Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 07 Tháng Năm, 2021, 06:21:06 pm


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: I. M. Kôrôlkốp - Những vọng gác vô hình  (Đọc 59428 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 904


« Trả lời #160 vào lúc: 02 Tháng Ba, 2021, 10:15:58 am »

 

      - Rất sung sướng được gặp lại anh — Enke thốt lên chào tên hầu cũ của mình — Cơn gió nào đã đưa anh đến đầy thế ? Bây giờ anh ở đâu ?

      - Dạ ở chỗ ông Nesơbun Hiughexen ạ — Eliat trịnh trọng trả lời.

     - Anh đến đây có việc gì thế ?   

     Tên Kavác nói một câu đã học thuộc lòng từ trước :   
     - Thổ nhĩ kỳ và Đức bao giờ cũng là bạn với  nhau...

     - Anh hãy nói cụ thể hơn đi — Enke nói.

     Êliat lập tức đi ngay vào câu chuyện.
     - Tôi có thể chụp ảnh những tài liệu mật của Anh. Bước đầu tôi có thể cho ngài xem hai cuộn phim. Bẩy mươi hai pô cả thảy.

     - Thế anh muốn đổi lấy cái gì ?

     - Tạm thời xin lấy ngài mỗi cuộn mười ngàn bảng - Eliat nói như người hết hơi - nếu như tài liệu được các ngài quan tâm thì giá sẽ là 15 ngàn một cuộn. Nhưng xin ngài cho phép tôi chỉ lấy ngoại tệ thôi. Tôi không thích tiền mác đâu.

       - Anh điên rồi sao ?

      - Tùy ngài... Những cuộn phim như thế này, đưa cho sứ quán nào người ta cũng sẽ lấy ngay... Ai mà chẳng thích những con cừu non của mình - Trong lúc nói chuyện Badna thích dùng những câu ngạn ngữ, tục ngữ của Thổ nhĩ kỳ.   

      - Nhưng hiện giờ mới chỉ là con ngỗng trong bị thôi — Enke đáp lại câu nói của Badna bằng một câu tục ngữ — Trước hết cần phải biết đấy là tài liệu gì đã chứ.

      — Tôi đồng ý... Và vì thế nên tôi chỉ mới đặt tạm giá đó. Ngài hãy liên lạc với Béclanh đi. Tôi có thể chờ và gọi điện cho ngài vào giờ đã định.

     - Hay là ta thử bàn với Moidis xem — vợ Enke xen vào câu chuyện.   

      - Có lý đấy — Viên tham tán đồng ý - Anh ngồi chờ cho một lát, để tôi vào gọi ông ấy ra đây.

     Eliat có biết về tay tùy viên thương mại Moidis. Nhưng tùy viên gì hắn cơ chứ. Đây là một tên tình báo đội lốt của Cục an ninh đế chế nằm dưới quyền chỉ đạo trực tiếp của Ribentrốp. Lời đề nghị của Eliat thực sự là miếng mồi ngon cho hắn.

      Mấy phút sau, viên tham tán quay lại với một người có khuôn mặt ngăm ngăm và cái nhìn cảnh giác. Vợ chồng Enke rời khỏi phòng khách để lại tên Kavác với Moidis.

      — Ngài đã được nghe kể về lời đề nghị của tôi rồi chứ thưa ngài ? — Eliat hỏi.

     - Về chuyện gì nhỉ ? Moidis làm như không hay biết gì hết.      

     Eliat nhắc lại tất cả. Moidis im lặng ngồi nghe. Nhưng khi Eliat nêu số tiền công khổng lồ thì tên trùm gián điệp bật cười.   
     - Ông không điên đấy chứ — Y lặp lại câu hỏi của Enke — chúng tôi đào đâu ra lắm tiền thế. Chúng tôi đâu có in ra đồng bảng của Anh... Ngoài ra, còn cần phải xem đấy là tài liệu gì đã chứ.

     Ekiat nhắc lại là hắn sẵn sàng chờđợi. Sau ba ngày nữa,  hắn sẽ gọi điện tới và tự xưng là Pie.
     — Tôi sẽ đến nếu các ngài có tiền — Eliat nói khi từ biệt — Không có tiền thì có chết cũng chẳng có ma nào buồn đưa ra nghĩa địa đâu...

      Nói "nghĩa địa” trong câu tục ngữ chẳng qua chỉ là để ví von,chứ tên kavác cứ mở cờ trong bụng — mười nghìn bảng. Chà ! Một món tiền lớn như thế, một tuần trước, hắn đâu dám nghĩ tới…

      Cuộc gặp gỡ để giải quyết công việc diễn ra đúng ngày đã hẹn. Moidis đã chờ sẵn. Khi đưa tên kavác vào, hắn khóa trái cửa lại.

     - Anh hãy đưa cho tôi xem cuộn phim !

     Ngài hãy cho tôi xem tiền đã — Eliat đối lại ngay

     Hai tên đứng cạnh nhau mà vẫn không tin nhau. Moldis mở két lấy tiền ra, mấy tập tiền Thổ nhĩ kỳ được buộc dây cẩn thận... Y quay lưng về phía Eliat. Moldis đột ngột quay phắt lại. Tên trùm gián điệp cũng thấy chờn chợn tên người Thổ. Và điều này đã làm cho tên kavác an tâm.   

     - Đây, hai mươi nghìn bảng—Moidis nói và lại đóng két vào — nhưng trước hết là tôi phải tráng phim xem cái đã.
   
     - Eliat chìa hai cuộn phim cho tên tình báo. Nửa tiếng đồng hồ chậm chạp trôi qua tưởng như kéo dài vô tận. Cuối cùng tên Moidis quay lại. Y cười toe toét và hỏi tên kavác bằng một thái độ khác hẳn.

      - Anh dùng uýt-ki chứ ?   

     - Trước hết, xin ngài làm ơn giao tiền cho tôi đã.

     Tên tình báo lại mở cánh cửa và đặt những tập tiền lên bàn. Mỗi tập là hai nghìn. Eliat đếm lại : tất cả đều đủ. Hắn cho tiền vào túi rồi tự tay rót uýt-ki và cho thêm vào một ít nước khoáng. Những ngón tay của hắn run lẩy bẩy. Hắn uống ực một hơi cạn cốc và đứng dậy chào rồi ra về. Việc mua bán thế là đã xong xuôi…

      Mãi nhiều năm sau chiến tranh, tên đại sứ Đức tại Thổ nhĩ kỳ, nam tước phôn Papen mới viết trong hồi ký của mình :   
      "Chỉ cần liếc mắt nhìn qua những tài liệu này cũng đủ để kết luận rằng trước mặt tôi là những tấm ảnh chụp các bức điện của Bộ Ngoại Anh gửi cho đại sứ của mình ở Ankara. Hình thức trình bày, nội dung của chúng không gây nên mối ngờ vực nào về sự chân thực của các tài liệu cả..”

      Cuộc gặp gỡ tiếp sau của Eliat với Moidis diễn ra trong chiếc xe con của đại sứ đậu ở trung tâm Ankara. Người đi trên đường phố vẫn còn đông mặc dù đêm đã khuya. Eliat chui nhanh vào chiếc "Openatmiran”và ngồi vào ghế sau.

     - Anh có mang theo phim đấy chứ ? Moidis hỏi.

     - Thế còn tiền thì sao ạ ?   

     - Đây là ba mươi nghìn — Moidis hất hàm về phía bọc giấy nằm trên ghế trước.

     - Tại sao bọc trông nhỏ thế ? Eliat cảnh giác hỏi.

     - Tiền lớn loại năm trăm bảng đấy - Moidis trả lời.

      Kavác đưa những cuộn phim và nhận tiền.

     - Anh đã quyết định làm với chúng tôi từ bao giờ đấy — tên trùm gián điệp hỏi.

      - Cách đây hai năm — Eliat phịa vong mạng.

     - Béclanh không tin là chỉ một người mà lại có thể chụp được ngần ấy bức ảnh đâu.

      - Người giúp việc là đôi tay của tôi đấy - tên kavác cười mỉa mai.

     - Anh cần phải có người giúp việc thực sự mới được. Chúng tôi có thể tìm người đó giúp cho anh.
     - "Êrhê !— tên kavác thầm nghĩ trong bụng — lúc đầu thì giúp việc và sau đó thì cho ta ra chầu rìa ! Ồ, không chơi được đâu !”…

      Hắn nói ra thành lời :
      - Chúng tôi có câu "Hai người không nhảy chung trong một căn phòng”.

      - Tùy anh thôi... Chúng tôi sẽ gọi anh bằng một tên khác để không ai có thể biết gì về Eiiat.

      - Tên gì thế ?

      - Sẽ gọi là Xixêron.

      - Xixêron là ai - tên kavác không hiểu hỏi lại.

     - Xixêron là lãnh sự — Moidis ngập ngừng trả lời.
   
      Eliat lại vẫn chẳng hiểu gì hết. Làm sao mà hắn lại có thể biết được những cái tên cổ điển ấy kia chứ, nhưng hắn thích cái tên Xixêron — nghe kêu đấy chứ.   

    - Nhưng động cơ gì đã thúc đẩy anh làm việc cho chúng tôi thế ? — Moidis lại hỏi.

     - Tôi cần có tiền.   

     - Chỉ vậy thôi ư ? Moidis nhìn kẻ đang nói  chuyện với mình - Y chờ đợi ở tên này một trả lời khác kia.

     - Nếu nói nghiêm túc thì tôi căm ghét bọn Anh - Eliat nói dối — chúng nó đã giết bố tôi.

     - Thế thì lại là một chuyện khác. Nhưng chẳng lẽ trong đại sứ quán Anh, những tài liệu mật lại được giữ cẩu thả như vậy sao ?

     - Tất nhiên là chúng đâu có nằm sờ sờ ra trên bàn cho mà lấy đâu... Buộc lòng phải mạo hiểm.

      Nhìn chung là Moidis rất hài lòng với tay điệp viên mới của mình.

     Vante Selenbéc lệnh trả công cho tên điệp viên mới bằng mọi giá.   

      Mỗi cuộc gặp gỡ với Moidis lại đem đến cho tên kavác những tập phunt mới. Hắn thấy hay khi được Moidis trả bằng những tờ giấy bạc 500 bảng một...

      Trong những tài liệu mà Xixêron bí mật cung cấp cho đại sứ Đức thường thấy có nhắc đi nhắc lại một từ bí hiểm "Overlord”.

      Trong một bức điện do tên hầu phòng lấ cắp từ két sắt của đại sứ Anh có nói :
      "Nếu như Thổ nhĩ kỳ đứng về phía ta tham chiến thì những tàu đổ bộ cần thiết cho chiến, dịch "Overlord” sẽ được giải tỏa... Vào thời gian này, Hồng quân phải làm tê liệt quân Đức trên mặt trận phía Đông, còn các cường quốc phương Tây sẽ thực hiện như vậy đối với Ý. Nếu như người Thổ nhĩ kỳ chọn thời điểm này để can thiệp thì chiến thắng sẽ được đảm bảo”.   

      Trong một bức thư khác do giao thông viên ngoại giao mang từ Luân đôn đến Ankara có thấy ám chỉ về Têhêran, Cadablanca... và lại thấy cái từ "Overlord”, "Overlord”, "Overlord”. Ngoài ra còn có một mật danh "Ơrơca”.

      Cơ quan của Vante phôn Selenbéc chuyên trách về tình báo ngoại quốc càng ngày càng tích lũy được nhiều tin tức mới về sự kiện này khác  có liên quan đến Têhêran  "Overlord” và "Ơrơca”….Dần dần, tình hình càng trở nên sáng tỏ. Khởi điểm cho việc này là tin tức từ Xixêron. Bài toán hắc búa làm cho các nhân viên Tổng cục An ninh Đế chế đau đầu đã được giải đáp…
Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 904


« Trả lời #161 vào lúc: 03 Tháng Ba, 2021, 06:40:39 am »

   

    2.



     Têhêran...Hai năm về trước — vào tháng Tám năm 1941 quân đội Liên xô và quân Anh đã vào Iran, nước đã chịu ảnh hưởng của phát xít Đức. Chính Hítle đã vạch kế hoạch tung quân vào Ấn độ thông qua lãnh thổ Iran, kết thúc cuộc chinh phục thế giới với quy mô toàn cầu.   

     Trong thông cáo chung tại Mátxcơva và Luânđôn sau ngày quân đội Đồng minh tấn công vào Iran đã nói lên nguyên nhân và hành động phối hợp này.
    "Trong thời gian gần đây, đặc biệt từ lúc phát-xít Hítle điên cuồng tấn công Liên xô, hoạt động thù địch chống Liên xô và Iran của nhóm mưu toan đổ thân phát xít Đức trên lãnh thổ Iran đã mang tính chất đe dọa... Những tên điệp viên của Iran tìm mọi cách gây rối loạn và lộn xộn ở Iran, làm xáo trộn cuộc sống hòa bình của nhân dân Iran, vực Iran lại đối đầu với Liên xô, lôi kéo Iran vào cuộc chiến tranh với Liên xô. Những tên điệp viên của chủ nghĩa phát-xít Đức... trong thời gian hiện nay đã tiến đến tột đỉnh của hoạt động chống phá, chúng tổ chức các nhóm biệt kích và bạo loạn để một mặt tung sang nước Cộng hòa Xô-viết A-giéc-bai-dăng của Liên-xô mà trước hết là vùng dầu hỏa chính của Liên xô, đó là Bacu và sang nước Cộng hòa Xô-viết Tuốcmêni, mặt khác chuẩn bị đảo chính quân sự tại Iran”…

     Trong thông cáo chung đã nêu đích danh những tên tình báo và biệt kích quốc xã được chuẩn bị cho cuộc đảo chỉnh ở Iran và xâm chiếm lãnh thổ của nước này….

     Ngành tình báo quốc xã bị thất bại nặng ở Iran, Hítle lồng lộn khi biết tin về vụ đổ vỡ mạng lưới bí mật của Đức tại Iran. Hắn dọa sẽ chém đầu những kẻ mắc tội để sai lầm đó xảy ra.

     Nhưng tìm đâu ra được những kẻ mắc tội kia chứ... Làm sao mà cơ quan của Selenbéc có thể biết được tình báo Liên xô làm cách nào mà biết được cả danh tánh những tên điệp viên chính của Đức đang hoạt động ở Têhêran.

      Và nay Têhêran lại dính líu với cái từ bí hiểm "Overlord”, "Ơrơca”... Cái tên Kavác vô danh tiểu tốt, một gã hầu phòng không hơn không kém lại là người giúp tìm ra ý nghĩa bí ẩn của những từ đó...

     Trong một chừng mực nào đó, lưới tình báo bị đổ vỡ của Đức đã khôi phục lại được. Giờ đây, những nhiệm vụ mới đang đặt ra cho bọn phá hoại. Trên các con đường của Iran từ vịnh Ba tư đến Kápkadơ của Liên xô, từng đoàn xe tải nối đuôi nhau chở vũ khí, trang bị thực phẩm, kỹ thuật quân sự cho Liên xô. Vì thế, cần phải phá hoại hoặc ít ra cũng làm gián đoạn sự chuyên chở đó. Việc này đã được giao phó cho mạng lưới gián điệp bí mật của Đức.Nhưng này chúng lại được giao nhiệm vụ khác. Phôn Selenbéc gửi cho tên cầm đầu nhóm gián điệp ở Iran một yêu cầu mới : tìm hiểu xem có chuyện gì đang xảy ra trong thành phố, các nhân viên của các sứ quán nước ngoài ở đó xử sự ra sao, trước hết là người Mỹ, Nga và Anh.

     Ít lâu sau đã có trả lời — không khí tại các sứ quán rất nhộn nhịp, đã xuất hiện những nhân vật mới, các tòa nhà trong khu vực các đại sứ quán được tu bổ, dọn dẹp, không loại trừ khả năng sẽ có cuộc gặp của đại diện các nước thù địch với nhà nước quốc xã.

     Báo cáo từ Têhêran đã khẳng định thông báo của tên Xixêron.
      — Té ra đây là cuộc gặp mặt của “Bộ ba lớn”.. phôn Selenbéc thốt lên khi vừa đọc xong bản mật mã gửi đến cho hắn — Lúc đầu là Cadablanca, bây giờ thì ở Têhêran... Tôi xin đưa đầu ra cam đoan là đúng như vậy đấy ! Giờ thì ta chỉ cần tóm cổ cả ba tên này là xong! Chơi được đấy !.. Hãy mời Xkortseni đến cho tôi….

      Sau chiến tranh thế giới lần thứ hai, những bức thư trao đổi của Stalin, Rudơven và Sớcsin, hợp thành "Bộ ba lớn” lãnh đạo của các nước đồng minh đã được đăng báo. Qua các bức thư trao đổi có thể thấy được cụ thể về công việc chuẩn bị cho hội nghị Têhêran.

      Ngay từ mùa xuân năm 1943, tổng thống Mỹ Rudơven đã phái vị cựu đại sứ ở Liên xô là ngày Đêvit đến Mátxcơva với sứ mệnh đặc biệt. Rudơven tin vị đặc sứ của mình hơn bất cứ một bức điện vô tuyến mật mã nào khác mà kẻ địch có thể  thu được. Ngài Đêvit, một người luống tuổi, đã tiến hành một chuyến đi dài ngày và gian khổ, sang châu Âu mịt mù khói lửa chiến tranh với mục đích duy nhất : chuyển cho Stalin bức thư của Tổng thống Mỹ.

     “Ngài Stalin kính mến – tổng thống Mỹ viết – tôi xin gửi đến Ngài bức thư riêng qua người bạn cũ của tôi là Giôdép E. Đêvit. Bức thư này chỉ đề cập tới một vấn đề mà theo tôi, chúng tôi có thể dễ dàng thông qua người bạn cũ của chúng ta để trao đổi với nhau. Ngài Litvinốp là người ngoài duy nhất được tôi nói cho biết vấn đề này.
     
      Tôi muốn tránh những khó khăn liên quan đến những cuộc hội nghị có đông thành viên tham dự cũng như sự chậm trễ của các cuộc đàm phán ngoại giao. ”


     Rudơven muốn đi gặp Stalin để trực tiếp thảo luận những vấn đề của giai đoạn kết thúc chiến tranh thế giới. Để giữ bí mật, ông ta đề nghị gặp nhau tại một trong những điểm xa xôi trên trái đất — trên vịnh Beringốp. Cũng có thể gặp gỡ ở một nơi khác như Aixlen chẳng hạn, nhưng "nếu như vậy, thì thật là khó xử khi không mời cả thủ tướng Anh Sớcsin”, song tổng thống chỉ muốn nói chuyện tay đôi...

      Cuộc gặp gỡ tại vịnh Beringốp không thành, Stalin đã  không thể rời Mátxcơva. Đồng chí trả lời cho Ruđơven :
      "Chưa biết tình hình trên mặt trận Xô — Đức sẽ phát triển ra sao nên tôi không thể đi khỏi Mátxcơva trong vòng tháng này. Vì vậy tôi muốn cuộc gặp gỡ của chúng ta tạm lùi đến tháng bẩy hoặc tháng tám.”

      Tiếp đó là những ý kiến cho rằng nên tổ chức cuộc gặp gỡ ở : Arkhangenxk, Axtrakhan, Pherbenxk, Aliatxka, Batda hay Cairô... và cuối cùng thì đi đến quyết định : nơi gặp thích hợp nhất của "bộ ba” sẽ là thủ đô Iran.

     Công hàm riêng và tuyệt mật của thủ tướng Anh Win- stơn Sớcsin gửi nguyên soái Stalin (nhận ngày 27 tháng Chín năm 1943).

    “Tôi đã suy nghĩ kỹ về cuộc gặp gỡ giữa các nguyên thủ chính phủ chúng ta tại Têhêran. Cần phải tiến hành ngay những biện pháp chuẩn bị chắc chắn để bảo đảm trong khu vực kiểm soát tương đối lỏng lẻo này.
Tôi cũng đề nghị từ nay về sau, trong các thư từ trao đổi của chúng ta sẽ dùng từ “Cairô 3 thay cho Têhêran mà ta cần phải giữ kín, và dùng từ “Ơrơca”, một từ cổ Hy lạp để đặt tên cho chiến dịch này”.


     Sớcsin cũng gửi bức công hàm của mình tới Mátxcơva bằng giao thông viên đặc biệt. Cần phải giữ bí mật tuyệt đối về cuộc gặp gỡ sắp tới này.

     Công hàm riêng và tuyệt mật của Nguyên soái I.V. Stalin gửi thủ tướng W. Sớcsin.   

      “Tôi không phản đối những biện pháp chuẩn bị đánh lạc hướng mà ngài định tiến hành ở Cairô. Còn về đề nghị của ngài tung lữ đoàn của Anh và Nga vào khu vực thích hợp "Cairô 3” trước cuộc gặp gỡ của chúng ta vài ngày thì tôi thấy biện pháp này không tiện vì nó chỉ gây tiếng vang không cần thiết và làm lộ bí mật mà thôi.”

     Thế nhưng, địa điểm cuối cùng cho cuộc gặp gỡ của "Bộ ba lớn” vẫn chưa được ấn định dứt khoát. Rudơven đã viết thư cho Stalin :   
     "Tôi rất lấy làm tiếc báo cho Ngài biết là tôi không thể đến Têhêran được... Song tôi có thể nêu lên một đề nghị thiết thực cuối cùng. Ba người chúng ta sẽ cùng đến Bacxu, tại đó chúng ta sẽ được bảo vệ chắc chắn...”   

      Nhưng cuối cùng "Bộ ba lớn” đã thỏa thuận gặp nhau ngay tại Têhêran…..
Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 904


« Trả lời #162 vào lúc: 04 Tháng Ba, 2021, 07:57:47 am »

 

    "Tôi cho rằng cuộc gặp gỡ tay ba của chúng ta có ý nghĩa cực kỳ quan trọng không những cho các dân tộc của chúng ta hôm nay mà còn đảm bảo cho các thế hệ tương lai trên toàn thế giới nữa”. Rudơven viết.

     Tưởng đâu như thế là mọi cái đã được làm để đảm bảo an toàn cho những người tham gia hội nghị, cũng như đảm bảo bí mật cho hội nghị Têhêran. Nhưng có ai học được chữ ngờ ! Tên trùm cơ quan tình báo và phản gián nước ngoài Vante phôn Selenbéc đã nhận được tin báo về cuộc gặp gỡ sắp tới của "Bộ ba lớn”. Mà tất cả được bắt đầu từ Xixêron.

     Trùm hoạt động phá hoại của nhà nước Đức quốc xã Otto Xkortseni phụ trách chiến dịch "Ulm” — chuẩn bị phá hoại ở vùng Uran Liên xô đã gác tất cả các công việc lại và bắt tay vào thực hiện nhiệm vụ mới.

    Xkortseni không phải là lính mới trong các vụ phá hoại ở Iran. Năm ngoái hắn đã chuẩn bị cuộc phá hoại trên các tuyến đường rừng núi Iran. Thế nhưng bọn phá hoại đã gặp phải số phận hẩm hiu : chúng không phá được hầm ngầm và cuộc bạo động của các bộ lạc thiểu số tại miền Nam nước này bị thất bại. Cuộc bạo loạn và phá hoại hầm ngầm là nhằm gây trở ngại cho việc chuyên trở hàng quân sự sang Liên xô. Tên Xkortseni tin rằng cuộc bạo loạn không thành chỉ vì người Anh đã trả cho những tên giáo chủ cầm đầu quân bạo loạn nhiều tiền hơn so với bọn Đức. Và điều này cần phải lưu ý cho các hoạt động sắp tới.

     - Không được tiếc tiền - Selenbéc kết thúc câu chuyện với Otto Xkortseni — Hãy trả công cho bọn chúng thật hậu bằng những đồng bảng của Anh.

      Trước tiên để củng cố mạng lưới gián điệp đang hoạt động, cần phải tung thêm vào Iran một nhóm phá hoại mới. Nhóm này đã được lấy từ Krưm và được đưa sang bằng đường không; Xkortseni đích thân  đáp máy bay đến Xevaxtôpôn để phái nhóm này đi thực hiện nhiệm vụ. Hắn ra lệnh sau khi đổ bộ xuống thì phải báo ngay bằng  vô tuyến điện về cho hắn biết.

     Trời về đêm yên tĩnh, chỉ có những tiếng nổ yếu ớt từ phía bắc xa xa vọng lại. Trong đêm, chân trời phía đó thỉnh thoảng lại lóe sáng lên như chớp giật trong con giông đằng xa. Mặt trận ! Quân Nga không thể tiến xa hơn.   

      Chờ mãi cho đến lúc rạng sáng không thấy điện báo,  Xkortseni bỏ ra về. Mãi ngày hôm sau, hắn mới nhận được một tin ngao ngán. Lực lượng phá hoại đã bị địch bao vây và tiêu diệt đứng vào thời điểm đổ bộ... Lại thất bại nữa ! Ôi, thật là đen đủi…

      Khoảng hai tuần trước khi thất bại làm cho Otto Xkortseni điêu đứng, đồng chí lãnh đạo cơ quan đã mời một sĩ quan đến chỗ mình và chỉ thị cho một chuyến công tác quan trọng và cấp bách. Nhưng đi đâu thì đồng chí ấy không nói. Đồng chí sẽ được biết nhiệm vụ trước lúc cất cánh... Trước hết đồng chí hãy chuẩn bị sẵn sàng... Đồng chí phải thường xuyên báo cho cho trực ban biết đồng chí đang ở đâu.

     Sau đó vài ngày đồng chí cấp tướng lại cho gọi người sĩ quan :
      — Đồng chí hãy làm quen với tài liệu này đi — đồng chí đại tướng nói và rút từ trong két sắt ra một chiếc cặp đề chữ “Tối mật”.

     Trong cặp có mấy bức điện vô tuyến và tài liệu đóng dấu in màu tím cũng dòng chữ như vậy. Đây là những báo cáo cuối cùng từ nhiều nguồn khác nhau về cùng một vấn đề.   
      “Tin tức về cuộc chuẩn bị mưu sát các thành viên tham dự hội nghị “Ba nước lớn” được xác nhận. Nguồn tin cậy. Tên phá hoại nổi tiếng Xkortseni cầm đầu bọn phá hoại. Ban lãnh đạo Đức đánh giá cao ý nghĩa của chiến dịch đang được chuẩn bị.”

      Trong bức điện cuối cùng có nêu :
      "Nhiệm vụ đã được thực hiện. Bọn phá hoại đã bị tiêu diệt. Ta không có tổn thất. Tình hình vẫn đang căng thẳng. “   

      Những tài liệu khác nói về nội dung của vấn đề, đánh giá tình hình, phân tích sự kiện diễn ra. Cùng trong số những tài liệu đó có hồ sơ của một nhân viên đã thực hiện nhiệm vụ trong lòng địch. Trên trang đầu có ghi :” Nhicolai Vaxilevich Grachep” - Đội du kích “Những người chiến thắng”. Tiếp đó là chú thích trong ngoặc đơn ; Mật danh của đội   ".

      Phía dưới của trang này là họ tên một người khác:
      Paul Vinhem Dibert, trung úy trung đoàn bộ binh 230 thuộc sư bộ binh 76, lực lượng vũ trang Đức.

      Con trai của người gác rừng mang tên Bá tước Stobitten (Đông Phổ).

     Cha là Ernơst Dibert chết năm 1915 ở mặt trận. Mẹ là Khilda, nguyên họ là Kiunhert đã mất cách đây mấy năm — trước chiến tranh. Trước khi vào trường quân sự, Paul Dibert làm trợ lý cai quản trong khu rừng này.

      Là người tham gia cuộc hành quân sang Pháp, thời kỳ đầu chiến tranh trên mặt trận phía Đông. Đã được thưởng hai huân chương "chữ thập sắt” về thành tích chiến đấu. Sau khi bị thương : được ủy quyền phụ trách cục quản lý việc sử dụng tài nguyên tại các tỉnh bị chiếm đóng của Nga...   

      Tiếp đó lại trong ngoặc — bí danh.   

     Tại đây có dán hai bức ảnh liền nhau : trên bức ảnh đầu là chân dung một người còn trẻ, chụp hơi nghiêng, đầu trần. Những đường nét của khuôn mặt như khắc đá cẩm thạch. Không một nếp nhăn, vầng trán cao cao, đôi mắt nhìn chăm chú, đôi lông mày rậm như giao nhau ở gốc mũi, đôi môi dầy, tóc rậm chải vuốt ra phía sau...

     Trên tấm ảnh kia hình như cũng chụp khuôn mặt ấy, con người ấy nhưng lại mặc quân phục sĩ quan Đức. Quần áo đã làm cho diện mạo của con người thay đổi đến kỳ lạ... Chiếc áo dạ cổ đứng gắn đôi quân hàm nhỏ, trên ngực in phù hiệu quân đội quốc xã — con đại bàng sải cánh trên dấu thập ngoặc. Trên đầu là chiếc mũ "Miutse” mềm cũng bằng dạ giống như mũ phi công trùm đến tận lông mày... Còn nét mặt thì lại hoàn toàn khác hẳn — kiêu căng, lạnh lùng. Môi dưới hơi bĩu ra phía trước...Một khuôn mặt điển hình của bọn sĩ quan quân đội Đức.

     Lại có thêm một họ tên nữa.

     Kudơnhetxốp Nhicôlai Ivanovich -cùng với lý lịch khác nhưng là lý lịch tiểu sử thật của anh.

     Sinh ngày 27 tháng 7 hăm 1911 trong một gia đình trung nông tại làng Dưrianca thuộc tỉnh Xerđlop... Chưa phải là đảng viên, vào đoàn từ năm 1928...

    Trình độ văn hóa : học trường nông nghiệp vùng Chiumen, say đó học trung cấp lâm nghiệp.. Học xong hàm thụ Đại học công nghiệp...

     Đã kinh qua : nghề trồng rừng thuộc cục ruộng đất, làm việc trong phòng kiểm tra kỹ thuật tại nhà máy chế tạo cơ khí Uran”..   .

     Một tiểu sử bình thường của một chàng trai ba mươi tuổi... Nhưng điều không bình thường là ở chỗ khác kia — về hiểu biết ngoại ngữ : “biết giỏi tiếng Đức, biết tiếng Ba lan, Ukrain... ”

     Kudơnhetxốp được gọi vào lực lượng đổ bộ đường không và tại đây kiến thức tiếng Đức của anh đã làm cho mọi người phải chú ý. Sau đó, anh được chuyển đến đơn vị đặc nhiệm trong thành phần dự bị. Nhicôlai Kudơ-nhetxốp đã tha thiết yêu cấp trên giao nhiệm vụ chiến đấu thực sự cho anh. Lá đơn yêu cầu cuối cùng của anh còn giữ trong tập  hồ sơ. Đây chính là đơn mà vì nó, cấp trên đã giao cho đại tá Belikốp gặp gỡ trao đổi với người làm đơn.
      "Vào thời điểm mà sự sống còn của Nhà nước và của bản thân chúng tôi được đặt ra— anh viết - tôi cũng như bất cứ một công dân Liên xô nào khác cũng đều khao khát trở thành người có ích cho Tổ quốc. Sự chờ đợi kéo dài dai dẳng (gần một năm nay) trong lúc ý thức được rằng mình hoàn toàn có đủ sức lực và khả năng đem lại lợi ích cho tổ quốc trong cuộc đấu tranh với một kẻ địch hung bạo nhất. Nếu cứ tiếp tục ngồi không như thế này, tôi cho mình là người có tội với lương tâm và tổ quốc.

      Tôi hoàn toàn nhận thức được rằng khi thực hiện nhiệm vụ tình báo rất có thể tôi sẽ phải hy sinh, nhưng tôi vẫn dám đi vào lòng địch vì tôi đã nhận thức được chính nghĩa trong sự nghiệp của chúng ta. Điều đó đã tạo cho tôi một sức mạnh không bờ bến và niềm tin vào thắng lợi cuối cùng. Điều đó đã làm cho tôi tin vào khả năng hoàn thành nghĩa vụ của mình đối với tổ quốc.

     Xin chuyển lá đơn này đến ban lãnh đạo”..

    Tâm trạng này thật là dễ hiểu đối với đại tá Bêlikốp….

Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 904


« Trả lời #163 vào lúc: 05 Tháng Ba, 2021, 04:40:47 pm »

     

     Cuộc nói chuyện với Kudơnhetxốp vào lúc chính Grigôri Bêlikốp cũng muốn lao ra mặt trận, anh đã viết đơn đề nghị ban giám đốc nhưng đã bị bác ngay... Giờ đây, bản thân anh lại phải tiếp chuyện, thuyết phục Kudơnhetxốp để anh ta đừng sốt ruột.   

     Họ nói chuyện bằng tiếng Đức. Bêlikốp hết sức ngạc nhiên vì Kudơnhetxốp phát âm rất chuẩn và diễn đạt rất trôi chảy, tự nhiên bằng tiếng ngoại quốc những gì muốn nói.

     - Sao anh giỏi tiếng Đức thế ? — Grigôri Bêlikốp hỏi -   đây là tiếng mẹ đẻ của anh có phải không?

     - Đâu có ạ... Tôi học tiếng Đức từ bé đấy ạ. Lúc đầu, tôi học ở trường phổ thông, cô giáo của chúng tôi là người Đức, sau đó tôi làm việc trong nhà máy Uran và hay nói chuyện với các kỹ sư Đức làm việc ở đó...

      Kudơnhetxốp quả là một người có năng khiếu ngoại ngữ.

      - Anh hãy nhớ là trong công tác của chúng ta — Bêlikốp nói — biết ngoại ngữ chưa phải là đã đủ..cần phải biết cách sinh hoạt của tay sĩ quan Đức tính tình của hắn, cách cư xử và hàng nghìn tình tiết khác, phải nhập vai hắn.. Muốn được như vậy cần phải có thời gian. Bây giờ, thì mọi cái là tùy ở anh?..

     Khi đó đã có quyết định sơ bộ — cài trung úy Dibec vào quân đội Đức.

      Bêlikốp trình bày ý kiến của mình cho giám đốc. Việc huấn luyện người chiến sĩ tình báo lại tiếp tục. Mãi mấy tháng sau, Kudơnhetxốp mới được phái đi thực hiện nhiệm vụ. Trong hồ sơ cá nhân của anh có ghi :

      "Nhicôlai Grachep đã được tung vào địch hậu trong vùng của thành phố Rôpna ngày 25 tháng Tám năm 1942. Đã nhảy dù an toàn. Hiện đang ở chỗ Mátveđep, chỉ huy đội du kích "Những người chiến thắng”. Đã được xác nhận ”.   

      Và đây là những báo cáo đầu tiên lưu lại trong hồ sơ...
      "Theo nhiệm vụ của cấp trên, đã phát hiện ra vị trí bản doanh mới của Hítle ở Ukrain. Bản doanh này nằm trong khu vực Vinnhítsa, cách làng Kôlô Mikhailốp hai kilômét về phía tây. Mật danh của bản doanh là "Vecvonphơ”... Tướng SS Rottenkoube nằm dưới quyền chỉ huy trực tiếp của Himle phụ trách canh gác…”.

     “Trùm Giéttapô tại vùng Liuvicpôn, tên chuyên đi càn quét đã bị thanh toán..."


      "Sẽ có cuộc tấn công lớn của bọn Đức trong khu vực Cuôcskơ từ đầu mùa hè năm 1943... Một Cụm tập đoàn quân mới đã được thành lập gồm khoảng ba mươi sư đoàn tăng và bộ binh cơ giới. Các lực lượng ở Tây Âu vẫn tiếp tục được tung sang. Tướng Manstein được chỉ định làm tư lệnh Cụm tập đoàn quân này. Để tấn công Cuôc-skơ, ngành công nghiệp Đức đã tăng cường chế tạo những loại xe tăng hạng nặng mới như "Con hổ” và “Con báo”. Tính năng kỹ thuật của chúng...”   

     Trong số các báo cáo có cả lệnh liên quan đến Dibec. Thông thường, những chỉ thị bí mật hơn thì được viết bằng tay :
    "Trung úy Dibec có thể đã quá "nhẵn mặt” với địch. Cần phải "thăng cấp” cho anh ta. Chuẩn bị những giấy tờ chắc chắn về thăng quân hàm thượng úy cho anh ta rồi gửi chúng đi...”

      Grigôri lật xem tiếp những báo cáo mới và lục tìm họ tên của viên sĩ quan phôn Orten mà Giám đốc đã nhắc anh cần đặc biệt chú ý.

     Trong những lần đầu, người chiến sĩ tình báo đã báo cáo như tiện thể mà nói:
      “Trong thành phố đã xuất hiện một tên sĩ quan tên là phôn Orten không rõ chức vụ. Hắn không trực thuộc ai, nói tiếng Nga thành thạo. Trước chiến tranh hắn đã ở Mátxcơva hai năm...”

      "Đã có một cuộc gặp gỡ tình cờ với phôn Orten... Có lẽ đây là con chim bay cao, Lưới hoạt động của ta đã xác định được hắn có quan hệ với Tổng cục an ninh đế chế ở Béclanh. Hắn còn có quyền trực tiếp bắt liên lạc với tên trùm Giéttapô, Muynle và tên trưởng phòng tình báo nước ngoài phôn Sêlenbéc!..”

      "Báo cáo nhận dạng tên phôn Orten: người cao, đĩnh đạc, thích thể thao. Tóc đen, thưa, rẽ ngôi lệch. Rất chú trọng tới hình thức bên ngoài của mình. Luôn luôn mẫu mực trong cách ăn mặc. Lông mày sắc như kẻ, đôi mắt tinh khôn nheo nheo một cách cảnh giác, khuôn mặt hình lưỡi cày..”

     "Phôn Orten đề nghị tôi chuyển sang làm việc với hắn… Về nội dung công việc thì hắn không nói...”


      Nhân viên của ta thâm nhập vào Giéttapô báo : phôn Orten đã tung biệt kích sang lãnh thổ của chúng ta nhằm mưu sát hai tên tướng của Đức bị Liên xô bắt làm tù binh đang cầm đầu tổ chức "Nước Đức tự do”. Một người là Deidlit, người thứ hai chưa xác định được tên...   

      "Phôn Orten vội vàng đi khỏi Rốpna. Đi đâu không rõ. Hắn có nói với nữ nhân viên của mình (người này có quan hệ với ta) rằng : "Khi về sẽ tặng cho một tấm thảm vùng vịnh Ba Tư”. Dự kiến chuyến đi của Orten liên quan đến vùng Cận Đông, có thể là Iran hay một nước nào khác ở vùng này. Trước khi đi, hắn đã gọi điện mấy lần cho phôn Selenbéc….”

      Đây là bức điện mật mã cuối cùng có liên quan trực tiếp đến Têhêran.   

      Báo chí Liên xô ít khi đến được tay đội du kích của Matveđe. Họa hoằn lắm mới có. Mãi vào cuối tháng 12, Kudơnhetxốp mới đọc được một thông báo về cuộc họp báo của Rudơven. Trong thông báo có đề cập :
      "Luân đôn, ngày 17 tháng 12 (TASS). Theo tin của phóng viên thường trú ở Washington của hãng Roitơ, tổng thống Rudơven đã thông báo trong cuộc họp báo rằng, ông ta đã ở trong đại sứ quán Nga tại Têhêran chứ không phải ở đại sứ quán Mỹ vì Stalin đã biết được âm mưu của Đức.

      Nguyên soái Stalin, Rudơven nói tiếp, đã thông báo rằng một vụ mưu sát tất cả các thành viên tham gia hội nghị sẽ được tổ chức. Stalin đã mời tổng thống Rudơven vào đại sứ quán Liên xô để tránh việc đi lại không cần thiết trong thành phố... Tổng thống đã tuyên bố, tại Têhêran có thể có tới hàng trăm mật vụ của Đức. Thật là lợi biết bao cho Đức nếu như họ có thể thanh toán xong nguyên soái Stalin, Sớcsin và tôi trong lúc đi lại trên đường phố Têhêran...”


    Ít lâu sau, Kudơnhetxốp mới gặp được cô gái đã nói với anh về những tấm thảm vịnh Ba Tư mà tay Orten đã hứa tặng cô sau chuyến công tác bí hiểm. Họ gặp nhau tại đơn vị du kích cách thành phố Rốpna không xa.

      - Này đọc đi — Anh vui sướng nói — À, không... Báo này không thể mất được, hơn thế nữa, anh lại mang nó từ đội du kích đến đấy.

     Kudơnhetxốp đọc to bản tin của Luân Đôn rồi gấp tờ báo cho vào túi và reo lên :   
     - Đây là tấm thảm cho em đấy !... Như vậy là chúng mình đã không uổng công... Sự có mặt của chúng ta ở Rốpna không phải là vô ích...

      Cô gái tên Maia Mikôta... Cô làm nhân viên đánh máy trong văn phòng của Giéttapô tại Rốpna... là nhân viên chỉ điểm của tên phôn Orten mang hiệu số 17…..

Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM