Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 15 Tháng Mười Hai, 2019, 09:25:29 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Hùng Karô  (Đọc 10603 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 22000


« Trả lời #130 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 10:08:54 PM »


*

        Tối hôm đó tôi tìm đến nhà ông trưởng công an thị trấn để thăm bà vợ đang nằm liệt vì bệnh não. Cơ ngơi, tài sản của một sĩ quan công an vùng đá đỏ thế này là quá xoàng: nhà hai gian lợp ngói, nước phải lấy từ bể, Ti vi cửa kéo, xe máy tróc sơn, tủ giường gỗ dội... Ông đang ngồi bên bàn lúi húi ghi chép cái gì, quần Pyjama, may ô ba lỗ màu nước dưa, đôi gọng kính trễ xuống, râu cằm lởm chởm. Tôi đi đến đặt xuống đầu giường bà vợ mấy thang thuốc, nói:

        - Thuốc này em nhờ cắt tận bên Trùng Khánh nghe nói tốt lắm, anh chịu khó sắc cho chị uống.

        Ông giương đôi mục kính lên:

        - Cám ơn cậu nhưng lần này cậu phải để cho tôi trả tiền chứ lần nào cũng thế tôi ngại lắm. Lại còn cái sổ tiết kiệm cậu biếu bà nhà tôi nữa, tôi biết lấy gì trả cho cậu đây?

        - Đáng gì anh. Anh lo an ninh trật tự cho cả khu vực này, không nhờ có anh thì chúng em cũng vất, một chút lòng thành có gì phải bận lòng, anh.

        - Lần sau thì thôi nhé, nếu chú còn quý còn thương vợ chồng tôi.

        Tôi biết câu này ông nói thật mà nếu ở người khác thì chỉ là câu đãi bôi giả dối. Công an ở các vùng có đặc điểm kinh tế nhạy cảm khác tôi biết cứ một hai năm là lại bị đổi một lần vì không chịu được sự cám dỗ ma quỷ của đồng tiền, riêng ông đã trụ được tới cả chục năm hơn, vượt qua biết bao cạm bẫy, mua chuộc, nội một điều này thôi đã chứng tỏ ông liêm khiết tới cỡ nào. Cánh làm ăn chúng tôi thú thật là vừa phục ông lại vừa thương ông. Còn tôi từ ngày về đây chưa nhờ vả ông cái gì, và nói chung là cố mà không phải nhờ vả, phiền lắm, nếu thỉnh thoảng có đến thăm thì cũng xuất phát từ tấm lòng xen chút biết ơn vì ông đã để cho chúng tôi được yên thân kiếm tiền, không hạch sách, không gây khó dễ mặc dù muốn gây thì có vô số cái để gây.

        - Dạo này cậu làm ăn thế nào?

        - Cũng vậy vậy thôi anh.

        - Nghe bảo có một số người cũng đang muốn canh tranh, vô hiệu cậu?

        - Nếu vậy thì càng mừng, mình càng có điều kiện phấn đấu.

        - Nhưng cũng phải dè chừng, dân ở đây tứ chiếng, vì hám lợi họ chẳng từ một thủ đoạn nào đâu.

        - Vâng, em xin nghe anh.

        - Tôi biết cậu là người hiền lành, chí thú làm ăn, nếu tôi khuyên cậu phải luôn tỉnh táo tránh xa mọi tiêu cực đang giăng ra nhan nhản ở đây thì cũng không thừa.

        - Vâng, anh cứ tin ở em.

        - Thôi, cậu về đi, tôi còn có chút việc. Hôm qua lại có vụ đánh nhau chết người trên bãi, mệt quá!

        - Anh cho em gửi lời chào chị.

        Bước ra khỏi căn nhà tối tăm ẩm ướt ấy, tự nhiên tôi thấy đầu óc minh rã rời. Hoá ra trong cuộc sống được yêu mến, tin cậy không đúng như mình có lại khổ sở hơn là bị căm thù, nghi kỵ. Không hiểu rằng tới đây vì một lý do gì đó ông biết cái kẻ mà ông coi như người nhà ấy lại chính là một tên tội phạm, một tên cướp có vũ trang đang sống ngoài vòng pháp luật thì đôi mắt buồn buồn mệt mệt ẩn đằng sau cặp lánh cũ kỹ kia sẽ ra thế nào nhỉ? Một mặc cảm của sự lừa dối đùn nghẹn trong lồng ngưc tôi. Nhưng nằm lại không lâu. Tôi cũng bị đời bị người lừa quá nhiều rồi, chọn cách sống chân thật, không phụ lòng ai với tôi lúc này là một hành vi quá xa xỉ nếu không muốn nói là cực kỳ ngu xuẩn.

        Không đầy mười ngày sau, ba thằng ra mặt chống đối đó, thứ tự từng thằng một đã bị nhận những ngón đòn trừng trị tuỳ theo thái độ mất dạy nhiều hay ít mà chúng có ngủ mê cũng không tưởng tượng ra được.

        Thằng thứ nhất, thằng to ngang xăm mình lại trở thành nạn nhân của chính cái xăm mình to ngang ấy. Một đêm đi nhậu về không hiểu do say xỉn hay do cái gì mà cả xe cả người nó đã chúi xuống một cái hố sâu đầy đá dăm ở vệ đường. Cái hố này vốn đã có ở đó từ trước và nó cũng đã đi qua đi lại hàng trăm lần rồi mà đâu có sao. Sáng ra khi móc được nó lên, toàn thân nó chỉ còn là một đống máu me bèo nhèo, chân phải quặt vào chân trái, tay trái ẹo vào tay phải, cổ gẫy và cái càng xe cũng gẫy nốt. Khi đưa được nó vào trạm xá cấp cứu, bà y sĩ già vừa ngáp vừa làu bàu: “Ăn uống, nhậu nhẹt cho đầy diều vào để rồi làm khổ vợ con, đáng kiếp!” Rất may hay không may là nó chưa có vợ chứ có rồi, phen này con vợ nó cũng bỏ và nếu không bỏ thì cũng phải mất cả nửa năm chăm bẵm thuốc thang.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 22000


« Trả lời #131 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 10:09:24 PM »


        Thằng thứ hai, thằng mặt rỗ, tôi chơi nặng hơn.

        Điều tra biết được thằng này đang là con bạc nợ như chúa chổm nên không từ một sới bạc nào là nó không rúc ráy vào để mong kiếm chác gỡ lại. Thì cái sới đó đây, toàn chơi lớn nhưng vẻ mặt nhà cái lại đần đần, để mất hết canh này đến canh khác nhưng vẫn cứ đần đần. Thế là nó nhào vào với ý muốn cồn cào phen này sẽ lôi từ cái vẻ đần đần kia một khoản ra trò. Ai dè, sau vài cú thắng khá khá, khi cơn say bắt đầu bốc lên, nó hí hửng đặt to hơn, vẫn thắng, tưởng cơ hội đổi đời ngàn năm phen này đã tới, nó vội móc hết cục tiền vừa liều mạng vay nóng được đặt hết ra chiếu. Thua. Cơn khát bốc lên đến tận đỉnh đầu, nó mang chiếc xe ra đặt. Thua tiếp. Như mộng mị nó bảo nó còn cái nhà trị giá cũng được vài chục triệu, chịu không? Chịu, đằng này không thèm ăn non. Và chỉ trong chốc lát, cái nhà cũng biến mất. Nó ngồi chết lặng, mở một miệng cười xệch xoạc, mặt đần thối, còn đần gấp ngàn lần cái đần của thằng nhà cái được tôi gài vào kia. Giá lúc đó có con vợ bên cạnh chắc nó cũng gá luôn. Nhưng khốn nạn, cũng vì bạc mà con vợ nó đã bỏ đi theo một lão già buôn đá từ lâu rồi. Và hai hôm sau, người ta thấy hắn treo cổ lên cái xà ngang của chính căn nhà sắp sửa sang tay người khác. Nhưng số hắn chưa chết, nói đúng hơn là tôi chưa muốn hắn chết, chưa đến tội phải chết, đúng vào lúc hai bàn chân hắn đơ ra trong khoảng không thì ông hàng xóm do tôi đã kín đáo bố trí sẵn ập vào...

        Tới thằng thứ ba, thằng mặt trắng nhưng giọng lại đen, thằng có vẻ như là đầu trò của cả đám, tôi quyết đinh chơi đòn độc. Biết thằng này có máu me gái gú, khi đã vào cơn rồi là nó không còn biết thực giả, phải trái gì nữa cứ ầm ầm, ụ ị như cái thằng lên cơn cuồng dâm. Tối đó nó cũng mò mẫm đi tìm bò lạc, một danh từ ám chỉ đám chị em từ xuôi lên tìm việc, thế nào nó lại vớ trúng một em ngon như khúc giò nóng hổi vừa vớt ra từ nổi, đùi căng, ngực nở, mông tròn mà mắt mũi lại ngu ngơ dại khờ. Vậy là nó lao vào. Lao đến đâu con bé tránh đến đó, cay bạc, nó càng lao hăng. Cuối cùng, khi cơn đói tình của nó đã dâng lên đến tận kẽ răng rồi, con bé sau một lúc dùng dằng cũng khiên cưỡng chấp nhận theo nó ra một chỗ vắng bên bìa suối, hồi đó cái kiểu như nhà nghỉ chưa có, một khúc suối vắng đã là tuyệt lắm rồi, gợi tình lắm rồi. Vừa đến nơi, chưa biết con mồi có đồng ý hay không, như một con thú hoang, nó gầm ghì lăn xả vào luôn, dằn cứng, xé quần xé áo... Đúng lúc nó sắp đạt được khoái cảm thì toàn thân đã bị chụp cứng bởi hàng loạt những ngọn đèn pin sáng chói. Vào đồn công an, con bé chỉ một điều nức nở là bị nó dụ dỗ rồi giở trò đồi bại, đây này đây này, rách hết cả, xây xát hết cả rồi đây này, đau quá... Thằng dâm đãng chỉ gục đầu không nói được một lời nào, bằng chứng đã quá rõ ràng như thế, lại chỉ có hai người, còn nói được cái gì nửa ngoài cái án tù mười năm sau đó.

        Thế là xong.

        Thế giới lại êm hoà, biển lại hết sóng. Đám còn lại tuy không thằng nào dám nói ra nhưng tất cả đều hiểu ngầm ai đã đứng sau những chuyện đó và bỗng trở nên ngoan hiền như cây cỏ, không cần phải hó hé một tiếng, từng thằng lục tục tìm đến tôi cúi đầu xin đăng ký làm thành viên sau khi thề bồi sẽ tuân thủ mọi lề luật nghiêm ngặt do tôi đặt ra. Như vậy, không đầy hai năm, quân số đột nhiên tăng lên đến hơn một trăm năm chục tay lái, trật tự và đông đúc như một liên hiệp xe ôm vùng đá quý. Cái liên hiệp đó không chỉ giẫm chân tại chỗ ở vùng đất này mà còn được tôi mở tuyến sang cả vùng Lào Cai, phố Lu. Quân số lại tiếp tục tăng lên nữa. Và tôi, thủ lĩnh của tất cả chỉ còn việc ngồi thu tô và ban bố những thể chê thưởng phạt nghiêm minh, lấy kinh tế làm lực đẩy lao động nhằm xiết chặt đội ngũ không cho một ai, một thế lực nào được can thiệp vào.

        Tôi đã thành một ông chủ đầy quyền uy khống chế toàn bộ lực lượng chuyên chở của cả vùng.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 22000


« Trả lời #132 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 10:10:38 PM »


*

        Mọi chuvện sẽ hết sức suôn sẻ cứ vậy mà phướn lên nếu như ông đại uý già một buổi tối mưa lây rây không tìm đến tận nhà tôi, chưa kịp hạ đít ngồi xuống ông đã độp luôn:

        - Nói thật đi! Cậu có dính gì vào mấy cái chuyện đang gây xôn xao vừa rồi không?

        - Chuyện gì ạ? - Tôi giả bộ ngơ ngác.

        - Có không? Cậu chỉ cần nói một tiếng.

        - Nếu em nói có thì anh sẽ cho bắt em?

        - Trả lời đi!

        - Không. Không bao giờ.

        Tôi nói cứng vì với con người này tôi thừa hiểu rằng, ngay cả vợ con nếu sai phạm ông cũng sẵn sàng không buông tha dẫu rằng thoạt đầu tôi đã thoáng nghĩ đến chuyện hay là cứ thú nhận. Ông nhìn tôi một cách nặng nề rồi thở ra đến phịt một cái:

        - Tất nhiên nếu như cậu có làm thì cũng không ai có thể kết tội được cậu vì tất cả tình tiết đều được dàn dựng rất khéo, kiểu dàn dựng của một tên tội phạm chuyên nghiệp. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn cứ nghĩ là cậu, coi chừng đấy, nếu tôi thu thập đủ được mọi bằng chứng gián tiếp hay trực tiếp thì tôi sẽ không tha cho cậu đâu. Tôi về.

        Ông hầm hầm đi ra như chính tôi là tội phạm thật. Và tất nhiên, với sự từng trải và lão luyện trong nghề của mình, chỉ cần gắn các chi tiết trước và sau một cách tính nhạy những sự việc ấy thì chắc chắn ông sẽ biết chính là tôi, biết nhưng ông vẫn hỏi có nghĩa là ông chỉ muốn răn đe và đánh động chứ không muốn theo đến cùng. Phải chăng ông đã thấm mệt, đã bị lây chuyển ở tầng sâu tâm khảm giữa cái tình và lý, đã hiểu được rằng cuộc chiến chống cái ác này chỉ là công dã tràng và hơn thế, chống để rồi được cái gì một khi bà vợ dầm dề bệnh tật vẫn nằm kia mà không đủ tiền mua thuốc chữa, vậy kệ mẹ nó, buông trôi, đằng nào cũng thế.

*
       
        Nhưng tôi lại không muốn là nạn nhân.

        Cuộc đời càng lem nhem tôi lại càng muốn cưỡng dâm nó để lên ngôi chủ nhân. Thì đó, nước đời một khi trong túi đã có dòng tiền chảy vào là đầu óc bỗng dưng nở phồng ra nhiều phát kiến quái gở nhằm cho cái dòng tiền ấy được chảy xiết hơn, lấp lánh hơn, lòng tham vô đáy, thừa thắng xông lên, nói đúng theo thuật ngữ quân sự mà hồi còn ở lính hay được nhét đầy lỗ tai, tôi tung tiền và tung cả quyền uy từng bước thâu tóm luôn các nguồn hàng hoa quả, thực phẩm cung cấp lên bãi. Nhiều lắm, phải cả chục tấn mỗi ngày, mỗi tấn là hàng chục con buôn, mỗi con buôn lớn nhỏ muốn làm ăn trót lọt được là phải có sự bảo kê chắc nịch của tôi, có nghĩa là phải ngoan ngoãn cúi đầu nộp thuế, bằng không trước sau cũng khăn gói ôm đầu máu bán sới đi chỗ khác chơi. Mà cũng có đáng kể gì, dân đào đá vốn tiêu tiền không biết xót, có, tiêu sạch, mai lại kiếm tiếp, đấy là dịp để cho cánh con buôn mặc sức kiếm lời, mà đã lời nhiều thì phải nộp bớt lại ắt mọi sự mới bền, đó cũng là luật chơi công bằng chẳng chừa riêng ai.

        Tất nhiên vẫn có những phần tử cứng đầu định chống lại. Dễ thôi, chỉ vài ngày sau là hàng họ của nó không một ai dám rờ tới, gà toi, rau thối, thịt thiu, gạo hẩm... có cho cũng không ai dám lấy, thế là lại vác mặt đến tôi, nói đúng hơn là đến người đại diện của tôi, một cựu chiến binh có lý lịch sạch bong cười hì hị, nói lem lém, xin được bảo kê. Còn tôi, dù thanh thế đã lên cao chất ngất nhưng cái án trốn tù vẫn không cho tôi cái quyền được lộ điện, vẫn tiếp tục chui rúc trong căn phòng tồi tàn, hôi hám, vẫn ngày ngày dắt chiếc xe cũ nát ra chạy chở khách vài vòng để che mắt thiên hạ. Sau rồi thấy công việc dồn về nhiều quá, tôi phải mở một đại lý chuyên buôn bán, sửa chữa máy giặt, máy nóng lạnh, điều hoà để có nhiều thời gian giành cho việc điều hành “Tổng công ty” hơn. Thì đúng là một thứ Tổng công ty chứ còn gì nữa khi ở dưới tôi có ban có bệ, có các công ty con, tức là các tổ các nhóm trực thuộc đàng hoàng với hàng trăm nhân viên, thợ thuyền hoạt động rất chuyên nghiệp trên một địa bàn khá rộng, chỉ khác một cái là tất cả xin mời cứ ăn thẳng lên tôi, không có phó có phiếc, không có qua một nấc trung gian chó khỉ gì hết cho nên guồng máy vận hành rất trơn, nhạy và nhanh.

        Tôi bắt đầu giàu lên. Giàu từ từ, giàu chắc nịch, giàu bằng chính sức nghĩ, sức lao động mình bỏ ra chứ không thò tay bóc lột, xà xẻo, ăn chặn tiền bạc của anh em dẫu rằng ở vị thế của tôi lúc đó, tôi muốn lấy bao nhiêu, muốn cho ai bao nhiêu chả được, nhất nguyên chế, một mình một cõi ai dám so đo, thằng nào dám kiểm tra, tị nạnh nhưng tôi lại thích cái dạ dày của tất cả đám cùng đinh dưới trướng tôi phải ngày một mỡ màu lên, phải yên tâm, vui vẻ, hết lòng vì công việc, xoắn xuýt như người trong một nhà. Từ lầm lũi đi lên, tôi có là chó đâu mà còn nỡ làm cái việc đi hành hạ, đày đoạ những kẻ cũng đang lầm lũi như mình. Vì vậy, tiền tỷ thì chưa nhưng vài ba trăm triệu thì lúc nào cũng sẵn. Mà tôi lại không phải là cái thằng hoang toàng. Việc cần tiêu, tôi có thể tung ra cả bạc triệu, việc không cần một xu cũng khó móc. Đố có thằng nào gặp tôi lê la ở các quán nhậu, quán Bar hoặc các nhà hàng sang trọng. Đơn giản vì tôi không khoái, thế thôi. Trước mắt tôi còn có nhiều việc phải làm hơn là chúi đầu chúi cổ vào ba cái thứ nhếch nhác, mất thì giờ ấy. Cơm tôi tự nấu, chỉ cần bát canh, mớ rau, con bống kho tiêu là ăn được cả đời, ăn rất ngon, một bữa đánh vèo tới năm, sáu bát đầy có ngọn. Và một tý nữa, cùng vớí cái thói đêm đêm vặn nhỏ đèn nhấm nước bọt đếm tiền sột xoạt không biết nảy nòi từ lúc nào, tôi đã lại quyết định nuôi râu như cái gã yêng hùng hung thần ngày nào nếu như không chợt nhớ đến cái thân phận của mình.

        Chính cái thân phận khốn nạn chợt nhớ chợt quên ấy đã khiến cho tôi nhiều phen muốn móc ráp, gọi tất cả những anh em quen biết thuở hàn vi, trong đó đứng đầu, tất nhiên, vẫn là thằng Thư về cùng sống, cùng làm việc nhưng rồi lại thôi, lại không dám. Đây chưa phải lúc ban bố lòng trắc ẩn và tình thương vô lối, chờ đã, còn có nhiều dịp. Suy nghĩ này được áp dụng với cả cha mẹ tôi. Không ít lần tôi đã cháy ruột cháy gan muốn được lén về thăm nhà, sẽ bí mật gọi thợ dựng cho mẹ một ngôi nhà thật khang trang, sẽ xây cho con Nết một phần mộ thật tươm tất, ít nhất cũng ngang ngửa với phần mộ của tay chủ tịch xã, sẽ để lại cho mẹ một cuốn sổ tiết kiệm kha khá đủ để bà sống đỡ vất vả những năm cuối đời nhưng rồi vẫn chỉ là khao khát. Mẹ ơi, nán chờ con một chút, lúc này con chưa thể làm gì được, chỉ cần con để hở ra một động thái dù hết sức cỏn con nào là mọi sự sẽ trở về Mo hết, hơn cả Mo.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 22000


« Trả lời #133 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 10:11:48 PM »

       
34

       
        Tôi là một kẻ chẳng ra gì.

        Nói cho cùng tôi là một kẻ hư hỏng, hư hỏng từ trong ra ngoài, hư hỏng từ máu. Với thu nhập mỗi tháng không dưới vài chục triệu, lại nhàn thân, có quyền lực, thì cứ cho là như thế, đáng lẽ tôi sẽ yên vị ở nội dung công việc mà trước đây nằm mơ cũng không có đó để rồi từng bước thoả mãn cái khát vọng sang trang, lật đời đặng trở về cuộc sống hoàn lương của mình nhưng cái máu tham không cùng trong tôi lại ùng ục sôi réo, lại xúi giuc tôi phải tìm cách giàu nhanh hơn, giàu bật lên, giàu bằng mọi giá, đốt cháy mọi giai đoạn, vốn liếng đã rủng rẻng mà còn chúi đầu nhẩn nha đi bước một có hoạ là rồ.

        Thêm nữa, cái nghề cai quản màng lưới xe ôm xét đến cùng là không bền. Cái tin mấy ông chính quyền đang sắp sửa cho khai mở một con đường rộng mười thước kéo suốt từ chân lên đến đỉnh núi đủ để cho các loại xe cơ giới có thể vận hành lên xuống dễ dàng được tung ra và hoàn toàn có khả năng trở thành hiện thực. Với con đường thênh thang ấy thì ba cái xe ôm xe eo oằn oẹo của tôi còn nước mẹ gì nữa, chó nó thèm đi. Rồi cái trò bảo kê hàng họ kia chắc cũng sẽ chịu chung số phận khi một ban quản lý thị trường đang ráo riết được thành lập. Vậy thì phải liệu trước, chờ nước đến chân mới nhảy thì chỉ có là thằng ngu.

        Thì mọi sự cũng từ cái thằng nát bạc mặt rỗ bị tôi trừng trị đến nỗi phải treo cổ định tự tử kia. Cái cổ nó còn nguyên nhưng cái cổ của tôi lại chúi xuống khi một lần, chợt thấy trong bụng áy náy về hành vi quả thật cũng hơi ác của mình tôi đã mò đến thăm nó với ý định tương đối lương thiện là nếu thấy nó khổ quá sẽ nhận lại vào đội xe nhưng, cha mẹ ơi, trước mắt tôi là một thằng đàn ông béo trắng, mặc áo lụa cô Tôn Trung Sơn, đi dép lê Thượng Hải, đầu húi cua, mồm ngậm pip nhả khói thuốc thơm phì phà hệt một ông chủ buôn thuốc phiện từ bên Tàu sang. Gặp tôi nó không vui, tất nhiên, cũng không buồn không hận, cũng tất nhiên, biết gì mà hận, cái mồm có hàng râu con kiến đểu đểu chỉ nhếch cười, cái cười cũng rất đểu, nhơn nhớt như cười trên bụng đàn bà. Bất giác tôi nhìn vào cái cần cổ của nó... mập mạp, phủ phê, chả còn thấy dấu vết của chiếc dây thòng lọng. Và lạ chưa, ngay cả các nốt rỗ trên mặt cũng đầy hơn lên.

        - Hoạch! (Tên nó) Mày đi mông má ở chỗ chó khỉ nào về mà hình hài óng mượt như cả đời chỉ ngâm người trong thuốc bắc thế?

        - Bạc.

        - Bạc gì?

        - Chiếu bac.

        - Ở đâu?

        - Ngay đây và các vùng lân cận.

        - Mày là nhà cái?

        - Tuỳ. Lúc cái lúc con.

        - Nó trả lời đúng giọng đứa có tiền, tưng tửng, không xấc xược cũng không khúm núm. Và rõ ràng là nó chưa biết cái sự thật bên trong về vụ treo cổ đó.

        - Số mày cao thật, muốn chết mà trời vẫn bắt sống để thành giàu sang.

        - Trời nào. Do mình hết. Chính nhờ cú chết hụt đó mà năng lực cờ bạc xuất hiện. Giống như cái thằng bị đâm xe nát sọ, khi tỉnh lại bỗng biến thành nhà tiên tri có thể nghe được âm thanh của muôn loài, có thể nhìn xuyên qua mọi thớ đất.

        - Còn mày lại nghe được âm thanh của đồng tiền?

        - Chính xác.

        - Nghe cách nào? - Tôi bắt đầu nổi máu tò mò.

        - Cái này không truyền không dạy được, cũng như ai có thể dạy nổi khi nào thì con đàn bà ngồi trước mặt mình bắt đầu nỗi cơn hứng.

        Tôi cười phá. Mẹ, thì ra không chỉ tiền bạc mà cú treo cổ đó còn biến nó thành một kẻ dâm dục có lý luận. Nhưng nó lại không cười, khẽ vỗ vào vai tôi, cha, dám vỗ vai kia đây:

        - Ông anh có muốn thử tý không?

        - Hả, cái gì, tao ấy à? - Tôi trợn mắt - Không nhé! Không bao giờ nhé! Tao không thích cá cược cuộc đời tao vào ba cái trò bịp bợm khốn nạn ấy nhé!

        - Vậy các Casino trên thế giới đang đem lại danh tiếng, nguồn thu khổng lồ cho không ít các quốc gia cũng là bịp cả? Ông anh tối ngày cứ lo đập mặt vào đất đai, xe cộ đã trở thành cổ lỗ, lạc hậu mất rồi. Thôi, không nói chuyện ấy nữa. Tiện gặp, giờ mời ông anh quá bộ lên xe xuống thị xã nhậu chơi, có em út mới tuyển ở Trung Quốc sang, ngọt thịt lắm! Cũng là dịp để cám ơn ông anh.

        - Ơn gì?

        - Ơn cứu tử.

        - Cứu tử nào, cứu ai? - Tôi đã thoáng giật thột.

        - Ông anh là một người ghê gớm, đảm lược dồi dào, cơ mưu thâm hậu nhưng lại không biết che giấu, không biết nói dối. Nhưng thôi, bỏ qua!

        - Vậy... vậy mày biết cả rồi à?

        - Biết nên mới cảm kích, mới hàm ơn. Nào, mời lên xe. Hôm nay trời hơi lạnh, gái gú, nhậu nhẹt hợp lắm!

        Tôi lạnh toát sống lưng. Hoá ra thằng mặt rỗ này đầu óc nó lại không rỗ chút nào. Biết mà vẫn như không, vẫn cười, vẫn biến oán thành ơn thì nó chẳng thể là đứa vừa. Tự nhiên một chút cảm phục về nó dâng lên, tôi lắc đầu:

        - Tao có chút bận, để khi khác. Thú thật hôm nay tao đến để muốn chuộc lỗi với mày nhưng... mà thôi, như mày nói là cho qua, cuộc đời có lúc này lúc khác. Tối nay tao sẽ theo mày đến chiếu bạc.

        Nó gật đầu, cười. Đâu có ngờ rằng chính cái cười đó đã dần dần dẫn tôi đến những nấc thang ọp ẹp, tăm tối nhất của cuộc đời.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 22000


« Trả lời #134 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 10:13:06 PM »

       
35

       
        Tất nhiên, để có thể dần làm quen, ngửi quen được cái mùi rất khó ngửi của một sân chơi mới mẻ không kém phần khốc hại ấy, thằng Hoạch có nhã ý kéo tôi đến một vài chiếu bạc tầm tầm mà nó gọi đùa hay đểu là để gợi thèm, để ông anh nuôi cơn khát. Cho đến khi đã khá thông thạo đường đi nước bước, các cách ứng xử rất riêng của một sới bạc rồi nó mới dẫn tôi đến tụ điểm chính thức.

        Tụ điểm này là một gian nhà ngói ba gian nhỏ nhắn nằm kín ở chân núi có đường độc đạo dẫn vào, có bảo kê đứng lù lù dăm thằng ngoài cổng, có cả mấy chú chó dữ giống gì không biết mà to như con bê gầm gừ ngay trước cửa. Hoá ra ở vùng này đây không phải là điếm cờ bạc duy nhất mà theo như miệng thằng Hoạch nói thì cả vùng phải có hàng trăm theo đúng cái ý nghĩa ngàn đời bất dịch: ở đâu có vàng là ở đó có đĩ điếm và cờ bạc. Đúng thôi, quá đúng, nếu không thiên hạ đổ xô đi làm giàu, đi đào đá đào vàng để làm cái mốc khỉ gì? Nhai à? Nuốt à? Gẫy răng, thủng bao tử chết ngắc.

        Trong sới bạc có chừng trên hai chục mạng này, thằng Hoạch không phải là chủ mà là khách, một thứ khách sộp, khách có hạng bằng vào cách chào hỏi cách nói năng của đám kia khi nó thoạt bước vào. Còn nhà cái, tức chủ sới lại là một gã mặt mày, hình dáng không giống ai, như từ dưới hang sâu chui lên hoặc như cả đời không ra ngoài ánh sáng: Gầy tong teo, tóc lởm chởm, nước da xanh như rêu, con mắt vừa đỏ vừa xanh như mắt cú, môi thâm xì mỏng quẹt nhưng cái cười lại rất tươi, có lẽ nhờ cái cười ấy mà gã thu hút và cả thu phục được không ít các con bạc từ mọi ngóc ngách tìm đến. Cạnh gã là một ả không còn trẻ nhưng đẹp, vận đồ ngủ mỏng tang, thớ thịt uốn lượn, một cái ngấn ngực lộ ra trắng đến sa xẩm mặt mày và có một kiểu nhìn cũng uốn lượn, mơn man, thuốn buốt không kém. Kiểu nhìn như muốn nhai ra bã bất cứ một con đực nào lởn vởn đi qua trước mặt. Cái nhìn ấy đang bám dính vào tôi. Tất nhiên là tôi cũng bám dính lại, dính cả phần trên lẫn phần dưới

        Một cái huých nhẹ của cùi tay thằng Hoạch vào mạng sườn:

        - Cẩn thận, đừng để con hồ ly tinh ấy nó bắt mất hồn. Xong, thiếu cha gì cái loại này.

        Kệ mẹ! Hồ nào mà bắt được tôi trừ phi tôi chủ bụng để cho nó bắt. Nghĩ vậy nhưng tôi cũng rời mắt xuống chiếu bạc. Cánh này đang chơi xóc đĩa, một cách chơi hoàn toàn thủ công, đơn giản, tất cả toàn chỉ dựa vào may rủi, dựa vào cỗ bài bốn con mỏng tang cắt bằng bìa, bằng lá tam cúc hoặc tụ lơ khơ mang hai màu đen trắng khác nhau nằm trong bát nhà cái. Một và ba là lẻ, hai và bốn là chẵn, y sì số học, ai muốn lẻ ngồi bên trái, ai thích chẵn ngồi bên phải, thay đổi tuỳ thích, đánh bao nhiêu cũng được. Trúng thì ăn, ăn gấp đôi, sai thì móc tiền làm cú khác. Mỗi cú đặt vài trăm, máu lên đặt vài triệu, máu lên nữa vài chục triệu, trăm triệu là chuyện thường. Đặt to quá, bạn chơi không theo được, nhà cái phải bù ra không được thiếu một cắc.

        Lúc này tôi mới chú mục nhìn vào bàn tay xương xẩu cũng xanh lét, móng để dài của thằng nhà cái. Chao ôi, bộ bát đĩa trên tay nó rung lên mới khiếp chửa, cứ lanh canh, than khóc, rít rẩm như âm thanh của địa ngục lại như thanh âm nắc nẻ, ròn tan, tươi sáng tràn trề hy vọng của thiên đường.

        Cùi tay thằng Hoạch chạm vào sườn tôi một cú nữa. Trước mắt, những ngón tay ma quái vẫn lạnh lẽo múa lên. Mẹ, cái thằng, mày làm cái gì mà như vung lưỡi hái tử thần lên đầu mọi người thế? Mà tài cán gì, đảm lược gì mà mỗi đêm mày có thể vơ vào túi hàng triệu, thậm chí hàng chục triệu ngon sớt. Vậy thì cái thằng tao cũng nhảy vào vòng cờ bạc một cái xem sao. Thắng thì thắng cả, thua thì thôi, thì bùng, mất gì của bọ.

        Không chơi thì thôi, đã chơi thì phải cho đáng mặt dân chơi, chơi bên chẵn, cuộc đời đã lẻ nhiều rồi bây giờ không có lẻ liếc gì hết. Tôi móc trong túi ra ba triệu đặt cái rẹt xuống chiếu rồi nhìn lên như muốn tìm một sự ngạc nhiên, đồng cảm hay thán phục nhưng chả ma nào thèm ngó ngàng nhìn lại, ác chiến nhỉ? Ba triệu ở chỗ khác có thể là núi nhưng ở đây chắc chỉ là muỗi, muỗi, cũng ghê răng đấy.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 22000


« Trả lời #135 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 10:13:46 PM »


        Chẵn! Tôi xướng to như hô khẩu lệnh chiến đấu. Cuộc đời tôi lâu nay toàn không may, toàn số lẻ, vậy thì đây là dịp để tôi lái số phận sang chẵn, đơn giản vậy thôi. Cái bát úp được lật ngửa, trong lòng bát hiện nguyên hình hai cái mặt trắng quá ư là dễ thương của cỗ bài. Tiếng thằng Hoạch thổi ngay bên tai như tiếng thổi của sáo diều vi vút:

        - Vơ tiền về đi!

        Thì vơ. Tiền đưa ra một nắm, tiền thu về một cục, đầy tay, mát rượi. Con mắt con đàn bà hồ ly tinh ngồi đầu chiếu cũng đang chiếu vào tôi mát lạnh. Hoá ra trong trò may rủi, nghĩ ngợi bậy bạ vẫn trúng, nghĩ ngợi sâu xa, làm ra bộ tâm linh hút hoắm nọ kia đa phần lại trật. Ba triệu bỗng nở phình ra thành sáu triệu, khá, vậy thì đặt tiếp luôn cả con số sáu tròn trịa này, trúng nữa sẽ thành bao nhiêu? Chợt con mắt Hồ ly tinh nhìn tôi hơi tối lại, như thể thầm cản ngăn, thầm nhắn nhủ tôi thôi đi, ăn thế đủ rồi, cờ bạc bao giờ cũng chỉ ăn được lần đầu, không dừng sẽ cháy túi lần sau, cháy sạch. Tôi cười khảy trong cổ, mẹ, cái thằng tôi mà lại thèm đi ăn non ư? Còn lâu cô nàng nhé, nếu canh này ăn nữa, một phần năm sẽ là của cô đây. Tôi sẽ cho cô biết thế nào là sức đè nghiến của một con đực chính hiệu thay vì cái bộ xương xanh hôi hám đêm đêm cứ cọt kẹt trên thân xác mỹ miều của cô kia, chờ nhé! Nào, cỗ bài hạ xuống rồi hả, tớ vẫn đặt bên chẵn, đặt hết, chỉ đặt một bên thôi, ở đời cứ phải chung tình, trước sau như nhất thì rồi ông trời ông ấy cũng cảm động mà phù hộ cho.

        Và giời ạ, mơ hay thức đây, trước con mắt hấp háy của tôi, trước cả những nét mặt tái nhợt hay hầm hè, cau có của các con bạc, sau một chút sàng qua sàng lại, bốn cái mặt đen cùng lúc ngửa lên như cười như hát. Im phắc. Lần này thì chẳng cần chờ giọng nói thằng Hoạch thổi vào tai, làm ra vẻ trễ nải và cao ngạo như một tay bạc chuyên nghiệp, tôi khẽ khàng gạt đống tiền trên chiếu vào lòng. Giờ đến lượt tôi thổi vào tai thằng Hoạch:

        - Dừng nhé!

        - Tuỳ! - Nó không gật không lắc - Nhưng theo kinh nghiệm, vận đỏ chỉ đến một lần, ông anh đang vào vận, bỏ, nó phí đi.

        Tôi nhìn lên con mắt Hồ ly. Con mắt khẽ sáng lên một chấm sáng ma mị như khích lệ tôi cứ chơi tiếp, đừng ngại, có em ở bên đây rồi, đêm nay em sẽ là của anh, người đàn ông mà em đi tìm bao lâu nay mới thấy. Chả biết có đúng như vậy không nhưng đang được đà, cứ nghĩ vong lên thế cho vui. Tôi lại đánh mắt sang gã chủ sới. Chịu, không nhận ra dấu hiệu gì, vẫn nét mặt lạnh tanh, bất biến. Vậy thì chơi tiếp. Được thì được cả, mất chỉ mất vài triệu, o kê, thần phật ơi, cho tôi xin con lẻ, lần này thì con lẻ, giống như trong tác chiến, trinh sát mà đi mãi một đường là chắc chết, phải đổi hướng phải chuyển làn, linh hoạt, tạo thế bất ngờ, biết địch biết ta trăm trận trăm thắng

        Trong sự tĩnh lặng hun hút vùng chân núi, như nghe được cả tiếng cỗ bài quay cuồng, lồng lộn, rú rít trên tay lão xương xanh như một tràng cười đắc thắng. Thắng qúa đi chứ, sao lại không thắng, đời tôi thua thiệt tối tăm mãi rồi, bây giờ có thắng cũng đã là muộn có chi mà rộn nào. Tin vào điều đó đến nỗi khi cái bát ma quái mở ra rồi tôi vẫn ngửa mặt nhả khói thuốc lên trần nhà mà không thèm nhìn xuống. Thế nào chả là chẵn, chẵn đen chẵn trắng đều được, chẵn dứt khoát rồi, nhìn làm gì, vận đang đỏ, nhìn mất công. Và tôi chỉ để tâm khi cái cùi chỏ của thằng Hoành lại khẽ thúc vào sườn. Cùng lúc là tiếng nói khàn đục như tiếng vịt hen của thằng chủ cái xương xanh ục lên nghe như tiêng mìn trận:

        - Lẻ!

        Lẻ thật! Trong lòng đĩa là ba con bài cùng màu đang nằm xấp nhô lên cái lưng đen xì như miệng huyệt. Có móc mắt ra nhìn thì nó vẫn chỉ là ba chứ không thể là hai. Thoáng lạnh người một chút khi nhìn đống tiền từ chỗ tôi xoàn xoạt chảy về các hướng đối diện, rồi chả hiểu tại sao lại bật cười:

        - Phải thế chứ. Bất quá tam, chả lẽ tớ cứ chễm chệ ngồi trên đầu các đằng ấy mãi.

        - Chơi tiếp chứ anh bạn? - Con vịt hen chiếu thẳng tròng con ngươi nửa đỏ nửa xanh vào giữa mặt tôi.

        - Hỏi vậy là xúc phạm đấy ông chủ nhà cái nhé!

        - Bao nhiêu?

        - Bao nhiêu chơi bấy nhiêu?

        - Ví dụ?

        Ví dụ cái con mẹ mày! Cờ bạc mà cũng ví dụ ví diếc như đực cái đang làm trò đú đởn vờn nhau ấy ư? Một cục tự ái phực mạnh lên đầu, tư ái với thằng chủ thì ít mà tư ái vì con mắt hồ ly đang nhìn tôi cười cười kia thì nhiều, giống một con sâu rượu đánh tụt tất các khái niệm cơ bản, tôi móc hết tiền trong ví ra cũng còn được khoảng hơn chục triệu, ném toẹt xuống chiếu:

        - Đủ chưa?

        - Biết thế nào đủ thế nào chưa.

        Cái giọng thật đểu, nghe chỉ muốn văng một nắm đấm cho nó tụt hết răng vào bụng. Nhưng tôi lại cười, chắc là cái cười méo mó lắm nên con mắt hồ ly kia từ nãy đến giờ, tức là từ lúc con bài trắng xuất hiện chả còn bám dính vào cái bản mặt tôi tý tẹo nào nữa.

        Tôi chọn lẻ tiếp. Chọn rất nhanh, chọn ngay tắp lự, chọn gần như cùng với bộ bát đĩa vừa được hạ xuống chiếu, chọn hoàn toàn ngẫu hứng mà chả cần lý thuyết lý luận, tâm linh tâm liếc vớ vẩn dài dòng mất thời gian. Lẻ! Lẻ này! Chắc là lẻ này! Đâu, cái số lẻ yêu dấu của tôi đâu?
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 22000


« Trả lời #136 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 10:14:28 PM »


        Nhưng lần này nửa bốn con bài sau một lát đảo mình như lên cơn, nó nằm xuống thở dốc... giơ hai cái mặt trắng khốn nạn lên, như cười. Một cú nằm ễnh nuốt gọn cả trên chục triệu của người ta mà còn dám cười ư? Láo! Một cơn say khác lại ập tới, chung chiêng, cồn cào, ngả nghiêng hơn và, lần đầu tiên trong cuộc đời, khi cái cổ họng bắt đầu khô nó như nuốt phải cục lửa, tôi mới biết thế nào là khát bạc. Khát cháy ruột cháy gan, khát cháy đầu cháy phổi. Và đã khát rồi thì phải làm mọi cách, mọi giá cho khỏi khát.

        Không chờ cho con vịt hen mở giọng, tôi cười nhạt, lôi trong túi áo ngực ra món tài sản đặc biệt mà lúc nào cũng có ý mang theo người như một thứ gia bảo, một bí kíp phòng thân đặt mạnh xuống trước những con mắt đang trố lên kinh ngạc. Đó là một bọc lổn nhổn những đá đỏ xen lẫn đá xanh được gói kỹ càng trong chiếc túi nhung xanh:

        - Chơi tiếp!

        Ẳng đi một lát. Phải đến cả phút sau, không phải con vịt hen mà lại chính là cái giọng ma trơi của con hồ ly cất lên:

        - Chừng bao nhiêu đó? Đại ca?

        - Bao nhiêu cái gì? - Tôi hỏi mà không nhìn ả.

        - Em muốn hỏi chỗ này chuyển thành tiền chừng bao nhiêu?

        - Có thể mua được cả cái sới bạc này và mua cả cô.

        - Khiếp cái anh này ăn mới nói. Nhưng... nhiều vậy thật hả?

        Tôi quay qua mọi người:

        - Sao? Chơi chứ?

        Lại im lặng. Rồi đến lượt chính con vịt hen hắng giọng:

        - Nếu không ai chơi thì tôi sẽ xin tiếp người anh em - Gã cầm bọc đá lên, tung tung từng viên trên lòng bàn tay với vẻ lọc lỏi - Cứ tạm đinh giá chỗ này là một trăm năm mươi triệu, kết cục ra sao, sáng mai ta đem ra chợ định lại, được không?

        - Được! Xóc đi!

        Có gan ăn cướp có gan chịu đòn. Tôi sẽ chọn bên lẻ nữa vì chả lẽ mọi sự cứ trắng mãi, mọi sự đều bất quá tam, dứt khoát đến lúc nó phải đổi chiều đôi hướng mới hợp quy luật chứ, miễn là anh có gan đổi hay không. Đúng lúc đó tôi chợt nhận ra thằng Hoạch đã biến đi đâu mất, đang lúc cần một chút cái tín hiệu tỉnh táo của nó thì nó lại chuồn, thằng khốn! Và nếu nó còn ngồi canh thì trước tình thế này chắc thằng khốn đã thúc cùi chỏ buộc tôi phải dừng lại rồi. Nó là bạn, là đứa đã dẫn lối tôi đến đây kia mà. Hay là... Một chút nghi ngại gợn lên, cái gợn đó càng nổi hằn khi thoáng bắt gặp ánh mắt con hồ ly nhìn tôi rất lạ, như nhìn một kẻ dở người, lại như nhìn một thằng sắp chết đuối nhưng muộn rồi, trong lòng bát những con bài đã lại cất tiếng tru âm u rồi mà thực lòng tôi cũng không muốn dừng lại, tôi muốn gỡ, phải gỡ, tiền mồ hôi nước mắt chứ có phải vổ trâu đâu.

        Cỗ bài bay lên chao liệng rồi rơi xuống như một cục máu. Trong sự khẩn cầu tha thiết phát ra từ đáy lòng tôi, cục máu có cả gân trắng đó, cỗ bài lật đật chao qua chao lại một chút trong lòng đĩa rồi vẻ như kiệt sức muốn dừng lại ở đúng phần số lẻ. Tốt rồi, rất tốt! Dừng lại, dừng lại đi em, số lẻ ơi, đừng lật đật chuyển dịch thêm Làm gì nữa, chóng mặt anh lắm, dừng lại lúc này là đẹp rồi, là biết ơn em sâu sắc lắm rồi, nếu em dừng thì tôi hứa đây là canh bạc cuối cùng để không bao giờ phải đính vào, phải cầu cạnh em nữa. Dừng đi, trời ơi... Nhưng lời khấn nguyện ấy là vô vọng, bốn con bài, bốn con thò lò sáu mặt ấy đã không dừng lại, như trêu ngươi, nó oằn mình liệng thêm nửa vòng nữa rồi mới chịu nằm im, loã thế, trần truồng với cả bốn cái mặt trắng hiện lên như màu trắng khăn tang.

        Thế là xong, là hết, là chết hắn. Một nửa tài sản đã chôn vùi vào cái mồm thuồng luồng không đáy của mày rồi. Sao thế nhỉ? Tôi bất giác nhìn lên những ngón tay xương xẩu xanh xao của thằng nhà cái. Những ngón tay đó đang vê nhẹ vào nhau như vê núm vú con đàn bà mất dạy ngồi kế bên. Dứt khoát mọi sự đều chỉ xuất phát từ những ngón tay đốn mạt kia mà ra thôi. Và những ngón tay ấy có dính dáng gì, đến con mắt luôn phóng ra những tia sáng bí hiểm của con đàn bà này không? Lại còn thằng Hoạch nữa? vẫn không thấy mặt nó đâu? Giữa nó và hai đứa kia liệu có một mối quan hệ nào?
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 22000


« Trả lời #137 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 10:14:51 PM »


        Mất mát đã nhiều, thậm chí còn mất mát hơn nhưng thú thật mất kiểu này thì chịu không nổi, đau quá, như bị ăn cướp, bị trấn lột ngang nhiên, biết mà không làm gì được. Cái có thể làm được lúc này là chỉ còn cách cười nhạt một tiếng rồi lặng lẽ đi ra. Trời cũng bắt đầu hửng sáng. Đi được một đoạn, quay nhìn lại ngồi nhà chân núi mà thoắt rùng mình, như có ám khí tà khí ớn lạnh từ đó bay ra. Tôi bước nhanh như một động tác chạy trốn.

        Và chắc chắn là tôi sẽ không bao giờ quay lại cái hang quỷ ấy nữa nếu như không có một tiếng gọi rụt rè đột ngột vang lên sau lưng. Tôi dừng lại, ngoái nhìn: Không ai khác ngoài chính thằng Hoạch. Điên ruột, tôi túm ngay lấy ngực nó, gằn vào mặt:

        - Mày cút đi đâu giờ mới vác mặt đến hả? Có phải mày định chơi tao không?

        - Đâu có ông anh - Thằng Hoạch nhăn nhó - Em phải về nhà, có khách từ bên Tàu sang.

        - Sang! Sang con mẹ mày! Mày biết tao chắc chết mà không mở mồm ra một câu à? Chắc bây giờ mày sướng trong cái bụng cứt của mày lắm?

        - Oan cho em lắm ông anh - Miệng nó mếu xệch, nhăn nhúm như cái đít trâu sắp ỉa - Em muốn can lắm nhưng nhìn nét mặt ông anh, lại biết tính ông anh xưa nay đâu có chịu nghe ai nên đành phải ngậm miệng.

        - Hỏi đây: Nó bịp phải không?

        - Cờ bạc nào mà không bịp.

        - Bịp kiểu nào? Mày thử nói tao nghe!

        - Dài dòng lắm, nhưng đại để muốn bịp được nó phải rèn tay rất công phu, rèn làm sao muốn ra mặt gì được mặt đó.

        - Còn con đĩ lúc nào cũng ở canh bên kia?

        - Con mắt thứ ba, trợ thủ đắc lực của hắn đấy.

        - Nói thẳng mẹ nó ra xem nào?

        - Lúc này ả dùng thuật thôi miên học được từ Tây Tạng để làm cho đầu óc khách chơi sao nhãng, mất tập trung; rồi bằng một thủ thuật nào đó tiếp theo, con mắt ả sẽ ngầm báo cho chủ tất cả mọi bí mật trong cỗ bài nằm trong bát.

        Tôi im thít. Thảo nào mà ả nhìn tôi khiếp thế, nhìn có thể làm động đậy được cả cái cục nhạy cảm nhất trong cơ thể. Tôi khó chịu:

        - Mày biết hết mà sao mày vẫn cứ chơi và lại còn phất lên vì chơi nữa?

        - Ôi dào! Đó là cả một pho bí quyết dài dòng không thể nói một lúc. Nhưng trước tiên em muốn hỏi ông anh có tiếp tục dấn thân vào cái trò này nữa không đã?

        - Theo mày? - Tôi trừng mắt nhìn nó.

        - Nên tiếp.

        - Tại sao?

        - Vì nó giống như thuốc phiện, không dính thì thôi, đã đính là chẳng sao chừa được. Tất nhiên sẽ dính tiếp bằng một phương cách khác.

        - Tao đang nghe.

        - Em sẽ giới thiệu cho ông anh một thần bài đã từng đi chu du nửa sòng bạc thế giới giờ quyết định hạ sơn về nước sống nốt tuổi già.

        - Ở đâu?

        - Trên đỉnh Yên Tử, nơi ông tổ Phật Giáo ra đời.

        - Mẹ khỉ! Cùng trên một đỉnh non, cả đại bịp lẫn đại thánh chả lẽ có thể cùng sống chung?

        - Thói thường. Thì thằng Thái Lan chả phất lên bằng cả tình dục bẩn thỉu lẫn thiền Phật thanh cao để hút khách lãng du tìm tới ùn ùn đó ư?

        - Mày độ rày cũng đông tây kim cổ gớm nhỉ? Nhưng chắc gì lão đã chịu truyền nghề?

        - Sẽ truyền vì giữa em và ông ấy có chút duyên nợ.

        - Nhưng trước khi nhập môn, tao muốn cho hai đứa bịp bợm kia một đòn cảnh cáo nhớ đời. May mà tối nay tao không khênh cả gia sản đi để mụ mị nhét hết vào cái mồm lởm khởm của nó.

        - Chưa muộn. Khi đã thành cao thủ, ông anh có thể dùng chính ngón nghề thâm hậu của mình lấy lại gấp mười gấp trăm lần, bắt chúng phải khuynh gia bại sản không sướng hơn à?

        - Sướng! Mẹ, cái thằng ôn vật dạo này nói năng nghe có vẻ thâm sâu như Gia Cát bày binh. Được, đã nhảy lên lưng cọp là phải cưỡi, tao nghe mày phen này nữa coi sao dù nhìn cái bản mặt mày, nghe giọng nói mày tao chưa tin lắm đâu.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 22000


« Trả lời #138 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 10:15:45 PM »

       
36
       
        Chết nỗi, mải nghi ngoáy đến đây tôi mới bỗng giật thót cả người, cái cuộc đời vớ vẩn của tôi mà cứ thả bút dốc mực thoải mái thế này thì biết khi nào mới xong và dù có xong thì liệu có ma nào thể tất cho không, nhất là những đoạn đi sâu vào ngón chơi cờ bạc bịp muôn hình vạn trạng, thiên la địa võng mà các phim bộ Hồng Kông người ta đã chiếu quá nhiều quá hay rồi.

        Cho nên kẻ lỗ mỗ chữ nghĩa này xin bắt chước các nhà văn tiền bối là mạnh dạn tước bỏ đi những cái cần bỏ, những cái mà thiên hạ có thể biết cả rồi hoặc có thể tìm ở các loại hình khác. Tức là ở đây, tôi xin làm kẻ đi tắt để nhanh nhanh trở lại tuyến đường chính mà rất có thể ai đó cho rằng, bố khỉ, thằng cha này chắc nó dốt, nó thiếu vốn sống nên mới bày ra cái trò ngụy biện này đây thôi thi tôi cũng đành chịu chứ biết cãi ra răng.

        Mà có khi tôi dốt thật thì sao.

        Như vậy là vào một ngày đẹp trời, tạm bàn giao công việc cho một gã đàn em tin cậy nhất, tôi khăn gói theo thằng Hoạch lên núi tầm sư học... bạc. Lần đầu lên Yên Tử sao cứ thấy đầu óc mình lênh loang rất lạ, tóc muốn dựng lên, da thịt ngứa râm ran, như có hàng muôn ức triệu hạt sương lại như có một luồng khí vừa nóng vừa lạnh ở đâu đó thổi mơn man lúc khoan lúc nhặt vào tất cả các lỗ chân lông, len sau vào lục phủ ngũ tạng khiến cho mọi ham muốn, dục vọng, cáu giận, buồn bực... cứ mỏng dần rồi tan biến đi đâu hết. Tôi nghĩ bụng, bỏ mẹ, đi học thói cờ gian bạc lận đục ngầu lẽ trần tục mà toàn thân cứ vô vi vô thường thế này thì học thế quái nào nổi và cái ý nghĩa của sự học ấy liệu còn đậu lại không? Thảo nào mà cụ Trần Nhân Tông lại chọn chính chỗ này để phát tích đạo Phật ra toàn cõi, lạy cụ, hậu sinh của cụ lúc này hư đốn quá rồi, chỉ có miếng ăn và lòng dục tối ngày hiện lên, như con đây.

        - Ông anh chắc đang bị phân thân giữa hai nẻo Phật - Đời, hai dòng đục - trong? - Thằng Hoạch nheo nhìn sang tôi với cái nhìn của thầy chùa rất khó chịu - Bây giờ trở lại vẫn còn kịp.

        - Câm mồm!

        Bị bắt trúng nọc, tôi gắt và bước nhanh lên từng bậc cầu thang rêu phong.

        Hoá ra thần bài là một người còn quá trẻ, có khi còn trẻ hơn cả tôi nhưng khi hỏi ra mới té ngửa là ông đã ngót nghét sáu mươi rồi. Để trả lời cái ngơ ngác ấy, ông cười, cái cười còn nguyên cả hàm răng nhưng nhức trắng chỉ riêng cái nhìn lại rất già và rất tinh quái như cái nhìn của loài bò sát:

        - Tại khí núi khí rừng ở đây trong sạch, con người thuần chất, tâm thức thư thái, an nhàn, nếu chàng trai có vướng bận nan giải gì, cứ lên đây ít ngày là sẽ được gột sạch.

        Sợ rằng nếu cứ để cho dòng đạo pháp thiền định từ cái miệng như miệng đàn bà ăn trầu của ông xối xả tuôn ra thêm nữa thì lòng dạ tôi sẽ tan hoang vỡ vun ra thật, tôi độp luôn:

        - Thưa, nếu muốn học được đủ tất cả những ngón nghề của thầy thì thường hết bao lâu ạ?

        - Đối với cậu thì cả đời cũng không mong.

        - Sao ạ?

        - Vì mọi sư nôn nóng đều phá hỏng cõi tĩnh. Cậu là một người quá nôn nóng. Hơn thế, với bộ dạng cùng tính khí của cậu, nếu có bảo bối trong tay, cậu sẽ là một kẻ thủ ác khôn lường.

        Tôi nhìn sang thằng Hoạch. Nó cũng nhìn lại tôi rồi bước tới nói nhỏ vào cái vành tai mỏng như tai chuột của ông ta câu gì không rõ, chỉ biết khi nó nói xong, ông ta ngẩng lên nhìn tôi cười, cái cười khiến cả khuôn mặt ông biến thành hồn ma bóng quế, già cằn, nhàu nát, và giọng nói cũng mất luôn cái mềm mại thanh tinh:

        - Nghiệp chướng! Nghiệp chướng! Thiện tai, thiện tai! Mỗ đây còn một tý ty cái phần trần tục trong đầu, tu đã sắp thành... chùi sạch thì hôm nay ma đưa lối quỷ đưa đường thế nào mà cậu lại dẫn rượu đến đây cậu phá hỏng hết. Bố cậu! Thôi được, nể cậu Hoạch này, nói đúng hơn là tôi vẫn còn một cái ơn chưa trả với cậu ấy, tôi sẽ truyền cho cậu, truyền trong ba ngày, truyền những ngón nghề cơ bản nhất rồi sau đó xin mời cậu biến, biến nhanh. Mới nứt mắt ra mà đã muốn làm giàu tắt. Phải nhớ này: hại người thì người hại, luật đời là vậy, đừng quên. Sư bố nhà cậu!

        Tiên sư nhà ông! Tôi cũng thầm chửi lại, với cái cười, giọng nói, cái nhìn kia, bố còn lâu mới thành chính quả bố ạ! Bố chỉ đang mượn thần thiêng non nước phiêu bồng này để làm động tác rửa tội như bọn Maphia quyền lực nhung nhúc ở dưới kia đang tìm cách đổ xô đi rửa tiền thế thôi. Lòng vả như lòng sung, bố cứ bỗ bã huỵch toẹt nó ra như thế có phải đỡ ngứa tai hơn là cái giọng cao đạo nửa mùa kia không.

        Và trong cái mùi vị bỗ bã thoảng mùi nước cống đó, chỉ trong vòng không đầy ba tháng tôi đã uống trọn những gì thuộc về bí kíp cờ bạc mà cái đầu kinh dị kia đã dốc sang. Hoá ra cũng chả có gì, rất đơn giản, giống như một trò ảo thuật khéo tay hay mắt nhưng nó đòi hỏi phải thật độc, thật lưu manh, thật đểu giả, càng đểu càng tốt, và trước hết là phải tìm được con mắt thứ ba, con mắt thần, phải tìm cho ra một tên đặc tình chiến lược, vậy thôi.

        Ngày cuối cùng, tôi dẫn lão xuống phố, ra tận nhà bè đậu ngoài khơi đãi lão một chập toàn hải sản cao cấp còn tươi nguyên rồi kết thúc bằng một tấm thân con gái cũng tươi nguyên mà từ đầu cứ thấy đôi mắt lão hấp háy nhìn như cào sồn sột vào bộ đùi non cố tình để hở ra của con bé tiếp viên cao tới một thước bảy. Chả biết do sóng hay chính cái sức nghiến đè của lão trên tấm thân kia đã khiến cho tấm bè cứ dập dềnh chao qua chao lại như muốn chìm. Gần sáng, từ căn phòng bé tẹo che hờ bằng một tấm nilon mỏng bước ra, mặt mày lão sốp nở như chiếc bánh phồng tôm vừa qua mỡ:

        - Cái cậu này! Thế là đi tong hết công lao tu hành của tớ rồi. Ba lần. Không ngờ tuổi tớ mà còn được những... ba lần. Sư bố con đĩ!
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 22000


« Trả lời #139 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2018, 10:20:06 PM »


*

        Sáng hôm sau, đáng lẽ tôi sẽ phắn thẳng về địa bàn để bắt đầu thi thố năng lực mới mẻ của mình thì, chẳng biết đây có phải là định mệnh không, một việc quá đỗi bất ngờ đã xảy ra. Đó là khi chiếc xe đò cà khổ chở quá tải bị pan giữa đường khiến hành khách buộc phải xuống tìm chỗ nghỉ đêm để mai đi tiếp, tôi đã vô tình gặp lại cái thằng mà cả lúc thức lẫn lúc ngủ tôi luôn nghĩ về nó, muốn cồn cào gặp lại nó. Ấy vậy mà tôi đã gặp nó trong một cảnh huống trớ trêu đến buồn nôn buồn mửa.

        Gian phòng bên đường mà tôi vào trọ qua đêm lại nằm ngay cạnh phòng lão chủ quán. Đây là một kiểu nhà trọ kiêm quán ăn nên rất chật chội, hôi hám. Lão chủ chừng ngoài bốn chục tuổi, trắng nhễ nhại, dáng đi dáng đứng, lời ăn tiếng nói chỉ nhìn qua cũng biết là một tay biến thái tình dục. Chính hắn, hồi tối, lúc mang bát mì đến đặt trước mặt tôi chả biết vô tình hay hữu ý đã vuốt những ngón tay óng mỡ vào giữa hai đùi tôi một cái rồi cười rất nhớt, bỏ đi.

        Vào khoảng gần nửa đêm, cũng mệt, đang chìm trong giấc ngủ nhọc nhằn bỗng tôi nghe gian bên canh có tiếng động rất mạnh rồi sau đó là tiếng lão chủ, thứ tiếng nửa đực nửa cái nghe nhợn cả da gà, rít lên:

        - Bảo đi đòi nợ cách có chục cây số sao giờ mới vác mặt về? Hay là còn mải đánh đĩ với thằng chó nào, hử?

        Tưởng sau đó sẽ là một giọng đàn bà cấm cẩu trả lời hay khóc dấm dứt nọ kia, ai dè đó lại là một giọng đàn ông:

        - Tởm!

        - Nói lại đi! Bảo ai tởm?

        - Ai tởm thì tự biết.

        - Ái dà, bây giờ ăn no ấm cật rồi lại đối gia đối giả nữa kia đấy. Nếu không muốn ở nữa trả lại hết số tiền nợ đây rồi xéo, đây không thiết.

        - Xéo thì xéo. Tưởng tôi muốn ở lại đây lắm à? Ngày bưng bê, tối lại phải hầu hạ cái thân xác như đống mỡ lợn của ông, nhục còn hơn chó.

        Im lặng một lát rồi tiếng lão chủ cất lên rền rĩ như có cả đờm rãi lẫn nước mũi trộn vào:

        - Thì thôi cho tôi xin tôi xin... gớm, làm gì mà mới có thế đã tính chuyện bỏ nhau... Trâu bò chúng nó cũng còn một ngày nên ngãi huống chi là... Nào lại đây lại đây tôi đền cho.

        - Đêm nay tôi mệt.

        - Thế còn cái này có mệt không?

        Cái gì vậv? Khốn nạn chưa, bao nhiêu chỗ trọ không vào lại vác thần xác đến cái tổ đồng tỉnh tanh nồng này. Thử xem nào! Tò mò bị kích thích, tôi kê chiếc ghế đẩu lên giường, đứng lên kiễng chân nhìn qua vách. Lão chủ ở trần vận quần đùi, đúng như đống thịt mỡ thật đang quay mặt lại hướng tôi còn gã bạn tình ngồi xây lưng lại, một cái lưng trẻ trung và gầy guộc. Lão chủ đang cầm trên tay một gói bột trắng bọc trong túi giấy bóng.

        - Cần không? - Lão nháy mắt hỏi lại.

        Gã bạn tình đưa tay định chộp lấy thì những ngón tay chuối mắn của lão vội nắm lại, cười dâm,chảy nước:

        - Thì chiều tôi tý đã. Hôm qua đã nằm không cả đêm rồi, nhớ lắm, thèm, thèm chết mẹ. Nào...

        Không chờ cho đối tác có ưng thuận hay không, lão sần sộ dằn ngửa con mồi ra, úp ngay mặt vào đúng chỗ đó dụi lấy dụi để trong khi hai bàn tay cuống cuồng đưa lên định tháo thắt lưng... Chính trong cái trạng thái nằm ngửa của gã Pede ấy, tôi đã rụng rời nhận ra đó chính là... thằng Thư! Sao lại là thằng Thư? Nó làm gì ở đây? Bên kia vách, lão chủ đã tham lam tụt được chiếc quần của nó xuống và đang tham lam muốn tụt nốt chiếc quần lót màu đen của lão ra thì có một cái gì đó bực nổ trong đầu khiến tôi chịu không nổi nữa, nhảy phắt xuống, lao ra hành lang, đạp tung cửa nhảy vào, chỉ thắng vào mặt nó:

        - Thư! Mày đang làm gì thế này? Làm sao mày lại đến nông nỗi này hả Thư?

        Thằng Thư đã kịp nhận ra tôi, nó ngồi bật dậy, một thoáng biến sắc kinh hoàng, vơ vội chiếc quần định lao ra cửa nhưng không kịp, chỉ cần một động tác gạt chân nhẹ là nó đã ngã lộn trở lại, ngồi chết sững dưới đất. Tôi nắm đầu gã chủ quán nhấc lên, ấn ngồi xuống ghế, không thể không đá mắt vào cái cục thịt trong quần lão vẫn còn nguyên độ căng cứng:

        - Nó nợ lão bao nhiêu, nói!

        - Mày... mày là thằng nào?

        - Tao là anh nó, rõ chửa? Bao nhiêu?

        Vẻ như hãi cánh tay đang nổi gân chằng chằng của tôi sẵn sàng giáng vào giữa mũi lão nhiều hơn là chính giọng hỏi đó nên lão cúi đầu xuống:

        - Mười... mười hai triệu năm trăm.

        - Tiền gì?

        - Chích.

        - Mày khuyến khích nó chích?

        - Đi mà hỏi nó.

        - Thế lâu nay nó mua vui cho mày công không à?

        - Chả lẽ chỉ mình tôi vui?

        Cái giọng rất mất dạy! Tối móc túi lấy ra chừng năm triệu quăng đánh đét vào cái cục thật đang có chiều xẹp xuống kia, không giấu được giọng khinh bỉ:

        - Mẹ thằng già bệnh hoạn! Đáng lẽ hôm nay tao sẽ cho mày một trận nhừ tử vì hai tội: buôn bán tàng trữ ma tuý và mua dâm người đồng giới và không trả một đồng nào cả nhưng vì thằng em tao, dù sao nó cũng đã ăn ở với mày một thời gian nên tao tha. Mặc quần áo vào, thử nhìn trong gương xem mày giống con gì.
Logged

Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM