Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 08 Tháng Tư, 2020, 10:27:04 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: ĐĂK TÔ ‘Lính nhà trời’ Mỹ trên cao nguyên trung phần Nam Việt Nam  (Đọc 86224 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #90 vào lúc: 15 Tháng Tám, 2014, 09:00:10 AM »

2 đại đội rời căn cứ pháo binh lúc 13g30. Đại đội của Rogan đi trước với trung đội 3 của trung úy McDevitt dẫn đầu. Phía sau McDevitt là ban chỉ huy của Rogan rồi đến 2 trung đội súng trường. đại đội Alpha theo sau đại đội Bravo, lo việc đoạn hậu.

Đến 14g50 sau khi rẽ qua hướng tây thì McDevitt đã trèo lên sống núi được gần 300m. Cho đến lúc này thì anh cũng như lính dưới quyền vẫn chưa thấy bất kỳ 1 dấu hiệu nào của quân Bắc Việt. Rồi người lính xích hầu báo về là anh ta vấp phải 1 cái gì đó. McDevitt bèn đi lên trước. Ngay sau đó anh dùng điện đài báo cho Rogan là trung đội mình đã thấy 5 cái thùng loại 1 gallon do Mỹ sản xuất chứa khí độc CS cùng 1 số tương đương quả bom chùm chưa nổ (cluster bombs). (mấy quả này được chứa trong quả bom mẹ là bom khai quang CBU. ND)

Ít phút sau Rogan gọi lại truyền lệnh của Steverson cho McDevitt đeo mặt nạ phòng độc vào và hủy mấy thùng CS đi. Trong lúc tiến hành công việc, 1 số quân của McDevit đã bị trúng độc do mặt nạ bị lỗi. Rogan lệnh cho trung đội của trung úy Bodine lên đi đầu.

Khi Bodine tiếp tục trèo lênh đỉnh núi, thì giác quan thứ 6 mách bảo anh rằng quân Bắc Việt đang ở rất gần. Đôi mắt lọc lõi của anh rà soát khắp rừng để tìm dấu vết đối phương, nhưng anh ko tìm thấy gì hết. Trên đầu hàng quân, anh lính Brutus cùng con chó béc dê Đức, tiến bước 1 cách tự tin. Suốt 1 dặm ko hề có dấu hiệu gì của bộ đội Bắc Việt.

Đi giữa Bodine và tay lính xích hầu là binh nhất Mike Nale. Anh dường như ko thể tập trung vào việc tìm kiếm lính Bắc Việt. Sáng hôm đó ở căn cứ 16, anh vừa ký tên vào tờ giấy phép cho chuyến nghỉ xả hơi tại Úc. Chỉ mấy hôm nữa thôi là anh đã 'tếch' xa khỏi cái chốn khổ ải này những 1 tuần.

Hai người bạn thân của Nale là Sp4 Steve Varoli và binh nhất Doug Roth cũng đang đi cạnh đó. Mắt họ cũng đang rà soát địa hình địa vật, đề cao cảnh giác trước mọi dấu vết của quân Bắc Việt.

Đến 15g45 thì Rogan bảo Bodine dừng lại. Anh muốn tìm chỗ đóng quân nghỉ đêm. Sau khi tìm kiếm trong khu vực, Rogan nhận thấy ko thể có 1 chỗ đủ rộng cho cả 2 đại đội nên nói Bodine tiếp tục đi rồi gọi Kaufman kéo đại đội Bravo lên gần.

Bodine tiến thêm lên 200m nữa thì mới tìm được chỗ đóng quân thích hợp. Anh cho trung đội tản ra tổ chức thám thính khu vực. Đang tiến hành thì người lính xích hầu báo anh ta nhìn thấy 2 căn hầm trên sườn bắc mỏm núi. Bodine tiến đến chỗ đó. Trước khi đến được chỗ người lính xích hầu thì 2 tiếng súng AK-47 đã phá tan sự yên tĩnh của khu rừng. Trung đội 2 vội vàng ẩn nấp.

“Coi chừng lính bắn tỉa trong đám cây.” Bodine hô. Trong khi lính dù đang rà soát đám cây cối, Bodine gọi điện cho Rogan. Anh xin đại đội trưởng cho bắn súng không giật 90mm vào chỗ mấy cái hầm. Rogan chấp thuận đồng thời bảo Bodine lo rìa bắc khu vực, anh sẽ cho trung đội 3 của trung úy McDevitt tiến lên bao rìa nam. Trung đội 1, dưới quyền trung úy Paul Gillenwater (West Point khóa 1966) sẽ bảo vệ phía sau và liên kết với đại đội Alpha. Cả đại úy Rogan cũng như đại úy Kaufman đều ko muốn cho bộ đội Bắc Việt cơ hội len vào giữa và chia cắt bọn họ.

Trở lại trung đội Bodine, binh nhất Charles A. Marshall, xạ thủ khẩu 90mm đã bắn 1 phát vào căn hầm nghi có quân Bắc Việt. Ngay khi trái đạn phát nổ, địch quân đã khai hỏa. Đạn súng cá nhân và súng máy từ hàng chục vị trí ko phát hiện được lao vun vút vào trung đội.

Trong lúc Marshall ngắm bắn cái hầm thứ nhì, Sp4 Jimmy Tice nhét viên đạn khác vào khóa nòng khẩu súng. Trước khi báo hiệu cho Marshall biết mình đã xong việc. Tice thét lên mắng Sp4 Robert L. Ross do anh này đang chắn ngay luồng phụt của khẩu súng (backblast - khi súng bắn sẽ tạo ra luồng lửa phản lực phụt về phía sau rất nguy hiểm. ND) Ross nhìn Tice rồi bỗng bật ngửa ra sau vì bị 1 lính bắn tỉa địch bắn trúng đầu. Marshall chưa kịp hoàn hồn sau khi chứng kiến cái chết của người bạn thì 1 loạt lựu đạn địch đã nổ tung xung quanh khẩu súng. Marshall quay mũi súng về phía mà anh nghĩ lựu đạn được ném ra và bóp cò. Sau đó anh bò tới chỗ Ross. Chưa tới được chỗ anh bạn thì đạn súng cá nhân đã cày khắp xung quanh. Lần này thì là đạn Ak-47 bắn ra từ phía sau Marshal! Marshall lăn đến phái sau xác Ross, dùng súng M16 nã vào những ngọn tre ở phía đông nam. Anh nghĩ hình như khắp nơi đều có 'bọn khốn' chết tiệt ấy.

Trong lúc bắn nhau, trung úy Bodine cùng điện đài viên của mình bò dích dắc đến chỗ ban đầu, nơi người lính xích hầu phát hiện ra mấy cái hầm. Sau khi 2 phát súng đầu tiên nổ thì ko ai còn thấy anh lính dù kia đâu nữa. Nếu anh ta bị thương nằm đó thì Bodine sẽ tới đưa về. 2 người bò về phía đó được chừng chục mét thì mấy loạt RPD dữ dội đã khiến cho họ phải lùi lại tìm chỗ nấp.

Bodine cảm thấy có 1 chất lỏng nóng chảy xuống mặt. Anh sờ tay lên trán và thấy nó dính đầy máu. Anh ko biết lúc nào hay vì sao mình lại bị thương. 1 lính cứu thương băng bó vết thương cho anh.

Sau đó Bodine hô lệnh ngừng bắn. Anh ko thể biết được bao có nhiêu đạn bắn đến cũng như số đã bắn đi. Phải mất mấy phút thì lệnh trên mới đến được tất cả các thành viên của trung đội, nhưng tất cả nhanh chóng ngừng bắn ngay. Trong lúc tạm lắng, Bodine quyết định tới xem người lính xích hầu thế nào.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #91 vào lúc: 18 Tháng Tám, 2014, 09:31:50 AM »

Vừa đến chỗ ban nãy, thì súng lại nổ, nhưng có vẻ còn dữ dội hơn trước. Bodine tới nấp sau 1 cây. Anh tóm lấy ống nói từ điện đài viên. Khi vừa mới gọi cho Rogan thì bỗng thấy dây nối ống nói với điện đài căng ra.

“Thôi nào, chùng dây lại coi” anh quát người lính điện đài.

Khi ko nghe tiếng đáp anh mới nhìn sang. Người lính điện đài đang nằm ngửa, máu đang phun có vòi từ 1 lỗ đạn ngay trên cổ. Ko chấp nhận sự thật rằng anh này đã chết, Bodine bắt đầu lôi anh ta vào chỗ nấp, miệng thì thét gọi cứu thương.

Có vật gì khiến anh phải ngước lên nhìn. Trong cái cảnh sẽ ám ảnh anh suốt nhiều năm này, Bodine nhìn thấy 3 quả lựu đạn Trung Quốc sản xuất từ trên bầu trời xanh ngắt rơi thẳng tới chỗ mình. Chúng như 1 đoạn phim quay chậm, rõ nét rồi 3 trái nổ chết chóc cứ tuần tự rơi xuống đất. Bodine ôm chặt cái mũ sắt trên đầu và dùng hết khả năng cố co mình lại.

Tiếng lựu đạn nổ lộng óc. Bodine thấy chân trái đau kinh khủng. Chẳng có thời gian để xem xét thương tích, anh bò về giữa trung đội, hét lên lệnh mọi người siết chặt hàng ngũ.

Bộ đội Bắc Việt bám sát gót Bodine. Anh bắn CAR-15 vào địch. Mới được 4 phát thì súng bị hóc. Bodine có thể nhìn thấy lính Bắc Việt chạy thoăn thoắt từ cây này sang cây khác cách đó chỉ 20m. Chẳng biết nhặt đâu được 1 khẩu M16 và anh xả ngay 1 băng về phía kẻ thù. Tràng đạn đã làm đối phương chậm lại đủ để Bodine nhoài đến chỗ nấp cùng với Marshall, Tice và nhiều lính khác sau 1 đống cây.

1 người lính, là Sp4 Wayne P. Murray, đã đặt khẩu M60 lên trên đống cây. Nó nổ hàng tràng đạn giận giữ lên đỉnh núi. Binh nhất Willie J. Simmons ở bên cạnh thì đang ném lựu đạn. Sau 1 tiếng nổ, bất ngờ Simmons nhô lên, khẩu M16 sẵn sàng nhả đạn. Anh này chưa kịp bóp cò thì đã bị trúng 1 viên đạn vào giữa 2 mắt. Murray với qua anh thì bị 1 viên đạn Bắc Việt bắn trúng ngay ngực. Marshall định băng bó cho bạn, nhưng Murray đã chết trước khi anh kịp mở túi cứu thương ra.

Binh nhất Nale đã tìm thấy chố nấp ở phía trước, bên trái Bodine, sau 1 đống gỗ tếch. Chỉ có 1 mình, trong khi phần còn lại của đại đội ở phía sau, Nale gác khẩu M16 lên trên đống gỗ và xả đạn ào ào vào rừng cây trước mặt. Anh bắt hết mấy băng đạn thì nghe tiếng người gọi cứu thương. Khi ngoái đầu lại xem thử ai trúng đạn thì 1 trái đạn B-40 nổ tung ngay phía sau Nale.

Sức nổ đã nhấc bổng Nale lên khỏi đống gỗ, rồi ném ra sau 1 tổ mối lớn. Từ mấy lỗ thủng lớn trên tay phải, máu phun ra. Anh đang cố bò lùi về chỗ đống gỗ thì 1 phát đạn bắn tỉa đã cắm xuống ngay bên cạnh. Thế nên anh đành rúc vào sau 1 mô đất dưới chân tổ mối. Mấy viên đạn bắn tỉa rít lên bay đến rồi sượt qua chân anh. Ko thể nhìn thấy tên bắn tỉa nếu ko nhô mình ra ngoài 1 cách nguy hiểm. Và cũng chẳng thể nào nhảy lại nấp sau đống gỗ được nữa. Nale đã bị mắc kẹt.

Sp4 Steve Varoli cách đó ko xa đã thấy cảnh Nale bị vụ nổ hất văng ra khỏi đống gỗ. Anh ko nghĩ rằng bạn mình còn có thể sống sót sau vụ nổ như vậy. Khi Varoli quay qua báo cho binh nhất Doug Roth biết Nale đã chết thì bỗng cảm thấy bị 1 cú trời giáng vào đầu và ngất đi.

Đạn B-40 tiếp tục nã vào cái chu vi phòng thủ nhỏ bé. Tiếng hú đặc trưng khi chúng phóng xuống dốc đã báo hiệu cho lính dù biết ngay. Thế nhưng nhiều ‘thiên binh’ vẫn cứ là nạn nhân khi chúng phát nổ.

Trong khi đó trung úy McDevitt cùng trung đội đang ở trong vị trí nằm dọc rìa nam của mỏm núi. Đạn B-40 cứ thỉnh thoảng lại từ trong rừng lao xuống rồi nổ tung giữa các binh sĩ của McDevitt. Có 1 quả đã bắn trúng bụi tre rậm cạnh McDevitt. Mạnh vỡ sắc lẻm văng trúng anh khiến cho máu chảy ròng ròng trên mặt và cánh tay của McDevitt. Hàng chục vết cắt khiến anh đau kinh khủng, nhưng ko gì có thể ngăn nổi McDevitt. Anh thúc lính “Tiến lên!”

Rogan liên tục gọi điện nhắc McDevitt “Coi chừng lính bắn tỉa trên cây”. McDevitt cho lính xả ào ào đạn M60 bắn từ ngọn tre xuống tới gốc. Các xạ thủ đã được tưởng thưởng khi 1 số lính bắn tỉa địch bị bắn rơi từ tổ của họ xuống.

Ở chỗ Bodine, nhiều trái B-40 đã phát nổ ngay đằng trước đống cây anh nấp. Chắc mẩm những quả đạn vừa rồi đã diệt hết quân Mỹ, lính Bắc Việt vội vã ùa đến. Bất ngờ, Bodine, Tice, cùng Marshall nhô lên từ sau đống cây, súng M16 quạt ngang hạ gục tất cả.

Trong lúc đó đại úy Rogan đã tới gần cách chỗ Bodine 20m. Rừng quá rậm nên anh ko thể nhìn thấy người lính nào của Bodine cả. Anh đã cố mấy lần liên lạc bằng điện đài với Bodine, nhưng đều ko thành công. Anh đâu biết rằng lính điện đài của Bodine đã chết còn điện đài dự phòng thì bị thủng lỗ chỗ. Vì cần phải biết thêm về tình hình nên Rogan thét bảo Bodine lên nghe điện đài. Thay vì thế Bodine cho 1 lính liên lạc chạy xuống chỗ Rogan.

Tới lúc này thì Specialist Varoli đã tỉnh lại. Anh bị 1 viên đạn của lính Bắc Việt bắn trúng ngay mũ sắt. Viên đạn vỡ tan, nhưng mảnh của nó đã xuyên vào đầu anh. Thế nhưng anh cũng chẳng có thời giờ để quan tâm đến bản thân. Binh nhất thì Roth bị 6 vết thương ở 2 chân. Varoli đã băng bó giúp Roth rồi nạp đạn lại cho khẩu M60. Sau đó Roth chỉ thị mục tiêu cho Varoli thì tưới đạn về phía quân địch.

Có thời điểm, hơn chục lính Bắc Việt xông ra khỏi chỗ nấp để tấn công thẳng tới chỗ Varoli và Roth. Mặc kệ đạn bay véo véo bên cạnh, Varoli xổng lưng quỳ, tay ôm khẩu M60, dây đạn kéo lê trên mặt đất. Với điếu thuốc trên môi, Varoli quạt súng lia lịa, mồm thì gào tướng “Nhào vô! Mẹ chúng mày! Tao chờ đây này! Nhào vô!”.

Varoli cứ phơi mình ra, ko đếm xỉa hiểm nguy và bắn hạ bất cứ lính Bắc Việt nào anh nhìn thấy.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #92 vào lúc: 19 Tháng Tám, 2014, 09:14:15 AM »

Cách đó ko xa, binh nhất Nale vẫn đang bị ghìm chặt. Anh lấy ra lựu đạn ra khỏi bao, đặt chúng đúng tầm tay. Nếu quân Bắc Việt nhào đến, anh sẽ chơi tất tay luôn. Địch sẽ phải trả giá đắt.

Tuy nhiên Nale đã ko phải làm vậy. 1 số lính thuộc trung đội McDevitt đã đến tới được chỗ anh. Trong khi họ bắn chi viện, 2 lính khác kéo Nale qua hõm đất về dưới đống gỗ. Nale vẫn ở lại tuyến đầu, chứ ko chịu đi sơ tán vì thương tích. Lát sau 1 hạ sĩ quan trong trung đội anh, là trung sĩ Funderburk, cuối cùng cũng đã giết được tay bắn tỉa đã gây cho Nale quá nhiều rắc rối.

Trận đánh giằng co đã diễn ra gần 1 tiếng đồng hồ mà chưa có dấu hiệu thuyên giảm. Đại úy Rogan đã phối hợp với phi pháo nhằm chống lại quân Bắc Việt. Nhưng đối phương đã áp sát trung đội Bodine, nên thật khó mà oanh kích hiệu quả nếu ko gây nguy hiểm cho quân Mỹ. Đến 17g00 thì thiếu tá Steverson cùng sĩ quan liên lạc pháo binh tiểu đoàn phải lên trực thăng bay tới khu chiến với hy vọng đưa hỏa lực pháo chi viện vào gần hơn. Thế nhưng, cũng như thường lệ ở Tây Nguyên , tán rừng rậm rạp đã khiến cho họ hiếm khi nhìn rõ những gì đang xảy ra bên dưới.

Những khẩu pháo 105mm của pháo đội A ở căn cứ pháo binh 16 đã hạ nòng hết cỡ có thể bắn thẳng vào sườn núi với cự ly chưa đến 400m. Mấy khẩu đại liên 50 cal cũng tuôn những luồng đạn chết chóc vào trận đánh, nhưng vì ko sao xác định chính xác vị trí đại đội Bravo, nên các loại hỏa khí ghê gớm này cũng coi như vô dụng.

Quân Bắc Việt tiếp tục gia tăng áp lực lên các vị trí tiền tiêu của trung đội Bodine. Từ khoảng cách chưa đến 20m, địch nã đạn dữ dội về phía lính dù. Có nhiều lính bắn tỉa địch nên bất kỳ sự di chuyển nào cũng trở thành 1 cuộc phiêu lưu nguy hiểm. Cứ vài phút lại có 1 quả đạn B-40 từ sáng lòe từ trong rừng bắn ra rồi nổ tung khi bắn trúng cây cối hay thân thể con người.

Bodine biết mình ko thể giữ những vị trí tiền tiêu lâu hơn được nữa. Anh đã có quá nhiều thương vong, cần phải lùi về nhập với phần còn lại của đại đội. Bodine truyền lệnh: “Rút về! Đem theo hết thương binh.” Từ lúc mấy cái điện đài bị phá hủy trong trận đánh, Bodine rất muốn gặp Rogan, để có thể tư vấn cũng như xin chỉ thị.

Từ chỗ nấp Bodine đứng dậy. Khi anh mới vừa xoay người thì bị 1 viên đạn bắn tỉa của bộ đội Bắc Việt bắn trúng mông phải. Lúc này anh mới nhận ra là quân Bắc Việt đã vận động ra phía sau rồi. Những ký ức đau xót về cái trận mà đại đội Alpha bị thảm sát hồi tháng 6 chợt lóe lên trong đầu Bodine và anh chẳng hề muốn phải chịu 1 kết cục như thế chút nào hết.

Mặc kệ cơn đau, Bodine tập tễnh luồn rừng đi tìm Rogan và rất đỗi ngạc nhiên khi thấy đại đội trưởng ở phía sau chỉ cách có 20m. Anh đâu biết là Rogan đã lên gần đến thế.

Sau khi nghe báo cáo tình hình, Rogan đồng ý cho Bodine rút. Anh gọi điện cho McDevitt và được anh này cam đoan sẽ rút lui an toàn. Khi anh quay sang Bodine thì 1 quả B-40 nổ tung ở cái cây sát cạnh.

Bodine ngã vật xuống đất. Bị mảnh vỡ găm trúng lưng và tay phải. Tuy rất đau nhưng vẫn còn tỉnh, Bodine còn nhìn thấy 2 lính điện đài của Rogan cùng với y tá trưởng đại đội Bravo đã bị vụ nổ giết chết. Rogan cũng bị thương vì nhiều mảnh nhỏ nhưng vẫn chỉ huy được.

Thoạt đầu Bodine còn định trở về trận tuyến trung đội mình, nhưng vết thương nặng đã khiến anh ko thể làm vậy. Người ta cứ kéo anh về trạm sơ cứu dù anh cố chống lại.

Đại úy Rogan gỡ điện đài từ xác điện đài viên của mình. Anh gọi cho McDevitt “November Six, rút về chỗ tôi”. Anh chưa kịp lập lại mệnh lệnh cho trung đội của Bodine thì McDevitt đã gọi về báo rằng anh ta ko thể nhúc nhích gì được. 2 bên đang đấu súng rất dữ và quân Bắc Việt đang ở quá gần.

Do Bodine  vắng mặt nên trung sĩ nhất Kitchen tạm nắm quyền chỉ huy trung đội. Anh này bò tới chỗ binh nhất Nale và hỏi: “Cậu biết bọn khốn ở chỗ nào ko?.”

“Chó chết! Biết chứ trung sĩ. Đâu đâu cũng có chúng nó.” Nale đáp.

Thật vậy. Họ đang ở cạnh 1 chỗ có 6 lính dù nằm chết bên cạnh đống gỗ. Phía bên kia lại là 6 xác địch quân, trong đó có 1 sĩ quan còn ôm chặt khẩu M16 mà hắn giật được của lính Mỹ phía bên kia đống gỗ.

Kitchen báo cho Rogan biết tất cả lính trung đội 2 đều đã chết hoặc bị thương.  Sẽ ko thể trụ nổi nếu ko có cứu viện.

Sau đó Rogan gọi cho đại úy Kiley. Anh ko cần cả đại đội Alpha kéo lên trên này nhưng cần nó chi viện 1 trung đội. Kiley điều trung đội của trung úy Remington tiến lên chỗ Rogan.

Khi Remington lên tới đại đội Bravo, Rogan nói anh hợp lực cùng trung đội của trung úy Gillenwater, đánh sang phải để khôi phục cánh này. Nếu việc này thành công thì thương vong của trung đội 2 sẽ được đem về.

Dù chưa từng phối hợp cùng nhau trước đây, Gillenwater và Remington vẫn phản kích thành công vào các vị trí tiền tiêu của đại đội Bravo. Đòn tấn công táo bạo khiến quân Bắc Việt bị bất ngờ và phải lùi lên đỉnh cao điểm. Trong lúc tạm lắng, trung đội 3 của McDevitt cùng trung đội 2 của Bodine đã rút về chỗ Rogan. Hầu hết thương binh đã được mang ra nhưng do cây cỏ quá rậm rạp nên cũng vẫn có 1 số ca bị bỏ sót.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #93 vào lúc: 20 Tháng Tám, 2014, 08:58:25 AM »

Binh nhất Nale là 1 trong số đó. Anh ở nằm sau đống gỗ suốt đêm, ném lựu đạn về phía quân Bắc Việt đang mò tới chứ ko dám bắn vì sợ lộ vị trí.

Dù quân đại đội Alpha đã kết hợp với đại đội Bravo, bộ đội Bắc Việt vẫn cố gắng tràn ngập quân Mỹ. Lợi dụng việc quân Mỹ thiếu yểm trợ của phi pháo, bộ đội Bắc Việt bò xuống 2 bên sống núi dùng súng cá nhân, trung liên từ nhiều hướng bắn quấy rối. Lính dù ném lựu đạn đáp trả. Tuy nhiên đạn dược mau chóng cạn dần.

Đại úy Rogan gọi điện xin tiếp tế gấp đạn. Lúc 18g45, trời đã gần tối hẳn thì 2 trực thăng Huey bay đến trên cao. Rogan can đảm đi ra chỗ trống để ra hiệu cho trực thăng thả đạn xuống. Khi chiếc trực thăng thứ nhất vừa làm xong thì 1 loạt trung liên Bắc Việt bắn lên. Chất lỏng thủy lực phun ra (Hydraulic fluid) từ những chỗ dây bị đứt. 2 thành viên phi hành đoàn cũng trúng đạn. Phi công đành phải quay về Đắk Tô dưới sự bảo vệ của chiếc trực thăng thứ hai.

May mắn là số đạn đã rơi đúng chỗ. Mọi người hăm hở nhặt lấy đạn, lựu đạn rồi mang về phòng tuyến.

Với 2 chục thương binh đang chen chúc trong chu vi phòng thủ, Rogan biết cần phải cho họ ra ngoài để chữa trị. Anh yêu cầu trực thăng tải thương. Tới 20g00, 1 chiếc trực thăng xuất hiện trên chu vi phòng thủ. Khi nó vừa mới hạ độ cao súng tự động Bắc Việt trong rừng cây quanh đó rộ lên ầm ầm. Chiếc trực thăng bị hư hại nặng và phải ì ạch lết về Đắk Tô.

Thương binh sẽ phải nằm lại trên mặt đất hết đêm. Dù lính cứu thương đã làm hết khả năng nhưng có 1 số ca vẫn chết trước khi trời sáng.

Suốt đêm quân Bắc Việt tổ chức đánh thăm dò chu vi phòng thủ. Đến rạng sáng, Rogan cho 1 số toán nhỏ ra ngoài thám sát để tìm lính Mỹ mất tích. Họ đã tìm được 1 số.

Binh nhất Nale cũng được cứu thoát khi 2 lính dù cầm súng M60 bỗng đến ngay cạnh. Họ đã bắn yểm trợ cho anh chạy ào về chu vi phòng thủ.

Specialist Varoli, đang nằm giữa đám thương binh, rất đỗi kinh ngạc khi nhìn thấy Nale. Anh reo lên “Cậu chưa chết sao?”

“Tất nhiên là chưa rồi, cái thằng ngốc này. Trông tao giống ma lắm sao?” Nale mắng cậu bạn.

Nale thấy rất phấn khởi vì mình vẫn còn sống sau trận đánh khốc liệt. Anh không thể tin rằng đã thoát nạn sau những gì phải chứng kiến suốt 18 giờ qua. Anh đã quên bẵng kỳ nghỉ xả hơi tại Úc và chỉ còn niềm hoan hỉ khi thấy mình còn sống.

Sau khi chắc chắn đã lấy được hết thương binh, đại úy Rogan và Kiley cho 2 đại đội di chuyển sang phía đông gần 300m. Từ vị trí mới, thương binh được tập trung vào 1 hố bom lớn, để bắt đầu đợt di tản cuối cùng.

Từ 9g sáng và kéo dài suốt mấy tiếng sau đó, trực thăng tải thương đáp xuống hố bom rồi lại bốc lên mang thương binh về 1 nơi an toàn, tiện nghi đó là trạm cứu thương tiểu đoàn.

Cha Watters đã ra khu chiến trên chuyến trực thăng tải thương đầu tiên. Ông biết lính dù ngoài đó mới bị đòn đau và mình có thể an ủi họ. Ko phải ai cũng thấy việc đi của ông là cần thiết. Cả cha Peters lẫn thượng sĩ cố vấn Rogiers đều ngăn cản khi thấy cha Watters trèo lên trực thăng.

“Đừng ra đó, Charlie”. Cha Peters nài nỉ. “Ngoài đó vẫn còn bắn nhau, mà ta chẳng biết quân Bắc Việt ở chỗ nào hết.”

Watters ko nghe, ông nói với 2 bạn. “Các con của tôi đang bị tổn thương. Bọn nó cần tôi. Tôi ko thể ở lại nếu biết chúng cần. Nhất định phải ra ngoài đó.”

Nói xong, Watters ra hiệu cho phi công sẵn sàng. Khi Peters cùng Rogiers bước lui, động cơ chiếc Huey nổ giòn, cánh quạt quay nhanh dần. Ít phút sau chiếc trực thăng đã cất cánh và Peters sẽ chẳng còn gặp lại người bạn của mình nữa.

Specialist Varoli ko muốn đi sơ tán, nhưng đại úy Rogan tới xem và lệnh cho anh phải về ngay căn cứ pháo binh 16 để chữa trị. Trong khi chờ máy bay tải thương đến, Varoli nhìn thấy cha Watters đang vỗ về các thương binh. Vị linh mục tự tin đi lại giữa đám lính dù tơi tả, an ủi họ bằng những lời lẽ khúc chiết. Nếu ai đó có thể làm cho các ‘thiên binh’ lên tinh thần, Varoli nghĩ, thì người ấy chính là cha Watters.

đại đội Bravo đã bị thiệt hại nặng trong trận đánh. 21 thành viên của nó đã tử trận, 17 bị thương. Hầu hết thương vong đều thuộc trung đội của trung úy Bodine.

Trong khi việc tải thương vẫn tiếp tục, đại đội Dog rời căn cứ pháo binh 16 tới hội quân với đại đội Alpha và Bravo. đại đội Charlie, đã giao tranh 3 trận nhỏ với bộ đội Bắc Việt ở ngay ngoài căn cứ đêm ấy giờ lại di chuyển về làm nhiệm vụ bảo vệ căn cứ pháo binh.

Suốt buổi sáng ngày 14 tháng 11, đại úy Rogan hướng dẫn máy bay, pháo và cối 106,7 ly oanh kích xuống các vị trí nghi ngờ có quân Bắc Việt. Đến 13g00 thì cả 3 đại đội tiến lên càn quét sườn cao điểm. đại đội Bravo đi giữa, đại đội Alpha đi bên trái còn đại đội Dog bên phải. Họ tiến tới khu vực giao chiến ngày hôm trước rồi đi thêm mấy trăm mét nữa rồi mới quay lại lập vị trí phòng ngự để nghỉ đêm.

Trong lúc càn quét, lính dù tìm thấy 34 xác bộ đội và hơn 2 chục vũ khí địch. Ngày hôm sau, đại đội Alpha và đại đội Bravo tiếp tục lục soát khu vực trong khi đại đội Dog lo kiến tạo bãi đáp để chở số vũ khí đi. đại đội Alpha nổ súng vào mấy toán lính Bắc Việt khi thấy họ chạy cắt rừng. đại đội Bravo thì bắt được 1 bộ đội Bắc Việt đang bị thương nặng.

Ngày 16 tháng 11, đại đội Bravo trở về căn cứ pháo binh 16 để đại đội Charlie tới thay phiên. 3 đại đội tiếp tục đi hành quân tìm diệt trong khu vực cách căn cứ pháo binh 16 khoảng 1500m về phía tây nam và nằm về phía bắc cao điểm 875 1km.

Trên hướng bắc cách đó 3 cây số, các đơn vị thuộc tiểu đoàn 1/503 tiếp tục nống xuống phía nam, để vòng đến mục tiêu của mình là cao điểm 882.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #94 vào lúc: 21 Tháng Tám, 2014, 09:13:37 AM »

Chương 11
Giao tranh trên cao điểm 882












Phóng viên chiến trường đổ tới Đắk Tô với số lượng đông chưa từng thấy. Chắc hẳn những tin tức về những trận đánh khốc liệt của sư đoàn 4 bộ binh cùng lữ đoàn dù 173 trên Tây Nguyên đã lan truyền nhanh chóng trong đội ngũ cánh nhà báo và phóng viên ảnh. Có 90 phóng viên, cả nam lẫn nữ, từ Anh, Pháp, Nhật, Đức, nam VN, Mỹ đã tìm đường tới được Đắk Tô bằng máy bay C-130 và trực thăng chở hàng tiếp tế. Tại đây họ đến văn phòng thông tin công cộng (Public Information Office) của sư đoàn 4 rồi đòi theo cùng các đơn vị đi hành quân để viết bài.

Và ở ngoài đó thì có vô khối chuyện để mà viết.

1 số phóng viên ít mạo hiểm ở lại sân bay Đắk Tô thì lại nhận được cái nhìn cận cảnh hơn cả những gì họ mong muốn về cuộc chiến. Đêm 12 tháng 11, lần đầu tiên quân Bắc Việt đã phóng nhiều rocket vào phi đạo. Họ đã bắn 44 quả tên lửa từ những vị trí kín đáo bố trí trên các ngọn đồi quanh đó xuống vùng đất Mỹ đóng quân. May mắn là chỉ có 2 lính Mỹ bị thương nhẹ cùng 3 xe cơ giới bị hỏng. Những đêm kế tiếp, đạn cối và rocket cũng thỉnh thoảng được nã xuống căn cứ, nhưng chỉ gây ra những thiệt hại nhỏ.

8g45 ngày 15 tháng 11, quân Bắc Việt đã bắn xuống đường băng 1 chục trái đạn cối. Và lần này thì họ đã gặp may hơn. Đạn cối đã rót trúng 3 chiếc máy bay C-130. 1 chiếc bị hỏng nhẹ nhưng 2 chiếc kia thì nổ tan tành. Khoang nhiên liệu đầy ắp trên 2 phi cơ vận tải đã bốc cháy dữ dội suốt nhiều giờ. Sức nóng kinh khủng khiến chẳng ai dám tới gần để dập lửa. Rốt cục thì người ta đành mặc kệ để cho chúng cháy.

Đến 15g45 chiều hôm đó, và tiếp tục trong 2 tiếng đồng hồ sau, 78 quả đạn cối cùng rocket đã được nã xuống phi đạo. Lần này quân Bắc Việt còn may mắn hơn nữa. 1 số quả đã rót trung khu vực chứa đạn. Lửa bốc cao, đồ tiếp liệu bắt đầu phát nổ. Rồi khu kho chứa đạn nhanh chóng chìm trong lửa đỏ. Những tiếng nổ liên tiếp như sấm trên khắp căn cứ. Lính tráng cuồng cuồng tìm chỗ nấp trong khi mảnh đạn bay vèo vèo khắp không trung. Những người trốn trong chiến hào giờ phải đối mặt với mối nguy khi những mảnh đạn cháy bỏng từ trên trời phóng xuống. Đến 17g15, chỗ chứa 700 pound thuốc nổ TNT phát nổ với âm thanh kinh thiên động địa. Trung úy Fred Drysen, người chứng kiến vụ nổ nói: “Tôi đã nghĩ! Chúa ơi! Cứ như là Charlie (VC) đã có vũ khí hạt nhân vậy.” Lửa bốc cao vút suốt đêm, tỏa sáng lung linh cho cả căn cứ. Đối với những ai ko sợ bị mảnh vỡ rơi xuống đầu thì 1 bức rèm pháo hoa tuyệt đẹp – của pháo sáng và pháo hiệu -  càng làm cho khung cảnh thêm hoành tráng. Kỳ diệu thay, sáng hôm sau khi lửa tắt, chỉ thấy có 3 lính Mỹ cùng 3 lính VNCH bị thương. Tuy nhiên hơn 1100 tấn quân nhu, đạn dược đã bị phá hủy. Việc tái bổ sung đạn dược sẽ là nỗi đau đầu lớn nhất về hậu cần của tướng Rosson trong cuộc chiến. Người ta phải lùng vét đạn thừa trên khắp các kho hậu cần trên toàn miền nam VN. Ưu tiên hàng đầu cho các chuyến bay chở đạn là chuyển hướng tới Đắk Tô. Những tuần sau đó việc chừa sẵn đạn dược trở thành vấn đề cốt tử, nhưng khả năng phi thường của tướng Rosson đã hoàn tất mọi việc khiến cho binh sĩ ko bị lâm vào cảnh thiếu đạn. Với việc phải đụng độ gần như thường xuyên với địch quân của lữ đoàn 173, thì bất kỳ sự thiếu hụt nào trong nguồn cung cấp đạn cũng sẽ trở thành 1 thảm họa nghiêm trọng.

Sáng ngày 15 tháng 11 năm 1967, đại úy David Jesmer dẫn đại đội Alpha, tiểu đoàn 1/503 từ chỗ mà TF Black đã giao tranh tiến sang phía tây nam, mạo hiểm tiến sâu hơn vào vùng đồi núi bí hiểm. Từ lúc tới khu chiến của đại úy McElwain, đại đội Alpha đã tiến hành sục xạo quanh khắp khu vực, nhằm tìm bất kỳ ca thương vong bị bỏ sót nào của lính Mỹ cũng như xác hay thương binh Bắc Việt. Khi trung tá Khi thấy rõ là chẳng còn gì để tìm nữa và với sự hối thúc của lữ đoàn phó là đại tá John J. Powers, thì Schumacher mới lệnh cho Jesmer tiến đến cao điểm 882, cách đó khoảng 3km về phía tây nam. Tình báo cho biết quân Bắc Việt đang hoạt động quanh khu vực này. Ngoài ra, trận đánh của tiểu đoàn 2/503 trong ngày 12-13 tháng 11 khiến cho tướng Schweiter tin rằng sắp dồn được quân Bắc Việt vào rọ.

Đi sau đại đội Alpha là đại đội Dog của đại úy Needham với khoảng 50 quân. Ở vị trí nối tiếp là đại đội Charlie của đại úy McElwain chỉ còn chưa đến 40 lính. Hôm đầu tiên hành quân tình hình yên ổn, dù vẫn thường xuyên phát hiện ra dấu vết đối phương. Jesmer cảm thấy chắc chắn là mình đang lần theo dấu những kẻ địch còn sống sót sau cuộc đụng độ với TF Black.

Sáng hôm sau Jesmer lệnh cho trung đội của trung úy Ed Robertson đi đầu trong quá trình vượt cao điểm 889. Việc tiến quân trong rừng rậm trở nên chậm chạp do lính của Robertson di chuyển rất thận trọng theo chiến thuật cloverleaf. Con chó trinh sát đã sủa mấy bận nhưng ko phát hiện thấy quân Bắc Việt. Cả Jesmer lẫn Robertson đều bắt đầu nghi ngờ vào hiệu năng của con chó.
 
Đến 11g45, lính xích hầu của Robertson phát giác 1 lính Bắc Việt vừa nấp vào phía sau bụi tre dày cách 1 quãng đằng trước. Anh này lập tức nổ 1 loạt M16. Khiến cho bộ đội Bắc Việt bắn trả làm mọi người phải nhào đi tìm chỗ nấp. Súng AK-47, SKS, RPD thi nhau nã vào sườn cao điểm.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #95 vào lúc: 25 Tháng Tám, 2014, 09:40:44 AM »

Theo 'bài' thông thường của Jesmer, trung đội Robertson tản sang cánh phải, trong khi trung đội 1 của trung úy John Robinson chiếm lĩnh vị trí chiến đấu bên trái. Trung đội 3 của trung úy Larry C. Kennemer làm nhiệm vụ hậu vệ, còn trung đội hỏa lực của trung úy David Holland thì vội đặt mấy súng cối 60 ly.

Mức độ hỏa lực của đối phương khiến Holland bất ngờ. Đạn bay vèo vèo bắn trúng các thân cây, khiến cho lính tráng ko dám ngẩng đầu lên. Tuy thế, đạn cối của anh cũng đã nhanh chóng bay ra khỏi nòng và rơi xuống nổ tung phía sau quân Bắc Việt.

Đại úy Jesmer lập tức báo tin đụng độ cho Schumacher và xin phi pháo bắn chế áp xuống quân Bắc Việt. Chỉ mấy phút sau, đã nghe thấy tiếng nổ ầm ầm dữ dội của đạn pháo 105mm ở rừng cây trước mặt đại đội Alpha. Rồi sau đó 1 lát máy bay phản lực đã bay đến và ném như mưa những quả bom napalm, bom 500 cân Anh chết chóc xuống đầu quân địch.

Trong khi đợi máy bay làm việc, trung đội Robertson vẫn phải hứng chịu đạn súng cá nhân cùng lựu đạn địch. Dù chưa có binh sĩ nào bị dính đạn, Robertson vẫn thấy thất vọng vì mình ko đủ sức đánh lui bộ đội Bắc Việt.

Có lúc anh đã gọi về cho Jesmer: "Chó quá! Đại úy ạ. Bọn khốn có công sự và ta chẳng làm gì được chúng."

Thoạt tiên, Jesmer ko tin những lời Robertson nói về mấy công sự. Rồi sau đó, thượng sĩ nhất Samuel Duckett, khều anh rồi chỉ lên trên. Thấp thoáng qua đám cây cối, tre nứa, họ nhìn thấy 1 lính địch nhảy từ chiến hào lên ném quả lựu đạn xuống chỗ 4 lính của Robinson đang nằm sau đống cây.

"Khổ rồi!" Jesmer thốt lên.

Đại úy McElwain ở phía sau đang tự hỏi vì sao mà tất cả đều dừng lại. Qua điện đài, anh đã nghe Jesmer báo cáo với Schumacher việc đang bị hỏa lực đối phương, có cả B-40, chặn đứng, nhưng McElwain ko nghe thấy tiếng bắn. Anh gọi điện hỏi Jesmer: "Sao ta ko tấn công?"

"Chúng bắn dữ lắm!" Jesmer đáp: "Phải đợi phi pháo làm xong việc đã rồi mới đánh được."

McElwain không nghĩ quân địch bắn mạnh đến vậy, nhưng cũng chẳng thể dẹp Jesmer qua được.

Dưới sự oanh kích dữ dội của pháo binh và bom, tới 14g thì bộ đội Bắc Việt đã rút lui khỏi chiến trường. Sau khi tiếng súng đã ngưng, Robertson thận trọng cho quân tiến lên. Họ tìm thấy những chiến hào đầu tiên của Bắc Việt chỉ cách vị trí mình khoảng chừng 15m.

Khi tiến sâu hơn vào vị trí quân Bắc Việt bỏ lại, Jesmer rất đỗi ngạc nhiên trước những gì anh tìm thấy. Ít nhất là có 3 cái hầm chỉ huy được đào sâu xuống đất 5m, có bậc được gia cố bằng tre nơi lối vào. Chúng vững chắc và ko bị hư hại gì trước sức nổ của bom và napalm. Lính của Jesmer cũng tìm thấy 1 số bệ phóng rocket 122mm làm bằng tre. Giờ thì anh đã biết những quả rocket đã bắn xuống cao điểm 823 được bắn đi từ chỗ nào.

Lính dù cũng phát hiện 1 số vũng máu, vết máu nhưng ko thấy xác chết. Khi Jesmer đang gọi báo những thứ phát hiện được cho trung tá Schumacher, thì 1 người lính ào đến nói: "Đại úy! Tới xem bọn tôi tìm thấy gì này."

Jesmer đi theo cậu lính đang phấn khởi đến 1 vị trí ở ngay ngoài cái trại. Ở đó có nhóm lính dù đang xăm soi 1 khẩu súng phòng không 12 ly 8.

1 trung sĩ nói: "Đại úy. Bọn tôi tìm được nó dưới cái cây bị bom làm gãy này." "Và cả thằng này nữa" Tay trung sĩ chỉ vào xác người lính Bắc Việt bị vướng trong đám cành cây.

"Tôi đoán nó là  tên bắn tỉa đã bị chết khi quả bom đánh gãy cây." Trung sĩ nói tiếp.

Jesmer đồng ý. Thật may là cái cây đã đổ vào khẩu súng và vô hiệu hóa nó. Nếu nó được dùng để bắn vào quân của anh, thì có thể sẽ gây ra thiệt hại rất lớn. Jesmer gọi 1 chiếc trực thăng tới lấy khẩu súng trước khi trời tối.

Trung sĩ Joseph S. Mescan, y tá trưởng của đại đội Bravo, chẳng có việc gì để làm vì đơn vị chưa bị thương vong gì nên anh đến chụp ảnh khẩu súng phòng không cùng đám lính đang túm tụm quanh nó. 22 tuổi, nhỏ con nhưng dẻo dai, quê vùng Columbia Station, Ohio. Mescan từng là vô địch vật ở trường trung học và tới nay vẫn còn phong độ. Chàng trai trẻ hăng máu này đã nhập ngũ năm 1965 với hy vọng sẽ được gửi sang nam VN ngay lập tức nhưng ko được. Anh phải đóng ở căn cứ Fort Bragg 2 năm rồi mới nhận lệnh tham chiến. Mescan được giao về đại đội chỉ huy, tiểu đoàn 1/503. Anh được biệt phái sang các đại đội trên tuyến đầu cứ mỗi khi họ có như cầu cần lính cứu thương vì các lý do như tổn thất trong chiến đấu, đi phép, hay luân phiên. Rốt cục là anh đã ở cùng nhiều đại đội nhưng chẳng quen biết được mấy người. Anh đến đại đội Alpha từ khi nó lên lại Đắk Tô và chỉ quen đại úy Jesmer cùng 1 số hạ sĩ quan cao cấp. Sau khi chụp ảnh xong, anh đi cùng lính thuộc đại đội bộ của Jesmer để lo chuẩn bị vị trí đóng quân đêm.

Lúc này Jesmer được sở chỉ huy tiểu đoàn báo đơn vị anh sẽ có thêm người tới nhập bọn là 1 số phóng viên chiến trường, đi theo trực thăng tiếp tế. Jesmer ko phản đội sự hiện diện của đám phóng viên dân sự nhưng cũng chẳng muốn gánh thêm trách nhiệm phải chăm lo cho họ khi sắp xảy ra đụng độ.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #96 vào lúc: 26 Tháng Tám, 2014, 09:33:01 AM »

Trực thăng chở đến đồ ăn, nước uống, đạn dược cùng những đồ tiếp tế khác từ tiểu đoàn 1/503 đã tới trước lúc trời tối. Jesmer ngỡ ngàng khi thấy có gần 1 chục phóng viên chen nhau nhảy ra khỏi mấy chiếc Huey. Gồm có 1 nhóm phóng viên ảnh của NBC, mấy phóng viên báo chí, 1 toán quay phim chụp ảnh gồm 5 người thuộc Văn phòng dự án đặc biệt quân đội (Department of the Army Special Projects Office), 1 phóng viên ảnh cùng 1 phỏng vấn viên thuộc văn phòng thông tin công cộng của quân đội Mỹ tại VN ( U.S. Army, Vietnam, Public Information Office) và 1 nữ phóng viên tự do.

Jesmer từ chối ko cho Jack Laurence, 1 phóng viên của CBS, gia nhập. Anh cho rằng những bài báo của Laurence về nỗ lực của quân Mỹ tại nam VN đã ko phản ánh chính xác sự thật. Thế nên khi nhận ra Laurence trong đám phóng viên, Jesmer liền ra lệnh cho anh này lên trực thăng quay về.

Jurate Kazickas, 1 cựu giáo viên 24 tuổi ở New Rochelle, New York đã từ bỏ công việc yên bình tại quê nhà để sang viết bài về cuộc chiến VN. Kể từ khi tới đây mùa xuân năm 1967, cô đã dành hầu hết thời gian đi cùng TQLC trong các trận đánh gần khu phi quân sự. Khi giao tranh ở đó lắng xuống đầu tháng 11, thì cô lại trực chỉ tới Đắk Tô.

Kazickas là người phụ nữ da trắng đầu tiên mà các 'thiên binh' nhìn thấy sau nhiều tháng. Trước khi phong trào nữ quyền lên cao, thì hầu như tất cả đám lính dù đều tin rằng nơi này chẳng thể có chỗ cho phụ nữ. Chiến đấu là việc của đàn ông, chiến tranh ko thuộc về phụ nữ. Vậy mà cô đã tới đây, và chẳng ai có thể cản được. Hầu hết bọn họ đều ngượng nghịu về vẻ ngoài dơ dáy của mình vả cố gắng lờ tịt cô đi.

Sáng sớm hôm sau, ngày 17 tháng 11, 3 đại đội tiếp tục bám đuổi quân Bắc Việt. Jesmer kết luận rằng đối thủ đã giao chiến với anh hôm qua lại vẫn chỉ là lực lượng chặn hậu để kìm chân quân Mỹ trong khi lực lượng chính tìm đường thoát. Như vậy có nghĩa là 1 toán lớn quân Bắc Việt đang ở đâu đó phía trước. Rõ ràng anh đã khiến địch bị thiệt hại và giờ đây thương binh đang là gánh nặng của chúng. Anh dự tính sẽ bám theo cho đến khi tìm ra quân địch.

Suốt ngày hôm đó, đoàn quân của Jesmer liên tục phát hiện các dấu vết chạy trốn của quân Bắc Việt. Họ đã nhiều lần tìm thấy những đám bông băng dính máu. Rõ ràng đối phương chưa thể đi trước quân dù quá 8 tiếng đồng hồ. Jesmer gọi pháo bắn trước tuyến hành quân 500m để quấy rối quân địch.

Để đóng quân nghỉ đêm, Jesmer đã chọn 1 bãi đáp mà họ đã tạo lập hồi tháng 7 khi đi hành quân cũng tại vùng này. Trước mặt họ là cao điểm 882. Cao điểm này cũng rất quen thuộc với Jesmer vì đó là nơi đại đội Alpha đóng quân khi anh tới nhận quyền chỉ huy. Giờ thì ko còn thấy dấu vết quân Bắc Việt nữa, nhưng Jesmer vẫn cảm thấy có gì đó chưa ổn.

7g30 sáng 18 tháng 11, đại đội Alpha bắt đầu rời chỗ đóng quân. đại đội Dog và đại đội Charlie đi tiếp sau đó. Trung đội 1 của trung úy Robinson đi đầu, sau đó tới trung đội 2, rồi tới ban chỉ huy đại đội của Jesmer, trung đội 3 của trung úy Kennemer, trung đội hỏa lực của trung úy Holland đi cuối. Đi sau chưa đầy 50m là tiểu đội đi đầu của đại úy Needham (đại đội Dog).

Do nguy cơ có thể chạm địch, trung đội Robinson đi theo chiến thuật cloverleaf , tiến lên trước chừng 100m rồi lại cuộn về phía sau, sục xạo sang 2 bên sườn. Sau khi đã chắc rằng khu vực an toàn, Robinson mới gọi điện cho phần còn lại của đại đội tiến bước. Cách di chuyển kiểu sâu đo này tuy chậm nhưng an toàn.

Cách khu đóng quân chừng 500m, tiểu đội xích hầu vượt qua 1 cái hào hẹp. Đáy hào đầy bông băng thấm máu vẫn còn chưa khô. Ước chừng đối phương đã dừng ở đây chỉ 2-3 giờ trước. Đã tới gần chỗ địch quân.

Quá trưa, đoàn quân đi thêm được 500m tới chân 1 sống núi dẫn lên đỉnh điểm cao 882. Jesmer cho quân lập 1 chu vi phòng thủ rộng rồi gọi Robinson đến. "Dẫn trung đội của cậu lên trinh sát đỉnh cao điểm." Jesmer nói với anh này "Nếu có rắc rối thì rút về chỗ các đơn vị còn lại ngay."

Trung đội Robinson bắt đầu leo lên sống núi lúc 13g15. Bụi rậm và tre gai dày đặc cản đường họ. Trong khi Jesmer đang bồn chồn lo lắng đợi Robinson báo về, thì Jurate Kazickas đến gần.

Cô hỏi: "Hôm nay ta sẽ gặp địch chứ?"

Anh nói với cô là rất có khả năng xảy ra điều đó. Sau đó thượng sĩ nhất Duckett cũng đến. 1 chàng trai trẻ tên Sandstrom, trung sĩ truyền tin của trung đội, đã làm 1 bài thơ về đại đội Alpha. Anh này đã bắt đầu viết hồi mùa hè khi họ đóng quân trên cao điểm 882 và mới hoàn tất đêm qua. Anh muốn đại úy đọc. Jesmer đọc vội rồi đưa lại cho Duckett với lời bình luận."Hay lắm"

Sau đó Duckett kể cho Jesmer nghe về giấc mơ kỳ lạ của mình đêm hôm trước khi mơ thấy 1 trái đạn B-40 lóe sáng từ trên 1 quả đồi lao thẳng tới. Đó là những gì anh có thể nhớ.

Lúc này là 14g, trung đội Robinson đã lên tới đỉnh cao điểm 882. Họ phát hiện ra ngay 1 số sợi dây điện thoại chạy ngang qua. Robinson lệnh trung đội tổ chức phòng ngự vòng tròn và đồng thời cho tiểu đội xích hầu tiến lên sục xạo.

Binh nhất Steven Suth, xạ thủ M60 cùng với 2 trợ thủ là các binh nhất Brown và Hale lần mò trong đám rừng rậm. Bỗng Suth phát giác 1 lính Bắc Việt đi lẻ cách đó mấy mét trên con đường mòn phía nam cao điểm. Brown bắn 1 loạt M16. Địch nhảy vào phía sau 1 bụi tre rậm. Suth tiến đến. Anh bắn 1 tràng dài M60 phá tan bụi tre. Tay lính Bắc Việt ngã lộn xuống  khe núi.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #97 vào lúc: 27 Tháng Tám, 2014, 08:48:03 AM »

Jesmer vừa nghe thấy tiếng súng, thì Robinson gọi về báo: "Tôi thấy dây điện thoại và 1 thằng khốn"

Giác quan thứ 6 báo cho Jesmer biết sắp có đánh lớn. Anh đưa ra quyết định. "Lên nào" Jesmer hô: "Chúng ta sẽ tiến lên."

đại đội Alpha, đi sau nó là đại đội Dog rồi đại đội Charlie khẩn trương tiến lên cao điểm. Đường đi lên thoạt dầu đi xuống 1 hẻm núi sâu rồi lại chạy lên cao. Trong lúc chạy lên, Jesmer giật mình khi nhìn thấy những bậc thang gia cố bằng tre được khoét vào núi. Anh nghĩ: Chúa ơi, ở đây có cái gì vậy?

Trong khi số quân còn lại tiến lên chỗ mình, Robinson cử 3 người lính đi tìm xác tên địch. Họ ko thấy cái xác nhưng tìm được 1 số căn hầm, hầm nào cũng có dây điện thoại chạy vào rồi đi ra. Họ lần theo 1 sợi dây dẫn sang phía tây.

Trong chốc lát, họ phát hiện 1 tiểu đội quân Bắc Việt cách đó chưa đến 30m. Lính Mỹ liền quay lui và chạy về chu vi phòng thủ.

Robinson đang báo cáo tình hình cho Jesmer vừa mới đến thì toán thám sát chạy vào chu vi phòng thủ và hét lên: "Chúng tôi đã thấy chúng! bọn khốn!"

Mọi người túa đi tìm chỗ nấp, 1 số 'thiên binh' nhảy vào những hố cá nhân còn sót lại từ hồi mùa hè. Trung đội Robinson giữ mặt tây cao điểm. Hầu hết lính của anh đang ở cách phần còn lại của đại đội 50m. Quân của Kenneme thì chiếm lĩnh vị trí dọc theo cạnh tây nam cao điểm. Trung đội của Robertson thì đảm trách mặt đông nam. Holland bố trí súng cối ở phía bắc, tại bãi đáp cũ. Đối diện với anh, ở phía bên kia bãi đáp là đại đội Charlie cùng đại đội Dog.

Thế là vừa kịp.

Khi mọi người đã vào chỗ nấp chỉ chừng 1 phút, có 1 tiếng súng vang lên. Người lính dù cách Suth có 2m lăn ra chết do bị bắn trúng đầu.

"Lính bắn tỉa trên cây!" có người la lên.

Rừng cây quanh đại đội Alpha bùng nổ với đủ loại âm thanh hỗn tạp. Đạn súng cá nhân, trung liên trút xuống lính dù. Trung úy Robinson đếm được cả chục khẩu súng máy đang nhằm vào mình. Đạn cối của bộ đội Bắc Việt vọt lên xuyên qua tán cây rồi lao xuống, nổ tung giữa quân dù. Giữa những tiếng nổ còn có thể ngay tiếng trầm trầm của 1 khẩu đại liên 50 calib.

Trong vị trí dưới 1 gốc cây to, Jesmer liếc nhìn thượng sĩ nhất Duckett đang bò lom khom nấp sau 1 cái cây khác cách đó chỉ chừng chục mét. Ngay lúc đó 1 trái đạn B-40 lóe sáng giữa 2 người và nổ tung chỗ cái cây xa về phía sau. Jesmer ko thể tin được rằng giấc mơ của Duckett đã thành sự thật.

1 trong những thương vong đầu tiên của trung đội Robinson là lính cứu thương của anh. Lượng thương binh tăng vọt, tiếng kêu ai oán "Cứu thương!" dậy lên khắp nơi.

Trung sĩ Mescan ở gần chỗ Jesmer đã nghe thấy những tiếng gọi. Ko hề nghĩ đến sự an nguy của bản thân, người lính cứu thương can đảm vụt đứng dậy chạy lên rừng cây phía trước. Khi đến chỗ trung đội Robinson, 1 lính súng trường ko quen đã chỉ cho Mescan thấy 1 người đang nằm trên cỏ dưới gốc cây. Tay 'thiên binh' đã trúng 1 viên đạn bắn tỉa vào đầu. Mảnh xương sọ to của anh ta nằm cạnh tai chỉ còn dính vào đầu bởi 1 lớp da mỏng. Mescan có thể nhìn rõ bộ óc của anh này qua lỗ thủng trên đầu.

Biết ko thể cứu chữa cho anh ta dưới hỏa lực dữ dội của đối phương. Mescan xốc nạn nhân lên vai đưa về vị trí cũ của mình. Chỉ cao chừng 1m62, nặng 60 cân, Mescan phải đánh vật dưới sức nặng của người cao hơn mình 13cm và nặng hơn tới 20 cân. Anh loạng choạng băng rừng, nơm nớp lo quân mình bắn nhầm. Nhưng việc này ko xảy ra và Mescan nhanh chóng tới được chỗ ban chỉ huy, nơi những lính cứu thương khác đang thiết lập trạm sơ cứu.

Mescan nhẹ nhàng đặt mảnh sọ vào chỗ cũ rồi dùng băng quấn quanh đầu người lính. Thêm nhiều thương binh nữa được đưa về trạm sơ cứu trong lúc giao tranh vẫn ko thuyên giảm. Mescan phải tất bật lo cứu chữa thương binh.

Trên tuyến đầu, trung úy Kennemer ngỡ ngành trước sự gan dạ của bộ đội Bắc Việt. Những toán lớn có khoảng 30 quân xông lên con dốc thoải, lợi dụng địa hình địa vật để ẩn nấp. Khi địch nằm xuống thì kiểu ngụy trang tài tình - bằng cành lá cài trên quân phục và mũ cối - khiến cho gần như ko thể phát hiện. Chỉ những chớp lóe đầu nòng súng mới khiến địch quân bộc lộ vị trí. Trung đội 3, dưới sự chỉ huy dũng cảm của Kennemer, đã đánh bật đợi xung phong đầu tiên của địch.

Lính bắn tỉa đối phương tiếp tục gây nên nỗi kinh hoàng cho lính dù. Từ những cái tổ bố trí trên ngọn cây, địch nhìn thẳng xuống đầu các 'thiên binh'. Dường như chẳng còn chỗ nào an toàn cả.

Hầu hết các binh sĩ quanh vị trí Jesmer đều đang bắn lên trời cố bắn hạ 1 tay bắn tỉa địch, kẻ đã gây cho họ nhiều tổn thất. Thậm chí sĩ quan tiền sát pháo binh là trung úy Sherman E. Watson còn tì người lên thân cây dùng khẩu shotgun cỡ nòng 12 bắn tóe loe.

"Thôi sủa đê! Watson,” Jesmer ra lệnh "Ra lấy điện đài và gọi pháo tới"

Rồi Jesmer hô mọi người xung quanh ngừng bắn. "Bắn vậy chỉ tổ phí đạn thôi. Ko được bắn khi chưa thấy mục tiêu."
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #98 vào lúc: 28 Tháng Tám, 2014, 03:10:18 PM »


Tay bắn tỉa lại nổ súng. Trung sĩ Mescan nhìn kỹ các ngọn cây. Anh thấy có gì động đậy  và bắn liền vài phát đạn. Ko trúng. Tay bắn tỉa lại bắn tiếp viên nữa trúng vào 1 thương binh. Lần này thì Mescan đã nhìn thấy chớp lửa đầu nòng. Anh xả hết số đạn còn lại trong băng vào ngọn cây cách đó 25m. Mescan đã ngắm trúng và cực kỳ thỏa mãn khi chứng kiến xác tay bắn tỉa ngã lộn xuống đất. Cái xác rơi thẳng ngay trước mũi khẩu M60 của 1 xạ thủ ("tí nữa thì làm tao ỉa cả ra quần" tay xạ thủ đã kể lại cho Mescan nghe sau đó)

Những lính súng cối ở chỗ trung úy Holland cũng đang bận rộn bắn trả lính bắn tỉa địch. Holland chưa bắn cối vì 2 hôm trước đại úy Jesmer đã rầy anh là đã dùng chúng trước được phép. Do đó bây giờ Holland bận rộn lo xác định vị trí lính bắn tỉa địch cho binh sĩ dưới quyền. Anh đã chạy đi chạy lại mấy lần tới chỗ của đại úy Needham và McElwain báo cho họ biết vị trí của anh để khỏi vô tình bắn lầm.

Ở vị trí phía sau đại đội Alpha, đại đội Dog của đại úy Needham hầu như chỉ đụng với lính bắn tỉa. Needham đã gọi điện mấy lần cho Jesmer, đề nghị tiến lên hỗ trợ, nhưng đều bị Jesmer cự tuyệt. Thực ra là vì di chuyển lúc này rất nguy hiểm vì hỏa lực địch rất dữ. Needham cũng đang lo ngại cho nhóm phóng viên NBC đi cùng đơn vị. Anh đang phải chịu trách nhiệm về sự an toàn của họ nên ko hề muốn họ dính đạn. Anh bò đi kiểm tra cả nhóm và rất đỗi kinh ngạc khi thấy họ lấy khẩu M60 của 1 'thiên binh' bị thương. 1 phóng viên sử dụng khẩu súng còn người kia thì đào hố cá nhân. Việc họ tham chiến là vi phạm quy tắc, nhưng Needham ko ngại điều đó, anh cần mọi sự giúp đỡ có thể.

Lính bắn tỉa đối phương cũng đang quấy rối đại đội của đại úy McElwain. Trung úy Ed Kelley đã mấy bận bắn đạn vạch đường để đánh dấu các ổ bắn tỉa. Sau đó thì lính súng phóng lựu M79 đảm trách việc tiêu diệt.

Cả 2 đại đội này đều đã có thương vong, tuy nhiên phần lớn hỏa lực đối phương vẫn đang nhắm vào đại đội Alpha.

Trong 1 lúc ngắn ngủi  tiếng súng tạm lắng, trung úy Holland bò tới chỗ lính súng trường thu lại đạn cối họ mang giúp. Khi đã gom được 1 bao bố đầy, Holland quay về mấy khẩu cối của mình, bò ngang qua chỗ Jesmer.

Viên đại úy hỏi "Khi nào thì bắn cối hả?"

"Ngay bây giờ! thưa đại úy" Holland đáp.
 
Ít phút sau, mấy khẩu cối đã khai hỏa. Khoảng cách với trung đội 1 quá gần nên nòng cối dựng gần như thẳng đứng. Những trái đạn nổ tung phía trước lính của Robinson có mấy mét.

Đến lúc này, thì máy bay không kích cũng đã tới. Những trái bom 500 cân Anh cùng nalpam rơi xuống cách vị trí đại đội Alpha chừng 200m, nhưng 1 lần nữa rừng già nhiệt đới lại khiến cho hiệu quả của chúng bị giảm đi rất nhiều. Thêm nữa, bom nổ khiến bụi khói, mảnh vỡ bay mù mịt càng làm giảm thêm tầm nhìn vốn đã rất hạn chế.

Bộ đội Bắc Việt tận dụng ngay điều này. Hết lần này đến lần khác, địch từ trong rừng xông ra bắn dưới sự yểm trợ của B-40, lựu đạn và súng cối. Họ tập trung tiến công vào vị trí trung đội Robinson. Ko đếm xỉa đến đạn đang bắn dữ dội, anh này bò qua bò lại giữ các binh sĩ, tái bố trí và hướng dẫn họ xạ kích. Nhưng những nỗ lực can trường của anh cũng ko cản được quân Bắc Việt lấn sâu vào phòng tuyến của mình cả chục mét. Hỏa lực chết chóc của địch đã bắn trúng thêm nhiều lính Mỹ. Khi những người này tìm đường về chỗ lính cứu thương, đại úy Jesmer điều quân của trung đội Robertson lên trám những chỗ bị khuyết. Trung sĩ Mescan cùng những lính tình nguyện trong đại đội bộ như con thoi bò lên phía trước đưa thương binh về nơi an toàn.

Trung đội của trung úy Kennemer cũng đã đẩy lùi mấy cuộc tấn công của số đông quân đối phương. Khi lính Bắc Việt vào gần trong vòng 20m, các binh sĩ ném lựu đạn vào những toán đông quân địch. 1 xạ thủ súng máy của Kennemer quỳ xuống, phơi hẳn người ra, vừa gào lên: "Nhào vô, Mẹ chúng mày! Tao chờ đây này. Đm" vừa quạt hàng tràng đạn. Kennemer đã phải bắt anh này vào chỗ nấp.

Đến 15g30, trong khi đang đứng bắn sau 1 cái cây, đột nhiên Kennemer thấy 1 luồng sáng bay xẹt qua đầu rồi có 1 tiếng nổ lớn hất anh ngã giúi. Thoạt tiên, anh nghĩ đó là do lính bắn tỉa đối phương từ trên cây ném lựu đạn xuống, sau đó anh mới nhận ra đó là 1 trái RPG bắn trúng cái cây ngay sau lưng. Mảnh đạn đã làm lưng Kennemer toác 1 lỗ lớn. Chưa kịp cảm thấy đau, thì 2 lính của Kennemer đã kéo anh tới nơi an toàn. Họ xé bỏ chiếc áo quân phục dã chiến, lấy băng quân khắp người dìu anh về chỗ cứu thương. Trung sĩ Mescan đảm nhận việc chăm sóc cho người sĩ quan.

Trong khu vực trung đội 1, binh nhất Suth đã nhiều lần liều mình trong đường đạn kè thù để bắn khẩu trung liên M60. Làn đạn dữ dằn của anh xé toang các thân tre và gây nhiều thiệt hại cho bộ đội Bắc Việt. Đến khi khẩu súng máy quá nóng và kẹt đạn, thì 1 xạ thủ khác liền nhanh chóng bước lên tiếp nhận vị trí. Trong lúc đó, Suth giúp  đưa 1 người bạn bị thương về chỗ cứu thương. Khi xong việc, anh nhặt 1 khẩu M79 bị vứt bỏ rồi nã vào những lính bắn tỉa địch vẫn còn đang bám trên các ngọn cây.

Đại úy Jesmer bận túi bụi vừa chỉ huy xạ kích, vừa phối hợp với không kích và pháo kích, vừa điều quân lên bổ sung cho số thương vong của trung đội Robinson nên đã quên bẵng các phóng viên chiến trường. Bỗng có ai đó vỗ vào vai. Jesmer quay nhìn lên và thấy Jurate Kazickas đang đứng ngay đó.

"Đại úy, anh sẽ cho tấn công bây giờ chứ?" cô nàng ngây thơ hỏi.

"Nằm xuống" Jesmer kéo cô xuống đất. "Ra sau giúp thương binh đi."

Cô vâng lời.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #99 vào lúc: 03 Tháng Chín, 2014, 09:02:17 AM »

Qua điện đàm, Schumacher báo với Jesmer rằng sẽ ko có quân tiếp viện. Ông ta chỉ có thể cung cấp phi, pháo yểm trợ mà thôi. Jesmer đã bắt đầu lo quân mình ko trụ nổi. Anh đã biết những gì đã xảy đến cho các đơn vị của lữ 173 khi đụng trận quanh Đắk Tô. Anh chẳng muốn đại đội mình bị tràn ngập và sẽ quyết ko để điều đó xảy ra.

Jesmer cùng điện đài viên đang nằm ngoài chỗ trống từ đầu tới giờ, anh lính xin chuyển đến nấp phía sau mấy cái cây, nhưng Jesmer ko đồng ý. Khi đó họ đang ở trong 1 hõm đất tương đối kín đáo có thể tránh được đạn bắn tỉa. Liền sau đó 1 quả B-40 từ trên cao lao xuống. Nó đáp xuống chỗ của 3 người lính ở phía sau Jesmer chừng 7m, gần nơi Mescan đang quỳ cạnh 1 thương binh.

Vụ nổ quật Mescan ngã xuống đất. Khi tai hết ù anh ngồi dậy và cảm thấy toàn bộ phía trái khuôn mặt tê đi. Tay Mescan sờ vào thấy đầy máu, anh đã chợt nghĩ đến việc nửa mặt mình bị bay mất. Bàn tay sau đó sờ thấy còn đủ cả và anh thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra vết thương ko trầm trọng như mình tưởng. Chưa kịp băng bó thì có tiếng kêu gào đau đớn phát ra.

Ngay trước mặt, cách chưa tới 5 mét, trung sĩ Sandstrom đang đau đớn quằn quại. Hai chân của anh đã biến mất. Cạnh anh này là cái xác nham nhở của 1 lính dù. Người thứ ba thì văng xa 4m. Bị mất 1 chân.

Mescan lồm cồm bò đến chỗ Sandstrom. Trong lúc buộc ga rô vào chỗ chân cụt, Sandstrom nắm lấy tay anh và hổn hển hỏi: "Liệu tôi còn đi được chứ? còn đi được chứ?". " Đương nhiên." Mescan nói dối. "Cậu sẽ đứng lên được và đi chơi thôi. Nhanh lắm." Rồi anh ấn đầu Sandstrom xuống để người này khỏi nhìn thấy vết thương của mình. Khi buộc ga rô xong, có mấy lính dù tới giúp Mescan đưa Sandstrom về trạm sơ cứu.

Sau 2 giờ giao tranh ác liệt, đại đội Alpha đã bị thương vong 30 quân, gần bằng 1/3 sức mạnh của nó. Trung đội 1 của trung úy Robinson chỉ còn 3 thành viên là chưa bị thương. Dù đại úy Jesmer đã điều lính từ các trung đội khác lên bổ sung cho những tổn thất, nhưng cánh tây chu vi phòng thủ vẫn còn yếu. Anh ko còn đủ người để trám chỗ trống trên tuyến phòng thủ của Robinson nữa. Do đó Jesmer quyết định.

"Lima Six,” anh gọi Robinson; "Lùi lại khoảng 15, 20 mét. Phải thu hẹp chu vi phòng thủ lại."

Robinson lập tức truyền lệnh cho trung đội. Từng nhóm 2 đến 3 'thiên binh' bắt đầu từ từ lùi lại. Khi 1 nhóm di chuyển đến vị trí mới thì những người khác bắn yểm trợ. Rồi đến lượt nhóm đầu tiên bắn che cho nhóm thứ 2. Bằng cách đó trung đội 1 từ từ co lại. Ngoại trừ trường hợp của 1 tiểu đội trưởng là trung sĩ Douglas B. Baum. Anh này đã bị thương nặng và đang bất tỉnh ở vị trí ở xa nhất của trung đội trước khi Robinson nhận được lệnh của Jesmer. Địch bắn quá rát kiến mọi cố gắng đến cứu đều ko thành. Cuối cùng 1 lính cứu thương là Sp4 Joseph F. Dyer tới thử. Anh nhào ra khi thấy súng địch ngưng bắn. Nhưng đó chỉ là trò lừa bịp. Lính bắn tỉa lại bắn khi anh mới tới chỗ Baum được nửa đường. Dyer ngã xụm, với viên đạn địch cắm sâu vào đùi.

Quyết cứu Baum, Dyer nén đau tiếp tục bò tới. Để đến được chỗ Baum anh lết tới phía sau 1 cái cây, rồi dùng khuỷu tay đẩy người tới trước. Tay bắn tỉa lại nổ súng, và Dyer nhanh chóng phải chấm dứt nhiệm vụ nhân đạo này. Người lính cứu thương dũng cảm ngã vật ra trước chết ngay.

Robinson ko chấp nhận bỏ Baum lại. Viên sĩ quan can trường đã 3 lần bò tới chỗ Baum. Lần nào cũng bị quân địch bắn trúng. Thế rồi anh hét gọi Baum.

Cuối cùng người trung sĩ cũng mở mắt. Khi thấy những nỗ lực của Robinson anh thét: "Vì Chúa, trung úy, đừng đến đây. Sau cái cây này có 1 ổ súng máy địch đó." Tay bắn tỉa vẫn nổ súng, hết phát này đến phát khác.

Trung sĩ Douglas Baum, 20 tuổi, 1 trong những thành viên nổi tiếng nhất trong đại đội Alpha, tiểu đoàn 1/503, đã chết trong rừng với tấm thân đầy vết đạn.

Với chu vi phòng thủ thu hẹp lại, đại úy Jesmer đã trở nên dễ thở hơn. Những lính dù chưa bị thương giờ đã ở trong những vị trí có thể yểm trợ cho nhau. Hỏa lực đối phương đã chùng xuống chỉ còn những loạt bắn lẻ tẻ. Đạn dược trở nên dồi dào do 1 phi công trực thăng can đảm đã thả xuống đúng bãi đáp cũ gần chỗ trung úy Holland. Jesmer giờ đã có thể quan tâm đến số thương binh của mình. Anh gọi xin trực thăng tải thương.

Trung tá Schumacher lên sóng và nói rõ: "Từ chối tản thương, Alpha Six, phải cho đám dân sự ra trước đã."

Jesmer ko tin vào những gì mình vừa nghe. Đại úy Ed Sills, đang giám sát trận đánh qua điện đại ở trung tâm hành quân tiểu đoàn trên điểm cao 823 cũng vậy. Đặt đám phóng viên dân sự lên trên thương binh là điều vô lý. Nhưng đó là cách nghĩ điển hình của vị chỉ huy. Việc để phóng viên chết sẽ rất ảnh hưởng đến thành tích của ông ta. Schumacher lặp lại mệnh lệnh.

Đại úy Jesmer giận tím cả mặt, anh hét lớn: "Ko được, Six, nhiều lính của tôi sẽ chết nếu ko được cứu chữa. Tôi phải có trực thăng tản thương. Ngay bây giờ!"

Jesmer từ chối ko cho phép bất cứ phóng viên nào được đi trước lúc những thương binh nặng được sơ tán hết. Schumacher chẳng còn cách nào hơn là phải lệnh điều trực thăng tải thương đến chỗ Jesmer.
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM