Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 01 Tháng Mười Hai, 2021, 10:57:09 am


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Napoleon Bonaparte  (Đọc 89554 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11460



« Trả lời #260 vào lúc: 14 Tháng Tám, 2016, 07:24:48 pm »


Trận Sa-tô-ti-e-ri (ngày 12 tháng 2) là một chiến thắng mới của Na-pô-lê-ông. Nếu Mắc-đô-nan hành quân không mắc sai lầm và chậm trễ thì có lẽ quân Liên minh đã bị tiêu diệt. Ngày 13 tháng 2, Bluy-khe đánh và đã đuổi lui được Mác-mông nhưng ngày hôm sau, Na-pô-lê-ông đến ứng cứu và đã đánh bại được Bluy-khe ở Vô-săng. Trong trận này, tướng Phổ mất 9 nghìn quân. Tuy Na-pô-lê-ông đã nhận thêm được viện binh và quân Liên minh đã bị thua liền mấy trận nhưng tình thế của hoàng đế vẫn nguy ngập vì lực lượng của quân liên minh đông gấp bội của Na-pô-lê-ông. Nhưng những chiến thắng bất ngờ và xảy ra hàng ngày đó đã gieo hoang mang trong hàng ngũ quân Liên minh, đến nỗi Svéc-xen-be, tổng chỉ huy quân Liên minh, ít nhất cũng là trên danh nghĩa đã phải phái một trong những sĩ quan hầu cận đến tổng hành dinh của Na-pô-lê-ông để đề nghị hoãn binh. Hai trận phải tiến hành một cuộc hoãn bức quân Liên minh phải tiến hành một cuộc hoãn binh bất ngờ, Na-pô-lê-ông đã từ chối hội kiến riêng với bá tước Pa, phái viên của Svác- xen-be nhưng đã nhận bức thư của tướng Áo và không trả lời ngay.

“Ta đã bắt được từ 3 đến 4 vạn tù binh, ta đã thu được 2 nghìn cỗ pháo và bắt được rất nhiều tướng lĩnh”. Na-pô-lê-ông đã viết như vậy cho Cô-lanh-Cua và tuyên bố rằng ông chỉ bằng lòng lập lại hoà bình với quân Liên minh với điều kiện là nước Pháp giữ nguyên được “các đường biên giới thiên nhiên” (sông Ranh, dãy núi An-pơ, dãy núi Pi-rê-nê), Na-pô-lê-ông từ chối đình chiến.

Ngày 18 tháng 2, một trận mới lại diễn ra ở Mông-tơ-rô, ở đó quân Liên minh bị đánh lui, bị thiệt hại 3 nghìn người vừa bị giết vừa bị thương và 4 nghìn người bị bắt làm tù binh.

Theo lời các nhà quan sát và của các ký giả, ngay cả bên đối phương, thì trong chiến dịch năm 1814 dường như hoàn toàn tuyệt vọng ấy, tài năng của Na-pô-lê-ông đã trội hẳn lên. Song vì Na-pô-lê-ông có ít tay chân quá, các thống chế (Vích-to, Ô-giơ-rô) đã suy sụp đến cùng cực, phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác, nên đã làm cho Na-pô-lê-ông không thể khuyếch trương triệt để được những thắng lợi vừa rực rỡ vừa kỳ quan của ông. Na-pô-lê-ông nóng nảy khiển trách, tức giận la mắng các tướng tá của mình, thúc ép họ hành động: “Cái lý do mà ông ta đưa ra nghèo nàn lắm, Ô-giơ-rô ạ. Tôi đã tiêu diệt 8 vạn quân địch bằng những tiểu đoàn tân binh không có bạo dạn và vừa mới mặc quần áo... Nếu sáu chục tuổi đời của ông đã đè nặng lên ông thì ông hãy thôi đi, đừng chỉ huy nữa”. “Hoàng đế nhất định không muốn hiểu rằng tất cả những người dưới quyền của hoàng đế không phải là những Na-pô-lê-ông” - một trong những tướng lĩnh của Na-pô-lê-ông viết trong hồi ký như vậy.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11460



« Trả lời #261 vào lúc: 14 Tháng Tám, 2016, 07:25:25 pm »


Sau khi đã nhóm hợp hội đồng quân sự, Svác-xen-be thỉnh thị ý kiến hoàng đế A-lếch-xan, vua nước Phổ, hoàng đế nước Áo, và ông quyết định đình chiến với Na-pô-lê-ông một lần nữa.

Để tiến hành việc này, người ta cử hoàng thân Lít-tơ-en-xtai, người đứng đầu một trong những lệnh tộc có tiếng tăm của nước Áo, mang theo những đề nghị mới đến gặp Na-pô-lê-ông. Hiển nhiên là quân Liên minh rất lo lắng và một số trong bọn họ đã muốn giải quyết thật sớm công việc bằng cách ký một điều ước hoà giải.

Na-pô-lê-ông không từ chối tiếp nhận phái viên của Liên minh. Bằng những lời lẽ rất nhã nhặn, Lít-sơ-en-xtai cam kết với Na-pô-lê-ông rằng Liên minh thật sự mong muốn hoà bình và không muốn phục hưng dòng họ Buốc-bông. Tuy nhiên, cuộc đàm thoại đã không mang lại kết quả gì.

Với những chiến thắng rực rỡ đến cực điểm, lúc bấy giờ Na-pô-lê-ông cho rằng mình đã tiêu diệt được gần một nửa quân số của Liên minh (8 vạn trong số 20 vạn) nên ông ta đã ỷ vào ưu thế tuyệt đối về thiên tài quân sự của mình, cái thiên tài đã giúp ông ta đánh một kẻ địch vô cùng mạnh mẽ phải thất bại liên tiếp.

Từ Pa-ri, Tan-lây-răng và đồng loã, từ lâu đã có những mối liên lạc bí mật và rất chặt chẽ với quân Liên minh để chuẩn bị cho dòng họ Buốc-bông trở lại. Đối với bọn này, phe Liên minh giữ thái độ hết sức dè dặt và chính ngay kẻ thù không đội trời chung với Na-pô-lê-ông như A-lếch-xan chẳng hạn, miễn là Na-pô-lê-ông thoái vị. Nhưng lúc này, người ta không bàn đến chuyện thoái vị nữa. Người ta biết rằng một tên quý tộc cũ người Pháp, nam tước vùng Gu-hô, quê quán ở Tơ-roay, đã gửi lên A-lếch-xan bản kiến nghị ủng hộ dòng họ Buốc-bông. A-lếch-xan trả lời quân Liên minh chưa hề có quyết định gì về việc thay thế triều đại Na-pô-lê-ông bằng triều đại Buốc-bông và khuyên những kẻ kiến nghị (không phải chỉ có một mình Gu-hô) nên tránh những cuộc vận động nguy hiểm như vậy. Vài ngày sau khi Na-pô-lê-ông tiến vào Tơ-roay thì Gu-hô bị bắt, bị đưa ra tòa án binh và bị xử bắn.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11460



« Trả lời #262 vào lúc: 14 Tháng Tám, 2016, 07:25:59 pm »


Sau này, A-lếch-xan lấy làm lạ rằng không hề thấy xuất hiện ở những vùng nông thôn nước Pháp ý muốn lật đổ Na-pô-lê-ông. Trái lại, ở vùng núi Vốt-giơ, vùng Lo-ren, vùng núi Giuy-ra, chính nông dân đã bắt đầu tiến công vào những binh lính Liên minh đi rớt lại sau, và biểu thị rõ rệt một mối căm hờn với kẻ xâm lược. Những sự việc ấy xảy ra một phần là do nông dân phản ứng chống lại những vụ cướp bóc của quân Liên minh cũng như vì họ lo sợ lại phải chịu đựng dòng họ Buốc-bông được đưa về bằng “những xe vận tải của nước ngoài” và việc lập lại những luật lệ phong kiến. Na-pô-lê-ông đã nhanh chóng cảm thấy điều đó. “Cần phải dùng lại phương pháp công kích và cách giải quyết vấn đề trong năm 1793” của ông ta. Na-pô-lê-ông viết như vậy cho các thống chế.

Nhưng, mặc dầu thất bại, quân Liên minh vẫn không ngã lòng. Rất nhiều quyền lợi bị đe doạ. Một loạt chiến thắng kỳ diệu, mà Na-pô-lê-ông liên tiếp thu được vào lúc tình thế Na-pô-lê-ông dường như tuyệt vọng, đã dẫn họ đến chỗ lo âu tự hỏi rằng rồi từ đây sự tình sẽ ra sao nếu con người ấy, con người mà từ lâu tất cả bọn họ đã phải coi là nhà chỉ huy lỗi lạc nhất của lịch sử thế giới, vẫn còn ngồi trên ngai vàng, khôi phục được sức lực và hùng cường trở lại? Lúc ấy, một hoặc hai năm nữa, ai sẽ là kẻ đi tới đích.

Vào thượng tuần tháng 3, hoàng đế đã tập hợp được hơn 7 vạn 5 nghìn người; ông tách ra 4 vạn quân để bám sát hoạt động của Svác-xen-be đang rút lui, còn lại 3 vạn 5 nghìn quân, Na-pô-lê-ông ném vào truy kích Bluy-khe. Viên quan cai trị khu Xoát-xông đã nộp thành phố cho Bluy-khe, chỉ nhờ sai lầm ấy của Bluy-khe mới thoát khỏi bị tiêu diệt.

Nhưng sau khi tránh khỏi bị bắt, Bluy-khe đã không thể lẩn tránh giao chiến; ngày 7 tháng 3, Na-pô-lê-ông đã đuổi kịp và đánh bại Bluy-khe chạy trốn vào La-ông; ở đó, Na-pô-lê-ông đã cố sức để đánh bật Bluy-khe ra nhưng vô hiệu (vào ngày 9, 10 tháng 3). Tuy vậy, ít lâu sau, hoàng đế cũng đuổi được Bluy-khe ra khỏi đấy, mặc dầu không tiêu diêt gọn được như đã dự định. U-đi-nô và Mắc-đô-nan, được hoàng đế giao cho 4 vạn quân để bám chắc Svác-xen-be đã phải tháo chạy vào vùng Prô-vanh.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11460



« Trả lời #263 vào lúc: 14 Tháng Tám, 2016, 07:26:31 pm »


Ngày 9 tháng 3, đại diện của các cường quốc Liên minh đã ký ở Sô-mông một giao ước cùng nhau cam kết trước hết là buộc Na-pô-lê-ông phải thu nước Pháp trở về những đường biên giới như trước năm 1792, giải phóng hoàn toàn nước Hà Lan, nước Ý, nước Tây Ban Nha, nước Thuỵ Sĩ, tất cả các quốc gia Đức, và sẽ không xếp khí giới chừng nào mục đích trên còn chưa thực hiện được; ngoài ra, nước Nga, nước Phổ và nước Áo cam kết mỗi nước sẽ cung cấp 15 vạn quân, còn nước Anh cung cấp Liên minh mỗi năm một khoản viện trợ là 5 triệu đồng bảng Anh trong suốt thời gian chiến tranh.

Quân Liên Minh cũng không thể phỏng đoán được đến bao giờ và làm thế nào để bẻ gãy được sự kháng cự tuyệt vọng của Na-pô-lê-ông người mà hiện nay cũng trước đây không bao giờ muốn nghe nói đến biên giới cũ.

Trong thời gian này, các thống chế của Na-pô-lê-ông gặp hết rủi ro này đến rủi ro khác. Ở phía nam, quân đội Anh của Oen-linh-tơn tiến về Booc-đô, sau khi đã đánh lui được các thống chế Xun và Xun-sê. Khuyếch trương chiến quả, Svác-xen-be tiếp tục đánh Mắc-đô-nan và U-đi-nô.

Không để cho quân đội và chính mình có thời gian nghỉ ngơi sau trận La-ông. Na-pô-lê-ông lao vào đánh quân đoàn Nga, Phổ đang chiếm đóng Rem của viên tước công tước Xanh-Pri, một kẻ lưu vong người Pháp chạy sang phục vụ nước Nga. Trận Rem (ngày 13 tháng 3) đã kết thúc bằng cuộc chạy dài của quân Liên minh, với một nửa số quân bị mất và Xanh-Pri chết trận.

Nhưng những chiến thắng mới ấy không thể làm thay đổi gì tình thế, vì quân Liên minh đã kiên quyết không nhân nhượng, và Na-pô-lê-ông cũng kiên quyết không chấp nhận những điều kiện của phe Liên minh và thà mất hết, kể cả ngai vàng, còn hơn chịu để đế quốc phải thu hẹp lại trong những đường biên giới cũ.

Khi Cô-lanh-Cua, theo lệnh của Na-pô-lê-ông tuyên bố với các đại biểu Anh, Phổ và Áo họp ở hội nghị Sa-ti-ông rằng Na-pô-lê-ông dứt khoát gạt bỏ những đề nghị của họ, và đòi tả ngạn sông Ranh cùng với Cô-lô-nhơ và May-ăng, Ăng-ve và Phlăng-đrơ, Xa-voa và Ni-xơ vẫn nằm trong biên giới của đế quốc như trước đây, thì cuộc đàm phán cũng bị vỡ tan.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11460



« Trả lời #264 vào lúc: 15 Tháng Tám, 2016, 11:07:36 pm »


Vượt qua phòng tuyến của Na-pô-lê-ông và các vị trí tiền tiêu của quân Nga, bá tước Vi-tơ-ron, tay sai của bọn Buốc-bông và mật phái của Tan-lây-răng, đã từ Pa-ri đến bản doanh của quân Liên minh ngày 17 tháng 3 và được A-lếch-xan tiếp đón ngay. Y đem đến cho A-lếch-xan tin tức và ý kiến của Tan-lây-răng cho rằng quân Liên minh phải tiến gấp về Pa-ri chứ không nên đuổi theo Na-pô-lê-ông; Vi-tơ-ron còn nói chắc rằng ở Pa-ri người ta đang đợi quân Liên minh, và khi họ tới,  người ta có thể sẽ tuyên bố ngay sự truất ngôi hoàng đế của Na-pô-lê-ông và sự lên ngôi của Lu-i XVIII (như lâu nay bá tước xứ Prô-văng vẫn tự xưng) để phục hưng dòng họ Buốc-bông.

Nhưng Vi-tơ-ron đã hoảng hốt rụng rời khi phát hiện được rằng mặc dầu A-lếch-xan rất mong muốn Na-pô-lê-ông sụp đổ, song lại cho rằng quân Liên minh tuyệt đối không nên can thiệp vào sự lựa chọn người kế nghiệp Na-pô-lê-ông và Nga hoàng lại coi nền cộng hoà như một giải pháp tốt đẹp. Vi-tơ-ron không còn tin ở hai tai của hắn nữa “Lạy chúa, rồi chúng ta sẽ đi đến đâu?”.

Hình như A-lêch-xan đã bị cái thực tế sau đây đạp mạnh vào óc: những sự phản kháng ở Pháp bắt đầu mang tính chất một cuộc kháng chiến của nước Pháp sau cách mạng chống lại quân đội nước ngoài kéo vào để lập lại chế độ xã hội cũ và phục hưng dòng họ Buốc-bông; hình như hiểu rằng tình thế này sẽ còn ủng hộ vị trí của Na-pô-lê-ông đến mức nào, một con người luôn luôn đáng sợ và muốn đặt nước Pháp, và nhất là “đám dân đen” của nước Pháp đứng trước hai con đường: Na-pô-lê-ông hay là bọn Buốc-bông. A-lêch-xan đã đặt họ trước hai con đường khác nhau: Na-pô-lê-ông hay chế độ cộng hoà. Đó là một mánh lới tinh vi, nhưng khối óc chật chội của kẻ nịnh thần chính thống và tên lưu vong Vi-tơ-ron không thể nào hiểu được điều đó nên hắn đã sững sờ kinh ngạc khi phát hiện ra cái chủ nghĩa Cộng hoà Pháp của Sa hoàng của toàn thể các quốc gia Nga. A-lêch-xan luôn luôn xác định rằng bọn Buốc-bông và những tên Vi-tơ-ron tuyệt chẳng hiểu chút gì về tình trạng tư tưởng ở Pháp, nhưng ông ta cũng chú ý đến lời khuyên của Tan-lây-răng do Vi-tơ-ron đem lại cùng lúc với bức thư không ký tên và cố ý viết ngoằn ngoèo như một người tập viết. Sợ bị mất đầu, vì Vi-tơ-ron có thể bị cảnh binh của Na-pô-lê-ông bắt giữ ở dọc đường, và mặc dầu chữ viết khác đi và sai văn phạm, cảnh binh vẫn có thể truy ra được, nên Tan-lây-răng đã khẩn khoản khuyên A-lêch-xan và phe Liên minh tiến quân về Pa-ri, dù có phải bỏ Na-pô-lê-ông còn chưa bị đánh quỵ và ở hai bên sườn. Nguy cơ không phải từ trong bản chất của tên phản bội quỷ quyệt Tan-lây-răng mà ra, song lại ở chỗ hắn đã hoàn toàn biết rõ tình trạng dao động và hoang mang đang bao trùm lên Pa-ri từ dân chúng đến quân đội.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11460



« Trả lời #265 vào lúc: 15 Tháng Tám, 2016, 11:07:59 pm »


Ngày 20 tháng 3, trận Ác-xít-xuya Ô-bơ đã diễn ra giữa Na-pô-lê-ông lúc đó gần 3 vạn quân Liên minh do Svác-xen-be chỉ huy lúc đầu giao chiến có ngót 11 vạn quân và sau này cuối trận đánh đã điều động tới gần 9 vạn. Mặc dầu Na-pô-lê-ông đã giành phần thắng và thực tế đã đánh lui được quân địch trên nhiều điểm, nhưng kết quả trận đánh vẫn chưa rõ rệt: Na-pô-lê-ông không truy kích Svác-xen-be, đã vượt qua sông Ô-bơ và phá cầu. Trong trận này, Na-pô-lê-ông mất 3 nghìn người, quân Liên minh mất 9 nghìn người, nhưng cả lần này nữa, Na-pô-lê-ông đã không thể tiêu diệt được quân Liên minh. Quân Liên minh kinh sợ một cuộc chiến đấu dân tộc, một cuộc dấy lên của toàn dân Pháp như cuộc chiến tranh trong thời kỳ Cách mạng anh hùng đã cứu nước Pháp thoát khỏi cuộc xâm lược của nước ngoài và sự phục hưng của triều đại Buốc-bông... Nhưng A-lêch-xan, Phri-đrích, Vin-hen, Phran-xơ, Svác-xen-be và Mét-te-ních hẳn sẽ yên tâm nếu họ được nghe chuyện giữa Na-pô-lê-ông và tướng Xê-bát-xta-a-ni sau trận Ác-xít-xuya Ô-bơ. “Này tướng quân, tình hình này tướng quân bảo sao?”. “Hạ thần cho rằng chắc hẳn hoàng thượng còn nhiều nguồn dự trữ khác mà hạ thần không biết tới”. “Chỉ có thế thôi đấy, chẳng còn gì nữa đâu”. “Vậy sao hoàng thượng không nghĩ đến việc kích động quốc dân đứng lên”, “Ảo tưởng, thật là ảo tưởng nếu vay mượn kinh nghiệm của cuộc chiến tranh Tây Ban Nha và của cuộc Cách mạng Pháp, nếu kích động nhân dân của cái nước mà cách mạng đã thủ tiêu bọn quyền quý và bọn tăng lữ, mà chính bản thân tôi thì lại thủ tiêu cách mạng”.

Na-pô-lê-ông đã thấu suốt sự thể, đã thừa sức kiên trì trong việc thủ tiêu mọi dấu tích của cách mạng thì bây giờ đây, trong cuộc chiến đấu sống mái để giữ lấy Pa-ri này dẫu cho Na-pô-lê-ông có muốn chăng nữa cũng không thể kêu gọi được sự giúp đỡ của cuộc Cách mạng Pháp mà trước kia ông ta đã chà đạp và bóp nghẹt được.

Cuộc nói chuyện trên đây giữa Na-pô-lê-ông và tướng Xê-bát-xti-a-ni xảy ra ba ngày sau cuộc hội đàm giữa A-lêch-xan và Vi-tơ-ron: Na-pô-lê-ông coi việc động viên quần chúng đông đảo nổi dậy với tinh thần, khí thế như năm 1792 - mà kết thúc là sự tuyên bố thành lập nền cộng hoà - là ảo tưởng; còn như A-lêch-xan, kẻ thù không đội trời chung của Na-pô-lê-ông thì đúng là đang muốn tước bỏ mọi chỗ dựa của Na-pô-lê-ông ở trong nhân dân Pháp bằng cách khơi động, vẽ ra trước mắt họ sự phục hưng chế độ cộng hoà.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11460



« Trả lời #266 vào lúc: 16 Tháng Tám, 2016, 02:09:07 pm »


III

Sau trận Ác-xit-xuay Ô-bơ, Na-pô-lê-ông định đánh vào hậu phương của quân địch để cắt đứt liên lạc của họ với sông Ranh, nhưng quân Liên minh đã quyết tâm tiến thẳng về Pa-ri. Những bức thư của hoàng hậu Ma-ri Lu-i-dơ và bộ trưởng Bộ công an Xa-va-ri viết cho Na-pô-lê-ông bị quân Cô-dắc chặn bắt được, đã làm cho A-lêch-xan tin chắc rằng ở Pa-ri người ta không hi vọng gì vào cuộc kháng chiến toàn dân và nếu quân Liên minh vào được thủ đô thì sẽ kết thúc được chiến tranh, sẽ quyết định luôn cả sự sụp đổ của Na-pô-lê-ông.

Quân Liên minh đi được đến bước quyết định ấy là nhờ có Pốt-đo đi Boóc-gô, người đảo Coóc; Boóc-gô là kẻ vốn có mối thù với Na-pô-lê-ông từ lâu, và chính vì thế nên đã được A-lêch-xan tin cậy. Sau trận Ác-xit-xuya Ô-bơ, khi quân Liên minh được tin là Na-pô-lê-ông định cắt đường liên lạc của họ, thì Boóc-gô tuyên bố: “Mục tiêu của chiến tranh là ở Pa-ri. Chừng nào các ngài còn nghĩ đến giao chiến thì các ngài còn bị đánh bại, và vì binh lính của Na-pô-lê-ông mặc dầu bất mãn nhưng do danh dự thôi thúc, họ sẽ hy sinh đến người cuối cùng ở cạnh Na-pô-lê-ông. Dầu quyền lực quân sự của Na-pô-lê-ông có bị phá tan, Na-pô-lê-ông vẫn vĩ đại, rất vĩ đại nữa kia, và dẫu thiên tài của Na-pô-lê-ông có bị đánh đổ, song vẫn vĩ đại hơn các ngài. Nhưng quyền lực chính trị của Na-pô-lê-ông thì đã bị thủ tiêu. Thời thế đã thay đổi. Nền chuyên chế quân sự được thừa nhận là một công lao sau ngày Cách mạng, nhưng kết quả của nó đã bị lên án từ lâu và hoàn toàn bị mất tín nhiệm... Phải tìm cách chấm dứt chiến tranh bằng chính trị, chứ không phải bằng quân sự và muốn thế thì ngay khi địch có một chỗ hở nào đó có thể thọc qua được thì các ngài hãy lợi dụng ngay chỗ đó, cấp tốc kéo về Pa-ri, dùng ngón tay khẽ đụng vào Pa-ri, chỉ cần dùng ngón tay thôi, là kẻ khổng lồ ấy sẽ bị đổ nhào. Các ngài sẽ bẻ gãy được thanh kiếm mà các ngài không thể nào tước nổi được của hắn ta”.

Pốt-đô-đi Buốc-bông, như hắn đã nói với khối Liên minh, và lại chính khối Liên minh cũng đã nhận định như vậy. Phe Liên minh đồng ý với Boóc-gô về điểm cho Buốc-bông sẽ trở thành “có khả năng”. Thấy có khả năng thanh toán được Na-pô-lê-ông mà không phải trở lại cái vấn đề cộng hoà vô cùng khó chịu, A-lêch-xan cho là không cần thiết phải nói tới nền cộng hoà nữa. Quân Liên minh quyết định hành động mạo hiểm. Lúc này Na-pô-lê-ông đã đi xa cũng đúng là để đánh vụ hồi vào sau lưng quân Liên minh nhằm kìm chân họ lại không cho tiến lại gần Pa-ri. Lợi dụng sự đi xa ấy của Na-pô-lê-ông và tin tưởng vào bọn phản bội sẽ nộp kinh thành trước khi đích thân ông hoàng đế về được đến nơi, nên quân Liên minh đã quyết định tiến thẳng đến Pa-ri.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11460



« Trả lời #267 vào lúc: 16 Tháng Tám, 2016, 02:09:49 pm »


Đường về Pa-ri do hai thống chế Mác-mông và Moóc-chi-ê cùng hai tướng Pắc-hốt và A-may án ngữ: cả thảy có hai vạn rưỡi quân. Na-pô-lê-ông đã cùng quân chủ lực tiến xa về phía đông. Ngày 25 tháng 3 thắng trận ở Phe-Săm-pơ-noa, quân Liên minh đã đẩy lùi được hai thống chế trên đường về Pa-ri và 10 vạn quân Liên minh đã xuất hiện ở ngoại vi thủ đô.

Ngày 29 tháng 3, hoàng hậu Ma-ri-Lu-i-dơ rời Pa-ri đi Bloa cùng với chú vua nhỏ thành Rôm.

Để phòng giữ Pa-ri, quân Pháp bố trí khoảng 4 vạn quân. Khủng khiếp đè nặng kinh thành, tinh thần quân đội bạc nhược. A-lêch-xan muốn tránh được một cuộc đổ máu dưới chân thành Pa-ri giả bộ đóng vai một kẻ chiến thắng đại lượng. “Thiếu lực lượng phòng giữ và thiếu người thủ lĩnh vĩ đại, Pa-ri không thể kháng cự được; tôi tin tưởng sâu sắc như vậy”, đó là lời của Sa hoàng nói với Oóc-lốp trong khi trao cho Oóc-lốp tờ thiếp trắng để đình chỉ trận đánh mỗi khi thấy hé ra hy vọng thủ đô Pháp sẽ đầu hàng không chiến đấu. Trận đánh ác liệt diễn ra nhiều giờ liền; quân Liên minh đã hao tổn 9 nghìn người, trong đó có chừng 6 nghìn quân Nga, nhưng rã rời vì lo sợ bị thất bại và bị Tan-lây-răng thúc đẩy nên ngày 30 tháng 3, vào hồi 5 giờ chiều, thống chế Mác-mông đã đầu hàng.

Na-pô-lê-ông nhận được tin quân Liên minh đánh bất ngờ vào Pa-ri giữa lúc ông đang giao chiến ở khoảng giữa Xanh-Đi-đi-ê và Ba-xuya Ô-bơ. “Thật là một trận thất bại hoàn toàn. Và chưa bao giờ tôi ngờ được rằng tướng tá của quân Liên minh lại có thể làm được việc đó”. Na-pô-lê-ông nói như vậy vào ngày 27 tháng 3, khi người ta báo cho ông tin ấy. Những lời khen ngợi ấy, trước hết là lời của một nhà chiến lược trong người Na-pô-lê-ông.

Na-pô-lê-ông cùng với lực lượng cấp tốc quay về Pa-ri.

Về đến Phông-ten-nơ-Blô đêm 30 tháng 3, Na-pô-lê-ông được tin trận đánh vừa kết thúc và Pa-ri đã đầu hàng.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11460



« Trả lời #268 vào lúc: 16 Tháng Tám, 2016, 02:10:23 pm »


Cũng như bất cứ bao giờ, Na-pô-lê-ông vẫn đầy cương nghị và kiên quyết. Sau khi nắm được tình hình của sự biến, Na-pô-lê-ông im lặng mười lăm phút, rồi trình bày cho Cô-lanh-Cua về Pa-ri để nhân danh Na-pô-lê-ông giảng hoà với A-lêch-xan và quân Liên minh, với những điều kiện như hội nghị Sa-ti-ông đã đề ra. Cô-lanh-Cua về Pa-ri để nhân danh Na-pô-lê-ông giảng hoà với A-lêch-xan và quân Liên minh, với những điều kiện như hội nghị Sa-ti-ông đã đề ra. Cô-lanh-Cua phải làm sao tìm đủ mọi cớ để đi đi lại lại giữa Pa-ri và Phông-ten-nơ-Blô nhằm kéo dài thời gian ra ba ngày, thời gian cần thiết để Na-pô-lê-ông có thể điều động mọi lực lượng sẵn có từ vùng Xanh-Đi-đi-ê về, sau đó sẽ tống cổ quân Liên minh ra khỏi Pa-ri Cô-lanh-Cua ấp úng hỏi tại sao không thể đem lại cho phe Liên minh một hoà ước thật sự, không phải là một thủ đoạn chiến tranh. “Không, không!” - Hoàng đế ngắt lời – “Không thể bị ê chề! Không thể hoà bình nhục nhã! Đây là vấn đề thanh danh của nước Pháp, vinh dự của nước Pháp! Trong trận chiến đấu cuối cùng, chỉ có gươm đao, gươm đao phải quyết định điều đó!...”

Cô-lanh-Cua lại đi ngay Pa-ri, còn Na-pô-lê-ông lại dốc hết tâm lực để chuẩn bị gấp rút cho trận đánh, trong ba, bốn hôm nữa sẽ diễn ra, theo dự kiến của ông ta. Chủ yếu Na-pô-lê-ông cho rằng trong thời gian ngắn ngủi ấy, quân Liên minh không thể tiến hành được một cuộc vận động chính trị quyết định nào có thể làm mất tinh thần và lôi kéo quần chúng đang do dự ngả về phía họ. Chính vì vậy mà Na-pô-lê-ông đã bày ra màn kịch đàm phán này và còn chịu nhận cả những điều kiện mà trước đây hai tuần Na-pô-lê-ông đã miệt thị bác bỏ.

Nhưng tình thế đã hoàn toàn không cứu vãn được nữa. Bọn bảo hoàng vui mừng chào đón các vua chúa phe Liên minh tiến vào Pa-ri, đông đảo quần chúng nhân dân giữ thái độ lạnh nhạt và chịu khuất phục, tất cả những điều đó nói lên rằng thủ đô sẽ chấp nhận cái chính phủ của mình mà người ta sẽ đặt ra cho họ.
Logged
chuongxedap
Đại tá
*
Bài viết: 11460



« Trả lời #269 vào lúc: 16 Tháng Tám, 2016, 02:11:47 pm »


Trong một bản tuyên bố, bọn Vua chúa Liên minh nói rằng bọn họ sẽ không đàm phán với Na-pô-lê-ông, họ sẽ công nhận chính phủ và chính thể nào mà dân tộc Pháp ưng thuận và lựa chọn. Như vậy là cuộc đàm phán của Cô-lanh-Cua với quân Liên minh đã không mang lại chút kết quả gì. A-lêch-xan nói trắng ra với Cô-lanh-Cua rằng nước Pháp đã quá chén ghét Na-pô-lê-ông, đã quá mệt mỏi vì ông ta. Svác-xen-be nhắc lại bằng một giọng chua chát rằng Na-pô-lê-ông đã làm rung chuyển của thế giới trong 18 năm trời và không một ai có thể sống yên ổn được với Na-pô-lê-ông; người ta đã không ngừng đem lại cho ông ta hoà bình, bằng cách công nhận đế quốc của ông ta nhưng ông ta không muốn nhượng bộ chút gì, bây giờ thì cũng quá muộn rồi. Trong lúc nói như vậy, Svác-xen-be không biết rằng ngay cả lúc ấy Na-pô-lê-ông vẫn không muốn nhân nhượng một chút gì và đã cử Cô-lanh-Cua đến chỉ là để cướp lấy ba ngày cho lực lượng của ông ta kịp về tới.

Khi quay về Na-pô-lê-ông, Cô-lanh-Cua thấy tình hình như sau: quân đội đang kéo về tập trung dần dần: Ông hoàng đế tính đến ngày 5 tháng 4 sẽ có trong tay vạn quân và sẽ cầm đầu đoàn quân đó tiến về Pa-ri.

Sáng ngày 4, Na-pô-lê-ông đi duyệt đội ngũ. Hoàng đế nói: “Hỡi các binh sĩ, quân thù đã chiếm của chúng ta ba biến trấn, chúng đã tới làm chủ Pa-ri. Phải tống cổ chúng đi! Những tên Pháp gian, những tên lưu vong, mà xưa kia chúng ta đã nhu nhược không trừng trị, đã cấu kết với nước Anh và đã treo cờ trắng. Những kẻ hèn hạ đó! Chúng sẽ phải đền tội một cách thích đáng. Chúng ta hãy thề thắng trận hoặc là chết, hãy thề rửa nhục cho tổ quốc và cho quân đội chúng ta”. Binh sĩ hô lớn: “Xin thề”. Nhưng sau khi duyệt binh, quay về lâu đài thì hoàng đế thấy một tình hình tư tưởng hoàn toàn khác. Các thống chế U-đi-nô, Nây, Măc-đo-nan, Bec-ti-ê, công tước Bat-xa-nô đứng trước Na-pô-lê-ông với vẻ rầu rĩ lặng lẽ và không ai dám nói một lời.

Na-pô-lê-ông gặng hỏi. Họ trả lời rằng họ không còn hy vọng chiến thắng nữa, rằng toàn thể nhân dân Pa-ri, không phân biệt chính kiến, đều run sợ khi biết hoàng đế chuẩn bị công kích quân Liên minh đã có ở trong thủ đô, như vậy, cuộc tiến công có ý nghĩa là thủ tiêu dân chúng và thành phố, bởi vì quân Liên minh tất sẽ đốt cháy Pa-ri để trả thù cho Mát-xcơ-va trước đây và sẽ gặp khó khăn trong việc chỉ huy quân lính chiến đấu giữa cảnh hoang tàn của Pa-ri. “Các người đi ra - Na-pô-lê-ông nói - tôi sẽ gọi và sẽ nói cho các người rõ ý định của tôi”. Hoàng đế chỉ giữ lại Cô-lanh-Cua, Béc-ti-ê và công tước Bat-xa-nô và ông lập tức phàn nàn về tinh thần do dự và bạc nhược của các thống chế, về sự thiếu tận tụy của họ đối với hoàng đế. Sau vài phút, hoàng đế tuyên bố với các thống chế rằng ông sẽ thoái vị, nhường nhiếp chính cho hoàng hậu Ma-ri Lu-i-dơ, và nếu quân Liên minh ưng thuận ký hoà ước với điều kiện như vậy thì chiến tranh sẽ kết thúc; ông sẽ cử Cô-lanh- Cua đến Pa-ri, mang theo những kiến nghị đó, để thương lượng với Liên minh. Rồi Na-pô-lê-ông đọc cho các thống chế nghe bản tuyên bố hoàng đế Na-pô-lê-ông là trở lực duy nhất cho việc lập lại hoà bình ở châu Âu; trung thành với những lời thề của mình, hoàng đế Na-pô-lê-ông tuyên bố rằng: Vì lợi ích của tổ quốc gắn liền với quyền lợi của con hoàng đế, với quyền chấp đế chế, hoàng đế sẵn sàng thoái vị, rời bỏ nước Pháp và nếu cần của cuộc đời nữa”.

Các thống chế nhiệt liệt tán thành bản tuyên bố ấy. Sau khi đọc lại, hoàng đế cầm bút nhưng trước khi ký đã nói: “Này các ông hãy tin ở tôi, sáng mai chúng ta sẽ đi và còn đánh bọn nó!”. Nhưng các thống chế im lặng. Không một ai hưởng ứng những lời nói ấy. Na-pô-lê-ông ký, rồi giao văn kiện cho một đoàn đại biểu gồm Cô-lanh-Cua, Nây, Măc-đo-nan. Bọn họ liền đi Pa-ri ngay.
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM