Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 27 Tháng Mười, 2021, 03:40:45 am


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Câu chuyện về một nền hòa bình bị bỏ lỡ  (Đọc 709 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
nhinrathegioi
Thành viên
*
Bài viết: 508



« Trả lời #40 vào lúc: 24 Tháng Mười, 2021, 05:09:15 pm »

Sĩ quan Trung Quốc ở tất cả mọi cấp đều là các "nhà buôn" đúng nghĩa và công khai. Đó là điều quan tâm chủ yếu của họ. Nhiều người trong bọn họ chỉ khoác bộ quân phục để đi buôn.

Cần nhấn mạnh thêm, những chuyện buôn bán này vẫn được họ coi là hoàn toàn bình thường. Một sĩ quan Trung Quốc, được hỏi về số tiền lương của mình, đã trả lời: "Tuỳ theo từng tháng, bởi vì chúng tôi còn có một khoản phụ thu, một tỷ lệ hoa hồng phần trăm trên các phi vụ buôn bán của ban tham mưu".


Trong vòng vài tháng, các quân nhân Trung Quốc đã dính líu đến nhiều vụ áp - phe đủ loại. Nếu các sĩ quan hải quân "tịch thu" động cơ các tàu hoa tiêu bến cảng Hải Phòng, đưa về Trung Quốc ba chiếc tàu nạo vét của sở Công chính và các sà-lúp rồi bán lại cho các nhà buôn, thì các tướng lục quân lại thích săn lùng ô tô, các cấp úy lại chộp lấy những con ngựa đua, còn lính thường thì đem bán đồ đạc, khung cửa, ống nước, gạch ngói nơi đóng quân.


Việc vận chuyển về Trung Quốc tất cả các chiến lợi phẩm tạp nham này thật không thể nào định giá được, nhưng sơ bộ cũng ước lượng lên tới 250 triệu đồng Đông Dương, tiến hành bằng các đường thuỷ, đường bộ và cả đường hàng không. Không hiếm thấy tại Gia Lâm một vị tướng Trung Quốc khi lên máy bay trở về Côn Minh đã mang theo thảm len, tác phẩm nghệ thuật,... chưa tính đến các ngoại tệ và kim loại quý cất trong hành lý của mọi quân nhân khi quay về nước. Cả một chiếc đàn dương cầm cũng được nhìn thấy đưa lên khoang máy bay của công ty hàng không Trung Quốc.


Rất dễ hiểu, nếu các sĩ quan hoặc viên chức cai trị người Pháp cố gắng lập lại đôi chút trật tự trong các vụ lộn xộn hái ra tiền này thì họ sẽ bị coi như những kẻ quấy rầy. Người Trung Quốc buộc phải chấp nhận sự có mặt của các nhà chức trách người Pháp này, nhưng không có gì ngăn cản được họ làm thất bại nhiệm vụ của người Pháp.


Những câu trả lời dây dưa hoặc thủ đoạn không tiếp nhận là sự chờ đón không thay đổi trước những phản kháng chính đáng nhất của chúng tôi. Ngày 10 tháng 10 rồi tiếp đó là ngày 29 tháng 1 năm 1946 tôi đòi phía Trung Quốc trao trả lại những máy ảnh và máy thu thanh bị Nhật Bản tịch thu không có biên lai chứng nhận. Nhà đương cục Trung Quốc trả lời: "Các máy thu thanh và chụp hình đã được quân đội Nhật Bản giao nộp cho Trung Quốc, không phải là những thứ có thể trả lại cho Pháp". Đúng là Bộ tư lệnh Trung Quốc khó mà trả lại được những vật dụng này vì nó đã được đem bán hết rồi.


Các kho tàng chứa đựng tất cả vật liệu của tư nhân hoặc các công ty kinh doanh trước kia bị Nhật Bản tịch thu cũng chịu chung số phận. Các vật liệu đường sắt, dù nằm trong khu vực công hay tư (như các vật liệu của công ty mỏ Decauville và các công ty nạo vét v.v...) đều bị tháo gỡ, đưa về Trung Quốc.


Các nhà đương cục Trung Quốc giải thích quan điểm của họ như sau: "Quân đội Trung Quốc được lệnh vào Đông Dương tiếp nhận sự đầu hàng của Nhật Bản, có quyền sở hữu tất cả các tài sản Nhật Bản, Chính phủ Trung Quốc tuyệt đối có quyền phân phối các tài sản đó".


Chính phủ Trung Quốc gánh chịu tất cả! Vậy mà họ đã hoàn toàn xa lạ trước việc buôn bán đang trở thành đặc quyền của các nhà chức trách quân sự địa phương.

Vì vậy, tất cả những thứ gì mà Nhật Ban đã "mó tay" đều là chiến lợi phẩm của Trung Quốc, và tất cả mọi kẻ chiếm được, từ binh nhì đến tổng tư lệnh đều thu gom chiến lợi phẩm này để rồi lại tuồn ra thị trường tại chỗ, hoặc đưa về Trung Quốc.


Các hiệp định ký kết tại Trùng Khánh về việc quân đội Pháp thay thế quân đội Trung Quốc chỉ càng làm tăng thêm nhịp độ những "vật phẩm" thu gom này và tất cả mọi lý do đều được tận dụng để làm chậm việc hồi hương của quân chiếm đóng.


Việc thay quân vẫn được tiến hành, nhưng rất chậm, do những tiếc nuối của các vị tướng Tàu trước sự kết thúc một quá trình chiếm đóng nhiều bổng lộc.

Ở Hà Nội 15 nghìn quân vẫn cố bám giữ dưới nhiều lý do luôn luôn mới mẻ. Ở Hải Phòng: 14.000. Ở Lào, tướng Lữ chỉ huy sư đoàn 93 Độc lập vẫn ở lại mãi đến tháng 6 năm 1946 với lý do đây là sư đoàn độc lập, không phải tuân theo mệnh lệnh của Lư Hán và ông ta tự mình đặt ra thời gian biểu cho việc rút quân.


Trên thực tế, viên tướng này đã chờ vụ thu hoạch thuốc phiện, và chỉ rời khời Lào sau khi đã tịch thu lúa gạo, trâu bò, cướp bóc dân chúng, chiếm đoạt vụ thu hoạch quý báu.

Trong khi chờ ngày lui quân, quân lính của ông ta đã thường xuyên tiến công làm thiệt hại nặng các đơn vị quân Pháp ở Lào.

Trong vùng đồng bằng Bắc Kỳ, lính Trung Quốc bực tức vì sắp phải ra đi, càng đẩy mạnh những việc gây rối. Đêm 14 rạng 15 tháng 5 năm 1946, một máy bay Pháp bị rơi cách Hà Nội vài kilômét. Lính Trung Quốc đóng tại Hà Đông đã ngăn đoàn xe cứu thương của Pháp được các nhà chức trách Pháp tại Hà Nội đưa tới chỗ máy bay gặp nạn. Những chiếc xe chữ thập đỏ này phải chờ suốt nửa ngày mới được đi tiếp sau khi đã nhiều lần khẩn cầu Bộ tư lệnh quân đội Trung Quốc can thiệp. Một phi công bị thương đã chết do cứu chậm quá.


Ngày 21 tháng 4, nhân dịp lễ Phục sinh, một vụ va chạm nhỏ đã xảy ra giữa một xe tải Pháp với một xe tải Trung Quốc ở ngã tư đường phố Hà Nội. Vụ va chạm bình thường này đã bùng nổ thành một sự cố cực kỳ nghiêm trọng. Trong khi các sĩ quan liên lạc đang có mặt tại chỗ để dàn xếp thì ba chiếc xe tải chở đầy lính Trung Quốc do một sĩ quan cấp cao chỉ huy chạy tới. Lính trên xe nhảy xuống đất, nổ súng vào những người đi dạo trong buổi đẹp trời của mùa xuân Bắc Kỳ. Nửa giờ sau, lính tuần tra của Pháp đi trên xe bọc thép mới tới. Lính Trung Quốc liền núp trong những căn hộ gần đó, từ trên mái nhà và sau khung cửa sổ tiếp tục bắn ra, trong khi binh lính Trung Quốc đóng trong thành Hà Nội cũng toả ra ngoài phố bắn loạn xạ không cần phân biệt vào những đội lính tuần tra, những quân nhân đi lẻ và cả dân thường người Pháp.
Logged
nhinrathegioi
Thành viên
*
Bài viết: 508



« Trả lời #41 vào lúc: 24 Tháng Mười, 2021, 05:09:53 pm »

Chỉ riêng một sự việc này cũng đủ nói nhiều về thái độ điên khùng của binh lính Trung Quốc. Đây là một bằng chứng trích trong báo cáo của một sĩ quan Pháp:

"Khoảng 16 giờ tôi rời khỏi nhà, đi xe tới địa điểm cấp trên triệu tập. Cách nhà 100 mét, tôi nhìn thấy khoảng 30 lính Trung Quốc đứng chắn đường. Tôi giơ tay phải lên cao rồi bất đầu hãm phanh, dừng xe cách chỗ họ đứng khoảng 10 mét. Chợt tôi vấp phải những làn đạn bắn đi từ ba khẩu tiểu liên Thompson. Tôi vội bỏ chiếc xe Jeep nhày ra ngoài, nằm úp bụng xuống đất, núp sau một gốc cây to. Súng tiểu liên vẫn tiếp tục bắn khoảng hai phút nữa rồi binh lính Trung Quốc xông đến chỗ tôi, lấy chân đá, lấy báng súng nện vào bụng, lẩy tay tát. Bọn họ có hai sĩ quan (một đại uý và một trung uý). Tôi bị lôi đi đứng sát vào tường, hai tay giơ cao, trong khi bốn tên lính Trung Quốc chĩa tiểu liên vào người. Do một phản xạ mà lúc đó chính tôi cũnq không rõ tại sao lại làm được như thế, tôi nằm lăn ra đất trong khi các làn đạn bay qua trên đầu. Tôi nhảy tiếp vào một hành lang cách đó khoảng một mét về phía tay phải. Tôi nhảy tiếp qua một bức tường thấp trong khi làn đạn thứ hai đuổi theo. Tôi lao vào một phố khác. Nhìn thấy một căn hộ cửa mở toang trước mặt, tôi liền chạy luôn vào đó. Tôi đã ở trong nhà của người Pháp, ở bên ngoài, tiếng súng vẫn nổ kéo dài suốt 5 giờ. Từ cửa sổ ngôi nhà tôi đang trú ẩn, tôi nhìn thấy một chiếc xe Jeep chạy qua đang bị lính Trung Quốc đứng sau gốc cây nhằm bắn như một mục tiêu di động. Người lái xe gục xuống trong khi tiếng còi điện trong xe vẫn kêu. Bất chấp đạn bắn, một số người Pháp trong nhà đã lao ra lôi người bị nạn vào cấp cứu.
Khoảng 17 giờ 30, một chiếc xe cứu thương đi tới. Tôi lợi dụng chiếc xe để thoát khỏi nơi trú ẩn.

Tôi xin thề đã kể lại đúng y nguyên sự việc quái gở đã xảy ra".

Trong cơn điên khùng tập thể, lính Trung Quốc còn bắn vào xe chở lãnh sự Anh và tiến công lãnh sự quán Mỹ mà chính quân Pháp đã tới giải vây.


Người ta có thể hình dung được những phản kháng của Pháp là rất mạnh mẽ. Mỹ và Anh cũng cùng phản kháng. Nhưng, mười hai người Pháp đã bị chết, ba mươi người Pháp nữa đang bị thương, bẩy người Việt bị chết, mười bốn người Việt khác bị thương, đó là tổn thất do cơn điên dại bột phát của Trung Quốc.


Những lệnh báo động liên tiếp được phát đi trong khoảng thời gian ấn định để đạo quân chiếm đóng của Trung Quốc tập trung, tập hợp, chuẩn bị lên đường về nước. Có một số đơn vị đã lên đường trở về, lại đột nhiên quay lại như tiếc rẻ, dự định chiếm lại những nơi đóng quân cũ. Một số đơn vị khác lại quyết định đi xuống Hải Phòng để về nước bằng tàu biển, trong khi lộ trình của họ phải dùng đường bộ.


Tóm lại, tất cả bọn họ đều tìm cách tranh thủ thời gian, tìm cách gây ra sự cố vì nghĩ rằng do những sự cố này sẽ được giữ lại trên lãnh thổ Bắc Kỳ. Cuối cùng, mãi tới ngày 18 tháng 9 năm 1946 trung đoàn cuối cùng của sư đoàn danh dự của Tưởng Giới Thạch mới rời Hải Phòng sau khi đã được dùng làm đơn vị bảo vệ cho việc xuống tàu rời khỏi thành phố chiến lợi phẩm này.


Cùng với sự ra đi của 3.200 lính thuộc đơn vị này, cũng chấm dứt sự chiếm đóng miền Bắc Đông Dương của các đội quân do Lư Hán chỉ huy. Nếu tôi đã nhấn mạnh đến thái độ của Trung Quốc trong thời gian này, nếu tôi đã nêu lên hết cả các chi tiết, thì đó không phải là tôi muốn soạn thảo một bản cáo trạng, mà chỉ muốn để mọi người biết rằng, nếu trên trái đất này có một khu vực thể hiện "luật pháp thuộc về kẻ mạnh nhất" thì đó là châu Á. Dựa vào sức mạnh của họ, những người Trung Hoa có trong tay luật pháp của họ. Các đội quân của Trung Quốc đều sống trên người dân, vì vậy không còn nghi ngờ gì nữa, dù là quân của Vân Nam hay quân của Chính phủ Trùng Khánh, những đơn vị này đều có thái độ xử sự như nhau.


Tôi nghĩ, việc tóm tắt tình hình đã xảy ra của các đội quân Tưởng Giới Thạch sẽ giúp bạn đọc hiểu rõ hơn những khó khăn mà chúng tôi phải vật lộn.

Nước Pháp, hỡi ôi, sẽ còn phải vượt qua rất nhiều trở ngại khác để lấy lại vị trí của mình.
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM