Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 21 Tháng Tám, 2019, 09:36:05 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Cuộc chiến tranh Đông Dương  (Đọc 38196 lần)
0 Thành viên và 2 Khách đang xem chủ đề.
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11279



« Trả lời #360 vào lúc: 10 Tháng Tám, 2019, 08:31:57 PM »


Alessandri khốn khổ! Ông bị chẹt giữa kỷ luật quân sự và điều ông nghĩ là nhiệm vụ cấp trên. Vì sao Charton thu xếp được trong một thời hạn ngắn như thế? Alessandri bèn không tuân theo lệnh tổng chỉ huy và thông báo với Charton những gì sẽ xảy đến. Cuộc nói chuyện thật xúc động, cũng thật thân mật vì hai người là bạn thân, ngưỡng mộ nhau từ lâu. Alessandri không nén được, khóc trong phòng Charton vừa nói:

- Người ta chuẩn bị cho anh một cú bất ngờ. Sẽ rút quân khỏi Cao Bằng qua đường số 4. Anh nghĩ thế nào? Tôi cho rằng không bao giờ anh thành công được.

- Thật điên rồ, Charton trả lời. Ở đây tôi còn chống giữ được. Nhưng nếu phải rút quân thì rất khó khăn, nguy hiểm. Đưa một đoàn quân đi trên đường số 4 trong những điều kiện như thế, trong lúc từ đây đến Thất Khê không còn một đồn bốt và quân Việt ở khắp nơi là có nguy cơ bị tiêu diệt hết.

- Hãy đi thật nhanh. Luồn giữa chân quân Việt.

- Nói thì dễ. Với những con người ấy chơi thế không được. Tốt hơn là làm việc cẩn thận, vững chắc, với mọi phương tiện.

- Chỉ còn rất ít hy vọng. Carpentier khi đi Paris, đã báo trước với Bidault, thủ tướng, rằng ông dự tính bỏ Cao Bằng. Bidault trả lời: "Tôi là giáo sư sử học. Những gì người Pháp học qua sách vở về Đông Dương là Hà Nội, Lạng Sơn, Cao Bằng. Nếu tôi để rút quân khỏi Cao Bằng như thế, Chính phủ của tôi sẽ đổ. Vậy đồng thời phải có cho tôi một chiến thắng gây ấn tượng mạnh." Lúc ấy người ta nghĩ đến Thái Nguyên, dễ mô tả là thủ đô của Hồ Chí Minh. Bộ phận lớn các đội quân Bắc Kỳ tập trung ở đấy. Dù sao sẽ có một đoàn quân đến với anh trên đường số 4, càng xa càng tốt.

- Đất này tôi biết rõ. Chỉ với quân số của mình tôi không thể phiêu lưu. Tôi đề nghị đoàn quân cứu viện đến chờ tôi ở km 28, tốt hơn nữa là km 22. Trong khoảng cách ấy tôi cố mở đường, đưa người và khí cụ tới; nhưng không quá chỗ ấy.

- Tôi hứa đoàn quân sẽ đợi anh ở km 28.

Về nguyên tắc mọi việc đã rõ. Công việc của Charton là đến cây số 28. Tai họa chính ông sợ là người ta "đặt cho ông một con thỏ" ở đó. Ông không tin cả Lepage và các đội quân của ông này. Trong nhiều ngày ông liên tiếp điện cho Trung tâm Lạng Sơn đề nghị tăng cường cho đoàn quân Lepage, sửa chữa đường giữa Na Sầm và Thất Khê, đưa ca-nông, tiếp tế, người, tất cả những gì cần có cho ông. Có thể lùi " Thérèse" lại mấy ngày, đủ thời gian hội tụ những điều kiện tốt nhất. Vả lại ông, Charton, còn một số công việc phải làm ở Cao Bằng - ví dụ di tản bằng cầu hàng không 180 lính không đi bộ được và 40 người đàn bà, phần lớn mang thai chưa chuyển được. Một cơn bão, làm một, hai ngày không có Junker. Thật sự chẳng có gì thúc bách. Phải chuẩn bị kỹ, tổ chức tốt đảm bảo hơn nhiều.

Nhưng ở Lạng Sơn, đại tá Constans không đồng ý. Carpentier ngại Alessandri phản bội ông nên ngày càng gạt ông ra ngoài. Constans như một máy tự động nhắc lại mãi những chỉ thị của tổng chỉ huy đã trở lại Sài Gòn. Theo ông, thành công của "Thérèse" dựa vào bí mật và nhanh chóng. Về bí mật không nên có sự chuẩn bị gì lộ liễu, không nên phá huỷ một khí cụ nào dù sau đó quân địch có thể sử dụng. Về sự nhanh chóng, trước hết phải ra đi, hành quân thật cấp tốc để quân địch bất ngờ, không tổ chức chiến đấu được. Vậy là không cần mang theo quá nhiều vũ khí đạn dược, vật dụng vì mục đích không phải để đánh nhau mà "chuồn". Dù thế nào xung quanh có quân Việt hay không, thời tiết tốt hay xấu, Thérèse phải bắt đầu chậm nhất vào mồng 3 tháng mười.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11279



« Trả lời #361 vào lúc: 10 Tháng Tám, 2019, 08:32:37 PM »


Ngày J. vẫn là mồng 3 tháng mười. Sau bao lần cố mánh khóe, mưu mẹo, Charton trở lại là người lính lê dương táo tợn. Thị xã Cao Bằng của ông không để lại như vậy, không suy suyển với vẻ đẹp, của cải của nó cho người Việt. Một sự tàn phá, ít nhất phần lớn thành phố. Charton ở đấy trong xe jeep của mình, ra lệnh: "Phá nát cái này. Đập tan cái kia". Tất cả bùng cháy - xưởng điện chỉ còn là cái vỏ; người ta phá huỷ mọi vật dụng, kho tàng - không tưởng tượng một khu đồn trú có thể tích luỹ một "mớ hàng hóa" như vậy qua nhiều năm! Phải làm cho quân Việt chẳng còn gì: người ta giết cả ba trăm con trâu, nguồn dự trữ thịt sống - những con vật rống lên. Những vụ nổ ghê gớm nhất - vừa như giông tố, động đất, cháy lớn - là một trăm năm mươi tấn đạn dược của thành trì.

Những tàn phá ấy đã "loan báo" cho người Việt biết việc rút quân quá rõ ràng! Không ai nghĩ về mặt này vì thực ra Cao Bằng đã biết từ nhiều ngày nay, Đội viễn chinh lâu nay vốn thiếu kín đáo. "Tin tức" được mang tới Cao Bằng rất sớm do các Junker cầu hàng không, các Junker tiếp vận. Lính lê dương biết, dân chúng được báo tin - quân Việt cũng thế. Đối với họ việc nhận định và báo cáo trinh sát đối chiếu với nhau. Hình như trước hôm rút quân loa phóng thanh của họ chúc quân đồn trú "lên đường mạnh khỏe". Còn đội quân lê dương, họ không hề giấu phải ra đi. Charton lợi dụng sự lộn xộn lúc ra đi để đưa ra một mưu mẹo chiến tranh, ông cố loan tin ngầm đoàn quân sẽ đi qua con đường số 3 và Bắc Cạn.

Charton cũng rất đẹp với dân chúng. Tất cả những người Việt Nam, Trung Hoa ở Cao Bằng, tận tụy và trung thành với quân lê dương - dù chỉ vì nguồn lợi, vì đồng bạc - ông tự mình đặt họ, theo ý nghĩa này hoặc ý nghĩa khác, dưới sự bảo hộ của nước Pháp. Ông tập hợp họ lại, chính thức thông báo việc di tản, nói với họ: "những ai muốn đi theo, chúng tôi đưa họ cùng đi nhưng phải có khả năng đi bộ." Khoảng năm trăm người, hầu hết đàn ông xin đi theo cùng đoàn quân.

Ngày hôm sau, mồng 3 tháng mười là ngày rút quân, cuộc hành quân lớn theo ý nghĩ của chính quân lê dương, chậm chạp, nặng nề, vững chắc, có hệ thống. Đây là công việc tổ chức tốt, dự kiến tất cả để dũng cảm đối đầu, không phải để mau chóng tẩu thoát, vả lại đoàn quân Lepage ra đi với dấu hiệu sợ hãi bao nhiêu thì đoàn Charton càng tin tưởng bấy nhiêu, quá tin tưởng. Lính lê dương tinh thần tốt, vui vẻ. Trong lòng, trên nét mặt thể hiện cảm nghĩ: làm sao những người như họ bị quân Việt đánh bại được, những người từ hơn một năm nay không dám tấn công Cao Bằng đơn độc của họ? Riêng Charton có lo ngại nhưng tỏ ra vững vàng như mọi người và ông cũng không thực sự tin vào thảm họa lớn.

Giờ J vào nửa đêm nhưng đến trưa ngày 3 tháng mười người ta mới chuyển động, cả đêm tiếp tục tàn phá càn quét. Những gì về người và của mang theo được Charton đều làm. Cả buổi sáng để sắp xếp đống người và vật dụng ấy. Phải rút mười lăm bốt ở vành đai Cao Bằng và nhất là tổ chức đoàn quân dài nhiều cây số! Đây là tập hợp người hỗn tạp nhất: lính ta-bo phong thái tự hào, lê dương mặt như đá, ngụy binh - phần lớn nhăn nheo, đã già, rất trung thành nhưng làm bếp nhiều hơn đánh nhau - đoạn đuôi là đám đông dân thường, hầu hết là những "tư sản" da vàng, chủ quán, thương nhân, một số phụ nữ, gái điếm. Và tất cả những người ấy, quân phục hoặc không quân phục đều ngổn ngang, những gì quý nhất: tài sản riêng hoặc lấy được trong thành phố bị bỏ lại. Giữa đoàn người có hai khẩu ca-nông 37 và 105 ly và một dãy xe chất đầy thực phẩm, đạn dược và vật dụng mang theo được.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11279



« Trả lời #362 vào lúc: 10 Tháng Tám, 2019, 08:33:01 PM »


Trách cứ gì được Charton về trọng pháo và ca-nông ấy! Đúng, ông không tuân theo lệnh. Mệnh lệnh là đi bộ, mang theo tối thiểu để "đi nhanh hơn". Nhưng ông già dặn, người cũ của đường số 4 biết rõ con đường chết chóc, đầy mai phục, cạm bẫy. Qua từng cây số, ở những nơi có một ngọn núi, một mô đất, một ngách rừng ông có thể nói: "chỗ này bị chết bao nhiêu người; chỗ kia là cả một vụ tàn sát; nơi ấy mình đã mất người bạn tốt nhất". Thế là ông làm như trước đây, thực hiện việc "mở đường" - cử người lên chiếm mọi góc đáng ngờ xung quanh. Lần này ông càng thận trọng vì đấy không phải chỉ là một đoàn xe quân sự mà đoàn người di tản, dễ làm mồi với đám dân chúng lề mề phía sau. Đây là một con sâu khổng lồ trên đường, rất cồng kềnh, ít những người lính thực sự.

Tất cả những cái đó đi trên đường số 4, dĩ nhiên không tiến nhanh được. Tuy vậy người Việt không phá hoại mặt đường gần Cao Bằng. Không có gì thực sự va chạm, chỉ vài loạt đạn xung quanh cây số 10. Quân Việt đang rình mò nhưng không làm gì được. Đám đông đi vững tin, hài lòng. Có đầy đủ những gì để ăn, uống.

Đoàn người vượt qua một ngọn đèo cũ, không khó khăn gì. Về đêm dừng lại; Charton bố trí chỉ huy sở ở cây số 16. Xung quanh quân lính canh gác tỉnh táo nhưng trên mặt đường suốt nhiều cây số, người dồn đống với nhau nằm ngủ. Giấc ngủ bình yên - vẫn không có gì, không bị tấn công. Khi mặt trời lên, người ta tiếp tục đi nhưng không vội vã. Nhanh làm gì vì Charton biết đoàn quân cứu viện còn xa chỗ hẹn? Mọi việc tốt đẹp cho đến trưa, họ đến km 28, nơi hẹn gặp; Không có người nào. Nhưng điều tệ hại, "khó khăn" ghê gớm là hai bức điện của Constans đến liên tiếp - hai tin điên rồ và thảm họa. Lepage không đi đường Đông Khê. Bị xô xát mạnh ở phía nam Đông Khê mấy cây số, ông ta đi theo đường Quang Liệt để cũng đến được điểm hẹn km 28. Thực tế ông ta bị bao vây, hoàn toàn bị dồn đến đường cùng, không di chuyển được, sắp bị tiêu diệt. Chính Charton lại phải theo đường Quang Liệt đến cứu Lapage. Muốn vậy ông phải bỏ tất cả, vứt đi mọi trọng lượng vô ích, đi suốt ngày đêm - phải đến đó trong hai mươi bốn tiếng đồng hồ.

Đây là lời kêu cứu. Những giờ sau đó là bối rối. Các sĩ quan, hạ sĩ quan hỏi từng người dân, từng ngụy binh: "Anh có biết đường Quang Liệt không?" Câu trả lời luôn là không. Dù sao cũng phải nhẹ gánh đi. Cả buổi chiều người ta phá huỷ, đốt hai chiếc cam-nhông đầy đồ đạc. Mỗi người rũ bỏ những đồ vật quý của mình, giấu tiền bạc vào túi trong, vào những chỗ kín đáo nhất. Con đường như một buổi chợ hàng hóa đủ loại không có người mua. Quân lính còn tươi tỉnh nhưng phía dân sự khổ sở, có những gương mặt bị tai nạn, họ biết từ đây có nhiều khả năng chết dọc đường.

Đoàn quân bao la tuy vậy vẫn còn tổ chức tốt. Vấn đề cuối cùng đặt ra là tìm con đường Quang Liệt. Sau nhiều lần mò mẫm người ta phát hiện được dấu vết có thể đây là một con đường. Cả đoàn quân đi vào đấy, những cây số người theo hàng một, càng kéo dài thành nhiều cây số người. Nhưng vẫn có trật tự tương đối: ngụy binh đi đầu làm một "vỏ bọc nhẹ", nghĩ rằng biết đường hơn và dễ phát hiện quân địch; tiếp đó là quân lê dương, theo sau là Charton, và dân chúng "của họ"; cuối cùng đội ta-bo chặn hậu. Trong lúc quân bảo vệ phía sau cũng đã chui vào rừng, Việt Minh trên đường số 4 bắn tới tấp. Nhưng không là gì; điều đáng sợ là hàng chục nghìn Việt Minh trong núi rừng. Trời sắp tối lúc đoàn quân Charton vào hết trong rừng, bóng tối chẳng trông thấy gì, không thấy quân Việt, những người trong hàng nối đuôi nhau cách hai mét khó nhìn thấy nhau.
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM