Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 21 Tháng Tám, 2019, 03:41:37 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Thời sôi động - Đại tướng Chu Huy Mân  (Đọc 12672 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 8654


Lính của PTL


« Trả lời #50 vào lúc: 11 Tháng Tám, 2018, 10:28:41 PM »

Ngày 8 tháng 4, địch tăng viện cho Điện Biên Phủ tiểu đoàn dù thứ tư. Ngày 9 tháng 4, chúng tổ chức phản kích hòng chiếm lại C1. Lực lượng phòng ngự của Trung đoàn 98 chiến đấu dũng cảm bẻ gẫy nhiều đợt xung phong của địch, nhưng do địch đông và được các cứ điểm lân cận hỗ trợ nên đến trưa ngày 10, chúng chiếm được một nửa đồi phía tây, ta chỉ giữ được nửa đồi phía đông. Từ đây đồi C1 chia đôi, ta và địch mỗi bên một nửa, cách nhau 15-20m. Cuộc chiến chuyển sang giằng co, ta và địch giành giật từng giờ từng phút. Trong ba ngày chiến đấu hết sức dũng cảm trên đồi C1, quân ta đã tiêu diệt 3 đại đội thuộc tiểu đoàn lê-dương số 1 và số 8.

Sau khi tạm ngừng đợt tiến công, Bộ chỉ huy chiến dịch tổ chức rút kinh nghiệm, kết hợp tự phê bình, phê bình chống tư tưởng hữu khuynh tiêu cực; đồng thời hạ quyết tâm thực hiện nhiệm vụ đề ra cho đợt 2.

Thực hiện chủ trương đó, ngày 10 tháng 4, Bộ chỉ huy giao nhiệm vụ cho các đon vị như sau:

Đại đoàn 316 làm trận địa tiến công ở đông Mường Thanh, bên trái tiếp giáp Đại đoàn 312, bên phải tiếp giáp Đại đoàn 308, xây dựng trận địa tiến công cứ điểm A1, C2, củng cố trận địa phòng ngự ở đồi C1, A1.

Đại đoàn 308 bố trí trận địa phía tây, từ sông Nậm Rốm đến Bản Kéo, có nhiệm vụ làm các trận địa tiến công các cứ điểm 206, 311A, 311B, 310, bố trí chặn viện giữa các cứ điểm 105, 206, 208, phối hợp với Đại đoàn 312 đào giao thông hào cắt ngang sân bay ở đoạn nam cứ điểm 206.

Đại đoàn 312 bố trí ở phía bắc từ Bản Kéo đến đoạn đông sân bay Mường Thanh, có nhiệm vụ củng cố trận địa phòng ngự ở các cứ điểm 201, 202, xây dựng trận địa tiến công các cứ điểm 105, 203, phối hợp với Đại đoàn 308 đào giao thông hào cắt ngang sân bay.

Đại đoàn 351 xây dựng trận địa pháo ở tây bắc Mường Thanh, đưa pháo vào sát vùng lòng chảo, tổ chức phòng không, hiệp đồng chặt chẽ các loại pháo chi viện cho bộ binh và kiềm chế pháo địch.

Là một trong những lực lượng tiến công chủ yếu trong đợt hai, cán bộ, chiến sĩ Đại đoàn 316 đã hết sức cố gắng chiến đấu ngoan cường, góp phần vào thắng lợi chung. Trận đánh chiếm đồi C1 đêm 30 tháng 3 cũng như những trận tiến công, phản công, phòng ngự trên đồi A1, C2 những ngày qua thể hiện tinh thần kiên cường, quả cảm của cán bộ, chiến sĩ ta. Mặc dù đạt được một số thành tích như vậy, song so với yêu cầu của chiến dịch thì Đại đoàn 316 chưa làm tròn nhiệm vụ trên giao, ảnh hưởng tới việc thực hiện kế hoạch chung và bị tổn thất nhiều. Trước tình hình đó, tư tưởng tiêu cực xuất hiện. Có cán bộ không tin chiến sĩ mới, không tin đơn vị mình có khả năng tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ, thắc mắc với trên, đổ lỗi cho dưới… Trong chiến sĩ, một số sợ máy bay, pháo địch, không đi nằm trận địa, không dám lên trận địa phòng ngự…

Đảng ủy Đại đoàn chủ trương mở đợt giáo dục tư tưởng trong cán bộ, đảng viên, chiến sĩ để nâng cao quyết tâm, đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ, kiên quyết chống tư tưởng tiêu cực. Đảng ủy Đại đoàn chủ trương lấy tinh thần triệt để cách mạng của giai cấp, đấu tranh đến cùng với kẻ thù giai cấp và lấy đó làm kim chỉ nam cho mọi hành động của mình.

Các đồng chí ủy viên Đảng ủy Đại đoàn gương mẫu tự phê bình và phê bình thắng thắn, chỉ ra những thiếu sót trong công tác lãnh đạo và chỉ huy của Đảng ủy và Bộ Tư lệnh. Các đơn vị cũng tiến hành đấu tranh nghiêm túc trên tình đồng chí, giúp đỡ nhau. Mọi người nhìn rõ chỗ mạnh của đơn vị và bản thân; đồng thời cũng thấy chỗ hạn chế và khuyết điểm của mình, nhận rõ những khó khăn trước mắt trên đường đi tới thắng lợi của ta, thấy chỗ mạnh tạm thời của và thất bại không thể tránh khỏi của chúng. Mọi công tác chuẩn bị cho đợt chiến đấu mới của đại đoàn được tiến hành khẩn trương, tiếp tục thực hiện các nhiệm vụ xây dựng trận địa, đánh lấn, bắn tỉa, đánh phá hậu phương, kho tàng địch. Công tác chuẩn bị cho đợt chiến đấu mới được tiến hành tích cực.

Trung đoàn 98 đào 3 con hào từ hướng đông, đông bắc và đông nam vào. Tiểu đoàn 439 xây dựng trận địa hỏa lực của trung đoàn trên mỏm Thia Lia kề với C2, cách hàng rào cuối cùng 60m. Ở A1, ngoài các con hào từ phía đông và đông bắc vào, Trung đoàn 174 đào thêm hào ở phía tây nam lượn theo chân đồi E (cách đông nam A1 khoảng 200m), lợi dụng khe suối cạn thọc ra đường 41, rồi quặt lên phía tây nam A1. Khi đào con hào này, bộ đội gặp phải sự khống chế quyết liệt của pháo binh và lưới lửa của bộ binh địch ở A1, A3 và Mường Thanh. Nhưng chính đường hào này sẽ tạo điều kiện cho bộ binh ta áp sát A, hình thành vòng vây từ ba phía đông, đông nam và tây nam. Lực lượng ta thọc sâu vào A3 ở phía tây nam A1, sẽ cắt hoàn toàn con đường tiếp tế của địch từ Mường Thanh lên A3, A1; đồng thời sẽ là đòn hiểm đánh vào sau lưng A1, bịt hẳn đường rút chạy của địch. Vì vậy, cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn 174 đã không ngại gian khổ, ác liệt nhiều lần trinh sát, tìm mọi cách bảo đảm an toàn cho bộ đội.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 8654


Lính của PTL


« Trả lời #51 vào lúc: 11 Tháng Tám, 2018, 10:29:34 PM »

Khi phát hiện ta đào các đường hào, địch điên cuồng dùng bom đạn ngăn chặn. Mỗi mét hào đều thấm máu cán bộ, chiến sĩ ta. Anh em đã sáng tạo nhiều biện pháp giảm thương vong và thúc đẩy công việc tiến triển nhanh, như: mài xẻng thật sắc để gọt đất cho êm, kéo rơm thật chặt làm lá chắn đỡ đạn, bện rơm làm “áo giáp” che lưng, đào dúi kết hợp với đào ngầm, khoét từng đoạn đường hào ngầm rồi đánh sụp, hất đất và ngụy trang xong lại đào tiếp…

Lúc này một vấn đề quan trọng trong kế hoạch tiến công A1 thu hút tâm trí các đồng chí chỉ huy đại đoàn là tìm cách đào hầm ngầm. Nhiều phương án được đưa ra bàn bạc. Cuối cùng kế hoạch đào một đường hầm từ trận địa ta đến chân hầm địch, rồi dùng một lượng thuốc nổ 1.000 kg đánh sập hầm được Bộ chỉ huy Đại đoàn báo cáo lên Bộ chỉ huy chiến dịch. Bộ chỉ huy chiến dịch phê chuẩn và tăng cường cho đại đoàn một tổ công binh có kỹ thuật và kinh nghiệm cùng với công binh đại đoàn thực hiện nhiệm vụ đào hầm ngầm.

Tối ngày 20 tháng 4, anh Lê Quảng Ba – Đại đoàn trưởng trực tiếp chỉ đạo đào đường hầm, nghe báo cáo kết quả từng ngày. Chiến sĩ công binh khẩn trưởng bắt tay vào nhiệm vụ nghiên cứu định hướng, bộ binh thay phiên nhau nằm đào. Đào được vài đêm thì địch phát hiện tiếng động trong lòng đất, chúng nghi ngờ cho máy bay, pháo binh bắn phá liên tục xuống trận địa ba. Ban đêm bộ binh địch ném lựu đạn, xả súng bắn xuống đường hầm ta đang đào.

Đường hào đào vào càng sâu công binh càng gặp khó khăn về kỹ thuật như thiếu ánh sáng và không khí, cách đào để giữ cho hướng và độ chênh của đường hầm vào đúng vị trí hầm ngầm, cách đưa đất ra ngoài sao cho vừa nhanh vừa không lộ… đều là những vấn đề nan giải. Bộ Tư lệnh Đại đoàn đã gửi cho anh em công binh bộ đèn sô-lếch vẫn dùng ở sở chỉ huy, lực lượng dân công tập trung khâu gấp hàng nghìn túi vải dù để đựng đất kéo ra và làm bờ công sự. Việc giữ sáng đúng hướng và động chênh của đường hầm được thực hiện bằng cách tính toán của pháo binh với cách hiệu chỉnh đơn giản, dùng cây hương cháy đỏ làm vật chuẩn và ống tiêm đựng nước làm ống thăng bằng. Để không khí trong hầm bớt ngột ngạt, anh em dùng quạt nan quạt không khí từ ngoài vào. Với sự cố gắng và nỗ lực cao, con đường hầm đã được hoàn thành đúng kế hoạch.

Ngày 16 tháng 4 năm 1954, chiến hào của Đại đoàn 312 và Đại đoàn 308 nối liền với nhau cắt đôi sân bay Mường Thanh. Đêm 18 tháng 4, sau nhiều ngày vây lấn, Trung đoàn 165 tiến công dứt điểm cứ điểm 105. Sáng ngày 19 tháng 4, địch cho quân ra phản kích bị Đại đoàn 308 chặn đánh phải quay lại cứ điểm 105. Cứ điểm bảo vệ phía bắc sân bay bị xóa sổ. Đêm 22 tháng 4, Trung đoàn 36 sau ba ngày vây lấn cũng đã tiến công chiếm gọn cứ điểm 206. Ngày 24 tháng 4, địch tung tiểu đoàn lê-dương số 12 cùng 5 xe tăng có pháo binh, không quân yểm trợ mở đợt phản kích quyết liệt, hòng đánh ta ra khỏi 206 và khu vực sân bay. Được pháo binh chi viện đắc lực, bộ đội ta đã đánh bại nhiều đợt xung phong của địch, thực hiện trọn vẹn nhiệm vụ cắt đôi sân bay Mường Thanh, thu hẹp phạm vị chiếm đóng của địch.

Từ trung tuần tháng 4, kết hợp với vây hãm, đánh lấn, các đơn vị còn tích cực tham gia bắn tỉa, tổ chức các đội dũng sĩ luồn sâu, các tổ đoàn dù gây cho địch nhiều tổn thất về sinh lực, phương tiện, căng thẳng về tinh thần.

Cùng với hoạt động vây ép của bộ binh, pháo cao xạ và súng máy phòng không của các đại đoàn tiến sâu vào thung lũng, tạo một lưới lửa phòng không không cho địch dùng máy bay tiếp tế cho quân địch bị vây trong lòng chảo Điện Biên Phủ. Đến giữa tháng 4, ta đã hạ 50 máy bay địch, buộc chúng phải thả dù ở độ cao trên 3km, do đó trên một phần ba số dù tiếp tế rơi vào trận địa của ta.

Đến cuối tháng 4, mọi công tác chuẩn bị cho đợt tiến công mới đã hoàn tất. Bộ chỉ huy chiến dịch đề ra nhiệm vụ trong những ngày đầu tháng 5 là phải đánh chiếm xong khu ngoại vi, diệt thêm một số sinh lực địch, đánh chiếm toàn bộ các điểm cao phía đông và một số cứ điểm phía tây, hoàn thành triệt tiêu đường tiếp tế của địch.

Để tạo khí thế sôi nổi, Bộ chỉ huy chiến dịch phát động đợt thi đua từ ngày 1 đến ngày 19 tháng 5 để chào mừng ngày Quốc tế lao động và ngày sinh Bác Hồ. Đối với Đại đoàn 316, đây còn là đợt thi đua lập thành tích chào mừng 3 năm ngày thành lập Đại đoàn (1-5-1951 - 1-5-1954). Theo phương án của Bộ chỉ huy chiến dịch, mở đợt 3, Đại đoàn 316 có nhiệm vụ đánh chiếm khu bộ đồi C1; đồng thời dùng một bộ phận nhỏ phối hợp đánh ở phía A1, nhằm phân tán sự đối phó của địch, tranh thủ mở rộng bàn đạp tiến công.

Cho đến cuối tháng 4 năm 1954, vòng vây của quân ta đã siết chặt, phạm vi chiếm đóng của định mỗi bề chỉ còn lại từ 1,3 đến 1,7km, lực lượng của chúng cũng không vượt quá 37 đại đội. việc thả dù tiếp tế cho Điện Biên Phủ cũng hết sức khó khăn, lương thực, phẩm khan hiếm, binh lính địch thực sự lâm vào tình trạng khốn quẫn. trong lúc bộ chỉ huy quân viễn chinh Pháp và can thiệp Mỹ đang lúng túng chưa tìm được lối thoát cho Điện Biên Phủ, thì ta quyết định tiến hành đợt tiến công thứ ba vào đầu tháng 5 năm 1954.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 8654


Lính của PTL


« Trả lời #52 vào lúc: 11 Tháng Tám, 2018, 10:30:21 PM »

Đại đoàn 316 có nhiệm vụ tiêu diệt C1 và giữ vững trận địa ở đó; đồng thời đánh lấn sang C2 để phù hợp với trận địa ở A1. Nếu điều kiện thuận lợi thì phát triển đánh chiếm C2 tổ chức chiếm những lô cốt quan trọng ở A1.

Đại đoàn 312 tiêu diệt các cứ điểm 505 và 505A, dùng một bộ phận lực lượng bộ binh và hỏa lực chặn viện khi đại đoàn tiến công C1.

 Đại đoàn 308 có nhiệm vụ tiêu diệt các cứ điểm 310, 311A, 311B.

Trung đoàn 57 Đại đoàn 304 có nhiệm vụ kiềm chế pháo binh địch và đánh lấn vào phân khu Hồng Cúm.

 12 ngày 1 tháng 5 năm 1954, đợt tiến công thứ ba bắt đầu. Pháo chiến dịch của ta trút đạn vào các trận địa pháo địch trong suốt gần 1 giờ đồng hồ. Hỏa tiễn 122 của ta lần đầu tiên xuất hiện làm cho binh lính địch càng thêm hoảng sợ. Cụm pháo địch ở khu Mường Thanh, Hồng Cúm chìm trong khói đạn bị tê liệt hoàn toàn. Một kho đạn pháo với trên ba nghìn quả đạn bị nổ tung. Theo kế hoạch, 17 giờ, lực lượng phòng ngự trên đồi C1 bí mật lùi xuống mở cửa để hỏa lực của Trung đoàn 98 bắn áp chế trận địa trên C1. Đạn pháo ta bắn chính xác, địch hết sức bất ngờ, lúng túng. Tiểu đoàn 439 thực hiện xung phong. bên cánh trái, đại đội 811 chiếm lô cốt số 8, cắt đứt đường địch rút chạy về C2. Ở cánh phải, đại đội 148b chiếm lô cốt số 4, sau đó đánh tiếp lô cốt số 5, số 6, chặn đường của địch chạy về đồi Mâm Xôi. Sau 1 giờ chiến đấu ta hoàn toàn làm chủ đồi C1, diệt 114 tên, bắt 40 tên, 44 tên, thu toàn bộ vũ khí trang bị.

Ở A1, Trung đoàn 174 đánh chiếm được 2 ụ súng số 7 và số 8 ở gần cửa hầm của ta. Ngay đêm đầu tiên chiến đấu của đợt ba, Đại đoàn 316 đã hoàn thành mục tiêu đề ra.

Trên hướng Đại đoàn 312, tại hướng đông sông Nậm Rốm, Trung đoàn 209 Đại đoàn 312 tiến công các cứ điểm 505 và 505A. Đến 4 giờ sáng ngày 2 tháng 5, Trung đoàn hoàn toàn làm chủ hai cứ điểm này. Trong khi đó, ở hướng tây, Trung đoàn 88 sư đoàn 308 cũng diệt gọn cứ điểm 311A chỉ trong vòng 30 phút. Ở phân khu Hồng Cúm, Trung đoàn 57 tăng cường vây ép, chiến công diệt nhiều sinh lực địch.

Thấy nguy cơ Điện Biên Phủ bị tiêu diệt, ngày 3 tháng 5, Cô-nhi - Tư lệnh quân Pháp ở Bắc Bộ ra lệnh cho Đờ Cát-xtơ-ri tìm đường rút chạy sang Thượng Lào. Nhưng kế hoạch rút chạy của định chưa việc triển khai thì Bộ chỉ huy chiến dịch đã chỉ thị cho các đơn vị “sẵn sàng nắm thời cơ, khi có điều kiện chuyển sang tổng công kích ngay và phải bao vây chặt không cho địch rút chạy”.

Đại đoàn 316 lúc này được tăng cường Trung đoàn 9 (Đại đoàn 304) làm lực lượng dự bị, trong khi đó tiểu đoàn 888 (Trung đoàn 98 Đại đoàn 316) phối thuộc cho Đại đoàn 304 làm nhiệm vụ bao vây và chuẩn bị tiến công Hồng Cúm.

Trung đoàn 174 tiếp tục được giao nhiệm vụ đánh A1. Khi đánh xong A1, Nếu Trung đoàn 98 gặp khó khăn thì Trung đoàn 174 tổ chức một bộ phận đánh sang, kiên quyết chặn địch từ Mường Thanh phản kích ra; đồng thời chuẩn bị tiêu diệt A3. Toàn Đại đoàn bước vào chiến đấu với một quyết tâm rất cao.

 Ở hướng A1, tiểu đoàn 255 (Trung đoàn 174) được lệnh chuyển sang đồi Cháy. trận địa được bàn giao cho Tiểu đoàn 249. Ở phía tây nam, Tiểu đoàn 251 có nhiệm vụ đánh chiếm lô cốt số 7. Đây là một đòn hiểm nhằm đánh vào lưng A1, bịt đường chạy của địch; đồng thời cắt rời A1 với khu trung tâm Mường Thanh. 1.000kg thuốc nổ được chia làm 50 gói xếp gọn trong hầm sâu. các phương pháp gây nổ đã được tính toán kỹ lưỡng. Tuy vậy, để bảo đảm chắc chắn, Đại đội 317 từ hai đảng viên tình nguyện trong trường hợp trục trặc thì mỗi người ôm khối thuốc nổ 20kg giặt nụ xùy lao vào.

Đúng 20 giờ ngày 6 tháng 5 năm 1954, lệnh nổ bộc phá được ban ra. Khác với sự mong đợi của mọi người, không có tiếng nổ lớn mà chỉ có ánh lửa chớp và một tiếng ục nặng nề. Đài quan sát thấy trên đồi A1 có nhiều cột khói bốc lên. Chúng tôi lại cho anh Nguyễn Hữu An cho bộ đội tiến công. Khối thuốc nổ của ta đã phá hủy một mảng hầm ngầm, tiêu diệt một số địch; đồng thời làm choáng váng số còn lại. Địch chưa hoàn hồn thì bộ đội ta tràn lên chiến hào. Tiểu đoàn 249 (Trung đoàn 174) chiếm được một phần phía nam. Ở phía tây nam, các chiến sĩ bộc phá ta nhiều lần đánh lên lô cốt 17 đều bỉ hỏa lực chặn lại. Phát hiện thấy một ụ súng địch bố trí bí mật ở ngoài lô cốt, ta kịp thời tiêu diệt, tạo điều kiện để phát triển chiến đấu và sẵn sàng đánh địch tiếp viện; đồng thời tổ chức một lực lượng nhỏ đánh xuống A3, buộc địch phải đối phó, không đánh được vào phía sau quân ta trên A1.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 8654


Lính của PTL


« Trả lời #53 vào lúc: 11 Tháng Tám, 2018, 10:32:32 PM »

Địch ở A1 chống cự quyết liệt, chúng hy vọng chờ quân từ Mường Thanh lên. Các mũi của ta chưa đánh được vào mục tiêu quy định. Thấy tình hình khó khăn, Đại đoàn ra lệnh cho Trung đoàn trưởng Nguyễn Hữu An lệnh cho Tiểu đoàn 249 đưa lực lượng dự bị vào chiến đấu. Ta đánh chiếm được Khu B, phát triển vào hầm ngầm, nhưng khi đánh tới trận địa súng cối của địch, thì quân địch ở đây chống cự quyết liệt. Các đơn vị vừa chiến đấu vừa chấn chỉnh lực lượng, chia làm nhiều hướng tiếp tục xung phong, đến 2 giờ 30 sáng ngày 7 tháng 5, ta làm chủ được khu vực trận địa cối, bắt 120 tù binh, trong đó có tên Pu-giê - chỉ huy cứ điểm A1.

4 giờ 30 phút ngày 7 tháng 5, Trung đoàn 174 đã làm chủ A1. Ngay sau đó, trung đoàn hỏa lực bắn mạnh sang C2 chi viện cho Trung đoàn 98. Trung đoàn trưởng Vũ Lăng lệnh cho Tiểu đoàn 439 là mũi vu hồi từ C1 qua đồi Mâm Xôi vòng sang đánh vào phía tây bắc C2. Trong khi đó, tại hướng chủ yếu, 2 giờ sáng ngày 7 tháng 5, một tiểu đội xung kích của Đại đội 38 do chính trị viên đại đội chỉ huy dũng cảm mưu trí vượt qua làn đạn vào tiếp sức cho lực lượng trung đoàn. Từ đây, quân ta chia làm hai mũi đánh khu mỏm B. Trung đoàn 98 một mặt lệnh cho hỏa lực tích cực chi viện, một mặt lệnh cho Tiểu đoàn 215 sử dụng lực lượng dự bị vào chiến đấu. Lúc này Trung đoàn 174 đã chiếm được A1, Bộ Tư lệnh Đại đoàn chúng tôi nhận định: dù quân địch ở C2 còn đông và ngoan cố nhưng chắc chắn không thể chống cự nổi nếu ta tiến công liên tục. Bản thân Trung đoàn 98 còn khả năng hoàn thành nhiệm vụ. Do đó, chúng tôi lệnh cho Trung đoàn 98 nhanh chóng của Tiểu đoàn 215 và Tiểu đoàn dự bị 375 vào chiến đấu.

Để tạo điều kiện cho bộ binh xung phong, Bộ Tư lệnh Đại đoàn đề nghị Bộ chỉ huy chiến dịch dùng lựu pháo bắn vào C2. 200 quả lựu pháo của ta đã nã đạn chính xác xuống C2.

7 giờ 30 phút ngày 7 tháng 5, ta bắt đầu xung phong lên C2 bằng 3 mũi, lần lượt đánh chiếm từng mục tiêu. Tướng Đờ Cát cố vét 8 trung đội tung ra phản kích, nhưng những đơn vị này vừa tiến được vài trăm mét thì bị các chiến sĩ Tiểu đoàn 439 cùng hỏa lực Trung đoàn 174 chặn đứng lại, phải chạy về Mường Thanh.

9 giờ 30 phút, quân ta làm chủ C2, sáu đại đội thuộc tiểu đoàn dù lê-dương số 2 và tiểu đoàn dù ngụy 5 gồm hơn 600 tên gì diệt và bị bắt làm tù binh. Đến giờ phút này, các đơn vị đã hoàn thành nhiệm vụ được giao và sẵn sàng chuyển sang tổng công kích.

Khoảng 10 giờ ngày 7 tháng 5, trong khi các đại đoàn đang xúc tiến việc chuẩn bị bảo đảm cho tổng công kích thì cơ quan quân báo phát hiện địch có dấu hiệu rối loạn và có khả năng đầu hàng. 13 giờ ngày 7 tháng 5, Bộ chỉ huy chiến dịch ra lệnh tổng công kích trước giờ quy định: Phải đánh thẳng vào sở chỉ huy, phải đánh mạnh, bao vây chặt không cho Đờ Cát hoặc bất cứ tên địch nào chạy thoát.

Chấp hành mệnh lệnh, từ hướng đông Trung đoàn 109 đánh thẳng vào Mường Thanh. Tiếp sau là các trung đoàn 98 và 174. Bên phía tây, Trung đoàn 36 tiến thẳng vào cứ điểm cuối cùng che chở sở chỉ huy của Đờ Cát. Trung đoàn 98 cũng mở đường qua sân bay tiến vào sào huyệt cuối cùng của địch. Bộ đội ta tiến tới đầu quân địch đầu hàng tới đó. 17 giờ 15 phút, một cánh quân của Đại đoàn 312 tiến sát sở chỉ huy địch, tại cửa hầm của Đờ Cát xuất hiện cờ trắng xin hàng. Đại đội trưởng Tạ Quốc Luật cùng hai chiến sĩ Vinh và Nhỏ tiến vào hầm bắt sống tướng Đờ Cát cùng toàn bộ ban tham mưu tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.

17 giờ 30 phút ngày 7 tháng 5 năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ toàn thắng.

Sau 55 ngày đêm chiến đấu liên tục, các lực lượng vũ trang nhân dân ta đã tiêu diệt toàn bộ tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, tiêu diệt và bắt sống 16.200 tên, gồm 17 tiểu đoàn bộ binh và lính dù, bắn rơi tại mặt trận 57 máy bay; ta thu toàn bộ vũ khí, kho tàng, trong đó có 28 pháo lớn, 64 xe, 5.915 súng các loại.

Ngay tối hôm đó, Đại đoàn 304 nhận lệnh tiến công Hồng Cúm, khu cứ điểm cuối cùng của địch. Biết không thể giữ nổi, địch đã bí mật rút chạy. Ta truy kích, đến nửa đêm thì toàn bộ 2.000 tên địch bị bắt gọn.

Ngay sau chiến thắng Điện Biên Phủ một ngày, toàn mặt trận vô cùng phấn khởi được thư khen ngợi của Bác, Người viết:

“Quân ta đã giải phóng Điện Biên Phủ, Bác và Chính phủ thân ái gửi lời khen ngợi cán bộ, chiến sĩ, dân công, thanh niên xung phong và đồng bào địa phương đã làm tròn nhiệm vụ một cách vẻ vang.

Thắng lợi tuy lớn nhưng mới là bước đầu, chúng ta không nên vì thắng mà kiêu, không nên chủ quan khinh địch. Chúng ta kiên quyết kháng chiến để tranh lấy độc lập, thống nhất, dân chủ, hòa bình. Bất kỳ đấu tranh về quân sự hay ngoại giao cũng đều phải đấu tranh trường kỳ gian khổ mơi đi đến thắng lợi hoàn toàn.

Bác và Chính phủ sẽ khen thưởng những cán bộ, chiến sĩ, dân công, thanh niên xung phong và đồng bào địa phương có công trạng đặc biệt.


                                                                                                                                                                             
Ngày 8 tháng 5 năm 1954
Chào thân ái và quyết thắng
HỒ CHÍ MINH”

Ngay sau chiến dịch, Đại đoàn 316, một bộ phận được giao nhiệm vụ áp giải hàng nghìn tù binh từ Điện Biên Phủ về Sầm Sơn (Thanh Hóa), một bộ phận tiếp tục ở lại Điện Biên Phủ làm nhiệm vụ tổ chức trao trả thương binh địch, thu dọn chiến trường, giúp nhân dân địa phương ổn định một bước đời sống và sản xuất.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 8654


Lính của PTL


« Trả lời #54 vào lúc: 11 Tháng Tám, 2018, 10:33:04 PM »

*
*   *

Tạm biệt Điện Biên Phủ, trên đường về đông bằng ven biển đến Hoằng Hóa, Thanh Hóa được hai ngày, Đảng ủy Đại đoàn họp mở rộng đến cán bộ trung đoàn và cơ quan trao đổi kinh nghiệm có kết luận sơ bộ và tóm tắt để đi dự hội nghị tổng kết do Bộ Tổng tư lệnh triệu tập. Sau chín năm chiến đấu, chiến thắng, học tập, rèn luyện nếu tính cả trường đời thật phong phú. Nhưng ở đây chỉ tóm tắt: Cán bộ Đại đoàn 316 đã học được những gì.

Sau chiến thắng của quân và dân Việt Bắc, bước đầu đánh bại âm mưu chính trị thâm độc cũng là đánh bại chiến lược “đánh nhanh thắng nhanh” của quân viễn chinh Pháp. Sau chiến thắng Việt Bắc, Trung ương Đảng, Bác Hồ, Quân ủy Trung ương đã sớm thấy cần có khối chủ lực cơ động, quả đấm chiếm lược để thực hiện nhiệm vụ cơ bản là tiêu diệt từng bộ phận sinh lực địch, phá hủy phương tiện chiến tranh, giải phóng đất đai, phát huy cao độ sức mạnh của chiến tranh nhân dân, đánh từ những đòn quyết định để đi đến toàn thắng. Trung đoàn 174 và cả Đại đoàn 316 được tham gia từ chiến dịch giải phóng Trung Du – Hoàng Hoa Thám, Hòa Bình (phối hợp đánh vào vùng sau lưng địch), Tây Bắc, Thượng Lào, Điện Biên Phủ lịch sử. Từ những thuận lợi và cả những khó khăn, cán bộ đại đoàn đã hiểu được:

Đường lối toàn dân đánh giặc của Đảng là đúng đắn, sáng tạo, là sức mạnh to lớn bền bỉ. Tổ chức và xác định rõ nhiệm vụ của ba thứ quân trên chiến trường chính Bắc Bộ và các chiến trường có những đặc điểm và vị trí chính trị, chiến lược khác nhau. Để đập lại âm mưu của quân xâm lược – lấy Đông Dương làm một chiến trường để bao vây chia cắt, chủ yếu nhằm thắng trên chiến trường chính – Việt Nam thì nhân dân các dân tộc ba nước Việt Nam, Lào, Cam-pu-chia cũng có quyền liên minh chiến đấu nhằm mục đích chính nghĩa của mình.

Đảng và Bác Hồ đã xác định: Bắc Bộ Việt Nam là chiến trường chính. Do đó trong hoạt động thường xuyên cũng như trong chiến dịch tiến công lớn trên chiến trường chính Bắc Bộ có sự phối hợp đắc lực các chiến trường trên bán đảo Đông Dương.

Trên chiến trường chính Bắc Bộ, khối chủ lực cơ động tập trung mở chiến dịch vào hướng chính có các địa bàn, các hướng chiến đấu phối hợp đắc lực. Trên chiến trường ta có các địa bàn chiến lược quan trọng: miền núi, trung du, đồng bằng, đô thị và ven biển. Hậu phương kháng chiến có hậu phương chiến lược, hậu phương của từng chiến trường, từng quân khu, từng tỉnh có khả năng hỗ trợ lẫn nhau và tập trung cho hướng chính.

Xây dựng và rèn luyện các lực lượng vũ trang theo phương châm: vừa học, vừa làm, vừa chiến đấu và rèn luyện tập trung là bồi dưỡng đội ngũ cán bộ. Đảng ủy Đại đoàn 316 hết sức chăm lo xây dựng Đảng bộ về tư tưởng và tổ chức. Trong chiến đấu dễ dàng phát hiện những chiến sĩ tốt qua giáo dục để kết nạp vào Đảng. Đảng viên cơ sở là nguồn lực dồi dào để bồi dưỡng cán bộ cơ sở. Bồi dưỡng đội ngũ cán bộ về chính trị, tư tưởng, đạo đức phẩm chất qua hoạt động chiến đấu có đủ khả năng cho sự phát triển và tiêu hao, xem thực hiện việc bồi dưỡng con người là then chốt. Cán bộ trưởng thành về chính trị là cơ sở để học tập nắm vững và không ngừng sáng tạo nghệ thuật quân sự.

Nhất trí đoàn kết trong nội bộ là cơ sở để đoàn kết và xây dựng niềm tin trong nhân dân các dân tộc, trước hết là ở những nơi đại đoàn đóng quân và hoạt động. Trong các chiến dịch tiến công, Đại đoàn 316 thường đi rước về sau, phù hợp với chính sách đại đoàn kết toàn dân tộc để chiến thắng.

Thắng lợi Điện Biên Phủ vang vọng khắp địa cầu, là bước trưởng thành nhảy vọt của lực lượng vũ trang và nhân dân cả nước, là cơ sở vững chắc đi đi tới hoàn thành mục đích cơ bản của cách mạng Việt Nam. Tiếp tục phương châm vừa làm, vừa học, vừa chiến đấu và rèn luyện để đi tiếp là quán triệt lời Bác Hồ căn dặn trong thư Người gửi cho cán bộ, chiến sĩ Điện Biên: “thắng lợi là to lớn nhưng mới là bước đầu”.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 8654


Lính của PTL


« Trả lời #55 vào lúc: 11 Tháng Tám, 2018, 10:38:22 PM »



Bị bắt lên nhà lao Vinh (Nghệ An), ngày 8 tháng 3 năm 1935.



Sổ danh bạ căn cước mang ký hiệu A.19, tại nhà lao Kon Tum



Bác Hồ chỉ đạo chiến dịch Biên Giới năm 1950, bên trái Người là Đại tướng Võ Nguyên Giáp,
bên phải Người là Chu Huy Mân - Chính ủy Trung đoàn 174.