Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Chung tay-góp sức cho quansuvn.net ngày càng phát triển
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 29 Tháng Ba, 2020, 11:01:46 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: ĐĂK TÔ ‘Lính nhà trời’ Mỹ trên cao nguyên trung phần Nam Việt Nam  (Đọc 85983 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #20 vào lúc: 06 Tháng Năm, 2014, 09:30:56 PM »

Khi cha Watters nghe đại úy Milton đề nghị việc về Đắk Tô bằng chuyến trực thăng đêm, ông đã đồng ý vì nếu bay về ban đêm thì ông có thể hành lễ cho những tín đồ công giáo của đại đội Bravo trước khi họ ra đi. Ông thu gom đồ lễ và đồ dùng cá nhân, chúc lính tráng của Alpha gặp may mắn trong ngày mai rồi leo lên trực thăng.

Sau khi chiếc Huey đi khuất, Milton đi vòng quanh chu vi phòng thủ đại đội. Trong 3 trung đội trưởng của anh, thì có 2 là người mới tinh. Milton muốn chắc là họ đã bố trí trung đội vào các vị trí phù hợp.

Cả 2 trung úy Richard E. Hood, Jr., và Donald R. Judd  đều tốt nghiệp West Point khóa 1966. Cùng với hơn 1 chục bạn đồng khóa, họ tới gia nhập lữ đoàn 173 mấy tháng trước và sau khi trải qua khóa học 1 tuần về tác chiến trong rừng rậm nhiệt đới của lữ đoàn thì về đại đội. Hood, người Florida, 22 tuổi, gia nhập đại đội Alpha khoản 1 tuần trước khi bạn anh là Judd , 24 tuổi, quê New York đến hôm 19 tháng 6.

Tuy mới, nhưng Judd  và Hood rất cẩn trọng và chọn vị trí hợp lý cho trung đội mình. Milton rất hài lòng. Anh biết họ làm được việc, chỉ cần trui rèn ít thời gian nữa là 2 người sẽ trở  thành những trung đội trưởng tuyệt vời và có thể sẽ giỏi ngang tay trung đội trưởng thứ 3 của anh.

Trung úy Jeffrey R. Sexton là 1 lính kỳ cựu trong đại đội Alpha. Trong kỳ hạn đầu tiên, anh đã được cấp trên để ý, sự thông minh, khả năng lãnh đạo của Sexton được đánh giá cao và anh đã được gửi đi học sĩ quan (OCS). Anh chàng quê Phoenix, Arizona đồng ý đi học tại căn cứ Fort Benning với điều kiện: về chỉ huy 1 trung đội của đại đội Alpha sau khi học xong. Mọi chuyện đã được giàn xếp ổn thỏa. Sexton rời Georgia trở lại nam VN sau 4 tháng học và đổi lon chữ V của Specialist 4 (Lính chuyên trách cấp cao hơn binh nhất và dưới hạ sĩ. ND) lên gạch vàng cho cấp thiếu úy. Anh ta trở lại vài tháng sau khi Milton lên nắm đại đội Milton. Sexton là 1 sĩ quan xuất sắc và là người mà Milton thường nhờ tư vấn về những hoạt động hành quân, tác chiến.

Sau khi thấy toàn đại đội đã ở đúng nơi đúng chỗ, Milton rất hài lòng và quay về chỉ huy sở là 1 cái hố nông được đào rộng ra. Anh cùng đám lính đều hăm hở trước nhiệm vụ “cánh gác cung điện” sắp đến.

Cách xa cao điểm 1338 khoảng 1500m, đại đội Charlie, tiểu đoàn 2/503, đang di chuyển vào vị trí đóng quân ban đêm. Đại úy Ronald R. Leonard nắm quyền chỉ huy đại đội Charlie từ đầu tháng 6. Đại úy Thomas Carney, người tiền nhiệm đã dẫn dắt Charlie nhảy dù trong chiến dịch Junction City cùng các chiến dịch kế tiếp trước khi chuyển lên Pleiku. Carney là 1 chỉ huy đại đội rất thương binh lính nên các trung đội trưởng đã tổ chức bữa tiệc rượu cực kỳ hoành tráng tại Pleiku để chia tay Carney. Mất Carney, là 1 đòn nặng với đại đội Charlie. Chính sự tôn sùng Carney như vậy lại gây khó cho đại úy Leonard trong công việc sau này.

Ron Leonard sinh trưởng ở Kansas, là sinh viên đại học Fort Hays State. Anh tốt nghiệp cử nhân sinh học năm 1959. Anh dạy khoa học tự nhiên và môn hóa ở trường trung học trước khi gia nhập Không quân và được phong sĩ quan năm 1963. Do ko hài lòng với công việc, anh đã xin chuyển sang Lục quân và đã chuyển qua đó mùa xuân năm 1966.

Khi chuyển từ Không quân sang Lục quân, Leonard đã tình nguyện vào bộ binh và học nhảy dù. Khi hoàn tất những khóa học, anh chuyển đến căn cứ Fort Hood, Texas. Tháng 9 năm 1966, được thăng cấp đại úy. Tháng 12 thì được lệnh sang nam VN. Để kỳ hạn chiến đấu của mình được chuẩn bị hoàn hảo. Leonard đòi hỏi được tham gia học ở trường Ranger (biệt động quân). Anh hoàn tuấn khóa học gian khổ tháng 4 năm 1967 rồi qua thẳng nam VN.

Sau khi tiếp nhận đại đội Charlie, đại úy Leonard tham giự cuộc họp buổi tối ở sở chỉ huy tiểu đoàn. Tại đây các chỉ huy đại đội nghe đọc tên những sĩ quan sẽ tới thay thế, bổ sung cho họ. Charlie nhận trung úy Judd ; Alpha sẽ có trung úy Matthew C. Harrison.

Leonard xen vào, anh nói có quen Harrison hồi ở căn cứ Fort Hood. Có ai phải đối việc đổi Harrison qua đại đội anh còn  Judd qua Alpha ko? Ko ai nói gì hết nên việc coi như là xong.

Matt Harrison là 1 anh chàng đáng mến, 22 tuổi, tốt nghiệp West Point và đây cũng chính là nơi anh chào đời khi ba của Harrison làm giảng viên ở đó. Khi đang còn là học viên sĩ quan, Harrison đã tình nguyện sang nam VN về lữ đoàn 173 không vận. Anh đã tìm hiểu trước và biết 173 là 1 đơn vị tinh nhuệ. Harrison  rất hăng hái tham gia cuộc chiến mới ở VN, và muốn phục vụ hết mình.

Sau khi Harrison hoàn tất khóa học tác chiến trong rừng của lữ đoàn, anh đáp C-130 lên Đắk Tô. Ngày hôm sau, trực thăng tiếp tế Huey đưa anh lên vị trí của đại đội Charlie trên cao điểm 1338. Hôm đó là ngày 20 tháng 6.

Harrison ko thể tin những gì anh nhìn thấy khi nhảy ra khỏi trực thăng. Những cái cây cao ngút tầm mắt. Tre mọc khắp mọi nơi. Thảm thực vật mọc kín đất. Từ nơi đóng quân của đại đội nhìn ra xung quanh chỉ thấy được ở tầm vài mét rồi rừng già lại nuốt mất. Charlie cắm trại trên triền cao điểm giữa 2 bên đều là dốc đứng. ‘Xin chào chiến tranh’. Harrison tự nhủ.

Ngày hôm sau, 21 tháng 6, đại đội Charlie tiếp tục leo lên cao điểm 1338. Đây thật là công việc gian khổ. Những bụi cây rậm rạp ken dày làm cho tốc độ tiến quân chưa được 100m/ 1 giờ. Các tiểu đội xích hầu phải dùng dao rựa phát quang cành lá, dây leo để mở đường tiến. Thời tiết nóng ẩm khiến cho công việc trở nên khó khăn gấp bội. Những người lính cầm dao rựa phát cây cứ mỗi 15 phút lại phải thay ra vì sợ họ sẽ kiệt sức mà gục ngã.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #21 vào lúc: 07 Tháng Năm, 2014, 08:29:37 AM »

Đi cùng đại đội Charlie còn có 1 trung đội CIDG (dân sự chiến đấu – tức biệt kích. ND) của trại biệt kích Đăk Tô. Họ ko chỉ là quân bổ sung mà còn là những hướng dẫn viên trong vùng. Đại úy Leonard ko tin tưởng lắm vào khả năng của họ. Viên trung úy chỉ huy họ biết tiếng Anh nên việc truyền đạt diễn ra dễ dàng. Tay trung úy này nói anh ta cảm thấy có địch trong khu vực và cũng tỏ rõ cho thấy ko ai trong số họ muốn tới đó.

Dẫn đầu đại đội Charlie là trung đội 2 của trung úy Phillip Bodine. Bodine sinh trưởng tại Rock Island, Illinois, và nhập ngũ khi sắp được 19 tuổi. Anh nhanh chóng được gửi đi học OCS và đến tháng 12 năm 1966 thì được phong làm sĩ quan. Tháng 3 năm 1967, Bodine được triển khai tới nam VN cùng 1 tiểu đoàn trực thăng của căn cứ Fort Bragg. Anh ko thích công việc này nên đã xin chỉ huy cho chuyển sang bộ binh. Sau đó 1 tuần thì anh đã tới ghi danh tại lữ đoàn 173 ở Biên Hòa.

Đến giữ buổi chiều ngày 21 tháng 6 thì đại úy Leonard bắt đầu tìm nơi trú quân qua đêm. Anh chọn 1 chỗ sát ngay tuyến đường hành quân. Khi lính tráng tiến vào vị trí và bắt đầu đào công sự chiến đấu ban đêm thì các trung úy Harrison và Bodine lệnh cho mấy tiểu đội trưởng dưới quyền thiết lập chốt cảnh giới khi đêm xuống (LP). Những toán gồm 3 hay 4 binh sĩ sẽ chiếm lĩnh những vị trí cách chu vi phòng thủ chừng 30 đến 50m để có thể cảnh báo từ xa khi có địch tiến công.

1 trong số 2 chốt cảnh giới của trung úy Bodine gồm có 2 lính dù và 3 biệt kích CIDG. Anh muốn tổ này quay lại con đường vửa đi trong ngày để xem họ có bị bộ đội Bắc Việt bám đuôi không. Bodine đi cùng với toán tuần thám nhỏ bé
này để đưa họ vào đúng vị trí.

Họ vừa ra khỏi chu vi phòng thủ, thì 1 lính CIDG ra hiệu cho Bodine. Cậu ta nói “Đây có nhiều VC lắm. Đừng đi!”

“Cậu sẽ đi!” Bodine vừa nói vừa đẩy anh chàng đi tới trước. Phần còn lại của đại đội đang tất bật chuẩn bị nghỉ đêm phía sau lưng anh.

Toán tuần thám nhỏ bé của Bodine di chuyển khoảng 40m xuống chân cao điểm. Bodine đi sau để ngăn lính CIDG bỏ trốn về trại. Cây cối, tre gai trong rừng quá rậm rạp khiến Bodine ko sao nhìn thấy người lính đi đầu chỉ đi cách anh có 10m phía trước.

Bỗng có tiếng súng nổ phá tan màn đêm yên tĩnh, Bodine lập tức nằm phục xuống đất. Sau 1 phút yên lặng, anh ta cố mọp sát đất trườn tới phía trước.

Khi Bodine tới chỗ người lính dẫn đầu, chàng trai trẻ này đang rất kích động và hấp tấp giải thích rằng anh ta chạm mặt với 1 lính địch chỉ cách khoảng 1,5 mét. Trước khi tay lính dù kịp bắn thì tên địch đã nổ súng. Đạn bắn hụt chàng “thiên binh” nhưng lại trúng 1 lính CIDG. Xác người lính Thượng đang nằm sóng soài ngay gần đó. Anh lính Mỹ bắn trả nhưng tên lính Bắc Việt đã biến mất.

Bodine gọi điện đài báo cho Leonard. Leonard gọi toán thám sát của Bodine quay về rồi thắt chặt công tác phòng thủ của đại đội. Anh chắc mẩm và chờ đợi cuộc tập kích sẽ diễn đêm đó.

Xác người lính CIDG được để ngay giữa chu vi phòng thủ. Nếu thời tiết cho phép, 1 máy bay trực thăng sẽ tới nhận cái xác vào sáng hôm sau. Đối với phần lớn lính Mỹ thì đây là thương vong đầu tiên của chiến tranh mà họ được chứng kiến. Nhưng với nhiều người thì đây lần đầu tiên được nhìn thấy người chết. Trung úy Harrison cũng chưa từng nhìn thấy xác người chết, cũng chưa từng dự đám tang nào. Với anh, việc xác người lính Thượng được mang về chính là 1 thực tế chiến tranh sống động hơn bất cứ khóa huấn luyện nào trước đó. Giờ thì anh đã biết rõ cuộc chiến tranh này là có thật.

Lính dù trong đại đội Charlie đã trải qua 1 đêm thấp thỏm lo âu. Các vọng tiêu liên tiếp báo về những động tịnh sát bên mà họ nghe được. Đại úy Leonard ko cho phép nổ súng, anh ko muốn họ làm lộ vị trí. Tuy vậy vẫn có một số thành viên khác của Charlie lại vẫn cứ ngủ ngon.

Đại đội Alpha của đại úy Milton phía dưới họ thì trải qua 1 đêm ngon giấc hơn. Ngày mai họ sẽ được về căn cứ. Họ đã ra ngoài hành quân 4 ngày rồi, ko gặp đối phương và quan trọng nhất là ko có tổn thất. Đó là 1 chuyến tuần tiễu tốt đẹp.

Cả 2 toán quân đều biệt lập với nhau. 1500 mét ngăn cách bọn họ cũng như là 1500 dặm vậy. Mỗi đại đội sống trong thế giới riêng của mình, hầu như bị chẳng biết gì về đơn vị kia và thế giới bên ngoài.

Có lẽ chỉ có ko đến 10 người trong cả 2 đại đội biết được việc Israel xâm chiếm Ai Cập trong 1 cuộc tiến công chớp nhoáng mấy tuần trước đó. Tất cả sẽ rất đỗi ngạc nhiên khi biết đồng minh Israel của chúng ta đã tấn công 1 chiếc tàu do thám của Hải quân Mỹ ở phía đông Địa Trung Hải vào ngày thứ 2 của cuộc chiến, giết chết và làm bị thương hàng chục thủy binh Mỹ vô tội.

Một vài người mới tới thì còn có thể biết nhóm Jefferson Airplane's White Rabbit vừa lại đứng đầu bảng xếp hạng âm nhạc Hoa Kỳ. Ko ai biết được ca sĩ nổi tiếng Cher vừa thông báo cô đang có thai đứa con đầu lòng. Nếu họ biết thì tất cả mọi lính dù sẽ rất hoan nghênh trước tin nhà vô địch quyền anh TG Cassius Clay (tên khai sinh của Muhammad Ali .ND) bị đưa ra xét xử vì từ chối nghĩa vụ quân sự.

Thực tế thì trong lúc đó tổng thống Lyndon B. Johnson đang gặp gỡ chủ tịch hội đồng bộ trưởng Liên Xô Aleksey Kosygin tại Glassboro, New Jersey để thảo luận về tiến trình hòa bình cho Trung Đông nhưng các “thiên binh” lại ko quan tâm mấy đến sự kiện đó.

Chỉ có 2 điều thiết thực với các lính dù trong tháng 6 này là: Họ vẫn còn sống và kỳ hạn phục vụ 365 ngày tại VN đã sắp hết.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #22 vào lúc: 08 Tháng Năm, 2014, 08:55:04 AM »

Chương 4
Trận đánh trên sườn dốc.





Bình minh ngày 22 tháng 6 năm 1967 mang theo sương mù dày đặc và những đám mây thấp đến khu vực Đăk Tô. Sẽ ko có chiếc trực thăng nào của lữ 173 có thể cất cánh được cho tới khi mặt trời lên cao xua tan mây mù.

Hai đại đội của tiểu đoàn 2/503 trên cao điểm 1338 sôi nổi hẳn lên. Các tán cây rừng kín mít khiến cho ánh sáng ban mai trở nên mờ mịt, tầm nhìn giảm xuống vài mét. Điều này đã có ảnh hưởng chết người đối với 1 người lính của đại đội Charlie.

1 ‘tay lính mới chết tiệt’ (FNG), binh nhất Jimmy Lee Cook, bước ra ngoài chu vi phòng thủ đại đội để đi tè. Anh chàng ko nói cho ai biết việc mình đi ra. Khi ‘xong việc’ và quay về chu vi phòng thủ thì 1 lính gác đang căng thẳng phát giác bóng anh ta đang di chuyển trong đám cây cối. Tay lính gác lại nghĩ anh này là lính Bắc Việt và xả 1 loạt M16. Khi người lính gác cùng với tiểu đội trưởng tiến ra để xem xét thì họ mới nhận ra sai lầm khủng khiếp này.

Đại úy Leonard rất buồn phiền khi quân của mình chết và điều đó xảy ra là do sự bất cẩn. Giờ thì anh đã có thêm xác chết thứ nhì cần phải giải quyết. Anh chẳng thể biết bao lâu mới có trực thăng tới và mang mấy cái xác đi. Leonard gọi điện đài báo tình hình cho trung tâm hành quân (TOC). Rồi chuẩn bị cho 1 ngày đi tuần tiễu của đại đội.

Tại nơi đóng quân dã ngoại của đại đội Alpha, trung sĩ William Nichols, 21 tuổi, người Long Island, New York thức dậy buổi sáng mà lòng đầy lo lắng bồn chồn. Là 1 lính cũ ‘cứng cựa’ tới nam VN từ hồi tháng 2. Nichols đã nhảy dù cùng đại đội Alpha trong chiến dịch Junction City và cùng đơn vị lên Đăk Tô này. Trong mấy tháng qua, anh là trinh sát hỏa lực (FO) cho mấy khẩu cối 81mm của đại đội đi cùng trung đội 2. Tối hôm trước, trung đội phó trung đội hỏa lực đã gọi anh trờ về lại trung đội. Anh đã đi cùng trung đội 2 quá lâu và cần phải được thay thế.

Vẻ bồn chồn của Nichols buổi sáng đã khiến cho 1 người bạn phải chú ý. Anh này hỏi: “Sao thế, trung sĩ?”

“Tao chẳng biết. Chỉ cảm thấy có gì đó ko ổn.”

“Bình tĩnh nào” anh kia khuyên. “Cậu quá hoảng hốt rồi đó. Chắc là do ở cùng mấy trung đội tuyến đầu quá lâu đây.”

Nichols quay lại chuẩn bị trang bị, cố nén căng thẳng lại.

Cách đó 1 quãng ngắn, 1 thành viên khác trong trung đội hỏa lực cũng đang gói ghém ba lô. Binh nhất John Steer, 1 gã ba gai 19 tuổi quê ở Minneapolis. Khi còn bé anh ta luôn gây rắc rối, năm 15 tuổi thì thôi học bỏ nhà đi hoang, rồi tới ở California. Anh ta làm những việc linh tinh ở đó 1 thời gian rồi lại về nhà. Rốt cục anh lại gây ra rắc rối nhưng lần này thì phải đối mặt với nhà tù. Vị thẩm phán hứa sẽ tha tội cho Steer nếu anh chịu nhập ngũ. Anh đã đồng ý. Tháng 3 năm 1967 anh tới nam VN và về đại đội Alpha.

Một số thành viên trong trung đội hỏa lực nhận xét Steer là 1 anh chàng ranh mãnh. Anh ta cũng vậy. Anh ko khoái súng cối và muốn sang 1 trung đội súng trường, Steer cũng ko hề giấu diếm mọi người về ý định đó.

Đêm trước, khi được nghe họ sẽ về lại Đăk Tô theo đúng tuyến đường đã đi qua mấy bữa trước, Steer ko sao tin được. Đám lính lác đều tin rằng ko nên sử dụng lại các lối mòn. Kẻ thù xảo quyệt thường hay cài mìn bẫy hay tổ chức phục kích dọc theo chúng. Steer và bạn bè đã trải qua 1 đêm tệ hại khi cứ lo nghĩ tới những khổ ải sẽ phải chịu ngày hôm sau.

Thực ra thì đại úy Milton chỉ có ít sự lựa chọn về tuyến đường hành quân cho đại đội. Triền cao điểm họ đang đóng quân có 2 bên toàn là dốc, bị cây cối rậm rịt bao phủ. Bất cứ con đường nào khác cũng sẽ phải mất nhiều ngày mới vượt qua được.

Milton giao vị trí xích hầu cho trung đội 2 của trung úy Judd . Tiếp theo đó là trung đội 3 của trung úy Hood, đại đội bộ của Milton sẽ theo sau. Sau họ là trung đội hỏa lực. Trung đội 1 của trung úy Sexton được giao nhiệm vụ rải CS lên chỗ đóng quân và bãi đáp, rồi sẽ đi đoạn hậu.

Trung úy Judd xuất phát lúc 6g25. Khi phần đuôi trung đội của anh ta đã xuống cao điểm và mất dạng trong rừng, Hood mới cho trung đội đi tới. Lính của trung đội hỏa lực, cả thảy 18 người, ngồi dọc theo đường mòn đợi tới lượt mình di chuyển. Trung đội của trung úy Sexton đã đeo mặt nạ phòng độc vào và bắt tay vào rải chất CS quanh bãi đáp.

Khi trung sĩ Nichols vừa mới đứng dậy thì nghe có tiếng súng trường nổ đanh phá tan sự yên tĩnh buổi sáng. Tiếng súng nổ vẫn tiếp tục hơn 10 giây nữa rồi mới chịu ngưng. Lúc đó là 6g58.

Đại úy Milton lấy điện đài gọi Judd . Viên trung úy trẻ báo cáo tiểu đội dẫn đầu của anh đã vấp phải từ 10 đến 15 lính Bắc Việt đang theo đường mòn tiến thẳng tới chỗ bọn họ. Bộ đội bắn trước và đã bắn trúng 1 số lính của Judd . Anh ta ko nắm được có bao nhiêu người bị dính đạn, có ai bị thương nặng hay ko? Judd  cùng những lính còn lại đang thiết lập chu vi phòng thủ.

Khi binh nhất Steer nghe ai đó bảo tiếng súng chỉ là của toán trinh sát trung đội 2 mà thôi, anh liền đốp lại ngay “Vớ vỉn. AK-47 bắn đó”. Tiếng nổ đặc trưng của súng M16 cũng có thể nghe thấy, vậy là trung đội 2 đang bắn trả.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #23 vào lúc: 09 Tháng Năm, 2014, 08:32:46 AM »

Sau khi ngắt cuộc gọi với Judd , Milton điện báo về trung tâm hành quân tiểu đoàn. Anh báo cáo việc đụng độ cho đại úy Ken Smith, trung tá Partain và cấp phó của ông này là thiếu tá H. Glenn Watson đang cùng có mặt tại trung tâm. Trong khi Partain và Smith chấm tọa độ để gọi pháo binh yểm trợ, thì Watson duy trì liên lạc với Milton.

Thiếu tá Watson cũng ko phải quá lo âu, dường như đại đội Alpha đã kiểm soát được tình hình. Ông khuyên đại úy Milton “cứ đánh mạnh lên và thường xuyên báo cáo về.”

Trên cao điểm 1338, đại úy Milton quay sang trưởng toán cứu thương của mình là Sp5 (Spercialist) Richard E. Patterson. Anh nói: “ Doc, dưới kia đang cần lính cứu thương đó.”

Thoạt đầu Patterson định điều 1 lính cứu thương khác đi, nhưng rồi lại thôi. Chết tiệt! Anh tự nhủ. Mình sẽ tự đi vậy.

Patterson bắt đầu chạy xuống con đường mòn trơn nhẫy. Anh đã có gần 2 năm trong quân ngũ dù mới chỉ 18 tuổi. Sinh ra trong 1 khu phố nghèo khổ của Boston, anh thấy môi trường quân đội là cơ hội để đổi đời. Tháng 9 năm 1965, khi vừa 17 tuổi , anh nhập ngũ với thời gian là 4 năm, hy vọng có thể học lấy 1 nghề trước khi trở về đời sống dân sự.

Giờ anh đang chạy lắt léo trên 1 con đường rừng lầy lội, hướng về phía tiếng súng bắn. Anh mau chóng vấp phải 1 lính cứu thương khác, đang nằm dọc đường, cả 2 tay đều trúng đạn. Một “thiên binh” khác đang chăm sóc cho người lính cứu thương nên Patterson càng trở nên vội vã.

Lúc này thì trung úy Judd  đã theo đường mòn lùi lại khoảng 75m tới 1 chỗ rừng trống và hội quân với trung úy Hood. Cả 2 cùng thiết lập 1 trận địa phòng thủ hình chữ V. Quân của Judd  bên trái, của Hood bên phải. Các lính dù tìm chỗ ẩn nấp và bắn trả vào những kẻ địch vô hình.

Patterson nhào vào cái vị trí chỉ rộng khoảng 15m bề ngang. Lính tráng nằm rải rác khắp nơi, 1 số thì bắn, những người khác điên cuồng căng mắt tìm kiếm trên bức tường cây rậm rạp trước mặt những dấu hiệu bộ đội Bắc Việt đang tiếp cận.

Ngay sau đó có 1 tiếng thét khủng khiếp từ chỗ đường mòn lan xuống. Patterson sợ cứng người lại. Ít giây sau, 1 lính dù hoảng loạn, ko có súng lao vào khoảng rừng trống, trong mắt anh lộ rõ vẻ khiếp hãi tột cùng. Anh ta vừa la hét vừa tiến tới chỗ trung úy Hood, nước mắt lăn dài trên má.

Anh ta gào lên: “Tao giết mày! Dis mẹ mày! Tao sẽ giết mày!”

Hood đứng lặng, chẳng biết xử trí ra sao nữa. Rồi 1 hạ sĩ quan tóm lấy gã trai trẻ đã hóa dại và vật ngã anh ta xuống đất.

Cái quái gì đang xảy ra vậy? Patterson tự hỏi. Trước khi anh có thể hiểu được nguyên nhân gây ra sự bột phát của người lính, thì cả khoảng rừng trống nhỏ bé tràn ngập tiếng lựu đạn nổ, tiếng súng bắn tứ tung. Patterson và những người khác vội mọp xuống sát đất.

Cách đó quãng ngắn, có 1 lính dù bị bắn trúng bụng, ruột đổ xuống đất thành đống bốc hơi nghi ngút. Patterson cùng 1 lính cứu thương nữa bò đến chỗ nạn nhân. Hai người quỳ bên cạnh, liều lĩnh cố nhét ruột vô lại và băng bó vết thương cho người lính.

Tiếng súng cá nhân gia tăng cường độ. Đạn Ak-47 bay viu víu qua đầu 2 anh lính cứu thương. Patterson đang nghiêng người nói thì ngưởi lính cứu thương kia bỗng giật nảy lên. Patterson thấy mắt bạn cứ chằm chằm nhìn mình trong khi 1 tia máu dài phun ra từ cổ. 1 viên đạn AK-47 đã bắn trúng cổ người lính cứu thương. Trong khi Patterson vẫn đang kinh hoàng giương mắt nhìn, người lính đổ về phía trước, máu phun thành vòi, rồi chết. Patterson đẩy xác bạn qua bên, và quay lại cứu chữa người thương binh kia.

Tại sở chỉ huy đại đội ở phía sau, đại úy Milton báo cho trung tâm hành quân biết tọa độ của mấy trung đội đang bị ghìm chặt. Anh muốn pháo binh dập ngay xuống phía trước mặt các trung đội đó. Chỉ ít phút sau những trái đạn pháo 105mm của tiểu đoàn 3, trung đoàn 319 pháo binh đã rời khỏi nòng.

Trong rừng rậm nhiệt đới, pháo binh có vẻ ko được hiệu quả cho lắm. Hầu như ko thể hiệu chỉnh đường đạn chính xác do tầm nhìn hạn chế mà còn do đạn pháo có xu hướng nổ trên ngọn cây cao, làm mảnh đạn tản mác và trở nên vô hại.

Ngoài ra bộ đội Bắc Việt biết đại bác ko thể bắn quá gần quân của nó. Địch lợi dụng ngay sự thận trọng này bằng cách di chuyển vào gần lính dù nhất có thể, “bám chặt” lấy tuyến phòng thủ của quân Mỹ. Và thế là pháo binh Mỹ rót xuống vô ích phía sau lưng quân địch.

Khi nghe thấy có tiếng đụng độ, trung úy Sexton liền đưa trung đội mình xuống tới vị trí của Milton. Thấy cường độ đọ súng dưới chân cao điểm tăng lên, Milton lệnh cho Sexton điều 1 tiểu đội, mang theo thật nhiều đạn tiến xuống đó. Sexton đã gửi đi 4 lính và 1 xạ thủ M60. Ko thấy họ quay về.

Trong khoảng rừng trống, Specialist Patterson, làm việc tất bật ko ngơi tay với số thương binh tử sĩ. Chỉ có anh và 1 lính cứu thương nữa là còn làm việc được. cả 2 cùng bò sát đất hết mức có thể, di chuyển từ ca thương vong này tới ca thương vong khác. Những tiếng kêu “cứu thương!” ai oán xen lẫn với tiếng ầm ầm của súng M16, AK-47 và đạn pháo.

Để áp sát mặt đất càng nhiều càng tốt, Patterson đẩy cái túi y tế ra phía trước mặt khi di chuyển. Bỗng nhiên mu bàn tay phải đau nhói khiến anh phải dừng lại. Một viên đạn địch đã xé toạc tay anh, sâu đến tận xương.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #24 vào lúc: 12 Tháng Năm, 2014, 09:12:00 AM »

Anh ko kịp có thời gian để xem xét vết thương vì bất ngờ có 1 tiếng nổ “ầm” phía sau lưng. Một quả lựu đạn phát nổ ngay cạnh chân phải của anh, mảnh của nó ghim vào mắt cá và cắt đứt gân gót chân phải của Patterson. Anh cảm thấy chân mình như đã bay mất. Anh đành nằm yên, cắn răng chịu đau.

Tại trung tâm hành quân tiểu đoàn, các báo cáo của Milton làm ban chỉ huy càng lúc càng lo lắng. Sự gia tăng nhanh chóng hỏa lực của đối phương khiến Partain và Watson bị thuyết phục đây ko phải là đụng độ bình thường. Từ trung tâm hành quân cũng có thể nghe thấy tiếng súng bắn tuy ko rõ lắm. Rõ ràng có 1 cái gì đó lớn lao sắp xảy ra.

Trung tá Partain lôi đại úy Smith và thượng sĩ nhất Vincent Rogiers tới chỗ trực thăng đậu. Ông muốn bay trên khu chiến ngay khi thời tiết cho phép để phối hợp pháo binh và không kích đang kêu tới. Thiếu tá Watson ở lại trung tâm hành quân trực điện đài.

Trở lại cao điểm 1338, 2 trung đội đang bị ghìm chặt vẫn cầm cự. Hỏa lực đối phương đã chùng xuống bớt, và lính dù có thể nghỉ ngơi chút ít. Sau đó, lúc 8g10, Specialist Patterson nghe ai đó phía trước thét lên : “Chúng nó tới!”

Vừa nghe xong thì đạn lại bắn ầm ầm ngay.

Quân địch tiến lên cao điểm thực hiện tấn công vỗ mặt vào chu vi phòng thủ. Rừng rậm rạp khiến các “thiên binh” chỉ nhìn thấy loáng thoáng những kẻ tấn công. Nhưng các chớp lửa của súng Ak-47 thì thấy rất rõ. Những khẩu M16 và M60 khạc ra cơn mưa đạn dữ dội đáp trả.

Lính dù chặn quân tiến công lại, theo như ước lượng của Hood báo cho đại úy Milton thì đối phương có qui mô trung đội. 30 phút sau cuộc tấn công lại được nối lại.

Trung tá Partain cùng với các tùy tùng lúc này đã bay trên đầu khu chiến. Chỉ mất vài giây Partain đã học được 1 bài học về thực tiễn chiến đấu ở Tây Nguyên. Những tán cây rừng rậm rạp khiến cho viên chỉ huy dù ko thể nhìn thấy bất cứ thứ gì trên mặt đất. Ông ko làm sao biết được quân của Milton đang ở đâu và lính Bắc Việt ở chỗ nào. Chỉ còn biết căn cứ vào tọa độ do Judd  hoặc là Hood cung cấp qua lời đại úy Milton.

Dựa trên nhưng thông tin trên, Partain gọi 1 phi vụ không kích. Để gọi máy bay phản lực, pháo binh sẽ phải chuyển làn vào lúc máy bay tới trên khu vực. Ko ai nghĩ tới việc liệu có nên sử dụng tới không kích hay là ko?. Bởi vì không kích thì ko chính xác bằng pháo kích và bộ đội Bắc Việt lại biết rằng nếu càng áp sát 1 đơn vị quân đồng minh, thì sẽ càng an toàn hơn.

Thiếu tá Watson hiểu điều này. Khi lệnh điều máy bay tới tai, ông nghĩ đây là 1 sai lầm. Thế nên khi có lệnh cho pháo chuyển làn, ông liền cự tuyệt.

Tướng Deane, lúc này đã tới khu vực, nhảy vào tần số của tiểu đoàn. Deane nghiêm lệnh cho Watson: “Cho pháo chuyển làn ngay.”

Từ 8g00 đến 8g25, các máy bay phản lực thả bom xuống phía đông triền cao điểm. Mười phút sau trực thăng vũ trang Huey tới hiện trường. Để đánh dấu vị trí chu vi phòng thủ của các trung đội cho hỏa lực yểm trợ tầm gần của máy bay trực thăng, các trung úy Judd  và Hood cho quân ném lựu đạn khói hay “pop smoke”-theo cách gọi của đám lính lác.

Một thực tiễn khác khi tác chiến ở Tây nguyên lại lộ rõ. Rừng rậm khiến cho khói bị phân tán quá mức nên trực thăng vũ trang ko thể định vị chính xác vị trí của lính dù.

Tác động trên mặt đất thì thật là thảm hại. Các cột khói đã báo cho bộ đội Bắc Việt biết vị trí của quân Mỹ. Specialist Patterson nhận thấy hỏa lực súng cá nhân ngay lập tức gia tăng cường độ. Ít giây sau, đạn cối Bắc Việt bắt đầu rót xuống chu vi phòng thủ, gây cho phía Mỹ thương vong nặng. Lẫn giữa những tiếng kêu la “Cứu thương!”, Patterson còn nghe thấy đám lính dù gào lên “Đừng ném khói nữa, Đừng ném khói.” Nhưng đã quá trễ. Quân Bắc Việt đã định vị chính xác vị trí của họ.

Trong khi trực thăng vũ trang vẫn đang bắn bừa vào rừng cây quanh đó. Bộ đội Bắc Việt tổ chức tấn công với số lượng đông đảo. Vào lúc đó trung úy Judd  gọi về cho Milton: “Six, chúng tôi đang phải chống đỡ 1 cuộc tiến công từ nhiều hướng. Bọn tôi chẳng có gì che chắn cả. Phải có tới hơn 100 thằng ‘mọi’ đang ùa đến.”

Milton chưa kịp đáp lời thì đã nghe thấy tiếng súng M16 nổ vang trong tai nghe. Anh bắt đầu tự hỏi liệu 2 trung đội kia có chống nổi ko? Họ đã đụng độ gần 2 tiếng đồng hồ và việc này vẫn chưa có dấu hiệu sẽ kết thúc. Lỡ kẻ thù kéo tới đông hơn thì sao? Milton sẽ phải làm 1 cái gì đó.

Anh quay sang trung úy Sexton đang ngồi xổm cạnh đó.

“Jeff, gom hết đạn dược có thể kiếm rồi xuống cao điểm. Cậu phải giúp họ cố thủ.”

Trung úy Sexton gật đầu quả quyết. Rồi truyền lệnh cho trung đội phó. Sau đó trung đội nhanh chóng mất dạng xuống chỗ đường mòn.

Ít phút sau trung đội Sexton tới được chỗ những người đang bị mắc kẹt. Những người lính sung sức tiến nhanh lên phía trước, phân phát đạn dược và bi đông nước. Ngay khi họ vừa chiếm lĩnh vị trí thì hỏa lực địch lại rộ lên.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #25 vào lúc: 13 Tháng Năm, 2014, 09:23:35 AM »

Những vết thương đau đớn khiến cho Specialist Patterson ko thể di chuyển được như trước nữa. Thay vào đó, anh ném bông băng và đồ dùng y tế khác xa khỏi chỗ mình. Một số thương binh bò lại gần Patterson để anh có thể cứu chữa.

Một lính dù đến bên Patterson trong trạng thái bị kích động. Anh ta bị bắn vào má trái. Viên đạn địch đã phá tan xương gò má, khiến cho tròng mắt anh này ko còn chỗ bám và cứ đu đưa. Patterson cố làm mọi điều có thể cho người lính rồi bảo anh quay lên cao điểm. Kể từ lúc đó, những thương binh thoát khỏi vòng vây  của chu vi phòng thủ bắt đầu leo dốc về chỗ của Milton. Lính trung đội hỏa lực cũng chạy xuống dốc để giúp đỡ họ.

Binh nhất Steer đã thực hiện 1 số chuyến đi như thế. Có lần anh vác 1 thương binh lên vai và bắt đầu leo trở lên. Mới leo được gần nửa chặng đường, họ đã bị 1 tay bắn tỉa đối phương bắn. Người thương binh thét lên rồi oặt xuống. Steer đành vác cái xác về sở chỉ huy của Milton rồi lại phóng xuống dốc.

Thượng sĩ Deeb kéo trung sĩ Nichols và 1 người lính khác chạy xuống dốc. Mới xuống được chừng vài chục mét họ đã gặp 1 thương binh đang nằm gục bên đường mòn. Deeb nói với Nichols. “Yểm trợ cho bọn tôi!” rồi anh cùng người lính kia đỡ thương binh lên. Trong lúc họ vất vả vật lộn, trượt ngã lên ngã xuống trong bùn thì Nichols, súng M16 kẹp hông đi giật lùi phía sau họ, mắt thì láo liên tìm kiếm dấu hiệu của quân địch. Họ về sở chỉ huy của Milton an toàn.

Trong chuyến kế tiếp, trung sĩ Nichols lại yểm trợ cho Deeb cùng người lính khác khiêng 1 lính dù đã bất tỉnh về nới an toàn. Đột nhiên anh phát hiện có 3 người châu Á có vũ trang đang mỉm cười với anh gần 1 chỗ rừng trống. Vì biết có biệt kích CIDG đang hoạt động trong khu vực, nên Nichols ko bắn.

“Ê ku” anh gọi Deeb “Trong vùng này ta có quân bạn là ‘mọi’ (gook) ko nhỉ?”

Câu trả lời là: “Không”

“Chó chết!” anh quay lại chỗ rừng trống. Những tên địch đã biến mất. Nichols lạnh toát cả sống lưng. Bên dưới tiếng súng vẫn nổ đều đều.

Đại úy Leonard của đại đội Charlie cũng thức dậy lúc bình minh. Bên cạnh công việc dỡ lều trại, ăn uống, chuẩn bị hành quân, họ còn phải bọc 2 cái xác chết vào poncho nữa. Rừng quá dày nên trực thăng tải thương ko thể xuống được thế nên họ phải khiêng xác theo cho đến khi gặp được 1 nơi thích hợp.

Đến 7g00 thì họ nghe thấy tiếng súng nổ. Cả Leonard cùng 2 trung úy Bodine và Harrison đều nghe được. Tất cả đều chuyển điện đài PRC-25 sang tần số tiểu đoàn để theo dõi tình hình.

Ít lâu sau, trung tá Partain gọi cho đại úy Leonard: “Charlie Six, giữ nguyên vị trí hiện tại.” Rồi sau đó Partain ra lệnh tiếp “Hãy chuẩn bị vận động tới hỗ trợ cho Alpha.”

Lúc đó tại trung tâm hành quân, thời tiết đã tốt nên Partain và những người khác đã có thể lên trực thăng. Trước khi đi Partain bảo thiếu tá Watson điều đại đội Charlie tới cứu Milton. Lúc đó là 9g00.

Watson điện cho Leonard: “Charlie Six. Xuống chỗ Alpha ngay. Họ đang gặp nguy và cần trợ giúp.”

Đại úy Leonard chuẩn bị cho đại đội di chuyển. Căn cứ và trận đụng độ đêm trước và tình hình của Alpha, Leonard tin quân Bắc Việt đang hiện diện trong khu vực này với số lượng lớn. Anh tin rằng địch sẽ gài bẫy đại đội nào tới cứu viện. Anh ko thể để đại đội của mình rơi vào cái bẫy đó mà bị tiêu diệt.

Leonard chỉ đạo cho các trung đội trưởng phải tiến quân cẩn trọng. Các tiểu đội xích hầu sẽ càn quét phía trước đại đội từ 50 đến 60m theo chiến thuật “cloverleaf – lá chuồn” ( là cách tiến quân khi lính đi trước sẽ tỏa rộng ra 2 bên và phía trước lục soát, sau khi thấy an toàn sẽ quay về đội hình và cả đơn vị sẽ đi tiếp, cứ 50-100m lại lập lại qui trình này. Chiến thuật này có hình dáng tựa như con chuồn trong bài tây. ND). Khi họ trở lại báo cáo khu vực đã an toàn, thì phần còn lại của đại đội mới tiến lên. Rồi việc phát quang lại tiếp tục. Bằng cách này đại đội sẽ xuống dốc theo kiểu sâu đo.

Trung đội 3 của trung úy Peter Kretso đi đầu tiên. Trung úy Harrison theo sau. Rồi tới trung đội hỏa lực và đại đội bộ của Leonard. Vì trung đội 2 của Bodine đã đi dẫn đầu ngày hôm qua nên giờ nó sẽ đi đoạn hậu.

Trung úy Bodine ko vừa ý về việc này. Anh nghĩ mình là trung đội trưởng nhiều kinh nghiệm nhất và thông thuộc địa hình hơn cả vì đã dẫn đầu đơn vị suốt cái ngày vất vả hôm qua. Lẽ ra anh phải đi đầu. Nhưng Leonard sẽ ko mất thời giờ để làm việc hoán đổi vị trí các trung đội.

Đại đội Charlie bắt đầu tiến xuống khoảng 9g30. Nếu có địch trong khu vực thì chắc chắn họ đã có dư thời gian đặt mìn bẫy hay tổ chức mai phục. Vì thế Leonard ko cho đại đội đi theo con đường đã sử dụng mấy hôm trước. Thay vào đó các tiểu đội đi đầu phải mở 1 con đường mới. Họ di chuyển từ từ, thận trọng dè chừng quân Bắc Việt. Chậm nhưng mà an toàn.

Nhiều lần trong khi di chuyển như thế, người lính đi đầu báo về những sự động tịnh mà anh ta nghe thấy ở 2 bên sườn. Đích thân Leonard tiến lên trước để điều tra. Đôi lần anh gọi pháo bắn vào những chỗ khả nghi còn thì đa số là bỏ ngoài tai mấy cái âm thanh linh tinh đó.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #26 vào lúc: 14 Tháng Năm, 2014, 02:17:41 PM »

Vì rừng quá rậm rạp, nên việc xoay tua những tiểu đội mở đường là cần thiết vì e rằng nỗi mỏi mệt sẽ làm lính tráng lơ là mất cảnh giác. Leonard ko hề muốn lọt ổ phục kích chỉ vì 1 binh sĩ quá mệt mỏi. Khi quân của Kretso đã đuối sức, anh đẩy trung đội của Matt Harrison lên để họ tiếp nhận vị trí dẫn đầu.

Sự chậm chạp của đại đội Charlie lại khiến thiếu tá Watson bực mình. Ông nghĩ đại úy Leonard di chuyển ko đủ nhanh. Watson liền gọi điện đài: “Charlie Six, các cậu phải đi nhanh hơn nữa, xuống cao điểm nhanh đi!”

Leonard tuân lệnh, nhưng tốc độ vẫn ko tăng. Thực ra thì muốn đi nhanh cũng ko được. Đơn giản là địa hình phức tạp rất khó đi chứ ko chỉ là nguy cơ lo lính tráng kiệt sức hay sợ lọt ổ phục kích. Anh quyết định đi với tốc độ còn cẩn trọng hơn nữa.

Watson tiếp tục hối thúc Leonard tăng tốc. Ông gọi: “Chó chết! Charlie Six, tôi muốn các cậu xuống dưới đó ngay! Khẩn trương!”

Leonard trả lời qua điện đài với Watson là anh đã đi nhanh hết mức có thể. Các trung đội của anh đang phải vật lộn với địa hình phức tạp, với 2 xác chết trĩu nặng và cả mối đe dọa rất thực về 1 cuộc phục kích nữa. Những điều đó đã ngăn anh tiến nhanh hơn.

Trung tá Partain nghe được cuộc trao đổi. Ông ta nhảy vào tần số: “Charlie Six, tôi muốn cậu xuống đó ngay lập tức! Đi mau!”

Đại úy Leonard vẫn tiếp tục tiến quân 1 cách thận trọng.

Ở chỗ trận đánh, Specialist Patterson có thể nghe tiếng trực thăng của Partain bay trên đầu. Anh nghĩ, ít ra thì chúng mình vẫn chưa bị lãng quên. Có mấy lần anh thoáng nhìn thấy bóng dáng của chiếc trực thăng qua những ngọn cây cao.

Thật ko may là nếu như Patterson có thể nhìn thấy chiếc trực thăng thì quân Bắc Việt cũng nhìn thấy. Quân địch bắt đầu bắn chiếc Huey. Phi công hét lên “Ta bị trúng đạn rồi!” Đành phải quay về Đắk Tô, chiếc trực thăng kéo theo 1 đám khói.

Tại sân bay, trung tá Partain và thượng sĩ nhất Rogiers nhào tới chiếc trực thăng khác trong khi đại úy Smith chạy về phía trung tâm hành quân tiểu đoàn. Vì đã nhìn thấy địa thế khu vực, anh có thể giúp phối hợp hỏa lực yểm trợ.

Tình thế của đại đội Alpha trên cao điểm 1338 vẫn chưa được cải thiện. Việc trung đội của trung úy Sexton tới chiến trường cũng ko ngăn việc bộ đội Bắc Việt tiếp tục các cuộc tiến công. Trong thực tế Specialist Patterson nghĩ rằng đối thủ càng lúc càng đánh rát hơn.

Lúc gần 10g00, trung úy Sexton gọi điện đài cho Milton :” Six, chúng nó đang chuẩn bị đánh nữa. Tôi nghĩ ta vẫn có thể cầm cự được.”

Milton gọi lại để động viên. Anh ta cũng chẳng còn biết làm gì hơn nữa.

1 đợt cối bắn chuẩn bị cho cuộc tiến công mới của bộ đội Bắc Việt. Patterson đang nằm cạnh 1 trung đội phó ( chức platoon sergeant, thường là cấp thượng sĩ – First sergeant .ND) thì 1 quả đạn cối rơi xuống phía sau. Mảnh cối xé nát lưng người lính cứu thương, làm bắp đùi phải của anh thủng 1 lỗ lớn. Tiếng nổ thứ 2 xé toạc mông bên trái của anh. Những vết thương làm chàng trai trẻ mê đi, thậm chí anh còn ko biết là mới bị thương cho đến khi lấy tay sờ để tìm hiểu tại sao lưng mình lại ướt. Khi xòe tay xem anh ta thấy nó đầy máu.

Cuộc tấn công của quân Bắc Việt được dự đoán từ trước đã tới sau đó. Patterson có thể nghe thấy các loại súng bắn ầm ầm, tiếng những người bị thương la hét. Anh ko hề biết rằng vào lúc đó cả 3 trung úy Hood, Judd , và Sexton đều đã chết hoặc bị thương nặng.

Milton tại sở chỉ huy cũng nghe thấy tiếng súng gia tăng cường độ. Trong lúc giao tranh đang ác liệt, thương binh vẫn tiếp tục đổ về chỉ huy sở. Milton lệnh cho trung sĩ Nichols cùng 1 người khác mang theo cưa máy leo lên trên cao điểm theo 1 lối nhỏ để đốn cây tạo bãi đáp cho trực thăng tải thương.

Nichols cùng anh bạn vừa mới hạ được vài cái cây thì họ nhận ra đạn địch đang ghim vào những cái cây xung quanh. Nichols nghĩ tiếng cưa máy rõ mồn một có thể khiến lính bắn tỉa Bắc Việt bắn nữa, vậy là quá đủ. Anh và cậu lính kia ném cưa sang bên, chộp lấy súng M16 và chiếm lĩnh vị trí xạ kích chung quanh chỉ huy sở.

Phía dưới cao điểm, Specialist Patterson kinh hãi nhìn 1 xạ thủ M60 thay cái nòng súng đã biến dạng, nóng đỏ của mình bằng tay trần. Người lính hoảng loạn đến mức ko nhận ra da tay đang bị bỏng rộp.

Patterson vẫn còn có thể băng bó cho những thương binh nào bò tới gần, nhưng rồi nhận ra xung quanh chỉ còn rất ít lính dù đang di chuyển. Lúc này anh nghe thấy lính tráng kêu gào: “Đạn, chúng tôi cần đạn!” Anh lấy đạn từ những xác chết và ném chúng cho mọi người.

Khi ấy trung tá Partain đã trở lại bầu trời. Ông vẫn gọi máy bay tới không kích và điều phối trực thăng vũ trang. Đột ngột, chiếc trực thăng bị trúng 1 loạt súng máy, khiến nó rung lắc mạnh. Một viên đạn bay qua giữa 2 chân Partain, xuyên qua ghế bố rồi trúng vào thượng sĩ nhất Rogiers, khiến ông này bị thương rồi mới bay ra cửa mở.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #27 vào lúc: 15 Tháng Năm, 2014, 11:30:06 AM »

Phi công thông báo máy bay đang bị mất điều khiển thủy lực. Họ sẽ phải bay về. Partain đã chuẩn bị tinh thần trong trường hợp máy bay bị rơi.

Ko biết bằng cách nào mà viên chuẩn úy trẻ tuổi có thể đưa chiếc máy bay bị thương lết về Đắk Tô được. Tuy nhiên dù người phi công đã trổ hết tài năng, chiếc trực thăng vẫn rơi mạnh xuống phi đạo. Mọi người thoát ra ngoài, nhưng trung tá Partain bị trẹo quai hàm, thương tích này gây phiền hà cho ông mấy tháng. Rồi rốt cục tới tháng 12, ông cũng phải đi nằm viện.

Sau khi rời khỏi chiếc trực thăng, Partain nén cơn đau chạy vội tới trung tâm hành quân. Lúc ông tới đó là vào khoảng 10g35. Đại úy Milton báo cáo anh ta đã mất liên lạc với 3 trung đội trưởng dưới quyền. Điên tiết vì tin trên, thiếu tá Watson và đại úy Smith quay sang quát mắng đại úy Leonard, bắt anh này mặc kệ những sự chuyển động 2 bên sườn để tiến gấp đến chỗ đại đội Alpha.

Lúc này thì tướng Deane cũng tới trung tâm hành quân lữ đoàn. Căn cứ vào báo cáo của Milton và những gì Partain quan sát được từ trên không. Tướng Deane phán đoán đại đội Alpha ko phải bị lọt vào ổ phục kích mà là tao ngộ với 1 đơn vị bộ đội Bắc Việt có qui mô chưa xác định. Deane tính toán rằng phần chủ yếu của đơn vị Bắc Việt sẽ tiếp tục vận động trong khi số còn lại kìm chân đại đội Alpha tại nơi giao chiến. Ông nghiên cứu bản đồ, xác định tuyến đường đối phương có thể di chuyển rồi chấm tọa độ cho sĩ quan liên lạc pháo binh. Người này chuyển số liệu cho trung tâm hướng dẫn hỏa lực (fire direction center) tiểu đoàn 3, trung đoàn 319 pháo binh. Lựu pháo 105mm bắn như đổ đạn vào khu vực, hy vọng tiêu diệt được quân Bắc Việt đang thoát khỏi khu vực.

Trung tá Partain báo cho tướng Deane về những phát hiện của mình. Khi Deane biết rằng 2 trực thăng của Partain bị bắn, ông trao cho Partain chiếc trực thăng của mình cùng phi hành đoàn và bảo ông ta bay lên lại. Trước khi bay đi, Partain lệnh cho đại đội còn lại của mình là Bravo rời vị trí bảo vệ căn cứ đáp trực thăng tới bãi đáp phía bắc, nơi 3 trung đội của đại đội Alpha đang phải chiến đấu để giữ lấy mạng.

Đại úy Roger Willoughby, nhanh chóng chuẩn bị cho đại đội Bravo của mình. Anh cũng đã biết tình hình qua sóng điện đài. Willoughby, là 1 người nhanh nhẹn, quyết đoán, với mái tóc vàng húi sát đầu, miệng luôn phì phèo xì gà đã sẵn sàng cùng lính lên đường. Họ mang theo trang bị nhẹ, chỉ gồm súng, đạn, nước uống và 1 ít đồ hộp. Khi Partain lệnh đi, chỉ mất vài phút là Willoughby cùng đại đội Bravo đã ra tới bãi đỗ trực thăng.

Trung úy C. Allen McDevitt xem bảng tên trung đội gắn trên các trực thăng. Tốt nghiệp đại học bang Arizona, 24 tuổi, McDevitt đã có kinh nghiệm hồi còn là lính biệt kích trong 1 đơn vị dự bị ở quê nhà Wilmington, Bắc Carolina rồi sau mới tới Arizona. 1 giảng viên khóa đào tạo sĩ quan dự bị ở đại học Arizona đã khuyến khích anh tham dự. McDevitt nghe theo và tới tháng 5 năm 1967 thì sang miền nam VN.

Trên chuyến bay đó, người ngồi cạnh anh chính là Don Judd . Họ khá giống tính nhau, cả 2 đều vui khi được về cùng tiểu đoàn. Họ đã lên kế hoạch để nghỉ xả hơi cùng nhau. Giờ thì trực thăng của anh đang bay về hướng nam và McDevitt đang tự hỏi bạn của mình lúc này đang ra sao?

Những chiếc trực thăng chở đầy lính đáp xuống bãi đáp, chỉ tiếp nhận được mỗi lần 1 chiếc, cách vị trí gần nhất của đại đội Alpha khoảng 1200m. Trung đội của McDevitt xuống đầu tiên. Anh cho lính tiến vào những rặng rừng tre ken đặc, cách vài mét là ko thể nhìn thấy gì. Anh ko tiến được xa vì đạn súng cá nhân bộ đội Bắc Việt đã khiến trung đội của anh phải nằm rạp xuống đất để nấp. Hỏa lực quân địch tới quá nhanh và dữ dội khiến họ ko sao tiến lên được.

Sau anh, 1 quả lựu đạn khói dùng để đánh dấu hướng gió trên bãi đáp đã khiến đám cỏ voi bắt lửa. Do vậy mà việc đổ số quân còn lại của đại đội phải hoãn lại. McDevitt bắt đầu phải gọi pháo bắn vào vùng trước mặt. Nỗ lực đi tiếp cứu của đại đội Bravo đã bị tạt 1 gáo nước lạnh.

Trên khu chiến, Specialist Patterson đang yếu dần đi vì bị mất nhiều máu. Anh lờ mờ nhận thức được có 1 trung đội phó, có lẽ cũng đang bị thương, vẫn bò giữa những người còn sống. Gặp ai anh ta cũng nói: “Ta sắp hết đạn rồi. Bọn ‘mọi’ sẽ còn trở lại. Ai đi được thì hãy rút ra, và quay về sở chỉ huy đại đội”

Patterson đã bị sốc. Vậy là những người bị thương, trong đó có cả mình, sẽ bị bỏ rơi. Không thể tin nổi. Đây là lần đầu tiên, Patterson cảm thấy mình sẽ phải chết. Anh sẽ ko bao giờ còn nhìn thấy lại người vợ đang mang thai đứa con đầu lòng của mình nữa.

Những thương binh còn di chuyển được gần anh đã bò vào rừng cây quanh đó. Patterson cũng quyết định đi cùng họ. Anh phải gặp mặt đứa con đầu lòng.

Anh cố gắng bò vào rừng và nhập hội với, người trung đội phó đã kêu mọi người rút ra. Khi vừa đến chỗ người này, có 1 loạt đạn bắn ngay giữa họ. 1 viên đạn bắn trúng hông phải Patterson. Người trung sĩ hứng gần hết những viên đạn còn lại. Anh ta đổ vật về phía trước.

“Cố lên ,trung sĩ.” Patterson gọi “Chúng mình đã ra đến tận đây, ta có thể thoát.”

Anh trung sĩ thở hắt ra: “Tôi ko thể đi thêm nữa đâu. Hết rồi. Vĩnh biệt.”

Dù Patterson năn nỉ, nhưng trung sĩ vẫn nằm đó. Patterson đành bò một mình.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #28 vào lúc: 16 Tháng Năm, 2014, 10:04:36 AM »

Xung quanh anh đạn cày xuống đất, bay viu víu trên đầu. Anh nghe tiếng những lính dù khác rào rào chạy xuyên qua tán lá để vượt thoát. Patterson điên cuống dùng 2 tay cố rướn mình lết đi. Khi rúc vào rừng anh ngoái đầu qua vai nhìn lại đằng sau. Đây là lần đâu tiên trong ngày anh nhìn thấy lính Bắc Việt. Địch quân nhô ra từ khoảng rừng phía bên kia chu vi phòng thủ, súng AK-47 kẹp ngang hông. Patterson cố hết sức lủi ngay vào bụi rậm.

Chỉ 1 lúc sau, Patterson nhận ra rằng mình ko thể đi xa hơn được nữa. Anh cứ nằm đó trong vô vọng. Rồi có 1 trung sĩ bò bằng tứ chi ngang qua chỗ anh. Patterson gọi anh ta tới giúp. Người trung sĩ quay đầu dừng lại, và nhìn Patterson chằm chằm 1 lúc lâu. Rồi anh ta gọi 2 lính dù gần đó đến giúp. Họ cố đỡ anh đứng dậy. Nhưng chân phải cứ trực kéo anh đổ xuống. Đến khi ấy Patterson mới nhận ra mình đã bị gãy hông phải.

Cuối cùng, 1 lính dù vác Patterson lên vai và bắt đầu leo lên cao điểm. Nằm trên lưng anh ta, Patterson còn nghe thấy tiếng những lính dù bị thương kêu thét xin tha mạng khi quân Bắc Việt đi tới.

Toán lính nhỏ đã leo gần tới nơi thì đạn quân Bắc Việt đuổi kịp họ. Patterson bị bỏ xuống đất trong khi mấy người kia lao đi tìm chỗ nấp. 1 người lính đi cùng Patterson quay lại, lấy súng M16 bắn xuống cao điểm. Anh này bị trúng 1 loạt Ak-47 vào háng, mất 1 bên tinh hoàn.

Trong khi người lính đau đớn quằn quại, bất ngờ có 4 lính từ sở chỉ huy xuất hiện bên trên họ. Patterson năn nỉ họ cứu: “Xin đừng để bọn tôi lại đây. Nếu dính đạn thêm nữa thì chết mất.”

Một lính dù là Sp4 William L. Reynolds, trượt xuống chỗ Patterson trong khi những người khác cứu chữa anh lính kia. Reynolds nằm chắn giữa Patterson và quân Bắc Việt. “Tôi sẽ đưa cậu ra khỏi đây” anh nói, rồi giật nảy người khi bị 1 viên đạn AK-47 bắn trúng hông. Kỳ diệu thay, viên đạn lại trúng vào quyển Kinh Thánh mà Reynolds mang trong túi áo. Lực tác động của viên đạn gây ra 1 vết bầm lớn và làm chân anh nhức nhối nhưng ko chảy máu.

Bên trên, ai đó có 1 sợi dây thừng. Một đầu dây được ném xuống cho Reynolds. Anh buộc nó dưới nách Patterson, và họ kéo anh lên. Patterson ko hề cảm thấy đau mà trái lại còn mừng khấp khởi vì đã thoát khỏi khu vực chết chóc. Có người khiêng anh đến sở chỉ huy của Milton và đặt anh xuống cạnh những thương binh khác.

Trung sĩ Nichols và binh nhất Steer bận bịu lo giúp đỡ thương binh và những người bị tụt lại. Ko ai biết chính xác số người thoát được ra khỏi khu chiến. Hầu hết các ước tính nằm đều trong khoảng từ 12 đến 15 người.

Trong khi đó đại úy Milton bảo trung sĩ Nichols kiếm vài người rồi tiến xuống cao điểm. Nichols nhìn quanh. Còn anh và 15 lính dù khác vẫn chưa bị thương. Thương binh thì có khoảng 35 người, hầu hết ko đi lại được, nằm xung quanh chỉ huy sở và đang đau đớn kêu rên. Nichols nói với Milton: “Chẳng còn ai mà gửi đi nữa đâu”. Milton gật đầu rồi từ từ đi lại chỗ điện đài viên (RTO) của mình.

Lúc này đã 11g30. 10 phút sau đó, đại úy Milton lệnh pháo kích lên phía tây bắc. Dưới sự yểm trợ đó, Milton cùng phần còn lại của đại đội lùi lên cao điểm khoảng 50-75m nữa. Trên đó có gò đất nhỏ có thể dùng làm vị trí phòng thủ tốt hơn. Ngoài ra nó còn có khoảng trống, có thể dễ dàng mở rộng tạo thành bãi đáp vừa cho 1 chiếc trực thăng đáp xuống.

Trong khi các thành viên trong trung đội hỏa lực bắt đầu làm việc. Milton gọi điện đài cho Partain để hỏi cái câu hỏi mà các thượng cấp của anh cũng đang rất quan tâm: “Đại đội Charlie ở đâu?”

Đại đội của Leonard vẫn đang thận trọng tiến xuống cao điểm. Dù cho cả trung tá Partain, thiếu tá Watson, lẫn đại úy Smith đều khẩn nài Leonard hãy bỏ qua những chuyển động ở 2 bên sườn mà mau mau tới cứu Alpha, anh này vẫn từ chối đẩy nhanh cái việc di chuyển liều lĩnh kia. Anh vẫn cho những toán mở đường tiếp tục công việc. Leonard tin rằng bộ đội Bắc Việt đang nằm phục đâu đó.

Trong khi đại đội tiếp tục tiến xuống, trung úy Bodine đã lưu ý rằng trung đội dẫn đầu đã đi lạc khỏi đường sống núi mà họ đã leo lên mấy hôm trước.

“Six,” Bodine gọi cho Leonard “Ta đã lạc khỏi đường sống núi dẫn xuống chỗ Alpha. Anh có muốn tôi lên đi đầu từ chỗ này ko?”

Leonard nói không. Anh ko muốn đảo lộn thứ tự các trung đội. Anh xem bản đồ rồi nói với Bodine: “ta sẽ đi ở đường sống núi bên cạnh, nó cũng sẽ dẫn ta xuống đó.”

Bodine rất bực. Anh cảm thấy mình di chuyển quá chậm. Tiếng súng bên dưới giờ đã khó nghe hơn.

Trong khi ấy, tất cả đại đội Bravo của đại úy Willoughby cũng đã đổ quân xuống hết. Họ bắt đầu tiến lên cao điểm. Cũng như lúc trước, súng cá nhân bộ đội Bắc Việt lại bắn ra ào ào trước khi họ kịp tìm chỗ nấp. Lần này thì Willoughby đã phát hiện lính Bắc Việt đang vận động vòng qua bên trái, tức bên sườn phía đông. Anh liền gọi máy bay tới không kích.

Từ 13g35 đến 14g00, những chiếc máy bay A-1E Skyraider (giặc trời.ND) đã thả những quả bom 500 cân Anh và naplalm xuống tạo thành 1 vòng cung bảo vệ cho đại đội Bravo. Dù vậy họ vẫn ko thể tiến lên được.
Logged
ngthi96
Thành viên
*
Bài viết: 498


« Trả lời #29 vào lúc: 19 Tháng Năm, 2014, 09:00:10 AM »

Vào lúc bắt đầu các cuộc không kích cho Bravo, thì đại đội Charlie đã tới được bãi đáp lúc trước của đại đội Alpha. Khí độc CS mà trung đội của Sexton rải đã ảnh hưởng tai hại đến lính dù của Leonard. Họ đã đeo mặt nạ phòng độc, nhưng hầu hết đều phát hiện miếng lọc trong mặt nạ đã bị ướt do những cơn mưa lớn và bị mất tác dụng. Cả nửa đại đội nhanh chóng, quị xuống, nôn khan, nước mắt, nước mũi chảy ròng ròng.

Rồi đến lượt biệt kích CIDG trù trừ. Họ ko muốn đi qua vùng bị nhiễm độc. Đại úy Leonard muốn bỏ họ lại nhưng ko thể. Thay vì thế, anh cho 1 lính CIDG đu trên lưng rồi bằng cách đó cõng anh ta băng qua. Những lính dù khác cũng bắt chước. Chỉ trong chốc lát, tất cả lính CIDG đều đã qua khỏi vùng có khí độc.

Do những lộn xộn đó mà trung đội của Bodine lên đi đầu. Được 1 số binh sĩ do Milton gửi lên hướng dẫn, Bodine là người đầu tiên tới được vị trí của đại đội Alpha. Bodine nghĩ đại úy Milton, người mà anh quen ở văn cứ Fort Bragg, đang hết sức căng thẳng. Có vẻ như anh ấy vẫn kiềm chế được, nhưng nhìn vào mắt anh thì thấy khác hẳn. Nó đầy vẻ hãi hùng. Bodine bắt đầu cho trung đội tới chiếm lĩnh các vị trí phòng thủ quanh những người còn lại trong cái đại đội 130 người của Milton. Việc kết hợp này diễn ra lúc 14g20.

Đại úy Leonard và phần còn lại của đại đội Charlie cũng tới vài phút sau đó. Leonard ngay lập tức cho lính cứu thương lên cứu chữa thương binh và lệnh những người khác lên mở rộng bãi đáp, trong khi anh nói chuyện với Milton. Khi biết được tình hình, anh quyết định cố tiến xuống phần đang bị cô lập của đại đội Alpha.

1 tiểu đội thuộc trung đội của Bodine được chỉ định tiến xuống cao điểm. Bodine cảm thấy đó là việc của mình và muốn cùng đi với họ. Nhưng Leonard ko tán thành.

Tiểu đội bắt đầu tiến xuống. Chẳng mấy chốc họ đã mất dạng. Ít phút sau người tiểu đội trưởng gọi điện đài về báo họ gặp 1 xác lính Mỹ. Leonard bảo họ cứ đi tiếp. Thêm nhiều xác chết nữa được phát hiện. Sau đó tiểu đội lãnh 1 cơn mưa đạn súng cá nhân. Leonard ra lệnh cho họ tháo lui. Thời gian lúc này đã quá muộn để giao chiến với 1 kẻ địch ko biết số lượng bao nhiêu.

Ở trung tâm hành quân tiểu đoàn, các sĩ quan trong ban tham mưu cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm khi rốt cục đại đội Charlie cũng đã đến nơi. trung tá Partain lệnh cho máy bay trực thăng tải thương bay tới đưa thương binh của Milton ra. Trong số những người được bốc lên đầu tiên có Specialist Patterson.

Sau khi sơ tán xong thương binh, Partain gọi trực thăng Chinooks đến để bốc những người còn lại của đại đội Milton. Trung úy Harrison rất ngạc nhiên khi thấy Milton cũng đi theo. Trung úy Bodine cũng vậy. Đại úy Leonard thì nghĩ thật là kỳ cục khi mà Milton tự cho phép mình dời khỏi chiến trường trong khi hơn nửa đại đội còn đang mất tích. Nhưng Milton đã đi khỏi. Trong khi tiến hành công tác di tản, Leonard cùng các trung đội trưởng chuẩn bị, tăng cường công tác phòng thủ. Anh nghĩ quân Bắc Việt sẽ tiến công họ đêm ấy.

Tại Đắk Tô trung sĩ Nichols thấy rất ngạc nhiên khi nhảy ra khỏi trực thăng. Thay vì tới giúp đỡ, mọi người ở căn cứ vẫn tiếp tục công việc của mình như chẳng có gì xảy ra cả. Trong khi Nichols đang đứng, 1 hạ sĩ quan đến bên và phân công anh đi gác đêm. Nichols ko hề muốn như vậy, anh chỉ muốn được ăn nóng rồi quay lại cao điểm 1338. Bạn bè của anh vẫn còn ở đó. Ngoài ấy mới là chỗ của anh. Nhưng ko thể được nữa rồi.

Binh nhất thì Steer từ chối ko làm nhiệm vụ canh gác. Thay vì thế anh kiếm được 1 ít rượu và uống say mềm. Anh muốn quên hết mọi điều đã xảy ra.

Chiều hôm đó, trên cao điểm 1338, đại úy Leonard phải đón khách tới thị sát. Trung tá Partain đã phái thiếu tá Watson và thượng sĩ nhất Rogiers tới bãi đáp. Watson vẫn còn điên tiết vì chuyện Leonard đã tỏ ra lề mề khi xuống chỗ Alpha.

Khi trực thăng của Watson đáp xuống, thì đó cũng là lần đầu tiên ông ta thực sự được đứng trong những khu rừng xung quanh Đắk Tô. Ông ko thể tin được trước độ rậm rịt của cây cối cùng sự phức tạp của địa hình đang phô bày trước mắt và bắt đầu hiểu rõ hơn những gì Leonard đã phải đối mặt. Tuy nhiên vì muốn trả đũa nên ông vẫn xạc cho Leonard 1 trận. Ông bảo với Leonard là ko có gì biện minh được cho sự di chuyển chậm trễ đó.

Sau khi nghe thiếu tá Watson chửi xong, Leonard để ý thấy ông thượng sĩ nhất cũng đang xạc anh trung sĩ nhất của mình. Leonard ko chấp nhận như thế. Mọi quyết định đều do 1 mình anh thực hiện, và anh sẽ chịu trách nhiệm hết. Anh lệnh cho thượng sĩ nhất Rogiers buông tha người trung sĩ nhất.

Lát sau Watson và Rogiers bỏ đi. Sau khi hỏi han Milton cùng những người còn sống sót của đại đội và xem xét những thông tin liên quan đến trận đụng độ, cả 2 đều nhận ra rằng mình đã quá khắc nghiệt khi chỉ trích đại úy Leonard. Ko ai có thể đánh gía đầy đủ những khó khăn mà Leonard đã phải vượt qua. Mọi dấu hiệu đều cho thấy trận đánh của đại đội Alpha về cơ bản đã kết thúc từ lúc 10g30. Đằng nào thì đại đội Charlie cũng ko thể nào tới kịp lúc đó. Và Leonard cũng sẽ chẳng thể làm gì để có thể thay đổi kết quả.

Đại đội Charlie đã trải qua 1 đêm ko ngủ trên cao điểm 1338. Họ có 1 vành đai pháo binh rót xuống bảo vệ suốt đêm. Đại đội Bravo đóng dưới họ vài km cũng có 1 đêm ồn ào như thế. Họ cũng được bảo vệ bằng bức tường lửa của đạn pháo.
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.21 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM