Lịch sử Quân sự Việt Nam
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 25 Tháng Năm, 2022, 02:33:05 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Khúc Ba - Rừng thẳm tuyết dày  (Đọc 44696 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 919


« Trả lời #70 vào lúc: 21 Tháng Năm, 2020, 06:57:49 am »

     

       Dương Tử Vinh nhìn một lát nữa, cũng không thấy gì, anh quay lại vỗ đầu ngựa, an ủi nó:
      - Đừng sợ, không sợ gì cả. Cứ ăn đi, tao sẽ bảo vệ cho mày. Ăn no đi để rồi hoàn thành nhiệm vụ.

      Nói xong, anh buộc chặt dây cương vào thân cây và anh nấp vào sau một cây to nắm chắc tay súng, rút đoản đao, tiếp tục xem xét bốn phía.

      Khi ấy, ngựa lại hí lên một hồi kinh hoàng nữa, giật mạnh dây cương ra, nhưng không đứt. Chân nó run bắn, không đứng vững, xem chừng như muốn ngã.

      Dương Tử Vinh càng ngạc nhiên:
      - Mẹ kiếp, không biết cái gì ghê gớm mà làm cho ngựa sợ đến thế !

      Anh chưa kịp quay lại thì thình lình có tiếng gầm dữ dội, một con hổ đông bắc rất to từ trong bụi nhe răng, vẫy đuôi, hung hăng lao vào ngựa. Đuôi hổ quật vào bụi cây kêu đen đét, tuyết bay tơi tả. Con ngựa hoảng sợ đứng chết gí một chỗ, nhìn kẻ địch một cách tuyệt vọng. Đây là lần đầu tiên, Dương Tử Vinh trông thấy con hổ thật. Quãng cách rất gần, nó lại sắp ăn thịt con ngựa của anh. Tim anh đột nhiên đập mạnh, khẩu súng nắm trong tay không vững nữa.

      Con hổ hung hãn tiến lại mỗi lúc một gần. Tử Vinh nghĩ: "Phải hạ thủ ngay mới được. Con ngựa này không những chỉ là cái xe của ta, mà chủ yếu là cái chứng minh thư của ta. Mất nó có nghĩa là mất chứng minh thư."

      Nghĩ rồi, anh rán sức dựa chặt lưng vào thân cây, phóng lưỡi dao cắm sâu vào thân cây, tì báng súng lên làm cho tay súng nằm yên không động đậy. Anh nín thở, ngắm đầu hổ bóp cò. Nhưng thật chẳng may bị viên đạn thối, súng không nổ. Con hổ không hay biết gì vẫn cứ lao về phía con ngựa, chỉ còn cách độ hơn ba chục bước. Dương Tử Vinh lạnh toát người, rút khẩu pạc-hoọc bắn một băng. Con hổ hoảng hốt lăn mình dưới đất, chứng tỏ đạn bắn không trúng. Nó bò dậy rống lên mấy tiếng. Khi trông thấy Dương Tử Vinh ở đằng sau thân cây, nó lại rống lên ra oai, rung chuyển cả núi rùng. Đuôi nó như một cái roi lớn đập xuống đất bụi mù. Tử Vinh lợi dụng phút nó ra oai, nhồi một viên đạn khác vào súng trường. May sao viên đạn này bắn nổ, nhưng không bắn trúng hổ, đạn chui xuống đất cách hổ ba bốn thước. Tử Vinh lại nhồi một viên dạn nữa, nhầm con hổ bóp cò, nhưng vẫn không trúng, hổ càng chồm lên dữ tợn, cố lao vào Dương Tử Vinh.

     "Bắn hổ không trúng, có thể chết người. Phải bắn phát nữa. Càng gần càng chắc..."

     Vừa nín thở, vừa ngắm kẻ địch hung ác đang lao lại. Chỉ còn cách mười bước. Hổ giẫm mạnh chân trước xuống lấy đà, chuẩn bị vồ một cái cuối cùng.

     Cơ hội tốt! Dương Tử Vinh tì súng, bắn trúng vào chân trước con hổ. Hổ gầm lên một tiếng ghê rợn, hai chân sau đứng thẳng, mõm há to đỏ như chậu máu, đứng trước Dương Tử Vinh chỉ có ba bốn bước. Trong nháy mắt, Tử Vinh chĩa thẳng súng vào mõm hổ. Súng nổ, viên dạn xuyên qua mồm hổ, xuyên lên tận óc, hổ ngã lăn ra, vẫy vẫy đuôi một hồi, rồi chết hẳn.

     Tử Vinh tiến lên hai bước, đạp chân lên lưng hổ. Con hổ chết, thịt mềm nhũn. Cũng giống như hổ, người anh cũng mềm nhũn, tay chân không còn một chút sinh lực nào. Ngồi bệt xuống dất, không lê đi được bước nào nữa, anh ngã người xuống mặt tuyết cho đỡ mệt. Ngước mắt nhìn ra: con ngựa sợ cứng khi ấy đã trở lại bình tĩnh, đang thong thả gặm cỏ.Tử Vinh khoan khoái, lau mồ hôi trán, đắc ý nói một mình:
      "Muốn vào Uy Hổ Sơn, giữa đường lại gặp ngay cảnh "Võ Tòng đả hổ trên đồi Cảnh Dương". Nhưng mà giải quyết con hổ này thế nào? Đem về phân đội hay sao? Không được. Đưa vào Uy Hổ Sơn? Hổ rất nặng. Chỉ còn cách vùi xuống tuyết sâu, đợi khi trừ xong Tọa Sơn Điêu sẽ trở lại lấy."

      Anh vui vẻ cười một mình:
      - "Hay lắm. Lúc đó, bọn ta sẽ một tay xách hổ, một tay xách Sơn Điêu xuống núi, anh em phân đội không biết sẽ vui mừng đến thế nào”.

      Nghĩ đến đây, anh thấy vô cùng hào hứng, người như thêm sức mạnh. Hai chân nện mạnh xuống đất, lấy đà đứng dậy, phủi sạch tuyết bám trên người. Đang định kéo con hổ, bỗng nghe tiếng xì xào mỗi lúc một gần. Anh cúi xuống nhìn qua các kẽ cây hở, thấy từ đằng xa có đám người đang tiến lại. "Đây nhất định là bọn phỉ ở Uy Hổ Sơn. Chúng đi đuổi hổ đến hay nghe tiếng súng mà đến? Dù thế nào chúng đến, mình nhất định phải đối phó."

      Thấy tinh thần tự nhiên căng thẳng, tay nắm chặt, mồ hôi toát ra, anh hết sức lấy lại bình tĩnh, tự phê phán mình gay gắt:
      "Càng không bình tĩnh, càng nhát gan! Thái độ sợ hãi thật là nguy hiểm, sợ hãi là tự thú tội với kẻ địch, thừa nhận mình không phải là Hồ Bưu. Kẻ địch ngu ngốc đến đâu cũng có thể khám phá ra được. Thôi mau bình tĩnh, bình tĩnh lại, đấu tranh sắp bắt đầu. Ta không phải là Dương Tử Vinh, ta là Hồ Bưu."

     Nghĩ rồi, anh hát một bài, thong thả bước lại gần con ngựa.

      Tiếng hát của anh giống hệt giọng hát thô tục của thổ phỉ. Anh cũng chẳng để ý gì đến năm ngưòi đó, chỉ chú ý nhìn ngựa ăn cỏ, nghĩ bụng:
      "Mình đợi xem chúng nó đến làm gì?"

      Một trong năm tên chột hỏi một câu tiếng lóng thổ phỉ:
      - Nấm ơi, chuồn đi đâu, giá bao nhiêu? (Ai đấy ? Đi đâu ?)...

      Tử Vinh nghĩ bụng:
      "Bọn này đến thật may cho mình."

      Rồi quay lại cười hì hì, nhìn năm tên phỉ đứng cách chỗ anh hai mươi bước, đang giương mắt nhìn anh. Dương Tử Vinh đứng thẳng người, tay sờ lên má, ngón tay trỏ ấn vào mũi, trả lời bằng tiếng lóng:
     - A, muốn sao được vậy, muốn bú lại gặp mẹ, muốn về nhà cậu nó lại đến. (Đi tìm bạn..)

     Tử Vinh dùng tiếng lóng trả lời câu hỏi thứ nhất của bọn phỉ rất trôi chảy. Theo đúng thủ tục, anh tiến lên mấy bước, chắp tay chào một kiểu chào thổ phỉ:
      - Nhanh ba ngày, chậm ba ngày. Sao chả tìm thấy Thiên Vương Sơn ? (Tôi đi đã chín hôm nay, vẫn chưa tìm thấy ?...)

       Nghe thấy Tử Vinh trả lời tiếng lóng , cả bọn cùng ngạc nhiên. Một tên mặt rỗ cao to nhất trong bọn hỏi:
      - Gà rừng buồn đầu chui, làm sao mà đến Thiên Vương Sơn được ? (Vì anh không phải là chính qui !)..

      Dương Tử Vinh bỏ chiếc mũ da, khoanh một vòng lên đầu, rồi lại đội vào. Làm xong cái ám hiệu này, anh lại nói câu tiếng lóng:
      - Dưới đất có mì, ngô nha có gốc.(Tôi đúng là chính qui)…

       Tên mặt rỗ hỏi:
       - Đã bái kiến qua A-ma nào? (Từ thưở bé đã theo thầy nào? )

       Tử Vinh đáp:
       - Mái nhà không có ngói, phi phủ phi, phủ phi phù.(Không ở chính đường không được nói. Học trò không được nói tên húy của thầy.)

        Tên mặt rỗ lại hỏi:
      - Tây đạt, Tây đạt ? (Ai chỉ cho mày đến đây?.)

      Dương Tử Vinh làm một cái ám hiệu nữa.
      - Một tòa linh long tháp, đằng trước trông về dải đất xanh, đằng sau dựa vào cát. (Một đạo sĩ.)

     - Ma cáp, ma cáp ? (Trước đây có mỗi một mình thôi à ?)

     - Nói chuyện đúng giữa trưa, không ai có nhà. (Trên núi Hứa Gậy Gộc.)

       Một lô ám hiệu và tiếng lóng của Dương Tử Vinh làm cho cả bọn phỉ hết nghi ngờ. Chúng cười hì hì, cùng nhìn về con hổ chết.

      Tên mặt rỗ nói:
      - Ông anh bắn giỏi lắm.

      - Cùng bọn ta cả, nếu anh em chẳng ngại thì xin cho theo vói.

      Năm tên thổ phỉ cùng cười rộ:
      - Được lắm, được lắm!

      Nói rồi chắp tay chào kiểu thổ phỉ. Dương Tử Vinh đáp lễ.

      Tên mặt rỗ hỏi:
      - Ông anh định làm gì đấy?

     Dương Tử Vinh làm bộ buồn bã:
     - Hứa lữ trưởng gặp nạn, anh em tôi cũng dần dần thay đổi, đều lên núi cả.

     Tên mặt rỗ cười toét mồm:
      - Thế thì tốt lắm! Này hiền đệ, ngưỡng cửa ở ngay trước mặt, tôi cho anh một cái mành.

     - Cám ơn đại ca tiến cử.

     Tên mặt rỗ nháy mắt:
     - Giúp đỡ lẫn nhau, chúng ta từ xưa đến nay đều làm việc trượng nghĩa.

      Dương Tử Vinh hoàn toàn hiểu rõ ý nghĩa cái nháy mắt của tên mặt rỗ. Sung sướng anh nghĩ thầm:
      - Đó là ám hiệu của bọn phỉ cho mình lên núi.

      Nghĩ rồi, anh móc túi lấy ra mảnh vải đen dài hai thước, rộng ba tấc đưa cho hắn:
      - Này bạn, xin cứ tự nhiên.

     Dương Tử Vinh để khẩu súng trường và khẩu pạc-hoọc lên yên ngựa, cởi dây cương, rồi theo luật lệ của thổ phỉ, anh buộc mảnh vải đen vào mắt, đi theo năm tên phỉ.   

      Tên mặt rỗ cười khanh khách.
      - Khá lắm, làm rất đúng.

      Nói rồi hắn ra lệnh cho bốn tên phỉ vác hổ lên vai, rút đoản đao chặt một cành cây cho Dương Tử Vinh nắm một đầu, còn một đầu tự tay hắn cầm lấy. Cả bọn đi về hướng bắc.....
Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 919


« Trả lời #71 vào lúc: 25 Tháng Năm, 2020, 07:26:13 am »



      Đại bản doanh của Tọa Sơn Điêu là một tòa nhà gỗ ở trong một cái thành bằng gỗ rất to nằm dưới chân ngọn đồi ở khe giữa núi Ngũ Phúc. Nền của tòa nhà gỗ trải mấy chục cái thảm da gấu khâu liền lại thành một cái thảm to. Bảy tám cái bát, chén đựng mỡ lợn rừng đốt cháy sáng trưng.

      Tọa Sơn Điêu ngồi trên cái ghế mộc to, trên ghế trải miếng da hổ. Đầu hắn nhẵn bóng như cái ruột quả bóng, phản chiếu ánh đèn như một chai rưọu bia. Cái mũi diều hâu nhọn hoắt như sắp sửa dính vào mồm. Dưới cằm có một chòm râu dê dài đến bốn tấc. Hắn mặc một cái áo da báo rộng thùng thình. Đằng sau tường chỗ hắn ta ngồi treo một bức tranh lớn, trong tranh vẽ một con diều hâu đang vỗ cánh bay, móng chân quắp một hòn đá to, cúi xuống núi một cách dữ tợn.

     Hai bên Tọa Sơn Điêu mỗi bên bốn ngưòi, ngồi trên bốn cái ghế bành bằng gỗ. Trong đó có tên mặt rỗ, hắn ngồi hàng thứ nhất ở bên trái. Bọn này là Bát đại kim cương, chúng đã đi theo Tọa Sơn Điêu từ khi làm thổ phỉ đến nay. Sau khi lữ trưỏng của hắn được quốc dân đảng ủy cho trọng trách, chúng liền trở thành tham mưu trưởng lữ đoàn, và đoàn trưởng, đoàn phó các đoàn.

      Bộ mặt hung ác của bọn phỉ, thật giống như những tên sơn đại vương thường miêu tả trong các tiểu thuyết cổ.

      Một tên phỉ dẫn Dương Tử Vinh vào và cởi vuông vải bịt mắt. Dương Tử Vinh trước hết theo tục lệ vào núi, cúi đầu chào Tọa Sơn Điêu, sau đó lại chào một kiểu chào quân sự quốc dân đảng, rồi đứng sang vị trí bị chất vấn, nhìn Tọa Sơn Điêu, đợi tên này xét hỏi.
     Tọa Sơn Điêu giương đôi mắt tròn xoe như mắt khỉ, vểnh bộ râu dê, nhìn thẳng Dương Tử Vinh. Cũng như Tọa Sơn Điêu, đôi mắt hung ác của Bát đại kim cương theo dõi Dương Tử Vinh chằm chặp, trong tay mỗi đứa cầm một đoản đao sáng loáng, trông đến lạnh gáy. Ba phút qua, Tọa Sơn Điêu chưa hỏi câu hỏi nào. Đó là cách ra oai của hắn. Đó cũng là thủ đoạn quen dùng của hắn để khảo sát người. Đối với lý lịch của Dương Tử Vinh, tất nhiên hắn không thể chỉ hỏi qua loa được. Trông tên phỉ già thực đáng sợ, trong ba phút ấy Dương Tử Vinh như chịu một thứ hình phạt. Nhưng anh vẫn tự khuyến khích mình: "Không nên sợ, không nên hoảng. Phải trấn tĩnh, đấy là mánh khóe của thổ phỉ. Nếu không chịu được tất sẽ bị lộ tẩy. Đấu tranh cách mạng không phải là việc dễ, phải can đảm, phải can đảm ...Phải tự tin mình, không nên để một chút gì lộ liễu. Không nên nói trước, như vậy sẽ..."

      Tọa Sơn Điêu đột nhiên nói một câu tiếng lóng trước bằng giọng ồ ồ:
      - Thiên vương cái địa hổ. (Nhà ngươi có bộ gan lớn lắm! Làm cho ông tổ ngươi cũng phải bực tức…)

      Hắn càng nhìn sát vào Dương Tử Vinh. Bát đại kim cương cũng nhìn Dương Tử Vinh với cặp mặt dữ tợn.

      Đó là một câu tiếng lóng rất cơ mật của thổ phỉ mà chúng đã dùng không biết bao nhiêu lần để khảo sát lũ phỉ. Thấy tên trùm thổ phỉ bắt đầu mở miệng, Dương Tử Vinh nhẹ được nửa người. Nhưng bỗng óc anh lại trở thành căng thẳng, vì anh chưa dám bảo đảm câu trả lời của anh đã một trăm phần trăm là chắc chắn, nếu trả lời sai lập tức có thể bị rơi đầu, không thể cãi cọ gì được nữa. Anh hết sức trấn tĩnh, dựa theo qui cách của thổ phỉ, cánh tay phải lật một bên áo phải, trả lời cũng bằng tiếng lóng:
     - Bảo tháp trấn hà yêu..(Nếu vậy thì đêm tôi đi trôi sông, ném xuống chân núi).

      Vừa trả lời xong, trống ngực anh càng đập mạnh, phân vân chưa biết câu ấy đúng hay sai.

      Tọa Sơn Điêu hỏi vặn:
      - Sao đỏ mặt lên thế?

     Đó là một câu tiếng lóng, nhưng câu ấy hỏi vào lúc này nó lại có tác dụng là một đòn cân não, Dương Tử Vinh không biết đó là tiếng lóng hay là tiếng thường. Vì thế tinh thần anh càng căng thẳng thêm. Nhưng bề ngoài anh vẫn tỏ ra thản nhiên như không.

     Tọa Sơn Điêu trợn mắt, trông càng dữ tợn.
     - Sao mặt lại vàng đi thế?

     Dương Tử Vinh mỉm cười, ung dung đưa tay sờ cằm.
     - Mỡ bôi phòng rét.

     - Hảo bát đạt.( Trong quân làm chức gì?)

     - Thiện hạ đại la. (Không nói ngoa, đã từng làm đại đội).

      Tọa Sơn Điêu nghe người bị chất vấn trả lời một cách lưu loát, đàng hoàng, thở ra một hơi, ngả người về đàng sau dựa vào thành ghế, nhìn lên nóc nhà, bộ râu dê của hắn vểnh vểnh lên như đuôi thỏ. Bộ mặt hung dữ của Bát đại kim cương cũng đã bớt hung dữ. Sau đó chúng lần lượt hỏi Tử Vinh một số câu tiếng lóng thông thường. Tử Vinh đối đáp trôi chảy, không chút ngập ngùng. Anh lấy làm tự hào về mấy ngày luyện tập gian khổ.

      Nhưng mấy câu tiếng lóng anh đã học được qua bọn bị bắt làm tù binh dùng đã sắp hết. Anh rất lo lắng về điểm này: "Để khảo sát đồng loại của chúng, không biết bọn thổ phỉ còn dùng bao nhiêu tiếng nữa? Liệu còn câu nào mà mình chưa biết?"

     Giữa lúc ấy, Tọa Sơn Điêu đột nhiên đứng dậy, vẫy tay, Bát đại kim cương lập tức thôi hỏi. Hắn vuốt bộ râu dê, khịt khịt cái mũi diều hâu, hỏi Dương Tử Vinh một cách ngạo mạn:
     - Vậy chứ nhà ngươi là người của Hứa lữ trưởng?

      Thấy bọn này đã thôi dùng tiếng lóng, Dương Tử Vinh như trút được gánh nặng.

     Anh khoan khoái gật đầu:
     - Vâng, tôi là Hồ Bưu, phó quan giám mã của Hứa lữ trưởng.

     - Ngươi muốn làm gì?

     - Hãy cứ đi theo cụ Ba, để dần dần được lên cao.

     - Sơn cùng thủy tận, cũng phải cố chút lễ tiến kiến chứ?

     Dương Tử Vinh cười hà hà:
     - Nhờ uy phong của cụ Ba, chỉ có con hổ vừa mới bắn được.

      Tọa Sơn Điêu cười khanh khách. Bát đại kim cương cũng toét miệng cười rất lâu, góp thêm ý với chủ chúng:
     - Bẩm cụ Ba, thật là dịp may, ngày mừng thọ Cụ 60 tuổi có người biếu hổ.

     Tọa Sơn Điêu đưa mắt cho tên mặt rỗ. Tên này rót một bát rượu to, mời Dương Tử Vinh. Dương Tử Vinh trông bát rượu, trong lòng mừng rỡ, vì như thế chứng tỏ cuộc thử thách đã kết thúc. Anh đỡ bát rượu giơ lên cao, nốc một hơi cạn. Uống xong, giơ tay sờ râu, ngồi xuống chiếc ghế gỗ. Còn lễ vật chính đã chuẩn bị anh quyết định thong thả mới hiến để bọn thổ phỉ coi trọng mình hơn nữa. Vì thế, anh mới lấy điệu bộ thổ phỉ, nhồi một điếu thuốc, bắt đầu kể lai lịch:
     - Bẩm cụ Ba, cái thằng Hồ Bưu tôi thật lao đao! Theo Hứa lữ trưởng bao nhiêu năm, chưa lần nào khổ như lần này. Sau khi bị quân cộng sản đánh bại ở Nãi Đầu Sơn, Hứa lữ trưởng và các anh em đều bị bắt tù cả, chỉ còn mấy người trốn thoát. Loan phó quan chưa lên núi. Phu nhân và Trịnh Tam Pháo đi tìm Hầu chuyên viên. Tôi thì nuôi ngựa ở Lạp Chúc Đài, chỉ còn bốn chúng tôi là chưa bị nạn. Hiện nay bốn chúng tôi mỗi đứa một ngả. Hồ Bưu tôi đã đi hơn một tháng mới tới đây...
Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 919


« Trả lời #72 vào lúc: 27 Tháng Năm, 2020, 08:01:24 pm »

   

     Tọa Sơn Điêu vội ngắt ngay lời Dương Tử Vinh:
     - Thế Loan phó quan đi đâu?

     Dương Tử Vinh đã bắt được mạch của thằng trùm thổ phỉ này. Vì thế anh làm ra bộ thở dài, lắc đầu:
     - Thôi, đừng nhắc đến nữa!

     Tọa Sơn Điêu sốt ruột hỏi ngay:
     - Thế nào, ngươi đã gặp ông ta chưa?

     Dương Tử Vinh kéo một hơi thuốc:
     - Gặp thì gặp rồi! Ở nhà cậu Ba ông ta ở thôn Lê Thụ. Nhưng mà cái thằng cha ấy thì mẹ kiếp, thật không phải là bạn, hừ...

     - Vậy chú Lưu Duy Sơn và Loan cảnh úy đã gặp nhau chưa?

     Dương Tử Vinh cố ý hỏi lại:
     - Ai cơ?

     Tọa Sơn Điêu hình như lo lắng điều gì, chỉ lên má làm hiệu:
     - Lưu Duy Sơn tức là anh chàng "Một chòm lông" ấy mà.

     Dương Tử Vinh hiểu rõ ý của tên trùm thổ phỉ, liền lắc đầu, vờ như không biết:
     - Không biết, tôi cũng chưa gặp "Một chòm lông" bao giờ.

    Tọa Sơn Điêu cau mày, như có điều gì lo lắng:
     - Hừ, nhà cậu Ba, thôn Lê Thụ..."Một chòm lông" nhất định cũng đi rồi!

      Hắn ta lẩm bẩm, ngoẹo đầu thở dài.

      Dương Tử Vinh nghĩ bụng:
      "Để cho chúng bay tha hồ đoán! Cho đến đời chết, chúng bay đừng hòng gặp được "Một chòm lông".

     Lặng một lúc lâu. Tọa Sơn Điêu lại gân cổ lên hỏi Dương Tử Vinh:
     - Không biết Loan cảnh úy nghĩ ra thế nào?

      Dương Tử Vinh lại đi vào câu chuyện, nét mặt vẫn giữ vẻ thản nhiên:
      - Mẹ kiếp, nhắm rượu đi đã, chuyện còn dài ta cứ thong thả.

      Tửu lượng của Dương Tử Vinh vốn rất khá, lại có rượu của Tọa Sơn Điêu, toàn là rượu nho do thổ phỉ nấu lấy. Trong đơn vị vì phải tuân theo kỷ luật, nên không được uống rượu, nhưng lúc này anh phải uống với chúng mấy bát. Trước mắt lũ phỉ cần phải thi thố tài năng một chút, không thể chỉ làm một tên lâu la chỉ đâu đánh đấy được.

      Muốn tìm hiểu tin tức của Loan cảnh úy đã lâu không rõ, Tọa Sơn Điêu lại hạ lệnh cho tên mặt rỗ rót một bát rượu nữa. Dương Tử Vinh đỡ lấy bát uống một hơi cạn. Lau miệng xong, anh nói tiếp:
     - Mẹ kiếp, cái thằng cha Loan này không tốt. Chúng tôi vừa mới gặp mặt, nó liền năm lần bảy lượt lôi tôi trực tiếp đi theo Hầu chuyên viên. Tôi nghĩ trong tay nó cầm "bản đồ bí mật" của Hứa lữ trưởng, mà tôi thì đơn thương độc mã, đi vào đấy thì ăn thua gì? Đừng có kéo tôi làm tay sai, thằng Hồ Bưu này từ trước đến nay không quen liếm đĩa cho người khác bao giờ. Để cho tôi ăn bát cơm nguội của họ, tôi không thèm! Lại có Yêu Bươm Bướm và Trịnh Tam Pháo ở đấy, tôi chả đến. Mà nói cho đúng, họ cũng sợ thằng Hồ Bưu này. Một chọi một tôi cũng không sợ chúng, dại gì đi theo lũ chuột cho thêm xấu hổ. Cho nên lúc ấy tôi nói thẳng cho Loan cảnh úy biết:
      - Này Loan cảnh úy, thôi đừng đến Hầu chuyên viên nữa. Có Yêu Bươm Bướm và Trịnh Tam Pháo ở đây, có đến chúng mình cũng chẳng ăn thua gì. Hãy xem thằng cha Trịnh Tam Pháo cũng chỉ đi báo một cái tin mà lên ngay chức đoàn trưởng, mày có đến cũng phí công. Tụi mình phải đến Uy Hổ Sơn theo cụ Ba mới được! Thưa cụ, cụ thử đoán xem nó trả lời như thế nào. Nó nói:
      - Này Hồ Bưu, ý kiến mày toàn vứt đi cả. Mày đến hàng Tọa Sơn Điêu làm gì. Dưới trướng lão ta đã có Bát đại kim cương, mày đến liệu lão ta có thể cho mày chức Cửu đại kim cương không? Dù lão có cho mày đi nữa, thì ở cái xó núi của lão cũng phải nghe theo lệnh của Hầu chuyên viên, Tạ tư lệnh. Tao đến Hầu chuyên viên không làm đoàn trưởng thì cũng làm trung tá tham mưu.

      Nói rồi, nó móc trong lưng ra cái "bàn đồ bí mật", giơ tay ra trước tôi:
      - Coi đây Hồ Bưu, tao có cái này.

      Dương Tử Vinh nói đến đây cố ý châm thuốc, kéo hai hơi dài, liếc nhìn Tọa Sơn Điêu. Tên trùm phỉ này đang bị câu nói khích của Dương Tử Vinh làm cho bực tức, mặt nổi gân xanh. Cái bản đồ bí mật bấy lâu mong ước thế là thất vọng.
      - Bẩm cụ Ba, nó nhất định đi, mà nó cũng còn cứ lôi kéo tôi, sau nó biết không kéo tôi được, nó lại muốn xin tôi con ngựa của Hứa lữ trưởng, nó bảo nó không đi bộ được. Mẹ kiếp! Nó không đi được thì dễ tôi đi được à? Tất nhiên tôi không cho nó, cái thằng khốn kiếp nó liền định dùng kế phục cho tôi uống rượu say, rồi ăn cắp lấy ngựa chạy. Mẹ kiếp, thằng Hồ Bưu này đời nào mắc mưu nó. Tôi liền tương kế tựu kế. Mày chơi tao thì tao cũng chơi mày. Vì thế tôi với nó uống luôn tám bát rượu to. Thằng Bưu này chẳng việc gì sất, còn nó thì lại say bất tỉnh nhân sự, mềm nhũn ra như bún. Tôi nghĩ, đã liều thì ba bảy cũng liều, định ra tay thì phải ra tay. Thừa lúc hắn say mềm, tôi lột lấy áo hắn, lại lấy luôn cả tấm bản đồ bí mật nữa, rồi cưỡi ngựa, chuồn thẳng.

     Tọa Sơn Điêu và Bát đại kim cương vỗ đùi cười lớn:
     - Thật là hảo hán, Hồ Bưu! Anh thật là phi thường!

      Dương Tử Vinh đắc ý cười, cởi vạt áo, để lộ ra bộ quần áo Loan cảnh úy hóa trang làm anh thợ đồ gốm, lấy đoản đao rạch một góc áo, moi ra "bản đồ bí mật" đưa cho Tọa Sơn Điêu.
      - Thưa cụ, Hồ Bưu này xin dâng tặng cụ đây!

     Tọa Sơn Điêu và Bát đại kim cương cùng cười ầm lên, tiến đến trước mặt Dương Tử Vinh, vỗ vai và giơ ngón tay cái:
      - Chú Hồ Bưu giỏi lắm! Thật là kẻ có tài. Ba Thôi này quyết không để chú thiệt đâu.

      Nói rồi hắn giật vội lấy cái bản đồ như con quạ vồ gà con, đặt lên bàn, xem đi xem lại rồi cẩn thận để vào cái hòm sắt trên ghế. Sau đó hắn kéo Dương Tử Vinh đến ngồi xuống bên cạnh, miệng vẫn tiếp tục lẩm bẩm:
     - Khá lắm, chú quả là có tài, có tài...

     Dương Tử Vinh trái lại vẫn thản nhiên, vẻ coi thường.
    - Bẩm cụ Ba, việc nhỏ mọn có gì đáng kể. Đó chẳng qua chỉ là một chút lễ kiến diện thôi.

      Tọa Sơn Điêu cúi nhìn Dương Tử Vinh.
       - Hồ Bưu, người không rõ chứ, với Ba Thôi, một cái vật này không phải một ngày mà được đâu. Ngươi tưởng tượng cái vật này sắp rơi vào tay Mã Hi Sơn thì Hứa lữ trưởng bắt được. Nếu quân trung ưong đến, lão ta sẽ trở thành ông triệu phú. Còn ta thì sẽ lại trở thành một kẻ bần cùng. Cho nên sau khi Hứa lữ trưởng bị nạn, ta liền phái ngay "Một chòm lông" đi tìm Loan cảnh úy, chẳng ngờ thằng cha này coi thường ta đến thế. Mẹ kiếp bây giờ có rồi! Nhờ có bản đồ này, làm gì mà ta chẳng được ngồi ghế thứ nhất ỏ khu địa Tấn tuy này. Hà hà, ngươi thật có công, có công...

     Dương Tử Vinh tự hào:
     - Có gì đâu! Đó chẳng qua mới chỉ là một cái giơ tay của Hồ Bưu. Từ nay cụ còn được thấy tài của Hồ Bưu này nhiều nữa. Không phải là Hồ Bưu nói khoác.

     Dương Tử Vinh đứng dậy, giơ nắm đấm to xù xì, đập xuống bàn ra oai:
     - Tay võ nghệ này sẽ làm cho thiên hạ phải gờm!

     Tọa Sơn Điêu phấn khởi vỗ đùi:
     - Được, Hồ Bưu, bây giờ ta phong cho ngươi làm cửu đầu của Uy Hổ Sơn. Sau đây địa bàn rộng rãi, còn có thể một mình cai quản một quả núi...

      - Cám ơn cụ Ba.

     Tọa Sơn Điêu giơ tay:
     - Khoan, chưa vội! Vì chúng ta là quốc quân, nhất định còn phải có quân hàm, bây giờ ta giao cho ngươi làm đoàn phó, lữ thứ năm Tấn Tuy Đồ Giai bảo an.

      Nói rồi tên trùm phỉ tự tay rót một bát rượu, đưa cho Dương Tử Vinh:
      - Lại đây, chú Chín, chúc ngươi được thăng chức trung đoàn phó lữ đoàn 5.

     Bát đại kim cương cùng hô theo:
     - Chúc Hồ đoàn phó vinh thăng!

      Dương Tử Vinh ưỡn ngực:
      - Nhờ phúc của cụ Ba, nhờ uy danh các chư vị, Hồ Bưu này thật chưa xứng, chưa xứng! Từ nay xin cụ Ba và các đại ca nâng đỡ, cất nhắc cho.

      Nói xong, đỡ bát rượu, nốc một hơi.

      Bọn phỉ đầu sỏ nắm được bản đồ bí mật, xì xào, mừng như vớ được vàng, bàn bạc về tiền đồ của chúng.

     Dương Tử Vinh đứng trông, trong lòng sung sướng phấn khởi về thành công của màn kịch đầu, anh nghĩ thầm:
      "Những việc này khi về báo cáo với các đồng chí,  thì thật thú vị biết chừng nào! Nhất là cô "Bồ Câu Trắng" ngây thơ, có thể mừng đến nhảy lên được. Hãy nán chờ, các đồng chí, nán chờ cuộc gặp gỡ hội sự thắng lợi của chúng ta. Tôi xin đem hết sức lực để hoàn thành trách nhiệm Đảng đã giao cho."….

      Bỗng nhiên, anh lại suy nghĩ về nhiệm vụ còn nặng nề trên vai:
      "Đây chẳng qua mới là chui được vào sào huyệt thổ phỉ. Đó chưa phải là vấn đề mấu chốt, cuộc đấu tranh gian khổ mới chỉ bắt đầu."……

Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 919


« Trả lời #73 vào lúc: 29 Tháng Năm, 2020, 12:16:00 am »

                                                                                                                  

                                                                                                                    HỒI THỨ MƯỜI SÁU.

                                                                                                                     TẬP BAY TRÊN TUYẾT





      Ánh mặt trời rọi trên tuyết trắng, chiếu hắt lên lóa cả mắt.

      Nhân dân đứng chật sân ga Giáp Bì. Mọi người cười nói rất vui vẻ, vừa sưởi nắng, vừa ngóng trông về phía nam, mong đợi hai đoàn xe trở về.

       Hôm nay là ngày thứ năm rồi, theo đúng kế hoạch thì hai đoàn xe trưa nay sẽ trở về. Vì thế từ sáng sớm nhân dân đã tới ga ngóng đợi. Trẻ em, nhất là những thiếu niên lớn tuổi, nô đùa chạy nhảy, đánh cầu tuyết hoặc chơi đuổi nhau. Có lúc xô cả vào người lớn, bị mắng, các chú lại ùa ra khỏi nhà ga, trèo lên tận đỉnh đồi phía tây nam để đón "hai cô" trở về - các chú gọi hai đoàn xe là hai "cô xe".

       Anh em công nhân chốc chốc lại ghé sát tai vào đường sắt để nghe xem "chân của hai cô" đã về chưa. Mọi ngưòi cố quên đói, thỉnh thoảng lại thắt chặt thêm thắt lưng. Người ta ước mong làm thế nào có thể kéo đường ray lại như kéo sợi dây thừng để lôi ngay hai đoàn xe về trước mắt.

      Chiều rồi. Mặt trời đã ngả dần xuống rừng cây trên núi tây nam. Ánh nắng đã nhạt dần. Tiếng cười nói cũng giảm bớt, mọi người đã lộ vẻ thất vọng.

      Một trận gió lạnh thổi cuộn tuyết lên. Bụi tuyết bay tung, giội vào người, vào mặt càng tăng thêm lòng bi quan và thất vọng. Rất nhiều bà già và phụ nữ không chịu được gió rét buổi chiều đã chán nản bỏ về, người đứng ở sân ga mỗi lúc một thưa dần. Không khí trở nên âm thầm lạnh lẽo. Chỉ còn lại những thanh niên và thiếu nhi, họ vẫn không thất vọng, vẫn cười, vẫn nói, nắm tuyết ăn như ăn bánh bao.

     Kiếm Ba đã mấy lần giở đồng hồ ra xem. Nhìn mặt trời sắp lặn, anh cũng có vẻ suy nghĩ, nhưng anh tin chắc chắn rằng không xảy ra việc gì. Anh đoán chừng ở quãng đường sắt Tấn Tuy chuyển sang đường sắt lâm nghiệp phải mất nhiều thời giờ chuyển hàng, nên xe về trễ. Anh tươi cười đi về chỗ đám thanh thiếu niên ngồi trên đống củi.

      - Thế nào, chán nản rồi ư? "Hai cô" sắp về rồi đấy!

      - Chưa chán nản đâu, thủ trưởng 203 ạ.

      Đó là câu nói của chú bé Song Hỷ, con giai bác lái xe Trương Đại Sơn, chú giương hai con mắt đen láy nhìn Kiếm Ba, rồi nhún mình nhảy từ trên đống gỗ xuống mặt đất, xắn lại cái quần rách, giơ tay gọi to:
      - Chúng mày đừng nản! Lại đây đón "hai cô" đi!

      - Đúng rồi, lại đi đi!

      Cả bọn trẻ con lại nhảy ùa từ trên đống gỗ xuống đất, rồi chạy rối rít lên cái gò phía tây nam.

     Bọn trẻ em đi khỏi, sân ga càng lạnh lẽo thêm. Trừ phân đội ra, hầu như không còn mấy người nữa. Kiếm Ba và phân đội nhìn đoàn thiếu niên và nhi đồng tung tăng chạy lên đồi. Thấy một thiếu niên giống như Song Hỷ, trèo lên một cây to, đến gần ngọn cây, bỗng nhiên rơi tuột xuống đất, sau đó lại thấy đám trẻ con chạy rối rít vẫy tay la gọi.

      Kiếm Ba lo ngại hét to;
      - Một chú bé nữa từ trên cây xuống đất. Huân Thương, Bạch Như đâu?

      Huân Thương và Bạch Như trả lời:
      - Có.

      Rồi chạy thẳng lên phía đồi. Đám trẻ con vẫn chạy nhảy rối rít từ trên đồi xuống. Kiếm Ba nâng ống nhòm lên nhìn: chạy đi đầu chính là chú Song Hỷ, mình đầy những tuyết. Kiếm Ba mỉm cười.
     - Không phải đi nữa, xem kìa. Song Hỷ nó đang vui mừng cuống quít chạy về.

     Các chiến sĩ đều nhìn về phía chú bé:
     - Nhất định chúng nó thấy tàu về rồi.

      Tu tu...Tu tu...

      Tiếng còi xe lửa vui vui từ phương xa vọng lại. Huân Thương vừa gọi to, vừa chạy về phía chân gò.

      - Xe lửa về rồi!

      Trước sân ga các chiến sĩ đều reo mừng gọi to:
      - Bà con ơi, xe lửa về rồi!

      Huân Thương chạy tới chân gò, thì vừa gặp bọn trẻ con chạy xuống. Chúng gọi rối rít:
      - Bác đội trưởng Lưu ơi, xe về rồi! Xe về rồi!

      Vừa nói chúng vừa chạy ven chân núi để đón xe. Vừa lúc đó thì xe lại rúc lên một hồi còi dài và đã chạy về gần tới nơi.

     Toàn thôn nhộn nhịp hẳn lên. Mọi người vừa kêu vừa gọi, chạy ùa về phía sân ga. Xe xình xịch chạy tới giữa tiếng hoan hô của mọi người.

      Cao Ba và một tiểu đội được phái tới để bảo vệ xe, oai hùng đứng trước khẩu súng máy trên toa đầu, miệng cười tay vẫy, chào gọi mọi người.

      Hai đoàn xe lần lượt dừng lại trước cửa ga. Cao Ba cùng đơn vị đi bảo vệ nhảy xuống xe, chạy đến trước mặt Kiếm Ba, dàn thành hàng ngang, đứng nghiêm chào:
     - Báo cáo thủ trưởng 203, theo lệnh đồng chí, chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Thủ trưởng 201 và 202 có gửi thư cho đồng chí và phái một đơn vị đi theo bảo vệ xe.

      Báo cáo xong, Cao Ba chuyển thư cho Kiếm Ba. Tiểu đội trưởng Quách Khuê Vũ tiến ra khỏi hàng ngũ, giơ tay chào báo cáo:
      - Báo cáo thủ trưởng 203! Tôi Quách Khuê Vũ, tiểu đội trưởng thuộc đại đội cảnh vệ được lệnh đi áp tải đoàn xe, bây giờ chờ lệnh của đồng chí.

      Kiếm Ba cười giơ tay chào lại:
      - Hãy báo cáo cho mọi người biết các đồng chí đã đem những gì tới cho nhân dân.

      Quách Khuê Vũ và các chiến sĩ trả lời:
      - Có !

      Nhân dân vòng trong vòng ngoài quanh Quách Khuê Vũ và các chiến sĩ, vỗ tay hoan hô rầm trời.

      Kiếm Ba bắt tay đồng chí lái xe Trương Đại Sơn, rồi anh xé bức thư mới nhận được ra đọc. Vừa đọc, vừa tươi cười nói:
      - Hay lắm, hay lắm! Thế là giải quyết được vấn đề.

      Anh gọi Huân Thương:
     -  "Xe tăng"! Thổi còi tập hợp.

      Tiếng còi của Huân Thương nổi lên, tiếng cười nói im bặt. Kiếm Ba trèo lên một toa chở đầy lương thực. Mọi người đổ xô tới chung quanh anh. Kiếm Ba giơ cao lá thư, cười nói:
      - Thưa các đồng chí công nhân và đồng bào toàn thôn! Đảng và Chính phủ đã gửi tới cho chúng ta cơm ăn, áo mặc. Chính phủ cho dân ta hai vạn tấn gạo cứu tế. Anh em bộ đội cũng tiết kiệm lương thực, gửi giúp chúng ta một vạn cân. Cấp trên quyết định 3 vạn cân gạo ấy giúp hẳn cho đồng bào không lấy tiền.

      Toàn thể nhân dân vỗ tay, hô to:
      - Đảng cộng sản muôn năm! Giải phóng quân muôn năm!...
Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 919


« Trả lời #74 vào lúc: 30 Tháng Năm, 2020, 08:07:13 am »

     

      Kiếm Ba đã mấy lần ra hiệu nhưng tiếng hoan hô vẫn không dứt. Trương Đại Sơn đứng sau Kiếm Ba gọi to:
      - Đồng bào ơi! Chưa hết đâu! Chưa hết đâu!

      Kiếm Ba nói tiếp:
      - Chính phủ và bộ đội còn quyên gửi cho chúng ta một trăm áo bông và hai trăm quần bông.

      Tiếng vỗ tay lại nổi lên như vũ bão.

      Mọi người chạy lại ôm lấy các chiến sĩ, công kênh lên và reo hò.

      Kiếm Ba với giọng trong trẻo, nói lớn:
      - Các đồng chí ơi, chúng tôi quyết định về lương thực thì chia: Người lớn 120 cân, trẻ con 50 cân đủ ăn trong hai tháng.   

      - Đủ rồi, đủ rồi! Nhiều lắm...

      - Quần áo thì không đủ. Chúng ta chỉ có thể quyết định trước hết cấp cho những người phải lên núi một bộ cả áo lẫn quần. Còn lại thì phát cho những người cần thiết nhất.

      - Đồng ý, đồng ý.

      Kiếm Ba lại nói tiếp:
      - Đảng và Chính phủ lại gửi cho chúng ta mỗi người 5 cân mì và 7 cân gạo tốt nhất để ăn tết. Gạo này không tính vào số ba vạn cân nói trên.

      Lại một trận hoan hô vang trời nữa nổi lên. Có người nói:
      - Thật là mẹ đối với con không bằng!

      Kiếm Ba lại tiếp tục:
     - Thưa các đồng chí và đồng bào, đời sống của chúng ta phải dựa vào lao động, chứ không phải chỉ dựa mãi vào cứu tế. Hiện nay, Đảng, Chính phủ và nhân dân đang phải dành rất nhiều sức người sức của để đóng góp cho cuộc chiến tranh tiêu diệt Tưởng Giới Thạch, vì thế không thể cứu tế mãi được. Hiện nay ở thành thị rất cần gỗ và da thú, chúng ta bắt tay ngay vào việc tìm ra các thứ ấy để đem về thành thị đổi lấy lương thực và quần áo.

     - Được lắm! Chúng ta có sức, chúng ta sẽ đem hết của quí báu trên núi về thành thị.

      Lý Dũng Kỳ nói to:
      - Thôi đừng khoa trương vội! Hai năm nay suýt chết đói có phải là chúng ta không có sức không? Không phải thế! Chỉ vì bọn Tọa Sơn Điêu quốc dân đảng cướp mất súng của chúng ta. Tại sao chúng ta khổ, tại sao chúng ta nghèo, các người nói đi?...

      Quần chúng nổi giận quát to:
      - Chỉ tại quốc dân đảng, chỉ tại Tọa Sơn Điêu cướp mất súng. Chuyến này chúng nó đến nhất định chúng ta sẽ đập chết như đập lũ chó.

      Kiếm Ba vui vẻ gọi to:
      - Đúng rồi! Quốc dân đảng, Tọa Sơn Điêu cướp của cải của chúng ta, phá hoại lao động của chúng ta, cướp mất súng của chúng ta, muốn cho chúng ta chết đói. Hiện nay Chính phủ đã cho chúng ta gạo, cứu sống chúng ta, mở đường cho chúng ta làm ăn. Chúng ta phải giữ lấy cơm áo nhà cửa của chúng ta, giữ lấy mồ hôi nước mắt của chúng ta.   

      Quần chúng sôi nổi ngắt lời Kiếm Ba :
      - Chúng ta phải trừ ngay mối họa ấy, thủ trưởng 203, có thể phát súng được không? Chúng tôi có súng, nhất định sẽ giết chết những quân khốn nạn ấy như giết những con lợn rừng vậy.

     Thấy quần chúng sau những ngày gian khổ biểu lộ tinh thần quyết tâm giết giặc, Kiếm Ba rất vui sướng, nói với mọi người:
      - Các đồng chí, tôi tin rằng các đồng chí sẽ bảo vệ được nhà cửa, bảo vệ được củi gỗ, bảo vệ lấy công lao của mình. Hôm nay chúng tôi phát súng cho các đồng chí, một là để bán thú rừng, hai là để đánh quốc dân đảng.

      Lý Dũng Kỳ giơ nắm tay nói to:
      - Không được! Phải đổi nguợc lại là : trước là đánh quốc dân đảng, sau là đánh dã thú. Không tiêu diệt được quốc dân đảng thì cũng không yên ổn mà làm ăn đâu.

      - Đúng lắm, phải làm như thế! Nhất định sẽ như thế!   

      Quần chúng hoan hô vang dậy chạy đến toa chở súng để lĩnh súng. Trong lúc này, đối với họ, súng còn, quí hơn lương thực.

       Trương Đại Sơn, Mã Thiên Vũ ngay đêm ấy thành lập ủy ban sản xuất. Lý Dũng Kỳ được cử ra chỉ huy đại đội dân quân gồm 58 người.

      Thôn Giáp Bì từ nay nhà nào cũng bắc nồi, bếp nào cũng bốc khói, mùi cơm, mùi thịt thơm phưng phức, tiếng cười nói râm ran. Thôn Giáp Bì đã sống lại. Bọn người đi săn thì vác súng, mang bẫy len lỏi vào trong rừng. Bọn người đi chặt củi thì cưa cưa, xẻ xẻ, làm việc tấp nập bên cạnh đường sắt.

      Trong không khí tưng bừng của thôn Giáp Bì, phân đội của Kiếm Ba bước vào thời kỳ đấu tranh mới.

      Ngày nào cũng từ sáng tinh sương, Kiếm Ba dẫn phân đội tới một địa điểm mà ít ai tìm thấy.

      Chỗ ấy là một cái khe dài ở phía bắc thôn Giáp Bì. Ở đây có một ngọn núi cao giống như cái vỏ đậu nên người ta gọi là núi Vỏ Đậu. Chung quanh núi này có một cái khe dài hơn trăm dặm. Khe lại giáp liền với những núi cao khác trùng trùng điệp điệp. Ở đây có một luồng gió từ trên đỉnh núi Vỏ Đậu hun hút thổi xuống khiến cho bao nhiêu tuyết rơi trên núi đều bị cuốn sạch đi. Vết chân của phân đội đi qua cũng vì thế mà được xóa sạch…
Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 919


« Trả lời #75 vào lúc: 01 Tháng Sáu, 2020, 12:06:26 am »

     


       Qua núi Vỏ đậu là cả một vùng đồi núi nhấp nhô bát ngát, và đầy tuyết. Ở đây phân đội đã tiến thêm một bước là kết bạn với tuyết.

      Lý Dũng Kỳ đã mượn được hơn bốn mươi bộ trượt tuyết. Anh vốn là một tay trượt tuyết đi săn rất giỏi ở Giáp Bì. Mùa đông năm ngoái, anh đã nhiều lần trượt tuyết như bay để đuổi bắt hươu và ngựa rừng trên núi. Giò đây anh đóng vai huấn luyện viên thứ hai dạy phân đội trượt tuyết.

      Huấn luyện viên thứ nhất là nhà thể thao kiệt xuất: Huân Thương. Huân Thương đã từng trong ba năm trời dày công luyện tập.

      Hiện nay toàn thể phân đội đều tham gia luyện tập trừ có hai người vắng mặt. Một người là Dương Tử Vinh đi đối phó với Tọa Sơn Điêu, một người là Siêu Gia đi đối phó với tên yêu đạo ở miếu Thần Hà. Đơn vị bảo vệ xe lửa của Quách Khuê Vũ cũng tham gia luyện tập.

      Kiếm Ba coi việc luyện tập này là vấn đề mấu chốt để tiễu phỉ ở vùng rừng sâu, bãi tuyết này. Vì thế, anh yêu cầu các chiến sĩ phải dốc hết sức luyện tập, và anh rất nghiêm khắc đối với cả bản thân mình nữa.

      Buổi đầu tiên là đêm hôm 16 tháng Chạp. Trăng sáng. Tuyết trắng phau phau. Kiếm Ba đứng trước phân đội ra lệnh:
      - Hiện nay chúng ta phải kết giao chặt chẽ hơn nữa với bạn tuyết, để bạn giúp ta phi hành trên vùng rừng sâu bãi tuyết này. Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta khổ luyện trong 10 hôm. Mỗi hôm tập 10 giờ, chưa kể thời giờ tập thêm của cá nhân. Sau 10 hôm, mỗi một chiến sĩ chúng ta sẽ không còn làm cái kiểu "đại lực sĩ" dùng hai vế đùi rẽ tuyết để bước đi, mà sẽ thành người "võ hiệp" phi hành trên tuyết. Chúng ta làm cho bãi tuyết đối với chúng ta thành đường cái ô tô, thành đường ray cho xe lửa, thành biển cả cho chiến hạm, thành không trung cho máy bay.

     Mọi người đều phấn khởi tươi cười. Kiếm Ba cầm gậy chống bắt đầu tập trượt tuyết. Trượt được một quãng đến chỗ dốc thì ngã quay trên tuyết.

     Lý Dũng Kỳ và Huân Thương đều cười gọi:
     - Đừng vội! Hãy xem chúng tôi đi trước.

     Nói xong, hai người chống gậy, từ trên dốc 45 độ trượt xuống, rất nhẹ nhàng thoải mái, lượn quanh co qua những hàng cây. Đến quãng dốc, hai người lấy đà, băng mình vượt qua đỉnh núi phía bắc.

      Anh em chiến sĩ đều hoan hô vang dội và cũng bắt chước đi. Nhưng cứ bắt đầu bước là như có người kéo lại sau lưng làm ngã ngửa trên tuyết, đít giáng mạnh xuống tuyết thành một cái hố khá sâu. Khắp người đầy tuyết. Ngã xong lại bò đậy trượt, trượt rồi lại ngã. Tuyết vào đầy cả túi áo, vào cả trong cổ áo lẫn cả với mồ hôi. Một chiến sĩ cười nói:
     - Mẹ nó! Chân thì đi trên hai miếng ván dài thế này, hai tay lại chống hai gậy, thế mà vẫn trượt, vẫn ngã, thật là đi khó hơn phụ nữ bó chân.

     Ba hôm đầu, mỗi người ngã không biết bao nhiêu lần nữa. Mới đầu còn đếm: ngã một lần... hai lần... 30 lần... sau không còn đếm được nữa.

      Luyện tập rất gian khổ, nhưng mọi người vẫn cười nói:
     - Ông bạn tuyết thật khó chơi! Tính nết rất là quái gở! Mềm cũng ngã, cứng cũng ngã, chậm cũng ngã, nhanh cũng ngã, cúi về trước cũng ngã, ngửa về sau cũng ngã!

     Kiếm Ba lại động viên lòng tin tưởng của mọi người:
     - Các đồng chí! Chúng ta muốn đi sâu vào vùng tuyết rộng bát ngát này mà không biết trượt tuyết thì không khác nào một người rơi xuống bể mà không biết bơi, nhất định sẽ chết đuối. Hiện nay căn cứ vào yêu cầu chiến đấu và đề nghị của huấn luyện viên, căn cứ vào khả năng thục tế của mỗi người, chúng ta nêu khẩu hiệu: mạnh, nhanh, khéo.

      Tiếp sau, anh giải thích thế nào là mạnh, nhanh, khéo? Muốn mạnh, phải dũng cảm không sợ ngã. Muốn nhanh, phải ra sức luyện tập hơn nữa. Muốn khéo, phải kiên nhẫn, gian khổ tập cho quen sẽ thành khéo. Chúng ta phải khéo như con chim nhỏ, con đường nào cũng trượt dược, chướng ngại nào cũng vượt qua! Dù rừng sâu, cây rậm như thế nào chúng ta cũng xuyên qua được như chiếc thoi đưa. Dù núi cao, khe sâu, chúng ta cũng bay qua được như con chim én. Trong luyện tập, Kiếm Ba lúc nào cũng tỏ ra là một chiến sĩ gương mẫu, đứng đầu về mọi mặt: mạnh, nhanh khéo.

      Huân Thương là một huấn luyện viên rất xứng đáng. Anh rất nghiêm nghị. Ngay đối với thủ trưởng của mình là Kiếm Ba, anh cũng không hề nhân nhượng. Đứng cương vị huấn luyện viên, anh ra lệnh:
      - 203!

      - Có!

      - Ra khỏi hàng!

      Kiếm Ba trượt lên ba bước, đứng theo tư thế trượt tuyết, đợi lệnh huấn luyện viên.

      Huân Thương trỏ đồi trước mặt ra lệnh:
      - Mục tiêu vượt qua quả đồi 70 thước, trước mặt kia! Tự chọn lấy đường đi. Bắt đầu trượt!

      Kiếm Ba cúi mình về phía trước, chống hai gậy trượt tuyết đẩy mạnh một cái, trượt đi theo hình răng cưa, xuyên qua những hàng cây và trượt xuống dốc núi. Sau đó, anh nghiêng về bên trái, định lấy sức vượt lên đỉnh đồi 70 thước trước mặt. Nhưng vừa mới vươn lên, thì chân không vững, ngã quay trên tuyết, người anh trôi đi khá xa.

      Huân Thương gọi to:   
      - Trở về, làm lại !

      Kiếm Ba lập tức quay lại, tuyết phủ đầy người. Huân Thương giảng cho anh rất tỉ mỉ.

      Kiếm Ba gật đầu nhìn lại quả đồi truớc mặt, rồi lại bắt đầu trượt, trượt mạnh xuống đáy khe, lượn nửa vòng, rồi vươn mạnh lên đỉnh đồi.

      Truớc sự thành công của Kiếm Ba, các chiến sĩ nhiệt liệt vỗ tay hoan hô, rồi noi gương anh, mọi người bắt đầu tập, lượn đi lượn lại như chiếc thoi và vượt lên đỉnh đồi. Sau mỗi giờ luyện tập lại nghỉ năm phút, và trao đổi ý kiến. Mọi người đều học được một bí quyết là: Chỉ có dũng cảm là thành công.

      Bạch Như vốn hay cười, cứ ngã là cười. Huân Thương rất chú ý dạy chị và không nể nang chút nào, phạt chị mấy lần. Anh biết rằng anh có trách nhiệm lớn đối với Bạch Như, để Bạch Như không biết trượt là một điều nguy hiểm, nếu Bạch Như không theo kịp đơn vị.

     Trong giờ nghỉ, mọi người cười, nói đùa:
      - Huân Thương huấn luyện Bạch Như không khác gì thời Đông Chu liệt quốc, Tôn Vũ Tử huấn luyện nữ binh của Hoàng phi vậy.

      Trung Tùng lại nói thêm:
       - Đây là xe tăng huấn luyện ngựa cái ra trận đó!

      Mọi người lại cười vang. Bạch Như đỏ mặt nắm một nắm tuyết nhét vào cổ áo Trung Tùng…..

Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 919


« Trả lời #76 vào lúc: 02 Tháng Sáu, 2020, 06:39:05 am »



                                                                                                                   HỒI THỨ MƯỜI BẢY.

                                                                                                                       NHỜ GIÓ BẺ MĂNG






       Tính đến 23 tháng chạp, Dương Tử Vinh làm đoàn phó ở trên Uy Hổ Sơn đã được mười ngày. Trong mười ngày đó, Tọa Sơn Điêu vẫn tỏ ra tin cẩn Tử Vinh. Vì cái công lao buổi đầu của anh làm cho Tọa Sơn Điêu hoàn toàn coi anh như một tay chân đắc lực. Nhưng Dương Tử Vinh vẫn không vì thế mà buông lỏng cảnh giác. Ngày nào cũng vậy, trừ khi Tọa Sơn Điêu ngủ, anh luôn luôn ở bên cạnh hắn, mục đích là triệt để xóa bỏ bất cứ sự nghi ngờ nào dù là nhỏ nhặt của hắn.

      Hôm qua lợi dụng ngày làm viên quan trực nhật, anh đã xem xét kỹ lưỡng trận thế trên Uy Hổ Sơn. Viên quan trực này chăm chỉ xông xáo khắp mọi nơi, núi trước, núi sau, địa hình các ngả, các điểm hỏa lực, các lô-cốt của lũ phỉ, nhất nhất đều in vào trong óc anh. Trận thế của Tọa Sơn Điêu thực là lợi hại. Toàn bộ trận thế đều bố trí ở trong lòng Uy Hổ Sơn.
      "Uy Hổ Sơn,
      Nằm ôm núi Ngũ Phúc".


      Câu tục ngữ này Dương Tử Vinh đã nghe thấy người ta lưu truyền như một chuyện thần thoại, trước khi lên núi, anh cũng đã nhìn kỹ trên địa đồ, giờ đây chính mắt anh trông thấy, chính bản thân anh đang ở giữa nơi thần thoại đó.

      Trong lòng dãy núi Uy Hổ Sơn cao lớn, có năm ngọn đồi, một ngọn ở giữa, bốn ngọn ở bốn góc, gọi là núi Ngũ Phúc. Kích thước của năm ngọn đồi này hoàn toàn giống nhau quãng cách rất đều. Bốn ngọn đồi ở bốn góc cách nhau không quá năm trăm thước. Nếu lấy quãng cách ở giữa thì chỉ độ ba trăm thước. Trên mỗi ngọn đồi xây chín lô-cốt, chia làm ba tổ, mỗi tổ ba cái, bố trí hỏa lực theo kiểu chéo cánh sẻ. Lô-cốt xây dựng đặc biệt chắc chắn, đều làm ở sườn đồi, lợp bằng gỗ tròn, xạ giới phía trước mặt rất rộng. Ngoài lô-cốt năm mươi thước, là một hàng lũy dày đặc. Giữa lô-cốt này và lô-cốt kia, giữa tổ nọ và tổ kia, giữa đồi nọ và đồi kia có giao thông hào nối liền nhau, tối mò như các cống ngầm ở thành phố. Trên mặt giao thông hào lát gỗ, trên mặt gỗ đắp đất, mặt đất cỏ mọc dày, hiện nay thì tràn ngập những tuyết. Bọn phỉ xây dựng núi Ngũ Phúc rất kín đáo, đứng bên ngoài không thể nhìn ra đó là công trình quân sự.

      Mỗi lô-cốt có năm tên phỉ. Phỉ lâu đời, pháo thủ và địa chủ cường hào, ngụy Mãn, quan lại, hiến binh, cảnh sát ở lẫn lộn với nhau.

      Dưới chân ngọn đồi giữa, xây một nhà gỗ tròn to. Đó là đại sảnh của Tọa Sơn Điêu, gọi là sảnh đường Uy Hổ. Dương Tử Vinh đã dâng lễ, hiến hổ ở trong sảnh này. Chung quanh sảnh đường xây bốn cái lô-cốt, trong đặt bốn khẩu súng máy hạng nhẹ, chĩa ra các kẽ trống của bốn ngọn đồi. Bất cứ một sự tấn công nào ở ngoài vào đều bị giáp kích từ ba mặt hỏa lực.

      Còn như các đường ngầm, lại càng lợi hại. Năm ngọn đồi, ngọn nào cùng có đường hầm thông ra ngoài núi Ngũ Phúc hơn ba dặm. Một cửa đường ngầm ăn thông với khe dốc phía tây nam. Chui ra cửa này, đi thẳng xuống khe, ngoài một trăm năm mươi dặm, thì có thể đến sào huyệt thổ phỉ khác là Mẫu Đơn Phong. Một cửa đường ngầm nữa ăn thông ra sườn ngọn núi phía tây bắc Uy Hổ Sơn. Chui ra cửa này, trèo qua đỉnh Uy Hổ Sơn, có thể đến một sào huyệt thổ phỉ khác là Thao Hoàn Sơn. Một đường ngầm nữa thông ra phía đông bắc. Chui ra cửa này, men theo dải rừng Hoàng Hoa Tùng, có thể đến thôn Giáp Bì. Bọn phỉ gọi những con đường ngầm dài lớn đó là đường lưu thủy. Nghĩa là khi gặp tình hình khẩn cấp, tức thì chuồn ra các đường ấy như nước chảy. Tất cả các cửa đường ngầm và các giao thông hào nối liền các lô-cốt từ Uy Hổ Sảnh của Tọa Sơn Điêu đều có thể đi được các ngả. Một trong những chiến thuật của phỉ là chuẩn bị sẵn sàng để “lưu thủy".

      Hèn nào đạo quân Quan Đông tinh nhuệ của giặc Nhật trước đây cũng phải chịu Tọa Sơn Điêu, cuối cùng chúng phải dùng số tiền lớn dụ hắn xuống núi, biến Tọa Sơn Điêu làm tên quân tiên phong phá hoại liên quân kháng Nhật.

      Sau một ngày lợi dụng chức vụ quan trực nhật để trinh sát tỉ mỉ, Dương Tử Vinh tập trung suy nghĩ làm cách nào tiêu diệt cái sào huyệt của Tọa Sơn Điêu. Ở dưới khe dốc của ngọn đồi tây nam, anh nhớ lại lúc tra hỏi "Một chòm lông". Tên phỉ "Một chòm lông" đã khảng khái nhận nhiệm vụ dẫn đường vào núi và ra vẻ ân cần vạch con đường bí mật của cái khe này.

      Dương Tử Vinh vừa xem vừa nghĩ:
      - Thằng này đúng là một tên phản cách mạng kiên quyết, chết đến đít vẫn phản cách mạng. Nếu bị nó lừa vào cái khe tử địa vừa dài, vừa sâu, vừa dốc này, thì tính mạng của toàn phân đội sẽ không còn sót một người nào. May mà có thủ trưởng nhìn xa trông rộng mới không bị mắc mưu hắn. Chỉ một điểm này cũng chứng tỏ tội ác của hắn tầy trời, không thể nào tha thứ được.

     Nhìn thế trận của Tọa Sơn Điêu, lòng Dương Tử Vinh nặng trĩu. Cả đêm không ngủ. Song, vì ngủ chung với Bát đại kim cương, nên phải giả vờ ngủ say. Nếu không thế thì những cái tiểu tiết có thể làm cho bọn đầu sỏ nghi ngờ, và như vậy thì mọi việc sẽ ra tro.

       Anh nằm yên, giả vờ ngủ, giở mình nghĩ: "Trận thế của bọn phỉ đúng như thủ trưởng 203 đã nói, đã là một cái ao bùn, lại là một cái hang cua.. Nếu đánh liều thì nhất định không có đường ra, có thể bị một trận thất bại đáng tiếc."

      Vậy thì làm thế nào? Báo cáo về cho thủ trưởng 203 thế nào? Dùng cách nào tiêu diệt thổ phỉ? Lực lượng của phân đội có làm được không ? Có cần phải điều động binh lực lớn đến viện trợ không? Anh suy nghĩ rất lung, tự mình đề ra vấn đề, tự mình giải đáp. Đáp rồi lại bỏ, bỏ rồi lại đáp. Cứ như thế đến bao nhiêu lần. Giờ đây, anh cảm thấy sâu sắc rằng lực lượng của một người rất cô độc, trí tuệ của một người chỉ có hạn. Đặc biệt là xa rời người thủ trưởng trẻ tuổi, càng cảm thấy thiếu thốn. Sau một đêm suy nghĩ, tinh thần anh mệt mỏi.

      Buổi sáng ngày hai mươi ba, đầu óc đã nặng trĩu, nhưng suy nghĩ vẫn chưa ngừng. Lúc anh cùng với Bát đại kim cương vào hội kiến Tọa Sơn Điêu, đột nhiên anh phát hiện thấy luồng mắt ranh mãnh của Tọa Sơn Điêu nhìn anh một cách kỳ dị. Dương Tử Vinh chợt nhận ra thiếu sót nghiêm trọng của mình. Anh tưởng tượng như mặt mình đang đỏ, thiếu bình tĩnh, còn Tọa Sơn Điêu thì đang tra hỏi liên hồi. Các tế bào của Dương Tử Vinh hình như cũng rung động: "Thật là thiếu sót! Ta chỉ nên suy nghĩ về đêm. Vì suy nghĩ tất phải hiện ra nét mặt. Cho nên ban ngày không cho phép được suy nghĩ. Phải nghiêm khắc tuân theo kỷ luật này."

       Sau khi tự mình ra lệnh cho mình, anh lại nghĩ: "Lúc này là đo thần kinh của mình đối với tên trùm phỉ quá căng thẳng, hay do tên trùm phỉ phát hiện ra cái khả nghi của mình? Đối phó với tình hình này thế nào?".

     "Bất kể thể nào, công tác cũng cần phải chuẩn bị từ cái mặt gian khổ nhất, phải bỏ tâm lý cầu may, bất cứ một tâm lý cầu may nào đều làm cho mình bị tê liệt."

       Anh kết luận:
      "Đã trót thì phải chét. Sẽ chuẩn bị tùy cơ ứng biến."

       Khi Dương Tử Vinh đã hạ quyết tâm, đôi mắt dị kỳ của Tọa Sơn Điêu lần thứ ba lại quay nhìn Dương Tử Vinh không chớp mắt.

       Dương Tử Vinh chưa hề hay biết, quay mặt ra ngoài của, ngẩng đầu hít làn không khí lạnh, thở ra mấy cái dài. Sau đó quay lại, cố ý nheo mắt, nhăn mặt, tay bóp đầu, thở mạnh ra một cái, đứng thừ ra vẻ như người ốm.

      Tên mặt rỗ ân cần chăm chú hỏi Dương Tử Vinh:
      - Cửu hiền đệ sao thế? Bị trúng gió đấy à?

      Bảy tên đại kim cương khác cũng quay nhìn Dương Tử Vinh dò hỏi như tên mặt rỗ. Riêng có Tọa Sơn Điêu vẫn có vẻ đặc biệt.   

      Dương Tử Vinh nhếch mép gượng cười:
      - Không hề gì. Mệt xoàng thôi. Bệnh nhẹ chả đánh ngã được Cửu đầu này.

      Bát đại kim cương cười khanh khách……
Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 919


« Trả lời #77 vào lúc: 04 Tháng Sáu, 2020, 10:31:41 am »

     

       ….Dương Tử Vinh đắc kế, song vẫn phải tiếp tục giả vờ. Bữa cơm sáng ngồi cùng bàn với bọn trùm phỉ,. Dương Tử Vinh chỉ húp qua mấy hớp canh. Lúc đó Tọa Sơn Điêu không biết là đã hết nghi ngờ hay là có thủ đoạn gì. Hắn gọi đầu bếp nấu cho Dương Tử Vinh hai bát canh to tướng. Dương Tử Vinh húp sột soạt, mồ hôi
vã ra như tắm.

     - Cụ Ba, tôi phải về nấu nước xông.

      - Nhớ đội mũ cho cẩn thận. Đừng để gió lọt vào. Đi về xông cho ra nhiều mồ hôi. Hôm nay là hai mươi ba tháng Chạp, chớ bỏ nhỡ bữa rượu đưa Táo chầu trời đấy.

      - Cám ơn lòng tốt của cụ Ba.

      Vừa nói, Dương Tử Vinh vừa đội chiếc mũ lông, trở về phòng. Vừa đặt mình xuống giường, anh đã bắt đầu ngay cuộc suy nghĩ làm thế nào tiêu diệt sào huyệt thổ phỉ.

      Buổi chiều, ở  Uy Hổ Sảnh mở tiệc rượu.

      Tọa Sơn Điêu và Bát đại kim cương cùng với Dương Tử Vinh uống rượu.

      Thật là may mắn, do Dương Tử Vinh uống rượu, lại do suy nghĩ suốt một buổi sáng, lúc dậy đi tiểu tiện không khoác áo, nên bị chút gió lạnh, tiếng nói trở nên nằng nặng. Dương Tử Vinh rất mừng, vì như thế không phải chịu nỗi khổ tâm của người giả vờ ốm. Đặc biệt vờ cảm mạo là chuyện rất khó, lũ phỉ chỉ cần sờ vào trán anh, nhìn vào mặt anh, nghe giọng nói của anh cũng có thể biết ngay ra được.

      Đang giữa tiệc rượu, Tọa Sơn Điêu bỗng nhiên hỏi Dương Tử Vinh:
      - Nẩy Cửu hiền đệ, nghe nói Yêu Bươm Bướm và Trịnh Tam Pháo đã tằng tịu gì với nhau? Việc này Hứa  lữ trưởng có biết không?

       Đối với Dương Tử Vinh, đó là câu hỏi rất hắc búa. Trong khi tra hỏi tù binh, bất cứ điểm nào có liên quan đến vấn đề quân sự, anh đều không bỏ sót, và nhớ như in vào ruột. Nhưng mà về đời tư của Hứa Gậy Gộc, trái lại anh hỏi rất ít. Từ lúc bắt dầu diễn tập làm thổ phỉ cho đến nay, anh chưa hề đề phòng đến vấn đề này. Việc đó làm cho anh suy nghĩ rất gắt. Đã không thể nói không biết, cũng không thể để cho lũ phỉ biết mình không biết. Để che giấu vẻ nghĩ ngợi của mình, trong một lúc chưa thể trả lời ngay được, anh cố ý ra vẻ chậm rãi, dằn từng tiếng, cười hỏi lại:
      - Bẩm cụ, cụ hỏi việc ấy mà làm gì?

      - Rỗi không có việc gì, hỏi chơi cho vui bữa rượu.

      Bát đại kim cương nghe thấy câu đó, cái thói dâm ô nổi lên, chúng giục:
     - Cửu hiền đệ, nói đi...

     Dương Tử Vinh càng thêm lo lắng. Anh nghĩ: "Nói không biết thì tỏ ra mình không phải Hồ Bưu nữa rồi. Nói liều một mẻ, càng dễ sơ hở. Tên trùm phỉ này muốn dò xét mình hay muốn nếm một chút của người? Hiện nay cũng khó mà đoán cho ra được."

      Để hết sức tranh thủ thêm thời giờ nghĩ cách đối phó, anh hắt hơi liền hai cái và cố làm ra người bị cảm muốn hắt hơi nữa. Mặc dầu cái hắt hơi này chỉ kéo dài được mấy giây đồng hồ, nhưng chỉ với mấy giây ấy cũng đủ để Dương Tử Vinh nghĩ ra một kế hoãn binh. Anh vuốt mũi, đứng dậy, cười toét miệng:
     - Các đại ca muốn nghe, Cửu đệ xin kể lại, nhưng để cho tôi đi giải cái đã!

     Bát đại kim cương sốt ruột, giục:
     - Mau đi, mau đi, Cửu đệ...

     Dương Tử Vinh vừa sờ dây thắt lưng, vừa mỉm cười bước ra khỏi Uy Hổ Sảnh nói:
      - Chớ vội, người ta thuờng nói: "Cơm ngon không sợ ăn muộn, chuyện hay chẳng ngại nghe chậm". Càng thong thả càng có đầu đuôi, càng thú vị.

      Trên một quãng đường dài chỉ có ơn một trăm bước đi ra nhà xí và trở về bàn tiệc, Dương Tử Vinh phải suy nghĩ rất gay go: "Thằng trùm phỉ này đúng là muốn thử mình, duy có Bát đại kim cương thì chưa phát hiện ra điểm này. Chứng tỏ bọn chúng vẫn chưa có bàn bạc gì với nhau. Nhưng làm thế nào giải đáp một vấn đề nan giải bất ngờ này? Đây là một vấn đề quan trọng mấu chốt. Nếu không làm rõ được thì hắn có thể đánh dấu hỏi mình có phải là thân tín của Hứa Gậy Gộc, có phải là Hồ Bưu không?"

       Đấu tranh, rõ ràng là cuộc đấu tranh phức tạp giũa ta và phỉ. Nói cho đúng thì đó là một trận chiến đấu nguy hiểm, vì nó là một trận tấn công của tên trùm phỉ đánh vào một chỗ ta hoàn toàn chưa có chuẩn bị, vào một chỗ ta bị tê liệt không ngờ. Hơn nữa trận đấu này chỉ cho phép thành công, không cho phép thất bại.

      Nếu thất bại lần này, tuy rằng chưa thể đi tới thiệt ngay tính mạng, nhưng ít nhất nó cũng tăng thêm cảnh giác của tên trùm phỉ đối với mình, như vậy sẽ dần dần đi đến thất bại. Một cuộc chiến đấu gian khổ phức tạp như thế, đối với một ngưòi trinh sát quân sự thông thường như mình, thật là quá sức!

      Cuối cùng, Dương Tử Vinh quyết định đối sách của mình: "Ta phải dùng sách đánh lạc đầu đề, nhờ gió bẻ măng. Mượn cái đầu đề Yêu Bươm Bướm, nói hươu nói vượn để đánh lạc hướng của hắn. Vì dĩ vãng của Yêu Bươm Bướm, ta biết rất tỉ mỉ qua những cuộc đấu tố của quần chúng ở thôn Sam Lam và trấn Tiên Cô Động. Dùng ba tấc lưỡi mà đưa hắn vào ngã ba đường mười vạn tám nghìn dặm, đi đến cái mâu thuẫn giữa Hứa Phúc và Trịnh Tam Pháo tranh nhau chức tham mưu trưởng, như thế thì. .."

      Dương Tử Vinh vừa đặt chân vào ngưỡng cửa. Bát đại kim cương đã nói ngay:
      - Cửu đệ, Cửu đệ! Mau ngồi xuống, nói…

     Dương Tử Vinh đàng hoàng, điềm tĩnh ngồi, cười hà hà:
     - Nhắc đến chuyện họ thì thật mấy ngày cũng không hết. Các đại ca có thời giờ muốn nghe, tôi phải kể từ đầu chí cuối, có gốc có ngọn, có cành, có lá, có được không?

      Bát đại kim cương nhiệt liệt tán thành:
      - Tốt lắm!

      Tọa Sơn Điêu cũng tán đồng....
Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 919


« Trả lời #78 vào lúc: 06 Tháng Hai, 2022, 11:00:03 am »

   

    Dương Tử Vinh bắt đầu kể tỉ mỉ từ thằng Ba Khương "lợn ỉ" lấy bảy vợ cho đến Yêu Bươm Bướm nổi danh, chuyện mấy chục cậu ấm và Yêu Bươm Bướm, chuyện Hứa Phúc và Yêu Bươm Bướm ăn nằm với nhau, rồi cha con họ Hứa cùng vói Yêu Bươm Bướm... Kể đến nỗi Bát đại kim cương cười híp cả mắt. Mục đích của Dương Tử Vinh là giết thời giờ, kéo dài thời gian, che giấu cái chỗ mà anh không biết, lúc thì liên hệ với Chư Bát Giới, lúc thì liên hệ đến Võ Tắc Thiên, cách liên hệ rất là kỳ diệu, không hở hang sơ sót chỗ nào. Anh hết sức phát huy cái tài tán chuyện phiếm, nói thao thao bất tuyệt như rồng bay phượng múa của mình.

     Cho đến gần tối, mới kể đến chuyện Hứa Phúc và Trịnh Tam Pháo tranh nhau làm tham mưu trưởng. Đó là cái chỗ anh biết rất tỉ mỉ khi tra hỏi tù binh thậm chí còn thuộc hơn cả những ám hiệu và tiếng lóng thổ phỉ mà anh đã học. Nói đến đây, Dương Tử Vinh cố ý vươn vai, lắc đầu:
     - Thưa các đại ca, chuyện Trịnh Tam Pháo và Yêu Bươm Bướm hãy xin để lại nói sau, cơm ngon không nên ăn hết ngay một bận. .

     Bát đại kim cương cười lên một hồi:
     - Cửa hiền đệ quả có tài kể chuyện, nói dẻo như kẹo. Bây giờ cũng nên dừng lại, để hôm khác sẽ hạ hồi phân giải, để hiền đệ đi nghỉ.

     Dương Tử Vinh vươn vai cái nữa, đập tay bàn, nói:
     - Chuyện kể đến đây chia làm hai phần. Muốn biết Trịnh Tam Pháo và Yêu Bươm Bướm cấu kết với nhau thế nào, trước tiên phải hiểu Trịnh Tam Pháo và Hứa Phúc tranh nhau chức tham mưu trưởng ở Nãi Đầu Sơn.

     Dương Tử Vinh kéo một hơi thuốc, tu một hớp nước, kể:
     - Vào khoảng tháng Tám, tháng Chín mùa thu năm nay, Hứa lữ trưởng phân phối chăn dạ mùa rét, làm cho Hứa Phúc và Trịnh Tam Pháo xung đột. Chăn có đủ các màu, các loại, có chăn da cừu, da sói, da báo, da gấu, lại có ba cái chăn da hổ. Hứa lữ trưởng lại có dụng ý, chia làm năm loại người. Loại cuối cùng cho chăn da cừu, loại thứ tư cho chăn da báo, loại thứ ba cho chăn da sói, loại thứ hai quan viên chăn da gấu, Hứa lữ trưởng và Yêu Bươm Bướm mỗi người một chăn da hổ. Còn cái chăn da hổ thứ ba thật khó chia. Nếu căn cứ vào chức vụ thì phải chia cho Hứa Phúc là tham mưu trưởng, nhưng Trịnh Tam Pháo căn bản lại không phục. Tất nhiên ý Hứa lữ trưởng là muốn chia cho con mình, nhưng lại ngại tính nết hung đồ của Trịnh Tam Pháo và lũ đồ đệ chân tay của hắn, lại thêm Yêu Bươm Bướm bí mật giúp sức cho Trịnh Tam Pháo nên không dám tự tiện đem chia.

     Qua mấy ngày sau, Hứa lữ trưởng nghĩ ra một diệu kế, đó là kế của Tào Tháo đã dùng trong bữa đại tiệc ở đài Đồng Tước. Đem treo chăn da hổ buộc vào sợi dây treo lên cây, cách 150 thước, xếp gia nhân họ Hứa và thân thuộc thành một hàng, xếp Trịnh Tam Pháo và các đồ đệ của hắn thành một hàng, bao nhiêu anh em còn lại thì đúng ngoài xem. Hứa lữ trưởng quy định ai bắn trúng sợi dây, da hổ rơi xuống đất, người ấy sẽ được da hổ.

    Yêu Bươm Bướm muốn da hổ về tay Trịnh Tam Pháo, nên chị ta đứng ngay vào hàng đầu nhà họ Hứa. Cuộc thi bắt đầu, Yêu Bươm Bướm rút khẩu pạc-hoọc ra, ai cũng biết đôi pạc-hoọc của chị ta bắn rất nhạy. Nếu Yêu Bươm Bướm có bắn trúng, thì Trịnh Tam Pháo cũng chẳng giận, vì rằng họ đã... Nhưng Yêu Bươm Bướm bắn trượt. Trong hàng ngũ Trịnh Tam Pháo có tỉếng kêu, Trịnh Tam Pháo lập tức giơ súng định bắn,thì bị Hứa Phúc hầm hầm chạy ra ngăn lại, đỏ mặt tía tai:
     - Không được. Phát súng này không được tính, vì dì Yêu có sự thiên vị.

    Tay Trịnh Tam Pháo hung đồ đâu có chịu, nhưng không biết tại sao hắn ta không nói gì, có lẽ vì hắn sợ âm mưu cấu kết của hắn và Yêu Bươm Bướm bị lộ.

     Bát đại kim cương chêm vào:
     - Vì Hứa công tử đã vạch chỗ thiên vị của Yêu Bươm Bướm. Đừng vạch ra thì được, thì Trịnh Tam Pháo mới nhượng bộ.

     Dương Tử Vinh kể tiếp:
    - Đúng thế đấy, Hứa Phúc vẩy khẩu pạc-hoọc một cái. Pằng, pằng mấy tiếng đạn nổ. Sợi dây treo tấm da đứt tung, miếng da hổ rơi xuống đất. Hứa Phúc đắc chí, kéo sợi dây trên tấm da hổ, huýt sáo. Vừa định quay về, thì bọn đồ đệ của Trịnh Tam Pháo kêu la ầm ĩ: "không công bằng, không công bằng!" Tiếng kêu la khiến cho Trịnh Tam Pháo sinh bực tức, hắn cắt đứt ngay sợi dây Hứa Phúc đang kéo. Bọn đồ đệ Trịnh Tam Pháo cướp lấy tấm da hổ. Hứa Phúc cáu tiết, co chân đá một tên đồ đệ của Trịnh Tam Pháo và chửi mắng om sòm. Trịnh Tam Pháo vội tiến đẩy Hứa Phúc ra:
    - Này công tử, đánh chó còn phải ngó đến chủ chứ. Công tử thật không phải là người trượng nghĩa, tại sao đánh đồ đệ của ta.

     Hứa Phúc mắt hấp háy:
     - Đồ đệ cái đếch gì. Ta là tham mưu trưởng có quyền dạy dỗ chúng nó.

     Thấy Hứa Phúc cậy mình là tham mưu trưởng, Trịnh Tam Pháo nổi giận:
      - Tham mưu trưởng cái chó gì. Không nể mặt lữ trưởng thì ai hầu hạ mi.Mi hãy trông cây súng của Trịnh Tam Pháo đánh khắp thiên hạ. Oắt con như mi thì ra cái thá gì.

    Rồi hai ngưòi cãi lộn. Hứa Phúc cậy có sức khỏe, muốn ra tay. Thấy tình hình gay go, Hứa lữ trưởng vội đến can. Yêu Bươm Bướm nguẩy đít, mắng nhiếc Hứa Phúc. Thằng cha Hứa Phúc hung hăng tất nhiên chẳng khi nào chịu, hắn quay lại nhổ một bãi nước bọt vào mặt Yêu Bươm Bướm...

     Bát đại kim cương đang ngẩn người ra nghe, bỗng một tên phỉ hớt hải chạy vào, cắt ngang câu chuyện của Dương Tử Vinh:
     - Báo cáo! Có việc! Có việc!...

    Tọa Sơn Điêu hỏi:
    - Có việc gì?

    - Mấy tên lâu la xin...

    - Gọi mấy thằng chó chết ấy vào đây!
    - Có!

    Năm tên thổ phỉ tả tơi, rách mướp được dẫn vào. Tên thì treo dây lưng vào cánh tay, tên thì đi khập khiễng, tên thì khăn tay rách buộc lên đầu, có dính máu. Năm tên phỉ run như chó ốm, giương mắt nhìn Tọa Sơn Điêu.

    Tọa Sơn Điêu nghiến răng:
     - Thế nào? Định phá Uy Hổ Sơn của ta sao?

     Năm tên phỉ cúi mặt, lấm lét nhìn lẫn nhau, không nói năng gì.

     Một tên gầy gò xanh xao, cuối cùng không chịu được vẻ hung dữ của Tọa Sơn Điêu và Bát đại kim cương, lắp bắp nói :
    - Bẩm cụ Ba, chúng tôi ở miếu Thần Hà. Sư thầy Định Hà bảo chúng tôi về báo cáo cho cụ biết chiếc xe lửa nhỏ ở thôn Giáp Bì bắt đầu chạy, chở đến nhiều thứ lắm. Chúng tôi nghe thấy, nghĩ rằng khi nào lại chịu trở về tay không. Nên chúng tôi đi thâu ngày thâu đêm đến thôn Giáp Bì. Tới nơi vào lúc quá khuya, vừa định mò vào, bỗng một tràng súng nổ, Điêu lão bá và bốn người nữa bị chết ngay tại trận. Sáu người chúng tôi biết không thể đối địch được, liền bỏ chạy.

     Lúc ấy trong làng có tiếng hô:
     - Bắt sống...

     Nghe tiếng có đến hai ba trăm người, nếu không chạy nhanh thì nguy đến nơi. Chạy đến lưng chừng núi, một viên đạn lạc đột nhiên trúng vào Tôn Nguyệt Hỷ, chết ngay...

     Tọa Sơn Điêu thất kinh:
      - Ủa! Những hai ba trăm người cơ à?

     - Vâng, hai ba trăm người. Có lẽ còn hơn nữa.

     - Thế Sư thầy Định Hà không nói cho chúng mày biết à?

     - Sư thầy Định Hà nói trên xe chỉ có bảy, tám người.

    Tọa Sơn Điêu điên người, hỏi:
    - Có thư không?

    Tên phỉ móc trong tà áo ra một cuộn giấy, đưa cho Tọa Sơn Điêu.

    Tọa Sơn Điêu mở cuộn giấy xem, nét mặt lộ vẻ mừng rỡ, lẩm bẩm:
    - Xe lửa chạy, tiền tài vô số.

    Rồi quay về phía năm tên phỉ nói:
    - May mà không mất cái thư này. Nếu mà mất thì Định Hà sư huynh...

     Dương Tử Vinh nghe rõ câu chuyện, vô cùng khoan khoái, vì: một là lũ phỉ đã đụng đầu vào đá, hai là tội trạng của tên đạo sĩ gian ngoan lại được Tọa Sơn Điêu cung cấp thêm, chủ yếu nhất là bọn phỉ đã nhầm lẫn nhìn phân đội ba mươi sáu người thành hai ba trăm người. Do đó Tọa Sơn Điêu có thể tập trung sức lực đề phòng mạn Giáp Bì, hơn nữa bọn phỉ cũng không dám đánh thẳng vào Giáp Bì nơi có hai ba trăm người ấy…..

Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 919


« Trả lời #79 vào lúc: 10 Tháng Hai, 2022, 11:28:33 am »

   

      Nghĩ tới đây, Dương Tử Vinh mừng thầm:
     - "Ta lại nhờ gió bẻ măng một lần nữa."

     Lập tức, anh nghiêm nét mặt hỏi mấy tên phỉ:
     - Các anh đi lối nào về đây? Có xóa sạch chân không?

     Mấy tên phỉ sợ hãi:
    - Hỏng rồi, hỏng rồi! Chúng tôi hoảng hốt chẳng phân biệt đường hướng nào, chạy một mạch về đến đây.

    Tọa Sơn Điêu đang vui vẻ, bỗng đâm giận dữ:
    - Đồ toi cơm! Bây giờ phải lập tức tăng cường cảnh giới mặt Giáp Bì.

    Thằng mặt rỗ tỏ vẻ tán đồng:
     - Đúng đấy! Sắp đến ngày Bách kê yến ba mươi tết rồi. Để chúc thọ cụ Ba sáu mươi tuổi được vui vẻ, không thể để cho mấy thằng toi cơm này phá quấy. Bây giờ phải phạt chúng nó mấy ngày đêm đi tuần.

     Năm tên phỉ ủ rũ bước ra.

     Dương Tử Vinh mỉm cười, nói với tên mặt rỗ:
     - Tham mưu trưởng, không nên quá giận dữ. Công việc hiện đang cấp bách. Cho mấy thằng cha bị thương này đi canh gác thì...

     Tên mặt rỗ nói:
     - Cửu đệ, đã nói là phải làm. Lũ quỷ này không làm thế không được. Canh gác tất nhiên sẽ phái người khác, nhưng mà...Một lực lượng nhỏ hai ba trăm người của quân cộng sản, đang nghỉ ngơi để đến đánh Uy Hổ Sơn. Nếu nó đánh vào thật, thì tức là nó tự tìm lấy cái chết. Cứ để cho nó đến, chỉ sợ nó không có đường về.

     Bát đại kim cương cười một cách ngạo mạn:
    - Nhưng chúng mình phải ra oai một phen mới được. Bẩm cụ Ba, còn bảy hôm nữa mới đến ba mươi tết, tôi xuống núi cho nó một trận, cụ xem có được không?

    Tọa Sơn Điêu nheo mắt cười:
    - Thế thì còn gì bằng, Uy Hổ Sơn từ trước đến nay chưa bị thế này bao giờ. Nhưng chưa thể đánh ngay Giáp Bì được. Hiện nay cần phải bảo tồn thực lực, đợi quốc quân đến, sẽ cho nó một mẻ. Lúc ấy ngươi xuống núi, sẽ đem quân đánh vào đội công tác của quân cộng sàn hay là đánh vào xe lửa.

      Nghe thấy kế hoạch độc ác của lũ phỉ, Dương Tử Vinh không khỏi bồn chồn trong dạ. Lần này chúng mà xuống núi nhất định là sẽ xảy ra bao nhiêu cảnh cướp bóc, giết người. Muốn nghĩ cách phá kế hoạch của chúng, bất đắc dĩ phải liên lạc cấp tốc, báo cho các bản ở trên núi và đường sắt chuẩn bị đề phòng.

     Bọn phỉ đã nói là chúng đi. Dương Tử Vinh chưa kịp có thời giờ để nghĩ cách ngăn trở. Tối nay, tên mặt rỗ đã mang ba mươi sáu người xuống núi. nhưng bọn chúng sẽ quấy rối ở đâu, Dương Tử Vinh không hề biết gì. Đó là đặc điểm hoạt động của bọn phỉ. Khi thực hành ý đồ cướp giết, chúng chẳng bao giờ có kế hoạch trước. Chỉ sau khi xuống núi rồi, chúng mới tùy cơ ứng biến, cần hạ thủ thì hạ thủ.

     Nhiệm vụ đặt trước mắt Dương Tử Vinh là phải liên lạc ngay với phân đội. Mục đích liên lạc này chẳng những đề phòng tên mặt rỗ xuống núi, mà chủ yếu là báo cáo kế hoạch tiêu diệt sào huyệt thổ phỉ Tọa Sơn Điêu, do Dương Tử Vinh đã suy nghĩ trong nửa ngày giả ốm. Kế hoạch ấy đã được bí mật viết vào miếng vỏ cây hoa, nhưng làm thế nào mang đến địa điểm liên lạc đã quy định là một vấn đề nan giải. Đêm tối lẻn ra đi chăng? Cũng chưa dám tin chắc rằng Tọa Sơn Điêu không kiểm soát. Dương Tử vinh suy nghĩ suốt đêm.

    Tờ mờ sáng ngày 24 tháng Chạp.

    Sau một đêm suy nghĩ, Dương Tử Vinh ngủ thiếp đi. Bỗng trên ngọn đồi đông bắc truyền lại hai tiếng súng lanh lảnh, tiếp theo là tiếng hô loạn xạ.

     Dương Tử Vinh và Thất, Bát đại kim cương vừa ra đến cửa thì đã gặp ngay Tọa Sơn Điêu đứng ở đó. Chỉ nghe thấy hai tên phỉ kêu ở trên ngọn đồi phía đông bắc:
     - Quân địch đến rồi!

     Dương Tử Vinh sửng sốt, tinh thần căng thẳng, óc anh lại nảy ra một trận suy nghĩ:
      "Quái lạ! Không lẽ thủ trưởng 203 lại mạo hiểm thế sao? Không lẽ các đồng chí theo vết chân lũ phỉ đến đánh hay sao? Nếu quả thực thế thì kết quả chiến đấu chưa biết thểế nào mà lường cho được! Bây giờ mình phải làm gì? Một khẩu pạc-hoọc và một quả lựu đạn trước hết tiêu diệt lũ phỉ trước mặt mình hay thế nào?..."
 
     Trong một vài giây đồng hồ đó, Dương Tử Vinh suy nghĩ rất nhiều, hai bàn tay nắm chặt, thấm đầy mồ hôi. Bỗng tiếng súng trước mặt làm anh nhận ra tình hình. Tiếng súng nghe rất xa, đạn bay cao, tiếng hô ra chiều vội vã, tên trùm phỉ lại đứng ngay trước cửa nhất định là hắn phải biết trước công việc ngày hôm nay. Như thế thì chắc chắn là do hắn bố trí. Anh lại tự suy xét:
     "Nghe tiếng súng biết không phải là chiến thuật của phân đội. Phương pháp tập kích của phân đội từ trước đến nay không hề làm ầm ĩ, cự ly cũng không hề cách xa quá như thế. Phương hướng xuất kích của phân đội, quyết không thể từ phía Giáp Bì,mà đó chỉ là hư trương thanh thế để bọn phỉ chú ý."

     Anh hoàn toàn tin tưởng ở mưu cơ tác chiến của thủ trưởng 203 và phân đội. Như vậy, tên trùm phỉ muốn dùng thuật gì? Muốn dùng diễn tập quân sự để nâng cao cảnh giác của bọn phỉ, hay là muốn dùng cách này để thử thách ta lần nữa? Để đấu tranh thắng lợi, ta chỉ có quyền nghĩ đến khả năng thứ hai, không có quyền nghĩ đến khả năng thứ nhất. Vấn đề bây giờ là ta phải tỏ thái độ thế nào trước mặt tên trùm phỉ.

      Một loạt súng nữa nổ rất dữ dội, đạn bay lên không.
     - Bẩm cụ Ba, tôi xin đi chỉ huy!

     Dương Tử Vinh vừa thỉnh thị Tọa Sơn Điêu, vừa chạy vụt về phía đồi đông bắc. Dương Tử Vinh nấp sau một thân cây trên đầu núi, lợi dụng điểm cao và thẳng để quan sát, và chúng thực cho phán đoán của mình.
     Dương Tử Vinh phấn khởi, cho rằng đây là cơ hội tốt, cần phải mượn gió bẻ măng một lần nữa. Anh rút khẩu pạc-hoọc nghĩ:
     - "Mình bắn chết mấy thằng phỉ để tỏ rõ bản lĩnh trước mặt Tọa Sơn Điêu, phá tan mối hoài nghi của hắn đối với mình."

     Nghĩ rồi anh lên đạn, bắn liền hai phát, rồi lại siết cò nổ luôn một băng nữa. Đạn rơi chung quanh các bóng đen, bụi tuyết bay mù.

     Dương Tử Vinh lập tức thay luôn băng khác, vừa định bóp cò, bỗng có một bàn tay sờ lên vai anh:   
     - Cửu đệ, hãy khoan!

     Dương Tử Vinh quay lại nhìn, thì ra Toa Sơn Điêu và Bát đại kim cương đã đứng đằng sau lưng anh từ bao giờ. Tọa Sơn Điêu vểnh râu dê, nhìn Dương Tử Vinh cười, rồi ghé vào tai anh nói nhỏ:
    - Cửu đệ! Đừng bắn, đó là ta bố trí diễn tập quân sự đấy mà.

    Duơng Tử Vinh giương mắt, ra bộ ngạc nhiên:
    - Bẩm cụ Ba, thật nguy hiểm quá. Nếu cụ không đến sớm một tí, tôi bắn một băng này nữa thì có thể chết mấy người.

    Anh hạ thấp giọng, có vẻ oán trách:
    - Cụ Ba định diễn tập sao không bảo tôi một tiếng, cụ Ba còn chưa tin Hồ Bưu này, coi tôi như người ngoài hay sao.

    Tọa Sơn Điêu rung rung hai bả vai, cười:
     - Hà hà hà... Cửu hiền đệ, chớ lo phiền. Lần diễn tập này ai cũng không được biết, chẳng tin hiền đệ cứ hỏi mà xem.

     Dương Tử Vinh đắc ý nghĩ bụng:
     - "Thuật của tên trùm phi thế là đã rõ ràng, hắn muốn thử thách mình. Những tràng súng bắn lúc nãy của mình đã có tác dụng giải trừ mối nghi ngờ của hắn đối với mình. Bây giờ mình cần phải mượn gió bẻ măng, lợi dụng vấn đề này để làm lợi cho ta."

    Với chủ ý định sẵn, Dương Tử Vinh đề nghị với Tọa Sơn Điêu:
    - Bẩm cụ Ba, diễn tập không thể chỉ diễn tập phòng ngự, mà còn phải tập truy kích, cụ thấy thế nào?

    Tọa Sơn Điêu vuốt bộ râu dê:
    - Chính hợp ý ta. Cửu đệ, nguơi hãy điều khiển việc truy kích.

    - Xin tuân lệnh!

     Dương Tử Vinh hô to:
     - Các anh em! Quân địch đã rút lui! Mau truy kích! Hãy theo ta...

      Năm mươi tên phỉ ở trên đồi theo tiếng hô của Dương Tử Vinh, bò ra ngoài lô-cốt. Dương Tử Vinh vẫy khẩu pạc-hoọc, dẫn năm mươi tên phỉ lao xuống núi.

      Đối phương đã ngừng tiếng súng, các bóng đen đã mất tăm tích. Đuổi được ba dặm, thấy bức thành tuyết ngụy trang lấp ngoài cửa hang đã bị phá. Đó là vết chân người bò vào lúc nãy, là vết chân của mấy tên phỉ đóng giả cộng quân. Như vậy là không còn vấn đề gì nữa. Nhưng bây giờ chưa thể nói cho thổ phỉ biết được, bây giờ cũng không thể thu quân. Vì rằng mục đích đề nghị truy kích của Dương Tử Vinh là muốn mượn cớ để đem miếng vỏ cây hoa liên lạc với phân đội. Bây giờ đã nắm được quyền chỉ huy truy kích trong tay, đó là một điều kiện rất thuận lợi để tiến hành liên lạc.

      Nhưng trước mắt đã không còn vết tích gì của cộng quân rút lui nữa, thì làm thế nào chỉ huy? Làm thế nào để che mắt bọn phỉ lâu la? Làm thế nào để chỉ huy việc truy kích hướng gần vào địa điểm liên lạc của mình?  Thật là nan giải. Phương hướng truy kích hiện nay là đông bắc, mà địa điểm liên lạc của mình lại là hướng nam, là nơi mà mình đã tiến vào dâng lễ hôm đầu tiên.

     Dương Tử Vinh nghĩ ra một cách:
     - "Đã có chức tất phải có quyền, phải giả truyền thánh chỉ."

    Nghĩ rồi anh ra mệnh lệnh cho thổ phỉ:
    - Lữ trưởng hạ lệnh, sau khi tiêu diệt quân địch, phải đi tuần một vòng quanh núi. Tiểu đoàn trưởng 1 đâu?

     Một tên tiểu đoàn trưởng cao, gầy trong đám phỉ đứng lên:
    - Có.

     - Ngươi dẫn một bộ phận đi theo hướng bắc, vòng về hướng nam để dò xét phía bắc, phía nam núi, ta chỉ huy một bộ phận dò xét phía đông và phía nam núi. Một giờ rưỡi sau, tập hợp ở sảnh đường Uy Hổ.

     Xin tuân lệnh.

     Tên tiểu doàn trường cao, gầy dẫn ba mươi người đi rẽ về hướng tây bắc, Dương Tử Vinh thân dẫn hơn hai mươi người, rẽ xuống dốc, đi về hướng nam.

     Muốn cho khỏi lộ cái ám hiệu khắc trên cây ở địa điểm liên lạc, Dương Tử Vinh bố trí lũ phỉ ở phía đằng sau cái chạc cây. Khi bố trí chắc chắn rồi, anh mới nói cho lũ phỉ biết:
     - Các anh em! Hôm nay cụ Ba đặc biệt bố trí diễn tập quân sự đấy. Các anh em có mệt không?

     Lũ phỉ đang căng thẳng về cuộc chiến đấu, bỗng nhiên cười nói vang ầm:
     - Tôi bảo rằng Uy Hổ Sơn chúng mình vững như núi Thái Sơn, binh tướng nhà giời cũng không đánh nổi, nói gì đến cộng quân.

     - Cộng quân không có mười vạn quân, nó dám vào Uy Hổ Sơn! Hừ! Mèo sao dám liếm mũi hổ!

     - Đến bọn quỷ Nhật mà còn phải mời cụ Ba xuống núi nữa là.

     Dương Tử Vinh cười hà hà. Lúc này anh muốn thực hành kế hoạch liên lạc đã dịnh, nên anh nói:
     - Các anh em, chúng mình hãy diễn tập phòng thủ, đã diễn tập truy kích, bây giờ lại diễn tập xung phong một trận, các anh em thấy thế nào?

     Lũ phỉ đồng thanh:
    -  Xin nghe theo mệnh lệnh của ông Chín.

     Dương Tử Vinh chĩa khẩu pạc-hoọc về phía trước:
      - Mục tiêu nhằm thẳng phía đỉnh núi con, phát hiện địch nhân, xung phong!

      Lũ phỉ hét ran lên, băng qua địa điểm liên lạc của Dương Tử Vinh, lao vê ngọn đồi phía tây. Lợi dụng lúc ồn ào đó, Dương Tử Vinh rút từ trong túi thuốc lá ra một vỏ cây mỏng. Trong nháy mắt, anh bỏ ngay vào hốc cây to bằng hộp thuốc lá anh khoét hôm nọ. Sung sướng nhìn lại cái vết chân cũ giống như thú vật của mình trên tuyết, rồi anh chạy một mạch lên địa điểm bọn phỉ xung phong…..


Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM