Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 25 Tháng Tám, 2019, 12:50:40 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Đất Trắng - Nguyễn Trọng Oánh  (Đọc 79201 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #190 vào lúc: 06 Tháng Hai, 2016, 11:15:46 PM »

Nhưng cuối cùng mọi chuyện phải gác lại hết, để tính sau, cắn răng mà đánh cho xong thằng Mỹ đã. Đơn vị bắt được chiến sĩ vi phạm kỷ luật dân vận phải kỷ luật thích đáng. Trung đoàn phát hiện ra đơn vị nào vi phạm kỷ luật thì cứ mấy cái đầu anh cán bộ mà gõ. Có lần thi hành kỷ luật anh em mà chảy nước mắt. ông Thêm nói:
- Thì hắn ăn có một quả dưa để đi đánh Mỹ chứ tội tình gi!
Ông Thêm vừa mới hô hào anh em sang sông, mới hô hào anh em đánh thắng trận đầu, phát huy truyền thống Của trung đoàn đó bây giờ đã nổi khùng lên vì những buổi giao ban của ban chính trị vể công tác dân vận. Nghe lại giận giận rồi lại thương. Nhưng mà làm sao cho công bằng trong một cuộc chiến tranh được. Trước mắt là thằng Mỹ. Thống nhất đất nước là trên hết, trên hết tất cả, trên cả tình yêu, trên cả sự hy sinh, trên cả cái chết. Còn gì nữa, mình là người cầm súng. Hãy biết đánh cho thắng. Nói cho cùng, sao lại đi so sánh một người lính với thằng thanh niên “bồ chao”! Người lính có quyền lợi sau chiến tranh, thằng thanh niên “bồ chao” cũng có quyển lợi sau chiến tranh. Nhưng làm sao nó bình đẳng với người lính được. Chẳng biết mình có AQ không, nhưng ông Thêm vẫn nghĩ như thế.
Còn Lâu thì chẳng nói chẳng rằng, mấy đêm nay thức đỏ cả mắt, chỉ có một việc trước mắt là bám tiểu đoàn Bảy đánh cho được một trận. Cái chuyện chính trị, dân vận Lâu đã nói rồi: xin là cứ phó cho ông Thêm lo, anh chỉ biết lo đánh nhau. Cán bộ thiếu quá, cho nên mặc đầu vết thương vừa mới kín miệng, Thị đã được ông Thêm gọi về phụ trách bộ phận tham mưu, bây giờ sang đây lo cho cái sở chỉ huy tiền phương. Thằng Quá cũng bị ông Thêm lôi về, trước hết là để giữ bớt cán bộ lại, sau nữa cũng tạm đưa lên e để giúp việc ban chỉ huy.
Đã lâu lắm, lại có một trận đánh thế này, chẳng khác gì không khí chiến dịch. Tiểu đoàn Bảy báo về đã bám được địch, vậy mà chờ mãi vẫn chưa nghe nổ súng. Ai chứ Lâu thì ông Thêm tin lắm rồi, cái món đánh tập kích hắn ta ranh khôn lắm.
Nhưng dẫu sao cũng nóng ruột. Đánh nhau thì người đi theo đơn vị không nóng ruột bằng người ngồi ở sở chỉ huy. ông Thêm cứ đứng dậy đi đi lại lại chung quanh cái đài kỹ thuật, đi chán lại ngồi xuống trước cửa hầm nhìn về hưông lộ Hai. Đêm nay đánh thì đẹp quá. Tối trời mà lại không
mưa. Không biết tối nay ở ngoài Đồng Ớt có ai ở lại? ở đó cũng mấy cái nhà để vậy, hễ lính ra bắt dỡ nhà thì họ dỡ thật vì tranh chỉ tấp lên mà không lợp, lính đi rồi họ lại đắp vào. Riết mãi thành quen. Mấy hôm nay cũng đã có nhà gặt lúa cho vào bao để ở ngoài đó. Đoàn 82 đã ngấp nghé vào thu mua. Đi sâu thêm một chút là Suốt Sụp, trước mặt là BỐ Heo rồi Trung Hưng, bên ngoài là Chà Rầy. Trung Đoàn Mười sáu đã đánh nhau bao nhiêu lần trên lộ Hai đó. Bên kia là cánh đồng mênh mông. Mới cách đây không lâu, trung đoàn còn xuất kích đuổi địch hàng cây số trên cánh đồng đó, đuổi đến lúc ta cũng không chạy được, địch cũng không chạy được nữa vì muốn đứt hơi. Vậy mà sau Tết Mậu Thân nó quật lại một cú làm mình lao đao.
Có thể trận đánh hôm nay sẽ lọt thỏm vào giữa những vị trí địch, trước mặt là Chà Rầy sau lưng là Cây Dương, bên trái là Bố Heo, dưới những bờ tre thấp ấy, bên những con đường bò lờ mờ cát trắng ấy, con đường mới hôm nào xe trâu chở gạo lóc cóc đi về trắng đêm…
Ban ngày, đứng ở đây cũng trông thấy những đụn khói đen đùn lên trước mặt. Bọn địch hành quân cướp lúa. Trận đánh coi như mở màn cho đơn vị tr ở lại vùng sâu. Thật hồi hộp. Vậy mà thằng Lâu vẫn cứ nói nói cưòi cười như không. Nó ra đi còn đút một bao Ru-bi và hai gói mì tôm vào trong bồng và tuyên bố công khai: - Tao cất đây, ở nhà không được đứa nào đụng tới, đánh nhau xong về sẽ cho mỗi thằng một điếu”. Đánh nhau mà cứ như đi chơi một lúc rồi về. Đồng chí trợ lý tác chiến đang bò trên tấm bản đồ trải giữa đất để theo dõi dường hành quân của địch. Con chó Đớp chả biết làm gì cũng ngồi xổm, chống hai chân trước nhìn vào tấm bàn đồ. Dạo này ông Thêm đi đâu, nó đi đó, không rời một bước.
Sở chi huy bố trí dọc một cái bờ tre đã bị pháo bàn cháy
 trụi, phía trước cỏ lúp xúp rồi đến một vườn ớt. Một cây dừa tróc gốc nằm sóng soài trên mặt đất, thân bị mảnh bom chém nát. Cạnh hầm chì huy có một cây cụt ngọn. Nhìn kỹ lắm mới biết đó là cây lê-ki-ma.
Các chiến sì mỗi lần muốn quan sát xa hơn thì trèo lên  đó đứng, vì vậy anh em quen gọi nó là đài quan sát. Gọi là trèo cho có vẻ cao thêm một chút chứ thực ra chỉ cần bước hai bước là có thể đứng trên chạc ba cây cụt ngọn rồi. Đứng đó có thể nhìn được cái cần ăng-ten ở bốt Chà Rầy.
Các chiến sĩ vệ binh ngồi vòng quanh những hầm dọc theo bờ tre đó. Mới đến, họ đã tìm ra thứ “cầm tay”. Đó là những con châu chấu bắt được trong cánh đồng. Họ ngắt đầu, rút ruột và rang trong một cái “ăng*gô” ở trong hầm ếch.
Mặc dầu Thị đã hét hết hơi về chuyện che lửa, các chiến sĩ vẫn không chú ý đến vì so với trước đây, thì bây giờ chẳng ăn nhằm gì. Máy bay có đến ném bom nữa cũng chẳng bằng mấy hôm trước đây đi một bước là đụng mìn, đụng biệt kích... Mãi cho đến khi rang xong châu chấu, đun xong nước  sôi pha trà, tắt lửa rồi. Thị mới yên tâm.
- Lo chi thủ trưởng, giỏi lắm thì mấy chập pháo là cùng, pháo thì coi khinh.
Bây giờ chỉ còn chờ nổ súng. Các chiến sĩ vệ binh pha trà, bỏ châu châu rang vào một bát sắt và mời Thị đến; có người biết chuyện Thị bị thương, vào trong ấp 3, được bà Sáu và Út Lích đưa giấu trong buồng, gạ Thị kể chuyện. ở đây, chỉ có thủ trưỏng Thị là hạnh phúc nhất, đi đâu cũng có người yêu. Được cô út bế vào buồng bón cháo cho ân thi sưổng nhất đời. Đau vậy chứ đau nữa anh em cũng xung phong làm thương binh.
Suỵt, cụ Thêm mà nghe cụ vặn cổ.
Thị vừa nói vừa chỉ về phía ông Thêm đang đi đi lại lại trước hầm thông tin.
Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #191 vào lúc: 06 Tháng Hai, 2016, 11:18:57 PM »

Kể đi thủ trưởng.
•   Chắc thủ trưởng lại mới sống tác một bài thơ nữa...
•“Xăng bốc hơi rồi, xăng lại đổ vào chai”
•   Tao vặn cổ...
Cốc chiến sĩ cưòi khoái trá.
Câu thơ đó chính là câu thơ của Thị: “Xăng bốc hơi rồi, còn lại cái chai không' .
 Bây giờ anh em sửa lại thế. CÂU thơ Thị làm để đùa vui nhưng lại thật buồn. Có ông nhà báo Quân Giải phóng nghe câu chuyện.tình của Thị, đã chép bài thơ đó vào sổ. Không biết ông ta chép làm cái gì. Tuyên truyền gì cái câu thơ nhăng cuội ấy, viết gì cái câu chuyện tình chẳng đâu vào đâu ấy?
Xăng là tên người yêu ngày xưa của Thị.
Sau khi Thị đi B và nghe tin Xăng vào thanh niên xung phong, cũng vào chiến trường, Thi viết thư về nói với hai gia đinh nếu có liên lạc được với Xăng thì nên khuyên cô ấy lấy chồng. Viết thư gửi đi rồi, Thị làm một bài thơ, đọc lên nghe vui mà ngẫm cho kỹ thì lại buồm:
“Xăng bốc hơi rồi, còn lại cái chai không'
Tình yêu là cái gì lạ lùng, viết thư về nói như vậy nhưng anh vẫn ước ao nhận được một lắ thư của Xăng nhắc lại lời hứa ngày xưa: “Trước sao sau vậy”, ở chiến trưòng, cũng không phải không có những cô gái đến với Thị. Nhưng lần bị thương ở viện, những đêm đi lấy gạo trong ấp, rồi cô giao liên đưa anh đi suốt một quãng đường dài bom pháo, có khi họ cứu anh, có khi anh cứu họ, cũng tin nhau đến mức gửi gắm tính mệnh cho nhau vậy mà anh không yêu và không thể nào yêu được người con gái nào khác Xăng. Các cô gái Mến anh và thấy chẳng có anh con trai nào lạ lùng như Thị, người chi mà lúc naò cũng đùa, chẳng bao giờ nói được một câu cho tình cảm...
... Ổng Thêm chờ mãi không có tin gì, thấy anh em vệ binh đang tán chuyện cũng tấp vào.
. Đây, có thủ trưởng Thêm đây, chúng tôi vừa bảo thủ trưởng Thị là người chi mà lạ, cô út cứu sống thủ trương, đưa về nuôi trong buồng, bón cho từng thìa cháo, vậy mà cứ dửng dưng với người ta.
. Mày bảo không dửng dưng thì yêu à?
-   Không yêu thì cũng phải thế nào chứ.
Thị:
. Tao thì tao chủ trương không yêu iếc gì hết, đã đi đánh nhau thì cứ đánh nhau, hết giặc về mới hỏi vợ.
-   Vậy là bộ đội không được yêu à thủ trưởng Thêm?
Ông Thêm:
-   Ai cấm, tao chẳng thấy cái chỉ thị mô cấm yêu, nhưng lấy vợ bây giờ thì rõ ràng chưa Ổn, mà làm người ta to bụng ra thì dứt khoát kỷ luật rồi. Yêu iếc chi mặc, nhưng phải đánh giặc cái đã. Xong thằng giặc thì tha hồ. Lúc đó tao cũng phải về hỏi vợ chớ tao ngồi giữ bay mãi à.
-   Ôi vậy thì đi bộ đội thiệt quá. Một cậu khác cãi lại.
-   Việc chi mà thiệt, yêu rồi để đó chớ mất đi đâu.
-   Để như thủ trưởng Thị thì bốc hơi mất.
Hỉnh như chiến tranh có những yêu cầu khác. Cái gì cũng cao hơn. Tình yêu cũng cao hơn, nghệ thuật cũng phải cao hơn: nói cho hay cho trúng mà lại cho thật! Lãnh đạo tư tưởng càng khó vì không phải hô hào suông. Nhưng đó là nói mọi thứ đúng nghla của nó: Tình yêu là tình yêu, nghệ thuật là nghệ thuật. Chính trị là phải làm cho quần chúng thật giác ngộ. Từ trong tình yêu, hình như ông đã nhận ra
điều này. Lâu nay mình làm có điểu gì không phải. Thơ
đường luật gò ép thật, nhưng làm cho hay mới khó, chứ cứ vần ghép lại, lấy chữ đối nhau thì ai mà không làm được.
Mọi việc trong chiến tranh cùng như thế. Khó thì thật khó mà dễ thì cũng thật dễ. ông Ba Kiên mới giỏi làm sao, mọi thứ ông giải quyết ngon ơ, y như không phải suy nghĩ gì cả. ông Thêm nghi vậy nhưng im lặng chẳng nói gì.

Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #192 vào lúc: 06 Tháng Hai, 2016, 11:20:54 PM »

... Mãi đến gần bốn giờ sáng, khi mọi người đã ngán ngẩm với cái đài kỹ thuật, đã hết hy vọng về trận đánh rồi bỗng nghe súng nổ ran, nổ rất giòn ở hướng Đồng ớt trước mặt, cả bầu trời sáng rực. :
Các chiến sĩ bỏ bàn trà chạy đến hầm thông tin. Con chó Đớp thấy người đi lại chộn rộn, đang nằm gác mõm lên hai chân trước, cũng nhảy lên vẫy đuôi rối rít y như biết là ta đã nổ súng. Chiến sĩ báo vụ không rời cáp, miệng gọi liên tục:
• A lô Sông Hương, a lô Sông Hương, Ngự Bình gọi Sông Hương, Ngự Bình gọi Sông Hương, nghe rõ không trả lời.
Trong khi đó đã nghe tụi nó gọi toẹt tên nhau ra.
-   Đại uý Trung đâu, đại uý Trung đâu, Việt cộng đột vào sưòn phải của xê Bốn.
-   Xê Bốn đâu...
Tụi nó vừa mới xin pháo thì đài tắt, chỉ còn nghe tiếng thằng Trung gọi cuống quýt.
-   Xê Bốn đâu, xê Bốn đâu, a lô xê Hai...
Ta vẫn cứ Sông Hương,,,Ngự Bình... rồi mẹ hỏi con chợ có đông người không? “Vứt mẹ cái Sông Hương, Ngự Bình đi?”. Vừa nói ông Thêm vừa giành lấy máy nói, đeo cáp vào.
-   Lâu đâu? Thêm đây... Sao? Vào sở chỉ huy rồi à, sao thằng Trung vẫn còn gọi trong máy... Không biết à?... Có một cái đài của đại đội nào xin pháo. Coi lầm đấy... Đừng để cho thằng Trung chạy thoát...
Tiếng Lâu bên kia khản độc:
- Chẳng biết mặt mũi thằng Trung ra sao, tối om.
-   Nó vẫn chỉ huy trong đài, xem lại đánh đúng sở chỉ huy chưa?
Lâu gắt om:
-   Thôi, đây chẳng có thằng Trung nào cả. Không nghe Lâu trả lời nữa, lại nghe cái giọng báo vụ bên kia gọi:
-   A lô Sông Hương gọi Ngự Bình, Sông Hương gọi Ngự Bình. Chị cả bận vào chợ mua hàng, có gì mẹ gửi thư cho chị.
Ông Thêm trả máy. Tiếng thằng Trung vẫn gọi:
-Trung uý Huy, trung uý Huy đâu, xê Hai đâu?
Không có tiếng trả lời. Thằng Trung văng tục:
-   Đ. mẹ...
Từ đó không nghe chúng gọi nhau nữa.
Hai mươi phút sau, hết tiếng súng, chỉ nghe cậu báo vụ bên kia báo cáo:
-   Sông Hương gọi Ngự Bình, Sông Hương gọi Ngự Bình. Chiều rồi, chị cả đi chợ đã về, mua được con heo bự. Chị đóng cửa hàng không tiếp khách nữa.
Cậu báo vụ bỏ máy xuống nói với ông Thêm:
-   Thủ trưởng Lâu rút rồi, bắt được tù binh đó, hình như thằng chỉ huy.
Mọi người reo lên.
Máy tắt. Vậy là cậu Lâu chủ trương đánh nhanh, rút nhanh, chắc không có chuyện gì cần bảo cáo nữa. Biết vậy cùng chẳng cần đặt cái sở chỉ huy làm gì. Ông Thêm cũng ra lệnh rút.
Lệnh nghiêm ngặt như những ngày mới sang sông. Vệ binh binh để lại hai người nguỵ trang hầm, vuốt lá cỏ, che lại cửa hầm, hót đống tro rang châu chấu. Đoàn đi bỏ hết đép, Cử một tổ đi sau xoá đấu vết những người đi trước.
Nghe nói có tù binh, ai cũng nghĩ đến thằng Trung. Pháo bắn trên lộ Hai rồi chuyển sang lộ Sáu, bắn lung tung chẳng còn phương hướng nào nữa.
 Bọn tù binh vừa mới đưa về, chưa biết nhốt vào đâu, phải để chúng nằm tạm trong một cái hầm thùng có dây thép gai quấn chằng chịt bên trên trông chẳng khác gì một bầy heo. Chúng nó được nằm trong cái hầm thùng, có lót rạ (ở đây chiến sĩ ta cũng vậy cả, chẳng có tấm đắp, cũng chẳng có ni lông, duy có khác hơn tụi nó là không bị trói, nên có thể dùng tay để đập muỗi được). Đồng chí vệ binh ngồi gác ở ngoài hầm, trên một cái thùng đại liên vừa nhặt ở gốc cây, bị bom xăng đốt cháy xém.   I
Phòng hỏi cung là một cái hầm thùng khác, cách đó không xa lắm. Tên tù binh được hỏi cung ngồi bệt xuống  đất, dựa lưng vào vách hầm còn người hỏi cung là ông  Thêm, cũng ngồi trên một cái thùng đại liên như thùng của đồng chí vệ binh đang gác. Ngoài trời, “đầm già” và AD.6  vẫn bay lượn. Cái cứ cũ này chịu đựng một cuộc càn cách đây chưa lâu, còn những vết xe tăng cắt ngang cắt dọc, cây  đổ ngổn ngang. Những mầm cây non và mới mọc lên giữa đám cháy xanh rờn. ở đây bất cứ lúc nào, hễ sơ suất một chút là chúng nó có thể chạy thoát và cắt thẳng về Trung  Hoà, Bố Heo, Cây dương hay bất cứ một đồn bốt nào kế cận.
Thằng tù binh được hỏi cung bị thương ở má, băng trắng quấn quanh đầu và che kín một con mắt, trên con mắt còn  lại, lòi ra nửa cái lông mày rậm. Má trái sưng vù, những vệt máu đã đen khô còn đọng lại trên hốc mũi. Khuồn mặt dài và hơi gầy, tóc đen và rậm, người dong dỏng cao. Nếu như
 không mặc đồ lính ấy vào, trông hắn giống Hệt một thanh niên thành phố, đẹp trai ra dáng.
Hắn khai quê ở Quảng Điến. Bố chết từ Hồi đầu cuộc kháng chiến. Mẹ hắn hiện nay buôn bán cùng với Hai người chị, vì vậy gia đình Hắn không đến nỗi túng thiếu lắm. Hắn học xong tú tài toàn phần. Đến khi thi vào đại Học thì bị đánh hỏng, cả lớp hắn những Hai trăm đứa mà kỳ tHi ấy chỉ đậu có bốn. Trong bốn đứa thì đã có ba đứa là con ông cháu cha. Những năm 62, 63, Hắn tham gia phong trào sinh viên Phật tử. Sau. đó, Diệm bị lật, rồi các chính quyền tiếp theo cũng bị lật, Sài Gòn lung tung lên một thời gian dài. Hắn bắt buộc phải thi vào trường sĩ quan, vì nếu không vào đó thì chỉ có thể làm binh nhì khi bị gọi lính. Theo hắn, vào trường sĩ quan, đi theo con đường binh nghiệp tức 1à đi tìm “một sự an nghỉ cho cuộc đờí”.
Năm 67, Hắn ra trường với cái lon chuẩn uý, rồi thiếu uý, làm sĩ quan tham mưu cho tiểu đoàn. ít lâu sau làm trung đội trưởng rồi lên đại đội phó. Bây giờ là trung uý đại đội trưởng vừa mới nhận cấp trước trận đánh. Hắn chưa lấy vợ vì hai lý do: một là Hắn không thích con gái thành phố, Hai là lương thiếu uý ít quá. Lên trung uý lương Hắn được 2.000 đồng phụ cấp quân hàm 1.200 đồng nữa, đến khi có thể hỏi vợ được thì bị bắt. Ông Thêm hỏi hắn “an nghỉ cho cuộc đời” là thế nào? Hắn trả lòi : - Là phó thác thân mình cho số phận, đến đâu thì đến. Ông lại Hỏi:
- Vậy thì vào lính có vì đồng lương không?
 Hắn nói: - Cũng có vì đồng lương.
 Khi hỏi: - Có vì lý tưởng không?
thì hắn cười: - chuyện ấy thật khó nói, lỷ tường là cái gì? Là một cái rất mơ hồ mà chỉ có người lãnh đạo mới nắm bắt được, còn hắn, Hắn là người  lính chỉ biết đánh nHau.
Ông Thêm đưa cho hắn một cái bút và một mảnh giấy, hắn phác lại sơ đồ trận đánh, bố trí của địch, mũi tiến công của ta .Những dự kiến vế hướng tiến công, đường hành quân của ta khá chính xác. Hắn cho rằng trong trận đánh vừa qua hắn xử trí các tình huống như thế là đúng. Khi ông Thêm mỉm cười hỏi hắn: - Sao anh dự kiến tương đốì chính xác vậy mà lại để bị đánh.
Hắn cùng cười, không giấu một nét tự phụ trên nửa cái miệng khẽ nhếch lên:
- Thưa ông. Thứ nhất vì tôi không phải là đại uý Trung, thứ hai là dầu sao các ông vẫn là ngườỉ chủ động trong trận đánh này. Các ông chủ động về thời gian, về không gian, về tâm lý mà trong đánh nhau thì tâm lý của binh sĩ rất quan trọng.

Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #193 vào lúc: 06 Tháng Hai, 2016, 11:22:27 PM »

Tên tù binh đó là Huy, vừa mới được thăng trung uý, rút về liên đoàn biệt động đo đại uý Trung chỉ huy. ông Thêm  đã đọc lá thư cùa hắn ta viết cho út Lích, ông tự hỏi: Về điểm nào, út Lích đã có vể thích hắn ta. Có lẽ trước hết là cái vè sòng phẳng chăng? Đúng là hắn không nói dối, có một nét gì đó vừa kiêu căng, vừa tự phụ mặc dầu đã là người thua trận. Khác với thằng đại đội phó, vừa mới gọi đến đã có vể xun xoe, khai luôn mình chỉ là chuẩn uý, đại đội phó, phụ trách an ninh, không hề chỉ huy cuộc hành quân. Dầu sao thằng Huy vẫn tỏ ra là một tên sĩ quan có tư cách. Cố nén sự tức giận, ông Thêm rút một điếu thuốc đưa cho hắn ta, hắn lắc đầu xin lỗi:
-   Cám ơn ông, tôi không hút được thuốc lá.
Về điểm ấy, hắn cũng khác thằng đại đội phó. Thằng kia khi trông thấy bao thuốc, không đợi người ta cho, đã hấp háy đôi mắt:
-   Anh Hai cho em xin điếu thuốc. Thèm quá xá chịu  không thấu.
Bỏ điếu thuốc vào bao, ông Thêm nhìn thằng Huy có vẻ nghi ngờ:
-   Sao anh bảo là anh đã “tìm một sự an nghỉ cho cuộc đời". Tôi tưởng vậy thì anh còn gìn giữ gì một điếu thuốc?
•   Vâng, thưa ông, quả có như vậy, rồi cũng đến một lúc nào đó, tôi sẽ hút thuốc, sẽ uống rượu, sẽ có thể làm cả những việc khác mà chiến hữu tôi đang làm...
•   Ví dụ:
Thằng Huy cúi đầu xuống:
•   ông thông cảm cho, khi đã đánh nhau, thì cả hai bên sẽ không từ một thủ đoạn nào!
-   Như cướp của, hiếp dâm chẳng hạn?
Thằng Huy ngẩng đầu lên, nhếch một nửa miệng:
-   Tôi xin lấy danh dự cam đoan với ông tôi chưa làm những điểu đó bao giờ, nhưng nếu ông cho phép, tôi sẽ có lý lẽ để biện minh cho những hành động đó.
-   Anh cứ nói:
-   Thưa ông, vậy thì làm người chiến sĩ là chỉ biết mệnh lệnh chỉ biết chiến thắng. Mọi thủ đoạn chẳng qua, suy cho cùng, cũng để đạt đến mục đích đó: bằng sự uy hiếp, bằng sự khủng bố, bằng mọi cách làm cho đối phương suy sụp ý chí, và cuối cùng phải bỏ súng đầu hàng. Đó là chưa kể đến tâm lý của người cầm súng, ông hiểu cho, khi người ta đang nghĩ quá nhiều đến sự chiến thắng, thì người ta sinh ra tự ái, sinh ra căm giận, sinh ra mọi hành động quá khích, chính bên các ông cũng đã có nhũng người hành động khá thô bạo.
- Câm mồm, đừng có vu khống...
Biết mình đi quá xa, thằng Huy im lặng. Còn ông Thêm tuy lúc nổi nóng thì quát lên như vậy, nhưng nghĩ lại thấy mình vô lý, đáng lẽ cứ phải để nó nói. Thằng Huy nghĩ thật và nói thật. Cái điều nó chưa hiểu chính là cái điều cơ bản nhất mà Ông chưa nói tới: anh chiến đấu cho cái gì?
Ông Thêm định nói nữa, nhưng lại thôi, làm sao một cuộc hỏi cung ngắn ngủi làm cho nó sáng tỏ được những vấn đề mà suốt bao nhiêu năm nay nó đã lẫn lộn? Nó sinh ra trong một chế độ, được chế độ đó dạy dỗ, nuôi lớn thành một sĩ quan.
- Thôi được, chúng ta sẽ còn nói chuyện với nhau nhiều, dầu sao thì anh đã nói thật những ý nghĩ của mình, như vậy là tốt. Anh có thể về nghỉ.
Thằng Huy đứng dậy, theo chiến sĩ vệ binh về hầm, không chào không thưa.
Thằng Huy nói bố nó chết trong Kháng chiến. Chết vì gì, ông Thêm chưa hỏi. Biết đâu bố nó ngày xưa là cán bộ, là du kích mà nó không tiện nói ra. Rất có thể như vậy, cái tính anh hùng tiểu tư sản ấy, không cần cầu xin một chút ân huệ! Ông Thêm thở dài. Đau khổ thay cho những người bố, người anh là cán bộ, là liệt sĩ hay là cán bộ tập kết trở về có những đứa con như vậy.
Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #194 vào lúc: 06 Tháng Hai, 2016, 11:23:53 PM »


Đoạn kết


Giữa mùa khô năm 1970, sau khi càn lên biên giới, đảo  chính ỏ Cam-pu-chia, bọn Mỹ không những không Việt Nam hoá được cuộc chiến mà còn mở rộng chiến tranh ra phạm vi toàn cõi Đông Dương.
Trong khi cả hai phía, ta và địch, kéo nhau sang đất Chùa Tháp, thì một lần nữa tụi Mỹ lại chuẩn bị xuống thang. Đất ven đô, cây chưa kịp xanh trở lại đã bị càn ủi lần thứ hai. Bọn nguỵ không chịu nhận bàn giao một vùng giáp ranh chưa được bình định. Tiểu đoàn Bảy sang sông và đánh nhau được vài trận thì bọn Mỹ lại tràn về. Mật độ phi pháo không kém trước, hoạt động của biệt kích không kém trước, các đoàn bình định được tăng cường. Vùng ven đô là nơi tập kết cuối cùng của tụi Mỹ. Lần này chúng nó phải rút, nhưng rút ở đâu thì rút, ở vùng ven  đô vẫn đông đặc. Sư này đi, thì có lữ khác thế chân.
ở các vùng Đồng Lớn, Sa Nhỏ, cỏ ống, giáp ranh giữa ta và địch không còn dân, nhưng còn cái thum nhỏ thì không mất. Cái gì rồi cũng quen, cũng có sự thích nghi. Lần này dân không chạy, lính ta không chạy, các cơ quan cũng không chạy nữa. Nhưng địch ủi đến đâu cũng chỉ có đất trắng, ủi qua rồi, phía sau lại nghe súng nổ. Từ phía biên giới Cam-pu-chia, những đoàn vận tải lại vượt qua lộ Trắng, lộ Đỏ, qua sông Nha Thức đưa gạo đưa đạn xuống. Mỹ và nguỵ có chừng ấy người, chừng ấy súng, chừng ấy máy bay, đưa dùng chỗ này thì thiếu mất ở chỗ khác...
Cuộc chiến đấu chưa kết thúc nhưng xu thế thì đã rõ. Riêng về số phận những con người thì chẳng làm sao mà biết trước được. Ông Thêm, sau khi lên chính uỷ trung đoàn, vẫn đơn vị mãi cho đến ngày 29 tháng 4 năm 1975 thi hy sinh trước cửa ngõ Sài Gòn. ông Hai bình toong, đến ngày hoà bình lập lại, đành ở luôn trên đất Tây Ninh với cửa hàng hủ tiếu của ông. Rồi cô út Lích yêu ai nữa? Có một lần thằng Huy gặp cô trong bệnh viện, hai người đều nhận ra nhau nhưng chẳng ai hỏi ai một câu nào. Nghĩa bị đưa đi Hố Nai, rồi nghe nói ra Phú Quốc. Nhưng trong những đoàn tù binh được trao trả, người ta chẳng tìm thấy anh.
ông Hai Trụ, bà Tám Kim biết còn sống đến hôm nay nữa không? Cô Tạng bị chúng nó bắt đi, đến khi đường Mười bốn giải phóng thì tự nhiên được thả về không có giấy tờ gì cả. ông Sáu Dần đóng cửa bắt con gái ngồi làm bản tự kiểm điểm, không cho tiếp xúc với ai, cũng không cho ai tiếp xúc. Nghe nói ông bắt cô gái kể lại công việc làm từng ngày một trong gần suốt cả năm trời.
Còn Ba Hồng thì đi đâu, làm gì? Có thể cô sẽ trở thành một cơ sỞ trong nội thành, nhưng biết đâu đến nước cùng đường, cô ta lại không đi làm ở sở Mỹ? Có điều chắc chắn  sau ngày 30 tháng 4, cô ta không thể đi đâu khỏi đất Sài Gòn. Sáu Trang có tìm ra chị cô không? Có còn gặp lại An nữa không? Hai người này không dễ gì một lúc có thể quên nhau. Nhưng trong chiến tranh có bao nhiêu chuyện như thế rồi người ta vẫn phải quên đi.
Chỉ có Năm Lâu là rõ ràng. Sau này lên trung đoàn phó, rồi trung đoàn trưởng. Hoà bình lập lại, cưới Tư Tầm, có một căn nhà ở khu kinh tế mới vùng Trảng Bàng Củ Chi, nơi anh đã sống chết bao nhiêu năm với đồng bào ven đô. Năm 79, anh lại dẫn trung đoàn đi sang đất bạn. Lại một cuộc chiến tranh mới. Lúc đó, không biết Tư Tầm có như ngày xưa nữa không. Chắc tình yêu giữa hai người lúc đó có khác hơn. Họ đã có nhà cửa, có con cái. Dầu sao thì Năm Lâu cũng là con ngưòì thực tế, có tính toán. Anh biết mình còn ở bộ đội, còn gắn với mảnh đất miền Nam, thì cuộc sống mọi mặt của anh cũng phải thích nghi với hoàn cảnh. Con
r
người như Năm Lâu chắc chả bao giờ buồn và Tư Tầm có lẽ là một người vợ có hạnh phúc.
Còn Hùng thì chì có một nguyện vọng là đánh giặc xong về lại với má Hải ở Hóc Môn:
Ngày nay đánh giặc đến cùng
Ngày mai thống nhất vác thùng đi chơi!
Nó hay hát câu hát đó và câu hát cũng là ý muốn của nó. Nhưng ý muốn là một việc, mà cuộc đời lại là việc khác. Bây giờ Hùng không ở trung đoàn Mười sáu nữa. Hoà bình lặp lại, người ta cho nó đi học một lớp sĩ quan rồi điều về làm cán bộ (coi như cán bộ nguồn) tại một quân đoàn ở Sài Gòn.
Dầu sao thì như vậy cũng gần hợp với nguyện vọng của nó. Hàng ngày, sau giờ làm việc, nó có thể về nhà với má. Hoặc nếu má Hai đồng ý, thì nó mời má về sống ở thành phố.
Chỉ có mối tình giữa Thị và Xăng là thật nan giải. An và Sáu Trang còn có thể có điều kiện gặp nhau chứ Thị và Xăng thì thật khó, Thị lại tiếp tục đi theo trung đoàn sang Cam-pu-chia để đánh tụi Pôn Pốt. Đến nay, có dễ anh đã trên dưới 40 tuổi rồi. Thị dẫu chưa lấy vợ, vẫn đùa bỡn trước những chuyện tình. Đối với Xăng mặc dầu vẫn yêu, anh có thái độ rõ ràng hơn: Viết thư về để cô tự do đi lấy chồng và bản thân anh từ nay cũng không chịu sự ràng buộc nào. Ngày hoà bình lập lại, nghe nói hai người có gặp nhau một lần. Chắc là trong cuộc gặp mặt ấy, câu chuyện giũa hai người phải thú vị và hấp dẫn lắm!.
Con chó Đớp, trong một cuộc hành quân, giữa chặng đường nghỉ, xông vào rừng theo một con rắn độc và bị rắn cắn chết! ông Thêm cứ phàn nàn mãi về sự sai sót của mình: nướng rắn cho Đớp ăn để nó quen mùi rạn. Ông đã tự tay đào một cái hố chôn con Đớp quay đầu về hướng núi Bà Đen: Ngọn núi vẫn chỉ đường cho mọi chiến sĩ, là niềm hy vọng, là nỗi an ủi của họ, là mốì dây liên lạc giữa những sự cô đơn và niềm tin tất thắng của người lính trên vùng Đất trắng.
Đoàn quân ra đi, bò lại con Đớp nằm giữa rừng. Từ đó, khi nói về ông Thêm, bao giờ ngưòi ta cũng nhắc đến con Đớp Câu chuyện xảy ra đến nay đẫ gần mười lăm năm. Mười lăm năm: thời gian đủ cho một thế hệ già đi, một thế hệ lớn lên. Bây giò con trai tiểu đoàn trưỏng Thực đã là kỹ sư, con gái của tư lệnh phó Năm Truyện đã là một nhà báo. Em trai tiểu đoàn trưởng Canh nay là một trung đoàn trưởng pháo binh. Bạn gái học cùng trường với Xưa nay đã là giáo viên ở một trường đại học. Những người con, người em, ngưòi yêu của những người ra đi vẫn để tại trong lòng họ hình ảnh đẹp nhất về người đã mất. Họ không biết khi ngã xuống, trước lúc nhắm mắt, người thân cùa họ nghĩ gì? Có phần suy nghĩ nào dành cho riêng họ không? Làm sao đây cho xứng đáng với người đã mất? Nếu bây giờ, người cha ấy, người anh ấy, người yêu ấy lại trở về trên cõi đời này thì chắc họ sẽ có bao nhiêu lời khuyên bảo. Chỉ có những người mất đi là có một cuộc đời hoàn chỉnh nhất, đẹp đẽ nhất. Nếu họ sống đến bây giờ! Nhưng biết đâu? Họ sống đến bây giờ thì lại không còn sống như con người đã từng sống những năm gian khổ ấy? Cả cuộc đời của những người anh hùng đó đã đóng đinh vào một thời kỳ lịch sử và được thời kỳ lịch sử đó đóng khung lại. Xin đừng gõ một tấm tranh trong nhà thờ ra treo ở nhà tiếp khách. Nếu như cho đến ngày hôm nay, cuộc đời của những con người ấy có điều đó đáng nói với ta nhất thì đó là trong thời gian ấy, trong không gian ấy, họ đã dám nhìn thẳng vào sự thật lịch sử mà chọn lựa một hành động...

Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #195 vào lúc: 06 Tháng Hai, 2016, 11:25:06 PM »

...
Đáng lẽ ra câu chuyện kết thúc ở đây, nhưng có một số bạn thắc mắc rồi không biết Tám Hàn sẽ ra sao? Sau khi bỏ đơn vị ra đi, hắn có bị đẩy sâu thêm vào những hành động tội lỗi hơn thế nữa không? Rồi kết thúc cuộc đời phàn bội của hắn ta ra sao? Vì muốn giải đáp được phần nào sự mắc mớ đó, tác giả xin được ghi thêm đoạn cuôì cùng những điều hiểu biết được về hắn khi chạy thoát về Sài Gòn. 
Cơn mưa buổi chiều kéo dài mãi không ngớt. Trung tướng Lê Nguyên Khang ngồi không yên, đứng dậy đi đi lại lại trong phòng làm việc. Hắn ta khoanh hai tay trước ngực, đầu hơi cúi xuống. Thỉnh thoảng lại quay nhìn qua cửa kính, rồi lại nhìn đồng hồ. Tấm bản đồ Sài Gòn treo trước mặt hắn đã từ lâu không đụng tới. Tấm bản đồ vùng chiến thuật ba treo phía sau lưng hắn cũng từ lâu không đụng tới. Đã lâu rồi, hắn không tiếp các tướng lĩnh. Hắn đã thôi giữ chức tư lệnh vùng ba chiến thuật, cũng thôi luôn không còn dính líu gì đến biệt khu Thủ đô nữa.
Sau Tết Mậu Thân, để triệt hạ chân tay Nguyền Cao Kỳ, Nguyễn Văn Thiệu đã đòi Mỹ cách chức tên tướng cảnh sát Nguyễn Ngọc Loan và đưa Đỗ Cao Trí về Sài Gòn giữ chức tư lệnh biệt khu Thủ đô, kiêm tư lệnh quân đoàn 3 và vùng ba chiến thuật. Các viên tướng trẻ đầu bò mà thủ lãnh là Nguyễn  Cao Kỳ đang thất thế. Bây giờ trong tay Lê Nguyên Khang chỉ có vẻn vẹn một sư đoàn thuỷ quân lục chiến. Nhưng cả cái sư đoàn thuỷ quân lục chiến ấy, bây giờ cũng đâu còn trong tay của hắn ta? Phần đông các tiểu đoàn bị xé lẻ, tăng viện cho các tư lệnh vùng chiến thuật để đối phó với cuộc tổng tiến công dồn dập của đối phương ở khắp các chiến trường.
Đằng sau chuyện thay đổi nhân sự phía trên thì phía dưới, đường dây “ốp - phe” bạch phiến của Lê Nguyên Khang và Nguyễn Cao Kỳ, hàng năm kiếm lãi cả chục triệu, đô-la ấy cũng đang bị đe doạ. Một tay của Nguyễn Văn Thiệu đang thọc sâu vào túi Nguyễn Cao Kỳ và một tay nữa của hắn sắp bóp vào hầu của Lê Nguyên Khang.
Hoạ vô đơn chí! Đã mấy tuần nay, vợ của hắn ta lại lăn đùng ra ốm. Khang vốn là thuộc hạ và là tôi trung của Nguyễn Cao Kỳ, nhưng đến nước này thì có dễ lại phải trở cờ quay sang Nguyễn Văn Thiệu. Cái nước cờ đầu tiên đó phải dùng đến bà vợ. Vợ Khang phải làm thân với vợ Thiệu từ con đưòng buôn bán và “áp-phe”... Bây giờ bà ta đang nằm rên rỉ trong bệnh viện Xanh Pôn. Chờ ngớt cơn mưa, tự tay trung tướng sẽ lái xe du lịch vào bệnh viện thăm vợ...
Trong khi Khang đang đi đi lại lại trong phòng thi sĩ quan cận vệ vào báo cáo là viên đại tá Việt cộng vừa mới hồi chánh xin được yết trình ngài trung tướng.
-   Yết trình? Sao lại vào lúc này?
-   Nhưng... Vì thưa ngài trung tướng, ngài đã hẹn...
-   Tao hẹn bao giờ? Hử? Tao hẹn bao giờ...
-   Dạ... Thưa...
-   Tao bảo đưa hắn tới, tao nhìn mặt, chớ tao làm việc gì với hắn, hử? Đồ ngu? Lại vào lúc này...
Lê Nguyên Khang vẫn vừa đi lại, vừa quát tháo ầm ĩ. Viên sĩ quan đứng im. Ngoài trời vẫn mưa. Hắn vẫn chưa thể vào bệnh viện Xanh Pôn thăm vợ được. Lê Nguyên Khang lại nhìn đồng hồ. Viên sĩ quan cận vệ vẫn đứng trơ như phỗng đá. Ông Khang nóng lắm, đừng có cãi lộn với ông dầu ông có sai mười mươi đi nữa. Chỉ có cách cứ để vậy cho cơn giận của ông nguôi ngoai dần.
Và cơn giận của trung tướng có nguôi ngoai thật, ngài vừa đi vừa nói:
-   Thôi, cho nó vào, mau lên.
Viên sĩ quan cao cấp Việt cộng hồi chánh bước vào phòng làm việc trong lức Lê Nguyên Khang văn khoanh tay đi lại, rồi đến trước cửa sổ đứng nhìn ra ngoài trời mưa.
-   Báo cáo trung tướng tư lệnh Lê Nguyên Khang, tôi...
-   Anh ngồi xuống.
Lê Nguyên Khang vẫn nhìn ra ngoài trời. Còn Tám Hàn, sau khi giận gót giơ tay chào phía sau viên trung tướng nguỵ, đến ngồi chờ trên cái ghê đốì diện với cái ghế không người mà tư lệnh Lê Nguyên Khang vẫn hay ngồi đó. Tám Hàn vận bộ quân phục thuỷ quân lục chiến mới, đầu cũng húi cao như Lê Nguyên Khang, tay áo cũng xẵn quá cùi chỏ như Lê Nguyên Khang, nếu hắn ta có khác Lê Nguyên Khang là chi khá cối mặt. Tóc Tám Hàn đâ điểm bạc, tóc Lê Nguyên Khang hãy còn xanh. Khuôn mặt Lê Nguyên Khang là khuôn mặt vuông chữ điền, cái cằm bạnh ra gần như một góc vuông. Còn khuôn mặt Tám Hàn là một khuôn một dài như mặt ngựa.  Đến khi cùng ngồi vào ghế, thì hình dáng của hai người càng khác nhau rõ rệt. Cái lưng Tám Hàn hơi gù, mắt không dám nhìn thẳng, còn Lê Nguyên Khang thì có vẻ chán chường, ngả lưng vào thành ghế, hắn nghiêng đẩu nhìn Tám Hàn như nhìn một con vật kỳ lạ mới được gặp lần đầu.
-   Anh cần gặp tôi...
-   Thưa trung tướng, ngài cho gọi tôi...
• ừ thì cứ cho là như thế...
- Anh có gì cần nói, tôi còn mười phút nữa.
Lê Nguyên Khang lại nhìn đồng hồ.
Mười phút, làm sao chì trong mười phút mà lại có thế nói được bao nhiêu là chuyện. Tám Hàn đi đầu thú vào đúng một đơn vị thuỷ quân lục chiến. Hạ cấp báo lên thượng cấp, thượng cấp báo lên tư lệnh. Một phần do sự tò mò của Lê Nguyên Khang trước đây, một phần do sự háo hức muốn được ra mắt sớm của Tám Hàn, hắn quyết định xin gặp Lê Nguyên Khang. Biết Lê Nguyên Khang là một tên tướng có mang ít nhiều tính chất cao bồi giống Nguyễn Cao Kỷ, thích mặc quân phục, tay áo bao giờ cũng xắn quá cùi chỏ, đầu bao giờ cũng húi cao, Tám Hàn đã chạy vạy xin được một bộ quân phục thuỷ quân lục chiến mới, tóc vốn đã cắt cao, còn vào tiệm hớt cho cao thêm hơn nữa.
Hắn đã chuẩn bị trong túi một cuốn sổ con, gạch đầu dòng những điều cần nói, về tình hình chung của các đơn vị thuộc miền đông Nam Bộ, về tình hình tê liệt sức chiến đấu cùa các đơn vị chủ lực và địa phương của phôâ khu Một do hắn chỉ huy, về những con đường vận tải và những kho hậu
cần của phân khu và của Miền suốt từ biên giới về, những nơi hắn đã đi qua và đã biết. Hắn cũng không quên nhớ lại đôi nét, những lời nói, những chỉ thị, những chủ trương, rối tính nết, thói quen của các vị tướng lĩnh bên ta. Những điều đó rất có ích cho hắn sau này trong việc đưa chuyện, trong việc gặp các nhà báo. Thế nào cũng sẽ có một cuộc họp báo và đại tá Tám Hàn sẽ ra mắt giới thượng lưu của chính quyền Nguyễn Văn Thiệu.
Nhưng khi bước vào phòng, trước thái độ thờ ơ của Lê Nguyên Khang, hắn đâm ra hoảng hốt: Thế nghĩa là thế nào? Sao với một nhân vật quan trọng như hắn mà Lê Nguyên Khang lại chỉ dành cho có mười phút, như vậy có quá ít không?
Nhưng dầu sao thì hắn cũng phải nói, nói để tên tướng ngụy ngửi thấy cái mùi thơm của những tài liệu mà hắn đưa đến...
-   Thưa ngài trung tướng tôi xin được phép báo cáo... Tám Hàn cứ nói, và Lê Nguyên Khang thì ngồi ngắm Tám Hàn. Hắn không thèm ghi chép. Thậm chí có khi như không cần nghe những điều Tám Hàn đang nói...
Lê Nguyên Khang hết nhìn đồng hồ, lại nhìn qua cửa sổ. Năm phút, bảy phút. Sự trình bày của Tám Hàn bỗng trở nên lúng túng. Hay là hắn không tin minh... Bỗng Lê Nguyên Khang đứng dậy, cắt ngang câu chuyện:
-   Thôi được rồi, những điểu đó anh sẽ được trình bày sau, bây giò tôi chỉ hỏi anh một điều: Tại sao anh hồi chánh?
Im lặng một lát, Tám Hàn ngẩng đầu lên.
-   Thưa ngài trung tướng, trước hết, tôi thấy cuộc chiến đấu của chúng tôi là vô vọng...
-   Còn gì nữa?
.... Thứ hai, tôi nghĩ rằng đã đến lúc phải chấm dứt cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn.
-   Còn gì nữa?
... Thứ ba, cho đến bây giờ, tôi thấy thực chất chế độ Cộng sản là một chế độ hà khắc, không có dân chủ...
•   Cho nên đã đến lúc thay thầy đổi chủ...
Lúng túng một lúc:
•   Thưa trung tướng, không, đây là một sự giác ngộ, một sự thay đổi về chính kiến...
Lê Nguyên Khang bổng phá lên cười ha hả, cười hết mình, cười đến nỗi Tám Hàn không hiểu ra nguyên cớ vì sao, há hốc mồm nhìn ngài trung tướng vừa cười vừa rút mùi soa lau nước mắt, nước mũi giàn giụa.
Một lúc sau, Lê Nguyên Khang ngồi lại thẳng thắn, chống hai cùi tay lên một bàn, nhìn thẳng vào mắt Tám Hàn, nói bằng một giọng mai mỉa:
- Ông Tám Hàn ạ, bây giờ ông mới thay đổi chính kiến thì e muộn quá. Trong khi ông thay đối chính kiến của ông, thì tôi, trung tướng Lê Nguyên Khang này, đang nghĩ một điều rất thực tế: Đã làm thằng đầy tớ thì chẳng làm gì có chính kiến! Tôi nói thiệt đó Tám Hàn ạ, những thằng đầy tớ như anh, anh đừng tự ái, và cả như tôi đây nữa, thì phải biết khôn, biết lựa chọn thằng chủ. Thằng chủ chết thì thằng đầy tớ cũng chẳng còn... Bây giờ ông nói ông đã lựa chọn sai con đường... Ha... ha... chữ nghĩa ông dừng mới đẹp đẽ làm sao! Nghe ông nói tôi cứ tưỏng đâu là người ưu thời mẫn thế, sống chết với sự nghiệp, với quốc gia... Ha... Ha... Nếu quả thật như vậy, đệ xin chắp tay cúi đầu lạy đại ca một ngàn lạy... Chính kiến... chính kiến cái cốc khô! Chính kiến cái con tiểu! Anh có muốn về với quốc gia, vớt vát một đôi ngày sống gấp trong cái thế giới tự do đầy hấp dẫn này thì về, đừng nói chữ chính kiến với tôi, với thằng Lê Nguyên Khang này, nghe chưa? Thằng ngốc! Chúng ta, cả tôi, cả anh, chẳng qua chỉ là những con rối trên sân khâu, người ta giật dây đằng nào thì chúng ta quay đầu đi đằng ấy...
Nhưng này ông Tám Hàn ạ, tôi cũng xin báo cho ông biết ràng, ông muốn thay đổi chính kiến bây giờ thì muộn quá mất rồi. Đêm vui của chúng tôi sắp kết thúc và vở kịch cũng sắp hạ màn rồi. Cho đến bây giờ ông mới lại hóa trang, bôi râu vẽ mặt định sắm vai mới thì e muộn quá mất rồi... Tôi nói vậy để ông suy nghĩ, tuỳ ông muốn hiểu thế nào thì ông hiểu. Bây giờ ông có thể về được... Những tài liệu của ông, những điều hiểu biết của ông về phía Việt cộng rồi sẽ có người ghi lại, bây giờ tôi còn vội... Quá của tôi mất hai phút rồi... Vậy thế thôi ông Tám Hàn nhé. '
Lê Nguyên Khang nổi rồi đứng dậy bắt tay Tám Hàn. Tám Hàn đi ra ngơ ngác, hắn không làm sao hiểu nổi ý nghĩa đằng sau câu chuyện! Hay là mấy hôm nay ở hội nghị Ba-lê vừa có điều gì quan trọng? Hay là tình hình trên chiến trường đang rất bất lợi cho phía đồng minh? Hay là thằng cáo già Lê Nguyên Khang thử xem-có thật mình vể hồi chánh không? Hay là...
Trong lúc Tám Hàn ra về với trăm mốì tơ vò như vậy thì tướng Lê Nguyên Khang đã phóc lên chiếc xe du lịch, phóng như bay trên xa lộ Biên Hoà. Hắn rẽ vào bệnh viện Xanh Pôn để thăm bà trung tướng chừng hai mươi phứt, rồi cắp cô tình nhân lên xe về khách sạn.
Tình nhân mới của Lê Nguyên Khang là một dì phước. Tình cờ trung tướng bắt gặp cô ta trong lúc đang di làm thuốc. Ngài trung tướng, giữa những ngày chán chưòng sự thế, vào bệnh viện trông tin hồi phục của phu nhân, đã tìm được món tiêu sầu này. Sự sốt ruột cùa Lê Nguyên Khang mà Tám Hàn không hề biết, có nhiều nguyên nhân, trong đó có một nguyên nhân là sự hẹn hò một đêm khoái lạc với cô trinh nữ của tu viện sắp buông mình sa xuống cõi trần tục!

Logged
danhthanh
Thành viên
*
Bài viết: 708


« Trả lời #196 vào lúc: 06 Tháng Hai, 2016, 11:29:44 PM »

Lời cuối :
 Vâng thưa các bác, vậy là ngày cuối cùng của năm cũ nhà em đã post xong tiểu thuyết "Đất Trắng" của nhà văn Nguyễn Trọng Oánh mà bác cuong0578 gửi bản chụp Tp cho nhà em số hóa hầu các bác.
Có thể trong quá trình làm còn nhiều sai sót mong các bác thông cảm.
Sau Tết em sẽ tiếp tục làm tiểu thuyết  "Thượng Đức" của tác giả Nguyên Bảo Trường Giang và cũng do bác cuong0578 gửi bản chụp. Mời các bác tiếp tục đọc ủng hộ.
Chúc Mừng năm mới mọi người  Wink Wink Wink
Trân Trọng
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM