Lịch sử Quân sự Việt Nam
Tin tức: Lịch sử quân sự Việt Nam
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 13 Tháng Sáu, 2024, 02:40:44 am


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Kết thúc cuộc chiến tranh 30 năm - Thượng tướng Trần Văn Trà  (Đọc 2902 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #90 vào lúc: 29 Tháng Mười Hai, 2018, 06:44:52 pm »

Ngày 9-4-1975:

Lại từ giã vùng 20-7 thân yêu (vùng thuộc 2 huyện Cái Bè và Cai Lậy của tỉnh Mỹ Tho nằm giữa lộ 4 và sông Cửu long) không biết đây là lần thứ mấy. Nhưng sao lần này thấy lưu luyến quá. Mới tuần trước đã có lần từ giã. Nhưng sau mấy ngày lại trở lại. Hôm nay đi, bao giờ trở lại? Chưa biết được. Túi hột giống (rau, cải) gởi lại anh Ba Lạc.

Ngồi trên xuồng đi ngang căn cứ Mỹ Long. Một tiểu đoàn địch vừa bỏ chạy cách đây 2 ngày. Lá cờ nửa đỏ nửa xanh bay phấp phới trông đẹp quá. Dòng nước vẫn lặng lẽ trôi, hình như không cần biết là ở một góc căn cứ hãy còn lại xác một tên lính đánh thuê.

Đến Nhị Qui mặt trời chưa lặn. Du kích bao vây bót Bờ Keo nên pháo cối địch bắn lung tung. Bộ binh địch trên lộ 4 chưa rút. Chưa qua lộ được. 21 giờ bắt liên lạc được với tỉnh đội. Tổ chức qua lộ. Như vậy đã xa vùng 20-7, 12 giờ khuya, chỗ ăn, chỗ ở tạm đủ.

Ngày 10-4-1975:

Tân Hội, một mảnh đất kiên cường. Căn cứ bất khả xâm phạm của tỉnh đội Mỹ Tho. Hôm nay trong Ban chỉ huy chỉ còn anh Tám Công ở nhà. Chỉ huy 2 tiểu đoàn hẹn gặp Bộ chỉ huy ở đây, chờ mãi chỉ gặp tham mưu trưởng E2.

15 giờ lên đường qua Tam Hiệp, đến Tam Hiệp gặp E3 (E88) các anh đã sẵn sàng.

19 giờ lại vượt qua lộ 4. Bên phải là ngã 3 Trung Lương, bên trái là cầu Bến Chùa. Trong lòng dân đoàn quân vượt qua lộ an toàn.

Qua vùng Bảo Định, gặp người quen. Không nói gì được vì đoàn quân lại tiếp tục vượt lên. Còn bạn quen, nhiệm vụ ở lại bám giữ đất này. Đi bên ngoài hè của nhiều ngôi nhà. Trong nhà hoàn toàn im lặng. Nhưng chắc chắn rằng những người mẹ, người chị, người em trong ấy không thể nào ngủ được. Bởi vì những bàn chân, tuy đi rất nhẹ nhàng vẫn dội vào tận đáy lòng. Tất cả nằm đó mà trăn trở, mà nhớ thương.

Do hợp đồng không chặt, cả đoàn đi xuống Lương Hòa lạc không gặp ai hết. Qua khuya tạm ngủ lại dưới mấy gốc cây keo.

Ngày 11-4-1975:

Sáng sớm dậy, trở lên Song Bình gặp tất cả ở đây.

Báo về T10 (Bộ chỉ huy Quân khu 8) báo lên Đoàn 232, Bộ chỉ huy cánh Nam đã đến nơi an toàn. Chiều rồi Bộ chỉ huy vượt lộ Ông Văn, dời xuống Quơn Long (Chợ gạo). Đến nơi tìm chỗ đất bằng để trải tấm nilông ngủ thật là khó. Nhưng không sao mọi việc rồi đâu cũng vào đó.

Ngày 12-4-1975:

Quơn Long, hết một ngày rồi mà tình hình hành quân của E2, E4 (tứ trung đoàn 24) vẫn chưa nắm được. Vị trí đứng chân và tình hình hoạt động của E3 cũng không nắm được. Sốt ruột chờ đợi.

Báo cáo quyết tâm của cánh Nam về R, đoàn 232 và J10: quyết tâm mở đường và đến vị trí tập kết đúng thời gian qui định.

Ngày 13-4-1975:

Đoàn cán bộ của E2, E4 đến. Nhưng vị trí đứng chân của E3 và anh Tư Thân vẫn chưa nắm được.

2 tiểu đoàn Mỹ Tho hoạt động mạnh ở Kinh Chợ Gạo. Địch đối phó quyết liệt. Chúng bị thu hút vào đây để ta được yên.

Đêm nay hướng Đoàn (sư đoàn 5) nổ súng. Bạn nổ súng ta sẽ thuận lợi hơn.

Đôn đốc E3 cố gắng đêm 14-4 nổ súng vào Tân Trụ.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #91 vào lúc: 29 Tháng Mười Hai, 2018, 06:45:42 pm »

Ngày 14-4-1975:

Do hợp đồng không chặt, đoàn cán bộ E4 đã đến Rạch Tràm không có người đón. Không vượt lộ 21 được phải trở lại Quơn Long.

E2 được lệnh trở lại, có sự thay đổi sử dụng lực lượng. Ai thay E2 vào đội hình cánh Nam?

Tiểu đoàn 279 diệt đồn Ông Bài, mở rộng đường đi.

Toàn bộ E4 đến.

Đoàn anh Hai Phát đến. Như vậy cơ quan chỉ huy của cánh đến hôm nay mới tập hợp được. Về lực lượng hôm nay đã được 2E và 3D (tức 3 tiểu đoàn). Cò d10, D14 và một E nữa (E nào?) chừng nào mới tới.

Ngày 15-4-1975:

Hôm nay rời Quơn Long. 17 giờ ra đồng. Sắp xếp đội hình và thời gian hành quân.

Rời Quơn Long. Sình lầy quá, tưởng không xiết. Nào ngờ sình nước lên quá bụng. Lần theo những bụi lá dừa nước đi ra Rạch Tràm. Qua lộ 21 xong thì đã gần đến 24 giờ. Không có ghe qua sông Vàm Cỏ Tây. Nằm ngoài đồng chờ. Kế kia là bót Thuận Mỹ. Xa hơn một chút là Thanh Vĩnh Đông. Bên kia sông là Chợ Dinh. Gan quá. Thế mà đã 15 năm rồi chưa đi tới. Hôm nay mới gần tới thôi. Nhớ thương quá. Mẹ đã ra đi và nằm bên đó. Anh làm tròn nhiệm vụ hồi kháng chiến chống Pháp. Em mới hy sinh hồi năm kia. Còn một mình và ba. Không! Còn cả một dân tộc.

Ngày 16-4-1975:

Nhựt Ninh. 4 giờ sáng mới qua sông được. Đến chỗ nghỉ rồi mặt trời đã mọc. Quần áo bùn sình bê bết. Bộ đội đi lại coi sao thanh bình quá.

Ngày 22-4-1975:

Sở chỉ huy vẫn ở Tân Phước. Thiệu đã từ chức.

Bộ chỉ huy có điện số 72ZN gởi E3 - E4 chỉ đạo vừa đẩy mạnh tiến công, vừa làm tốt công tác binh địch vận. E3 phát triển thuận lợi ở Cần Giuộc (diệt 4 đồn), E4 cũng diệt được 4 đồn ở Cần Đước.

Các mặt đảm bảo hậu cần gặp khó khăn một tuần rồi. Việc chuyển hàng cho phía trước quá ít. Trong ngày Bộ chỉ huy cánh đã có 5 điện ZN về công tác hậu cần.

Sở chỉ huy đã liên lạc với anh Tư Chiểu (tỉnh đội trưởng Long An, chỉ huy phó cánh Nam) qua E3.

Ngày 23-4-1975:

Vàm Rạch cá (Tân Phước). bộ chỉ huy giao nhiệm vụ cho E4: “Hướng phát triển của E là Phước Hậu, Long Thương (Cần Giuộc, giáp Bình Chánh), để thực hiện nhiệm vụ chủ yếu”.

Về mặt hậu cần rất khó khăn. Được biết j10 cũng gặp khó khăn nhưng để bảo đảm cho thắng lợi, đề nghị j10 (anh Ba Đào) cho anh Năm Tri hoặc Ba Thi sang thay anh Ba Cảnh (không hoàn thành nhiệm vụ) và đề nghị j10 thông báo tình hình cho j50 (Bộ chỉ huy cánh Nam) biết.

Trong ngày E4 đã giải phóng Long Cang (Cần Đước) và đang vây đánh d2/E42.

Anh Tư Thân đã đi 232.

Báo cáo tình hình của cánh Nam về R, 232, j10.

Ngày 24-4-1975:

Các đơn vị tạm ngưng mở nhanh… củng cố tại chỗ, báo cáo về R, 232 và j10 vị trí đứng chân của các E và d.

Quân bổ sung cho j50 chưa thấy. Đề nghị anh Ba Đào (j10) đôn đốc.

Đề nghị anh Tư Chiểu và E3 cho một cán bộ của Cần Giuộc về đón Sở chỉ huy.

Bộ chỉ huy hỏi anh Tư Chểu đã liên lạc được huyện ủy và huyện đội Nhà Bè và Bình Chánh chưa.

Theo lịnh của R, anh Ba Thắng phải đến 232 nhận nhiệm vụ. Điện cho Long An liên lạc tại lộ 4 (Bình Đức) 18 giờ lội qua sông Nhựt Tảo – sình lầy và muỗi, bù mắt cắn quá.

Ra gần lộ 4, lúa đã gặt xong, ruộng khô, cảm thấy dễ chịu quá. Nằm chờ đến 22 giờ, tình hình động nên không liên lạc được với Long An. Phải trở lại sở chỉ huy.

Ngày 25-4-75:

Long Sơn. Đồng khô, lúa đã gặt xong.

Nhận được điện 111ZN của 232 về ngày N của chiến dịch. Lập lại ngày N. Ngày chờ đợi đã đến.

Chỉ đạo E3 kết hợp thật tốt giữa tác chiến và binh địch vận trong tình hình hiện tại. Bộ chỉ huy đồng ý đề d4/E4 ở lại, E3 mở Long Thượng.

Điện hợp đồng với anh Tư Chiểu và Bốn Độ (E3) đón Sở chỉ huy tại khu vực Chợ Mỹ. D1 Long An đã đánh sập cầu Rạch Đào.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #92 vào lúc: 29 Tháng Mười Hai, 2018, 06:47:54 pm »

Ngày 26-4-75:

Long Sơn. Điện đi từ ngày nay, lấy lại từ số 01. Điện 01ZN là điện gởi 232 lập lại ngày N lần thứ 2 (trả lời điện 44ZN của 232).

Báo cáo về R. 232 và j10. Việc đi họp gặp trở ngại, đề nghị 232 thông báo nhiệm vụ bằng điện. Cả anh Tư Thân cũng không đi được.

Nhận điện số 45ZN của anh Sáu Nam (232) giao nhiệm vụ cho cánh. Cánh hạn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Vẫn chưa liên lạc được với Nhà Bè và Cần Giuộc.

Bộ chỉ huy nhắc anh Phong ET/E271B nên tổ chức một khối hành quân vì thời gian gấp rút.

Nhắc anh Năm Nghi cho d1 Long An chốt giữ bót Chợ Đào một Km để bảo đảm cho sở chỉ huy hành quân.

18 giờ, Sở chỉ huy rời Long Sơn lên hướng Cần Giuộc. Hành quân giữa lòng dân. Đại bộ phận đồng bào ở nguyên.

22 giờ đến Phước Lâm (Cần Giuộc).

23 giờ Bộ chỉ huy cánh Nam họp, đánh giá việc thực hiện nhiệm vụ của E3, kiểm điểm ưu, khuyết. Có anh Tư Đỏ (E trưởng) và Năm Tư (chính ủy) E3 dự.

Nhận xét: hoàn thành nhiệm vụ, mở được hành lang tiến quân, chuẩn bị nhanh đánh nhanh.

Nhấn mạnh: - giáo dục quan điểm quần chúng cho đơn vị: chiến đấu vì nhân dân, bảo vệ dân, giải phóng dân, phát động quần chúng tham gia cách mạng, làm hầm cho dân tránh đạn.
- Chú ý hơn công tác binh, địch vận.

Ngày 27-4-75:

Phước Lâm.

Đề nghị 232 và R cho liên lạc với E117 (đặc công)

17 giờ 30’ bộ chỉ huy cánh Nam họp bàn kế hoạch tấn công và sắp xếp tổ chức.

Nhận điện số 53ZN của 232 cho biết:
- 232 đã chỉ đạo cho anh Năm Mân (thành đội Sàigòn) cho Bình Chánh và Nhà Bè liên lạc với cánh Nam.
- Hiện có 1d/E429 (Chín Mây) ở khu vực Cầu Nhị Thiên đường.

9 giờ 20’ Bộ chỉ huy cánh giao nhiệm vụ cho E4 do đồng chí Ba Thuyên ET, Hai Vân, Chính ủy E nhận:

- Chiến dịch Hồ Chí Minh giải phóng thành phố Sàigòn.
- Mục tiêu chủ yếu: Bộ tư lệnh cảnh sát quốc gia.
- Thời gian:
Đêm 27-4 – tiền trạm lên Bình Đăng
Đêm 28-4 – toàn E lên Bình đăng
Đêm 29-4 – hành quân chiếm lĩnh tấn công.
- Chỉ huy sở Bộ chỉ huy cánh Nam: Nam Cầu Mật. Quân y triển khai gần chỉ huy sở.
- Từ 27-4 trở đi E4 hành quân không nổ súng cho đến khi tấn công, d1 Long An là dự bị của E.
- Các mục tiêu của E3, là tấn công Qui Đức, Hưng long, Phong Đước, Bình Dăng.
- Khẩu hiệu:
Hỏi: hồ Chí Minh
Đáp: Muôn năm
- Mật hiệu:
- Mang cờ giải phóng
- Măng băng đỏ ở tay trái.

Ngày 28-4-75:

E271B hành quân đến đầu Bộ chỉ huy vẫn chưa hết, kể ra một E xuống đồng bằng mà hành quân kiểu này cũng khó khăn thật. Bộ chỉ huy một mặt điện cho E271B một mặt điện cho j10 đề nghị cho biết về E271B.

Điện báo cáo j10 và 232 biết là hàng còn lại rất ít đề nghị chi viện.

Đã cử người liên lạc với anh Chín Mây.

Đêm, sở chỉ huy từ Phước Lâm – Thuận Thành cùng các đơn vị hành quân vượt qua sông Quán Cơm, tiến về Hưng Long. Lặn lội suốt đêm mới đến, triển khai công sự xong, trời đã sáng tỏ.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #93 vào lúc: 29 Tháng Mười Hai, 2018, 06:48:36 pm »

Ngày 29-4-75:

Hưng Long.

Quần chúng nhân dân sau một đêm, sáng dậy thấy bộ đội giải phóng ở khắp nơi, phấn khởi vô cùng. Có một mẹ già ra đồng đào moi lên một lá cờ đỏ sao vàng không biết má chôn dấu từ bao giờ mà lá cờ còn mới quá.

Điện số 15ZN, gởi anh Tư Nguyễn, Sáu Nam, Tám Phương, báo cáo sở chỉ huy cánh Nam, E4, E3, d10 đã đến Hưng Long trong đêm 28-4 E4 sẽ chiếm quận 8 (Cầu Chữ Y), E3 chiếm lộ 5. Bộ chỉ huy cánh sử dụng cả 2d của Long An.

Bộ chỉ huy điện cho E271B: “Thời gian thực hiện nhiệm vụ đã đến, cho hành quân thần tốc”.
Điện số 16ZN gởi anh Tư Nguyễn, Sáu Nam, Tám Phương báo cáo sử dụng 1d/E3 tấn công phân chi khu Hưng Long.

Bộ chỉ huy họp bàn kế hoạch tấn công. Anh Tư Chiểu báo cáo tình hình địa hình đông lộ 5, tình hình ta, địch khu vực Bình Chánh, Nhà Bè.

Ở khu vực Rạch Cây khô rất hoang vu, không ta không địch sình lầy không đi được.

Do việc bố trí E4 có thay đổi một ít. Thay vì toàn bộ E4, đêm 29-4 vượt qua đông lộ 5, từ Rạch Cây khô tiến vào cầu Chữ Y, thì chỉ sử dụng 1d/E4 thực hiện phương án này, còn 2d/E4 sẽ đánh dọc lộ 5 đến cầu Nhị Thiên Đường, quẹo sang bên Phạm Thế Hiền về cầu Chữ Y.

E3 vẫn như cũ:

Điện số 18ZN gởi anh Tư Nguyễn, Sáu Nam, Tám Phương báo cáo đã giải phóng Hưng Long, báo cáo nhận được điện 731 và báo cáo kế hoạch tấn công.

19 giờ, Sở chỉ huy hành quân ra Đa Phước. Các E hành quân theo kế hoạch.

21 giờ đến Đa Phước. Các bộ phận đều đào công sự - Quần chúng lúc đầu không cho đào có lẽ sợ “động” đất. Sau khi giải thích việc đào công sự vừa cho bộ đội chiến đấu, vừa cho đồng bào núp bom đạn. Khi biết có bộ đội về, địch sẽ ném bom, bắn pháo. Không có công sự làm sao tránh được nguy hiểm cho bộ đội, cho nhân dân. Sau cùng không những cho đào mà đồng bào còn cho cây làm nắp, nắm cơm nếp cho bộ đội ăn.

Qua 24 giờ đào xong công sự. Tất cả công sự đều đầy nước. Có vài cái đào xong đã sụp lở.

Ngày 30-4-75:

Đa Phước. Sáng sớm dậy đã nghe rõ tiếng xe ngoài lộ 5. Sở chỉ huy cách chừng 500m.

Đài phát Thanh giải phóng phát thanh bản thông cáo của chính phủ cách mạng lâm thời và bản thông báo của Bộ chỉ huy Mặt trận Sài Gòn nghe giục giã quá.

Bộ chỉ huy điện chỉ đạo E3, E4 ghi 2 bản thông cáo, điện báo báo cáo kết quả thực hiện nhiệm vụ.

8 giờ điện số 23ZN gởi anh Tư Nguyễn, Sáu Nam, Tám Phương báo cáo E3, E4 đã vào chiếm lĩnh đúng thời gian và đã nổ súng.

10 giờ E4 báo cáo đã phát triển qua Cầu Chữ Y. Sau đó một báo cáo khác: đang tiến chiếm mục tiêu chủ yếu của cánh Bộ Tư Lệnh Cảnh sát quốc gia. Đúng 10 giờ 30’.

Hơn 10 giờ đồn tam giác Đa Phước mới đầu hàng. Toàn bộ sở chỉ huy ra lộ 5.

Từ Đa Phước quần chúng dùng xe đò, xe hàng chở toàn bộ cơ quan chỉ huy đến đầu cầu Chữ Y, lúc bấy giờ là 11 giờ 30’.

12 giờ Sở chỉ huy cánh Nam đến bộ tư lệnh cảnh sát quốc gia, sau E4 1 tiếng rưỡi.

Bức điện cuối cùng mang số 24ZN gởi anh Tư Nguyễn, Sáu Nam, Tám Phương báo cáo đã tiếp quản Nha cảnh sát đô thành và Bộ tư Lệnh Cảnh sát quốc gia.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #94 vào lúc: 30 Tháng Mười Hai, 2018, 10:16:35 am »

*
*   *

Một vấn đề hóc búa nhất vào những ngày chuẩn bị cuối cùng cho chiến dịch Hồ Chí Minh là vấn đề công binh vượt sông cho các hướng tiến quân vào nội đô. Đó là lúc mà chúng tôi phải giải quyết cho đoàn 232 vượt sông Vàm Cỏ Đông để đưa toàn bộ đội hình của mình tới tuyến xuất phát tấn công Đoàn 232 được tăng cường thêm lực lượng bộ binh, pháo và cao xạ, cả pháo nặng 130ly, có đến 1 trung đoàn xe tăng và thiết giáp trong đó 1 phần 3 là tăng T.54. Tất cả xe, pháo các loại gần 800 chiếc – Thế mà từ lâu nay Miền chỉ có 1/2 bộ cầu phà nặng TPP của Liên Xô). Đã xin Trung ương cho thêm nửa bộ nữa nhưng chưa vào. Tất cả các hướng khác lực lượng công binh cũng thiếu. Tham mưu kiểm điểm lại lúc ấy Bộ Tổng tư lệnh đã tăng cường cho Mặt trận Sàigòn các lực lượng công binh như sau:

- Trung đoàn 279 công binh công trình đã vào đến nơi.

- Trung đoàn 574 làm đường của 559 đã vào và sẽ giao cho Cục hậu cần sử dụng.

- Trung đoàn 249 cầu phà có 4 đại đội và 1/4 bộ cầu phà nặng TPP khác, ước khoảng ngoài ngày 20-4 tới nhưng chưa thấy.

Chúng tôi dự tính đơn vị cầu phà nào tới nơi sẽ đưa ngay cho 232 vì lực lượng 232 phải vượt sông sớm nhất và có lẽ duy nhất nếu địch không phá hoại được cầu nào. Quân đoàn 1 phải qua sông Bé nhưng mùa này sông Bé nước cạn, công binh Miền đã làm sẵn ngầm vượt ở bến Bàu rồi. Trước mắt 232 phải dựa vào lực lượng hiện có và huy động phương tiện tại chỗ mà vượt Vàm cỏ Đông.

Chính vì vậy một vấn đề đặt ra lúc ấy là nếu địch ngoan cố rút nhanh vào nội thành và phá hoại các cầu trên các trục đường tiến vào Sàigòn thì sao? Cái gì cũng có thể xảy ra cả, ta phải dự kiến để có kế hoạch sẵn. Ta đã biết rằng Sàigòn nằm giữa một vùng mà quanh nó bao nhiêu là sông rạch kinh mương. Các sông rạch đều sâu và lầy. Lòng sông lầy mà cả hai bên bờ cũng đều lầy, lên bờ rồi có khi phải qua một cánh ruộng lầy nữa. Địch có đủ thuốc nổ cũng có đủ kỹ thuật phá hoại. Trước giờ chết chúng cũng có đủ âm mưu thâm độc.

Đây là một trở ngại rất lớn cho binh chủng hợp thành với binh khí kỹ thuật nặng triển khai sức mạnh tấn công của mình. Hướng nào của ta cũng phải vượt qua ít là 4, 5 cầu. Nếu càu bị phá, xe pháo bị chặn lại từ vùng ven? Rồi ta cũng sẽ khắc phục được từng bước thôi nhưng địch sẽ có thì giờ xây dựng công sự, vật cản, tổ chức phòng thủ và biệt động ta đánh mục tiêu bên trong bị cô lập, nhân dân không nổi dậy được, ta lại phải đánh từng tuyến, từng đường phố, căn nhà thì đâu còn là bất ngờ, thần tốc và thành phố đâu còn nguyên vẹn.

Quân ta lúc ấy không có khả năng như những quân đội hiện đại khác, phái các đơn vị nhảy dù hoặc đổ bộ trực thăng bất ngờ đánh chiếm các cầu trước khi đại quân tiến vào. Nhưng không đơn giản khi phải đánh giữ hàng chục cầu 1 lúc ở nhiều hướng.

Ta lại đánh theo cách đánh độc đáo của ta: dùng đặc công và biệt động tiêu diệt địch chiếm và giữ cho kỳ được các cầu trọng yếu trên các hướng tiến quân.

Chúng ta có tất cả 6 trung đoàn đặc công với hàng chục đội biệt động đang sẵn sàng từ vùng ven đến nội thành. Đây là những đơn vị tinh nhuệ đã được rèn luyện thử thách từ nhiều năm đánh Mỹ đã lập nhiều chiến công hiển hách, nhiều đơn vị đã được tặng danh hiệu “anh hùng”. Quân đoàn 3 lại có riêng 1 trung đoàn đặc công nữa. Như vậy là ta có đủ sức làm nhiệm vụ giữ không cho địch phá cầu, đảm bảo cho các quân đoàn tiến thẳng vào mục tiêu không bị trở ngại.

Nhưng phải thay đổi nhiệm vụ của các cánh đặc công biệt động. Trước đây Bộ tư lệnh Miền đã giao nhiệm vụ chính là đánh các mục tiêu được phân công, từ 5 mục tiêu chủ yếu cho đến các mục tiêu quan trọng khác cùng lúc các quân đoàn vào để kết hợp tấn công từ bên trong và tấn công từ bên ngoài vào. Bây giờ phải chuyển thành nhiệm vụ chính là đánh chiếm và giữ các cầu quan trọng ở các hướng cho tới khi quân đoàn tiến qua. Tuy vẫn còn nhiều đội biệt động và một số đơn vị đặc công vẫn phụ trách đánh mục tiêu bên trong nhưng đơn vị mạnh phải chuyển qua nhiệm vụ mới. Việc chuyển nhiệm vụ chính lại quá gấp rút, chỉ trong vòng 4, 5 ngày vừa hành quân vừa điều tra nghiên cứu vừa làm kế hoạch chiến đấu. Hơn nữa khó khăn là chiếm rồi lại phải giữ, đánh địch phản kích, đó là chiến thuật mà đặc công ít khi xử dụng, mà nay không còn thì giờ để huấn luyện lại. Tuy vậy tin ở khả năng và truyền thống của đặc công biệt động, tin ở ý chí cao và lòng dũng cảm của anh em, ngày 25-4 chúng tôi quyết định chuyển nhiệm vụ. Các cầu phải được chiếm và giữ ngay trước giờ “G” và ngày “N”, đồng loạt tấn công vào nội thành. Muộn sẽ trở ngại cho tiến quân, cho thành công của cả chiến dịch, nhưng sớm quá, nhiều khi rất nguy hiểm. Vì lẽ các đơn vị đặc công với chiến thuật tấn công bất ngờ chớ không phải phòng ngự và không được trang bị để tấn công bằng sức mạnh công khai vì vậy khó mà giữ cầu lâu ngày, hay đánh chiếm lại lần thứ 2, thứ 3. Hơn nữa địch có thể đánh trả lại mạnh khi quân đoàn ta chưa đến và nhân đó có thể phá luôn cầu. Tính toán lúc nào nên chiếm giữ cầu là phải ăn khớp với hành động của các quân đoàn. Bộ chỉ huy chiến dịch giao cho Bộ chỉ huy các hướng quyết định ngày giờ cho đặc công.

Hướng có nhiều cầu lớn là hướng Đông. Ngoài các cầu qua sông Đồng Nai như cầu xa lộ Đồng Nai, Cầu Ghềnh; qua sông Sàigòn như cầu xa lộ Tân Cảng, cầu Bình Lợi, lại còn các cầu nhỏ hơn nhưng không kém quan trọng như cầu Rạch Chiếc… các hướng khác cầu không lớn lắm nhưng nhiều và nếu bị phá cũng gặp trở ngại không nhỏ.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #95 vào lúc: 30 Tháng Mười Hai, 2018, 10:17:12 am »

*
*   *

Đoàn 232 vượt sông Vàm Cỏ Đông trước khi chiến đấu nhưng đã gặp rất nhiều khó khăn. Và chính vì trước khi chiến đấu nên phải giữ bí mật đối với địch, phải tiến hành vượt sông ban đêm và chiếm lĩnh tuyến xuất phát tấn công cũng vào ban đêm trong một khu vực địch còn kiểm soát: Khu Mỹ Hạnh ở gần ngã ba đường 9 và đường 10 (Đức Hòa, Long An). Đoạn sông Vàm Cỏ Đông phải vượt nằm trên xã An ninh, cách Bảo Trai (tức Khiêm Hạnh tỉnh lỵ Hậu Nghĩa của ngụy) trên 10Km về phía tây bắc. Đoạn sông dự bị sẵn sàng khi cần thì vượt bằng sức mạnh, qua thẳng thị trấn Hiệp Hòa rồi lên đường 10. Sông Vàm Cỏ Đông ở những đoạn này cả 2 bên bờ đều sình lầy, tìm được một nơi đất cứng thật là khó khăn. Bên bờ tây sông là vùng ta đã giải phóng từ đầu đợt, vùng “mỏ Vẹt”, một bộ phận của Đồng tháp Mười, chủ yếu là bưng sình, chỉ có một số giồng đất cao có dân cư nhưng không đông đúc. Ở đây cây cối thật là hiếm. Trong chiến tranh, cả trong chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ, bộ đội ta về đây, đồng bào có thể giúp ta gạo và nhất là cá nhiều nhưng củi đốt thì cớ có đụng đến, của quí đấy. Mỗi người một bó củi nhỏ mang theo mà dùng. Dọc bờ sông là vùng địch kiểm soát xen kẽ có những căn cứ du kích của ta. Xã An Ninh là một xã có truyền thống cách mạng, năm Tết Mậu Thân, sư đoàn 9 của ta cũng về đóng quân ở xã này để rồi tiến về Sàigòn trong đợt 2 tấn công và nổi dậy. Địa hình ở đây tương đối tốt, có rẻo đất giồng liền ra đường 10, xuống ấp Bào công rồi đến xã Mỹ Hạnh, và căn cứ đầu tiên của “giải phóng quân liên quận Hóc Môn – Bà Điểm – Đức Hòa” năm 1945 chống Pháp, xã của anh hùng quân giải phóng trong chiến tranh chống Mỹ: Nguyễn Thị Mỹ Hạnh. Như vậy là đoạn sông vượt từ vùng của ta ra vùng bưng sình và đổ bộ lên vùng đất tương đối cao ở phía của địch kiểm soát, có thể triển khai chiến đấu ngay được. Đường từ hậu phương ra tới bến vượt rất lầy lội không có biện pháp khắc phục thì khó mà hành quân cơ giới nổi. Cán bộ của đoàn 232 đã cùng cán bộ các địa phương lân cận vận động nhân dân chặt và bỏ hàng ngàn bó chà, phân tán cất dấu nhiều nơi. Như đã nói, ở đây cây, củi hiếm nên phải vận động nhân dân từ trước và trong một vùng rộng thì mới đủ và kịp thời gian. Thế mà mọi việc đều kết quả mỹ mãn, và đặc biệt là địch không hề hay biết tí gì cả.

Đồng chí Bảy Triết (Võ Minh Triết) chủ nhiệm công binh Miền được chỉ định làm chủ nhiệm công binh đoàn 232 đã kể lại:

“… Ngay trước hôm vượt sông, một trận mưa đầu mùa trút nước xối xả xuống một vùng rộng. Đường càng bị ngập bị sình. Đêm bộ đội hành quân ra bờ sông, ngồi trên bờ từ anh Năm Ngà, cán bộ tham mưu, công binh, pháo binh, xe tăng đều lo lắng hồi hộp. Tiếng xe ầm ì suốt một đoạn đường dài mấy chục km, chiếc xe đầu đã đến bến, chiếc xe cuối còn tận nơi xuất phát ở ven biên giới Việt Nam – Kampuchia. Trong bóng tối, đồng bào ta mọi hướng thôn ấp đổ ra đường, đặt xuống những đoạn lầy từng bó chà vác trên vai. Mỗi chiếc xe, mỗi khẩu pháo, nhất là tăng T.54, pháo 130 ly nòng dài, vượt qua là đường đi càng nhão ra, đoạn lầy càng thủng xuống. Chà lại được bỏ thêm vào, chất thêm lên, xe pháo lại cứ vượt

         “Dễ muôn phần, không dân cũng chịu,
         Khó vạn lần, dân liệu cũng xong”.


câu ấy đúng cả với tình huống chiến thuật cũng như chiến lược, đúng cả trong chiến tranh cũng như trong xây dựng hòa bình.

Trên đường đất còn như vậy, xuống sông nước, còn gay go hơn. Nếu có cầu phà hiện đại đủ thì còn nói gì. Đồng chí Sáu Nhàn, (Bùi Hữu Trữ) phó phòng công binh Miền, chịu trách nhiệm về phà vượt sông hôm đó cho biết: “Tất cả xe pháo đều được đưa qua sông trên phà ứng dụng: giữa là khoang thuyền hiện đại, hai bên là vật nổi tự tạo. Trong đời công binh mấy chục năm của tôi, chưa bao giờ tôi lo đến muốn vỡ tim như hôm lực lượng 232 qua sông Vàm Cỏ. Hôm ấy anh Năm Ngà đến tận nơi đứng đó kiểm tra. Chiếc tăng từ từ lăn xích xuống phà – phà chìm đến đâu tim tôi thắt lại đến đó. May quá, đúng như tính toán, phà chỉ chìm đến chắn nước qui định và nổi hẳn. Có lẽ nếu chiếc tăng chìm nghỉm theo phà thì tim tôi cũng ngừng đập luôn”.

“Cầu phà, đến giờ qui định xe chở đến cách sông 5km, hạ xuống nước. Lợi dụng con rạch nhỏ dùng sào và sức người chống từng khoang thuyền ra sông rồi nhanh chóng ghép lại thành phà ứng dụng. Phải đảm bảo bí mật và khẩn trương, đòi hỏi kỹ thuật thao tác của từng chiến sĩ, động tác chỉ huy của từng cán bộ hết sức thành thạo. Còn sức đẩy nữa chứ. Sông rộng, gió to, máy đẩy “Hải âu” của công binh không đủ sức, phà dễ trôi. Đoàn hậu cần 230 đã tiếp sức cho chúng tôi mấy chiếc thuyền máy có sức đẩy 50 mã lực mới đảm bảo được an toàn”.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #96 vào lúc: 30 Tháng Mười Hai, 2018, 10:18:02 am »

Một lần vượt sông không chiến đấu đã như vậy, nếu phải vượt sông nhiều lần, nhiều hướng và trong chiến đấu thì thật là nan giải. Các quân đoàn các lữ đoàn xe tăng và pháo binh tiến hành qua các cầu vào hội sư rực rỡ ở trung tâm thành phố không thể không nhớ đến chiến công của các đơn vị đặc công góp phần. Và mỗi chiến công của một đơn vị nào đó, binh chủng nào đó làm nên mà lại không có sự đóng góp bằng cách này hay cách khác của nhân dân.

Trong kế hoạch tấn công vào Sàigòn, Quân ủy Miền chúng tôi còn một vấn đề phải lo nghĩ. Đó là trách nhiệm đối với cán bộ và chiến sĩ ta trong phái đoàn quân sự ở trại David, ngay giữa vòng vây quân địch. Đã nhiều lần quân ngụy đã dở những thủ đoạn thô bạo hăm dọa tính mệnh của anh em ta. Ngay những ngày đầu mới vào, Tết âm lịch Quý Sửu, lúc tôi ở trong ấy, chúng đã dùng xe thiết giáp bao vây uy hiếp, dùng trực thăng võ trang ầm rú trên nóc nhà, đe dọa, chỉ vì phái đoàn quân sự Việt Nam dân chủ cộng hòa treo cờ ăn Tết dân tộc. Quanh trại David đều là căn cứ của ngụy, chúng có 12 chòi gác cao luôn hướng nòng súng máy vào anh em ta. Còn nhiều hành vi xấu ca khác. Như vậy khi ta tấn công vào, quân ngụy có để yên cho anh em ta? Điều này khó mà tin được. Để trả thù và cho là anh em ta không bao nhiêu người mà phần lớn là cán bộ, chúng dám dở thủ đoạn tấn công vào một cách đê hèn lắm. Chúng tôi thấy có trách nhiệm bảo vệ anh em ta trong ấy.

Vào cuối tháng 3, tôi mời đồng chí Ba Trần và Bùi Thanh Khiết bàn về các vấn đề này và đi đến kết luận là trước khi ta nổ súng tấn công vào Sàigòn cần phái một đơn vị đặc công giỏi và thạo khu vực quanh sân bay Tân Sơn Nhất, vào để đưa tất cả anh em ta ra khu giải phóng. Kế hoạch đã được bàn tỉ mỉ và đơn vị đã được chọn, tôi giao cho 2 đồng chí ấy phụ trách chỉ đạo thực hiện.

Kế hoạch được triển khai khẩn trương và anh em phái đoàn ta đã được phổ biến để hợp đồng trong hành động. Nhưng trong quá trình thực hiện chúng tôi vẫn suy nghĩ và không yên tâm. Vì rằng thành phần phái đoàn chủ yếu là cán bộ, rất ít chiến sĩ, vũ khí chiến đấu không đủ, dù đơn vị đặc công ta có thiện chiến thì vẫn là một đơn vị nhỏ để tấn công chớ không phải để bảo vệ. Kẻ địch quanh sân bay Tân Sơn Nhất đông đặc được trang bị mạnh, có máy bay, thiết giáp yểm trợ. Cuộc chiến đấu thoát vòng vây này rất không cân sức trong một chiến trường bất lợi cho ta, dễ xảy ra thương vong đáng tiếc. Vì vậy cuối cùng chúng tôi đã hủy bỏ kế hoạch cũ. Nhất là khi đã có quyết tâm đợi các quân đoàn tới tương đối đầy đủ, ta tấn công nhanh mạnh từ ngoài kết hợp với nổi dậy từ bên trong thì chúng tôi dự đoán chắc chắn cuộc chiến đấu sẽ không kéo dài. Anh em ta trong trại David nếu có chuẩn bị chu đáo sẽ có khả năng chiến thắng trong tự vệ cho đến khi Sàigòn hoàn toàn giải phóng.

Chúng tôi liền cho liên lạc với các đồng chí có trách nhiệm trong trại David phổ biến ý kiến của Quân ủy Miền là Phái đoàn phải có kế hoạch chiến đấu tự bảo vệ mình trong suốt thời gian trận tấn công của ta vào Sàigòn. Kế hoạch chiến đấu tại chỗ, kiên cường phải dựa vào một hệ thống hầm hào tự tạo hết sức bí mật. Phải là hầm hào chiến đấu chắc chắn, chịu được sức công phá của pháo địch và pháo 130 ly của ta nữa. Công việc phải tiến hành khẩn trương, toàn phái đoàn tổ chức thành một đơn vị chiến đấu được chỉ huy chặt chẽ.

Đồng chí Mười Sương (thượng tá Ngô Văn Sương) phụ trách chính trị của phái đoàn lúc ấy, đã kể lại như sau:

“… Khi được phổ biến có đơn vị đặc công vào đón trước ra vùng giải phóng, toàn thể cán bộ chiến sĩ đều rất cảm động thấy rằng Đảng đã luôn quan tâm tới anh em, tuy là một bộ phận nhỏ so với bao đoàn quân lớn. Nhưng mọi người không ai bảo ai đều có chung một ý nghĩ: trong lúc các cánh quân của ta từ ngoài ào ạt tiến vào nội thành, chúng ta, xem như một đơn vị sẵn trong này, sao không tham gia chiến đấu mà lại ra ngoài? Ta cứ xem như một đơn vị đặc công biệt động tại chỗ có được không? Chúng tôi đã định điện xin được tình nguyện ở lại chiến đấu cho đến phút cuối cùng. Cho nên khi được lịnh ở lại chiến đấu, từ cán bộ đến chiến sĩ rất phấn khởi, ai nấy đều thức trắng đêm để đào hầm. Để khỏi lộ bí mật, đêm đào ngày nghỉ, đào nhẹ nhàng tránh tiếng động lớn. Đất đào lên một phần dấu dưới các sàn nhà kín đáo, một phần dồn vào các tủ bằng tôn sắt rồi để nằm lên nóc hầm, hầm thêm kiên cố. Chỉ hơn một tuần anh em đã xây dựng được một địa đạo hàng mấy trăm mét, có hầm trú ẩn, hầm hào chiến đấu nổi liền nhau từ chỗ anh Tuấn (trưởng phái đoàn) đến các đơn vị, đến cả bộ phận hậu cần, nối thông với Đoàn Miền Bắc (tổ mồ mã) còn lại, có cả nơi họp và nơi để thương binh. Chính tại hầm này vào giờ chót của chiến tranh, mấy sứ giả của ngụy quyền Sàigòn đến thương lượng vớt vát đã cùng chúng tôi tránh đạn, chờ đến khi Sàigòn giải phóng “họ đã được bảo vệ an toàn”.

Trong chiến dịch Hồ Chí Minh, Phái đoàn ta ở trại David đã đóng góp xương máu vào chiến thắng lịch sử: hy sinh một đại úy kỹ sư và một thượng sĩ, bị thương 5, 6 đồng chí khác trong đó có một trung tá!
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #97 vào lúc: 30 Tháng Mười Hai, 2018, 10:19:36 am »

*
*   *

Ngày 26-4-75, một số xe con đưa anh Văn Tiến Dũng và tôi cùng cơ quan di chuyển xuống phía nam: Sở chỉ huy tiền phương bắt đầu làm việc.

Hai ngày sau anh Sáu Thọ và Phạm Hùng cũng tới đó để nhanh chóng quyết định tập thể những vấn đề lớn.

Đến lúc này tình hình đã ngã ngũ rõ rệt.

Sàigòn hoàn toàn bị vây hãm.

Ở phía tây từ ngày 26-4 sư đoàn 5 của Đoàn 232 bắt đầu tấn công vào sư đoàn 22, diệt lần lượt từng trung đoàn và làm chủ hoàn toàn đường số 4 từ Tân An lên đến Cầu Voi. Trung đoàn 16 thì đánh chiếm cầu Bình Điền và cầu An Lạc. Hai trung đoàn đặc công 115 và 117 chiếm Phú Lâm. Xa hơn về phía tây, lộ 4 lại bị cắt một đoạn khác ở khu vực Điềm Hy – Nhị Quí – Nhị Bình thuộc huyện Cai Lậy. đó là do lực lượng tỉnh Mỹ Tho trong đó có tiểu đoàn Ấp Bắc được tuyên dương anh hùng quân giải phóng, đồng chí Lê Quang Công dẫn đầu lên chiếm lộ vào đêm 26 rạng ngày 27-4. Cũng từ ngày 26-4 sư đoàn 8 Quân khu 8 đã cắt hoàn toàn lộ 4 đoạn từ ngã 3 Trung Lương lên giáp Tân An. Lực lượng Quân khu 9 cũng khống chế hẳn đoạn Cái Vồn – Ba Càng. Con đường chiến lược độc nhất xuyên suốt đồng bằng Cửu Long bị băm nát.

Về phía đông Quân đoàn 2, ngày 26-4 cũng nổ súng tấn công căn cứ huấn luyện thiết giáp Nước Trong, đánh chi khu Long Thành, ngày 27-4 chiếm thị xã Bà Rịa. Đường 15 bị cắt đứt hoàn toàn. Cùng đêm 26-4, trung đoàn đặc công 116 bắt đầu đánh cầu xa lộ Đồng Nai. Tàu địch trên sông Lòng Tàu thì bị chặn đánh quyết liệt từ ngày 26-4 do lực lượng trung đoàn 10 đặc công trên đoạn từ Phước Khánh đến ngã 3 sông Đồng Tranh và khóa chặt đường sông khi đánh chìm 1 tàu vào hôm sau.

Sân bay Biên Hòa bị phá phá bằng pháo 130 ly của trận địa Hiếu Liêm từ ngày 15-4, nhiều máy bay bị phá hủy, sân bay bị rối loạn. Đến ngày 18-4 địch phải chuyển máy bay F5 về sân bay Tân Sơn Nhất và A-37 về sân bay Lộ Tẻ Cần Thơ. Và ngày 23-4 sân bay Biên Hòa bị đóng cửa hẳn cùng lúc với tòa Lãnh sự Mỹ ở thị xã Biên Hòa. Địch chỉ còn 2 sân bay cuối cùng: Lộ Tẻ và tân Sơn Nhất. Sân bay Tân Sơn Nhất cũng bị tên lửa 122 ly của trung đoàn đặc công 117 ở phía tây và của cánh Bắc đặc công từ Quới Xuân bắn phá từng lúc gây khó khăn cho địch nhưng mãi đến khi trận địa pháo nòng dài 130 ly Nhơn trạch của Quân đoàn 2 đặt xong vào cuối ngày 28-4 bắn phá và trận tấn công độc đáo của không quân Việt Nam cũng ngày hôm ấy, dùng 5 chiếc A37 lấy của địch do đồng chí Nguyễn Thành Trung hướng dẫn thì Tân Sơn Nhất không còn phục vụ cho địch nữa. Sân bay Lộ Tẻ do pháo của quân khu 9 khống chế từ ngày 28-4 nhưng do vùng địch kiểm soát ta có khó khăn nên mãi đến ngày 30-4 địch vẫn xử dụng được, tuy bị hạn chế.

Mỹ và ngụy đều đã thấy tình hình là tuyệt vọng.

“Từ trong các tường thành bao bọc cuộc sống của mình, chính Thiệu cũng bắt đầu nhìn thấy cái không thể tránh khỏi. Ông ta khó có thể tránh được nó. Trước rạng đông ngày 18, một tiểu đội đặc công cộng sản đã tiến đánh trạm rađa Phú Lâm ở ngoại ô phía tây của Sàigòn – Như vậy là đã đưa chiến sự đến ngưỡng cửa của thành phố. Khoảng 1 giờ sau, tướng Toàn tư lệnh Quân khu 3, từ chỉ huy sở của mình ở Biên Hòa bay về báo cáo Thiệu là: thực tế, cuộc chiến tranh đã thất bại, quân đội đã hỗn loạn và bị áp đảo về số lượng một cách tuyệt vọng. Không thể hy vọng sẽ giữ được thêm hai hoặc ba ngày nữa”(1).

Martin là con người xa thực tế nhất, chủ quan hạng nặng đến bây giờ cũng phải thấy ra sự thất bại không thể tránh đi đâu được và ra sức vận động Thiệu rút lui để mơ tưởng một âm mưu chính trị may ra cản bước tiến của quân ta. Từ xa rời thực tế này đến xa rời thực tế khác, Martin quả là một con người chuyên sống bằng ảo vọng.

“Martin đánh xe đến Phủ tổng thống gặp Thiệu, sáng 20, sau khi gặp Mérillon (đại sứ Pháp), về cùng một chủ đề, cho cùng một mục đích. Y đã nói với Thiệu; “Tôi đã nói rằng kết luận của tôi là hầu hết các tướng lĩnh, mặc dù họ có thể tiếp tục chiến đấu, tin rằng sự phòng thủ là vô hy vọng trừ phi có một cuộc ngưng bắn nhờ thương lượng và họ không tin là thương lượng có thể bắt đầu được trừ phi tổng thống từ chức hoặc có các bước làm cho thương lượng bắt đầu được ngay”(2).

Ngày 21-4 Thiệu từ chức không biết có phải công của Martin không.

Cũng trong ngày 28-4, Trần Văn Hương – Tổng thống ngụy quyền một tuần lễ - sức đã mòn, trí đã cạn, lại tưởng mình có “số trời cho” lăm le lấp biển vá trời, đã bừng tỉnh hay buộc phải bừng tỉnh, nhường “ngai vàng” lại cho Dương Văn Minh. Còn Minh, có lẽ do bản chất có phần thật thà, tin vào phù phép của tả phò Martin và hữu trợ Mérillon, nên đã bị chúng gạt ra dìa từ lâu mà đến giờ chót còn cố vươn vai gánh chịu cái đầu hàng vô điều kiện.

Lại cũng chính trong ngày ấy, sở chỉ huy của Quân đoàn 3 ngụy ở Biên Hòa hoàn toàn tan vỡ, rút chạy về Gò Vấp để qua ngày hôm sau tên Tư lệnh của nó, tướng Toàn chạy theo Tổng tham mưu trưởng Cao-Văn-Viên trốn qua Mỹ. Chỉ huy quân sự của chế độ Sàigòn đã mất đầu.

Về phía ta, chúng tôi chuyển gấp đến toàn thể cán bộ chiến sĩ trên mặt trận Sàigòn bức điện động viên sau đây đề 22 giờ ngày 28-4-75:

“Bộ chính Trị và Quân ủy Trung ương gởi lời chào quyết thắng đến toàn thể cán bộ và chiến sĩ, đảng viên và đoàn viên, các đồng chí hãy anh dũng tiến lên giành toàn thắng cho chiến dịch lịch sử mang tên Bác Hồ vĩ đại.”.


(1) Frank Snepp trong sách đã dẫn.
(2) Frank Snepp trong sách đã dẫn.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #98 vào lúc: 30 Tháng Mười Hai, 2018, 10:29:34 am »

CHƯƠNG TÁM
GIỜ TẬN SỐ CỦA MỘT CHẾ ĐỘ:
CHIẾN DỊCH HỒ CHÍ MINH TOÀN THẮNG

Giờ “G” Ngày “N” đã điểm. Đó là 00 giờ 00 ngày 29-4-1975, giờ qui định hợp đồng cho tất cả các canh quân ta từ năm hướng nổ súng đồng loạt tấn công vào nộit hành Sàigòn, tiêu diệt nốt quân địch phòng thủ, chọc thẳng vào 5 mục tiêu trọng yếu nhất. Đó là giờ qui định cho tất cả các tổ biệt động, các đơn vị đặc công, từ nơi ém quân, đứng dậy cho nổ tung địch từ bên trong, chiếm lĩnh các mục tiêu được giao và bắt liên lạc với các cánh quân từ ngoài vào. Đó cũng là giờ qui định cho cán bộ Đảng, cán bộ chính trị, từ trong lòng nhân dân, vùng lên dẫn đầu đồng bào yêu nước nổi dậy diệt ác ôn, phá rã ngụy quyền, vận động ngụy quân bỏ súng đầu hàng, giành chính quyền về tay nhân dân, làm cuộc đổi đời long trời dậy đất, xóa sạch kềm kẹp áp bức, bất công, nô dịch.

Giờ “G” ngày “N” này là mốc mà Bộ chỉ huy chiến dịch Hồ Chí Minh phát ra cho toàn mặt trận Sàigòn. Hãy lấy đó mà tính toán từng công việc, từng hành động của anh, dù anh xa hay gần, dù anh khó hay dễ, anh gặp trở ngại hay thuận lợi, anh hành động trước hay sau, sớm hay muộn, đến giờ đó là tất cả phải sẵn sàng ở tư thế hổ sắp vồ mồi. Và tất cả từ giờ đó nhất tề chồm lên dũng mãnh nhất vồ lấy mồi của mình nguyên vẹn và về hội sư ở điểm trung tâm: Dinh Tổng Thống ngụy quyền.

Giờ “G” ngày “N” đó cũng là giờ qui định cho toàn B2 mà Bộ tư Lệnh Miền đã phát ra cho tất cả các quân khu, các tỉnh, các đơn vị, những nơi còn địch, để đồng loạt đứng lên tấn công tiêu diệt và đánh ngã quân thù, để đồng khởi nổi dậy nắm lấy chính quyền, định đoạt số phận của mình. Xã giải phóng xã, huyện giải phóng huyện và tỉnh giải phóng tỉnh.

Đã có mấy giờ “G” mà hàng triệu trái tim rộn ràng, hồi hộp vừa lo lắng vừa sung sướng đợi chờ. Đã có giờ “G” nào mà mà ta mong đợi từ mấy chục năm khói lửa ngất trời. Đã có ngày “N” nào mà hàng triệu con người ngã xuống từng ngày, từng ngày trong suốt hơn một vạn ngày cam go chiến đấu, anh dũng hy sinh, để quyết định ra nó.

Ngồi trong Sở chỉ huy chiến dịch, mọi người chúng tôi lẳng lặng đợi. Tự nhiên tôi cảm thấy tinh thần thư thái lạ lùng. Vào giờ đó không còn gì mà lo nữa. Kiểm tra tất cả các cánh quân đều báo cáo thuận lợi và sẵn sàng. Các quân khu, các đơn vị xa cũng đã lặp lại đúng giờ “G” ngày “N” không nhầm lẫn. Tất cả các mệnh lệnh đều đã phát đi và đã được trả lời nhận đúng. Còn công việc sắp tới? Hãy chờ súng nổ giống hết như chờ pháo giao thừa. Giờ phút thư thái như vậy rất ngắn thôi nhưng quí vô cùng. Nó giúp ta thải nốt khí độc nhọc nhằn còn lại của giờ trước và hút khí mới trong lành cho giờ sau của công việc khẩn trương sắp tới.

Đúng như giờ giao thừa, âm vang tiếng pháo từ mọi hướng.

Hướng Tây bắc, Quân đoàn 3 ta đã tấn công diệt Đồng Dù, căn cứ của Sư đoàn 25 ngụy, bắt sống tên tướng tư lệnh sư đoàn Lý Tòng Bá, cho Trung đoàn đặc công của mình đánh chiếm và giữ trước cầu Bông trên đường số 1 và cầu Xáng trên đường 15. Quân đoàn đánh vào nội thành theo 2 đường, đường chính là đường số 1 và đường phụ là đường 15 nhưng khi qua cầu Xáng, cầu bị sập, 2 xe tăng rớt xuống nước nên cánh quân đường 15 lại chuyển qua đường 1 tiến về Hóc Môn. Lực lượng tỉnh Tây Ninh phối hợp chặn diệt quân của Sư đoàn 25 không cho chúng từ Tây Ninh rút về và lần lượt cùng nhân dân giải phóng tỉnh mình. Bộ đội địa phương quận Củ Chi đã phối hợp với chủ lực đánh Đồng Dù và chiếm chi khu. Nhân dân vùng Củ Chi do má Bảy Nguyễn Thị Lánh, một đảng viên 76 tuổi đã có 3 con trai hy sinh cho Tổ Quốc cầm đầu chiếm chi cảnh sát rồi cả quận lỵ Củ Chi, giữ nguyên vẹn giao cho bộ đội địa phương quận. Chính má Bảy đã tự leo lên cắm cờ tại chi cảnh sát trong lúc địch còn ở đây. Chúng đã run sợ trước ánh mắt căm thù của một mẹ già tóc bạc, trước lực lượng tay không của nhân dân nổi dậy vứt súng bỏ chạy.

Trước mặt Quân đoàn 3, trong ngày 29 tiểu đoàn 14 đặc công đã chiếm cầu Chợ Mới, đài phát thanh Quán Tre, Chi khu cảnh sát và trường huấn luyện Quang Trung ở Hóc Môn tan rã bỏ chạy. Trung đoàn 1 Gia Định giải phóng 2 xã Tân Thới Nhất và Xuân Thới Thượng, chiếm cầu Tham Lương. Tiểu đoàn 4 trung đoàn Gia Định cùng trung đoàn đặc công 115 giải phóng xã Tân Thới Hiệp và mở 2 cửa mở phía bắc sân bay Tân Sơn Nhất chờ lực lượng quân đoàn tới để đột phá tấn công. Tảng sáng 30-4 Quân đoàn 3 từ Hóc Môn tiến chiếm mục tiêu chủ yếu của mình, đánh bại các cuộc phản kích và làm chủ toàn bộ sân bay lúc 14 giờ trong ngày.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 11970


Lính của PTL


« Trả lời #99 vào lúc: 30 Tháng Mười Hai, 2018, 10:32:25 am »

Hướng Bắc, Quân đoàn 1 đánh chiếm thị trấn Tân Uyên, bao vây căn cứ Phú Lợi và chọc thẳng xuống Lái Thiêu để tấn công và nội đô. Toàn bộ sư đoàn 5 ngụy bị bao vây cô lập giữa 2 cánh quân của ta – quân đoàn 3 và quân đoàn 1 – không còn đường chạy và bị bộ đội địa phương phối hợp với quân đoàn tấn công liền treo cờ trắng đầu hàng. Cả 3 trung đoàn 7, 8, 9 đều hạ súng đầu hàng tại chỗ. Tiểu khu Bình Dương cũng treo cờ trắng đầu hàng vào sáng 30-4.Quân đoàn 1 vượt qua cầu Bình Phước tiến về mục tiêu chủ yếu: Bộ Tổng tham mưu. Cầu Bình Phước đã do trung đoàn đặc công 115 đánh chiếm từ sáng 29-4, bị địch phản kích chiếm lại. Từ sở chỉ huy được tin địch gài mìn định phá cầu Bình Phước, chúng tôi liền điện gấp cho trung đoàn 115: Đánh chiếm và giữ cho được cầu Bình Phước. Cắt đứt ngay giây mìn địch đã gài sẵn ở cầu…” Rạng sáng 30-4, trung đoàn đánh lại và giữ cầu luôn đến lúc Quân đoàn 1 vượt qua. Phía trước quân đoàn 1 tiểu đoàn 80 đặc công đã cùng các đội biệt động đêm 28-4 tấn công vào căn cứ pháo Cổ Loa ở Gò Vấp đến sáng 30-4 mới chiếm được. Cũng sáng hôm ấy lúc 9 giờ 30’ tiểu đoàn đã chiếm căn cứ thiết giáp “Phù Đổng”. Tại Bộ Tổng tham mưu địch, sáng 30-4, không còn chỉ huy, quân ngụy đã mất hết tinh thần, có bọn đã bỏ trốn. Nhưng tại các cửa vào, bọn biệt kích dù 81 vẫn còn ngoan cố. 8 giờ 30’ ngày 30-4 đội bệt động Z28 do đồng chí Bảy Vĩnh chỉ huy đã đánh vào cổng 1 không thành công, liền chuyển qua cổng 3. Ở đây có một số xe tăng bỏ không, địch trên xe đã chạy. Tổ liền lấy súng địch trang bị đầy đủ, lên 1 xe gíp dội thẳng vào trung tâm điện toán. Tên Đại tá Hổ phụ trách ở đây đã giao nguyên vẹn cơ sở này cho tổ. Hệ thống IBM và toàn bộ băng từ quản lý nhân sự và trang bị ngụy còn đầy đủ. Lúc ấy là 10 giờ. Tổ liền lên xe chạy đến tòa nhà chính của Bộ Tổng Tham mưu. Tất cả quân ngụy đã chạy trốn còn lại một hạ sĩ đón tổ bàn giao chùm chìa khóa với toàn bộ văn kiện và tài sản nguyên vẹn. Hạ sĩ ngụy ấy là đồng chí Ba Minh, tình báo Miền cài vào làm việc ở Bộ Tổng tham mưu từ lâu (hiện này là Thượng úy tại Bộ Tham mưu quân khu 7) Lá cờ được treo lên cột cờ chính và nóc nhà chính ở đây vào hồi 10 giờ 30’. Đúng 12 giờ ngày 30-4 đồng chí Vĩnh (nay là Trung tá Lê Văn Vĩnh, anh hùng các lực lượng vũ trang Phó tham mưu trưởng tỉnh Tây Ninh) đã đón lực lượng của Quân đoàn vào và chuyển giao lại mục tiêu cho bạn. trên cánh này nhân dân đã nổi dậy phối hợp với biệt động đặc biệt ở xã An-phú-Đông, diệt cơ quan tề, cảnh sát xã và xây dựng ngay chính quyền mới. 9 giờ 30’ ngày 30-4, dưới sự lãnh đạo của Chi bộ Đảng tại chỗ, nhân dân đã chiếm phường 2 thị trấn Gò Vấp. Sớm hơn nữa chiều 29-4, đồng chí Thuần cán bộ quận đã lãnh đạo quần chúng chiếm và trèo cờ ở trụ sở phường 12 quận Phú Nhuận.

Hướng Tây, đoàn 232 sáng ngày 29-4 đã chiếm thị xã Hậu Nghĩa, Chi khu Đức Hòa bảo đảm sườn trái, 1 bộ phận diệt sư đoàn 22 ngụy chiếm thị xã Tân An, thị trấn Bến Lức, Cầu Bình Điền sau đó tiến vào Sàigòn theo lộ 4 bảo đảm sườn phải. Bộ phận chủ yếu thọc sâu, sư đoàn 9, từ Mỹ Hạnh, Vĩnh Lộc đánh thẳng vào ngã tư Bảy Hiền, tiến chiếm mục tiêu chủ yếu, Biệt khu Thủ đô ngụy, vào 10 giờ 30’ ngày 30-4. Trên khu vực ngã tư Bảy Hiền địch đã cố sức chống cự dùng cả 1 tốp A37 đánh bom vào đội hình quân ta gây một số thiệt hại.

Trung đoàn đặc công 429 và Trung đoàn 117 phối hợp với cánh tây trong 2 ngày 29 và 30 đã chiếm một số mục tiêu then chốt như Đài ra đa Phú Lâm, Yếu khu Tân Tạo, Khu ngã 5 Vĩnh Lộc, Trung tâm phát tin Phú Thọ, Cầu Bà Hom, cầu Nhị Thiên Đường.

Nhân dân các xã vùng Hóc Môn, Bà Điểm đặc biệt là ở xã Phú Thọ Hòa, đã nổi dậy vận động địch hạ súng đầu hàng, phá rã ngụy quyền, treo cờ giải phóng. Nhiều xã xây dựng chính quyền cách mạng. Tại quận 11, chị Út Vân và anh Sáu Hoàng cán bộ Đảng tại chỗ đã lãnh đạo quần chúng nổi dậy chiếm chính quyền Phường 8, lúc 9 giờ 30-4 và chiếm luôn toà hành chính quận lúc 9 giờ 15’ trước khi quân ta tiến vào.

Hướng Nam, như phần trên đã nói, tuy có nhiều khó khăn, cùng về tới đích đúng thời gian quy định và nhanh chóng chiếm được mục tiêu chủ yếu: Tổng nha cảnh sát. Các kho tài liệu hồ sơ, văn kiện tài liệu đang làm việc dở để trên bàn giấy còn y nguyên ở đó.

Hướng Đông, Quân đoàn 4 theo đường số 1 đánh thẳng vào sân bay Biên Hòa, thị xã Biên Hòa và chỉ huy sở Bộ Tư lệnh Quân đoàn 3 ngụy. Lực lượng còn lại của sư đoàn 18, lữ đoàn 3 thiết giáp, thủy quân lục chiến ngụy ra sức ngăn chặn liên tục phản kích, tất cả các mũi đều phải tiến chậm. Lực lượng thọc sâu gồm Sư đoàn 7 và dự bị là lữ 52, sáng sớm ngày 30-4 bộ phận đi đầu đã đến cầu Ghềnh nhưng thấy cầu yếu sợ xe tăng không qua được, phải quay đội hình trở lại xa lộ Biên Hòa, theo sau Quân đoàn 2 về Sàigòn chiếm trụ sở Bộ Quốc phòng ngụy, căn cứ Hải quân và Đài phát thanh.

Nhân dân quận Bình Thạnh được chị Ba Liễu phát động và chỉ huy, đã chiếm trụ sở phường 15 lúc 9 gờ 30’ ngày 30-4.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM