Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 05 Tháng Sáu, 2020, 05:09:44 am


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Thành phố hòa bình  (Đọc 2257 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 23710


« Trả lời #100 vào lúc: 19 Tháng Năm, 2020, 06:48:24 pm »


6

        Trước lúc rạng đông, một cơn mưa nhỏ lạnh buốt bất ngờ đổ xuống, mãi đến gần tám giờ mới tạnh. Trời lập tức sáng ra và Bốt- đa-nốp trông thấy hàng đàn xe tăng Đức đang tiến về thành phố. Trung tá đứng trên sân thượng một tòa nhà 4 tầng và từ đẩy một không gian rộng lớn mờ đục như bị che phủ bởi màn sương dẫm nước, mở rộng trước mặt anh. Không gian ẩm ướt như lung linh trong ánh kim loại đang tỏa ra trên mặt đất nham nhở vì đạn pháo trên đoạn đường thẳng cắt ngang cánh đồng, trên góc của những tòa nhà đá rải rác ở ngoại ô. Tựa như một màng thủy ngân mỏng phủ lên mặt đất trần trụi, quét lên đó màu đùng đục của mình, thậm chí hình như mái nhà gạch, nơi xe tăng Đức đang tiến đến cũng phát ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo.

        Hỏa lực mà bọn Đức bắn từ mười lăm phút trước đây trên toàn tuyến phòng thủ đã hơi yếu đi và đã chuyển đến gần thành phố hơn. Lúc này ở xa, về bên phải đã trông thấy đạn pháo và lựu đạn nổ trên vị trí của các phân đội bộ binh, giữa những ngôi nhà của nông trường quốc doanh ngoại ô, nơi đặt sở chỉ huy của Đu-bốp, trung đoàn trưởng trung đoàn NKVĐ, ở ngay cổng vào trên trạm gác, bên cạnh những ngôi nhà thấp với mảnh vườn trước cửa. Bên trái họ là đám khói dày màu lam hầu như đứng im trong bầu không khí ẩm ướt và không chịu tan ra, đám bụi cứ treo lơ lửng trên làng Mư-skin trên trận địa của trung đoàn công nhân và giữa những lùm cây trong nghĩa trang thành phố. Túp lều bên đường, nơi hôm qua Bốt-đa-nốp nói chuyện với đại úy Tra-skin đang bốc lửa.

        Trong sương mù mới chỉ trông thấy hai thê đội xe tăng triển khai dọc theo hai bên đường. Bốt-đa-nốp đếm được trong thế đội một gần ba mươi chiếc, chủ yếu là cỡ trung bình và thế đội hai cũng số lượng ấy. Gió thổi từ sau lưng nên tiếng động cơ vọng lại một cách yếu ớt. Song trung tá có thể trông rõ xe tăng đang tiến rất nhanh, nên thời điểm các chiến sĩ bảo vệ thành phố giáp mặt với chúng chỉ còn tính từng phút. Chỉ một lát sau, qua ống nhòm đã có thể phân biệt rõ, không những vỏ xe tăng màu xanh lá cây sáng hơn màu cánh đồng mà còn có thể trông thấy cả bọn mô tô đi theo nữa. Chúng luôn luôn mất đi, biến vào thành ống kính và ở chõ chúng những chiếc khác lại bất ngờ xuất hiện như chui từ dưới đất lên. Tất cả, cho đến lúc này vẫn diễn ra rất trật tự như đang thao diễn vậy...

        Bốt-đa-nốp bỏ ống nhòm xuống và nhìn Đi-a-cốp. Thiếu tướng đi sát tới hàng cọc sắt dọc theo máng nước ở rìa sân thượng. Trên sân thượng, gió thổi mạnh hơn, suýt hất chiếc mũ cấp tướng viền đỏ quai vàng làm thiếu tướng phải giữ lấy lưỡi trai.

        — Nó mà hất đi thì không bắt được đâu, có phải thế không ?

        Anh nghĩ thế nào ? — Ông mỉm cười nói với Bốt-đa-nốp và ấn mũ sâu hơn. Sau đó ông quay lại người lính thông tin. Anh ta đang co ro trước cửa trần thượng, chiếc mũ ca lô mềm đẫm nước trùm đến tận hai tai.

        — Cho tôi mười bảy. — Đi-a-cốp nói với giọng Bạch Nga của mình. — Và làm sao anh cứ phải phục xuống sát đất thế! Có lẽ gió không thổi bay được anh đâu! — Bót-đa-nốp rất ngạc nhiên trước thái độ bình tĩnh của người chỉ huy tuyến phòng thủ, nếu như đây không phải là thái độ giả tạo. Song quả thực Đi-a-cốp không hề có tâm trạng lo lắng vì quá đa cảm hoặc không tin tưởng vào quyết định của mình. Tát cả các mệnh lệnh cần thiết đã được chuyển đi và lúc này đứng ở đây ông chỉ còn chờ những phát súng đầu tiên, những tin tức đầu tiên và đến lúc đó sẽ hành động theo tình huống cụ thể. Thực ra thiếu tướng cũng thấy rõ không kém gì Bốt-đa-nốp: kẻ thù đã chuẩn bị cú đấm ác liệt và cũng thấy rõ lực lượng bảo vệ thành phố khá mỏng. Song qua kinh nghiệm chiến đấu lâu năm, Đi-a-cốp cũng biết rằng không phải lúc nào tương quan lực lượng cũng giữ vai trò quyết định. Thường thường khi vào trận chiến, chính Đi-a- cốp như được tiếp thêm một sức mạnh kiên cường và bướng bỉnh làm khuôn mặt to mập của ông linh hoạt hẳn lên, làm cho đôi mắt dài thông minh của ông vừa tươi cười lại vừa giận dữ. Cái đặc điểm may mắn của ông là khả năng đánh giá nhanh chóng và tỉnh táo tình hình vẫn không hề giảm sút ngay khi quân địch đang xuất hiện trước mặt ông. Và Đi-a-cốp đã nghĩ là nếu bọn Đức chọc thủng tuyến phòng thủ ngoại ô, trường hợp này cũng đã được chuẩn bị đối phố, thì ông sẽ chiến đấu bảo vệ từng ngã tư, từng ô phố, sử dụng từng ngõ, từng sân và thậm chí cả hệ thống đường ngầm nữa đề vận động đánh địch. Thỉnh thoảng Đi-a-cốp lại nhìn bầu trời đã hửng sáng và chờ đợi máy bay Đức xuất hiện bất cứ lúc nào. Có điện thoại gọi thiếu tướng. Trong ống nghe là tiếng nói của người chỉ huy đơn vị không quân, ông nghiêng người bên máy, tay trái giữ chiếc cát-két để khỏi rơi, Đi-a-cốp gào vào ống nghe.

        — Số một nói! Đồng chí thiếu tá, hãy tung những con đại bàng oai hùng lên... Đã đến lúc rồi, khách đã đến... Vâng, thời tiết thuận tiện... — Đưa ống nghe cho chiến sĩ thông tin, Đi-a-cốp ra lệnh bắt liên lạc với số hai, người phụ trách bộ tham mưu của mình.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 23710


« Trả lời #101 vào lúc: 19 Tháng Năm, 2020, 06:49:00 pm »


        Đồng chí trung tá, đồng chí đã phải chiến đấu trên đường phố trong thành phố chưa ? — Ông quay lại hỏi Bốt-đa-nốp.

        — Đã! — Bốt-đa-nốp trả lời rất gọn.

        Lúc này qua ống nhòm, anh đã nhìn thấy the đội xe tăng thứ ba xuất hiện trên nền vàng nhạt của dải đất còn gốc rạ. Chúng như những con bọ hung màu tối sẫm đang xếp thành hàng thẳng tắp. Những chấm đen dày đặc lờ mờ di chuyển giữa chúng — lính bộ binh. Như vậy địch đã ném vào cuộc tiến công vào tung thâm dầu tiên này gần một trăm xe quân sự, một đơn vị lớn bộ binh và lính mô tô.

        «Chúng nó tiến công đúng như sách! ...». — Bốt-đa-nốp nghĩ và bực tức chửi thầm. Anh nhớ đến việc trung đoàn Đu-bốp thiết bị công sự của mình với một sự cố gắng có vẻ sách vở như thế nào, nhớ đến những người lính tình nguyện của trung đoàn công nhân còn hoàn toàn chưa ngửi thấy mùi thuốc súng và anh nghiến răng lại, trên đôi má rắn dưới lớp da sạm nắng của anh nổi lên những đường gân.

        — Thế anh đã chiến đấu trên đường phố ở đâu vậy ? — Một giọng ấm vang vọng đến tận tai anh.

        — Gì cơ ạ ? — Không hiểu ngay, Bốt-đa-nổp hỏi lại. — À, ở Xmô-Ien-xcơ, thưa đồng chí thiếu tướng! — Anh chậm chạp trả lời, nhìn Đi-a-cốp vẻ khó hiểu.   

        — Có nghĩa là đã có kinh nghiệm... Tốt! — Đi-a-cốp nói.

        Ông đi tới máy điện thoại, dáng điệu vẫn không vội vàng, ông nói to vào ống nghe.

        — Anh Xéc-gây Xéc-ghê-vích đấy phải không?. Tôi nhắc lại là trong bất kỳ trường hop nào cũng không được động đến lực lượng dự bị. Nếu người ta khẩn khoản, anh gọi cho tôi. — Đi-a-cốp im lặng nghe.

        — Vâng, bây giờ sẽ bắt đầu... Tôi yêu cầu anh không rút một người lính nào khỏi đơn vị dự bị, không một người nào khỏi đơn vị nông trang...

        Khoảng cách giữa xe tăng và phòng tuyến của cả hai trung đoàn — NKVĐ và công nhân — rút ngắn lại. Xe tăng vẫn chưa nổ súng nhưng đội hình của chúng đã bị rối loạn, tốp đi đầu của thế đội một tạt sang phải định thọc sườn, song ở đó đã có đơn vị bộ đội chờ sẵn, còn nhóm thứ hai đã vượt qua được nhà máy gạch. Bỗng đám đất cách không xa nhà máy phụt lên một đám khói nhỏ, tiếp sau một tiếng nổ yếu ớt vọng lại. Một đám khói nhỏ xíu thứ hai vụt ra khỏi chiếc xe dẫn đầu trên đường cái. Đây là dấu hiệu đầu tiên của trận đánh do những người lính ném lựu dạn dũng cảm nấp trong các ổ phục kích, các hố cá nhân mà Bốt-đa-nốp không nhìn thấy được phát ra. Chiếc xe đầu tiên quay ngoặt lại nhưng thấy không việc gì, lại tiếp tục tiến.

        — Chà! — Không kìm nổi, trung tá tiếc rẻ kêu lên.

        Đúng lúc này, ngay phía dưới ở gần đâu đó vang lên tiếng đạn pháo: súng của ta nấp trong các sân, trong vườn nhà từ lâu vẫn im lặng đã bắt đầu tham gia trận đánh. Một chiếc xe màu xanh nhạt hớ hênh phơi sườn ra trước tầm bắn của pháo, nhả ra luồng khói đen  sẫm và ứ lại. Một vài phút sau, chiến sự trước thành phố lập tức diễn ra căng thẳng. Từ các công sự phía trước của các trung đoàn rộ lên hàng tràng súng máy và súng bộ binh. Xe tăng địch phóng hết quả đạn này đến quả đạn khác vào các chiến sĩ bảo vệ phòng tuyến như thể muốn ghìm họ dưới ngọn lửa vàng trắng. Đám khói màu lam của đạn pháo và màu xanh của những tràng súng nhỏ trôi chằm chậm trên cánh đồng, bị gió thổi tan ra... Bốt-đa-nốp cũng chẳng biết mình đến tận hàng rào và đứng bên cạnh Đi-a-cốp từ lúc nào, khuôn mặt ngăm ngăm của anh đỏ ửng lên... Thêm hai chiếc xe tăng nữa bốc cháy và một chiếc trong đó chạy lồng lên như thể tên lái xe bị diên, nó chạy vòng vèo, lồng lộn, đâm ngang, nhả ra trên đường đi điên loạn của mình vệt khói đặc xịt.

        — Chà, lính cao xạ cừ thật! — Trung tá nghe Đi-a-cốp thốt lên giọng khâm phục. — Bắn thế mới là bán chứ, hả ?

        Bốt-đa-nốp quay sang, La-tô-skin và Tê-rê-khốp cũng đang đứng cạnh Đi-a-cốp. Lúc này, trung tá đặc biệt thấy rõ là chiếc mũ lưỡi trai đen của bí thư tỉnh ủy bị nhàu nát, chiếc bành tô ướt đẫm lấp lánh như thể được quét một lớp sơn mỏng và khuôn mặt xương xương với vầng trán dô cao lộ vẻ vô cùng căng thẳng. Lên tới đây, Tê-rê-khốp vẫn chưa hết hổn hển, mái tóc hoa râm của ông lòi ra dưới vành mũ bảo vệ.

        — Thì ra có thể dùng cao xạ bắn các mục tiêu dưới đất. Các anh có nhớ là họ đã tỏ ý hoài nghi như thế nào không? — Đi-a- cốp kêu lên.

        — Vâng! — La-tô-skin đáp ngắn gọn.

        — Họ thận trọng như thế nào hả ? Các anh có nhớ không ? — Đi-a-cốp khoái chí nhắc lại.

        Giữa lúc ấy tình hình chiến trường thay đổi nhanh chóng. Xe tăng của các thê đội hai và ba vừa tiến vừa bắn từ xa vào các công sự, trong khi đó những chiếc xe đi đầu chỉ còn cách các chiến sĩ bảo vệ tuyến một khoảng bảy mươi, một trăm mét và lầm lì xả súng máy không ngớt vào họ. Bằng cách đó bọn địch mưu toan ghìm người của ta xuống đất và đè bẹp sức kháng cự của họ, nhưng lúc này biện pháp ấy chưa có hiệu lực — những đám khói nhỏ của đạn súng trường vẫn xuất hiện từ các thành công sự. Và ở một vài nơi, bọn bộ binh đi theo xe tăng đã phải nằm xuống... Từ xa, trong bầu trời đầy mây, máy bay Đức đã xuất hiện, sau mỗi giây chúng lại hiện ra rõ hơn, vừa bay chúng vừa thay đổi đội hình để chuẩn bị tiến công...
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 23710


« Trả lời #102 vào lúc: 20 Tháng Năm, 2020, 08:59:03 pm »


        Cũng đúng ngay lúc ấy, Bốt-đa-nốp bỗng nghe thấy tiếng gầm mỗi lúc một to trên cao sau lưng mình và anh quay lại. Trên bầu trời thành phó, trên những mái nhà, trên cơ man nào là ống khói nhấp nhô trên các nóc nhọn, cũng như trên những mái vòm, trên những ống khói nhà máy, những chiếc tiêm kích màu xanh nhạt của ta đang lao nhanh vào lũ xâm lược. Chỉ có hai phi đội, ít hơn gần ba lần số máy bay Đức... Song những chiếc máy bay đó đã vút lên lấy độ cao, mang theo trên mình những ngôi sao đỏ năm cánh, tiếng động cơ rít inh tai mọi người và chỉ khoảnh khắc sau đã lao vào đội hình quân địch. Qua hành động tiến công thẳng vào kẻ thù mạnh gấp ba lần, Bốt-đa-nốp cảm thấy trái tim người lính của mình ớn lạnh vì khâm phục. Cuộc không chiến lập tức chia thành những nhóm đánh riêng biệt: một toán máy bay ném bom Đức bị én bạc đuổi theo, địch sang một    bên, những chiếc khác    bay tản lên rất cao. Dần dần ở dưới đất đã thấy rõ ràng là bọn Đức nhằm cú đấm quyết định của mình vào trung đoàn NKVD. Một số xe tăng của chúng tiến công theo    sườn trái con đường vào trung đoàn công nhân và đã gặp hào chống tăng ở đó, nên bọn này buộc phải chuyển sang phải. Lúc này xe tăng chạy thành từng nhóm ba bốn chiếc và vừa cơ động chúng vừa bắn liên tục vào trận địa đơn vị công an đặc biệt.

        Giọng nói sảng khoái của thiếu tướng lại vọng tới Bốt-đa-nốp.

        — Thiếu tá Đu-bốp, anh có nghe tiếng tôi không ? — Đi-a-cốp gào vào ống nói. — Không được để xe tăng lọt qua... Anh có nghe thấy không? Không, không. Chết thì người nào cũng có thể chết được cả, chết chỉ là một việc đơn giản! Một việc đơn giản, tôi nói, nhưng cần phải thi hành mệnh lệnh... Bây giờ tôi sẽ tăng cường thêm hỏa lực cho anh.

        Bốt-đa-nốp nhìn không rõ những gì đang diễn ra ở khu vực trung đoàn NKVD: những ngọn cây cao quanh khu vực nông trường quốc doanh đã hạn chế tầm nhìn, ngoài ra những đám khói xanh tím cũng tạo ra ở đó một bức màn che nhiều tầng. Song anh hiểu rằng Đu-bốp gặp rất nhiều khó khăn... — Và Bốt-đa-nốp tiếc rằng trong trận chiến đấu này anh không được chỉ huy một đơn vị cụ thể nào cả. Anh là phụ tá của tư lệnh khu vực chiến đấu, người giúp việc số một của ông ta, nhưng trong cái giờ phút căng thẳng nhất này, Bốt-đa-nốp cảm thấy vai trò này quả không rõ ràng và thụ động, anh phải chờ mệnh lệnh của Đi-a-cốp.

        — Đồng chí thiếu tướng, cần phải giúp đỡ cho Đu-bốp.

        — Bây giờ chúng ta sẽ tăng cường hỏa lực và anh ta sẽ đứng vững. — Đi-a-cốp đáp. — Riêng tôi thì không thể lấy được một người nào ở thành phố nữa! Cho tôi nói chuyện với chi huy pháo binh! — Ông bảo chiến sĩ thông tin.

        — Vâng, anh cứ giúp cho Đu-bốp. — La-tô-skin nói và vẫn nhìn thiếu tướng với con mắt hết sức ngạc nhiên, dường như ông hình dung trận đánh theo kiểu khác.

        — Thưa đồng chí thiếu tướng, — đưa lưỡi liếm đôi môi khô cháy, Bốt-đa-nốp bắt đầu lên tiếng đề nghị. Cho tôi tới đấy tìm hiểu tình hình.

        Và không đợi trả lời, anh vội vàng xếp ống nhòm vào bao deo trên ngực. Theo anh, trung đoàn Đu-bốp xuất hiện lần đầu, cho nên có thể không chiu nổi một cuộc tiến công như vậy, và lúc này vị trí của Bốt-đa-nốp phải là ở nơi có tình hình trầm trọng nhất. Đi-a-cốp nhìn người trung tá nhỏ nhắn gật đầu.

        — Được, được, anh đi đi! Phải biết xem ở đấy họ đang làm gì, — ông nheo mắt lại. — Hãy động viên họ, tiếp thêm tinh thần phấn khởi cho họ. Đối với họ, những hộp diêm Đức kia còn quá mới mẻ.

        Bốt-đa-nốp giơ tay chào và vội vã bước đi, đôi ủng nện thình thịch xuống những tấm sắt lát trên sân thượng.

        « Chết, ai cũng có thể làm được việc này, nhưng cái chính là phải thi hành mệnh lệnh... ». Vừa đi anh vừa nhớ lại lời của thiếu tướng. Những điều này không chỉ liên quan tới một mình Đu-bốp mà còn liến quan tới tất cả những ai đang đứng trong chiến hào chống lại kẻ thù.

        Và với một sự thấu hiếu sâu sắc, anh nghĩ rằng, chính anh cùng với những người khác trong ngày hôm nay, phải, chỉ hôm nay thôi, bởi vì ngày mai có thể đã muộn rồi, có nhiệm vụ làm nên tất cả những gì mà Tổ quốc bấy lâu mong đợi. « Chết — đây là một việc đơn giản ». Bốt-đa-nốp thầm nhắc lại với mình tựa như đang tranh luận với một người nào đó... Về thực chất, tâm trạng anh không giống cảm xúc bình thường, thậm chí cũng không giống cảm xúc lúc mãnh liệt nhất. Đây là sự căng thẳng nhất về tâm hồn và sức lực khi con người cảm thấy mình hoàn toàn tự do, tự do đáng kinh ngạc đối với cả chính mình, không cần lo lắng gì cho bản thân nữa.

        ... Bõt-đa-nốp tìm thấy thiếu tá Đu-bốp tại đài quan sát của anh trong gác xép ngôi nhà hai tầng. Leo lên cầu thang đục qua trần nhà, trung tá đứng sát tới nóc của ngôi nhà hai mái. Qua cửa sổ tò vò hình bán nguyệt đã vỡ kính, có thể trông thấy bức tường gạch với những cọc sắt ở đầu trụ cách đấy không xa. Sau bức tường, toàn cảnh trận đánh diễn ra trong khói lửa khét lẹt với những tiếng rú rít gặm gừ của xe tăng, tiếng nổ của đạn pháo, có thể nói chưa có trận nào được quan sát gần đến thế.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 23710


« Trả lời #103 vào lúc: 20 Tháng Năm, 2020, 08:59:27 pm »


        Đu-bốp tiếp Bốt-đa-nốp một cách trầm lặng và nghiêm nghị. Vẻ bề ngoài vẫn như hôm qua: quần áo thẳng nếp, trang phục cẩn thận, râu ria cạo sạch. Ông đi lại chậm chạp gần như là nghiêm trang. Thật ra, ông phải gào lên thì mới nghe thấy được. Có cái gì đó mới lạ trên khuôn mặt già nua của ông: hình như nó sáng sủa và dịu dàng hơn... Ghé vào tận tai Bốt-đa-nốp, thiếu tá vừa vung cánh tay đi tất vải vừa gào lên như quát để báo cáo tình hình. Cách tường khoảng bốn trăm mét, thấp thoáng chiếc xe tăng đang bốc khói. Qua ống nhòm, trung tá thấy rất rõ chữ thập ngoặc màu trắng trên vỏ xe xanh thẫm...

        Theo lời Đu-bốp, những chiếc xe tăng lớn của Đức định chọc thủng sườn trái tuyến phòng thủ đánh vào tiểu đoàn của đại úy Chiu-rin. Tạm thời Chiu-rin còn giữ được, nhưng tình hình ở đó cực kỳ nghiêm trọng. Đu-bốp cho biết thêm rằng mấy phút trước khi Bốt-đa-nốp đến, để tăng cường cho tiểu đoàn này ông đã phái tới đó lực lượng dự bị của trung đoàn — hai trung đội xạ thủ tiểu liên.

        — Đấy là tất cả phải không ? Anh không còn gì hơn nữa à ? —  Bốt-đa-nốp hỏi.

        Anh nghĩ rằng kết quả của trận đánh và có thể cả số phận thành phố nữa sẽ được quyết định ở khu vực của tiểu đoàn cánh trái ngay trong lúc này. Nếu bọn Đức bẻ gãy được điểm này thì tất cả tuyến đầu, giống như cái xích đã quá căng có thể sẽ bị đứt tung và lập tức quân thù sẽ tràn vào thành phố.

        — Đúng vậy, đấy là tất cả lực lượng dự bị của tôi, — Đu- bốp nói.

        — Cho tôi một người dẫn đường. Tôi đến thẳng tiểu đoàn. —  Bốt-đa-nốp nói.

        Dường như chỉ đợi có điều này, Đu-bốp nhanh nhẹn quay lại các chiến sĩ liên lạc của mình và gọi một người nào đó.

        Khi chui qua cửa trên trần gác xép đề xuống thang, Bốt-đa-nốp còn kịp nhìn thấy những tay đòn đầy bụi bậm trên đầu, những đoạn dây ngổn ngang dưới chân và vô số những chậu hoa sành được xếp thẳng hàng cái nọ sau cái kia ở sâu trong mái thượng... Thậm chí những điều vụn vặt chung quanh không đáng kể này đã lọt vào mắt Bốt-đa-nốp và trong phút giây này cũng gợi lên và in sâu vào trí nhớ của anh. Bốt-đa-nốp nhìn người dẫn đường của mình khi hai người đi tới bức tường trước mặt. Chiến sĩ liên lạc có nhiệm vụ dẫn đường cho Bốt-đa-nốp mặc chiếc áo ca pốt quá rộng: cổ lót trắng sạch sẽ không bó sát lấy cái cổ gầy gò của anh, vừa đi vừa quay lại, anh chiến sĩ lo lắng nhìn trung tá như thể trông xem người chỉ huy được anh bảo vệ còn ở đây không. Bốt-đa-nốp phải đứng đợi ở ngay bức tường cạnh lỗ thủng do đạn pháo bắn vào. Những xạ thủ tiểu liên còn túm tụm ở đó. Chắc đây là những người của lực lượng dự bị được tung ra để yểm hộ cho tiểu đoàn bị tiến công. Phần lớn là lính biên phòng, những chiếc cát-két xanh rất đẹp của họ hiện rõ trên nền tường đỏ nhạt, giữa bầu không khí ngột ngạt bão hòa hơi nước. Lỗ thủng quá hẹp nên các xạ thủ tiểu liên phải theo thứ tự chui người nọ sau người kia, đạp lên gạch vữa ngôn ngang dưới chân.

        Nheo mắt lại, Bốt-đa-nốp tò mò nhìn những người lính. Thấp thoáng trước mặt anh là những khuôn mặt gò má cao hoặc phẳng lì, hồng hào hay xám lại vì gió rét. Một số trong họ, những người đang đi vào trận đánh này, nét mặt đăm chiêu tập trung, những người khác trông có vẻ ngơ ngác bối rối, có những người đôi mắt lại rực lửa long lanh, còn những người khác nhóm thứ tư dường như chỉ tò mò thích thú. Song — điều này trung tá nhận ra ngay — là tất cả họ đều khẩn trương, tất cả đều ăn mặc gọn. gàng, thậm chí còn hơi sang trọng là khác. Những chiếc ca pốt dạ xám rất dày của họ đều được thắt đai cẩn thận, ủng được đánh sạch, còn cổ lót trắng tinh như cổ lót của người dẫn đường cho anh... Chắc là ban đêm trước khi trời sáng, những người lính biên phòng này đã biết rằng họ sẽ ra trận và thế là họ chuẩn bị đón nó như chuẩn bị cho cuộc duyệt binh. Đoán được điều này, trong Bốt-đa-nốp thoáng trào lên một cảm giác tốt đẹp trìu mến. Song lúc này chỉ có một điều quan trọng là những người này có đứng vững được ở địa ngục bên kia nơi họ đang vội vã chui vào hay không.

        Khi người xạ thù tiểu liên cuối cùng, một trung sĩ cao lớn với mớ tóc vàng sẫm xòa trước lưỡi trai, biến mất thì lập tức người dẫn dường cho Bốt-đa-nốp xuất hiện bên lỗ thủng bức tường.

        — Đứng cho khéo kẻo ngã, thưa trung tá! Xin phép đồng chí. —  Anh ta kêu lên và chìa tay ra.

        — Anh cứ đi đi! — Dịch người ra, Bốt-đa-nốp nói. — Cậu định làm gì thế?...

        Anh nhẹ nhàng đi trên đống gạch và nhảy sang phía bên kia.

        — Tên anh là gì ? — Bốt-đa-nổp còn kịp hỏi người dẫn đường của mình.

        — Binh nhãt Mô-lô-cốp, thưa đồng chí trung tá! — Anh lính kêu lên.

        — Bây giờ đi đâu hả Mô-lô-cốp ? — Bốt-đa-nốp hỏi.

        Binh nhất chỉ khua tay và cúi người chạy sang bên trái. Bốt- đa-nốp chạy theo anh... Từ phút này anh khó giữ được khái niệm về những gì xảy ra một cách toàn cục có hệ thống và mật thiết, như khi anh quan sát trận đánh từ xa. Lúc này, tất cả mọi vật hiện ra trước mắt anh với một vẻ rõ rệt lạ thường và tim anh nhức nhối. Ấn tượng này chưa hình thành, lập tức ấn tượng khác rõ rệt hơn lấn tới tách biệt với ấn tượng trước, tựa như bức tranh này đến bức tranh khác hiện ra trong nháy mắt và lấn át lẫn nhau.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 23710


« Trả lời #104 vào lúc: 20 Tháng Năm, 2020, 08:59:48 pm »


        Theo Mô-lô-cốp, Bốt-đa-nốp nhảy xuống hào giao thông, tuy sâu nhưng hẹp và dưới đáy rải rơm, đất cát nhầy nhụa bẩn thỉu. Từ góc hào, một nữ y tá cõng thương binh trên lưng đang đi ngược lại với trung tá. Còng lưng xuống dưới sức nặng của người bị thương, thỉnh thoảng chị lại tì tay vào thành đất, khuôn mặt cô gái đỏ nhừ vì quá mệt hiện rõ dưới đôi vai bê bết đất cát của người thương binh...

        Bốt-đa-nốp áp người vào thành hào nhường đường cho ho. Tiếng ầm vang của trận đánh, trong đó đặc biệt những phát đại bác xe tăng giống như tiếng búa gõ vào sắt làm cho mọi người như vừa câm vừa điếc. Trong tiếng ầm vang ấy, mọi người trao đổi với nhau bằng cử chỉ; người dẫn đường của trung tá vừa đi trước vừa quay lại khoát tay liên hồi. Bốt-đa-nốp bỗng nghĩ là có thể anh sẽ không đến kịp sở chỉ huy tiểu đoàn và bọn Đức có thể sẽ tới trước anh. Bốt-đa-nốp chạy vội đề đuổi kịp Mô-lô-cốp nhưng anh lại phải dừng lại: hai người bị thương đi ngược lại,

        Một người bước khập khiễng nặng nề và cứ mỗi bước đi, đôi môi run rầy của anh lại mím chặt lại, tay anh treo vào cuộn dây băng; còn người thứ hai đang dìu đồng đội đi cũng luôn luôn hất tóc như thể người rũ ra cổ gượng dậy. Những vệt máu đen phủ kín khuôn mặt anh... Khi đi ngang qua Bốt-đa-nốp, anh ta nhìn chằm chằm vào người trung tá bằng con mắt duy nhất của mình, con mắt thứ hai là một vệt đen sưng phồng lên, con ngươi nâu nguyên vẹn dường như bổc lửa. Hé đôi môi bê bết máu, người chiến sĩ bị thương gào lên:

        — Có thuốc lá không, đồng chí trung tá?

        Bốt-đa-nốp vội vã rút thuốc và đưa cho họ. Sau đó quay lưng che gió, anh bật diêm, que diêm gãy, anh rủa và bật que thứ hai, nhưng nó lại tắt ngay. Mặc dù chì cần đánh diêm thôi, song Bốt-đa- nốp phải cố kìm cơn giận để khỏi ném bao diêm đi. Mãi đến lần thứ tư mới bật được, lấy tay che lại, Bốt-đa-nốp lần lượt châm lửa cho hai chiến sĩ hút. Không bỏ thuốc ra khỏi miệng, người thương binh với khuôn mặt bê bết máu há hốc miệng ra gào :

        — Chúng tôi bắn trả! Nhưng vô ích!...

        Không nghe anh ta nói hết, Bốt-đa-nốp chạy tiếp. Mùi khét lẹt của khói lửa và thuốc nổ bốc lên mỗi lúc một mạnh hơn. Bốt-đa-nốp nhăn mặt lại, cò họng ngứa ngứa. Lúc này đạn nổ rất gần công sự và đất đá bay tung lên trời. Một lần nữa Bốt-đa-nốp tránh nhau với một chiến sĩ, chắc là chiến sĩ liên lạc, sau đó lại gặp thương binh. Bỗng nhiên hào giao thông bị tác, một đống cát vụn bị phủ đăy bồ hóng phía trên chặn giữa đường hào.

        Mô-lô-cốp đã nằm ở đấy, đang quay lại nhìn Bốt-đa-nốp và giơ tay ra hiệu. Cách chỗ anh đứng khoảng tám mươi, một trăm mét xiên chéo về phía trước, ba chiếc xe tăng đang tiến nhanh theo hình bậc thang. Những khẩu súng lớn ngắn nòng phun ra từng chùm lửa hẹp. Và âm thanh của những phát súng giống như quả cầu thủy tinh nổ sát bên tai. Nhìn quanh, Bốt-đa-nốp thấy Mô-lô-cốp đang vùng dậy khỏi mặt đất.

        — Nằm xuống. — Anh gào lên đến rát cổ.

        Nhưng có lẽ người binh nhất cho rằng mình không tiện nằm xuống trong khi trung tá vẫn đứng, anh đứng dậy và đi đến Bốt-đa- nốp. Trung tá vội đảo mắt nhìn quanh tìm xem có người nào đó có thể  chặn được ba chiếc tăng đã thọc sâu đến thế này không, nhưng không trông thấy ai. Mặt đất giữa anh và xe tăng bị cày xới bởi đạn pháo được ánh lửa soi sáng. Một bụi cây cằn cỗi với những chiếc lá hiếm hoi thấp thoáng trước mắt anh, còn dưới gốc nó, một xác người bất động trong chiếc ca pốt, nằm úp sấp xuống đất. Dường như gần đây không còn một ai, không còn thêm một ai nữa ngoài Bốt-đa-nốp và Mô-lô-cốp ra... Sau mấy giây nữa, nhất định xe tăng sẽ trườn qua đây, bụi bay ra như một cái quạt dưới xích sắt. Và Bốt-đa-nốp thoáng nghĩ rằng ngay cả lựu đạn anh cũng không có, nếu có, anh đã ném vào sườn xe tăng... Tại sao lại không mang lựu đạn đi theo cơ chứ ! Anh biết, nếu kẻ thù không bị chặn lại ở chính nơi đây, trên miếng đất cháy sém nham nhở này, thì sẽ không ai có thể chặn chúng được nữa. Chẳng nghĩ tới mình nữa, anh vô tình rút súng ngắn... Song ngay lúc đó, qua làn khói mỏng lờn vờn bay, anh trông thấy bên trái mình một chiến sĩ đội cát-két xanh đã chồm dậy khỏi mặt đất. Sau người thứ nhất, người thứ hai xuất hiện luôn và bằng một bước nhảy, anh ta đã vượt lên người thứ nhất, dường như muốn che chở cho đồng chí mình, hai người chạy bên nhau mấy bước và Bốt-đa- nốp kịp nhận ra những người lính biên phòng mà hôm qua anh đã nói chuyện với họ — hai người bạn cùng phục vụ trong một đồn. Người thứ nhất cao to hơn, nhảy lên và nằm soài xuống, người thứ hai chậm chạp hơn một chút và cũng nắm xuống. Lúc này Bốt-da- nốp chỉ nhìn thấy chỏm mũ lưỡi trai hình tròn màu lục tươi của họ mà thôi. Còn những chiếc xe tăng vẫn không đổi hướng cứ trườn thẳng tới hai vết xanh màu mùa xuân này.

        — Ném đi, ném đi chứ! — Trung tá gào lên mặc dù hai người lính biên phòng khó có thể nghe được.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 23710


« Trả lời #105 vào lúc: 20 Tháng Năm, 2020, 09:00:21 pm »


        Một người chồm dậy, vung tay và nằm xuống; người thứ hai cũng lặp lại y như vậy, nhưng vẫn có vẻ chậm chạp hơn trước khi nằm xuống đất. Khi những chiếc xe đồ sộ đang lắc lư kia chỉ cách họ có mười bước thì hai tiếng nổ lần lượt vang lên. Những chiếc xe tăng chạy vút qua người hai chiến sĩ ném lựu đạn, nhưng chiếc xe giữa đã bị quay tròn tại chỗ, dáng nghiêng nghiêng. Súng máy trên xe nhả đạn liên hồi tựa như định tạo cho mình một vòng lửa bảo vệ. Từ đâu đó trong các công sự kín đáo, mấy quả lựu đạn nữa bay tiếp lên và mặc dù chúng rơi không trúng vào xe, song hai chiếc còn nguyên vẹn kia liền vội quay lại chuồn thẳng.

        Không nghĩ gì đến mình, Bốt-đa-nốp bước vội lên, lòng rộn ràng muốn biết xem hai người anh hùng có việc gì không. Trong giây phút này anh cảm thấy một cảm giác khó tả vừa thất vọng vừa hân hoan, vừa vô cùng khâm phục, và cũng vừa đau khổ. Mặc dù những người lính biên phòng đã chặn được bước tiến của quân thù, nhưng anh thấy xe tăng Đức đã tràn vào được đội hình chiến đấu của tiểu đoàn, như vậy không thể chậm trễ một phút giây nào nữa. Từ các công sự bên trái, mọi người cũng chạy lại chỗ đánh nhau và như sực tỉnh, Bốt-đa-nốp quay lại gọi Mô-lô-cốp.

        — Cậu làm sao thế! — Bốt-đa-nốp nói. — Đi thôi!

        Chiếc xe tăng bị diệt không bắn nữa, nó đang nằm đè lên con lăn mắt xích, chậm chạp quều quào quay vòng tại chỗ như thể bị đóng xoáy xuống mảnh đất mà nỏ không thể đi qua được.

        Đi theo Mô-lô-cốp một đoạn, chẳng bao lâu, Bốt-đa-nốp đã tới chiến hào đào dọc theo vườn nông trường quốc doanh. Hào sâu với những lỗ châu mai ghép bằng gỗ ván, hai bên thành được ghép cành cây bảo vệ, nó được dùng làm phòng tuyến thứ hai của tiểu đoàn. Một trong những hầm trú ẩn ở đây là hầm súng đạn. Bỏ qua nó, Bốt- đa-nốp và Mô-lô-cốp lại rơi vào hào giao thông hẹp hơn. Tiếng búa nện vào đe vang lên khắp nơi, lúc xa lúc gần. Dường như đã bị mất đi độ bền chắc của mình, thỉnh thoảng mặt đất lại rung lên khá mạnh và trên các chiến hào ánh sáng cứ lóe lên, theo đó là những đám khói thuốc súng màu xanh tỏa ra, hình thù luôn thay đổi. Tuy trung tá không biết chính xác tình hình tiểu đoàn như thế nào để có thể đề ra những biện pháp giải quyết, song anh bỗng cảm thấy sâu sắc niềm tin vào kết quả khả quan của trận đánh. Nỗi xúc động của Bốt-đa- nốp khi trông thấy chiến công của hai chiến sĩ biên phòng làm tiêu tan tất cả những lo lắng băn khoăn của anh. Hình như trong cái thế giới mà lúc này anh đang sống, nơi mà chính mặt đất cũng mất đi độ bền chắc của nó, còn không gian thì lẫn lộn với đất và mất đi sự trong sạch của mình, chỉ còn lại có con người đã trở nên cứng rắn, khỏe mạnh hơn. Những gì mà lúc này họ có thể tạo nên đã vượt xa khả năng thông thường trong con người họ.

        Cãn hầm của Chiu-rin, nơi Bốt-đa-nốp vừa tới, khá rộng rãi và khô ráo, mùi nhựa cây bốc lên dễ chịu đã làm cho trung tá hài lòng.

        «Thiết kế khá đấy! Đàng hoàng lắm!» — Theo thói quen, anh thầm nhận xét và mỉm cười. Chiu-rin đứng quay nghiêng lại lỗ quan sát, cho nên nửa mặt anh trong bóng tối dày đặc, còn nửa mặt kia quay lại phía cửa sổ nhỏ ánh lên bóng loáng. Lắng nghe Chiu- rin báo cáo tinh hình, trung tá nhìn ông ta với vẻ thông cảm.

        — Đồng chí đại úy, xe tăng đã lọt vào hậu phương các anh! Anh có biết điều này không? — Anh gào to ngắt lời Chiu-rin.

        — Chúng tôi đã bẻ gãy đợt tiến công thứ tư! Nhưng đây, mời anh nhìn xem! — Dịch sang một bên lỗ châu mai, Chiu-rin cũng gào lên.

        Bốt-đa-nốp áp mặt vào lỗ châu mai. Cánh đồng mịt mù khói lửa trải ra trước hầm phòng thủ. Những đám mây xanh đùng đục bao phủ khắp nơi, khi tụm lại ở chỗ này, khi tan ra ở chỗ khác theo chiều gió thổi. Tuy vậy, Bốt-đa-nổp vẫn nhìn thấy xe tăng Đức. Khoảng hai chục chiếc đang tụm lại trên mảnh đất không rộng, các họng súng không ngớt phun lửa. Thấp thoáng sau đấy là từng tốp đội mũ sắt di chuyển trong đám khói: bộ binh Đức đang xông tới công sự.

        Bót-đa-nốp quay sang Chiu-rin. Anh ta cũng nhìn qua lõ châu mai và lúc này trung tá thấy rõ đôi mắt xanh, khuôn mặt với những nét nhăn trên trán cùng hàng mi hơi sưng.

        — Mực tiêu như thế nào, hả ? Anh có trông thấy không ? Căn phải tìm được những mục tiêu như vậy! — Bốt-đa-nốp kêu lên.

        Đại úy nghiêm nghị nhìn trung tá dò hỏi.

        — Thông tin liên lạc của anh có hoạt động được không ? — Người trung tá thấp mập ngước nhìn Chiu-rin dáng cao lớn. — Hãy liên lạc ngay với trung đoàn trưởng. Trước mặt các anh có cả xe tăng lẫn bộ binh. Và tất cả như nằm gọn trong bàn tay. Gọi ngay pháo binh, họ có thể cho được bao nhiêu, xin hết!

        — Bắn ngay vào chỗ mình đây, — thoáng nghe tiếng rít, Chiu- rin vội kêu lên.

        Bốt-đa-nốp không nghe rõ nhưng anh đoán được, trái pháo nổ ngay bên cạnh và đất đá từ các thành công sự rơi xuống.

        — Gọi pháo binh tới chỗ mình! — Anh lặp lại và nhấn mạnh « tới chỗ mình».

        — Đúng như vậy, không còn cách lựa chọn nào khác —Đại úy nói dứt khoát. Họ cùng nhau bước tới bàn gỗ ván, nơi đặt máy điện thoại.

        — Tiểu đoàn rút về phòng tuyến thứ hai. — Bốt-đa-nốp tiếp tục nói to. — Còn ở đây đại bác sẽ nện vào.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 23710


« Trả lời #106 vào lúc: 21 Tháng Năm, 2020, 10:22:23 am »


        Sau khi đã truyền mệnh lệnh cho chiến sĩ thông tin, Chiu-rin chăm chú nhìn trung tá.

        — Sau khí pháo ngừng bắn, các anh phải phản kích ngay. —  Bốt-đa-nốp tiếp tục chỉ thị. Khi nghe Chiu-rin nói chuyện với Đu- bốp, anh mỉm cười một cách lạ lùng, tựa như bỗng nhiên cảm thấy choáng váng vì hơi rượu.

        — Yêu cầu pháo binh có bao nhiêu xin hết! — Tay cầm ống nghe, đại úy gào lên. — Cả xe tăng lẫn bộ binh ở đây... Yêu cầu biển lửa!

        Hình như Đu-bốp hỏi lại gì đó nên anh phải nhắc lại:

        — Đúng như vậy, tất cả hỏa lực giội lên tôi...

        Nghe xong câu trả lời, đại úy nhún vai.

        — Không lựa chọn gì cả! — Anh gào lên. — Tôi đợi hỏa lực! Rõ ! Cảm ơn !

        Chiu-rin đặt ông nghe xuống, rút chiếc khăn mùi soa trong túi quần ra và lau trán. Các chiến sĩ liên lạc, họ có bốn người, đang đứng quanh đại úy, nên đã nghe và hiểu rõ tất cả... Bốt-đa-nốp không nhìn rõ mặt người chiến sĩ đã lặng lẽ tới bên tiểu đoàn trưởng. Ánh mắt họ long lanh trong bóng tối. Chiu-rin ra lệnh cho các đại đội rút người của mình về phòng tuyến thứ hai và các chiến sĩ liên lạc đều biến mất ngay sau cửa hầm.

        — Anh đưa máy tới sở chỉ huy dự bị nhé. — Chiu-rin nhắc chiến sĩ thông tin. — Khi có liên lạc với các đại đội trưởng, báo ngay cho tôi.

        Song cả anh lẫn chiến sĩ thông tin cùng Bốp-đa-cốp không kịp ra khỏi hâm: những chiếc xe tăng thọc sâu vào trận địa tiểu đoàn đã chặn mất đường rút của họ, đang nổ súng dọc theo chiến hào, Chiu-rin gào to điều gì đó với Bốt-đa-nốp nhưng trung tá không nghe thấy gì cả. Thật ra, tất cả tình hình đã rõ ràng rồi...

        Bốt-đa-nốp nhìn đồng hồ đeo tay, quay lại và tiến tới lỗ châu mai. Thấy có người tì vào vai nên anh ,nhích người ra để Chiu-rin cũng có thể quan sát được những gì đang diễn ra.

        Cứ áp sát nhau như vậy, đầu kề đầu, họ chờ mất mấy phút. Hỏa lực bộ binh yếu đi và ở phía trước trong đám khói thuốc, bọn lính bộ binh Đức xuất hiện mỗi lúc một nhiều. Đưa mắt nhìn sang bên cạnh, Bốt-đa-nốp nhận thấy mí mắt màu nâu thẫm hơi sưng của đại úy rung rung, còn trên thái dương đầm đìa mồ hôi, mạch máu căng lên giần giật. Một phút rồi lại phút nữa trôi qua rất chậm, hai chiếc xe tăng xuất hiện từ bên sườn chạy theo đường chéo thẳng tới hầm. Trườn qua hố đạn, mũi chúng hếch lên như chuẩn bị nhảy: khi mũi xe hạ thấp và phần thân đã lên bờ thì chiếc tăng giống như một con rùa khồng lồ đang giũi đất...

        Bót-đa-nốp lại nghĩ đến lựu đạn, song anh chưa kịp hỏi xin "Chiu-rin thì một luồng lửa sáng lóe lên đập vào mắt anh và luồng khí nóng cuộn tròn trên nóc hầm khiến Bốt-đa-nốp phải nheo mai lại : một tiếng sấm kinh hoàng làm rung chuyền mọi vật chung quanh.

        Loạt súng đầu tiên của pháo binh ta rơi rất gần hầm chỉ huy. Khói chui vào đầy 15 châu mai hình phễu và Bốt-đa-nốp chẳng nhìn thấy gì ở đó nữa. Đạn pháo rơi rất chụm, nổ ầm ầm liên tục và dường như không thở được dưới sức ép cực mạnh của chúng. Gỗ vách hãm chỉ huy rung lên và một cây ở hàng dưới trệch ra để lộ mép sườn màu sáng của mình.

        — Hà hà... hà hà!... — Bốt-đa-nốp đều đều lặp đi lặp lại khá to.

        Nghếch đầu sang một bên, Chiu-rin nhìn trung tá với con mắt chờ đợi.

        Bốt-đa-nốp bắt đầu thở dốc — khói đầy trong hầm — nhưng lòng anh lại rất hoan hỉ... Bão tố của đạn pháo đang ập tới theo yêu cầu của anh, giờ đây có thể giập nát cả anh nữa, đang nổi lên ở bốn chung quanh, làm kẻ thù tan ra trong khói lửa. Chưa bao giờ anh cảm thấy mình toại nguyện và sung sướng như trong phút này, dù cho có thể  là giây phút chót của đời anh. Bởi vì đây là giây phút chiến thắng mà anh hằng mong đợi. Chiến tháng có ý nghĩa là sự xác nhận cao nhất của cuộc đời! Nóc hầm trên đầu Bốt-đa-nốp đã sụp, thêm mấv cây gỗ nữa bị bật ra và rơi xuống đất. Sau đó, lỗ châu mai cũng sập đổ nốt và trong hầm tối mù mịt như ban đêm... Vấp phải các cây gỗ và chẳng biết lối ra ở đâu, Bốt-đa-nốp định mò mẫm chui ra khỏi hầm. Một người nào đó đã túm lấy lưng áo anh, ghì vào người rồi cố lôi lên trên. Mãi đến khi đã ra tới bậc đất và trông thấy người dẫn đường của mình trên đầu, trung tá mới hiểu rằng Mô-lô-cốp đã giúp anh. Mô-lô-cốp, con người mà anh đã quên khuấy đi, vẫn luôn luôn bám sát anh. Đại úy Chiu-rin tay cầm súng ngắn, đứng ép người vào bờ chiến hào. Điếc đặc và lảo đảo, Bốt-đa-nốp cũng nhào ra chỗ đó.

        Lúc này màn khói xanh đã biến thành màu đen, cuộn lại thành từng khối lớn phủ kín bầu trời. Ở nhiều chỗ, ngọn lửa đỏ trên những chiếc tăng đang cháy, bốc lên ngùn ngụt như những bếp lửa trong bóng đêm mịt mù. Một số xe còn chuyển động, bò lê, khói nghi ngút bay lên. Không còn trông thấy một tên lính bộ binh nào cả.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 23710


« Trả lời #107 vào lúc: 21 Tháng Năm, 2020, 10:22:40 am »


        Chiu-rin ra lệnh rút. Các chiến sĩ không theo kịp đại đội của mình, vác súng máy khênh thương binh chạy theo các hào giao thông... Một người lính nào đó xô vào Bốt-đa-nốp và làm anh quay lại. Anh thấy khuôn mặt hơi rỗ với bộ ria dựng đứng ướt đẫm như thể vừa giội nước. Và cúi đầu xuống, trung tá đi lảo đảo... Đến chõ ngoặt hào giao thông, Bốt-đa-nổp rất muốn dừng lại để nhìn thêm lần nữa những gì xảy ra ở sau lưng. Song Mô-lô-cốp đã xô phải Bốt-đa-nốp : như đã quy định, lúc này người binh nhất đi sau để che đường rút quân. Anh rung người lên vì ho không thành tiếng, nước mắt trào ra trong đôi mất nâu sẫm, chắc là anh hít phải khói.

        Khi Bốt-đa-nốp đã tới chiến hào tuyến hai thì một vật gì đó bất ngờ ập vào lưng anh giữa hai bả vai. Anh ngã sấp xuống bùn và tưởng rằng mình bị thương, nên anh chăm chú lắng nghe. Chẳng thấy mình làm sao, ngoài cảm giác đau do đè lên chiếc bao ống nhòm rất cứng, Bốt-đa-nốp định đứng dậy nhưng không nhắc người lên được. Một người nào đó đè anh xuống vũng nước dưới đáy chiến hào. Chống khuỷu tay xuống đất, Bốt-đa-nốp vùng dậy và người đè lên anh từ từ trượt sang một bên. Khi đã đứng lên được. Bốt-đa- nốp trông thấy Mô-lô-cốp ngay cạnh mình, nhưng đang nằm với dáng bất động Một tay anh gập vào sườn không tự nhiên, đầu ngửa ra và cục hầu nhọn nhô cao khỏi chiếc cổ lót màu trắng. Bốt-đa-nốp vội vàng ngồi xuống ôm lấy đầu người chiến sĩ đã nhận về mình cú đánh mà nếu không nhất định người chỉ huy phải chịu, Mô-lô-cốp chắc là tim bị chấn động nên tắt thở ngay lập tức. Khuôn mặt với cái miệng trễ xuống dưới vẫn giữ nguyên vẻ không hài lòng của mình.

        Đặt đầu Mô-lô-cốp xuống đất, Bốt-đa-nốp nhìn quanh như thể mời mọi người đến chứng kiến sự hy sinh này. Mắt trung tá vẫn khô, nhưng cổ họng cứ ứ lên.

        ... Gần nửa giờ sau, Chiu-rin cùng với tiểu đoàn của mình phản kích. Họ đã dễ dàng giành lại tuyến một: lực lượng còn lại của bộ binh Đức chống trả một cách yếu ớt vì thật ra công sự ở đó gần như phải đào lại hoàn toàn. Sau khi đã bị những tổn thất bất ngờ to lớn, bọn Đức không còn xông xáo tiến công trên toàn tuyến của trung đoàn NKVĐ nữa; và nhận thấy chắc chắn điều này, Bốt-đa- nốp đi tới chỗ Đu-bốp. Từ xa, anh đã trông thấy thiếu tá đang đứng trên bậc bên sở chỉ huy của mình và nói chuyện với một nhóm chi huy. Bốt-đa-nốp rảo bước tới họ. Anh sốt ruột định nói với thiếu tá rằng dưới sự chỉ huy của ông là các anh hùng. Song Đu-bốp đã chặn trước anh, bước mấy bước về phía anh rồi nói luôn:

        — Đề nghị đồng chí trung tá cho chỉ thị! — Nghiêm nghị nhìn Bốt-đa-nốp và nói thêm. — Anh bạn cánh trái của tôi đã rút...

        Tiếp theo, ông cho biết là ở khu vực của trung đoàn công nhân, quân địch đã tiến thêm lên được, một bộ phận nào đó không đứng vững nổi, và lúc này ông biết bọn Đức đã đột phá được vào làng Mư-skin. Không kịp nói cho Đu-bốp những điều anh định nói, Bốt- da-nốp đề nghị liên lạc ngay với thiếu tướng Đi-a-cốp.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 23710


« Trả lời #108 vào lúc: 21 Tháng Năm, 2020, 10:23:42 am »


7

        Mới hửng sáng, Na-ta-sa và bà An-na Va-xi-li-ép-na đã rời khỏi nhà. Ban đêm, Na-ta-sa không ngủ được nhiều, giấc ngủ cứ chập chờn. Cuối cùng chị ngồi dậy kéo rèm cửa và t ỏng thấy kính cửa sổ ướt đẫm. Và một điều rõ rệt nhất là cái ngày khủng khiếp đối với chị đã bắt đầu song chị không do dự trước quyết định cửa mình. Gói tư trang và khăn mặt vào giấy báo, chị chuẩn bị đi tìm ban tham mưu trung đoàn công nhân. Bà An-na ít lời, cau có, cả đêm không ngủ được đã quyết định đi tiễn cô cháu đâu một đoạn đường.

        Không khí ẩm ướt lạnh buốt trong sân lập tức quyện lấy Na- ta-sa, người chị đã bắt đầu run. Gió cuốn làn mưa phùn dày hạt và từng lớp sương trắng dày dặc như những đợt sóng tràn vào đường phố. Lúc này, chung quanh vẫn rất im ắng: hình như mọi người vẫn còn ngủ trong những ngôi nhà ẩm thấp, cửa sổ bịt kín, lờ mờ xuất hiện trong buổi sáng tinh mơ. Thậm chí Na-ta-sa nghĩ rằng, chỉ có chị và An-na mới dậy sớm như vậy trong cái buổi sáng ẩm ướt xấu trời và đáng sợ này. Song, đi được mấy bước qua hàng rào gỗ ván, chị trông thấy lờ mờ bóng một phụ nữ choàng khăn, đứng im trước cổng nhà bên cạnh.

        — Vác-va-ra! — Bà An-na nghiêm nghị gọi người phụ nữ. —  Chốc nữa chị đến chỗ ủy ban chúng tôi... Cần phải ghi cho mấy đứa cháu của chị đi sơ tán.

        — Còn bà đi đâu vậy ? — Người phụ líu ríu nói, chiếc khăn trùm kín đến tận mắt bà.

        — Lát nữa tôi sẽ về. Tôi sẽ đến ủy ban. — Bà An-na nói.

        Đi được một quãng, ở phía trước chỗ bờ sông cũng thấy thấp thoáng những bóng người lố nhố, nhưng lại biến ngay, hòa tan vào màn sương đùng dục... Bỗng nhiên ở phía sau con sông vang lên tiếng nổ ầm ầm hỗn loạn — trận đánh đã bắt đầu ở đâu đó về phía ấy. Thoáng cái, cơn mưa đã hết, dường như loạt đạn đã xua đuổi bắt nó phải dừng lại và qua màn hơi nước đã loãng hơn, hiện ra những tòa nhà dài dằng dặc của nhà máy bên kia bờ sông... Đám mâv trôi về phương Nam, trời lập tức sáng hơn và Na-ta-sa thấy rất nhiều người dân rời thành phố: đàn ông, đàn bà, trẻ con, cả gỉa đình — từ lớn đến nhỏ — dã ra đi trong buổi mai sớm sủa này...

        Một đoàn người cầm xẻng đi theo bờ sông và rẽ sang cầu, chắc là nhân dân khu Bờ sông đi xây dựng phòng tuyến mới ở khu Nam và khu tây T. Quầy hàng bánh mì ở góc phố đã sáng, nhìn qua cửa sổ rộng thấy có nhiều người đứng mua. Nhiều thiếu niên và phụ nữ cũng đang vội vã đi cùng chiều với Na-ta-sa. Hai cô gái rất trẻ mặc áo mưa vải bạt cao su đi sát bên nhau rồi đuổi kịp và vượt Na-ta- sa sau khi sang cầu. Cả hai đều quàng khăn trắng, người cao như nhau và ai cũng đeo bên sườn chiếc túi cứu thương rất to. Trông thấy hai cô gái này, tự nhiên Na-ta-sa rảo bước nhanh hơn như muốn nhập bọn với họ — trông họ rất tự tin và khẩn trương... Đút tay vào túi bành tô, chị nắm chặt bàn tay lại cố thắng cơn rét run người đang tràn vào thân thể... Nhiều người xách làn, túi đi ngược chiều với chị, một người nào đó đày chiếc xe hai bánh với hành lý của gia đình : gối, ấm chè, bọc sách, một cụ già đội mũ phớt ướt đẫm nước mưa, dắt em bé đi bên cạnh — chắc là những người này vội vàng rút khỏi thành phố hoặc chuyển từ khu vực phía Nam sang khu vực phía Bắc...

        Qua cầu, bà An-na muốn chia tay với Na-ta-sa nhưng nhìn chị, bà ngẫm nghĩ và lại lặng lẽ đi tiếp. Loạt đạn đại bác vọng lại từ phương Nam bỗng nổi lên mạnh hơn và trong đó nghe rõ tiếng nổ ầm ầm rất to, tựa như hàng loạt chiếc búa hỗn loạn gõ xuống đâu đó sau những ngôi nhà...

        Hình như trận đánh đã lan đến gần thành phố, nhưng trên đường phố vẫn đông người. Đến gần trung tâm, —Na-ta-sa phải qua đó thì mới tới được Vườn hoa thành phố — chị trông thấy chỗ này người ta đang chất lên xe những cuộn dây thép gai khổng lồ; chỗ kia — cạnh mấy cây dương trụi lá — người ta đào công sự, xa hơn một chút nữa mọi người đang dựng vật cản ngoài đường phố bằng cây cối, đá hộc và các dầm sắt... Rõ ràng thành phố đang xây dựng nhiều phòng tuyến mới, thành phố T. đã trở thành một pháo đài dày đặc các lớp phòng tuyến và người dân thành phố đang sẵn sàng chờ trận đánh tới phố mình, tới nhà mình ngay trong sân và tầng nhà của họ...

        Dừng lại để chia tay với bà An-na, Na-ta-sa bỗng trông thấy Na-xchi-a và Ma-ri-na Bô-cô-va bên lối vào quảng trường. Hai người bạn gái đứng đơn dộc dưới chiếc cổng khá thấp, hình như đang đợi ai đó sau cái cổng vòm, hoặc cũng có thể đang lưỡng lự không muốn đi tiếp...

        — Đứng làm gì ở đây thế này? — Không chào gì cả, bà An-na hỏi cộc lốc.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 23710


« Trả lời #109 vào lúc: 21 Tháng Năm, 2020, 10:24:42 am »


        Na-xchi-a đưa đôi mắt sáng giận dỗi nhìn người bạn đường của mình, y như câu hỏi chi liên quan tới một mình Ma-ri-na. Hai người phụ nữ hơi còng lưng xuống dưới sức nặng của túi hành lý; ngoài ra, Na-xchi-a còn cặp nách chiếc ghi ta buộc dây nơ xanh trên tay đàn. Ma-ri-na choàng khăn lụa tới tận lông mày, thắt chặt mép khăn dưới cằm và lúc này trông chị còn đẹp hơn cả tối qua nhiều. Dưới ánh sáng ban ngày, đôi mắt xanh biếc của chị long lanh hẳn lên. Ma-ri-na nhìn Na-xchi-a với nụ cười hối hận:

        — Tôi có thè làm gì được với cái cô ngớ ngẩn đần độn này hả? — Na-xchi-a tức giận nói. — Đã quyết định ra đi dứt khoát rồi thế mà bây giờ lại ngập ngừng... Cô ấy thương Va-nhi-a của mình...

        — Cứ như chính chị cũng không do dự ấy. — Ma-ri-na cũng nói lại ngắn gọn. — Chính trị đã bảo với mình là: cả tập thể chiến đấu, một cây trong bụi cháy...

        Bà An-na im lặng nhếch mép cười, gió lay động chiếc khăn quàng đen trên vầng trán xương xương của bà và lúc này trông bà còn nghiêm nghị hơn.

        — Định đi đâu thế này hả ? Cô nữ công dân kia ? — Bỗng nhiên, Na-xchi-a gắt gỏng hỏi Na-ta-sa. — Chị có hai đầu phải không?

        Na-ta-sa chưa biết trả lời thế nào thì bà An-na đã nói:

        — Thật đấy! Hay là cháu đợi thêm thì tốt hơn... Bây giờ ở ban tham mưu, người ta không có thì giờ nói chuyện với cháu đâu...

        — Ôi! Cô nói gì vậy! — Na-ta-sa thốt lên và trong đối mắt nâu rực sáng của chị hiện rõ vẻ bối rối.

        Chị nhất quyết đi bằng được tới Vườn hoa, nơi hôm qua chị gặp Pa-ven, chắc là ban tham mưu trung đoàn đóng ở đâu đó trong khu vực ấy. Và lúc này Na-ta-sa đã không thể dừng lại giữa đường được.

        Chị vừa sợ hãi, vừa cảm thấy có một quyết tâm táo bạo không hiểu từ đâu ra.

        — Lúc này họ cũng không cho cháu tới trận địa đâu, Na-ta-sen- ca ạ. — Bà An-na, nói.

        — Không sao cả cô ạ... Bằng cách nào đó, cháu sẽ... — Cố kìm cơn rét, Na-ta-sa nói. — Thôi nhé, cháu đi! Tạm biệt cô An-na, cảm ơn cô... Tạm biệt Ma-ri-na! — Vừa vội vàng rảo bước, chị vừa líu ríu nói.

        — Hãy thong thả đã nào, cháu đi đâu một mình vậy? Thong thả nào. — Rảo bước theo chị, bà già lại gọi.

        Na-xchi-a sửa lại đây đeo bao đồ của mình, xốc lên lưng và hằn học nhận xét

        — Mọi người đều trở nên không bình thường thế nào ấy... Cô đúng đấy nhé, Ma-rin-ca... — Chị bất ngờ đề nghị.—Tôi chạy tới góc phố xem xem cái gì đằng ấy. Còn cô đừng đi đâu cả, rõ chưa nào!

        Ma-ri-na ngoan ngoãn gật đầu. Nhưng khi Na-xchi-a vừa mới chạy được khoảng hai mươi bước qua quảng trường, thì Ma-ri-na đã lao người đuổi theo người bạn gái.

        ...Tuy vậy Na-ta-sa vẫn phải dừng lại ở một góc đại lộ Công xã, một đại lộ dài rộng, thoai thoải dốc lên núi và chạy tới tận đầu cửa ô thành phổ. Tại đây, khá đông người xúm lại chỗ ngã tư, trẻ con chạy từ nhà nọ sang nhà kia, đàn bà thì lấp ló trong cổng nhà, còn những ai can đảm hơn thì đứng tán loạn trên vỉa hè và nhìn về phía cửa ô. Dưới tấm bảng xanh với háng chữ vàng « Cửa hàng thực phẩm», các mậu địch viên mặc blu trắng đứng tựa bên cửa và cũng nhìn ra đại lộ. Ở đó, một chướng ngại vật xây bằng bao cát và hộp đất chắn ngữ ngang đường. Những người lính mặc ca pốt xám đi lại dọc theo nó và có vẻ bận rộn công việc gì đó. Như mình, lối đi lên theo đại lộ đã bị chân và thậm chí người ta còn không cho phép bất cứ ai tới gần chướng ngại vật.

        Chỗ ngã tư, nơi mọi người tụ tập, một anh bộ đội cầm súng trường, ngồi gác trên bậc thềm đá và ngăn không cho những người tò mò tới gần; một phụ nữ vóc người cao, mặc blu dông lông, trùm khăn vuông màu vàng, đang nói to như cãi nhau với anh:

        — Cậu đừng đánh nhau với tôi, nếu như vậy thì đi mà đánh nhau với bọn Đức. Tôi không đến tìm ai xa lạ, mà đến với chồng tôi, đến với chồng chứ không phải đến với người khác... Ông ấy là A-nhi-xi-mốp, thợ mỏ, tôi đã nói với cậu rồi. Làm sao mà cậu nỡ lòng cản tôi!

        — Lại hai mươi lăm.— Anh lính trẻ tuổi, khuôn mặt nhẵn nhụi trả lời chẳng hề tỏ vẻ bực dọc. Chiếc lưỡi lê cắm trên nòng súng trường mà anh kẹp giữa hai đầu gối ánh lên ướt át cạnh chiếc mũ trùm tai sũng nước của anh. — Bà có nghe thấy tiếng ầm ầm đó không ? Đang đánh nhau quyệt liệt, thế mà bà thì cứ như một người khách lao qua ngưỡng cửa.

        — Tôi không làm cản trở công việc chiến đấu của các anh đâu. —  Người đàn bà cướp lời anh. — Tôi hỏi: anh có biết thông cảm không dấy? Và đừng đe dọa, không dọa được tôi đâu! — Chị phát khùng. —  Có thể lúc này A-nhi-xi-mốp đã nắm bất tỉnh...
Logged

Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM