Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 13 Tháng Tám, 2020, 07:10:29 am


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Tranphu341 - Đoàn bb Sông Lam - Trên chiến trường A - Phần 6  (Đọc 24570 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
tranphu341
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2373


« Trả lời #40 vào lúc: 02 Tháng Mười Hai, 2017, 08:08:02 am »


        Chào bác Giantvx! Chào các bạn!

        Rất vui rất trân trọng Mox Giangtvx đã Pót bài và những hình ảnh của Tôi gia đình tôi cùng những đồng đội của tôi lên trang, Làm cho tác phẩm được nan tỏa hơn, thuận lợi hơn cho bạn đọc và tăng giá trị tác phẩm!

        Không thể nói được nhiều xin được trân trọng cảm ơn Mox Giangtvx cùng ban quản trịn mạng. Chúc trang nhà ngày càng phát triển tỏa sáng hơn !!!

        Kính!!!
Logged
xuanv338
Thành viên
*
Bài viết: 1562


muốn xoa bài viét thừ


« Trả lời #41 vào lúc: 03 Tháng Mười Hai, 2017, 07:17:07 am »

xuanv338 chào anh chủ nhà văn biên giới Tây Nam - Chùa Tháp. Là thanh viên CCB 341 thật tự hào về những trang viết đang nổi cồn trên các trang mạng xã hội của anh Tranphu 341  Đoàn sông Lam anh hùng. Lại phải có cuộc gặp mặt ăn khao của cả hai người. Người viết chuyện và người số hóa chuyện có thương hiệu trên trang đi thôi. Anh phicongtiemkich, phaiphai thêm xếp VNH, Mod của trang M&H lên lịch đi chứ ạ. Nhưng phải sau 10/12 ạ.
Logged
Phó cối
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 717


« Trả lời #42 vào lúc: 03 Tháng Mười Hai, 2017, 08:39:19 pm »


   Úi trời các bác lại tổ chức tụ tập để khao tác phẩm tác giả chắc là vui lắm đây
Logged
tranphu341
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2373


« Trả lời #43 vào lúc: 06 Tháng Mười Hai, 2017, 07:29:21 am »


         Chào các bác chào các bạn đã đến thăm nhà!!!

          Đã lâu lắm lâu lắm mới lại thấy Bác Phó Cối XUẤT HIỆN THẬT QUÝ THẬT QUÝ!!!

          Không biết co em tôi với bác Giangtvx với Giặc nhà trời Phi công Tiêm kích có những ý tứ gì mà xa xôi lắm ý nhị lắm hết hẹn nhau chiều thu tại hồ tây bánh tôm rồi hết thu sang đông hương cốm làng vòng rồi bao nhiêu bao nhiêu hẹn khác bác Phó à. Làm cho tôi người anh của CB CŨNG CỨ XỐN XANG TRONG LÒNG VÌ MUỐN CÓ CÁI HẸN NÀO THẬT CỤ THỂ ĐỂ CÒN ĐƯỢC ĐI KÉ hi hi...

          Thôi đành lại chờ lại đợi vậy ... Đúng là tình yêu tình cảm của đội lứa nó quý nó đẹp như vậy đấy!!!
Logged
Phó cối
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 717


« Trả lời #44 vào lúc: 06 Tháng Mười Hai, 2017, 12:31:33 pm »


                          Chào bác chủ nhà

  Em vẫn vào đọc bài của các bác nhưng em ít viết vì thấy buồn .trên trang M&H các thành viên dạt hết sang
 chợ fb hết nên vắng tanh , em sang fb hò hét gọi các bác ấy về được vài bác mấy hôm các bác ấy lại đi chợ
 bên trang hà giang thì bác chủ bị tai nạn giao thông từ tháng 4 nên không có ai đốc binh . Đến nay bác chủ
  đã bình phục nhưng chưa viết được còn bác thái 60 lâu lâu mới được một bài bác ạ.

       Vậy em chúc bác cùng toàn thể gia đình mạnh khỏe hạnh phúc làm ăn thành đạt
Logged
tranphu341
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2373


« Trả lời #45 vào lúc: 12 Tháng Mười Hai, 2017, 08:04:55 am »


        Chào Phó Cối!!! Chào các bạn!

         Đúng là bên chợ Facebook nó giốn như " Chợ Trời" rất thu hút mọi người vào ra. Gần như là nuốn đăng gì muốn nói gì cũng được. Người có trí tuệ ngược đăng những chuyện đơn giản vô thưởng vô phạt cũng được. Ai nghe thì nghe ai tin thì tin. Nhưng ban quản trị họ cũng rất giỏi khi có những tổng hợp hình ảnh ngày sinh hay bài viết cùng những lời chúc mừng từng thành viên. Còn trang ta thì giống như là "Siêu thị" cao cấp . Không thể nói không thể viết lung tung được vì có những cơ chế những nội quy chặt chẽ và nghiêm túc chính thống.

          Mặc dù cũng tham gia Facebook nhưng tôi vẫn luôn quý trọng trang nhà vẫn thường xuyên vào đọc hoặc có viết bài mặc dù Phần 6 đang còn dang dở. Còn nhiều việc phải làm. Rất quý trọng các thành viên cùng ban quản trị diễn đàn. Luôn cầu chúc cho trang nhà ngày càng phát triển cùng sự tỏa sáng hơn nữa.
Logged
tranphu341
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2373


« Trả lời #46 vào lúc: 12 Tháng Mười Hai, 2017, 10:45:46 am »

Chào các bạn! Chào các bạn!

Tháng trước tôi cùng đoàn CCB Sư đoàn 341 Thái Bình vào Thanh Hóa dự lễ kỷ niệm 45 năm ngày thành lập Sư đoàn. Rất vui và vô cùng sôi động khi được gặp các CCB của Sư đoàn trên toàn Quốc về dự. Giao lưu liên hoan vui vẻ. Những ký ức, những hào khí oai hùng xưa ập về. Những người CCB về dự hầu như là những lớp người đầu tiên và tiếp nối khi Sư đoàn thành lập. Họ đã có rất nhiều công lao trong cuộc chiến tranh giải phóng Dân Tộc thống nhất Đất Nước và cuộc chiến tranh vệ quốc tại biên giới Tây Nam. Làm nhiệm vụ Quốc Tế trên Đất Chùa Tháp. Cứu giúp Dân tộc Khơme và Đất Nước Căm Pu Chia thoát khỏi họa diệt chủng hồi sinh.

 Rất nhiều đồng chí còn được tăng cường ra chiến đấu tại biên giới phía Bắc. Công lao của họ đã làm lên thành tích được Quốc hội, được Nhà Nước hai lần phong tặng danh hiệu cao quý nhất là Sư đoàn Anh hùng. Góp phần xây dựng Sư đoàn phát triển trưởng thành tỏa sáng như ngày hôm nay. Đã có nhiều đồng đội mang quân hàm Tướng lĩnh giữ những chức vụ quan trọng của Đảng của Nhà nước. Có nhiều đồng đội là doanh nhân hay làm đủ các ngành nghề trong xã hội sau khi dã từ súng đạn. Ở lĩnh vực nào những người CCB Sư đoàn cũng phát huy truyền thống Sư đoàn trong cuộc sống ngày càng thành đạt.

Tôi gặp lại người đồng đội Nguyễn Mạnh Tùng. Anh kể cho tôi câu chuyện về tình yêu của một người chiến sỹ y tá mà có liên quan đến anh. Khi biết tôi thường hay viết những chuyện về đồng đội, anh có ý nhờ tôi viết lại câu chuyện này.  

Nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập quân đội. Tôi xin được kể câu chuyện tình yêu của người chiến sỹ giải phóng với người con gái Sài Gòn qua lời kể của đồng đội Tùng.

Chuyện như sau:

Chuyện tình của người yêu người tôi yêu!
Hay tình yêu của người chiến sỹ Quân y.


( Số 1)

Thưa các bạn!

Tôi xin mượn câu thơ:" Cho tôi gửi tới anh, người yêu của người yêu tôi mà tôi chưa hề biết mặt." của Nhà thơ Trần Việt Phương. Câu thơ này trong tập thơ "Cửa Mở" đã làm rung chuyển thơ đàn Việt khoảng thập niên 1960 - 1970. Để kể về tình yêu của người chiến sỹ, đúng ra là của người y tá một đơn vị quân giải phóng, sau ngày 30 Tháng 4 Năm 1975.

Đúng! Tôi chưa hề gặp mặt người chiến sỹ ấy. Giờ đây sau mấy chục năm người lính ấy đã là một bác sỹ giỏi chuyên khoa tim mạch tại một bệnh viện lớn của Quân đội với quân hàm cấp cao. Ông đã nghỉ hưu, ông đã là người" Có tuổi ". Nhưng chuyện tình yêu thì đâu có tuổi tác? Vâng! Thưa các bạn, tôi chưa gặp ông, nhưng qua người yêu tôi và qua bức thư điện tử ông gửi cho tôi mà tôi biết được câu chuyện dài này. Đúng ra là dài về thời gian. Một chuyện tình thật đẹp. Đẹp như đũa ngà, đẹp như tay tiên trong câu chuyện thần thoại cổ xưa. Đẹp như những chuyện tình trong tiểu thuyết mà chúng ta đã từng đọc, từng nghe, nhưng đây là người thật, chuyện thật. Chuyện là như thế này:

Ngày 30 Tháng 4 Năm 1975 ngày chiến thắng, ngày giải phóng, ngày thống nhất Đất Nước. Sài Gòn cũng như các tỉnh, đâu đâu cũng cờ hoa lộng lẫy và hào khí hực hực thật vui thật vui. Sài gòn có lẽ vẫn là nơi thể hiện cái khí thế náo nhiệt sôi động mạnh mẽ nhất bởi dân cư đông, lại là nơi tập trung đầy đủ nhất các khuôn mặt xã hội, các tầng lớp chính trị. Nên việc thể hiện vui mừng chiến thắng cũng náo nhiệt và rầm rộ hơn các nơi khác. Phố phường lúc nào cũng rầm rập người và xe cộ cùng cờ hoa đủ mọi sắc mầu. Nay lại được thêm vào màu xanh cùng những súng đạn đầy mình của các chú bộ đội giải phóng. Trông ai cũng trẻ thơ hiền lành, có lúc ngơ ngác trên đường phố, dưới con mắt của dân Sài gòn thì họ thật lạ lẫm. Họ đang là nhụy của hoa chiến thắng, đang là tâm điểm của mọi người. Tất cả các đường phố cờ hoa rực rỡ còn thường trực những đoàn người đoàn xe đi cổ động. Cùng những bài hát âm điệu và lời ca mới, thật mới đầy hào khí vang vang lần đầu như: Nối vòng tay lớn - Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi! Hay: Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng. Cô gái Sài Gòn đi tải đạn, Bài ca người nữ tự vệ Sài Gòn vv…

Mọi người nói: Năm nay mùa mưa đến sớm. Những cơn mưa rào thật to nước ngập đường phố, cũng không ngăn được, không làm giảm đi nhuệ khí của niềm vui lớn. Nhất là đối với các em nhỏ, các nữ xinh áo dài trắng của các trường tay cầm tay dầm mình thích thú trong mưa. Họ vẫn vừa đi vừa hát, vừa lội nước vừa hát. Nước mưa làm lớp vải áo dài mỏng nữ sinh dính đét vào người khoe hết những đường cong tuyệt mỹ thần tiên, cùng da thịt thiếu nữ trần tục, thật hấp dẫn thật gợi dục. Các chú bộ đội và mọi người được say sưa nhìn ngắm cái thiên tạo đó cùng những khát khao thầm kín không dễ nói thành lời. Chính quyền cùng đoàn thể các cấp nhanh chóng thành lập. Các tổ đội đoàn kết, tổ hợp kinh doanh cũng được hình thành theo sự hướng dẫn của các đơn vị Quân quản. Rồi các đội dân phòng, các đội văn nghệ văn công, các đội múa kỳ lân, võ thuật vv.. cũng được nhóm dựng góp thêm niềm vui, thêm hào khí của những ngày đầu tiên này.

Trong những ngày đó, đội văn nghệ thanh thiếu niên của Quận 11 cũng được thành lập. Ngoài những buổi tập và biểu diễn tại các phường trong quận còn có chương trình đi xa, xuống tận vùng Củ Chi biểu diễn phục vụ bà con đất thép Anh Hùng.

( Còn nữa)

« Sửa lần cuối: 14 Tháng Mười Hai, 2017, 08:25:31 am gửi bởi tranphu341 » Logged
tranphu341
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2373


« Trả lời #47 vào lúc: 15 Tháng Mười Hai, 2017, 08:25:04 am »


Chuyện tình của người yêu người tôi yêu!
Hay tình yêu của người chiến sỹ Quân y.

" Tiếp theo số 2''

           Tôi nhận được bức thư từ một người không quen biết trong hộp thư điện tử. Nội dung thư như sau:

           Chào ông! Chào đồng đội! Tôi xin lỗi vì đã đường đột gửi bức thư này cho ông. Hiện tại tôi ở rất xa ông, xa tới cả nửa vòng trái đất. Vâng! Tôi không thể không viết cho ông dù biết rằng rất đường đột mà có khi ông lại nghĩ tôi thật vô lý, thật vô duyên. Nhưng trước khi đọc thư này tôi xin ông một điều kiện. Đấy là điều kiện: Ông chỉ đọc thư và đừng bao giờ hồi âm cho tôi.
Ông Tùng! Tôi thật ghen với ông, mặc dù tôi không thể có cái quyền đó. Với tôi giờ đây mọi việc gần như đã được giải tỏa. Tôi đã biết ông, biết ông để giải tỏa sự tò mò ích kỷ, đúng ra là được nhìn ông cùng người mà tôi đi tìm suốt mấy chục năm. Qua người ấy cũng có thể ông đã biết chuyện này. Từ xa tôi lặng lẽ ngắm nhìn và quan sát ông cùng người đó chuyện trò tôi thật thèm, thật thèm có lúc tôi ước rằng người ngồi đó không phải là ông mà là tôi mới đúng. Được thay vị trí của ông với tôi nó là ước mơ, là hạnh phúc của cả cuộc đời. Vì ông biết không suốt mấy chục năm qua, tôi ước ao tôi đau khổ tôi muốn lục tung, bới tung cái thành phố Sài Gòn mấy triệu dân này để tìm đôi mắt đó, tìm người đó với câu nói thơ ngây trong trẻo dành cho tôi, động viên tôi. Người đó, đôi mắt to đen láy đó và câu nói đó đã như nhát dao sắc khắc vào hồn tôi, khắc vào cuộc đời tôi người trai Hà thành đang còn trinh trắng tại cái thôn đất thép Củ Chi chiều đó.

           Sau ngay ngày ấy, tôi được cử ra Bắc học tại trường y. Sau 5 năm học tôi lại được trở vào công tác tại một bệnh viện lớn của quân đội. Tôi rất vui vì nghĩ rằng có cơ hội để tìm gặp lại người con gái đấy đúng ra là tìm lại cô bé đấy. Sau một hai ngày nhận công tác. Tôi mượn xe và đến ngay phòng văn hóa Quận 10 để hỏi về em. Hỏi về đoàn văn nghệ thanh thiếu niên xuống biểu diễn cho bà con Củ Chi đất thép thời đó. Họ trả lời là họ không thể biết được vì cũng đã 5 năm rồi mà 5 năm qua thành phố có biết bao biến đổi. Những đoàn văn công văn nghệ đó là những tổ chức tự nguyện. Không thể có tên tuổi hay danh sách của họ. Thành phố và Đất Nước lại đang có chiến tranh ở hai đầu biên giới. Vì nhiều lý do, dân thành phố đang vượt biên, đang di tản nhiều. Chính quyền đang phải bận rộn biết bao nhiêu việc nhất là việc ổn định đời sống và động viên thanh niên đi thanh niên xung phong, đi bộ đội để bảo vệ biên giới, đâu có ai để ý và giúp được tôi việc đó
.
        Thế rồi suốt cả thời trai trẻ của tôi, với cương vị một bác sỹ, tôi vừa làm việc vừa tìm kiếm tìm mãi mà không gặp. Có lúc tôi đã nghĩ người con gái đó đã di cư sang nước ngoài cùng gia đình. Hay sóng gió cuộc đời… đưa em về đâu? Hay em không còn nữa???

( Còn nữa)

Múa - Mừng ngày kỷ niệm thành lập Sư đoàn 341 lần thứ 45.
Logged
tranphu341
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2373


« Trả lời #48 vào lúc: 16 Tháng Mười Hai, 2017, 09:30:50 am »


Chuyện tình của người yêu người tôi yêu!
Hay tình yêu của người chiến sỹ Quân y.

( Tiếp theo số 3)

        Tôi đã nghỉ hưu theo tuổi tác sau bao năm cống hiến tức là tuổi tôi đã cao. Sài gòn sau 30 năm giải phóng ngày càng phát triển, ngày càng đông dân số. Tôi vẫn đi tìm em. Nhiều, rất nhiều lần có lẽ cả trăm lần tôi đạp xe hoặc đi bộ lang thang các đường phố cả trong các con hẻm quận 10 và những phường chung quanh với hy vọng gặp được em. Tìm em, tìm mãi có nhiều khi đã có suy nghĩ nản lòng. Đã định thôi không tìm em nữa. Tôi chỉ đợi một sự ngẫu nhiên hay tất nhiên, hay một phép màu nào đó được thấy em. Và rồi đúng như vậy phép màu đã đến, tôi đã gặp được em đúng ra là gặp lại em sau những ngày Sài Gòn kỷ niệm 30 năm giải phóng.

           Trong những ngày này, Sài gòn lại sôi động với những hào khí xưa. Kể cả lớp người mới được sinh ra lớn lên và trưởng thành. Những lớp người đã từng được chứng kiến hào khí oai hùng của ngày chiến thắng, ngày thống nhất đất nước 30 tháng 4 xưa thì ai cũng chộn rộn nhớ lại một quá khứ hào hùng sôi động cùng tuổi trẻ của mình. Tôi cũng là một trong những người đó. Ngoài niềm vui to lớn, trong tôi vẫn còn nỗi khát khao cháy bỏng được gặp em người thiếu nữ xưa mà bây giờ sau 30 năm thì cũng đã khoảng 45 - 47 tuổi rồi. Chắc chắn là em đã có có gia đình, có cuộc sống riêng và những đứa con. Có thể có những đứa trẻ gọi em là bà. Cuộc sống em đã yên vị đã an bài nhưng sao tôi cứ muốn gặp muốn gặp.

           Vâng! Tôi đã gặp lại em vào đúng lúc tôi không có hy vọng nhất! Sáng hôm đó tại phòng khám của một bệnh viện tư nơi tôi nghỉ hưu và cộng tác làm việc tại đây đã được ít ngày. Chiếc Taxi mầu xanh dừng lại trước cửa phòng khám. Một người phụ nữa bước xuống xe rồi đón một người từ trong xe ra. Đóng cửa xe nói gì với người thanh niên tài xế rồi dẫn người mẹ vào( Tôi đoán là mẹ). Hai người phụ nữ chênh tuổi nhau nhưng lại có hai dáng giống nhau, người thấp, da trắng và dáng điệu rất thư thái không có gì là vội vã. Từ ngoài cửa vào người phụ nữ trẻ thỉnh thoảng nhỏ nhẹ nói với người cao tuổi một vài lời, hai người vào phòng đợi. Sáng nay phòng mạch không đông lắm. Tôi hay có thói quen trước khi chính thức thăm khám bệnh, tôi thường vòng ra ngoài sảnh đợi, nhìn lướt cả phòng những bệnh nhân và người nhà bệnh nhân.

           Vừa bước ra khỏi phòng không hiểu sao tôi lại cứ tập trung vào hai mẹ con người phụ nữa mới đến. Thấy tôi ra mọi người  hướng về tôi cùng những câu chào. Tôi như có dòng điện chạy khắp người khi người phụ nữ trẻ cũng hướng cặp mắt về tôi. Tim tôi đập mạnh và thấy ngay đôi mắt của cô bé ngày xưa hiện về. Tôi lắp bắp chào mọi người, giọng có vẻ không mạch lạc như trước.

           Tôi nhanh chóng trấn tĩnh lại rồi quay trở vào phòng. Ngồi vào ghế, cái ghế dành cho tôi cho người thầy thuốc già có uy tín mới từ một bệnh viện lớn của Quân đội về cộng tác. Đó là lời quảng cáo của bệnh viện với mọi người. Và hình như từ ngày tôi về đây thì số lượng người đến thăm khám đông hơn, theo như lời các các cháu cùng e kíp nói…

( Còn nữa)

Phu TranPhu cùng anh Mạc Quang và các CCB Tại trại của Trung đoàn 273 ngày kỷ niệm 45 năm thành lập Sư đoàn 341.
Logged
Phó cối
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 717


« Trả lời #49 vào lúc: 16 Tháng Mười Hai, 2017, 09:31:41 pm »


                           Em chào bác chủ nhà

 Câu chuyện của bác rất hay . nếu chuyện này viết vào thời kỳ phần 25 của trang hà giang thì thật quá tuyệt
 vì thời điểm đó tự nhiên mọi người lại viết những câu chuyện tình của người lính . Bác viết tiếp đi em lại đang
 đồ hộp theo dõi
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM