Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 01 Tháng Mười Hai, 2020, 07:31:04 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Nửa thế kỷ hành quân cùng đồng đội – Thiếu tướng Mai Xuân Tần  (Đọc 23704 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10123


Lính của PTL


« Trả lời #40 vào lúc: 26 Tháng Mười Một, 2017, 09:06:25 am »

Anh nói tiếp:

- Thế mà mấy con tính giản đơn về số đại đội địa phương cũng làm không đúng!

- Xin lỗi anh! Tôi cẩu thả quá, nhận được chưa kiểm tra đã báo cáo.

Tôi nhận lỗi và thấy xấu hổ quá như một chú trò nhỏ trước thầy giáo khoan dung và dí dỏm.

Việc kéo pháo rất gian nan. Địch đánh rất ác liệt. Chưa khi nào ta kéo pháo nặng trên 2 tấn. Quãng đường dài 15 ki-lô-mét qua nhiều dốc, cơ nơi dốc cao 60 độ phải dùng hai trung đoàn của Đại đoàn 312 cùng hai trung đoàn pháo đã cố gắng hết sức kéo cả ngày và đêm mà vẫn không kịp thời gian dự định, chậm nổ súng 5 ngay. Cán bộ chỉ huy pháo còn lo đến ngày nổ súng, bày pháo ra giữa đồng đối mặt với máy bay và pháo binh địch chiếm ưu thế hơn sẽ phải giải quyết ra sao. Trong kéo pháo đã có thương vong, đồng chí Nguyễn Văn Chức đã hy sinh lấy thân mình để chèn pháo khỏi lao xuống vực.

Ngày nổ súng còn phải lui lại một ngày vì địch biết được ngày nổ súng của chiến dịch do điện đài của hậu cần làm lộ, nên chuyển sang ngày 26 tháng 1 năm 1954.

Trong hơn 10 ngày chuẩn bị có nhiều thay đổi, nhất là về địch. Từ ngày chúng nhảy dù xuống đến nay đã hơn hai tháng. Lực lượng tăng lên đến 12 tiểu đoàn dù và bộ binh. Bổ sung nhiều xe tăng và 48 khẩu pháo cỡ 105, 155mm và cối 120mm, công sự đã xây kiên cố hơn, công sự phụ làm dày hơn với nhiều mìn. So sánh lực lượng về quân số bộ binh ta chỉ hơn địch 1,5 lần; đầu khẩu pháo cối lớn ta chỉ hơn địch 1,15 lần, máy bay thì địch hơn ta. Trong quá trình triển khai chiến đấu, cán bộ Đại đoàn 312 – đơn vị đánh trận mở màn chiến dịch còn một số băn khoăn nhất là: Chiến đấu liên tục qua đồng trống dưới phi pháo thì địch có ưu thế hơn ta. Đánh vào bên trong chi viện pháo khó. Anh Hoàng Cầm – Trung đoàn trưởng 209 xin trả bớt pháo.

Những ngày gần “ngày N”, tôi hỏi đồng chí Thùy quân y sĩ:

- Anh Văn có ngủ được không?

 Đồng chí Thủy nói:

- Mấy hôm nay anh thức rất khuya, ngủ rất ít, chắc anh lo nhiều vì trận đánh, hôm nay anh kêu nhức đầu tôi phải đắp ngải cứu cho anh.

Sáng ngày 26 tháng 1 (ngày N), anh dậy thật sớm. Sau khi làm việc với đồng chí Vi Quốc Thanh – Trưởng đoàn cố vấn Trung Quốc, đồng chí phiên dịch cho tôi biết anh Văn đặt vấn đề với đồng chí Vi cần thay đổi phương châm, đồng chí Vi đã nhất trí. Anh Văn triệu tập họp Đảng ủy ngay. Đến xế chiều thì hội nghị Đảng ủy kết thúc, chúng tôi được phổ biến như sau:

Đồng chí Bí thư (anh Văn) báo cáo những thay đổi về địch và tình hình chuẩn bị của ta rồi nêu vấn đề:

- Đã nên nổ súng chưa?

- Đánh nhanh giải quyết nhanh có bảo đảm chắc thắng không?

Lúc đầu các đồng chí Đảng ủy viên đều cho rằng nên đánh, vì mọi công tác chuẩn bị đã hoàn thành, bộ đội đã được động viên sẵn sàng chiến đấu, lực lượng ta đủ mạnh có thể giành thắng lợi, nếu kéo dài hậu cần sẽ khó giải quyết.

Sau một thời gian ngắn thảo luận về các yếu tốt chắc thắng, Đảng ủy nhất trí phải nắm vững tư tưởng chỉ đạo của Bộ Chính trị và lời căn dặn của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Đánh chắc thắng”, phải chuyển cách đánh sang “đánh chắc tiến chắc” mới bảo đảm chắc thắng được. Và đồng chí Bí thư kết luận:

- Để chuyển phương châm, nay hoãn cuộc tiến công ra lệnh các đơn vị trở về vị trí tập kết, kéo pháo ra.

- Công tác chính trị phải làm cho đơn vị triệt để chấp hành mệnh lệnh lui quân như làm nhiệm vụ chiến đấu.

- Hậu cần chuyển sang phương án bảo đảm đánh dài ngày, dự kiến chiến dịch sẽ kéo dài đến mùa mưa.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10123


Lính của PTL


« Trả lời #41 vào lúc: 26 Tháng Mười Một, 2017, 09:06:54 am »

Sau hội nghị, anh Văn phân công anh Thành lệnh cho các đơn vị, còn anh sẽ chỉ thị trực tiếp với Đại đoàn 351 và Đại đoàn 308. Chúng tôi nối liên lạc ngay cho hai anh trực tiếp giao nhiệm vụ trên máy điện thoại. Riêng đối với anh Vương Thừa Vũ, đến 14 giờ 30 phút chiều mới liên lạc được, chúng tôi ghi được mệnh lệnh như sau:

- Chú ý nhận lệnh: tình hình thay đổi, đại đoàn các đồng chí có nhiệm vụ hướng về Luông-phra-băng tiến quân. Dọc đường gặp địch tùy điều kiện cụ thể mà tiêu diệt. Giữ vững lực lượng, có lệnh trở về ngay. Giữ liên lạc vô tuyến điện, khi được hỏi mới trả lời.

- Rõ! – Đồng chí Vũ đáp.

- Triệt để chấp hành mệnh lệnh.

- Xin chỉ thị về sử dụng binh lực như thế nào?

- Toàn quyền quyết định, từ một tiểu đoàn đến toàn đại đoàn. Hậu cần tự giải quyết. Đúng 4 giờ chiều nay xuất phát.

- Xin triệt để chấp hành mệnh lệnh.

Chưa khi nào tôi thấy anh Văn ra một mệnh lệnh cho một đại đoàn trưởng ngắn đến như vậy, lại rất căng. Vì anh Vũ luôn coi: “quân lệnh như sơn” và đối với dưới cũng luôn giáo dục tinh thần đó nên anh Văn tin rằng anh Vũ sẽ thực hiện tốt nhiệm vụ. nhưng tôi chưa hiểu mục đích nhiệm vụ của Đại đoàn 308 là gì, vì sao lại phải gấp đến thế?

Sau khi tôi được biết rằng liền sau đó anh chỉ thị cho thông tin cử một đài đi về hướng Mộc Châu hàng ngày báo cáo với nội dung Đại đoàn 308 đi đến đâu, liên tưởng đến sáng nay anh trực tiếp giao cho anh Phạm Ngọc Mậu – Chính ủy Đai đoàn công – pháo phải bảo đảm cho phải rút ra an toàn, tôi mới hiểu: ngoài những yêu cầu nhiệm vụ của một đại đoàn ở hướng này, ta có thể ngầm hiểu được rằng có yêu cầu nghi binh đánh lạc hướng địch để bảo đảm cho kéo pháo ra an toàn, mà nhiệm vụ này thì không thể nói rõ trên điện thoại được.

Để giúp Đại đoàn 308, Bộ Tổng Tham mưu đã cho một đại đội trinh sát do anh Hoàng Nghĩa Khánh – cán bộ tác chiến chỉ huy đi trước nắm địch đang mở cuộc hành quân ở Mường khoa, Tổng cục Cung cấp cử anh Nam sang cùng bạn Lào giúp giải quyết hậu cần tại chỗ.

Tối hôm đó anh văn trực tiếp viết báo cáo chuyển phương châm tác chiến chiến dịch về Bộ Chính trị và Chủ tịch Hồ Chí Minh. Anh Nguyễn Công Dinh – cán bộ tác chiến được lệnh mang thư hỏa tốc này đi xe Jeép về hậu phương. Mấy ngày sau có thư trả lời: “Quyết định thay đổi cách đánh như vậy là hoàn toàn đúng…”. Trung ương Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh động viên bộ đội ra sức vượt khó khăn để giành cho được thắng lợi. Bộ Chính trị sẽ động viên toàn dân, dốc sức chi viện. Hội đồng cung cấp do Phó Thủ tướng Phạm Văn Đồng làm chủ tịch chỉ đạo các địa phương huy động nhân vật lực phục vụ tiền tuyến.

Tết cổ truyền Quý Tỵ vào ngày 3 tháng 2 năm 1954, đến đúng ngày thành lập Đảng trong không khí chuẩn bị chiến đấu rất khẩn trương ở mặt trận, nhưng cơ quan cũng tranh thủ tổ chức được chuộc họp mặt mừng Đảng mừng Xuân. Anh Văn và anh Thành đều đến dự. Các anh chúc Tết cán bộ chiến sĩ trong cơ quan và chuyển lời chúc Tết đến gia đình. Mấy anh đại diện các cơ quan chúc anh Văn, anh Thành mạnh khỏe, chúc quân dân ta thắng lớn trong xuân hè này. Không khí cuộc họp thật ấm cúng chan hòa. Anh Văn biểu dương các cơ quan trong thời gan qua, nhất là Ban quân báo đã cung cấp tin tức chính xác kịp thời, đồng thời cũng nhắc nhở một các vui vẻ:

- Ban quân báo (chiến dịch, chiến lược) có cái tài là địch đánh đến đâu là biết ngay, như địch vừa đánh ra.

Anh Cao Pha ngồi cạnh, nói nhỏ với tôi:

- Đúng quá! Nắm tin chiến dịch chiến lược phải nắm được từ khi địch mới có dự kiến kế hoạch. Ta còn phải cố gắng nhiều.



Đại đoàn 308 đã hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc, bộ đội nhìn đói, nhịn khát, quên hết mệt mỏi truy kích địch ngày đêm trên chặng đường dài 200 ki-lô-mét, cùng bạn đánh nhiều trận tiêu diệt và đánh tan 15 đại đội địch (mỗi đại đội 220 tên), giải phóng một vùng rộng lớn sông Nậm Hu khoảng một vạn ki-lô-mét vuông. Na-va kinh ngạc, sợ thủ đô Lào bị uy hiếp phải điều tám tiểu đoàn cơ động ở Bắc Bộ lên Thượng Lào và thành lập hai tập đoàn cứ điểm mới ở Luông-phra-băng ở Mường Sài bằng 23 tiểu đoàn. Địch ở Điện Biên Phủ không còn đường rút chạy sang Lào.

Đại đoàn được lệnh dừng tiến công kịp thời khi cách Luông Phra-băng 10 ki-lô-mét và chuẩn bị hành quân về kịp ngày nổ súng tiến công Điện Biên Phủ.

Mấy hôm trước ngày tiến công, tin chiến thắng ở các chiến trường phối hợp dồn dập báo về đi đôi với tin kéo căng nhiều lực lượng cơ động của địch vào hướng Trung – Hạ Lào, Tây Nguyên, vùng tự do Liên khu 5… Đến lúc này, địch đã phải phân tán 70 trên tổng số 80 tiểu đoàn cơ động. Riêng ở đồng bằng Bắc Bộ, khối chủ lực đã điều đi 60 tiểu đoàn.

Khi Đại đoàn 308 rời Điện Biên Phủ, địch không hiểu ta định đánh lạc hướng của chúng, mà lại cho là ta từ bỏ ý định đánh lên Điện Biên Phủ. Vì thế Na-va lại tiếp tục sai lầm: mở tiếp cuộc hành quân Át-lăng đã bỏ dở. Hồi ký của Na-va cho biết khi Na-va và Cô-nhi lên kiểm tra tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, Cô-nhi khoác lác: “Chúng ta tới đây để buộc Việt Minh đánh nhau. Chúng ta không nên làm gì để họ thay đổi ý định”. Còn Na-va thì viết trong hồi ký: “… Không một nhà chức trách nào, cá bộ trưởng, các tướng lĩnh Mỹ, Anh, Pháp sau khi đến tham quan Điện Biên Phủ lại không khỏi kinh ngạc về sức mạnh phòng thủ mà không tỏ tình cảm với tôi”. Na-va còn huênh hoang: “Cuộc tiến công của Tướng Giáp sẽ bị chặn đứng… sức chiến đấu với Việt Minh ở điểm cao nhất và bắt đầu tàn lụi rồi”. Trong khi đó ta đang chuẩn bị mở cuộc tiến công với sức mạnh hơn bao giờ hết.

Sau này, anh Văn mới nói cảm tưởng của mình:

- Việc thay đổi cách đánh ở chiến dịch Điện Biên Phủ là quyết định khó khăn nhất trong đời tôi”.

Anh Vương Thừa Vũ hồi đó là Đại đoàn trưởng 308 cho rằng:

- Nếu hồi đó ta đánh theo phương châm đánh nhanh, chắc cuộc kháng chiến của chúng ta còn kéo dài 10 năm nữa.

Anh Lê Trọng Tấn hồi đó là Đại đoàn trưởng 312 đã phát biểu trong khi dự lễ 10 năm chiến thắng Điện Biên Phủ:

- Nếu không có quyết tâm chuyển phương châm ngày đó thì phần lớn chúng tôi sẽ không có mặt trong kháng chiến chống Mỹ.

Và anh Văn đã rút ra “Một bài học đáng nhớ về dân chủ nội bộ”.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10123


Lính của PTL


« Trả lời #42 vào lúc: 26 Tháng Mười Một, 2017, 09:07:17 am »

*
*   *

Ngày 7 tháng 2, sau Tết Quý Tỵ, Bộ Tổng Tham mưu triệu tập hội nghị cán bộ để quán triệt phương châm tác chiến mới “đánh chắc tiến chắc” và tiến hành công tác chuẩn bị chiến đấu. Anh Văn thay mặt Quân ủy chúc Tết toàn quân. Sau khi khen ngợi các đơn vị kéo pháo ra an toàn, thông báo quyết định của Bộ Chính trị phê chuẩn chủ trương tác chiến mới của Đảng ủy chiến dịch và hậu phương sẽ dốc sức chi viện tiền tuyến, thông báo tin thắng lợi trên các chiến trường toàn quốc, anh Văn chỉ thị các công tác lớn như sau:

- Tổ chức làm đường cơ động cho pháo, tổ chức trận địa pháo thật kiên cố.

- Xây dựng trận địa tiến công.

- Chuẩn bị bộ đội về sức khỏe, quân số chiến đấu, chiến thuật, kỹ thuật, nhất là xây dựng trận địa và hiệp đồng bộ - pháo.

- Chuẩn bị hậu cần vật chất.

Anh Thành họp giao nhiệm vụ cho các cơ quan và trực tiếp chỉ đạo làm đường, làm trận địa cho pháo và xây dựng trận địa tiến công.

Dưới sự chỉ đạo của anh Thành, công binh và bộ đội làm nhiều tuyến đường tổng số lên đến 70 ki-lô-mét, qua các khe sâu có cầu vững chắc bảo đảm xe pháo cơ động cả mùa mưa lũ có ngụy trang cẩn thận địch không phát hiện được.

Tôi và cán bộ chỉ huy pháo cùng đi tìm đường và trận địa pháo. Tôi dựa vào bản đồ (bây giờ đã có), địa bàn, chấm trước trên bản đồ những điểm có thể chọn làm trận địa. Những điểm đó ở sườn đồi hướng về phía địch để thấy rõ mục tiêu ở cự ly bắn tốt, độ dốc không lớn lắm. Sau đó, chúng tôi phát cây đạp đường lên đến lên đến điểm đã định, kiểm tra thực tế đặt được pháo rồi, từ đó lần trở lại theo đường dốc thoải trải ra đường trục. Từ đó pháo binh đã chuẩn bị trận địa, xây hầm có nắp rất chắc, có cửa bắn rộng đủ kiểm soát hết các mục tiêu, xây hầm đạn kiên cố riêng, xây hầm chắc chắn khô ráo cho pháo thủ nghỉ ngơi, tất cả đều ngụy trang cây xay rất kín, ngoài ra còn làm trận địa nghi binh. Điều đó đã làm cho địch phải hết sức bất ngờ làm cho Pi-rốt chỉ huy pháo binh của địch phải tự sát vì không thể phát hiện được trận địa của ta để kiềm chế có hiệu quả như hắn đã huênh hoang trước trận đánh.

Việc kéo pháo ra cũng rất gian nan ác liệt như kéo pháo vào. Cũng có thương vong, đồng chí Tô Vĩnh Diện hy sinh khi lấy thân mình chèn khẩu pháo 37mm khỏi lăn xuống vực, sau được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng khi vào trận địa rồi thì cán bộ chiến sĩ đều vui mừng và rất tin tưởng ra quân lần đầu sẽ làm nên chuyện. Pháo binh đã sáng tạo được một cách đánh mới có hiệu suất cao.

Anh Thành rất coi trọng công tác xây dựng trận địa. Bước đầu anh chỉ đạo các đại đoàn tập trung làm trận địa tiến công nhằm Him Lam, Độc Lập, Bản Kéo là các mục tiêu tiến công đợt đầu. Quá trình làm ta phải tranh chấp quyết liệt với địch, đào rồi lại bị lấp, phải tổ chức và bảo vệ trận địa quyết liệt mới giữ cho được đến khi tiến công.

Công tác bảo đảm hậu cần rất nặng nề, khối lượng tăng gấp ba bốn lần so với trước. Hưởng ứng lời kêu gọi của Trung ương, nhân dân hậu phương nô nức góp lương thực, huy động xe cộ, phương tiện, dân công, thanh niên xung phong làm đường, bổ sung quân số cho bộ đội… Trên mặt trận, Tổng cục Cung cấp có sáng kiến huy động các phó cối làm cối xay tại chỗ; huy động tại chỗ trong bốn huyện Tuần Giáo, Điện Biên, Quỳnh Nhai, Thuận Châu, được 7.500 tấn gạo, 3.000 tấn thịt. Đường vận chuyển được tăng cường vũ khí phòng không ở trọng điểm, tăng cường thanh niên xung phong làm rất nhiều đường tránh như mạng nhện. Nhờ đó, mặc dù địch tăng cường đánh phá, đánh bằng đường này ta đi vòng đường khác, nên đường vận chuyển luôn thông suốt. Hậu cần đã bảo đảm đủ dự trữ đến mùa mưa…

*
*   *

Mọi việc chuẩn bị theo đúng kế hoạch đã gần đến ngày nổ súng. Ngày 11 tháng 3, có thư động viên của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Bác căn dặn: “Các chú sắp ra trận. Nhiệm vụ của các chú lần này rất to lớn, khó khăn, nhưng rất vinh quang… Chúc các chú thắng to”.

Tiếp đó có thư của Đại tướng Tổng Tư lệnh viết; “Chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu. Chiến dịch này là chiến dịch công kiên quy mô lớn nhất trong lịch sử quân đội ta từ trước đến nay… Giờ ra trận đã đến. Tất cả cán bộ và chiến sĩ, tất cả các đơn vị, tất cả các binh chủng hãy dũng cảm tiến lên thi đua lập công giật lá cờ “Quyết chiến quyết thắng” của Chủ tịch Hồ Chí Minh”.

Sáng ngày 13 tháng 3, theo chế độ quy định của Bộ Tham mưu chiến dịch thì trong những ngày có tác chiến lớn, các đồng chí trưởng ban của chiến dịch (thực tế là các đồng chí cục trưởng) làm trực ban chính, cán bộ tác chiến làm phó, nhưng mọi người trong ban tác chiến đều có mặt vì ngày trọng đại chờ đợi mấy tháng nay đã đến. Anh Văn dậy sớm hơn thường lệ, sáng sớm đã đến chỗ trực ban kiểm tra. Anh Trần Văn Quang báo cáo tin tức mới nhận được, mọi việc theo đúng kế hoạch, đồng chí nhắc đến các việc cần đôn đốc kiểm tra trước giờ nổ súng. Chúng tôi chia nhau đi làm việc, ai cũng vui vẻ, phấn khởi cố làm công việc được giao cho xong hoàn hảo để về kịp vào giờ nổ súng, nô nức chờ đón, hy vọng trận mở màn thắng lợi giòn giã, nhất là hồi hộp chờ xem “thần chiến tranh” của ta xuất hiện bất ngờ sẽ làm cho địch sợ hãi thế nào, ta sẽ áp đảo chúng ra sao.

Trận Him Lam mở màn thắng lợi giòn giã làm cho Bộ chỉ huy và cơ quan hả lòng hả dạ. Tiếp đến trận Độc Lập. Cả hai trận địch đưa xe tăng bộ binh có phi pháo yểm hộ ra phản kích đều bị đánh lui. Trung đoàn 36 có sáng kiến dùng địch vận gọi địch hàng nên chiếm Bản Kéo không tốn một viên đạn. Chỉ trong năm ngày đầu chiến dịch, ta đã diệt và chiếm ba “Trung tâm đề kháng” vòng ngoài do ba tiểu đoàn của địch chiếm giữ, áp sát được khu trung tâm của địch, hoàn thành xuất sắc đợt một chiến dịch
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10123


Lính của PTL


« Trả lời #43 vào lúc: 26 Tháng Mười Một, 2017, 09:07:48 am »

*
*   *

Để chuẩn bị đợt hai, Bộ chỉ huy chiến dịch chủ trương đào trận địa bao vây và chĩa các mũi vào sát các mục tiêu để khi đột phá khỏi bị phi pháo chặn đường tiến và tránh bị sát thương nhiều. Anh Thành trực tiếp chỉ đạo làm mẫu: chiến hào, giao thông hào có đường trục đường nánh, các ụ súng, các trận địa hỏa lực…, xác định kích thước cụ thể chiều sâu, chiều rộng, khối lượng, thời gian. Anh cho vẽ một sơ đồ các đường hào bao quanh Điện Biên Phủ, các đường hào chĩa thẳng vào các mục tiêu. Sau đó, anh giao nhiệm vụ cụ thể cho các đơn vị, định thời gian hoàn thành và bồi dưỡng kỹ thuật cho cán bộ rồi bắt đầu thực hiện. Anh còn chỉ đạo sắp xếp thời gian công tác cho hợp lý: sáng nghỉ ngơi, chiều chuẩn bị dụng cụ vật liệu rồi làm trận địa cả đêm cho đến sáng. Sự chỉ đạo sát sao của anh đã giúp đơn vị làm đạt năng suất cao, đạt và vượt mức thời gian. Quá trình làm trận địa, các đơn vị căn cứ yêu cầu chiến đấu và sinh hoạt của mình đã có sáng kiến làm thêm các công trình phụ, như: làm những đoạn có nắp, làm hàm ếch để tiện chuyển thương và tránh đạn và mảnh đạn dọc đường hào, làm các râu với ụ súng để tiện đánh địch phản kích, đến khi trời mưa thì làm thêm hầm có che mưa khô ráo để nghỉ ngơi tại trận địa…

Được phân công theo Đại đoàn 308, tôi đã nhiều lần xuống đơn vị kiểm tra, theo cán bộ đi ra các mũi lên phía trước, có mũi vào gần hàng rào, gần sân bay. Nhiều lần địch phản kích, ta đều đánh lui và giữ vững trận địa. Bộ đội làm rất tích cực, càng thấy tác dụng của trận địa, anh em càng hăng say đào quên mệt nhọc. Lúc đào gần cứ điểm, Trung đoàn 36 có sáng kiến làm xe lăn bằng rơm chống đạn thẳng, mở ra khả năng có thể đào sâu vào trong rào và vào sát sân bay, có thể khống chế được sân bay, từ đó sẽ có tác dụng rất lớn. Đến ngày 29 tháng 3, các đơn vị đã hoàn thành theo chỉ tiêu kế hoạch.

Chủ trương của đợt hai là: Tập trung ưu thế tiêu diệt các vị trí phía Đông Điện Biên Phủ là chủ yếu, chiếm các cao điểm khống chế biến thành trận địa của ta để uy hiếp Mường Thanh, tạo điều kiện chuyển sang tổng công kích diệt toàn bộ quân địch ở tập đoàn cứ điểm.

Chiều 30 tháng 3, đợt hai của chiến dịch bắt đầu. Trên hướng Đông là hướng chính, ta chiếm được E, D1, D2, chiếm C1 phát triển sang C2 và một phần A1. Trên hướng Tây, Trung đoàn 36 diệt cứ điểm 106, bức hàng Công Na.

Qua ngày 31 tháng 3, địch phản kích chiếm lại một phần A1 và C1. Từ đêm 31 tháng 3, Bộ chỉ huy cho Trung đoàn 102 và đánh A1, đánh đi đánh lại nhiều lần vẫn bị lực lượng địch được pháo binh chi viện phản kích chiếm lại, ta chỉ giữ được một phần A1, C1. Ngày 4 tháng 4, trước tình hình cán bộ trực tiếp chỉ huy đã nỗ lực hết sức với tinh thần trách nhiệm và dũng cảm rất cao, bộ đội thương vong đã cao, mặc dù chưa đạt yêu cầu của đợt hai, Anh Văn đã ra lệnh cho kết thúc đợt hai, cho Trung đoàn 174 giữ phần còn lại của A1, Trung đoàn 102 rút ra củng cố rút kinh nghiệm.

Tôi nhớ hồi cuối chiến dịch Tây Bắc, khi ta đang thắng lớn, chỉ còn tập đoàn cứ điểm Nà Sản, bộ đội mấy ngày tiến công không thành công mà số thương vong đã cao, ta đánh chiếm được một số cứ điểm đêm trước thì ngày hôm sau địch chiếm lại, ta không có điều kiện để dứt điểm, anh đã kiên quyết kết thúc chiến dịch trong lúc cán bộ còn háo hức muốn đánh tiếp. Tôi hiểu anh với trọng trách của mình luôn cân nhắc nghiêm túc cái giá của thắng lợi và hết sức quý trọng sự hy sinh xương máu của chiến sĩ và biết tạm dừng chiến đấu đúng lúc để chuẩn bị điều kiện cho trận chiến đấu tiếp sau thắng lợi giòn giã hơn.

Tôi làm trực ban, nghe Trung đoàn 174 báo cáo ở A1 có đường hầm ngầm, bộ binh và xe tăng địch theo đường ngầm lên phản kích, phải tìm ra cửa hầm ngầm mới đánh bại phản kích của địch để giữ A1 được. Tôi suy nghĩ thấy không có lý, được biết ngày xưa có ngôi nhà làm kiểu Pháp ở trên ngọn đồi A1 có thể còn hầm rượu của nhà đó chứ không thể có đường hầm ngầm được. Tôi đã nêu vấn đề cho trực ban của đại đoàn là nên hướng dẫn tìm cách khống chế đường địch có thể lên phản kích từ sườn đồi phía địch, không nên mất thì giờ tìm cửa hầm ngầm để lỡ thời cơ đánh phản kích. Tôi cũng đã báo cáo vấn đề này cho Bộ Tham mưu chiến dịch khi bàn giao trực ban ngày hôm sau, nhưng đồng chí chỉ huy Trung đoàn 174 vẫn khăng khăng là địch có hầm ngầm. Do đó, đồng chí Hùng Sinh – Trung đoàn trưởng 102, mới vào thay, chưa nắm chắc địch, vẫn đi theo “vết xe cũ” và gặp khó khăn.

Ngày 6 tháng 4, Bộ Tham mưu triệu tập cán bộ từ trung đoàn trở lên dự hội nghị sơ kết đợt hai. Anh Văn sau khi nghe các đơn vị báo cáo đã kết luận: Thắng lợi vừa qua rất lớn, đã tiêu diệt bốn cứ điểm phía Đông, tiêu diệt và bức hàng hai cứ điểm phía Tây, thu hẹp phạm vi chiếm đóng của địch. Nguyên nhân thắng lợi do chủ trương, phương châm và kế hoạch chính xác. Nhưng ta chưa hoàn thành yêu cầu của đợt hai. Thắng lợi bị hạn chế do một số cán bộ phạm khuyết điểm nghiêm trọng về chiến thuật, về tinh thần trách nhiệm, về nắm địch, về tập trung binh hỏa lực không đủ…

Thực tế ta không tiêu diệt được A1 một phần do khuyết điểm về tổ chức trinh sát không tỷ mỷ ở phía sau A1. Tại đây địch có một giao thông hào đi từ khu trung tâm lên A1, bảo đảm an toàn cho các đơn vị địch phản kích mà ta không phát hiện được. Sau khi đánh thắng, anh Văn đi thăm lại chiến trường, đã lên xem lại đồi A1, tôi đã trình bày cho anh thấy không có hầm ngầm nào cả, chỉ có một giao thông hào từ chân đồi lên mà thôi!

Kết quả đánh C1 cũng ảnh hưởng lớn đến A1. Ngày đầu (30 tháng 3), Trung đoàn 98 chiếm C1 đã có thời cơ phát triển chiếm C2 là nơi xuất phát phản kích của địch, nhưng lại cho thay đơn vị vào lúc địch đã kịp chế áp pháo và cho lực lượng lên phản kích đánh chiếm lại C1. C2 là nơi địch để lực lượng sẵn sàng và lập sở chỉ huy phản kích ở hướng Đông.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10123


Lính của PTL


« Trả lời #44 vào lúc: 26 Tháng Mười Một, 2017, 09:08:58 am »

*
*   *

Mặc dù đợt hai gặp khó khăn, không đạt hết các yêu cầu đề ra, nhưng với ý chí quyết tâm không lay chuyển, Đảng ủy và Bộ Chỉ huy chiến dịch do anh Văn làm Bí thư kiêm chỉ huy trưởng đã dành thời gian dài nhất, gần một nửa thời gian toàn chiến dịch để làm công tác chuẩn bị đợt ba mà nội dung chủ yếu là hoàn thành các yêu cầu còn lại của đợt hai, tạo điều kiện chuyển sang tổng công kích tiêu diệt hoàn toàn tập đoàn cứ điểm.

Trước hết, ta tiến hành sinh hoạt chính trị, rút kinh nghiệm, củng cố bộ đội về mọi mặt, huấn luyện bổ sung cho cán bộ, bộ đội huấn luyện tân binh, bổ sung quân số, nâng trình độ, sức khỏe và sức chiến đấu của bộ đội.

Mặt khác, ta tiếp tục phát triển trận địa vào sát các cứ điểm của địch, vào sát sân bay, tiến tới cắt sân bay, vừa vây chặt địch, vừa khống chế tiến đến cắt tiếp tế, cắt chuyển thương bằng đường không, gây cho địch nhiều khó khăn. Đồng thời, ta tăng cường đánh nhỏ bằng nhiều hình thức: diệt từng cứ điểm nhỏ có điều kiện, bắn máy bay, luồn sâu đánh kiểu biệt kích, đánh quân nhảy dù, bắn tỉa, địch vận, cướp dù lấy tiếp tế cải thiện cho bộ đội, lấy đạn pháo cối bổ sung cho pháo binh… trên thực tế, trong thời gian này, thế và lực của ta trở nên mạnh hơn hẳn địch.

Trong thời gian chuẩn bị đợt ba, ngày 12 tháng 4, ta tiến công A1, phát triển thêm một bước. Địch điều hai tiểu đoàn dù phản kích ta ở A1, bị ta diệt ba đại đội, phá hủy hai xe tăng, hai pháo 105mm. Ta giết và làm bị thương 600 tên, nhưng ta không chiếm giữ rộng hơn để giữ được trận địa.

Về trận đánh ngày 2 tháng 4, Trung đoàn 36 đánh lấn chiếm được cứ điểm 106, sáng tạo ra một cách đánh mới. Trung đoàn tích cực đào hào sát rào, rồi đào vào trong rào, vừa đào vừa phá rào sát lô cốt, sau chiếm luôn lô cốt địch. Địch phản kích, ta đánh lui rồi mở rộng bàn đạp. Tôi trực ban nghe báo cáo như vậy, tôi rất mừng. Tôi khuyến khích trực ban của trung đoàn xem có điều kiện thì phát triển dứt điểm luôn. Mấy chục phút sau thấy tiếng súng nổ rộ lên ở hướng này. Các anh hỏi, tôi báo cáo ngay có khả năng Trung đoàn 36 đánh lấn sắp dứt điểm rồi. Quả nhiên như vậy, một lúc sau tiếng súng ngớt và Trung đoàn 36 báo cáo đã diệt và chiếm được cứ điểm 106; tiếp đó lại báo cáo là đã bức hàng Căng Na, bắt tù binh, thu toàn bộ vũ khí. Trung đoàn chiến đấu cơ động linh hoạt đã có truyền thống. Anh Văn nghe báo cáo đã công nhận là Trung đoàn 36 đã sáng tạo một hình thức chiến thuật mới và khen ngay. Sau đó, từ ngày 22 đến 28 tháng 4, Đại đoàn dùng cách đánh lấn diệt năm cứ điểm phía Tây và Tây Nam(1), có cứ điểm Nà Noọng cách sở chỉ huy của Đờ Cát 300 mét. Đến thời gian này, trận địa đã vây ép chặt gần sát sở chỉ huy của địch, rồi cắt luôn sân bay, phát huy các hình thức đánh nhỏ tiêu hao, tiêu diệt nhiều địch, gây cho địch vô cùng khốn đốn, mất hết sức chiến đấu.

Trong sách “Chúng tôi đã ở Điện Biên Phủ” Giăng Pê-gốt: “Bên cạnh ba bốn nghìn thương binh chất đống trong hầm (bệnh viện dã chiến chỉ chuẩn bị cho 40 thương binh chưa chuyển đi được), ba bốn nghìn quân đào ngũ chui rúc, ẩn nấp trong các ổ chuột, chỉ còn lại có bảy nghìn quân chiến đấu kiệt sức, thiếu tổ chức, thiếu trang bị”.



Nhiệm vụ đợt ba là hoàn thành phần còn lại của đợt hai. Yêu cầu hướng Đông phải đánh chiếm các cao điểm còn lại, chủ yếu nhất là A1, tiến sát bờ sông Nậm Rốm, hướng Tây đánh chiếm các cứ điểm ở Tây Bắc, Tây và Tây Nam sở chỉ huy của địch.

Để bảo đảm đánh thắng A1, Bộ Tham mưu đã cử cán bộ cùng với đơn vị đi trinh sát kỹ A1 đã phát hiện giao thông hào phía sau A1. Đơn vị đã có kế hoạch cho một bộ phận chiếm giữ giao thông hào để cắt đường phản kích của địch, khi ta tiến công A1. Đồng thời Bộ tham mưu hướng dẫn cho Đại đoàn 316 tổ chức một phân đội công binh hỗn hợp của Bộ và Đại đoàn đào một đường hầm vào sát hầm nhà trên đồi A1, dùng 1.000 ki-lô-gam bộc phá để phá.

Đến khi đã bị khốn quẫn, Na-va đã cho tổ chức cuộc hành quân Chim ưng (Condor), cho lực lượng ở Lào sang phá vây nhưng bị ta chặn đánh cho thất bại và tháo chạy. Cuối cùng chúng buộc phải cho mở cuộc hành quân “Chim hải âu” (Albatros) cho Đờ Cát tự rút chạy sang Lào thì đúng lúc ta bắt đầu tiến công đợt ba.

Từ ngày 1 tháng 5 năm 1954, ta đánh liên tục mấy ngày liền, diệt ba cứ điểm phía Đông gồm có C1, 505, 505A sát sông Nậm Rốm, hai cứ điểm phía Tây và khu C ở Hồng Cúm. Đêm 6 tháng 5, lợi dụng khi địch bị choáng váng bởi quả bộc phá ở A1, Trung đoàn 174 đã nhanh chóng tiêu diệt A1 là cái chìa khóa cuối cùng của tập đoàn cứ điểm. Trung đoàn 98 tiêu diệt C2, sở chỉ huy và lực lượng phản kích phía Đông của địch; Trung đoàn 102 tiêu diệt cứ điểm 310 “Con mắt của khu trung tâm”, áp sát sở chỉ huy của Đờ Cát phía Tây Nam; Trung đoàn 209 tiêu diệt các cứ điểm 507, 508, 509, áp sát bờ sông Nậm Rốm và sở chỉ huy của Đờ Cát ở phía Đông. Các đơn vị đều đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.


(1) Trong đó có cứ điểm 206 do Trung đoàn 36 tiêu diệt theo chiến thuật “đánh lấn”đã được hoàn thiện.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10123


Lính của PTL


« Trả lời #45 vào lúc: 26 Tháng Mười Một, 2017, 09:09:26 am »

*
*   *

Ngày 7 tháng 5 năm 1954, phát hiện địch rối, lẻ tẻ có cờ trắng ở một số cứ điểm, anh Văn ra lệnh tổng công kích. Bắt đầu từ 15 giờ 30, các mũi đều ồ ạt tiến công. Trung đoàn 209 phát triển nhanh nhất đến đầu cầu sông Nậm Rốm, bộ đội vượt qua cầu, lúc 16 giờ 20 phút, Đại đội trưởng Tạ Quốc Luật cùng hai chiến sĩ thọc vào hầm Đờ Cát, bắt sống toàn bộ sở chỉ huy tập đoàn cứ điểm. Đến 17 giờ 30 phút, đồng chí Lê Trọng Tấn báo cáo đã bắt được Đờ Cát và toàn bộ ban tham mưu. Các cứ điểm đều trương cờ trắng ra hàng.

Tại Hồng Cúm, địch không kịp rút chạy sang Lào mà ẩn nấp ở hầm hố bên ngoài, bị ta lùng sục, chúng ra hàng 2.000 tên, có cả tên đại tá chỉ huy.

Cả Sở chỉ huy chiến dịch rộ lên, vui mừng tột độ. Mọi người thở phào nhẹ nhõm, trút được nỗi lo, vì mấy ngày gần đây trời bắt đầu mưa, dự trữ lương thực thực phẩm đã gần cạn, khiến mọi người lo lắng nhiều.

Theo chỉ thị của anh Văn, ngày hôm sau, Đờ Cát đã được đưa sang một nhà lá bên ngoài Sở chỉ huy, giao cho anh Cao Pha (quân báo) và tôi hỏi cung. Trông ông ta rất nhũn nhặn, khác hẳn với thái độ thách thức ngạo mạn cách đây chưa đầy ba tháng, khi ông ta nói: “Hãy làm cho quân Việt xuống lòng chảo. Nếu chúng xuống sẽ vào tay chúng tôi”. Chúng ta hỏi một số tình hình để kiểm tra sự hiểu biết của ta về địch và đánh giá của địch về ta thế nào. Ông ta trả lời khá chân thật và trách các tướng chỉ huy Pháp là:”Đồ điên!”, cuối cùng nói: “Chúng tôi thua vì Bộ chỉ huy tối cao của các ông vận dụng chiến thuật rất giỏi…”, và cám ơn chính sách khoan hồng của ta.

*
*   *

Dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng, của Chủ tịch Hồ Chí Minh, sự chỉ đạo chỉ huy tài tình, sáng tạo, kiên quyết của Bộ Tổng Tư lệnh, đứng đầu là Đại tướng Võ Nguyên Giáp, quân và dân ta đã làm nên một kỳ tích, giành một thắng lợi vang dội trong chiến dịch Điện Biên Phủ, đặt một “mốc son bằng vàng” cho Lịch sử Việt Nam thế kỷ XX, kết thúc cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, giành được “độc lập tự do” cho miền Bắc, làm thất bại chủ nghĩa thực dân kiểu cũ của chủ nghĩa đế quốc.

Tôi nghĩ là ta còn một thắng lợi to lớn về nghệ thuật quân sự: cuộc kháng chiến chống Pháp đã phát huy và nâng cao truyền thống lịch sử toàn dân đánh giặc của nhân dân Việt Nam, đóng góp thêm vào lịch sử một loại hình mới – nghệ thuật “chiến tranh toàn dân” thời đại Hồ Chí Minh.

Chiến tranh toàn dân lâu dài của Việt Nam đã đánh bại chiến lược đánh nhanh của thực dân Pháp. Đó là thắng lợi của tư tưởng chiến lược tiến công của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Pháp cũng như các đế quốc khác đều lấy sức mạnh quân sự, vũ khí, tiền của để xâm lược, ức chế kẻ yếu. Việt Nam ta đã biết phát huy thế mạnh của chiến tranh toàn dân, đã luôn theo tư tưởng Hồ Chí Minh “không ngừng giữ thế tiến công”, từ chủ động tiến công trong chiến đấu, càng đánh càng mạnh, đến phát triển thế lực mạnh hơn để chủ động tiến công chiến dịch rồi chủ động tiến công toàn chiến trường, giành thắng lợi cuối cùng. Trong quá trình cuộc kháng chiến, ta luôn biết cách giành lại chủ động để tiến lên.

Cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp còn góp vào kho tàng lịch sử khoa học quân sự Việt Nam một hình thức hội chiến (chiến cuộc) và một hình thức chiến dịch chiến lược độc đáo: tiến công tập đoàn cứ điểm, một hình thức sáng tạo của chiến tranh nhân dân giải phóng đất nước của một nước nhỏ chống một đế quốc to trong thời đại ngày nay.

Nhân dân vui mừng, thế giới ca ngợi. Nhưng niềm vui chưa trọn vẹn vì miền Nam còn chịu sự thống trị của nước ngoài, kẻ thù mới đã lộ mặt. Bước đường đấu tranh tới để giành độc lập, thống nhất Tổ quốc còn lâu dài, gian khổ ác liệt hơn nhiều.

Bản thân tôi cũng như nhiều bạn đồng đội, đồng chí đã trải qua 9 năm chiến tranh chống thực dân Pháp, được tham dự chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ cũng như đã trải qua một “Trường đại học lớn”, vừa học vừa làm đã trưởng thành và hoàn thành nhiệm vụ đối với Tổ quốc, với lịch sử. Được tôi luyện trong khói lửa của cuộc đấu tranh cách mạng, bản thân tôi đã học tập được nhiều bổ ích từ các tướng lĩnh, từ đồng đội về phẩm chất đạo đức, tài năng và tính cách, được bồi dưỡng ngày càng hoàn thiện và vững chắc, giúp cho tôi hoàn thành tới bất kỳ nhiệm vụ nào được giao.

Trong công tác, tôi luôn phấn đấu vươn lên để là một cán bộ tham mưu có năng lực, trung thực, dám nói dám làm, giúp lãnh đạo và chỉ huy có hiệu quả; là một cán bộ chỉ huy vững vàng, dũng cảm, mưu trí sáng tạo, biết quý trọng xương máu của chiến sĩ, đã trực tiếp chỉ huy đánh trên 10 trận, trận nào cũng thắng, ít thương vong, là một đảng viên có nhiệt tình cách mạng, mật thiết với quần chúng, chính trị vững vàng trong mọi tình huống, luôn tiên phong gương mẫu mọi mặt, đã thay đổi công tác rất nhiều nơi, ở đâu cũng làm được trung tâm đoàn kết, có tín nhiệm cao đối với trên và dưới.

Thật hạnh phúc được làm thanh niên trong thời đại Hồ Chí Minh, được làm anh “Bộ đội Cụ Hồ”. Chúng tôi có cùng vui sướng và vinh hạnh đã được học những bài học quý báu làm hành trang sẵn sàng bước vào một cuộc chiến đấu mới đầy tin tưởng và tự hào.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10123


Lính của PTL


« Trả lời #46 vào lúc: 26 Tháng Mười Một, 2017, 10:15:36 pm »

MƯỜI NĂM HÒA BÌNH Ở MIỀN BẮC

Theo Hiệp định Giơ-ne-vơ thì các nước tham dự hội nghị buộc phải công nhận độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của nước Việt Nam. Việt Nam tạm thời chia làm hai miền, sau hai năm sẽ tổ chức tổng tuyển cử để thống nhất nước nhà.

Mỹ hất cẳng Pháp, dựng ngụy quyền bù nhìn Ngô Đình Diệm, công khai phá Hiệp định Giơ-ne-vơ. Mỹ đứng đằng sau giật dây, âm mưu chia cắt lâu dài nước Việt Nam, biến miền Nam thành thuộc địa kiểu mới của chúng, làm căn cứ quân sự hòng ngăn cản phong trào cách mạng phát triển xuống Đông Nam Á.

Để thực hiện Hiệp định, ta và Pháp thống nhất tổ chức Ủy ban Liên hợp Trung ương và địa phương. Ủy ban Trung ương bên ta do Thiếu tướng Văn Tiến Dũng làm trưởng đoàn, bên Pháp do thiếu tướng Đen-tơi làm trưởng đoàn, bắt đầu làm việc từ ngày 29 tháng 7 năm 1954 tại Trung Giã. Tôi được chỉ định tham gia trong đoàn của Việt Nam ở Trung ương với quân hàm thiếu tá.

Trước khi đi làm nhiệm vụ mới, có thời gian rảnh, tôi được nghỉ bốn ngày đi tổ chức lễ cưới. Đó là nguồn động viên mới đối với tôi, trong những năm chiến tranh có người bạn đời đồng hành, có thêm ý nghĩa mới. Tôi coi ngày cưới là một phần thưởng rất quý giá với riêng tôi, đối với sự cố gắng hoàn thành nhiệm vụ hiến đấu trong những năm qua. Có được ngày này, tôi biết ơn Ban chính trị Trung đoàn 36 cùng đồng chí Chấn – Bí thư chi bộ Đảng của Xí nghiệp Dược đã quan tâm tạo điều kiện cho chúng tôi gặp nhau. Đồng chí Chấn là chuyên viên về Đông y, sau này về Hà Nội, đồng chí được giao phụ trách xây dựng Viện Đông y đầu tiên của Quân đội.

Vì đang bận công tác, cơ quan không ai đi dự cùng tôi. Chỉ có một lá thư chúc mừng của đồng chí Cục trưởng Trần Văn Quang để đọc trong lễ cưới. Đi đến xí nghiệp lúc này đã tập trung về Phú Lương – Thái Nguyên mất một ngày, ngày thứ hai chuẩn bị cưới, ngày thứ tư về cho kịp trả phép. Toàn bộ xí nghiệp họp lại ca hát, chúc mừng và liên hoan một bữa chè để chia vui. Có cả Chủ tịch xã Yên Trạch vào chứng kiến và làm giấy hôn thú đầy đủ pháp lý của Nhà nước. Đến nay năm 2004 đã tròn 50 năm, cùng với kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ, cũng đủ thời gian để chúng tôi làm đám cưới Vàng.

Tôi tham gia vào Ủy ban Liên hợp Trung ương, chủ yếu chuẩn bị tài liệu, số liệu phục vụ cho cuộc đấu tranh với đối phương. Tôi biết tiếng Pháp, tôi xem tài liệu của họ, nghe họ nói để kiểm tra nội dung phiên dịch của họ nói lại và để giúp cho đoàn ta chuẩn bị đối sách. Khi có sự việc trong vùng tập kết của Pháp mà họ khiếu nại với Ủy ban là nhân dân ta vi phạm Hiệp định thì tôi đi cùng với họ đến tại chỗ để giải quyết. Đi đến đâu tôi đều đòi họ để cho tôi gặp dân. Qua đó tôi vận động nhân dân, nói rõ nội dung hiệp định cho nhân dân biết để đấu tranh hợp pháp. Ở đâu tôi cũng đợc nhân dân ủng hộ vì qua trang phục và câu chào đầu tiên: “Thưa toàn thể đồng bào”, nhân dân đã biết là “Bộ đội Cụ hồ”, do đó tôi lúc nào cũng đủ chứng lý để bác các khiếu nại của họ. Khi đi làm việc với họ, tôi luôn dùng tiếng Việt, vừa giữ quốc thế, đúng quy tắc ngoại giao, vừa có nhiều thời gian để suy nghĩ cho chặt chẽ trước khi phát ngôn. Khi phiên dịch của họ nói sai, tôi có thể yêu cầu nói lại.

Tôi làm việc ở Ủy ban Liên hợp chỉ một thời gian ngắn, cho đến khi đã chuẩn bị xong các văn bản về việc bàn giao các khu tập kết 80 ngày (Hà Nội), 100 ngày (Hải Dương), 300 ngày (Hải Phòng) để hai trưởng đoàn ký, song song với việc bàn giao các khu tập kết của ta ở Nam Bộ và Nam Trung Bộ kết hợp chặt chẽ với kế hoạch chuyển bộ đội và cán bộ ra Bắc.

*
*   *

Sau ngày tiếp quản thủ đô, tôi trở lại Cục Tác chiến làm Phó phòng Giáo luyện. Phòng này mới thành lập, chỉ có: đồng chí Hồ Quang Hóa làm Trưởng phòng, tôi làm Phó phòng và hai đồng chí nữa là Lê Quân, Nguyễn Kim. Nhiệm vụ của phòng là: tổng kết, huấn luyện tác chiến, sẵn sàng chiến đấu, huấn luyện chiến dịch. Công tác chủ yếu lúc này là nghiên cứu thực hiện nhiệm vụ mới.

Để thực hiện hai nhiệm vụ chiến lược của miền Bắc, Quân đội có hai nhiệm vụ chính: Xây dựng lực lượng vũ trang lớn mạnh, xây dựng hậu phương vững chắc; sẵn sàng chiến đấu chống các cuộc tiến công lớn của địch có thể tiến công đường bộ hoặc đổ bộ đường biển ra Bắc và sẵn sàng chi viện miền Nam.

Đây là bước ngoặt để huấn luyện, xây dựng quân đội, chuyển hướng xây dựng chính quy, từng bước hiện đại, đánh lớn hiệp đồng binh chủng, tiến lên hiệp đồng quân chủng nhằm đối tượng là đế quốc Mỹ với ngụy quân tay sai.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10123


Lính của PTL


« Trả lời #47 vào lúc: 26 Tháng Mười Một, 2017, 10:15:57 pm »

Tổ chức quân đội ta lúc này cao nhất là cấp Quân khu và Đại đoàn. Miền Bắc có 6 quân khu và 12 đại đoàn, 13 trung đoàn bộ binh, 3 đại đoàn pháo, 2 trung đoàn pháo chống tăng, 2 trung đoàn hỏa tiễn, 1 đại đoàn cao xạ. Cơ sở cho Hải quân và không quân có Cục Phòng thủ bờ biển và Cục Hàng không.

Tôi được giao nhiệm vụ giữ liên hệ với tùy viên quân sự Liên Xô để sắp xếp làm việc về những vấn đề mà Bộ yêu cầu giúp đỡ. Tùy viên quân sự Liên Xô lúc này có đồng chí thiếu tướng Bu-nha-sin, đồng chí đại tá hải quân Công-stăng-ti-nốp, đồng chí trung tá An-đờ-rê, và đồng chí thượng úy phiên dịch tiếng Pháp Sa-phơ-rô-nốp, vì lúc này chưa có phiên dịch tiếng Nga.

Tôi đã có dịp đưa một đoàn cán bộ do một viện sĩ hàn lâm Liên Xô dẫn đầu đi nghiên cứu trận Điện Biên Phủ, đưa đoàn của tùy viên quân sự liên Xô do đồng chí Công-stăng-ti-nốp đi nghiên cứu các quân khu ven biển.

Theo yêu cầu của đồng chí Bộ trưởng Võ Nguyên Giáp, đồng chí Bu-nha-sin đã giới thiệu về nguyên tắc tác chiến hiệp đồng binh chủng hiện đại, đi sâu vào tổ chức và thực hành chiến đấu cấp trung, sư đoàn. Đồng chí Võ Nguyên Giáp trực tiếp nghe cùng các thủ trưởng Bộ Tổng tham mưu, các tổng cục và một số cục giúp Bộ làm công tác chỉ đạo huấn luyện, xây dựng. Trong các lần làm việc này, tôi thường làm phiên dịch từ tiếng Pháp sang tiếng Việt.

Sau đó, các đồng chí Liên Xô giao cho tôi bản tiếng Pháp cùng một số sách tiếng Pháp về một số trận đánh ở Liên xô thời chống phát xít Đức để làm chiến lệ. Tôi đã nghiên cứu kỹ, dịch ra và trao tài liệu cho cơ quan quân huấn phối hợp tổ chức những lớp học đầu tiên về chiến thuật đánh hiệp đồng binh chủng hiện đại cho cán bộ huấn luyện các quân khu và đơn vị.

Để huấn luyện rộng rãi cho bộ đội, Bộ Tổng Tham mưu tổ chức ban biện soạn ở trường trung cao gồm đồng chí Hoàng Minh Thảo, Vương Thừa Vũ, Vũ Lăng, dưới sự chỉ đạo của đồng chí Tổng tham mưu phó Trần Văn Trà, Ban biên soạn nghiên cứu vận dụng vào điều kiện địa hình trang bị của ta, phát huy kinh nghiệm và truyền thống tốt đẹp của bộ đội ta, biên soạn tài liệu tiến công phòng ngự của ta, trong điều kiện xe tăng chưa có, pháo binh còn ít, phá rào còn dùng “rồng lửa”. Sau đó, cơ quan quân huấn làm huấn luyện cho đơn vị thuộc Đại đoàn 308 làm thực nghiệm rồi diễn tập ở Hòa Lạc trên địa hình trung bình cho cán bộ toàn quân tham quan học tập. Lần diễn tập này được vinh dự có Bác Hồ cùng Đại tướng Võ Nguyên Giáp đến xem. Bác khen tinh thần tích cực học tập cái mới cái hay của bạn, nhưng phải chú ý cho phù hợp với điều kiện thực tế của Việt Nam.

Trong thời gian này kế hoạch đào tạo cán bộ có thêm nhiều cán bộ đi học ở Học viện Liên xô, Trung Quốc cả các trường binh chủng.

Bộ còn chỉ đạo các cuộc diễn tập thực nghiệm như: Cuộc diễn tập trung đoàn tiến công của Trung đoàn 36, Trung đoàn 102 ở đồng bằng vùng Thanh Oai – Hà Đông do đồng chí Trần Văn Quang – Cục trưởng Cục Tác chiến chỉ đạo. Cuộc diễn tập vượt sông bằng sức mạnh của Đại đoàn 308 tăng cường một tiểu đoàn xe tăng, một tiểu đoàn pháo, một tiểu đoàn cao xạ, một số đơn vị vận tải cộng với xe vượt sông Thái Bình, khu vực Cẩm Giàng, Nam Sách, Hải Dương; cuộc diễn tập này không đạt, bị ùn tắc, không hiệp đồng được với quân dù. Cuộc diễn tập vùng sông nước của Đại đoàn 320 ở Kiến An, Hải Phòng, Phú Xuyên, Hà Tây, Đồng Văn, Hà Nam, v.v… Ở giới tuyến thì tổ chức thực tập kế hoạch tác chiến Trung đoàn 270 do Quân khu chỉ đạo, phòng Giáo luyện giúp đỡ.

Ta cũng học kinh nghiệm của Liên Xô, tổ chức diễn tập chỉ huy cơ quan hai cấp. Cách diễn tập này là một phương pháp rèn luyện thực tế cho người chỉ huy và cơ quan rất sát thực tế và có hiệu quả cao. Quân huấn đã vận dụng thực hiện thành nếp hàng năm hết mùa huấn luyện bộ đội thì tổ chức diễn tập chỉ huy cơ quan hai cấp kết quả rất tốt.

Các đồng chí lãnh đạo quân đội còn đi thăm và nghiên cứu công tác tham mưu chiến lược ở một số nước bạn:

Năm 1957, đồng chí Bộ trưởng Võ Nguyên Giáp đi thăm Liên Xô, tôi cũng được đi theo. Năm 1959, đoàn cán bộ Bộ Tổng Tham mưu do đồng chí Văn Tiễn Dũng dẫn đầu đi thăm nghiên cứu công tác tham mưu chiến lược ở bốn nước Đông Âu trong hai tháng.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10123


Lính của PTL


« Trả lời #48 vào lúc: 26 Tháng Mười Một, 2017, 10:16:16 pm »

Theo yêu cầu của đồng chí Bộ trưởng Võ Nguyên Giáp, Liên Xô tổ chức lớp ngắn ngày cho các đồng chí lãnh đạo Quân đội nhân dân Việt Nam. Chương trình 12 tháng chia ra hai năm vì các đồng chí không thể vắng quá lâu. Lớp được tổ chức ở Học viện Vô-rô-si-lốp, nơi chuyên dạy về chiến dịch chiến lược cho cán bộ Liên Xô, bắt đầu từ hè 1960. Tham sự lớp này có các đồng chí: Võ Nguyên Giáp, Văn Tiến Dũng, Trần Văn Trà, Lê Đức Anh, Cao Văn Khánh, Nguyễn Quyết, Lê Quang Đạo, Hoàng Văn Thái, Nguyễn Đôn. Cùng đi để lo việc tổ chức và bảo đảm có các đồng chí: Thanh Quảng bên Văn phòng, tôi với hai cán bộ Phòng Giáo luyện là Bùi Công Ái và Trần Độ (Bé) vừa mới tốt nghiệp trường Phơ-run-de Liên Xô về, và bác sĩ Kính. Do đã có hai đồng chí Ái và Độ làm phiên dịch từ tiếng Nga sang tiếng Việt, nên các anh cho phép đồng chí Thanh Quảng và tôi được cùng học.

Tôi đã tự học tiếng Nga theo quyền Ni-na Pô-ta-pô-va, sang đấy lại được học với cô giáo Nga và được giao tiếp nhiều, vì vậy tôi đã được được sách quân sự, được mượn sách ở thư viện của Học viện để xem thêm. Tôi tìm được quyển cẩm nang tra cứu tính toán các vụ nổ hạt nhân mà tôi chưa từng thấy, nên tôi ghi dần vào sổ việc vì sổ học tập phải gửi vào bảo mật trước khi về nhà. Hết sáu tháng đầu, tôi đã ghi hết quyền sách dày hơn 500 trang, sau đem về in thành sách để tổ chức cho cán bộ học trong thời gian đầu. Nhờ lõm bõm tiếng Nga, trong giờ nghỉ giải lao tôi thường nêu thắc mắc với thầy giáo Nga vì thấy quá nhiều vấn đề khác ta. Chẳng hạn, họ nêu rất rõ ràng, ta mạnh hơn địch thì tiến công, có nguyên tử thì tiến công, yếu thì phải phòng ngự; như địa hình Việt Nam ở đồng bằng thì ruộng lúa nước, nhiều sông ngòi, ở rừng núi thì rất ít đường, rừng rậm, núi rất dốc cơ động rất khó khăn, làm sao có tốc độ cao trong tiến công? Quân đội ta theo chế độ tập thể lãnh đạo thủ trưởng phụ trách, làm sao làm theo thứ tự công tác tham mưu? Rõ ràng là ta phải làm khác v.v… Thầy giáo Nga cũng nói: Phải theo điều kiện cụ thể mà vận dụng, không được máy móc, tôi tin ở các đồng chí Việt Nam, các đồng chí đã có nhiều kinh nghiệm rồi.

Từ đó Liên Xô tổ chức các chương trình ngắn hạn một năm riêng cho cán bộ Việt Nam sang học ở Học viện Vô-rô-si-lốp.

Khi đồng chí Hồ Quang Hóa chuyển sang công tác khác, tôi được bổ nhiệm làm Trường phòng Giáo luyện. Phòng được bổ sung thêm các đồng chí Bùi Công Ái, Trần Độ là hai vừa tốt nghiệp trường Phơ-run-de về. Nguyễn Kim học ở Triều Tiên về, Lê Quang San tốt nghiệp học viện Trung Quốc, Nguyễn Thế Nguyên kỳ cựu ở Bộ Tổng Tham mưu có nhiều kinh nghiệm của cơ quan chiến lược, Nguyễn Văn Lung cán bộ tham mưu giỏi.

Căn cứ yêu cầu nhiệm vụ bảo vệ miền Bắc, phương châm tác chiến thời kỳ đầu chiến tranh là “Phòng ngự tích cực”, phương thức tác chiến là “Đánh vận động kết hợp đánh trận địa và đánh du kích”. Về chiến dịch, quân đội ta tập trung nghiên cứu hai hình thức: chiến dịch tiến công trên địa hình trung bình và tiến công trên địa hình rừng núi; chiến dịch phòng ngự bờ biển.

Biên soạn tài liệu là chức trách của Cục Khoa học Quân sự, nhưng Phòng Giáo luyện biên soạn riêng một tài liệu để làm cơ sở thống nhất làm tưởng định diễn tập. Nó có tính chất vận dụng cả hai loại địa hình trung bình và rừng núi, đồng thời vận dụng chiến thuật, chiến dịch khác tài liệu của Liên Xô.

Về chiến thuật chiến dịch tiến công: Luôn tránh vỗ mặt mà đánh nhiều hướng để thực hiện bao vây chia cắt thọc sâu đánh tiêu diệt. Chưa có xe tăng, pháo binh có ít, còn dùng bộc phá phá rào theo kỹ thuật mới (“rồng lửa”). Có phối hợp với du kích và bộ đội địa phương.

Về phòng ngự: Áp dụng phòng thủ khu vực có trọng điểm với lực lượng cơ động mạnh để phản kích, phản đột kích (về chiến dịch) và phản công kết hợp tác chiến ba thứ quân.

Về sau, khi Mỹ bắt đầu tiến hành “chiến tranh cục bộ” ở miền Nam thì chiến dịch tiến công phát triển nhiều hình thức và quy mô như đã chuẩn bị, xuất hiện khá phổ biến hình thức “vây lấn” như ở chiến trưởng Trị - Thiên. Nhưng phòng ngự chiến dịch ít diễn ra, chỉ một lần ở Quảng Trị.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
macbupda
Trung tá
*
Bài viết: 10123


Lính của PTL


« Trả lời #49 vào lúc: 26 Tháng Mười Một, 2017, 10:16:36 pm »

Về công tác tham mưu, nói rộng ra là công tác tổ chức chiến đấu, ta tập trung: huấn luyện cho cán bộ chỉ huy thực hiện nguyên tắc Đảng lãnh đạo, thủ trưởng phụ trách; Đảng ủy thông qua quyết tâm, thủ trưởng giao nhiệm vụ và tổ chức hiệp đồng rồi chỉ huy thực hành chiến đấu, chiến dịch. Ở đại đội khi có điều kiện thì họp đại đội bàn thực hiện nhiệm vụ chiến đấu.

Về diễn tập, đây được coi là biện pháp quan trọng để nâng cao trình độ cán bộ chỉ huy và cơ quan, đồng thời để nâng trình độ sẵn sàng chiến đấu của các quân khu nhất là quân khu ven biển và khu giới tuyến.

Tháng 10 năm 1959, Bộ tổ chức lần đầu tiên ở Quân khu Hữu Ngạn diễn tập chỉ huy và cơ quan ba cấp: Quân khu, sư đoàn, trung đoàn và tỉnh đội. Đồng chí Lê Trọng Tấn – Phó tổng tham mưu trưởng trực tiếp chỉ đạo diễn tập, bảo đảm Quân khu chấp hành nghiêm chỉnh. Phòng Giáo luyện làm trung tâm, thêm cán bộ các tổng cục, các quân binh chủng làm cơ quan chỉ đạo. Tôi làm Tham mưu trưởng.

Theo số đơn vị có cơ quan diễn tập, chúng tôi huy động cán bộ ở đơn vị lên để tổ chức ra các “tổ đạo diễn đáy”. Những tổ quan trọng thì không cử cán bộ ra làm tổ trưởng. Điều quan trọng là cán bộ của đơn vị lên làm “đáy” phải theo sự chỉ đạo của Bộ và giữ bí mật tuyệt đối nội dung.

Chúng tôi phải làm ba văn kiện. Chỉ thị diễn tập để gửi cho đơn vị để có chuẩn bị. Còn kế hoạch diễn tập và tưởng định diễn tập được đồng chí Tấn thông qua, làm cơ sở cho cơ quan chỉ đạo diễn tập chuẩn bị nội dung công việc của từng bộ phận. Tôi phải hiệp đồng cán bộ cho thống nhất để cho cuộc diễn tập diễn ra thông suốt từ đầu chí cuối như kịch bản “một gánh hát” (như tên các quân khu thân mật đặt cho chúng tôi).

Cuộc diễn tập bắt đầu bằng một cuộc báo động đưa các cơ quan tham gia đến vị trí quy định như vị trí tập kết thời kỳ đầu chiến tranh (khác vị trí thực tế của kế hoạch tác chiến để giữ bí mật). Nội dung này rất quan trọng nhằm bảo đảm cho cơ quan sẵn sàng chiến đấu cao, tránh khỏi bị bất ngờ thời kỳ đầu chiến tranh.

Sau khi diễn tập, đồng chí chỉ đạo trưởng có nhận xét rút kinh nghiệm kèm theo chỉ thị những biện pháp cụ thể Quân khu phải thực hiện để nâng cao trình độ sẵn sàng chiến đấu hơn nữa.

Cuộc diễn tập này đã mở ra triển vọng diễn tập quy mô lớn nhằm đáp ứng từng bước hoàn thiện phương án tác chiến theo yêu cầu bảo vệ miền Bắc khi có chiến tranh.

Từ năm 1962 trở đi, năm nào cũng vậy, cứ hết mùa huấn luyện của cán bộ và đơn vị là ta lại tổ chức diễn tập một Quân khu.

Riêng khu giới tuyến thì Bộ giao Bộ Tư lệnh Quân khu 4 chỉ đạo, Phòng Giáo luyện xuống giúp Quân khu chỉ đạo.

Nhờ diễn tập, các cơ quan Quân khu tiến bộ nhiều. Năm 1965, địch bắt đầu ném bom miền Bắc. Ngày đầu tiên, Quân khu Đông Bắc và Quân khu 4 đã bắn rơi máy bay.

Trong những năm này, Phòng Giáo luyện đã hoàn thành nhiệm vụ:

- Giúp Bộ nghiên cứu xây dựng cách đánh mới phù hợp với tình hình mới ở Việt Nam. Mặc dù công việc mới mẻ phải học tập bạn Liên Xô, Trung Quốc nhưng không mắc phải giáo điều.

- Giúp Bộ huấn luyện và rèn luyện cho cán bộ, cơ quan cấp Quân khu nâng cao trình độ chỉ huy và sẵn sàng chiến đấu.

- Sau này khi Mỹ bắt đầu chiến tranh cục bộ, các cơ quan đã giúp Bộ tổ chức, chỉ huy các chiến dịch ở khu vực Đường 9, Quảng Trị rất thuận lợi.

Bản thân tôi cùng cán bộ Phòng Giáo luyện được học tập nâng cao trình độ lên một bước: Được học tập ở Học viện Vô-rô-si-lốp ở Liên Xô, tham gia nghiên cứu và chỉ đạo diễn tập dưới sự chỉ đạo trực tiếp của đồng chí Lê Trọng Tấn.
Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM