Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 27 Tháng Một, 2020, 04:45:36 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Lính Tây Nguyên phần 6  (Đọc 45881 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
nguyentrongluan
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1246


« vào lúc: 25 Tháng Tư, 2014, 02:41:40 PM »

 
      Lính Tây Nguyên tôi cám ơn các anh em đồng đội, cám ơn các bạn đã đọc bài và chia sẻ giúp đỡ trên trang của mình. Xin phép được mở tiếp phần 6 LÍNH TÂY NGUYÊN . Mong được sự giúp đỡ của các bác QT diễn đàn và ủng hộ của bè bạn gần xa              





 Về với những người lính Đaị Đoàn Đồng Bằng trên đất miền đông
    

            Già rồi tôi lại đi tìm bạn. Tôi từng đi nhiều lần lên Tây Nguyên, nhiều lần lên vùng cao phía bắc vào miền nam ra cả hải đảo và lần này tôi về miền đông Nam bộ. Những mảnh ghép đời lính Đại đoàn Đồng Bằng cứ thúc dục chúng tôi về với nhau. Duyên nợ người lính theo suốt cuộc đời này như định mệnh. Những chuyện chúng tôi từng kể, từng viết với nhau cứ làm nhau dễ khóc. Ấy thế mà những chuyện được viết thành truyện trên VNQĐ chả bao giờ làm ai khóc. Kể cả truyện được giải thưởng đọc một lần nó tuột đi đâu mất. Ở VNQĐ họ bảo truyện của chúng tôi không thể in được vì nó không văn chương. À ra thế, văn chương đã xa rời xúc động thật mất rồi. Hay bộ đội ngày xưa không giống bộ đội bây giờ? Ngồi trên xe chạy ngược đường 13 con đường máu lửa một thời con đường mà chỉ chừng ngót trăm cây số vậy mà mùa hè 1972 QLVNCH bó tay trước sự tấn công mãnh liệt của quân ta để rồi Bình Long thất thủ. Cái thị xã bé tí teo mà có tới bao nhiêu phi vụ B52 được thực thi, cái thị xã mà lính Biệt cách dù 21 rúm ró lại trước những đòn chia cắt của quân giải phóng miền nam. CHập chùng những nhà và khu công nghiệp, chập chùng những cao su và nương rẫy. Bình Long xanh veo nhẹ nhàng trong nắng. Khi xe qua thị trấn Chơn Thành tôi cố tìm một dấu tích nơi chúng tôi đổ quân sáng 15/4/1975 trước khi về đánh Củ Chi. Chịu, không thể nhận ra. Thời gian khỏa lấp vết thương chiến tranh trên mặt đất, nhưng thời gian thì lại càng soi tỏ và trung thực vết thương chiến tranh trong lòng người.

     Tôi tìm về nhà bạn tôi Trần Quốc Bình cũng là lính trinh sát nhưng là thế hệ sau tôi. Mười giờ trưa, người chỉ đường cho tôi là bà bán bánh mì.
         - Ông Bình hói hả? ổng nhiều khách quá trời luôn. Ở đây gọi là Bình ong. Ông Bình ong.
 Ha ha, hóa ra cái tên tôi nghe từ Hà nội là đúng. Thằng Bình hói đầu thằng Bình nuôi ong thằng Bình ngang tàng thằng Bình tốt bụng. Viết đến đây tôi khựng lại, sao ta lại gọi thằng Bình nhỉ? Hơ hơ nó là bạn mình mà. Nhưng bâng khuâng nhớ lại vào cái năm 1978, 1979 ác liệt ở mặt trận Tây Nam Bình đã là một tiểu đoàn trưởng. Một Tiểu đoàn trưởng xuất thân từ cán bộ đại đội trinh sát. Cái con người đánh nhau với Polpot hàng trăm trận, cái thằng gầm như sấm khi lâm trận khôn như heo rừng lúc xung phong bây giờ nuôi ong trong bạt ngàn rừng cao su nơi những cánh rừng này vẫn hàng ngày tìm thấy hài cốt quân giải phóng khi xưa. Cái thằng lính đánh giặc chối chết bây giờ lại rất yêu hoa. Nghề nuôi ong là yêu hoa hơn cả người trồng hoa, Bình bảo thế.  Công hầu khanh tướng không chia đều cho tất cả chiến binh. Chúa cũng là một sự đại diện cho bất bình đẳng mà thôi. Bình bảo thế, nhưng rồi Bình cũng bảo chúa là nhân từ , nhân từ đến nhu nhược. Ôi thằng bạn tôi đã sáu mươi tuổi nó vẫn như ngày nào. Chúng tôi yêu nó vì thế.
Đến nhà Bình đã thấy mấy thằng tuổi cỡ sấp sỉ sáu mươi ngồi đó. Thằng đầu bạc trắng, thằng cao lêu nghêu thằng nào cũng nhìn thẳng vào mặt tôi từ cửa. Nắm tay nhau, bàn tay đứa nào cũng thô ráp sứt sẹo. Bình bảo, đây là thằng Sáng 64 từ Daknong xuống, đây là thằng Doãn 64 chạy từ Long Thành lên, đây là thằng Diễn 52 dân Bình Long. Lại thêm một ông khách sư 10 bên hàng xóm chạy sang. Ngồi uống nước vo ve những chú ong mật và mùi thơm từ gần một trăm  thùng mật đang chờ xuất đi còn đầy ắp sân nhà. Trưa Bình Long nắng thơm như mật. Chúng nó chả hỏi thăm tôi đi đứng thế nào mà hỏi ngay các thủ trưởng già ngoài bắc. Hỏi thăm ông bà Khuất Duy Tiến có khỏe không ? hỏi các đồng đội mình ngoài Bắc Thái ngoài Hà nội có vui không có còn nhớ bọn tao không? Chúng nó làm như tôi nắm rõ hết hoàn cảnh từng người cũ ngày xưa. Hỏi thăm đến đâu kí ức dồn lên tới đó mỗi thằng một chuyện về ngày chiến đấu, về lúc bị thương, và kỉ niệm với Đại Từ, Lập Thạch. Chả đứa nào nói về mình, về những đận khốn khó tận cùng của mình. Hình như người lính chiến nào cũng giống nhau ở chỗ sinh ra để chịu đựng để cọ sát với đời. Cuộc đời như cái sàng của mẹ. Nó lắc lư để những hạt sạn hạt lép hạt dị dạng lọt xuống còn lại là những hạt gạo chắc mẩy óng ả. Người mẹ vun tay lên những hạt gạo trên sàng mắt sáng long lanh. Ấy là người lính tồn tại và thử thách trọn một đời sau chiến tranh. Hay thế, đúng là chuyện của người lính chiến.
Biết tôi từ Hà nội vào mấy thằng lính sư đoàn đi xe máy vượt hàng trăm cây số đến. Đến chỉ nhìn mặt người lính cùng sư đoàn ngày xưa thôi để thấy lại đời trai ntrer của mình. Doãn E 64 mang ba con cá quả từ ao nhà mình lên, Sáng khệ nệ ôm tấm bia đá nặng cả chục kí khắc bài thơ  nhớ thương đồng đội hi sinh bên CPC về để mang sang Tây ninh đặt lên khu mộ lính 320A. Còn vợ con Bình hói đang mướt mải trong bếp nấu những món ăn mà ngày xưa lính thích. Ấy là rau khoai lang luộc, cà muối sổi chắm mắm tôm, canh cá rô rau má. Nắng nhễ nhại. Thị xã An Lộc này cũng dạt dào tiếng ve kêu. Nhìn nhau ăn lại nhớ như ngày nào chia nhau cơm nắm trong hầm, chia nhau miếng nước trên đất bạn mùa khô. Người ta nói miếng ngon nhớ lâu nhưng lính thì cứ ray rứt nhớ những miếng ăn nghẹn cổ bên xác bạn mới hi sinh. Bạn nằm đấy loang lổ máu còn ta thì cố nuốt để rồi khiêng bạn trở về…để rồi lại xuất kích. Có điện thoại, tôi đặt bát nghe điện. Thì ra là Trung tướng Khuất Duy Tiến gọi từ Hà nội. Trung tướng hỏi : gặp nhau chưa? Tôi thưa chúng em đang ăn cơm ở nhà Bình hói. Trung tướng lại hỏi : bao giờ đi sang nghĩa trang Tây ninh? Nhớ thắp hộ tớ nén hương cho anh em . Thấy máy điện thoại nghèn nghẹn rồi tiếp… Bên ấy anh em mình đông lắm Luân ơi, hơn hai nghìn đấy. Cả mâm cơm ngưng lại nhìn tôi, hỏi Cụ Tiến bảo gì ? Tôi bảo Cụ hỏi sang Tân Biên thắp hương chưa? Thế là ngay lập tức quyết định cơm xong uống nước rồi đi Tân Biên ngay, phải đi ngay kẻo về tối. Nắng oi ói, mồ hôi nhớp nháp, tiếng ve rừng cao su Bình Long sao giống tiếng ve trên Tây nguyên thế. Những người lính Đồng Bằng nôn nao về với đồng đội mình nơi hội quân mang tên đồi 82 bất tử.

       Xe chạy dọc theo biên giới Tây Ninh và CPC. Những cái tên K.Tum Xa mát trên biển chỉ đường với tôi xa lạ còn với anh em trên xe thì là một kỉ niệm. Nắng chói chang những lùm hoa giấy ven đường, nắng chập chờn trên ngút ngàn sắn và cao su. Bạn tôi bảo con đường này xưa chỉ là đường đất xe bò đi và những địa danh trên đường tôi thấy là những bước hành quân của lính ta trong những năm bảo vệ BGTN. Cái tên Sa mát, LÒ Gò , Đà Ha, Suối Dây… rồi Tà nốt Tà âm như đánh thức những người lính da cháy nắng đang vật vã với đời thường. Cả xe im lặng, tôi nhìn sang thấy Bình hói thấy Doãn 64 thấy Sáng 64 thấy Diễm 52 đang đăm chiêu, cặp mắt nào cũng đỏ hoe. Tôi biết bạn tôi đang nhớ về những năm 78, 79 máu lửa , nơi có những cái tên gọi là đợt hoạt động. Bắt đầu là A8 rồi nó cứ liên miên A28, A68, A88,A781, A782… kéo dài theo những cái tên A, A đó là con số những người trai trẻ hi sinh. Mặt trời xuống ngang má chúng tôi đến Tân Biên. Mọi người nãy giờ im lặng bỗng rộn rực lên. Tôi nhìn cái ngã ba chỉ đường lên Sa Mát, bạn tôi bảo bao nhiêu quân ta khi đến đây nuốt nước mắt vào trong để đi tiếp hơn chục cây số sang mặt trận. Ngày ấy đến đây là thấy hàng đoàn xe đưa xác bộ đội ta về. Xe này nối xe khác máu mủ nước rỉ ra từ thùng xe những thân xác trẻ trung con em từ mọi miền quê lại hội quân về đồi 82 lặng lẽ. NHững người lính đã từng chiến đấu ở BGTN đều nhìn thấy những cảnh tượng bi thương ấy. Ấy vậy mà họ vẫn đi, đi biết là vào nơi sẽ phải hi sinh. Tôi cứ hình dung ở nơi này ngã ba Tân Biên này có một bộ phim bi tráng vô cùng suốt 10 năm dòng ở đất nước tôi.
 Ở phía bên kia đường ngoài cổng nghĩa trang, bạn tôi bảo nơi đó là một xưởng mộc sẻ gỗ mệt mài đóng quan tài. Tôi nhìn sang đó bây giờ là vườn cây trái xanh tươi và một nhà hàng. Tôi chợt nhận ra chiến tranh cứ ri rỉ máu đến muôn đời sau, máu chiến tranh ngấm lên màu xanh của lá màu hồng của hoa nơi biên giới Tây Ninh ngợp nắng.
      
          Chúng tôi đặt hoa đặt quả và tấm bia khắc bài thơ của Sáng Dak Nong lên tượng đài. Hơn hai ngàn ngôi mộ người lính Đồng Bằng 320 quây quần ở đây. Người ta xếp những ngôi mộ hình tròn như từng đại đội với nhau. Mắt tôi hoa lên nhòe nước, hầu hết là những lứa tuổi sinh 1958 1959 . Dưới mồ kia là những thân thể trai tân là những linh hồn học trò là những khuôn mặt hiền như hạt lúa củ khoai của làng quê đất Việt. Ôi một cuộc chiến tranh bắt buộc, một nỗi đau đau nhức nhối trong lòng chúng ta bao năm qua. Nơi đây, mười hai ngàn linh hồn. Còn bao nghĩa trang khác nữa, bao nhiêu linh hồn không im lặng. Họ vẫn theo dõi chúng tôi họ vẫn nhìn xem chúng tôi đã sống thế nào, họ vẫn mong chờ một tổ quốc Việt Nam công bằng văn minh tươi đẹp. Thưa các đồng đội, nếu các anh không phải chết đất nước ta có một đội ngũ hùng hậu những người con ưu tú dựng xây. Chúng tôi kính cẩn thắp nén nhang này gửi tấm lòng của đồng đội cùng sư đoàn 320 Đồng Bằng tới các anh. Chiều Tân Biên nắng đỏ chúng tôi ngồi dưới gốc cây Phi Lao nhìn lên ngọn tháp trắng trên đỉnh là một ngôi sao vàng trên nền cờ đỏ. Cây tháp tựa vào rừng xanh . Một cánh rừng bâng khuâng là hoa là tĩnh lặng.



           Nơi lính Sư đoàn 320 Đồng Bằng quây quần bên nhau


              Đồng đội quây tròn lấy nhau



« Sửa lần cuối: 26 Tháng Tư, 2014, 08:55:47 AM gửi bởi nguyentrongluan » Logged
tranphu341
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2373


« Trả lời #1 vào lúc: 25 Tháng Tư, 2014, 03:33:01 PM »

          Chào bác Nguyễn Trọng Luân - Lính Tây Nguyên! Chào các bác!

           Tranphu341 xin được chúc mừng bác chủ xây thêm nhà mới. Phần 6 của chủ đề Lính Tây Nguyên. Tranphu341 hy vọng rằng với ngôi nhà này, với chuyến đi tìm về Đại Đoàn Đồng Bằng ở Tây Nguyên và những địa danh ghi dấu ấn, ghi chiến tích của Đại đoàn. Cùng với chữ "Tâm", Chữ "Tài" sẵn có trong bác thì ngôi nhà này thật nhiều thật nhiều chuyện hay, thật nhiều thơ hay để anh em CCB mình anh em VMH Mình cùng bạn đọc thưởng thức.

          Một lần nữa xin được chúc mừng và kính trọng bác!
Logged
xuanv338
Thành viên
*
Bài viết: 1558


muốn xoa bài viét thừ


« Trả lời #2 vào lúc: 25 Tháng Tư, 2014, 04:31:38 PM »

 xuanv338 xin chúc mừng ngôi nhà TN đã lên tầng 6. Chúc cho ngôi nhà sẽ đông đúc khách và nhiều bài thơ, câu truyện cuốn lòng người đọc. Đồng đội cầu chúc bác LTN mạnh khỏe
Logged
huyphuh3
Thành viên
*
Bài viết: 380


Nguyễn Huy Phú


« Trả lời #3 vào lúc: 25 Tháng Tư, 2014, 05:22:27 PM »

em rất phấn khởi và chúc mừng anh LUÂN mở phần 6 LÌNH TÂY NGUYÊN một tô píc có nhiều bài viết hay có những bài thơ và những câu chuyện làm xúc động lòng người.xin cảm ơn bác vì 5 phần LÍNH TÂY NGUYÊN  vừa qua chúc bác luôn mạnh khỏe,bọn em đang mong chờ những tác phẩm tiếp theo
Logged

Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà hãy hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay...
HaHoi
Thành viên
*
Bài viết: 513


« Trả lời #4 vào lúc: 25 Tháng Tư, 2014, 06:14:38 PM »


       Hay thế, đúng là chuyện của người lính chiến.

Chúc mừng anh với phần thứ 6 LTN ! cũng mượn luôn câu trong bài đầu này để nói thay cảm nghĩ của em  về chuyến đi của anh về miền Đông.
Logged
nguyentrongluan
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1246


« Trả lời #5 vào lúc: 26 Tháng Tư, 2014, 08:40:47 AM »


Xin cảm ơn anh em bè bạn đã chúc mừng tôi khi mở phần 6 trang LTN.
Chả biết đến bao giờ thì cạn trang viết. NHưng có một điều tôi chắc chắn rằng : Kí ức lính chiến thì không bao giờ cạn. Nó đeo đẳng theo ta đến hết cuộc đời. Tôi cũng như những người lính khác đã qua chiến tranh nghĩ về đời mình là nghĩ về chiến thắng cùng đau thương mất mát của dân tộc mình. Tôn trọng kí ức lính bởi đó là xương máu của mình và bè bạn. Yêu kí ức bởi đó là đời mình. Mình không yêu nổi mình, yêu gia đình mình thì làm sao yêu được tổ quốc. Vì thế, LTN chỉ là cái tên đề tựa cho tôi nói về đời lính chiến của mình và đồng đội. Tuổi quân tôi thì ít, nhưng đời lính của tôi thì dài.

Lại sắp đến Ba mươi Tháng Tư. Mấy hôm nay bạn bè xa gần gọi, các em trong gia đình cũng gọi , gọi để hỏi về dự định trong những ngày kỉ niệm này. NHững cuộc liên hoan diễn ra đầy ấn tượng với những người bạn người thân thật cảm động. Ấy thế mà tôi vẫn nhớ lang mang đâu đó vẫn như đang về lại đâu đó trên những cánh rừng chiến trường đã qua ngày xưa. TRưa nay, tôi sẽ ra Cầu Giấy với anh em bạn bè trang Khúc Quân hành. Lại uống bia để cùng nhau hồi ức , tranh nhau hồi ức về ngày ba mươi tháng tư...


Uống Rượu ngày 30 tháng tư

Tôi sẽ uống trong ngày 30 tháng tư
Nếu có say xin hãy đừng vội trách
Tôi uống cho những bạn tôi không về được
Bơ vơ nằm khát giữa rừng

Thời chúng tôi rượu bia cứ dửng dưng
Chúng tôi liên hoan bằng nước rang cơm cháy
Chúng tôi uống chè rừng trên rẫy
Những đêm đêm khô họng áp đồn thù

Bạn tôi nằm trong hang đá mùa khô
Cơn sốt giật mồ hôi đằm áo lính
Lúc nhắm mắt thèm ngụm chè xứ Thái
Cái chết cũng khô khản tiếng tắc kè

Nào cho tôi thêm nữa vại bia
Nước tràn mép ướt cổ tôi rười rượi
Đồng đội ơi những mùa mưa hành quân vội
Mồ hôi lùa khóe miệng chát rưng rưng

Mấy mươi năm bạn nằm lại với rừng
Mưa vẫn tưới mà lòng vẫn khát
Người chết đã thành thơ thành nhạc
Những bài ca theo bia rượu cứ lên say

Ba mươi tháng tư này uống rượu ở đâu đây
Hương hồn bạn đằng đẵng ngoài sương gió
Ai giót cho tôi li rượu nữa
Tưới về miền đồng đội hư không

Ba mươi tháng tư nào bia rượu cũng rưng rưng…


NTL
Logged
lixeta
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1531


« Trả lời #6 vào lúc: 26 Tháng Tư, 2014, 12:35:14 PM »

Ba mươi tháng tư này uống rượu ở đâu đây
Hương hồn bạn đằng đẵng ngoài sương gió
Ai giót cho tôi li rượu nữa
Tưới về miền đồng đội hư không
(Thơ LTN)







Logged
bob
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 924


« Trả lời #7 vào lúc: 26 Tháng Tư, 2014, 07:09:01 PM »


Uống Rượu ngày 30 tháng tư

Mấy mươi năm bạn nằm lại với rừng
Mưa vẫn tưới mà lòng vẫn khát9o5
Người chết đã thành thơ thành nhạc
Những bài ca theo bia rượu cứ lên say

Ba mươi tháng tư này uống rượu ở đâu đây
Hương hồn bạn đằng đẵng ngoài sương gió
Ai giót cho tôi li rượu nữa
Tưới về miền đồng đội hư không

NTL
chúc mừng Lão LTN. Chỉ đọc mấy bài trong khi đi thực tế là thấy lão còn khỏe và viết khoẻ nữa. Bob phát ghen lên với các đồng đội ở  F320, Ước gì F10 có người có cái TÂM như bác, viết hay như bác. Ước vậy thôi, nhưng rất vui khi thường xuyên được đọc bài của bác.   CẢM ƠN BÁC.
Logged
vanthang341ht
Thành viên
*
Bài viết: 1065

Nhât ky vanthang 341ht


« Trả lời #8 vào lúc: 27 Tháng Tư, 2014, 08:48:24 PM »

    Chúc mừng Nguyễn Trọng Luân mở phần 6 "Lính Tây Nguyên". Hết phần 6 lại tiếp tục p7, p8 bởi "Kí ức lính chiến thì không bao giờ cạn" nhé.
    Cũng nhân dịp này ở Hà Tĩnh vanthang341ht đang tọa đàm đại diện CCB các huyện thị chuẩn bị cho năm sau nhân kỷ niêm 40 năm  giải phóng miền Nam của CCB sư đoàn 341 tại Hà Tĩnh.



« Sửa lần cuối: 27 Tháng Tư, 2014, 09:23:44 PM gửi bởi vanthang341ht » Logged

Các vua Hùng  đã có công dựng nước
Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước
                         Hồ Chí Minh
nguyentrongluan
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1246


« Trả lời #9 vào lúc: 27 Tháng Tư, 2014, 11:27:46 PM »


Cám ơn các bác Van Thang và BOb. Mấy hôm nay đang lu bu với 30/4 và một số phần việc của ban LL 320A. Chưa kịp viết trên LTN . Bác Thắng ạ , chuyện về lính sẽ không bao giờ cạn. Lại 39 năm ngày anh em ta tiến vào đô thành Sài gòn rồi. Bao nhiêu kỉ niệm ùa về bác nhỉ
Logged
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM