Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 28 Tháng Một, 2020, 04:13:42 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Đất Trắng - Nguyễn Trọng Oánh  (Đọc 84328 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #90 vào lúc: 11 Tháng Mười Một, 2015, 10:10:43 PM »

..
Từ sau ngày thành lập. trung đoàn 16 luôn luôn  là một trung đoàn chủ công của một sư đòan chủ lực miền bắc. Vào chiến trường miền nam nó luôn là một trung đoàn mạnh, từng đánh những trận công kiên nổi tiếng ở Tây Nguyên như: Đắc Tô, Đắc Sút, Tu-mơ-rông. Trong chiến dịch chống cuộc càn “Gian-xơn Xi-ty” ở biên giới, nằm trong đội hình chiến đấu với một sư đoàn mạnh của miền Đông Nam Bộ, trung đoàn đã đánh những trận tiêu điệt nổi tiếng như trận Đồng Rùm, Chà Dơ, và đặc biệt là trận đánh lữ đoàn 196 Mỹ. Vậy mà bây giờ người ta lại đưa một trung đoàn có truyền thống như vậy đi hoạt động du kích ở một vùng sau lưng địch thì thật là bất công.
Õng Thêm nghĩ vậy và nói với ông Dũng:
-   Không phải bọn tôi ngại gian khổ ác liệt đâu, nhưng anh tính xem, hiện nay ở chiến trường miền Đông này, thử hỏi có lấy được mấy trung đoàn mạnh như trung đoàn ta? Cứ mãi như thê này thì nó đến mòn mỏi đi làm sao mà xây dựng được truyền thống cho đơn vị?
Ong Dũng:
-   Chính trên cũng đã cân nhắc mãi mới giao nhiệm vụ này cho chúng ta đấy!
Ông Dũng chưa vội nói hết tình hình với ông Thêm, nhưng theo ông biết, thì sắp tới cấp trên giao cho trung đoàn 16 một nhiệm vụ rất nặng nề. Cứ bề ngoài mà nhìn, thì đúng như ông Thêm nói, nó giống như không quan trọng lắm. Trung đoàn sẽ đứng chân ngay trên khu vực Trảng Bàng, Củ Chi, giữ vững địa bàn vùng ven, chống phá những cuộc hành quân bình định gom dân, hỗ trợ cho phong trào du kích và đấu tranh chính trị của nhân dân và lực lượng vũ trang tại chỗ, phối hợp với các đơn vị lớn hoạt động ở vòng ngoài.
Lâu nay, các báo chí và đài phát thanh địch không ngớt rêu rao là thằng Mỹ đang xuống thang để tỏ thiện chí cùa mình trong cuộc đàm phán ở Pa-ri. Nhưng trong thực tế, thì những nơi mà thằng Mỹ đang xuống thang đó lại diễn ra
Cảnh trái ngược. Nếu như ở miền Bác, cuộc chiến tranh phá hoai lùi xuống dưói vĩ tuyến 19 để gọi là “hạn chế'*, thì ở mien Nam, các đơn vị Mỹ đang rút đi một cách nhỏ giọt để “phi Mỹ hóa cuôc chiến”. Nhưng thực tế thì, ở nơi những cái chân thang mà bọn Mỹ đang tụt xuống đó, mức độ của sự ác liệt được nhân lên gấp bội. Số bom đạn, trước đến nay vẫn rải đến trên khắp miền Bắc, nay tập trung cả vào một khu vực từ vĩ tuyến l9 trở vào. ở miền Nam, những sư đoàn Mỹ, trước kia là lực lượng cơ đông càn quét, cướp phá nhiều nơi, nay tập trung về, dốc sức bình định đồng hàng và vùng ven  đô bằng những thử đoạn dã man nhất, bằng những vũ khí, phương tiện chiến tranh hiện đại nhất: đốt nhà, ủi đất, rải chất độc hóa học và dùng “trực thăng” đi soát giấy, ném cốì và bắn đại liên xuống đầu từng người một.
Trảng Bàng và Củ Chi là vùng trọng điểm của cuộc bình định. Sư đoàn “anh cả đỏ” Mỹ tâp trưng về đây trên danh nghĩa là xuống thang, rút vào vòng trong, nhưng thực tế là để tô chức một cuộc ủi đất, gom dân càn quét đánh bật chủ lực của chúng ta khỏi hai hên bờ sông Sài Gòn, tạo ra một vùng đất trắng, ngăn cách vùng giải phóng với vùng sau lưng địch, để từng bước đẩy lùi chủ lực ta về biên giới .
Trước khi ông Dũng về lại trung đoàn, Bộ tư lệnh phân khu đã nói cho ông biết về tình hình khó khăn đó. Mấy hôm nay, tin tức tình báo cũng cho biết chúng nó đang tập trung quân số, vũ khí, phương tiện chiến tranh rất lớn chung quanh khư vực này. Sư 25 ngụy đươc điều về trong tiểu khu Trung Hòa, củ Chi. Sư đoàn “anh ca đỏ” Mỹ tập trung ở Tây Ninh. Lực lương cơ động cua các đơn vị bảo an dân vệ cũng đươc điều về thêm trên các trục đường 1. đường 2. đường 7- Chúng nó tổ chức những cuộc hành quân nhỏ đánh rã thăm dò ở Bến Súc, Rạch Bắp, Bến Tranh. Trôn hai bờ sông Sài Gòn, suốt ngày người ta nghe tiêng xe tăng rị.
Trên trời Trảng Bàng, củ Chi, “trực thăng” vũ trang nối đuôi nhau bay từng đoàn. Chúng nó bốc quân chỗ này đổ xuống chỗ kia. Những chiếc cần cẩu oằn lưng, mang những cỗ đại bác hoặc những chiếc xe tăng đen xì, lúc la lúc lắc dưới bụng, bay từ phía nam lên phía bắc. C.130 lượn suốt ngày. Đêm đến những chiếc phản lực cắt ngang cắt dọc bầu trời, chụp ảnh, để lại những bụm khói trắng xóa sau những tia chớp lóa mắt trên hai bờ sông.
Tụi giang thuyền cùng trở lại hoạt động. Chúng nó tuần tra trên sông, từ Phú Hòa Đông cho về đến Rạch Bắp. Nhân dân Thanh An và Bến Súc đêm nằm nghe tiếng ca nô nô máy giật mình lo sợ. Có nhà chạy vào ấp chiến lược. Tin đồn nay mai nó sẽ đổ quân xuống các ấp trên đường 14...
Trong khi đó. một số đơn vị chủ lực của ta cũng đã áp sát xuống vùng ven. Phía sau trung đoàn 16, bộ đội đóng chật trong các làng 13, làng 10, các rừng cao su trong khu vực Dầu Tiếng.
Ông Dũng được lệnh cấp tốc củng cố trung đoàn và chuẩn bị sang sông Sài Gòn nhận nhiệm vụ.
Ngay sau khi gặp ông Thêm, ông tổ chức một đoàn cán bộ gồm có cán bộ chính trị, quân sự, có nhiệm vụ đến bệnh xá quân khu nắm lại số cán bộ, chiến sĩ trung đoàn có thể trở về chiến đấu. nghiên cứu sắp xếp lực lượng bổ sung cấp tốc cho trung đoàn. Sau đó, họ sẽ đến làm việc với hai địa phương Trảng Bàng và Củ Chi để bàn kế hoạch phối hợp tác chiến trong thời gian tới.
Vừa ở trong hầm ban chỉ huy bệnh xá ra, ông Dũng đã bi anh em thương binh đứng vây chặt vòng trong vòng ngoài. Đồng chí phụ trách bệnh xá phải mời anh em lên hội trường. Các nguyện vọng được lần lượt trình bày.
..
Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #91 vào lúc: 11 Tháng Mười Một, 2015, 10:13:59 PM »

Có người thiếu giấy tờ trưóc khi chuyển viện. Có người đã từ lâu không có giấy tờ cung cấp sinh hoạt phí. Có người chưa được giai quyết việc khen thưởng đề bạt qua những đợt chiến đấu. Những việc tồn tại sau một đợt chiến đấu dài ứ lại. Ông Dưng giao cho cán bộ chính sách ghi lại và giải quyết trước Hết cho những người được chuyển viện.
Giữa lúc đó thì một chú bế đến đứng đằng sau ông, mấy lần muốn nói, nhưng đành rụt rè đứng đợi. ông Thêm trông thấy, quay lại:
-   Cháu cần Hỏi ai?
-   Cháu muốn gặp chính uỷ.
-   Gặp làm gì?
Cháu là chiên sĩ của trung đoàn, nhưng chưa có danh sách nên bây giờ người ta định chuyển cháu lên Miền.
ông Thêm ngơ ngác:
■ Cháu ỏ tieu đoàn mấy?
Cháu chưa ở tiêu đoàn nào cả.
Vây thì cháu ở ban nào, Hay đơn vị trực thuộc?
-   Cũng chưa.
ông Dũng quay lại, nghe câu chuyện giữa ông Thêm vá chú bé, thì bật cười:
-   Vậy cháu muôn gì nào?
-   Cháu đề nghị cho cháu về trung đoàn!
-   Nhưng cháu vào trung đoàn hao giờ? Đánh nhau ở đâu mà bị thương?
-   Cháu đánh nhau trong trận cầu sát, bị thương và chú Ba bảo cháu về trên này...
Chứ bé ấp úng, không nói được nữa. May sao lúc đó nó bỗng trông thấy Sáu Trang. Nó kêu lên một cách mừng rỡ:
-   Chị Sáu!... Báo cáo thủ trưởng, chị Sáu chị ây biết cháu
bị thương trong trận cầu sát. và chính chú Ba giao cho chị ây đưa cháu về trên này...   ^
Sau khi nghe Sáu Trang trình bày lại trường hợp của chú bé, ông Dũng nói:
-   Vậy cháu là người của phân khu chứ không phải của trung đoàn.
Chú bé cãi:
-   Hồi cháu vào bộ đội, má cháu giao cháu cho chú Ba chứ không phải cho lão Tám Hàn mà! Nhưng vì chú Ba bận quá chú nói cháu hãy tạm đi với lão ta về trên Miền. Má cháu cũng không thích cho cháu đi với lão ta đâu. Vì thế mà hôm đánh nhau ở cầu sắt, Tám Hàn gọi cháu, cháu hổng có theo lão nữa...
Mọi người nghe thằng Hùng nói, cười ồ lên. ông Thêm nghe chuyện có vẻ thích thằng Hùng lắm. ông nói nhỏ với chính uỷ:
- Cho nó về trung đoàn cùng được. Nguyện vọng nó đã vậy...
Ông Dũng không nói gì. ông nghĩ đến những ngày chiến đấu ác liệt sắp tới và nhìn chú bé rất lâu. Chú bé nghe ông Thêm nói vậy thì như được khích lệ, tiến tới sát ông Dũng:
- Chú Ba chú nói với cháu là cứ về trên này rồi chú sẽ xin cho vào trung đoàn. Chú cứ cho cháu về trung đoàn, hôm nào chú Ba về, nhất định chú ấy sẽ đồng ý mà!
ông Dùng quay lại đồng chí cán bộ đi bên cạnh:
- Thôi được, hãy cứ nhận cháu về tạm  ban chính trị rồi giải quyết sau.
Ông quay sang thằng Hùng:
-   Cháu nhớ là chú tạm thời nhận cháu về trung đoàn rồi giải quyết sau, vì cháu là người của phân khu, các chú không có thẩm quyển giải quyết.
Hùng định nói thêm nữa. nhưng sau đó nó lại nghĩ ràng nhất định về đó, nó sẽ gặp ông Ba Kiên. Vậy là nó yên tâm.
Vừa giải quyết xong chuyên thằng Hùng, thì một cô gái, chưa nói đã đỏ mặt, tiến đến gần bên ông Dùng. Ông Dùng hỏi ngay:
-   Đến lượt cô cũng là người của trung đoàn chúng tôi nữa sao?
Cô gái liếc nhanh ông Dũng rồi nhìn xuông chân, nói:
-   Cháu là y tá. Cháu xin ở lại bộ phận bệnh xá chia cho trung đoàn, nhưng các đồng chí phụ trách bảo là trung đoàn không nhận nữ.
-   Điều đó thì đúng như vậy.
-   Nhưng cháu cũng đã đi với trung đoàn trong gần suốt hai đợt dưới đó và chú Ba cũng đã hứa với cháu là sê nhận cháu về trung đoàn.
ông Dũng nghĩ đến việc trung đoàn có thêm được một người, ngần ngại:
-   Tôi sẽ coi đồng chí như chiến sĩ trung đoàn 16 VỚI hai điểu kiện, đồng chí đồng ý vậy không?
-   Chú cứ nói !
-   Điếu kiện thứ nhất là ban phụ trách ở đây đồng ý.
Bảy Hưòng cười.
-   Điều kiện thứ hai là nếu như đồng chí nói thật đúng lý do vì sao đồng chí muốn về đơn vị chúng tôi.
-   Cháu muốn ra đơn vị chiến đấu hơn là ở cơ quan.
Nói xong Bảy Hường đỏ mặt. Ông Dũng gật đâu:
-   Tôi phải hỏi trước như vậy, để nói cho đồng chí rõ, trung đoàn chỉ nhận nữ y tá chứ không nhận chiến sĩ nữ.
Có một người nào đó nói trong hàng:
-   Đồng chí ấy chưa nói thật đâu. Đồng chí ấy xin về trung đoàn còn có lý do khác nữa đó?
Giữa lúc đó thì vô tình ông Thêm lại hỏi:
-   Này cô Bảy, cậu Quá nằm ở hầm nào?
Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #92 vào lúc: 11 Tháng Mười Một, 2015, 10:16:49 PM »

Bảy Hường đang lúng ba lúng búng thì Quá từ phía sau kêu lên:
-   Báo cáo thủ trưởng, tôi đây!
Từ lâu Quá vẫn đứng đằng sau không len lên được, bây giờ nhờ có ông Thêm gọi đến, người ta tránh đường cho cậu chống nạng khập khễnh bước tới.
-    Báo cáo chính uỷ, đây là cậu trinh sát mà tôi nói.
Ông Dũng:
-   Tôi có nghe nói về đồng chí. Đồng chí bị thương ở đâu?
-   Ớ chân và đầu gối nhưng sắp đi được rồi.
-   Cậu yên trí, không cần phải man khai gì cả. Chúng mình sẽ xin cho cậu về nằm bênh xá trung đoàn cho gần đơn vị. Cậu đồng ý chứ?
-   Đồng ý ạ!
Chung quanh, nhiều người khác cũng nói:
-   Đồng ý ạ!
Quá đỏ mặt lùi ra thì có tiếng gọi bên cạnh:
-   Anh Quá!
Quá quay lại không biết nói gì. vì anh nhận ra cô gái đã đưa An vào viện hôm trước.
-   Anh không biết em đâu...
-   Tôi biết... Anh nói lắp bắp.
Quá chưa biết nói gì thêm thì thằng Hùng cũng tiến lại phía hai người:
- Chị Sáu, chị có về trung đoàn không?
-   Không. Chị không phải người trung đoàn.
-   Nhưng chị cứ xin về như em. Chị coi, người nào xin về cũng được cả mà! Anh An đi bao lâu về, chị?
-   Chị không biết.
Quá:
- Tôi cứ tưởng đồng chí là du kích đâu dưới Tân Thới Hiệp.
Thằng Hùng quay lại nhìn Quá:
-   Chị Sáu chị đi hoài với trung đoàn mà anh không biêt?
Sáu Trang:
-   Hôm ấy em tưởng đâu...
-   Tưởng là tôi chết...
Hùng:
-   Hôm ấy chị Sáu cũng tưởng là em chết, phải vậy không?
Giữa lúc đó, một đồng chí liên lạc đến tìm gặp ồng Dũng.
Cậu ta vừa thở vừa nói cái gì đó có vẻ quan trọng lắm.
ông Dũng thì thầm với ông Thêm một lúc, rồi quay lại nói với tất cả anh em thương binh:
-   Trừ một so các đồng chí phải vể bệnh viện Miền điều trị, chúng tôi sẽ để cán bộ giải quyết giấy tờ xong hôm nay.
Còn nhưng anh em khác thì chiều nay theo bệnh xá về bên kia sông, mọi việc vể sau trung đoàn sẽ giải quyết, săp tới, nhiệm vụ trung đoàn chúng ta sẽ rất nặng nề. Chúc các đồng chí chóng bình phục, trở về dơn vị. Bây giờ không có thì giờ nhiều nưa, các đồng chí phai giải tán về ngay. Bệnh xá đang chuẩn bị di chuyển. Địch triển khai càn rồi đó. Tụi Mỹ vừa đổ một tiểu đoàn xuống Đồng Lớn, Sa Nhỏ và cầu Ván. Các đồng chí ở trong vòng càn rồi đấy
Quá nhìn Sáu Trang:
-   Bây giờ đồng chí về đâu?
-   Em đi xuống phía đồng Lớn, nơi địch đang đổ quân đây.
Có người gọi, Sáu Trang vội nói:
-   Chào anh Quá nghen! CHỊ đi,Hùng nghen!
Thằng Hùng nhanh nhảu:            
-   Chị Sáu  đi nghen! Rồi, chị còn về trung đoàn thăm em. Em còn có nhiều chuyện muốn nói với chị lắm.
Quá cũng muốn nói với Sáu Trang như thằng Hùng nói nhưng anh không dám. Sáu Trang đi rồi, anh mới nhớ là mình quên hỏi xem cô ta là người ở đơn vị nào, công tác ở bộ phận nào.
(Trong khi anh em thương binh được gọi về họp cấp tốc thì đoàn cán bộ cũng vội vã ra đi.
Ra đến đường cái, đoàn chia làm ba: ông Dũng và hai trợ lý tác chiến đi về hướng bắc, họ sẽ tạt qua chỗ tiểu đoàn 8, lấy thêm chiến sĩ, đi về phía đường 19, nghiên cứu cụm địch nống ra gần ấp Mồ Côi. Tiểu đoàn 8 đã ở lại vùng Bình Mỷ và Tân Thới Hiệp suốt từ đầu đợt một cho đến khi hai tiểu đoàn kia xuống lại vùng này trong đợt hai thì rút về trên củng cố). Trung đoàn nhận được lệnh là bằng mọi cách, tập trung lực lượng cho tiểu đoàn 8 tập kích vào cụm Mỹ đóng dã ngoại này để đánh một đòn phủ đầu vào kế hoạch ủi đất gom dân của chúng nó. ông Thêm cùng với mấy cán bộ chính trị quay tr ở về bên kia sông chuẩn bị súng đạn và điều tân binh, cán bộ bổ sung cho tiểu đoàn. Sáu Trang thì vẫn đi theo một kế hoạch của phân khu. Cô rẽ xuống phía nam, đi về Đồng Lớn. Bà mẹ và chị Hai của cô đang 0 đó.
... Sáu Trang ra đến đường số 6, con đường chia ranh giới giữa hai quận Trảng Bàng và Củ Chi, thì gặp những đoàn người đi ngược chiều, người xe bò, người quang gánh, có người chỉ cầm một cái túi xách trong tay. Họ trả lời những câu hỏi của Sáu Trang một cách vội vàng về tình hình địch:
*   Nó ra gần đến Sa Nhỏ rồi!
- Nó còn đốt nhà, khói lên đen nghịt không thấy còn hỏi chi...
•   Lính ra nằm đầy Suối Cạn, mấy ổng du kích chạy biệt tăm biệt tích hết trọi rồi, còn đâu mà đánh với đấm...
Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #93 vào lúc: 12 Tháng Mười Một, 2015, 07:28:06 PM »

..
Những lần trước, buổi sáng họ chạy như thế, đến chiều Êm họ lại trở về. Nhưng lần này nghe nói thằng My cụm lại luôn ở Đồng lớn   không rút.
Sáu 'Trang vẫn cặm cụi đi về phía có tiếng đại bác. Vốn sống quen ở vùng ven. cô biết số đân đó là số đân chạy trước. Có khi Họ chưa trông thây bóng thăng Mỹ, nhưng Họ đã nói là trông thấy. Có khi chúng nó đã rút thì Họ lại nói là chúng nó đang cụm lại. Họ chạy ra ngoài cánh đồng ngồi và nhìn chừng. Cứ như thế, người này Hỏi thăm người khác, người khác lại Hỏi thăm người khác nừa...
ĐỊcH đang càn ở Đồng Lớn. Điều đó thì đã rõ- Nhưng càn ở khu vực nào? Nó có đến cuối làng, nơi giáp với ấp cỏ Ống không? Nhà Sáu Trang ở đó, nơi có những tàn tranh đang bay lả tá đó, nơi đại bác đang bôc lên những ngọn khói đen kịt đó. Má và chị Mai không biêt có chạy không? Những lần trước chỉ có chị Mai chạy thôi, còn má thì ngồi trong hầm cho đên khi đại bác Hết bắn.
Lần này nghe nói chúng nó làm dữ lắm. Thằng đại uý phụ trách tiểu khu Trung Hòa nói là chúng nó sẽ đốt sach mấy cái ấp cỏ ống, Sa Nhỏ, Đồng Lớn, gom hết dân vào trong tiểu khu. Chắc là Hôm nay nó đang bắt đầu từ cái âp trong cùng 1à âp Đồng Lớn. Có những chiếc “trực thăng’’ Hạ cánh rồi lại cât cánh bay lên ở phía đó.
Sáu Trang về đến đầu ấp cỏ ống thì nghe tiêng một người gọi:
- Này, sang chi bển, người ta đang chạy ffi cả, mày lại chạy về. bộ định ffi chiêu Hồi chắc?
Sán Trang quay lại và nhận ra ông Hai Trụ. Nhà ông cũng ở bên ấp Đồng Lớn.

- Vô đây đã! Chút nữa êm rồi qua về với...
 ông già mặc quần XÀ lỏn. tay cầm cái nón rách. Đang ngồi  giữa sân một cái nhà sát ngay cạnh đường cái.
nhìn về phía những cụm khói bốc lên từ phía ấp Đồng Lớn hai chòm ria điểm bạc hai bên mép giật giật:
-   Mày về chi, con Sáu?
-   Đạ, cháu nhân đi công tác qua, định tạt về thăm nhà một chút.
-   Thăm với nom? Quân chủ lực đâu mà không về đánh? Lần này thì tụi nó bốc quang cả cái ấp Đồng Lớn.
Sáu Trang không biết nói thế nào, đành ngồi im lặng. Cô nhận nhiệm vụ của phân khu về hai quận Trảng Bàng và Củ Chi này, bắt liên lạc với các cơ sở vũ trang, bí mật phôi hợp hoạt động trong các đợt tới. Vậy mà tình hình rốì ren như thế này thì rồi chưa biết ra sao. Các ấp Đồng Lớn, Cỏ Ông, Sa Nhỏ là những ấp giáp ranh giữa ta và địch. Từ những căn cứ ây, ban đêm du kích đột ấp làm công tác vũ trang tuyên truyền. Cũng từ những nơi đó, các cơ sở bên trong của chúng ta, khi ra khi vào, liên lạc với trên, nhận sự chỉ đạo về mọi mặt công tác và cung cấp những tin tức quan trọng. Bây giờ chúng nó đang chuẩn bị ủi trắng, đốt sạch. Những cái ấp đó mất đi thì những căn cứ du kích chung quanh tiểu khu Trung Hòa sẽ trơ ra trong vòng những cuộc càn quét.
-   Chú Hai có biết má cháu chạy đi đâu không?
-   Chạy vào ấp chiến lược chứ còn chạy đi đâu nữa? Ngày hôm kìa nó bắn đại bác vào ấp, ngày hôm kia nó gọi loa, ngày hôm qua nó đốt, ngày hôm nay nó lại đốt. Ai mà gan lỳ bám trụ với bom đạn mãi được?
Sáu Trang biết chú Hai nói vậy thôi, chứ chú không vào ấp chiến lược. Không phải bây giờ nó mới gom dân ấp Đồng Lớn, mà từ năm 66 nó đã đốt nhà và đưa “trực thăng” đến bốc đân đưa vào Trung Hòa, đưa sang Dầu Tiếng. Chú Hai đã trốn đi trong những ngày càn. rồi sau đó lại trỏ về, chặt tầm vông dựng lại cái nhà ngay trên nền CÜ. Hầu hết các gia đình ở Đồng Lớn sau một thời gian, cũng quay trở về ấp cũ như vậy.
-   Chắc nó càn vậy vài hôm rồi cũng êm thôi, chú Hai?
_ Lần này nó làm dữ dằn lắm chớ chẳng như những lần trước đâu!
-   Chú. sang đây từ lúc nào vậy?
-   Buổi sáng tao đi trồng mấy cỏ báng ngoài bìa rừng, nghe nổ súng, tao chạy về đây.
Một lúc êm, Sáu Trang theo ông Hai Trụ về Đồng Lớn. Không có người nào dọc đường cho ông hỏi thăm nữa. Đến đầu ấp, ông quay lại nhìn Sáu Trang:
-   Mày có thứ gì của Giải phóng mang trong người nữa không?
■ Dạ không.
Được rồi. Cứ đi với tao, có gi để tao liệu. Coi chừng chúng nó vẫn ở trong ấp chưa ra.
Qua một cái nhà cháy. Qua hai cái nhà cháy. Mỗi lúc ông Hai bước một nhanh hơn. Chẳng có ai dập ngon lửa cho
những ngôi như. Nhưng mái tranh bốc lên cháy rần rật rồì sụp xuống, trơ ra nhưng cái cột cũng đang bốc lửa cháy ngùn ngụt như nhưng cây nến khổng lồ. Trời mỗi lúc một tối thì ngọn lửa cũng mỗi lúc một đỏ hồng lên.
Bây giờ thì ông Hai chạy. Ông chạy hớt hải vế phía trước ông nhận ra một đưa bé đang bước thất thêu quanh một hố bom. Nó vừa đi vừa kêu:
- Má ơi!— - Giọng nó bị ngọn khói tạt vào làm cho nghẹn lại, khản đặc.
Khi trông thây ông Hai thi tháng bé ngồi thụp xuống và khóc to tiếng.
- Má mày đâu rồi? - Ông Hai bế thằng nhỏ lên,vừa phủi  đất trên tóc, trên lưng nó, vừa hỏi.
Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #94 vào lúc: 12 Tháng Mười Một, 2015, 07:29:08 PM »

Thằng nhỎ nín khóc, trả lời ngọng đét:
- “Chực thăng” bốc má, chui xeo, hắn ạp chui... Hi hi.
Ông Hai không hởi gì nữa, bế thằng bé đi thẳng đến ngôi nhà cháy đã gần tàn. Rồi như mệt quá, ông ngồi thụp xuống trước cái sân đang nóng hầm hập hơi lửa. Nhà ông Hai cũng chỉ còn trơ lại mấy cái cột cháy.
Bên kia là nhà Sáu Trang, cũng đang cháy đở như thế. Không có một người nào. Họ là những người đầu tiên trở về. ông Hai hầu như quên mất Sáu Trang bên cạnh, ngồi một lúc lâu, ông mới quay lại:
- Đợi một chút, người ta đi về rồi mới hởi thăm được.
Mãi dến chừng bảy, tám giờ tối, lác đác có năm ba người trở về. Không còn nhà nữa, họ vơ vội một vài thứ gì đó, rồi lại ra đi. Người thì nói là má Sáu Trang bị “trực thăng” bốc, người thì nói là bà đã cùng chị Hai vào Trung Hòa từ sáng. Bà Hai Trụ bị bốc đi cùng với đứa con gái. Thằng Đức, con út ông Hai, lúc đầu chạy trốn, sau thấy má nó bị lôi lên “trực thăng”, chạy theo khóc thì bị một thằng Mỹ hất té nhào xuống bên cạnh hố bom. Nó sợ quá không dám theo nữa, nằm đó cho đến lúc trông thấy chiếc máy bay chở má và chị nó xoay tít cánh quạt, quạt cát bụi mù cả mắt nó, từ từ bay lên...
Thằng bé chì tay lên trời, về hướng Trung Hòa, nói với ông Hai:
-.Chực xăng i dìa trởng! (Trực thăng đi về trởng)
Ông Hai hỏi Sáu Trang:
-   Mày định đi đâu giò?
-   Có lẽ con lại về cơ quan...
-   Hãy chờ đây khuya coi sao. ở đó tao nấu cơm cho ăn. Đại bác có bắn thì vô trong hầm kia nấp!
Ồng chỉ cái hầm sau nhà. Cái hầm trước nhà nó đã đặt thuốc nổ phá banh. Khói thuốc còn bám đen xịt trưởc cửa hầm.
ông Hai ra ngoài vườn, đào đất, lấy lên một cái thùng đại liên đựng gạo và bảo Sáu Trang xuống múc nước hố bom lên. Cái giếng sau nhà nó cũng đã đánh thuốc nổ sập xuống.
Sáu Trang vo gạo. Ông Hai chặt mấy khúc tầm vông đóng xuống đất làm cái kiềng nấu. Họ nhóm lửa lên ngay trước cái nhà sập.
-   Bây giò chú tính sao, chú Hai.
- Thì dựng lại nhà mà ở chứ còn tính sao nữa?
-   Chú nói liệu người ta còn về ở đây nữa không, chú?
- Đận này nó làm ráo riết, chưa chắc đã ai dám về! Thanh niên, đàn bà, con gái thì phải chạy hết rồi, may chỉ còn lại mấy ông già như tụi tao...
Ba người ngồi ăn giữa sân. Họ ăn cơm với khô cá nướng, không biết từ đâu, ông Hai lấy ra một xị rượu, ông rót vào chén cho Sáu Trang rồi mới rót vào chén ông:
- Uống với ta một ngụm, tao đang buồn...
-   Chắc thím Hai bị “trực thăng” bốc vào trong ấp. Trên trực thăng” còn nhiều người mình, chú khỏi lo.
-   Tao buồn là buồn người ta bỏ cái ấp đồng Lớn này thôi. Du kích cũng chạy rồi! Cán bộ cũng chạy rồi! Chủ lực thì không thấy về. Nói dân bám trụ, chúng tao bám trụ. Nhưng bám trụ mãi mà không oánh thì bám trụ cái gì chớ? Chúng nó bắt dân vào ấp chiến lược như bát cóc bỏ đĩa. Bắt vào họ lại ra. Ra rồi nó lại bắt vào. Chẳng có ai ngăn cản chúng nó cả thì làm sao? Đấy, chúng nó đã đưa xe ủi đất về ủi bên Gò Nổi rồi! Nay mai nó sẽ ủi Đồng Lớn, ủi cỏ ống. ủi hết ra đến bờ sông Sài Gòn rồi chúng mày lấy đất đâu mà ở? Tao có nằm trong cái hầm này thì rồi cũng chỉ nàm một mình mà nhìn trời nhìn đất chứ mày bảo bám trụ với ai nào?
_ Chú Hai định vẫn ở lại đây thiệt hở. chú Hai?
Tao không ở đây thì đi đâu? Tao già rồi, tao cần chi. Bất  quá một trái đạn nổ trên hầm thì coi như lấp luôn. Mai tao gửi thằng nhỏ này vào ấp chiến lược.
- Chui ông i... (Tôi không đi).
Nghe thằng nhở nói. Sáu Trang muốn bật cười, nhưng :iếng cười nghẹn lại.
Tự nhiên Sáu Trang nghĩ đến một cái trạm liên lạc các đầu môì của cô ở bên cái nền nhà cháy này. Cô nhìn ông Hai. Ông ngồi xếp bằng tròn trên tâ'm vải mưa, lưng thẳng, một tay đặt trên chòm râu, một tay đặt trên chén rượu, một nửa khuôn mặt lâ'p đi trong bóng tôi, chí còn trông thấy đường viền của một vầng trán nhô cao, bướng bỉnh.
Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #95 vào lúc: 12 Tháng Mười Một, 2015, 07:31:17 PM »

Chương Tám
So với lớp Thị, Lâu, Tuấn, Nam, Canh... thì Nghĩa là lính cũ. Anh vào bộ đội từ năm 58. Vậy nhưng cho đến nay anh vẫn chưa phải là đảng viên. Thực ra, anh cũng chẳng có khuyết điểm gì lớn. Chỉ có cái tội là hay nói lung tung, việc gì thích thì làm, việc gì không thích thì đầu có phải thế nào đi nữa anh cũng từ chối. Chính vì vậy mà mấy lần ban chỉ huy tiểu, đoàn 7 cân nhắc mãi không muốn đưa anh xuống làm cán bộ đơn vị.
Ban cáu bộ trung đoàn đã chú ý đến anh, có lần hỏi tiểu đoàn về sự tiến bộ của anh ra sao, và được biết anh vẫn là đối tượng kết nạp Đảng. Hồi còn ông Đũng làm chính uỷ, ông cũng đã nhắc Thận chuyện này, nhưng vì bận nhiều việc nên sau đó ông lại quên mất. Còn Thận vốn là môt cán bộ chính tri làm đúng nguyên tắc và thủ tục, không châm chước, không chiếu cố, nhất định yêu cầu Nghĩa phải sửa chữa cho hết những khuyết điểm thì mới có thể vào Đảng được. Nghĩa vẫn nghĩ là Thận có thành kiến với anh. Anh nói với mọi người chung quanh :
- Trước sau rồi tao cũng xuống đơn vị. Xuống đó đánh nhau vài trận thì biết tay nhau, ở tiểu đoàn bộ với cái ông Thâu này chán lắm!
Trước đợt hai, Nghĩa còn là trợ lý quân khí tiểu đoàn. Thực thấy anh có khả năng quân sự, liền đưa anh sang làm trợ lý tác chiến, giúp việc cho tham mưu trưỏng Mạn. khi thiếu quản trị trưởng, Thận đắn đo mãi, bàn với Thực. Thực nói:
_ Nó làm được thì cứ giao việc cho nó. Bây giờ đang thiếu cán bộ. Vả lại, nó có khuyết điểm gì lớn đâu. Theo tôi. vấn đề vào Đảng của cậu ta, chúng mình xét cũng quá chặt chẽ đó.
Tổ đảng và chi bộ đang làm việc xét đơn xin vào Đảng của Nghĩa thì những cuộc chiến đấu liên tiêp xảy ra. Sau trận Cầu Sắt, các đảng viên trong chi bộ chẳng còn ai nữa. Khi Thực gọi Nghĩa giao cho xuống phụ trách đại đội 3, Thận đã có ý nghĩ là sau trận đánh về, sẽ xét kết nạp anh một cách thật xứng đáng. Nhưng rồi Thận, Thực đều hy sinh.
Bây giờ Nghĩa phụ trách một đội. Trong đội có một đảng viên thì lại là Tuyên “đá”. Tuyên “đá” vừa mới được kết nạp Đảng trước đợt một, là đảng viên dự bị của chi bộ trung đoàn bộ trước đây. Đó là điều mà Nghĩa băn khoăn nhất sau khi ở lại. Rồi ai sẽ theo dõi mình? Suốt bảy tám năm trời chiến đấu, công tác...
Nghĩ đến Thận, anh vừa thương lại vừa trách thầm. Giá như ông ấy đừng cố chấp, giá như ông ấỹ xét cho mình trước đây ít lâu thì bây giờ đỡ phiền phức. Sau trận cầu sắt, nhiều lúc anh trở nên đăm chiêu. Xét cho cùng thì mọi việc đều tại anh cả. Những người biết anh đã đi rồi, anh gióng như bị bỏ quên trong một chuyến đi xa. Càng nghĩ đến mình, anh càng thấy nhớ đa diết những người đã mất. Dầu sao, thì họ vẫn là những người hiểu mình, vẫn là những người lo lắng cho mình hơn cả. Thận hơi hẹp hòi một chút, nhưng chẳng phải đã nhiều lần ông ta nằm tâm sự suốt đêm với mình đó sao? Ông Thực tuy không làm công tác chính trị, không phụ trách bộ phận quản trị, tính ông hay nói thẳng, ít tâm sự, nhưng đã có hôm ông nói với Nghĩa rất chân tình:
- Nghĩa ạ, cậu phải tập suy nghi và hành động cho thận trọng một chút. Cậu nhớ rằng cậu là cán bộ, vào bộ đội bảy tám năm rồi, cậu phải tự nhận lấy trách nhiệm trước khi người ta giao nhiệm vụ cho cậu. Đáng lẽ cậu chín chắn hơn, phát ngôn có trách nhiệm hơn, thì tiểu đoàn sẽ giao cho cậu
Phụ trách một đơn vị. Cận có biết hây giờ tiểu đoàn đang thiếu  cán bộ không? Vậy mà chúng mình vẫn chưa thể giao nhiệm vu cho cậu được- Cậu thấy điều đó có đáng buồn không?
Bây giờ cả ông Thận và ông Thực đều đã chết. Ai sẽ nói với anh những điều như thế...
Đêm, trung đoàn về phân khu bộ, thì sáng mai địch càn ở cả hai khu vực: nơi đóng quân của phân khu bộ cũ và nơi tiểu đoàn vẫn ở gần đường 13. Theo kế hoach, các tổ đều thoát ra khỏi vòng càn nhờ phân tán thành hai ba người môt, nhưng ngày hôm đó họ phải nhịn đói suốt ngày. Đêm nằm trên bờ rạch, Nghĩa đem chuyện riêng tư của mình tâm sự với ông Ba Kiên. ông nghe rất chăm chú, không nói xen vào câu nào. Khi anh đã nói hết, môt lúc lâu ông mới nói:
Cậu yên tam. Việc của câu không phải chỉ có tiểu đoàn biết, mà chúng mình cũng đã biết. Vừa qua cậu chiến đấu như thế là tốt. Đó là điều quan trọng nhất đốì với môt chiến sĩ trong quân đội. Hiện nay tuy câu chưa là đảng viên, nhưng chúng mình đã giao cho cậu môt nhiệm vụ mà phải la nhưng đảng viên thật vững vàng mới đảm đương nổi. Cậu biết diều đó chứ?

Tuy ông Ba Kiên không hứa hẹn gì nhưng Nghĩa cảm thấy yên tâm.

Như một đứa trẻ, sau khi trò chuyện với ông Ba Kiên xong, Nghĩa thao thức một lúc, rồi lại đã quên hết mọi viêc, phanh ngực áo, nằm lăn ra trước hầm, đánh một giác cho đến sáng.
Ông Ba Kiên định tránh địch trong mấy ngày càn quét lớn. rồi sau đó sẽ tùy tình hình mà hoạt động. ông cùng ở một tổ cùng với Nghĩa, gồm có Nghĩa, Tuyên “đá” và một chiến sĩ mới.họ ở trong cái vườn của một ngôi nhà bỏ không. Có động, từng người phân tán dọc theo bờ rạch . Hai ngày đầu, tất cả những người ở lại đều an toàn và tối lại liên lạc được  với nhau.



Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #96 vào lúc: 13 Tháng Mười Một, 2015, 08:14:57 PM »

..
 Đêm thứ hai, Nghĩa vào ấp. bị phục kích. May sao   1
trái mìn nổ ngay gần bên cạnh mà không việc gì. Từ chỗ càn   J
ban ngày, tụi địch nống ra, đóng lại trông ấp cả ban đêm.   I
Có đêm chúng còn đi tuần và nằm phục trên bờ rạch.
Sau trận càn, đơn vị mất liên lạc với địa phương vì những chỗ hẹn đều bị địch chốt lại cả đêm ngày. Chúng nó chặn hết các con đường vào ấp. phá các hầm ở những căn cứ mà chúng nó đã càn vào. Có nguy cơ hết gạo ăn. ông Ba
Kiên họp cán bộ và bàn:   
• Trước kia, chúng ta ở bên Tân Thới Hiệp. Sau trận cầu Sắt, thằng Tám Hàn gọi chúng ta về đây. Nếu cần, chúng ta lại trở lại bên kia sông. Nhưng vì mấy hôm nay không nắm được tình hình bên đó. cho nên ta cần có người qua thăm đò trước.
Nghe ông Ba Kiên nói vậy mà vẫn chưa chỉ định người đi. Nghĩa đứng đậy:
-   Thôi, thủ trưởng phân công đi để tôi còn vể chuẩn bị,
chứ tôi không đi thì còn ai vào đấy nữa?   
Ông Ba Kiên vuốt lên mái tóc, rồi chậm rãi nói:   
•   Mình còn phải nghĩ xem người nào sẽ đi với cậu?
Nghĩa tiếp luôn:
•    Thủ trưởng muốn có một đảng viên đi để lãnh đạo tôi chứ
gì? Thôi, đã thế thì thủ trưởng cứ cho cả tổ tôi cùng đi, có đảng viên có quần chúng, như thế là tiện nhất.   \
■ Thôi được. Cậu và Tuyên đi là đủ.   
Tôi biết mà! Phải có đảng viên đi lãnh đạo. Nhưng thủ trưởng yên tâm, tôi không có thắc mắc gì về điều này cả.
-   Nghĩa! Lần sau cậu không được đùa như thế nữa. nghe không? Tính cậu bộp chộp, hay hỏng việc. Hai người đi. có gì phải bàn bạc với nhau đọc đường. Cả hai sẽ chịu trách nhiệm về chuyến đi này. Rõ chưa?   
•   Rõ! - Nghĩa đáp lại nghiêm chỉnh và đửng đậy chạy đi   1tìm Tuyên “đá".   
Môt lúc sau, Hai người đến gặp ông Ba Kiên nhận kế hoach- Ông dặn Họ những địa điểm liên lạc bên đó, ngoài nhà má Hai. Ông cũng Hẹn thêm mấy địa điểm liên lạc dự bị khi Họ trở về Bình Mỹ. Ông dặn những chuyện cần thiết nói với má Hai về thằng Hùng, về việc giữ bí mật hoạt động của trung đoàn. Khi Nghĩa toan đi, thid ông lại gọi lần nữa:
-   Báo cho má biết vừa qua có những đứa đầu hàng. Má cần đề phòng, và từ nay về sau, nếu có ai Hỏi trung đoàn mà má không biết thì đừng có nhận.
Nghĩa nói:
-   Thủ trưởng khéo giấu đầu hở đuôi. Theo tôi thì cứ nói phứt cho má biết thằng Tám Hàn chay theo địch rồi, để má lo liệu, không sau này mình lại hối hận.
ông Ba Kiên trả lời lơ đãng:
-   Vậy cũng được.
ông bông nghĩ ràng thằng Tám Hàn sẽ không khai gì cho má Hai, vì nó còn nhiều việc lớn để khai báo, và dầu sao
 nữa, chắc nó cũng còn nghĩ đến bà má đã cho nó ăn, đã chính tự tay múc nước cho nó tắm cái đêm nó vừa từ Gò Sao về. Lẽ nào... Nhưng thôi, cảnh giác vậy càng tốt. Ông cũng nhớ có một hôm má nói với ông: Tôi không đi đâu cả. Tụi nó biết tôi ở lại với Việt Cộng đó, nhưng tụi nó làm gì? Tôi già rồi, có chết cũng chẳng sợ. Hình như sau khi gửi được thằng Hùng đi rồi, má chẳng còn có việc gì lo sợ trên đời này nữa. Nghĩ vậy, và ông nói thêm với Nghĩa:
-   Đừng nói với má Hai là thằng Hùng bị thương. Cũng đừng nói với má Hai là thằng Hùng trước đây đi với Tám Hàn mà má buồn. Cứ nói là nó đi với tôi và tôi gửi nó lên trên Miền rồi.
Chờ ông Ba Kiên căn dặn xong. Nghĩa xốc bồng vào vai, nói với Tuyên “đá”:
- Chúng mình phới thôi!... Báo cáo thủ trưởng, chúng tôi đi!
Anh giơ tay lên vành mũ tai bèo chào mọi người một cách thật vui vẻ, cái cúc áo phanh ra lòi cả ngực.
ông Ba Kiên nhìn theo, nghĩ: “Cậu ta xứng đáng được vào Đảng rồi. Một đảng viên vững vàng nữa là khác!”.
Lựu đi lang thang. Cậu ta đã cởi vứt hết quần áo bộ đội, mặc cái sơ mi thường mà cậu ta nhặt được trong nhà dân bỏ đi hồi dưới Tân Thới Hiệp. Trận đánh ở Cầu sắt, Lựu chỉ bị thương nhẹ ở tay. Vì muốn được đi viện, cậu ta đã lấy băng cuốn thật nhiều vòng, giả làm bộ đau đớn. Vì tình hình lộn xộn, không có y tá, cứu thương, cậu ta được đưa qua Bình Mỹ. Và đêm đó bị pháo kích, khi chạy vào hầm, cậu ta vờ rên rỉ, kêu là bị thương mù mắt để người ta nhường chỗ cho, rồi lăn vào giữa hầm. Pháo ngừng bắn. Mọi người ra bến. Lựu cũng theo ra, nhưng đến trên bờ thì cậu ta lại đúng sững sờ.
Có tiếng gọi:
-   Còn ai nữa, xuống đi!
Lựu vẫn đứng im.
Có người đi đằng sau tới:
-   Cậu nào đây? Đi lên hay đi xuống?
-   Tôi xuống xuồng sau : Lựu trả lời như một cái máy, tai vẫn lắng nghe tiếng nổ đầu nòng của một khẩu pháo địch.
- Còn ai nữa không?
Người ta gọi hai lần. Lựu không trả lời.
Một lúc sau thì cậu ta quay trở lại. Cậu ta sỢ. Chỗ nào cũng sợ. Sợ một trận đánh như trận cầu sắt. Sợ một trận pháo kích như trận pháo kích trên bến.
Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #97 vào lúc: 13 Tháng Mười Một, 2015, 08:15:29 PM »

Người ta nói rằng đi trên sông Sài Gòn ban đêm bay bị “trực thăng”” và ca nô đuổi. lựu cũng sợ. Quay trở về đơn vị? Cậu ta biết trung đoàn sắp sang bên này. Nhưng rồi sẽ nói thế nào? Và rồi ở đó vẫn sẽ cố những trận càn. Cậu ta cứ đi như vậy trong đêm. Đi như một cái máy. Đi mãi. Một lúc sau thì Lựu nhận ta là mình đang đi quay trở lại hướng Tân Thới Hiệp. Vậy là tự nhiên cậu ta nghĩ đến ngôi nhà của má Hai. ở đó. có lẽ là nơi yên ổn nhất chăng? ở đó, có lẽ sẽ là nơi, ít ra trong một thời gian đài, mình sẽ có chỗ nương tựa chăng? Trung đòan sẽ ra đi. ở đó, sẽ không còn xảy ra chiến sự nữa. Mình sẽ về gặp má Hai và nói với má là mình lạc đơn vị. Rồi sao ? Làm gì nữa thì Lựu cùng chưa hình đung ra, nhưng ít nhất là tránh sự nguy hiểm trước mắt.
Đêm đi và ngày trốn chui trốn lủi bên những bờ rạch. . cứ vậy lần đường theo sông Sài Gồn, về sông Rạch Tra. Sau ba đêm thì mới về đến nhà má Hai.

 Lúc đó gần ba giờ sáng. Anh đứng chần chừ mãi trước sân nhìn cái đèn hoa kỳ vẫn thắp sáng trước của hầm. Bỗng có tiếng hỏi:
■ Ai vậy?
Lựu trả lời không suy nghĩ: Con đây!
Con nà?o
CÁi đèn hoa kỳ được vặn to thêm và bóng má Hai nhô ra trước cửa hầm. Cái đèn hoa kỳ đi tới trước mặt Lựu và đừng lại.
Anh là ai? đến đây làm gì?
Sau một phút lúng túng, Lựu đã nghĩ ra cách trả lời:
Con ở đơn vị ông Ba Kiên. Con lạc từ hôm đánh nhau ở Cầu Sắt.
Bà mẹ soi đèn vào mặt. lại soi đèn vào bộ quần áo lạ lùng của Lựu.
-   Tôi không biết ông Ba Kiên, nhưng nêu anh lạc. muốn vào đây nghỉ nhờ thì vào trỏng.
Bà mẹ chỉ vào trong nhà.
Lựu không biết làm sao cho bà mẹ tin mình, bỗng nhìn ngọn đèn hoa kỳ, anh nói như reo lên:
-   Má vẫn thắp đèn suốt đêm trước hầm vậy à?
Má Hai:
-   Tính tôi quen như vậy từ lâu rồi.
Anh kêu đói. Má lấy cơm và mắm tép cho ăn. Đến sáng, má thức anh đậy và nói:
-   Anh  đây không được đâu. Sáng ra các ông quốc gia ống đến, ổng lại bảo tôi là chứa Việt Cộng.
-   Nhưng má bảo con đi đâu bây giờ?
-   Tôi biết sao được? Có lẽ anh nên đi tìm đơn vị mà về...
Má Hai ngờ ngợ. không biết xử trí làm sao. Nếu là chiênsĩ của trung đoàn thật thì để cậu ta đi lang thang nhát định sẽ bị bắt. Nếu như chỉ cho cậu ta chỗ tạm tránh thì ngộ nhỡ đúng phải tên điệp thì sao?
Giữa lúc đó thì Lựu buột miệng:
-   Trung đoàn đi rồi hả má?
Má Hai im lặng. Khi Lựu sắp ra đi thì má gọi lại:
- Nếu ông biết chỗ các ông Việt Cộng ở mọi lần thì ông cứ ra đó mà chờ họ.
Nếu quả là người của trung đoàn và là người biết mật hiệu của ngọn đèn hoa kỳ, thì cũng sẽ biết cái chỗ ông Ba Kiên vẫn ở trong những ngày trước đây.
Lựu buồn xỉu toan đi, thì bà mẹ gọi lại lần nữa:
- Ông cầm nốt ố bánh mì đi mà ăn. Tôi mua cho ông đấy. Tôi không ăn được bánh mì đâu.
Lựu cầm bánh mì. đi ra bưng. Suốt ngày anh ngồi trên bờ rạch, nơi ông Ba Kiên ngồi mọi lần. Anh bỗng cảm thấy bơ
vơ. Anh nhớ đến những ngày sống ở đơn vị. Những tiếng cữời những khuôn mặt. Họ sống vô tư làm sao. Bây giò ở một nơi nào đó, họ đang ngồi nói chuyện với nhau, nói đủ các thứ chuyện trên đời. Chuyện quê hương, chuyện tình yêu, chuyện chiến đấu. Rồi họ vật nhau, trêu nhau. Nếu có anh ở đó. thì họ sẽ gọi anh là ông chăn vịt. anh cảm thấy mọi người đều rất đáng yêu. Ngay như tiểu đội trương Lâu mà anh em vẫn gọi là ông Trương Phi đó, đối với anh cũng rất tốt, mặc đầu đã có lần Lâu nắm lấy cổ áo anh mà kéo đi...
Rời khỏi đơn vị, anh thấy rất buồn. Đôi mắt của má Hai nhìn anh đầy nghi ngờ làm cho anh đau khổ. Anh không phản bội. Nhưng má Hai vẫn gọi anh bằng ông như “lính quốc gia” vậy. Anh chỉ muốn tìm một nơi nào đó để sống yên thân. Có một nơi nào như vậy không? Trước đây. anh nghe nói có những ngưòi lính không đầu hàng giặc, nhưng cũng không trở về quê hương. Vì sĩ điện, họ bỏ trốn đơn vị và đến một nơi nào đó làm ăn. Có thể như thế được không? Khi anh trở vê Tân Thới Hiệp, anh đã nghĩ là trung đoàn đi rồi. anh làm như mình là một người lính lạc ngũ. Và anh sẽ nhờ má Hai tìm cho một công việc gì đó để làm ăn, chờ bắt liên lạc với trung đoàn. Nhưng từ khi gặp má Hai, nhìn đôi mắt của má anh bỗng thấy kinh sợ. Má không nhìn anh với con mắt bình thường nữa. Hình như anh đã trở thành một người xa lạ.
Đêm thứ hai, anh lại trở về nhà má Hai. Má nhìn anh một lúc rồi hỏi:
Ủa! ông vần còn ỏ đây sao?
Lựu khóc.
Má Hai:
*   Thôi, vào trỏng đi!
Thực ra. má đã nấu một nồi cơm và kho cho anh một Nồi tép dừa thật ngon, đợi từ buổi chiều ở nhà. Má biết anh đã ra ngoài bưng, nơi ông Ba Kiên vẫn ra đó mọi lần.
Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #98 vào lúc: 13 Tháng Mười Một, 2015, 08:16:26 PM »

..
Chỉ có điều má không hiểu tại sao anh đã biết chỗ này mà lại không về đây từ mấy hôm trước.
Hôm qua, má đã nấu nước muối rửa vết thương cho anh. Vết thương chẳng đáng gì với những đứa khác. Vậy thỉ không có chuyện vì vết thương mà về trễ được. Có một cái gì không rõ ràng. Nhưng xem ra thì nó cũng chẳng phải là thằng điệp. Tuy nghĩ vậy, nhưng má vẫn chưa đám hỏi thật anh điều thắc mắc của má.
Lựu ăn cơm xong thì má giục đi nằm. Từ lúc Lựu đến, má tắt ngọn đèn trước cửa hầm. Điều đó càng làm cho anh buồn thêm.
Có tiếng súng nổ. Lựu bật đậy trước, rồi má Hai cùng ngồi đậy. Tiếng súng nổ không gần, nhưng cũng không xa lắm. Có lẽ tụi nó về, đụng độ với tụi đi kích đâu ngoài bờ rạch. Mấy hôm nay tụi nó vẫn ra kích đêm trên các ngả đường đi sang cầu sắt về Vườn Cau Đỏ và ra bến sông.
Nghe tiếng súng nổ, má vừa lo nhưng cũng vừa vui. Chúng nó vừa mới đi khỏi hai ba ngày mà má nhớ quá! Má sờ hộp quẹt, quẹt lửa. châm vào ngọn đèn và để lên trước cửa hầm. Khi quay lại. trông thấy Lựu ngồi cạnh, má nói:
-Vào trỏng đi! Các ổng đụng độ nhau...
Và má đi ra ngoài sân. Ra đến sân, má lại đi thẳng ra đường. Má đứng đó, trước lôì vào nhà má. Ngọn đèn sẽ hát đủ ánh sáng cho người đi xa đến trông thấy má trước cửa.
Súng chỉ nô vài loạt rồi im. Hình như có tiếng lựu đạn.
Má không rành lắm tiếng súng đạn, nhưng hướng â'y thì chí có đụng độ chứ không có đồn bốt nào cả.
Má đứng một lúc mỏi chân thì ngồi xuống. Cứ như vậy. má nhìn vào bóng tối, hai mắt nhòa đi.
Môt lúc má nghe có tiếng động. Quay lại thì thấy Lựu đang ra ngồi bên cạnh, Má không đuổi cậu ta nữa, má nói:
_ Ngồi khuất vào trỏng, san bóng cây, ở đó người ta trông thấy.
Lựu lùi lại.
Từ khi nghe tiếng súng, anh cũng nghĩ là thế nào cũng có anh em mình trở về. Vì anh nghe rõ sau loạt súng cực nhanh có một loạt AK và tiếng lựu đạn nổ.
Mới mấy ngày trước đây, anh bỏ trốn đơn vị, thì tư nhiên bây giờ anh lai muốn được gặp những anh em trong đơn vi trở về. Mới mấy ngày nằm ngoài hờ rạch một mình, nhịn đói, trốn địch, và nhất là sau khi gàp bà má, anh nhận ra rằng chăng có cách nào khác là về lại đơn vị của mình. Nhưng sẽ nói sao với những anh em đó, nói sao với bà má? Lúc nghĩ vậy anh lại định trốn. Nhưng rồi nhìn ra bóng tốì anh lại không đủ can đảm. Thôi, cư kệ vây. Rồi ra sao thì ra. Anh đi ra ngồi bên canh bà má.
Có tiếng chân đì tới, rồi có tiếng nói:
-   May quá! Vẫn có ánh đèn trước hầm...
Một chiến sĩ cao to chạy đến, nắm lấy hai vai má Hai lắc. rồi hét lên:
-   Má!
Người thứ hai đi san, nói nhỏ và có vẻ rụt rè hơn:
-   Má ạ!
Má Hai:
-   Chúng mày vừa đụng tụi nó à? Có đứa nào việc gì không?
_ Sầy da một chút. Chúng con táng nó trước đấy chứ?
Chúng con đến đây, không thấy đèn trước hầm. đi vòng sang Cầu sắt, gặp tụi nó. Con điên tiết cho một băng rồi chạy. Qua đây, con lại định vòng sang Voi Lớn, nhưng thấy ma đã tháp đèn nên mới vào. Hồi đêm chúng nó phục ở đây
hả má?
Má Hai sực nhớ ra Lựu, quay lại:
-   Có thằng tụi bay lạc vào đây. Tao nghi nên tao tắt đèn.
-   Ai vậy, má?
Lựu nhận ra Nghĩa trước và trán bỗng vã mồ hôi. Anh đứng trơ ra như phỗng.
Nghĩa thì vẫn chưa hay chuyện Lựu bỏ trốn, nhưng vốn ghét Lựu từ cái hôm bỏ chạy ở cầu sắt. vừa trông thấy mặt cậu ta, anh đã nói như thét lên:
-   Sao cậu lại ở đây?
- Chốc nữa em nói với anh.
- Nói gì? Trốn à?
Tuyên “đá” thấy có má Hai bên cạnh, bấm vào tay Nghĩa:
-   Anh Nghĩa, để nói chuyện sau.
Má Hai:
-   Thôi, vào trỏng đi. Có gì rồi anh em nói chuyện với nhau. Đừng làm nó sợ.
Họ vào nhà. Má Hai đi nấu cơm. Nghĩa kéo Lựu ra ngoài sân:
-   Sao cậu lại ở đây?
Lựu đã đủ thì giờ để sắp xếp xong những câu trả lời:
-   Hôm xuống bến. đại bác bắn rát quá, em chui xuông hầm, đến khi lên thì xuồng họ đi mất, nên em quay trở về.
-    Trở về sao không về bên kia mà lại về bên này?
-    Hôm ấy, em không biết đơn vị về bên kia, đến đây em không thấy ai qua lại nữa, em mới đoán là trung đoàn đã về bên ấy.
-    Sao biết trung đoàn về bên ấy mà lại không theo về?
Thấy Nghĩa đã bị lừa, Lựu trả lời có vẻ sợ sệt nhưng thật thoải mái:
- Hôm về đây, em đi một mình, suốt ngày nhịn đói, chỗ nào cũng gặp tụi nó, nên em đâm sợ, không dám đi lại một lần nữa.
- may mà gặp tụi tao tới đây, nếu không cậu định ở đây mãi làm phó thường dân chắc! ăn mặc gì lạ vậy?
- đi một mình nên em phải tìm bộ đồ này mặc cho chúng nó đỡ nghi. Nếu trường hợp chúng nó bắt được thì em khai là thường dân.
Nghĩa tuy tức giận nhưng cũng phải bật cười vì câu nói ngây thơ của Lựu.
-   Nó đã bắt được thì đợi đó làm thường dân? Nó lại không cho cậu rục tù, đánh cho đến khai hết rồi đưa đi làm lính dù, ra trận rồi mà làm thường dân.
Nghĩa mới nổi giận đùng đùng lên đó, nhưng một lúc đã quên hết và trở nên vui vẻ. anh ra giếng múc nước dội ài ào, xong chạy vào bếp, ngồi một bên bà má.
-   Có phải thằng cha Tám gì đó không?
-   Thằng đó đó.
Nghĩa tưởng đâu bà má phải tỏ một thái độ ngạc nhiên hoặc lo sợ như thế nào, nhưng má nói một cách thật bình thản:
-   Cái lão ấy trông mặt tao đã không ưa từ hôm mới đến lận. thằng Hùng nó còn ở chỗ chú Ba không?
-   Ông ba gửi ó lên Miền rồi
-   Hôm tao chỉ sợ ổng cho nó đi với cái lão đó.
-   Hai người ngồi ăn cơm, má nhìn Tuyên
-   Chú này nhìn trông bộ mới, chắc vừa ngoài vào?
Không nó cũng vào lâu rồi, nhưng không hay đến đây
Không biết thằng Hai nhà tao đận này có về không?
Đêm nằm tao toàn chiêm bao thấy nó. Hồi trước nó ở tiểu đoàn “”ba lẻ bẩy”” đó!
Má ngồi nhìn hahi người hỏi Tueyen,
Chú em này bao nhiêu tuổi rồi
Dạ vừa đúng hai mươi
Bộ đội miền bắc thằng nào cũng trẻ và đẹp. cậu học lớp mấy
Dạ lớp mười ạ
Lớp mười là ngang bằng tú tài toàn phần trong này  đó, má
Giỏi thiệt thằng hùng nhà tao mười lăm mười sáu tuổi đầu rồi mà chữ viết cứ như con gà mạ, không đi giải phóng thì rồi chỉ đến suối ngày vác thùng cạy đi mò cá ngoài bờ rạch chớ bộ biết mần chi ở  cái đất chết tiệt này. Tuoj bay coi đánh lẹ lẹ cho xong thằng mỹ để tao còn sống, còn ra bắc coi đây, coi đó một chút
Lự ngồi im lặng nghe ba người nói chuyện. khi nghe nói thằng Tám hàn đầu hàng, anh trở nên  sửng sốt ròi đỏ bừng cả hai tai. Chỉ một chút nữa! có thể cái đêm ở ngã ba bến thương binh, thằng Tám hàn cũng ra đó mà mình không biết.
Một lúc trán anh lấm tấm mồ hôi. Có một sự may mắn  nào đá cứu thoát anh? Lựu tự hỏi mình: nếu như đêm hôm đoánh gặp thằng Tám hàn thì sao? Biết đâu ma quỷ lại không xúi giục mình đi vào con đường tội lỗi?
Cũng trên ngã ba ấy, thằng tám hàn rẽ sang trái và vào bốt, còn anh thì rẽ sang phải và thụt lùi lại phía sau. Anh rùng mình: chỉ trong gang tấc nữa thì mình đã sang xuống vực thẳm của sự phản bội.
-   Thằng này bệnh hay sao mà trông mặt nó khác vậy? tụi bay coi coi! Má hai quay lại nhìn lựu nói vậy
-    Dạ không can chi. Chắc là con muốn lên cơn sốt!
-   Vậy thì đi nằm đi
-   Tuyên mắc võng. Còn má hai thì đi tìm tấm đắp cho lựu.
-   Lự lên võng nằm rồi, má hai hỏi Nghĩa
-   Vậy là thằng này làm sao lạc?
-   Tuyên đá giành lấy phần trả lời:
-   Anh ấy đánh nhau rồi lạc,
-   Vậy mà nó lại không về luôn đây, nó cứ quanh quẩn mãi, thế tao mới sinh nghi, tao thương quá mà không dám nói thiệt. biết nó là ai mà lại nói những chuyện ông thận với ông thực.. cả cái vùng này, tụi lính dù đứa nào không biết đại úy hoàng thực chỉ huy tiểu đoàn đánh nhau mãi ở Gò Sao? Tội nghiệp cái thằng!..
-   Má hai đnưgs dậy, quẹt lửa châm lên cây nhang trên bàn thờ, rồi hỏi Nghĩa:
-   Mày có biết con tám trân không
-   Dạ con đang định tìm gặp chị ấy
-   Nó bị thương đi viện rồi
-   ?
-   Đêm anh ba đi một lúc, nó đến đây với hai thằng nữa, dặn tao từ nay, nếu có tụi lính đén thì nói là các ông việt cộng về ở, rồi bây giờ các ông id đâ tui không biết. nó còn bảo tao là tình hình khó khăn, có lẽ nó không về đây được luôn đâu. Ăn vội bát cơm nó đi. Một lúc nghe súng nổ rồi hai đứa khiêng nó về, máu me đầm đìa…
-   Má hai nói vậy và nhớ lại  cái hôm má đứng bên cáng Tám Trânbị thương gãy tay, vậy mà nó vẫn còn nói rành rõ chỉ có giọng hơi run một chút:
-   Có xuồng đưa chị đi rồi, các em khỏi theo, về nhà chuyển chỗ ở cho kịp.còn gì để ở nhà hai mang đi luôn.
-   Nhớ như chị dặn.
...
Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #99 vào lúc: 19 Tháng Mười Một, 2015, 07:06:45 PM »

..
Nó nói như vậy với hai cậu cán bộ rồi gật đầu chào má. Trong khi má nước mắt lưng tròng thì nó lại cười. Từ hôm đó đến nay, má vẫn thắp ngọn đèn trước hầm mà chảng ai đấn.
Có một lần má nghe súng nổ ngoài đường rồi mấy thằng ngụy chạy vào sục sạo khắp nhà. Chắc mấy đứa đi đụng tụi nó...
Lựu nằm trên võng, anh vẫn lắng nghe câu chuyện giữa ba người. Cái tình thương yêu đùm bọc của đồng đội. của hậu phương mà mấy hôm nay anh tưởng như vĩnh viễn mất đi rồi nay lại đến vây quanh. Mới cách đây hơn một tiếng đồng hồ. anh vần nằm thao thức vì nó.
Không có cái hạnh phúc nào mà không phải trả giá. Không biết ngày xưa có một thằng bạn học nào đó đã nói với Lựu như thế. Bây giờ ngồi đây, anh chợt nghĩ đến câu nói này và tự nhủ: “Những người như Nghĩa, như Tuyên đã trả giá cho nhừng phút giây hạnh phúc này của họ”. Còn anh. anh đã không đủ can đảm.
Má Hai bây giờ có vẻ tình cảm với anh chẳng qua vì anh là đồng đội của Nghĩa, của Tuyên, của những người như ông Thực, ông Thận. Anh bỗng nhìn xuống cái áo lót dân sự của mình và cảm thấy bối rối.
Nghĩạ đi liên lạc với mấy nơi đều không gặp một ai cả.
-   Không biết có phải từ cái hôm có đụng độ mà nó lại bắt đầu chú ý không? Ban đêm tụi nó đi lại tuần tra, đi kích ở các khu vực trưóc đây mình vẫn lui tới. Nghĩa và Tuyên đi nghiên cứu lại mấy địa điểm đóng quân cũ, chỗ nào cùng đụng tụi nó. Anh bàn với Tuyên:
-   Cho nó một trận rồi về thôi. Bên này cùng như bên kia. chẳng khác gì nhau.
Tuyên:
-   Nhiệm vụ của chúng mình sang đây không phải là đi
đánh nhau. Làm như thế là ra có việc gì thì chỉ gây thêm khó khăn cho trên.
Nghĩa:
- Cậu nói cứ như chính trị viên không bằng!
Nói vậv nhưng rồi Nghĩa thôi, không bàn lai chuyện tổ chức tập kích địch nữa.
Từ sau khi gặp Lựu, họ thấy phiền phức thêm lên một ít. Đi đâu. cùng phải đưa cậu ta đi theo, vì sợ câu ta lai trốn mất. Nghĩa thì cho rằng cứ nên để câu ta ở lai chỗ má Hai như mọi ngày, nhưng Tuyên không chịu. Anh cho rằng thằng Lựu đã dao động như thế thì phải kèm chặt cậu ta, không được buông lỏng. Cuối cùng Nghĩa cũng đồng ý, nhưng đi đâu. anh cũng cần nhằn:
- Cậu chỉ được làm khổ người ta. Lính với tráng.
Đêm, họ để Lựu nằm lại ở nhà má Hai, còn Nghĩa và Tuyên thì đi nghiên cứu lại các căn cứ cũ. ban ngày, họ ra  rạch nằm, đưa Lưu đi theo vì moi viêc đều có thể xảy ra ban ngày.
Ngày thứ ba, trời mưa to, cả ba người chạy vào tránh mưa trong ngôi nhà bỏ. Cái nhà bỏ từ lâu, trông huơ trống huếch. Ngoài bức vách chia đôi ngôi nhà ra làm hai nửa cân nhau, một vài tàu lá dừa nước rơi xuống từ mái tranh bị tốc lên vì nhũng trái pháo, thì lòng nhà chẳng còn chút gì trong đó nữa. Cơn mưa mỗi lúc một to. Trông ra ngoài trời chỉ thấy một màu tráng xoá. Lúc đầu họ còn trải những tấm lá dừa nước để ngồi nghỉ, nhưng dần dần, nước mưa hắt qua khung cửa trống, qua những lỗ trông trên mái tràn vào nhà. lõng bõng. Những cơn mưa vào khoảng tháng sáu, tháng bày ở đây thường kéo rất dài, có khi suốt cả ngày không ngớt.
Nghĩa nói:   
Trời này chúng nó không đi đâu đâu. Chúng mình về  nhà má Hai nghỉ. tội gì ở đây cho khổ.
Lựu đồng ý:
-   Anh Nghĩa nói phải đó!
Tuyên nhìn ra ngoài trời...
Bỗng anh đứng bật đậy, khoát tay cho hai người lùi vào Cùng lúc đó, có tiếng người chạy:
-   Mau mày, trong này có cái nhà bỏ!
Ba người lùi vào gian nhà trong, thì ào một cái, có hai người khác chạy vào gian nhà ngoài. Hai tên lính nguỵ! Chúng nó giũ áo mưa, chống súng lên vách. Một thằng nhìn quanh:
-   Đù mẹ, cái nhà này cách đây mấy ngày là căn cứ của Việt Cộng đây!
Một thằng vẫn nhìn ra ngoài trời:
-   Tiên sư nó! Trời đất này mà cứ đi tuần tra vậy hoài thì khổ bằng con chó...
Một thằng rút thuốc lá ra hút. Một thằng kéo tấm lá dựa lưng vào vách, ngáp một cái rồi nhắm mắt lại. cả hai thằng đều mặc quần áo rằn ri của lính dù.
Nghĩa nhìn qua lỗ thủng của bức vách, không bỏ sót một cử chỉ của chúng. Anh lắc lắc khẩu súng ra hiệu cho Tuyên và quay lại trợn mắt lườm Lựu một cái. Lúc bấy giờ sắc mặt Lựu đã tái mét. Tim Tuyên đập mạnh, vì đây là lần đầu tiên anh tham gia một cuộc đụng độ có tính chất mạo hiểm như thế này.
-   Giơ tay lên!
Hai mũi súng chĩa thẳng vào hai tên lính nguỵ.
Chúng nó há hốc mồm không kêu lên được một tiếng và cùng giơ tay lên một lúc như đồng diễn thể đục.
-   Đồng chí Lựu, ra thu vũ khí!
Lựu hơi lóng ngóng, nhưng rồi anh cũng hoàn thành nhiệm vụ, nhặt hai khẩu súng để vào tận trong góc thật xa.\
Nghĩa cởi cái
dây thép phơi quần áo trong nhà, trói giật cánh khỉ hai đứa lại, làm chúng nó đau quá, rên lên.
-Kêu một tiếng là tao bắn chết tươi!
Nghĩa cau đôi long may râm đen, nhìn thẳng vào mặt chúng nó làm hai tên lính dù sỢ quá, phải quay mặt đi.
Bây giờ Lựu đứng bên ngoài mới trông thây hết cái vẻ dữ tợn của Nghĩa. Hai hàng râu quai nón lâu ngày chưa cạo kéo lên che tận mang tai làm cho câu ta trông giống như một ông tướng Tàu mà Lựu đã trông thây trong một cuốn sách nào đó. Cái áo phanh cúc trước ngực để lộ những bắp thịt nổi lên cuồn cuộn.
Hai thằng ngụy run.
Bỗng có tiếng gọi từ ngoài vào:
Thang Đực và thăng Sáu Râu ở trỏng không?
- Im! - Nghĩa chỉ vào trong nhà.
Hai đứa theo tay chỉ, đi vào sau tấm vách. Nghĩa vẫn gí mùi súng vào sau lưng chúng nó, đi theo từng bước.
Đực à! Sáu Râu à! Tiên sư chúng mày! Chui vào cái xó nào mà bắt ông kêu mãi? về rồi ông thiếu uý ông cho vào nhà đá !
Nghĩa chỉ tấm giẻ rách ở góc nhà ra hiệu cho Tuyên. Họ nhét cái giẻ bẩn vào đầy mồm hai thằng ngụy.
Ngoài đường, tụi ngụy vẫn chạy đi chạy lại.
-   Tao bảo là chúng nó vào trong đó mà!
-   Thì mày vào xem đi! Tao đã chạy vào tận nơi gọi chẳng thấy. Tiên sư chúng nó! Chắc lại nghĩ trời mưa, thiếu uý không gọi nên lần mò đi tìm mèo rồi!
-   Thôi tội chó gì mà chạy giữa mưa thế này? Vào đây ngồi trú chút đã, mày!
-   Nghĩa chỉ vào khẩu súng, ra hiệu cho Lựu canh chừng hai thằng ngụy và anh bước ra mép.
Anh không quên liếc Lựu một cái thật dữ tợn. Tuyên cũng lăm lăm súng trong tư thế xung phong.
Nhưng rồi hai thằng ngụy ở ngoài đó bỏ đi.
Cuộc chiến đấu bất đắc dĩ và bắt tù binh cũng bất đắc dĩ làm cho họ lâm vào một tình trạng thật khó xử. Hai thằng ngụy đi rồi nhưng nhất định nó sẽ trở lại. Mất hai thằng lính một lúc không phải là chuyện chơi.
Nghĩa nói với Lựu:
• Cậu cầm súng đứng bên cạnh chúng nó và hễ thấy chúng nó rục rịch thì bắn ngay, hiểu không? Để chúng tớ bàn công việc một chút.
Anh ra hiệu cho Tuyên ra nhà ngoài.
Tuyên lấy tay gạt mồ hôi trán, cười.
Nghĩa cũng nhìn anh, cưòi. Mặt Tuyên hơi tái đi, còn Nghĩa thì trông vẫn không có gì đổi khác, chỉ có vẻ dữ tướng hơn một chút. Nghĩa đưa bàn tay lên ngang cổ, nói rất khẽ:
- “Phăng teo” thôi chứ?
• Đành phải thế.
Tuyên nghĩ đến má Hai. Thả nó ra đây thì má Hai sẽ bị liên lụy vì nhà má Hai cách cái nhà bỏ này không xa lắm. Một cuộc đụng độ xảy ra ở đây có nghĩa là má Hai có liên quan với Việt Cộng hay ít nhất thì cũng biết chỗ Việt Cộng ở mà không khai báo.
Nghĩa toan rút dao găm thì Tuyên ngăn lại:
• Đưa nó đi!
Nghĩa gật đầu.
Họ đưa hai tên tù binh đi ra phía nhà sau. Trời vần mưa. Họ tạt vào vườn mía rồi đi dọc theo luống mía đến chỗ giáp mí bờ rạch.
Đến đây thì hình như hai thằng ngụy hiểu ra. Và thằng Sáu Râu (họ biết tên nó vì nhiều râu) bỗng ngồi thụp xuống. Hai tay hắn bị trói giật cánh khỉ, miệng bị nhét giẻ vào,
không biết làm sao, hắn cứ gật lên gật xuống, cái đầu trông như một con thú.   
Nghĩa đứng lặng đi một lúc rồi rút dao găm ra:
-   Đáng lẽ thì chúng tao không giết chúng mày làm gì, nhưng bây giờ tình thế bắt buộc phải thế. Thôi chúng mày chết cho lợi ích cách mang vậy!
Thằng Sáu Râu nghẹ nói vậy thì mặt trắng bệch ra và đổ gục xuống như một cái cây bị bão. Thăng Đực vẫn đứng yên, hắn quay lại nhìn Nghĩa, hai mắt đục ngần và hai gò má bạnh ra, nổi lên những thớ thịt. Hắn đang đẩy cái giẻ trong miệng ra.
Tuyên không muốh kéo dài tình trang đó nữa, nói với Nghĩa:
-   Thôi, tiến hành đi anh!
Nghĩa rút dao găm bước tới…
Anh buông dao thì bỗng thấy mệt nhoài. Anh ngồi bệt xuống giữa luống mía, nhìn hai cái xác chết trước mặt:
-   Nếu tao đánh chính quy với mày, thì mày không đến nỗi như thế này. Chúng mày thông cảm cho, tình cảnh cuộc chiên đấu của chúng tao bây giờ nó khác rồi.
Nhưng chỉ một phút san. Nghĩa đứng dậy, cầm con dao xuống đất, dũi di dũi lại, rồi lau lên lá mía và tra vào vỏ. Anh quay lại hỏi Lựu:
-   Cậu sợ lắm à?
-   Em sợ lắm
-   Đừng sỢ. Tâp cho nó quen đi- Đánh nhau thì phai thế.
Hoặc là mình chết, hoặc là nó chết.
Suốt đêm ấy. họ về nhà má Hai, ăn cơm, lấy gạo và ra đi.


Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM