ác độc:

        - Tại sao chồng nó vào Nam nó lại có chửa?

        - Nó là dân không đạo.

        - Hãy xưng tội với Cha đi để Đấng tối cao xóa tội cho.

        Rồi chị lại tưởng tượng sẽ có người hỏi:

        - Có phải chồng mày về rồi không?

        Ngay đêm Tình bị cha Bường gọi vào nhà thờ, chị lại đi ra nghĩa địa tìm gặp hồn mẹ. Ở đó, Chúa Giêsu giang rộng cánh tay bị đóng đinh trên cây thập ác đã được thiên nhiên kỳ cọ sạch cũng không giúp cho chị giải thoát nỗi sợ hãi về cái thai trong bụng. Chị quyết định tìm Cha xưng tội.

        Ngày hôm sau chị đến nhà thờ.

        Linh mục Bường trong chiếc áo chùng thâm bước ra tòa giải tội. Ông đến bên tấm ván ngăn cách giữa linh mục và con chiên xưng tội. Phía bên kia là người phụ nữ đau khổ đang quỳ gối, hai tay khoanh tròn.

        - Con từ đâu đến?

        - Thưa Cha, con là Mari Nhung từ nhà đến đây...

        - Làm sao trông con xanh và run như thế này? Chắc con đang có điều gì u uất chưa nói ra được phải không?

        Tay chị Nhung vẫn run run, miệng không nói nên lời. Chị đang nghĩ về tội của một kẻ tà giáo, về tội đã từng nói dối Cha.

        Linh mục Bường thì thầm, ngọt ngào:

        - Con ạ, ta là Cha xứ này. Cha tới đây để nghe con xưng tội. Nếu con nói hết, Cha sẽ tìm cách bênh vực con, cứu con khỏi hình phạt của Chúa.

        Hai dòng nước mắt lăn qua gò má, và hình như chỉ đến khi đó nỗi thông khổ và sợ hãi trong lòng chị mới vơi đi. Chị nói:

        - Thưa Cha! Con đã có thai.

        Linh mục Bường giật thót người như quả chuông nhà thờ đột ngột đứt dây rơi xuống đất. Ông bàng hoàng hỏi lại:

        - Con nói sao?

        Chị Nhung trả lời một cách rõ hơn:

        - Thưa Cha, con đã có thai bốn tháng.

        - Có ai biết việc này chưa?

        - Chỉ có con và chồng con biết.

        Linh mục Bường giận run người vì Tình giấu kín việc này. ông ta cố nghiến chặt răng để khỏi phải nói ra những lời trong lúc tức giận. Ông lo sợ, có thể từ cái thai này sẽ dẫn đến bại lộ cả "mật khu Tam Điệp". Tuy vậy ông vẫn ngọt ngào với giọng của một Cha sùng đạo. Ông cố gắng tìm hiểu sự thật, tìm cách đẩy chị Nhung vào tội của kẻ tà giáo để ông hiểu ngóc ngách vấn đề, tìm cách đối phó.

        - Con ạ! Nếu con nói rằng chồng con từ Nam ra đang sống tại nhà nên con có thai thì chính quyền sẽ xử con tội tòng phạm, nuôi giấu kẻ theo địch. Đáng tội chết. Nếu con không nói sự thực đó thì bà con giáo dân sẽ yêu cầu Cha xử con về tội lang đạo - Ngập ngừng một lúc ông nói tiếp - Con ạ, con người ta ai cũng phải chết. Con cũng cần phải sẵn sàng. Con phải nói cho Cha biết tất cả mọi tội lỗi của con, kể tất cả tên những người biết con có thai, không để sót một ai. Nếu con kể hết những điều đó, Cha hứa sẽ xin cho con được miễn cực hình khủng khiếp, thậm chí xin Đấng tối cao tha bổng cũng nên...

        Chị Nhung quay cuồng trong những câu nói nhẹ nhàng mà như ra lệnh của vị linh mục. Những giọt mồ hôi bắt đầu xuất hiện hòa với nước mắt làm ướt ngực áo chị.

        - Con không chịu xưng tội ư?

        Toàn thân chị run lên đến tê dại.

        - Thưa Cha, cho đến bây giờ chưa có ai biết con đã có thai.

        - Thế thì con hãy về và giữ kín chuyện này, đợi Cha trình Đấng tối cao xem xét. Nếu đúng như con nói, chắc chắn con sẽ được tha bổng.

        Sau câu nói nhẹ như ru đó của vị linh mục, buổi xưng tội chấm dứt. Chị Nhung đứng lên đi về phía tiền sảnh khi viên quản lý giáo xứ vẫn đang tích cực quét dọn con đường từ giảng đàn đi ra cổng nhà thờ. Anh ta tỳ khuỷu tay vào bức tường gạch, tay kia chống cán chổi nhìn theo chị Nhung cho đến khi bóng chị chìm vào trong bóng tối.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25050


« Trả lời #49 vào lúc: 20 Tháng Mười, 2020, 11:07:52 pm »


       
2

        Linh mục Bường bước vào căn hầm với thái độ bực tức. Ông không kịp cởi áo hành lễ mà cứ khoác nó trên người nói chuyện:

        - Đến giờ này Cha buộc phải xem lại hoạt động của con.

        Tên Tình giật mình nghĩ hay là Cha đã biết mọi việc làm của mình. Hắn hỏi lại:

        - Sao hôm nay Cha lại nóng nảy thế thưa Cha? Bình tĩnh là đức tính của Cha cơ mà?

        Linh mục Bường vẫn không nguôi cơn tức giận:

        - Con có biết giáo dân xứ Lưu Hạ họ đang bàn tán gì không?

        - Dạ, con chưa được nghe.

        Linh mục Bường thét lên giận dữ:

        - Họ bảo vợ con có chửa, là kẻ tà giáo.

        Tên Tình vẫn tỏ thái độ bình tĩnh, cố hiểu xem nguyên nhân nào giúp Cha biết được vợ mình có thai. Hắn giả vờ hỏi một cách ngờ nghệch:

        - Như thế thì có ảnh hưởng gì tới con không thưa Cha?

        Linh mục Bường càng sôi máu hơn:

        - Từ đó công an họ đặt câu hỏi, tại sao vợ con lại có thai khi chồng vắng nhà? Và con có hiểu không, từ đó họ sẽ chú ý và lần tìm ra đầu mối. Con rõ chưa?

        Linh mục Bường vén vạt áo chùng thâm về phía trước, rồi lại vất mạnh về phía sau:

        - Con làm hỏng hết việc rồi. Bây giờ con hãy cùng Cha bàn cách đối phó, một mặt điện xin ý kiến trong Nam.

        - Thưa Cha, con phải làm những gì? - Tình tỏ ý lo ngại.

        - Nếu để cái thai đó lớn hơn, thì chính cái thai đó sẽ đưa công an tìm đến mật khu của Chúa.

        - Có nghĩa là phá nó đi? - Tình hỏi một cách ngạc nhiên.

        Linh mục Bường trả lời một cách lạnh lùng:

        - Đúng. Đó là cách an toàn nhất.

        - Nhưng nó là một đứa trẻ, có tội tình gì mà lại giết nó. Hơn nữa nếu như cô ấy không chịu phá thai

        Linh mục trả lời giọng lạnh lùng hơn:

        - Thì giết cả nó đi!

        - Giết vợ con - Tình rùng mình về quyết định của người Cha mà hắn từng tôn kính.

        - Con hãy bình tĩnh nghe đây. Đó là cách tốt nhất bảo vệ con, bảo vệ Cha, bảo vệ mật khu của Chúa. Nếu không thủ tiêu, đến một ngày nào đó chuyện vỡ lở, thì chính vợ của con là người bị công an xử tội đầu tiên. Và khi đó, vợ con sẽ không được mai táng trong nghĩa địa của Chúa, nơi mẹ cô ta cũng đang ở đó. Thi hài vợ con sẽ phải chôn như một con chó, giống như bố đẻ con năm nào. Bị chôn như thế quả thật thương tâm, Chúa thì ruồng bỏ, còn người đời thì không đoái hoài. Vì để bảo vệ an toàn cho căn cứ của Chúa, bảo vệ cho con, cứu vớt tâm hồn vợ con, Cha muốn con tìm cách cho vợ con sớm đi vào giấc ngủ ngàn thu để Chúa cứu rỗi tâm hồn vợ con sống vĩnh hằng.

        Tình vẫn ngồi im như một pho tượng, linh mục Bường không hiểu thái độ Tình ra sao, giục:

        - Y con thế nào?

        Tình nói chậm rãi trong cơn hoảng loạn:

        - Nếu con có cách khác, ví dụ đưa cô ta lên mật khu có được không?

        - Đúng. Cha cũng nghĩ như thế - Linh mục nhìn tên Tình để theo dõi sắc mặt - Nhưng nếu đưa vợ con lên mật khu thì phải tạo tình huống mất tích. Chẳng lẽ công an họ để mặc việc đó. Con nên nhớ rằng Kim Sơn là một trọng điểm hoạt động của họ. Vì vậy, theo Cha cần phải thủ tiêu ngay - Đôi mắt linh mục Bường ánh lên ngọn lửa độc ác. Ông ta lấy khẩu súng để trước mặt - Đáng lẽ vật này là dành riêng cho cuộc đời vợ con. Nhưng nếu dùng súng hay một hung khí nào khác thì không ổn - Linh mục Bường ngừng nói, đôi mắt ẩn một sự xảo quyệt thâm độc - Giết vợ con kiểu đó sẽ có nhiều bất lợi, công an sẽ mở cuộc điều tra để làm hài lòng giáo dân. Mục đích của chúng ta trong việc này là làm sao vợ con chết, giấu được việc vợ con có thai. Còn Cha, Cha hứa sẽ không tiếc tiền trả công cho những người đánh chuông hôm đám ma: Chuông sẽ đánh liên hồi, tha hồ hát kinh và đọc điếu văn. Chính Cha sẽ đi rửa tội cho người con xấu số, trả cho hồn vợ con về với Chúa.
Logged

Trang: « 1 2 3 4 5 6 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM