Lịch sử Quân sự Việt Nam
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 24 Tháng Giêng, 2022, 11:21:43 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân - Tập 2  (Đọc 2415 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
quansuvn
Moderator
*
Bài viết: 3906



WWW
« Trả lời #90 vào lúc: 08 Tháng Giêng, 2022, 05:32:04 pm »

Anh hùng Bế Văn Cắm
(Liệt sĩ)


Bế Văn Cắm, sinh năm 1945, dân tộc Nùng, quê ở Pác Bó, xã Trường Hà, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng, nhập ngũ tháng 2 năm 1964, vào chiến trường tháng 1 năm 1966. Khi hy sinh đồng chí là trung đội phó bộ binh, thuộc đại đội 3, trung đoàn 14, sư đoàn 7, đảng viên Đảng Cộng sân Việt Nam.


Sinh trưởng trong một gia đình nông dân ở Pác Pó là căn cứ địa vững chắc của Đảng ta từ trước Cách mạng tháng Tám, Bế Văn Cắm sớm tiếp thụ truyền thống đấu tranh cách mạng, có lòng yêu nước, yêu độc lập tự do, căm thù sâu sắc đế quốc và phong kiến, tha thiết với sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc. Đi bộ đội, đồng chí tích cực rèn luyện mọi mặt, có ý thức kỷ luật tốt, tinh thần tập thể cao, đạt danh hiệu bắn trung liên giỏi của trung đoàn và được tặng 2 bằng khen.


Hành quân vào chiến trường miền Nam, suốt dọc Trường Sơn, Bế Văn Cắm luôn luôn gương mẫu, tự nguyện nhận việc khó về mình mặc dù đã mang vác nặng. Những lúc đơn vị gặp khó khăn, thiếu gạo, đồng chí xung phong vào rừng đào củ mài, hái rau nuôi anh em, nhường cơm cho bạn yếu mệt. Khi hành quân,  đồng chí thường vác ba lô, súng đạn đỡ người đau yếu. Có lần tiểu đội bạn có nhiều người yếu mệt, đồng chí động viên tiểu đội mình giúp đỡ bạn để đảm bảo tất cả hành quân đều đến đích.


Khi đến vị trí tập kết, bị ốm nặng rồi bị liệt hai chân, đồng chí cầm hai tay hai gậy, kiên trì phấn đấu, tập đi từng bước. Với nghị lực bền bỉ và tinh thần lạc quan quyết thắng bệnh tật, sau một thời gian, đồng chí khỏi bệnh và trở lại đội ngũ chiến đấu.


Qua 6 tháng chiến đấu liên tục từ tháng 7 năm 1967 đến ngày 7 tháng 1 năm 1968, Bế Văn Cắm tham gia 6 trận đánh, trận nào cũng lập công xuất sắc. Trong trận đánh căn cứ Tân Hưng đêm 10 tháng 7 năm 1967, sau khi hoàn thành nhiệm vụ diệt lô cốt số 6, đồng chí diệt hỏa điểm bên phải cửa mở tạo thời cơ cho đơn vị tiến lên. Sau đó đồng chí bắn sập ổ đề kháng chặn đường đơn vị, rồi dùng quả đạn cuối cùng diệt lô cốt số 5, tạo thuận lợi cho đơn vị diệt gọn căn cứ địch. Lúc giải quyết chiến trường, đồng chí cõng một thương binh, rồi tham gia cáng 2 thương binh và mang 3 súng cá nhân về tuyến sau.


Trong trận Cần Lê (ngày 6 tháng 8 năm 1967), Bế Văn Cắm chỉ huy một tổ hỏa lực sang phối hợp chiến đấu cùng trung đoàn bạn đánh căn cứ của 400 tên biệt kích. Thấy địch chống trả quyết liệt làm cho tổ bộc phá chưa phá được hàng rào, đồng chí dũng cảm bò lên sát hàng rào, bất ngờ nổ súng chính xác, diệt hỏa điểm đầu cầu, gây khí thế cho đồng đội tiến lên phá rào để bộ đội đánh sâu vào giữa căn cứ. Đơn vị đang tiến qua bãi đất trống thì 1 đại liên địch xuất hiện bắn sát mặt đất, gây thương vong cho mũi xung kích. Không ngại nguy hiểm hy sinh, Bế Văn Cắm lợi dụng địa hình, áp sát mục tiêu, chỉ dùng một quả đạn diệt hỏa điểm địch. Sau trận đánh thắng lợi này, đồng chí được đơn vị bạn đề nghị tặng thưởng Huân chương.


Bế Văn Cắm là lá cờ đầu của sư đoàn trong phong trào diệt xe tăng địch. Trận Lộc Ninh, tháng 11 năm 1967, lần đầu tiên gặp xe tăng địch, đồng chí diệt 1 xe M.41. Tiếp đó, trong một trận phục kích, Bế Văn Cắm diệt 1 xe tăng nữa trên đường Cà Tum - Bổ Túc. Tháng 12 năm 1967, theo kế hoạch của đại đội, đồng chí luồn sâu vào sân bay Cà Tum vào sát bãi để xe diệt 5 xe tăng địch. Bế Văn Cắm đã góp được nhiều kinh nghiệm trong phong trào tổ săn diệt xe tăng, cơ giới của toàn sư đoàn.


Trong trận đánh quân đổ bộ đường không của Mỹ tại Trảng Rộm (Tây Ninh), ngày 7 tháng 1 năm 1968, Bế Văn Cắm nêu cao tinh thần dũng cảm, ngoan cường, xuất kích đánh gần, diệt nhiều địch. Sau khi Bế Văn Cắm hy sinh, toàn tiểu đoàn phát động phong trào thi đua học tập gương sáng của đồng chí: sống khiêm tốn, chất phác, cần cù, giản dị; đoàn kết hết lòng thương yêu đồng chí, đồng đội; chiến đấu dũng cảm, kiên cường, lập công xuất sắc.


Trong gần 4 năm công tác và chiến đấu, đồng chí Bế Văn Cắm được tặng thưởng 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng nhì, 3 Huân chương Chiến công giải phóng hạng ba, 6 bằng khen, 1 lần đạt danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ cấp ưu tú, nhiều lần đạt Dũng sĩ diệt cơ giới.


Ngày 20 tháng 12 năm 1969, Bế Văn Cắm được Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Logged

Ai công hầu, ai khanh tướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai
Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế
quansuvn
Moderator
*
Bài viết: 3906



WWW
« Trả lời #91 vào lúc: 08 Tháng Giêng, 2022, 05:32:39 pm »

Anh hùng Nguyễn Văn Chánh


Nguyễn Văn Chánh, sinh năm 1946, dân tộc Kinh, quê ở xã Ninh Qưới, huyện Hồng Dân, tỉnh Minh Hải, nhập ngũ tháng 9 năm 1964. Khi được tuyên dương Anh hùng đồng chí là đại đội phó đại đội 6 bộ binh, tiểu đoàn 2, trung đoàn 5, sư đoàn 5 bộ đội miền Đông Nam Bộ, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.


Từ năm 1964, chiến đấu ở chiến trường vùng sâu, có nhiều gian khổ, thường xuyên địch đánh phá ác liệt nhưng Nguyễn Văn Chánh vẫn luôn luôn nêu cao quyết tâm, chiến đấu dũng cảm, mưu trí, tiến công kiên quyết, đã chỉ huy đơn vị đánh nhiều trận hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, bản thân diệt hơn 50 tên địch (có hơn 30 Mỹ), bắn cháy 8 xe tăng, xe bọc thép, thu 2 súng.


Ngày 21 tháng 7 năm 1967, trong trận đánh đoàn xe cơ giới địch trên đường số 20, đồng chí chỉ huy trung đội bình tĩnh, dũng cảm xông ra đúng thời cơ, chặn đầu đoàn xe địch, nổ súng chính xác diệt 5 xe đi trước và 15 tên địch, tạo thuận lợi cho đơn vị xung phong, chia cắt đội hình địch, diệt gọn 26 xe quân sự khác.


Trận hiệp đồng tiến công vào sân bay Biên Hòa ngày 31 tháng 1 năm 1968, Nguyễn Văn Chánh chỉ huy trung đội đảm nhiệm một hướng tiến công. Dù địch đông gấp bội, lại được pháo binh và xe tăng yểm  hộ, liên tục phản kích quyết liệt, đồng chí vẫn bình tĩnh chỉ huy đơn vị kiên quyết giữ vững trận địa, đánh lui 11 đợt phản kích của địch, tiêu diệt nhiều địch, hiệp đồng chặt chẽ với toàn bộ trận đánh. Trung đội đã cùng các đơn vị bạn hoàn thành tốt nhiệm vụ đánh sân bay Biên Hòa, bản thân đồng chí diệt 1 xe quân sự và 13 tên Mỹ.


Trận Chà Là (Tây Ninh) ngày 21 tháng 8 năm 1968, ngay khi vừa dứt tiếng pháo, Nguyễn Văn Chánh nhanh chóng dẫn đầu trung đội xông lên, dưới hỏa lực chống cự điên cuồng của địch, diệt xe bọc thép án ngữ ở vòng ngoài, đưa đơn vị phát triển vào sâu trong vị trí địch, phối hợp chặt chẽ với các mũi, nhanh chóng chia cắt đội hình, diệt gọn từng tốp địch. Khi đang phát triển gặp xe tăng địch ngăn chặn ở chỗ đội hình không có lợi đối với ta, Nguyễn Văn Chánh bình tĩnh đứng bắn chính xác diệt được xe, mở đường cho đơn vị tiếp tục phát triển thuận lợi, làm chủ trận địa. Kết quả riêng trung đội do Nguyễn Văn Chánh chỉ huy diệt 12 xe quân sự và nhiều lính địch, bản thân đồng chí diệt 4 xe và 20 tên Mỹ.


Nguyễn Văn Chánh luôn luôn gương mẫu trong mọi việc, cùng tập thể chăm lo xây dựng đơn vị, bản thân nghiêm chỉnh chấp hành chính sách, kỷ luật, đoàn kết; khiêm tốn, được đồng đội tin yêu, tận tình giúp đỡ.


Đồng chí đã được tặng thưởng 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng nhì và 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng ba.


Ngày 20 tháng 12 năm 1969, Nguyễn Văn Chánh được Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Logged

Ai công hầu, ai khanh tướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai
Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế
quansuvn
Moderator
*
Bài viết: 3906



WWW
« Trả lời #92 vào lúc: 09 Tháng Giêng, 2022, 01:48:28 pm »

Anh hùng Nguyễn Văn Bích
(Liệt sĩ)


Nguyễn Văn Bích, sinh năm 1947, dân tộc Kinh, quê ở xã Trung An 2, huyện Củ Chi, thành phố Hồ Chí Minh, nhập ngũ tháng 2 năm 1964. Khi hy sinh đồng chí là trung đội phó công binh đánh cầu, thuộc phân khu I, miền Đông Nam Bộ, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.


Xuất thân từ gia đình nông dân nghèo, cha mẹ mất sớm, Nguyễn Văn Bích phải đi ở từ khi mới 13 tuổi. Sống trong một xã hội do đế quốc phong kiến áp bức, bóc lột nặng nề, đồng chí sớm có lòng yêu Tổ quốc, căm thù sâu sắc quân xâm lược và bè lũ tay sai, nên vừa tròn 17 tuổi (1964) đồng chí vào quân đội và tham gia nhiều trận chiến đấu trong đơn vị chuyên đánh phá cầu. Từ năm 1964 đến năm 1968, đồng chí đã lăn lộn trên các sông rạch chiến trường miền Đông Nam Bộ, đánh sập các cầu Bà Bếp (1965), Phú Hòa Đông (2 lần trong năm 1966), Lái Thiêu (1967), gây cho địch nhiều tổn thất, khó khăn. Những mục tiêu Nguyễn Văn Bích tiến công đều là những điểm then chốt trên các tuyến giao thông quan trọng nên địch canh phòng rất chặt chẽ. Nhưng trong mọi trận đánh, đồng chí đều nêu cao ý chí kiên định, vững vàng, có tinh thần trách nhiệm cao, kiên trì vượt mọi khó khăn, có tinh thần xả thân vì nước, quyết tâm hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.


Năm 1968, phối hợp với các đơn vị toàn miền đang đánh mạnh trong khí thế tiến công và nổi dậy, Nguyễn Văn Bích nhận nhiệm vụ đánh cầu Bình Dương. Cầu này thuộc loại lớn nhất tỉnh, bắc ngang sông Sài Gòn, nối liền hai tỉnh Bình Dương và Hậu Nghĩa trên trục đường số 8. Do tuyến đường này trực tiếp uy hiếp vùng giải phóng của ta nên địch bố phòng rất cẩn mật nhiều tầng, nhiều lớp. Tổ đánh cầu do đồng chí làm tổ trưởng đã gặp nhiều khó khăn trở ngại trong khi tiến hành nhiệm vụ. Trong quá trình điều tra tình hình, nghiên cứu cách đánh đã có đồng chí thương vong. Nguyễn Văn Bích kiên trì giữ vững quyết tâm, gương mẫu và động viên anh em chịu đựng mọi gian khổ để làm tròn nhiệm vụ. Nhiều lần đồng chí lọt qua những tuyến tuần tra canh gác của địch, ngâm mình dưới sông rạch để tìm cách đánh. Đêm 6 tháng 11 năm 1968, tổ Nguyền Văn Bích xuất kích lần thứ ba. Đến cầu thì trong tổ chỉ còn 2 người, nhưng đồng chí vẫn kiên quyết, bình tĩnh và mưu trí thực hiện phương án đánh cầu và đã nhận chìm chiếc cầu Bình Dương xuống đáy sông Sài Gòn. Trung đội lính ngụy làm nhiệm vụ gác cầu cũng bị diệt hết. Bọn địch huy động một lực lượng lớn bao vây truy quét. Đồng chí rút sau, vừa rời khỏi mục tiêu được 20 mét thì bị sức ép của lựu đạn địch ném xuống sông nên phải trồi lên mặt nước. Địch phát hiện, chúng tập trung bắt sống. Lúc đó trời sáng, Nguyễn Văn Bích phải trụ lại trong vòng vây của địch. Trong người chỉ còn lại một trái lựu đạn, đồng chí rút chốt đưa lên khỏi mặt nước. Bọn địch hoang sợ bỏ chạy. Nhưng không may lựu đạn lại không nổ. Chúng hoàn hồn quay lại dồn tất cả các loại súng bắn vào đồng chí. Nguyễn Văn Bích đã anh dũng hy sinh lúc 10 giờ ngày 7 tháng 11 năm 1968, sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.


Khi còn sống, Nguyễn Văn Bích luôn luôn đề cao ý thức tổ chức, kiên quyết vượt mọi khó khăn, làm tròn nhiệm vụ, giữ nghiêm kỷ luật, hết lòng thương yêu đồng đội, sống khiêm tốn, giản dị, được mọi người tin yêu, mến phục.


Nguyễn Văn Bích đã được tặng thưởng 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng nhì, 3 Huân chương Chiến công giải phóng hạng ba, 6 bằng khen, 4 giấy khen, 3 lần được tặng danh hiệu Dũng sĩ đánh giao thông, 3 năm liền (năm 1965, năm 1966, năm 1967) được bầu là Chiến sĩ thi đua của đơn vị, đồng chí được cử đi dự Đại hội Anh hùng, chiến sĩ thi đua và dũng sĩ toàn miền lần thứ 2 (năm 1967).


Ngày 20 tháng 12 năm 1969, Nguyễn Văn Bích được Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Logged

Ai công hầu, ai khanh tướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai
Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế
quansuvn
Moderator
*
Bài viết: 3906



WWW
« Trả lời #93 vào lúc: 09 Tháng Giêng, 2022, 01:49:03 pm »

Anh hùng Trịnh Xuân Bảng


Trịnh Xuân Bảng sinh năm 1945, dân tộc Kinh, quê ở xã Quảng Hưng, huyện Quang Trạch, tỉnh Quảng Bình, nhập ngũ tháng 5 năm 1965. Khi được tuyên dương Anh hùng đồng chí là trung đội trưởng đặc công, đội 5, đoàn 10, bộ đội miền Đông Nam Bộ, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.


Được giáo dục trong chế độ xã hội chủ nghĩa, xác định rõ lý tưởng chiến đấu vì độc lập, tự do, thống nhất Tổ quốc, vì chủ nghĩa xã hội, Trịnh Xuân Bảng rất phấn khởi khi được lên đường vào chiến trường miền Nam trực tiếp giết giặc, cứu nước.


Từ cuối năm 1967, Trịnh Xuân Bảng tham gia chiến đấu ở Rừng Sát (Đông Nam Bộ) là nơi có nhiều khó khăn gian khổ, hệ thống đồn bốt địch dày đặc. Đồng chí đã trực tiếp phá hủy nhiều cầu trên tuyến đường giao thông quan trọng phía bắc Sài Gòn, như cầu Bình Dương, cầu Lái Thiêu.


Đặc biệt là những trận đánh chìm tàu quán sự địch trên sông Đồng Nai, Trịnh Xuân Bảng luôn luôn nêu cao quyết tâm, có kỹ thuật điêu luyện bơi lặn và đánh mìn, chiến đấu dũng cảm, mưu trí, gây cho địch nhiều thiệt hại rất nặng về người và phương tiện chiến tranh.


Trận ngày 23 tháng 2 năm 1968, đồng chí chỉ huy một tổ luồn lách qua tuyến phòng thu của địch, dũng cảm bám mục tiêu, đánh chìm tại chỗ 1 tàu trên 10 ngàn tấn.


Trận ngày 10 tháng 10 năm 1968, Trịnh Xuân Bảng chỉ huy một tổ bơi 8 tiếng đổng hồ, vật lộn với sóng to, gió lớn, vượt qua hệ thống bố phòng nghiêm ngặt của địch, đánh chìm 1 tàu trọng tải trên 10 ngàn tấn.


Sau nhiều lần bị đánh đau, địch bố phòng cẩn mật hơn, tăng thêm quân tuần tra lùng sục từ xa, thêm tàu tuần tiễu trên sông, suốt đêm chiếu đèn pha, ném lựu đạn. Nhưng đồng chí vẫn dũng cảm đột nhập bến cảng nhiều lần điều tra, nghiên cứu, nắm tình hình mọi mặt để chọn phương án đánh tiêu diệt lớn. Ngày 4 tháng 12 năm 1968 ở cảng Nhà Bè, khi vào gần mục tiêu, với quyết tâm giành thắng lợi cao nhất, Trịnh Xuân Bảng bò qua chiếc tàu thứ nhất để đưa khối thuốc nổ gần vào chiếc thứ hai, tuy có khó khăn hơn, nhưng lại là chiếc tàu lớn hơn. Kết quả, chiếc tàu có sức chở 12 ngàn tấn, chở đầy vũ khí, dụng cụ quân sự và bọn lính trên tàu bị chìm xuống đáy sông.


Trịnh Xuân Bảng luôn luôn gương mẫu trong mọi công tác, nghiêm chỉnh chấp hành chính sách, kỷ luật chiến trường, đoàn kết, tận tình giúp đỡ đồng đội, được anh em yêu mến.


Đồng chí đã được tặng thưởng 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng nhất và 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng nhì.


Ngày 20 tháng 12 năm 1969, Trịnh Xuân Bảng được Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Logged

Ai công hầu, ai khanh tướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai
Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế
quansuvn
Moderator
*
Bài viết: 3906



WWW
« Trả lời #94 vào lúc: 09 Tháng Giêng, 2022, 01:49:33 pm »

Anh hùng Nguyễn Quyết Chiến


Nguyễn Quyết Chiến, (tức Nguyễn Sâm) sinh năm 1942, dân tộc Kinh, quê ở xã Phú Hữu, huyện Nhơn Trạch, tỉnh Đồng Nai, vào dân quân năm 1965. Khi được tuyên dương Anh hùng đồng chí là xã đội trưởng xã Phú Hữu, huyện Nhơn Trạch, tỉnh Biên Hòa, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.


Lớn lên trong một vùng bị địch tạm chiếm, hàng ngày trông thấy giặc Mỹ và bè lũ tay sai đàn áp, tàn sát dã man đồng bào, Nguyễn Quyết Chiến có lòng căm thù giặc sâu sắc. Quê hương đồng chí là nơi Mỹ - ngụy đóng quân dày đặc; cùng với hệ thống kho tàng lớn, nhiều bến cảng quan trọng trên sông Lòng Tàu như kho Nhà Bè, Cát Lái. Dũng cảm, mưu trí và táo bạo, đồng chí đã trực tiếp đánh và chỉ huy anh em dân quân đánh trên 100 trận, diệt hàng trăm tên địch, thu trên 20 súng các loại.


Ngày 5 tháng 6 năm 1967, Nguyễn Quyết Chiến bám sát theo dõi chặt chẽ mọi hoạt động của một đại đội Mỹ càn vào xã. Ban đêm, đồng chí bò vào đặt mìn định hướng giữa đội hình trú quân của địch. Thấy địch rất sơ hở, đồng chí bí mật lấy 8 khẩu súng chuyển ra ngoài cho đồng đội, xong mới quay vào điểm hỏa mìn, diệt gần 1 trung đội Mỹ.


Trận ngày 18 tháng 12 năm 1967, Nguyễn Quyết Chiến bí mật đột nhập nơi địch đóng quân dã ngoại. Sau khi đồng chí lấy được 4 khẩu súng chuyển ra ngoài thì bỗng nhiên địch sục sạo chung quanh nơi trú quân. Nguyễn Quyết Chiến táo bạo và mưu trí vào hẳn bên trong, trà trộn nằm cạnh địch vờ ngủ, chờ đến khi đã yên tĩnh mới đánh mìn diệt hơn 200 tên địch.


Trận ngày 20 tháng 8 năm 1968, Nguyễn Quyết Chiến chỉ huy một tổ dân quân tập kích bọn địch trú quân trong xã. Sau khi bố trí mìn xong, thấy điều kiện thời gian còn thuận lợi, đồng chí bàn với anh em cố gắng vào lấy khẩu đại liên. Nguyễn Quyết Chiến xung phong vào lấy súng và quy định nếu trường hợp bị lộ, anh em dân quân cứ điểm hỏa mìn, còn đồng chí sẽ tìm cách đánh địch. Kết quả đồng chí bí mật vác được khẩu đại liên ra rồi cùng anh em nổ mìn diệt 40 tên Mỹ.


Nguyễn Quyết Chiến luôn luôn nêu cao trách nhiệm xây dựng lực lượng dân quân trong xã lớn mạnh, góp phần đẩy mạnh phong trào toàn dân đánh giặc, hỗ trợ cho quần chúng đấu tranh chính trị. Đồng chí còn luôn luôn chủ động và tích cực phục vụ cho bộ đội chủ lực trong các trận đánh vào cảng Nhà Bè, Cát Lái, bắn pháo vào dinh "Độc Lập" ngụy quyền, do đó tạo được địa bàn đứng chân vững chắc cho bộ đội hoạt động ở phía đông Sài Gòn, được cán bộ, chiến sĩ tin tưởng, nhân dân yêu mến.


Đồng chí đã được tặng thưởng 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng nhất, 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng nhì, 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng ba.


Ngày 20 tháng 12 năm 1969, Nguyễn Quyết Chiến được Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Logged

Ai công hầu, ai khanh tướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai
Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM