Lịch sử Quân sự Việt Nam
Tin tức: Lịch sử quân sự Việt Nam
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 23 Tháng Sáu, 2024, 04:07:53 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Odessa Tổ chức những cựu thành viên SS của Hitler  (Đọc 18570 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25560


« Trả lời #20 vào lúc: 17 Tháng Ba, 2018, 06:00:21 am »


        Khi chúng tôi ra tới bến tàu, một cảnh chen lấn diễn ra trước mắt chúng tôi. Bến tàu đầy nghẹt quân lính Đức. Chưa bao giờ tôi thấy chúng tập trung lại một chỗ đông đảo như vậy. Chúng tôi được xếp thành hàng dọc theo các kho chứa hàng, và một lần nữa chúng tôi lại nghĩ đời mình đến đây sẽ được kết liễu bằng một tràng đại liên. Nhưng chúng tôi đã nghĩ sai.

        Hình như bọn SS muốn lợi dụng chúng tôi, những tên Do Thái cuối cùng, dùng chúng tôi như là mọt nguyên cớ để thoát khỏi bước tiến càng lúc càng gần của Hồng

        Quân. Phương tiện dùng để chuyên chở chúng tôi đậu dọc theo bến số 6. Nó là một vận tải hạm, chiếc tàu cuối cùng. Chúng tôi đứng nhìn cảnh hàng trăm thương binh khác nằm trên cáng xếp thành ba hàng dọc đợi đến phiên mình lên tàu hồi hương.

        Lúc Roschmann đến, trời đã sụp tối. Hẳn đứng chết lặng khi nhìn con tàu đang chất những thương binh lên. Định thần lại và biết đứợc việc gì đang xảy ra, hắn quay người qua mấy viên y tá đang khiêng cáng ra lênh :

        « Tất cả hãy bỏ cáng xuống ! »

        Hẳn thót người qua bến tàu tiến về phía một viên y tá, và tát mạnh vô mặt người này. Hắn duyệt qua đội ngũ chúng tôi hét lổn. « Đồ heo ăn hại, mau leo lên tàu khiêng đám « xác chết» kia trở xuống ! »

        Dưới những họng súng của bọn lính SS, chúng tôi bắt đầu đi qua bên kia đường. Hàng trăm Sĩ Quan, Hạ Sĩ Quan và Binh Sĩ SS, lúc nãy đến giờ đứng ngắm nhìn con tàu một cách thèm thuồng, đồng loạt tiền về phía trước nồi đuôi theo sau chúng tôi. Khi tên SS đầu tiên bước lên tàu và chuẩn bị khiêng người thương binh trở xuống đất, một tiếng hét vang dội buộc hắn phải ngừng tay. Tôi vừa đặt chân lên nấc thang bỗng giựt mình vì tiếng hét, quay lưng lại nhìn.

        Một Đại úy Lục Quân đang chạy dọc theo bến tàu tiến đến vận tải hạm. Hắn dừng chân lại dưới chân cầu thang. Ngước nhìn những đồng đội đang được khiêng trở lại xuống đất liền, viên Đại úy hồi lớn :

        « Ai đã ra lệnh khiêng những thương binh của tôi xuống đằt ? » Roschmann bước đến sau lưng hắn nói: « Tôi ra lệnh đây. Tàu này của chúng tôi ».

        Viên Đại úy quay người lại, thọc tay vô túi quần móc ra một mảnh giấy.

        « Tàu này được gởi đến đây để đón thương binh Lực Quân, và tàu chỉ chở thương binh Lục Quân mà thôi ! » Viên Đại úy nói. Vừa dứt lời hắn quay qua phía mấy người y tá ra lệnh tiếp tục công tác. Tôi nhìn sang phía Roschmann. Người hắn run run, tôi nghĩ có lẽ vì giận dữ. Nhưng không phải, Hẳn sợ bị bỏ lại đây để đối phó với quân Nga.

        Hắn mở miệng mắng nhiếc các y tá : « Tôi nhân danh Quốc Trưởng ra lệnh cho mấy anh phải ngưng tay, và cũng nhân danh Quốc Trưởng, tôi nắm quyền chỉ huy tàu này. »

        Các nhân viên y tá không thèm để ý đến hẳn mà chỉ tuân theo lệnh của viên Đại úy Lục Quân. Tôi nhìn kỹ khuôn mặt của người sau này, vì chỉ đứng cách tôi không đầy hai thước. Đôi mắt hẳn thật mệt mỏi, mà những nếp nhăn hai bên khóe mắt càng làm nổi bật. Thấy công tác đang tiến hành một cách đều đặn, viên Đại úy bước về phía các y tá, đi ngang qua mặt Roschmann. Từ trong đám thương binh đang nằm trên cáng, một giọng nói miền Hamburg vọng lên : « Hoan hô Đại úy ! Đại úy chì quá, cho « bể mặt » bọn SS khốn nạn. »

        Đại Úy Lục Quân đi ngang qua Roschmann, không thèm ngó tên đồ tể. Tên sau này chụp ngay tay viên Đại Úy Wehrmacht giật ngược lại phía sau, tát mạnh vô mặt viên Sĩ Quan này.

        Tôi đã nhìn cảnh Roschmann đánh người hàng trăm lần, nhưng lần này kết quả không như hẳn muốn. Viên Đại úy bình tĩnh chịu đòn, nắm chặt bàn tay lại và tống một quả đấm bất thần ngay vô quai hàm Roschmann. Tên đồ tể bật người về phía sau, lảo đảo và té nhào xuống tuyết. Từ mép miệng hắn một dòng máu tươi rịn xuống. Viên Đại úy bỏ hắn đó, tiếp tục đi về phía các y tá.

        Tôi thấy Roschmann rút khẩu Luger khỏi vỏ, nhắm thật kỹ bắn vào giữa vai viên Đại úy Lục Quân. Mọi hoạt động ngưng ngay sau tiếng nổ. Viên Đại úy nẩy người lên, gượng người ngoái cổ lại. Roschmann nhả đạn một lần nữa, lần này bắn ngay cổ viên Đại úy. Viên Đại úy rún người lại và tắt thở trước khi thân mình chạm đất. Một vật gì hắn đeo quanh cổ rơi xuống, và để ý thật kỹ mời biết đó là Bảo quốc huân chương.

        (Miller đọc trang này, lần đầu hơi kinh ngạc, bán tín bán nghi, căm giận tột độ. Chàng đọc đi đọc lại trang nhật ký này hàng chục lần. Biết chắc không thể nào nghi ngờ được sự xác thực của nó, Miller lật sang trang khác, tiếp tục đọc).

        Sau đó, chúng tôi được lệnh khiêng các thương binh Wchrmccht xuống bến tàu. Tôi giúp đỡ một anh thương binh trẻ bước xuống cầu thang. Hắn bị mù cả hai mắt và một tấm vải dơ dáy được quần quanh đầu hẳn. Hắn mê sảng, không ngớt gọi tên mẹ. Tôi tin hắn chưa quá mười tám tuổi.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25560


« Trả lời #21 vào lúc: 18 Tháng Ba, 2018, 07:36:43 pm »


        Công tác hoàn tất, chúng tôi được lịnh xuống tàu. Chúng tôi được nhốt xuống hai hầm tàu chật hẹp, chất như cá mòi, không một ai có thể nhúc nhích được. Cửa hầm được đóng lại xong, bọn SS mới lũ lượt kéo xuống tàu. Vận tải hạm nhổ neo trước nửa đêm, vị thuyền trưởng muốn rời khỏi vịnh Latvia trước khi mặt trời mọc, để khỏi bị phi cơ Stormovik của Nga phát hiện. Chúng tôi mất ba ngày mới cặp bến, hải cảng nằm trong lòng hậu phương Đức. Ba ngày ròng rã không ăn không uống đã làm cho số 4.000 người chúng tôi còn lại không hơn 2.500 người, Không có thức ăn gì được lọt vô bao tử để nôn ra, do đó số tử nạn dọc đường phẩn lớn vì phải mửa ra mật xanh mật vàng, hoặc vì bị nghẹt thở. Cánh cửa hẩm được mở ra, và từng cụm gió lạnh lất phất bụi tuyết lọt vô chiếc hầm thối tha của chúng tôi.

        Khi chúng tôi bước lên bờ tại Danzig, các xác chết được đặt cạnh những người sống để bọn SS kiểm kê lại số lượng có phù hợp với lúc khởi hành từ Riga không. Bọn SS luôn luôn chính xác với những con số.

        Sau này tôi mới được biết Riga lọt vô tay quân Nga vào ngày 14 tháng 10, ngay trong khi chúng tôi còn đang lênh đênh trên mặt biển.

        (Nhật ký của Tauber sắp kết thúc. Từ Danzig, những người sống sót được di chuyến bằng phà về trại tập trung Stutthof, và cho đến những tuần lễ đầu tiên của năm 1945, Tauber được bổ xung đến công tác tại xưởng đóng tàu ngầm Burggraben, ban ngày làm việc tại đó và ban đêm trở về trại. Vì thiếu ăn, hàng ngàn người bỏ xác tại Stutthof. Tauber nhìn họ chết, tự hỏi không biết tại sao mình được sống sót. Vào tháng giêng năm 1945, Hồng Quân không còn cách Danzig bao xa nữa. Những kẻ sống sót trong trại Stutthof được áp tải về miền Tây trong cuộc hành trình mệnh danh là «Tử chinh». Dự định của bọn SS là đưa đám tù binh này về Berlin. Khắp miền Đông nước Đức, từng đoàn dân Do Thái được dùng làm « giấy thông hành » cho bọn SS được lũ lượt đưa về miền Tây; Dọc đường, trong bão tuyết, họ chết như rạ. Một lần nữa Tauber qua khỏi cơn thử thách này, và sau cùng đám người còn sống sót tới được Magdeburg, quận lỵ nằm về phía Tây Berlin. Bọn SS bỏ đám người này lại Magdeburg, mạnh thằng nào nấy chạy thoát thân. Nhóm của Tauber được đưa vô nhốt tại nhà lao Magdeburg do một lão già ngớ ngần, vô tích sự, thuộc lực lượng trừ bị tại gia trông coi. Không có khả năng nuôi ăn đám tù nhân, và sợ hãi trước bước tiến càng ngày càng gần của Quân Đồng Minh, lão cai tù cho phép đám tù nhân ra ngoài kiếm ăn.)

        Lần cuối cùng tôi trông thấy Roschmann là khi chúng tôi được điểm danh tại bến tàu Danzig. Ấm áp trong chiếc áo bành tồ, hắn đứng nhìn chúng tôi trong giây lát, rồi bước vội lên một chiếc xe hơi đang đợi hắn. Tôi cứ tưởng hình ảnh này sẽ là hình ảnh cuối cùng của tôi về hẳn, nhưng không, tôi có dịp nhìn lại hằn một lần cuối cùng khác vào ngày 3 tháng 4 năm 1945.

        Ngày đó tôi đi ra làng Gardelegen, một ngôi làng nhỏ trong quận Magdeburg, và mót được một ít khoai tây. Khi tôi và ba người bạn đang trò chuyện đi bộ về nhà lao, một chiếc xe từ phía sau chúng tôi trờ tới. Chiếc xe này thẳng gấp lại để tránh một chiếc xe ngựa đang đi ngược chiều. Tôi nhìn vô bên trong xe, không chú ý gì mấy đến những hành khách trong đó. Bên trong có bốn sĩ quan SS tất cả, và bọn chúng chắc đang trên đường đào tẩu. Ngồi cạnh tài xế, trong bộ đồng phục và cấp hiệu của một Hạ Sĩ Lục Quân là Eduard Roschmann. Tôi sửng sờ nhận ra hắn. Nhưng hắn không nhận ra tôi, vì lúc đó tôi quấn một chièc khăn lớn làm bằng bao bột mì quanh đầu, để khỏi bị cảm lạnh. Tôi không thể nào lầm lẫn được. Đích thị là tên đố tể ở Riga, chớ không ai xa lạ.

        Hình như bốn tên Sĩ Quan SS trong xe đang thay đổi đồng phục. Một chiếc áo được liệng ra ngoài khi chiếc xe vọt nhanh ở cuối đường. Chúng tôi đến nơi chiếc áo được liệng ra một vài phút sau đó. Chiếc áo gắn cấp hiệu Sĩ Quan SS, với phù hiệu hai làn sét và cấp bậc Đại úy. Roschmann của tổ chức SS đã biến mất.

        Sáng ngày 27 tháng 4, quận lỵ Magdeburg bồng trở nên im lặng khác thường. Vào giữa trưa, tôi đang đứng tán dóc với hai ba tên lính gác trừ bị tại gia trước sân nhà lao. Chúng sợ sệt ra mặt và bỏ ra hàng giờ để giải thích và minh xác với tôi rằng bọn chúng không bao giờ nhúng tay vô những tội ác của Adolf Hitler, và chắc chắn bọn chúng không liên quan gì đến việc đàn áp dân Do Thái.

        Tôi nghe tiếng xe rồ máy trước cửa nhà lao. Có tiếng gõ cửa. Lão già bước ra mở khóa cửa. Một người đàn ông to lớn bận một bộ đồng phục tác chiến khác lạ thận trọng bước vô sân nhà lao. Chắc hắn là một sĩ quan, vì có một người cầm súng dài kè kè theo sát đít hắn. Hai người này chỉ đứng lặng im nhìn quanh quất. Trong một góc của nhà lao, có ít nhất năm mươi xác chết được chất đống lên, những kẻ đã chết cách đây hơn hai ba tuần mà không còn ai đủ sức để đem họ đi chôn. Một số khác, nửa sống nửa chết, nằm dựa lưng vô tường, cố hưởng một chút ấm áp của mặt trời.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25560


« Trả lời #22 vào lúc: 19 Tháng Ba, 2018, 06:08:57 pm »

   
        Hai người lính mới vô nhìn nhau và đồng quay sang lão cai tù. Lão nhìn họ một cách bẽn lẽn, nói một vài tiếng có lẽ học được từ hồi đệ nhất thế chiến. Lão nói : «Hello Tommy !» Vị sĩ quan nhìn lão bằng nửa con mắt, liếc nhìn về phía đống xác chết nằm ngổn ngang, mi miệng nổi bằng một giọng Anh đặc :

        « Đ.M, lũ heo chúng bây ! »

        Tôi bật khóc nức nở liền sau đó.

        Tôi không còn nhớ rõ mình trở về Hamburg bằng phương tiện nào. Tôi thường ước thèm, trong thời gian bị giam giữ, là được nhìn lại những gì còn sót lại của cuộc sống xa xưa. Nhưng tôi hoàn toàn thất vọng, dù ước mộng mình đã thành sự thật. Không còn gì để tôi nhìn hết. Con đường nơi tôi sanh sổng và lớn lên nay đã biến mất trong những trận dội bom kinh hồn của không quân Anh-Mỹ. Nơi tôi làm việc, căn nhà tôi không còn gì hết.

        Người Anh gởi tôi vô điều trị tại bệnh viện Magdeburg. Sau một thời gian ngắn tôi tự ý rời khỏi nơi này, và tôi quá giang xe về nhà. Về đến đây, tôi sững sờ đứng trước cảnh hoang tàn đổ nát của thành phố thân yêu, và ngã xỉu ra đường. Tôi bỏ phí gần một năm của đời sống còn lại, nằm tĩnh tâm trong một bệnh viên tâm trí, chịu chung cảnh ngộ với những người đồng hương về từ Bergen Belsen, và một năm khác với tư cách một trợ tá viên trong bệnh viện, để chăm sóc những người đồng hương bất hạnh hơn tôi.

        Ra khỏi bênh viện, tôi đi tìm một căn phòng nhỏ tại Hamburg, thành phố chôn nhau cắt rún, để sống quảng đời còn lại.

        (Nhật ký kết thúc với hai trang giấy đánh máy sạch sẽ hơn và trắng hơn những trang khác, có lẽ mới được Tauber thêm vô).

        Tôi đã sống trong căn phòng mướn này từ năm 1947. Trước khi rời khỏi bệnh viện tâm trí, tôi đã bắt đầu viết lại những gì xảy đến cho tôi tại Riga. Nhưng trước khi hoàn thành cuốn nhật ký này, tôi được biết còn rất nhiều người khác sống sót khỏi cơn thử thách như tôi. Ý định đẩu tiên, trở thành nhân chứng tố cáo Roschmann trước dư luận và Tòa án thế giới, đã cản ngăn tôi ấn hành tập nhật ký này. Tôi gìn giữ nó như một bào vật, với hy vọng một ngày nào đó sẽ có dịp trưng cho toàn thể thế giới thấy và hiểu những thống khổ mà Roschmann đã gây cho dân Do Thái nói chung, và cho riêng cá nhân tôi.

        Nhưng nhìn lui lại, tôi đã phí công và thì giờ. Tôi đã thất bại trong cuộc tranh đấu để sống còn với chủ đích ghi nhận và tố cáo những điều ghê tởm và bỉ ổi của bè lũ SS, trong khi những người đồng cảnh ngộ với tôi đã thành công.

        Bây giờ tối mới nhận biết rằng ngay cả ước muốn cuối cùng trong đời tôi là trông thấy Eduard Roschmann ra trước vành móng ngựa để trả lời những tội ác của hẳn, và chính tôi sẽ làm nhân chứng, ước muốn đó sẽ không bao giờ đến cả.

        Tôi thường đi thất thểu qua các đường phố, hồi tưởng lại ở mỗi bước đi mọi kỷ niệm xa xưa. Tất cả giờ đây sẽ không bao giờ được như trước. Những đứa trẻ nhìn tôi, rú lên cười, chạy trốn khi tôi muốn đền gần chúng. Có một lần tôi bắt chuyện được với một đứa bé gái không lộ vẻ gì sợ sệt tôi, nhưng chính bà mẹ cô ta lại đến xách tay cô ta đi chỗ khác.

        Một lần khác, một người đàn bà lạ mặt đến thăm tôi. Bà ta làm việc tại Quỹ Bù Trừ, và thông báo cho tôi biết tôi được hưởng tiền trợ cấp gì đó. Tôi nói với bà ấy tôi không cần. Bà ta hết sức phật ý, cổ thuyết phục tôi nhận những món tiền để bù trừ lại những gì tôi phải gánh chịu suốt mấy năm dài. Tôi từ chối mãi nên bà ta gởi một người khác đến tiếp xúc với tôi. Ông ta cho tôi biểt ít có ai từ chối nhận tiền bù trừ lắm. Nhưng tôi thì khác, tôi cho ông ta biết như vậy. Tôi chỉ nhận những gì của tôi mà thôi, vì tôi không thích chịu ơn ai cả. Tôi nghĩ đã làm phật lòng nhân viên này, vì họ sẽ gặp rắc rối trong sổ sách kế toán.

        Khi tôi còn nằm điểu trị tại Bệnh Viện người Anh tại Magdeburg, một vị bác sĩ hỏi tôi tại sao tôi không di cư về Israel, Quốc Gia sắp được trao trả lại Độc Lập ? Làm sao tôi giải bày cho ông ta hiểu được ? Tôi không thể nói cho ông ta biết là tôi không có quyển trở về miền Đất Hứa, nhất là sau những gì tôi đã làm cho Esther, vợ tôi. Tôi thường nghĩ ngợi nhiều về vấn đề này, và tự cho mình không đáng hưởng quyển hồi hương.

        Sau này, nếu có người Do Thái nào tại Israel — miền Đất Hứa mà tôi chưa bao giơ đặt chân đến — đọc được những dòng chữ này, xin người đó đọc cho tôi một đoạn kinh Kaddish.

        Salomon Tauber Altona; Hamburg 21 tháng II năm 1963

        Peter Miller đặt cuốn nhật ký xuống bàn, ngã người ra ghế, nhin lên trần nhà, phì thuốc. Gần năm giờ sáng, chàng nghe tiếng cửa mở. Sigi vừa đi làm về. Nàng ngạc nhiên thấy Miller chưa đi ngủ.

        «Anh làm gĩ thức khuya vậy ?»

        «Đọc sách» Miller đáp.

        Nửa giờ sau đôi nhân tình nằm trên giường. Ánh nắng đầu tiên lẻn vô phòng. Sigi ngái ngủ và sung sướng như một thiếu nữ vừa mới được yêu lần đầu, trong khi Miller thức trao tráo, nằm im lặng, suy tư và lo âu.

        «Anh có chuyện gì lo âu dữ vậy ?» Sigi dò hỏi.

        «Có gì đâu ? Anh nghĩ chuyên vớ va vớ vẫn !»

        «Em biết chắc anh có chuyện không muốn nói cho em nghe ! Nội nhìn mặt anh cũng đủ biết anh đang lo lắng điều gì!»

        «Anh đang lo không biết có viết nổi thiên phóng sự tới của anh không !»

        Nàng xích lại gần Miller, nói trong tai chàng : «Anh gom hết tài liệu cần thiết để viết chưa, hay phải đi điều tra tới điều tra lui, hay phải làm chuyện gì khác ?»

        Miller nằm sấp người lại, với tay dụi điếu thuốc trong chiếc khay để tàn thuốc ; chàng nói trong hơi khói thuốc : «Em nói đúng ! Anh phải điểu tra tới điểu tra lui, nhưng cũng chưa đủ, Anh phải truy lùng một người !»
« Sửa lần cuối: 20 Tháng Ba, 2018, 04:49:43 pm gửi bởi Giangtvx » Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25560


« Trả lời #23 vào lúc: 20 Tháng Ba, 2018, 04:51:22 pm »

 
CHƯƠNG III

         Trong khi Peter Miller và Sigi ôm nhau ngủ tại Hamburg, một chiếc phản lực cơ Convair Coronado của hãng Hàng Không Á Căn Đình lượn vòng cuối cùng trên những ngọn đồi Castile trước khi đáp xuống phi trường Barajas ở ngoại ô Madrid,

        Ngồi ở hàng ghế thứ ba cạnh cửa sổ trong khu hành khách Hạng I là một người đàn ông trạc sáu mươi tuổi, tóc muối tiêu và để râu mép,

        Hiện nay chỉ còn lại một bức ảnh duy nhất của người đàn ông này, chụp lúc ông ta còn trong tuổi bốn mươi ngoài. Hình cho thấy lúc đó tóc ông ta ép sát da đầu, chưa để râu để che bớt cái miệng hàm ếch.

        Không ai trong một thiểu số rất hạn chế được may mắn xem qua bức hình có thể nhận ra người đàn ông ngồi trên phi cơ, vì tóc của ông ta bây giờ để dài hơn và chải sướt về phía sau. Ảnh dán trên thông hành phù hợp với bộ mặt mới của ông ta. Tên ghi trong thông hành là Ricardo Suertes, quốc tịch A căn đình. Tên này là một trò đùa mỉa mai toàn thể thế giới, bởi Suerte tiếng Tây Ban Nha có nghĩa là «hên» và «hên» theo tiếng Đức là Gluck. Hành khách trên chuyến bay tối thứ hai hôm đó chào đời với tên Richard Glucks, sau này trở thành một vị Tướng trong hàng ngũ SS, làm đến chức Văn Phòng Trưởng Văn Phòng Trung Ương Quản Trị Kinh Tế Đức Quốc Xã, kiêm Thanh Tra đặc biệt của Hitler đặc trách các Trại Tập Trung. Trên danh sách tầm nã của Chánh Phủ Liên Bang Tây Đức và Cộng Hòa Israel, Glucks được sắp hạng ba sau Martin Bormann và cựu trùm Gestapo Heinrich Muller. Hắn được xếp hạng cao hơn Bác Sĩ Josef Mengele, con ác quỷ của Auschwitz. Trong tổ chức Odessa hắn đứng thứ nhì, kiêm phụ tá trực tiếp cho Martin Bormann, người được Hitler chọn làm ngưòi kế vị vào năm 1945.

        Sự đóng góp của hẳn trong các tội ác của SS vô cùng độc đáo, và chỉ sánh bằng những phương kế mà hẳn đã đề ra đề trốn khỏi nước Đức vào năm 1945 mà thôi. Glucks vượt xa Adolf Eichmann về tài, đặt ra những tội ác ghê gớm, dù hắn chưa bao giờ bóp cò nhả đạn vô bất cứ ai.

        Nếu người hành khách ngồi sát bên hắn trên phi cơ biết được hẳn là ai thì chắc hẳn người này phải thắc mắc tự hỏi tại sao một Văn Phòng Trưởng Quản Trị Kinh Tế lại có thể được sắp hạng nhì trên danh sách tầm nã. Nhưng nếu biết được rằng trong tất cả những tội ác mà Đức Quốc Xã đã gây ra cho nhân loại từ năm 1933 đến năm 1945, có đến chín mươi lăm phần trăm phải đổ lên đầu bọn SS. Trong số này khoảng từ tám mươi đến chín mươi phẩn trăm phải do hai cơ quan trong tổ chức SS gánh chịu. Hai cơ quan này là Văn Phòng Trung Ương đặc trách An Ninh và Văn Phòng Trung Ương Quản Trị Kinh Tế Đức Quốc Xã.

        Nếu cho rằng một Văn Phòng Quản Trị Kinh Tế không dính líu gi đến những tội ác tập thể thì ý niệm này hết sức lầm lẫn, bởi vì tất cả mọi công tác thực thi những cuộc tàn sát được trù định trước và thi hình đúng y theo kế hoạch, Không những Đức Quốc Xã dự tính tiêu diệt hoàn toàn dân tộc Do Thái và giống dân Slavic khỏi Lục Địa Âu Châu, mà bọn đầu xỏ Đức Quốc Xã còn trù liệu bắt những giống người trên phải trả giá «đặc ân» được chết mà họ sẽ hưởng.

        Trước khi mở cửa những phòng hơi độc đón tiếp các giống người được hưởng ân huệ, bọn SS đã hoàn tất vụ cướp lớn nhất lịch sử. Trong trường hợp những người Do Thái, họ phải trả giá đặc ân làm ba giai đoạn. Giai đoạn thứ nhất, họ bị tước đoạt hết những cơ sở làm ăn, nhà cửa, xưởng máy, trương mục trong ngân hàng, xe cộ, vật dụng trong nhà, quần áo; Tiếp sau đó, họ sẽ được di chuyển về miền Đông về những «Trại Công Tác»và những «Trại Tiêu Diệt» trong khi vẫn đinh ninh rằng họ được đưa đi nơi khác lập nghiệp, với chút vốn liếng còn lại đựng trong vài ba chiếc xắc tay. Tại trại, vốn liếng nhỏ nhoi này một lần nữa được bọn lính SS tước đoạt hết, cùng với quần áo đang mặc trong ngưò'i.

        Do đó hành trang của chừng sáu triệu người Do Thái trị giá hàng triệu Mỹ Kim bị bọn SS bòn tỉa hết. Từ các Trại Tập Trung hàng đoàn xe lửa chất đầy vòng vàng, nữ trang, kim cương, vàng được nấu thành khối, tiền tệ đủ mọi loại của đủ mọi quốc gia, đổ những đống của cải này về Bộ Tư Lệnh SS trong nội địa nước Đức. Trong suốt quá trình hoạt động của nó, tổ chức SS đã thủ lợi rất nhiều. Một phần lớn trong kho tàng này, dưới hình thức hàng vạn thỏi vàng khối với ấn tín con ó tượng trưng cho Đức Quốc Xã và hai làn sét biểu hiệu cho tồ chức SS, được gởi vô những ngân hàng tại Thụy Sĩ, Liechtensen, Tangier và Beirut, khi thế chiến gần đến hồi tàn lụi, để sau này nhờ đó mà thành lập Odessa. Phần lớn số vàng này hiện đang được cất giấu dưới đường phố Zurich, và được các tay chủ ngân hàng canh phòng cẩn mật.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25560


« Trả lời #24 vào lúc: 21 Tháng Ba, 2018, 02:40:24 am »


        Giai đoạn khai thác thứ hai nằm trong thân thể nạn nhân. Trong khi họ còn sức và có thể làm việc, họ được sử dụng một cách có lợi cho Đức Quốc Xã. Những người không đủ khả năng và sức khỏe để công tác được thủ tiêu ngay. Những người mạnh khỏe sẽ được các cơ xưởng của SS tuyển dụng, hoặc những cơ sở lớn của nền kỹ nghệ Đức như Krupp, ThySSen, Von Opel khai thác và bóc lột sức lao động với giá biểu thù lao ba Mark một ngày cho nhân viên tập sự, và bốn Mark một ngày cho một người thợ lành nghề. «Một ngày» có nghĩa là phải làm việc quần quật suốt hai mươi bốn giờ liền vói một phần ăn thật ít oi. Hàng trăm ngàn công nhân đã bỏ xác lại tại những cơ xưởng này.

        SS là một quốc gia trong một quốc gia. Nó có cơ xưởng công binh kiến tạo, bảo trì, xưởng quân nhu, may cắt quần áo riêng, SS tự thực hiện lấy những gì cần, với sự trợ giúp của đám nhân công — nô lệ, mà theo một sắc lệnh của Hitler thuộc tài sản của SS.

        Giai đoạn thứ ba là giai đoạn khai thác xác chết. Nạn nhân bị buộc phải cởi hết quần áo trước khi đem đi hành quyết, để lại cho bọn SS hàng núi giày vớ, bàn chải, áo quần, mắt kiếng. Họ cũng để tóc họ lại, sau này sẽ được dùng làm nĩ lót giày cho bọn SS, và những chiếc răng vàng nếu có sẽ được nhổ ra, nẫu chảy thành những thỏi vàng khối. Trước đó bọn đồ tề SS dự tính dùng xương tử tội để làm phân bón, và mỡ của họ dùng làm xà bông, nhưng dự tính này được hủy bỏ vì quá tốn kém và ít lời.

        Đặc trách toàn bộ khía cạnh kinh tế, nói đúng hơn thù lợi với những cuộc tàn sát mười bốn triệu người vô tội, là Văn Phòng Trung Ương Quản Trị Kinh Tế do người đàn ông ngồi trong ghế 3B trên phi cơ nầy đã có thời làm mưa làm gió.

        Glucks không thuộc «típ» người ưa thích mạo hiểm, hoặc muốn thách thức số mạng bằng cách trở về quê cha đất tổ, sau khi đã bỏ ra đi vào năm 1945. Hắn không cần phải làm chuyện điên rồ này. Được Quỹ bí mật cung cấp đầy đủ về mặt tài chánh, hắn thừa phương tiên và khả năng để sống khoảng đời còn lại trong xa hoa, tâm thân vô tư tại miền đầt lưu đày, quê hương thứ hai Á Căn Đình. Lòng trung thành với chủ nghĩa Quốc Xã không bị những biến cố hậu 45 chi phối. Đức tính này cộng với uy danh xưa cũ đủ bảo đảm cho hắn một thế đứng cao và danh dự trong tập thể Nazi tỵ nạn tại Á Căn Đình, noi đặt bản doanh của ODESSA.

        Phi cơ hạ cánh xuống phi trường một cách êm ái và an toàn. Tất cả hành khách trên chuyên bay qua khỏi hàng rào Quan thuế không gặp trở ngại nào. Tiếng Tây Ban Nha trôi chảy mà người hành khách lúc nãy ngồi ở ghế 3B sử dụng có thể làm cho bất cứ ai cũng lầm tưởng hắn là người Nam Mỹ chánh gốc.

        Ra khỏi phi trường, hắn đón tắc xi và do một thói quen cố hữu, bảo tên tài xế đưa tới một địa điểm cách xa khách sạn Zurburan, nơi hắn đặt phòng trước. Sau khi xuống xe tại Trung tâm kinh đô Madrid, hắn tự xách lấy hành lý, đi bộ đến khách sạn.

        Đặt phòng trước bằng Telex, Glucks ghi tên vô sổ bộ của khách sạn và dùng thang máy lên phòng để tắm rửa. Vào lúc chín giờ sáng, hẳn nghe ba tiếng gõ nhẹ nơi cửa, tiếp sau bởi một khoảng cách im lặng và hai tiếng gõ sau cùng. Hắn bước ra mở cửa và thụt chân lại khi nhận ra người khách. Người mới đến bước vô phòng, đóng cửa lại, đứng vào thế nghiêm, dang thẳng tay phải ra, lòng bàn tay úp xuống, hô to «Seig Heil !»

        Tướng Glucks gật, đầu, có vẻ tán đồng cử chỉ của người khách trẻ, đưa tay mặt ra phía trước nói thật nhỏ nhẹ : «Sieg Heil». Hắn ra dấu cho người khách trẻ ngồi xuống ghế.

        Người khách là một công dân Tây Đức, cựu Sĩ Quan SS, đương kim Trưởng Lưới Hoạt động của ODESSA tại Liên Bang Tây Đức. Hắn rất hãnh diện vì được gọi đến Madrid để diện trình một vị Tướng Lãnh. Hắn nghi có một điều gì đó liên hệ đến cái chết của Tổng Thống Kennedy xảy ra ba mươi sáu giờ trước đây. Quả hắn đã đoán đúng.

        Tướng Glucks rót cho mình, và mời tên Trưởng Lưới ODESSA một tách cà phê. Hắn cẩn thận đốt điếu xì gà Corona to tướng. «Có lẽ anh đoán được lý do cuộc hành trình đột ngột và nguy hiểm của tôi trở về Lục Địa Âu Châu ?» Glucks hỏi.

        « Vì tôi không mấy ưa lưu lại Lục Địa này quá thời gian ấn định nên tôi sẽ vô đề ngay lập tức !» Hắn nói tiếp.

        Người khách ngồi đối diện Glucks hơi nhích mình về phía trước.

        « Bây giờ Kennedy không còn nữa. Đây là điều hết sức may mắn cho chúng ta,» Tướng Glucks nói. «Chúng ta không được phép thất bại trong dự tính khai thác triệt để biến cố này. Anh nghe tôi kịp không ?»

        « Thưa Đại Tướng, tôi nghe kịp. Trên nguyên tắc và trong phạm vi hoạt động của tôi, xin Đại Tướng an tâm, sẽ không bao giờ xảy ra một trục trặc nhỏ nhoi nào. Nhưng tôi chưa được hiếu ý Đại Tướng, muốn đề cập đến vấn đề nào ?»
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25560


« Trả lời #25 vào lúc: 22 Tháng Ba, 2018, 07:33:58 pm »


        « Tôi muốn nói đến Hiệp Uớc vũ khí bí mật giữa bọn phản loạn tại Bonn và lũ heo Do Thái tại Tel Aviv. Anh nghe nói đến hiệp ước này bao giờ chưa ? Ngay trong giờ phút này hàng trăm tấn súng nặng, đạn dược, chiến xa, đang được Tây Đức chuyển đến Israel!»

        « Thưa Đại Tướng, tôi biết rõ về «Gian Ước» vũ khí này !»

        « Và anh cũng thừa khôn ngoan và thông minh để hiểu rằng tổ chức chúng ta đang làm hết sức mình để trợ giúp chánh nghĩa Ai Cập đạt được thắng lợi trong một cuộc chiến sắp đến ?»

        « Thưa Đại Tướng tôi cũng biết vậy, nên đã tổ chức tuyển mộ những nhà bác học Đức trong mục tiêu này rồi !»

        Tướng Glucks gật đầu.

        « Tôi sẽ trở lại vấn đề này sau ! Những gì tôi muốn đề cập ngay bây giơ là chánh sách do ODESSA đề ra và phương cách thông báo cho Ai Cập mọi dữ kiện liên quan đến «gian ước» như anh vừa nói, để cho những người bạn chủng ta có thể làm áp lực với Chánh Quyền Bonn qua đường dây Ngoại Giao. Các phản kháng của Ai Cập đã đem đến sự hình thành của một nhóm người nằm trong Chánh phủ Bonn chống đối mạnh mẽ hiệp ước vũ khí này, vì hiệp ước này làm thương tồn mối bang giao Đức-Ai Cập. Nhóm người này vô tình đã giúp ODESSA rất nhiều, gây áp lực với tên «Già Điên Ehrard», ngay cả trong những phiên họp Hội Đồng Nội Các họ vẫn khăng khăng đòi xé bỏ hiệp ước. Anh theo kịp không ?»

        « Thưa Đại Tướng, kịp !»

        « Bây giờ Kennedy không còn nữa !»

        Người khách trẻ ngã lưng ra ghế, đôi mắt sáng lên trước viễn tượng phải thi hành những công tác đại sự mà hắn sắp sửa được giao phó. Tướng Glucks khảy tàn vô tách cà phê.

        « Do đó mục tiêu hoạt động chánh trị trong năm nay, mà cảm tình viên và thân hữu của chúng ta tại Tây Đức phải chu toàn, là vận động dư luận quần chúng chống lại hiệp ước vũ khí, và cổ võ thắt chặt thêm mối bang giao Đức-Ai Cập.

        « Vâng, vâng ! Chuyện này tôi dư sức làm», người khách trẻ tươi cười đáp.

        « Một vài nhân vật do Odessa gài trong Chánh phủ Cairo sẽ xúc tiến việc phản kháng hiệp ước trên mặt ngoại giao qua trung gian của Tòa Đại sứ Ai Cập và các Tòa Đại sứ bạn. Những người bạn Ai Cập khác sẽ giật dây những vụ biểu tình trong hàng ngũ sinh viên Ai Cập và Tây Đức. Công việc chánh của anh là phối hợp báo chí, cho in hàng loạt truyền đơn bích báo (Odessa sẽ tài trợ mạnh mẽ) quảng bá trên hệ thống truyền thanh và truyền hình mọi tiến triển về công cuộc chống đối hiệp ước, rỉ tai tuyên truyền những nhân viên, cán bộ, công chức, cố thuyết phục họ đứng về phía dư luận chống đối hiệp ước.»

        Người khách trẻ cau mày :

        « Thời buổi này khó khích động tinh thần chống Do Thái trong đân chúng Tây Đức lắm.» Hẳn nói nhỏ.

        Glucks vội cải chánh.

        « Anh hiểu lầm tôi rồi. Khía cạnh vận động quần chúng rất đơn giản. Vì những lý do thực tiễn, Tây Đức không thể nào bán đứt tám triệu dân Ai Cập, với những chuyến tàu chở vũ khí bí mật điên rồ của mình. Sẽ có nhiều người Đức nghe và tin vào luận điệu này, nhất là trong giới ngoại giao. Chúng ta thừa khả năng móc nối giới này. Trên căn bản quan điềm này, chúng ta tự do hành động. Dĩ nhiên ngân khoản dành cho công tác này sẽ rất dư giã, không thành vần đề. Điều cốt yếu là, giờ đây với Kennedy trở thành người thiên cổ, liệu Johnson có còn muốn tiếp tục chánh sách đối ngoại «Trọng Tài Quốc Tế và thiên Do Thái» không, và nỗ lực chánh yếu của Odessa là giúp tạo áp lực với Erhard và nội các của ông ta để tiến tới việc xé bỏ hiệp ước này. Nếu chúng ta có thể chứng minh cho những người bạn Ai Cập thầy rằng chúng ta thừa khả năng khuynh đảo chánh sách đối ngoại của Bonn, thì giá trị của Odessa tại Cairo không mấy chốc sẽ lớn mạnh.

        Người khách trẻ gật gù ; kế hoạch cho chiến dịch này từ từ hình thành trong đầu óc anh ta.

        « Tôi sẽ chu toàn nhiệm vụ giao phó, xin Đại Tướng an tâm !»

        « Tốt lắm !»

        Người khách đối diện Glucks ngước mắt lên hỏi :

        « Lúc nãy Đại Tướng có đề cập đến vài nhà bác học đang cộng tác với Ai Cập....

        « Phải! Tôi sẽ trở lại vấn đề này sau. Bọn họ là mũi dùi thứ hai của chúng ta nằm trong toàn bộ kế hoạch tiêu diệt lũ heo Do Thái. Chắc anh cũng đã biết qua vế những hỏa tiễn tại Helwan !»

        « Thưa Đại Tướng, tôi chỉ nghe nói phớt qua thôi.»

        « Nhưng không biết rõ chúng sẽ được thả xuống đâu ?»

        « Theo, thiển ý tôi, dĩ nhiên chúng sẽ được thả xuống».

        « Dồn một vài tấn chất nổ vô đó rồi thả xuống Israel ?»
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25560


« Trả lời #26 vào lúc: 23 Tháng Ba, 2018, 08:12:22 pm »


        Tướng Glucks cười ha hả nói tiếp, «Anh bạn lầm rồi ! Tuy nhiên, tôi có bổn phận phải bổ túc sự hiểu biết của anh về vụ những hỏa tiễn và những kẻ đã chế tạo ra chúng !»

        Tướng Glucks ngã người ra ghế, ngước mặt nhìn lên trần nhà, trầm ngâm trong giây phút, rối bắt đầu kể lại câu chuyện thật liên quan đến những hỏa tiễn tại Helwan,

        Sau đệ II thế chiến, khi vua Farouk còn cầm quyển tại Ai Cập, hàng ngàn người Đức có liên hệ xa gần với Đức Quốc Xã và hàng ngàn cựu thành viên SS đã bỏ sang Ai Cập tỵ nạn, Trong số này có rất nhiều nhà bác học. Ngay trước khi bị lật đổ vì một cuộc đảo chánh, Farouk đã giao cho hai nhà bác học Đức nghiên cứu dự án thành lập một xưởng chế tạo hỏa tiễn, Lúc đó vào năm 1952, và hai nhà bác học Đức là Paul Gorke và Rof Engel. Dự án được bỏ dở trong một vài năm dưới thời Naguil. Khi Nasser lên nắm chánh quyền, và khi Ai Cập thảm bại trong chiến trận Sinai năm 1956, nhà độc tài mới nổi của Ai Cập thề nguyền sẽ có ngày ông tiêu diệt Israel,

        Năm 1961, khi được Moscow trả lời một tiếng « KHÔNG » dứt khoát trước lời yêu cầu được viện trợ thêm hỏa tiễn hạng nặng, dự án Gorke - Engel thành lập xưởng chế tạo hỏa tiễn được hồi sinh, Làm việc cả ngày lẫn đêm, với ngân khoản vô hạn định, hai nhà bác học Đức và cộng sự viên của họ đã thiết lập xong nhà máy 333 tại Helwan, ở phía Bắc Cairo,

        Lập xong nhà máy là một chuyện, vẽ kiểu và chế tạo hỏa tiễn là một chuyên khác, Trước đó, những ủng hộ viên của Nasser, phần lớn có khuynh hướng thiên Đức Quốc Xã từ hồi sau thế chiến II , đã bắt liên lạc với đại diện Odessa tại Ai Cập, Từ đó nhà lãnh đạo Ai Cập đã tìm được câu giải đáp cho bài toán nan giải, là làm thế nào tuyển mộ được khoa học gia cần thiết đế chế tạo hỏa tiễn.

        Nga, Mỹ, Anh và Pháp, không nước nào chịu cung cấp khoa học gia cho Ai Cập. Odessa thuyết phục được NaSSef rằng những hỏa tiễn mà Ai Cập cần chế tạo phải là những hỏa tiễn có kích thước và đặc tính y như những hỏa tiễn V 2 mà Wernher von Braun và các cộng sự viên đã chế tạo được tại Peenemunde. Một số lớn cộng sự viên cũ của Von Braun vẫn còn sống sót sau cuộc oanh kích quy mô vào Peenemunde, và hiện đang sống tại Tây Đức. Cuối năm 1961, công tác tuyển mộ khoa học gia Đức bắt đầu. Một số lớn được tuyển dụng và đang phục vụ tại Viện Nghiên Cứu Không Gian Tây Đức tại Stuttgart, số này đều bất mãn vì Hòa ước Paris ký vào năm 1954 cấm chỉ Tây Đức nghiên cứu, thí nghiệm một vài địa hạt, đáng kể nhất là vật lý nguyên tử và vật lý không gian. Thêm vào đó, ngân khoản dành cho họ rất hạn chế. Đối với một số khoa học gia, được tặng cho cơ hội tạo thanh danh cho mình, được ngân khoản khổng lồ tài trợ, và cơ hội ngàn năm một thuở để chế tạo hỏa tiễn, đó thiệt là hấp dẫn.

        Odessa bổ nhiệm một cựu Thiếu Tá SS,Tiến sĩ Ferdinand Brandner, làm Sĩ Quan tuyển mộ tại Tây Đức. Ferdinand mộ thêm cựu Trung Sĩ SS làm phụ tá, Cả hai thầy trò lần mò khắp các thành thị Tây Đức mưu tìm cho bằng được những nhà bác học và khoa học gia muốn sang Ai cập chế tạo hỏa tiễn cho Nasser.

        Với ngân khoản tuyền mộ lớn lao, không thiếu gì khoa học gia chịu nghe theo. Đáng ghi nhận trong số này là Giáo Sư Wolt Gang Pilz, được Pháp tuyển dụng ngay sau Đệ nhị thế Chiến, sau này trở thành Cha đẻ của Hỏa tiễn lừng vanh Veronique của Pháp, đặt nền tảng cho chương trình không gian của De Gaulle. Giáo Sư Pik được Odessa khuyên dụ sang Ai Cập phục vụ, năm 1962. Kể đến là nhà bác học Eugen Sanger và hiền nội Irene, cựu cộng sự viên của Von Braun trong chương trình V2, Josef Eisig và Kirma- yer, hai chuyên viên khoa học gia tốc và nhiên liệu.

        Cả thế giới đã mục kích thành quả Ai Cập trong một cuộc diễn binh qua đường phố Cairo ngày 23 tháng 8 năm 1962, ngày kỷ niệm Bệ Bát Chu Niên Cộng Hòa Ai cập. Hai kiểu hỏa tiễn đặt tên E1 Kahira và El Zafira, tầm hoạt động khả dụng 300 và 500 cây số, diễn hành qua tiếng reo hò cổ võ của hàng trăm ngàn dân chúng, Mặc dù chỉ là hai hỏa tiễn mẫu, chưa được trang bị đầu nỗ và chưa xác định được nhiên liêu sẽ được dùng đến, nhưng chúng là hai trong số bốn trăm chiếc dự tính chế tạo mà một ngày nào đó sẽ rơi xuống Quốc Gia Israel.

        Tướng Glucks im lặng trong giây lát, kéo một hơi xì gà dài, xong kể tiếp câu chuyện.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25560


« Trả lời #27 vào lúc: 24 Tháng Ba, 2018, 03:37:43 am »


        « Vấn đề hiện nay như thế này. Dù đã giải quyết xong các bài toán khó khăn liên quan đến nhiên liệu, đầu nổ, nhưng hỏa tiễn vẫn chưa sử dụng được vì còn thiếu hệ thống điều khiển nó. Và đó là điều mà chúng ta hiện chưa có khả năng cung cấp thẳng cho Ai Cập. Kẹt cho chúng ta hơn nữa là, mặc dù Stuttgart không thiếu gì chuyên viên và kỹ sư về Vô tuyến điểu khiển, nhưng chúng ta không thể nào mộ được họ. Tất cả những khoa học gia mình gởi sang Ai Cập đều chuyên về khí động học, sức đầy và đầu nổ, nhưng chưa có ai rành về vô tuyến điều khiển cả. Chúng ta đã lỡ hứa với Nasser là Ai Cập sẽ có được Hỏa tiễn, và nhứt định phải có cho họ bằng bất cứ giá nào. Tổng Thống Nasser cương quyết sẽ khai chiến một lần nữa với Israel. Ông ta tin rằng chiến xa và bộ binh sẽ đem lại thắng lợi, nhưng theo tin tức của Odessa thì tình thế không như Nasser nghĩ. Ai Cập sẽ không thể nào thắng nổi Israel dù có quân số đông hơn. Anh nghĩ xem địa vị của chúng ta sẽ lên như thể nào, nếu hàng tỷ Mỹ Kim lọt vô tay của Nga Sô để đổi lấy hàng ngàn tấn chiến cụ, nhưng vẫn thất bại trước Israel, trong khi những hỏa tiễn do những khoa học gia được Odessa tuyển mộ sẽ đem lại thắng lợi ? Chắc chắn địa vị chúng ta lúc đó sẽ lên như diều. Chúng ta sẽ đi một thế cờ và đạt được hai mục tiêu : Mục tiêu thứ nhất là đảm bảo sự nhớ ơn trường cửu của Trung Đông, nơi sẽ được dùng làm mảnh đất dung thân an toàn cho tập thể chúng ta, và mục tiêu thứ hai là tiêu diệt được lũ heo Do Thái, thỏa mãn được nghị quyết cuối cùng của nguyên thủ Hitler. Đây là một thử thách hết sức cam go, mà chúng ta không được phép thất bại. »   

        Người khách trẻ kinh hãi nhìn Glucks bước qua bước lại trong căn phòng. Hắn do dự hỏi :

        « Xin Đại Tướng cho phép tôi được hỏi. Liệu bốn trăm hỏa tiễn Ai Cập đủ sức tiêu diệt hết lũ heo Do Thái không ? Có thể sức tàn phá của chúng ghê gớm lắm, nhưng tôi e không đủ sức hủy diệt hoàn toàn lũ heo Do Thái. » Glucks quay sang người khách trẻ, nhìn xuống hắn, cười lớn :

        « Anh nghĩ trong đầu xem Ai Cập sẽ dùng loại đầu nổ nào gắn trên hỏa tiễn ? Anh tưởng mình đem phung phí một vài tấn chất nổ để giết lũ heo sao ? Chúng ta đã đề nghị với Nasser, và nhà độc tài này đã đồng ý trên nguyên tắc rằng những đầu nỗ của E1 Kahira và El Zafira sẽ hơi khác lạ, bởi chúng sẽ chứa toàn vi khuẩn dịch hạch và sẽ phát nổ trước khi chạm mặt đất, bao bọc bầu tròi Israel bằng một màn « Bạch Kim 60 nhiệt bức ». Trong vòng vài tiếng đồng hồ sau đó chúng sẽ chết như rạ vì bệnh dịch hạch. Đây là quà của Odessa dành tặng cho Israel ! » Người khách trẻ, há hốc mồm, trố mắt nhìn GJucks: «Kinh khủng thật. Bây giờ tôi mới nhớ đến một vài điểm liên quan đến một vụ án xử tại Thụy Sĩ vào mùa hè năm ngoái. Chỉ toàn tin đồn thôi, vì chứng cớ đều bị ém nhẹm hết cả rồi ! Thưa Đại Tướng, vậy thì những lời đồn quanh vụ án có thật sao ? Tuyệt quá ! »

        « Đúng tuyệt thật, và tuyệt hơn nữa nếu Odessa có thể trang bị hệ thống vô tuyến điều khiển những hỏa tiễn này. Và hiện nay người giám sát toàn bộ hệ thống nghiên cứu vô tuyến điều khiển đang ỏ tại Tây Đức. Ám danh của hẳn là Vulkan, như thần Vulkan trong chuyên cổ tích vậy, chuyện rèn sét cho các vị thần khác đó ! »

        « Vulkan là một khoa học gia ? » Người khách trè hỏi.

        « Không. Đáng lý hắn phải trở về Á Căn Đình sau khi bị lột mặt nạ vào năm 1955, nhưng chúng tôi đã dàn xếp với tiền nhiệm của anh là phải kiếm cho hẳn một thông hành mới để hẳn có thể lưu lại Tây Đức. Lúc đầu mục đích của chúng tôi là sử dụng cơ xưởng hiện do hắn làm chủ để thực hiện một loạt dự án nghiên cứu, nhưng bây giờ phải xếp bỏ hết để chỉ chú trọng vào vô tuyến, và chế tạo hệ thống thích hợp đệ gắn vào các hỏa tiễn đang nằm ụ tại Helwan.

        Cơ xưởng mà hiện nay Vulkan đang trông coi chuyên chế tạo máy thu thanh transistor. Trong Ban nghiên cứu, một toán khoa học gia đang ngày đêm làm việc, cố chế tạo cho được hệ thống vô tuyến điều khiển các hỏa tiễn Ai Cập».

        « Tại sao những khoa học gia này không sang Ai Cập làm việc ? » Người khách trẻ ngạc nhiên hỏi.

        Glucks cười, vừa đi vừa nói :

        « Đây là cú đòn tài tình nhất của Odessa. Tôi vừa mới nói với anh rằng Tây Đức không thiếu gì chuyên viên hiểu rành về vô tuyến điều khiển, nhưng ngặt một nỗi là không ma nào chịu sang Ai Cập làm việc cả. Nhóm khoa học gia hiện nay làm việc cho Vulkan cứ tin rằng họ đang làm việc theo một giao kèo tối mật của Bộ Quốc Phòng Tây Đức.»

        Nghe đến đây người khách trẻ bộc lộ sự kinh ngạc, và thán phục Odessa bằng cách nảy người lên khỏi ghế, làm đổ cà phê tung toé ra áo. Hắn thở ra, khuất phục bởi tài trí của mấy ông xếp của mình.

        « Trời đất ! Làm sao có thể bịp đưọc họ ?»
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25560


« Trả lời #28 vào lúc: 25 Tháng Ba, 2018, 02:17:56 am »


        Glucks cười, trả lời thắc mắc của người khách trẻ.

        « Đơn giản vô cùng. Hiệp Ước Paris cấm chỉ Tây Đức nghiên cứu về hỏa tiền. Những người làm việc cho Vulkan bị buộc phải tuyên thệ bảo mật, và lời thề này được một chức sắc của Bộ Quốc Phòng chứng giám. Khỏi nói anh cũng biết người này thuộc phe ta. Một Tướng lãnh thật của Quân Lực Tây Đức cũng tháp tùng theo chức sắc này trong buổi lễ tuyên thệ bảo mật, và tất cả mại người hiện diện trong buồi lễ đều nhận ra vị Tướng này. Bọn khoa học gia này tình nguyện làm việc để phục vụ nước Đức. ngay cả sự kiện bị ép buộc phải làm việc trong những điều kiện hết sức khó khăn, bởi công việc của họ đi ngược lại với tinh thần Hiệp Ước Paris. Cho đến giờ phút này họ vẫn đinh ninh rằng họ đang phục vụ hết minh cho Chánh Phủ Tây Đức. Dĩ nhiên Odessa phải chi bộn bạc cho ván bài thấu cáy này, và cho cả công cuộc nghiên cứu nữa. Bình thường, một quốc gia hùng mạnh mới dám bỏ tiền ra tài trợ cho một dự án tương tự như của chúng ta. Cả chương, trình này đã làm cho Quỹ Mật của chủng ta thâm thủng rất nhiều. Bây giờ anh thấy rõ tầm mức quan trọng của Vulkan chưa ?.»

        «Thưa Đại Tướng, nếu có điều gì không may xảy đến cho hắn, chương trình có tiếp tục không ?»

        «Không ! Và hắn vừa làm chủ vừa làm Tổng Giám Đốc cơ xưởng này. Và chỉ có hẳn mới có khả năng trả lương hàng tháng cho các khoa học gia và những khoản chi tiêu khổng lồ dành cho chương trình này. Ngoài ra không có khoa học gia nào xía vô công việc thường nhật của xưởng, và không có một công nhân nào hiểu rõ những khoa học gia trong Ban Nghiên cứu làm những công việc gì. Đám công nhân làm việc tại cơ xưởng được Vulkan cho biết là nhóm khoa học gia đang nghiên cứu chế tạo những, mạch vi ba, sẽ đảo lộn thị trường điện tử. Tính chất bí mật của công việc được giải thích như là những biện pháp để phòng gián điệp kỹ nghệ. Mối chốt duy nhất giữa ban nghiên cứu và phần còn lại của cơ xưởng là Vulkan. Nếu hắn ngã, cả chương trình sẽ sụp đổ theo hắn !»

        «Thưa Đại Tướng, tôi có thể biết tên của cơ xưởng đó không ?»

        Tuớng Glucks suy nghĩ trong một thoáng, và nói cho người khách trẻ biết tên của cơ xưởng đó bắt đầu bằng những chữ Tele...

        Người khách trẻ nhìn Glucks tỏ vẻ không tin.

        «Những máy thu thanh mang tên Tele...»

        «Đúng rồi. Tele... là một xưởng chế tạo máy thu thanh giàu lòng nhân dạo, chuyên sản xuất máy thu thanh bán trả góp hoặc biếu không cho các hội từ thiện, dân nghèo.» «Và vị Tổng giám Đốc là.... ?»

        «Đúng. Vulkan đó. Bây giờ anh nhận thức được tầm mức quan trọng của hắn chưa ? Bởi đó, tôi còn lệnh này ban cho anh.»

        Tướng Glucks móc trong túi ra một phong bì trao cho người khách trẻ. Trong phong bì có một tấm ảnh.

        Sau khi xé phong bì ra, nhìn ngắm tầm hình trong đôi phút, người khách trẻ quay qua phía Glucks than trời : «Vậy mà tôi cứ tương «Đống chí» ấy còn ở bên Á Căn Đình !»

        Glucks lắc đầu :

        «Vulkan đó. Vào giờ phút này công việc do hắn trông nom đã bước sang một giai đoạn hết sức quan trọng. Do dó, nếu có ai thắc mắc muốn tìm hiểu về hắn, phải tìm mọi cách cho ai đó thất vọng hoàn toàn : một lời khuyên bảo, và nếu không nghe lời thì áp dạng biện pháp mạnh. Nghe kịp tôi nói không «Kamerad» ? Tôi nhắc lại, không một ai được phép tò mò tìm hiểu về Vulkan để có thể phơi bày ra ánh sáng lý lịch của hắn, nghe chưa !».

        Glucks đứng phắt dậy và người khách trẻ cũng bắt chước theo.

        «Bàn tán hồi nãy đến giờ đủ rồi. Chỉ thị như vậy, anh cứ thi hành !»
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 25560


« Trả lời #29 vào lúc: 26 Tháng Ba, 2018, 05:21:45 pm »

       
CHƯƠNG IV

        « Nhưng bạn không biết hắn còn sống hay chết ! »

        Peter Miller và Karl Brandt đang ngồi trong xe của Miller đậu trước nhà viên thanh tra cảnh sát, nơi Miller đến đón bạn đi dùng cơm trưa Chúa Nhật, ngày nghỉ của Brandt.

        « Tôi không biết nên muốn tìm hiểu. Nếu Roschmann chết rồi thì hết chuyện, ngược lại thì... Bạn giúp gì tôi ? » Brandt ngầm nghĩ trong giây lát, lắc đầu. « Rất tiếc, không giúp được bạn gì hết ! »   

        « Tại sao không ? »

        « Đây nhé, tôi biếu bạn cuốn nhật ký vì cảm tình riêng, vì tình bạn hữu giữa tôi và bạn. Tôi đọc thấy tập nhật ký làm tôi cảm động, và vì muốn bạn có để tài khai thác kiếm chút cháo. Nhưng tình thật tôi không bao giờ nghĩ bạn sẽ có ý định đi tìm cho được Roschmann. Tại sao bạn không chịu «phóng sự hóa tập nhật ký ? »

        « Vì không có gì để phóng sự hóa cả. Tôi phải viết lách ra sao ? Phóng viên Peter Miller vừa khám phá được một cuốn nhật ký cạnh xác một lão già mới tự tử. Cuốn nhật ký mô tả những cực hình mà cụ già phải trải qua trong thời đệ nhị thế chiến. Bạn tưởng các nhật báo sẽ ùa tới mua một thiên phóng sự nhạt nhẽo như vậy sao ? Theo tôi cuốn nhật ký rất xác thực và khá giá trị. Nhưng đây là ý kiến riêng của tôi. Còn biết bao nhiêu hồi ký khác tương tự được tung ra thị trường rồi ? Đề tài này quá nhàm chán đối với độc giả Tây Đức. Và ngay cả cuốn nhật ký cũng không có ma nào thèm mua ! »

        « Nhưng tại sao bạn cứ phải thắc mắc mãi về Roschmann ? » Brandt hỏi bạn.

        « Dễ hiểu lắm. Đây nhé. Bắt Cảnh Sát phải dựa theo cuốn nhật ký của Tauber để truy lùng Roschmann, và tôi sẽ có ngay đề tài làm phóng sự. »

        Brandt khảy tàn thuốc xuống chiếc gạt tàn trong xe.. Viên thanh tra nói :

        — Không có truy lùng mẹ gì hết. Này Peter ! Bạn có thể hiểu biết nhiều giới báo chí, phần tôi tôi đi trong lòng Cảnh Sát Hamburg. Công tác, chánh của chúng tôi hiện nay là vô hiệu hóa các tội ác đang lan tràn càng ngày càng nhiều. Không một vị chỉ huy cảnh sát nào chịu biệt phái những thám tử, đã làm việc quần quật suốt ngày, để truy lùng một người phạm tội cách đây hai mươi năm. Sự kiện này sẽ không bao giờ xảy ra ».

        « Ít nhất bạn cũng có thể nêu vấn đề này ra ! » Miller nói.

        Brandt lắc đẩu :

        « Không thể được. Tôi đâu đến nỗi dại.»

        « Tại sao không ? Có uẩn khúc nào ngăn cấm bạn ? ». « Vì tôi không muốn xía vô vấn để này. Bạn thì khỏi lo rồi. Độc thân, không bị cái gì ràng buộc. Bạn thừa sức đi mò kim dưới đáy biển nếu bạn cảm thấy thích. Phần tôi, tôi còn một vợ, hai con và cả một sự nghiệp phải lo giữ, nhất là khi nghề nghiệp mình là một cái nghề cảnh sát bạc bẽo, và tuy bạc bẽo nhưng tôi không muốn mất nó.» « Tại sao bạn lại phải mất nghề ? Roschmann là một tên sát nhân, đúng không ? Cảnh sát có bổn phận phải trụy bắt sát nhân, Đồng ý! Bạn thấy bạn kẹt chỗ nào đâu ? » Brandt dụi thuốc lá.

        « Tôi khó trình bày những cái «kẹt» của tôi cho bạn hiểu lắm. Hình như Cảnh Sát Tây Đức có thái độ không mấy hưởng ứng và tán đồng những ai xía vô những tội ác chiến tranh và bọn tội phạm SS, nhất là khi ai đó lại là một nhân viên Cảnh Sát. Lời yêu cầu của mình được giao phó nhiệm vụ săn lùng bọn SS cũng giống như tiếng kêu giữa sa mạc, và sẽ bị từ chối ngay lập tức. Nhưng tất cả mọi hành động của mình từ đó về sau sẽ được ghi vô sổ đen và kể như sự nghiệp đi đời nhà ma. Bạn thấy chưa ? Nếu bạn cứ khăng khăng yêu cầu tôi rống lên tiếng kêu giữa sa mạc, thì tôi rất tiếc phải từ chối. Bạn tự lo liệu lấy »

        Miller liếc nhin qua cửa kiếng.

        « Thôi được. Nếu bạn từ chối thì để mặc tôi. Nhưng ít nhất bạn cũng giúp tôi bắt đầu truy lùng từ một điểm nào chớ. Ngoài tập nhật ký ra, Tauber còn để lại gì khác không ?»

        « Có một lá thơ trăn trối. Tôi phải giữ nó để kèm theo báo cáo. Chắc giờ phút này nó được xếp vô hồ sơ lưu rồi. »

        « Hắn viết gì trong đó ? » Miller hỏi.

        « Không có gì » Brandt đáp. « Hắn nói tự ý hắn tìm lầy cái chết. À, còn một điểm. Hắn trối lại để hết đồ đạc vật dụng cho một người bạn tên Marx gì đó ! »

        « Tên Marx này có thể là một khởi điểm. Hiện nay hắn ở đâu ? »

        « Làm sao tôi biết được ? » Brandt nói.

        « Chỉ có vậy thôi sao ; một tên Marx cộc lốc không họ và không ghi địa chỉ gi hết ? »

        « Đúng, một người tên Marx thôi. Không thấy Tauber cho biết hắn ở đâu. »

        « Hắn phải có nhà có cửa chớ ? Bạn có cho người đi tìm hắn không ? »
Logged

Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM