Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 19 Tháng Một, 2020, 04:53:09 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Đất Trắng - Nguyễn Trọng Oánh  (Đọc 84217 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #150 vào lúc: 24 Tháng Mười Hai, 2015, 05:39:17 PM »

Đã cả nửa tháng nay, Bảy Rỹ ngủ một mình, ăn một mình, nghỉ một mình, đi lại một mình. Trừ những đêm ra ông Hai Trụ, còn thì cứ lầm lũi trong cứ. Râu mọc ra không có dao cao, tóc tốt không ai cắt. Quần áo đêm ra giặt hố bom rồi đưa hong gió se se lại mặc, được hôm nào ra Đồng Lớn thì mang ra bếp lửa nhà ông Hai hơ, mặc lên toàn mùi khói là khói. Đó là mới nửa tháng. Cứ nghe nói người ta sống lâu một mình rồi trở thành người rừng thì Bảy Rỹ phát hoảng. Chiếu nào, Bảy Rỹ cũng trèo lên bụi cây tầm vông nhìn ra bốn phía, xem có chỗ nào xanh lên được một tí.  Tư Quang đi biệt tăm biệt tích không về. Từ hôm ông Hai Trụ ra lại ấp Đồng Lớn, còn đỡ. Nhưng ông Hai cũng đêm ò đêm không. Đó là chưa kể những đêm ra đó gặp lính đi kích, lại phải quay vể. Anh muốn móc mấy đứa trong ấp, nhưng tụi nó sợ, ban đêm không dám ra Đồng Lớn. Còn ban ngày thì họ ra trắng đổng, nhưng làm sao gặp được. Bọn chiêu hồi như rươi. Cứ 8 giờ họ ra, 3 giờ chiều họ đã về muốn móc cũng không được.
Mùa mưa đến, nấu nướng càng khó,, ông Hai Trụ cho được lon gạo nào, Bay Rỹ lại nhờ ông rang lên. Rồi bữa ra đó kiếm nắm cơm, kiếm củ báng, củ mỡ ăn bậy bạ cho qua. Muốn gài trái nhưng không dám gài gần cứ, vì sợ nó phát hiện. Gài ở cánh đồng thi sợ đụng dân. Mãi gần đến hôm rồi, thấy mây thằng lính đêm đi kích về hay ngồi nghỉ ở cái nhà bỏ đầu ấp, gần suốỉ cạn, Bảy Rỹ ra gài một trái lựu đạn. Sớm mai lựu đạn nổ, chết một thằng, bị thương một thằng. Vừa qua đó dân ra đổng đi làm, họ xúm lại xem.
Bọn nó nghi dân trong ấp ra gài, xét người ra vào rất ngặt. Ông Hai Trụ gặp Bảy Rỹ nói:
- Tụi lính trong đồn bảo du kích Tư Quang gài. Thằng Trung điên lên, mấy hôm liền đi lục xét lung tung trong ấp. Tụi lính trong đồn ra kích đầy các ngã ba. Chi tiếc không có lực lượng mà đánh.
Hồi hôm, thấy “lực lượng” về, Bảy Rỹ mừng rơn, nhưng anh chưa kịp vui thì đã buồn. Khi nghe nói cái ông hy sinh đó là ông trung đoàn trưởng. Trung đoàn trưởng chắc là sang đây nghiên cứu địa hình để đưa trung đoàn sang.
Chú bé và cô gái về vứt bồng đó rồi lại đi. Bảy Rỹ nằm chờ họ. Vui thì cũng chẳng phải, mà buồn thì cũng chẳng phải.
.. Có người nhiều hơn thì sao lại là buồn, nhưng người chết thì làm sao mà vui. Cô gái và chú em cứ như nhà có tang làm sao mà nói chuyện được.
Mãi gần sáng, hai người mới vềcứ.
Bảy Rỹ vẫn ngồi chờ trên miệng hầm.
-Chú Ba ra sao rồi?
- Bọn tui ra chú đã tắt thở.. Không còn được nói với chú một câu.
Ngồi im lặng mất đến dăm phút, Bảy Rỹ mới lại Hỏi:
-   Bây giờ các anh, các chị tính sao?
-Chú hai bảo vào trong đó chưa được, anh có thể nhắn chị Ba cho em gặp được không?
Bảy Rỹ cười :
Ông Hai ổng cẩn thận lắm, bây giờ trong ấp ai biết ngươi ấy, không phải không tin nhau, nhưng mà một người khai ra là lộ hết. Đến như anh em Hoat đông ngoài này, hầm ai nấy biết.
-   Thì em cũng phải tin chị em chớ?
Thà chị Ba biết cô thì được, chớ chị Ba biết ông Hai ở ngoài này, có móc với cán hộ là ổng không chịu.
-   Vậy nhờ ai nhắn bây giờ?
-   Để tui tính xem.
Sáu Trang nghe nói vậy thì giật mình. Hay là chị Ba lại có chuyện chi đó. ông Hai Trụ cũng nói: để tính xem rồi đến bây giờ Bảy Rỹ cũng nói: để tinh xem. Vậy là thế nào?
-   Anh Bảy, em hỏi thiệt anh điều này...
-   Cô cứ hỏi.
-   Hay là chị Ba em có chuyện chi?
-   Chuyện chi thì cũng chẳng có, nhưng dạo này trong đó nó làm ngặt lắm. Bây giò nó lại bảo Trung Hòa không phải ấp loại A nữa. Đưa bình định về. Nhà nào có cán bộ thoát ly
là nó chú ý. Chị Ba bây giờ đi ra ngoài này làm ruộng, nó có bố trí người kèm.
-   Tụi bình định có đến nhà em không?
-   Tui không rõ lắm.
Bảy Rỹ không nói nữa. Hình như ông Hai Trụ nói với anh là Ba Hồng sắp lấy thằng cán bộ bình định. Nhưng tin chẳng xác thực, nói ra Sáu Trang thêm lo. Với lại bây giờ tin thất thiệt cũng nhiều. Cứ như Bảy Rỹ nghĩ thì chị Ba Hổng là người tốt, chỉ tội chị non gan nên không đi hoạt động.
Sáu Trang và Hùng xuống hầm rồi Bảy Rỹ đi xóa hết dấu vết. Trời cũng vừa sáng.
Sáu Trang nằm trong hầm mơ mơ màng màng như tỉnh như mê. Có một đêm mà bao nhiêu là chuyện. Chú Ba Kiên mới hôm qua còn nói nói cười cười đó, vậy mà hôm nay đà không còn nữa. Rồi chị Ba của cô, chị Ba mà cô không đời nào có thể tin là thay lòng đổi dạ được, bây giờ cả ông Hai Trụ, cả Bảy Rỹ cũng đểu nói với cô những câu nói úp mở không rõ ràng. An bây giờ không biêt ở đâu? Chú Ba Kiên bảo là anh ấy thương mình. Chú Ba Kiên đã định đưa ảnh xuống đây. Sao mà lắm chuyện chẳng may mắn cho mình một chút nào cả. Tối mai mình sẽ hỏi lại anh Thị, mình sẽ làm cách nào để móc với chị Ba? Sáu Trang nằm thiếp đi, chăng biết ngày hay đêm, sáng hay tối, mãi cho đến lúc Bầy Rỹ gọi trên miệng hầm.
cái lều ông Hai Trụ bây giờ chỉ rộng bằng phân nửa cái nhà bếp cũ của ông. Vậy mà ông vẫn xếp dọn đàng hoàng, trải ni lông giữa nền nhà, bày ra bốn cái ly, một chai rượu đế. Thức nhậu là bánh cuốn, rau sống và thịt hộp.
Ông phân công Bảy Rỹ ra gốc ở bụi tầm vông, động thì ném một hòn đất. Có chi xảy ra cứ theo đường cũ mà chuồn. Còn để đó mặc ông.
 Bảy Rỹ là ngưòi ở đây, nhậu khi nào cũng được, còn tụi chi tiếc bữa nay không có anh Ba.
- Họ ngồi trong bóng tối. Mỗi người mỗi cái ly trước mặt. Chiều nay ông Hai mới nghĩ ra cuộc vui này, vì vậy chẳng chuẩn bị được đồ nhậu. Đã lâu. lắm, ông Hai đi vào đi ra một mình, rượu không buồn uống. Ông Hai không ghiền rượu, nhưng uống vui những lúc bạn bè. Cũng có hôm buồn thì ngồi uống một mình, uống rồi đắp chăn ngủ.
“Tửu phừng tri kỷ ẩm”.
Uống rượu mà không có người tiếp chuyện thì bằng uống nước lã. Uống rượu vào mới nói được mọi suy nghĩ trên đời này. Uống với bọn trẻ tuy chưa phải là tri kỷ, nhưng dẫu sao, tụi nó cũng hiểu được lòng mình.
ông buồn lăm, ngồi ở cái lều này đã chứng kiến bao nhiêu chuyện biến thiên của làng ấp. Ngày xưa từ đây đổ ra, nhà cưa san sát, vườn cây ăn trái san sát. Ngày xưa dân Đồng Lớn là dân “”nhất hô bá ứng”. Đảng bảo đi dân công là đi dân công, Đảng kêu đóng quân lương là đóng quân lương. Thằng Mỹ vào hung hãn như vậy mà tụi thanh niên quần riết, đánh riết, chẳng làm gì nổi...
Lúc đó được vậy là vì lòng dân trăm người như một, còn bây giò vào trong ấp chiến lược, nhìn đi nhìn lai, chẳng biết tin vào ai. Nay cho nó ăn, ngày mai nó chiêu hồi, chỉ điểm, nó dẫn lính về khui hầm bí mật trong nhà. Tụi thanh niên đi dân vệ, cầm súng, cũng rượu chè cờ bạc... Mấy thằng cán bộ hễ đụng ác liệt là bỏ dân, dông tuốt, nghe yên yên lại xách bồng về tuyên truyền: Bung ra, bung ra... - Các chú lấy gì các chú. bảo đảm cho tui bung ra. Tụi tui bung ra rồi súng rồi đạn rồi gạo nước lấy đâu ăn. Sao các chú không bảo vợ con các chú bung ra đi... Các chú còn biết dông tuốt sang bèn kia sông các chú ở các chú lại bảo bọn tui bung ra chịu bom đạn cho các chú à...
Có hôm nổi nóng, ông Hai Trụ đã mắng một cậu cán bộ như vậy. Ông biết nói vậy là quá lời. Nhưng là cán bộ thì phải khổ trước sướng sau, chứ lại cứ núp sau lưng nhân dân  mà làm cách mạng thì ai chẳng làm được.
Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #151 vào lúc: 24 Tháng Mười Hai, 2015, 05:40:46 PM »

 - Thị à, tao cứ nhìn thấy lính Mười sáu là tao qúy. Lính  mà chí cốt được như vậy là nhờ có những cán bộ như anh Ba.Tao qúy tụi bay ở chỗ tụi bay biết sướng khổ với dân, sống  chết với dân. Tụi bay từ ngoài đó vào, để được cái gì? Vậy mà tụi bay coi tụi tao như ba má... Tụi tao biêt chứ. Những con người như anh Ba thiệt là lính Cụ Hồ, anh học được cái đức độ của Ông Cụ. Vậy mà..
Ông Hai khóc hu hu...
Một lát sau, ông Hai lại nói:
 Có những người như vậy rồi dân mới tin, mà dân tin thì dân mới làm. Mà dân làm thì mọi việc đều xong. Chứ mầy tưỏng thằng Bảy Rỹ đó thì tài ba chi. Tụi tao thương nó, tụi  tao giúp nó bây giò nó bám trụ được. Chì thương cái thằng  Tư Quang, dạo nó vào ấp, nó hỏi ý kiến tao, tao cũng chưa  biết tính sao, giò nó nằm trên đó.
 - Chú Hai à, phân khu giao nhiệm vụ cho con vào lại trong đó...
- Tao biết rồi, hôm qua mày đã nói, nhưng để tao tính đá.
-   Có gì chú nói thiệt con nghe, hay là chị Ba con có chuyện chi...
-   Mày bảo tao nói thiệt thì tao cũng nói thiệt. Nói là tao không tin chị Ba mày thì không phải. Chị Ba mày xưa nay vẫn là người một lòng một dạ với cách mạng... Lâu nay tao không biết nó ra sao? Bảo tao tin thì cũng không được-  Chưa bảo lãnh đươc cho mày , đưa mày vào trỏng, có chuyện gì thì sao? Lâu rồi, cán bộ bình định ở trong nhà. Dăm ba bữa, nó gọi vào đồn rồi lại tha. Rồi nay  người ta đồn tin này mai người ta đồn tin nọ. Đầu tao có không nghe thì tao cũng  Phải nhìn chừng. Thời buổi này ai dám phơi gan phơi ruột ra cho kể khác thấy hả Sáu. Đó, tao nói thiệt là vậy.
-  Chú bảo tin đồn gì hả chú?
-À thì là nói vậy, rồi mày vào đó mà nghe. Tao chưa tin cho nên tao chưa nói. Nói là phải có suy xét:
- Vậy bây giờ con có nên vô trỏng không?
-Bây giờ vầy, mày phải nghe tao, mày khoan về nhà. Về trỏng, mày ở với bà Tám, rồi dần dần bà Tám bắt mối cho mày. Người nào tao bảo lãnh, tao nói người nào không thì thôi.
ông Hai không nói, để con Sáu tự tìm hiển, vì ông bây giờ cũng đang phải tìm hiển. Con Ba Hồng xưa nay có tiếng tăm gì. Nhưng gần đây bị bắt lên đồn, bị giam một chặp rồi thả về. ít bữa nó lại gọi lên, lại thả. Ngày xưa Tư Qnang tuyên truyền nó đi cách mạng, nó bảo: tính tui nhát lắm, tui không như con Sáu. Thôi để tui ở ngoài Đảng, tui giúp chi được cách mạng tui giúp. Hắn đi buôn bán khắp nơi. Vậy rồi gần đây có tin hắn dẫm bọn lính ra đánh điểm ở mấy cái cứ du kích. Người trong ấp trông thấy tận mắt con Ba Hồng đi trước, tụi lính đi sau... Vậy là thế nào? Ông Hai không hiểu nữa.
Sáu Trang đứng dậy đi ra ngoài. Cô đi thẳng ra phía bụi tầm vông. Bên đó là nền nhà cũ của cô.
Đứng trên nền nhà. cũ, Sáu Trang cô nhận ra chỗ này là cái bếp, chỗ này là cái hầm. Đây là nơi kê giường của má, đây là nơi kê giường chị Ba.
Bờ chuối hay để lu nước vẫn còn đó.
Mấy lần trước, chạy vô ấp rồi, má vẫn dựng cái thum đây, bây giờ chẳng còn gì nữa. cả dãy này cũng chăng còn dấu vết nào nữa, chỉ có những bụi chuối, bui tầm vông lưa thưa sót lai.
Ngày xưa, hồi còn nhỏ, cô chạy chơi ở bờ tầm vông
 Sang kia nữa là nhà anh Thăng mù mắt. Anh hay đặt bài hát kháng chiên. Hồi ta đánh tàu Pháp trên sông Sài Gto anh cũng đặt một bài hát, đến bây giờ Sáu Trang còn nhớ:
 Cà xinh cà xinh
Kìa một lồng cu
U u năm chiếc ghe chài
Chở đầy bơ sữa
Kéo đi Dầu tiếng…
Nghe nói bây giờ anh Thăng chạy ra ngoài ấp chiến lược đâu mãi bên Bình Dương, làm thầy bói kiếm được rất nhiều tiền   
Đó là thời đánh Tây, rồi sang thời đánh Mỹ. Làng xóm bao nhiêu là đổi thay, con người cũng bao nhiêu thay dổi Chẳng lẽ chị Ba mình lạí đi làm chỉ điểm, lại đi chiêu hồi. Thế nào mình cũng phải gặp chị Ba   Mình sẽ đào một cái hầm bí mật ngay ở cáí bụi chuối kia.
Sáu Trang đứng đó, một mình trên nền đất trơ trọi. ông Hai ngồi trong thum nhìn sang, lầm bầm một mình:

- Tội nghiệp con nhỏ.
Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #152 vào lúc: 26 Tháng Mười Hai, 2015, 06:51:57 PM »

Chương Sáu
Đồng chí y sinh trực bệnh viện phân khu nói đã hết lý lẽ  nhưng anh em thương binh vẫn không chịu nghe.
-    Chúng tôi không đi đâu hết, không nhận thì nằm đây chết bỏ.
• Không còn chỗ thì chúng tôi nằm ngoài trời. Mỹ đến thì đánh.
-   Dưới đẩy lên, trên lại đẩy xuống, chống nạng chạy càn hai ba ngày nay rồi, các đồng chí còn muốn chúng tôi đi đâu nữa?
-Thôi mà, các câu nói làm gì cho phí lời với các loại lính cậu ấy. Họ còn phải nhẹ nhàng để cơ động. Mỹ đến thì chạy cho mau.
Đồng chí y sĩ trực không chịu nổi nữa:
-   Yêu cầu đồng chí ăn nói cho tử tế.
-   Tử tế với người tử tế, ba gai với người ba gai...
Vậy là một cuộc cãi lộn nổ ra, không còn phân biệt ai đóng ai sai nữa.
Trạm xá trung đoàn đầy thương binh. Ông Dũng đã phải viết thư kêu gọi các tiểu đoàn góp củ, góp gạo cho thương binh ăn. Đánh nhau bị thương thì ít mà đi công tác vướng mìn, bị kích, đi tải gạo bị pháo, thì nhiều. Ngày nào các đơn vị cũng báo cáo tử vong. Gạo, củ, để nuôi thương binh đã khó, nhưng bảo vệ thương binh còn khó khăn gấp mười. Thuốc không có, băng thì phải lấy băng cũ, giặt nấu nước nóng, phơi khô, dùng lại. Thuốc tím, thuốc đỏ hạn chế. Hầu như các vết thương chỉ được chữa bằng cách thay bằng rửa nước muối. Một ít thuổc khống sinh phải để dành trường hợp thật nguy kịch. Đến lúc muối không có, anh chị em hộ lý phải hái lá đắng, lá chốt về nấủ, rửa vết thương cho anh em.
Thuốc men, gạo củ, tuy có khó khăn, vẫn không phải lý do chính để bệnh xá, bệnh viện hạn chế nhận người.
Ở trung đoàn, ông Dũng cũng chỉ thi cho các đơn vị cố gắng nuôi thương binh tại chỗ. Nhiều anh em bị thương không chịu đi viện chỉ vì họ biết là đến đó công tác bẳo vệ thương binh rất khó khăn. Mỗi lần địch càn, hộ lý, y sinh, bác sĩ, từ cán bộ đến chiến sĩ phải thay nhau khiêng, cõng thương binh xuống hẩm bí mật. Nếu hầm bị khui, thì thương binh chỉ có nằm chờ chết!
Chính vì vậy mà đồng chí y sinh trực nhất định không dám nhận thêm thương binh nữa. Nhận rồi không bảo vệ được anh em là vô trách nhiệm.
Nhưng lý gì thì lý, đến lúc bế tắc thì sinh khùng, mà đã khùng lên thì chẳng còn lý lẽ gì giải thích được nữa.
Suốt ba ngày bốn đếm, Bảy Hường dẫn đoàn thương binh từ bệnh xá trung đoàn cắt đường lên đây. Anh em thương binh trừ những ca thật nặng, còn thì khập khà khập khiễng, kéo nhau đi. Mỗi lần qua sình, Bảy Hường phải ghé  lưng cõng hết người này đến người khác. Các cậu lính trẻ mắc cỡ không muốn cho cõng, cô quát ầm lên: - Anh muốn  sống hay muốn chết?
Chỉ một lần như vậy, lần sau họ nghe răm rắp.
Bốn đêm đi đường, đêm nào cũng gặp địch. Những lúc mệt quá, anh em đòi nằm lại. Đến lúc đó, Bảy Hường lại phải dỗ từng người như dỗ trẻ:
- Gắng lên, không để tui cõng anh đi một đoạn.
Vậy rồi họ lại tiếp tục đi...
Và cho đến hôm nay, khi tới đích, họ tưởng đâu sẽ được nghỉ ngơi lại được nghe đồng chí y sinh trực giải thích như họ không còn chịu đựng được nữa và nói lung tung.
Quay trở vể ư? Lại ba bốn ngày đường nữa! Rồi dọc đường làm sao chữa chạy cho anh em, rồi gạo đâu, củ đâu, cho anh em ăn? xảy nhà ra thất nghiệp. Dầu sao thì ở trung đoàn cũng còn cố anh có em. Các đơn vị đói không có gì ăn, vẫn cử người đi lên trạm xá, mang hết những gì qúy nhất, ngon nhất nhường cho thương binh. Có đồng chí mang gạo lên cho bệnh viện, gặp biệt kích hy sinh dọc đường. Những ngày ở bệnh xá trung đoàn, dầu phải khiêng cõng thương binh chạy hết chỗ này qua chỗ khác, nhưng Bảy Hường chưa bao giờ phải lo. chuyện ăn uống. ở đó, anh em bị thương nhẹ hàng ngày thay nhau đi đào củ, kiếm rau rừng. Sống dậy, họ buộc bồng nhìn chừng. Khoảng 9, 10 giờ, yên tâm, họ tản đi. Và hàng ngày, dầu ít dầu nhiều, cũng còn có cái ăn...
 Cô đã năn nỉ và nói hết lời với bệnh viện phân khu. Nhưng nói gì thì nói, bế tắc vẫn hoàn bế tắc. Cô nói về khổ khăn của mình thì họ cũng nói khó khăn của họ.
• Chưa nói đến thuốc men, gạo củ, chỉ mỗi chuyện di chuyển thương binh đã không đảm bảo. Tháng trước, nó càn vào, thương binh không chạy kịp. Ba đồng chí hy sinh...
-   Nhưng các đồng chí bảo bây giờ quay về bệnh xá trung  đoàn thì anh em cũng đến chết mất.
-   Các đồng chí nghĩ lại một đêm, thay băng cho anh em... rồi đi, chúng tôi không có cách nào khác... Chúng tôi đang
 định tổ chức chuyển bớt thương binh lên Miền, nhưng địch  đang càn trên biên giói. Các bệnh viện ở trên người ta cũng ' cồn chuyển cứ. ở đây, anh em cứ nghe nói chuyển viện là ngán. Dọc đường đi mười lần, chín lần gặp địch.
Từ lúc đến nơi. Quá đặt bồng, dựa lưng lên gò mối định ngủ một giấc. Tình cảnh ở bệnh viện vùng ven anh đã trải
 
qua. Những cuộc cãi lộn, chửi bới anh cũng đã trải qua có lần giặc càn vào đến gần hầm thương binh, anh nằm trong võng rút lựu đạn và nghĩ rằng: Nó vào đây thì đổi mạng Vì vậy mà lần này cũng như những lần khác, anh ngồi im, không tham gia gì vào câu chuyện. Những lúc thế này Quá hay nhớ bà nội.

Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #153 vào lúc: 26 Tháng Mười Hai, 2015, 06:52:37 PM »

Bà anh chỉ có một ước muốn là anh chống lớn, rổi cưới vợ. Vợ anh phải sinh một đứa con trai đầu lòng... Bố anh là con trai một, anh cũng là con trai một. Bố anh hy sinh để lại cho bà anh một thằng cháu.
Thằng cháu lớn lên, lại gióng nó như đúc. Không biết có thật anh giông bố không, chỉ nghe bà nội bảo thế. Bà nội nuôi bố anh từ lúc còn ẵm ngửa trên tay, cho đến lúc trốn nhà đi Vệ quốc. Vợ cưới cho rồi thì để đó, đêm sang nhà hàng xóm ngủ. Vậy mà rồi may sao, hồi đơn vị hành quân qua làng, về tranh thủ một đêm, có được thằng cháu trai mà bà đặt tên cho là Quá. Đến lượt Quá, cũng lại bà nội bếbồng trên tay, rồi nuôi anh lớn lên cho đến bây giờ. Bà thuộc từng cái nốt ruồi trong người anh, nhớ dấu vết trên từng ngón tay ngón chân của anh. Bà thường phàn nàn: Thằng Quá lớn lên rồi cũng vây, cứ nói đến chuyện vợ con là kiếm đường tếch. Nghĩ buồn cười cho bà. Cháu mới mười bảy, mười tám, đi bộ đội bà còn lo ốm đau, còn bỏ cả gói hành tăm vào trong ba lô, vây mà đã đòi bất nó lấy vợ. Hồi đó anh thấy chuyện ấy thật buồn cười, nhưng bây giờ ngồi nghĩ lại, anh mới thấy thương bà. Mình đi đánh giặc, bà mình đâu có cấm. Nhưng ước nguyện của một người mẹ, bây giờ là một người bà, có một đứa con, rổi có một đứa cháu... Mình không phải là mẹ, không phải là bà, nên mình không hiểu điều đó. Bây giờ đi đánh giặc, ra sống vào chết, biết rằng việc sống chết là không thể lường được, thì tự nhiên anh thây thương bà- Không, không bao giờ anh quá lo sợ về cái chết. Nhưng nếu mình chết đi, tuy khó mà vẫn dễ, nếu như chỉ nghĩ đến một mình mình...
Trong trận đánh đầu tiên, anh chẳng tính toán cân nhác nhưng sang những trận đánh sau, anh thường nghĩ đến bà nội... ừ, giá như mình có thể viết về một lá thư thưa với bà  mình đã có người yêu, thì chắc dẫu xa xôi, bà mình cũng vui vẻ lên được ít nhiều...
 …Mãi đến lúc nghe Bảy Hường khóc, Quá mới quay lại, Bảy Hường đã phải khóc là chuyện không vừa. Xưa nay có ai thấy cô khóc bao giờ?...
Thương binh và quân y sĩ trực vẫn cãi nhau, gần như chửi nhau, công việc thì chẳng giải quyết đến đâu cả. Bảy Hường nói sao cũng mặc, chẳng bên nào nghe bên nào.
Quá chống nạng đứng dậy, đi đến. Anh em thương binh tránh sang một bên, nghĩ rằng anh sẽ nói những câu đáng nói với đồng chí quân y sĩ:
•   Chúng nó ngoan cố lắm, gân cổ lên mà cãi.
•   Chết thì cũng chết cả. Biệt kích đến đây, mấy mạng này bỏ, cả cái bệnh viện cũng bỏ.
•Lúc đó thì chúng nó bỏ bệnh nhân chuồn. Chỉ bọn mình chết trước...
Đồng chí quân y sĩ cũng gần muốn khóc.
Quá nói với các đồng chí thương binh:
-   Anh em tản ra nghỉ đi. Khó khăn thì ta bàn bạc với nhau giải quyết. Cãi nhau chỉ mất thì giờ.
Người bỏ đi chửi lẩm bẩm. Người vẫn đứng lại.
Đồng chí quân y sĩ toan quay vào. Quá nắm lấy áo.
-   Vừa rồi đồng chí nói vầy là không được. Sao đồng chí lại bảo: Bọn tôi không biết? Không phải trách nhiệm bọn tôi?
Đồng chí quân y sĩ định giật áo ra, Quá trừng mắt:
- Đồng chí đứng đó cho tôi nói đã, tôi một chân đứng được, đồng chí hai chân cũng đứng được. Khó khăn này là khó khăn chung, các đồng chí cũng khổ, chúng tôi cũng khó. Đi đánh Mỹ thi ai cũng khổ như ai. Đồng chí cứ để yên tôi nói: Tôi nằm viện chai cả da lưng rồi, tôi biết. Tôi biết bệnh viện các đổng chí không có người, biệt kích thì vào như cơm bữa. Tôi biết các đồng chí sợ không đảm bảo được thương binh nên các đổng chí không chịu nhận. Nhưng các đồng chí cũng phải biết cho bọn tôi, đi ba bốn ngày đường đến đây, có đồng chí về thì nhất định chết dọc đường. Ớ lại cũng chết, về cũng chết, thì anh em người ta không chịu về. Đồng chí xem đồng chí nằm kia (Quá chỉ cáng Lựu). Từ bên kia sông, anh em chúng tôi đưa về trung đoàn. Trung đoàn không có thuốc, không đủ phương tiện điểu trị, mới đưa lên đây. Có gì chúng ta phai bàn bạc với nhau. Sao đồng chí lại bảo đồng chí không có trách nhiệm? Khoan đã, để tỏôi nói hết. Cô Bảy, lại đây, ta cùng bàn. Tôi đế nghị: Nếu như chúng tôi để lại thương binh, để lại người phục vụ, tự túc đi đào củ ăn, các đổng chí tính sao?
Đồng chí quân y sĩ không phản ứng nữa, nhưng ngập ngừng không dám trả lời.
-   Việc này tôi phải báo cáo thủ trưỏng.
-   Tôi đề nghị đồng chí mời viện trưởng ra đây, khỏi phải báo cáo đi lại dài dòng.
Đồng chí quân y sĩ đi rồi, Bảy Hường nói:
-   Em sợ họ không nhận nổi.
-   Tôi sẽ theo anh em hộ tống về và vận động một số anh em về bớt rồi nói đơn vị đào củ đưa lên.
-   Anh ở lại đi anh Quá.
-   Anh ở lại có gì khó khốn anh giúp đỡ em với, em lo quá. Đồng chí viện phó ra, trước hết xin lỗi về thái độ không hòa nhã của quân y sĩ, sau đó trình bày lại những khó khán của bệnh viện. Hôm nay tất cả nhân viên, y bác sĩ của bệnh
Viện chỉ có mười lăm người  mà  thương binh  bốn năm chục.

Bảy hường cũng nói những khó khăn của bệnh xá trung đoàn, khó khăn của anh em thương binh. Bàn nhau một lúc, hai bên đồng ý để anh em thương binh ở lại với điều kiện có thêm người phục vụ. số anh em bị thương nhẹ phải đào củ,kiếm rau để tự túc. Như vậy, Bảy hường phải ở lại. còn ngoài các đồng chí hộ tống ra, anh em nào tự nguyện, thì có thể trở về trung đoàn.
 Người ta khiêng các ca thương binh nặng xuống hầm  điều trị. Anh em ở lại được phân chia vào một khu vực cho bảy hường tiện phục vụ. số anh em hộ tống tìm chỗ nghỉ để sáng hôm sau lại về đơn vị.
Mắc võng xong, Quá chống tó đến gặp Bảy  hường. Cô vừa thay băng cho Lựu. Lần đầu tiên Quá tìm đến từ biệt cô.
-tôi về thôi cô Bảy.
-anh về đơn vị rồi làm sao theo kịp anh em.ở lại đi anh Quá.
-….
- Anh ở lại ít hôm cho đỡ, rồi có về hãy về.
-em cũng ở lại mấy hôm, bao giờ các anh thương binh nhẹ đilại được, em gửi mấy ca nặng lại rồi chúng ta cùng về.   
-ở lại nhiều người chừng nào càng vất vả cho cô chừng ấy.
-  em chỉ mong được  vất vả.
-thật không
-thật mà. 


Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #154 vào lúc: 27 Tháng Mười Hai, 2015, 09:28:46 PM »

   - Bảy Hường à...
- Dạ...
-Tôi...
- Anh cứ nói đi, em nghe mà...
Bảy Hưòng như đoán biết câu nói đã từ lâu cô mong đợi, cô đưa tay nắm mớ tóc kéo xuống trước ngực, che nửa khuôn mặt, chỉ còn để lộ con mắt tinh nghịch nhìn Quá.
- Cô có còn giữ tấm ảnh của tôi không?
-   Còn, mà sao?
- Cho tôi xin lại...
Bảy Hường lặng đi.
Quá định nói một câu mở đầu cho vui, không ngờ giọng anh nghiêm trang quá, làm cho Bảy Hường buồn xỉu. Trong khi hoảng hốt, anh vội vã nắm lấy tay cô.
• Bảy Hưòng à.
-Dạ!
- Cô giữ tấm ảnh cũng được, nhưng...
-Dạ!
Bảy Hường vẫn cầm mớ tóc kéo xuống mân mê, nước
mắt lưng tròng.
- Cô lấy tấm ảnh của tôi, cô cũng phải cho tôi một tấm
ảnh.
Bảy Hưòng vẫn ngồi im như vậy, gật đầu một cái.
- Và cô phải ký một chữ ở đằng sau bức ảnh...
- Chi vậy?
- Để nhớ!
Bỗng Bảy Hưòng hất mớ tóc về phía sau, rồi trở lại cái nết nghịch ngợm của những ngày thường, cô giương to hai con mắt đen ghé sát tận mặt Quá.
-Hình  em  nè  anh Quá, anh cất đi mà nhớ.
-Qúa kéo Bảy Hường vào ngực mình, đặt lên đôi mắt đó một cái hôn. Trên mi cô gái còn đọng đầy nước mắt.
- EM chờ mãi không thấy anh nói một câu.
. Anh nghĩ đời bộ đội...
. Bộ em là thường dân chắc?
.Thì anh đã nhận khuyết điểm đó còn chi.
- Bắt đền anh.
. Khi nào hòa bình thống nhất đất nước anh sẽ đưa em về Hà Nội. Vậy được không?
Bảy Hường gật đầu.
• Các anh ngoải không ưa con gái Nam Bộ hen anh Quá.
-  Ai bảo?
- Người ta nói vậy, người ta bảo con gái Nam Bộ không dịu dàng bằng các chị ngoải. Các chị ngoải vừa đẹp, vừa có văn hóa cao, như em thì... - Bảy Hường bật cười. - Người ta đồn uống rượu bầng bát B.52.
• Nói bậy...

Họ có thể ngồi nói chuyện suốt ngày suốt đêm với nhau như vậy nếu đó không phải là một đêm chiến tranh. Trên trời C.130 vẫn bay ì ì. Mấy hôm nay, “trực thăng” cần cẩu, cái lưng cong oằn, treo những khẩu đại bác, những chiếc xe tăng lúc la lúc lắc dưới bụng bay về hướng Dầu Tiếng. Từng đoàn “trực thăng” vũ trang cũng nối đuôi nhau bay qua trên đầu họ. Chúng nó đang điều quân cho một cuộc càn. Kinh nghiệm của người vùng ven cho họ biết, việc xuất hiện chiếc “trực thăng” cần cẩu ấy là triệu chứng của những trận càn trung bình trở lên, ít nhất cũng phải hàng chục ngày.
- Anh đi đường cẩn thận nghe anh Quá, em ở đây ít bữa chuyển được thương binh đi, em về.
Bảy Hường lấy ra ba tấm hình: một tấm đội mũ tai bèo đang cõng gạo lội qua suối, một tấm nai nịt gọn gàng, lưng
 
Thắt “xanh tua” khoác khẩu M. 79 chuẩn bị lên đường chiến, đâu. Một tấm đội nón lá, hất ra phía sau, quàng khăn rằn dang ngồi bơi xuồng trên sông Sài Gòn. Quá chọn tấm Cuối cùng.
Bày Hường tủm tỉm cười:
- Vậy là biết rồi đó.
Và cô lật phía sau tấm hình, lấy bút bi ghi một dòng- “Qúy anh nhất đời đó anh Quá à".
... Bay Hường lại vào với anh em thương binh, còn Quá thì đến bên võng Lựu. cúi xuống ôm hôn bạn. Lần đầu tiên Quá từ biệt bạn mình bàng cái hôn nồng thắm như vậy.
 Địch ủi xong phía tây sông rồi chuyển sang phía đông.Lúc đầu, chúng nó càn chung quanh lộ Mười bốn, ủi các khu rừng sau ấp 3, ấp 2, sau đó ủi lên Suối Tre. lên Ván Tám, để quân xuống lộ Căm Xe, cắt đôi khu vực Long Nguyên, Ván Tám. Từng đại đội biệt kích cắt ngang cắt dọc trong rừng, hễ đụng ta, ít thì đánh, nhiều thì gọi pháo, gọi máy bay. Xe tăng cũng nống ra, ủi một cụm rừng nằm phục.
Đánh địch một trận không khó, nhưng đánh xong không làm sao giải quyết được thương binh tử sĩ. Trung đoàn phải tổ chức các bộ phân thay nhau đi lấy đạn từ bên kia sông Nha Thức về.
Gạo càng khó hơn nữa. Nếu sang bên kia sông Nha Thức gùi về thì phải đi hết hàng nửa tháng, một đoàn mười người đi, trở về may lắm còn năm, sáu. Có anh em qua đó rồi đi tuột luôn lên biên giới, có anh em hy sinh.
Phía tây sông, từ hôm địch làm dữ, các đồng chí cán bộ hậu cần 82 chưa biết sống chết thế nào? Chạy về đâu? Gạo chôn cất ở đâu? Qua sông thì suốt một dọc 4 5 cái bến, bến nào cũng có tàu mặt dựng, xuồng máy vũ trang nằm phục, động một cái là pháo sáng bắn lên đỏ rực. ĐK trên tàu bắn Xuống, cối trong đồn bắn ra. Nhiều anh em ra giữa sông, đã thả bồng cho trôi để chạy lấy người cũng không được. Sau những trận như vậy, nước sông Sài Gòn rút xuống, bao gạo, ni lông mũ nón của anh em chiến sĩ mắc vào ngọn tre, treo lủng lẳng trên bờ.
Hễ phục bắn chết một người, chúng nó lại gài trái lên xác chết rồi nằm phục tiếp. Nó biết thế nào mình cũng ra lấy tử sĩ.
Anh em chiến sĩ không ngại đi đánh nhau mà lại ngại đi công tác lẻ như lấy gạo, cáng thương, liên lạc. Sơ suất một chút là đụng biệt kích, là trúng mìn. Đi trong rừng không ai dám làm ồn, chúng nó thả máy ghi âm xuống các ngả đường, bến sông. Có tiếng động là pháo ầm ầm dập tới.
Trên bờ sông Nha Thức, nơi nó biết ta phải đi qua để chuyển thương binh, cõng gạo, cứ 10 phút lại có một đại đội biệt kích cắt qua. Nếu đại đội bên kia đi lên thì đại đội bên này đi xuống.


Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #155 vào lúc: 27 Tháng Mười Hai, 2015, 09:29:52 PM »

Số chiến sĩ thương vong vì đi lấy gạo, chuyển thương,
 đào củ, ngày một cao. Bệnh xá trung đoàn không thể bảo  đảm được, đành trả lại cho tiểu đoàn. Tiểu đoàn lại phải cử  ra một bộ phận bảo vệ thương binh.
Trung đoàn bộ sau khi vượt ra ngoài vòng càn ở khu vực Đắc Un, Suối Tre, ông Dũng phân tán bớt các đại đội trực thuộc xuống đơn vị.
Đến Ván Tám, vừa mới đặt bồng hôm trước, hôm sau xe địch tràn vào cứ. Chính trị, tham mưu, hậu cần đêm lại móc nhau kéo qua lộ Căm Xe cắt về Long Nguyên..
Những ngày đó, từ cán bộ đến chiến sĩ ai cũng có nhiệm vụ đào củ, hái rau. Gần trưa, nhìn trời, nhìn đất nghe ngóng ! không có tiếng động thì chia nhau đi. Họ đi từng tốp 3  người. Cứ hai người đào thì một người tìm dây. Đào hai ba mươi phút mới được một củ khoai to bằng ngón chân cái, dài4, 5 mươi phân. Gặp củ đào củ, gặp rau hái rau. Họ hái đủ thứ rau: rau bướm, rau bìm bìm, rau tàu bay, rau dớn rau môn thục, rau lạc tiên, có đến cây hoa lan, lính ta cũng hái về muối dưa ăn.
Thỉnh thoảng chiến sĩ ta gặp được một cái nương bỏ lâu ngày, cỏ đã mọc kín mít. Rẽ đám cỏ lên, anh em tìm ra những đám củ dong đã sượng, đào về ăn kêu sần sật. Cũng có khi gặp những đám dây lang bò trong cỏ tranh, hoặc những dây mưóp, quả đã thành xơ.
Được cái B.52 càng đánh thì củ rừng càng mọc nhiểu, lại dễ đào. Thôi thì đủ thứ củ: củ nho, củ đậu, củ mỡ, củ báng...
... Năm ngày sau khi từ biệt ông Ba Kiên, ông Dũng đưa trung đoàn bộ đi qua ba cái cứ, cứ nào cũng đụng biệt kích đi từng đại dội một, cắt từ trong Minh Thạnh,Dầu Tiêng ra. Hễ gặp ta là nó gọi pháo, gọi trực thăng. Xe tăng nằm ém sẵn trong rừng, động là rồ máy ào tới.
Đến cứ Long Nguyên, ông Dũng cho trung đoàn bộ dừng lại. Cái cứ này là cứ đầu tiên của trung đoàn xây dựng từ khi xuống hoạt động ở vùng ven. Năm 1967, ở đây có nhà lợp lá trung quân, có hầm âm thông vào hầm có nắp, có bếp Hoàng Cầm, có đường đi lại. Khu rừng hãy còn xanh um. Long Nguyên lúc đó coi như hậu cứ an toàn của trung đoàn. Vậy mà bây giờ đường tăng cắt ngang dọc không còn nhận ra lối nữa.
Đêm vừa mới hành quân tới thì sáng dây đã nghe tiếng súng nổ ran ở phía tiểu đội trinh sát. Xe tăng không biết từ lúc nào đã nằm lọt vào giữa đội hình của trung đoàn bộ, hụ máy, bắn 12,7 ly thùng thùng vào phía hậu cần. Đội hình trung đoàn bộ bị cắt làm hai nửa: một bên là tham mưu, chính trị, một bên là hậu cần, tiểu đội trinh sát và trạm xá. Địch từ hướng đưòng bò song song với sông Thị Tính cắt vào ba mũi.
Ông Dũng dẫn một nửa trung đoàn bộ rút ra ngoài vòng và cho liên lạc sang móc hậu cần, nhưng cắt lốỉ vào cũng
gặp địch.
Ông cho anh em dừng lại ở một cái cứ bỏ rồi gọi trợ lý tác chiến đến:
-   Cậu dẫn liên lạc qua sông Thị Tính, xuống dưới lộ Căm Xe rồi vòng lên móc hậu cần và tiểu đội trinh sát về giao cho d Tám. Bọn mình chờ ở đây, nếu địch càn vào thì sẽ sang suối Ông Thành. Nếu cậu về suối Ông Thành không gặp nữa thì theo đường bẻ cò mà đi. Trường hợp nó làm dữ quá, không qua lộ Căm Xe được, cậu cứ bám d Tám. ít bữa anh Kiên ở bên kia sông về, cậu liên lạc với anh ấy tổ chức tiếp cho bộ phận sang sông. Trên này, d Chín qua Nha Thức, xin Miền chi viện gạo và đạn. Nếu anh Ba đi về thành công, thì ta sẽ áp sát d Bảy xuống.
Đồng chí trợ lý tác chiến vừa đi một lúc thì Tuấn, lúc đó là trưởng ban trinh sát vào báo cáo:
- Có địch.
ồng Dũng tự nhiên nổi cáu:
-   Địch đâu mà lắm thế. Cậu ra xem lại xem địch rút ra hay là địch cắt vào?
Vừa nói vậy thì một vệ binh chạy ào tới trước hầm.
-   Đề nghị thủ trưỏng rút ra phía hầm quân lực đi, xe tăng cắt theo đường ủi vào đến a vệ binh rồi...
Đèn tăng bật sáng. Súng nổ ran..
Ông Dũng càng cáu. Xe đâu mà vào nhanh vậy. Tuấn nắm tay ông Dũng lôi đi. Họ chạy qua hầm quân lực thì lại gặp các đồng chí quân lực chạy ngược lại. Phía đó cũng có địch.
Ông Dũng đứng lại, bảo Tuấn:
-   Cậu sang gọi bên chính trị, mình vòng qua phía thông tin, đợi ở ngoài bìa trảng. Báo cho các bộ phận tập trung đó.Nếu ra đó gặp địch thì cắt về cứ suối Ông Thành.
Ông Dũng gọi thông tin, cùng với bộ phận quân lực rút  ra đến bìa trảng, đợi một lúc thì các bộ phận lần lượt tập trung. Người mất bồng, ngưòi mất dép. Được người nào ông Dũng chỉ hướng cắt đi. Phía trinh sát, hậu cần vẫn đánh  nhau. C.130 quần, ném pháo sáng đỏ rực một góc rừng.
Nửa tiếng sau, Tuấn dẫn bộ phận chính trị ra:
- Đi đi thủ trưởng, bên kia bìa trảng có địch đây.
Lần đầu tiên, xe tăng càn vào cứ giữa ban đêm... Thực chưa bao giờ đánh giặc lại cực như lúc này.
Đáng lẽ những lúc khác, có lực lượng trong tay, chỉ cẩn một đại đội là có thể ăn ngon dăm bảy chiếc tăng diệt 100 tên Mỹ như trở bàn tay. Ông Ba Kiên khuyên tạm phân tán đánh nhỏ một thời gian, ông Dũng tuy đã thống nhất nhưng I vẫn cứ băn khoăn nghĩ đến một đòn trừng trị cần thiết.
Về đến cứ suối Ông Thành, ông Dũng gọi Tuán đến mở bản đồ ra bàn bạc. Xưa (lúc đó đi theo ông Dũng) mở bồng, lấy túi ni lông đựng mấy củ mài đưa ra đặt trên bản đồ. Ông Dũng nhặt một củ đưa cho Tuấn, cầm một củ ăn, rồi gạt bao ni lông sang một bên.
- Phía bắc ta là sông Thị Tính, phía nam là đường bò, kéo dài sang phía tây-nam là cứ Bãi Cưa đây. Theo mình, khu vực này rồi nó cũng sẽ càn vào.
-  ủi xong dưới Ván Tám rồi, nó sẽ ủi lên. Bãi Cưa lên đây. Nó cứ cuốn chiếu như thế mãi, thì hết đất mất.
- Tuấn ạ, mấy hôm nay đi đường mình cứ nghĩ đến anh Ba Kiên. Anh ấy nhận định nhanh thật. Nó vừa ủi xong bên kia sông, anh ấy đã nghĩ đến việc vòng sang bên đó luôn.
- Thủ trưởng cùng định vòng trở lại à? .,
ông Düng gạt tay trên tấm bản đồ:
đây là sông Nha Thức. Mình chỉ được phép ở từ đây xuống
-    ừ nhỉ. Vậy là ta đi hết bản đồ rồi.
Bên kia sông Nha Thức!
Anh em trung đoàn Mười sáu gọi đó là Đất Thánh. Mặc dầu từ đó lên Miền còn phải qua bao nhiêu cửa ải: lộ Trắng, lộ Đỏ.
Bao nhiêu cán bộ, đơn vị tróc cơ sở chạy lên biên giới  cũng chỉ ao ước qua được sông Nha Thức, về đến ngã ba Công Kiên là họ đặt bồng thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần qua đó rồi, biệt kích cũng được, B.52 cũng được. Sang bên kia sông ít ra thì cũng còn tìm vào được những cái cứ của đoàn C.50 của các đoàn hậu cần 82, 83, gặp dịp ra thì có thể xin được bồng mì, bồng gạo. Sang bên kia là một cánh rừng mênh mông, mặc dầu địch có cho máy bay bắn phá, rải chất độc hóa học đến mức rụng hết lá, cây chỉ còn thân cành trơ trụi, thì vẫn là một khu rừng kín đáo gấp mười lần bên này.
Đã có lần ông Dũng nghĩ: Hay xin rút trung đoàn về bên đó củng cố một thời gian rồi trỏ lại. Tất nhiên sang đó cũng còn phải đói, nhưng dầu sao cũng có gạo. Lên đến Công Kiên có thể xin được đạn, thương binh cũng có thể gửi vể Miển được.
Chỉ cách có một con sông thôi!
Con sông đổ không biết bao nhiêu là máu. chịu không biết bao nhiêu là bom đạn. Nhưng qua bên kia sông, cũng có nghĩa là bỏ trắng một vành đai.

Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #156 vào lúc: 27 Tháng Mười Hai, 2015, 09:31:18 PM »

Dưới kia ông Ba Kiên đang qua lại sông Sài Gòn. Cũng lại là một con sông. Có những ngày đứng bên kia sông Sài Gòn nhìn sang bên này, người ta cũng bảo phía Ván Tám, Long Nguyên là Đất Thánh, và có lẽ bây giờ bên đó cũng đang có người nghĩ như vây.
Và nếu cứ nhìn sang bên kia bờ sông tìm về “Đất Thánh »”thì chẳng bao giờ đến được. Rồi chúng ta sẽ qua sông Sài Gòn, sẽ qua sông Nha Thức, sẽ qua lộ Trắng, qua lộ Đỏ về đâu nữa... Bên kia bờ sông...
Hai người ngổi im lặng một lúc trước tấm bản đồ ông Dũng nói:
- Chẳng lẽ lại hết đất.
Tuấn :
-    Đất thì rộng nhưng nó ủi trắng hết roi.
Ồng Dũng cười. Một lúc, ông cúi xuống lấy móng tay vạch một đường dài dọc theo sông Thị Tính qua lộ Căm Xe sang bên kia cứ Ván Tám.
- Bây giờ cậu ở nhà, nếu yên thì tạm ở đây một thời gian chờ nó càn xong, vòng trở lại Long Nguyên, qua lộ Căm Xe xuống gần d Tám. Nếu trường hợp nó càn qua đây, thì cắt dọc theo con suối này, về luôn dưới đó. về lại được Suổì Tre càng tôt.
-   Xuổng mãi Suối Tre?
-   Xuống đó, phân tán ra, đào hầm bí mật mà ở, ngoài chỗ ở chính chuẩn bị thêm cứ dự bị.
-   Nhưng thủ trưỏng đi đâu bây giờ?
ông Dũng gập bản đồ lại:
-   Mình xuống d Chín.
-   Thủ trưởng lại qua bên kia đường bò à? Bây giờ nó còn rải quân trên đó, đi dễ bị phục.
Ông Dũng im lặng. Ông vẫn thấy cay cú: cần có một đòn trừng phạt. Dọc đường, ông đã nghĩ đến một trận đánh, ông sẽ điểu d Chín cho đánh một trận xong, tổ chức khiêng thương, mở đường qua sông Nha Thức. Qua bên đó, một số sẽ đi lấy vù khí và gạo, một số đưa thương binh lên cho bệnh viện tiền phương của Miền.
Nếu có ông Ba Kiên ở nhà, chác ông ấy cũng đồng ý Mình. Đã gần hai tháng nay, trung đoàn không có một trận đánh nào then chốt. Càng nghĩ, ông càng thấy phương án tác chiến đó thật hấp dẫn. Một lúc giải quyết được ba nhiệm vụ. Một là đánh một đòn trừng phạt, có tiếng vang, phối hợp với các chiến trường khác. Trên kia địch đang tập trung càn biên giới. Hai là giải quyết nốt những thương binh và làm môt chuyến vận tải thật cơ bản. Ba là: đánh mạnh ở trên này, thì phía dưới kia ông Ba Kiên có thể rảnh tay, tổ chức cho d Bảy ổn định được đội hình và đưa bộ đội sang sông.
Suốt dọc đường, ông Dũng nóng ruột đến căn cứ để triển khai công việc. Không ngờ về Long Nguyên, địch lại càn nữa. Chưa bao giờ nó làm trắng trợn như bây giờ, dám cả gan xộc xe tăng càn vào cứ giữa ban đêm. Cứ chạy càn như thế mãi thì chẳng biết đến bao giờ!
ông Dũng thức đến ba giờ sáng, giao lại công việc thật tỉ mỉ cho Tuấn như chuẩn bị một chuyến đi xa, xong đánh thức Xưa dậy.
-   Cậu gọi một đồng chí vệ binh sang ngay bây giờ chuẩn bị đi công tác.
-   Em cùng đi chứ thủ trưởng?
Vừa hỏi Xưa vừa rút dây võng.
- Để đó đã, nhanh lên không sáng bây giò.
Xưa vừa chạy đi, vừa cuốn nốt dây võng.
Tuấn hỏi:
-   Ngày mai nếu nó càn vào đây thì đón thủ trưỏng ở đâu?
--  Mình sẽ về d Tám.
-   Bên d Tám hôm nay cũng còn đánh nhau!
- Thì mọi việc ở nhà các cậu cứ bàn nhau mà làm, mình sẽ về cứ Suối Tre. Có khi xuống đỏ rồi gập cả anh Kiên.
Tuấn đưa một tổ vệ binh ra bám địch. Ông Dũng vòng ra phía sau cụm xe tắng và cắt quan bên kia lộ thì cũng vừa sáng.
 
Xưa lúc đầu nghe thằng Hùng xúi, một hai xin xuống đơn vị. Ông Dũng bảo:
-   Thôi tùy cậu, nhưng câu có muốn xuống đơn vị chiến đấu thì cũng phải tạm ở trên này ít lâu cho quen đã. Liên lạc hay vệ sĩ thì cũng vậy.
Ông Dũng còn hứa thêm:
-   Đã vậy thì mình chẳng giữ cậu đâu. Thật tình thì mình cũng chẳng cần ngưòi phục vụ, bồng mình mình mang, quần áo mình mình giặt, tắm thì xuống suối, chỉ có một điều ở chiến trường này đi một mình không được, mà mình thì lại phải đi công tác luôn. Lấy anh em vệ binh thì lúc có lúc không.
Sau khi Xưa nhận nhiệm vụ, Tuấn lại gọi đến dặn thêm một lần nữa: Làm vệ sĩ có hai nhiệm vụ, một là bảo vệ thủ trưởng, hai là giúp việc cho thủ trưởng.
Xưa nghe một lúc rồi nói:
-   Tính em ngang lắm, em sợ rồi không vừa lòng chính ủy. Hôm em trốn về đây là vì em muốn đi chiến đấu.
-   Cậu khỏi lo, trước sau gì rồi cũng sẽ được chiến đấu. mà đi với thủ trưởng có khi còn chiến đấu nhiều hơn...


Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #157 vào lúc: 01 Tháng Một, 2016, 04:50:05 PM »

Xưa không biết trả lời thế nào nữa nên đành im lặng. Chẳng lẽ đi B về ngưòi ta hỏi vào trong đó làm gì. lại bảo làm công vụ cho thủ trưởng.
... Hồi còn ở ngoài bắc, có lần anh mang hai quả lựu đạn về nhà (đi tranh thủ mà). Bọn bạn bè thấy vậy liền hỏi:
-   Mày đã biết ném lựu đạn chưa?
-   Sao lại không biết.
-   Nó chỉ đeo làm bộ, mới đi được mấy bữa, giỏi lắm thì chỉ ném đạn gỗ là cùng.
Xưa đỏ mặt:
- Tao ném nổ tụi bay mất gì?
-Bao thuốc lá.
Xì ném quả lựu đạn mà một bao thuốc lá!
Chúng nó tưởng Xưa không biết ném thật, càng làm già.
. Rõ ràng là không biết tỏng tòng tong ra rồi. thôi ông làm oai một chút cho bọn mình sợ, chứ bây giờ tụi mình có các cả tút thuốc cu cậu cũng không dám ném.
Vậy là Xưa rút lựu đạn. Cả bọn chạy giạt ra. Anh mở nắp giật dây và ném luôn xuống ao. Không may cái ao đó lại là ao thả cá của hợp tác. Cá chết nổi lềnh bềnh.
Hôm sau, mẹ anh phải gánh lúa đến đền cho đội. còn anh về đơn vị ngồi viết bản kiểm điểm. Đó là chuyện hồi anh mới đi lính. Còn bây giờ Xưa không dại dột nữa, làm gì cũng có tính toán. Anh nghĩ: Mình đã trốn đơn vị về đây thì phải từ  từ... Nhận nhiệm vụ nhưng trong lòng Xưa không thoải mái lắm.
Làm công vụ cho ông Dũng thì bở quá. bồng ông ông mang, súng ông ông đeo. Đến nỗi đào hầm. Xưa đào thì ông xúc, bảo mấy cũng không được, mà ông làm có bõ bèn gì  chẳng bằng Xưa làm rốn.
Đào hầm xong, ông bảo Xưa đi ngủ, mai còn lấy sức mai  đi, còn ông vẫn tiếp tục làm việc. Có người kích Xưa xin thôi việc, nhưng có người lại muôn về làm vệ sĩ cho thủ trưởng. Họ nói:
- Tao chỉ ước được như mày, hành quân về là lăn ra ngủ. ông Dũng với ông Kiên chỉ kiếm bạn đi đường cho vui chứ vệ sĩ vệ siếc gì.
Nếu như vậy thì Xưa lại càng không thích. Đi chiến trường mà tìm chỗ cho nhàn thì bết quá ở nhà. Vậy là Xưa lại nghĩ việc ra để làm. Kể thì ông Dũng cũng tốt thật. Hồi đi trên Trường Sơn, Xưa gặp một ông cán bộ có công vụ đi theo Cậu ta cõng phần gạo của mình, còn phải cõng thêm gạo cho cả thủ trưởng. Đến trạm nghỉ, có hôm mắc võng xong, Xưa thấy cậu ta còn đi đun nước cho thủ trưởng tắm.
Hồi đó Xưa nghĩ: đi bộ đội vậy thì chẳng đi làm gì Nhưng đến mấy hôm nay, thấy ông Dũng vất vả quá, anh lại thấy thương. Xuống anh nuôi nhận phần củ, Xưa chọn cho ông Dũng những củ ngon nhất. Biết tính ông Dũng nghiện trà đặc, hành quân đến nơi, Xưa nấu cho ông một hăng gô nước thật nóng. Hành quân đến nơi mà có ấm trà là ông khoái nhất. Mấy hôm nay trà hết, ông hái lá rừng nấu uống, mùi đăng đắng lơ lớ, Xưa chẳng biết là lá gì, vậy mà ông uống vào cũng xít, cũng khà và khen ngon, ông Dũng sống tình cảm, hết mình lo việc chung, thương yêu mọi người. Nhưng có một cái gì đó Xưa không thích lắm mà anh nghĩ chưa ra. Ví dụ ông Dũng cũng hay làm thơ. Nghe nói Xưa cũng thích văn đã học gần hết lớp 10, lại hay đọc thơ, hôm ngồi uống nước lá rừng, xúyt xoa khen ngon, ông liền ứng khẩu làm bốn câu đọc cho Xưa nghe và bảo anh nhận xét:
Chiến trường lắm chuyện vui ghê
 lá rừng nấu nước thay chè lại thơm
Củ rừng đem luộc thay cơm
 Chàng Siêu tóc dẫu điểm sương chưa về.

Xưa cười hề hề:
-   Thơ chính ủy nghe giống như tên em ấy...
Ông Dũng nghĩ một lát, rồi cũng bật lên cười:
- Cái thằng... láo thật...
Được cái ông Dũng cũng vui, chuyện vặt ấy cười trừ với nhau là xong.
...Hôm nay là lần đầu tiên đi công tác lẻ với thủ trưởng Xưa sang gặp Tuấn nàn nỉ xin thêm một quả lựu đạn.
Tuấn nói:
-   Chúng tao chảng có mà dùng, lấy đâu cho mày?. Các anh giao cho tôi nhiệm vụ bảo vệ chính ủy, giữa đường. CÓ sao thì tôi không chiụ trách nhiệm đâu!
-Cần đạn thêm thì tao cho, lựu đạn không có nữa!
-Lựu đạn mới uy hiếp được địch, súng con thì chỉ tô gãi ngứa chúng nó, càng bắn nó càng đuổi.
- Ai bảo mày vậy?
-Đi đánh nhau thì phải hỏi kinh nghiệm.
Thằng Hùng mách cho Xưa là đi lẻ nên mang nhiều lựu đạn, nhưng cận ta không nói điều đó. Cuối cùng ,Tuấn cũng phải chia thêm quả lựu đạn cho Xưa.
Xưa mới về trung đoàn mấy hôm, vậy mà về mặt ma  lanh, nó chẳng thua kém gì lính cũ.
 Nam và Tiến đang ngồi bàn công việc thì ông Dũng đến
- Đặt bồng xuống, ông hỏi ngay:
- Sẵn sàng chiến đấu dược chưa?
- Đánh lớn hay đánh nhỏ thủ trưởng?
Đánh cấp tiểu đoàn!
■ Định làm ăn lớn à thủ trưởng? Cấp tiểu đoàn hay trung đoàn thì anh em cũng săn sàng, chỉ có việc giải quyết hậu quả “cuộc chiến” thì khó lắm!
Chỉ có Tiến trả lời, Nam vẫn ngồi im.
Tiến từ trinh sất xuống làm cán bộ đại đội, bây giờ là tiểu đoàn phó. Còn Nam ở tiểu đoàn Bảy, sau khi bị thương lên viện gắp đạn rồi quay về trung đoàn điều sang tiểu đoàn Chín vì bên tiểu đoàn Bảy đâ có Lâu.
Ông Dũng đến đã gần 7 giờ sáng. Nam gọi liên lạc nói nhỏ:
-Lấy cái bao gạo...
Ông Dũng thấy cậu liên lạc cởi cái bao gạo còn chừng ba lon treo ở đầu cọc võng, vội nám giư lại'-
   Thôi để dành cho thương binh và trận đánh tối nay. Nghe nói tụi bay vừa phát hiện được vườn dong riềng làng Mười phải không? Có thì cho tao mấy củ.
• Hì, hi! Cái gì chứ dong riềng thì vô khối, có điều muốn ăn thì phải đẽo vỏ thật lực.
Tiến gọi liên lạc mang ra một đĩa củ, chọn mãi anh mới lấy được một củ gọt cho ông Dũng rồi đẩy cái đĩa lại phía Xưa và cậu vệ binh.
Vừa ăn khoai ông Dũng vừa mở bản đồ ra.
Tiến vẫn ngồi tán:
-   Thủ trưỏng dạo này cũng “quân sự” ra phết.
Ông Dũng nói:
-   Trước hết các cậu cho mình biết: quân số đi chiên đấu được bao nhiêu. Hiện nay tiểu đoàn có bao nhiêu thương binh nuôi tại trại. Vũ khí đạn dược còn bao nhiêu. Đánh nhau xong, ngoài việc giải quyết chính sách ra, còn có khó khăn gì nữa không?
Nam mở cuốn sổ tay to bằng cuốn lịch bỏ túi ra báo cáo tình hình. Nghe xong, ông Dũng hỏi lại một lần nữa:
-   Vậy là không có khó khăn gì chứ?
Nam:
- Không!
Tiến:
-   Cũng có khó đấy thủ trưởng ạ.
Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #158 vào lúc: 01 Tháng Một, 2016, 04:52:33 PM »

Tôi nói việc giải quyết hạu quả tính sau mà.
-   Nhưng vì chưa được nghe phương án cho nên anh em chưa yên tâm ạ.
-   Vậy thì tôi nói luôn nhé: Đánh xong thì cả tiểu đoàn mang luôn thương binh qua bên kia sông Nha Thức.
-   Ở luôn bên đó hả thủ trưởng!
- Cái thằng. Sang đó đưa thương binh về bệnh viện tiền phương của Miền, liên hệ với C.50 xin một ít gạo nếu không thì vay rồi lấy súng, lấy đạn mang về. Mình sẽ viết điện,  cậu sang bên ấy, nhờ C.50 chuyển lên Miền xin thêm gạo…
-Vậy là chúng tôi phải đánh đến những hai trận đấy thủ trưởng ạ.
-   Sao lại hai?
•   Đánh trận tập kích xong thì đánh một trận mở đường đưa thương binh qua sông Nha Thức nữa chứ thủ trưởng. Mà trận này thì còn ác liệt hơn trận tập kích nhiều.
Nam gọi liên lạc:
-   Cậu xuống nói các đơn vị cho anh em chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu rồi gọi cán bộ đại đội lên đây họp ngay, mang theo bồng, súng đi chuẩn bị chiến trường luôn.
Liên lạc đi rồi, Nam quay lại Tiến (lúc đó vẫn còn ngồi cà khịa với ông Dũng).
•   Nêu vậy thì anh Tiến phải ở nhà, xuống các xê cho tập hợp anh em thương binh về cứ xê Bôn. Đánh xong, bộ đội sẽ rút về đó cùng vượt sông luôn.
-   Anh đi với xê Ba và xê Một à?
Nam cúi xuống bản đồ, lấy móng tay vạch ra các hướng đi
-   Báo cáo anh, chập choạng tối đánh luôn rồi rút. Chúng tôi sẽ cắt cái cụm này ra mà dứt cho gọn.
Tiến:
-   Vậy là qua bên kia sông thì hợp đồng với nhau ở đâu?
Nam:
- Cho anh em đi luôn, cắt về cứ C.50. Nếu ở cứ C.50 gặp địch thì sang cứ 82 cũ.
 
- Thôi được, bên ây trời đất của ta cả mà, lo chi! Nge nhắc đến c. 50, ông Dũng vội vàng rút cuốn sổ viết:
“Điện Kính gửi Bộ tư lệnh Miền.
“E Mười sáu gặp khó khăn. Địch đã ủi xong tây sông đang càn ủi ở khu vực Ván Tăm, đánh lên Long Nguyên Và hai bờ sông Nha Thức. Trung đoàn hết gạo, không móc đươc với đoàn 82. Đề nghị Miền chi viện cho ba tấn. Gạo và đạn xin lấy bên kia bờ sông Nha Thức. Trung đoàn vẫn đứng vững. Anh Kiên đã qua sông Sài Gòn, chuẩn bị đưa dê Bảy sang đó”.
Ký tên: Dũng
Viết xong, ông Dũng xé đưa cho Nam:
-   Cậu sang bên đó, vào C.50, nhờ họ điện lên R cho mình. Còn gạo thì cứ vay rồi tính sau. Mang về được nhiều chừng nào hay chừng ấy. Ớ nhà bọn mình chờ kết quả của.các cậu đấy.
-   Vậy là tụi tôi phải đánh đến ba trận đây thủ trưởng ạ, không phải sai đâu?
-   Sao lại ba?
-   Một trận tập kích, một trận dùi qua sông bên đó. rồi lại một trận dùi về bên này, sang thì khiêng thương, về thì cõng gạo.
-   Cậu tính thế thì suốt đời lính có đến ngàn trận. Thôi cố gắng qua bên ấy, cõng thêm súng đạn cho nhiều vào. Ta ở giữa hai con sông, d Bảy sang sông Sài Gòn, còn các cậu thì sang sông Nha Thức, bên đi lên, bên đi xuống, xem bên nào hoàn thành nhiệm vụ tốt hơn.
Biết ông Dũng chỉnh nhẹ mình, Tiên cười hề hể:
- Đi xuống thì nhất định ác liệt hơn đi lên rồi, nhưng dưới ấy vào được ấp thì lại tươi, thú trưởng cho đi, chúng tôi cũng tình nguyện cả hai tay.   
Ông Dũng xuống đại đội Hai làm việc về đến tiểu đoàn đã gần chiều. Ông nghe lại tình hình chung một lần nữa để
chuẩn bị ra đi. Nam gọi cậu liên lạc đến.
- Cậu mang cái bao gạo kia xuống nấu đi kẻo để đó mãi
chuột phá.
Anh chiến sĩ trẻ không hiểu ý, nhìn Nam ngơ ngác:
-   Thì cũng chỉ còn nấy gạo!
Ông Dũng biết từ sáng đến giờ vẫn cái bao gạo ấy. Vừa muốn cười, vừa muốn khóc, ông giữ tay cậu liên lạc lại.
-Thôi, mình đã bảo dành đó cho thương binh, các cậu có cho mình ăn, mình nuốt cũng không vào đâu mà, thà khi
khác, cơm gà cá gỏi mình không từ chối.
-   Qua bên kia sông là có gạo thôi mà...
-   Thì các cậu cứ để dành cho đến lúc lấy được gạo...
ông Dũng mang bồng đứng dậy. Biết không giữ được,Nam đưa chính ủy ra một đoạn. Tự nhiên anh thấy thương ông quá, thà trẻ trung như anh thì đi một việc. Nhiều tuổi vậy mà vẫn phải lặn lội, cũng ăn rau, ăn củ, cũng nằm hầm, nằm đất, người ta cũng cán bộ, ông cũng cán bộ. Giá bây giờ ông ở ngoài đó thì vợ con cũ ng đàng hoàng. Không gì thì đến bữa cơm cũng có người nấu cho ông bát canh vừa miệng...
Ồng Dũng quay lại:
-   Thôi cậu về chuẩn bị cho anh em đi...
Nam tần ngần:
-   Anh xuống đơn vị toàn gặp những lúc khó khăn.
Ông Dũng:
-   Có vậy sau này mới nhớ nhau lâu.
• Tối nay, đánh xong, chúng tôi sẽ cho người lên báo cáo, bao giờ ở bên đó về, anh xuống ở với anh em lâu lâu một chút.
-   Mình sẽ xuống, chúc các cậu đêm nay đánh một trậntốt.



Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #159 vào lúc: 01 Tháng Một, 2016, 06:50:24 PM »

- Xin đảm bảo với anh. Thôi, nếu anh đã không ở thì qua đường sớm đi. Lát nữa nổ súng, bom đạn giội xuống khó đi.
Ông Dũng gật đầu. Hai người chia tay nhau. Ra khởi d bộ ông cắt hướng về xê Bốn. Anh em thương binh của tiểu đoàn đang tập trung ở đó chuẩn bị qua sông.
Xê Bôn ở cách tiểu đoàn khoảng 40 phút, gần bờ sông, ở đó, ông có thể ngồi nghe trận đánh, chờ xem đơn vị về kết quả thế nào rồi chia tay, cắt qua phía bắc con đường bò về suối ông Thành.
Đi được khoảng 30 phút, Xưa đứng lại:
-   Báo cáo Chính ủy, có tiếng B.52.
-   Cứ đi đi, nó đánh cái gì đây mà đánh.
Vừa nói xong thì Xưa hét lên:
-   Nó cắt bom.
Tiếng bom hun hút rơi xuống. Tự nhiên Xưa thấy mình bị hẫng đi. Anh cảm thấy người mình nhẹ bỗng như được nâng lên khỏi mặt đất. Một tiếng nổ dữ dội, lóe chớp trước mát. phía ông Dũng, trùm lên những tiếng nổ khác. Cả bầu trời tôì đen cát bụi. Xưa bị hất ngã lúc nào cũng không hay. Khi mở mắt anh trông thấy một vũng máu mà anh không biết từ đâu ra. Liếm môi, thây mặn, anh đưa tay lên sờ, miệng và mũi đầy máu. Khắp người anh chẳng có chỗ nào xây sát. Vậy là mình bị sức ép.
Xưa ngồi dậy, cách anh chừng mươi bước, ông Dũng nằm bất động. Thấy Xưa đến, ông chỉ vào cái chân.
-   Cậu băng cho mình một chút.
Băng xong, ông lại hỏi:
-   Cậu đứng lên xem đây là giữa bãi bom hay một bên.
Bãi bom mênh mông, chỗ nào cũng bom cả, Xưa báo cáo:
- Đây là chính giữa.
- Tìm một hố bom...
Xưa cõng ông Dũng đến một hố bom, tụt xuống, lấy tay bươi đất thành hố, đặt ông nằm xuống.
. Cậu tìm xem đồng chí vệ binh ở đâu?
Xưa trèo lên hố bom đi vòng quanh một lúc,xác định vị trí đứng, rồi quay lại cái hố bom mà ông Dũng đang nằm. Đúng rồi, chính cậu vệ binh chạy về phía đó, nơi có một mô đất, và anh đã lĩnh trọn một quả bom, chẳng còn dấu vết gì nữa.
Xưa lạị cúi xuống bên ông Dũng.
-   Không thấy à?
-   Đồng chí ấy bị ở hố bom này.
Tiếng B.52 lại ì ì bay tới. Bây giờ nghe nó chậm chạp nặng nể làm sao. Hai người nằm ngửa mặt lên nhìn trời. Bom lại ào ào rơi xuống. Xưa vừa kịp nhận ra nó cắt một đường chéo góc với vệt bom bỏ cũ, thì bỗng một khối đen tròn xoe nhằm thăng trước mặt anh lao tới. Chưa bao giờ Xưa nhìn thấy một quả bom kinh khủng như vậy. Anh vội vàng quay lưng áp mặt lại thì nghe “ục” một tiếng và đất cát trùm lên, tối đen trời đất.
Bị vùi rồi. Anh lấy hết sức giẫy mạnh một cái, thấy đất quanh người rung rinh. Anh chống tay hất người lên và nhô ra khỏi mặt đất. Không thấy ông Dũng đâu nữa. Xưa bò tới thảnh hố bom lấy tay cào đất, một lúc sau bới được ông Dũng lên, nhợt nhạt gần như một cái xác chết.
-   Thủ trưởng!
-   Thủ trưởng!
Gợi đến lẩn thứ hai, ông mới mở mắt:
-   Lấy cho mình viên “bi” trong xà cột.
Uống thuốc xong, ông Dũng nghiêng lưng sang một bên:
-Cậu cởi súng và lấy cái xắc cốt của mình ra rồi đi về chỗ xê Bốn- Cứ cắt thảng tới phía trước khoảng 500 mét, gọi người ra đây.
Xưa quàng xà cột và đeo súng vào người. Đi được chục mét thì nghe tiếng “cá rô” e e. Nhớ đến ông Dũng phơi mình dưới hố bom, anh nhặt một bó chà chạy quay trở lại. Thấy Xưa đáp chà lên người mình, ông Dũng mở mắt nhìn một chốc, rồi lại nhắm lại.
“Cá rô” quay vòng rồi dừng lại xoáy tít ở một lùm cây phía trước mạt.
ông Dũng vẫn nhắm mắt nói khẽ:
- Bình tĩnh, cầm sẵn cành chà, khi nào nó bay qua thi vượt. Để mặc mình đây.
“Cá rô” bay vòng lại một vòng nữa rồi lượn sang phía d bộ. Xưa cầm cành chà vừa chạy vừa khóc...
... Anh em c Bốn ra khiêng ông Dũng về đến cứ thì ông đã mê mệt. Y sĩ tiêm thuốc trợ lực, thay băng lại. Một lúc sau ông tỉnh dậy, nhìn mọi người rồi hỏi:
-   Nổ súng chưa?
Người ta chưa kịp trả lời thì ông đã nhắm mắt, không nói năng gì nữa.
Quân y sĩ lắc đầu:
-   Trừ phi đưa đi bệnh viện cấp cứu ngay thì họa may còn  hy vọng.
Tiến đang bàn tổ chức một đoàn đi trước đưa ông Dũng qua sông thì Xưa kêu lên:
-Thủ trưởng làm sao ấy!
Mọi người chạy đến vây quanh võng: ông Dũng đang hấp hốì.
Trời sập tối.
Một cơn mưa kéo đến ào ào.
Cũng vừa lúc đó tiếng súng nổ vang, rồi tiếp đến tiếng đại bác. Anh chớp lẫn vào trong ánh lửa. Tiếng sét lẫn vào trong tiếng súng.

Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM