Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 20 Tháng Mười Một, 2019, 04:44:23 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Nguyên thủ thế chiến 2 : Churchill  (Đọc 20531 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21770


« Trả lời #460 vào lúc: 12 Tháng Ba, 2019, 12:23:20 AM »


7

TEHERAN:  KHÓ  KHĂN  VÀ  GIẢI  PHÁP

        Ngày 30 tháng Mười Một là một ngày bận rộn và đáng nhớ đối với tôi. Đó là sinh nhật lần thứ 69 của tôi, và đã hầu như trôi qua với việc giải quyết một trong những công việc quan trọng nhất mà tôi đã từng có dính dáng tới. Việc Ngài Tổng thống đã gặp riêng Nguyên soái Staline tại sứ quán Liên Xô, và việc ông ta tìm cách tránh gặp tôi kể từ khi chúng tôi rời Cairo, bất chấp mối quan hệ thân tình giữa chúng tôi và những công việc mà chúng tôi phối hợp thực hiện, đã đưa đến quyết định tìm gặp riêng Staline. Tôi cảm thấy rằng nhà lãnh đạo Nga đã không có được một ấn tượng đúng về thái độ của Anh. Cái ý nghĩ sai lệch đã hình thành trong đầu ông ta là, nói một cách ngắn gọn, "Churchill và Bộ Tham mưu Anh định tìm cách ngăn cản chiến dịch "Overlord" với mọi khả năng của mình, bởi vì thay vào đó họ muốn xâm chiếm vùng Balkan". Tôi có nghĩa vụ phải xóa đi nhận thức lệch lạc này.

        Ngày bắt đầu chính xác của "Overlord" phụ thuộc vào khả năng vận chuyển của một số lượng tương đối nhỏ các tàu để bộ. Những tàu đổ bộ này không hề bị yêu cầu phải phục vụ bất kỳ chiến dịch nào ở Balkan. Ngài Tổng thống đã hứa với chúng tôi về một chiến dịch tấn công quân Nhật ở vùng vịnh Bengal. Nếu kế hoạch này bị hủy bò, chúng tôi sẽ có đủ tàu đổ bộ phục vụ cho tất cả những chiến dịch tôi muốn tiến hành - đó là việc cho đổ bộ hai sư đoàn kế tiếp nhau để tấn công vào cứ điểm phòng thủ của địch trên bờ biển nước Ý hay bờ biển miền Nam Pháp, và vẫn tiến hành "Overlord" như đã định vào tháng Năm. Tôi cũng đã thỏa thuận với Ngài Tổng thống là chiến dịch này phải được mở vào tháng Năm, còn về phần mình, Ngài Tổng thống đã thôi không chọn ngày 1 tháng Năm nữa. Việc này cho tôi khoảng thời gian tôi cần. Nếu tôi có thể thuyết phục Ngài Tổng thống rút lại lời hứa với Tưởng Giới Thạch và bỏ việc tấn công Vịnh Bengal, cái kế hoạch chưa hề lần nào được nhắc tới trong thời gian diễn ra Hội nghị Teheran, tàu đổ bộ sẽ có đủ cho cả chiến dịch ở Địa Trung Hải lẫn việc tiến hành "Overlord" đúng ngày giờ đã định. Trên thực tế, cuộc đổ bộ vĩ đại này bắt đầu vào ngày 6 tháng Sáu, nhưng ngày giờ đó mãi sau nay mới được quyết định, không phải do bất cứ yêu cầu nào của tôi mà phụ thuộc vào tuần trăng và thời tiết. Sau khi trở lại Cairo, như bạn đọc sẽ thấy, tôi cũng đã thành công trong việc thuyết phục Ngài Tổng thống từ bỏ chiến dịch Vịnh Bengal. Vì vậy tôi nghĩ rằng tôi đã đạt được cái điều mình cho là cấp bách. Nhưng vào buổi sáng tháng Mười Một ấy điều này chưa chắc chắn một chút nào cả. Tôi chắc rằng Staline ắt phải nắm được những vấn đề chính. Tôi không cảm thấy mình có quyền nói những gì mà tôi và Ngài Tổng thống đã thỏa thuận về kế hoạch triển khai "Overlord" vào tháng Năm. Tôi biết rằng Roosevelt muốn tự mình nói điều này với ông ta vào bữa ăn trưa tiếp sau cuộc trao đối của tôi đối với Nguyên soái.

        Những gì tôi kể lại sau đây dựa trên ghi chép của thiếu tá Birse, người phiên dịch đáng tin cậy của tôi, về câu chuyện riêng giữa tôi với Staline.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21770


« Trả lời #461 vào lúc: 12 Tháng Ba, 2019, 12:23:55 AM »


*

        Tôi đã bắt đầu bằng cách nhắc cho Nguyên soái biết rằng tôi mang một nửa dòng máu Mỹ và rất có thiện cảm với người Mỹ. Những gì tôi sắp nói ra đây không thể được hiểu là sự dèm pha người Mỹ, và tôi sẽ hết sức trung thành với họ, thế nhưng vẫn có những vấn đề mà tốt hơn hết được trao đổi thẳng thắn giữa hai người với nhau.

        Chúng tôi có sự vượt trội về quân số so với người Mỹ tại Địa Trung Hải. Tại đó quân Anh đông gấp đôi hoặc gấp ba quân Mỹ. Đó chính là lý do tại sao tôi quan tâm tới việc làm sao đừng để các đội quân ở đó bị trói chân trói tay, nếu có thể được. Tôi muốn họ luôn luôn được sử dụng. Tại Ý có mười ba hay mười bốn sư đoàn, trong đó có tới chín hay mười sư đoàn là của Anh. Có hai binh đoàn, thì một là Binh đoàn Liên quân Anh - Mỹ Năm, và cái kia là Binh đoàn Tám quân Anh. Như những gì người ta đã trình bày thì dường như ở đây có sự chọn giữa việc bảo đảm cho "Overlord" được tiến hành đúng giờ đã định và việc triển khai các chiến dịch ở Địa Trung Hải. Nhưng vấn đề không chỉ gói gọn ở đó. Người Mỹ muốn chúng tôi thực hiện một cuộc đổ bộ ở vịnh Bengal để chống lại quân Nhật trong tháng Ba. Tôi thì lại không thích thú làm việc này. Nếu ở Địa Trung Hải có được số tàu đổ bộ cần dùng cho chiến dịch Vịnh Bengal, chúng tôi sẽ có đủ phương tiện để thực hiện tất cả mọi thứ mong muốn ở đó mà vẫn có khả năng bảo đảm việc sớm mở chiến dịch "Overlord". Đó không phải là sự lựa chọn giữa Địa Trung Hải và thời gian mở chiến dịch "Overlord", mà là giữa Vịnh Bengal và thời gian mở chiến dịch "Overlord". Mặc dù vậy, người Mỹ đã ghim chặt chúng tôi vào ngày mở chiến dịch "Overlord" và các hoạt động quân sự ở vùng Địa Trung Hải đành phải hứng chịu những tổn thất trong hai tháng gần đây. Đạo quân của chúng tôi đóng trên đất Ý đã có phần nản chí bởi bảy sư đoàn của họ đã bị điều đi. Chúng tôi đã điều về nước ba sư đoàn, và người Mỹ thì đang điều bốn sư đoàn của họ, tất cả là để chuẩn bị cho "Overlord". Đó chính là nguyên nhân tại sao chúng tôi đã không thế hoàn toàn tận dụng được sự sụp đổ của nước Ý. Nhưng chính điều này cũng đã chứng tỏ được lòng nhiệt tâm của chúng tôi trong việc chuẩn bị cho "Overlord". Staline nói rằng thế thì tốt. Sau đó tôi chuyển sang vấn đề tàu đổ bộ, và giải thích thêm một lần nữa về nguyên nhân và mức độ khó khăn chúng tôi đang gặp phải. Chúng tôi có rất đông quân ở vùng Địa Trung Hải, ngay cả sau khi đã điều đi    bảy sư đoàn, và tại Vương quốc Liên hiệp Anh sẽ có đầy đủ    lực lượng tấn công của liên quân Anh - Mỹ. Tất cả đều phụ thuộc vào tàu đổ bộ. Khi Staline đưa ra một lời tuyên bố quan trọng cách đây hai ngày về việc nước Nga sẽ tham gia cuộc chiến tranh chống Nhật sau khi Hitler đầu hàng, tôi đã lập tức    gợi ý với người Mỹ rằng họ sẽ có thể kiếm được thêm tàu đổ bộ cho những chiến dịch mà chúng tôi đã đề nghị tiến hành ở Ấn Độ Dương, hoặc họ sẽ điều một số tàu đổ bộ từ Thái Bình Dương đến hỗ trợ cho cuộc chuyển quân đầu tiên trong chiến dịch "Overlord". Trong trường hợp đó có khả năng lo đủ tàu đổ bộ cho mọi chiến dịch. Nhưng người Mỹ đã tỏ ra rất nhạy cảm về vấn đề Thái Bình Dương. Tôi đã chỉ vạch ra với họ rằng Nhật bản có thể bị đánh bại sớm hơn nếu như Nga nhảy vào cuộc chiến tranh kháng Nhật, và rằng như vậy họ có đủ sức giúp đỡ chúng tôi nhiều hơn.

        Vấn đề giữa tôi và người Mỹ thực ra chỉ là một chuyên rất nhỏ. Không phải là tôi dưới bất kỳ hình thức nào tỏ ra thơ ơ với kế hoạch "Overlord", tôi chỉ muốn đạt được những gì tôi cần cho chiến dịch Địa Trung Hải và cùng lúc đó đảm bảo cho "Overlord" được thực hiện đúng thời gian đã định. Các chi tiết sẽ được Bộ Tham mưu hai nước thảo ra, và tôi hy vọng rằng điều này sẽ được hoàn thành ngay tại Cairo. Không may là lại có sự xuất hiện của Tưởng Giói Thạch, và những vấn đề liên quan đến Trung Hoa lại chiếm hầu như toàn bộ thời gian. Nhưng tôi vẫn tin rằng rút cuộc thì chúng tôi cũng kiếm đủ tàu đổ bộ cho tất cả các chiến dịch.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21770


« Trả lời #462 vào lúc: 12 Tháng Ba, 2019, 12:24:57 AM »


        Bây giờ lại nói chuyện "Overlord". Cho đến ngày mở chiến dịch được xác định vào tháng Năm hoặc tháng Sáu, người Anh sẽ chuẩn bị đủ khoảng mười sáu sư đoàn, bao gồm lục quân, lính thủy đánh bộ, lực lượng phòng không và hậu cần, với tổng số lên tới gần nửa triệu người. Những người này bao gồm một số quân tinh nhuệ nhất, kể cả những chiến binh đã dạn dày trận mạc ở vùng Địa Trung Hải. Thêm vào đó người Anh sẽ lo đủ những gì cần từ Hải quân Hoàng gia để chuyên chở và bảo vệ Quân đội, và khoảng bốn ngàn máy bay chiên đấu thuộc Không lực Hoàng gia Anh liên tục hoạt động. Việc tập kết quân của người Mỹ vừa mới bắt đầu. Cho đến bây giờ họ chỉ mới đưa đến chủ yếu la không quân và quân trang quân dụng, nhưng tôi cho rằng trong vòng bốn năm tháng tới hàng tháng sẽ có khoảng một trăm năm mươi ngàn quân hoặc hơn sẽ được chuyển đến, đưa tổng số quân tính vào thời điểm tháng Năm lên tới bảy hoặc tám trăm ngàn. Việc đánh bại tàu ngầm Đức ở Đại Tây Dương đã làm cho việc chuyển quân có thể thực hiện được. Tôi ủng hộ việc mở chiến dịch ở miền Nam nước Pháp khoảng cùng một lúc với "Overlord" hoặc vào bất kỳ thời điểm thuận lợi nào. Chúng tôi phải kìm chân kẻ thù tại Ý, và điều càng nhiều càng tốt trong số hai mươi hay hai mươi ba sư đoàn đóng ở Địa Trung Hải tới miền Nam nước Pháp, số còn lại sẽ trụ lại ở Ý.

        Một trận đánh lớn đang sắp sửa nổ ra ở Ý. Tướng Alexander có chừng nửa triệu quân dưới quyền mình. Có khoảng 13 hay 14 sư đoàn quân đồng minh chống lại từ 9 đến 10 sư đoàn quân Đức. Thời tiết rất xấu và cầu thì đã bị cuốn sạch, nhưng vào tháng Mười Hai chúng tôi quyết định sẽ theo đuổi kế hoạch nay, với việc Tướng Montgomery chỉ huy Binh đoàn 8. Một cuộc đổ bộ sẽ được tiến hành gần Tiber. Cùng lúc đó Binh đoàn 5 sẽ nhảy vào cản bước quân thù. Trận này có thể biến thành một Stalingrad thu nhỏ. Chúng tôi không định tiến vào miền đất lớn của bán đảo Ý, mà chỉ cố giữ cái chi nhánh đất hẹp thôi.

        Staline nói ông ta phải khuyên cáo với tôi rằng Hồng Quân trông chờ vào thắng lợi của cuộc xâm chiếm miền Bắc nước Pháp của chúng tôi. Nếu như không có chiến dịch nào được tiến hành vào tháng Năm năm 1944, thì Hồng Quân sẽ nghĩ rằng trong cả năm đó sẽ không có bất cứ một chiến dịch nào cả. Thời tiết có thể xấu và sẽ có những khó khăn về vận tải. Nếu chiến dịch này không diễn ra, ông ta không muốn thấy Hồng Quân bị thất vọng. Sự thất vọng chỉ gây ra cảm giác tồi tệ mà thôi. Nếu như không có bất cứ thay đổi lớn nào trên chiến trường châu Âu trong năm 1944 thì sẽ rất khó khăn cho người Nga trong việc tiếp tục cuộc chiến này. Họ đã mệt mỏi vì chiến tranh. Ông ta sợ rằng cái cảm giác bị cô lập có thể lan rộng trong binh lính của ông ta. Chính vì vậy mà ông ta cố gắng tìm hiểu xem liệu "Overlord" có được tiến hanh đúng theo lịch đã định không. Nếu không, ông ta sẽ phải có biện pháp ngăn chặn tâm trạng chán nản trong Hồng Quân. Đó là điều cực kỳ quan trọng.

        Tôi nói rằng "Overlord" chắc chắn sẽ diễn ra, miễn là kẻ thù không đưa tới Pháp một lực lượng lớn hơn số quân mà Anh và Mỹ có thể tập kết ở đó. Nêu quân Đức có từ 30 đến 40 sư đoàn ở Pháp thì tôi không nghĩ rằng lực lượng mà chủng tôi chuẩn bị cho vượt eo biển có thể cầm cự được lâu. Tôi không ngại những gì xảy ra vào ngày thứ 30, 40 và 50 của chiến dịch. Mặc dù vậy, nếu Hồng Quân giao chiến với kẻ thù, và chúng tôi kìm chân chúng trên đất Ý, và có khả năng người Thổ tham chiến, thì tôi nghĩ chúng tôi có thể giành chiến thắng.

        Staline nói rằng những thành công khỏi đầu của "Overlord" sẽ có một tác dụng đối với Hồng Quân, và nếu ông ta biết rằng chiến dịch sẽ được tiến hành vào tháng Năm hay tháng Sáu, ông ta đã có thể chuẩn bị giáng những cú đòn vào quân Đức. Mùa Xuân là khoảng thời gian thích hợp nhất. Tháng Ba và tháng Tư là những tháng chẳng đánh đấm được gì, và trong khoảng thời gian này ông ta có thể tập trung binh lực và vật lực, để đến tháng Năm và tháng Sáu sẽ tấn công. Nước Đức có thể sẽ không còn quân mà điều sang Pháp nữa. Việc thuyên chuyển các sư đoàn quân Đức sang phía Đông đang tiếp diễn. Bọn Đức rất e ngại mặt trận phía Đông vì ở đây không có eo biển mà quân đội đổ bộ phải vượt qua và ở đây cũng chẳng có nước Pháp mà tiến vào. Quân Đức rất sợ Hồng Quân tiến lên. Hồng Quân sẽ tấn công nếu họ nhìn thấy rằng Đồng minh đang chi viện cho họ. Ông ta hòi bao giờ thì "Overlord" bắt đầu.

        Tôi nói rằng tôi không thể tiết lộ ngày mở chiến dịch "Overlord" nếu không có sự đồng ý của Ngài Tổng thống, nhưng ông ta sẽ nhận được câu trả lời vào bữa ăn trưa, và tôi cho rằng ông ta sẽ hài long.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21770


« Trả lời #463 vào lúc: 12 Tháng Ba, 2019, 12:25:22 AM »


*

        Sau khi nán lại một chút, tôi và Staline đi riêng rẽ đến chỗ Ngài Tổng thống để dùng bữa trưa chỉ dành cho "Ba người" (cùng với các phiên dịch của mình) theo lời mời của ông ta. Tại đó Roosevelt đã nói với Staline rằng cả hai chúng tôi đã thỏa thuận rằng "Overlord" sẽ được mở trong tháng Năm. Staline rõ ràng là rất vui sướng và thanh thản bởi lời cam kết chính thức và trục tiếp của chúng tôi. Cuộc nói chuyên chuyển sang những chủ đề nhẹ nhàng hơn, và phần phiên bản duy nhất tôi có được là vấn đề nước Nga tiến ra biển và đại dương. Tôi vẫn luôn cho rằng đây là một sai lầm có thể gây ra những mối bất hòa nghiêm trọng, rằng cần phải từ chối mọi con đường ra biển hữu hiệu trong những tháng mùa đông đối với một nước lớn và hùng mạnh như Đế chế Nga, với dân số gần hai trăm triệu người.

        Sau một khoảng thời gian gián đoạn ngắn, phiên họp toàn thể lần thứ ba bắt đầu cũng tại Sứ quán Nga vào lúc bốn giờ chiều như cũ. Mọi người đều tham dự và con số chúng tôi lên tới gần 50 người. Tướng Brooke lúc đó đã công bố rằng, sau khi nhóm hợp, Hoa Kỳ và Anh đã gọi ý chúng tôi nên mở chiến dịch "Overlord" vào tháng Năm, "trong sự kết hợp chặt chẽ với một chiến dịch hỗ trợ nhằm vào miền Nam nước Pháp, và với một qui mô lớn nhất mà lực lượng tàu đổ bộ có vào lúc đó cho phép".

        Staline nói rằng ông ta nhận thức được tầm quan trọng của quyết định này và những khó khăn vốn có khi triển khai nó. Thời kỳ nguy hiểm nhất đối với "Overlord" sẽ là lúc triển khai lực lượng đổ bộ. Vào thời điểm này quân Đức có thể đưa quân đến từ phía Đông để gây khó khăn tối đa cho "Overlord". Để có thể ngăn chặn bất cứ một cuộc tấn công trên qui mô lớn vào tháng Năm. Tôi hỏi liệu bộ ba tham mưu có gặp khó khăn gì trong việc sắp đặt các kế hoạch nghi binh, Staline đã giải thích rằng người Nga đã tương đối thành công trong việc nghi binh với việc sử dụng các phương tiện như xe tăng, máy bay và sân bay giả. Nghi binh bằng vô tuyến cũng tỏ ra có tác dụng. Ồng ta hoàn toàn tán thành việc ba bộ tham mưu phối hợp được bảo vệ bởi những điều dối trá. Staline và các đồng chí của ông ta đã đánh giá rất cao nhận xét này sau khi được nghe dịch, và cuộc hội nghị chính thức của chúng tôi đã kết thúc một cách vui vẻ tại đây.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21770


« Trả lời #464 vào lúc: 12 Tháng Ba, 2019, 12:25:47 AM »


*

        Cho đến giờ chúng tôi chỉ tập trung ở Sứ quán Liên xô để tiến hành hội nghị hay dùng bữa ở đó. Mặc dù vậy tôi đề nghị rằng tôi phải là chủ nhân của bữa dạ tiệc thứ ba sẽ được tổ chức tại Tòa Công sứ Anh. Điều nầy không còn phải bàn cãi gì nữa. Chữ cái đầu tiên của tên nước Anh (Great Britain) và tên tôi (Churchill) đều đứng trước tính theo bảng chữ cái, và về tuổi tác tôi đều hơn''bốn đến năm tuổi so với Roosevelt hay Staline. Chính phủ chúng tôi được thành lập trước họ hàng thế kỷ; tôi có thể bổ sung, nhưng tôi đã không làm điều đó, rằng chúng tôi tham chiến sớm nhất; và, cuối cùng, ngày 30 tháng Mười Một là sinh nhật tôi. Những luận cứ này, đặc biệt là cái cuối cùng, là quyết định, mọi .sự chuẩn bị cho bữa tiệc cho gần 40 người, bao gồm không chỉ các nhà lãnh đạo chính trị và quân sự mà còn cả một số nhân viên cao cấp của họ, đã được Công sứ Anh đảm nhiệm, cảnh sát Chính trị Liên xô, cơ quan N.K.V.D, đã nằng nặc đồi kiểm tra khắp nơi trong Toa Công sứ Anh, ngó đằng sau từng cái cửa ra vào, từ bên dưới từng cái đệm, trước khi Staline xuất hiện; và khoảng 50 cảnh sát vũ trang Nga dưới sự chỉ huy trực tiếp của một viên tướng cảnh sát, đã được bố trí đứng gần tất cả các cửa ra vào và cửa sổ. Số lượng nhân viên An ninh Mỹ hiển nhiên là cũng đông. Mặc dù vậy mọi thứ đã qua đi một cách dễ chịu. Staline đã đến nơi trong trạng thái hết sức vui vẻ, với sự hộ tống của một đội bảo vệ khá cồng kềnh, và Ngài Tổng thống mỉm cười với tất cả chúng tôi trong sự hài lòng và thái độ thiện chí từ chiếc xe lăn của mình.

        Đây là một dịp đáng nhớ trong cuộc đời tôi. Ngồi bên phải tôi là Tổng thống Hoa Kỳ, còn bên trái tôi là chúa tể của nước Nga. Cùng với nhau chúng tôi đã có trong tay sự vượt trội về hải quân và ba phần tư lực lượng không quân trên toàn thế giới, và có thể chỉ huy những đạo quân gồm tổng cộng gần 20 triệu người, chiến đấu trong một cuộc chiến tranh kinh khủng nhất đã từng xuất hiện trong lịch sử loài người. Tôi đã không tài nào hài lòng với đoạn đường dài dằng dặc mà chúng tôi trên con đường đi tới chiến thắng kể từ mùa hè năm 1940, khi chúng tôi còn đơn độc và trên thực tế là không được vũ trang, trừ hải quân và không quân, chống lại sức mạnh bách chiến bách thắng của Đức và Ý, với gần như toàn bộ châu Âu và nguồn lực của nó nằm dưới quyền kiểm soát của chúng. Ngài Roosevelt đã tặng tôi nhân sinh nhật một chiếc lọ hoa bằng sứ ba tư. Mặc dù trên đường tôi trở về tổ quốc đã bị vỡ ra từng mảnh, nó đã được gắn lại một cách tài tình, và đó là một trong những bảo vật của tôi.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21770


« Trả lời #465 vào lúc: 12 Tháng Ba, 2019, 12:26:03 AM »


        Trong bữa ăn tôi đã có một cuộc chuyên trò thú vị với cả hai vị khách đáng kính của mình. Staline đã nhắc lại câu hỏi mà ông ta đặt ra tại Hội nghị. "Ai sẽ chỉ huy "Overlord?" Tôi nói rằng Ngài Tổng thống vẫn chưa có quyết định cuối cùng, nhưng tôi tin gần như chắc chắn rằng người đó là tướng Marshall, người ngồi đối diện với chúng tôi cách đó không xa, và rằng đó là triển vọng tính đến thời điểm này. Ông ta rõ ràng là tỏ ra hài lòng về điều nay. Sau đó ông ta đã nói về Tướng Brooke. Ông ta nghĩ rằng viên tướng này không ưa người Nga. Tướng Brooke đã ăn nói rất cục cằn với họ tại cuộc gặp đầu tiên giữa chúng tôi ở Matxcova vào tháng Tám năm 1942. Tôi đã cải chính suy nghĩ của ông ta với nhận xét rằng quân nhân thương có thói quen ăn nói cục cằn và thẳng ruột ngựa khi giải quyết các vấn đề quân sự với các đồng nghiệp của mình. Staline nói rằng như vậy thì ông lại càng quý họ hơn. Ông ta đã chăm chăm nhìn xuyên căn phòng về phía Brooke.

        Đợi đến đúng lúc, tôi đã nâng cốc chúc sức khỏe các vị khách nổi tiếng của mình, và Ngài Tổng thống cũng nâng cốc chúc sức khỏe của tôi và chúc tôi bách niên giai lão. Tiếp theo là Staline, người cũng nói một điều gì đó tương tự.

        Chúng tôi nâng cốc một cách thân mật rất nhiều lần theo phong tục của người Nga, và rõ ràng rất hợp với những bữa tiệc như thế này. Hopkins đã phát hiện một cách vui nhộn, trong đó ông ta nói rằng ông ta đã hoàn thanh một công trình nghiên cứu rất dài và tỉ mỉ về Hiến pháp Anh vốn chưa viết ra, và về Nội các Chiến tranh, mà quyền lực và thành phần của nó vẫn chưa được xác định. Theo công trình nghiên cứu này, ông ta nói "tôi nhận thấy rằng các điều khoản trong Bản Hiến pháp Anh và khả năng của Nội các Chiến tranh chính là những gì mà Winston Churchill muốn vào bất kỳ một thời điểm nhất định nao. "Điều mày đã khiến mọi người cười ồ lên. Người đọc câu chuyện này sẽ thấy rằng khẳng định hài hước này chẳng có mấy cơ sở. Đúng là tôi nhận được ở một mức độ nào đó sự ủng hộ trung thành và chưa có tiền lệ theo hướng tiếp tục cuộc chiến từ phía Quốc hội và những thành viên trong Nội các của mình, và hiếm khi các kế hoạch lớn của tôi lại bị bác bỏ; thế nhưng với đôi chút kiêu hãnh tôi đã nhắc với hai chiến hữu vĩ đại của mình rằng trong ba chúng tôi thì tôi là người duy nhất có thể bị miễn nhiệm bất cứ lúc nào bởi một Hạ nghị viện được bầu ra một cách tự do theo nguyên tắc phổ thông đầu phiếu, hoặc chịu sự kiểm soát hàng ngày bởi Nội các Chiến tranh, vốn đại diện cho tất cả các đảng phái trong Quốc gia. Nhiệm kỳ của Ngài Tổng thống đã được xác định rõ ràng, và quyền lực của ông ta, không chỉ với tư cách là Tổng thống mà còn là Tổng tư lệnh quân đội, là gần như tuyệt đối theo Hiến Pháp Hoa Kỳ. Staline cũng dường như toàn quyền ở nước Nga, riêng vào thời điểm này thì điều đó không còn bàn cãi gì nữa. Họ có quyền ra lệnh; còn tôi phải giải trình và thuyết phục. Tôi mừng là việc nay được sắp đặt như vậy. Quá trình này rất mất công, nhưng tôi không có lý do gì để phàn nàn về cách thúc của nó. Trong suốt thời gian bữa tiệc diễn ra có rất nhiều bài diễn văn, và hầu hết các nhân vật chủ chốt bao gồm cả Molotov và Tướng Marshall đều có đóng góp phần mình. Nhưng lời phát biểu khiến tôi không thể nào quên được là của Tướng Brooke. Tôi xin trích dẫn một đoạn ra đây để chúng tỏ ông ta đã quá thiện ý khi viết nó dành cho tôi.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21770


« Trả lời #466 vào lúc: 12 Tháng Ba, 2019, 12:27:31 AM »


        Bữa tiệc diễn ra được nửa chừng thì Ngài Tống thống niềm nở nâng cốc chúc sức khỏe tôi, nhân thể nhắc lại chuyện cha tôi đã đến viếng thăm cha ông ở Hyde Park. Ngay khi ông ta vùn dứt lời, và tôi đang nghĩ rằng đây là dịp tốt để đáp lại những lời lẽ tốt đẹp của ông, thì Staline đứng dậy và nói rằng ông ta muốn cạn ly. Rồi ông ta tiếp tục nói bóng gió rằng tôi đã quên không tỏ ra thực sự thân thiện với Hồng Quản, rằng tôi thiếu sự đánh giá đúng mức đối với những phẩm chất tuyệt diệu của đội quân đó, và hy vọng trong tương lai tôi sẽ biểu lộ ở một mức độ cao hơn quan hệ chiến hữu đối với các chiến sĩ Hồng Quản!

        Tôi hết sức ngạc nhiên bởi những lời buộc tội như thế này, vì tôi không thể hiểu được chúng dựa trên cơ sở nào. Dù sao thì đến lúc đó tôi cũng đã có sự nhìn nhận về Staline đủ để biết rằng nếu tối ngồi yên chịu đựng những lời xúc phạm này tôi sẽ đánh mất bất cứ sự tôn trọng nào mà ông ta có thể dành cho tôi, và sau này ông ta sẽ tiếp tục công kích tôi.

        Vì vậy tôi đứng dậy nồng nhiệt cảm ơn Ngài Tống thống về những lời lẽ tốt dẹp ngài dành cho tôi, rồi hướng về phía Staline với câu trả lời đại thể như sau:

        "Bây giờ, thưa Nguyên soái, tôi xin được phép đáp lại Ngài. Tôi ngạc nhiên rằng ngài đã quyết định đưa ra đối với tôi những lời buộc tội hoàn toàn không có cơ sở.

        Tôi xỉn được nhắc lại với Ngài rằng sáng nay chúng ta bàn về các kế hoạch nghi binh. Ngài Churchill có nói rằng "trong chiến tranh sự thật phải được tháp tùng bởi những dối trá". Cũng xin nhắc với Ngài rằng chính ngài củng đã báo chúng tôi là trong những cuộc công kích lớn dự định thực của Ngài luôn được giấu kín đối với thế giới bên ngoài. Ngài đã nói rằng tất cả những xe tăng và máy bay giả luôn được tập trung ở các chiến trường có tầm quan trọng trước mắt, trong khi dự định thực sự thì được che giấu bồi một màn bí mật hoàn toàn "Vậy thì, thưa Nguyên soái, ngài đã bị lạc lối bởi những chiếc xe tăng và máy bay giả nên ngài đã không thể nhận ra những tình cảm hữu hảo chân thực mà tôi dành cho Hồng Quăn, lẫn tình chiến hữu thực sự mà tôi dành cho tất cả các chiến sĩ Hồng Quân".


        Trong khi Pavlov dịch từng câu cho Staline nghe, tôi chăm chú theo dõi nét mặt của ông ta. Nó rất bí hiểm. Thế nhưng khi nghe xong, ông ta quay về phía tôi và nói với giọng thích thú, "Tôi thích Con người này. Ông ta có vẻ rất trực tính. Sau này tôi sẽ phải nói chuyện với ông ta".

        Cuối cùng, chúng tôi đi vào tiền sảnh, và ở đây mọi người chuyển đổi từ nhóm nọ sang nhóm kia. Tôi cảm thấy chưa bao giờ  tôi có được một sự đoàn kết và tính chiến hữu tốt đẹp trong nội bộ Đồng minh như lúc này. Tôi đã không mời Randolph và Sarah đến dự tiệc, mặc dù họ vẫn cứ đến khi mọi ngươi đang nâng cốc chúc mừng sinh nhật tôi. Nhưng lúc này Staline đã tách họ riêng ra và chào hỏi hết sức nồng nhiệt, và tất nhiên Ngài Tổng thống cũng biết rõ họ. .

        Trong khi đang đi loanh quanh, tôi trông thấy Staline và Brooke đang mặt đối mặt với nhau trong một nhóm nhỏ. Brooke đã miêu tả tiếp như sau:

        Khi chúng tôi bước ra khỏi phòng, Thủ tướng có bảo tôi rằng ông ta đã cám thấy lo lắng về những gì tôi sẽ nói tiếp theo khi tôi đề cập đến "sự thật" và "dối trá". Mặc dù vậy ông vẫn làm cho tôi cảm thấy yên lòng khi nói rằng lời đối đáp của tối đã thực sự tác động đến Staline. Vì vậy tôi đã quyết định sẽ tiếp tục tấn công ông ta khi chúng tôi ra ngoài tiền sảnh. Tôi bước đến bên Staline và báo ông ta rằng tôi hết sức ngạc nhiên và đau lòng với việc ông ta quyết định buộc tội tôi khi nâng cốc. Ông ta đã phản ứng ngay lập tức thông qua Povlov, rằng "tình hữu hảo tốt đẹp nhất chỉ được xây dựng trên nền những sự hiểu lầm", và bắt tay tòi rất thắm thiết.

        Tôi thấy dường như trời đã quang mây tạnh, và trên thực tế niềm tin của Staline đối với anh bạn của tôi đã được xây dựng trên cơ sở của sự tôn trọng và thiện chí, những thứ không hề bị lay chuyển khi tất cả chúng tôi hợp tác với nhau.

        Phải đến hai giờ đêm chúng tôi mới chia tay. Nguyên soái ra về theo yêu cầu của đoàn tùy tùng, và Ngài Tổng thống cũng được đưa về Hành dinh của ông tại Sứ quán Liên Xô. Tôi lên giường trong trạng thái mệt mỏi nhưng hài lòng, tin chắc toàn những điều lành xảy ra. Đó đúng là một lễ sinh nhật hạnh phúc đối với tôi.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21770


« Trả lời #467 vào lúc: 12 Tháng Ba, 2019, 12:32:30 AM »


*

        Vào ngày 1 tháng Mười Hai cuộc thảo luận kéo dài và căng thẳng giữa chúng tôi ở Teheran đã đi vào hồi kết. Những kết luận về quân sự đã quyết định tương lai của cuộc chiến tranh. Cuộc tấn công vượt eo biển được xác định vào tháng Năm, do phụ thuộc vào thủy triều và tuần trăng. Người Nga sẽ nối lại cuộc tấn công để hỗ trợ cho chiến dịch này. Lúc đầu tôi muốn rằng cuộc đổ bộ dự kiến vào bờ biển phía Nam nước Pháp sẽ do một bộ phận quân Đồng minh đóng trên đất Ý đảm nhiệm. Kế hoạch nay đến lúc đó vẫn chua được xem xét cụ thể, nhưng việc cả Nga và Mỹ ủng hộ nó tạo điều kiện dễ dàng hơn đế đảm bảo một số lượng tàu đổ bộ cần thiết cho sự thành công của chiến dịch Ý và chiếm Rome, mà thiếu nó thì hẳn sẽ thất bại. Tất nhiên là tôi thích thú hơn với việc Ngài Tổng thống gọi ý giải pháp thay thế là chuyển quân khỏi nước Ý qua con đương Istria và Trieste, với kế hoạch tối hậu là tiến vào Vienna qua đường Đèo Ljubljana. Tất cả những cái này là chuyện của năm sáu tháng tới. Sẽ có nhiều thời gian để đi đến sự lựa chọn cuối cùng khi mà cuộc chiến chung đã định hình, nếu như lực lượng  của chúng tôi đóng ở Ý không bị tê liệt do những đòi hỏi nhỏ nhoi nhất về tàu đổ bộ bị khước từ. Nhiều mô hình đổ bộ hay bán đổ bộ vẫn đang còn bỏ dở. Tôi trông đợi rằng chiến dịch ở Vịnh Bengal sẽ bị từ bỏ, và điều này sẽ được chứng minh là đúng đắn khi độc giả đọc đến chương sau. Tôi mừng khi cảm thấy rằng một loạt các sự lựa chọn quan trọng vẫn được bảo lưu. Những nỗ lực mạnh mẽ của chúng tôi đã được nối lại nhằm đưa Thổ Nhĩ Kỳ vào cuộc chiến, với tất cả những gì có thể diễn ra cùng với điều này tại biển Aegean, và những gì sẽ kéo theo tại Hắc Hải. Kiểm điểm lại toàn bộ tình hình chiến trường, và vì chúng tôi đã chia tay trong một bầu không khí hữu nghị và đoàn kết, cá nhân tôi cảm thấy rất hài lòng.

        Những khía cạnh chính trị ngay lập tức trở nên xa vời và tự biện. Rõ ràng là chúng phụ thuộc vào các kết quả của những trận đánh lớn vẫn chưa diễn ra, và sau đó là tâm trạng của từng nước Đồng minh khi thắng lợi đã đạt được. Đối với các nền dân chủ phương tây thật là không đúng nếu tại Teheran thảo ra các kế hoạch nghi ngờ thái độ của nước Nga trong giờ phút khải hoàn, khi mà mọi nguy cơ của nó đã được rũ bỏ. Lợi hứa của Staline tham gia kháng Nhật ngay sau khi Hitler bị lật đổ và quân đội của y bị đánh bại có ý nghĩa cực kỳ quan trọng. Hy vọng về tương lai nằm trong sự kết thúc chóng vánh nhất của cuộc chiến tranh và thiết lập một Công cụ Quốc tế nhằm ngăn ngừa một cuộc chiến tranh khác xảy ra dựa trên cơ sở kết hợp sức mạnh của ba cương quốc mà các lãnh tụ của chúng tôi đã nắm tay đoàn kết quanh bàn đàm phán.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21770


« Trả lời #468 vào lúc: 13 Tháng Ba, 2019, 11:04:19 PM »


        Chúng tôi đã tìm kiếm giải pháp xoa dịu Phần Lan, đất nước xét về tổng thể hiện đang tham chiến. Những đường biên giới mới của Ba Lan mới đã được vạch ra khá rộng ở cả phía Đông và phía Tây. "Đường ranh giới Curzon" sẽ phải được vạch ra ở phía Đông và đường ranh giới sông Oder ở phía Tây dường như bảo đảm cho dân tộc Ba Lan một tổ quốc thực sự và bền vững sau tất cả những gì mà họ đã phải chịu đựng. Tạm thời vấn đề giữa Neisse Đông và Neisse Tây, hai nhánh sông đã nhập lại thành Oder, vẫn chưa trở thành vấn đề quan trọng. Vào tháng Sáu 1945 vấn đề này nảy sinh dưới dạng bạo lực và trong những điều kiện hoàn toàn khác nhau, tại Hội nghị Postdam tôi đã lập tức tuyên bố rằng nước Anh chỉ trung thành với việc chọn nhánh sông phía Đông. Và đến giờ đây vẫn là lập trường của tôi.

        Vấn đề tối quan trọng là thỏa thuận giữa những ngươi chiến thắng về cách đối xử với nước Đức vào cái mốc lịch này đã chỉ có thể là chủ đề của "một cuộc xem xét sơ bộ về một lĩnh vực chính trị rộng lớn", và, như cách diễn tả của Staline, "chắc chắn đây là rất sơ bộ", cần phải nhớ rằng chúng tôi đang tiến hành dở dang cuộc đấu tranh ghê gớm đối với bọn Quốc xã hùng mạnh. Mọi mối hiểm nguy của cuộc chiến đều ở quanh chúng tôi, và toàn bộ tình chiến hữu trong nội bộ Đồng minh, và sự mong muốn trừng phạt kẻ thù chung, đã ngự trị trong đầu mọi chúng tôi. Những kế hoạch dự kiến có tầm quan trọng sống còn của Ngài Tổng thống về việc chia nước Đức làm năm quốc gia tự trị và hai vùng lãnh thổ, nằm dưới sự cai quản của Liên Hiệp Quốc, tất nhiên là khó được Staline chấp nhận hơn nhiều so với đề nghị của tôi về việc cô lập nước Phổ và thành lập một Liên bang Danườe, hoặc thành lập một nước Nam Đức và một Liên bang Danube. Đây chỉ là quan điểm của cá nhân tôi. Nhưng tôi không hề hối hận vì đã nêu vấn đề này ra trong cái bối cảnh ở Teheran lúc đó.

        Tất cả chúng tôi đều lo ngại sâu sắc về sự hùng mạnh của một nước Đức thống nhất. Nước Phổ có một lịch sử vĩ đại riêng của họ. Tôi nghĩ là có thể thiết lập một nền hòa bình cứng rắn, nhưng trong danh dự, với đất nước này, và cùng lúc đó tái tạo dưới hình thức mới một cái gì đó đại thế như với Đế quốc Áo - Hung, mà về nó người ta đã nói một cách hoa mỹ như sau: "Nếu nó chưa từng tồn tại, thì ắt hẳn nó đã được phát minh ra". Ở đây sẽ là một vùng đất rộng lớn trên đó không chỉ hòa bình  mà cả hữu nghị có thể ngự trị vào một ngày sớm hơn so với bất kỳ giải pháp nào khác rất nhiều. Vì vậy một châu Âu thống nhất có thể sẽ có được với sự thành lập trong đó cả người chiến thắng lẫn kẻ chiến bại, có thể sẽ tìm ra một cơ sở chắc chắn cho cuộc sống và tự do của hàng triệu người dân đang đau khổ của họ.

        Dòng suy nghĩ của tôi cứ tiếp diễn không ngừng trong cái lĩnh vực rộng lớn này. Nhưng trên thực tế những thay đổi lớn và nguy hiểm đã đổ xuống đầu chúng tôi. Các đường biên giới của Ba Lan chỉ tồn tại trên danh nghĩa, và đất nước Ba Lan run rẩy dưới sự kìm kẹp của nước Nga Cộng sản. Còn nước Đức thì thực sự đã chia ra, nhưng theo một cách phân chia đáng ghê gớm, thành, hai vùng chiếm đóng quân sự. về tấn thảm kịch này, ta chỉ có thể nói rằng nó không thể kéo dài mãi được.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21770


« Trả lời #469 vào lúc: 14 Tháng Ba, 2019, 12:20:24 AM »


8

CARTHAGE VÀ MARRAKESH

        Vào ngày 2 tháng Mười Hai tôi trở lại Cairo từ Teheran, và một lần nữa được thu xếp ở tại ngôi biệt thự gần khu Kim Tự Tháp. Ngài Tổng thống cũng đến nơi vào buổi tối hôm đó, và chúng tôi đã tiếp tục tranh luận thân mật về bối cảnh tổng thể của cuộc chiến, cũng như những kết quả đàm phán của chúng tôi với Staline. Trong khi đó các Tham mưu trưởng Liên quân, những người vừa có dịp nghỉ ngơi bằng cách ghé thăm Jerusalem trên đường trở về từ Teheran, sẽ tiếp tục cuộc tranh luận về công việc nặng nề của họ vào ngày hôm sau. Đô đốc Mountbatten đã quay trở lại Ấn Độ, nơi từ đó ông ta đã trình lên kế hoạch sửa đổi mà ông ta được lệnh phải vạch ra cho một cuộc tấn công bằng hải quân và lục quân vao các đảo Andaman (chiến dịch "Buccaneer"). Cuộc tấn công này sẽ thu hút tàu đổ bộ tối cần thiết đã được gửi đến chỗ ông ta từ Địa Trung Hải. Tôi mong muốn sẽ thử lần cuối cùng nhằm thuyết phục người Mỹ cho tiến hành một chiến dịch khác nhằm chiếm Rhodes.

        Tối hôm sau tôi lại dùng bữa cùng Ngài Tổng thống. Eden cũng dự cùng tôi. Chúng tôi tiếp tục ngồi lại cho tới quá nửa đêm, tranh luận về những quan điểm còn khác biệt. Tôi chia sẻ những quan điểm của các Tham mưu trưởng của chúng tôi, những người cảm thấy hết sức lo ngại về lời hứa của Ngài Tổng thống đối với Thống chê Tương Giói Thạch trước Hội nghị Teheran về việc sớm mở một cuộc tấn công vượt Vịnh Bengal. Điều này có thể làm tiêu tan mọi hy vọng và kế hoạch của tôi về việc chiếm Rhodes, mà tôi tin rằng có ảnh hưởng quyết định tới việc Thổ Nhĩ Kỳ tham chiến. Nhưng tâm trí Ngài Roosevelt đã đặt hết hy vọng vào đó rồi. Khi các Tham mưu trưởng của chúng tôi nêu vấn đề này ra tại các hội nghị quân sự, Bộ Tham mưu Hoa Kỳ đã nhanh chóng từ chối thảo luận. Họ nói Ngài Tổng thống đã quyết định, và họ không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc tuân lệnh.

        Vào buổi chiều ngày 4 tháng Mười Hai, chúng tôi tiến hành phiên họp toàn thể đầu tiên kể từ Hội nghị Teheran, nhưng đã không đạt được mấy tiến triển. Ngài Tổng thống đã mào đầu bằng việc nói rằng ông phải ra về vào ngày 6 tháng Mươi Hai, và cho tới tối Chủ nhật, 5 tháng Mười Hai, tất cả các báo cáo phải được chuẩn bị để cho cả hai bên thảo luận lần cuối. Ngoài vấn đề Thổ Nhĩ Kỳ tham chiến, điểm tồn tại duy nhất dường như tương đối không hữu ích đối với việc đạt được thỏa thuận về số tàu đổ bộ và trang bị của chúng tôi.

        Tôi nói rằng tôi không muốn rời Hội nghị với bất cứ nghi ngờ  nào rằng phái đoàn Anh nhìn nhận sự phân tán quá sớm của chúng tôi với một mối lo ngại lớn. vẫn còn có nhiều vấn đề có tầm quan trọng bậc nhất cần được giải quyết. Hai sự kiện quyết định đã xảy ra trong mấy ngày gần đây. Đầu tiên là việc Staline đã tự nguyện tuyên bố rằng nước Nga sẽ tuyên chiến với Nhật vào thời điểm nước Đức bị đánh bại. Điều này ắt sẽ tạo ra cho chúng tôi những cơ sở tốt đẹp hơn những gì có thế tìm thấy ở Trung Hoa, và quan trọng hơn là chúng tôi có thể tập trưng để mang lại thắng lợi cho chiến dịch "Overlord". Các bộ Tham mưu cần phải nghiên cứu xem yếu tố này ảnh hưởng ra sao đối với các chiến dịch ở vùng Thái Bình Dương và Đông Nam Á.
Logged

Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM