Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 06 Tháng Tư, 2020, 07:12:26 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Đời tôi - Bill Clinton  (Đọc 166897 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 23120


« Trả lời #530 vào lúc: 12 Tháng Tư, 2016, 06:55:27 PM »

        Mùa hè trôi qua nhanh và tôi tiếp tục duy trì quan điểm không nhất trí với phe Cộng hòa về ngân quỹ và việc phân bổ kế hoạch giảm thuế mà họ đưa ra; Dick Holbrooke cuối cùng cũng được bổ nhiệm làm Đại sứ Liên hiệp quốc sau 14 tháng trì hoãn rất vô lý; và Hillary đã tiến thêm một bước để tuyên bố rằng cô ấy sẽ tranh cử vào thượng nghị viện.

        Tháng 8, chúng tôi đi New York hai lần để tìm mua nhà. Đến ngày 28, chúng tôi đến thăm một trang trại được xây từ cuối thế kỷ 19 và được tu sửa vào năm 1989 ở Chappaqua, cách Manhattan khoảng 40 dặm. Phần kiến trúc cổ của ngôi nhà rất quyến rũ, còn phần tu sửa mới thì rất nhiều không gian và đầy ánh sáng. Ngay khi tôi bước lên cầu thang để lên phòng ngủ chính, tôi nói với Hillary rằng chúng tôi nhất định sẽ mua căn nhà đó. Lần tu bổ năm 1989, trần nhà rất cao với hàng cửa kính đi ra vườn sau, và có hai cửa sổ lớn ở bức tường đối diện. Khi Hillary hỏi tôi tại sao lại chắc chắn đến vậy, tôi trả lời: "Vì em đang bắt đầu một chiến dịch rất khó khăn. Có thể sẽ có những ngày thật tồi tệ. Căn phòng này sẽ được tắm trong ánh sáng. Em sẽ thức dậy mỗi sáng tràn ngập niềm vui".

        Cuối tháng 8, tôi đến Atlanta để trao Huy chương Tự do cho Tổng thống và bà Carter vì những công việc thật tuyệt vời mà họ đã làm với tư cách là một công dân bình thường kể từ khi rời Nhà Trắng. Sau đó vài ngày, trong buổi lễ kỷ niệm tại Nhà Trắng, tôi trao phần thưởng cho một số nhân vật ưu tú khác, trong đó có Tổng thống Ford và Lloyd Bentsen. Những người được thưởng khác bao gồm các nhà hoạt động dân quyền, lao động, dân chủ và môi trường. Tất cả mọi người đều không nổi tiếng như Ford và Bentsen nhưng mỗi người đều có những đóng góp rất riêng và nhất quán đối với nước Mỹ.

        Tôi thực hiện một số cuộc vận động, tới Arkansas cùng Al Gore gặp gỡ nông dân địa phương và những người lãnh đạo da đen ở những tỉnh miền Nam và một nhóm quyên góp gây dựng quỹ với sự tham gia của đông đảo những người đã từng tham gia các chiến dịch  vận động của tôi trước đây. Tôi cũng tham gia nói chuyện và thổi saxophone tặng Hillary trong một buổi tiệc ở Vườn nho Martha, và xuất hiện cùng với cô ấy trong một số buổi lễ khác ở New York, thậm chí còn dừng chân ở hội chợ bang ở Syracuse, nơi tôi đã đến thăm nhà của mấy người nông dân. Tôi rất vui khi tham gia vận động cùng Hillary và Al, và tôi bắt đầu hy vọng một ngày nào đó, sau cả một quãng đời nhận được sự trợ giúp của người khác, tôi sẽ có thể kết thúc cuộc đời chính sự của mình theo cách mà tôi đã khởi đầu, đó là tham gia vận động cho những người mà tôi tin tưởng.

        Đầu tháng 9, Henry Cisneros cuối cùng cũng giải quyết được vụ kiện với công tố viên độc lập David Barrett, người đã buộc tội ông với tội danh nghiêm trọng vì một việc không thể tin được là đã khai giảm chi phí cá nhân với FBI trong cuộc thẩm vấn riêng vào năm 1993. Một ngày trước phiên toà, Barrett biết mình không thể thắng kiện, và đưa ra một thỏa thuận với Cisneros: bào chữa giảm nhẹ tội, xử phạt 10.000 đôla và không phải ngồi tù. Henry đã đồng ý để khỏi phải chịu chi phí pháp luật khổng lồ cho vụ kiện kéo dài này. Barrett đã dùng hơn 9 triệu đôla tiền đóng thuế của mọi người để dày vò người đàn ông lương thiện trong suốt bốn năm trời. Chỉ vài tuần trước đó, luật về công tố viên độc lập đã hết hạn.
   
        Trong tháng 9, hầu hết thời gian tôi đều dành cho chính sách đối ngoại. Đầu tháng, Madeleine Albright và Dennis Ross đến Gaza để ủng hộ Ehud Barak và Yasser Arafat vì họ đã thỏa thuận được với nhau về những bước tiếp theo để thi hành hiệp ước sông Wye, chấp nhận một khu cho người tị nạn Palestine, một con đường nối khu Bờ Tây và dải Gaza, chuyển giao lại 11% khu Bờ Tây và thả 350 tù nhân. Albright và Ross sau đó đã đến Damascus để hối thúc Tổng thống Assad trả lời mong muốn của Barak được sớm bắt đầu đàm phán hòa bình.

        Ngày 9, tôi thực hiện chuyến thăm tới New Zealand lần đầu tiên tham gia Hội nghị APEC. Chelsea đi cùng với tôi còn Hillary ở nhà để tiếp tục vận động. Những thông tin chính ở hội nghị liên quan đến Indonesia và hỗ trợ quân sự cho việc trấn áp bạo động trong phong trào đòi độc lập ở Đông Timor, vùng đất vẫn chìm trong rắc rối của những người theo đạo Thiên chúa La Mã tại quốc gia đạo Hồi đông dân nhât thế giới này. Phần lớn các nhà lãnh đạo APEC đều ủng hộ nhiệm vụ gìn giữ hòa bình quốc tế tại Đông Timor và Thủ tướng Úc John Howard rất sẵn sàng nhận vai trò chủ đạo. Ban đầu Indonesia phản đối nhưng sau đó họ cũng sớm nhận ra rằng họ buộc phải dịu bớt đi. Một liên minh quốc tế được thành lập để gửi quân tới Đông Timor dưới sự lãnh đạo của Úc, và tôi đã hứa với Thủ tướng Howard sẽ cử khoảng 100 quân tới để hỗ trợ hậu cần cho quân đồng minh.
Logged

Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 23120


« Trả lời #531 vào lúc: 12 Tháng Tư, 2016, 06:58:10 PM »

        Tôi gặp Chủ tịch Giang Trạch Dân để thảo luận về các vấn đề của WTO, tổ chức các cuộc hội thảo chung với Kim Dea Jung và Keizo Obuchi để khẳng định lại quan điểm chung của chúng tôi về vấn đề Bắc Triều Tiên. Tôi cũng đã có cuộc gặp lần đầu tiên với người kế nhiệm mới của Boris Yeltsin, Vladimir Putin. Putin có vẻ hoàn toàn trái ngược với Yeltsin. Yeltsin to lớn và thô chắc, trong khi Putin lại có vẻ gọn gàng và khỏe mạnh của một người đã tập võ nhiều năm. Yeltsin nói nhiều; còn người cựu nhân viên KGB lại rất thận trọng và kỹ tính. Tôi rời khỏi cuộc họp tin tưởng rằng Yeltsin đã chọn một người kế nhiệm có đủ trình độ và khả năng để thực hiện nhiệm vụ khó khăn, đưa Nga vượt qua những sóng gió trên chính trường và kinh tế, tốt hơn Yeltsin vốn đang trong tình trạng sức khoẻ không tot; Putin cũng có đủ sự cứng rắn để bảo vệ những lợi ích của Nga và kế thừa di sản của Yeltsin.

        Trước khi rời New Zealand, Chelsea và tôi cùng đoàn tùy tùng đã dành chút thời gian đi thăm đất nước xinh đẹp này. Thủ tướng Jenny Shipley và chồng của bà, ông Burton, đón tiếp chúng tôi ở Queenstown. Ở đây tôi chơi golf với Burton, Chelsea đi thám hiểm hang động với lũ trẻ con nhà Shipley, và một số tùy tùng của tôi thì đi nhảy bungee từ trên một cây cầu cao xuống. Gene Sperling cố khích tôi chơi thử trò nhảy đó, nhưng tôi nói với anh ta là tôi đã có quá đủ những cú rơi tự do kiểu thế này rồi.

        Chặng dừng chân cuối cùng của tôi là Trung tâm Nam cực Quốc tế tại Christchurch, một điểm bắt đầu cho chương trình hoạt động của chúng tôi tại Nam cực. Trung tâm có một trạm đào tạo lớn để tái tạo lại điều kiện băng giá tại vùng Nam cực. Tôi đến đó thể nhân mạnh sự nghiêm trọng của vấn đề nóng lên của toàn cầu. Nam cực là điểm lạnh nhất của hành tinh chúng ta với băng dày hơn hai dặm. Một tảng băng Nam cực lớn có kích thước bằng bang Rhode Island gần đây đã bị vỡ ra do tuyết tan. Trước đây, tôi đã cho xuất bản một loạt ảnh vệ tinh được phân loại chụp lục địa Bắc Mỹ để hỗ trợ nghiên cứu những thay đổi đang diễn ra. Bất ngờ lớn nhất trong đợt này đối với Chelsea và tôi là sự có mặt của ông Edmund Hillary, người từng thám hiểm Nam cực trong những năm 1950, là người đầu tiên chinh phục đỉnh Everest và quan trọng hơn cả, họ của ông trùng tên với mẹ của Chelsea.

        Ngay sau khi trở lại Mỹ, tôi đến New York để khai mạc phiên họp đại hội đồng Liên hiệp quốc lần cuối cùng của thế kỷ 20, thuyết phục các đại biểu chấp nhận ba giải pháp: đấu tranh chống nghèo đói mạnh hơn nữa và đưa con người vào nền kinh tế toàn cầu; tăng cường nỗ lực để chống hoặc ngăn chặn việc giết hại những người vô tội trong các xung đột sắc tộc, tôn giáo, chủng tộc, hoặc bộ lạc; và tăng cường nỗ lực chống sự vô trách nhiệm của các nước hoặc các nhóm khủng bố trong việc sử dụng vũ khí hạt nhân, hóa học hoặc sinh học.

        Đến cuối tháng, tôi chuyển sang tập trung vào chính sách đối nội, phủ quyết dự luật cắt giảm thuế mới của phe Cộng hòa bởi lẽ nó "quá lớn và quá ngạo mạn", giáng một gánh nặng quá lớn đối với nền kinh tế Mỹ. Theo luật ngân sách, dự luật này sẽ dẫn tới cắt giảm ngân sách lớn cho giáo dục, y tế và bảo vệ môi trường. Nó sẽ khiến chúng tôi không thể kéo dài sự tồn tại của các quỹ như an ninh xã hội và chăm sóc người già, và không thể bổ sung thêm thuốc cần thiết cho Quỹ Chăm sóc người già.

        Chúng tôi dự kiến sẽ đạt thặng dư khoảng 100 tỷ đôla trong năm nay, những dự luật cắt giảm thuế của phe Cộng hòa sẽ có thể làm thâm hụt mất 1.000 tỷ trong vòng một thập kỷ. Lý lẽ của những người Cộng hòa dựa trên những kết quả thặng dư dự kiến, về vấn đề này tôi thậm chí còn bảo thủ hơn họ rất nhiều. Nếu những dự kiến không diễn ra đúng như vậy, sẽ xảy ra thâm hụt và đi cùng với nó là lãi suất cao và tăng trưởng chậm. Trong vòng năm năm qua, các dự đoán của Văn phòng Ngân sách Quốc hội luôn bị sai số trung bình là 13%/năm, mặc dù chúng tôi luôn quản lý rất sát sao. Đó là một rủi ro thiếu tinh thần trách nhiệm. Tôi yêu cầu phe Cộng hòa hợp tác với Nhà Trắng và phe Dân chủ với tinh thần như lần đưa ra dự luật cải cách phúợ lợi xã hội lưỡng đảng năm 1996 và Luật Cân bằng Ngân sách năm 1997.

        Ngày 24 tháng 9, Hillary và tối đã chủ trì một buổi lễ tại tòa nhà Hành pháp cũ để kỷ niệm thành công của hai đảng trong việc tăng cường việc nhận con nuôi trong hệ thống giáo dưỡng nói chung. Kết quả là họ đã tăng được 30% trường hợp nhận con nuôi trong vòng hai năm kể từ khi luật được thông qua. Tôi bày tỏ lời khen đối với Hillary người đã hoạt động trong lĩnh vực này hơn 20 năm qua, và người phụ tá tích cực nhất trong cuộc cải cách này ở phía hạ viện là Tom DeLay chính ông cũng đã nhận con nuôi. Tôi muốn có thêm nhiều khoảnh khắc như vậy nhưng trong trường hợp này, DeLay lại không tin tưởng lắm trong việc kết giao với kẻ thù của mình.
Logged

Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 23120


« Trả lời #532 vào lúc: 12 Tháng Tư, 2016, 07:41:08 PM »

        Tinh thần đảng phái lại dâng cao hồi đầu tháng 10, khi thượng nghị viện từ chối việc tôi đề cử thẩm phán Ronnie White giữ chức vụ quan tòa khu vực bầu cử của liên bang trong một cuộc bầu cử trong đảng. White là người Mỹ gốc Phi đầu tiên làm việc trong Tòa án tôi cao Missouri và là một quan toà được đánh giá cao. Ông bị đánh bại sau khi bị thượng nghị sĩ của phe bảo thủ vùng Missouri, John Ashcroft, xuyên tạc một cách thô bỉ về một vụ án tử hình của ông trước đó. John Ashcroft cũng là người từng tham gia đấu tranh kịch liệt yêu cầu bầu cử lại vị trí thống đốc bang của Mel Carnahan. White đã bỏ phiếu để ủng hộ 70% số án tử hình xảy ra trước đó. Trong hơn nửa số vụ ông bỏ phiếu để đảo ngược án, ông đã góp phần vào một quyết định đồng thuận dẫn tới xử tại Tòa án tối cao. Ashcroft bôi nhọ người đồng nghiệp phe Cộng hòa của mình bởi lẽ ông nghĩ việc này có lợi cho ông ta và sẽ tấn công được người ủng hộ của White là Thống đốc Camahan và những người bỏ phiếu ủng hộ án tử hình tại Missouri.

        Ashcroft không đơn độc trong việc chính trị hóa hoàn toàn quá trình này. Cùng thời gian đó, Nghị sĩ Jesse Helms cũng đã từ chối không cho phép thượng nghị viện bầu ủng hộ một quan tòa người da đen vào Tòa phúc thẩm lưu động khu vực thứ 4, mặc dù từ trước đến giờ chưa bao giờ có người Mỹ gốc Phi nào được tham gia. Thế mà những người của phe Cộng hòa lại cứ thắc mắc rằng tại sao những người Mỹ gốc Phi không bỏ phiếu cho họ.

        Sự khác biệt đảfrg phái ngày càng tăng, thậm chí đối với cả hiệp ước chống thử vũ khí hạt nhân vốn đã được tất cả lãnh đạo của cả hai phe Cộng hòa và Dân chủ luôn ủng hộ kể từ thời Eisenhower. Những nhà lãnh đạo chung đều ủng hộ hiệp ước này, và những chuyên gia hạt nhân cũng nói rằng không cần phải tiến hành các cuộc thử để kiểm tra khả năng sử dụng vũ khí của chúng tôi. Nhưng chúng tôi lại không nhận được hai phần ba số phiếu ủng hộ của các thượng nghị sĩ để phê chuẩn hiệp ước này, và Trent Lott còn cố buộc tôi cam kết không đưa vấn đề này ra cho đến hết nhiệm kỳ của tôi. Tôi không thể hiểu được liệu đó là do những nghị sĩ phe Cộng hòa đã cực đoan quá đối với quan điểm truyền thống của đảng của họ hay đơn giản chỉ vì họ không muốn tôi lại thành công một lần nữa. Bất kể vì lý do gì, việc họ từ chối không phê chuẩn hiệp ước chống thử vũ khí hạt nhân này đã làm giảm sức mạnh của Mỹ trong việc đàm phán yêu cầu những nước khác không được phát triển hoặc thử vũ khí hạt nhân.

        Tôi tiếp tục tham dự các sự kiện chính trị cho Al Gore và phe Dân chủ, trong đó có hai sự kiện cùng với các nhà hoạt động cho quyền đồng tính vốn ủng hộ mạnh mẽ cả Al Gore và tôi vì chúng tôi tuyển dụng khá lớn những người công khai đồng tính nam lẫn nữ trong chính quyền, và vì chúng tôi ủng hộ mạnh mẽ luật không phân biệt đối xử trong tuyển dụng cũng như đạo luật chống tội ác do thù hận, theo đó coi các tội có liên quan đến chủng tộc, khuyết tật hoặc xu hướng tính dục là tội liên bang. Tôi còn đi New York mỗi khi có thể để ủng hộ Hillary. Đối thủ đáng gờm nhất của cô ấy là thị trưởng New York Rudy Giuliani, một nhân vật gây tranh cãi và sẵn sàng tranh đấu nhưng lại ít bảo thủ hơn nhiều so với những nhân vật Cộng hòa ở tầm quốc gia. Tôi cũng có quan hệ lịch sự với ông ấy, chủ yếu là vì chúng tôi cùng ủng hộ chương trình COPS và các biện pháp an toàn sử dụng súng.

        George W. Bush có vẻ đang giành được sự ủng hộ ngày càng lớn của những người Cộng hòa, một số đối thủ của ông ta đã bỏ cuộc, chỉ còn lại Thượng nghị sĩ John McCain cạnh tranh cùng ông. Tôi rất ấn tượng với chiến dịch tranh cử của Bush kể từ khi tôi nhìn thấy ông lần đầu tiên đọc rất dõng dạc bài phát biểu mang "màu sắc trung hữu" tại một khu trang trại ở Iowa. Tôi nghĩ bài phát biểu đó được trình bày rất tốt, hầu như chỉ với một lập luận duy nhất ông đã khiến những cử tri còn do dự bỏ phiếu chống chính phủ với tỷ lệ phiếu thuận là 65%. Ồng ấy không thể phủ nhận một thực tế là chúng tôi đã tạo thêm được triệu việc làm, nền kinh tế đất nước vẫn tiếp tục tăng trưởng và tội phạm tiếp tục giảm trong bảy năm liên tiếp. Nên thay vì phủ nhận ông đã gửi một thông điệp "trung hữu" tới những cử tri còn do dự là: "Tôi sẽ tạo cho các bạn những điều kiện tốt như các bạn đang được hưởng bây giờ, với một bộ máy chính qụyền gọn nhẹ hơn và cắt giảm nhiều thuế hơn. Các bạn có muốn như thế không?". Trong hầu hết các vấn đề, Bush đồng thuận với những nghị sĩ phái Cộng hòa bảo thủ mặc dù ông ta vẫn chỉ trích chính sách ngân quỹ gây khó khăn cho người nghèo bởi lẽ chính sách này tăng thuế đối với những người có thu nhập thấp bằng cách cắt giảm Tín dụng Thuế thu nhập trong khi lại giảm thuế cho những người Mỹ giàu có.
Logged

Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 23120


« Trả lời #533 vào lúc: 12 Tháng Tư, 2016, 07:46:57 PM »

        Mặc dù Bush là một nhà chính trị rất đáng gờm và hai Phó tổng thống trước đây là Martin Van Buren và George H. W. Bush đều đã thắng cử trực tiếp sau nhiệm kỳ Phó tổng thống, tôi vẫn nghĩ Al Gore sẽ thắng, bởi lẽ đất nước đang trong thời kỳ phát triển ổn định và chính quyền chúng tôi được ủng hộ rất mạnh. Các phó tổng thống khi tham gia tranh cử vị trí tổng thống đều phải đối mặt với hai vấn đề: hầu hết mọi người đều không biết họ đã làm được những gì và không tin tưởng rằng họ có thể hoàn thành tốt công việc lãnh đạo, và họ thường bị coi là người thứ hai. Tôi đã làm mọi thứ mà tôi nghĩ rằng có thể giúp cho Al tránh được những khó khăn này bằng cách giao cho anh ấy rất nhiều nhiệm vụ quan trọng và đảm bảo rằng anh được quần chúng ghi nhận những đóng góp vô cùng có giá trị trong các thành công của chúng tôi. Tuy vậy, mặc dù không thể phủ nhận Al Gore là phó tổng thống năng động và có ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử nhưng giữa nhận thức và thực tế vẫn tồn tại một khoảng cách lớn.

        Thách thức lớn nhất đối với Al Gore là phải chứng tỏ được sự độc lập của anh trong khi vẫn tận dụng được những thành quả của chúng tôi. Anh ấy nói là mình không đồng tình với việc cư xử cá nhân của tôi nhưng vẫn rất tự hào về những thành quả chúng tôi đã làm được cho nhân dân Mỹ. Giờ đây tôi nghĩ anh ấy nên nói rằng dù cho tổng thống kế tiếp là ai đi nữa, thay đổi là điều không thể tránh khỏi; câu hỏi đặt ra với cử tri là liệu chúng tôi có tiếp tục đường lối đổi mới đúng đắn hay lại quay ngược trở lại những chính sách sai lầm trong quá khứ. Thống đốc Bush rõ ràng đang phát động một sự quay trở lại nền kinh tế hỗ trợ doanh nghiệp lớn. Nước Mỹ đã cố gắng theo đuổi chính sách đó trong 12 năm, còn theo chính sách kinh tế của chúng tôi trong bảy năm. Chính sách của chúng tôi có hiệu quả hơn và chúng tôi có bằng chứng cho điều đó.

        Cuộc vận động tranh cử đã cho Al một cơ hội nhắc nhở các cử tri rằng tôi đang chuẩn bị ra đi, còn những người Cộng hòa từng dùng biện pháp bôi nhọ và từng ủng hộ Starr thì được ở lại. Nước Mỹ cần một tổng thống dám đương đầu với những người đó thay vì để cho họ lạm quyền như họ đã làm, hoặc áp dụng kiểu chính sách hà khắc mà tôi đã ngăn chặn kịp trong cuộc đấu về ngân sách, mà theo họ thì nên bắt đầu bằng việc đóng cửa chính phủ đi cho rồi. Có vô vàn các minh chứng trong vòng chưa đầy một năm cho thấy nếu cử tri nhìn nhận bầu cử là một sự lựa chọn cho tương lai và nhớ lại những việc mà đảng Cộng hòa đã làm chắc chắn lợi thế thuộc về phe Dân chủ.

        Khi một số người trong giới báo chí bắt đầu xoáy vào giả thuyết là vì tôi mà Al sẽ thua trong cuộc bầu cử này, tôi đã có một cuộc nói chuyện rất hài hước với anh ấy qua điện thoại. Tôi nói tôi chỉ quan tâm làm sao cho anh ấy chiến thắng, và tôi nghĩ nếu có ích cho việc đó thì tôi sẵn sàng ngồi ở bậc thềm toà soạn tờ Washington Post và để Al dùng roi bò mà quất tôi. Anh ấy còn đùa: "Có lẽ chúng ta nên trưng cầu dân ý việc này". Tôi cười và nói: "À, thế thì trưng cầu luôn xem để tôi mặc áo hay không mặc thì tốt hơn".

        Ngày 12 tháng 10, Thủ tướng Pakistan Nawaz Sharif bị lật đổ trong cuộc đảo chính quân sự do tướng Musharraf đứng đầu. Ông này cũng là người đã chỉ đạo lực lượng vũ trang Pakistan vượt qua Đường biên giới kiểm soát ở Kashmir. Tôi rất e ngại rằng thể chế nền dân chủ đã bị ảnh hưởng và thúc giục phải khôi phục lại việc phe dân sự nắm quyền ngay lập tức. Việc nắm quyền của Musharraf đem lại một kết quả ngay lập tức: hủy chương trình gửi lính đặc nhiệm sang Afghanistan để bắt hoặc giết Osama Bin Laden.

        Giữa tháng đó, Ken Starr tuyên bố xuống nước, ủy ban đặc biệt của thẩm phán Sentelle thay thế ông bằng Robert Ray, vốn là nhân viên của Starr và trước đó đã hoạt động trong đội của Donald Smaltz trong thời gian nhóm này thất bại trong việc buộc tội Mike Espy. Gần cuối nhiệm kỳ của tôi, Ray cũng muốn xông ra giành phần mình: ông ta đòi tôi phải viết một tuyên bố thừa nhận tôi đã nói dối khi đưa ra lời khai, đòi tôi đồng ý tạm ngưng chứng chỉ luật pháp của tôi để đổi lại việc Ray ngưng việc điều tra của nhóm công tố viên độc lập. Tôi nghĩ chắc ông ta sẽ chẳng khởi tố tôi, bởi lẽ ủy ban công tố lưỡng đảng đã chứng thực trong phiên toà truất phế tôi rằng không một công tố viên có trách nhiệm nào lại đi làm như vậy. Nhưng tôi phải tiếp tục cuộc sống của riêng tôi và không muốn làm rắc rối thêm sự nghiệp chính trị mới của Hillary. Tuy nhiên, tôi không thể đồng tình với việc buộc tội tôi cố ý đưa ra lời khai giả bởi lẽ tôi không tin tôi đã làm điều này. Sau khi đọc kỹ lại lời khai của tôi và tìm ra một vài ví dụ trong đó tôi đã đưa ra một số câu trả lời không chính xác, tôi tuyên bố với Ray rằng mặc dù tôi đã cố gắng đưa ra lời khai hợp pháp, một số câu trả lời của tôi là sai. Ông ta chấp nhận lời tuyên bố này. Sau gần sáu năm và tiêu tốn 70 triệu đôla tiền đóng thuế, vụ Whitewater cuối cùng cũng chấm dứt.
Logged

Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 23120


« Trả lời #534 vào lúc: 12 Tháng Tư, 2016, 07:53:35 PM »

        Không phải ai cũng muốn đòi phần của mình. Giữa tháng đó, tôi mời bạn học thời trung học đến Nhà Trắng để kỷ niệm họp lớp lần thứ 35 - tôi cũng đã tổ chức một lần năm năm trước đây, kỷ niệm 30 năm họp lớp. Tôi rất yêu quý những năm tháng học trung học của tôi và luôn muốn gặp mặt bạn học cũ. Trong dịp này, một số bạn bè nói với tôi là cuộc sống của họ đã khá hơn trong vòng bảy năm vừa qua. Con trai một người trong số họ còn nói rằng cháu nghĩ tôi là một tổng thống tốt, nhưng "điều cháu tự hào nhất về chú là khi chú đương đầu với những lời cáo buộc bôi nhọ". Tôi thường nghe thấy điều này từ những người cảm thấy cần sự giúp đỡ của người khác khi họ đối mặt với những lỗi lầm và rủi ro của chính bản thân họ; có lẽ việc tôi tiếp tục đứng vững phần nào đánh đúng vào tình cảm của họ bởi lẽ đó chính là những gì họ cần phải làm.

        Đến cuối tháng, một thượng nghị sĩ bỏ phiếu phản đối thông qua tại nghị viện và giết chết cuộc cải cách tài chính một lần nữa; chúng tôi kỷ niệm ngày thành lập Quân đội Mỹ lần thứ năm với 150.000 binh sĩ Mỹ; Hillary và tôi chủ trì Hội nghị Từ thiện Nhà Trắng với hy vọng sẽ tăng số lượng và ảnh hưởng của việc gây quỹ từ thiện; và chúng tôi tổ chức sinh nhật của Hillary tại buổi lễ "Broadway cho Hillary" để gợi nhớ lại những việc mà các ngôi sao Broadway đã làm cho tôi kể từ năm 1992 trở lại đây.

        Tôi mở đầu tháng 9 với việc đi Oslo, nơi đã khởi đầu các cuộc đàm phán giữa người Israel và Palestine, để tham gia lễ kỷ niệm lần thứ tư ngày Yitzhak Rabin bị ám sát, tưởng nhớ ông và tham gia cùng các bên cống hiến cho tiến trình hòa bình. Thủ tướng Na Uy Kjell Bondevik cho rằng lễ kỷ niệm tại Oslo sẽ thúc đẩy tiến trình hòa bình tiếp tục đi tới. Đại sứ của chúng tôi, David Hermelin, người mang hai dòng máu Na Uy và Do Thái, đã cố gắng hoàn thành nhiệm vụ của mình bằng cách phục vụ món xúc xích nóng kẹp bánh mỳ theo chế độ ăn kiêng cho cả Barak và Arafat. Shimon Peres và Leah Rabin cũng tham dự buổi lễ. Buổi lễ kỷ niệm đã đạt được kết quả như mong muốn, mặc dù tôi tin cả Barak và Arafat đều muốn hoàn tất tiến trình hòa bình và sẽ thực hiện điều này vào năm 2000.

        Trong thời gian này, một số thành viên báo chí bắt đầu hỏi tôi về những thành quả mà nhiệm kỳ tổng thống của tôi đã làm được. Liệu tôi có được biết đến nhờ việc tôi đem lại thịnh vượng, hòa bình hay không? Tôi cố gắng đưa ra câu trả lời không chỉ cho thấy những thành quả đã đạt được mà còn thể hiện khả năng và một cộng đồng mà tôi muốn nước Mỹ sẽ đạt được. Tuy vậy, sự thực là tôi không có đủ thời gian để nghĩ về những điều như vậy. Tôi muốn tiếp tục thúc đẩy sự phát triển cho đến những ngày cuối cùng của nhiệm kỳ. Những thành quả của nhiệm kỳ sẽ tự nó tồn tại,có thể sẽ còn tồn tại một thời gian dài sau khi tôi qua đời.

        Ngày 4 tháng 11, tôi bắt đầu chuyến đi đến các thị trường mới khác, lần này tới Newark, Hartford và Hermitage, Arkansas, một thị trấn nhỏ nơi tôi đã cố gắng nâng cao điều kiện sống cho công nhân nhập cư chế biến cà chua cuối những năm 70. Chuyến đi kết thúc tại Chicago với Jesse Jackson và Chủ tịch hạ viện Hastert, những người đã quyết định ủng hộ sáng kiến của tôi. Jesse trông thật lộng lẫy trong một bộ complet sọc nhỏ và tôi đùa ông ấy là ông ta mặc diện "như một người Cộng hòa tân thời" với ngài Chủ tịch hạ viện. Tôi được khuyến khích rất nhịều bởi sự ủng hộ của Hastert và tin tưởng rằng chúng tôi sẽ thông qua được dự luật trong năm tới.

        Trong tuần thứ hai của tháng, tôi tham gia cùng Al From cuộc họp trực tuyến cấp tổng thống đầu tiên tại tòa thị chính. Kể từ khi tôi là tổng thống, số lượng trang web đã tăng từ 50 lên tới 90 triệu trang và các trang mới đang tăng thêm với tốc độ 100.000 trang/giờ. Chương trình phần mềm nhận giọng nói chuyển câu trả lời của tôi thành văn bản ngày nay đã trở thành thói quen hàng ngày nhưng trước đây thì chỉ là một ý tưởng kỳ quặc. Hai người đã hỏi tôi rằng tôi định làm gì sau khi rời Nhà Trắng. Tôi cũng chưa rõ câu trả lời thế nào, nhưng tôi đã bắt đầu có những dự định cho việc mở một thư viện tổng thống của tôi.

        Tôi đã nghĩ rất nhiều về thư viện và những vật trưng bày trong suốt những năm tôi làm tổng thống. Mỗi tổng thống đều phải lập các quỹ để xây dựng nên thư viện của mình, cùng với một khoản tiền để duy trì cơ sở vật chất. Cục Lưu trữ Quốc gia sau đó sẽ cung cấp nhân sự sắp xếp và chăm nom sách vở. Tôi đã miệt mài nghiên cứu một số công trình kiến trúc và đến thăm nhiều thư viện tổng thống khác. Phần đông những người đến thăm đều tới xem những vật trưng bày, nhưng công trình phải được xây dựng sao cho bảo vệ được sổ sách, hồ sơ lưu trữ bên trong. Tôi muôn không gian trưng bày là một không gian mở, trang trí đẹp và nhiều ánh sáng, và tôi muốn những tài liệu trưng bày thể hiện được xu hướng phát triển của nước Mỹ trong thế kỷ 21.
Logged

Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 23120


« Trả lời #535 vào lúc: 12 Tháng Tư, 2016, 07:59:46 PM »

        Tôi chọn Jim Polshek và công ty của anh thiết kế cho công trình của tôi, chủ yếu là do tôi thích thiết kế Trung tâm Hoa hồng của Trái đất và Vũ trụ của anh tại New York, một kết cấu khổng lồ bằng kính và thép với một quả cầu lớn bên trong. Tôi yêu cầu Ralph Applebaum làm phần trưng bày giúp tôi bởi lẽ tôi nghĩ công trình của anh ấy tại Bảo tàng Holocaust tại Washington là công trình tuyệt nhất mà tôi đã từng xem. Tôi bắt đầu công việc với cả hai người. Trước khi kết thúc công việc, Polshek có lẽ phải nói rằng tôi là khách hàng kinh khủng nhất của anh từ trước tới nay: nếu anh chờ sáu tháng rồi mới đến gặp tôi với chỉ một chút thay đổi nhỏ trong bản vẽ, tôi cũng sẽ nhận ra và hỏi anh về điều đó.

        Tôi muốn đặt thư viện tại Little Rock bởi lẽ tôi cảm thấy tôi cần phải làm điều này cho bang quê hương tôi và bởi vì tôi nghĩ thư viện cần phải ở trung tâm nước Mỹ (về mặt địa lý -ND) nơi mọi người dù chưa hề đến Washington hay New York cũng có thể đến thẳng thư viện này. Thành phố Little Rock, dưới sáng kiến của Thị trưởng Jim Dailey và thành viên ban quản trị thành phố, Tiến sĩ Dean Kumpuris, đã cấp 27 héc-ta đất dọc sông Arkansas tại khu vực phố cổ vốn đã được tái sinh và không quá xa Thủ phủ cũ của bang nơi in dấu rất nhiều sự kiện quan trọng trong cuộc đời tôi.

        Ngoài việc xây dựng thư viện, tôi biết tôi còn muốn viết một cuốn sách về cuộc đời và nhiệm kỳ tổng thống của tôi và tôi muốn làm việc cật lực trong vòng ba hoặc bốn năm để trang trải các chi phí kiện tụng liên quan đến mình, mua nhà mới - hai ngôi nhà, nếu Hillary thắng trong cuộc chạy đua vào quốc hội - và để dành tiền cho Hillary và Chelsea. Sau đó tôi muốn dành trọn cuộc đời mình để phục vụ cộng đồng. Jimmy Carter đã thực sự thay đổi khi ông kết thúc nhiệm kỳ tổng thống và tôi nghĩ tôi cũng có thể làm được điều đó.

        Giữa tháng, vào cái ngày tôi bắt đầu chuyến công du 10 ngày thăm Thổ Nhĩ Kỳ, Hy Lạp, Ý, Bulgaria và Kosovo, tôi hoan nghênh tuyên bố của Kofi Annan rằng Tổng thống Glafcos Clerides của Đảo Síp và nhà lãnh đạo Rauf Denktash của người Síp gốc Thổ Nhĩ Kỳ sẽ bắt đầu khởi động "những cuộc hội đầm thân mật" tại New York vàó đầu tháng 12. Đảo Síp giành độc lập từ nước Anh từ năm 1960. Năm 1974, Tổng thống Đảo Síp, Tổng Giám mục Makarios bị phế truất sau cuộc đảo chính của chính quyền quân đội Hy Lạp. Để đáp trả, quân đội Thổ Nhĩ Kỳ đã đưa quân vào đảo để bảo vệ những người Síp gốc Thổ Nhĩ Kỳ, chia đất nước thành hai nửa và thành lập khu tự trị của chính quyền Thổ Nhĩ Kỳ tại khu phía bắc. Nhiều người Hy Lạp ở khu vực phía bắc Đảo Síp đã phải rời bỏ nhà của họ và chuyển xuống khu vực phía nam. Đảo Síp bị phân tách thành hai nửa từ đó đến nay và quan hệ giữa Thổ Nhĩ Kỳ và Ky Lạp vẫn tiếp tục căng thẳng ở mức độ cao. Hy Lạp muốn quân đội Thổ Nhĩ Kỳ rút khỏi đảo Síp và tìm kiếm một giải pháp ít nhất cho phép người Hy Lạp được trở về sinh sống ở miền bắc. Tôi đã cố gắng giải quyết vấn đề trong nhiều năm và hy vọng những nỗ lực của ngài Tổng thư ký Liên hiệp quốc sẽ thành công. Tuy nhiên, mong muốn đó đã không thực hiện được, và tôi kết thúc nhiệm kỳ trong nỗi tnât vọng rằng đảo Síp vẫn là một mối cản trở trong việc hòa giải Hy Lạp và Thổ Nhĩ Kỳ và Liên minh châu Âu vẫn chưa thể hoàn toàn thu nhận Thổ Nhĩ Kỳ.

        Cuối cùng chúng tôi cũng đã đạt được thỏa thuận với những nhà lãnh đạo đảng Cộng hòa về ba trong số những điểm ưu tiên ngân sách quan trọng của tôi: hỗ trợ tài chính cho 100.000 giáo viên mới, nhân đôi số chương trình hỗ trợ trẻ em sau khi tốt nghiệp phổ thông và cuối cùng là trả nợ cho Liên hiệp quốc. Ở một giới hạn nào đó, Madeleine Albright và Dick Holbrooke đã làm được việc này với Jesse Helms và những người theo chủ nghĩa hoài nghi khác trong Liên hiệp quốc. Dick đã phải mất nhiều thời gian hơn với tiến trình hòa bình tại Bosnia, nhưng tôi tín chắc rằng không ai khác có thể làm được việc đó như ông ấy.
Logged

Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 23120


« Trả lời #536 vào lúc: 12 Tháng Tư, 2016, 08:05:48 PM »

        Hillary, Chelsea và tôi đến Thổ Nhĩ Kỳ thực hiện chuyến đi thăm năm ngày, một chuyến đi dài ngày hiếm có. Tôi muốn ủng hộ người Thổ sau hai trận động đất kinh hoàng và dộng viên họ tiếp tục hợp tác với Mỹ và châu Âu. Thổ Nhĩ Kỳ là một đồng minh của NATO và luôn mong muốn được Liên minh châu Âu (EU) tiếp nhận, tôi đã luôn ủng hộ nhiệt tình việc này trong suốt những năm vừa qua. Đây là một trong số ít những quốc gia mà sự phát triển trong tương lai sẽ có ảnh hưởng rất lớn tới tình hình thế giới thế kỷ 21. Nếu Thổ Nhĩ Kỳ có thể giải quyết vấn đề đảo Síp với Hy Lạp, đạt được một sự thỏa hiệp với những người Kurd thiểu số cứng đầu và bất mãn, và duy trì được bản sắc dân tộc của họ như là một nền dân chủ Hồi giáo đã tồn tại lâu đời, Thổ Nhĩ Kỳ có thể sẽ trở thành một cửa ngõ của phương Tây hướng ra vùng Trung Đông mới. Nếu hòa bình ở Trung Đông bị ảnh hưởng bời làn sóng đang dâng cao của chủ nghĩa cực đoan Hồi giáo, thì một nước Thổ Nhĩ Kỳ ổn định, dân chủ sẽ có thể trở thành một bức tường thành vững chãi ngăn cản sự lan rộng của chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan này vào châu Âu.

        Tôi rất vui mừng khi được gặp lại Tổng thống Demirel. Ông là một người biết nhìn xa trông rộng và mong muốn Thổ Nhĩ Kỳ trở thành một cầu nối giữa Đông và Tây. Tôi đã truyền đạt lại cách nhìn đó tới Thủ tướng Bulent Ecevit và Quốc hội Thổ Nhĩ Kỳ, thúc giục họ chống lại chủ nghĩa biệt lập và chủ nghĩa dân tộc bằng cách giải quyết những vấn đề của họ với người Kurd và Hy Lạp và tiến tới trở thành thành viên của EU.

        Ngày hôm sau, tôi đưa ra những luận điểm tương tự với những nhà lãnh đạo doanh nghiệp của Mỹ và Thổ Nhĩ Kỳ tại Istanbul sau khi dừng tại thành phố gần Izmit để gặp những nạn nhân của trận động đất đang phải sống trong lều tạm ở đây. Chúng tôi đến thăm một số gia đình đã mất tất cả trong trận động đất, và tôi gửi lời cảm ơn tới tất cả những quốc gia đã giúp đỡ những nạn nhân, bao gồm cả Hy Lạp. Không lâu sau trận động đất ở Thổ Nhĩ Kỳ, Hy Lạp cũng phải chịu một trận động đất, và những người Thổ cũng giúp đỡ lại nạn nhân của Hy Lạp. Nếu những trận động đất có thể giúp con người xích lại gần nhau hơn, thì họ cũng có thể hợp tác với nhau khi mặt đất ngừng rung chuyển.

        Chuyến đi thăm của tôi trở thành chuyến đi thăm dành trọn cho người Thổ Nhĩ Kỳ khi tôi đến thăm nạn nhân của trận động đất. Khi tôi ôm một đứa trẻ trong tay, bé với tay và nắm mũi tôi, giống hệt như cách Chelsea vẫn hay làm khi nó còn bé. Một nhiếp ảnh gia đã chụp được cảnh đó và bức ảnh đã lên khắp các mặt báo Thổ Nhĩ Kỳ ngày hôm sau. Một trong các bài báo có tiêu đề "Ông ấy là một người Thổ!".

        Sau khi gia đình chúng tôi đến thăm tàn tích Ephesus, bao gồm cả một trong những thư viện lớn nhất trong thế giới La Mã và một giảng đường mở nơi Thánh Paul đã từng giảng đạo, tôi tham gia một cuộc họp của Tổ chức An ninh và Hợp tác châu Âu. Bao gồm 54 quốc gia, tổ chức này được thành lập năm 1973 nhằm mục tiêu phát triển dân chủ, thúc đẩy nhân quyền và thực thi pháp luật. Trong cuộc họp, chúng tôi đã ủng hộ Hiệp ước Ổn định tại khu vực Balkan và một giải pháp cho khủng hoảng đang lớn dần tại Chechnya, giải pháp này sẽ chấm dứt khủng bố nhằm vào Nga và việc lạm dụng vũ lực để đàn áp những lực lượng dân thường người Chechnya. Tôi cũng ký một thỏa thuận với những lãnh đạo của Kazakhstan, Turkmenistan, Azerbaijan và Georgia cam kết rằng Mỹ sẽ hỗ trợ cho việc phát triển hai đường ống dẫn dầu từ biển Caspi vào phương Tây mà không phải đi qua Iran. Tùy theo tương lai mà Iran lựa chọn theo đuổi, thỏa thuận về đường ống dẫn dầu này có thể sẽ đem lại một tương lai ổn định vững chắc cho cả những nước sản xuất và tiêu thụ dầu.

        Tôi hết sức ngạc nhiên về Istanbul với bề dày lịch sử của nó. Đây đã từng là thủ phủ của cả đế chế Ottoman và đế chế La Mã tại phương Đông. Với nỗ lực nhằm thúc đẩy hòa giải, tôi đến thăm Tổng giám mục Giáo hội Cơ đốc chính thống, ngài Bartholomew của Constantinople và yêu cầu Thổ Nhĩ Kỳ cho mở lại các tu viện của Giáo hội Cơ đốc chính thống tại Istanbul. Giáo trưởng tặng tôi một cuộn giấy rất đẹp trong đó ghi lại một đoạn Kinh thánh mà ông được biết là tôi thích nhất, trích từ chương 11 của kinh Hebrews. Đoạn trích mở đầu rằng: "Niềm tin là sự bảo đảm cho những điều được hy vọng, là vật chứng cho những gì chưa được nhìn thấy".
Logged

Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 23120


« Trả lời #537 vào lúc: 12 Tháng Tư, 2016, 08:13:29 PM »

        Trong thời gian tôi ở Thổ Nhĩ Kỳ, Nhà Trắng và quốc hội đã ký thỏa thuận về vấn đề ngân sách cùng với những sáng kiến về giáo dục của tôi. Thỏa thuận này sẽ cho phép hỗ trợ về kinh phí cho nhiều cảnh sát hơn, hỗ trợ cho sáng kiến về tài sản đất đai kế thừa, cho những cam kết của chúng tôi về hiệp ước sông Wye và sáng kiến mới về xóa nợ cho những nước nghèo nhất. Phe Cộng hòa cũng đồng ý từ bỏ những điều khoản rất có hại cho việc bảo vệ môi trường của họ đối với các dự luật chuyên môn.

        Đồng thời, chúng tôi còn nhận được những tin tốt lành từ Bắc Ireland. George Mitchell đã đạt được một thỏa thuận với các bên để tiếp tục tiến trình với một chính phủ mới và giải trừ quân bị với sự hỗ trợ của Tony Blair và Bertie Ahern. Bertie đang ở Thổ Nhĩ Kỳ cùng với tôi khi chúng tôi nhận được tin.

        Tại Athens, sau khi thực hiện chuyến đi thăm vào buổi sáng sớm tới Acropolis vô cùng cảm động cùng Chelsea, và tuyên bố công khai sự tiếc nuối của Mỹ đã ủng hộ chính quyền phản dân chủ hà khắc cầm quyền tại Hy Lạp năm 1967, tôi tái khẳng định cam kết của tôi sẽ tiếp tục tìm kiếm một giải pháp công bằng cho vấn đề đảo Síp như là một điều kiện cho việc trở thành thành viên EU của Thổ Nhĩ Kỳ và cảm ơn Thủ tướng Costas Simitis vì đã luôn là đồng minh trong vấn đề Kosovo. Do người Hy Lạp và người Serbia cùng có chung tín ngưỡng Cơ đốc giáo chính thống, ngài thủ tướng sẽ gặp nhiều khó khăn. Tôi rời cuộc họp cảm thấy vững tâm hơn khi nhận thấy sự cởi mở của ngài thủ tướng về vấn đề hòa giải với Thổ Nhĩ Kỳ và về khả năng nước này gia nhập EU nếu vấn đề Đảo Síp được giải quyết. Một phần nữa khiến tôi vững tin là do Bộ trưởng Ngoại giao của hai nước, George Papandreou và Ismael Cem đều còn trẻ, có cách nhìn hướng về tương lai và hai người đang cộng tác với nhau để hướng tới một tương lai chung - con đường duy nhất có thể giải quyết vấn đề.

        Từ Hy Lạp, tôi bay tới Florence, nơi Thủ tướng D'Alema đang chủ trì các cuộc hội thảo Con đường thứ ba khác của chúng tôi. Cuộc hội thảo này mang đậm chất Ý khi Andrea Bocelli cất tiếng hát tại bữa tiệc chiêu đãi và diễn viên từng đoạt giải Oscar là Roberto Benigni kéo chúng tôi lại gần với nhau. Ông và D'Alema là hai người thực sự hợp với nhau - hai người đàn ông gầy guộc, nhiều cảm xúc và đam mê luôn tìm cách gây chuyện cười. Khi tôi gặp Benigni, ông nói: "Tôi yêu ngài!" và nhảy vào vòng tay của tôi. Tôi nghĩ có lẽ tôi nên đặt văn phòng tại Ý; tôi luôn yêu quý nơi này.

        Cho đến nay, đây là cuộc họp Con đường thứ ba quan trọng nhất của chúng tôi. Tony Blair, nhà lãnh đạo EU - Romano Prodi, Gerhard Schroeder, Fernando Henrique Cardoso và Thủ tướng Pháp Lionel Jospin đều tham dự cuộc họp khi chúng tôi bàn về việc đưa ra một quyết định đồng thuận để phát triển chính sách đối nội và đối ngoại trong thế kỷ 21, và cải cách hệ thống tài chính quốc tế nhằm giảm thiểu khủng hoảng tài chính và tăng cường nẽ lực trong việc phát triển các lợi ích và giảm các gánh nặng do toàn cầu hóa đem lại.

        Ngày 22, tôi và Chelsea bay tới Bulgaria, trở thành Tổng thống Mỹ đầu tiên đến thăm đất nước này. Trong bài phát biểu trước 30.000 người trong không gian được thắp sáng rực rỡ của Thánh đường Alexander Nevsky, tôi cam kết sự hỗ trợ của nước Mỹ đối với việc gìn giữ nền hòa bình mà nhân dân Bulgaria rất khó khăn mới giành được, đối với việc thúc đẩy sự phát triển kinh tế và ủng hộ tư cách thành viên NATO của Bulgaria.

        Chặng dừng chân cuối cùng của tôi trước khi về nhà dự lễ Tạ ơn là Kosovo, nơi Madeleine Albright, Wes Clark và tôi được đón tiếp rất ầm ĩ. Tôi phát biểu trước một nhóm thị dân luôn cố ngắt lời phát biểu của tôi bằng cách gào tướng tên tôi lên. Tôi rất ghét bị người khác gây khó chịu, nhưng tôi cố gắng khiến họ phải nghe lời cầu khẩn của tôi rằng đừng đem những điều oán giận về những lỗi lầm trong quá khứ để trả thù những người Serbia thiểu số. Đây là một luận điểm mà tôi đã nói rõ rất riêng tư với những nhà lãnh đạo của nhiều phái khác nhau dính líu đến điểm nóng Kosovo. Cuối ngày hôm đó, tôi tới Trại Bondsteel để nói lời cảm ơn tới binh sĩ và dự bữa ăn tôi kỷ niệm ngày lễ Tạ ơn sớm với họ. Họ rất tự hào về những gì họ đã làm, nhưng Chelsea lại có ấn tượng sâu sắc với những anh lính trẻ nhiều hơn cả tôi.
Logged

Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 23120


« Trả lời #538 vào lúc: 12 Tháng Tư, 2016, 08:19:46 PM »

        Trong thời gian thực hiện chuyến viễn du, tôi cử Charlene Barshefsky và Gene Sperling tới Trung Quốc để cố gắng kết thúc đàm phán với Trung Qíìốc về tiến trình gia nhập WTO. Thỏa thuận phải đủ mức khiến cả hai chúng tôi thông qua đạo luật thiết lập quan hệ thương mại bình thường vĩnh viễn (PNTR) với Trung Quốc. Sự hiện diện của Gene sẽ đảm bảo rằng Trung Quốc có thể hiểu là tôi vẫn đang ủng hộ cuộc đàm phán. Những cuộc đàm phán vẫn luôn rất càng thẳng cho đến những phút cuối cùng, khi chúng tôi đạt được sự đảm bảo chống bán phá giá và các làn sóng nhập khẩu và tiếp cận được thị trường ôtô, điều sẽ khiến thượng nghị sĩ của đảng Dân chủ tại Michigan, ông Sandy Levin, ủng hộ. Việc ông ấy ủng hộ sẽ đảm bảo việc quốc hội thông qua PNTR, và như vậy mới bảo đảm Trung Quốc có thể gia nhập WTO. Gene và Charlene đã hoàn thành công việc một cách xuất sắc.

        Ngay sau lễ Tạ ơn, đảng của những người theo chủ nghĩa Hợp nhất người Ulster của David Trimble đã thông qua thỏa thuận hòa bình mới, và chính phủ Bắc Ireland mới được thành lập với David Trimble là Bộ trưởng thứ nhất và Seamus Mallon của đảng Xã hội Dân chủ và Lao động do John Hume đứng đầu là Thứ trưởng thứ nhất. Martin McGuinness của Sinn Fein được chỉ định làm Bộ trưởng Giáo dục. Đây là điều không ai dám nghĩ đến trước đó không lâu.

        Tháng 12, khi những thành viên của Tổ chức Thương mại Thế giới gặp mặt tại Seattle, khu vực trung tâm thành phố đã náo loạn bởi những cuộc biểu tình bạo lực của những lực lượng phản đối toàn cầu hóa. Tuy nhiên, tôi vẫn nói với những đại biểu tham gia hội nghị rằng hầu hết các cuộc diễu hành đều diễn ra trong hòa bình, và những lời trách móc đều chính đáng. Quá trình tiến tới phụ thuộc lẫn nhau là không thể đảo ngược, nhưng WTO đáng ra nên cởi mở hơn và nhạy cảm hơn đối với các vấn đề thướng mại và môi trường; và các nước giàu được hưởng lợi từ toàn cầu hóa cần phải chia sẻ những lợi ích của họ với nửa kia của thế giới vẫn còn đang phải sống với chưa đầy hai đôla một ngày. Sau hội nghị ở Seattle sẽ còn có nhiều cuộc biểu tình khác tại các cuộc hội nghị quốc tế về tài chính. Tôi tin là họ sẽ vẫn còn tiếp tục cho đến khi nào chúng tôi giải quyết được mối quan tâm của những người cảm thấy mình bị bỏ rơi và bị tụt hậu phía sau.

        Đầu tháng 12, tôi đã có thể tuyên bố rằng sau bảy năm, nền kinh tế của chúng tôi giờ đây đã tạo ra được hơn 20 triệu việc làm, 80% trong số đó là những việc được trả lương trên mức trung bình, với tỷ lệ thất nghiệp trong bộ phận người Mỹ gốc Phi và gốc Tây Ban Nha thấp nhất từ trước đến nay; tỷ lệ thất nghiệp nữ thấp nhất kể từ năm 1953 trở lại đây (trước đây chỉ có một bộ phận rất nhỏ nữ giới tham gia vào lực lượng lao động).

        Ngày 6 tháng 12, tôi được tiếp một vị khách rất đặc biệt: cậu bé 11 tuổi Fred Sanger đến từ St. Louis. Fred và bố mẹ cậu đến thăm tôi cùng với những người đại diện của tổ chức Make-a-Wish (Hãy ước mơ), tổ chức được thành lập để giúp đỡ những trẻ em bị bệnh nặng có thể hoàn thành được ước nguyện của mình. Fred bị bệnh tim và em không mấy khi được ra ngoài chơi. Em thường xem tin tức và điều đáng ngạc nhiên là em biết rất nhiều về công việc của tôi. Chúng tôi có một cuộc nói chuyện thật thú vị và giữ liên lạc với nhau một thời gian sau đó. Trong tám năm nhiệm kỳ của tồi, những người của tổ chức Hãy ước mơ đã đưa 47 em đến gặp tôi. Được gặp những đứa trẻ này tôi thật là vui và chúng nhắc tôi nhớ lại lý do tại sao tôi muốn trở thành tổng thống.

        Trong tuần thứ hai của tháng, sau cuộc nói chuyện qua điện thoại với Tổng thống Assad, tôi đã tuyên bố rằng trong vòng một tuần Israel và Syria sẽ nối lại đàm phán tại Washington tại một địa điểm sẽ được quyết định, nhằm mục tiêu đạt được thỏa thuận chung càng sớm càng tốt.

        Ngày 9, tôi quay trở lại Worcester, Massachusetts, thành phố đã từng chào đón tôi trong những ngày đen tối hồi tháng 8 năm 1998, đê tham dự tang lễ của sáu người lính cứu hỏa đã chết trong khi làm nhiệm vụ. Tin buồn đau đớn này đã gây kích động công chúng và tất cả những người lính cứu hỏa Mỹ; hàng trăm lính cứu hỏa trên toàn quốc và cả ở nước ngoài đã đến tụ tập ở trung tâm hội nghị thành phố, một lời nhắc nhở chua xót rằng tỷ lệ tử vong của những người lính cứu hoả thậm chí còn cao hơn cả cảnh sát.
Logged

Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 23120


« Trả lời #539 vào lúc: 12 Tháng Tư, 2016, 08:24:40 PM »

        Một tuần sau lễ Kỷ niệm FDR, tôi ký thông qua luật mở rộng lợi ích của chương trình Medicare và chương trình Medicaid đối với đối tượng người tàn tật tham gia trong lực lượng lao động. Đây là bộ luật quan trọng nhất đối với cộng đồng những người khuyết tật kể từ khi sau khi thông qua Đạo luật về Người tàn tật của Mỹ, cho phép những người bị nhiễm AIDS trong tình trạng không thể bảo hiểm được, bị loạn dưỡng cơ, bệnh nhân Parkinson, bệnh nhân tiểu đường hoặc bị tàn tật chân tay được "mua phần" trong chương trình Medicare Đạo luật này sẽ thay đổi chất lượng cuộc sống của rất nhiều người, giúp họ có khả năng kiếm sống và nâng cao chất lượng cuộc sống của mình. Đây là một phần thưởng dành cho quãng thời gian làm việc chăm chỉ của những nhà hoạt động tàn tật, đặc biệt là bạn tôi, Justin Dart, một người Cộng hòa Wyoming luôn gắn chặt với chiếc xe lăn và chưa bao giờ rời xa cái mũ và đôi ủng cao bồi của mình.

        Trong suốt dịp giáng sinh, chúng tôi đều háo hức mong đợi đến đêm giao thừa và đón chào thiên niên kỷ mới. Lần đầu tiên trong nhiều năm, gia đình chúng tôi phải bỏ qua kỳ nghỉ Cuối tuần Phục hưng để dự lễ đón chào thiên niên kỷ mới tại Washington. Đây là một lễ kỷ niệm do cá nhân bỏ tiền tổ chức; bạn tôi Terry McAuliffe đã gây quỹ khoảng vài triệu đôla để chúng tôi có thể tạo cơ hội cho những người dân thường được tham gia các lễ hội, bao gồm cả hai ngày hoạt động gia đình quần chúng tại Học viện Smithsonian, và buổi tiệc dành cho trẻ em vào chiều ngày 31 và một buổi biểu diễn hòa nhạc và bắn pháo hoa tại khu Mall do Quincy Jones và Goerge Stevens chủ trì. Chúng tôi cũng tể chức một buổi ăn tối lớn ở Nhà Trắng, khách mời là những người rất thú vị trong các lĩnh vực văn học, nghệ thuật, hàn lâm, quân sự và dân sự, và còn có cả khiêu vũ sau màn bắn pháo hoa ở Mali.

        Đó là một buổi tối rất tuyệt, nhưng tôi luôn ở trong tâm trạng căng thẳng trong suốt thời gian đó. Đội an ninh của chúng tôi đã luôn trong tình trạng báo động cao trong suốt nhiều tuần lễ do có rất nhiều những thông tin tình: báo cho rằng Mỹ sẽ có thể bị khủng bố tấn công. Đặc biệt kể từ sau vụ đánh bom vào đại sứ quán năm 1998, tôi luôn tập trung sự chú ý vào Bin Laden và những kẻ ủng hộ hắn trong Al Qaeda. Chúng tôi đã rà quét tất cả các phần tử Al Qaeda, bắt giữ những phần tử khủng bố, phá vỡ các âm mưu chống lại chúng tôi, và liên tục hối thúc Pakistan và Ảrập Xêút phải ép Afghanistan giao nộp Bin Laden. Hiện nay, với những cảnh báo mới này, Sandy Berger triệu tập tất cả nhân viên thuộc đội an ninh quốc gia tại Nhà Trắng hầu như mỗi ngày trong vòng một tháng.

        Một người đàn ông mang vật liệu chế tạo bom đã bị bắt khi đi qua biên giới Canada tại bang Washington; anh ta lên kế hoạch đặt bom sân bay Los Angeles. Hai nhóm khủng bố tại vùng đông bắc và một nhóm tại Canada đã bị phát hiện và triệt phá. Những cuộc tấn công được lên kế hoạch trước tại Jordan đã bị chặn đứng. Thiên niên kỷ mới đã đến với nước Mỹ trong sự chào đón tưng bừng và không có khủng bố, đây quả là một phần thưởng cho hàng ngàn con người đã làm việc chăm chỉ và có lẽ cũng là một chút may mắn nữa. Bất kể thế nào, trước thềm một năm mới, một thế kỷ mới, một thiên niên kỷ mới, tôi cảm thấy thật vui và biết ơn tất cả. Đất nước chúng ta đang trong giai đoạn phát triển thật tuyệt vời và chúng ta đang bước vào kỷ nguyên mới trong điều kiện rất thuận lợi.
Logged

Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM