Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 29 Tháng Mười, 2020, 12:40:46 am


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: 1 2 3 4 5 6 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Trùm phản chúa  (Đọc 1365 lần)
0 Thành viên và 2 Khách đang xem chủ đề.
Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25073


« vào lúc: 12 Tháng Mười, 2020, 10:06:55 am »


        - Tên sách : Trùm phản chúa

        - Tác giả : Trần Diễn

        - Nhà xuất bản Công an nhân dân

        - Năm xuất bản : 2003
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25073


« Trả lời #1 vào lúc: 13 Tháng Mười, 2020, 09:17:20 pm »


Chương một

1

        Mật điện.
        (khẩn)
        Gửi Trưởng ty Công an Ninh Bình.

        Theo mật điện số 5 của Ty, hồi 13 giờ hôm nay báo cáo về chiếc thuyền lạ, Bộ nhận định đó là thuyền của bọn gián điệp biệt kích Mỹ-ngụy đã xâm nhập vào vùng biển Kim Sơn. Ty cho dùng ngay phương án truy lùng. Một giờ một lần báo cáo kết quả về Bộ.


Cục trưởng Cục Phản gián.       
Nguyễn Quý Dương           

        Sau khi nhận được chỉ thị của Bộ, các tổ truy lùng của tỉnh và Công an huyện Kim Sơn bắt tay ngay vào chiến dịch. Họ đã lùng sục suốt đêm trên tất cả các đồng cói, kênh rạch, nhưng vẫn chưa có kết quả.

        Thiếu uý Đặng Văn Thành, tổ trưởng tổ truy lùng số 8, vóc người tầm thước, da ngăm đen, dừng tay chèo, ngắm nhìn những hạt sương trên tàu cói, cành sú vẹt. Phía trước anh, màu đỏ hồng cả một vùng trời và biển gặp nhau.

        - Báo cáo đồng chí, chắc nó đã trốn vào nơi nào đó chứ không thể nằm ngoài đồng cói này được đâu!

        - Có thể, nhưng chúng ta phải chấp hành mệnh lệnh.

        Trung sĩ Lân, khoảng hai mươi mốt tuổi, hai má bầu bầu, đưa tay phải dụi mắt, nói:

        - Đi suốt đêm rồi. Nghỉ vài tiếng được không anh?

        Thượng sĩ Mạnh nước da xanh, khép áo bạt cho đỡ lạnh vì gió biển và hơi sương, nheo đôi mắt ngái ngủ.

        Thiếu uý Thành rút hai điếu thuốc lá đưa cho hai người:

        - Nghỉ một lúc rồi đi tiếp!

        Cả ba người ngả lưng xuống thuyền. Thiếu uý Thành cởi áo khoác ngoài, xoải tay vươn vai rồi ngồi lên mũi thuyền nhường cho Lân và Mạnh nằm.

        Họ ngủ được hơn một tiếng, Thành đánh thức hai người dậy. Mạnh xoải tay vươn vai rồi lấy khăn hứng từng giọt sương lau mặt.

        Thành cầm nắm cơm nguội to như quả bưởi bẻ từng miếng đưa cho Mạnh và Lân rồi mở gói thức ăn.

        - Muối vừng để ở thành thuyền này này.

        Mạnh vẫn nhìn lên trời, đưa tay chấm muối vừng.

        - Quỷ sứ ơi, chạm nước rồi!

        Thành vội chộp tay Mạnh nâng lên. Nhưng muộn mất rồi, miếng cơm đã ướt một phần. Mạnh cười nói vui:

        - Tại tôi sợ thức ăn nhạt nên đã lấy thêm muối biển đấy.

        Cơm nước xong ba người ngồi chụm vào nhau giữa lòng thuyền, trải bản đồ trên gối. Thiếu úy Thành giải thích:

        - Trong chiến dịch truy lùng này, chúng ta phải trải đều lực lượng theo chiều dài khoảng mười tám cây số’, từ cửa Đáy giáp giới Nam Định đến cửa lạch Thần Phù giáp Thanh Hóa. Tổ của chúng ta có nhiệm vụ lùng sục ở khu vực BM.2 - Trung sĩ và thượng sĩ đều nhìn theo hướng tay chỉ của tổ trưởng - đoạn này nước cạn, thuyền không đi được.

        Ba người xuống thuyền đi bộ giữa sình lầy đầy sú vẹt. Sau hai ngày đêm lùng sục, họ đều thấm mệt, thỉnh thoảng vấp phải cây như đẩy họ bật trở lại. Gần hai ngày im lặng lang thang trong rừng sú vẹt, họ chấp hành lệnh truy lùng một cách nghiêm túc. Đến bên một cây sú vẹt gẫy cành, họ quan sát, thấy vết xước còn mới.

        - Cây sú vẹt này gãy chắc không phải do gió bão mà do bàn tay người nào đó - Mạnh nói nhỏ.

        - Chỉ tiếc là nước mưa đã xóa nhòa mọi vết tích.

        Nghe hai chiến sĩ trong tổ trao đổi, thiếu uý Thành chỉ muốn họ nói thẳng ra: đây là dấu hiệu ban đầu để đi sâu vào cuộc truy lùng.

        - Tôi cho rằng, chỉ có người nào thuộc rừng sú vẹt mới đi tới đây được.

        - Nếu họ có bản đồ thì sao?

        Ba người lội bì bõm, luồn dưới các lùm cây xem xét từng gốc cây, mặt bùn.

        - Dấu vết thì chúng ta có thể thấy được -  Mạnh giải thích - nhưng con người tới đây thì không thể tìm ra được. Nếu bọn gián điệp nhảy dù thì nó cũng cao chạy xa bay rồi.

        Mãi tới gần chiều tối ngày thứ ba, tổ truy lùng của Thành vẫn không tìm thấy gì nghi vấn ngoài cành sú vẹt gãy. Ba ngày lặn lội giữa vùng sú vẹt, Thành và anh em trong tổ đều lấm bê bết bùn đất, chỉ còn đôi mắt vẫn giữ nguyên sự linh hoạt. Mặt trời thấp tới mức đã chìm dần về phía thị xã Ninh Bình, cả rừng sú vẹt như nhuộm sắc chiều tà. Mạnh quay lại phía sau nói:

        - Chúng ta sắp đi hết khu vực mình được phân công - Giọng Mạnh khản đặc.

        - Về chứ đồng chí chỉ huy?

        - Lùng sục thêm vài giờ nữa - Thiếu úy Thành động viên - Cố gắng đợi lệnh cấp trên.

        Họ tiếp tục lê bước. Một lúc sau có tiếng chó sủa.

        - Anh nghe thấy không?

        Cả ba người dừng lại.

        - Có. Tiếng con Vích của tổ 5. Thế là chúng ta đã lùng sục hết khu vực được phân công - Mạnh bước chậm, đặt câu hỏi: "Có lẽ con Vích đã phát hiện ra mục tiêu?"

        - Tiếng chó sủa ngắt quãng như thế chứng tỏ nó chưa bắt được mục tiêu.

        Họ lại chậm chạp bước lên phía trước để lại đằng sau những hố chân người chưa lấp kín. Quá nửa đêm, ba người về tới địa điểm tập kết khi trăng mỏng như ngấn nước đã lặn xuống phía tây.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25073


« Trả lời #2 vào lúc: 13 Tháng Mười, 2020, 09:18:21 pm »


       
2

        Tại trụ sở Cục Phản gián Bộ Công an có cuộc họp bất thường do Cục trưởng triệu tập.

        Trụ sở Cục Phản gián là một tòa nhà hai tầng nằm gần trung tâm Hà Nội, ngày cũng như đêm đều có người bảo vệ. Thoáng trông, người ngoài tưởng trụ sở này là một biệt thự bỏ hoang. Người lạ vào đây sẽ không biết được gian nào có người đang làm việc, gian nào đặt máy, lưu trữ hồ sơ. Không một tiếng động, không một lời nói lọt ra ngoài khe cửa. Ban đêm, trụ sở vắng lặng đi, chỉ sôi động khi có xe lao qua cánh cổng sắt.

        Chiếc xe commăngca dừng lại giữa sân. Cục trưởng Nguyễn Quý Dương khoảng hơn năm mươi tuổi, tóc bạc, vói cặp lông mày rậm bước xuống xe. Ồng đi thẳng lên gác hai, bước vào phòng họp dành cho lãnh đạo. Căn phòng này cũng như các căn phòng bên cạnh, rất tĩnh mịch. Ông Trưởng ty Công an Ninh Binh ngồi trên chiếc ghế đối diện vối ghế của Cục trưởng quay lưng về phía cửa ra vào. Trông thấy Cục trưởng, ông nói ngay:

        - Chào đồng chí!

        - Đồng chí tới lâu chưa? - Cục trưởng bắt tay mọi người.

        - Báo cáo đồng chí, mới mười một giờ trưa nay.

        - Chúng tôi đợi đồng chí một đêm mà tưởng hàng thế kỷ.

        Phó cục trưởng phụ trách công tác chống gián điệp ẩn nấp bỏ máy điện thoại trở lại bàn họp.

        - Đề nghị đồng chí cho làm việc.

        Buồng bên hệ thống thiết bị vô tuyến vẫn đang hoạt động đều đặn truyền đi các nơi trong toàn quốc những chỉ thị mật.

        - Cho mời các đồng chí tới để chúng ta cùng nhau nhận định về chiếc thuyền lạ xuất hiện ở vùng biển Kim Sơn, Ninh Bình - Cục trưởng vứt mẩu thuốc vào lọ gạt tàn, mở cặp lấy hai tấm ảnh cỡ 18 X 24 đưa cho đồng chí Trưởng ty Ninh Bình.

        - Đồng chí nhìn kỹ xem ảnh hai chiếc thuyền này có chỗ nào khác nhau không?

        Với con mắt nghề nghiệp, ông trả lời ngay:

        - Hai ảnh chụp một chiếc thuyền nhưng góc độ chụp khác nhau một chút.

        Cục trưởng cười:

        - Vấn đề là ở chỗ hai chiếc thuyền khác nhau mà ta tưởng là một - Ông chỉ tay vào chiếc ảnh thứ nhất, thấp giọng - Đây là ảnh chiếc thuyền cao su của tên gián điệp người nhái đầu tiên xâm nhập vào nước ta ở vùng biển Hải Ninh, Hồng Quảng đêm ngày hai mươi tháng hai năm một ngàn chín trăm sáu mốt. Khi vào tới đất liền, y vùi thuyền xuống bãi cát rồi đi về cứ theo kế hoạch của trung tâm huấn luyện tình báo Mỹ Khê, Đà Nẵng - Cục trưởng chỉ tay vào chiếc ảnh thứ hai, nói tiếp - Còn đây mới chính là chiếc ảnh do các đồng chí chụp được ở Kim Sơn. Xét về khả năng và điều kiện, không gian và thời gian chúng ta tạm thời kết luận: Đó là chiếc thuyền cao su của bọn gián điệp biệt kích Mỹ - ngụy đã xâm nhập vào Ninh Bình. Sau ba ngày đêm lùng sục khắp nơi không kết quả, tôi mời đồng chí lên để nghe tường tận hơn về một số chi tiết: nguồn tin ban đầu do ai cung cấp; cung cấp trong trường hợp nào - giúp chúng ta có cơ sở xác định, tìm ra phương hướng truy lùng cho thích hợp.

        Cục trưởng đứng lên kéo chiếc rèm vải đê lộ tấm bản đồ địa hình Việt Nam. Màu xanh của biển gợi cho ông Trưởng ty Ninh Bình một cảm giác buồn buồn giống như cảm giác của một cuộc chia ly vĩnh biệt. Chính ở vùng biển này, Tùng, cậu con trai của ông đã hy sinh. Đối với ông, cậu ta có lẽ là chàng trai ưu tú nhất. Mặc dù vậy, năm 1954 ông vẫn đồng ý cho cơ quan tình báo của ta huấn luyện Tùng rồi tung vào miền Nam hoạt động. Trên chuyến thuyền vượt biển từ Bắc vào Nam, cậu con trai ông và những người cùng đi trên chiếc thuyền đó đã bị biển cả cướp đi. Bây giờ đứng trước màu xanh nhớ thương đau xót ấy, chiếc gáy phẳng lỳ, với mái tóc kiểu húi cua của đứa con trai cứ lởn vởn trước mắt ông.

        Ông kéo rèm vải sát vào góc tường hơn nhìn tấm bản đồ có đánh dấu các điểm đặc biệt ở Kim Sơn. Cả ông đại tá và ông Trưởng ty Ninh Bình cùng một lúc nghĩ đến những người cung cấp nguồn tin ban đầu về chiếc thuyền lạ.

        Chính ở nơi đó bốn ngày trước, vào lúc xế trưa có một đôi vợ chồng trẻ người công giáo lội bì bõm giữa đồng cói. Thỉnh thoảng anh chồng lại cúi xuống rẽ những cây cói đổ nghiêng để cho vợ bước lên phía trước. Họ đi trong đồng cói rậm chằng chịt như níu chân mình lại, không thế đi nhanh hơn được.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25073


« Trả lời #3 vào lúc: 13 Tháng Mười, 2020, 09:19:08 pm »


        Mặt trời lên cao. Đồng cói tăng thêm màu xanh dữ dội. Một cây cói vướng chân làm méo mó gương mặt bê bết bùn của người chồng. Anh dừng lại quay về phía vợ:

        - Em có nghe thấy tiếng gì không?

        - Có chứ! - Người vợ im lặng một hồi lâu - Dân vùng biển mà không phân biệt được tiếng sóng biển với tiếng gió thì không phải dân biển. Có phải không anh?

        Họ tiếp tục đi về phía biển. Bỗng người vợ hoảng hốt đứng chôn chân trên đồng cói. Người chồng dừng lại, mặt bắt đầu biến sắc, bước chậm hơn.

        - Có vật gì lạ chôn ở ruộng cói nhà mình.

        Người chồng nhìn theo hướng tay người vợ, chân bước cả lên những cây cói đứng thẳng như những lưỡi mác. cả hai co rúm lại vì lo sợ.

        - Có lẽ ai giấu vật gì?

        - Nếu họ chủ tâm chôn cất thì làm sao lại để lộ ra như thế?

        Gió mang theo mùi sò ốc từ bãi biển xộc lên mũi cay sè. Hai người vẫn nhìn chằm chằm vào vật lạ và nói chuyện.

        - Hay về thưa chuyện với Cha?

        Người vợ giơ tay lên làm dấu cầu Chúa, nhưng người chồng vẫn im lặng. Một lúc sau, người vợ giọng yếu ớt, giục chồng:

        - Chúng mình về trình Cha chuyện này, anh ạ!

        Tiếng nói sợ hãi của người vợ như cầu khẩn.

        Khi nỗi sợ hãi đã giảm dần, người chồng mới cúi xuống lấy dao cắt cây cói to buộc ngang vào cây cao nhất trong khóm. Anh nhìn cây thánh giá mới làm, tay giơ lên cầu Chúa. Trong sự im lặng thành kính, người chồng phân vân:

        - Liệu Cha có ra đây đào vật đó đi không, hay lại đến tay mình?

        Im lặng trở lại. Bây giờ, họ không nhìn về phía vật lạ. Người chồng đưa ra một lý giải khác:

        - Hay là đi báo chính quyền thôn. Bác Tương dặn, nếu thấy hiện tượng gì lạ cứ báo cho bác ấy biết cơ mà - Và để thuyết phục vợ, người chồng nói thêm - Báo cho bác ấy là xong, mình không bận tâm gì nữa.

        Người vợ thấy chồng nói có lý định chấp thuận, song lòng thành kính của con chiên ngoan đạo lại trỗi dậy.

        - Nhưng nếu như Cha biết thì sao?

        Người chồng dường như đã nghĩ vấn đề mình định đưa ra. Anh nói:

        - Việc này không liên quan tới Cha đâu. Dân quân tìm được vật lạ chẳng qua do họ đi tuần tra phát hiện thấy. Và đây cũng là quy định của chính quyền địa phương cơ mà.

        Người vợ không hoàn toàn chấp thuận lời giải thích của chồng, nhưng cô cũng đồng ý.

        Hai người im lặng nhìn nhau, cùng đưa tay lên cầu Chúa rồi rời đồng cói ra về. Người chồng đi thẳng đến nhà ông Tương trình bày sự việc.

        - Đồng chí đã cho người ra hiện trường kiểm tra lại chưa?

        - Chính tôi đến tận nơi chôn thuyền để quan sát, gặp trực tiếp vợ chồng người thanh niên kia nghe kể lại, có thể kết luận: họ báo cáo thật.

        - Nghe đồng chí trình bày, tôi cũng tin họ là người kính Chúa, yêu nước.

        Cục trưởng ngồi nghe và suy tư như một thí sinh trong phòng thi đang tìm đáp số cho một bài toán. Ông đứng lên đi chậm và nhẹ như bước chân trên đệm không khí.

        - Theo nguồn tin của N.5 từ nước ngoài báo về, gần đây Mỹ - ngụy tung nhiều tốp gián điệp biệt kích ra Bắc hoạt động gây cơ sở, tập hợp lực lượng phản động phá hoại, tổ chức bạo loạn để đón quân Bắc tiến - Ông dùng thước kẻ, khoanh một vòng tròn quanh cái hoa thị to màu đen giữa bản đồ rồi nói tiếp - Đây là trại huấn luyện biệt kích Mỹ Khê, Đà Nẵng. Tên Chinh huấn luyện tại đây rồi được tung ra Quảng Ninh. Chiếc thuyền cao su phát hiện ở huyện Kim Sơn - Ninh Bình hoàn toàn giống chiếc thuyền Mỹ - ngụy đã trang bị cho tên Chinh. Từ những hiện tượng đó cho phép chúng ta nhận định: có gián điệp biệt kích người nhái xâm nhập vào Ninh Bình. Hắn ta là ai, sẽ nằm ở Kim Sơn hay đi đâu, thực hiện nhiệm vụ gì? Hắn hoạt động một mình hay có tổ chức? Đó là những câu hỏi đồng thời cũng là nhiệm vụ mà Bộ và Ty cần phải làm rõ.

        Cục trưởng Nguyễn Quý Dương đi đến bên bàn bật lửa hút thuốc - một thói quen khi ông suy nghĩ nhiều. Ồng nhìn về phía Trưởng ty, nói:

        - Bộ yêu cầu các đồng chí, một là rà soát lại các gia đình trong tỉnh có người chạy vào Nam năm 1954 báo cáo về Bộ trước ngày hai mươi; hai là, phát động phong trào bảo vệ trị an, lập phương án truy lùng bọn gián điệp biệt kích trong toàn tỉnh; ba là, phối hợp với Bộ cử trinh sát tiếp cận đối tượng; bốn là, từ nay Ty làm việc trực tiếp với ban chuyên án gọi tắt là NB.5 do đội trưởng1 Lê Đình Hồng làm trưởng ban.

        Sau chỉ thị của Cục trưởng, không khí cuộc họp trầm lặng hơn.

        Ông Trưởng ty Công an Ninh Bình ngồi im, đôi mắt chứa đựng điều gì sâu thẳm, kín đáo. Khi mới nhận chỉ thị, ông thường lặng lẽ, lầm lũi. Nhưng sau khi suy nghĩ, tính toán, đôi mắt ấy lại bừng sáng bất ngờ. ông nhìn thẳng vào đôi mắt Cục trưởng như thầm hẹn: Chúng tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ Bộ giao.

----------------
        1. Tương đương với chức trưởng phòng trinh sát.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25073


« Trả lời #4 vào lúc: 13 Tháng Mười, 2020, 09:19:58 pm »


       
3

        Vào lúc Ban chuyên án NB.5 Cục Phản gián Bộ Công an đang họp nhận định về chiếc thuyền lạ, tại trung tâm huấn luyện biệt kích người nhái Mỹ Khê, Đà Nẵng, trung tá tình báo Mỹ Matin cũng đang kiểm tra lại điệp viên mà chúng vừa phái ra Kim Sơn, Ninh Bình.

        Matin nhớ trước đó bảy năm khi đang ngả người trên ghế đi-văng đệm nhung đỏ, hai mắt nhắm nghiền khiến người ta tưởng y đang ngủ, Đặng Văn Sung thuộc Phủ đặc ủy Trung ương tình báo gõ cửa nhiều lần, y vẫn ngồi im. Sung mở hé cửa nhìn vào.

        - Chào ngài.

        - Cứ vào.

        Không đợi Matin mời ngồi, Sung hỏi ngay với thái độ bất bình:

        - Tôi không hiểu tại sao chính phủ Pháp lại tuyên bố đình chiến và rút quân khỏi miền Bắc Việt Nam. Làm như thế có phải là sỉ nhục nước Pháp không?

        - Việc đó là của nước Pháp - Matin vừa gõ gõ tay xuống bàn, vừa nói - Còn công việc của chúng ta là khẩn trương thảo luận một kế hoạch tuyển chọn điệp viên tung trở lại miền Bắc ngay trong thời gian Pháp và Việt Nam tiến hành tập kết. Tôi mời anh đến để lo việc đó.

        - Nhưng thưa ngài, phái đi bằng con đường nào?

        - Gần trọn đời hiến dâng cho ngành tình báo mà anh ngờ nghệch hết chỗ nói. Nó phụ thuộc vào kế hoạch chúng ta tuyển chọn, huấn luyện chứ.

        Matin là một chuyên gia nổi tiếng về Việt Nam đã bán gần trọn cuộc đời cho nghề tình báo Mỹ. Thời kỳ Việt Nam chống Pháp, y đóng vai cố vấn quân sự cho Pháp, đã từng khoác áo ngoại giao sang Liên Xô hoạt động. Năm 1953, y đến Việt Nam, nằm trong Lãnh sự Mỹ tại Hà Nội. Năm 1954, vào Sài Gòn, chui vào sứ quán Mỹ phụ trách công tác tuyển dụng điệp viên CIA người Việt Nam. Năm nay, Matin 57 tuổi, y chỉ còn một nguyện vọng là vài ba năm tới xây dựng được một mạng lưới điệp viên tung trở ra miền Bắc Việt Nam. Đó là con đường công danh và cũng là con đường y kiếm được ít tiền chuẩn bị cho việc xây cất nhà ở thành phố California.

        Đặng Văn Sung lim dim mắt nhìn mái tóc lơ thơ chải mượt về phía sau, cằm cạo nhẵn, đôi mắt ốc nhồi của Matin.

        - Thưa ngài, nhiệm vụ chính của tôi trong kế hoạch này?

        - Anh đến những khu giáo dân người Bắc di cư tìm chọn một số người, huấn luyện gấp rút tung trở lại miền Bắc hoạt động.

        Matin rút ngăn kéo lấy danh sách và lý lịch đơn giản của 386 người miền Bắc di cư vào Nam đang sống ở Sài Gòn và các thành phố, thị xã đã được y sơ tuyển đưa cho Sung.

        Đặng Văn Sung rút trong túi ra chiếc kính lúp nhìn lướt qua danh sách, không giấu nổi nỗi lo trước nhiệm vụ được giao. Hắn nghĩ, việc làm này thành công hay thất bại sẽ động chạm đến uy tín chính trị của cả Việt Nam cộng hòa. Nếu thành công, con đường công danh của hắn sẽ đạt đến vinh hoa; còn thất bại, chao ôi, cuộc đời sẽ sụp đổ hoàn toàn, những ngày cuối cùng của cuộc đời tình báo viên xế chiều lại phải ngậm bồ hòn. Biết thế, hắn vẫn không dám phản đối, coi như mệnh đã định.

        - Dạ, thưa ngài, khi nào tuyển chọn xong, mời ngài kiểm tra lại.

        Nói câu này, Đặng Văn Sung tỏ ý tôn trọng Matin, song thực tế hắn muốn kéo Matin cùng chia xẻ trách nhiệm. Gần cuối buổi nói chuyện, Matin mới nói cụ thể hơn:

        - Anh nên tuyển người quê ở tỉnh Ninh Bình, đặc biệt chú ý người gốc Kim Sơn, Phát Diệm.

        Ba tuần sau, Đặng Văn Sung trình lên danh sách 7 tên có đề bí số.

        - Trong số bảy người này, N1 quê Kim Sơn, có trình độ hơn cả. Bố là địa chủ nhà Chung bị du kích bắn chết, N1 chạy vô Nam năm 1954.

        - Những con người như thể tin tưởng được, nhưng phải kiểm tra lại.

        Matin chấp nhận Nl vào cơ quan tình báo CIA. Nhưng sau lớp huấn luyện cấp tốc, Matin không tung N1 ra miền Bắc ngay mà chuyển về Sài Gòn tiếp tục huấn luyện cho mãi đến năm 1957 mới chuyển về trại huấn luyện biệt kích Mỹ Khê, Đà Nẵng. Ớ trường huấn luyện này, lúc nào N1 cũng là học sinh xuất sắc tỏ ra trung thành với chủ, nên đã được chọn trong danh sách những người đầu tiên phái ra Ninh Bình.

        Nhưng kể từ lúc Nl xâm nhập vào đất liền đã hai ngày hai đêm, Matin chưa nhận được tin hồi âm làm y hết sức sốt ruột.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25073


« Trả lời #5 vào lúc: 13 Tháng Mười, 2020, 09:20:33 pm »


        Matin đứng lên ấn một nút trên bàn điều khiển. Tấm màn chắn trước mặt từ từ kéo về góc trái lộ ra tấm bản đồ Việt Nam với nhiều mũi tên chỉ theo chiều từ Nam ra Bắc sau một tấm mica mỏng trong suốt. Trên tấm bản đồ, từ cửa lạch Thần Phù đến cửa Đáy có những chùm đèn nhỏ xíu nhiều màu sắc trông rất đẹp mắt. Anh đèn nhấp nháy trên Hòn Nẹ, nông trường Bình Minh, xã Kim Tân, Kim Mỹ, huyện Kim Sơn, trên huyện Yên Mô, Nho Quan, Gia Khánh rồi lan rộng sang cả Nam Hà. Trên tấm bản đồ có sơ đồ bố trí các tốp biệt kích chuẩn bị cho xâm nhập vào Ninh Bình.

        Nhìn tấm bản đồ, Matin thường có thói quen im lặng hồi lâu, có cảm giác tâm đắc đặc biệt với kế hoạch "Phá cộng sản từ trong lòng cộng sản".

        - Thưa ngài, tôi sợ Nl ra Bắc bị tình cảm ủy mị làm thối chí.

        Matin nhếch mép cười:

        - Y anh muốn nói đến vợ hắn chứ gì? Chính cái tổ ấm đó lại có ích cho ta. Điệp viên của chúng ta hay của cộng sản, khi hoạt động vẫn phải có nơi ẩn nấp. Nơi đó là đâu? Tốt nhất là vợ, con, những người thân. Người vợ hôm nay không khác gì người vợ của hàng trăm năm về trước: rất thương chồng con. Cô ta sẽ là nơi cho Nl ẩn náu, là nơi giúp cho N1 lấy lại được bình tâm, không cảm thấy lẻ loi, cô độc. Điều tôi nói đã được kiểm chứng qua vụ Chinh xâm nhập vào Hồng Quảng.

        - Đó là trường hợp đã trót lọt. Nhưng, nếu như trên đường đi từ biển vào cửa lạch Thần Phù, N1 bị bộ đội, công an hay dân quân bắt thì sao?

        - Cũng có thể. - Matin thấp giọng - Nhưng tôi và anh phải kiên trì tìm chọn người tung ra Bắc thực hiện chiến dịch này. Chúng ta chỉ được phép thành công chứ không được phép thất bại - Matin im lặng nhìn Sung, hy vọng bắt gặp được một ấn tượng nào đó ủng hộ kế hoạch của y, mặc dù chỉ là ý kiến tham khảo.

        Sung nhìn qua cửa sổ có vẻ cân nhắc:

        - Tôi biết, từ tháng 9-1956, các ngài đã có chủ trương thu nạp tuyển chọn lại số GAMA cũ của Pháp. Đại tá Lansdele1 đã đích thân ra lệnh sử dụng và cải tạo trung tâm huấn luyện GAMA cũ của Pháp ở Nha Trang. Kế hoạch được lập lại từ lâu rồi, nên tôi tin ý đồ sẽ được thực hiện.

        - Tôi cũng nghĩ như thế. Bốn năm năm trời lo cho chuyến đi của N1 chẳng lẽ lại không thành công hay sao?

        Matin đứng lên vươn cánh tay như cố ý gạt đi những giây phút mệt mỏi, chờ đợi.

        - Tất nhiên, chiến lược “Phá cộng sản từ trong lòng cộng sản” không thể chỉ phụ thuộc vào một chuyến đi của Nl. Song dù sao nó cũng là viên gạch nền móng trong chiến dịch. Ở nước Mỹ, Tổng thống cũng đang chờ đợi về vụ tung người ra Bắc của chúng ta. Thượng hạ viện cũng quan tâm thích đáng đối với vấn đề này. Tháng trước, Tổng thống và những người đứng đầu Nhà Trắng đã họp bàn về chiến dịch của chúng ta nhằm trả lời sự thách thức của miền Bắc. Anh thấy không, bên kia bán cầu cũng đang theo dõi bước đi của Nl, nhìn nhận đánh giá công việc tuyển người của anh đấy.

        - Tôi hiểu! - Sung thấp giọng nói.

        Hắn hiểu câu nói vừa rồi của Matin mang nội dung động viên thì ít nhưng hù dọa thì nhiều, như đổ vấy cho hắn trách nhiệm: việc tuyển người của anh không chuẩn xác nên dẫn đến thất bại đấy. Sung thở dài. Thời gian gần đây công việc của y không được trôi chảy. Hai vụ tung người ra miền Bắc đều bị công an miền Bắc cho vào tròng. Sung kéo một hơi thuốc dài, ngửa mặt, thở thành vòng tròn rồi ngắm khói thuốc đang tỏa lên cao.

        - Nếu lần này thất bại, vợ con tôi sẽ không có cơm ăn. Nhưng tôi tin rằng rừng thập ác ở Kim Sơn sẽ là nơi cho N1 ẩn nấp khá tốt.

        - Đúng. Tôi cũng tin như anh, nhưng sự thật lại chưa trả lời chúng ta.

        - Xin ngài cứ bình tâm. Chắc là ngày mai sẽ nhận được điện báo cáo.

        - Anh không biết đã qua một phiên liên lạc rồi hay sao?

        - Ngài lo lắng quá sớm đấy. Có thể Nl đang bị bao vây chưa có điều kiện cho điện đài hoạt động... Trong phương án phái Nl đi cũng đã tính đến khả năng này cơ mà.

        Matin sa sầm nét mặt, đứng lên, giọng có vẻ bực tức:

        - Anh có thể về suy nghĩ, sáng mai đến.

        Đặng Văn Sung vừa mở cánh cửa, Matin nói theo:

        - Nhưng anh đừng đi ra khỏi nhà, đề phòng có việc gấp tôi phôn tới.

---------------
        1. Lansdele: Đại tá CIA, cha đỡ đầu Ngô Đình Diệm.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25073


« Trả lời #6 vào lúc: 13 Tháng Mười, 2020, 09:21:02 pm »


       
*

        Cục tình báo trung ương Mỹ và Phủ đặc ủy Trung ương tình báo Sài Gòn nhận được báo cáo của trung tâm huấn luyện Mỹ Khê báo cáo không bắt được liên lạc của Nl, đã cử đoàn kiểm tra do tướng Tukơ dẫn đầu đến Đà Nẵng nghe báo cáo và giải quyết tại chỗ.

        Đà Nẵng mùa hè nóng bức. Từ thành phố đi đến trung tâm huấn luyện Mỹ Khê phải vượt qua cầu Trịnh Minh Thế và đường Ngô Quyền dài vài cây số. Đoạn đường gần trại huấn luyện nằm trong khu quân sự khá vắng vẻ, chỉ có những cảnh sát đứng ở hai bên đường là không có vẻ để ý đến cái nóng nực này. Nước da màu cà phê càng làm cho sắc mặt tên nào cũng có vẻ lạnh lùng bí ẩn. Một luồng gió cát miền Trung ào qua làm vơi đi phần nào nóng bức, oi ả.

        Chiếc xe Jeep giảm tốc độ dừng lại ở trước nhà chỉ huy trại huấn luyện biệt kích Mỹ Khê. Tukơ và những kẻ tháp tùng xuống xe đi ngay lên phòng họp ở tầng hai.

        Cánh cửa sổ từ từ mở, cơn gió thoáng từ biển Thanh Bình tràn vào trong phòng mát lạnh. Phòng họp bố trí khá đặc biệt, cửa nào cũng có hai lớp cánh. Cánh ngoài làm bằng gỗ cẩm lai, còn cánh trong bằng đồng bọc nỉ cách âm. Một tấm bản đồ rộng với hệ thống đèn con nhấp nháy đánh dấu những nơi điệp viên Mỹ - ngụy cần xâm nhập ra miền Bắc do trại Mỹ Khê thực hiện. Phòng bên lưu trữ hồ sơ từng điệp viên đã được tung ra miền Bắc hoặc đang huấn luyện do các sĩ quan an ninh tình báo coi giữ. Trong trường hợp bị đối phương tấn công, để bảo vệ tuyệt đối an toàn, những sĩ quan an ninh tình báo có thể xử lý từng bộ phận, thậm chí cho huỷ toàn bộ tài liệu, hồ sơ. Ở đây còn có một hệ thống điện liên lạc thẳng với Đại sứ quán Mỹ tại Sài Gòn và Phủ đặc ủy trung ương tình báo.

        Phòng họp không rộng lắm, kê một chiếc bàn bằng gỗ cẩm lai hình chữ nhật, ở giữa có đặt bốn máy điện thoại màu sắc khác nhau.

        Tướng Tukơ bật lửa châm thuốc.

        - Nào chúng ta bắt đầu từ vụ xâm nhập người nhái đầu tiên vào Hồng Quảng.

        Matin mở cặp da lấy bản báo cáo thuyết trình với cấp trên.

        Sau khi khẳng định vụ phái người đầu tiên ra Bắc vẫn tiến triển tốt, Matin trình bày kỹ hơn về vụ phái N1 xâm nhập vào huyện Kim Sơn:

        - Hai năm huấn luyện, Nl với năm người trên chiếc tàu số hiệu NB-15 được đưa ra miền Bắc. Sau gần một ngày đêm trên biển, tàu NB-15 đến phao số không nơi thẳng góc với huyện Kim Sơn, Ninh Bình hồi một giờ đêm ngày mười hai tháng sáu, Nl rời tàu NB-15 xuống thuyên cao su xâm nhập vào đất liền - Matin đứng lên kéo rèm che trên tường để lộ toàn bộ tấm bản đồ miền Bắc - Gần hai tiếng sau, N1 đã đi vào khu vực náy - Matin chỉ vào khu vực BM2.

        - Biển số tàu NB-15 là biển số của chúng ta đăng ký chứ?

        - Thưa ngài, đó là biển số đăng ký theo tàu đánh cá của tỉnh Ninh Bình. Thậm chí, trước khi xuất phát một tuần, chúng tôi đã sơn lại giống như màu sơn của tàu đánh cá Bắc Việt. Trên đường về tàu NB-15 bị tàu công an vũ trang tỉnh Thanh Hóa phát hiện đuổi theo. Lực lượng trên tàu đánh trả và chạy ra hải phận quốc tế an toàn.

        - Có tin tức gì về N1 chưa?

        - N1 đã vào nằm vùng ở bãi sú vẹt khu NM2 chờ Sư tử biển cho người ra đón.

        - Sư tử biển cho ai ra đón? Người đó là người thế nào?

        - Đó là N5 do Sư tử biển tuyển dụng, huấn luyện, gia đình đang ở Vũng Tàu, còn anh ta ở ngoài đó với lý lịch một người giang hồ, vô gia cư, một lòng kính Chúa, được giáo hội địa phương Phát Diệm trả lương.

        Tướng Tukơ cau mặt nhìn Matin, hỏi:

        - Sư tử biển đã ra đón N1 chưa?

        - Chúng tôi vẫn chưa nhận được điện của Nl.

        - Nl ra Bắc sống ở đâu?

        - Sống tại nhà thờ mà Sư tử biển vẫn thuyết giáo.

        Mặt Tukơ tái đi, đập tay xuống bàn, gầm lên:

        - Còn ai ngốc hơn anh nữa không? Để cho Nl sống trong nhà thờ, nếu đổ bể thì không những hai người mà cả mạng lưới của chúng ta ở Ninh Bình đều bị sa bẫy - Tukơ thấp giọng hơn - Chính vì tôi ý thức được điều ngờ nghệch của các anh nên đã điện trực tiếp cho Sư tử biển không đón Nl về nhà thờ.

        Bây giờ đến lượt Matin hoang mang:

        - Thưa ngài, như vậy Nl sống ở đâu?

        - Vấn đề đó do các anh họp bàn. Bằng giá nào tôi cũng không cho các anh chuyển điện đài về nhà thờ. Các anh phải chấp hành lệnh này.

        - Ngài cứ yên tâm. Chúng tôi sẽ chấp hành nghiêm túc - Matin nhìn Đặng Văn Sung như muốn khẳng định sự nhất trí giữa Cục tình báo Trung ương Mỹ và Phủ đặc ủy Trung ương tình báo - Mọi việc chúng tôi đều tiến hành theo lệnh của Ban lãnh đạo cao nhất của cơ quan tình báo trung ương Mỹ.

        - Nhưng các anh nhớ rằng, để đảm bảo thắng lợi của chiến dịch, các anh chỉ được biết đến những vụ do các anh trực tiếp chỉ đạo.

        Đặng Văn Sung bấm nút chuông trên bàn.

        Vài phút sau, hai nữ phục vụ vận đồ trắng, khoảng hai mươi tuổi bưng hai khay đựng các đồ uống tới. Họ chưa kịp quay ra thì hai người phục vụ khác lại bưng đồ nhậu đến. Cả bốn người lặng lẽ rời khỏi phòng họp để cho những người chủ của họ tiếp tục công việc hệ trọng mà bổn phận họ không được biết đến.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25073


« Trả lời #7 vào lúc: 13 Tháng Mười, 2020, 09:21:55 pm »


       
4

        Ban chuyên án NB.5 chuyển trụ sở về một ngôi nhà hai tầng tại thị xã Ninh Bình, bên dòng sông Đáy. Ngôi nhà này yên tĩnh, giống như một trạm khí tượng quay mặt về phía núi Cánh Diều. Ở đây đã đón nhận tất cả những tin tức liên quan tới vụ truy lùng gián điệp biệt kích xâm nhập vào Kim Sơn.

        Đã ba ngày, trưởng ban chuyên án Lê Đình Hồng chưa hề có phút nghỉ ngơi. Hôm nay, qua khung cửa sổ, từ phòng làm việc trên gác hai, ông nhìn ra dòng sông Đáy nặng đỏ phù sa đang chảy ra biển, ông ngả người trên ghế bành, tay đỡ đầu, suy nghĩ, phân tích các sự việc liên quan tới vụ án. Nguyễn Mạnh Hùng nhìn sắc mặt Lê Đình Hồng -  người quen giấu những biểu hiện tình cảm của mình, anh đoán ngay trong ông đang phải chống đỡ với bệnh tật một cách ghê góm. Ban chuyên án nhận hết bức điện này, báo cáo khác từ các tổ truy lùng, các đài săn sóng gửi về, nhưng tất cả đều không có kết quả.

        Lê Đình Hồng ngồi yên lặng trên ghế bành nghe tiếng dòng sông Đáy chảy vừa gần lại vừa xa. Tiếng dòng sông chảy tạo nên âm thanh êm nhẹ giúp ông suy tư trong phút giây căng thẳng. Đối với nhiều người, những lúc công việc không tiến triển được thường là những giây phút nặng nề mệt mỏi nhất. Nhưng với ông Hồng, lúc đó ông không cảm thấy mệt mỏi mà chỉ nghĩ về những ngày đã dẫn ông vào làm công tác bí mật.

        Bố mẹ ông sông trong cảnh bần hàn của một gia đình nông dân phải làm việc cho địa chủ, chỉ biết nghe chửi mắng và đánh đập. Tối đến, cả nhà chui vào một túp lều dột nát, tối tăm, lợp bằng thân cây đay. Lê Đình Hồng lớn lên trở thành đứa trẻ chăn trâu cho địa chủ. Mãi tới khi Cách mạng tháng Tám thành công, cậu thiếu niên ấy thấy nhiều người đi theo cách mạng, cũng bỏ nhà địa chủ đi theo Việt Minh hoạt động bí mật, rồi bị bắt, và đưa ra xử tại tòa án binh Pháp. Từ khi bị bắt cho đến khi đứng trước tòa, ông chỉ khai là con chiên ngoan đạo. Cố đạo đến xin rửa tội đề nghị giảm án tử hình xuống tù chung thân và đày lên Sơn La giam cùng anh Phan Thanh Hằng công an khu Ba. Hai người trốn tù, bắt liên lạc với công an khu Việt Bắc tiếp tục hoạt động. Những ngày ở tù, bị tra tấn, nhưng ông không để ai biết ngoài Mạnh Hùng. Mỗi khi ông ngồi chết lặng trên ghế là lúc cơn đau trỗi dậy.

        Lê Đình Hồng mở gói thuôc lá sợi Nho Quan lấy tay vê vê.

        Trưởng phòng Cơ yếu Ty Công an bước vào.

        - Báo cáo đồng chí, có điện từ Hòn Nẹ báo về.

        Trưởng phòng Cơ yếu chuyển cho ông tờ giấy trắng đục có ghi chữ "tuyệt mật" ở góc trái.

        "Điện mật mã

        1 giờ đêm hôm nay, 13 tháng 6, đài săn sóng của chúng tôi ở Hòn Nẹ bắt được làn sóng lạ. Tính phương vị đài phát, xác định được đài đó đặt ở giữa nhà thờ xứ xã Kim Tân và khu vực BM2 phát về hướng nam.

        Chúng tôi không dịch được bản mật mã, xin chuyển toàn văn bức điện đó về cho NB5".

        Trong phòng làm việc, Nguyễn Mạnh Hùng vẫn đi đi lại lại. Anh là cấp dưới, song là người cộng tác nhiều năm với trưởng ban Lê Đình Hồng nên nói năng khá thoải mái.

        - Thế là thêm một chứng cứ nữa khẳng định có gián điệp biệt kích đang hoạt động ở Kim Sơn. Nhưng buồn một nỗi chúng ta chưa dịch được nội dung bức điện.

        - Anh cho tôi xem - Mạnh Hùng vừa đề nghị vừa đưa tay về phía trưởng ban.

        - Đề nghị anh cho chuyển bản mật mã về Hà Nội để các chuyên viên phá mã của ta dịch.

        Bản mật mã được cấp tốc chuyển về Bộ, nhưng nhiều chuyên viên giải mật mã của Bộ cũng đành bó tay. Mọi người đều thừa nhận khóa mã rất phức tạp.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25073


« Trả lời #8 vào lúc: 13 Tháng Mười, 2020, 09:22:13 pm »


        Hai ngày sau, cũng vào một giờ đêm, đài săn sóng ở Hòn Nẹ lại nhận được bức điện mật mã. Xác định phương vị và tần số, các chuyên gia của ta vẫn khẳng định do chiếc đài trước phát đi. Các chuyên gia phá mã của Bộ vẫn không dịch được mã, chỉ khẳng định kẻ địch đã sử dụng khóa mã khác.

        - Muốn biết được nội dung bức điện, chúng ta chỉ có thể đợi Hà Nội trả lời.

        - Chúng ta cần bản dịch bức điện, nhưng không có nó thì đành bó tay để mặc bọn gián điệp biệt kích hoạt động hay sao - trưởng ban chuyên án Lê Đình Hồng hỏi Mạnh Hùng. Dừng một lúc ông nói tiếp - Hà Nội phải theo dõi chiến trường cả nước, biết bao nhiêu chuyên án. NB.5 do chúng ta đặc trách lo liệu, vì vậy một mặt vẫn phải yêu cầu Hà Nội dịch, một mặt không chờ đợi mà chủ động truy tìm. Đồng chí hãy chỉ huy đài săn sóng của ta hướng về khu vực xã Kim Tân, khu vực BM2, còn tôi chỉ huy các tổ lùng sục.

        Mạnh Hùng im lặng.

        - Tôi cũng đồng ý phương án đó. Các đài dò sóng của ta cần di chuyển đến gần mục tiêu. Theo tôi, nên tăng cường thêm một đài ở cửa lạch Thần Phù, đặt trên chiếc thuyền để có thể di chuyển kịp thời tới nơi đài phát. Bằng cách đó, chúng ta sẽ rút ngắn dần khoảng cách giữa đài phát và đài săn sóng.

        Sau khi thống nhất kế hoạch, trưởng ban chuyên án Lê Đình Hồng và Mạnh Hùng rời thị xã Ninh Bình đi về Kim Sơn.

        Ôtô đưa hai người về gần tới thị trấn Phát Diệm, trời bỗng đổ mưa. Ôtô cứ rẽ mưa lao đi.

        Những con chiên kính Chúa ra khỏi nhà thờ tỏa về các xóm xã Lưu Phương. Họ lặng lẽ đi trong mưa, mắt nhìn chằm chằm vào tượng Chúa và những cây thập ác hai bên đường, nói nhỏ:

        - Thế là Người khỏi khát.

        Những giáo dân ở đây mải mê nhìn tượng Chúa đến nỗi mưa đã nhẹ hạt mà họ cũng không hay biết.

        Xe dừng lại trước trụ sở công an huyện. Trưởng ban Lê Đình Hồng và Mạnh Hùng chia tay nhau. Trưởng ban cùng với tổ truy lùng của Đặng Văn Thành đi xuôi về phía nông trường Bình Minh ra khu vực BM2. Những đám mây lớn ở phía đông vẫn ùn ùn xuất hiện. Những tia chớp thỉnh thoảng lóe lên như đâm vào bụng các đám mây. Lại một trận mưa nặng hạt đổ xuống. Mãi chiều tối, tổ truy lùng của Thành mới vượt được qua nông trường Bình Minh đúng lúc mưa trút xuống như thác đổ.

        - Đồng chí dẫn tôi đến nơi có cây sú vẹt bị gãy cành.

        Bốn người lội bì bõm trong bùn ngập đến đầu gối. Họ đi thành hàng dọc về phía biển đang gào thét sau giấc ngủ gần một năm. Gần một đêm một trận mưa như đổ nước, yên lặng lại đè nặng một cách kỳ lạ lên rừng sú vẹt, hòa trong tiếng biển rì rào sóng vỗ.

        - Báo cáo đội trưởng, đây là cây sú vẹt bị gãy cành.

        Lê Đình Hồng quan sát tất cả, không thấy dấu vết gì nghi vấn như mẩu giấy, mẩu thuốc lá hút còn thừa, hoặc thức ăn rơi vãi.

        - Đài dò sóng của ta đặt tại Hòn Nẹ thu được làn sóng ở khu vực này phát đi. Tôi cùng các đồng chí đến đây hy vọng tìm được dấu vết chúng để lại.

        Đội trưởng Lê Đình Hồng đi xung quanh từng cây chăm chú xem xét từ gốc đến cành để cố tìm các chứng cứ nhỏ bé trong cái thế giới bí hiểm. Bỗng ông đứng nguyên tại chỗ nhìn kỹ cành sú vẹt cách cây sú vẹt gãy cành khoảng năm mét. Ông tiến đến, vít ngọn cây, cẩn thận xem xét, có một đoạn vỏ bị xước. Ông căng óc phán đoán: có thể đó là nơi buộc dây ăng-ten.

        - Đồng chí Mạnh kéo cành sú vẹt gãy cho tôi xem - Ông ra lệnh.

        Thượng sĩ Mạnh kéo cành sú vẹt đến một vũng nước, té nước cho trôi bớt bùn, đưa cho đội trưởng Lê Đình Hồng. Ông vạch từng lá, xem kỹ từng cành nhỏ và cũng phát hiện thấy có vết xước, ông reo lên:

        - Đây rồi, các cậu ơi!

        Cả tổ truy lùng chạy đến. Ông chỉ vào cành sú vẹt xước vỏ giải thích:

        - Địch đã buộc dây ăng-ten vào cành cây này.

        - Nhưng thưa đồng chí, giải thích như thế nào về việc dây ăng-ten kéo căng đến mức gãy cành.

        Ông Hồng suy nghĩ hồi lâu.

        - Có thể khi tháo dây ăng-ten hắn đã vít cành sú vẹt quá mạnh.

        Cả bốn người tiếp tục tìm kiếm. Bỗng trung sĩ Lâm lại phát hiện thấy có một vật nhỏ màu vàng dài khoảng 2 centimét.

        - Báo cáo anh, có vật lạ!

        Trưởng ban chuyên án Lê Đình Hồng đến gần quan sát.

        - Bề ngoài màu vàng, bên trong xốp như bấc.

        - Đề phòng đó là loại thuốc độc - Đội trưởng Lê Đình Hồng nhắc nhở và ra lệnh - cẩn thận thu vật đó gửi về Hà Nội phân tích.

        Cả bốn người tiếp tục xem xét gốc cây, cành cây xung quanh khu vực bán kính khoảng một trăm mét, song chẳng thấy thêm vật gì khác. Họ đành trở về nơi tập kết.

        Dưới ánh trăng và sương đêm, cả rừng sú vẹt như ngủ say trong tiếng ru của biển.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25073


« Trả lời #9 vào lúc: 13 Tháng Mười, 2020, 09:23:08 pm »


       
5

        Trên toàn tuyến từ cửa lạch Thần Phù đến cửa Đáy có khoảng hai mươi tổ truy lùng của công an và hàng ngàn tốp dân quân, thanh niên, học sinh các xã ven biển lùng sục nhưng không phát hiện được tên gián điệp biệt kích nào.

        Việc chính trong chuyến đi lần này của ông Hồng là kiểm tra hoạt động của các tổ lùng sục và quan sát lại nơi có khả năng địch dừng chân đánh điện đài. Một phần, ông nghĩ rằng đây là trách nhiệm, đồng thời cũng muốn là người đầu tiên nói chuyện với tên gián điệp nếu như tóm được hắn.

        Lê Đình Hồng trở về trụ sở Ban chuyên án khi trời đã chạng vạng tối.

        Ông mở cửa và lặng lẽ ngồi vào bàn làm việc, hút tiếp điếu thuốc cuộn rồi vứt mẩu còn lại qua cửa sổ, cầm ống nghe.

        - A lô! Cho tôi nói chuyện với kỹ sư Minh.

        Từ đầu dây bên kia trả lời:

        - Dạ. Tôi là Minh, tổ trưởng tổ hóa nghiệm.

        Giọng bực tức, ông Hồng nói to:

        - Tại sao đồng chí vẫn chưa chuyển kết quả hóa nghiệm viên thuốc độc cho tôi.

        - Ôi! Sao đồng chí lại trút tội lỗi lên đầu tôi? Đồng chí trưởng ban chuyên án ạ, chính đồng chí đã trói tay chúng tôi rồi. Đồng chí ra quyết định, tất cả các tang vật vụ án đều chuyển về Hà Nội cơ mà. Chấp hành quyết định đó, chúng tôi đã chuyển ngay mẩu bấc nghi có tẩm thuốc độc về Cục kỹ thuật Bộ.

        Ông Hồng cười, giọng chân thật:

        - Mình quên mất, cứ tưởng giao cho tổ kỹ thuật Ty - Giọng ông ôn tồn hơn - Đã hơn ba ngày ba đêm mà Hà Nội vẫn chưa trả lòi kết quả hay sao?

        - Chúng tôi vẫn điện hỏi, song chưa được trả lời.

        - Đồng chí tiếp tục giúp chúng tôi nhắc Bộ trả lời sớm. Chiến đấu mà chậm như rùa thế thì kẻ địch đã cao chạy xa bay rồi mà vẫn cứ nằm chờ.

        Ông Hồng tức tối, buông ông nghe rồi lục tìm thuốc lá, miệng lẩm bẩm:

        - Một đống kỹ sư hóa học đào tạo chính quy hẳn hoi về mà không tìm ra được chất độc tẩm trong một đoạn bấc, thì trinh sát chiến đấu khẩn trương thế nào được cơ chứ?

        Đội phó Nguyễn Mạnh Hùng xoa dịu nỗi bực tức của đội trưởng:

        - Đồng chí Hồng ạ! Đôi khi tôi nằm mơ trở lại thời kỳ còn là lính, mọi việc mình tự đi làm, tự viết báo cáo nên bao giờ cũng được biết kết quả sự việc đầu tiên. Còn bây giờ là người chỉ huy, lại phải đợi anh lính đi điều tra báo cáo nên chúng ta không bao giờ nhận được kết quả sớm nhất, có phải không đồng chí trưởng ban chuyên án?

        Lê Đình Hồng quẳng điếu thuốc lá đang cháy dở:

        - Cậu có mang theo chai "thuốc bổ" không?

        - Có. Chỉ cần một chén nhỏ là mang đi tất cả mọi mệt nhọc.

        - Loại thuốc bổ gì đấy?

        - "Quốc lủi" Kim Sơn chính hiệu.

        Hai người đi vào phòng ăn với chai rượu gần đầy.

        Họ vừa ăn cơm xong thì đồng chí Trưởng ty Công an Ninh Bình đến.

        Từ ngày có chiếc thuyền lạ xuất hiện ở Kim Sơn, ông Trưởng ty thường xuyên có mặt tại trụ sở Ty để chỉ đạo chiến dịch lùng sục.

        Đội trưởng Lê Đình Hồng nhận thấy sắc mặt vui vẻ khác thường của ông Trưởng ty, nheo mắt, hóm hỉnh nhận xét:

        - Cứ theo con mắt không đến nỗi nhìn gà hóa cuốc của tôi thì đồng chí đã tóm được tên biệt kích đúng không?

        - Tại sao đồng chí lại hỏi như vậy?

        Ông Hồng nhận ra sự thiếu tế nhị vừa rồi của mình, thân mật giải thích:

        - Vì thấy đồng chí có vẻ vui hơn.

        Ông Trưởng ty cười:

        - Đã là người chỉ huy trên trận tuyến không tên này thì dù giành được thắng lợi hay đang gặp khó khăn, sắc mặt cũng không được thay đổi.

        Sau những câu hỏi xã giao, họ trao đổi với nhau về công việc.

        - Đồng chí báo cáo xem kết quả của các tổ lùng sục có gì giúp ta làm sáng tỏ vụ án không?

        - Cho tới nay vẫn chưa có kết quả gì ngoài hiện tượng chiếc thuyền và cành sú vẹt gãy mà đồng chí đã biết.

        - Về chiếc đài lạ phát từ khu vực BM2 đã xác định được chính xác nơi phát chưa?

        - Báo cáo đồng chí, những ngày đầu xác định vị trí đài phát ở khu vực BM2 luôn luôn lưu động nhưng khoảng cách lưu động không xa, chứng tỏ người sử dụng điện đài có kinh nghiệm.

        - Khoảng cách xác định giữa hai nơi phát cách xa bao nhiêu?

        - Một kilômét?

        - Nào, chúng ta cùng xem cụ thể.
Logged

Trang: 1 2 3 4 5 6 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM