Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 02 Tháng Tư, 2020, 01:47:25 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Qua miền Tây Bắc  (Đọc 1698 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 23070


« Trả lời #40 vào lúc: 27 Tháng Ba, 2020, 07:40:33 AM »


        Mùa này đang là mùa hoa ban nở. sắc trắng của hoa ban rải khắp tuyến đường, ven các sườn đồi, sườn núi tựa như triệu triệu con bướm trắng đỗ trên các nhành cây đung đưa theo gió.

        Sơn La đón tiếp chúng tôi thật niềm nở. Chủ tịch, Phó chủ tịch UBND Tỉnh và nguyên Chủ tịch Liên đoàn lao động đã  đến dự buổi gặp mặt cùng các anh chị em của Cảng hàng không Nà Sản với chúng tôi. Không còn phân biệt ngôi thứ chủ, khách nữa mà là anh em trong một nhà. Buổi gặp mặt chan hòa tình cảm. Tôi thực sự cảm động, thật khó nói bằng lời...

        Rời Sơn La, chúng tôi ngược về Điện Biên. Đèo Phá Đin đầy mù sương và mưa rắc mau hạt. Nghỉ ngơi một chút khi lên đến đỉnh. Đỉnh đèo bây giờ đã  mở nhiều nhà hàng dịch vụ với các sản vật của miền rừng núi và miền xuôi. Các mặt hàng khá phong phú. Uống mấy chén trà nóng cho ấm người rồi xuôi Tuần Giáo. Dọc đường đi, xen lẫn màu trắng của hoa ban là sắc tím mơ mờ của hoa xoan. Những mảng màu ấy làm dịu sự căng thẳng trên chặng đường dài. Qua đèo Tà Cơn, qua Mường Ảng là đèo Tằng Quái hiện ra. Mây mù che kín nên không thấy được những hàng cây cà-phê, "những hàng cây nghìn tỉ" - cây mắc-ca, nhưng tôi vẫn mường tượng ra màu xanh thắm của những tán lá.

        Trên đỉnh đèo Tằng Quái có xây một "Tằng Quái lầu" với diện tích khá rộng rãi ở vùng đất bằng phẳng. Công trình này mới khánh thành, đưa vào sử dụng vào năm 2016.

        Chúng tôi xuống xe, tản bộ quanh "Tằng Quái lầu", vươn vai hít thở khí trời trong lành, "ăn" mấy kiểu ảnh, "bắn" vài điếu thuốc rồi tiếp tục lên đường.

        Càng gần Điện Biên thì hoa ban càng nhiều hơn, dày hơn. Những cây trồng cũ, trồng mới xen nhau dọc tuyến đường. Ban giám đốc sân bay nhiệt tình ra đón chúng tôi ở cách sân bay tận dăm sáu cây số. Sự chu đáo làm chúng tôi cảm động vô cùng.

        Cuộc gặp với tất cả cán bộ, nhân viên của cảng hàng không Điện Biên chừng như không có hạn định thời gian. Những lời chúc tụng, những giọng hát, những tiếng chạm chén cứ vang mãi không dứt cho dù đã  khuya. Tình cảm chân thành và men nồng làm ấm cả trời đêm. Cuộc vui nào rồi cũng phải kết thúc. Chúng tôi lại lưu luyến chia tay tiễn biệt để lên đường đi Lai Châu, Sa Pa, Lao Cai.

        Tuyến đường này tôi đi lần cuối tính ra cũng đã  hơn chục năm. Đường đi bây giờ đã  mở rộng, cây cối cũng quang đãng hơn. Lai bắt đầu nhẩm tính từng địa danh: Mường Lay, Phong Thổ, Tam Đường...

        Xe chạy men theo bờ sông Đà. Dòng Đà giang mùa này không phải mùa mưa, mùa lũ nên nó êm ả, lặng lờ trôi trông tựa như mái tóc dài óng ả của người thiếu nữ miền sơn cước. Dòng sông nào mà chẳng vậy. Mùa mưa lũ thì gầm gào đến man dại, hung dữ, phá phách gây ra những hậu quả khôn lường. Mùa khô thì lại hiền hòa, êm dịu đến lạ lùng... Đúng như một bà cô khó tính, trái tính trái nết!

        Tôi cố để ý tìm lại cây cầu Hang Tôm xưa nhưng không thấy đâu. Chắc nó đã  nằm lặng lẽ dưới đáy nước khi thủy điện Mường La - Sơn La đưa vào hoạt động. Còn biết bao ký ức, bao kỷ niệm, bao nỗi vui buồn chìm sâu dưới đáy nước nữa. Cây cầu Hang Tôm mới được xây khang trang hơn nhưng với tôi nó đơn giản cũng chỉ là cây cầu vì nó chưa để lại dấu ấn gì trong tâm khảm của tồi cả.

        Từ khi tách tỉnh thì Tam Đường được xây dựng thành "thủ phủ" của Lai Châu. Tốc độ xây

        dựng khá nhanh với những nét quy hoạch mang dáng dấp khá hiện đại. Thế là mừng lắm rồi.

        Tôi hồi hộp chờ vượt đèo Ồ Quy Hồ - con đèo thuộc loại ghê gớm trong "tứ đại đèo" của miền Tây Bắc. Nhớ lại những chuyến đi trước mà cứ thấy lo lo, nhưng rồi thấy đường đèo bây giờ đã  mở rộng nhiều nên yên tâm phần nào. Có điều, tôi thấy lượng xe quả tải, quá khổ bây giờ ít đi theo tuyến đường 6 nữa mà hình như lại tập trưng hết vào tuyến đường này thì phải. Có lẽ chuyện ấy xảy ra khi truyến đường cao tốc Hà Nội - Lao Cai được đưa vào khai thác, sử dụng, vất vả nhất là khi đang bám cua, ngược dốc mà gặp ngay mấy "anh" kềnh càng xuôi dốc đối đầu.

        Lên đến đỉnh đèo Ô Quy Hồ, chúng tôi dừng lại. Vừa xuống xe là cảm nhận được ngay cái lạnh lẽo đến rùng mình và những bản giao hưởng của gió. Kia là Cổng Trời. Sự hiện diện của những ngôi nhà cao tầng ở khu vực này làm cho cảnh quan có cái gì đó trở nên khang khác. Tôi cứ nhớ về những năm trước, khi đi qua đây đứng trước cổng Trời thấy mình nhỏ bé đến lạ lùng. Cây rừng rậm rạp cùng đoạn đường hun hút gió và mây sà thấp ngay đỉnh đầu với sương mù mịt mùng tạo cảm giác vắng lặng, hoang sơ, kỳ bí... Vậy mà giờ đây khác hẳn. Đường rộng rãi, quang đãng, các quán xá mọc ngay bên lề đường. Mấy tòa nhà cao tầng sừng sững như thách thức với trời xanh. Chỉ còn gió. Gió muôn thuở vẫn vậy, vẫn lùa rít từng cơn mang theo cái lạnh tê tái. Tôi đứng lặng ngắm trời ngắm đất mà buồn vui lẫn lộn...
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 23070


« Trả lời #41 vào lúc: 29 Tháng Ba, 2020, 09:14:40 PM »


        Sa Pa chỉ còn cách đây vài chục cây số. Chẳng mấy chốc mà chúng tôi đã  tới nơi. Đập ngay vào mắt tôi là sự ngổn ngang với hàng loạt công trình đang xây cất dở. Sa Pa bỗng trở nên nhỏ bé, chật chội, không còn dáng dấp một Sa Pa yên bình trong mù sương như xưa kia nữa. Nỗi buồn vô cớ ập vào tôi. Có lẽ tôi thuộc loại người hoài cổ nên cứ muốn giữ lại những gì thuộc về quá khứ mà không chịu đổi mới.

        Cũng phải chấp nhận thôi. Thời gian qua đi, mọi vật đều biến đổi. Con người làm sao thoát được sự nô lệ của hoàn cảnh...

        Tôi lang thang trong đêm ở Sa Pa để nhớ lại những chuyến đi trước đây, để luyến tiếc một thời và để so sánh với hiện tại. Thấp thoáng bóng những ngôi nhà cổ trong sương mù. Tôi chợt nhớ đến câu thơ "Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo / Nền cũ lâu đài bóng tịch dương" mà lòng cứ bâng khuâng. Cái gì cũng có giá của nó thật. Mới từng ấy năm thôi mà sao cảm thấy xa ơi là xa!

        Ngày hôm sau, chúng tôi đi "chinh phục" Phan Si Păng. Nói là chinh phục cho oai chứ tất cả đều ngồi trong ca-bin trên cáp treo, từ từ lên dốc, ngắm nhìn rừng núi Hoàng Liên trôi chậm chạp dưới chân mình với đủ mọi cảm giác, mọi ý nghĩ...

        Phan Si Păng có hệ thống động, thực vật rất phong phú. Rất nhiều loại dược liệu quý, gỗ quý cùng các loài chim thú có mặt ở nơi đây. Theo danh sách tổng hợp thì có đến 1.680 loại cây chia làm 679 chi, thuộc 7 nhóm. Đặc biệt với dòng phong lan thì đa dạng vô cùng. Nếu nước ta có 111 chi phong lan và 643 loài thì ở Phan Si Păng đã  có đến 330 loài rồi.

        Trong thời gian lênh đênh trên cáp treo, tôi chợt nhớ đến các vụ tai nạn trong những chuyến chinh phục đỉnh Phan Si Păng của du khách Thụy Điển, của du khách người Anh và rồi cả chàng trai Hà Nội, sinh viên năm thứ 2 Trường Đại học Mỹ thuật công nghiệp... mà bỗng thấy chờn chợn.

        Tôi còn được biết nhà văn Nguyễn Tuân cũng đã  từng chinh phục Phan Si Păng. Có lẽ, ông là nhà văn đầu tiên của nước ta đã  leo lên Phan Si Păng. Ông từng ngồi trong lều giữa cơn mưa rừng, đốt lửa bằng những cây sặt để sưởi ấm và viết thư cho người bạn nhà văn tận trong miền Nam.

        Thật khâm phục tài năng cùng sở thích khám phá mạo hiểm, lãng tử của ông.

        Trên đỉnh cao 2.963 mét, có một cột mốc đánh dấu năm 1905 người Pháp đã  tới chinh phục đỉnh cao và lên cao nữa là một khối đá khổng lồ được kê lên bởi những tảng đá nhỏ tựa như chiếc bàn cao ngất ngưởng giữa trời mây. Đấy chính là đỉnh Phan Si Păng - Hủa Si Pan - Hoa Thạch Bàn - "phiến đá khổng lồ nằm chênh vênh"!...

        Đứng trên đỉnh Phan Si Păng - nóc nhà của Đông Dương mới thấy hết cảnh hùng vĩ của núi rừng, mới thấy được sức mạnh và tài năng của con người thật là ghê gớm.

        Rời Sa Pa, rời Lao Cai, chúng tôi xuôi về Hà Nội, kết thúc 5 ngày "rong ruổi" trên tuyến đường miền Tây Bắc.

        Khi chia tay nhau, thấy mọi người vẫn còn khỏe mạnh, vui vẻ sau chuyến đường dài là yên tâm vô cùng. Lại hẹn gặp lại nhau ở chuyến đi sau và hy vọng vẫn còn đông đủ với cả số lượng, với cả sắc thái và sức lực như thế này...
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 23070


« Trả lời #42 vào lúc: 30 Tháng Ba, 2020, 08:26:08 PM »

       

Mùa hoa ban.


Hoa nghệ rừng.


Từ đỉnh đèo Khe Thung nhìn xuống.


Di tích lưu niệm Trung đoàn Tây Tiến.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 23070


« Trả lời #43 vào lúc: 31 Tháng Ba, 2020, 11:48:41 AM »

     

Mở lại đường bay Hà Nội - Nà Sản.


Mở lại đường bay Hà Nội - Điện Biên Phủ.


Từ trái sang: Đặng Tích (ngoài cùng) Tác giả (thứ tư), Phan Thái Hồng (thứ sáu).


Tác giả và Nguyễn Văn Hiệp trên đèo Pha Đin.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 23070


« Trả lời #44 vào lúc: 01 Tháng Tư, 2020, 08:20:07 AM »

           

“Tằng Quái lầu” trên đèo Tằng Quái.


Chuẩn bị vượt núi A Pa Chải.


Tác giả và Trần Văn Nấm trước khi tiếp tục vượt núi


Ăn tối cùng Trạm biên phòng A pa Chải.
Logged

Trang: « 1 2 3 4 5   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM