Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 25 Tháng Tám, 2019, 10:32:23 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Tây Nguyên dấu ấn một thời  (Đọc 20256 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11279



« Trả lời #80 vào lúc: 22 Tháng Tư, 2016, 11:10:56 PM »


*
* *

Ngày 9 tháng 4, chúng tôi mới gặp đại diện của Sư đoàn 968, bàn giao địa bàn xong, thì ngày 10 tháng 4 lại nhận điện số 41 của Đại tướng Văn Tiến Dũng. Nội dung như sau:

"Gửi anh Hoàng và Sư đoàn 10. Tôi nhắc lại không dùng Sư đoàn 10 đánh Phan Rang mà theo kế hoạch cơ động, phải hành quân đến Định Quán cách Bảo Lộc 50km, sau đó sẽ hành quân 3-4 ngày nữa, có hướng dẫn sau. Mỗi ngày phải báo cáo 3 lần trong hành quân.
TUẤN"

Tôi xem bản đồ, đoán biết sư đoàn sẽ được tham gia đánh vào Sài Gòn, chúng tôi liền bàn giao Trung đoàn 25 đang bám Phan Rang và rút bộ phận của sư đoàn đang nghiên cứu địch ở đó trở về ngay để hành quân.

Xe của Đoàn 559 đến. Cuộc hành quân của sư đoàn được hình thành 2 khối lớn, trong từng khối lại chia ra làm nhiều bộ phận hành quân cách xa nhau 1 - 2 giờ. Khối 1 có hai Trung đoàn 28, 24, Trung đoàn 7 công binh (thiếu), một tiểu đoàn pháo binh, một tiểu đoàn cao xạ 37 ly, còn lại là khối 2, mỗi khối sẽ cách nhau 2 ngày, dự kiến để khắc phục đường tránh ùn tắc.

Đúng theo lệnh trên, sư đoàn theo trục đường 450 vòng bên phải Phan Rang, qua cánh đồng, vượt nhánh sông Ba Ngòi. Đường 450 um tùm, cây cối đổ ngổn ngang, công binh phải dọn đường, phát cây rất vất vả và phải vá thêm chỗ sụt lở, xe mới đi được.

Trong ngày 10 và 13 tháng 4, địch phát hiện được đường hành quân của ta và cho máy bay ở sân bay Thành Sơn (Phan Rang) đến oanh tạc. Ngày 10 tháng 4 tiểu đoàn công binh chở cầu phà và trinh sát đi trước bị địch bắn cháy 6 xe chở phà, ngày 11 và 12 tháng 4, Trung đoàn 28 bị bắn cháy 5 xe, sư đoàn bộ và Trung đoàn 4 pháo binh sư đoàn bị cháy 7 xe; ngày 13 Trung đoàn 24 bị cháy 9 xe. Đường 450 trở thành "tọa độ lửa", 2 chiếc thuyền phao cũng bị hủy, một số anh em công binh và chiến sĩ bộ binh bị thương vong. Đến hết đêm 13 tháng 4, khối 1 mới thoát khỏi trục đường 450 vòng vèo, sau đó bám được đường 11 đi Đơn Dương. Tôi đành điện cho khối 2 còn ở Nha Trang - Cam Ranh xuất phát chậm lại.

Khi khối 1 đã qua được một số nhánh sông, do công binh thiết kế cầu phao, thì tôi nhận được lệnh chuyển hướng cho đơn vị trở lại Nha Trang để đi về hướng Buôn Ma Thuột vòng qua Phước Long - Lộc Ninh sẽ có trạm đón.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11279



« Trả lời #81 vào lúc: 22 Tháng Tư, 2016, 11:11:23 PM »


Lúc này Phan Rang chưa bị đánh. Tôi suy nghĩ nếu quay trở lại đường cũ thì không tránh khỏi bị oanh tạc như đã xảy ra, nên quyết định khối 1 tiếp tục hành quân, đến Di Linh sẽ rẽ sang Kiến Đức và điện cho khối 2 vòng lại Buôn Ma Thuột đi Kiến Đức, cùng hẹn nhau tới ngày 15 tháng 4 hoặc ngày 16 tháng 4 sẽ tập kết đủ hai khối tại Kiến Đức. Chúng tôi điện báo cáo lên cấp trên và được chấp thuận.

Thế là cuộc hành quân khối 1 rẽ từ Di Linh sang Kiến Đức trên chặng đường chẳng khác gì đường 450. Dọc đường nhiều xe ngổn ngang do bọn địch ở Buôn Ma Thuột bỏ chạy, tắc đường, vứt xe lại. Sư đoàn đành cho công binh húc gạt hết xuống vực để hành quân.

Đúng sáng ngày 16 tháng 4 toàn bộ lực lượng sư đoàn đã tập kết đầy đủ tại Kiến Đức. Cùng lúc nghe tin quân ta đã giải phóng được tỉnh Phan Rang (16 tháng 4 năm 1975) Quân đoàn 3 đã đổi sang hướng Tây Ninh.

Đến đây Bộ tư lệnh Sư đoàn cho điện báo cáo lên cấp trên, sau đó liền được lệnh trên yêu cầu tôi bàn giao đơn vị cho đồng chí Hồng Sơn và tôi về ngay quân đoàn để đảm nhiệm chức vụ Tham mưu trưởng Quân đoàn 3. Đồng chí Hồng Sơn trước kia đã là Sư đoàn phó Sư đoàn 320a, sau một thời gian về làm Tham mưu phó mặt trận Tây Nguyên, nay được cử giữ chức Sư đoàn trưởng Sư đoàn 10. Còn đồng chí Quốc Biên - Sư đoàn phó lại được lệnh trên trở lại làm Hiệu trưởng Trường Quân chính của Quân đoàn. Một lần nữa Sư đoàn 10 lại thiếu cấp sư đoàn phó.

Bàn giao xong công việc, tôi và đồng chí Hồng Sơn - Sư đoàn trưởng và đồng chí Lã Ngọc Châu - Chính ủy theo lệnh trên cùng về sở chỉ huy quân đoàn để nhận nhiệm vụ mới. Kết thúc một thời kỳ sôi động trong chiến dịch Tây Nguyên, làm Sư đoàn trưởng Sư đoàn 10, tôi có chút phân vân luyến tiếc vì không được ở lại Sư đoàn 10 để đánh những trận tiếp theo.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11279



« Trả lời #82 vào lúc: 23 Tháng Tư, 2016, 07:38:03 PM »


Chương bốn
TRONG CHIẾN DỊCH HỒ CHÍ MINH


Những ngày cuối tháng 3, đầu tháng 4 năm 1975 tình hình trên chiến trường miền Nam chuyển biến rất mau lẹ, cách mạng nước ta đang phát triển sôi nổi nhất với nhịp độ "một ngày bằng 20 năm".

Thắng lợi của chiến dịch Tây Nguyên, chiến dịch Trị - Thiên – Huế và chiến dịch Đà Nẵng đã đẩy quân địch vào tình thế khốn quẫn. Hai trong số bốn quân đoàn của địch bị xóa sổ, 12 tỉnh được giải phóng: Tiến công quân sự kết hợp nổi dậy của quần chúng, ta đã làm cho hai quân khu của địch tan rã, quyền chủ động chiến lược hoàn toàn nằm trong tay ta.

Ngày 31 tháng 3 năm 1975, Bộ Chính trị Trung ương Đảng đã kết luận: Cuộc chiến tranh cách mạng ở miền Nam bước vào giai đoạn phát triển nhảy vọt, thời cơ chiến lược để tiến hành tổng công kích, tổng khởi nghĩa vào sào huyệt cuối cùng của địch đã đến. Từ giờ phút này trận quyết chiến chiến lược cuối cùng bắt đầu, nhằm hoàn thành cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân ở miền Nam và thực hiện hòa bình thống nhất Tổ quốc. Từ kết luận đó, Bộ Chính trị quyết định: Nắm vững thời cơ chiến lược hơn nữa, với tư tưởng "thần tốc, táo bạo, bất ngờ, chắc thắng" có quyết tâm lớn, thực hiện tổng công kích, tổng khởi nghĩa trong thời gian sớm nhất, tốt nhất trong tháng 4, không thể để chậm.

Chiến dịch lịch sử này mang tên Chiến dịch Hồ Chí Minh. Lực lượng gồm bốn quân đoàn 1, 2, 3, 4 và Đoàn 232. Các quân khu, các địa phương trong cả nước đang dành ưu tiên số 1 cho mọi nhu cầu chiến trường trọng điểm.

Tổ chức Quân đoàn 3 lúc đó thực chất là lực lượng cơ động của mặt trận Tây Nguyên (B3) gồm Sư đoàn 320, Sư đoàn 316 và Sư đoàn 10, các đơn vị binh chủng kỹ thuật và trực thuộc. Bộ Tham mưu quân đoàn, ngoài tôi là đại tá Tham mưu trưởng còn có thượng tá Nguyễn Quốc Thước, thượng tá Lê Minh và cấp trên tăng cường thêm thượng tá Nguyễn Thế Nguyên làm Tham mưu phó.

Nhiệm vụ Quân đoàn 3 lúc này là: với lực lượng trong biên chế, có pháo binh, cao xạ của chiến dịch chi viện, đảm nhiệm hướng tiến công chủ yếu của chiến dịch từ Tây Bắc đánh vào Sài Gòn. Phải sử dụng lực lượng chia cắt tuyến phòng thủ của địch ở Đồng Dù, Củ Chi, Trảng Bàng, bao vây sư đoàn 25 ngụy không cho chúng co cụm về Sài Gòn, tiến hành tổ chức lực lượng binh chủng hợp thành mạnh đánh thọc sâu vào chiếm sân bay Tân Sơn Nhất, hiệp đồng với đơn vị bạn chiếm bộ tổng tham mưu ngụy, giữ vững mục tiêu đã chiếm, bảo vệ kho tàng, tham gia ổn định trật tự trị an thành phố. Mục tiêu chủ yếu của quân đoàn là sân bay Tân Sơn Nhất và bộ tổng tham mưu ngụy.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11279



« Trả lời #83 vào lúc: 23 Tháng Tư, 2016, 07:38:49 PM »


Đứng trong đội hình Quân đoàn 3, khả năng chiến đấu của Sư đoàn 10 tăng lên gấp bội. Đầu tháng 4 năm 1975, ngay sau khi Cam Ranh giải phóng, Bộ tư lệnh Quân đoàn 3 đã chỉ thị cho Sư đoàn 10 tranh thủ củng cố đơn vị và khẩn trương tổ chức cơ động vào miền Đông Nam Bộ tham gia chiến dịch giải phóng Sài Gòn.

Sau khi trao đổi và nắm tình hình với các đồng chí trong cơ quan tham mưu, tôi liền lên gặp Bộ tư lệnh quân đoàn và tham dự buổi giao nhiệm vụ cho Sư đoàn 10:

Sư đoàn 10 được tăng cường Trung đoàn đặc công 198, Trung đoàn 64 (Sư 320), hai tiểu đoàn xe tăng thiết giáp gồm 31 xe tăng, 19 xe thiết giáp của Lữ đoàn 273, Trung đoàn cao xạ phòng không 234, hai tiểu đoàn cao xạ của Trung đoàn 232 và 593, một tiểu đoàn pháo gồm 5 pháo 155 ly của Trung đoàn 40, đảm nhiệm hướng tiến công chủ yếu của quân đoàn, hình thành mũi thọc sâu binh chủng hợp thành đánh chiếm sân bay Tân Sơn Nhất, bộ tổng tham mưu ngụy cùng đơn vị bạn, sẵn sàng chiếm dinh Độc Lập và biệt khu Thủ đô khi có lệnh sư đoàn còn được cụm pháo binh 4 và 6 của quân đoàn chi viện.

Bộ tư lệnh quân đoàn giao nhiệm vụ xong, tôi tranh thủ hội ý thêm với đồng chí Sư đoàn trưởng Hồng Sơn và đồng chí Lã Ngọc Châu - Chính ủy về tình hình và nhiệm vụ mới, có nhiều đặc điểm khác với lúc Sư đoàn 10 đánh ở Tây Nguyên. Đánh sâu vào thành phố nhiều mục tiêu phức tạp và khó khăn, cần đả thông cho cấp dưới nắm vững mục tiêu chủ yếu, dù khó khăn đến đâu cũng không được dừng quân lại dọc đường, phải biết đánh địch mà đi, mở đường mà tiến.

Tin vui được tham gia chiến dịch giải phóng Sài Gòn lan truyền nhanh tới cán bộ, chiến sĩ các đơn vị. Cả Sư đoàn náo nức chuẩn bị hành quân. Những công việc chuẩn bị phức tạp hơn trước, phải giải quyết hàng tuần, hàng tháng thì nay chỉ được phép hoàn thành trong ngày, trong buổi.

Trở về đơn vị, bên cạnh niềm vinh dự, tự hào được trên giao nhiệm vụ trong tâm tư cán bộ, chiến sĩ sư đoàn không ít suy nghĩ và lo lắng.

Bộ tư lệnh quân đoàn lúc này, ở chỉ huy sở có đồng chí Vũ Lăng - Tư lệnh và đồng chí Đặng Vũ Hiệp - Chính ủy còn đồng chí Nguyễn Năng - Tư lệnh phó đã được phân công trực tiếp đi cùng Sư đoàn 316 đảm nhiệm vây cắt lực lượng sư đoàn 25 ngụy trên tuyến Trảng Bàng, Gò Dầu Hạ đồng chí Kim Tuấn - Phó tư lệnh đã trực tiếp đi cùng Sư đoàn 320 để chuẩn bị tiến công Đồng Dù, tiêu diệt lực lượng chủ yếu của sư đoàn 25 ngụy.

Vì thế Bộ tư lệnh quân đoàn phân công tôi cùng cơ quan tham mưu quân đoàn bám sát Sư đoàn 10, tìm mọi cách tạo điều kiện cho Sư đoàn 10 hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Đúng là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Sự phân công này giúp tôi có dịp để cùng sư đoàn đánh thắng địch trong nhiệm vụ mới này.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11279



« Trả lời #84 vào lúc: 23 Tháng Tư, 2016, 07:39:46 PM »


Giữa lúc cơ quan tham mưu quân đoàn đang rất bận rộn để triển khai kế hoạch tác chiến và lên kế hoạch chỉ đạo công tác bảo đảm chiến đấu thì đồng chí Phùng Bá Thường trước kia đã là Trung đoàn trưởng Trung đoàn 66 thay tôi, đi học về. Tôi liền gặp và nói luôn tình hình cho đồng chí Thường biết: Với cương vị mới đồng chí phải về ngay chỉ huy sở Sư đoàn 10. Đồng chí Phùng Bá Thường về làm Sư đoàn phó Sư đoàn 10.

Triển khai kế hoạch với cơ quan tham mưu xong, tôi liền lên gặp Bộ tư lệnh, lúc này có mặt cả đại tá Sáu Khâm là đại diện Thành đội Sài Gòn bên cạnh Bộ tư lệnh quân đoàn, cùng với đồng chí Sáu Khâm còn có một đội ngũ cán bộ, nhân viên thành đội tăng cường cho quân đoàn để dẫn đường thành phố. Bộ tư lệnh quân đoàn đang bàn cách khắc phục khó khăn: một là, làm thế nào để không cho địch ra phá mất 2 cái cầu trên trục đường ta tiến quân thọc sâu vào thành phố, hai là làm thế nào để sư đoàn 25 ngụy không co cụm lại tạo thành điểm nút ở Củ Chi, Đồng Dù, chặn mất hướng thọc sâu của Sư đoàn 10. Khi tôi có mặt, đồng chí Sáu Khâm liền nêu câu hỏi:

- Đồng chí tham mưu trưởng có cách gì để chặn sư đoàn 25 không co cụm lực lượng về được Củ Chi - Đồng Dù không?

Suy nghĩ một lát, từ kinh nghiệm thực tế bản thân, tôi nêu luôn ý kiến: Tốt nhất bây giờ là ta dùng pháo binh đánh quyết liệt vào sư đoàn 25 trên trục đường từ Gò Dầu Hạ, Trảng Bàng đến sát Đồng Dù, làm cho lực lượng địch bị "gãy xương sống", không vực dậy được để về co cụm. Bộ tư lệnh quân đoàn liền nhất trí và lập tức ra lệnh cho đồng chí Quỳnh - Chủ nhiệm pháo binh tổ chức trận đánh bằng pháo binh vào lực lượng sư đoàn 25.

Thế là từ ngày 25 đến 28 tháng 4 liên tục nhiều đợt tác chiến bằng pháo đã diễn ra. Với số lượng pháo binh quân đoàn và pháo cối của đơn vị (27 khẩu pháo 85, 105, 122, 130 và 155 ly cùng 12 khẩu cối 120 ly và 82 ly), cuộc đấu pháo giữa ta và địch đã diễn ra kéo dài liên tục suốt 4 ngày, làm cho 11 trong số 18 trận địa pháo địch bị đánh tê liệt. Ta phá hủy được 22 khẩu pháo 105 ly, 12 khẩu pháo 155 ly của địch, bắn cháy 12 kho đạn và xăng, làm cho lực lượng sư đoàn 25 bị thương vong nhiều, số sống sót phải nằm ỳ một chỗ. Bám sát tình hình kết quả pháo binh bắn, Sư đoàn 316 của ta liền cho lực lượng áp sát vào bao vây khóa chặt quân địch lại ở Phước Mỹ, loại trừ hoàn toàn lực lượng địch lui quân về co cụm ở Củ Chi - Đồng Dù.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11279



« Trả lời #85 vào lúc: 23 Tháng Tư, 2016, 07:40:24 PM »


Sư đoàn 10 hành quân mãi đến ngày 25 tháng 4 năm 1975 mới tập kết đủ quân tại khu vực Dầu Tiếng, Tây Ninh. Song hầu như không phải yêu cầu gì thêm, vì mọi thứ đã được chuẩn bị đầy đủ ở Nha Trang - Cam Ranh.

Sau khi Bộ tư lệnh chiến dịch phổ biến cho quân đoàn biết cuộc tiến công ở hướng Đông sẽ bắt đầu vào 17 giờ ngày 26 tháng 4 năm 1975, đồng chí Vũ Lăng - Tư lệnh quân đoàn cùng đoàn cán bộ tham mưu xuống kiểm tra tình hình Sư đoàn 10 và bàn tổ chức hiệp đồng cụ thể. Nỗi lo lắng lúc này là làm sao kết hợp được ba yếu tố: Đánh Đồng Dù với chiếm cầu Bông, cầu Sáng, bảo đảm được kế hoạch thọc sâu.

Nếu đánh Đồng Dù và chiếm cầu Bông, cầu Sáng quá sớm thì địch có thời gian đối phó quyết liệt, ảnh hưởng đến thọc sâu của Sư đoàn 10; ngược lại Sư đoàn 10 thọc sâu khi Đồng Dù chưa kịp vây đánh và cầu Bông, cầu Sáng chưa chiếm được thì Sư đoàn 10 cũng bị ùn tắc. Đây chính là một nội dung tác chiến hiệp đồng rất quan trọng trong chiến dịch đối với Quân đoàn 3. Vì thế Bộ tư lệnh quân đoàn giao nhiệm vụ cho Sư đoàn 10 chỉ huy luôn cả trung đoàn 198 đặc công và Trung đoàn 64 (Sư đoàn 320) để nhất quán nắm thời cơ dùng 2 đơn vị này chiếm và giữ cầu Bông, cầu Sáng ăn khớp với thọc sâu; đồng thời quân đoàn quy định cho Sư đoàn 10 phải có bộ phận lên bám Sư đoàn 320, bảo đảm thọc sâu đúng lúc Sư đoàn 320 áp sát lực lượng vào tiến công địch ở Đồng Dù.

Thọc sâu vào nội đô, trung tâm lớn, nhiều mục tiêu và lực lượng địch đông, có hệ thống phòng thủ trong công sự vững chắc vì thế quân đoàn đã chỉ thị cho sư đoàn phải chỉ huy chặt chẽ trên cả hai hướng, nắm vững tác chiến hiệp đồng các binh chủng, kết hợp chặt chẽ cả pháo binh, cao xạ và xe tăng đi trong đội hình bộ binh; phải chỉ đạo cho các cấp nắm vững mục tiêu chủ yếu, đánh địch mà đi, mở đường mà tiến, để nhanh chóng chiếm cho được mục tiêu quy định, không được phép dừng quân giải quyết trở ngại dọc đường tiến công.

Trên hướng tiến công của Quân đoàn 3 thực tế lúc đó là hướng địch phòng thủ khá mạnh. Ngoài sư đoàn 25 ngụy phòng ngự trên tuyến Đồng Dù, Trảng Bàng, Gò Dầu Hạ thì trên các trục đường 1B (đường 22) khi Sư đoàn 10 đánh thọc sâu còn có thể gặp phải các liên đoàn biệt động quân số 9 và 32, liên đoàn 6 công binh, khoảng hai vạn tên địch ở trung tâm huấn luyện Quang Trung, trung đoàn thiết giáp số 10, lữ đoàn dù số 4; chưa kể hàng chục tiểu đoàn bảo an, cùng lực lượng pháo binh khá lớn (có tới 80 - 86 khẩu pháo từ 105 ly đến 175 ly). Tại sân bay Tân Sơn Nhất có căn cứ sư đoàn 5 không quân, bộ tư lệnh thiết giáp ngụy, bộ tư lệnh dù, bộ tư lệnh không quân. Với chiều sâu phòng ngự địch khoảng 100km.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11279



« Trả lời #86 vào lúc: 25 Tháng Tư, 2016, 05:30:24 PM »


Lúc này, với Sư đoàn 10, qua kiểm tra thực tế và qua các cuộc họp cán bộ quân chính các cấp, việc kiểm tra giáo dục, tổ chức chuẩn bị của các đơn vị thì thấy rằng, hầu hết cán bộ, chiến sĩ đều nhận thức được mức độ quy mô chiến dịch, mục tiêu nhiệm vụ, đường cơ động, khó khăn phức tạp sẽ gặp phải trong quá trình chiến đấu thọc sâu. Mặt khác, mọi người đều tỏ rõ quyết tâm, cảm nhận vinh dự tự hào được cấp trên tin tưởng giao nhiệm vụ trọng yếu nhất, dù thời gian có hạn nhưng quân sự dân chủ trong sư đoàn vẫn được mỏ rộng, để cán bộ, chiến sĩ bàn bạc những vấn đề có liên quan đến phương án tác chiến và cách khắc phục khó khăn để hoàn thành trách nhiệm được giao.

Bên cạnh đó thì những tin tức qua đài và trên phổ biến càng làm cho anh em tin tưởng phấn khỏi nô nức để lập công thực hiện trọn vẹn Di chúc của Bác Hồ đã dặn.

Ở chỉ huy sở quân đoàn nhộn nhịp hẳn lên, với thời gian chuẩn bị rất ngắn, nào phải theo dõi kết quả pháo binh bắn, biến động của địch từng giờ từng ngày, nào phải lo lắng bảo đảm đường, bến phà qua sông Sài Gòn, nào phải triển khai gấp hệ thống thông tin xuống các đơn vị, tìm nơi đặt bệnh viện dã chiến, điều hành các đơn vị qua sông để tập kết ở phía Tây.

Còn một khó khăn nữa là thiếu bản đồ để chỉ huy tác chiến. Cục Chính trị quân đoàn phải tổ chức in sơ đồ thành phố Sài Gòn thu nhỏ để phát cho các đơn vị (tôi phải dùng tấm bản đồ của hãng dầu Shel).

Nhưng điều khó khăn nhất là đánh vào Sài Gòn, chiếm mục tiêu trong nội đô, chưa rõ mục tiêu chỗ nào, địch bố trí cụ thể ở nơi định đánh chiếm và suốt dọc đường thọc sâu ra sao? Không biết cụ thể. Thói quen trước khi đánh, phải tiến hành trinh sát thực địa của người chỉ huy, lập phương án tác chiến ngay tại thực địa, nhưng giờ đây không thể làm được. Chính đây là điểm mới và rất mới khi quân đoàn nhận nhiệm vụ.

Vì vậy việc Bộ chỉ huy thành đội Sài gòn cử đại tá Sáu Khâm - Tư lệnh phó có mặt thường trực tại trụ sở chỉ huy quân đoàn và các chiến sĩ biệt động Sài Gòn đến giúp đỡ dẫn đường, trong đó có nữ chiến sĩ Nguyễn Trung Kiên cùng mấy đồng chí biệt động trực tiếp đi cùng Trung đoàn 24 và Trung đoàn 28 đã giúp chúng tôi giải tỏa được bớt nỗi lo lắng. Hầu như cán bộ các cấp trong quân đoàn từ trước tới nay chưa ai biết và cũng chưa có ai được một lần bước chân đến Sài Gòn - Gia Định, nếu không có được những chiến sĩ biệt động này thì quân đoàn, sư đoàn cũng khó lần ra đường mà đi, khó tìm ra mục tiêu trong nội đô để đánh. Nếu như xưa kia Hưng Đạo đại vương Trần Quốc Tuấn dạy: "Dùng binh quý nhất là biết địa lợi"; thì ở đây, biết địa lợi là nhờ các đồng chí biệt động Sài Gòn.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11279



« Trả lời #87 vào lúc: 25 Tháng Tư, 2016, 05:32:54 PM »


* TỔNG CÔNG KÍCH

Đến ngày 28 tháng 4 năm 1975 theo thông báo của cơ quan Bộ tư lệnh chiến dịch: sau 2 ngày tiến công, Quân đoàn 2 và Sư đoàn 3 (Quân khu 5) ở hướng Đông Nam đã chiếm Long Thành, Đức Thạnh, Bà Rịa, căn cứ Nước Trong. Quân đoàn 4 phát triển dọc đường số 1 đã làm chủ Trảng Bom, tiến công Hố Nai và kết hợp với trận địa pháo binh ở Hiếu Liêm làm tê liệt sân bay Biên Hòa. Đoàn 232 và Quân khu 8 ở hướng Tây và Tây Nam đã ra cắt đường số 4, giam chân sư đoàn 7 và sư đoàn 22 địch ở hướng này, chiếm giữ được đầu cầu An Ninh, Lộc Giang trên sông Vàm Cỏ. Quân đoàn 1 ở hướng Bắc đã diệt được một số trận địa pháo, làm chủ đoạn đường số 16. Trung đoàn Gia Định đã đánh chiếm và làm chủ con đường vành đai Sài Gòn từ cầu Bình Phước đến Quán Tre, mở cửa qua chướng ngại vật phía bắc sân bay Tân Sơn Nhất. Đúng 15 giờ 40 phút, một biên đội máy bay A37 gồm 5 chiếc của ta, do Nguyễn Thành Trung dẫn đầu đã cất cánh từ sân bay Thành Sơn ném hàng loạt bom xuống sân bay Tân Sơn Nhất, phá hủy một số máy bay, những cột khói bốc cao, làm địch trở nên rất hỗn loạn.

Theo nhận định của Bộ tư lệnh chiến dịch, trong 2 ngày đêm đầu của chiến dịch, các cánh quân của ta thực hiện đúng kế hoạch. Cho nên Bộ chỉ huy chiến dịch ra lệnh tổng công kích trên toàn mặt trận vào sáng ngày 29 tháng 4 để tiến vào Sài Gòn.

Tôi hiểu như thế là đến ngày 28 tháng 4 năm 1975, thế trận chiến dịch để đánh thọc sâu đã được hoàn chỉnh, ta đã đẩy địch vào thế hoàn toàn bị động.

Sau khi nhận được mệnh lệnh tổng công kích Bộ tư lệnh Quân đoàn đã ra lệnh cho Sư đoàn 320 và Sư đoàn 10 vào chiếm lĩnh trận địa, trong đó nhắc nhở Sư đoàn 10 phải nắm chắc Trung đoàn đặc công 198 vàTrung đoàn 64 phối thuộc, xử trí kịp thời kế hoạch đánh chiếm cầu Bông, cầu Sáng và bàn đạp Hóc Môn.

Cầu Bông nằm trên trục đường số 1, cầu Sáng nằm trên trục đường 15. Thực tế hai cầu này buộc ta phải đi qua vì đường độc đạo, xung quanh là đầm lầy và cánh đồng lúa Hậu Nghĩa, Củ Chi; ta không có con đường nào khác để cho xe tăng, thiết giáp, pháo binh và bộ binh cơ giới cơ động được để vào nội thành. Ở mỗi khu vực cầu, địch đã đặt sẵn một khối lượng thuốc nổ để khi cần thì chúng phá cầu và có quân chiếm giữ.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11279



« Trả lời #88 vào lúc: 25 Tháng Tư, 2016, 05:33:33 PM »


Theo sự phân công của sư đoàn thì Trung đoàn 24 phụ trách trên hướng chủ yếu của sư đoàn sẽ tiến quân theo đường số 1 qua cầu Bông, còn Trung đoàn 28 tiến theo trục đường 15 qua cầu Sáng; tạo thành hai hướng đánh vào sân bay Tân Sơn Nhất.

Đến 2 giờ 30 sáng 29 tháng 4, Sư đoàn 320 đã triển khai xong Trung đoàn 48 cùng xe tăng tiến công Đồng Dù, các trận địa pháo binh quân đoàn bắt đầu bắn phá. 5 giờ 30 sáng 29 tháng 4, Sư đoàn 320 ra lệnh tổ chức đột phá và cho bộ đội vào đánh chiếm Đồng Dù. Trận đánh đã xảy ra rất quyết liệt. Khi lực lượng bộ binh cùng xe tăng lọt được vào trong căn cứ, thì đội hình binh chủng hợp thành của Sư đoàn 10 cũng theo đường 1B tiến vào.

Đội hình đi đầu Sư đoàn 10 là Trung đoàn 24, theo kế hoạch phải vòng tránh quận lỵ Củ Chi, song trên cơ sở nắm được tình hình địch tan vỡ vì Sư đoàn 316 đã chuyển sang tiến công đập tan tuyến phòng ngự của địch từ sát Đồng Dù đến Gò Dầu Hạ, nên chỉ huy Sư đoàn 10 quyết định cho Trung đoàn 24 tiến thẳng theo đường 1B thọc qua quận lỵ Củ Chi.

3 giờ 30 phút sáng 29 tháng 4 tiểu đoàn 20 Trung đoàn 198 đánh chiếm cầu Bông, Sư đoàn 10 phải lệnh cho Trung đoàn 64 đưa lực lượng đến tiếp sức khi địch phản kích dữ dội. Sau 50 phút chiến đấu, ta làm chủ được cầu Bông và bố trí lực lượng chiếm giữ. Riêng trên hướng cầu Sáng, lực  lượng đặc công thuộc Trung đoàn 198 vào tới vị trí triển khai thì trời đã sáng, sư đoàn phải sử dụng tiểu đoàn 7 Trung đoàn 64, sau 30 phút diệt xong bọn địch, chiếm được cầu, lực lượng Trung đoàn 64 tiếp tục đánh tan rã tiểu đoàn biệt động quân ở ấp phố Mới. Hai tuyến đường đều thông suốt.

Đúng 5 giờ 30 sáng ngày 29 tháng 4 năm 1975 Trung đoàn 24 Sư đoàn 10 được lệnh xuất kích. Trung đoàn 24 do đồng chí Vũ Văn Tài làm Trung đoàn trưởng và đồng chí Bùi Văn Hòe - Chính ủy trung đoàn đã chỉ huy đơn vị lần lượt cơ động. Khối cơ động thứ nhất là trinh sát trung đoàn, đại đội bộ binh, 13 xe tăng và xe bọc thép, 2 xe Zin, do tiểu đoàn phó tiểu đoàn 5 chỉ huy có nhiệm vụ đánh mở đường. Khối thứ hai gồm tiểu đoàn bộ binh 5, các đại đội trinh sát, công binh, cao xạ và chỉ huy trung đoàn. Khối này có 8 thiết giáp và xe tăng, đại đội pháo xe kéo 3 khẩu, một xe chở đạn và 26 xe chở quân, có nhiệm vu làm lực lượng đột kích một. Khối thứ ba gồm tiểu đoàn bộ binh 4, 8 xe tăng, 10 xe chở pháo đạn, 20 xe vận tải có nhiệm vụ làm lực lượng đột kích hai. Khối cơ động thứ tư gồm tiểu đoàn bộ binh 6, đại đội cao xạ, quân y vận tải, 28 xe tải có nhiệm vụ làm lực lượng dự bị cho trung đoàn. Theo sau là 30 xe của các tiểu đoàn pháo, công binh, tiểu đoàn cao xạ của sư đoàn. Hầu hết các xe đều cắm đầy lá ngụy trang, đi hàng dọc ầm ầm lao về hướng Sài Gòn. Trên trục đường có lộ tiêu chỉ dẫn vượt qua cánh đồng hoang, rồi theo đường số 4, rẽ vào đường 1B tiến về hướng Củ Chi.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11279



« Trả lời #89 vào lúc: 25 Tháng Tư, 2016, 05:34:18 PM »


Đến 9 giờ sáng ngày 29 tháng 4, đội hình hành quân của Trung đoàn 24 đã đến Gò Nổi; sư đoàn thông báo tình hình cho trung đoàn biết, đơn vị bạn đang đánh vào Đồng Dù, còn lực lượng ta đã chiếm xong cầu Bông, cầu Sáng.

Tiến ra đương 1B còn cách Củ Chi 4km thì bị địch ngăn chặn, lập tức đội xe M48 của ta nổ súng diệt luôn 5 xe địch; bọn còn sống tháo chạy dạt ra 2 bên.

11 giờ 30 phút, trung đoàn đến được Tân Phú Trung, thì một đoàn xe địch khoảng 30 chiếc từ Hậu Nghĩa chạy quặt về đường 1B, bị lực lượng của ta chốt chặn giữ cầu Bông chặn đánh, địch phải ùn lại. Trung đoàn trưởng Vũ Văn Tài lập tức ra lệnh cho lực lượng đi đầu gồm đại đội 7 của tiểu đoàn 5 cùng xe tăng, thiết giáp lao thẳng vào đội hình địch. Pháo binh và bộ binh đánh vào phía sau địch, làm cho quân địch hoàn toàn bị rối loạn, xe tăng, thiết giáp địch chạy nhào xuống cánh đồng, lính địch vứt xe, tháo chạy, kết quả ta bắt sống và bắn cháy 28 xe địch nằm ỳ giữa cánh đồng.

Bắt liên lạc được với đơn vị bạn ở cầu Bông, trung đoàn lập tức tiến lên phía trước, cùng lúc Sư đoàn 320 đánh chiếm xong căn cứ địch ở Đồng Dù, truy kích bắt gọn tên sư đoàn trưởng sư đoàn 25 ngụy Lý Tòng Bá (một tên hung hăng nhất của quân ngụy ở Kon Tum, năm 1972).

13 giờ, trung đoàn đến được sát thành Quan Năm. Bọn địch ở đây ra chặn đường, trung đoàn liền dùng đại đội 7 bộ binh cùng xe tăng, thiết giáp chia làm 3 mũi đánh trả, và bắn súng cối vào thành Quan Năm, làm nổ kho đạn, gây cháy lớn. Vượt qua được thành Quan Năm, đội hình trung đoàn tiến theo đường số 1B đến trại Quang Trung. Khi còn cách 200m thì bị pháo lớn cùng máy bay đến bắn phá chặn đường tiến. Cao xạ của ta đã tích cực đánh trả máy bay địch, bắn rơi một máy bay trực thăng vũ trang. Pháo binh chiến dịch và pháo binh sư đoàn bắn tập trung vào trại Quang Trung, phân đội đi đầu của ta diệt được 6 xe tăng địch cản đường, công binh trung đoàn đánh bật được hệ thống chướng ngại vật và quét sạch mọi trở ngại trên trục đường.
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM