Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 16 Tháng Mười, 2019, 12:07:07 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Phi công tiêm kích (phần IV)  (Đọc 11400 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Phicôngtiêmkích
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 578


« Trả lời #100 vào lúc: 04 Tháng Mười, 2019, 08:53:01 AM »

Tôi đã gửi bức ảnh ấy cho Bảo tàng Quân chủng PK-KQ và khi nào gặp Giangtvx, tôi sẽ "khoe" riêng thôi.
 Vĩnh biệt người Anh hùng huyền thoại Nguyễn Văn Bảy với cuộc đời ngát thơm như hương sen Đồng Tháp!. Bây giờ hãy trở lại với Phi đội đánh đêm, với các phi công đánh đêm ngày ấy.
 Do tất cả các sân bay ở miền Bắc đều đã bị địch phát hiện và đánh phá liên tục hai đến ba ngày liền, hoặc cách một ngày đánh một ngày làm cho ta không đủ thời gian khôi phục, cần phải bí mật cơ động đến các sân bay ở vòng ngoài, phối hợp chặt chẽ giữa Sở chỉ huy trung tâm và Sở chỉ huy vòng ngoài để dẫn dắt.
Từng Sở chỉ huy phải tìm cách thu và phân tích nhanh chóng cùng một lúc tất cả các tình báo của nhiều Đại đội ra-đa dẫn đường, mới tạo ra khả năng phán đoán đúng tốp B-52 để dẫn MiG-21 vào tiếp cận và kiểm soát được các tốp F-4 yểm hộ nguy hiểm để nhanh chóng dẫn ta vượt qua chúng, hoặc kịp thời thông báo cho phi công cơ động tránh bị địch công kích. Các sĩ quan dẫn đường phải tính toán nhanh, chính xác các số liệu dẫn vào tiếp cận để phi công sớm nhìn thấy đèn của B-52, phải liên tục thông báo cự li bám sát để phi công tiến hành xạ kích bằng máy ngắm quang học là chính. Các phương án đánh B-52 một lần nữa lại được đưa ra rà soát, hiệu chỉnh cho hoàn thiện.
Phải nói một điều rằng, các phi công ở trên trời nếu như không có sự dẫn dắt của các Sở chỉ huy, của các sĩ quan dẫn đường (trong Sở chỉ huy hay trên màn hiện sóng) thì không thể biết được tình thế trện không ra làm sao cả: không thể biết được tương qua giữa mình và địch, vị trí tương ứng giữa mình và địch... và nhiều thứ khác nữa, cũng giống như là người mù mà thôi. Chiến công bắn rơi máy bay địch hay cản phá, bẻ gãy được đợt tấn công của địch là chiến công chung của tấ cả mọi thành phần, đúng như Bác Hồ từng nói với Quân chủng KQ: "Đoàn kết hiệp đồng, lập công tập thể". Một cá nhân thì không làm nên được việc gì ghê gớm cả. Tiếc rằng, các sĩ quan dẫn đường cho tới giờ ít được tuyên dương danh hiệu cao quý. Mới chỉ có được anh Nguyễn Văn Chuyên là nhà nước trao tặng danh hiêuh Anh hùng mà thôi. Các anh em dẫn đường thường có câu: "Ngồi dai, chai đít, công ít, tội nhiều!" có lẽ cũng đúng. Trong Sở chỉ huy thì phải ngồi lì bao nhiêu tiếng đồng hồ để nghiên cứu, tính toán, dẫn dắt. Khi lập thành tích thì ít ai nói đến thành phần dẫn đường nhưng khi dẫn sai lệch dẫn đến trận đánh bị thiệt hại về phía ta thì phành phần dẫn đường bị "cạo" cho tới số. Cũng là sự chưa công bằng. Theo tôi, các anh như Tạ Quốc Hưng, Lê Thiết Hùng, Lê Thành Chơn... là những dẫn đường kỳ cựu, có nhiều thành tích và công lao trong việc dẫn dắt, đem lại nhiều trận thắng lợi cũng phải được phong tặng danh hiệu Anh hùng. Rồi nữa, Tư lệnh phó Trần Mạnh - một vị tướng có tài, có tâm, có tầm...đã đưa MiG-21 lập nên nhiều thành tích. Không có chiến công nào của MiG-21 mà không có sự chỉ huy của ông, kể cả trận đánh tàu địch của MiG-17 cũng vậy. Ông cũng chưa được phong tặng danh hiệu cao quý, nhưng từ lâu, ông đã xứng đáng là người Anh hùng trong lòng của tất cả chúng tôi rồi.
 Đêm, 26 tháng 12 năm 1972, Không quân Mỹ thay đổi thủ đoạn đánh phá. Oa-sinh-tơn ra lệnh "nỗ lực tối đa" chống Hà Nội. Chúng sử dụng 7 đợt đánh gồm 120 B-52. Thời điểm tấn công mục tiêu của 7 đợt là 22h30 phút. Thời gian ném bom là 15 phút. Bốn đợt tiếp cận Hả Nội từ 4 hướng khác nhau cùng một lúc. Một đợt khác đánh ga Thái Nguyên. Hai đợt tiếp cận Hải Phòng từ các hướng khác nhau đánh vào ga xe lửa, khu biến thế điện. Chủ trương là oanh tạc đến mức bão hòa và làm rối loạn hệ thống phòng thủ. Máy bay yểm trợ lấy từ các đơn vị của Hải quân, Thủy quân lục chiến và Không quân. Tổng cộng tất cả là 113 chiếc.
Logged
Phicôngtiêmkích
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 578


« Trả lời #101 vào lúc: 06 Tháng Mười, 2019, 02:36:22 PM »

Trong đêm này, máy bay B-52 Mỹ đã ném bom rải thảm xuống phố Khâm Thiên - một đường phố đông dân cư nhất của Hà Nội thời đó. Cả 17 khối phố bị tàn phá, trong đó có cả nhà trẻ, mẫu giáo, cửa hàng lương thực, đình chùa, rạp hát, các di tích lịch sử...Trong đợt rải thảm này, bọn Mỹ đã làm chết 278 người, trong đó có 55 trẻ em.
Những năm sau này, vào ngày này thì Khâm Thiên thành ngày giỗ chung. Nhiều lần tôi đi qua đây, vào viếng tượng đài kỷ niệm ngày đau thương này mà không cầm được nước mắt. Vào năm 2012, tôi cũng đã từng viết:
          Chiến tranh đã lùi xa bốn mươi năm
          Không còn tiếng bom rơi, đạn nổ
          Không còn bóng dáng những giao thông hào
          Những hầm, những hố...
          Chỉ thấy những tòa nhà cao vút chọc trời
          Và những dòng xe cộ ầm ỹ tiếng còi...
          Với những bon chen...
          Toan tính những điều được, mất...
          Mặc ồn ã của đời thường tấp nập
          Phố Khâm Thiên vẫn chìm lắng giữa khói hương
          Người thương binh lầm lũi bước qua đường
          Một chân cút với chiếc đầu trọc lốc
          Nghe tiếng nạng gõ đều đều, khô khốc
          Nhìn trời cao
          Tôi lại khóc âm thầm...
 Nhưng cũng trong đêm 26 tháng 12 năm 1972, tên lửa và pháo cao xạ của Việt Nam đã bắn rơi 16 máy bay Mỹ, trong đó có 8 chiếc B-52 và 1 trực thăng HH-53, có 4 chiếc rơi tại chỗ, bắt làm tù binh nhiều phi công Mỹ...
Trận đánh đêm 26 này rất ác liệt và có ý nghĩa then chốt, quyết định, đẩy nhanh đến thắng lợi hoàn toàn của chiến dịch "Hà Nội - Điện Biên Phủ trên không"
Logged
Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 21418


« Trả lời #102 vào lúc: 08 Tháng Mười, 2019, 11:53:09 AM »


<a href="http://www.youtube.com/watch?v=zngiQVJB3FU" target="_blank">http://www.youtube.com/watch?v=zngiQVJB3FU</a>


https://www.youtube.com/watch?v=zngiQVJB3FU&feature=youtu.be
« Sửa lần cuối: 08 Tháng Mười, 2019, 12:05:59 PM gửi bởi Giangtvx » Logged

Phicôngtiêmkích
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 578


« Trả lời #103 vào lúc: 09 Tháng Mười, 2019, 08:54:04 AM »

Cám ơn Giangtvx đã cho xem thước phim thật cảm động. Tôi nhớ về các đồng đội của tôi, nhớ đến Vũ Xuân Thiều mà không cầm nổi nước mắt. Tôi từng nói với các bạn hữu, đồng đội của tôi rằng:
     Nếu lưu lại được cho đời
     Một chút khóc, một chút cười cũng hay
     Để khi "nhắm mắt, xuôi tay"
     Chẳng cần tiếc nuối những ngày đã qua!...
Các phi công tiêm kích Việt Nam đã không chỉ lưu lại một chút mà đã để lại được rất nhiều trang sử vẻ vang. Chỉ mong muốn các thế hệ sau hãy trân trọng gìn giữ và phát huy những truyền thống quý báu, tốt đẹp ấy.
Việc giáo dục như thế nào là cả một vấn đề. Ngay từ bây giờ, từ khi bọn trẻ còn bé tí đã phải cho chúng hiểu dần dần lịch sử hào hùng của dân tộc mới được. Cũng xin gửi lại đây bài "Chuyện ông và cháu" để các đồng đội nghe chơi:
   
     Ông đưa cháu ra thăm sân bay
     Cháu vội đi sát cạnh ông, giật giật cánh tay:
     - Ông ơi! Cái sân gì mà to to quá
       Chúng cháu tha hồ chơi bóng đá!
     - Ừ! Đấy là sân đỗ máy bay!
     - Ông nhìn kìa! Những đám mây
       Chúng gống như những "rô-bơt trái cây"
     - Ừ! Nơi đấy ông đã từng bay
       Từng để lại cả thời trai trẻ
       Đồng đội ông đã nhiều người lặng lẽ
       Chấp nhận hy sinh
       Cho trời cao mãi mãi yên bình
       Cho các cháu được đến trường đến lớp
       Cho các cháu được vui chơi, múa hát...
       Cũng trở về từ xanh thẳm bao la
       Ông đã đem tình yêu đến với bà
       Rồi...sinh ra bố cháu
       Ở nơi ấy biết bao điều còn nung nấu
       Qua những tháng năm dãi nắng dầm mưa
       Bao giờ cho đến ngày xưa
       Ông lại bay, dệt ước mơ giữa trời!...
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM