Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 05 Tháng Tám, 2021, 07:43:29 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: 1 2 3 4 5 6 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Âm mưu diệt chủng bí mật bằng AIDS  (Đọc 3534 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 25402


« vào lúc: 14 Tháng Tư, 2020, 02:26:46 pm »

       
        - Âm mưu diệt chủng bí mật bằng AIDS

        - Alan Cantwell

        - Nhà xuất bản Thông tấn

        - Năm xuất bản : 2004

        - Số hóa : Giangtvx

         
Logged

Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 25402


« Trả lời #1 vào lúc: 15 Tháng Tư, 2020, 08:32:18 pm »

         
        Về tác giả:

        Alan Cantwell là một chuyên gia về bệnh da liễu và một nhà nghiên cứu khoa học nổi tiếng thế giới trong lĩnh vực ung thư và vi sinh vật học về AIDS. Ông tốt nghiệp Trường Y khoa New York và nghiên cứu về da liễu ở Bệnh viện Quản trị các cựu binh ở Long Beach, California. Tiến sĩ Cantwell là tác giả của hơn 30 bài báo đã công bố về ung thư. AIDS và các bệnh miễn dịch khác, đã được đăng trong rúc tạp san y học chuyên sâu hàng đầu thế giới và ở Mỹ. Ông là tác giả của những cuốn sách: AIDS: Sự bí ẩn và giải pháp, và AIDS và các bác sĩ thần chết: cuộc truy tìm nguồn gốc bệnh dịch AIDS, và Vi khuẩn ung thư. Tiến sĩ Cantwell sinh năm 1934 ở thành phố New York, giờ đây ông sống ở Los Angeles.

        Cuốn sách này đã được tác giả cho phép xuất bản.

        Dịch từ nguyên bản tiếng Anh Queer blood: The secret AIDS genocide plot của tác giả, Tiến sĩ y khoa Alan Cantwell JR., Nhà xuất bản Aries Rising xuất bản lần thứ nhất năm 1993.


        
LỜI NHÀ XUẤT BẢN

        AIDS là một căn bệnh xuất hiện khoảng cuối những năm 1970 mà người ta cho rằng bắt đầu từ châu Phi. Đây là căn bệnh hết sức nguy hiểm bởi tốc độ lây nhiễm nhanh, tỷ lệ gây tử vong cao, và chưa có loại thuốc nào chữa trị được. Hiện nay, AIDS đã lây lan ra khắp các nước trên thế giới. Nó được gọi là căn bệnh thế kỷ.

        Hơn 20 năm qua, các nhà khoa học đã tiến hành nghiên cứu, truy tìm nguồn gốc, nguyên nhăn của căn bệnh này.

        Vậy nguồn gốc của AIDS là từ đâu?

        Cuốn sách Âm mưu diệt chủng bí mật bằng AIDS của tác giả, Tiến sĩ y khoa người Mỹ, Alan Cantwell mà chúng tôi chọn dịch và xuất bản sẽ hé mở với bạn đọc một hướng nghiền cứu về nguồn gốc căn bệnh này. Theo tác giả, AIDS là do con người tạo ra, và đó là một âm mưu diệt chủng vô cùng độc ác.

        Cuốn sách của Alan Cantwell được xuất bản lần đầu năm 1993. Nội dung cuốn sách là một câu chuyện gây chấn động về virút HIV được tạo ra trong phòng thi nghiệm bằng công nghệ gien mà giờ đây nó đã lan ra toàn thế giới.

        Với những tư liệu, chứng cứ và lập luận trình bày trong cuốn sách, tác giả bác bỏ thuyết của giới thẩm quyền y học Mỹ cho rằng AIDS bắt nguồn từ những con khỉ xanh ở châu Phi. Ông cho rằng AIDS bắt đầu từ một thử nghiệm vắc xin viêm gan mang tính diệt chủng, trong đó những người đồng tính và những người da đen ở Mỹ đã bị sử dụng như các con chuột thí nghiệm. Quan điểm của Alan Cantwell đã thu hút sự chú ý của đông đảo giới khoa học và công luận.

        Ấn hành cuốn sách này, chúng tôi muốn cung cấp cho độc giả tư liệu tham khảo nghiên cứu, tìm hiểu về nguồn gốc của AIDS để có ý thức ngăn ngừa, phòng tránh và tìm ra phương thuốc hữu hiệu chữa trị căn bệnh thế kỷ đồng thời cũng bày tỏ thái độ lên án mọi âm mưu của những thế lực dùng AIDS hoặc các vi rút khác được tạo ra trong phòng thí nghiệm như một phương tiện sinh học đe dọa sự sống của nhân loại.

        Nhân đây, chúng tôi xin cám ơn tác giả đã cho phép Nhà xuất bản Thông Tấn xuất bản cuốn sách này.

        Xin trân trọng giới thiệu cuốn sách cùng bạn đọc.


NHÀ XUẤT BẢN THÔNG TẤN        
Logged

Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 25402


« Trả lời #2 vào lúc: 16 Tháng Tư, 2020, 11:19:39 pm »


        Mọi sự độc ác chỉ có thể thành công được trong thế giới mà nó tiềm ẩn vì nó giữ được bí mật. Và sự độc ác càng lớn thì nó càng cần bí mật để đạt tới thành công.
Richard D. Mohr Những ý tưởng của người đồng tính (1992)       

        Cái không phải là tình yêu là sự giết chóc.
Con đường kỳ diệu         

LỜI CẢM TẠ

        Cuốn Âm mưu diệt chủng bí mật bằng AIDS là sự tiếp nối cuộc nghiên cứu khởi đầu đã dẫn đến việc xuất bản cuốn AIDS và các bác thần chết trong năm 1988.

        Tôi vô cùng biết ơn Tiến sĩ y khoa Robert Strecker đã gợi mở cho tôi biết khái niệm AIDS như một cuộc chiến tranh sinh học. Cuộc gặp gỡ đầu tiên của chúng tôi diễn ra vào mùa hè năm 1986 theo yêu cầu của người bạn và người thầy lâu năm đã quá cố của tôi là Tiến sĩ y khoa Virginia Livingston Wheeler. Hơn bất kỳ các nhà khoa học nào khác, hai vị thầy thuốc đó đã có ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc đời tôi và quá trình nghiên cứu và viết sách của tôi.

        Cuộc nghiên cứu của tôi đã được sự giúp đỡ rất lớn lao của nhiều tác giả mà công trình của họ được dẫn ra trong cuốn sách này. Tôi đặc biệt cảm ơn những người viết bài cho Thời báo New York, Thời báo Los Angeles, Người New York và tạp chí Thời báo về tài liệu tôi tham khảo của họ: Orin Borsten, Evelyn Madel, Terry Cook, Zears Mile, Ralph Mclnnis và Mary Booth đã cho tôi những thông tin có giá trị về AIDS được nêu trong cuốn sách này.

        Tôi xin cảm ơn người bạn thân thiết Helvi Lansu và người bạn đời của tôi Frank A. Sinatra về lòng yêu mến và tiếp tục trợ giúp tôi.

        Cuối cùng xin cảm ơn người biên tập của tôi, bà Sallie Fiske về những ý tưởng, đề xuất có giá trị và đã khuyến khích tôi đặt tên cuốn sách như tựa đề của nó.

Alan Cantwell, Jr.                     
Hollywood, California Tháng 12năm 1992       

       
Logged

Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 25402


« Trả lời #3 vào lúc: 17 Tháng Tư, 2020, 07:30:23 pm »


1. NẠN DIỆT CHỦNG

        Đôi khi tôi ước gì có thể trở lại cái thời mà tôi không biết tí gì về nguồn gốc của AIDS do con người tạo ra. Trước khi có nạn dịch này, tôi lạc quan và hy vọng hơn về tương lai. Tôi đã tin vào những lý tưởng cao quí nhất của y học, và tôi tin cậy các đồng nghiệp của mình làm điều đúng đắn. Tôi đã không bao giờ nghĩ rằng những kẻ đồng tính như tôi có thể là mục tiêu của cái chết trong một cuộc tàn sát kiểu phát xít Đức, trong cuộc giết người hàng loạt kiểu mới với những vũ khí sinh học do con người tạo ra. Nhưng cái thời giản đơn đã qua đó là sự viển vông của một quá khứ không bao giờ trở lại.

        Giờ đây tôi nghiêm túc hơn, hướng nội hơn. Giữa nhiều cái chết của bạn bè và những người tôi yêu, tôi tranh đấu để phát hiện ý nghĩa của cuộc sống trong một thế giới đã trở nên điên rồ. Tôi cố gắng cắt nghĩa cuộc tàn sát sinh học mới - và chương trình diệt chủng bí mật với bản chất thực độc ác, mà ngay cả Chúa cũng dường như bất lực sau khi nó xuất hiện.

        Cuộc thử nghiệm sinh học AIDS là tái diễn những sự khủng khiếp trong y học của bọn phát xít Đức, nhưng ít người nhận ra rằng một cuộc tàn sát khác do con người tạo ra đang diễn ra trước mắt chúng ta.

        Những người đồng tính Đức, cùng với những người Do Thái, là những nạn nhân đầu tiên của Hítle. Một nửa thế kỷ sau, những người đồng tính và những “kẻ không được mong muốn” khác một lần nữa lại là mục tiêu của cuộc tàn sát.

        Trong vài năm tôi đã thấy rõ âm mưu diệt chủng chống lại những người đồng tính. Khi tôi quan sát thấy quá nhiều người đàn ông đồng tính chết bởi những cái chết đau đớn từ từ, tôi vẫn hoàn toàn không ý thức được rằng họ đang bị giết một cách có hệ thống, y như hàng triệu người bị bọn Quốc xã Đức hủy diệt.

        Đầu tiên, người ta gọi những người đồng tính là các nạn nhân - từ này hình như thích hợp cho những người không may bị mắc phải một loại vi rút bí ẩn chết người đến từ châu Phi. Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau đó người ta thấy việc gọi họ là “các nạn nhân” là không đúng về mặt chính trị. Người ta muốn gọi họ là “PWAs”, nghĩa là “những người bị AIDS” (persons with AIDS) hơn. Điều mỉa mai đáng buồn là chính những người đàn ông đồng tính lại chọn tên gọi này, vì họ tin rằng cái nhãn hiệu nạn nhân có hàm ý quá tiêu cực, và cản trở cuộc tranh đấu của họ nhằm chữa trị mình với những ý nghĩ tích cực. Dẫu sao thì vẫn đúng về mặt chính trị khi gọi một số người bị AIDS là các nạn nhân, đặc biệt nếu đó là những người tính dục khác giới hay là những cháu bé “vô tội” bị AIDS do truyền máu.

        Những người đồng tính ít khi được coi là vô tội; người ta dễ dàng tin rằng những người đồng tính đang chết vì lối sống chung chạ bừa bãi và tội lỗi của họ, hơn là tin rằng họ đang bị giết bằng công nghệ sinh học gien mới.

        Giống như những người Do Thái ở nước Đức phát xít, những người đồng tính ở Mỹ nhanh chóng trở thành nạn nhân của bộ máy tuyên truyền của chính phủ. Thật là đơn giản đổ lỗi cho việc lan truyền bệnh dịch mới là do quan hệ tình dục qua đường hậu môn và sử dụng các loại ma túy nhân tạo. Mọi người chấp nhận ý tưởng là những người đồng tính đã hành động cuồng loạn trong những năm 1970 và giờ đây họ đang phải trả giá cho sự trụy lạc của mình bằng cách bị nhiễm một loại vi rút đến từ châu Phi được đưa vào các khu dân đồng tính một cách bí ẩn.

        Vào tháng 4 năm 1984, Tiến sĩ Robert Gallo chính thức công bố phát hiện của ông về vi rút AIDS cho giới khoa học biết. Nhà nghiên cứu AIDS hàng đầu nhanh nhảu giải thích rằng loại vi rút mới đó bắt nguồn từ châu Phi. Có lẽ loại vi rút lạ này đã ở đó nhiều thập kỷ, hay nhiều thế kỷ, thậm chí hàng nghìn năm. Không ai có thể biết chắc nó đã ẩn núp ở châu Phi bao lâu. Gallo và các chuyên gia vi rút hàng đầu khác khẳng định rằng loại vi rút đó bắt nguồn từ loài khỉ xanh châu Phi. Trong một tai biến bất thường của tự nhiên, loại vi rút bắt nguồn từ loài khỉ xanh đó nhiễm sang hàng triệu người da đen châu Phi.

        Thế thì AIDS đã đến châu Mỹ như thế nào? Các chuyên gia về AIDS đưa ra giả thuyết là những người Haiti làm việc ở châu Phi đã mang vi rút trở về Haiti. Những người đàn ông đồng tính ở Manhattan chung chạ bừa bãi trong khi đi nghỉ ở Cảng Hoàng tử đã có hành động tình dục qua đường hậu môn với những người đàn ông Haiti và mang loại vi rút châu Phi đó trở về thành phố New York.
Logged

Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 25402


« Trả lời #4 vào lúc: 18 Tháng Tư, 2020, 04:11:55 am »


        Các tiến sĩ y khoa sẵn sàng thừa nhận nguồn gốc châu Phi của AIDS, và các quan chức về AIDS của chính phủ thì đảm bảo rằng giới truyền thông sẽ nhắc đi nhắc lại câu chuyện đó cho tới khi nó trở thành sự thực đáng tin. Không ai nghi vấn về câu chuyện chính thức của Tiến sĩ Gallo.

        Khi nhìn lại những năm đầu của bệnh dịch này, giờ đây tôi thấy thật dễ lừa bịp những người đồng tính, các bác sĩ, giới trí thức và truyền thông đại chúng. Các chuyên gia vi rút hàng đầu của chính phủ đều nhất trí với nhau về nguồn gốc châu Phi của AIDS và thuyết khỉ xanh. Người ta không để ý đến số hiếm hoi các nhà khoa học nghi ngờ câu chuyện đó.

        Nhưng điều may mắn nhất là câu chuyện khỉ xanh từ hàng chục năm vẫn chỉ là lý thuyết chứ không trở thành sự thật. Tuy nhiên, tranh cãi lại câu chuyện về loài khỉ này là điều cực kỳ khó khăn. Các chuyên gia vi rút sử dụng biệt ngữ khoa học và ngôn ngữ kỹ thuật để biện minh cho những điều họ tin tưởng. Kết quả là ít người ngoại đạo khoa vi rút học có thể hiểu các lý lẽ khoa học làm cơ sở cho thuyết khỉ xanh về AIDS.

        Đầu tiên, Tiến sĩ Gallo đặt tên cho vi rút AIDS của mình là “vi rút tế bào T bệnh bạch cầu u lymphô”. Tuy nhiên, các chuyên gia vi rút muốn cam đoan chắc với công chúng rằng bệnh mới của người đồng tính không có liên quan gì đến ung thư. Và bệnh bạch cầu cũng như u lymphô là những dạng ung thư. AIDS rõ ràng là bệnh truyền nhiễm và giới thẩm quyền về ung thư luôn luôn khẳng định rằng ung thư không lây. Vì những lý do đó, người ta đã mau chóng đặt lại tên cho vi rút AIDS là “vi rút 3 nuôi bạch huyết tế bào T của người” (HTLV-3), như vậy che lấp nguồn gốc của nó từ một vi rút ung thư. Sau vài năm được một ủy ban các nhà vi sinh vật học nghiên cứu, vi rút HTLV-3 được phân loại và đặt tên lại lần cuối cùng. Vi rút khỉ ban đầu được đưa ra khỏi “họ động vật” của các vi rút. Vi rút AIDS được đặt tên lại là “vi rút suy giảm miễn dịch người”, hay vắn tắt là HIV.

        Các nhà dịch tễ học của chính phủ (các thầy thuốc và những nhà chuyên môn khác được đào tạo trong ngành bệnh dịch) đều “tán thành” với cách phân loại và gọi tên của các chuyên gia vi rút. Các nhà dịch tễ học thoạt tiên đã phát hiện những trường hợp “bệnh dịch của người đồng tính” trong khu vực dân đồng tính New York, Los Angeles và San Francisco. Một số người đàn ông mắc bệnh có những khối u, ung thư da mầu tím y như các u ác tính trên da thường thấy ở những người da đen ở Trung Phi. Mối liên hệ như vậy giữa u ác tính trên da của người đồng tính và u ác tính trên da của người châu Phi được giải thích như là chứng cớ nữa cho rằng căn bệnh mới của người đồng tính đến từ châu Phi.

        Nguồn gốc châu Phi của AIDS ở Mỹ được giới y học và quảng đại công chúng sẵn sàng chấn nhận. Ai có thể tranh cãi với các “sự thực” do các chuyên gia vi rút và dịch tễ học hàng đầu về AIDS của chính phủ đưa ra? Như vậy, các “sự thực” về thuyết khỉ xanh đã được công nhận.

        Tôi không bao giờ tin vào quan niệm cho rằng thuyết khỉ xanh là mang tính kỳ thị và phân biệt chủng tộc.

        Một số ít các bạn đồng tính của tôi cũng không bao giờ tin câu chuyện đó của Chính phủ Mỹ. Họ cương quyết cho rằng AIDS là một âm mưu của Chính phủ Mỹ nhằm loại trừ dân đồng tính. Tôi đã từng nghĩ quan niệm đó là chứng hoang tưởng.

        Đầu những năm 1980, những đồng tính nam và đồng tính nữ đã trở thành một thiểu số chính trị ngày càng mạnh và có tính chiến đấu. Những người bạn hoang tưởng của tôi không tin rằng việc AIDS xuất hiện đầu tiên vào lúc những người đồng tính đòi quyền công dân chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Các nhóm chính trị, đặc biệt là các nhóm Cơ đốc giáo chính thống cánh hữu kiên quyết dập tắt cuộc nổi dậy của những người đồng tính. Nhiều người Mỹ mong ước những người đồng tính sẽ quay trở về chỗ khuất, một số người thậm chí muốn họ sẽ biến mất vĩnh viễn. Các bạn tôi biện luận rằng AIDS là một phương cách hoàn hảo để chính phủ giết sạch bọn “đàn ông đồng tính”.

        Tôi không để ý gì đến những điều ầm ỹ về nạn diệt chủng bí mật giới đồng tính. Là một thầy thuốc và một nhà nghiên cứu ung thư, trong đầu tôi không hề có ý tưởng cho rằng AIDS là một âm mưu chống lại những người đồng tính. Các thực tiễn khoa học là rõ ràng, hoặc là tôi đã nghĩ như vậy. Vi rút AIDS được phát hiện năm 1984; và các ca AIDS lần đầu tiên xuất hiện năm 1979. Làm thế nào mà những người đồng tính có thể bị nhiễm một cách có dụng ý loại vi rút mà chưa được biết vào năm 1979? Ý tưởng đó thật là ngu ngốc.

        Mùa hè năm 1986, logic của tôi bị thách thức khi tôi gặp Tiến sĩ Robert Strecker. Người ta đồn rằng ông đang báo cho mọi người biết rằng AIDS là một căn bệnh do con người tạo ra bằng một vi rút công nghệ gien. Thật là không tin được một thầy thuốc lại tung ra tin rồ dại đó. Tuy nhiên, ý tưởng đó cũng kích động tôi và tôi tò mò đến gặp ông ta.
Logged

Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 25402


« Trả lời #5 vào lúc: 19 Tháng Tư, 2020, 05:05:37 pm »


        Strecker có những chứng chỉ không chê vào đâu được. Ông đã từng là bác sĩ nội trú thực tập ở Los Angeles, có bằng tiến sĩ dược học, và cũng được đào tạo về bệnh lý học. Tôi thấy ông là một người thông minh, hiểu biết, và hoàn toàn biết rõ các sách báo y học và khoa học về AIDS. Với lôgic và chứng cớ hỗ trợ cho tư tưởng và lý thuyết của mình, các phân tích của Strecker chứng minh AIDS như một cuộc chiến tranh sinh học khiến ta rùng mình. Và lý lẽ của ông về nguồn gốc của AIDS dễ hiểu hơn là kịch bản khỉ xanh của Chính phủ Mỹ.

        Lần gặp đầu tiên, tôi hỏi ông tại sao các bạn đồng tính của tôi đang chết nhiều như vậy. Tại sao vi rút AIDS lại xâm nhập vào giới đồng tính?

        - “Thật đơn giản, người ta đưa nó vào đấy”, Strecker nói.

        - “Ông định nói sao? Tại sao họ có thể làm như vậy ?”, tôi hỏi lại.

        - “Những người đồng tính đã bị nhiễm AIDS trong các cuộc thử nghiệm vắc xin viêm gan B từ cuối những năm 1970 và đầu những năm 1980. Anh hãy thử tự đi mà kiểm tra và anh sẽ thấy đó là thật!”

        - “Thế còn AIDS ở châu Phi?”

        Strecker khẳng định rằng AIDS ở châu Phi là kết quả của chương trình vắc xin diệt bệnh đậu mùa do Tổ chức Y tế thế giới (WHO) tiến hành trong những năm 1970.

        Những lời buộc tội của Strecker thực đáng sửng sốt. Có phải AIDS đã được đưa vào dân đồng tính trong cuộc thử nghiệm viêm gan một cách có chủ đích? Có phải mối liên hệ giữa cuộc thử nghiệm ở dân đồng tính và “bệnh dịch của người đồng tính” đã bị che giấu? Có phải những người đàn ông đồng tính là nạn nhân của một âm mưu ma quỷ của các nhà khoa học cấp nhà nước nhằm chống lại họ?

        Đầu óc tôi quay cuồng. Tôi tức giận, tuyệt vọng và kinh hãi về những hàm ý trong các ý kiến của Tiến sĩ Strecker.

        Tôi lờ mờ nhớ lại cuộc thử nghiệm vắc xin viêm gan B mà người ta sử dụng những người đồng tính như những con chuột thí nghiệm ở thành phố New York, San Francisco và Los Angeles. Nhưng tôi hoàn toàn không biết gì về những chi tiết và kết quả của cuộc thử nghiệm đó.

        Quan niệm AIDS là một hoạt động diệt chủng lén lút chống lại những người đồng tính là không chấp nhận được, quá đau đớn đến mức không thể nào điều tra, quá ghê tởm đến mức không thể tin là thật. Nhưng tôi không thể bỏ qua những lời tố cáo của Tiến sĩ Strecker. Là một thầy thuốc, là một nhà khoa học, là một người đồng tính tôi phải bóc trần sự thật. Không biết thì không thể tha thứ được.

        Tôi đã quyết tâm chứng minh rằng Tiến sĩ Strecker sai, nhưng không thể làm được. Sau nhiều tuần lễ đọc, nghiên cứu và kết nối các báo cáo đã công bố có trong thư viện y học, tôi đã bị thuyết phục rằng ông ta đúng. Niềm tin của Tiến sĩ Strecker cho rằng AIDS do con người tạo ra là lời giải thích khả dĩ nhất về nguồn gốc của AIDS. Nghiên cứu của tôi chỉ rõ rằng AIDS ở Mỹ có gốc rễ của nó, không phải ở châu Phi, mà ở những thành phố mà dân đồng tính đã bị tiêm trong một cuộc thử nghiệm chết người.

        Những người đồng tính không bao giờ nhận ra rằng họ là nạn nhân của một âm mưu y sinh học bí mật nhằm chống lại họ. Họ dễ dàng chấp nhận quan điểm của những người có thẩm quyền y học nói rằng người đồng tính đã bị AIDS vì lối sống chung chạ bừa bãi và trụy lạc của họ.

        Khi nghiên cứu ở thư viện, tôi đã gặp vài báo cáo gợi ra mối liên hệ giữa cuộc thử nghiệm vắc xin viêm gan và sự bùng phát của các ca AIDS ở New York, San Francisco và Los Angeles. Tuy nhiên, các chuyên gia về AIDS đã mau chóng dập tắt mối liên hệ đó, coi như là không thật và gượng gạo. Từ đó về sau, các báo cáo về sự liên kết giữa cuộc thử nghiệm người đồng tính và AIDS không còn xuất hiện trong sách báo y học nữa.

        Năm 1988, cuốn sách của tôi AIDS và các bác sĩ thần chết: Cuộc điều tra về nguồn gốc của bệnh dịch AIDS được xuất bản. Cuốn sách là các kết quả của hai năm nghiên cứu về thuyết con người tạo ra AIDS.

        Phản ứng lại ấn phẩm đó thật kỳ lạ. Tôi cho rằng cuốn sách sẽ gây ra một cuộc tranh cãi sôi nổi, nhưng có rất ít giới truyền thông quan tâm đến ý kiến cho rằng AIDS là một cuộc thử nghiệm sinh học lén lút với loại vi rút được tạo ra trong phòng thí nghiệm. Cả giới y học và khoa học hoàn toàn quên đi cuốn sách đó.

        Mặc dầu vậy, tôi tin rằng những cái chết hàng loạt của những người đồng tính Mỹ không phải là tai biến của tự nhiên. Trong thế kỷ 20, nhiều chính phủ trên thế giới đã thành công trong việc hoàn chỉnh các chương trình diệt chủng có hiệu quả phi thường hủy diệt hàng triệu người “không được mong muốn”. Chương trình đó một lần nữa lại xảy ra. Tôi tin chắc điều này.
Logged

Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 25402


« Trả lời #6 vào lúc: 20 Tháng Tư, 2020, 07:49:48 am »


2. CUỘC THỬ NGHIỆM VỚI NGƯỜI ĐỒNG TÍNH

        AIDS có phải là một chương trình diệt chủng lén lút không? Những người đồng tính Mỹ có phải là các nạn nhân của một chương trình tiêu diệt do chính phủ bảo trợ, giống như chương trình của bọn phát xít hay không?

        Bằng cách nào mà người ta đã thành công trong việc tàn sát phần lớn dân Do Thái ở châu Âu? Quyết định tiêu diệt dân Do Thái ở châu Âu đã được bí mật ra lệnh ở cấp cao nhất của Chính phủ Đức. Thông qua phương tiện tuyên truyền tinh vi, sự kháng cự tự nhiên của công chúng đối với nạn diệt chủng đã bị vô hiệu hóa, cho nên các cuộc giết người hàng loạt đã được tiến hành mà không bị cản trở.

        Trong cuốn Tâm lý diệt chủng, Robert Jay Lipton và Eric Markusen đã nghiên cứu các cơ chế tâm lý trong sự tàn bạo của bọn phát xít. “Cuộc diệt chủng cần có những kẻ chuyên nghiệp được đào tạo kỹ càng. Chúng cần thiết cho công nghệ đó, tổ chức đó và cơ sở hợp lẽ của nó. Trong trường hợp bọn phát xít, tất cả các tầng lớp - các thầy thuốc, nhà khoa học, kỹ sư, lãnh đạo quân sự, luật sư, giáo sĩ, giáo sư đại học và giáo viên phổ thông - đều được động viên một cách có hiệu quả vào đề án theo hệ tư tưởng đó”. Các tác giả nói thêm: “Một quốc gia muốn tiến hành cuộc diệt chủng phải tạo ra những tổ chức mới và thay đổi các tổ chức hiện có”.

        Bọn thủ phạm phát xít là những tên đã được chọn lựa cẩn thận từ những kẻ chỉ biết vâng lời và trung thành. Những người Do Thái sẽ không bao giờ nhận ra rằng bọn phát xít Đức nghiêm túc thừa nhận đã tiêu diệt tất cả dân Do Thái như những kẻ thù của chế độ Quốc xã. Người Do Thái có tâm lý muốn chối bỏ ý nghĩ không thể hiểu được là mỗi người trong bọn họ đã bị buộc phải chết.

        Đối với những người đủ mẫn cảm để nhận ra được điều này, thì những cái chết hàng loạt vì AIDS của những người đồng tính tương tự như những cái chết hàng loạt của người Do Thái trong cuộc tàn sát của bọn Quốc xã. Các nhà khoa học đổ lỗi cho các con khỉ xanh và dân da đen châu Phi, công chúng thì đổ lỗi cho lối sống của người đồng tính, còn dân đồng tính thì tự đổ lỗi cho nhau và Chính phủ Mỹ thì ít có hành động nào để ngăn số người đồng tính chết vì AIDS đang mỗi ngày một tăng. Trong nhiệm kỳ đầu làm Tổng thống, Ronald Reagan chưa từng một lần nhắc đến AIDS giữa công chúng.

        Dưới sự lãnh đạo của Adolf Hitler, bọn Quốc xã, trong chương trình diệt chủng của chúng, đầu tiên đã tìm sự hợp tác của các thầy thuốc Đức. Khoảng một nửa số họ là thành viên của Đảng Quốc xã. Các bác sĩ đó là các nhà kiến trúc và thủ phạm tạo ra Chương trình “T-4” — cái chết cưỡng bức êm ái - trước chiến tranh của Hitler, dẫn tới cái chết của một trăm ngàn người Đức tàn tật về thể chất và tâm thần, nhằm “thanh lọc” dân Đức.

        Sau đó, Hitler tìm kiếm sự ủng hộ của quần chúng đôi với sứ mệnh của hắn. Các cuộc tập hợp chính trị đã được biến thành những cảnh tượng tập hợp công chúng đông đảo chưa từng thấy từ thời La Mã cổ đại. Những người Đức đã bị thôi miên để tin rằng họ là một dân tộc nửa thần thánh. Những người không dễ bị ảnh hưởng của chiến dịch tuyên truyền về chủng tộc siêu việt thì bị nói cạnh khóe, gây chuyện, đe dọa, ép buộc, tống giam và cuối cùng bị thủ tiêu. Làm như vậy, Hitler đã lôi kéo nhân dân vào một cơn cuồng loạn giết người hàng loạt chống lại các kẻ thù của họ — những kẻ thù thực và tưởng tượng.

        Như họ đã từng bị gán tội trong hai nghìn năm, những người Do Thái lại bị gọi là những kẻ giết Chúa Giêsu. Họ là những người cộng sản quyết tâm phá hoại dân tộc Đức, bỏ tiền cho bọn ăn bám hút máu nhân dân Đức. Dân Do Thái là khối u ung thư cần phải cắt bỏ khỏi nước Đức bệnh tật. Dân Do Thái là vi trùng phải thanh lọc khỏi cơ thể nước Đức.

        Sứ mệnh của Hitler là loại bỏ dân Do Thái khỏi nước Đức, là trở thành vị cứu tinh. Trong cuốn sách Cuộc chiến đấu của tôi, hắn viết: “Dân Do Thái ngày nay là kẻ kích động lớn nhất cho sự phá hoại hoàn toàn nước Đức”. Hắn không muốn thấy nước Đức trở thành nạn nhân của “học thuyết mác xít kiểu Do Thái”. Theo quan điểm của hắn, nước Đức chỉ có thể thoát khỏi sự đe dọa của Cộng sản — Do Thái — Nga bằng cách trở thành một cộng đồng những người đồng nhất về thể chất và tinh thần. Trong cộng đồng đó", người Do Thái, với cung cách ngoại lai, với tôn giáo và chủng tộc riêng, sẽ không có chỗ đứng. Hắn kết luận “Tôi tin rằng tôi đang hành động phù hợp với ý chí của Đấng tạo hóa vạn năng, bằng cách bảo vệ mình chống lại bọn Do Thái, tôi đang chiến đấu cho công việc của Chúa”.
Logged

Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 25402


« Trả lời #7 vào lúc: 21 Tháng Tư, 2020, 07:53:24 am »


        Cùng với những người Do Thái, các kẻ thù khác cũng phải bị tiêu diệt: dân Gypxi, những người đồng tính, mại dâm, nghiện rượu, bọn ăn mày, bọn lêu lổng, nhân chứng Giêhôva1, hội viên hội Tam Điểm, các phần tử tội phạm và các cá nhân lệch lạc về mặt di truyền và chính trị làm vẩn đục sự thuần khiết của chế độ Quốc xã.

        Trong những năm 1970, rất nhiều những người đàn ông đồng tính da trắng bộc lộ khuynh hướng tình dục một cách công khai. Bọn cuồng tín, phân biệt chủng tộc và bọn cực đoan da trắng phản ứng lại bằng cách liệt thêm “bọn đàn ông đồng tính” vào hàng đầu danh sách những người mà chúng căm thù. Khi cuộc thử nghiệm viêm gan B bắt đầu năm 1978, những người đàn ông đồng tính có lẽ là thiểu số bị căm thù nhất ở Mỹ, bị khinh miệt hơn dân da đen và Do Thái.

        Một thầy thuốc đồng tính da đen một lần đã bảo tôi rằng những người đàn ông đồng tính da trắng không hiểu hết những hậu quả chính trị và xã hội của việc công khai mình là người đồng tính. Khi những người da trắng tự nhận họ là đồng tính, họ đã mất mọi quyền lợi và sự bảo vệ đối với những người đàn ông da trắng có tính dục khác giới trong xã hội Mỹ. Người bác sĩ đó tin rằng bằng cách công khai từ bỏ tính dục khác giới, những đồng tính nam đã đặt họ vào một tình huống nguy hiểm. Ông dự đoán chính phủ sẽ đối xử tồi tệ với những người đàn ông đồng tính. Chẳng mấy chốc, những người đàn ông đồng tính sẽ biết thế nào là một người da đen ở Mỹ. Ông nghĩ thậm chí còn tồi tệ hơn đối với các đồng tính nam vì mọi người trong xã hội, kể cả những người da đen và Do Thái đều căm ghét giới đồng tính nam.

        Khi các cánh cửa bí mật được mở, Chính phủ Mỹ giật mình vì sức mạnh chính trị và những đòi hỏi xã hội của phong trào nhân quyền mới của các đồng tính nam và đồng tính nữ. Sau nhiều thế kỷ bị áp bức, hàng nghìn người đồng tính đang trở nên yên tâm hơn về bản năng giới tính của họ. Họ cảm thấy họ là những con người cũng tốt như ai, họ muốn bình đẳng với những người có tính dục khác giới. Nhiều người Mỹ tính dục bình thường không thích bản năng giới tính trơ trẽn của cái giống đồng tính mới ấy. Yêu cầu cải cách xã hội của những người đồng tính nam và đồng tính nữ đã đặc biệt gây tức giận giới tôn giáo cánh hữu.

        Trong một thế kỷ, những người đồng tính đã bị phân loại sai lầm như những kẻ rối loạn tâm lý. Dưới áp lực của những nhà hoạt động của giới đồng tính, Hội tâm thần học Mỹ cuối cùng đã loại những người đồng tính ra khỏi danh sách những người bị bệnh tâm thần vào đầu những năm 1970.

        Tuy nhiên, Tổ chức Y tế thế giới vẫn phân loại đồng tính luyến ái như một bệnh tâm thần.

        Chẳng bao lâu sau khi tình trạng tâm thần của họ được phân loại, các người đồng tính Mỹ phải đối đầu với vấn đề sức khỏe nghiêm trọng khác. Giờ đây sức khỏe thể chất của những người đàn ông đồng tính được giới thẩm quyền y học lưu ý. Theo thống kê y tế của các nhà dịch tễ học cấp nhà nước, cộng đồng đồng tính bị nhiễm bệnh hoa liễu. Mức nhiễm đáng sửng sốt nhất là viêm gan B.

        Chính các bác sĩ Quốc xã là những người đầu tiên chứng tỏ rằng viêm gan là bệnh truyền nhiễm. Trong các thử nghiệm của họ, các thầy thuốc bắt các tù nhân trong trại tập trung ăn chất tạo ra từ dạ dày của những người đã bị vàng da vì bệnh gan. Khi các tù nhân sau đó bị ốm với chứng vàng da, các bác sĩ Quốc xã xác định rằng viêm gan có nhiều khả năng nhất gây ra bởi một nhân tố lây nhiễm, có lẽ là một loại vi rút.

        Trong Chiến tranh thế giới thứ hai, hàng nghìn lính Mỹ tình cờ bị nhiễm viêm gan sau khi bị buộc tiêm chủng vắc xin. Lý do của dịch viêm gan được truy ra là từ các lô vắc xin sốt vàng da bị ô nhiễm, vắc xin đó một phần được chế tạo từ huyết thanh người bị nhiễm tác nhân truyền viêm gan. Sau khi tiêm vắc xin sốt vàng da, những người lính bị nhiễm viêm gan trong huyết thanh.

        Khi chứng minh rằng viêm gan B cũng là một bệnh lây truyền qua đường tình dục, người ta phát hiện ra rằng một nửa số người đồng tính đã bị nhiễm vi rút viêm gan B. Các nhà dịch tễ học xác định rằng những người đàn ông đồng tính là một mối đe dọa tiềm tàng về sức khỏe công chúng, không chỉ đối với họ mà cho cả cộng đồng.

        Trong những năm 1970, cách sống chung chạ bừa bãi lan tràn không chỉ trong giới đồng tính, mà cả trong những người có tính dục khác giới. Việc các thầy thuốc đồng tính nói về các bệnh “đặc biệt” có thể lây nhiễm cho giới khách hàng đồng tính của họ đã trở thành mốt.

-----------------
        1. Thành viên của một tổ chức tôn giáo tin rằng ngày tận thế đã đến gần và mọi người sẽ bị sa xuống địa ngục trừ các thành viên của tổ chức đó (N.D).
Logged

Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 25402


« Trả lời #8 vào lúc: 22 Tháng Tư, 2020, 11:29:42 pm »


        Từ chuyên môn thời thượng là “tình dục đường hậu môn”. Nó dường như liên quan đến nhiễm bệnh hoa liễu thường thấy ở dân đồng tính nam: lậu, giang mai, herpes, mụn cóc, ký sinh đường ruột và đặc biệt là viêm gan. Các bệnh mới như “hội chứng ruột của đồng tính nam” bắt đầu xuất hiện trong sách báo y học. Một triết lý mới được phổ biến nhấn mạnh rằng các nhu cầu về y tế của người đồng tính nam khác với những người tính dục khác giới. Kết cục là các thủ lĩnh cộng đồng đồng tính gây áp lực với Chính phủ Mỹ đòi chăm sóc y tế tốt hơn cho những người đồng tính.

        Vì thái độ mới về y tế như thế, đông đảo những người đồng tính hoạt động tình nguyện có tinh thần công dân và lo lắng về sức khỏe đã đi thử loại vắc xin mới, với hy vọng tiêu diệt bệnh viêm gan B trong giới đồng tính.

        Công việc chuẩn bị cơ bản cho cuộc thử nghiệm bắt đầu từ năm 1973 khi Dự án y tế cho những người đàn ông đồng tính ở Manhattan cung cấp các mẫu máu để thử nghiệm viêm gan B ở Trung tâm Máu thành phố New York. Các kết quả thật đáng kinh ngạc! Cứ một trong hai mẫu máu của đồng tính nam là dương tính. Ngược lại chỉ 5% mẫu máu của những người tính dục khác giới là dương tính.

        Được phát triển tại Viện Merck Nghiên cứu trị liệu ở West Point, Pennsylvania, vắc xin thử nghiệm thô được thử trên các con tinh tinh, loài động vật duy nhất bị nhiễm vi rút viêm gan B của người, sau này vắc xin được thử trên một nhóm nhỏ các trẻ em thiểu năng.

        Khi vắc xin thử nghiệm đã sẵn sàng để thử rộng rãi hơn đối với con người, vài nhóm “nguy cơ cao” đã được xem xét. Đó là những người đồng tính nam, những người nghiện ma túy, những người trưởng thành bị thiểu năng trí tuệ, những người Mỹ gốc Hoa, các thổ dân vùng Alaska, cùng các bệnh nhân và cán bộ y tế của các trung tâm thẩm tách thận. Sau nhiều tranh cãi, các nhà dịch tễ học quyết định rằng những người đàn ông đồng tính trẻ chung chạ bừa bãi sẽ là nhóm tốt nhất để thử hiệu quả của vắc xin.

        Wolf Szmuness, một thầy thuốc Ba Lan được đào tạo ở Liên Xô, được giao điều hành cuộc thử vắc xin viêm gan B tại Trung tâm Máu thành phố New York. Các chi tiết sơ lược về cuộc đời ông xuất hiện trong một bài báo do Aaron Kellner, một đồng nghiệp ở Trung tâm đó viết sau khi ông chết.

        Szmuness là một người Do Thái sinh ra ở Ba Lan năm 1919. Khi bọn Quốc xã xâm lược Ba Lan vào mùa hạ 1939, thì ông đang là một sinh viên y khoa trẻ. Thời gian Ba Lan bị Đức và Nga chia cắt, Szmuness bị đưa đi Xibêri như một phạm nhân. Toàn bộ gia đình ông ở miền Tây Ba Lan bị bọn Quốc xã giết trong cuộc tàn sát người Do Thái. Những năm tháng đi đầy ở Xibêri là “một thời kỳ dài đen tối mà ông không muốn nhắc đến”.

        Sau khi được trả tự do vào năm 1946, ông được phép tiếp tục chương trình mà ông học trước đó ở Tomsk, miền Trung nước Nga. Khi còn là một sinh viên, ông đã cưới một phụ nữ Nga. Ông học chuyên về ngành dịch tễ học, và khi vợ ông mắc phải căn bệnh viêm gan nặng, Szmuness quyết định dành cuộc đời mình cho việc nghiên cứu bệnh gan.

        Szmuness đến Manhattan với 15 đô la trong túi. Nhờ sự can thiệp của Walsh McDermott, Giáo sư y tế công cộng tại Bệnh viện New York, Szmuness may mắn được làm kỹ thuật viên phòng thí nghiệm tại Trung tâm Máu thành phố New York. Sau vài năm, ông được giao phụ trách một phòng thí nghiệm, và một khoa dịch tễ học tại Trung tâm đã được thành lập cho riêng ông. Một thời gian ngắn sau đó, ông được chỉ định làm Giáo sư Trường Y tế công cộng Columbia.

        Vào cuối những năm 1970, ông được tài trợ hàng triệu đô la cho công trình nghiên cứu và ông đã nghiên cứu thành công một cách ấn tượng với công trình nghiên cứu về viêm gan. Giờ đây ông đã sẵn sàng đảm nhiệm sứ mệnh quan trọng nhất trong đời mình: điều hành cuộc thử nghiệm vắc xin viêm gan B.

        Thoạt tiên, Szmuness làm quen với cộng đồng đồng tính nam, và đưa thêm những thầy thuốc và các nhà hoạt động đồng tính vào làm nhân viên của ông. Ông đến khu ở của dân đồng tính, ở đó ông xem xét các bồn tắm, quầy rượu và sàn nhảy. Những kẻ đồng tính chung chạ bừa bãi là những con chuột thí nghiệm hoàn hảo. Không nghi ngờ gì nữa, họ sẽ chứng tỏ rằng Szmuness có thể quét sạch viêm gan B khỏi bề mặt trái đất.
Logged

Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 25402


« Trả lời #9 vào lúc: 23 Tháng Tư, 2020, 12:01:40 pm »


        Vào cuối những năm 1970, một đội cơ động bắt đầu đi vận động dân đồng tính ở khu làng Greenwich của Manhattan, tìm kiếm những người đồng tính hoạt động. Hơn mười nghìn người đàn ông đã ký kết và hiến mẫu máu cho cuộc thử nghiệm sắp tới của Szmuness.

        Szmuness rất cẩn thận lựa chọn những người cuối cùng để thí nghiệm. Ông đòi hỏi những người đàn ông này phải là những người sống chung chạ bừa bãi, càng bừa bãi càng tốt. Ông đang thử một loại vắc xin chống vi rút lây truyền bằng đường tình dục. Do đó, ông không muốn thử nghiệm với những người đàn ông sống một vợ một chồng hay những người đàn ông chỉ sống với một người tình. Ồng cũng muốn thử nghiệm với cả những người đàn ông khỏe mạnh, trẻ trung, có trách nhiệm, thông minh, và nếu là người da trắng thì càng tốt. Những người lưỡng tính sống chung chạ bừa bãi cũng được chấp nhận, nhưng những người đàn ông có tính dục khác giới thì bị loại. Những người được chấp nhận phải có địa chỉ, số điện thoại rõ ràng, và phải sẵn sàng hiến máu trong một thời gian dài.

        Thử nghiệm vắc xin viêm gan rất tốn kém và Szmuness không muốn thử nghiệm với những người không muốn hợp tác, hoặc không có địa chỉ rõ ràng, gây khó khăn cho cuộc thử nghiệm. Có quá nhiều tiền đặt cược vào cuộc thử nghiệm này. Trung tâm kiểm soát bệnh tật (CDC), Viện Y tế quốc gia (NIH) và Viện quốc gia về dị ứng và các bệnh truyền nhiễm đều tham gia vào cuộc nghiên cứu, ngoài ra còn có cả các công ty dược phẩm lớn như Công ty Merck, Sharp Dohme Inc., và Abbott Laboratories.

        Trong các cuộc thử nghiệm sơ bộ, thoạt tiên Szmuness thử vắc xin vào các con tinh tinh. Rồi ông tiến hành thử với hai trăm người đàn ông đồng tính tình nguyên, bằng cách tiêm chủng vắc xin cho họ. Trong những tháng trước khi bắt đầu cuộc thử nghiệm chính thức không có vấn đề gì xảy ra với các con tinh tinh hay những người tình nguyện khi đó. Szmuness sẵn sàng ấn định thời gian cho cuộc thử nghiệm cuối cùng - một cuộc thử nghiêm sẽ hủy diệt gần hết cộng đồng đồng tính - ở thành phố New York.

        Nhóm những người đàn ông đồng tính đầu tiên đã được tiêm chủng vào tháng 11 năm 1978 ở Trung tâm Máu thành phố New York. Cuộc thử nghiệm được tiếp tục cho đến tháng 10 năm 1979. Hơn một nghìn người đàn ông từ Manhattan đã được Szmuness tiêm vắc xin.

        Tháng 1 năm 1979, vài tháng sau khi Wolf Szmuness bắt đầu cuộc thử nghiệm, những tổn thương da màu tím bắt đầu xuất hiện trên cơ thể những người đàn ông đồng tính da trắng trẻ tuổi ở làng Greenwich. Các bác sĩ không biết chính xác có gì nhầm lẫn đối với những người đàn ông đó. Sau ba mươi tháng, các thầy thuốc ở Manhattan đã phải tiếp nhận hàng chục ca bệnh mới với những đặc điểm chung là tất cả họ đều bị suy giảm miễn dịch, u ác tính trên da, và mắc một loại bệnh về phổi gây chết người nhanh chóng, được gọi là viêm phổi ở pneumocystis carinii1. Tất cả họ đều còn rất trẻ, đồng tính và có lối sống chung chạ bừa bãi. Phần lớn họ là người da trắng. Tất cả đều chết một cách khủng khiếp.

        Trong vòng vài năm, AIDS trở thành nguyên nhân hàng đầu gây nên những cái chết của các nam nữ thanh niên ở thành phố New York. Khu vực Big Apple được xem là trung tâm của bệnh dịch với số người mắc AIDS cao nhất nước Mỹ.

        Wolf Szmuness vô cùng sung sướng trước thành công to lớn của cuộc thử nghiệm vắc xin viêm gan. Tháng 3 năm 1980, Trung tâm kiểm soát bệnh tật giám sát các cuộc thử nghiệm người đồng tính ở San Francisco, Los Angeles, Denver, St Louis và Chicago. Vào mùa thu 1980, ca AIDS đầu tiên ở Westcoast, San Francisco, xuất hiện ở một nam thanh niên.

        Sáu tháng sau, tháng 6 năm 1981, AIDS đã “chính thức” trở thành dịch. Các nhà dịch tễ học và chuyên gia y tế không thể hiểu được tại sao một số lớn nam thanh niên da trắng đồng tính trước đây khỏe mạnh lại liên tục chết một cách bí ẩn ở Manhattan, San Francisco và Los Angeles.

-----------------
        1. Sinh vật nguyên sinh bình thường vô hại nhưng gây viêm phổi ở bệnh nhân bị ức chế miễn dịch (N.D)
Logged

Trang: 1 2 3 4 5 6 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM