Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 28 Tháng Ba, 2020, 04:55:56 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Ký ức Tây Nguyên - Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp  (Đọc 4111 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 9384


Lính của PTL


« Trả lời #10 vào lúc: 14 Tháng Chín, 2019, 10:16:52 AM »

Anh Chu Huy Mân chú ý lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu như tỏ ý đồng tình những điều tôi nói. Khi tôi vừa ngừng, anh trầm ngâm nói:

- Ưu thế chính trị, tinh thần như anh vừa nói đã sẵn có trong mỗi cán bộ, chiến sĩ ta. vấn đề còn lại là làm thế nào để phát huy cho được ưu thế ấy. Chính vì lẽ đó tôi mời anh đến chúng ta cùng bàn.

Rồi như chợt nghĩ ra điều gì, anh Chu Huy Mân lại hỏi tôi:

- Anh Hiệp này, anh còn nhớ trận Vinh Huy gần thị xã Tam Kỳ đầu năm 1965 vừa qua không?

Tôi trả lời:

 - Tôi có nhớ.

Anh Mân nói:

- Trong trận ấy có một tiểu đội trưởng của trung đoàn 1 của quân khu, khi truy kích địch có một khẩu lệnh rất hay: “Nắm thắt lưng địch mà đánh”.

Anh nói tiếp:

- Khi nghe được sự việc trên, tôi điện báo cáo với anh Nguyễn Chí Thanh, nghe xong anh Thanh reo lên: Hay quá anh Mân ơi! Đây không còn là của một trung đoàn, một quân khu, nó đã là của toàn miền, toàn quân rồi...

Tôi được biết sau đó, đồng chí Nguyễn Chí Thanh đã chỉ thị các chiến trường toàn miền lấy câu “Bám thắt lưng địch mà đánh” làm phương châm khi giao chiến với quân Mỹ.

Tối hôm đó anh Chu Huy Mân làm việc với tôi đến gần 1 giờ sáng. Anh đã gợi ý cho cơ quan chính trị mặt trận chúng tôi nhiều vấn đề: xây dựng quyết tâm cho bộ đội, vai trò tiền phong của cán bộ đảng viên trong chiến đấu; phải xây dựng lòng tin vào quần chúng, phải thực hành quân sự dân chủ để phát huy tính sáng tạo của tập thể, v.v...

Những ngày sau đó, Bộ tư lệnh Mặt trận dành nhiều thời gian bàn tính xây dựng kế hoạch chiến dịch, nhiều lần phải thức thâu đêm để giải quyết những vấn đề do nhiệm vụ chiến dịch đặt ra. Trong đó mọi người thống nhất khá cao về kế hoạch tác chiến chiến dịch do anh Bùi Nam Hà trình bày với những nội dung chủ yếu, đó là: Thực hành “vây điểm diệt viện”, lấy đánh địch ngoài công sự là chủ yếu, sử dụng bộ đội địa phương và dân quân du kích hai tỉnh Gia Lai và Kon Tum đánh phá căn cứ hậu phương và hệ thống cầu đường của địch. Khi thảo luận chọn điểm vây, mọi người thống nhất về nguyên tắc: điểm vây là nơi có tác dụng buộc địch phải viện, không viện không được, viện chậm cũng không được, đồng thời điểm vây phải thuận lợi cho ta tổ chức trận địa đánh viện đường bộ và đánh quân đổ bộ đường không. Từ những vấn dề trên cơ quan tham mưu mặt trận nêu ba vị trí để chọn điểm vây, đó là Tân Lạc, Đức Cơ và Plây Me. Cả ba vị trí này đều quan trọng đối với địch, do đó nếu vị trí nào bị đánh thì sớm hay muộn địch cũng phải ứng cứu, giải vây. Song Tân Lạc nằm gần hậu cứ địch, địa hình trống trải, ta khó triển khai lực lượng lớn. Vì vậy, đánh vị trí này không lợi. Đức Cơ nằm gần biên giới Việt Nam - Cam-pu-chia, có đường vận chuyển chiến lược Bắc - Nam đi gần, nếu đánh ở đây trong thời gian này sẽ ảnh hưởng lớn cho việc bảo vệ hậu phương tại chỗ của ta. Còn Plây Me là tiền đồn ở hướng tây nam Plây Cu dựa trên cơ sở đồn của Pháp cũ, được cải tiến lại, quân số lúc cao nhất lên tới 500 tên là lực lượng đặc biệt do Mỹ chỉ huy và đa số là người Thượng. Do vậy, nếu Plây Me bị mất thì các căn cứ địch nằm trong dãy phòng ngự phía tây, tây nam Plây Cu bị uy hiếp, vùng đất ấy sẽ bị cắt rời và trở thành bàn đạp tiến công của quân ta. Như vậy, về cơ bản mọi người thống nhất cách đánh chiến dịch là “vây điểm, diệt viện”, đánh ngụy trước, diệt Mỹ sau, kéo quân Mỹ ra xa căn cứ lấn sâu vào rừng núi hiểm trở để diệt chúng. Vấn đề đặt ra là lực lượng của ta có hạn (chưa thành sư đoàn), với lực lượng đó trong quá trình vây điểm đánh ngụy phải đạt hiệu suất chiến đấu cao (diệt chiến đoàn ngụy), ta thương vong ít để còn lực lượng đánh Mỹ.

Vấn đề thứ hai được mọi người quan tâm là thời gian từ khi quân ngụy bị diệt thì bao lâu quân Mỹ nhảy ra ứng cứu. Lực lượng của ta đánh ngụy có đủ thời gian quay về nơi dự kiến đón đánh quân Mỹ không? Và cuối cùng là cách đánh và chỉ tiêu tiêu diệt quân Mỹ.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 9384


Lính của PTL


« Trả lời #11 vào lúc: 14 Tháng Chín, 2019, 10:18:25 AM »

Hai vấn đề trên khi thảo luận mọi người cũng dễ thống nhất. Riêng vấn đề thứ ba, có nhiều ý kiến khác nhau về chỉ tiêu diệt địch. Có người nói rằng, trước đây trong cuộc “kháng Mỹ viện Triều”, quân chí nguyện Trung Quốc đã tổng kết chưa có trận nào tiêu diệt gọn 1 tiểu đoàn quân Mỹ. Có người lại cho rằng trận Núi Thành ta chỉ có 1 tiểu đoàn thiếu mà diệt gọn cả đại đội Mỹ thì sao? Nhưng đó chỉ là trận đánh theo hình thức đặc công. Xem ra cuộc tranh luận cũng khó đi vào hồi kết, anh Chu Huy Mân đứng dậy, theo thói quen anh vừa giơ ngón tay trỏ vừa nói:

- Thôi xếp lại tranh luận, chỉ tiêu trong chiến dịch này diệt chiến đoàn quân ngụy và diệt gọn 2 đại đội Mỹ. Chỉ tiêu đặt ra là vậy nhưng các đồng chí cần suy nghĩ việc xây dựng quyết tâm đánh Mỹ cho bộ đội. Việc quán triệt nhiệm vụ chiến dịch phải được tiến hành khẩn trương cụ thể đến từng chi bộ, từng cán bộ chiến sĩ. Đồng thời các đồng chí suy nghĩ kỹ về bố trí thế trận đánh Mỹ, đặc biệt là việc đối phó với chiến thuật “nhảy cóc” của địch.

Một vấn đề quan trọng khác anh Chu Huy Mân lưu ý cơ quan tham mưu mặt trận trong chỉ đạo là phải làm cho bộ đội có ý thức xây dựng công sự chắc chắn; giấu quân kín đáo; xuất kích nhanh; khi xung phong giữ vững đội hình, tiếp cận đánh gần thọc sâu, kết hợp đánh bộ binh, đánh cơ giới và bắn máy bay địch. Đồng thời anh nhắc cơ quan chính trị của tôi cử người theo đường giao liên quay ra đón gặp trung đoàn 66 để phổ biến quán triệt nhiệm vụ chiến dịch cho trung đoàn này. Đặc biệt lưu ý xây dựng quyết tâm đánh gần, dùng lưỡi lê, dao găm, báng súng diệt địch...

Đầu tháng 10 năm 1965, Bộ tư lệnh mặt trận Tây Nguyên nhận được điện thông qua quyết tâm và kế hoạch chiến dịch Plây Me của Quân ủy Trung ương và Bộ Tổng tư lệnh, Đảng ủy mặt trận họp nghiên cứu những ý kiến của trên chỉ đạo bổ sung kế hoạch chiến dịch. Cuộc họp vừa kết thúc, anh Chu Huy Mân dẫn một đoàn cán bộ đi quan sát địa hình chiến trường tại khu vực đồn Plây Me và thế bố phòng của địch để quyết định phương thức tiến hành vây điểm. Đồng thời anh cũng thị sát khu vực dự kiến đánh viện binh địch giải tỏa Plây Me khi bị ta vây ép.

Sau khi đoàn anh Chu Huy Mân đi trinh sát chiến trường về, Bộ tư lệnh Mặt trận đã quyết định bổ sung phương án tác chiến chiến dịch. Với lực lượng hiện có phải giải quyết được hai vấn đề cơ bản nhất là đánh thiệt hại nặng lực lượng cơ động quân ngụy làm suy yếu chỗ dựa bình định của địch, đồng thời khẩn trương chuẩn bị đánh phủ đầu quân Mỹ, góp phần đánh bại kế hoạch chiến lược “đánh nhanh, giải quyết nhanh” tiến lên đánh bại chiến lược “chiến tranh cục bộ” của Mỹ. về sử dụng lực lượng: dùng trung đoàn 33 tiêu diệt căn cứ Chư Ho và thực hành vây ép đồn Plây Me. Dùng trung đoàn 320 bố trí sẵn ven đường 21 - con đường bộ duy nhất nối Plây Cu với Plây Me. Trung đoàn này phải xây dựng trận địa phục kích trên đường dài 3km, đoạn đường 21 chạy trên các điểm cao 600, 607, Pơ Lu, đồi Độc Lập. Để phối hợp với hai trung đoàn chủ lực trên hướng chủ yếu của chiến dịch, tiểu đoàn pháo binh 200, tiểu đoàn đặc công 952 và lực lượng vũ trang địa phương tỉnh Gia Lai tổ chức đánh địch vào những mục tiêu và thời điểm cần thiết để phân tán lực lượng của địch. Một vấn đề mất nhiều công sức đối với Bộ tư lệnh và cơ quan Mặt trận Tây Nguyên là xác định khu quyết chiến và thời cơ diễn ra trận then chốt tiêu diệt quân Mỹ. Suy đi tính lại Bộ tư lệnh quyết định bổ sung phương án chọn thung lũng Ia Đrăng dưới chân núi Chư Pông là nơi diễn ra trận quyết chiến với quân Mỹ. Chư Pông là một dãy núi độc lập, nhìn xa nó giống như hình con voi phục, ngọn cao nhất 732 mét nổi lên giữa một vùng rừng bằng mênh mông bát ngát, cách đồn Plây Me khoảng 25km về phía tây sát biên giới Việt Nam - Cam-pu-chia. Rừng ở đây có nhiều loại cây, cây le mọc phổ biến ở ven các sông, suối; cây khoọc mọc nhan nhản chủ yếu ở vùng rừng bằng có xen lẫn các cây châm vối, châm trâu(1). Xen giữa các cánh rừng có những trảng trống. Đặc biệt vùng rừng bằng này có đường hành lang chiến lược Bắc — Nam của ta chạy qua đi xuống miền Đông Nam Bộ. Bên kia sông Ia Đrăng có một binh trạm là cơ sở hậu phương trực tiếp của chiến dịch. Ở đây ta sẽ bố trí trung đoàn 66, lực lượng chủ yếu tiêu diệt quân Mỹ. Cần nói thêm là trung đoàn 66 khi hành quân vào tham chiến quân số mỗi đại đội có từ 120 đến 125 người. Vũ khí trang bị khá tốt, hỏa lực chủ yếu là pháo mang vác. cối 82 ly bàn đế tròn, ĐKZ 75 ly, súng phòng không 12,7 ly và súng chống tăng B40 với đủ cơ số đạn. Đặc biệt, tinh thần và ý chí chiến đấu của anh em cán bộ chiến sĩ rất cao, tất cả đều sẵn sàng lao vào cuộc chiến với quân Mỹ.

Ở trên tôi đã nói về vị trí địa lý, về truyền thống đấu tranh của quân và dân Tây Nguyên. Thật khiếm khuyết nếu tôi không nói kỹ hơn vai trò quan trọng trực tiếp của quân và dân Gia Lai trong trận chiến lịch sử ở thung lũng Ia Đrăng giữa bộ đội chủ lực Tây Nguyên với lính sư đoàn kỵ binh không vận số 1 Mỹ.


(1) Loại châm vốí có quả nhỏ bằng ngón tay út, châm trâu cỏ quả to bằng ngón tay cái. Cả hai loại quả này đểu ăn được, có vị chua, chát.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 9384


Lính của PTL


« Trả lời #12 vào lúc: 14 Tháng Chín, 2019, 10:19:07 AM »

Đến Hè - Thu năm 1965, tỉnh Gia Lai đã thành lập tiểu đoàn tập trung gồm những cán bộ, chiến sĩ đã kinh qua chiến đấu. Các huyện, thị xã đều thành lập đại đội tập trung, quân số mỗi đại đội từ 60 đến 70 người. Thị đội Plây Cu còn thành lập đại đội đặc công, trang bị vũ khí tương đối đầy đủ. Hầu hết các xã có trung đội du kích tập trung, chiến đấu và công tác tốt. Các buôn làng cũng có từ 1 đến 2 tiểu đội dân quân, trang bị vũ khí khá tốt do thu được của địch trong chiến đấu.

Đặc biệt ở huyện 5 (Chư Pông ngày nay), nơi xảy ra chiến dịch Plây Me, vùng tây từ tỉnh lộ 21 Phú Mỹ - Plây Mi lên sát biên giới Việt Nam - Cam-pu-chia, đã xây dựng thành vùng căn cứ có các xã mạnh như xã Ia Puch, Ia Pnom, Ia Mor, Ia Phin, Ia Lâm, nhân dân sống, đấu tranh bất hợp pháp với địch. Vùng đông của huyện có 30 làng sống, đấu tranh bất hợp pháp với địch, còn lại là vùng giải phóng, có nơi hoạt động mạnh như xã Ia Lốp.

Khi Mỹ nhảy lên Tây Nguyên, quân và dân Gia Lai cũng chưa hình dung được cụ thể cách chiến đấu giáp mặt với quân chiến đấu Mỹ như thế nào. Quần chúng nhân dân đã nhiều lần đối mặt với quân ngụy trong những cuộc đấu tranh chính trị, nhưng lo lắng liệu có đấu tranh chính trị trực diện với quân Mỹ được không? Trong lúc mọi người đang băn khoăn thì cụ Dự người dân tộc Ba Na ở làng Su Briêng, thuộc xã Bắc (nay là xã Kon Pla huyện Kbang) đã dùng ná có tẩm thuốc độc bắn chết một tên biệt kích Mỹ khi nó mò vào rẫy sắn của cụ. Tin đó làm cho toàn thể cán bộ, đảng viên và nhân dân Gia Lai phấn khởi, tự tin.

Tỉnh ủy Gia Lai đã có chủ trương phối hợp chặt chẽ với Đảng ủy và Bộ tư lệnh Mặt trận Tây Nguyên chủ động chuẩn bị mọi mặt để tham gia thực hiện các bước của chiến dịch theo khả năng của mình. Tỉnh có kế hoạch chu đáo cho các huyện, nhất là huyện 5 nơi chiến dịch sắp diễn ra. Thường vụ tỉnh ủy phân công đồng chí Lê Tam làm bí thư huyện ủy, đồng chí Lư làm phó bí thư huyện ủy trực tiếp chỉ đạo tham gia thực hành chiến dịch phối hợp với bộ đội chủ lực. Đồng thời, Tỉnh ủy Gia Lai chỉ đạo cho các huyện 4 (Chư Pa), H9 (Plây Cu), các huyện 3 và 6 (Mang Yang) cùng các huyện khác trong tỉnh sẵn sàng có kế hoạch phối hợp cụ thể, chặt chẽ.

Tỉnh Gia Lai thành lập cơ quan chi viện tiền phương phục vụ chiến dịch, tổ chức nhiều đoàn cán bộ xuống các xã vận động nhân dân đi dân công, huy động lương thực, thực phẩm chi viện cho bộ đội chiến đấu. Đến tháng 9 năm 1965, nhân dân trong tỉnh đã động viên được 1.200 tấn lương thực. Vào lúc cao điểm cần sức người tỉnh đã huy động 2.500 thanh niên các dân tộc phục vụ hỏa tuyến. Đó là chưa tính đến hàng vạn công của hội phụ nữ giải phóng huyện do chị Hbình làm hội trưởng cùng các chị Kpả Hba, chị Siu Hi, chị Rah Lan, chị Thanh... đã vận động chị em giã gạo thâu đêm để nuôi quân giải phóng. Tôi được anh em kể lại, trong những ngày này không riêng gì chị em giã gạo, còn có cả các cụ ông người dân tộc các làng cũng tham gia giã gạo, việc làm mà bao đời nay người đàn ông dân tộc không bao giờ làm. Ngoài ra các chị còn vận động nhân dân ủng hộ 15 con trâu, 120 con heo, hàng ngàn con gà cùng bầu bí, chuối cho bộ đội. Nhiều cụ già ở làng Sinh, làng Mùi, làng Nú, làng Boa gói cơm nếp, gùi chuối, mía, gà đi gần chục cây số đến thăm động viên bộ đội các trung đoàn 33 và 320.

Tại huyện 5, thường vụ huyện ủy họp tại làng Briêng xã Ia Bong triển khai nhiệm vụ. Để giữ bí mật huyện ủy chỉ phổ biến cho các xã chuẩn bị lực lượng du kích sẵn sàng phối hợp với bộ đội chủ lực, từ khâu chuẩn bị chiến trường, trinh sát địa hình, đến huy động vật chất đều thống nhất là “để đón đoàn”. Ban chỉ huy huyện đội do đồng chí Y Gừ (Nghị) phụ trách đã cụ thể hơn kế hoạch tác chiến cho các đơn vị vũ trang trong huyện bám các khu vực trọng điểm sát đường 19 tây và đường 14. Lực lượng dân quân các xã trong huyện được chia làm ba nhóm. Nhóm thứ nhất, gồm những người mạnh khỏe, thông thạo địa hình làm nhiệm vụ dẫn đường, trinh sát địch, vận chuyển gạo, đạn. Nhóm thứ hai, đảm nhận việc sơ tán dân an toàn. Nhóm thứ ba làm nhiệm vụ tiếp tế cơm nước, khiêng cáng thương binh, giải quyết chiến trường. Để bảo đảm an toàn cho nhân dân, huyện đã chỉ đạo các làng trọng điểm mỗi gia đình đào từ 1 đến 2 hầm trú ẩn, tránh bom, pháo. Dọc những con đường vào bản, đường liên xã cứ vài chục mét nhân dân lại đào một hầm trú ẩn.

Trước khi bước vào chiến dịch, từ tỉnh đến các buôn làng, nhân dân và các lực lượng vũ trang địa phương đã tổ chức quán triệt nghị quyết đại hội đại biểu đảng bộ tỉnh, xây dựng quyết tâm đánh Mỹ. Về công tác tổ chức Tỉnh ủy Gia Lai có kế hoạch cụ thể cho các huyện, nhất là huyện 5 (Chư Pông), nơi chiến dịch sắp xảy ra.

Như trên đã nói, chiến dịch Plây Me diễn ra trên địa bàn huyện 5 trong tứ giác Plây Me - Bầu Cạn - Đức Cơ - Plây Thê, không gian rộng khoảng 1.200km2. Vì vậy, tỉnh chỉ đạo cho các huyện: huyện 4 (Chư Pa), H 9 (Plây Cu), các huyện 3 và 6 (Mang Yang) cùng các huyện trong tỉnh sẵn sàng có kế hoạch phối hợp cụ thể, chặt chẽ. Tỉnh chuyển tiểu đoàn bộ binh H15 của tỉnh về đứng tại đông đường 14 hoạt động từ khu vực Mỹ Thạch đến tây sông Ayun để phối hợp trong quá trình chiến dịch. Cả tỉnh Gia Lai bừng bừng khí thế sẵn sàng cùng bộ đội B3 đánh thắng quân Mỹ xâm lược.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 9384


Lính của PTL


« Trả lời #13 vào lúc: 14 Tháng Chín, 2019, 10:20:15 AM »

Như vậy, trước khi bước vào chiến dịch ta đã nắm quyền chủ động trên một thế trận được bày sẵn và có sự chuẩn bị khá tốt về nhiều mặt.

Bộ tư lệnh Mặt trận Tây Nguyên cử anh Nguyễn Chánh, anh Huỳnh Đắc Hương, anh Bùi Nam Hà và một số cán bộ của ba cơ quan tham mưu, chính trị, hậu cần lập sở chỉ huy tiền phương mặt trận chỉ huy vây ép đồn Plây Me và đánh viện binh địch trên đường 21.

Nhiệm vụ cụ thể của trung đoàn 33 là dùng một đại đội bộ binh tăng cường và một số hỏa lực trong biên chế (cối 82 ly và ĐKZ 75 ly) thực hành bao vây Plây Me lấy hướng tây nam làm chủ yếu, đông nam và đông bắc làm thứ yếu.

Ngay trong đêm nổ súng bao vây Plây Me, trung đoàn 33 phải nhanh chóng diệt gọn cứ điểm ngoại vi Chư Ho. Yêu cầu đặt ra đối với các đơn vị này là phải tuyệt đối giữ bí mật, giành thế chủ động bất ngờ ngây trong đêm đầu.

4 giờ sáng ngày 19 tháng 10, trung đoàn 33 được lệnh xuất kích. Từ vị trí tập kích ở buôn Quynh Kơ La cách Plây Me 15km, cán bộ chiến sĩ trung đoàn 33 theo đường công binh chuẩn bị sẵn đã bí mật hành quân về hướng Plây Me. 17 giờ cùng ngày đội hình trung đoàn cách đồn l,5km được lệnh tạm dừng triển khai đội hình chiến đấu.

Ở Tây Nguyên vào mùa khô ngày như dài thêm, 5 giờ chiều mặt trời vẫn còn khá cao. Tranh thủ trời còn sáng, cán bộ trung đoàn dẫn cán bộ tiểu đoàn, đại đội quan sát lần cuối địa hình để kịp thời bổ sung và điều chỉnh kế hoạch chiến đấu.

Theo kế hoạch hiệp đồng, đúng 19 giờ 30 phút tiểu đoàn pháo binh 200 pháo kích vào căn cứ Đức Cơ, một đại đội của tiểu đoàn 952 nổ súng đánh Tân Lạc. Địch tưởng ta tấn công vào Đức Cơ, Tân Lạc vội huy động máy bay lên thả pháo sáng, bắn phá xung quanh hai căn cứ này.

Đúng 22 giờ 55 phút cùng ngày, các chiến sĩ đại đội 3 tiểu đoàn 3 trung đoàn 33 được tăng cường 2 súng máy, 2 cối 82 ly nổ súng tấn công Chư Ho. Vừa dứt tiếng nổ của cối và bộc phá phá hàng rào, lập tức bộ binh xung phong; Vì một lý do nào đó hàng rào không đứt mà chỉ bùng lên rồi lại dẹp xuống làm cho bộ đội không vượt qua được. Trước tình hình đó đại đội trưởng Long và một số chiến sĩ bộc phá liền lấy bộc phá ống không nổ đặt lên dây thép gai, dùng tay và chân đè xuống cho bộ đội xung phong. Đồng chí Thương, tiểu đội trưởng mũi nhọn dẫn đầu tiểu đội nhanh chóng thọc sâu vào sở chỉ huy địch. Thương cho một tổ bịt ngay con đường mòn từ Chư Ho về Plây Me, địch dùng đại liên bắn xối xả vào đội hình quân ta, Thương cùng một chiến sĩ lập tức dùng B40 tiêu diệt. Đúng 23 giờ đại đội 3 làm chủ hoàn toàn Chư Ho.

Cũng vào thời gian này chỉ huy trung đoàn 33 ra lệnh dùng cối và ĐKZ bắn phá Plây Me. Đạn pháo của ta đã phá sập một số công sự, nhiều nhà lính bốc cháy. Lợi dụng pháo bắn, các chiến sĩ đại đội 3 xông lên mở hai lớp rào ở hướng tây nam và hướng đông bắc, tiến hành bao vây Plây Me. Dưới ánh sáng của đèn dù và lửa cháy, bộ đội đào công sự bắn rồi phát triển thành hào giao thông. Ngay trong đêm các đại đội trực thuộc và cơ quan trung đoàn vác gỗ, nứa từ phía sau đưa lên cho bộ đội làm hầm.

Sau một đêm và một ngày chiến đấu ta đánh thắng cứ điểm Chư Ho, bộ đội còn sung sức, khí thế đang lên, sẵn sàng chờ đánh viện binh địch. Trước sức ép của ta, địch dùng không quân và pháo binh ném bom, bắn phá dữ dội xung quanh Plây Me hòng đẩy quân ta ra khỏi khu chiến. Vượt qua ác liệt anh em đại đội 1 tiểu đoàn 1 mưu trí linh hoạt kết hợp tốt giữa bao vây bằng xung lực với hỏa lực, dùng nhiều hình thức khống chế tốt ngay từ đầu lối ra vào đồn, sân bay lên thẳng, đường ra suối lấy nước, khu điện đài... khống chế đường không, đêm tập kích, ngày bắn tỉa, v.v...

Tuy vậy, trước sự đánh phá ác liệt của phi pháo địch gây thương vong cho anh em ta, một số cán bộ đảng viên dao động đã cho bộ đội lùi trận địa, dẫn đến tình trạng mạnh ai nấy chạy. Do rút lui không có tổ chức nên có đơn vị chính trị viên bị lạc ba ngày sau mới về.

Tôi còn nhớ chính trị viên phó đại đội 1 nắm được bốn chiến sĩ khi về đến sở chỉ huy trung đoàn giơ hai tay nói: “Trận địa đã biến thành sa mạc rồi!”.

Anh ta nào có biết, trong khi đó cán bộ, chiến sĩ tiểu đội 9 trung đội 3 thuộc đại đội 1 vẫn kiên cường dựa chắc vào công sự hàm ếch trong những bụi cây mắc cỡ kín đáo chịu đói, chịu khát. Anh em phải dùng nước tiểu của nhau uống lấy sức chờ địch đến gần 20, 25 mét mới nổ súng diệt hàng chục tên. Tôi được anh em kể lại rằng xạ thủ trung liên tên là Chân, nhà ở phố Huế - Hà Nội, nhập ngũ tháng 2 năm 1963, bị thương vào đầu máu ra nhiều, trong người có băng mà không dám băng vì băng trắng sợ lộ (sau này ta cải tiến nhuộm băng màu cỏ úa trang bị cho anh em đi chiến đấu), nên cậu ta lấy đất đắp vào vết thương để cầm máu tiếp tục chiến đấu.

Đến 19 giờ ngày 22 tháng 10 lực lượng của ta tại đây gồm 7 người, vũ khí có 1 đại liên, 1 ĐKZ 75 ly, còn lại là AK và lựu đạn, do đồng chí Biên trung đội phó chỉ huy. Biên động viên anh em củng cố công sự, tiếp tục chiến đấu giữ vững trận địa.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 9384


Lính của PTL


« Trả lời #14 vào lúc: 14 Tháng Chín, 2019, 10:22:09 AM »

Ngay trong đêm ngày 22 tháng 10, chỉ huy trung đoàn 33 chỉ thị cho tiểu đoàn 1 tăng cường lực lượng cho bộ phận vây ép và quyết định tặng danh hiệu “Đơn vị quyết thắng” cho tiểu đội 9 đại đội 1. Tiểu đoàn 1 đã chọn 9 cán bộ, chiến sĩ trung kiên có thể lực tốt trong tiểu đoàn do đồng chí Sự, đại đội phó đại đội 1 chỉ huy tiến vào trận địa. Nhưng do địa hình bị biến dạng bởi bom pháo địch nên bộ phận này dò tìm đến 4 giờ sáng ngày 23 vẫn không thấy tiểu đội 9. Trước tình hình đó, đại đội phó Sự quyết định cho anh em lui ra khu trung tuyến bố trí, đồng thời cử hai đồng chí tên là Nanh và Ngôn đem theo cơm và nước uống tiếp tục tìm kiếm anh em, đến rạng sáng thì gặp. Nanh và Ngôn vừa bỏ cơm và nước uống xuống, người ăn được vài miếng cơm, người đang uống nước chưa kịp ăn thì địch ập đến. Cuộc chiến đấu ác liệt kéo dài 20 phút, địch chết và bị thương gần 30 tên, chúng buộc phải lui quân.

Suốt trong những ngày 20, 21 và 22 tháng 10, địch dùng không quân, pháo bính đánh phá dữ dội xung quanh Plây Me. Bọn chỉ huy Mỹ - ngụy huy động tới trên 600 lần chiếc máy bay đủ loại của không quân và hải quân Mỹ và không quân ngụy Sài Gòn đến ném bom phá, bom bi, bom na-pan trùm lên trận địa vây ép của ta. Bọn địch trong đồn liên tiếp dùng từng trung đội, đại đội tiến ra phản kích hòng chiếm lại trận địa bao vây của trung đoàn 33. Tuy đường dây điện thoại từ trận địa vây ép về trung đoàn bị bom pháo cắt đứt nhưng cán bộ, chiến sĩ tiểu đoàn 1, đặc biệt là tiểu đội 9 vẫn bình tĩnh chủ động đánh lui các đợt phản kích của địch, diệt hàng chục tên. Anh em ta tích cực bắn tỉa và mở thêm các lớp hàng rào dây thép gai, khống chế sân bay lên thẳng, bắn rơi nhiều máy bay buộc chúng phải bay cao để tiếp tế lương thực, đạn dược. Dù thả cao nên đã bay ra ngoài một số. Anh em trung đoàn 33 thu được hai dù thuốc quân y có đầy đủ dụng cụ phẫu thuật. Những hoạt động trên của trung đoàn 33 đã dồn quân địch trong đồn lâm vào tình trạng quẫn bách, hoang mang cực độ.

7 giờ sáng ngày 23 tháng 10 biệt khu 24 ra lệnh cho chiến đoàn 3 thiết giáp cùng hai tiểu đoàn biệt động quân số 21, 22 và tiểu đoàn 1 trung đoàn 42 dưới sự chỉ huy của tên trung tá chiến đoàn trưởng chiến đoàn 3 Trần Trọng Luật ứng cứu. 16 giờ cùng ngày toàn bộ lực lượng trên được triển khai tại Phú Mỹ. Cùng thời gian này địch cho 12 máy bay trực thăng quần đảo trên không dọc đường 21, đoạn Phú Mỹ - Plây Me. Như vậy, địch đã thất bại trong âm mưu dùng không quân để giải tỏa Plây Me buộc chúng phải dùng viện binh.

Từ 6 giờ sáng ngay 15 tháng 10 trung đoàn 320 hành quân chiếm lĩnh trận địa theo hai trục đường đã được chuẩn bị sẵn. Tiểu đoàn 4, cơ quan trung đoàn bộ và các đại đội trực thuộc theo trục thứ nhất. Tiểu đoàn 5 và tiểu đoàn 6 hành quân theo trục thứ hai. Tới vị trí trú quân chờ địch các đơn vị đào công sự ngụy trang, cán bộ các cấp tranh thủ thời gian bổ sung thêm công tác tổ chức chiến đấu ngay tại thực địa, chuẩn bị đường vận động xuất kích và giao nhiệm vụ cụ thể đến các tiểu đội, trung đội.

Trong khi trú quân chờ địch, bộ đội ta được nhân dân các làng xung quanh tự động mang bí, rau ra ủng hộ. Đã có đôi ba trường hợp bộ đội và đồng bào vô tình gặp nhau, nhưng do cơ sở địa phương tuyên truyền giải thích cho nhân dân tốt nên ta vẫn giữ được bí mật.

Đến 16 giờ 30 phút ngày 23 tháng 10, sau những trận bom, pháo dọn đường, lực lượng giải vây địch hùng hổ tiến quân đã lọt vào trận địa phục kích của trung đoàn 320. Đại đội 1 tiểu đoàn 5 làm nhiệm vụ chặn đầu, nổ súng. Toàn bộ chiến đoàn cơ giới địch ùn lại trút đạn vào đại đội 1. Các tiểu đoàn 5, tiểu đoàn 6 ở điểm quyết chiến đã bắn mãnh liệt vào giữa đội hình địch, chia cắt chúng làm nhiều mảng. Nguyễn Vàn Hàm bình tĩnh bắn trúng 5 xe M113, Nguyễn Văn Lãng chiến sĩ B40 bắn 3 quả đạn diệt 3 xe tăng. Lương Văn Bạt bắn 2 quả đạn diệt xe M48. Tiểu đoàn 4 do tiểu đoàn trưởng Luyện Bá Di và chính trị viên Vũ Năm chỉ huy làm nhiệm vụ khóa đuôi. Trung đội trưởng đại đội 2 Đinh Xuân La đã chỉ huy tiểu đội trưởng Phạm Văn Hưng dùng B40 bắn cháy 2 xe tăng.

Ngay từ những phút đầu tiên trung đoàn 320 đã loại khỏi vòng chiến đấu một nửa số xe tăng, xe bọc thép của địch. Sau những phút bị giáng đòn bất ngờ, choáng váng đội hình địch rối loạn, chúng cố gắng điều chỉnh từ hành tiến chiến đấu sang tổ chức các mũi phản kích mạnh, đột phá mở vòng vây và co cụm bảo đảm khoảng cách để cho pháo binh và không quân yểm trợ. Cuộc chiến đấu giữa ta và địch kéo dài 10 tiếng đồng hồ (từ 16 giờ 30 phút ngày 23 đến 2 giờ sáng ngày 24 tháng 10). Trung đoàn 320 hoàn toàn làm chủ trận địa. Xác xe giặc cháy thành bãi trên điểm cao 601. Ta tiêu diệt chiến đoàn 3 thiết giáp và 1 tiểu đoàn, 1 đại đội bộ binh địch, phá hủy, phá hỏng 89 xe quân sự, bắn rơi nhiều máy bay.

Riêng các phân đội vây ép của trung đoàn 33 vẫn giữ vững trận địa để dụ địch ra viện.

Ngày 24 tháng 10, Mỹ cho 2 tiểu đoàn kỵ binh bay lên Plây Cu và thúc quân ngụy tiếp tục phản kích giải vây cho Plây Me.

10 giờ ngày 26 tháng 10, dưới sự yểm trợ của không quân, pháo binh Mỹ tiểu đoàn 1 trung đoàn 42 quân ngụy được cơ giới yểm hộ đến giải tỏa cho Plây Me. Địch dùng hỏa lực của cơ giới và bom các loại giội vào trận địa ta, anh em giữ bí mật chờ địch đến gần mới nổ súng buộc địch phải lùi lại. Đến 11 giờ địch dùng 16 xe M113 dẫn dắt bộ binh tiếp tục tiến công. Tại đây 11 chiến sĩ do trung đội trưởng Đậu Văn Phơn chỉ huy đã chặn đánh quyết liệt 1 tiểu đoàn địch có xe tăng, xe bọc thép yểm trợ ngay sát hàng rào đồn Plây Me. Xe tăng và bộ binh địch tổ chức 5 đợt tiến công. Một số chiến sĩ bị thương và hy sinh. Tay súng của ta giảm xuống, mỗi người còn lại đã dùng hai, ba loại súng đánh địch. Cứ mỗi đợt xung phong của địch bị đánh lui, anh em lại thu nhặt vũ khí của đồng đội hy sinh, bị thương dồn lại, chuẩn bị cho đợt chiến đấu tiếp.

Đậu Văn Phơn động viên anh em tích cực đào công sự và ngụy trang kín đáo, sử dụng tiết kiệm đạn, kiên quyết giữ vững trận địa. Anh bình tĩnh chỉ huy hỏa lực nhằm những đám quân địch đông nhất nã đạn. Phơn bị thương lần thứ hai vào vai, anh nghiến răng chịu đau, tiếp tục chỉ huy bộ đội chiến đấu cho đến sẩm tối diệt hơn 40 tên ngụy, 3 cố vấn Mỹ, bắn cháy 2 xe tăng, 3 xe bọc thép M113. Về phía ta, lúc này đạn sắp hết, trải qua một ngày chiến đấu ác liệt ai cũng mệt lả vì đói và khát. Năm anh em còn lại động viên nhau khiêng cáng thương binh, tử sĩ và vác hết súng đạn rời khỏi trận địa ngay trong đêm.

Đến đây, xét thấy đã đủ gây cho địch phản ứng dây chuyền, ngày 26 tháng 10, ta quyết định “mở vây” căn cứ Plây Me, chuyển toàn bộ hai trung đoàn 33 và 320 về bố trí ở Quynh Kla, Ba Bỉ, đông nam sông Ia Đrăng, Plây Bon Ga là nơi tiện cơ động trên hai hướng Plây Me và Tân Lạc để sẵn sàng đánh quân Mỹ đổ bộ.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 9384


Lính của PTL


« Trả lời #15 vào lúc: 15 Tháng Chín, 2019, 09:56:47 AM »

*
*   *

Ngày 26 tháng 10, Oét-mo-len, Tư lệnh lực lượng quân Mỹ ở miền Nam bay lên sở chỉ huy tiền phương lữ đoàn 1 sư đoàn kỵ binh không vận số 1 ở Plây Đề Mốt xem xét tình hình. Tại đây, ông ta đã quyết định đình chỉ cuộc càn quét của lữ đoàn 3 quân Mỹ ở Bồng Sơn (Bình Định) để tập trung lực lượng của sư đoàn này lên Tây Nguyên. Tiếp đó, chúng đưa một trung đoàn Nam Hàn, hai chiến đoàn quân dù ngụy, hai trung đoàn vận tải trực thăng Mỹ lên Plây Cu tham chiến. Bộ chỉ huy quân đội Mỹ ở Sài Gòn ý định mở cuộc hành quân đánh sâu vào hậu phương ta, gỡ thế thất bại cho quân ngụy.

Những ngày cuối tháng 10 đầu tháng 11 năm 1965, chiến trường Plây Me trở nên hết sức sôi động khẩn trương, không gian chiến dịch được mở rộng tới 1.200km2.

Sau khi kết thúc giai đoạn một, hoạt động cơ bản của ta là di chuyển quân bố trí theo kế hoạch mới. Trong khi đó địch sử dụng lữ đoàn 1 sư đoàn kỵ binh không vận số 1 tăng cường đổ bộ và tập kích nhiều nơi trên trục đường hành quân của trung đoàn 33 làm cho việc chỉ huy của trung đoàn này bị gián đoạn. Tình hình trên dẫn đến một thực tế là địch đang từ thế bị động chuyển sang thế chủ động về chiến thuật trong thế bị động về chiến dịch.

Trong cuốn sổ công tác của tôi lúc đó ghi lại như sau:

- Ngày 28 tháng 10, địch dùng 14 trực thăng đổ quân Mỹ xuống Quynh Xôm và đổ gần 1 đại đội xuống điểm cao 475 (lực lượng này 2 ngày sau tự rút).

- Ngày 29 tháng 10, địch đổ 14 lượt chiếc trực thăng quân Mỹ xuống làng Mùi, lực lượng này tập kích hụt tổ trinh sát đi lẻ của ta. Chúng bắt một người dân rồi rút.

- 8 giờ sáng ngày 1 tháng 11, một đại đội Mỹ tập kích vào trạm phẫu của trung đoàn 33 ở Quynh Kla, lực lượng của ta ở đây chỉ có y bác sĩ, hộ lý, nhân viên hậu cần (coi kho) và một tiểu đội bảo vệ. Anh em đã chiến đấu dũng cảm, vừa đánh địch vừa di chuyển thương binh nặng. Hầu hết anh em thương binh nhẹ đều tham gia chiến đấu. Có đồng chí thương binh dùng lựu đạn đánh trả địch. Khi trong tay chỉ còn trái lựu đạn cuối cùng đồng chí dụ Mỹ đến gần mới cho nổ và anh dũng hy sinh, 2 tên địch bị diệt (chưa rõ tên đồng chí thương binh này). 10 giờ, một đại đội của tiểu đoàn 2, trung đoàn 33 (20 tay súng) đến giải vây đánh bật chúng ra khỏi khu vực trạm phẫu diệt hàng chục tên Mỹ. Sau đó, địch tăng cường quân chiếm lại. Do lực lượng đông lại được phi pháo chi viện nên chúng đã gây cho ta tổn thất. Một số thương binh bị giết, một số chiến sĩ bị địch bắt.

- Ngày 3 tháng 11, đại đội 6 tiểu đoàn 8 trung đoàn 66 trên đường hành quân vào hướng Ba Bỉ đã chạm một đại đội Mỹ (chúng đổ bộ xuống trước đó). Anh em nổ súng và xung phong, nhưng địch tình không nắm chắc, hiệp đồng không chặt, nên chỉ có một trung đội đột nhập được vào trận địa địch, diệt hơn chục tên Mỹ, phá hủy 2 trực thăng đang đậu ở đó. 5 giờ sáng ngày hôm sau (4-11) địch rút chạy, bỏ lại 40 viên đạn rốc-két.

- Ngày 4 tháng 11, một đại đội Mỹ đổ xuống Plây Me, tập kích vào vị trí trú quân của tiểu đoàn 2 trung đoàn 33. Bộ phận đi lấy gạo của trung đoàn trên đường về, gặp Mỹ, anh em đặt ngay ba lô xuống, tháo súng khỏi vai, tổ chức tiến công. Tiểu đoàn 3 đóng quân gần đó nghe súng nổ liền chủ động xách súng đến chi viện. Nhưng vì lực lượng ít, quân địch chủ động triển khai đội hình trước, hai bên hình thành thế hàng ngang đánh nhau có tính chất trận địa. Tiểu đoàn 3 không bắt liên lạc được với trung đoàn nên đã cho bộ đội lui quân. Do hình thành thế trận hàng ngang ta và địch thành tuyến rõ ràng nên địch tập trung phi pháo ngăn chặn sát thương và đẩy lùi được ta. Trong trận này tiểu đoàn 2 và tiểu đoàn 3 trung đoàn 33 diệt khoảng một trung đội Mỹ.

- Ngày 6 tháng 11, một đại đội Mỹ đổ bộ xuống đông nam Ia Mơ, sau đó chúng tập kích vào tiểu đoàn 2 trung đoàn 33. Tuy bị đánh bất ngờ nhưng cán bộ, chiến sĩ tiểu đoàn 2 đã bình tĩnh phản kích đánh lại địch, diệt và làm bị thương hơn một chục tên, buộc chúng phải rút khỏi khu vực suối Ia Mơ.

Điều dễ nhận thấy, trong suốt quá. trình đổ bộ trực thăng theo kiểu “cóc nhảy” của sư đoàn kỵ binh không vận số 1 như nói ở trên, chúng sử dụng máy bay phản lực, trực thăng vũ trang với mật độ rất cao, hoạt động suốt ngày đêm khống chế khu vực đổ quân. Thủ đoạn chủ yếu của địch là tập kích vào trục đường vận động, các đoàn vận tải của ta, bắt cóc các phân đội đi lẻ, trạm quân y, phát hiện vị trí trứ quân của ta để dùng máy bay oanh tạc.
« Sửa lần cuối: 04 Tháng Mười, 2019, 09:56:11 AM gửi bởi macbupda » Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 9384


Lính của PTL


« Trả lời #16 vào lúc: 15 Tháng Chín, 2019, 10:01:39 AM »

Hành động của Mỹ và những trận đánh của bộ đội ta vừa qua cho thấy những dự kiến về địch và quyết tâm chiến dịch của ta là chính xác.

Ngày 8 tháng 11 năm 1965, Đảng ủy Mặt trận Tây Nguyên họp mở rộng dưới sự chủ trì của anh Chu Huy Mân. Hội nghị đánh giá kết quả giai đoạn một của chiến dịch, thống nhất cho rằng: Nhiệm vụ cơ bản đặt ra cho đợt một là làm thất bại ý định giải tỏa nhanh bằng không quân buộc địch phải điều quân ngụy viện binh đường bộ để ta tiêu diệt, đã hoàn thành.

Quân ngụy bị đánh đau, quân Mỹ phải nhảy vào cứu nguy. Như vậy, ta đã thu hút được lực lượng tổng dự bị quân ngụy và quân Mỹ ở chiến trường khác về hướng Plây Me. Đảng ủy đánh giá cao tinh thần chiến đấu và phục vụ chiến đấu của các đơn vị và cơ quan. Đặc biệt các phân đội nhỏ thực hành bao vây Plây Me đã hoàn thành một cách xuất sắc bao vây chặt, đánh sứt, đánh mẻ, đánh tiêu hao, tiêu diệt từng bộ phận quân địch, cắt nguồn nước, đánh chiếm và khống chế Chư Ho, khống chế và cắt đứt sự hoạt động của sân bay dã chiến địch đẩy địch ở Plây Me lâm vào tình trạng cùng quẫn. Mặc dù công tác bảo đảm hậu cần cho bộ phận vây ép còn nhiều thiếu sót nhất là đối với các phân đội ở tiền tiêu còn để anh em thiếu cơm, thiếu nước; mặt khác lượng dự trữ gạo, muối, đạn dược của ta gặp rất nhiều khó khăn, nhưng tinh thần phục vụ của cán bộ cơ quan hậu cần mặt trận và nhân dân địa phương có nhiều cố gắng, không quản ngày đêm, bất chấp bom đạn ác liệt của quân thù đưa từng gùi gạo, cân muối ra phía trước, khiêng cáng anh em thương binh về phía sau cứu chữa. Các đơn vị làm công tác bảo đảm thông tin, công binh, trinh sát cho các đơn vị chiến đấu Mỹ đã không quản vất vả khó khăn, cán bộ tiểu đoàn, đại đội trực tiếp mang vác, rải dây điện thoại làm liên lạc viên trong những trường hợp khó khăn nguy hiểm. Nhân viên vô tuyến điện và cơ yếu có đồng chí làm việc 28 giờ liền không nghỉ. Trong điều kiện vô cùng ác liệt và gian khổ, cán bộ, chiến sĩ các đơn vị ở phía trước đã chấp hành tốt chính sách thương binh tử sĩ, tích cực thu hồi vũ khí và chiến lợi phẩm.

Một lần nữa Đảng ủy khẳng định cách đánh chiến dịch “vây điểm, diệt viện” trong hoàn cảnh cụ thể của Plây Me là đúng. Với cách đánh này ta đã tiết kiệm được binh lực. Chỉ cần dùng một lực lượng nhỏ bao vây vẫn dụ được viện binh địch theo ý muôn, vẫn giữ được binh lực cơ động mạnh bảo đảm thế tiến công liên tục dài ngày trong điều kiện lực lượng của ta chỉ có hai trung đoàn và tránh được sự tiêu hao lớn bằng công kiên ngay từ đầu chiến dịch. Cần nói thêm rằng, nếu ta công kiên diệt được Plây Me địch chưa viện ngay thì ta vẫn phải tổ chức lực lượng chiếm giữ. Như vậy, địch có thể dùng phi pháo gây cho ta tổn thất lớn. Hơn thế nữa, trong điều kiện lúc đó ta lấy việc tiêu diệt sinh lực địch làm chính, chưa đặt vấn đề giải phóng đất đai khu vực Plây Me.

Khi bàn về âm mưu và thủ đoạn sắp tới của địch, chúng ta căn cứ vào lực lượng của chúng trên chiến trường Tây Nguyên lúc đó gồm có sư đoàn kỵ binh không vận số 1, một trung đoàn quân Nam Triều Tiên, một trung đoàn trực thăng vận tải, hai tiểu đoàn pháo binh quân Mỹ. Ngoài ra chúng thường xuyên có hai trung đoàn không quân của Mỹ và ngụy sẵn sàng cất cánh chi viện khi chúng mở những cuộc tiến công. Theo tin ta nắm được, Mỹ còn có ý định sử dụng cả máy bay chiến lược B52 ở chiến trường này. Do phát hiện được lực lượng, kho tàng, trạm phẫu của ta nên địch sẽ mở cuộc tiến công lớn vào hậu phương ta hòng vớt vát một thắng lợi về quân sự lấy lại tinh thần cho quân ngụy sau thất bại nặng nề ở Plây Me - đường 21.

Do vậy ta phải sẵn sàng đối phó với thủ đoạn phản kích và phản đột kích quyết lịệt của địch.

Về phía ta, tính đến thời điểm này bộ đội chủ lực Tây Nguyên ngoài các trung, đoàn 33 và 320 ta đã có thêm trung đoàn bộ binh 66, một đơn vị có truyền thống chiến đấu vẻ vang của quân đội ta.

Từ tình hình trên Đảng ủy cũng xác định mục đích đợt chiến đấu tới như sau: Tiêu diệt một bộ phận sinh lực địch, diệt gọn hai tiểu đoàn quân ngụy hoặc diệt từ 4 đến 5 đại đội Mỹ, bắn rơi 20 đến 25 máy bay, phá hủy từ 40 đến 50 xe cơ giới các loại, đánh bại một bước chiến thuật “trực thăng vận” và “nhảy cóc” của Mỹ. Thu hút một bộ phận lực lượng quân Mỹ và lực lượng tổng dự bị quân ngụy về hướng Tây Nguyên nhằm căng địch ra mà đánh, tạo điều kiện cho sự phát triển thuận lợi của các chiến trường, đánh bại cuộc phản công chiến lược mùa khô lần thứ nhất của địch.

Về tư tưởng chỉ đạo, Đảng ủy xác định quyết tâm diệt cả đơn vị nhỏ, đơn vị vừa và đơn vị lớn quân Mỹ; tiêu diệt bọn đổ bộ xuống trước, tiêu diệt tiếp bọn xuồng lấy xác, lấy thương binh và tăng viện, đánh cả bọn địch ở phía trước, chính diện đội hình ta, đánh cả bọn địch nhảy vào sau lưng ta, đánh cả vào căn cứ pháo binh và căn cứ hành quân của chúng; tích cực bắn máy bay địch, đặc biệt là trực thăng để tiêu hao phương tiện cơ động chủ yếu của sư đoàn không vận. Chúng hành quân bộ cũng đánh, chúng đổ bộ trực thăng cũng đánh, có Mỹ và ngụy cùng tham chiến, thì nhằm vào Mỹ đánh trước; dùng lối đánh phục kích và tập kích đánh quân đổ bộ trực thăng, đánh quân nhảy cóc là chủ yếu. Ngoài ra cần phải tổ chức các phân đội pháo độc lập và các đội đặc công đột nhập vào hậu phương địch pháo kích, tập kích sân bay để sát thương phi công và phá hủy máy bay dã ngoại.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 9384


Lính của PTL


« Trả lời #17 vào lúc: 15 Tháng Chín, 2019, 10:02:44 AM »

Đảng ủy lưu ý cơ quan tham mưu mặt trận bố trí lực lượng phải có chiều sâu theo hình bậc thang... mật độ trú quân không quá dày để tránh phi pháo, song phải bảo đảm đội hình chiến đấu trong thế hiệp đồng chặt chẽ, có chỗ dựa vào nhau vững chắc, dễ cơ động có thể đánh địch trong trường hợp chúng đổ bộ trực tiếp vào khu vực trú quân. Với khả năng cơ động nhanh, tập kích nhanh và rút nhanh của sư đoàn kỵ binh không vận số 1 Mỹ, nên đội hình của các trung đoàn và Mặt trận đều nằm trong phạm vi bị địch uy hiếp và có thể bị chúng tập kích bất ngờ. Do vậy, việc bảo đảm hậu cần phải nằm ngay trong đội hình của các trung đoàn và tiểu đoàn, thực hiện kho di động tức là tất cả trên vai người chiến sĩ vận tải và người lính chiến đấu. Phải quy định lượng tiêu thụ đạn cho từng loại súng trong từng trận đánh, đồng thời tích cực lấy vũ khí của địch để đánh địch.

Một vấn dề được Đảng ủy hết sức coi trọng, đó là việc quán triệt cho bộ đội khi giao chiến với sư đoàn kỵ binh không vận số 1 Mỹ phải đánh mạnh vào chỗ dựa hỏa lực phi pháo của chúng nhất là hỏa lực từ trên máy bay trực thăng vũ trang. Trong điều kiện súng phòng không của ta chỉ có súng 12,7 ly với số lượng không nhiều, do vậy, phải phát huy toàn bộ các loại súng bộ binh bắn máy bay địch; tổ chức nhiều tổ bắn máy bay bằng súng trường, súng tiểu liên khắp mọi nơi trong cả bộ đội chủ lực, bộ đội địa phương và du kích...

Hội nghị Đảng ủy kết thúc trong không khí đoàn kết thống nhất cao. Quan sát mọi người tôi thấy ai cũng náo nức, lạc quan, dù biết rằng cuộc chiến đấu tới sẽ vô cùng ác liệt. Tất cả chúng tôi đều vui vẻ sẵn sàng chấp nhận cho dù có phải hy sinh đến tính mạng của mình để giành thắng lợi.

Thời gian này, tình hình lương thực hết sức khó khăn. Một mặt do nguồn cung cấp khan hiếm, một mặt lực lượng vận tải không đáp ứng nhu cầu (chủ yếu gùi bộ, xe đạp thồ thời gian này chưa phát triển), mặt khác một số kho dự trữ chiến dịch bị địch đánh phá. Nếu mỗi ngày bảo đảm cho một người sáu lạng gạo thì toàn bộ lực lượng tham gia chiến dịch hiện có phải cần hàng chục tấn gạo. Nay lại tăng thêm trung đoàn 66 càng làm cho tình hình lương thực đã khó khăn càng khó khăn gay gắt hơn. Nguy cơ bộ đội thiếu đói là điều không tránh khỏi nếu không có sự chi viện của trên và nhân dân các tỉnh bạn. Trước tình hình đó, mặc dù trận đánh Mỹ sắp xảy ra, anh Chu Huy Mân vẫn phải đi Đắc Lắc - một tỉnh đông dân, giàu có nhất Tây Nguyên lại ở gần mặt trận yêu cầu tỉnh này vận động nhân dân đóng góp và vận chuyển lương thực phục vụ chiến dịch. Trước khi đi Đắc Lắc, anh Chu Huy Mân cho gọi tôi và anh Nguyễn Hữu An giao nhiệm vụ lập sở chỉ huy tiền phương mặt trận để chỉ huy các trung đoàn 33, 66 vào 320 tổ chức đón đánh quân Mỹ. Với giọng trầm ấm vừa như tâm sự vừa như chỉ thị, anh nói:

- Sư đoàn kỵ binh không vận số 1 là đơn vị mạnh nhất của lục quân Mỹ. Nếu ta đánh thắng nó trong trận này không những chỉ là vấn đề tiêu diệt một bộ phận sinh lực địch mà nó còn có ý nghĩa to lớn trên nhiều mặt. Điều quan trọng nhất là cổ vũ sĩ khí và lòng tin đánh thắng Mỹ của quân và dân Tây Nguyên nói riêng, quân và dân cả nước nói chung. Và như vậy, hàng loạt vấn đề về chiến lược, chiến dịch, chiến thuật, kỹ thuật cũng sẽ được giải quyết và kết luận cơ bản ở trận này. Những trận chiến đấu vừa qua với quân Mỹ chỉ là lẻ tẻ có tính chất thăm dò. Cuộc chiến đấu tới sẽ diễn ra hết sức ác liệt, đó là cuộc đụng đầu giữa lực lượng lớn quân chính quy của ta với đội quân viễn chinh nhà nghề của Mỹ.

Ngừng giây lát anh Chu Huy Mân nói tiếp:

- Tôi vừa nhận được chỉ thị của Quân ủy Trung ương giao cho các lực lượng vũ trang Tây Nguyên chúng ta phải tạo mọi cơ hội tiêu diệt bằng được một hoặc hai tiểu đoàn Mỹ trong chiến dịch này. Như vậy, nhiệm vụ tiêu diệt gọn đơn vị cỡ tiểu đoàn quân Mỹ là nhiệm vụ lịch sử mà Đảng ta, quân đội ta, nhân dân ta giao cho quân và dân Tây Nguyên. Để thực hiện tốt nhiệm vụ này, các anh phải bắt tay vào việc triển khai ngay nghị quyết Đảng ủy Mặt trận, làm cho cán bộ, chiến sĩ tham gia trận chiến đấu tới thấy rõ tính quyết liệt của nhiệm vụ lịch sử này, để họ nâng cao tinh thần cách mạng, dũng cảm ngoan cường tìm Mỹ mà đánh, gặp Mỹ là diệt. Phải kiên quyết chống chó được tư tưởng hữu khuynh tiêu cực, biểu hiện chủ yếu là ngại ác liệt, khó khăn, sợ hy sinh, chần chừ thoái thác nhiệm vụ. Đặc biệt tác phong chỉ huy và lãnh đạo của cán bộ, nhất là cán bộ chính trị phải sâu sát bộ đội, làm chỗ dựa tinh thần cho bộ đội trong những tình huống ác liệt khó khăn.

Anh Chu Huy Mân phân tích mọi lẽ về nhiệm vụ rồi hỏi:

- Các anh đồng ý với tôi chứ ? Có cần đề nghị gì không?
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 9384


Lính của PTL


« Trả lời #18 vào lúc: 15 Tháng Chín, 2019, 10:03:21 AM »

Thấy chúng tôi không có ý kiến, anh gật gật nói:

- Trận đánh tới sẽ khó khăn đấy, ác liệt đấy, nhưng tôi tin các anh sẽ làm được.

Nhìn vào đôi mắt sâu, rất sáng của anh, tôi cảm nhận được cái chất hăng say, sôi nổi hòa với phong cách điềm tĩnh, và giọng nói xứ Nghệ truyền cảm khơi dậy cho người nghe quyết tâm hành động.

Khi chia tay, anh nắm chặt tay tôi, đôi mắt anh như ngưng đọng lại xa xăm và sâu thẳm, anh dằn từng tiếng:

- Máu xương và sinh mạng của chiến sĩ là vô giá, nhưng khi cần thiết vẫn phải hy sinh để giành thắng lợi. Trong trận này dù phải một đổi một cũng kiên quyết đánh thắng. Phải diệt gọn tiểu đoàn quân Mỹ, anh hiểu ý tôi chứ ?

Ngừng một lát, nhìn thẳng vào mắt tôi, anh Chu Huy Mân nói:

- Tôi nhắc lại, một đổi một chỉ được phép trong trận này thôi đấy, anh Hiệp nhé !

Tôi trả lời:

- Thưa anh, tôi hiểu, chúng tôi xin hứa sẽ thực hiện tốt nhất nhiệm vụ anh giao.

Sau khi kết thúc hội nghị Đảng ủy Mặt trận, cán bộ chủ trì các trung đoàn ra về lo phổ biến quán triệt nghị quyết và triển khai kế hoạch. Sở chỉ huy tiền phương chúng tôi cũng gấp rút chuẩn bị lên đường đi Chư Pông thì tình hình địch có thay đổi.

Ngày 10 tháng 11, lữ đoàn 3 kỵ binh không vận số 1 trở lại tập kết ở Bầu Cạn. Ngày 11, một bộ phận của lữ đoàn này “nhảy cóc” xuống Plây Ngo cách Plây Me 10km về phía tây. Chúng tôi lệnh cho tiểu đoàn đặc công 952 tổ chức tập kết đánh phủ đầu sở chỉ huy hành quân của lữ đoàn 3 kỵ binh Mỹ ở Bầu Cạn. Ngay trong đêm, các chiến sĩ tiểu đoàn 952 và bộ phận trinh sát mặt trận bí mật tiếp cận và bất ngờ nổ súng tiến công sở chỉ huy hành quân lữ dù 3 và sân bay lên thẳng của địch ở Bầu Cạn, diệt hàng chục tên phá hủy, phá hỏng một số máy bay trực thăng. Cùng đêm, bộ đội ở tỉnh Gia Lai tập kích căn cứ Mỹ ở An Khê gây cho địch nhiều thiệt hại.

Cuộc chạy đua quyết liệt giữa ta và địch diễn ra từng ngày từng giờ. Phải làm sao đưa bộ đội vào nhanh chiếm lấy địa bàn có lợi, hình thành thế trận đón đánh quân Mỹ. Trung đoàn 66 mới vào chiến trường, cán bộ chủ trì trung đoàn, tiểu đoàn, các đại đội trưởng hỏa lực và phục vụ được lệnh vượt lên trước chuẩn bị chiến trường. Bộ đội được lệnh bỏ lại tất cả những thứ không cần thiết cho chiến đấu, khẩn trương hành quân. Sau hơn hai tháng hành quân gian nan vất vả, vượt Trường Sơn sức khỏe cán bộ chiến sĩ giảm sút, địa hình mới lạ, tình hình địch, đối tượng và cách đánh chưa rõ, mặt khác gạo, muối, đạn dược chưa được bổ sung (nếu đi lấy gạo phải mất hai ngày cả đi và về). Tuy vậy, khi được lệnh, bộ đội trung đoàn 66 đã nhanh chóng vào vị trí tập kết. Sở chỉ huy trung đoàn đứng chân ở bắc làng Tung một, tiểu đoàn 7 ở bắc làng Tung hai (dãy núi Chư Pông), tiểu đoàn 9 đứng chân ở đông bắc Chư Pông, tiểu đoàn 8 đứng chân ở khu vực Ba Bỉ.

Trung đoàn 33 cũng được điều chỉnh lại như sau: Sở chỉ huy trung đoàn, tiểu đoàn 2, tiểu đoàn 3 và đại đội 1 (tiểu đoàn 1) đứng chân ở khu vực gần làng Bờ Riêng. Tiểu đoàn 1 (thiếu) đứng chân khu vực suối Cạn gần Ba Bỉ. Địa hình từ Ba Bỉ đi Chư Pông chủ yếu là rừng bằng kín đáo rất thuận lợi cho việc triển khai lực lượng bộ binh lớn. ở đây có hai con đường, con đường thứ nhất từ Ba Bỉ đi làng Tung, con đường thứ hai từ Ba Bỉ đi làng Sinh. Hai con đường này gặp nhau cách chân núi Chư Pông 2km về hướng đông bắc.

Mờ sáng 14 tháng 11, chỉ huy trung đoàn dẫn các tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 7 và tiểu đoàn 9 cùng một số đại đội trưởng các đơn vị hỏa lực thuộc trung đoàn đi chuẩn bị phương án đánh địch tại bờ sông Ia Đrăng. Cùng thời gian này, bộ đội tiểu đoàn 7 và tiểu đoàn 9 triển khai đào công sự theo phương án đánh địch tại chỗ.

8 giờ sáng ngày 14 tháng 11, đài quan sát tiểu đoàn 7 trung đoàn 66 báo cáo: chín chiếc máy bay phản lực và 12 chiếc trực thăng vũ trang, hơn một chục khẩu pháo các loại từ Bầu Cạn đang bắn phá dữ dội vào khu vực đóng quân của tiểu đoàn 9 và làng Ia Giao, làng Tung. Đến 9 giờ, ba mươi chiếc trực thăng từ Plây Cu theo đường 21 bay vòng qua khu vực trung đoàn bộ trung đoàn 66 và tiểu đoàn 7 rồi lao về hướng tiểu đoàn 9. Dưới sự yểm trợ của máy bay phản lực F5 ném bom phá và bom bi, máy bay trực thăng phóng rốc-két bắn đạn 20 ly, tính đến 10 giờ đã có ba đợt với 90 lần chiếc máy bay trực thăng chở quân Mỹ đổ bộ xuống trảng trống khu vực làng Mùi cách tiểu đoàn bộ tiểu đoàn 9 một ki-lô-mét (sau này ta biết đây là lực lượng thuộc tiểu đoàn 1, lữ đoàn 3 kỵ binh). Cùng lúc địch đổ xuống Quynh Kla và đông nam Ia Đrăng 12 khẩu pháo 105 ly và 2 đại đội bộ binh để chi viện cho tiểu đoàn 1 Mỹ.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 9384


Lính của PTL


« Trả lời #19 vào lúc: 15 Tháng Chín, 2019, 10:05:11 AM »

Sau khi các trận địa pháo được thiết lập, tiểu đoàn 1 Mỹ từ làng Mùi bắt đầu tiến quân đánh chiếm sườn đông bắc dãy núi Chư Pông. Được sự yểm hộ mạnh mẽ của máy bay và pháo binh dọn đường, quân Mỹ hùng hổ dàn hàng ngang tiến lên. Tôi được anh em tiểu đoàn bộ tiểu đoàn 9 trung đoàn 66 kể lại rằng: một cánh quân Mỹ xộc vào đúng tổ cảnh giới của tiểu đoàn bộ, chiến sĩ vận tải Đinh Quốc Sủng(1) quê ở Ngô Thường, Tiên Nội, Duy Tiên, Nam Hà chỉ huy anh em bình tĩnh đợi chúng đến gần mới nổ súng. Ngay loạt đạn đầu 7 tên Mỹ đã ngã gục trước mũi súng của chiến sĩ ta. Bị đánh bất ngờ quân Mỹ chùn lại dùng phi pháo bắn phá rồi tiếp tục xông lên. Nhưng vì lực lượng của địch quá đông, Đinh Quốc Sủng cho anh em lui về báo cáo tiểu đoàn, còn một mình anh tiếp tục chiến đấu và đã anh dũng hy sinh. Đây là chiến sĩ đầu tiên của trung đoàn 66 ngã xuống trong trận chiến đấu với lính sư đoàn kỵ binh không vận số 1 Mỹ. Khi được tin quân Mỹ tập kích vào đơn vị trong lúc chỉ huy đang đi làm công tác chuẩn bị chiến trường, trợ lý chính trị tiểu đoàn Vũ Thanh Xuân, quê Minh Thắng, Quỳnh Hoa Quỳnh Côi, Thái Bình liền đứng ra tổ chức cho anh em trinh sát, thông tin, nuôi quân, y tá, văn thư, vận tải chiếm lĩnh công sự chiến đấu. Anh em ta dựa vào công sự ngoan cường đánh lui nhiều đợt tiến công của địch. Trong trận đánh này trợ lý quân nhu tiểu đoàn Vũ Quốc Sự, quê Hương Phú, Yên Phú, Yên Mô, Ninh Bình; binh nhất Lê Văn Đính, quê Sơn Lâm, Giao Sơn, Giao Thủy, Nam Hà; chiến sĩ trẻ Trịnh Minh Thái (18 tuổi), quê Đục Khê, Hương Sơn, Mỹ Đức, Hà Tây là những tay súng giỏi, cứ mỗi lần nổ súng là hạ gục một tên Mỹ. Thấy địch đánh vào tiểu đoàn bộ, đại đội 9 tổ chức một trung đội do trung đội trưởng Phạm Quang Nghĩa, quê Quang Nạp, Thụy Trinh, Thụy Anh, Thái Bình chỉ huy đánh vào sườn trái quân địch. Bị ta đánh bất ngờ quân địch rối loạn đội hình lúng túng đối phó. Cũng trong lúc đó, đại đội 11 xuất kích đánh vào sườn phải và phía sau đội hình quân địch. Đại đội phó Bùi Hồng Cầu, quê Thành Liêm, Thành Tiến, Thạch Thành, Thanh Hóa dẫn đầu đại đội xông thẳng vào quân địch đánh giáp lá cà với lính Mỹ, diệt chúng bằng lựu đạn, lưỡi lê và báng súng làm cho quân Mỹ vô cùng khiếp sợ. Máy bay Mỹ không phân biệt được đâu là quân của chúng nên đã dội bừa cả bom na-pan lên đầu lính Mỹ.

Đến 11 giờ, Nguyễn Văn Định, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 9 từ bờ sông Ia Đrăng chạy về ra lệnh cho đại đội hỏa lực 12 cho một khẩu cối 82 ly xuất kích, Tiểu đoàn trưởng Định trực tiếp chỉ huy khẩu cối 82 ly bắn chính xác vào đội hình quân Mỹ rồi ra lệnh xung phong. Quân địch hốt hoảng tháo chạy rồi co cụm chống lại ta.

Nghe tiếng súng các loại cả của ta và địch nổ liên hồi không dứt, anh Phạm Công Cửu, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 7 phán đoán tiểu đoàn 9 đang chiến đấu với quân Mỹ. Anh liền cho gọi đồng chí Lê Văn Tam (Tam vênh)(2), đại đội trưởng đại đội 2, đồng chí Lê Triệu, đại đội trưởng đại đội 1 (đại đội 3 đang đi lấy gạo) cùng trinh sát tiểu đoàn đi về hướng tiểu đoàn 9 nắm tình hình. Đồng thời Cửu chỉ chị cho cán bộ đại đội còn lại cho bộ đội chuẩn bị xuất kích.

Anh Phạm Công Cửu kể lại: Dọc đường về hướng tiểu đoàn 9 anh gặp một số thương binh từ trận địa đang đi về trạm phẫu trung đoàn, trong số đó có chính trị viên phó tiểu đoàn 9 tên là Tuy bị thương vào đầu và tay, máu còn rỉ ướt đẫm băng. Đồng chí Tuy nói:

- Lính Mỹ rất đông, lúc đầu chúng hung hăng, nhưng cán bộ chiến sĩ ta chiến đấu rất dũng cảm, xông vào đánh giáp lá cà với quân Mỹ khiến chúng khiếp sợ. Lính Mỹ chỉ dựa vào hỏa lực phi pháo, lúc ta đánh gần, nhất là khi chúng nhìn thấy anh em ta giương lê lao vào thì nhiều tên khiếp đảm, chạy thục mạng, chúng quay súng lại đằng sau vừa chạy vừa bắn lên trời.

Phạm Công Cửu:

- Anh có biết lực lượng của chúng khoảng bao nhiêu không?

- Ít nhất là 2 đại đội - Tuy trả lời.

- Lực lượng của tiểu đoàn 9 hiện nay ra sao?

- Tuy có bị thương vong một số, nhưng tinh thần và quyết tâm của anh em rất cao, nhiều đồng chí bị thương nhẹ vẫn không chịu rời trận địa.

Phạm Công Cửu yêu cầu đồng chí Tuy cử một đồng chí bị thương nhẹ dẫn anh đến tiểu đoàn 9 để hiệp đồng chiến đấu. Đồng chí Rỡ, đại đội phó đại đội 9 bị thương ở tay, băng đeo trước ngực xung phong dẫn đường.


(1) Tôi có thói quen khi nghe các đơn vị báo cáo những gương chiến đấu dũng cảm hay những trường hợp anh em ta chết do nước cuốn, sốt rét ác tính, rắn độc cắn, tôi đều hỏi rõ tên người, tuổi, quê quán và ghi vào sổ công tác của minh.
(2) Trong chống Pháp đồng chí Lê Văn Tam bị thương ở cổ, lúc nào đầu cũng vênh vênh, nên anh em thường gọi là Tam vênh.
« Sửa lần cuối: 15 Tháng Chín, 2019, 09:47:52 PM gửi bởi macbupda » Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM