Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 30 Tháng Mười Một, 2020, 02:47:35 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Chuyện kể về Trung tướng Nguyễn Bình - Thiếu tướng Bùi Sinh  (Đọc 1017 lần)
0 Thành viên và 2 Khách đang xem chủ đề.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10099


Lính của PTL


« Trả lời #20 vào lúc: 26 Tháng Bảy, 2020, 07:37:32 am »

*
*   *

Công việc quan trọng đầu tiên là thống nhất lực lượng vũ trang đã tạm xong nhưng còn đánh giặc thế nào, đó chính là vấn đề phải được tiến hành ngay, bắt đầu từ công việc nghiên cứu tình hình quân địch để tìm ra cách đánh thích hợp. Đồng chí Nguyễn Bình suy nghĩ rất lung. Giặc Pháp đã chiếm Sài Gòn. Quân ta tất thảy đều đã rút ra vòng ngoài làm nhiệm vụ bao vây chặn đánh địch không cho chúng mở rộng mặt trận ra các tỉnh. Vậy thì bên trong Sài Gòn, bọn địch ra sao, ta có thể bắt chúng phải đối phó cả từ hai phía, trong đánh ngoài vây? Nếu vậy, phải nắm được cả tình hình địch và tình hình ta bên trong Sài Gòn. Không thể giao cho ai khác làm việc này mà chính mình phải tự thân nắm bắt tình hình để quyết định chủ trương cho thật chính xác.

Từ Hội nghị quân sự An Phú Xã về Tân Uyên kiện toàn Bộ chỉ huy quân sự khu miền Đông, đồng chí Nguyễn Bình chuẩn bị ngay việc đột nhập vào Sài Gòn để nắm tình hình. Trong cơ quan có các nhà trí thức tin cậy lại am hiểu tình hình Sài Gòn như giáo sư Phạm Thiều đã từng dạy trường Pê-truýtx Ký và hồi khởi nghĩa là thủ lĩnh thanh niên vùng Thị Nghè; hoặc như luật gia Lê Đình Chi người miền Bắc vào Nam làm việc ở tòa án Sài Gòn, đã bỏ hết cơ nghiệp lại thành phố đi theo kháng chiến. Đồng chí Nguyễn Bình liền đem ý định của mình bàn với hai người.

- Tôi muốn đánh vào đầu não của địch. Muốn thế phải nắm tình hình thật chính xác. Vì vậy tôi muốn vào Sài Gòn một chuyến, hai ông thấy thế nào?

Giáo sư Phạm Thiều cho biết đã về Thị Nghè ba ngày, thấy tình hình không có gì nguy hiểm lắm.

- Không, tôi muốn vô tận trong Sài Gòn.

Luật gia Lê Đình Chi tiếp lời:

- Thị Nghè là vùng ngoại ô, cũng nguy hiểm. Vô Sài Gòn thì nguy hiểm hơn nhiều.

- Tôi biết chuyên đi này nguy hiểm - Đồng chí Nguyễn Bình khẳng định - Nhưng không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con. Vấn đề là phải chuẩn bị thật kỹ càng, dự đoán được những tình huống bất ngờ có thể xảy ra để có cách đối phó. Tốt nhất là không để rơi vào tình thế bị động do các tình huống bất ngờ mà mình không lường trước được.

Luật sư Lê Đình Chi chợt nhớ:

- Phải rồi, ở Thị Nghè tôi có một người bạn đồng nghiệp, luật sư Nguyễn Thành Vĩnh quê Mỹ Tho, gia đình đại điền chủ nhưng rất yêu nước, đã từng học luật bên Pháp, từng là chánh án tòa án Sài Gòn trước và sau ngày khởi nghĩa. Hiện ông Vĩnh vẫn còn hai biệt thự trong Sài Gòn giao cho người nhà trông nom. Ông có xe riêng. Người nhà vẫn thường ra vô Sài Gòn. Nhất định luật sư Vĩnh có thể giúp được khu trưởng.

Quả nhiên, khi luật sư Lê Đình Chi đưa đồng chí Nguyễn Bình vào Thị Nghè gặp luật sư Nguyễn Thành Vĩnh nói rõ ý định, luật sư Vĩnh nói ngay:

- Được chớ! Tôi biết rõ là lâu nay bọn Tây không nhòm ngó tới ngôi biệt thự của tôi trong thành phố. Vì sao chắc hai anh cũng hiểu. Cũng là nằm trong âm mưu mua chuộc trí thức của họ. Anh Ba về đấy ở thì sẽ được yên ổn. Lái xe của tôi, Hai Danh sẽ đưa anh Ba đi những nơi anh cần đến. Chị bếp, chị Tám Sương sẽ lo cơm nước cho anh Ba. Hai người này là hai người giúp việc thân tín nhất của gia đình tôi, tôi coi như người trong nhà vậy. Anh Ba cứ yên tâm.

Luật sư Nguyễn Thành Vĩnh cho gọi lái xe Hai Danh đến giới thiệu đầy đủ rồi nói:

- Tôi giao anh Ba Bình cho Hai Danh đó nghe. Chú lấy xe hơi đưa anh Ba về nhà mình và đi các nơi anh Ba muốn đến. Nhớ, chú vừa là sốp-phơ vừa là gác-đờ-co cho anh Ba nghe không. - Luật sư Vĩnh quay lại nói tiếp với đồng chí Nguyễn Bình: - Anh Ba cứ tin tưởng ở Hai Danh. Chú ấy là người thân cận nhất trong số những người giúp việc cho tôi đấy.

Hai Danh lễ phép nói với đồng chí Nguyễn Bình:

- Thưa anh Ba, nếu có ai hỏi về anh Ba, tôi sẽ nói anh Ba là “tầng khao” của ông chủ ở Mỹ Tho lên được không ạ?

- Được quá! Đồng chí Nguyễn Bình cười quay lại phía luật sư Nguyễn Thành Vĩnh: - Tôi sẽ là “cai đồn điền” của ông! Hai Danh sáng ý đấy. Thế mà mình chưa nghĩ tới.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10099


Lính của PTL


« Trả lời #21 vào lúc: 26 Tháng Bảy, 2020, 07:39:18 am »

*
*   *

Đồng chí Nguyễn Bình vẫn mặc trang phục người Hoa màu đen để vào Sài Gòn. Nhìn bề ngoài người ta có thể nghĩ đồng chí là chủ một hãng buôn ở Chợ Lớn đang đi chạy “áp-phe”.

Ngay hôm đầu, đồng chí Nguyễn Bình đã bảo Hai Danh cho xe chạy qua khu vực nhà thờ Đức Bà, chạy với tốc độ chậm, qua ngang bốt Ca-ti-na, lướt qua nhà hàng La Pa-gốt rồi đến nhà sách An-be Poóc-tay. Quay nhìn theo nhà sách, đồng chí Nguyễn Bình lại nhớ gần hai mươi năm trước, khi còn mang tên Nguyễn Phương Thảo, đồng chí đã vào đây mua và đọc sách báo, từ say mê đọc sách báo mà quen thân một tác giả bút danh Nam Kiều (đồng chí Trần Huy Liệu), rồi trở thành đảng viên Quốc dân đảng cùng với đồng chí Trần Huy Liệu, sau đó cả hai người bị địch bắt, khép án năm năm tù, đày ra Côn Đảo. Ở Côn Đảo, gặp anh em tù cộng sản tuyên truyền vận động, cả hai đồng chí Trần Huy Liệu và Nguyễn Phương Thảo đều giã từ Việt Nam Quốc dân đảng, ngả theo lý tưởng cộng sản. Do hai người không theo Quốc dân đảng nữa, những người tù Quốc dân đảng đã “trừng phạt”, đồng chí Trần Huy Liệu bị cứa cổ, còn đồng chí Nguyễn Phương Thảo bị đâm thủng một mắt sau phải khoét đi. Nhưng đồng chí Nguyễn Bình lại vẫn thường nói vui nhưng rất ý nghĩa, “một mắt mà nhìn lại sáng hơn khi còn hai mắt”.

... Xe tiếp tục đi ngang qua nhà hát Tây, ngó thấy chỗ tòa soạn báo Journal Officiel, tờ công báo mà hồi trước đồng chí vẫn hay đọc để tìm hiểu thêm về xứ Nam Kỳ. Tiếp đến xe từ từ qua chỗ tòa soạn báo La Dépêche. Chợt nhìn thấy kế bên tòa soạn có một hiệu cắt tóc, đồng chí Nguyễn Bình liền nói với chú lái xe:

- Dừng lại đi! Tôi phải vô đây hớt cái tóc. Chú kiếm chỗ nghỉ giải khát, chừng hai mươi phút sau lại đón tôi nghe.

Hai Danh dừng xe sát lề đường rồi ra mở cửa cho đồng chí Nguyễn Bình. Anh cúi đầu chào vẻ cung kính mà lòng rất lo, nhưng nhìn thấy đồng chí Nguyễn Bình vẫn ung dung tự tại, hơi mỉm cười nhìn mình qua vành kính râm thì lại thấy yên dạ. Ai mà không lo được. Bởi cửa hàng cắt tóc trên đường Ca-ti-na chỉ cách cái bốt trùm mật thám Bazin có mấy trăm mét, nơi mà người ta vẫn coi như là địa ngục trần gian.

Qua ba ngày ăn ngủ trong biệt thự của luật sư Nguyễn Thành Vĩnh ở 35 đường Pierre, Dakao, hôm nào đồng chí Nguyễn Bình cũng bảo Hai Danh đánh xe đưa qua các phố mà đồng chí cần nghiên cứu các hoạt động của quân thù trong nội thành. Thời gian này các bộ phận lãnh đạo phong trào chính trị vẫn đang hoạt động trong Sài Gòn vừa bằng báo chí công khai vừa qua các hình thức đấu tranh của công đoàn. Kết quả chuyến thị sát này đã khiến đồng chí Nguyễn Bình nảy ra ý định táo bạo là có thể đưa chiến tranh du kích vào nội thành, không thể chỉ bao vây, càng không thể chỉ có đấu tranh chính trị.

Trở về căn cứ, sau khi báo cáo tình hình, đồng chí Nguyễn Bình bàn ngay với các đồng chí Huỳnh Văn Nghệ, Nguyễn Xuân Diệu và Phan Định Công:

- Sau chuyến đột nhập Sài Gòn, tôi thấy địch ở trong đó là ở nơi hiểm yếu song lại là nơi có nhiều sơ hở. Hoàn toàn có thể đưa chiến tranh du kích vào trong nội thành. Như vậy, với đồng bào trong đó, ta luôn luôn đem lại cho bà con cô bác niềm tự hào về những chiến sĩ Giải phóng quân, con em bất khuất của mình. Còn với kẻ thù, ta gieo sự khủng khiếp xuống đầu chúng, không cho chúng được ăn ngon ngủ yên.

- Đưa chiến tranh du kích vào bằng cách nào?

- Ta sẽ lập những đội quyết tử gồm các chiến sĩ dũng cảm thông minh dám đánh thọc sâu, đánh hiểm và bất ngờ. Tôi tin chắc rằng có thể đánh du kích ngay giữa lòng địch, xuất phát từ căn cứ nằm giữa lòng dân. Song nhiệm vụ của những đơn vị này trước hết là duy trì sự có mặt của lực lượng vũ trang ta ở nội thành, giữ uy thế cách mạng trong nhân dân nội thành, giữ vững lòng tin của mọi tầng lớp nhân dân đối với kháng chiến. Cụ thể về mặt quân sự là phải nắm địch, diệt trừ bọn Việt gian và bọn thực dân cáo già, đánh phá các cơ sở quân sự, kinh tế và cả chính trị của địch làm cho chúng mất ổn định phải đối phó từ nhiều phía. Hiện nay một số đơn vị vũ trang tự lập ra các tổ chức hoạt động địch hậu riêng như ban trinh sát Hùng Vương, ban vô hình, ban ám sát, ban trừ gian, đội cảm tử, nhóm dao găm... Như vậy rất có thể các hoạt động sẽ không thống nhất, không đúng với nhiệm vụ và bản chất của đơn vị hoạt động nội thành mà chúng ta mong muốn. Cần phải thống nhất về một đầu mối và sẽ gọi bằng cái tên bao hàm toàn bộ mục đích ý nghĩa về sự ra đời của nó: Ban công tác thành.

Sau cuộc họp này, ngày 6 tháng 1 năm 1946, Ban công tác thành số 1 được thành lập. Trưởng ban là đồng chí Nguyễn Ngọc Sớm. Phó ban là đồng chí Nguyễn Đình Chính.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10099


Lính của PTL


« Trả lời #22 vào lúc: 26 Tháng Bảy, 2020, 07:40:18 am »

Hôm tiễn anh chị em đi làm nhiệm vụ, đồng chí Nguyễn Bình xúc động dặn dò:

- Nhiệm vụ và phương châm hoạt động, chúng ta đã bàn kỹ rồi. Hôm nay anh em lên đường, sẽ trà trộn vào dòng người hồi cư để vào địa bàn hoạt động, vẫn biết đánh du kích ở vùng đồi núi hay vùng đồng bằng, chúng ta có thể từ căn cứ du kích mà xuất phát, tiến công bất ngờ rồi lại rút về căn cứ theo kế hoạch đã vạch ra. Còn giữa sào huyệt địch với mạng lưới mật thám và lính tuần tra sẵn sàng vây ráp bất cứ lúc nào thì sao? Các đồng chí hãy tin. Về thành, rừng người bảo vệ các đồng chí còn tốt hơn rừng cây.

Chiến công mở màn cho chủ trương đưa chiến tranh du kích vào trong nội thành là trận đánh bằng lựu đạn vào hiệu ăn Con gà trống vàng, nơi bọn Tây thường vào ăn uống. Hai nữ chiến sĩ Lan và Bông đã tung hai trái lựu đạn đúng lúc bọn địch vào tiệm rất đông, đang cười nói ồn ã. Lựu đạn nổ. Lợi dụng lúc hỗn loạn, hai cô lẩn vào đám đông. Tiếp đến là tiếng súng trừ gian ngày 12 tháng 3 năm 1946 của Nguyễn Thị Lan bí danh Mê Linh. Đồng chí Nguyễn Đình Chính giao nhiệm vụ cho cô diệt tên chủ bút báo Phục hưng, tờ báo chuyên cổ vũ chủ trương chia cắt Việt Nam lập chính phủ Nam Kỳ tự trị, làm tay sai cho thực dân Pháp. Nó bị Lan Mê Linh bắn chết ngay trước tòa soạn báo Phục hưng. Kế đến, ngày 29 tháng 3 năm 1946 diệt một tên Việt gian ngay trước cửa nhà riêng của hắn. Tên này có chân trong Hội đồng tư vấn của chính phủ Nam Kỳ quốc. Ngày 4 tháng 4 năm 1946 tên thứ hai trong Hội đồng tư vấn bị hạ sát. Sau hôm đó, Ban công tác số 2 được thành lập. Ngày 8 tháng 4 năm 1946, đúng hôm tướng Pháp Va-luy tới Sài Gòn, ta đánh kho đạn ở tả ngạn kênh A-va-lăng (Thị Nghè), hàng trăm tấn đạn các loại nổ tung. Đầu tháng 6 năm 1946 trưởng ban công tác số 1 Nguyễn Đình Chính cùng đồng chí Bát trực tiếp thi hành bản án tử hình một tên Việt gian về tội làm chỉ điểm dẫn đường cho giặc bắt cán bộ và phá phách cơ sở kháng chiến...

Nhận được những tin này, đồng chí Nguyễn Bình rất mừng. Đồng chí gửi thư khen, tặng phẩm và cả tiền bồi dưỡng cho anh chị em lập được chiến công.

Sang tháng 5 năm 1946, Ban công tác số 3 ra đời, có nhiệm vụ hoạt động ở khu vực Tân Sơn Nhì - Bà Quẹo; Ban công tác số 4 hoạt động ở khu vực Gò Vấp - An Phú Đông. Đến tháng 6 năm 1946 lại có thêm hai ban công tác số 5 và số 6 được thành lập. Các hoạt động quân sự trong nội thành vì thế ngày một sôi động và rộng khắp hơn. Nối tiếp sang các năm 1947, 1948, 1949, 1950... nhiều trận đánh còn gan góc và táo bạo hơn. Ví như ngày 1 tháng 7 năm 1947, đồng chí Võ Hồng Tâm dùng dao ca-níp hiệu Con chó giết tên đại tá tình báo Pháp tên là Im-phen giữa ban ngày ở ngay trong phòng số 28 của khách sạn Đê-na-xi-ông. Sau đó mấy ngày, chiến sĩ của Ban công tác số 6 đánh mìn làm sập biệt thự Hoa hồng diệt tám sĩ quan phi công Pháp. Ngày 28 tháng 3 năm 1948 đánh kho vũ khí ở Bảy Hiền phá tung ba trăm trái bom hạng nặng. Ngày 6 tháng 6 năm 1948, bốn chị trong đội nữ cảm tử Minh Khai đánh lựu đạn ở rạp Majestíc trên đường Ca-ti-na diệt tại chỗ hai mươi tên địch, trong đó có hai tên quan năm và tên trùm mật thám Pháp An-be, làm bị thương năm mươi tên khác. Đêm 18 tháng 3 năm 1950 hai tàu chiến Mỹ vừa tới cảng Sài Gòn lập tức bị giáng trả bằng đạn súng cối, phải bỏ chạy. Ngày 28 tháng 4 năm 1950, tên trùm mật thám Bazin bị bắn chết ngay tại ngã tư Ca-ti-na và lần lượt các tên cáo già thực dân Bông-vi-xi-ni và Ri-vơ-ri-a phải đền tội...

Mở đầu năm 1951, đồng chí Lê Văn Vinh thuộc Ban công tác số 9 ngang nhiên lấy xe giép trước sứ quán Mỹ đuổi theo xe của tên thực dân lợi hại Hăng-ri Đờ-la-xơ-vrô-chi-e, tung lựu đạn vào diệt luôn cả người lẫn xe.

Những năm này, có một sự kiện giết giặc trừ gian rất đặc biệt, đó là thành tích của anh Võ Gia Phục Quốc. Gia đình anh có ba anh em đều tham gia hoạt động từ ngày khởi nghĩa. Khi biết đơn vị công an xung phong quyết định trừng trị một tên Việt gian và đang tìm người có đủ điều kiện thi hành bản án, anh Võ Gia Phục Quốc tình nguyện nhận. Tên Việt gian này sợ bị trừng trị đã trốn sang Pháp nhưng vẫn tiếp tục làm nghề thầu quân nhu cho quân đội Pháp ở Đông Dương. Võ Gia Phục Quốc đã sang Pháp tìm đến tận buồng ngủ của tên Việt gian này ở đường Đờ-gôn vùng ngoại ô Pa-rỉ đọc bản án rồi mới hạ sát.

Thì ra không chỉ đưa chiến tranh du kích vào trong nội thành Sài Gòn diệt ác trừ gian mà còn đưa sang tận Pa-ri góp phần đánh thức lương tri người Pháp đòi chính phủ họ lúc bấy giờ phải chấm dứt chiến tranh mà họ gọi là cuộc chiến tranh nhơ bẩn.

Đồng chí Nguyễn Bình rất mừng là các hình thái chiến đấu trong nội thành Sài Gòn đã phát triển mạnh mẽ và đa dạng như thế. Mỗi người có những điều kiện, hoàn cảnh khác nhau, nhưng Võ Gia Phục Quốc đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Từ đầu tháng 3 năm 1946, để trả lời cái gọi là điều kiện ngừng bắn do tướng Đác-giăng-li-ơ đưa ra là quân kháng chiến phải hạ vũ khí, đồng chí Nguyễn Bình quyết định thành lập thêm lực lượng tự vệ thành gồm mười lăm khu và đội tự vệ, tổ chức theo địa bàn dân cư để đẩy mạnh hơn nữa các hoạt động quân sự trên khắp các vùng nội, ngoại thành. Từ thực tiễn chiến đấu đòi hỏi phải suy nghĩ sáng tạo ra các hình thức tổ chức và hoạt động quân sự thích hợp, các ban công tác thành sau này chuyển thành các tiểu đoàn quyết tử và đại đội biệt động vũ trang, càng làm cho bọn thực dân Pháp khốn đốn. Mặc dù quân giặc chiếm giữ Sài Gòn và các vùng phụ cận đã lên tới bốn vạn tên, nhưng những vùng hậu cứ quan trọng và xung yếu nhất của chúng vẫn bị các đơn vị biệt động vũ trang, các đội quyết tử đánh phá liên tục.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10099


Lính của PTL


« Trả lời #23 vào lúc: 26 Tháng Bảy, 2020, 07:41:46 am »

*
*   *

Về các hoạt động của mười lăm khu đội tự vệ thành cũng có những nét đặc sắc riêng. Chỉ huy trưởng Nguyễn Xuân Diệu rất mừng rỡ khi đón được đồng chí Nguyễn Văn Hoàn, bí danh là Hà Ngọc Tiếu vừa ra khỏi khám lớn đưa đến gặp Khu trưởng Nguyễn Bình, được Khu trưởng ký quyết định giao ngay nhiệm vụ chỉ huy phó tự vệ thành (Trước đây đồng chí Tiếu là cán bộ vệ quốc đoàn được đồng chí Nguyễn Bình chọn đưa về Sài Gòn thành lập tự vệ thành. Sau trận đánh lựu đạn kỷ niệm ngày 19 tháng 8, đồng chí bị bắt do có người khai ra. Tạm ước 14-9 Bác Hồ ký với đại diện Chính phủ pháp, có điều khoản thả những người bị bắt nên đồng chí Hà Ngọc Tiếu mới được trở về tiếp tục chiến đấu). Tuy vậy tự vệ thành vẫn được đặt dưới sự chỉ huy trực tiếp của Khu trưởng Nguyễn Bình. Đó là vào khoảng tháng 10 năm 1946. Đến tháng 4 năm 1947, đồng chí Xuân Diệu về làm giám đốc Trường quân chính Khu 7 thì đồng chí Hà Ngọc Tiếu lên làm chỉ huy trưởng thành bộ tự vệ. Khu trưởng Nguyễn Bình nhắc nhở các cơ quan tham mưu, chính trị, hậu cần phải chăm sóc các đơn vị tự vệ về vật chất, tinh thần như đối với các đơn vị giải phóng quân. Nhờ thế Ban chỉ huy thành bộ tự vệ đã nhanh chóng thực hiện được chủ trương xây dựng một đơn vị vũ trang tập trung có cả trung liên Bren, súng phóng lựu và các loại súng tiểu liên. Dần dần tự vệ thành được tổ chức thành một tiểu đoàn tập trung đầu tiên, đặt tên là tiểu đoàn Hoàng Văn Thụ được huấn luyện chiến thuật đánh trong thành phố; kết quả đã chủ động tiến công một số đồn bốt vùng ven, có lần đánh sâu vào Tân Sơn Nhất, Phú Nhuận đạt hiệu suất chiến đấu cao. Sôi động hơn cả lại là các hoạt động của những tổ tự vệ trong nội thành đánh địch đoạt vũ khí tự trang bị. Như trường hợp anh Đào Văn Thực tay không đánh vào gáy một tên Pháp làm cho nó ngất xỉu rồi đoạt súng ngay trên đường Lê Thánh Tông bây giờ. Vài hôm sau ở gần chợ Bến Thành, anh đã mượn đòn gánh của một chị bán hàng rong phang vào gáy một tên Pháp rồi đoạt súng... Khu tự vệ Bắc Sơn tổ chức diệt tên Đi-gô, ủy viên thường trực đảng của Đờ-gôn tại Đông Dương, một tên gián điệp lợi hại, đạt kết quả bất ngờ. Anh Nguyễn Duy Quang lái xe cho Đi-gô nhưng Đi-gô đâu biết anh chính là một chiến sĩ tự vệ. Trước khi hành động, anh đã đưa vợ và hai con nhỏ ra chiến khu. Đến ngày thi hành nhiệm vụ, đáng lẽ anh phải ra tay khi đón Đi-gô đi làm về nhưng bất ngờ hôm đó, tên Đi-gô gặp bạn lại bảo anh cho xe về trước. Vậy là anh phải chờ Đi-gô về tới cửa nhà nó mới tung lựu đạn đánh rồi lái xe một mạch ra thẳng chiến khu Gò Cát, xã Bình Hưng Hòa. Đồng chí Hà Ngọc Tiếu lập tức báo cáo thành tích của anh Nguyễn Duy Quang lên khu. Đồng chí Nguyễn Bình liền trực tiếp đến thăm gia đình và khen thưởng anh Quang rất kịp thời.

Đầu năm 1947, Bô-la-e được cử sang Việt Nam làm cao ủy Pháp thay tướng Đác-giăng-li-ơ. Bộ trưởng chiến tranh Cốt-xtơ Phờ-lo-rê và bộ trưởng quân lực Giắc Ki-nô cũng được cử sang để thị sát tình hình. Chúng huênh hoang, tuyên bố là tại Sài Gòn, thời kỳ bình định đã qua, an ninh trật tự đã được vãn hồi, chỉ còn những vụ hành quân cảnh sát. Chúng liền cho mở rộng khu sòng bạc Đại thế giới ở Chợ Lớn và mở chợ phiên ở vườn hoa Bờ-rô để chứng minh cho lời tuyên bố đó.

Đồng chí Nguyễn Bình đã họp với đồng chí Hà Ngọc Tiếu và toàn thể ban chỉ huy thành bộ tự vệ quyết định phải đánh mạnh trong thành phố, mà trước tiên là đánh phá Đại thế giới và chợ phiên. Mục đích là chống lại những lời tuyên bố huênh hoang của bọn thực dân làm cho nhân dân Sài Gòn và thế giới thấy rằng ở Việt Nam và ngay cả Sài Gòn, chưa phải đã có an ninh trật tự như chúng thường rêu rao.

Đồng chí Nguyễn Bình nhận định rằng, cho sòng bạc Đại thế giới hoạt động trở lại, bọn thực dân còn có mục đích thu thêm nguồn tài chính nuôi chiến tranh đồng thời làm cho đồng bào ta đam mê cuộc đỏ đen, trụy lạc mà quên kẻ thù xâm lược đất nước. Cho nên đánh mục tiêu này là ta bắn một mũi tên trúng ba đích.

Đội Ký Con do đồng chí Đào Văn Thực chỉ huy đã nhận nhiệm vụ quan trọng trên. Anh em đã sử dụng lựu đạn không sát thương do nữ chiến sĩ Võ Thị Nga bí mật đưa hẳn vào bên trong khuôn viên rồi mới phân phối. Đúng giờ quy định và theo quy ước đã thống nhất, bảy quả lựu đạn nổ ở bảy nơi gần như cùng một lúc. Tiếng kêu cứu hoảng loạn, cả sòng bạc tan tác, quân bài, tiền bạc rơi vãi tứ tung. Con bạc ôm đầu đạp lên nhau chạy thục mạng.

Phải mất nhiều ngày, chúng mới khôi phục lại được sòng bạc Đại thế giới nhưng số người đến không còn đông nữa.

Đánh hội chợ phiên Bờ-rô, anh em ta sử dụng loại lựu đạn tiếng nổ rất lớn và đanh nhưng hình thù lại rất nhỏ gọn. Vì thế mặc dù địch bảo vệ rất chặt chẽ mà các chiến sĩ vẫn lọt được vào khu vực chợ phiên hoạt động. Chợ phiên thưa dần người, chẳng mấy ai muốn đến nữa.

Đúng là xuất phát từ những căn cứ lòng dân chiến sĩ du kích có mặt ở khắp nơi nên anh em đã lập được những kỳ tích như vậy.

Sau khi chuyển các chi đội Giải phóng quân thành các trung đoàn Vệ quốc đoàn, đồng chí Nguyễn Bình và các đồng chí lãnh đạo chỉ huy Chiến khu 7 thấy cần phải ra một tờ báo riêng của lực lượng vũ trang, liền mời giáo sư Phạm Thiều đến bàn. Trước đây giáo sư Phạm Thiều chuyên dạy Việt văn và Hán văn ở trường Pê-truýtx Ký. Đồng chí Nguyễn Bình đâ cho người vào thành mua sắm đầy đủ mọi thứ cần thiết cho việc in ấn. Tờ báo được đặt tên là Vệ quốc, cơ quan ngôn luận của Vệ quốc đoàn Chiến khu 7. Trên măng-sét lại có thêm hai câu thơ:

Vệ quốc tinh thần cao vạn trượng
Chí Minh đại đức chiếu ngàn năm.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10099


Lính của PTL


« Trả lời #24 vào lúc: 26 Tháng Bảy, 2020, 07:42:31 am »

Giáo sư Phạm Thiều rất phấn khởi khi được Khu trưởng Nguyễn Bình tín nhiệm giao cho làm chủ bút tờ Vệ quốc. Sống với Khu trưởng Nguyễn Bình thời gian chưa dài nhưng ông đã nhận thấy ở người chỉ huy quân sự này có tấm lòng trân trọng trí thức. Trường hợp đối với kỹ sư Lê Tâm càng rõ ràng thêm.

Theo dõi một số trận đánh trong nội thành có những tình huống các chiến sĩ ta bị hy sinh hoặc bị bắt thường là do vũ khí có sự cố, khi thì đạn kẹt, khi lựu đạn không nổ, đồng chí Nguyễn Bình quyết định phải củng cố các công binh xưởng. Song làm sao có được người đủ trình độ để lo toan việc này. May sao, cuối tháng 12-1946, người của mình từ trong thành ra đưa tới văn phòng Khu trưởng Nguyễn Bình một kỹ sư. Đó là anh Nguyễn Hy Hiền, hai mươi lăm tuổi vừa tốt nghiệp kỹ sư cầu đường ở bên Pháp. Hưởng ứng lời kêu gọi của Bác Hồ khi Người sang Pháp họp, Bác mong các nhà trí thức Việt Nam về nước xây dựng Tổ quốc, Nguyễn Hy Hiền hăng hái thu xếp trở về. Nhưng mãi một tháng sau chuyến về nước của kỹ sư Trần Đại Nghĩa cùng với Bác Hồ, kỹ sư Nguyễn Hy Hiền mới về tới cảng Sài Gòn, khi kháng chiến toàn quốc đã nổ ra được ba ngày. Chính bác sĩ Nguyễn Văn Hưởng đã đón và tìm cách đưa kỹ sư Hiền ra căn cứ kháng chiến và kỹ sư Hiền được đổi tên là Lê Tâm.

Đồng chí Nguyên Bình phấn khởi nói:

 - Rất mừng là anh đã về nước và đã ra bưng được an toàn. Anh về rất đúng lúc.

- Tôi là kỹ sư cầu đường...

- Tôi biết! - Đồng chí Nguyễn Bình ngắt lời - Với kiến thức của một kỹ sư cầu đường, anh hoàn toàn có thể đóng góp trí tuệ và công sức cho công cuộc kháng chiến, không chỉ về mặt cầu đường mà còn cả về kỹ thuật sản xuất vũ khí đánh dịch trên đường giao thông, từ đó rút kinh nghiệm sản xuất các thứ vũ khí khác. Trước hết đang rất cần vũ khí phá hoại bằng chất nổ.

Đồng chí Nguyễn Bình đã cử người vào trong thành bí mật mua các loại sách có liên quan đến kỹ thuật sản xuất vũ khí và chất nổ, đồng thời dành khá nhiều kinh phí cho công việc này. Lê Tâm say mê đọc, nghiên cứu, thử nghiệm, dốc lòng với công việc. Mặc dầu chất nổ là một ngành anh không chuyên nhưng cuối cùng anh đã không phụ lòng tin cậy của Khu trưởng Nguyễn Bình, đã giúp các công binh xưởng sản xuất được những loại vũ khí đánh địch trên đường giao thông và phá hoại các công sở kho tàng của địch rất hiệu quả. Có lần anh xin được trực tiếp đánh cây cầu chiến lược trên đường số 4 từ Sài Gòn về lục tỉnh để bảo đảm kỹ thuật đã đánh là trúng. Đồng chí Nguyễn Bình thân mật vỗ vai:

- Không được đâu. Tôi không bao giờ chấp nhận một sự liều lĩnh như vậy. Anh em biệt động đặc công đã khó kiếm, một kỹ sư như anh làm ra vũ khí để anh em biệt động đặc công đánh địch còn khó kiếm hơn. Không thể để anh trực tiếp đi đánh được đâu. Anh cứ hướng dẫn một cách chi tiết cho anh em, nhất định họ sẽ chiến thắng.

Biết chọn người và giao việc rồi động viên khích lệ, nhất là đối với anh em trí thức, luôn luôn tin cậy, quỷ trọng họ, đồng chí Nguyễn Bình đã giúp cho nhiều cán bộ dưới quyền trưởng thành rất nhanh chóng. Được giáo sư Phạm Thiều giới thiệu cậu sinh viên năm thứ tư Trường y Sài Gòn đi theo kháng chiến, quê Thanh Hóa tên là Võ Cương, đồng chí Nguyễn Bình giao luôn cho anh làm giám đốc quân y viện Khu. Võ Cương đã hoàn thành nhiệm vụ rất xuất sắc, vừa mở các lớp đào tạo y tá cấp tốc, vừa lo cứu chữa thương bệnh binh.

Hồi đó, sau trận càn lớn có đủ hải lục không quân của địch vào khu căn cứ, đơn vị quân y phải di chuyển gấp nên lâm phải tình trạng thiếu đói, đến khoai cũng không có mà ăn. Ngó trước trông sau, anh em không tìm thấy một thứ gì ngoài con ngựa của Khu trưởng Nguyễn Bình. Đây là ngựa đua, được đặt tên là con Xích Thố, anh em dắt từ Hóc Môn về biếu Khu trưởng. Có điều gay go là Khu trưởng Nguyễn Bình lại đang đi vắng mấy ngày rồi, không thể nào xin được ý kiến quyết định. Làm sao bây giờ? Không lẽ để anh em đói lả đến kiệt sức, nhất là các đồng chí thương binh. Chẳng lẽ một người như Khu trưởng Nguyễn Bình thấy hoàn cảnh này mà lại tiếc con ngựa? Giám đốc quân y khu nghĩ thế và quyết định cứ giết ngựa để cứu đói.

Hôm Khu trưởng về, đắn đo mãi Võ Cương mới báo cáo được cái việc mình đã làm mà không có ý kiến của Khu trưởng.

Đồng chí Nguyễn Bình trầm ngâm khẽ thở dài rồi nói:

- Mất con Xích Thố cũng tiếc. Nhưng nếu để bộ đội xảy ra chuyện gì vì đói thì còn đáng tiếc hơn nhiều. Đó mới là chuyện lớn. Con ngựa là chuyện nhỏ. Nếu cần cho việc lớn thì mười con Xích Thố cũng không thể tiếc.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10099


Lính của PTL


« Trả lời #25 vào lúc: 26 Tháng Bảy, 2020, 07:45:28 am »

*
*   *

Chuyện nhân nghĩa thì như thế, còn khi cần nghiêm khắc, Khu trưởng Nguyễn Bình đã quyết, khó ai lay chuyển. Đó là trường hợp cần phải xử tử Ba Nhỏ, một cán bộ của bộ đội Bình Xuyên.

Khu trưởng Nguyễn Bình đã nhận được rất nhiều đơn thư của nhân dân và các cơ quan dân chính Bà Rịa tố cáo về hành động thổ phỉ của Ba Nhỏ. Anh ta xuất xứ từ dân anh chị ở Xóm Củi, tụ tập các đàn em lại thành đơn vị chống giặc Pháp. Khi mặt trận Thị Nghè, Bà Chiểu bị vỡ, Ba Nhỏ rút quân ra Bà Rịa nhưng đi tới đâu cũng bắt chính quyền địa phương nộp thuế nuôi quân, đóng ở nhà nào có gái đẹp là cưỡng hiếp bằng được. Khi nghi một người nào là Việt gian, Ba Nhỏ không cần điều tra, trực tiếp chém đầu hoặc ra lệnh bắn bỏ.

Hiện đơn vị Ba Nhỏ thuộc liên chi đội 2-3 bộ đội Bình Xuyên. Trong công văn quyết định bắt xử Ba Nhỏ, Khu trưởng Nguyễn Bình viết: “Tôi được Trung ương cử vào Nam để thống nhất các lực lượng vũ trang và nêu cao kỷ luật quân đội cách mạng. Người thân của tôi mà phạm tội, nếu là tội đáng tử hình, chính tôi đây sẽ xử tội”.

Nhưng Mười Lực, chi đội trưởng vẫn ký tên đứng đầu đơn xin cho Ba Nhỏ. Đồng chí Nguyễn Bình phải cử chi đội trưởng liên chi đội 2-3 Dương Văn Dương là một thủ lĩnh có uy tín của Bình Xuyên, đi thuyết phục Mười Lực xóa tên trong đơn. Dương Văn Dương cho Mười Lực xem lại nội dung công văn bắt Ba Nhỏ rồi nói:

- Bộ đội cách mạng là của dân và vì dân mà chiến đấu. Quân với dân phải như cá với nước. Mình phải ở sao cho dân thương thì dân mới nuôi nấng giúp đỡ mình đánh Tây thắng lợi. Đằng này Ba Nhỏ coi dân không ra gì, tới đâu cướp bóc hãm hiếp tới đó. Khu trưởng và chúng tôi quyết định xử tử Ba Nhỏ để làm gương. Anh nên xóa tên trong đơn xin tha cho Ba Nhỏ trước khi tòa tuyên án kẻo mất uy tín.

Mười Lực nghe ra, đã xóa tên mình trong bản kiến nghị.

Khu trưởng Nguyễn Bình giao cho liên chi đội 2-3 thiết lập tòa án quân sự.

Việc bắt Ba Nhỏ cũng không phải dễ dàng. Trưởng ty công an Bà Rịa không dám nhận nhiệm vụ vì sợ Ba Nhỏ liều lĩnh sử dụng lực lượng chống lại. Khu trưởng Nguyễn Bình liền giao cho chi đội trưởng Hai Vĩnh cũng là một tay giang hồ hảo hán nhưng đúng mực, đi tay không đến dùng phong cách giang hồ để thu phục giang hồ.

Trước đó Ba Nhỏ đã biết có lệnh bắt mình do đồng chí Dương Bạch Mai, ủy viên thanh tra miền Đông ký. Vì thế khi Hai Vĩnh tay không đến gặp Ba Nhỏ cũng là khi Ba Nhỏ đang định tìm bắn đồng chí Dương Bạch Mai. Vừa nhìn thấy Hai Vĩnh, Ba Nhỏ hỏi ngay:

- Anh Hai đi đâu đấy? Đi bắt tôi phải không? Tôi làm gì mà ủy viên thanh tra miền Đông Dương Bạch Mai lại ký lệnh bắt tôi?

Căng đến như thế mà cuối cùng Hai Vĩnh đã thuyết phục được Ba Nhỏ về chịu trận trước tòa, sau khi Hai Vĩnh cho Ba Nhỏ biết quyết định bắt Ba Nhỏ chính là Khu trưởng Nguyễn Bình.

Thành phần tòa án quân sự hôm đó có ba người. Chủ tọa phiên tòa là Khu trưởng Nguyễn Bình cùng hai cán bộ liên chi đội Dương Văn Dương và Tám Mạnh.

Sau khi nghe chủ tọa phiên tòa đọc tội trạng và tuyên án tử hình, Ba Nhỏ thành tâm nhận tội:

- Cảm ơn anh Ba đã chỉ rõ những sai lầm của tôi. Tội tôi làm tôi chịu. Xin tòa cho tôi một ân huệ cuối cùng để tôi tự xử lấy.

Khu trưởng Nguyễn Bình gật đầu.

- Chiến sĩ cách mạng đã nhận tội, đồng chí sẽ được một cái chết xứng đáng. Tôi cho phép đồng chí dùng khẩu súng đã gây tội ác của đồng chí để tự xử.

Ba Nhỏ cầm khẩu súng quen thuộc rồi quay nhìn mọi người:

- Các bạn hãy lấy tôi làm gương.

Nói xong, Ba Nhỏ từ từ đưa súng vào bụng nhích dần lên ngực chỗ trái tim bóp cò. Tạch. Súng không nổ. Ba Nhỏ ném súng xuống đất nói:

- Anh Ba, anh cho tôi mượn cây súng của anh.

Khu trưởng Nguyễn Bình móc súng đưa người bảo vệ mang xuống cho Ba Nhỏ. Lần này Ba Nhỏ chĩa súng ngang vành tai bóp cò. Súng nổ. Ba Nhỏ gục xuống, tắt thở.

Đúng là những giây phút cả phiên tòa phải nín thở. Bởi lẽ làm sao có thể đoán được khẩu súng trong tay Ba Nhỏ sẽ chĩa vào ai. Người ta bình luận về vụ xử án này bằng một câu rất đắt rằng “Thật là anh hùng gặp hảo hán”.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10099


Lính của PTL


« Trả lời #26 vào lúc: 26 Tháng Bảy, 2020, 07:46:46 am »

Sau vụ xử tử Ba Nhỏ, tình hình kỷ luật khá lên rất nhiều. Qua đó đồng chí Nguyễn Bình còn nhận thấy đơn vị Bình Xuyên do liên chi đội trưởng Dương Văn Dương chỉ huy là hùng hậu nhất và có kỷ luật hơn cả. Phải liên kết chặt chẽ với Ba Dương để nắm Bình Xuyên. Muốn vậy cần phải nâng Ba Dương lên chức Khu phó.

Đồng chí Nguyễn Bình nghĩ và quyết thực hiện ngay. Đây là một quyết định quan trọng trong chủ trương đoàn kết và thống nhất các lực lượng vũ trang miền Đông làm chuyển hóa nhiều đơn vị Bình Xuyên thành những đơn vị Vệ quốc đoàn vững mạnh, cũng như nhiều cán bộ bộ đội Bình Xuyên trở thành những cán bộ trung kiên trong bộ đội Vệ quốc đoàn.

Nhưng không được bao lâu, Khu phó Dương Văn Dương hy sinh. Đồng chí Nguyễn Bình vô cùng thương tiếc, đã quyết định đổi tên con kênh La-gờ-răng chạy từ Vàm Cỏ Tây tới Gãy Cờ Đen là kênh Dương Văn Dương. Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng gửi thư chia buồn cùng gia đình Khu phó Dương Văn Dương đã anh dũng hy sinh trên chiến trường Nam Bộ. Do đó anh em bộ đội Bình Xuyên vẫn giữ vững tinh thần.

Nhưng Lê Văn Viễn tức Bảy Viễn lại nảy sinh tham vọng muốn thâu tóm toàn bộ Bình Xuyên sau khi Khu phó Dương Văn Dương hy sinh. Liên chi đội 2-3 lập tức bầu Năm Hà thay chủ tướng để chặn trước tham vọng của Bảy Viễn và báo cáo lên khu, trong đó có xin ý kiến về việc mượn tiền của dân để nuôi quân. Khu trưởng Nguyễn Bình trả lời Công văn số 713KB như sau:

“Tổng hành dinh ngày 12 tháng 4 năm 1946.

Nguyễn Bình, Khu bộ trưởng khu thứ 7 nước Việt Nam.

Kính gửi đồng chí Dương Văn Hà, tư lệnh Vệ quốc đoàn Bình Xuyên.

Về việc đồng chí được cử thay đồng chí Dương, tôi rất tán thành. Mong đồng chí đừng phụ lòng mong mỏi ký thác của anh em chiến sĩ Bình Xuyên, của tôi, của đồng chí Dương Văn Dương đã quá cố, nhất là giữ tiếng tăm cho đồng chí Dương là người lỗi lạc, khác hẳn với đệ tam, đệ tứ sư đoàn chỉ lôi kéo bè phái. Có được như vậy mới thật xứng đáng với anh linh đồng chí Dương Văn Dương, người đã hy sinh oanh liệt cho Tổ quốc.

Ngoài ra, tôi không đồng ý việc mượn tiền dân. Bộ đội nên tăng gia sản xuất để dân được nhẹ phần đóng góp. Mặt khác, tôi không cho phép vợ con theo bộ đội, tránh tình trạng ô hợp như ở đệ tam, đệ tứ sư đoàn”.

Bảy Viễn thấy Năm Hà được Khu trưởng Nguyễn Bình tín nhiệm thay thế Ba Dương nắm Bình Xuyên tỏ ra buồn bực song vẫn không từ bỏ mộng tiếm quyền thâu tóm Bình Xuyên trở thành một lực lượng độc lập.

Qua một năm có nhiều biến động, giặc Pháp nống lấn dần ra, lực lượng Bình Xuyên chuyển gần hết về khu Rừng Sác trở thành như một liên khu quân sự Bình Xuyên. Đồng chí Nguyễn Bình nhận thấy vấn đề Bình Xuyên không chỉ là chuyện tranh giành quyền lực giữa nhóm này nhóm kia mà còn có ý nghĩa to lớn hơn. Nó là một lực lượng đặc biệt mà thực dân Pháp rất quan tâm. Trong khi phải tập trung quân cho chiến trường chính ở Bắc Việt Nam, chúng tìm mọi cách dựa vào các giáo phái chống cộng để bình định Nam Bộ. Với lực lượng Bình Xuyên, Pháp hiểu rõ muốn nắm được phải bắt đầu tấn công vào những con người như Bảy Viễn, giang hồ nhưng không hảo hán, sống trác táng, năm vợ rồi vẫn chưa thỏa mãn, cầm quân thì tồi, bị tấn công là cho quân rút lui liền nhưng lại tỏ vẻ gan dạ rút cuối cùng để được ba quân bái phục. Và sự thật, phòng nhì Pháp đã cho người luồn vào lực lượng Bình Xuyên thuộc quyền Bảy Viễn, chúng đã trở thành những kẻ thân cận của Bảy Viễn.

Khu trưởng Nguyễn Bình cho rằng sự kiện Bảy Viễn không còn là vấn đề cá nhàn ông ta mà đã trở thành chuyện đối phó với âm mưu của giặc Pháp đối với Bình Xuyên, đồng thời cũng là vấn đề chiến thuật, chiến lược giữa ta với Pháp ở miền Đông Nam Bô. Tuy vậy vai trò Bảy Viễn đối với các tay giang hồ vẫn hết sức quan trọng. Nếu tách được Bảy Viễn ra khỏi khu Rừng Sác thì phòng nhì Pháp khó bề thao túng.

Qua Ban công tác 145 đồng chí Nguyễn Bình nắm rất chắc tình hình Bảy Viễn đã bị phòng nhì Pháp điều khiển. Ban công tác 145 đã giúp đồng chí và lãnh đạo Khu 7 trước hết tìm hiểu thực lực các đơn vị vũ trang của ta về quân số, trang bị và nhất là về xu hướng chính trị của các cấp chỉ huy, đồng thời tiến hành thâm nhập các tổ chức phản động trong Sài Gòn - Chợ Lớn để tìm hiểu âm mưu của thực dân Pháp và bọn tay sai, tìm hiểu về lực lượng quân sự của địch, hoạt động của bọn mật vụ. Chương trình của Cút-xô nhằm thuyết phục và lôi kéo Bảo Đại theo Pháp, những hình ảnh Bảo Đại chơi bời tại Hồng Công; hình ảnh Nguyễn Tường Tam, Nguyễn Văn Sâm chụp chung với Bảo Đại; chương trình chống cộng của Vũ Kim Thành gửi Bảo Đại... đều được Ban công tác 145 thu lượm và chuyển về cho đồng chí Nguyễn Bình và lãnh đạo Khu 7. Việc Bảy Viễn ngoắc với phòng nhì Pháp là cách chơi trò nước đôi của ông ta, đồng chí Nguyễn Bình đã biết quá rõ. Cụ thể, hai tên Lại Văn Sang và Lại Hữu Tài được gọi là Tư Sang và Năm Tài là do tên đại úy phòng nhì Pháp Sa-va-ni tìm cách luồn vào để lái Bảy Viễn hành động có lợi cho chúng. Tư Sang và Năm Tài đã trở thành “cận thần” của Bảy Viễn, chúng nói gì Bảy Viễn cũng nghe.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10099


Lính của PTL


« Trả lời #27 vào lúc: 26 Tháng Bảy, 2020, 07:47:55 am »

Rõ ràng phải tách Bảy Viễn ra khỏi phòng nhì Pháp. Đồng chí Nguyễn Bình đã đề nghị, được Xứ ủy Nam Bộ chấp thuận phong cho Lê Văn Viễn tức Bảy Viễn chức khu phó Khu 7.

Bảy Viễn mở tiệc ăn mừng nhưng cuối cùng lại không về khu làm việc mà vẫn nấn ná tìm cách trụ ở Rừng Sác trực tiếp chỉ huy lực lượng Bình Xuyên, đồng thời không chịu chuyển các chi đội của Bình Xuyên thành các trung đoàn Vệ quốc đoàn.

Sau lần trực tiếp xuống Bà Rịa chỉ đạo bắt hai tên phản bội và lập tòa án quân sự tại Bà Rịa xử những tên lấy danh nghĩa Quốc vệ đội ức hiếp dân chúng, đồng thời chấn chỉnh bộ máy hành chính và quân sự của Bà Rịa, đồng chí Nguyễn Bình càng nắm rõ hơn hành vi của Bảy Viễn. Ông ta đã có một thỏa thuận ngầm kỳ quái là “Bình Xuyên sẽ án binh bất động trong khu Rừng Sác để đổi lấy sự tiếp tế quân nhu và vũ khí của Pháp”, có nghĩa là chúng âm mưu dùng vật chất cám dỗ để biến Rừng Sác từ một căn cứ kháng chiến thành một vùng đệm vô nghĩa, từ đó có thể biến hóa thành chiến khu của chúng cắm sâu trong vùng tự do. Đồng chí Nguyễn Bình còn biết được là Bảy Viễn đã ủy quyền cho Lại Hữu Tài tức Năm Tài (người của đại úy phòng nhì Sa-va-ni) vào Chợ Lớn dự các cuộc hội nghị nhằm kêu gọi các phần tử quốc gia trong hàng ngũ kháng chiến bỏ Việt Minh về thành ủng hộ chính phủ Bảo Đại. Vậy thì có cách nào kéo bằng được Bảy Viễn toàn tâm toàn ý với kháng chiến? Hay là phải bắt Bảy Viên ngay? Đã hoàn toàn có đủ bằng chứng về việc ông ta liên lạc với phòng nhì Pháp để bắt và xử tội. Làm như thế chưa phải là thượng sách, nhưng liệu có còn cách nào nữa không?

Khu phó Huỳnh Văn Nghệ góp ý kiến là nhân khi Khu trưởng Nguyễn Bình được phong trung tướng, lại được Trung ương giao trọng trách Ủy viên quân sự Nam Bộ và được cử làm phó chủ tịch Ủy ban Kháng chiến Hành chính Nam Bộ, nên đề nghị Trung ương đưa Bảy Viễn lên giữ chức khu trưởng Khu 7.

- Có thể! - Trung tướng Nguyễn Bình gật gù với Khu phó Huỳnh Văn Nghệ: - Đó là cách để Bảy Viễn phải rời Rừng Sác về khu bộ. Lên đây rồi thì phòng nhì Pháp không dễ gì thao túng. Nhưng nếu ông ta vẫn không từ bỏ âm mưu liên lạc với phòng nhì Pháp thì sao?

Số đông cho rằng khi cách mạng dùng người “thể tất nhân tình” đến như thế mà ông ta vẫn cam tâm theo địch thì đó là lỗi ở ông ta. Nhưng đồng chí Nguyễn Bình vẫn băn khoăn tuy không nói ra, rằng một khi đầu hàng Tây, nó thành trở ngại cho kháng chiến thì ai chịu trách nhiệm đây? Hậu họa này thật khôn lường.

Trung ương chấp nhận đề nghị cử Bảy Viễn lên giữ chức khu trưởng Khu 7. Bảy Viễn mừng lắm nhưng do hai tên phòng nhì xúi bẩy rằng đây là kế “diệu hổ ly sơn” nên chần chừ việc về khu để nhận lễ tấn phong. Đồng chí Nguyễn Bình phải cử Khu phó Huỳnh Văn Nghệ về Rừng Sác thuyết phục.

Khu phó Huỳnh Văn Nghệ đến tổng hành dinh của Bảy Viễn như một người bạn, nói rằng đến để cùng Bảy Viễn đi Nam Bộ nhận lễ tấn phong.

- Trung tướng Nguyễn Bình đã lập văn phòng ủy viên quân sự Nam Bộ của ông ta tại xã Nhơn Hòa Lập trên kinh Dương Văn Dương. Lễ bàn giao chức khu trưởng sẽ tổ chức tại đó. Làm long trọng lắm. Sẽ có đầy đủ các cấp lãnh đạo quân, dân, chánh Nam Bộ tới dự. Tôi đến đây bàn với anh Bảy để ta cùng đi cho có bạn.

Qua trò chuyện dài dài, ông Tám Nghệ thấy rõ là Bảy Viễn vẫn chưa muốn rời Rừng Sác, nhất là khi vào tiệc rượu nghe Bảy Viễn nói:

- Anh Tám cũng biết “giang sơn nào anh hùng nấy”.

Rồi khi rượu đã ngà ngà, Bảy Viễn bộc lộ với Tám Nghệ ý nghĩ sâu kín của mình:

- Nguyễn Bình có ý gì mà đề nghị Trung ương phong tôi làm khu trưởng? Có phải là hắn muốn “điệu hổ ly sơn” không?

- Anh Bảy! - Khu phó Huỳnh Văn Nghệ kêu lên: Anh nói gì kỳ vậy?

- Nguyễn Bình là người Bắc còn mình là người Nam. Ai cho nó cái quyền chỉ huy mình?

- Tới giờ này mà anh Bảy còn phân biệt Nam Bắc sao? Không nên! Không kể Nam hay Bắc, hễ có đức có tài là cách mạng trọng dụng.

- Nhưng Nguyễn Bình tài ở chỗ nào? Anh chỉ cho tôi coi?

- Nguyễn Bình có tài chứ! Một mình từ Bắc vào Nam, đương đầu với bao nhiêu thử thách, bao nhiêu hiểm nguy. Cái tài tuyệt trác thứ nhất là đã thống nhất được các lực lượng vũ trang về một mối và duy trì kỷ luật quân đội được nghiêm minh. Cái tài tuyệt trác thứ hai là kiên quyết đưa chiến tranh du kích vào nội thành Sài Gòn khiến cho giặc Pháp mất ăn mất ngủ với câu nói nổi tiếng “Đánh du kích trong vùng địch, chúng ta sẽ xuất phát từ căn cứ lòng dân. Rừng người che chở chúng ta còn tốt hơn rừng cây”. Kết quả chiến đấu trong nội thành thế nào hẳn anh Bảy đã được thông báo. Như vậy ta phải khách quan mà nhìn nhận Nguyễn Bình có tài...

Bảy Viễn chấp nhận về khu nhận lễ tấn phong khu trưởng nhưng lại mang theo hơn hai đại đội chọn lọc từ các chi đội đi theo với những khẩu súng máy cực mạnh vừa để biểu dương lực lượng vừa để đề phòng trúng kế “điệu hổ ly sơn”!
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10099


Lính của PTL


« Trả lời #28 vào lúc: 26 Tháng Bảy, 2020, 07:48:50 am »

*
*   *

Trước ngày làm lễ bàn giao chức khu trưởng cho Bảy Viễn, Trung tướng Nguyễn Bình, nhân danh ủy viên quân sự Nam Bộ mời tất cả cán bộ các chi đội Bình Xuyên họp, trong đó có cả Mười Trí ở chi đội 4 đã trở thành trung đoàn trưởng Trung đoàn 304 vệ quốc đoàn.

Trung tướng Nguyễn Bình tuyên bố lý do nói rằng vì lâu nay có sự không ăn khớp giữa lãnh đạo khu và chỉ huy bộ đội Bình Xuyên nên trước khi rời Khu 7, muốn bàn bạc để chấm dứt tình trạng đó. Đồng chí Nguyễn Bình nói:

- Tôi muốn giao lại cho anh Bảy một gia tài sung túc, giao lại một gia đình vui vẻ trên dưới thuận hòa. Tôi không muốn giao lại cho anh Bảy một cái nợ nần, khó khăn. Trên thực tế, Khu 7 mà tôi giao cho anh là một khu có nhiều chiến công nhất, là đàn anh trong Nam Bộ. Nhưng tôi chỉ có một thắc mắc là vì sao anh Bảy và tôi lại có sự hiểu lầm và nhiều mâu thuẫn. Giặc Pháp rất muốn lợi dụng triệt để sự hiểu lầm và mâu thuẫn đó để gây chia rẽ. Vì thế mà chủ trương chính quy hóa quân đội, Khu 8, Khu 9 đã làm xong mà khu ta còn vài chi đội Bình Xuyên vẫn chưa được tổ chức thành các trung đoàn Vệ quốc đoàn. Nhân dịp anh Bảy về Nam Bộ dự lễ tấn phong khu trưởng, lại có đông đủ các đồng chí cũng về, tôi muốn chúng ta cố gắng đánh tan những điều nghi kỵ đáng tiếc giữa chúng ta.

Đã nhiều lần trong ba năm qua, tôi mời các anh tới gặp tôi nhưng lần nào cũng không thành. Bởi vì có những kẻ xúc xiểm tung tin “một đi không trở về”. Sự thật thì anh Năm Hà, tư lệnh liên chi đội 2 - 3 về Nam Bộ họp rồi vẫn trở về bình yên vô sự. Nhở thế sau đó mới có nhiều anh em đã tới gặp tôi để bàn bạc công việc. Chỉ trừ một mình anh Bảy thì may mắn lần này anh đã về để nhận lễ thụ phong khu trưởng. Thật đáng mừng.

Vừa rồi ta bắt được một tên bí mật vô Rừng Sác chủ tâm lôi kéo các vị chỉ huy Bình Xuyên về thành dưới chánh phủ của thủ tướng Nguyễn Văn Xuân, trước hết bày mưu lập chiến khu quốc gia giả hiệu mà bên công an, anh em gọi là “chiến khu ma”. Tại sao bọn thực dân Pháp nhằm vào Bình Xuyên? Chính là bởi những chỗ còn mâu thuẫn và chưa thống nhất. Vì thế để bảo đảm an toàn cho bộ đội Bình Xuyên, cần phải chống lại âm mưu mua chuộc Bình Xuyên, chia rẽ bộ đội Bình Xuyên, tôi đề nghị bỏ hẳn danh từ Bình Xuyên. Anh em ta sẽ mang một cái tên chung là Vệ quốc đoàn. Từ nay chỉ có một chánh phủ, một quân đội. Không thể có một chánh phủ trong chánh phủ. Khu Rừng Sác được tổ chức lại như một thành trì kháng chiến. Việc thu thuế thủy lâm giao lại cho ngành thuế vụ bên hành chánh cho đúng với luật lệ Nhà nước đã ban hành.

Tôi xin nhấn mạnh lại một điểm là bạc triệu tiền muôn cũng dễ kiếm, nhưng danh dự anh hùng các anh đang có rất quý, vì danh dự đó không thể mua bằng tiền hay bằng vàng, vì danh dự đó được tạo ra bằng tấm lòng yêu nước, yêu dân, vì đại nghĩa mà hy sinh tất cả mọi thứ trên đời. Nếu các anh giữ vững được danh dự cao quý đó thì Nguyễn Bình này cũng được thơm lây vì đã tin yêu đúng những con người rất đáng được tin yêu.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10099


Lính của PTL


« Trả lời #29 vào lúc: 26 Tháng Bảy, 2020, 07:50:49 am »

*
*   *

Sau khi nhận lễ tấn phong chức khu trưởng, Bảy Viễn được mời đi xem triển lãm tranh của họa sĩ Diệp Minh Châu. Ông ta hơi chột dạ nhớ lại bài diễn văn do ông Chủ tịch Phạm Văn Bạch đọc trong lễ tấn phong có câu: “Cuộc đại tấn công của quân Pháp vô Đồng Tháp Mười vừa qua, bọn thực dân có ý đồ đánh vào đầu não kháng chiến, dọn đường đưa Bảo Đại về nước. Chúng đã bỏ tiền mua chuộc các tên buôn thần bán thánh lôi kéo các giáo phái chống lại chúng ta”. Phải chăng đúng như phán đoán của hai thằng Tư Sang và Năm Tài nói về khu là trúng kế “điệu hổ ly sơn” mà câu nói bóng gió trên là cách dọn đường để chờ thời cơ bắt hổ? Nhưng mình đâu sợ. Bảy Viễn tự trấn an. Ta đã mang theo một liên quân mạnh thì ta cũng thừa sức để tự vệ khi cần. Trung đội mạnh chọn từ chi đội 9 trung thành nhất của ta giao cho Tư Sang chỉ huy. Hai đại đội chọn từ hai chi đội 21 và 24 có cả súng máy 13,2 ly và 12,7 ly. Hiện lực lượng này đang hạ trại ở xóm Nhà Thờ thuộc ấp trên của xã Nhơn Hòa Lập không xa ấp dưới này là mấy.

Bảy Viễn đang vừa lơ đãng xem tranh vừa suy nghĩ thì Trung tướng Nguyễn Bình tới bên:

- Tôi muốn nói chuyện riêng với anh Bảy về vài vấn đề. Nói tại đây có tiện không?

- Tiện chớ. Vấn đề gì đó?

Trung tướng Nguyễn Bình khoanh tay trước ngực nhìn thẳng vào Bảy Viễn:

- Chúng tôi được tin bọn phòng nhì đã chui vào hàng ngũ của anh. Chúng lại được anh trọng dụng.

Bảy Viễn ra vẻ ngơ ngác:

- Chúng là ai vậy?

- Anh thật tình không biết? Chúng là hai anh em Lại Văn Sang và Lại Hữu Tài. Tôi muốn anh giao hai đứa cho chúng tôi. Đây là cách bảo vệ cho chính anh.

- Anh có bằng chứng không?

Trung tướng Nguyễn Bình gật đầu:

- Không khi nào quyết định một việc như thế lại không có bằng chứng. Tình báo của khu và cả bên công an cùng tiến hành điều tra, không khi nào sai lầm. Lại Hữu Tài rất nhiều lần tiếp xúc với các tổ chức của địch trên thành phố, đặc biệt là với đại úy phòng nhì Sa-va-ni. Nếu tôi trưng đầy đủ bằng chứng, anh có giao không?

- Tôi phải xem các bằng chứng đã - Bảy Viễn kiếm cớ hoãn binh: - Còn vấn đề gì nữa?

- Việc thu thuế của bộ đội Bình Xuyên. Các trung đoàn Vệ quốc đoàn ở các tỉnh đều chăm lo sản xuất để dân chúng nhẹ gánh đóng góp nuôi quân. Đó là con đường nên theo. Bộ đội cách mạng mà đi thu thuế sòng bạc với nhà chứa thì mất hết danh dự. Nhưng vấn đề đó để tính sau. Cần giải quyết những tên phòng nhì Pháp trong hàng ngũ Bình Xuyên. Bao giờ anh có thể giao chúng cho tôi?

Bảy Viễn lúng túng:

- Tôi phải xem các bằng chứng trước đã chớ!

- Được! - Trung tướng Nguyễn Bình khoát tay: Ta xem tranh.

Hôm ấy trở về nơi đóng quân, Bảy Viễn lo lắng bàn bạc ngay với Lại Hữu Tài và Lại Văn Sang nội dung vấn đề Trung tướng Nguyễn Bình yêu cầu. Năm Tài liền đưa ra kế sách là phải tính trước nước cờ cần đi, tức là phải rút vô thành ngay. Rằng người Pháp và thủ tướng Nguyễn Văn Xuân luôn luôn giang tay tiếp đón các phần tử quốc gia trong hàng ngũ kháng chiến trở về với chính phủ Bảo Đại. Bảy Viễn cho rằng theo kháng chiến mới mở mày mở mặt. Đối với thằng Tây, mình chỉ là thằng ăn cướp. Nhưng bọn phòng nhì xúm lại thuyết lý rằng thời thế thay đổi rồi, nay nước nhà đã độc lập do tài tranh đấu của cựu hoàng Bảo Đại, những người tài ba như ông Bảy về sẽ được trọng dụng. Đại úy Sa-va-ni tuyên bố sẵn sàng đón tiếp bộ đội Bình Xuyên bất cứ lúc nào và sẽ giành riêng một khu vực cho Bình Xuyên đóng quân, lính Pháp không có quyền xen vào. Năm Tài sẽ vào thành trước gặp Sa-va-ni chuẩn bị việc đón tiếp (!).

Thế là Bảy Viễn vừa nhận chức khu trưởng Khu 7, chưa làm việc ở cương vị khu trưởng được ngày nào đã nghe theo bọn phòng nhì đem quân vô thành đầu hàng. Bảy Viễn chỉ buồn vì mình đường đường là thủ lĩnh Bình Xuyên mà khi về thành chỉ mang theo được có hơn hai đại đội thì lơ láo quá. Bọn tay chân phòng nhì bâu lại lên dây cót tinh thần là về Phú Lâm sẽ tuyển thêm bao nhiêu tiểu đoàn cũng có. Nhưng cuối cùng thì cả hai đại đội hộ tống đều bỏ Bảy Viễn ở lại với kháng chiến. Bảy Viễn chỉ còn đem theo được có hai tiểu đội.

Đồng chí Nguyễn Bình biết tin, có ý định cho bộ đội đuổi theo cản lại, nếu chống cự thì tiêu diệt. Nhưng sau khi trao đổi ý kiến trong lãnh đạo, đồng chí liền giao cho Mười Trí(1) cũng là tay giang hồ hảo hán của bộ đội Binh Xuyên trước kia, cùng bạn tù với Bảy Viễn bị Pháp bắt, đày ra Côn Đảo, cùng tổ chức vượt ngục về đất liền... đuổi theo thuyết phục Bảy Viễn quay về. Mười Trí đã đi theo Bảy Viễn đến tận đường số 4 nơi cửa ngõ vào Sài Gòn, thuyết phục mọi điều phải trái, nói hết nước hết cái rằng cách mạng đã nâng chúng ta lên thành những người có nhân phẩm, ta nỡ lòng nào... Nhưng Bảy Viễn vẫn không chịu nghe.

Bảy Viễn vào đầu hàng giặc, chiếm khu Chánh Hưng làm sào huyệt, đóng đồn lập bốt dày đặc, rải chi điểm khắp nơi lùng bắt cán bộ kháng chiến. Y lại được giặc phong cho là đại tá rồi thiếu tướng giữ chức thống lĩnh lực lượng cảnh sát quốc gia. Đến năm 1953, lực lượng Bình Xuyên của Bảy Viễn lên tới hơn một vạn quân chưa kể bọn lính kín. Theo lệnh quan thầy, y giao cho con trai đem quân đi án ngữ con đường 15 từ Sài Gòn qua Bà Rịa - Vũng Tàu ngăn chặn du kích Việt Minh bảo đảm cho tàu quốc tế vào cảng Vũng Tàu an toàn.

Cuối đời, Bảy Viễn bị Mỹ - Diệm đánh cho tan tác phải cầu cứu quan thầy giúp, chạy trốn sang Pháp rồi chết ở ngoại ô Pa-ri một cách sầu thảm.


(1) Sau này là đại tá Quân đội nhân dân Việt Nam.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
Trang: « 1 2 3 4 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM