Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 18 Tháng Mười Một, 2019, 07:51:04 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Hùng Karô  (Đọc 10025 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21760


« Trả lời #30 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 06:19:20 PM »


*

        Nhịn hai đêm và mơ tưởng đủ ba ngày, đến đêm thứ ba thì tôi quyết định hành động. Hành động không sớm hơn và cũng không muộn hơn. Sớm, tôi chưa hội đủ can đảm. Muộn, nghe nói nàng sắp đi nghỉ phép. Tất nhiên là hành động theo kiểu của tôi. Quyết liệt, táo bạo, liều lĩnh, được ăn cả ngã về không. Với đối tượng này, với lằn ranh thân phận quá chừng cách biệt này, mọi sự tiếp cận thông thường như cưa cẩm, tán tỉnh, bóng gió ư? Hay ga lăng, thống khổ thề thốt ư? Vô ích tuốt, thành trò cười tuốt, thất bại ê chề là cái chắc. Mục tiêu hành động lại nằm chính ở cái buồng tắm sơ sài mà tôi xây vội cho nàng đó. Kinh nghiệm trường tình tuy nghèo còm, ít ỏi nhưng cũng đủ cho tôi biết, con đàn bà dù khó tính đến mấy nhưng nếu được đặt trong một hoàn cảnh nhạy cảm như trên người không còn một mảnh vải che thân hoặc ở một nơi kín đáo, thanh vắng thì cái sự dễ dãi, buông thả bản năng của họ cũng rất có thể xảy ra. Cái buồng tắm là một nơi kín đáo, rõ rồi, nó cách xa trạm xá chừng năm chục thước, lại nằm khuất sau một vườn sắn đang kỳ bói củ xanh um. Còn chuyện kia, tốt nhất là vào khoảng thời gian cuối chiều, khi cơm nước xong, nàng xách đồ ra tắm.

        Lúc ấy chừng độ bảy giờ. Bóng tối trung du huyền hoặc và đậm đặc hơn bóng tối đồng bằng. Chờ cho anh em trong đội ăn cơm xong, tôi nói có chút việc phải lên làm việc với Ban, thằng Cộ ở nhà chủ trì buổi họp kiêm điểm công việc trong ngày. Mới nói có vậy, nó đã nheo nheo mắt ngắm bộ cánh khá chỉnh tề trên người tôi, bộ cánh mà từ ngày đến đây tôi chưa bận vào lần nào rồi nhăn răng ra cười rất đểu. “Chúc đại ca thành công!” Mẹ! Đi hoạt động bí mật mà có kẻ như đi guốc trong bụng mình thế này còn nước mẹ gì nữa, điềm gở, có khi xôi hỏng bỏng không, tý nữa thì tôi cho nó một cú đấm vào giữa cái miệng chớt nhả rất không đúng lúc đó nếu nó không kịp ngậm ngay miệng lại.

        Trăng thượng tuần bắt đầu nhú. Gió từ thung lũng thổi về mang theo cả mùi cỏ dại, mùi đất mới vỡ thơm nồng như mùi da thịt con gái ướp nôn nao vào bóng đêm huyền hoặc. Ướp cả vào cái tấm thân chợt nóng chợt lạnh của tôi. Tôi hít một hơi thật dài và kỳ lạ chưa, giây phút ấy, giữa thiên nhiên hoang sơ, tôi như thấy mình bỗng thoát ra khỏi mặc cảm tù tội thấp hèn để trở lại nguyên vẹn một gã trai mạnh mẽ, yêu đời, kiêu hãnh, căng tràn nhựa sống. Hít thêm một hơi nữa, tôi đi nhanh về phía nàng. Đến cách buồng tắm chừng trăm thước, bước chân tôi chậm lại. Từ đó đang hắt ra một chút ánh sáng yếu ớt, mờ nhạt, ánh sáng của một ngọn đèn dầu vặn nhỏ. Tôi đến gần hơn và chợt thấy nổi gai người bởi một âm thanh gì đó như tiếng nước chảy theo chiều dọc, chảy mơn man, chảy rất khẽ, chảy thẳng vào thân thể tôi. Nước chảy trên thân thể nàng. Đến gần hơn chút nữa, hệt một chú lính trinh sát ranh ma ngày nào, tôi hạ thấp người xuống để giảm bớt mục tiêu rổi nhón chân như mèo hoang, thực hiện bước tiếp cận cuối cùng. Khe sáng đã lộ ra, lạnh buốt và hầm hập. Không cần biết có con mắt dâm tà nào giống như tôi đang quanh quất gần đây không, tôi rún thở ghé mắt nhìn vào... Và toàn thân bất chợt đông lạnh như có cả một nhà máy nước đá đổ ập xuống, lèn chặt. Nàng, cô cán bộ trạm trưởng đứng đó, không mặc gì, toàn thân trong suốt dưới ánh trăng mờ tỏ đang quay nghiêng người xối nước. Dù ánh sáng rất nhạt, dù con mắt tôi đang cay xè muốn nổ tung nhưng tôi cũng kịp nhận ra một thân hình nuột nà, hơi đẫy, khuôn ngực no tròn như khuôn ngực gái còn trinh hơi dướn lên, cả thân thể căng mẩy hơi dướn lên để đón những dòng nước mát trôi chảy, lan toả róc rách, êm đềm xuống phía dưới, nơi có một bờ hông cong vênh, một cặp đùi thon lăn cũng cong vênh. Mùi thân thể em hay mùi xà phòng mà phả vào tôi nồng nồng ngai ngái quá thể thế này? Đẹp! Nàng đẹp như một bức tranh liêu trai, huyền ảo không có thật, đẹp đến nỗi tôi đã toan đứng dậy, lùi ra vì một cảm xúc thanh cao hiếm hoi trong đáy sâu tâm khảm tôi chợt nhen lên, chế ngự. Tôi sẽ không thể chịu nổi cái hình ảnh thần thánh, ngọt lịm kia sẽ tan ra, vỡ vụn chỉ vì cái ham muốn phàm tục của mình. Nhưng đồng thời cái ham muốn đó mỗi lúc lại căng nhức theo từng chuyển động thân thể của con cái chỉ ở cách tôi một hơi thở ngắn. Khoảnh khắc ấy, khốn khổ chưa, cái thằng tôi mặc nhiên được chia làm hai luồng xung khắc dữ dội, trên một luồng dưới lại một luồng, trên lạnh lẽo, dưới nóng bừng. Trên tỉnh táo, dưới căng cứng. Cuộc xung đột tan tác này sẽ bất phân thắng bại, thậm chí con thú phía dưới sẽ gào thét, lồng lên, bung ra ngoạm chặt lấy mồi nếu như lúc ấy nàng không quay tóc đến vù một cái khiến cho những vụn nước li ti bắn toé vào mặt tôi, mắt tôi, khiến cho tất cả các giác quan chùng lại, yên hơn. Sau cái quay tóc như mưa bay là tiếng sột xoạt mơn man của động thái mặc lại đồ lót...

        Biết là thời cơ nhạy cảm đã vuột mất, vuột mất từ nhiệt độ bên trong, tôi nén một tiếng thở ra vừa nuối tiếc vừa nhẹ nhõm rồi nhón chân đứng dậy, đi lùi trở lại.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21760


« Trả lời #31 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 06:20:20 PM »


        Và sẽ đi lùi một cách thê thảm tựa một chiến binh rách nát về cho đến tận lán nếu như chính lúc ấy không vang lên một tiếng nói dịu ngọt chết người như từ đâu đó trên thinh không ngát gió rơi xuống. Tiếng nói từ trong buồng tắm vang ra:

        - Anh Hùng đấy à?

        Tê lạnh toàn thân. Có lẽ trong cả cuộc đời giang hồ gió bụi sau này của tôi chưa bao giờ tôi lại có một cú tê lạnh hãi hùng đến thế. Cú tê lạnh của sự bẽ bàng, hèn hạ bị bắt quả tang. Nên cứ đứng như trời trồng, cả phần trên lẫn phần dưới đều hoá đá. Mà mồ hôi lại toát ra. Tiếng nói kia lại cất lên, nhớt nhát, ma quái hơn:

        - Vào trong này tôi... tôi... nhờ một tý!

        Nhờ một tý... Trời đất! Nếu cái tiếng nói kia vang lên một cách nghiêm lạnh như nó đã từng nghiêm lạnh thì có khi tôi đã giả tảng không nghe thấy mà dông một mạch về trại để tránh sự tủi hổ không ngừng nhen lên rồi nhưng đằng này nó lại ngập ngừng, bối rối, ẩm ướt như vẫy như gọi, như ẩn giấu bên trong một điều gì vừa lạ vừa quen. Vậy thì vào! Đã đến nước này thì vào. Mày mò mẫm như một thằng ăn mày đến đây mục đích cũng chỉ là được đột kích vào thôi kia mà.

        Cánh cửa giấy dầu hé ra. Từ mồm tôi toé ra một câu ke cóng, vô nghĩa đến chính tôi cũng không hiểu nổi:

        - Cán bộ... Cán bộ cho gọi cháu?
       
        - Lần sau anh đừng làm thế, ai đi qua người ta nhìn thấy thì còn ra cái thể thống gì nữa.

        - Dạ...

        Một tiếng dạ ngoan đến không còn ngoan hơn được nữa. Nàng khẽ bật cười. Tiếng cười con gái trong đêm trung du nghe ngọt tận tuỷ xương.

        - Thì anh cứ đứng hắn vào, đóng cửa lại, làm gì mà chân trong chân ngoài thế?

        Hoàn toàn chỉ còn là một cỗ máy vô tri, tôi làm theo. Nhưng khi cánh cửa được khép kín, chỉ còn cách cái thân thể đang phả ra hơi ấm nồng nàn, thơm ngậy kia không đầy nửa thước, cái vô tri bỗng bị xé rách, thay vào đó là một con đực lì lợm, dày dặn, tỉnh táo từ đáy sâu thèm khát vùn vụt nhoi lên. Tôi ôm ghì lấy tấm thân ẩm ướt đó xiết chặt, chặt đến dường như nghe được cả tiếng xương con cái kêu lên răng rắc.

        - Nhẹ thôi...

        Giọng em thảng thốt van lơn. Hay là vờ thảng thốt, van lơn? Kệ! Tôi càng xiết chặt.

        - Ôi...

        Tôi lập tức chặn cứng tiếng ôi đó bằng một cái hôn choàm ngoạp, đói khát như cả đời chưa một lần được ăn được uống. Em hôn trả lại. Vậy là tốt rồi. Cuộc hành trình hối hả của đôi môi thô ráp nơi tôi bắt đầu. Cái thô ráp đó chuyển dịch đến đâu là phần thân thể em căng dướn lên đến đó. Tôi hơi dừng lại ở bầu nhũ hoa của em, vùi mặt vào, hít sâu, im lịm. Dường như mọi hương thơm trên đời đều dồn tụ cả vào đây để tạo ra một thứ mùi tổng hợp, tinh khiết, mùi của thiên nhiên, của trời trăng sông nước, của khí núi khí rừng, của hương cốm hương cỏ, của rơm rạ tro trấu, của men rượu men bia, của lúa non ngậm sữa, của da thịt đàn bà, của em... Chao ôi, cuộc đời chỉ cần một lần được thế này là có thể chết được rồi. Một suy nghĩ loang chảy trong đầu tôi. Giống như ngày nào còn lặn lội ở miền núi đá biên cương, cứ ước nếu được húp một tô phở bò bỏng lưỡi, được uống một ly cà phê đá lạnh thấu răng là chết ngay cũng được. Tôi sẽ như một đứa trẻ con vùi mặt mãi vào cái tầng triết lý sặc mùi da thịt ngậy ngụa đó nếu như không phải chính nàng khẽ ấn đầu tôi xuống sâu hơn... sâu hơn nữa... Và khi chạm đến cái phần nẻo khuất nhất, cái bến bờ kỳ diệu ắt phải đến của mọi cuộc trường chinh dò tìm, cùng với một cái gì đó ẩm nhoè, nhớt nhát như mưa như sương, như nham thạch lại như băng giá, cái mớ liên tưởng chả đâu vào đâu ấy bỗng vụt tắt để thay vào đó là cảm hứng chiếm lĩnh, xuyên thấu phực dậy.

        - Hùng ơi... tôi không chịu được nữa... Làm gì thì làm đi...

        Nàng rên rỉ. Nhưng tôi không làm, không thể làm, chật chội, bí bách thế này làm nó phí đi. Bao nhiêu ngày ôm ấp mộng tưởng đến tan tác cả người, làm sao lại có thể phung phí khoảnh khắc thần tiên ở cái nơi chưa đầy hai thước vuông lại lổn nhổn vôi vữa này. Không! Xin chờ cho một tý, một tý thôi. Miếng ngon phải ăn giữa đất trời hoang mạc mới thật sự ngon. Tôi bế thốc nàng lên, còn kịp quờ tay vơ đống quần áo của nàng, đạp tung cửa, đi thẳng lên sườn đồi, tìm chỗ cao ráo, um tùm cây lá nhất đặt nhẹ nàng xuống trên một vạt cỏ mượt mà rồi cũng nhẹ nhàng tháo bổ quần áo của mình ra. Trong gió lá lao xao, tôi mới bục ra cái câu đã ủ sẵn trong miệng không biết từ bao lâu rồi, một câu nói cồn cào của con đực đang vào cơn nhưng vẫn lờ mờ giữ được ý thức về nhân thân khốn nạn của mình:

        - Cháu xin phép...

        Toàn thân nàng căng dướn lên một cách kỳ quái để đón nhận cái vật thể từ tôi bắt đầu mở cuộc hành trình xuyên thẳng vào cơ thể nàng. Đôi mắt nàng đang nhắm lim dim chợt bừng mở, nhìn tôi kinh ngạc rồi dường như không kìm nổi, mấy ngón tay con gái run run luồn xuống phía dưới chạm khẽ vào cái vật thể kia và liền buông rời ra ngay. Lần này là một cái kinh ngạc khác ở cấp độ lớn hơn được phát ra ngây ngô từ miệng:

        - Trời ơi... sao... sao lại có thể như thế được?

        - Thế gì cơ?

        - Lớn... nó lớn quá...
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21760


« Trả lời #32 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 06:21:02 PM »


        Lớn! Thật mát ruột! Lớn... Câu này tôi đã từng nghe, nghe mỗi lần va đụng tình trường thành ra cũng không lấy làm điều. Lớn chứ. Sao lại không lớn? Có to có lớn thì tôi mới dám tự tin đến với em, một người đàn bà khác hoàn toàn đẳng cấp, nhỏ thì tôi đã tháo chạy từ lâu rồi. Thì mấy cha chữ nghĩa đã thường chả nói đó thôi: Đến với đàn bà có thể bằng tiền bạc hoặc bằng hào quang trí tuệ nhưng giữ đàn bà lại là cái kích thước vâm vam của con đực. Tôi chả có tiền, cũng chả có tý tỵ hào quang nào nhưng tôi lại có kích thước, có sự vâm vam hoành tráng của dòng tộc, của ông bố truyền cho, xin em thu nhận.

        Và với sự hoành tráng đó, tôi bắt đầu đi sâu vào em. Đi rất sâu. Lúc nặng lúc nhẹ. Khi dồn dập khi khoan nhặt, theo đúng công thức một sâu tám nông mà cánh lái trâu dày dặn đã truyền thụ cho tôi. Dưới tôi, em không còn là em, một bà trạm trưởng kiêu sa và lạnh lùng nữa. Vào cuộc giao hoan tận cùng hứng cảm và cuồng nộ này, hay nhỉ, con người bỗng để vuột đi mọi lằn ranh xã hội, đẳng cấp, sang hèn, giàu nghèo, xấu tốt... để chỉ còn hiện nguyên hình lả hai tố chất đực cái muôn đời khao khát, quấn quyện, nhai nuốt, rên xiết, quằn quại lấy nhau. Thời gian như đông lại trong ngả nghiêng đồi núi. Gió rừng chở che. Bóng đêm đồng loã. Toàn bộ vũ trụ hằng hà thu nhỏ lại trong tiếng thở đứt nối của em. Vai tôi, lưng tôi đau nhói, bỏng rát bởi những vết cắn, vết cào. Sau bỏng rát là sự ngọt ngào đến tận tâm can. Phải chăng toàn bộ giá trị thằng đàn ông tồn tại trên đời là làm cho con cái cứ điên cuồng cào cấu thế này. Không nên hoãn sự sung sướng lại! Hình như có một nhà văn già nào đã nói như thế mà một lần tôi vô tình đọc được ở vỉa hè quán chợ. Vâng, cụ dạy chí phải nhưng ở đây, đêm nay, sau bao nỗi tủi nhục, giận hờn, con xin làm ngược lại lời cụ. Con sẽ kéo dài sự sung sướng ra tới vô cùng. Không chỉ vì con mà còn vì cái vật thể đang quấn chặt lấy con kia. Con muốn bằng sức lực và nhiệt tình mang một chút quái thú của mình sẽ xoá tan mọi vất vả đời thường mà cô ấy đang gánh chịu. Con đang dâng hiến cho một con người đáng được dâng hiến.

        - Thôi... tôi mệt quá rồi... không chịu nổi nữa đâu...

        Nàng ngật đầu, thân thể buông xuôi, mồ hôi dấp dính, nét đau đớn, mãn nguyện dâng đầy trong mắt. Tôi nhẩm tính có lẽ đây phải là lần thứ ba nàng đã đạt được khoái cảm nghịch lý này. Thế là đủ, giờ đến lượt tôi trả ân trả nghĩa. Không còn nhẩm tính, chẳng còn kỹ thuật, tôi, như một trái đạn nặng hơn bảy mươi ký nóng nhức hầm hập lao thẳng vào mục tiêu.

        - Tôi... tôi chết mất... Đừng để có chửa...

        Câu dặn thừa nhưng câu dặn cũng ngào nghẹn làm sao. Bởi, vào đúng cái lúc trái đạn chuẩn bị nổ tung thì tôi, đã có chủ đích trước, vội chuyển nó ngoài, trườn vuột lên trên, để mặc cho cả một trời nham thạch xối xả tuôn ra, căng giật, chớp sáng như cả cuộc đời chỉ dồn tụ vào một lần này, mãi mãi. Khuôn mặt nàng giãn ra, nhẹ thoáng, tươi tỉnh, khẽ hôn vào má tôi:

        - Cám ơn... cám ơn Hùng.

        Mặc tôi nằm đấy, phủ phục, bèo nhèo, kiệt quệ như miếng giẻ lau nhà, nàng truồi ra, ngồi dậy mặc nhanh quần áo. Xoay người nhìn lên, tôi ngỡ ngàng nhận thấy một con đàn bà hoàn toàn khác, lại lạnh lẽo, nghiêm trang như vừa rồi chưa hề có chuyện gì xảy ra. Ném phủ lên bụng tôi mớ quần áo cũng bèo nhèo không kém, sau đó là một tiếng nói tỉnh queo:

        - Coi như chuyện đâu bỏ đó. Từ mai đừng lên trạm xá xin thuốc nữa. Nếu có bất kỳ một lời đồn thôi nào lọt đến tai tôi, anh sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm.

        Tôi cười hấc lên một tiếng. Đã lường hết mọi ngóc ngách ở đời nhưng khe ngách này thì đúng là cái đầu bã đậu của tôi chưa hề lường đến. Vẫn nằm, tôi cười hấc lên tiếng nữa rồi mới thủng thắng:

        - Cán bộ cứ yên tâm. Nếu chẳng may có ai biết, tôi... cháu sẽ nói chính cháu là kẻ chặn đường, bắt cóc định hiếp dâm cán bộ nhưng không được.

        - Tuỳ anh!

        Bước chân con gái đi được vài bước rồi chợt dừng. Một tiếng nói khác nhỏ hơn:

        - Ra trại, anh lấy vợ ngay đi! Khiếp! Người gì mà...

        Đi hẳn. Tôi vẫn nằm. Một sự chát đắng trào lên khiến hai mắt tôi cay xè. Thì ra từ nãy đến giờ, bằng tất cả nỗi niềm nhưng nhức, khổ đau, dâng hiến, tận tuỵ tích tụ bao ngày qua, đối với cô ta, cái thằng tôi chỉ là một phương tiện thoả mãn nhục dục, một dụng cụ thủ dâm không hơn không kém. Khốn nạn! Chưa bao giờ tôi lại thấm thìa cái thân phận hẩm hiu, bé mọn của một thằng đàn ông như bây giờ. Tôi bứt cả nắm cỏ to tọng vào đầy mồm nhai ngấu nghiến. Hoá ra cỏ dại nhai kỹ lại ngọt. Vừa rồi em là dại hay là khôn mà sao cũng ngọt đến lử lả cả lục phủ ngũ tạng tôi thế này. Thôi, dù sao cũng cám ơn em, cám ơn cả cái phũ phàng nơi em đã thức tỉnh trong tôi một điều rớm máu, đó là đã mang thân tù tội là không bao giờ có cuộc sống bình thường được nữa. Con người đã tù thì con c... cũng tù theo, rẻ rúng. Chỉ có một cách là thoát ra, thoát càng nhanh càng tốt.

        Thất thểu vừa về đến trại đã thấy khuôn mặt thằng Cộ thò ra, mồm miệng hôi rình:

        - Thế nào đại ca? Nhai cả xương lẫn da chứ? Nhìn con mắt của ả là em...

        Bốp! Tôi văng vào mặt nó một cái tát khá mạnh:

        - Cấm! Từ nay tao cấm mày nhắc đến chuyện này.

        Từ trong một góc lán, hình như đang có con mắt của thằng Thư nhìn ra, cái nhìn vẫn hai chiều rất lạ. Đang điên đầu, tôi vung chân đá mạnh một viên gạch vỡ về phía cái nhìn đã bắt đầu trở nên không chịu nổi đó.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21760


« Trả lời #33 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 06:28:39 PM »

       
8

       
        Một tuần sau tôi nghe tin nàng được điều chuyển hay xin chuyển gì đó sang trại khác hay về cục về sở không rõ. Hẫng hụt cả người. Sau lần đó, dù nghe nàng tôi đã không một lần bén mảng lên cái gian nhà sặc mùi thuốc tây đó nhưng đầu óc lúc nào cũng châng lâng, nóng bỏng hướng về. Và ngày nào cũng có ý chờ. Chờ một tín hiệu gì đó mỏng manh, rất mỏng manh thôi như một lời nhắn lên lấy thuốc, một phút xuống đội thăm khám sức khoẻ tù nhân chẳng hạn nhưng tịnh vẫn không thấy gì. Lại chờ. Chờ khổ sở để rồi trưa nay thằng Cộ đi về ngoác mồm thông báo cho tôi cái tin rụng rời ấy. Cuộc đời tù tội bỗng nặng gấp đôi, bầu trời trung du bỗng mưa dông vần vũ xám xịt trở lại. Buồn tan hoang. Người ta... thế người ta có... có nhắn gì cho tao không? Đã định hỏi một câu sổ toẹt như thế nhưng rồi thấy cái mắt nhìn đểu đểu pha chút thương hại của nó lại thôi. Chợt ục lên một tiếng cười từ trong bụng. Việc chó gì mà buồn. Cái giống bạc tình ấy chẳng đáng để buồn, ở lại chắc cô ta sợ liên lụy, sợ dây bẩn với mình thì cô ta phải xin đi thôi chứ có gì đâu. Đàn bà thế đấy. Vừa tham vừa khôn, nghĩ gần nghĩ xa rốt cuộc cũng chỉ là nghĩ cho mình. Vậy thì buồn làm cái đếch. Buồn cho nó phí b... đi. Đang tự nguyền rủa, tự văng tục búa xua trong đầu như thế thì cái mặt khó coi chết mẹ của thằng Cộ lại ló vào:

        - Đại ca...

        - Cái gì?

        - Bà y tá già nói đại ca lên lấy thuốc phòng dịch cho anh em.

        - Sao cứ phải là tao, mày không đi được à?

        - Bà ấy bảo còn dặn thêm cái gì nữa phức tạp lắm!

        Rách việc! Mặc thêm cái quần dài, tôi càu nhàu bước ra khỏi lán. Vừa đến nơi, bà y tá đã bảo tôi ngồi xuống rồi rót cho tôi một cốc nước vối mát rượi.

        - Cô Thôn gửi lời chào cậu và nhờ tôi chuyển đến cậu lời cám ơn về những gì mà các cậu đã có lòng giúp cho bếp những ngày qua.

        - Dạ có gì đâu ạ. Nhưng... cán bộ Thôn đi bao giờ ạ?

        - Sáng nay. Cô ấy có nhờ tôi đưa tận tay cho cậu cái này này!

        Bà rút trong túi áo ra một chiếc phong bì mỏng tang, nhăn nheo được dán kín.

        - Cái gì đấy ạ?

        Tôi buột miệng hỏi và cảm nhận rõ có một lằn chớp sáng chém qua đầu.

        - Ai mà biết. Chắc lại là một bản hướng dẫn về cách phòng và trị bệnh sốt rét hay tả lỵ gì đó. Tính cô ấy vốn cẩn thận.

        - Vâng, cẩn thận lắm ạ! Cán bộ cho cháu xin.

        Tôi cầm như vồ lấy cái bì thư ấy rồi quay người đi ra luôn, quên cả chào bà y tá tốt bụng kia. Không đợi được về đến lán, tìm một chỗ vắng nhất bên bìa suối, tôi ngồi xuống, vội xé bao thư. Lập cập thế nào đó tôi xé lẹm vào cả mấy dòng chữ. Bật lên một tiếng xuýt xoa như xé phải da thịt. Những hàng chữ con gái nghiêng nghiêng hiện lên...

        “H! Tôi đi đây! Tôi phải đi, vì nếu ở lại tôi sẽ không tài nào chống chọi lại được sự ham muốn, muốn gặp lại H, muốn sống lại những giây phút mà tôi biết chắc rằng cả đời này kiếp này sẽ không có ai đem lại cho tôi được như vậỵ nữa. Tôi đi, tốt cả cho tôi lẫn cho H. Tôi biết H là người tốt. Hãy cố gắng cải tạo đế sớm trở về với gia đình, với cuộc sống bình thường. Biết đâu khi đó ta chẳng gặp lại nhau. Xem xong nhớ xé đi nhé !”

        Người tôi tan ra. Trời ơi, vậy là nàng không tệ như tôi tưởng, nàng vẫn nhớ đến tôi, vẫn bộc lộ chút tình với tôi. Phải thế chứ, chả lẽ cuộc đời này không còn có gì để neo đậu lòng tin vào nữa ư? Cả đời này kiếp này tôi biết sẽ không có ai đem lại cho tôi được những giây phút như vậy nữa... cả tôi cũng thế, Thôn ơi, cuộc đời một thằng đa tình và cả... đa dâm như tôi, rồi sau này sẽ còn trải qua nhiều cuộc tình nóng lạnh nữa nhưng cái đêm ấy, một đêm hồng hoang giữa gió ngàn và sơn nữ ấy chắc cũng chỉ có một lần.

        Trời ơi, giá như không có cái câu cuối Xem xong nhớ xé đi... thì mọi việc có phải đẹp lên biết chừng nào không. Xé ư? Thì xé nhưng là xé theo kiểu của tôi. Sau khi đọc thuộc lòng từng cái dấu chấm phảy, tôi lặng lẽ vo viên cho vào miệng nhai rồi nuốt sâu vào bụng. Trong sự tan ra của giấy, tôi như tìm lại được hương vị ẩm ướt của cặp môi, của đầu vú, của da thịt và của cả những tiếng rên rỉ khi dâng trào khi đứt quãng của em.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21760


« Trả lời #34 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 06:31:44 PM »


*

        Hai tuần sau nửa thì anh Khâm buồng trưởng đến chào tôi ra trại. Theo đúng thời hạn thì anh còn phải nằm trống góc nửa năm nữa nhưng chắc người ta có xét đến công tích của anh thời chiến tranh biên giới, lại nữa, đây là lần thụ án đầu tiên nên cũng phần nào có du di. Anh nhìn tôi từ đầu đến chân rồi trừng mắt:

        - Nhanh nhanh rồi mà ra. Chớ có làm điều gì dại dột. Cuộc đời vẫn còn tít tắp ở phía trước, coi như đây là chiếu nghỉ, có dịp suy nghĩ thấu đáo về mọi sự ở đời mà ngoài kia chưa kịp nghĩ. Đây là địa chỉ nhà tao, ra, cứ tìm đến.

        Anh dúi cho tôi một nắm tiền chừng dăm bảy chục ngàn gì đó, nói tiếp:

        - Cầm lấy! Tao biết mày có con em đang bệnh, gửi về mà thêm thuốc thang cho nó.

        Cầm đồng tiền chua loét mùi mồ hôi, mùi cứt dán, nước mắt tôi chực trào ra. Thế là hai con người tôi yêu quý nhất đều đã bỏ tôi mà đi. Người này gieo cho tôi chút hy vọng ở ngày mai, người kia khía sâu vào tim óc tôi chút đau xót và cả hận đời. Xin cám ơn cả hai và xin hãy chờ cái thằng tôi trong những ngày dài trước mắt.

*

        Ba tháng sau đến lượt tôi được ra.

        Ra trước hai tháng. Ban đầu là mười tám. Mười tám trừ ba còn mười lăm. Tôi lẩn mẩn tính và đảm bảo rằng bất kỳ một thằng người nào dù chỉ ngồi sau song sắt một ngày thôi là cũng nhiễm cái tật lẩn mẩn như bà già đếm tiền chợ như thế. Mười lăm trừ ba tiếp do những thành tích cải tạo xuất sắc còn mười hai. Chẵn một năm. Một năm vừa ngắn vừa dài, một năm vui buồn, sướng khổ, tủi nhục đều được đẩy đến tận cùng. Một năm sống ngập trong một thế giới hoàn toàn khác. Một năm được phá vỡ biết bao nhiêu là những khái niệm ở đời. Trong tù không có khoảng giữa, không có vùng nước lợ. Một là anh sẽ tốt bật lên, hai là anh sẽ trở thành chai sần miễn dịch. Chả biết tôi ở loại nào nhưng chắc chắn là tôi không thể sống như cũ được nữa. Tôi sẽ bật theo cái tạng của tôi. Cái tạng mà tôi đã ủ sẵn từ nhỏ trong người và được nhân lên, tui rèn khốc liệt trong những năm tháng qua.

        Cũng lạ! Một năm 365 ngày, ngày nào cũng mong đến cháy ruột cháy gan cái giây phút được tung cánh xổ lồng vậy mà khí nó đến lòng dạ lại cứ nôn nao, chộn rộn thế nào. Lạ hơn nữa, cứ nghĩ rằng bằng những giải pháp cai trị hà khăc sặc mùi thực dân ấy, tôi mà đi là mọi người sẽ mở cờ trong bụng, sẽ hỉ hả mổ lợn ăn mừng nhưng không, hầu hết đều tỏ ra bịn rịn, có người còn khóc, khóc sụt sùi như cái thằng Thư ngửi thuốc nổ kia. Khóc! Chao ôi, nước mắt tù nhân, nước mắt tội phạm đâu có phải mỗi lúc mỗi chảy ra.

        Bữa cơm tiễn nhau thật buồn. Dù sao cũng đã sống với nhau từng ấy ngày bây giờ kẻ ở người đi. Đến lượt tôi được anh em đối xử trở lại như ngày nào tôi đối xử với thằng Thư khi thằng Cộ khoắng tay đề nghị tất cả im lặng rồi cất tiếng khá trịnh trọng, thứ trịnh trọng mà không ai nghĩ rằng lại có thể có được ở nó:

        - Anh em... ngày mai đại ca đi rồi. Những ngày ở đây, đại ca đã sống hết lòng vì anh em. Anh em có kẻ ghét người yêu, bản thân tôi cũng lúc yêu lúc ghét, có lúc muốn trả thù đâm dao đập gậy nhưng rồi anh em vẫn là anh em. Thôi, đếch dài dòng nữa, tất cả uống hết can rượu này, uống thật say để chúc đại ca ra tù gặp được nhiều điều may và đừng quên những thằng em khốn khổ đang còn ở lại.

        Rượu uống tràn cung mây. Hai chục anh em mà đi ngọt 15 lít rượu sắn khét ngòm chưa đầy hai tiếng. Rượu chia tay của tù không uống bằng ly mà uống bằng bát. Lời chia tay của tù không văn hoa mỹ miều nhưng lại ục ra từ gan ruột. Phải uống gấp bốn, gấp năm người khác nhưng tôi lại hoàn toàn tỉnh, càng uống càng tỉnh, thế mới khốn nạn, giá như thi thoảng cũng say bí tỉ được một chút thì cuộc đời này có phải bớt nặng đi được phần nào không.

        Khi tất cả đã nằm dài ra, bê bết như một bãi tử thi, trừ thằng Thư, hình như từ đầu tôi để ý nó không đụng một giọt rượu nào, chỉ nhìn, tôi vục mặt vào sô nước lạnh lúc lâu rồi một mình lặng lẽ đi về phía nhà trạm xá. Khuya. Trong nhà tối thui. Gió se lạnh. Yên ắng tuyệt đối. Tưởng như nghe được cả tiếng trở mình nồng nàn, tiếng thở rên đứt quãng của ai trong đó. Làm gì có vẫn chỉ là tiếng gió vô nghĩa và vô định thổi dọc sườn đồi. Tôi tha thẩn đi ra sau nhà. Cái buồng tắm hôm nào ấm nồng, nôn nao là thế mà giờ đây nhìn nó cứ lạnh lẽo, tối thui như cái nhà mồ. Cái nhà mồ đã chôn sống chuyện tình hoang dã một đêm, chôn sống cả lòng kiêu hãnh của một thằng đàn ông man rợ vào vòng lao lý tủi nhục.

        Tạm biệt em... Tạm biệt bà trạm trưởng! Tôi đi đây, đi ra khỏi nhà tù đây. Không hiểu rồi mai mốt cái thân tôi có phải bị điệu cổ vào đây nữa không, tôi không biết, không rõ nhưng có điều chắc chắn rằng, tôi sẽ phải là một thằng người khác, một thằng người có thể nhìn ngang bằng, nói năng sòng phẳng trước mặt em. Cám ơn em! Cám ơn bà trạm trưởng, bằng chính sự dâng hiến vụng dại, ấm nóng, ẩm ướt đến đê mê, cuồng nhiệt của bà, và cả bằng sự xúc phạm không tự biết của bà, bà đã tháo tung trong tôi khá nhiều điều mà trước đó thú thực tôi chưa hề nghĩ đến. Cám ơn!

        Chợt có tiếng thở nhẹ đằng sau, tôi giật mình quay lại, tưởng con chồn hoang nào lại hoá ra là cái nhìn vẫn thật lạ của thằng Thư. Tự nhiên tôi nặng giọng như bị quấy rầy không đúng lúc:

        - Thư, chú lên đây làm gì?

        - Em... em nghĩ anh đang buồn, đang cần có người tâm sự.

        - Cần! Rất cần nhưng không phải là chú.

        Đôi mắt nó nhìn xuống, tiếng nói buồn như khóc vang lên:

        - Sắp... xa rồi mà sao anh vẫn cứ nặng lời thế?

        Bỗng thấy lòng mình chùng rịn, tôi khoác lấy vai mảnh như vai con gái của nó rồi cùng đi trở lại:

        - Ở lại cùng với thằng Cộ thay anh bảo ban anh em làm ăn cho tốt nhé! Đừng để thằng nào sơ xảy bị gia hạn thêm. Ra, nhớ tìm anh. Hình như em cũng sắp rồi phải không?

        - Dạ, còn bốn tháng nữa. Anh đi mạnh khoẻ, có gì nhớ nhắn tin cho tụi em và... chỉ cầu mong cho anh không bao giờ phải trở lại nơi này nữa.

        Quái quỷ! Nó nói thật lòng mà nghe như có điềm báo trước rất khó lọt lỗ tai. Sáng hôm sau tôi lên chào ban giám thị. Chỉ có ông phó ở nhà cùng với con chó khổng lồ lúc nào cũng túc trực ở bên cạnh. Mắt chó thì dữ, mắt người lại hiền. Giọng nói cũng hiền, hay chỉ hiền trong lúc này thôi:

        - Tôi quý cái tính khí của cậu. Hình như đã từng là lính, thằng nào cũng nhuốm cái tính khí đó cả. Đáng lẽ đời cậu đã khá hơn rất nhiều nếu như trong máu cậu không có chất yêng hùng, nổi loạn. Nhưng không sao, sông có khúc người có lúc, chỉ khuyên cậu một lần đã ra là rộng cẳng mà bước. Cái án tù giống như cái án nghiện, không qua nổi nó là nó sẽ vật trở lại nặng hơn, rõ chửa?

        - Rõ, thưa cán bộ!

        Vẫn cái giọng thằng Thư? Sao ấy nhỉ? Hay là cái số mình rồi sẽ có ngày trở lại thật? Kệ! Đến đâu hay đến đó, cuộc đời dâu bể biết đâu mà lường sau trước, hèn người đi. Chỉ có điều, khi bước ra khỏi cổng, ngập mình trong bầu không khí tự do thơm phức, nhìn trở lại tôi bỗng thấy lòng mình rưng rưng. Rưng rưng với ngay cả cái nơi đã giam giữ tù đày mình thì quả tình là lạ. Tất nhiên cái lạ đó không chỉ thu hẹp trong hình ảnh em, người trạm trưởng tên Thôn.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21760


« Trả lời #35 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 06:33:46 PM »


*

        Mười sáu ngày sau thì con Nết ra đi.

        Suốt mười sáu ngày ấy lúc nào tôi cũng ở cạnh nó. Ngày tôi ngồi bóp chân bóp tay cho nó, kể cho nó nghe đủ thứ chuyện linh tinh mà đến chính tôi cũng không hiểu mình đã kể những chuyện gì nữa, miễn là cho nó đỡ đau, đỡ buồn. Đêm tôi trải chiếu nằm ngay dưới đất, cạnh giường nó để đề phòng những lúc nó lên cơn co giật. Sợ tôi vất vả, dù đau đớn thế nào nó cũng cắn răng nén chịu, chỉ thấy tấm thân gầy guộc của nó lúc lúc lại dướn căng lên như đang bất lực chống trọi với thần chết. Mấy ngày cuối cùng đau quá, nó nài nỉ tôi nếu thương nó thì làm sao cho nó được chết nhanh đi. Tôi ôm nó vào lòng muốn khóc mà không khóc được. Người tôi rộc rạc đi. Mẹ tôi còn rộc rạc hơn. Bố tôi vẫn lầm lỳ ngồi như ụ mối ở nhà ngoài, cơm không ăn chỉ uống rượu, lâu lâu lại hộc lên một tiếng như cái chuyện này là do lỗi của bố. Đêm cuối cùng, nó bỗng tươi tỉnh hắn. Cầm tay tôi nó nói:

        - Em thương bố mẹ, thương anh Hùng lắm... Nếu em đi xa rồi anh phải hứa với em là đêm ngủ... không được tắt đèn để... để em còn biết đường trở về. Cả hứa là anh không được làm gì cho bố mẹ buồn nữa. Sau này lấy vợ, nếu đẻ con gái thì nhớ đặt tên em. Như... như thế coi như em vẫn ở nhà...

        Gà gáy canh ba thì nó tắt thở. Tắt đúng vào cái lúc mệt quá tôi vừa chợp đi vài phút. Nó muốn trốn tôi để đi. Nhưng làm sao có thể trốn được cái hòn đá tảng về mặc cảm tội lỗi đang đè nặng lên toàn bộ tâm hồn tôi. Vì nó, tôi đi lính, vì nó tôi đã là một người lính không ra gì, và cũng vì nó mà tôi phạm tội đi tù. Tất cả chỉ vì tôi muốn có tiền để chữa chạy cho nó nhưng rồi cũng tất cả đều đã trở thành vô ích, vô vị. Tôi hận tôi, hận nó, hận đời.

        Sau khi đưa em ra đồng, tôi đã nằm dầm sương bên mồ nó, một nấm mồ trinh nữ thống khổ và tức tưởi suốt cả đêm. Lúc đó tôi mới khóc, khóc thoả thuê, khóc lặng lẽ, khóc cho mình, khóc cho nó, khóc giữa thiên nhiên giữa đất trời thăm thẳm. Nết ơi! Tha thứ cho anh. Tại anh. Chỉ tại anh. Anh kém cỏi, anh đớn hèn, anh đã không cứu được em. Tất cả chỉ vì anh nghèo quá, nhà mình nghèo quá, con người đối xử với con người dửng dưng bạc bẽo quá mà em đến nỗi phải chết oan. Tiền! Đồng tiền là cái quái quỷ gì mà nó gây khổ cho con người đến thế? Đã thế, anh xin thề trước vong linh em là bằng giá nào anh cũng phải có tiền, rất nhiều tiền, có tiền càng nhanh càng tốt, kể cả nếu cần anh sẽ giẫm đạp không thương tiếc lên cuộc đời hỗn mang, chó chết này...

        Rạng sáng. Da trời nhờn nhợt như da người chết trôi, như da con em tôi trước lúc cho vào quan tài. Tôi sẽ còn ngồi nữa, ngồi cho đến khi sáng hẵn nếu như lúc đó không có bước chân giẫm lên cỏ lại gần. Chân ai? Người hay ma? Hay bước chân em tôi hiện hồn? Trả lời tôi là một tiếng nói ướt đầm sương đêm, tiếng nói con gái:

        - Anh... em đến thắp hương cho Nết.

        Tôi nhợn người. Tiếng nói của Cái nhìn! Cái nhìn lúc này thật khác. Cao ráo, sang trọng, xa cách, quý phái như một thương gia thành đạt. Và xa xa phía sau là một chiếc xe con cũng sang trọng không kém đang đỗ bên vệ đường. Giá vào lúc khác sự có mặt bất ngờ của cô ta sẽ đem lại cho tôi đôi chút xúc động đấy, thậm chí có thể sẽ ôm nghiến, đè ngửa ngay cô ta ra trên cỏ ướt nhưng tôi vẫn ngồi im, lừ lừ nhìn như thể đang nhìn về một biểu tượng hôi hám của đồng tiền, một biểu tượng tanh tưởi của sức mạnh vật chất. Nhưng dầu sao nghĩa tử là nghĩa tận...

        - Tùy!

        Tôi nói và đứng dậy, phủi quần bước thẳng về nhà.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21760


« Trả lời #36 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 06:34:42 PM »


*

        Hết ba ngày hương, còn bao nhiêu tiền trong túi, kể cả chiếc đồng hồ kỷ niệm đeo tay, tôi dốc tất cả ra để lại cho mẹ rồi lạy mẹ ba lạy, tôi quyết định lên đường. Mẹ ngước đôi mắt trũng sâu nhìn tôi:

        - Đi đâu? Mày đi thế vẫn chưa đủ ư con? Thôi, ở nhà với mẹ, rau cháo có mẹ có con, mẹ chỉ còn mình mày...

        - Mẹ để con đi. Con không thể sống mãi thế này được nữa. Con nhất định sẽ mang tiền về cho mẹ.

        - Không, mẹ không cần tiền, mẹ chỉ cần...

        Tôi vùng người đi ra cổng vì nếu nán lại thêm chút nữa, chắc tôi sẽ không tài nào bước nổi.

        Ra đến đường cái quan ngập mình trong nắng gió thiên nhiên rồi tôi mới ngơ ngác cả người. Ờ, giờ mình đi đâu nhỉ, đi hướng nào đây, khi trong túi chỉ còn độc có vài chục ngàn đồng bọ? Hình ảnh và câu nói chân tình của ông Khâm đặc công rừng Sác hiện lên. Đi tìm ông ấy thử xem, biết đâu ông ta có thể giúp được chút gì chăng? Nhưng khốn khổ, có thể giúp gì một khi ông ta chắc cũng như mình, đã làm thằng tù ra với đời là đều chịu cảnh cơ nhỡ, bẽ bàng hết, có khi lại xô nhau vào chỗ khó. Hay lên rừng chặt cây đốn gỗ làm thằng tiều phu quanh năm vận khố vậy? Nhưng rừng nào? Gỗ ở đâu trong khi thiên hạ đang rùng rùng bỏ rừng xuống ruộng vì cửa rừng bị phong toả gắt gao hết cả rồi. Hay là lại xuôi Hà Nội? Ở đó dù sao cũng còn có ruột thịt, cứ tá túc tạm cái đã rồi từ từ tính sau. Có thể mò ra bến xe bến tàu bến cảng bốc vác, làm cửu vạn? Không, cái nghề khốn khổ này may lắm chỉ đủ cơm hốc vào mồm. Vả lại bà ngoại cũng yếu lắm rồi, yếu đến nỗi không còn đủ sức lên đưa cháu về với tiên tổ, không khéo lại làm bà khổ thêm. Hay là xuôi Nam đi Sài Gòn? Ai cũng kháo đất đó dễ làm ăn? Nhưng Sài Gòn có khác gì Hà Nội, nơi hội tụ của đủ loại dân tứ chiếng, không vây cánh, không bè đảng, không đồng tiền thì có mà bốc cứt.

        Thế thì làm gì, làm gì, làm gì, hả? Tôi muốn gào lên giữa trời xanh. Đất rộng trời cao dường này mà cái thằng tôi sức vóc là thế mà lại chịu cứng cựa ư? Đúng lúc ấy câu nói của thằng Khánh Tây đột nhiên chớp sáng khiến tôi nóng ran cả người, ừ nhỉ? Tại sao mình không nghĩ ngay đến nó nhỉ? Nó đã chả bảo mình tới đây sẽ đi đào vàng là gì? Vàng! Vàng! Vàng! Ba tiếng đó vang lên trong đầu tôi như ba phát pháo hoa tung toé cả trời.

        Tôi liền phóng đến nhà nó ở bên kia sông. Để rổi ngẩn ngơ đứng trước một toà nhà ba tầng quét ve váng cao sừng sững, có vườn cây ăn quả xum xuê bao quanh. Trong nhà vắng tanh, thay vào đó là một chú chó khổng lồ, khổng lồ và lạ mắt hơn cả chú quân khuyển hung thần của ông phó giám thị. Hỏi, bà hàng xóm bán tạp hoá nhà bên canh bảo cậu Khánh vẫn đang ở bãi vàng, còn cha mẹ và mấy đứa em cậu ấy đi Sài Gòn chơi rồi. Đi Sài Gòn chơi! Một cụm từ lạ lẫm làm sao với một vùng đất chó ăn đá gà ăn sỏi như vùng đất quê tôi. Vàng đấy. Chắc là vàng đây. Chỉ có thể là vàng thôi. Vàng đã thổi cho kiếp nghèo hèn một bước lên ông. Tôi hỏi bãi vàng nào, thím ơi? Bãi Na Rì. Bà bán quán trả lời.

        Na Rì! Bãi vàng Na Rì! Một cái tên thoạt nghe đã thấy mùi vị sơn cước xa xôi, đã thấy cái bóng đáng rờn rợn của một vùng lam sơn chướng khí, một vùng rừng thiêng nước độc. Na Rì. Nào, ta đi lên Na Rì! Còn chờ đợi gì nữa, hành quân!

        Hoá ra trên xe đi Na Rì có rất đông người. Người ngồi không hết, người đứng cũng không đủ. Chật ních. Ngả nghiêng. Dồn cục. Va quệt. Sặc sụa mùi hôi nách, mùi tóc tai lâu ngày không gội. Mà lại toàn những người mang khuôn mặt hầm hầm, đen sần, khắc khổ cả. Những khuôn mặt đào vàng.

        Gã bán vé đến gần, giọng khê khàn như thể phải quang quác nhiều quá:

        - Ê! Vé Na Rì mười ngàn, ai chưa mua, mua đi!

        Cồn lên những tiếng nói còn khê khàn hơn:

        - Làm gì mà những mười? Tuần trước mới có bảy, đừng bắt chẹt nhau quá, ông tài ơi!

        - Trước khác, giờ khác, ai không đi thì xuống!

        Chả một ai dám xuống. Đường lên ngược một ngày có một chuyến thậm chí hai ngày, xuống là lỡ cỡ hết. Gã đã đến gần chỗ tôi. Cái miệng râu ria lởm chởm nồng nặc mùi cháo lòng hành tỏi phả vào giữa mặt tôi. Tôi quay đi. Bỏ mẹ, phải làm gì bây giờ. Chả lẽ lại xuống? Xuống rồi bao giờ mới đi được với ba đồng bạc rách này? Vậy chỉ còn cách chơi bài cùn theo đúng câu dạy truyền kiếp của ông bà: Mềm nắn rắn buông.

        - Vé? - Gã hỏi lạnh ngắt.

        - Vé gì? - Tôi còn lạnh hơn.

        - Ơ hay! Vé xe chứ còn vé gì nữa. Cậu dở người à?

        - Không có.

        - Không có thì mua. Mười, đưa đây.

        - Chỉ có một thôi.

        - Một? Cậu đùa với tôi chắc?

        - Tôi không đùa và nói chung tôi đếch khoái đùa. Nếu ông cũng như tôi, một thằng vừa ra tù vì tội giết người (Tôi nhấn mạnh hai tiếng này) thì chắc ông có được một ngàn đã là quá phúc rồi, đúng không?

        - Gã trợn mắt nhìn tôi. Mọi người trong xe cũng quay lại trợn mắt nhìn tôi. Còn tôi lại nhìn đi nơi khác, mặt vẫn lạnh tanh như cá chết. Một tiếng còi xe vang lên. Gã quay lại. Khuôn mặt của lái xe hiện ra ở kính chiếu hậu. Khuồn mặt ấy khẽ lắc lắc. Gã hiểu và nói vớt một câu chả đâu vào đâu:

        - Tù, tù... Tù ai cũng như ông thì cánh lái xe có mà đói rã họng. Năm thì năm, đưa đây! Nào, người khác, còn ai chưa mua vé không?

        Thế là xong. Xong một cách tủi nhục, nặng nề nhưng vẫn là xong. Sau này nằm nghĩ lại tôi mới chợt giật mình: Phải chăng hành động gần như đi lậu xe một cách trắng trợn ấy đã báo trước một chuỗi những hành vi trắng trợn hàng ngàn lần hơn của tôi về sau?
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21760


« Trả lời #37 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 06:38:56 PM »

       
10

       
        Gọi là Na Rì nhưng vàng bạc đâu có nằm chình ình ở ngay huyện lỵ. Nghe nói nó nằm sâu hút trong ruột đất ở tít mãi tận trên triền núi cao cách đây tới bốn, năm chục cây số mà điểm nhiều vàng nhất cũng là điểm ác liệt ít ai dám đến nhất là xã Kim Hỷ kia. Kim Hỷ! Cái tên như cưới xin như ăn hỏi rộn ràng ấy mà lại là ác liệt à? Kim Hỷ! Kim là vàng, cái tên có tự bao giờ, từ ngày xửa ngày xưa hay mới có từ thời Pháp, mới có gần đây? Kệ! Đã cất công đến đây tôi phải lao vào đúng cái rốn của nó, lao vào trung tâm cơn bão, vào trung tâm bạc vàng. Còn ác liệt ư? Cuộc đời đã dạy cho tôi hiểu rằng, mọi sự thành công đều là bạn đồng hành với ác liệt, độ ác liệt càng nhiều mức đổi đời, lật đời càng có cơ.

        Và trên miệng mọi người, cái khái niệm ác liệt đó luôn gắn liền đến hình ảnh một nhân vật có biệt danh Thần Chết, hắn chính là bưởng trưởng, là thủ lĩnh, là hung thần, là ông vua bãi vàng của cả vùng này. Ông vua ấy, như lời đồn thổi, ngoài sự thiết lập một cơ chế đào bới hết sức nghiêm ngặt, thậm chí là phát xít, độc tài độc địa trong bãi ra, ngài còn thỉnh thoảng cưỡi ngựa, giắt súng, cắp theo cô người tình đẹp man dại kiểu Di Gan đi xuống huyện, đi sâu vào tất cả các bản làng để bắt lính, để chiêu mộ nhân công giá rẻ về tập trung thành thần dân dưới trướng của mình và cả để đánh bài đánh bạc.

        Nghe vậy tôi thoáng nghĩ đến thân phận thằng Khánh Tây. Liệu nó, với tính cách công tử, mềm yếu, thích cầu an ấy nó có là một trong số những thần dân ngoan ngoãn ấy không hay là nó lại dạt đến một vùng vỉa nào khác yên lành hơn để tránh va đập. Tôi có hỏi một vài người từ trong bãi ra hay từ ngoài vào về cái tên nó nhưng chả ai biết cả. Người ta bảo tên Khánh thì nhiều, Khánh râu, Khánh đồng cô, Khánh bẩn, Khánh ghẻ, Khánh tự sướng... thôi thì đủ các loại Khánh nhưng Khánh Tây thì chưa hề nghe nói bao giờ. Thôi, kệ xác nó. Gặp được thì vui mà không gặp, càng dễ ngọ nguậy. Đã vác mặt đến cái xứ nửa giang hồ nửa thảo khấu này, bù khú thân quen nhăng cuội làm gì, có khi rách chuyện.

        Nắm tình hình nửa ngày, nghỉ ngơi thêm nửa ngày nữa, tất nhiên là chỉ uống nước lã và gặm mấy mẩu bánh mỳ cầm hơi, sáng hôm sau tôi nhảy xe ôm vượt đoạn đường 40 cây số cheo leo lên thẳng Kim Hỷ. Nhưng tôi lấy tiền đâu để đi trong khi người ta mách với tôi rằng, giá xe lên đến đó không hề rẻ, phải tới sáu chục ngàn hoặc hơn. Được thôi, tôi lẩn mẩn hỏi thăm và lọ mọ tìm đến tận nhà một bác xe ôm trung tuổi. Hai vợ chồng ông đang lễ mễ khuân gạch từ ngoài đường vào sân cách khoảng ba chục thước lên dốc chắc là để chuẩn bị sửa nhà cho con cái đi lấy chồng lấy vợ gì đó. Đống gạch to lù lù, phải tới hơn ngàn viên, toàn gạch xỉ nặng oằn, kiểu này đến hết đêm cũng chưa chắc đã xong. Khi đến đây là tôi định thương lượng kiểu khác, tỷ như ghi nợ rồi trả sau, trả cả lãi hoặc cắm mặt mượn tạm của một thần dân tốt bụng nào đó trên ấy rồi lấy sức làm bù lại sau nhưng đống gạch kia đã khiến cho tôi nhẹ cả người. Không nói không rằng, hệt cái thằng nghiện làm phúc, để mặc cho hai vợ chồng ngơ ngác đứng nhìn, tôi cởi áo xông vào ngay. Sức ông chồng một lần cùng lắm là năm viên, một mình tôi chơi cả hai chục viên, chơi vượt mặt, chơi ào ào, chơi với tốc độ chóng mặt. Đã đôi lần hai vợ chồng định ngăn tôi lại hỏi nọ hỏi kia gì đó nhưng tôi cứ phớt lờ, chồng gạch trên tay còn xếp cao hơn. Nhoáng cái, đống gạch đã lùn đi quá nửa, Nghỉ một lát uống nước, tôi nhảy vào đợt hai, mãnh liệt hơn, dồn dập hơn. Đã lâu lắm rổị tôi mới lại có một buổi được phơi bày thoả thuê sức mạnh cơ bắp thế này. Phơi đến đâu, trong lòng thoáng nhẹ đi đến đó, thoáng nhẹ lạ kỳ ngay cả sự mất mát ghẻ ghớm vừa xảy ra.

        Nhọ mặt người một lúc thì đống gạch đã đựợc chuyển xong. Xách quần áo xuống con sụối mát rượi sau nhà vẫy vùng một lát, trở lại thì mâm cơm thơm nồng đã đựợc bà vợ dọn ra. Có cá kho, rạu xào, bí lụộc, muối vừng, ớt cay... thế là đủ thành một đại tiệc đối với cái bụng đang đói mềm của tôi rồi. Nể ông chủ chiêu một chén rượu, vẫn không nói không rằng, tôi đánh một lèo hết gọn năm bát cơm gạo nương đầy có ngọn- Xong, gạt đũa qua miệng, tôi mới cười:

        - Cám ơn bố mẹ! Chưa bao gịờ con được ăn một bữa ngon khủng khiếp như thế này. Bây giờ bố mẹ có bảo con chết ngay con cũng chết, đã đời rồi.

        Thế là xong! Chuyến xe ôm lên núi sáng mai coi như không có vấn đề gì. Tôi nhẩm tính, khốn nạn, có lẽ từ bây giờ trở đi tôi bắt đầu phải để bụng đến ba cái chuyện tính toán hết sực tẹp nhẹp mà tôi từ bé vốn đã rất khinh rồi, giá xe ôm sáu chục, bữa cơm cứ cho là hai chục đi, vị chi mới là tám chục mà công khuân gạch của tôi bỏ rẻ chí ít cũng phải một trăm, trên trăm, vậy coi như huề, tuy có thiệt một tý nhưng mà lại có chỗ đi lại về sau. Khởi đầu chặng đường gió bụi vậy cũng gọi là tạm ổn. Ô kê? (ơ hay, tôi nhiễm cái ô kê ngoại ngữ của thằng Khánh chết bầm từ lúc nào thế này?)
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21760


« Trả lời #38 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 06:39:29 PM »


        Hoá ra ông xe ôm này cũng là người hay chuyện. Ông tên là Thuẫn, vốn cũng là lính về nghỉ, sao chỗ nào cũng thấy lính đã về nghỉ thế không biết, lính trắc thủ pháo binh thời đánh Mỹ ở chiến trường miền Nam đàng hoàng. Bằng một chất giọng rạch ròi hơn bất cứ một hướng dẫn viên du lịch hay cán bộ thông tin văn hoá nào, vừa cầm lái một cách thiện nghệ, ông vừa rỉ rả kể cho tôi về cái bãi đất chứa vàng mà chúng tôi đang ngoằn ngoèo, xiêu đảo băm tới.

        - Cái bãi vàng này có từ thời Pháp, chính người Pháp đã tìm ra, khai thác nó đầu tiên và sẽ vét bằng sạch nếu như họ không thất thủ ở Điện Biên phải rút về nước. Rồi sau đó là đạn bom, ly tán, loạn lạc, người ta cũng quên đi. Mãi cách đây mấy năm không hiểu sao nó lại rộ lên, một đồn mười, mười đồn trăm, ai cũng cho đây là miền đất hứa, là lộc của trời, thiên hạ từ khắp mọi nơi kéo về thi nhau đào bới làm sạt đi cả một khoảng rừng rộng mấy trăm héc ta, nhìn xót lắm!

        - Thế... thế trữ lượng vàng còn nhiều không ạ?

        - Không rõ nhưng chắc là nhiều thì người mới đổ về hết lớp này đến lớp khác đông đảo thế chứ!

        - Bác nói đông, vậy đông là chừng bao nhiêu?

        - Đến thì rõ, nhưng ít nhất cũng phải bằng cả một quân đoàn.

        - Quân đoàn? Tức là trên dăm bảy ngàn người! Vậy không hiểu họ ăn ở như thế nào? Ốm đau bệnh tật ra sao?

        - Khắc đi khắc biết, hỏi, trả lời không hết đâu. Lên nhiều chết nhiều, có gì mà hỏi.

        Tự nhiên ông như gắt với tôi. Biết vậy, tôi im mồm không hỏi nữa. Xe đã leo được quá nửa đường. Không khí có vẻ lạnh hơn và đường càng khó đi hơn, có đoạn máy phải gài số một mà xe vẫn gặc gừ muốn trôi tuột trở lại. Có đoạn tôi phải nhảy xuống đẩy một thôi dài. Hết đẩy, cả xe cả người đều oải ra, muốn tắc thở.

        - Quá đường lên trời! - Tôi càu nhàu.

        - Lên trời còn dễ. Hôm nọ trời mưa, đường trơn, có mấy xe non tay lái lao cả người lẫn xe xuống vực.

        - Thế có tìm ra không ạ?

        - Ai tìm? Đến ngay như cái việc mấy ông chính quyền thỉnh thoảng phải cử người lên bãi xem dân tình sống chết ra sao mà cũng đâu có lên. Chỉ ngồi ở dưới thu tô do các bưởng trưởng tháng tháng cống về thôi. Chính vì thế mà người ta gọi các bãi vàng là địa ngục trần gian, ai chết ai sống mặc ai, nó giống như một vương quốc tự trị tách rời khỏi xã hội này.

        Lặc lè bon thêm được một đoạn nữa đã thấy có rất nhiều những bóng người lẩn khuất qua lại ở những vạt đất lở loét, đỏ tươi như vừa có hàng loạt bom tấn bom tạ dội xuống. Dưới cái lở loét đó là một con nước chảy lững lờ, cũng đỏ quạch mà khó có thể gọi đó là sông hay suối. Và hai bên bờ nước, người ở đâu mà vẫn ùn ra đông nghịt, kéo dài miên man không dứt như cả nước làm cuộc hành hương, trảy hội về đây.

        - Có thấy con sông kia không? - Ông hỏi.

        - Dạ, có!

        - Có thấy người ta đang lố nhố trên bờ kia không? - Ông hỏi tiếp đúng kiểu hỏi sát sạt của dân trinh sát pháo binh và không cần trả lời - Họ đang đãi vàng đấy. Vàng đãi ven sông là dân loại 2, gọi là làng Tòi, các làng Tòi nối đuôi nhau kéo dài hàng chục cây số, chuyên kiếm sống vòng ngoài, dân loại 1 trấn giữ vòng trong đào vàng trên bãi gọi là trong Lũng, có phân biệt cả đấy.

        - Vậy trong Lũng có một bưởng trưởng hay nhiều bưởng trưởng ạ?

        - Nhiều. Mỗi bưởng cát cứ một vùng có luật lệ riêng, có quy chế riêng, có cả đội quân vũ trang riêng nhưng vẫn có một bưởng bao trùm lên tất cả.

        - Như cái tay mà người ta hay gọi là Thần Chết ấy phải không ạ?

        - Tùy- Hôm nay là thằng này nhưng chỉ qua một đêm có khi lại là đứa khác. Triền miên xảy ra tranh chấp, rình rập, thôn tính, chơi nhau, gài bẫy nhau, hạ sát nhau, đủ cả.

        - Cứ nhự bác nói thì đây đích thị là chiến tranh một mất một còn Chứ đâu phải là thiên đường, là miền đất hứa?

        - Chiến tranh thấm gì. Chiến tranh còn có luật, ở đây là vô luật, là luật rừng, mạnh được yếu thua. Mà sao cậu hỏi lắm thế? Cậu tính làm phóng viên à? Ấy, tháng trước cũng có mấy phóng viên lên đây định viết lách gì đó nhưng hai ngày saụ lại gần như bị xách cổ trở về, hỏi cái gì cũng: “Kinh, kinh quá!”

        Tôi chút nữa bật cười. Ông trách tôi lắm mồm mà ông còn lắm hơn nhiều như thể không nói ra là không chịu được. Và chỉ ít phút sau, cái không chịu được ấy ở ông đã được chính ông giải đáp:

        - Sắp tới rồi. Người khác tôi kệ nhưng riêng cậu tôi thật lòng muốn khuyên một câu: đây thật sự chỉ là một sới bạc phúc ít hoạ nhiều, của thiên trả địa, không ai đổi đời đựợc bằng ba cái trò này đâu. Đất đai ông bà thiêng lắm. Cho nên cậu phải nhanh chóng rời khỏi nó càrng nhanh càng tốt.

        - Cháu cám ơn bác.

        - Đừng cám ơn! Và cũng đừng có cái kiểu cười khinh khi, phớt đời như thế với tôi. Tất cả những điều tôi nói vừa rồi là nhân danh một thằng lính già, một thằng đã từng có thời làm bưởng trưởng khét tiếng ở đây rồi cuộc đời nó vả cho vỡ mặt đành phải giải nghệ. Thôi cậu xuống đi bộ đi, hết cái dốc kia là đến. Nó thuộc về khu vực bản Than. Tôi về.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 21760


« Trả lời #39 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 06:41:00 PM »


*

        Tên là bản Than nhưng đất lại đỏ lòm. Người cũng đỏ lòm. Người, miên man là người. Đất, miên man là đất. Đất và người trộn ngào vào nhau. Người chui xuống đất như hằng hà chuột cống. Đất đùn lên tựa ngàn ngàn nham thạch. Lỗ chỗ, hầm hào, ngang dọc, cao thấp, nơi khô nơi nhão. Người cũng nhão. Đất thở hầm hập. Người cũng thở đứt quãng, cả thung lũng nhão nhoẹt, ngổn ngang như một đại công trường, một đại chiến dịch, mê cuồng, thầm lặng, thẳng căng...

        Đang ngơ ngác, một tiếng quát quất thẳng vào gáy lạnh buốt:

        - Ê, thằng kia, đi đâu?

        Quay lại. Hiện trước mặt là hai gã một cao một lùn, mũ phớt, áo đạn, sắt thép trên tay, kính râm kính mát, râu cằm ria mép, da dẻ sần sùi như vừa chui từ lòng đất trồi lên. Tôi dịu giọng và nói chung tôi xác định đã vào đến đây là trứơc hết phải tự dần cho mềm cái tính khí của mình đi:

        - Thưa, tôi đi đào vàng.

        - Tốt! Một mình hay đi với ai? - Gã cao hỏi.

        - Dạ, một mình.

        - Tốt! (Lại tốt! Trời, sao giống cái cách nói tốt tốt của mấy ông quan dưới huyện thế?) Lính bưởng nào?

        - Thưa, mới đến nên chưa thuộc về bưởng nào cả ạ.

        - Chào mừng công dân mới nhập cư! - Đến lượt gã thấp, người thì thấp nhưng giọng nói lại cao chói lói như còi tàu - Tiền bãi lộ đâu?

        - Bãi... bãi lộ là gì ạ?

        - Dưới đường có mãi lộ, trên này là bãi lộ, hiểu chưa, ngu!

        Tý nữa thì tôi cho nó một đá vào giữa mồm nhưng kìm lại kịp, giọng càng bún:

        - Dạ, em đến lần đầu không biết, xin hai anh bỏ qua, mai mốt đào được, em sẽ nộp ạ!

        - Mẹ! - Gã cao nhưng giọng lại đục trầm - Chờ mày nộp được thì chúng ông đã ra bã rồi. Nôn! Có nôn ra không? Không, xéo, kẻo các bố mày lại ngứa mắt bây giờ!

        Mắt bọn này đúng là đang có vẻ ngứa thật, hấp ha hấp háy đến sợ. Cái sự ngứa đó lây lan cả sang tôi, nó không lan vào mắt mà lại lan vào tay mới chán chứ. Nào, đủ rồi đấy mấy thằng bọ con nhé, ta làm quen với nhau một chút, nào!

        Tôi định tung ra một chưởng đủ cho hai thằng cao thấp kia biết thế nào là lễ độ đối với khách thì một tiếng nói nam trung, như thể là sự kết hợp tự nhiên giữa giọng hai gã cao và thấp chợt vang lên:

        - Hai chú, không được hỗn!

        Tiếng nói rơi xuống từ lưng ngựa. Tôi nhìn lên: Chết cha rồi, chả thằng Thần Chết kia thì là thằng nào? Ngựa, mũ phớt rộng vành nghiêng lệch, giày Bot-đờ-xô dán mác USA, áo quần rằn ri, hai trái tạc đạn da láng cũng nhãn hiệu USD giắt lưng, ba toong trên tay, kiếng đen, râu quai nón... trông như Cao bổi Tếch-zát, lại giống tên trùm thuốc phiện miệt Tam giác vàng trong phim hành động Mỹ.

        Tiếng quát đầy uy lực, chỉ mới nghe thôi, hai thằng có kích thước đối lập đã chuồn nhanh như cáo. Thần Chết làm một cú tung mình rất điệu xuống đất, bước đến trước tôi. Chú ngựa vừa thỏ khè khụt vừa bồn chồn gõ móng làm nhạc đệm cho mỗi bước đi của chủ. Bất giác tôi hơi dướn người trong tư thế đón đợi. Cùng lắm là lại một tiếng quát nữa hoặc một cú tát tai, cú đá móc, cú bạt phải chứ gì. Tốt thôi, cứ thử xem, thằng cao bồi giả cầy kia! Nhưng thay vì tất cả những cú đó lại là một bàn tay có những ngón trắng hồng đeo đầy nhẫn có nạm đá đỏ đá xanh lập loè chìa ra:

        - Chào anh bạn! Cuối cùng lại châu về hợp phố, vậy mà cứ cao đạo.

        Tôi chớp mắt. Có cái gì ngờ ngợ trong giọng nói hơi uốn éo đó.

        - Làm gì mà trớn mắt lên thế? Chưa nhận ra nhau à?

        Hắn lột mũ, tháo kính, cười, cái cười đểu đểu, dâm tình không lẫn vào đâu được. Thằng Khánh, Khánh Tây. Cuộc đời nhào nặn thế nào mà chỉ có mấy năm, đang từ một thanh niên nhu nhược, đa cảm đa sầu hắn đã trở thành một hung thần, một ông vua bãi vàng lạnh lùng khét tiếng thế này?

        Định ôm chầm lấy nó nhưng không dám ôm, định bỗ bã mày tao với nó như ngày nào nhưng không dám mày tao. Chả gì giờ đây nó cũng đã là ông chủ chất ngất quyền uy một vùng, còn mình, zézo, nên xử cho phải lễ.

        Khánh dẫn tôi đi qua, nhảy qua rất nhiều hầm hào, hang hốc rồi dừng trước một căn lều bạt rộng dài hơn tất cả những túp lều thưng bằng giấy dầu tạm bợ, rúm ró khác nằm rảỉ rác ở xung quanh. Một tấm biển có hàng chữ viết bằng than cùng với bộ xương người bắt chéo đập chát vào mặt: “Không phận sự cấm vào!” Và dưới chữ là hai thằng to con ăn vận y si ông chủ đứng gườm gườm như thể sẵn sàng ăn tươi nuốt sống bất cứ ai bén mảng đến gần.

        - Tổng hành dinh, chỉ huy sở của tao đấy, được không?

        - Được!

        Tôi trả lời chiếu lệ nhưng khi chui hẳn người vào bên trong thì thấy đúng là được thật. Hai gian. Gian ngoài là bếp ăn nấu bằng ga, gian trong là phòng ngủ, giường Hồng Kông, máy giặt, điều hoà, ti vi cửa xếp, tủ rượu, bàn viết i nốc, dàn máy Sony... tóm lại là không thiếu thứ gì cho một căn phòng tiện nghi tân kỳ nếu không có một bát hương đang ngún khói ở góc lều để lấy lại cân bằng đông, tây. Sau lều là tiếng máy nổ đang rên nhè nhẹ làm công năng cung cấp điện có lẽ là suốt ngày đêm cho cái gọi là tổng hành dinh này.
Logged

Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM